Tài liệu Ai gửi cánh thư vào trong mây

  • Số trang: 1015 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 472 |
  • Lượt tải: 0
bachkhoatailieu

Tham gia: 31/07/2016

Mô tả:

Ai gửi cánh thư vào trong mây Tác giả: Ảnh Chiếu Người dich: ̣ Trần Quỳnh Hương Nhà xuất bản: Văn Hoc̣ Đơn vi pha ̣ ́ t hành: Amun Chụp pic: Minh Tâm Dương Tách pic: Boom Boom Boom Beta Lazycat Nguyen Bích Ngoc̣ Nguyễn Thi ̣ Không Chỉ Mình Tôi Hằng Pha ̣m Rimusm Pha ̣m Nguyêṭ Cao Thu Trang Vân Hồng Pha ̣m Hatbodaodethuong Hiê ̣u chỉnh: Trần Ngoc̣ Tuyền Nguyễn Thu Huyền Giới thiêu: ̣ Thời thơ ấu của Trác Ưu luôn phảng phất bóng dáng của Lục Tây Dương, là cậu bé thường xuyên bắt nạt cô ở trường mẫu giáo, cũng là cậu bé đem lại cho cô nhiều niềm vui nhất. Những trò nghịch ngợm ấy khiến cả hai trở nên thân thiết với nhau hơn. Từ lúc Tây Dương rời trường mẫu giáo trước để đi học, Trác Ưu không gặp lại anh nữa và cũng quên bẵng đi cậu bạn nhỏ này. Lớn lên, họ tình cờ gặp lại nhau, nhưng lúc này Lục Tây Dương đã là bạn trai của Sử Vân, cô bạn thân nhất của Trác Ưu. Vì vậy, dù trong lòng Lục Tây Dương vẫn đeo bám thứ tình cảm thuần khiết từ thuở nhỏ với Trác Ưu, và dù Trác Ưu cũng rất thích anh nhưng họ đành phải chôn chặt thứ tình cảm ấy ở tận đáy tim, bằng lòng với tình bạn của mình và cùng nhau trải qua những năm tháng tươi đẹp của quãng đời học sinh ấy. Đến khi Lục Tây Dương và Sử Vân chia tay, anh cũng không dám tiến đến với Trác Ưu vì sợ mang đến cho cô những điều tiếng không đáng có, mối quan hệ của họ vẫn cứ lửng lơ như vậy. Sự xuất hiện của Thương Thang, chàng trai yêu thích Trác Ưu càng đào sâu thêm cái hố ngăn cách giữa họ. Rồi Tây Dương quyết định sang Anh du học, ôm chặt mối tình câm của mình mà không dám thổ lộ. Anh chỉ biết gửi gắm những tâm sự của mình vào trong những lá thư viết cho Trác Ưu, nhưng những lá thư ấy lại không bao giờ được gửi đi. Cho đến năm Trác Ưu mười tám tuổi, Lục Tây Dương quyết định trở về để thổ lộ tình cảm với cô… Chương 1: Chuyện cũ trong khu vườn tuổi thơ Chương 2: Giữa lúc hoa rơi lại gặp người Chương 3. Hoa tự phiêu du, nước tự xuôi dòng Chương 4: Hai đầu khó xử Chương 5: Phong ba đã nổi Chương 6: Ngô đồng rụng Chương 7: Chim én bay qua Chương 8: Ve kêu não nề giữa ngày đông Chương 9: Không giữ được mùa xuân Chương 10: Tri âm đang ở chốn nào? Chương 11: Chim én bay về Chương 12: Tháng Mười hai la ̣nh giá Chương 13. Chỉ có trái tim người thiếu niên Chương 14: Ô cửa sổ ngày xuân Chương 15: Gió qua rặng tường vi Chương 16: Nỗi tương tư Chương 17: Hoa lê trắng vương đầy sân Chương 18: Nụ cười rạng rỡ Chương 19: Âm thanh biệt ly Chương 20: Hoa đã tàn phai Chương 21: Ai buồn vì ai ? Chương 22: Chỉ mong trái tim anh cùng nhi ̣p đâ ̣p với trái tim em Chương 23: Em sẽ không phu ̣ lòng anh Chương 24: Hoa chỉ bay về phía xích đu Chương 25: Dùng dằng nửa ở nửa về Chương 26: Nỗi buồn man mác sau giấc mộng Chương 27: Mây bay khói tỏa Chương 28: Tiếng oanh không còn Chương 29:Ai gửi cánh thư vào trong mây Chương 30: Nhiều năm thương hoài bóng hình ai Chương 31: Ai say dưới trăng cùng em? Chương 32: Tình này đã trở thành ký ức Chương 33: Chỉ vì thuở ấy quá ngây ngô Chương 34: Những câu nói thê lương Chương 35: Tìm anh giữa biển người vô tận Chương 36: Ai đứng giữa ánh đèn nơi phồn hoa Chương 37: Hương thầm năm cũ Chương 38: Tiếng cười còn đó, hương thầm đâu dây Ngoại truyện 1: Tương phùng giữa lối nhỏ ngát hương Ngoại truyện 2: Chỉ hận tại sao mộng quá ngắn Ngoại truyện 3: Trái sung ngọt Chương 1: Chuyện cũ trong khu vườn tuổi thơ Tôi không còn nhớ đã quen anh từ bao giờ. Năm tuổi? Bốn tuổi? Hay nhỏ hơn nữa nhỉ? Tóm lại, tôi với anh là thanh mai trúc mã. Hồi đó, anh là chú nhóc ngang ngạnh có tiếng ở trường mầm non. Nhưng vì trông anh đáng yêu, xinh trai, nên vẫn có một nhóm cô giáo bênh vực anh, lại còn muốn anh làm người múa mẫu cho đám con trai nữa chứ! Hồi ấy tôi rất nhút nhát, lại ít tuổi hơn anh nên thường bị anh bắt nạt. Tôi nhớ nhất là lần anh gọi một cậu bạn nữa đến, bắt chước đám anh chị trong phim Hồng Kông, thụi thẳng vào bụng tôi. Nhưng cậu bạn đó không dám mạnh tay, chỉ đấm lấy lệ. Anh đứng bên cạnh xem, còn dọa tôi không được khóc, nếu không sẽ vứt ngay chiếc cốc có hình chú chim cánh cụt mà tôi thích nhất đi. Tôi còn nhỏ, làm sao không khóc được chứ? Thế là tôi cứ thút tha thút thít, cuối cùng anh đành hậm hực bỏ đi. Nhưng trẻ con không thù dai, tiết học sau, tôi và anh lại làm lành ngay và cùng chơi đồ hàng, chơi đoàn tàu… Về nhà, tôi liền kể chuyện này với mẹ như kể chuyện cười, nhưng dĩ nhiên là mẹ tỏ ra rất bất bình. Năm ba mươi tuổi mẹ mới có được cô con gái rượu như viên ngọc quý này, sao có thể để người khác bắt nạt dễ dàng như vậy chứ? Thế là ngày hôm sau, mẹ liền đưa tôi đến gặp cô giáo. Dĩ nhiên là cô giáo đã gọi anh ra và dọa cho một trận. Tôi còn nhớ lúc đó anh cúi gằm mặt, nước mắt đọng trên hàng mi dài. Khóe miệng bình thường hay nhếch lên, giờ lại xị xuống, trên tay vẫn cầm một chuỗi tràng hạt đeo tay màu ngọc bích, trông rất nổi bật. Tôi chưa bao giờ thấy anh tiu nghỉu như vậy, trong lòng cũng hơi thắc mắc. Và đến lúc đó tôi mới phát hiện hóa ra đúng là trông anh rất đẹp trai. Tự nhiên tôi thầm cầu mong mẹ sẽ không mách tội nữa mà tha cho anh vào lớp. Sau này lớn lên tôi đã hỏi mẹ, tại sao lúc đó mẹ lại giận dữ như vậy? Mẹ liền đáp với vẻ rất bất bình rằng: “Từ nhỏ nó đã thích bắt nạt con. Bạn bè trong sân đang chơi đùa vui vẻ với con, nó liền đuổi hết mọi người đi, để một mình con ấm ức ở lại, trông rất tội nghiệp. Nó không thích con chơi với những đứa khác!” Chẳng mấy chốc mà anh đã đi học lớp một, tôi cũng thoát khỏi bể khổ, lại còn trở thành người múa mẫu cho đội nhạc kịch trong trường mầm non. Hồi đó các cô giáo đều rầu rĩ vì không tìm được vai múa nam, họ đều nói rằng, không có bạn Dương thì biết làm sao đây? Hay là vào trường tiểu học mượn Dương một lúc? Đến lúc ấy tôi mới biết, hóa ra tên tiểu ma đầu đó vẫn thật có ích. Chẳng mấy chốc tôi cũng vào lớp một. Tôi mau chóng quên bẵng Dương, và được sống những tháng ngày rất hạnh phúc: kỳ thi nào cũng đứng thứ nhất, năm học nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, ngay cả thi khiêu vũ, thi hùng biện cũng đều giành một đống giải thưởng. Dần dần tôi bắt đầu nổi tiếng trong trường, nhưng cùng với đó, một số bạn bè lại tỏ ra sợ tôi, nghĩ tôi là con búp bê dễ vỡ, thế nên chỉ có mỗi Vân – cô bạn chơi thân với tôi hồi nhỏ là chịu chơi với tôi. Vân không giống tôi, cô ấy vui vẻ, sôi nổi, thoải mái, nhiệt tình, vì thế quen được nhiều bạn bè ở các khối khác, vậy nên mỗi lần đi chơi với cô ấy, tôi đều thấy có một đội quân muốn hẹn gặp Vân. Mọi người đều thích tính cách như con trai của Vân, vì thế dần dần cô ấy trở thành nhân vật trung tâm của đám đông. Vân dậy thì sớm hơn tôi, dáng người cao ráo, làn da trắng ngần, dĩ nhiên cũng có một số cậu bạn thích thầm, nhưng cô ấy đều không quan tâm, còn chạy đến kể với tôi rằng, người cô ấy thích phải là một chàng trai giống như hoàng tử. Hồi đó tôi vẫn chưa hiểu sự đời, hằng ngày chỉ biết ngồi học nghiêm chỉnh, có thời gian rỗi thì vẽ tranh, đọc sách. Tôi cũng hay đọc truyện thiếu nhi, cũng thích hoàng tử, hơn nữa còn biết nhất định phải có một nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần sánh đôi cùng chàng. Nhưng dường như các nàng công chúa trong truyện cổ tích thường phải trải qua rất nhiều khó khăn mới được sống trọn đời bên hoàng tử. Tôi nói với Vân rằng, làm công chúa rất khổ! Cô ấy chỉ cười. Tôi lại nói tiếp, hình như hoàng tử rất khó tìm. Cô ấy lại càng cười tươi hơn. Cuối cùng, Vân ghé sát vào tai tôi, nói nhỏ: “Nhưng tớ đã tìm được rồi, bước tiếp theo nên làm gì nhỉ?” Tôi liền nổi trí tò mò, không hiểu anh chàng như thế nào mới sánh được với danh hiệu hoàng tử? Mặt Vân đỏ bừng, chỉ nói anh ấy hơn bọn mình một tuổi, rất giỏi giang, được rất nhiều bạn gái thích. Nói đến đây, cô lại có vẻ không yên tâm: “Hình như anh ấy từng có mấy bạn gái rồi.” Tôi lại càng sửng sốt hơn, không hiểu nhân vật này có ba đầu sáu tay gì hơn người mà thời niên thiếu đã phong lưu như vậy? “Cũng không trách được anh ấy, đám con gái đó đều tự nguyện mà.” Nhận ra vẻ khác thường trên khuôn mặt tôi, Vân vội vàng biện hộ thay cho chàng hoàng tử
- Xem thêm -