Tài liệu You_belong_to_evil

  • Số trang: 104 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 453 |
  • Lượt tải: 0
nguyennhungoclinh

Tham gia: 20/04/2017

Mô tả:

- Title: Em thuộc về ác quỷ - Author: Yuli - Pairings: Khải Nguyên, Tỷ Hoành (ít hơn) - Disclaimer: Các nhân vật trong fic không thuốc về mình, mình viết vì mục đích phi lợi nhuận - Rating: T - Category: viễn tƣởng, lãng mạn, HE - Status: Finish VĂN ÁN Tại một biệt thự cổ kính lâu đời trên miền đông nƣớc Mỹ, có 2 thân ảnh đang vui đùa bên vƣờn hoa hồng, họ không màng đến những vƣớng bận xung quanh, chỉ biết tận hƣởng những điều tốt đẹp nhất. Đó chính là cặp đôi Roy Wang và Jackson Yi, thanh mai trúc mã của nhau, quen biết nhau từ lúc 10 tuổi. Và đang nhìn họ một cách trìu mến là Jackson Wang- anh trai của Roy Wang. Jackson Wang cùng với Jackson Yi là bạn thân, cùng là ngƣời đứng đầu công ty DEVIL Đâu đó tại Anh, có một bóng ngƣời trầm ngâm, lạnh lùng và dáng vẻ cô đơn đang đứng cạnh cửa sổ trong lâu đài nhà họ Wang. Đó chính là Karry Wangngƣời thừa kế chính thức của gia tộc họ Wang. Và anh cũng là ngƣời đứng đầu công ty DARKSTAR- thực chất băng đảng xã hội đen ngầm nổi tiếng và có quyền lực nhất. Nhƣng điều ít ai ngờ đến là 2 công ty này liên kết vơi nhau, cùng chung 1 mục đích... Roy Wang- 1 thiên thần đích thực, Karry Wang- 1 ác quỷ tàn bạo. Và hơn hết, cả hai đều chứa đựng một bí mật mà không ai ngờ tới... Hai con ngƣời, hai số phận khác nhau, một con ngƣờ mang vẻ đẹp thuần khiết, một con ngƣời mang trong mình dòng máu sát thủ lạnh lùng với mọi thứ, liệu họ có thể đến đƣợc với nhau hay những hiểu lầm giữa họ chỉ làm họ thêm xa cách! Con ngƣời có thể bên cạnh nhau nhờ một sợi dây... đó là ĐỊNH MỆNH Chap 1: Sự xuất hiên bất ngờ --Vào một ngày đẹp trời, tại biệt thự họ Wang trên miền Đông nƣớc Mỹ-Wang phu nhân: - Roy ahh, đến khi nào con mới lớn đƣợc đây, 17 tuổi đầu rồi mà cứ nhƣ con nít. Vâng, đó chính là Roy Wang, ngƣời vừa mới bày trò chọc phá các cô giúp việc trong nhà: nhét rắn giả vào mọi nơi, làm cho mấy cô ý xỉu và la quá trời. - Dạ. Con đâu có làm gì đâu mama, hì hì -Roy trƣng cái bộ mặt đáng yêu ra, khiến cho bà Wang không khỏi phì cƣời. - Em ấy quả là dễ thƣơng quá đi mất - Jackson Yi vừa bƣớc vào đã phán 1 câu - A chào con Jackson Yi, bác chờ con túm cổ thằng bé này về nhà con đấy, cứ đà này thì biệt thự của bác không còn quá. Bà Wang cƣời hiền hậu, bà rất quý Jackson Yi, không những đẹp trai tài giỏi mà còn rất hợp với 2 đứa con yêu quý của bà, và ở anh, bà thấy đƣợc tình yêu thƣơng mãnh liệt. - Dạ quả là thất lễ....- Jackson Yi chƣa kịp nói xong thì... - Aaaaaaaaaaaa, anh, em nhớ anh nhiều quá đi, sao anh đi công tác mà không báo cho em biết, không cho em đi cùng, hức hức, hại ngƣời ta nhớ mún chết lun.. Roy Wang chạy tới ôm chầm Jackson Yi, làm ai kia ngƣợng chín mặt luôn. - Haha, 2 đứa nói chuyện với nhau đi, ta đi có việc.-bà Wang từ tốn nói rồi ra khỏi phòng. - Hihi chìu nay anh phải cho em đi chơi công viên nha, mai em phải đi học rồi *ngậm ngùi* - Ok baby! ~~~~~~~~~~~~~~ Tại công viên giải trí AAAAAAAA thích quá đi ahh, cái gì cũng vui hết, hihihi. Cậu nhõng nhẽo đòi anh dẫn hết chỗ này đến chỗ khác và cuối cùng mệt quá ngồi nghỉ, còn anh đi mua nƣớc cho cậu. Bỗng dƣng cậu thấy một tòa nhà bí hiểm, nó lôi cuốn cậu, mê hoặc cậu, sao trƣớc đây cậu chƣa từng thấy nó, cậu vô thức tiến dần dần vào ngôi nhà. Cạch! Âm thanh khô khốc vang lên! Cánh cửa từ từ đc hé mở, trƣớc mắt cậu là bao nhiêu thứ kì lạ, các ảo ảnh luân phiên xuất hiện trƣớc mắt cậu, từ nhỏ đến lớn... và cuối cùng, hình ảnh của một thanh niên tuấn tú đẹp hơn cả Jackson Yi và Jackson Wang. Điều đặc biệt là đôi mắt màu xanh của ngƣời này nhƣ có 1 ma lực cuốn hút cậu, đôi mắt toát lên vẻ lạnh lùng, đáng sợ. Và hơn nữa là 2 chiếc răng nanh của ngƣời đó, sao nhìn giống quỷ nhƣng lại mang một vẻ đẹp bí ẩn. Cậu từ từ tiến vào trong, trên chiếc bàn trạm trổ lộng lẫy là một quả cầu pha lê trong suốt. Mắt cậu dán chặt vào nó, vô thức đƣa tay chạm vào quả cầu... PHỤT...Một ngọn lửa màu xanh bùng lên dữ dội rồi dần dần biến mất, trƣớc mắt cậu là khuôn mặt quỷ dị trong quả cầu pha lê cất tiếng: " Ngƣơi là Roy Wang đúng không? Không cần trả lời ta cũng biết, hahahaha. Chắc chắn ngƣơi sẽ ngạc nhiên vì những điều sau đây" HAHAHAHAHAHAHA Sau tiếng cƣời ghê rợn ấy là một chuỗi hình ảnh, một cậu bé có nụ cƣời tƣơi rói, khuôn mặt bầu bĩnh, và sau lƣng cậu có một đôi cánh, nhìn nhƣ thiên thần. Thêm một cậu bé khuôn mặt lạnh băng, đôi mắt nhƣ nhìn thấu tâm can ngƣời khác, mang trên mình bộ đồ đen và làm ngƣời khác bất ngờ là 2 chiếc răng nanh. Cậu hoàn toàn ngỡ ngàng, đó chẳng phải là CẬU và NGƢỜI THANH NIÊN lúc nãy sao? Tại sao lại giống thiên thần và ác quỷ vậy chứ? Đang còn thắc mắc, bộ mặt quỷ dị kia lại tiếp tục xuất hiện "Hahaha ngạc nhiên quá phải không? Ngƣơi không ngờ chứ gì. Hahahaha. NGƢƠI VÀ CẬU TA, đã đƣợc ấn định để gặp nhau, đó là ĐỊNH MỆNH, và số phận của mọi ngƣời trên thế giới này thuộc về tay bọn NGƢƠI. HAHAHAHA" Xong câu nói đó, mọi vật trở nên mờ đi và đen dần đen dần... - Roy à, Roy,! Em có sao không! Cậu từ từ mở mắt, xung quanh cậu là công viên, là bãi cỏ mà cậu đang nằm nghỉ và trƣớc mắt cậu là Jackson Yi. - Roy à, em sao vậy? Jackson Yi hỏi. - À em không sao, chỉ thấy hơi mệt thôi. "Phải dấu nhẹm chuyện vừa rồi không để ai biết", cậu tự nhủ. - anh lo cho em lắm đấy, lay mãi mà em không dậy. Jackson Yi ôm cậu vào lòng... ---hai thân ảnh cùng nhau đi về trong ánh hoàng hôn--- Chap 2: Biến cố Sau buổi chiều hôm trƣớc đi chơi, Roy về nhà với một tâm trạng khó hiểu, bồn chồn xen lẫn lo lắng.... Sáng hôm sau. Reng! Reng! Reng! chiếc đống hồ báo thức liên tục kêu la ầm ĩ nhƣng chƣa cần đến hồi chuông thứ ba đã đáp đất nhanh chóng. Chiếc đồng hồ im bặt có lẽ lại cho vào kho kỷ niêm mất. Hết đồng hồ lại tới điện thoại. But if you wanna cry... Cry on my shoulder.... Cậu với tay lấy cái điện thoại rồi hét lên giận giữ - Yahaaaa. Em dậy rùi đây. - Baby! hỏng tai anh rùi! em chậm 2s đấy - Em biết ùi khổ lắm nói mãi. - Dậy đi học đi nhé! Baby! buổi đầu tiên đừng có để muộn - Biết rùi mà. Nó tắt ngấm cái điện thoại trƣớc khi đầu dây bên kia kịp nói gì đó. Ở 1 nơi nào đó có 1 ngƣời khẽ cƣời, nụ cƣời đẹp nhƣ tranh vẽ nhƣng mang nét buồn trầm ngâm "chỉ hôm nay thôi baby" ~~~~~~~ Cùng lúc đó, tại sân bay nƣớc Anh, Karry vừa bƣớc xuống từ máy bay sau chuyến công tác dài ngày là bao nhiêu câu hỏi dồn dập từ các phóng viên "cho biết quý công ty dự định có chiến lƣợc gì mới không?" "Cậu còn trẻ tuổi nhƣ này liệu đã học xong hết chƣa"... Hừ 1 tiếng với ánh mắt sắc bén+ đám vệ sĩ xung quanh anh làm cho đám phóng viên im bặt. Anh ung dung bƣớc vào trong xe Limous đen đang đợi rồi phóng vụt đi. Bỗng tiếng điện thoại reo: - Việc? - Dạ thƣa tối nay có buổi dao dịch với EVIL nhƣng theo thông tin cho hay thực chất chỉ là giả mạo để đánh bại DARKSTAR. - Nhƣ cũ. - Vâng. Kết thúc cuộc nói chuyện trong không khí lạnh lẽo, Karry nở một nụ cƣời nửa miệng, lộ ra chiếc răng bên trái nhìn vừa có nét quyến rũ vừa đáng sợ. "Trên thế giới này, ta là nhất, không kẻ nào có thể đánh bại ta" ~~~~~~~~~~ trở lại với Roy. Cậu tung tăng đi trong sân trƣờng, vừa đi vừa hát rất yêu đời, mọi ngƣời nhìn vào cậu đều thấy vui lây. Bỗng dƣng trƣớc mắt cậu nhòa đi, cảnh vật hôm qua lại hiện trƣớc mắt cậu, khuôn mặt đí lại cất tiếng "ĐỊNH MỆNH" "ĐỊNH MỆNH"... Vô thức cậu lùi lại BỤP. Cậu giật mình quay lại, lấy lại vẻ hồn nhiên nhƣ trƣớc, thì ra cậu tông trúng 1 học sinh khác, nhìn cậu bạn này có vẻ lạ lắm, không giống ngƣời ở đây. Giơ tay ra thân thiện: - Xin chào, để mình kéo cậu lên - Cảm ơn cậu - Hình nhƣ cậu không phải ngƣời ở đây - Ah mình mới chuyển tới đây, mình là ng Trung, tên Lƣu Chí Hoành, có thể gọi mình là Ever, cậu nhóc giơ tay ra và giới thiệu. Nụ cƣời không thua kém gì Roy. - Mình tên Roy, rất vui làm wen với cậu. Cả hai vui vẻ đi cùng với nhau, nói chuyện ríu rít. ~~~~~~một tuần dài trôi qua~~~~~~~ Roy nhớ cả 2 Jackson lun, đi công tác mà lâu quá trời, làm Roy k làm nũng ai đƣợc, buồn quá đi. Cơ mak hôm may cúi tuần, 2 ổng zìa rùi, Roy cũng dẫn Ever về nhà chơi lun. Vừa về đến nhà, Roy tíu tít khoe bà Wang và ông Wang về Ever- ng bạn thân mới của mình và k wên hỏi "pama ah, 2 anh Jackson của Roy đâu rồi, hic hic, nhớ quá đi mak s chƣa về" Roy làm nũng đến độ ông bà Wang vs Ever cũng phải cƣời. "chào mọi ngƣời!!" 2 anh Jackson bƣớc vào nhà và. . . XẸT XẸT ĐÙNG ĐÙNG... Lẫn Ever và Jackson Yi đều nhìn nhau k chớp ( cái này là TÌNH YÊU SÉT ĐÁNH hehe). Roy hồ hởi giới thiệu: - Ever, đây là Jackson Wang, anh trai tớ, Jackson Yi, ng yêu tớ! Nói đến đây Ever bỗng buồn buồn " thì ra anh ấy.." - 2 anh, đây là bạn em, Ever, mới từ Trung chuyển sang đấy - Roy ah, đừng gọi anh là ng yêu nữa, chúng ta... nói đến đó thì Jackson Yi k nói tiếp vả lại Roy cũng k để ý. "Xin lỗi e, Roy, ngàn lần xin lỗi em". . . . "sự thật này anh cũng rất đau lòng, mong em có thể tha thứ cho anh"!!! Chap 3 : Sự thật phũ phàng Ngày qua ngày, Roy vẫn hồn nhiên vô tƣ nô đùa, Ever và Roy ngày càng thân thiết. Sáng sáng 2 cậu đều rủ nhau cùng đi học, chiều đến lại rủ nhau la cà, đi chơi.....về phần Ever, từ sau hôm gặp chàng trai ấy, ngƣời cứ lâng lâng, lúc nào cũng nghĩ về khuôn mặt ấy, nụ cƣời quyến rũ ấy của anh. "nhƣng anh ấy là ngƣời yêu của Roy rồi, mình không thể làm tổn thƣơng Roy đƣợc, cậu ấy là bạn thân mình, nhất định không thể, không thể..." mặc dù thích anh nhƣng Ever luôn tự nhủ nhƣ vậy. Với Jackson Yi cũng không khá hơn, anh tự cƣời nhiều hơn và luôn nghĩ đến hình bóng ấy. Tuy nhiên có một điều mà anh luôn lo lắng, một sự thật tàn nhẫn, chính anh cũng không thể chấp nhận nó... Nhấc máy gọi điện cho Roy, nghe thấy tiếng cậu cƣời, anh cố kìm nén lòng mình, vui vẻ nói: - Roy ah, tối nay chúng ta đi chơi nhé! Hôm nay công ty anh ít việc. - Vâng ạ. Em sẽ chuẩn bị. Hehe. Nghe đến đi chơi với Jackson Yi, Roy rất vui, mắt sáng lên, đồng ý ngay lập tức. - Tối nay anh sẽ qua đón em. . . *Tại khu vui chơi* - Aaa, anh ơi chơi đu quay bên này nè, vui quá! - Từ từ Roy cẩn thận té đấy - Nhanh lên anh ơi, ở đây nhiều trò vui lắm, Roy kéo tay JackSon Yi đi "Roy ah, mong em sẽ luôn vui vẻ nhƣ bây giờ" . - Jackdon ah, bên kia có kẹo bông kìa, em thích ăn kẹo bông. Roy làm nũng kéo Jackson đi. - Từ từ thôi Roy, anh sẽ mua mà. Thấm mệt, cả hai cùng ngồi trên bãi cỏ ngắm sao trên bầu trời, hàng ngàn vì sao lấp lánh tăng thêm sự lãng mạn. Roy đang tựa vào vai Jackson, nhắm mắt lại ƣớc nguyện điều gì đó. Bỗng cậu nhớ lại giấc mơ đêm qua, trong mơ khuôn mặt quỷ dị đó lại xuất hiện. ~~Flashback~~ - Roy Wang, ngƣơi sắp gặp định mệnh của mình, ngƣời ấn định với ngƣơi đã rất gần... - Ngƣơi nói láo, ta đã có định mệnh của mình - Hahaha, rồi đây ngƣơi sẽ nhận đƣơc sự thật đau đớn, ngƣơi sẽ phải rời xa tất cả mọi ngƣời mà ngƣơi yêu quý. - Không, ta không muốn đi đâu hết. Jackson ơi, mẹ ơi, ba ơi, anh hai ơi,.... AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA ~~End Flashback~~ Giật mình cậu mở mắt, nhìn qua Jackson "anh vẫn ở đây" cậu thở phào nhẹ nhõm, quay qua Jackson Yi: - Anh, hôm nay em rất vui. - ừ anh cũng vậy. - Anh ah, a hứa với e điều này nhak. Chúng ta hãy luôn ở bên nhau mãi mãi, đừng rời xa nhau nhé!! -Roy ah,....... - Hứa đi Jackson, anh phải hứa với em. Hít một hơi thật dài, Jackson nói: - Roy ah, thật ra hôm nay anh rủ em đi chơi để nói với em điều này. CHÚNG TA CHIA TAY ĐI. . .ĐOÀNG.. Bầu trời đầy sao giờ đây đã trở nên u ám, với những tầng mây đen cùng sấm chớp. ĐOÀNG.. Roy không tin vào những gì mình vừa nghe, lắp bắp: - Anh..anh.. đừng.. đừng đùa nhƣ vậy, không vui đâu. - Anh không đùa, em hãy quên anh đi. - Em không thể - Roy rƣng rƣng - Tại sao anh lại nhƣ vậy, anh nói đi, tại sao?? - Anh xin lỗi, anh đã không còn yêu em nữa. Thật lòng anh xin lỗi. - Không thể nhƣ thế đƣợc, anh nói dối. - Đây là sự thật Roy ah, anh đã không còn tình cảm gì với em. Xin lỗi Nhìn con ngƣời phía trƣớc, Roy vô cùng đau lòng, cậu tức giận hét lên: - Anh là ĐỒ TỒI, ĐỒ ĐÁNG GHÉT, tôi HẬN anh... Roy chạy đi, nƣớc mắt tuôn trào. Mƣa bắt đầu rơi hòa tan nƣớc mắt của Roy. Jackson đứng bất động dƣới trời mƣa. Hai con ngƣời với hai tâm trạng khác nhau. *Biệt thự họ Wang* Jackson ngồi trong nhà thấy Roy về, ngƣời ƣớt sũng, mắt đỏ hoe, liền hỏi có chuyện gì. Roy không nói gì, lặng lẽ bƣớc lên phòng. Jackson Wang gọi điện cho Jackson Yi, hỏi thăm nhƣng chỉ nghe đƣợc câu trả lời: tôi và Roy đã chia tay. ... Đứng một mình trong mƣa, Jackson Yi thấy hận mình vô cùng. Bỗng có một bóng ngƣời vụt qua.. BỤP.. một cú đấm giáng thẳng vào mặt cậu, kèm theo tiếng chửi: - Cậu là đồ tồi, tại sao cậu lại làm thế với Roy hả Yi. -Tiếp theo là BỤP, một cú đấm từ tay Wang- cái này tôi đánh thay cho Roy... - Dừng lại đi Wang. Cậu có biết tại sao tôi lại làm vậy không?? - Tôi không cần biết, cậu đã làm Roy đau khổ, tôi phải dạy cho cậu một bài học..... Yaaaaa Hai thân hình cao lớn đánh nhau dƣới trời mƣa tầm tã....Yi hét lớn: - Đủ rồi đấy Wang, tôi làm vậy vì . . . .chúng ta là ANH EM, ANH EM đấy.. . Wang sững sờ: - Cậu nói gì? Yi cƣời nhẹ : Cậu không tin nổi đúng không? Tôi cũng vậy đấy. Nhƣng sự thật không thể thay đổi, chúng ta là ANH EM SINH ĐÔI đấy, và là ANH TRAI của Roy. Wang nhƣ không tin nổi, mặt biến sắc. Yi nói tiếp, tự việc chúng ta cùng ngày sinh, sở thích, rất hợp nhau. Tôi đã cho ngƣời điều tra, và biết đƣợc điều này, anh trai ah... Wang khuỵu đầu gối, không nói nên lời... Chap 4 : Bắt đầu tất cả Đầu óc quay cuồng, Wang không nói nên lời "Roy ah, tại sao em lại khổ vật chứ" - Yi, chuyện này, còn ai biết nữa không? - Em đã cho mẹ và ba biết, có lẽ họ cũng chuẩn bị nói với anh. Tại công ty đá quý SAPPHIRE của tập đoàn họ Wang. Bây giờ là buổi tối nhƣng nhân viên vẫn làm và tất nhiên cả ông bà Wang cũng vậy. *xôn xao* *bàn tán* Từ khi 2 cậu Jackson bƣớc vào thì nhân viên trở nên ồn ào, mọi ngƣời lấy làm lạ vì hai cậu rất hiếm khi đến công ty này vì hai ngƣời đã có công ty riêng DEVIL. Gõ cửa nhẹ văn phòng, đƣợc sự đồng ý, hai cậu bƣớc vào. Ông bà Wang thấy thế, nhìn nhau nhƣ đã hiểu: - 2 đứa đến đây chắc là đã biết hết rồi. - Vâng ạ! Nhƣng tại sao ba mẹ lại không nói cho con biết con có một ngƣời em mất tích - Wang hỏi Bà Wang nghẹn ngào không nói lên tiếng: - Lúc sinh ra, Yi đã bị bắt cóc. Vì ba mẹ muốn giữ an toàn cho con nên ba mẹ đã không cho bất cứ ai biết. Mẹ xin lỗi con Jackson! - Chúng con đã hiểu. Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao đây ba mẹ, Roy thì phải làm sao. - Trƣớc tiên không nên cho Roy biết, đây quả là cú sock nặng với nó, nên chúng ta đã quyết định cho Roy đi du học ở Anh, làm nhƣ thế sẽ vơi nỗi buồn. - Vâng ạ, quyết định vậy ạ. ___________________________________ 09.00 pm. Roy về đến nhà, không nói không rằng, chạy lên phòng của mình. Cậu khóc, khóc mãi, cậu hận con ngƣời tên Jackson Yi kia, đã làm cậu đau khổ. Cậu khóc vì điều cậu sợ nhất cũng đã xảy ra. Gạt nƣớc mắt qua một bên cậu suy nghĩ lại "cách tốt nhất để quên đi là xin ba mẹ ra nƣớc ngoài". Bỗng nhìn trên bàn cậu thấy có mảnh giấy nhỏ kèm phong bì, mở ra đọc: " Con thân yêu, hiện giờ ba mẹ lo cho cuộc sống của con, muốn con đƣợc tiếp xúc với nhiều điều. Vì thế chúng ta quyết định cho con đi du học sang Anh, chúng ta tin con có thể sống tốt ở bên đó. Yêu con! P/s đây là vé máy bay và thẻ. Con có thể sử dụng bất cứ lúc nào. Chúc con hạnh phúc!" Cậu cƣời nhạt, lần đầu tiên cậu thấy trống trải nhƣ vậy, chẳng lẽ ông trời sắp xếp chuyện này cho cậu. Lấy điện thoại gọi cho một ngƣời: - Anh à, em sắp qua bên đó đấy, đón e nhak. - Roy ah, thật không vậy, em không đùa anh đấy chứ? - Thật - Roy cƣời tƣơi. Khoảng 2 tiếng nữa ra sân bay đón em nhak. - Xin tuân lệnh. Vâng, không ai khác chính là Daniel, ngƣời bạn thân cũng nhƣ ngƣời anh mà cậu luôn quý trọng, anh ấy đã từng ở đây nhƣng hiện giờ đã qua bên Anh Quốc. Ra sân bay, cậu quay lại ngắm nhìn lần cuối rồi đi lên máy bay. ------------------------------------------"Con/em đi đây, mọi ngƣời ở lại bảo trọng nhé!" Cùng một lúc, 4 con ngƣời với 4 tâm trạng khác nhau đều nhận đƣợc tin nhắn, lòng không khỏi đau khổ. ------------------------------------------10h45 pm Tại sân bay, một chàng trai tuấn tú cao ráo, diện một bộ vest thật bảnh, trên tay cầm một đóa hoa tƣơi đẹp, hoa hồng tím. Mọi ngƣời ở đó đều ngơ ngẩn. Bỗng một ngƣời la lên: "đó không phải là anh Daniel hay sao, anh ấy ra đây đón ai vậy, chẳng lẽ là đón Jessica". Bây giờ tất cả mọi ngƣời- chủ yếu là fan của Jess đều nhận ra đó là Daniel, giám đốc công ty ngƣời đào tạo ca sĩ mà Jessica là ca sĩ- mới trở về từ Mỹ- và bây giờ fan đang đón cô ta. "Xin thông báo, chuyến bay mang số hiệu TF608 từ Mỹ sang Anh lúc 09.30 pm đã hạ cánh an toàn vào lúc 11.00 pm" Từ máy bay khoang VIP bƣớc ra là Jessica, cô vẫy tay chào các fan, và ánh mắt di chuyển. Bỗng cô thấy Daniel, tim cô đập thình thịch, vui mừng khôn xiết " anh ấy tới đón mình ƣ, ôi thật hạnh phúc quá đi". Mỉm cƣời đi lại chỗ anh, cùng lúc đó anh cũng tiến lại chỗ đó. Còn cách vài cm nữa thôi, Jess lên tiếng : cảm ơn anh Daniel đã đến.... chƣa kịp nói hết câu Daniel lƣớt qua mặt cô trƣớc bao nhiêu ánh mắt hiếu kì của fan. Cô sững sờ, quay về phía Daniel hƣớng tới - Ah, Roy, chào em anh nhớ em quá. - Hi, anh. Em đến rồi - Tặng em này - anh giơ ra - em thích nhất đấy. - Aaaa cảm ơn anh, anh tốt quá ah. Roy hồn nhiên cƣời khiến tim ai đó lỡ nhịp... Hai ngƣời ra về trong sự ngỡ ngàng của đám fan Jess, và đặc biệt là Jess " anh ấy chƣa cƣời với bất cứ ai nhƣ vậy". ________________________________ Chiếc xe BWM trắng bạc lƣớt nhanh trên đƣờng phố Anh, "thật là dễ chịu quá đi" Roy nghĩ. - Sao em lại qua đây vậy, tính đi chơi ak, em đang còn phải học mak - Hì, thì em qua đây để học mà. - Vui quá, em có chỗ ở chƣa, định học trƣờng nào. - Em có Biệt thự của ba mẹ em bên đây rồi. Hì. Còn việc học phải nhờ anh. - Ok thôi, ngày mai cho em nghỉ, bắt đầu ngày mốt đi học nhé! - Dạ Sau khi Daniel chở Roy về, Roy vào nhà, ngƣời làm chào đón cậu rất vui mặc dù đã muộn. ____________________________ Hôm sau cậu đi ngắm đƣờng phố Anh, những con đƣờng xinh xắn lãng mạn làm câu yêu đời hơn. Bỗng RẦMMMMMMMMMMM. Chap 5: cuộc gặp gỡ RẦM . . . - Ui da đau wá đi. Này anh kia, anh có mắt không vậy. Đƣờng rộng thế này mà cố tình tông trúng tui là sao?????Anh muốn gì đây.... blah...blah... . Vâng! Đó chính là giọng nói vàng anh của Roy nhà ta. Cậu đã tông trúng một ngƣời trong khi đang thả hồn trên hè phố. Xung quanh cậu, toán ngƣời vệ sĩ của "ai đó" đang toát mồ hôi hột vì sợ. Ngƣớc lên nhìn ngƣời đó, Roy bỗng dƣng cảm thấy lạnh hết sống lƣng. Không ai khác, ngƣời đó chính là Karry với khuôn mặt lạnh băng, hàn khí tỏa ra xung quanh. Roy bị đơ mất mấy giây, cậu nhận ra khuôn mặt này quen lắm mà không nhớ là ai (chính là Định mệnh của Roy đấy ah). Karry lạnh lùng bƣớc đi, không đoái hoài gì đến ngƣời mình đụng phải. Roy không bỏ cuộc, níu ta Karry lại : - này a có biết lịch sự là gì không? Đụng trúng ngƣời khác thế này mà không biết xin lỗi ah... ? - BUÔNG. Karry quay qua Roy, ánh mắt tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.. - anh phải xin lỗi tôi đã. Roy bƣớng bỉnh. - Tôi nói, bỏ tay ra. Nói rồi Karry đẩy Roy ra khỏi khiến cậu té xuống. - anh đúng là đồ mất lich sự mà. KHÔNG xin lỗi mà còn đẩy ngƣời khác té là sao? Roy giận dữ nhìn Karry - trong từ điển tôi... không có từ "xin lỗi". Karry bƣớc tới gần Roy, ghé sát mặt vào, phát ra từng âm thanh lạnh lẽo khiến cậu rùng mình. Karry tiếp lời :"muốn gây chú ý với ta? Không có chuyện ta để ý." Nói xong Karry đứng dậy đi nhanh bỏ rơi Roy lại với khuôn mặt ngơ ngác với đầy dấu chấm hỏi : "anh ta nói gì vậy nhỉ??, thật khó hiểu. Hôm nay thật xui xẻo". ~~~~~Nói xui xẻo vậy thôi chứ hôm nay Roy cảm thấy rất vui ah, quên hết mọi chuyện buồn ah~~~~ Tại Mỹ, sáng sớm *tung tăng* *là lá la* Ever chân sáo nhảy, vừa đi vừa hát đến nhà Roy mà vẫn chƣa hay biết chuyện gì xảy ra. - Roy à, Roy... cậu dậy chƣa vậy- cậu đứng cạnh cửa sổ phòng Roy hét lớn nhƣ mọi khi để đánh thức Roy. - Chào em, em đến tìm Roy à? - Ah chào anh Jackson Yi *ngại ngại* Roy có ở nhà không ạ, em gọi mãi không thấy ạ. - Roy...em ấy...đi rồi. Jackson Yi buồn bã nói. - Bộp... cuốn sách trên tay cậu rớt xuống, cậu hứa sẽ tặng cho Roy quyển sách này, quyển sách mà Roy rất thích. " tại sao, tại sao cậu ấy không nói với mình chứ, đi cũng không tạm biệt một câu, hức hức". Ever khóc, từng giọt nƣớc mắt nóng hổi lăn dài trên má cậu. Jackson Yi đứng trƣớc mặt cậu mà thấy xót xa, anh không biết làm gì hơn ngoài việc ôm cậu vào lòng để an ủi cậu. Hẹn cậu ra một chỗ yên tĩnh, Jackson Yi đã kể hết cho Ever biết, và quan trọng hơn cả là cho Ever biết hiện giờ anh và Roy đã chia tay. Ever càng khóc to hơn, Yi bối rối không biết làm gì. Gần đó có một bóng ngƣời nhìn Yi và Ever, ánh mắt đƣợm buồn. ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ - X... Xin... là... m... ơn... th... tha... cho... tôiiiiii - Tiếng nói run rẩy đứt quãng bên trong căn nhà kho cũ kĩ. Gã đàn ông trung niên đang quỳ dƣới chân 1 cậu thanh niên trẻ. Gã liên tục dập đầu xuống đất hy vọng con ngƣời kia có thể thƣơng tình mà tha cho gã. Mùi tanh nồng sực lên mũi khiến bất cứ ai dù chỉ là đi ngang qua cũng cảm thấy buồn nôn. Xác chết nằm la liệt xung quanh. Vài đôi mắt vẫn trợn lên, trắng dã nhƣ thể không cam tâm. Máu thấm đẫm xuống nền đất lạnh lẽo. Cậu thanh niên từ từ cúi xuống. Chút ánh đèn đƣờng len lỏi vào cửa, soi rõ khuôn mặt đẹp tựa thiên thần. Sống mũi cao thẳng tắp. Làn da trắng mịn không tì vết. Đôi môi nhếch lên thành 1 nụ cƣời nhạt. Ánh mắt lạnh băng nhìn con mồi vẫn run rẩy dƣới chân. - Nếu muốn sống yên ổn. Mũi dao miết nhẹ quanh khuôn mặt gã. Gã lại tiếp tục dập đầu lia lịa. Mồ hôi chảy dài 2 bên thái dƣơng. - Thì ngay từ đầu đã không đụng đến. Giọng nói không cảm xúc vẫn tiếp tục vang lên đều đều. Mũi dao tiếp tục miết quanh cổ gã. Cậu thanh niên bật cƣời thành tiếng khi thấy máu đã bắt đầu loang ra chiếc áo sơ mi. - K..Ka...Karry...W...Wang.. C... Cậu Roẹt!!! - AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!! Gã rên lên đau đớn. KARRY vừa rạch 1 nhát dao lên khuôn mặt gã. Cậu gằn giọng. - Ta rất ghét ai gọi thẳng tên ta. - Karry bất giác đứng thẳng ngƣời. Gã chƣa kịp vui mừng thì... Phập!!! Con dao cắm thẳng xuống bả vai gã. Gã trợn mắt, bất động. - Cứ ở lại và thƣởng thức nhé. Karry trao cho gã 1 nụ hôn gió trƣớc khi quay lƣng đi thẳng. Tiếng gã gào lên ai oán dội vào tai cậu. - KARRY WANG, CÓ LÀM MA TAO CŨNG KHÔNG THA CHO MÀY ĐÂU. AAAAAAAAAAAAAAAAA. THẰNG RANH. TAO CẦU CHO MÀY SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾT. MÀY LÀ LOÀI CẦM THÚ. MÀY KHÔNG PHẢI NGƢỜI. "ma! ma ƣ, cầm thú ƣ, không phải ngƣời ƣ" Karry nhíu mày. Anh đã giết bao nhiêu ngƣời, nghe bao nhiêu câu nói oán hận nhƣ vậy. Đã từ lâu, trên thế giới này, anh đã chẳng còn sợ cái gì nữa rồi. Kể cả thần chết có kề dao vào cổ anh. Anh vẫn có thể thản nhiên mỉm cƣời. Kể từ giây phút ấy, mọi thứ đối với anh toàn một màu đen, ánh mắt cậu lúc lạnh lùng nhƣng mỗi khi giết ai , ánh mắt mù xanh trở nên đỏ rực, thấm đẫm màu máu. Anh bƣớc vào chiếc xe Ferrari đã đứng đợi sẵn. Cầm lấy chiếc điều khiển. Tách!!! Bùm!!! Karry nhếch môi nhìn căn nhà kho đắm chìm trong ngọn lửa. Lặng nhìn khuôn mặt trong tấm ảnh, Karry khinh bỉ. "Thế giới này, không giành cho những kẻ tự cao tự đại". Trong bức ảnh là một gia đình có một ngƣời đàn ông lịch lãm, một ngƣời phụ nữ hiền hậu nở nụ cƣời tỏa sáng và một cậu bé bụ bẫm dễ thƣơng với hai chiếc răng khểnh đang trong vòng tay trìu mến của hai ông bà.. Chap 6: Jackson Yi & Jackson Wang & Ever (1) Sau một thời gian, mọi thứ đã trở lại nhƣ cũ, Ever đi học lại bình thƣờng, 2 Jackson cũng quay lại cuộc sống cũ. Tuy nhiên, có một điều khác là Jackson Yi quan tâm đến Ever nhiều hơn, cả hai đều không nhận ra nhƣng có một ngƣời âm thầm theo dõi hết mọi chuyện. Một hôm, Ever trên đƣờng đi học về gặp phải một lũ du côn đang ăn hiếp một cô gái. Mặc dù không biết võ nhƣng với tính cách của Ever thì không thể chấp nhận đƣợc chuyện này, vì thế Ever xông vào hét lớn: " Tụi mày là đàn ông mà lại ăn hiếp phụ nữ vậy à? Có đáng là chó không vậy" " Cứu tôi với" một cô gái xinh xắn lên tiếng " Haha chú mày ngon đấy, dám bảo tụi này cơ à" một tên to con, ngƣời săm đầy mình, có vẻ là bang chủ lên tiếng. " Tôi thấy sai thì tôi phải vào can thiệp chứ" Ever khảng khái trả lời " Haha, nhìn chú mày cũng sáng sủa đấy chứ, da trắng này, môi đỏ này" Tên đó vừa nói vừa giơ tay lên vuốt mặt Ever " Bỏ ra" Ever hất cánh tay tên đó và đập trúng vào tƣờng chảy máu. Ever hốt hoảng lùi lại, cậu sợ máu, rất sợ. " Mày dám.." tên kia giơ tay lên định đánh Ever BỤP... XOẠT... Á Á Á Á... Yi với Wang xuất hiện, đánh cho chúng một trận tơi bời. Thì ra Yi với Wang có việc nên ghé qua đƣờng này đi tắt, ai ngờ gặp Ever đang gặp chuyện. Xử lí xong, cả hai mới quay qua Ever hỏi han, lúc này mới để ý có một cô gái. " Em thấy cô gái này bị bắt nạt nên..." Ever chƣa nói xong thì.. . . . ." AaAAAA, JACKSON YI, đúng là anh thật rồi, đúng là anh thật, cuối cùng em cũng gặp đƣợc anh rồi" Cô gái đó chạy tới bên Yi và Ôm chầm lấy anh ấy trong sự ngỡ ngàng của 3 ngƣời. " Hai ngƣời... quen nhau" Ever lắp bắp hỏi Tƣơi cƣời cô gái ấy trả lời: " Đúng vậy! Xin chào, tôi tên là Sue, là NGƢỜI YÊU CHÍNH THỨC của anh ấy." RẮC. . . . Âm thanh khô khốc vang lên, trái tim ai đó bị bóp vụn. Nở một nụ cƣời giấu đằng sau nỗi đau, Ever lên tiếng. " Xin chào, tôi là Ever, xin thất lễ, bây giờ tôi có việc bận rồi, gặp lại mọi ngƣời sau" Cậu quay đi, tránh những giọt nƣớc mắt tuôn rơi. " để tôi đƣa em ấy về 2 ngƣời ở lại" Wang nói với ánh mắt không chút thiện cảm với Sue. "Ever chờ anh với" chạy theo cậu, nói cậu lên xe để anh chở về. Ngồi bên cạnh Ever, thấy Ever khóc, anh cảm thấy lòng mình nhƣ lửa đốt. " Em thích Yi?" Cậu ngƣớc lên nhìn anh , suy ngĩ "không thể nào, tại sao mình có thể thích anh Yi đƣợc chứ, không không". Lắc đầu, cậu trả lời " không ạ". Cƣời buồn, " thái độ của em đã nói lên tất cả" "Em không biết có phải không nữa" "Từ khi nào??" . . . . Cứ nhƣ thế hai ngƣời một hỏi một trả lời, mỗi ngƣời một tâm trạng khác nhau, nhƣng điều này làm Ever thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, nỗi buồn đã bớt đi. ___________________~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Hôm sau Ever vừa bƣớc xuống nhà thấy một chiếc Audi đen bóng loáng đang đợi dƣới nhà... " Chào em, cần anh chở tới trƣờng không?" Jackson Wang nở nụ cƣời tƣơi. " Dạ cảm ơn anh ạ" nói rồi Ever bƣớc vào xe "sao hôm nay anh Yi không đến nhỉ" - cậu tự hỏi " Em ngủ ngon chứ?" Wang trìu mến hỏi Ever " Dạ có" Ever nói vậy thôi chứ thực ra khóc cả đêm qua, mắt đỏ hoe đến bây giờ. Wang nghe cậu trả lời mà lòng đau thắt lại. ----thời gian trôi qua nhanh----REEEEEE....ENGGGG Tiếng chuông báo hiệu giờ học kết thúc, đến giờ nghỉ trƣa, nhƣng lớp của Ever đƣợc nghỉ buổi chiều nên cậu ra về. Lê từng bƣớc chân nặng nề trên đƣờng, cậu nhớ Roy quá! "Roy ah, phải chăng cậu nên biết việc này thì chúng mình không phải xa nhau rồi". Vô thức cậu ngƣớc lên, trƣớc mắt cậu là một nhà hàng sang trọng, "sao mình đi lung tung vậy nhỉ" , đang định quay lại thì đập vào mắt cậu là Jackson Yi và Sue. Hai ngƣời trông thật tình cảm đang định bƣớc vào nhà hàng bỗng thấy Ever nên lại chào. ( thật ra Sue kéo tay Yi lại) - Xin chào Ever, chúng ta lại gặp nhau rồi! Cảm ơn cậu lần trƣớc nhé! - Không có gì đâu! Ever cƣời nhạt - cậu ăn trƣa chƣa? Đi ăn cùng chúng tôi nhé! Sue cƣời tinh nghịch - Cảm ơn, tôi chuẩn bị về nhà rồi. " Cô ấy xinh đẹp biết bao, còn mình làm sao so với cô ấy đƣợc" - Tiếc quá, thôi để bữa sau chúng ta đi ăn nha! Sue kéo tay Yi.- Tạm biệt... khiến Yi chƣa kịp mở lời "Ever..." - Tạm biệt Cậu lại khóc, anh thấy, nhƣng không thể làm gì, chỉ tại Sue đến công ty lôi anh đi nhƣ thế này. Hôm nay anh quyết định sẽ kết thúc chuyện này. "Nhất định là nhƣ vậy" *trong nhà hàng* - Anh Yi à, lâu rồi em không quay về Mỹ, thay đổi nhiều quá. - Thay đổi rất nhiều. - Anh thay đổi nhiều ghê, 3 năm qua anh đã trở nên phong độ biết nhƣờng nào - Ừ, dạo này em sao rồi. - Tất nhiên là vẫn khỏe và NHỚ anh rồi. Hihi - Nhớ? Em nói nhớ tôi sao? Sao lúc em bỏ đi 3 năm trƣớc thì không nói đi? " Chính em làm tôi đau khổ, chính Roy lúc đó là ngƣời bạn tốt nhất bên cạnh tôi, và bây giờ em ấy chính là Em Trai tôi" Yi cay đắng - Roy ƣ? Có phải là cậu bé nhà họ Wang đúng không? Giờ cậu ta là em anh chứ đâu phải ngƣời yêu anh nữa đâu. - Đúng nhƣ vậy. Yi cƣời đau khổ - Em xin lỗi, là em sai, em đã bỏ đi. Nhƣng hiện giờ em đã về, chúng ta có thể yêu nhau lại không. SUE khóc, từng giọt nƣớc mắt lăn dài trên khuôn mặt thanh tú của cô. - Nực cƣời, tại sao cơ chứ? Lấy lý do gì? - Thật ra năm đó em qua Nhật để chữa bệnh và... cô nói với giọng buồn bã - Sao? Nói tiếp đi chứ. Yi không còn tâm trí nữa. " vì cô ta mà Ever không nói chuyện với mình " Thịch"... tại sao mình lại nhắc đến Ever, chẳng lẽ..." - Em bị ung thƣ máu giai đoạn cuối! XOẢNG. chiếc ly trên tay Yi rớt xuống. Anh không tin nổi những gì mình nghe. " Em nói gì" - Những điều em nói là sự thật. Cô gái khóc nấc lên. Em có một nguyện vọng cuối cùng là đƣợc yêu anh lần nữa, để em không còn hối tiếc khi chết đi. - " Không, không thể nhƣ thế đƣợc, mình không thể yêu cô ấy, nhƣng..." Yi suy nghĩ *******Xa xa những đám mây đen kéo đến Ever trên đƣờng ngƣớc lên thấy, thốt lên : Chẳng lẽ, có chuyện gì không hay sắp xảy ra!!!! ĐOÀNG ĐOÀNG. . . .ẦM ẦM. Chap 7: Jackson Yi & Jackson Wang & Ever (2) Trời mƣa nhƣ trút nƣớc. Tâm trạng Yi đang rối bời nhƣ những giọt mƣa ngoài kia. Cậu không yêu Sue, nhƣng cô ấy đang bị bệnh, không còn sống đƣợc bao lâu nữa, cậu không thể ích kỷ chỉ nghĩ đến mình. Còn Ever, haiz.... Sao hôm nay trời lại mƣa to nhƣ vậy, Ever thấy trong lòng cậu khó chịu, rất khó chịu. Anh Yi...... Hai con ngƣời, hai tâm trạng cùng đang nghĩ đến nhau. Sáng hôm sau. Sue đến công ty của Yi. " anh Yi, hi!" Sue tƣơi tắn đi đến bàn làm việc của Yi. "Sue, mới sáng em không nghỉ ngơi mà đến tìm anh làm gì?"- Thấy cô, anh ngạc nhiên hỏi. "Em đến thăm anh mà, ở nhà thật chán, em rủ anh đi chơi. Hihi" Cô nũng nịu. " Nhƣng anh đang làm việc mà, không thể đi với em đƣợc". " Đi mà anh Yi, đi đi mà, năn nỉ, nha nha". Cô lắc lắc tay Yi. " Không đƣợc, để hôm khác anh dẫn em đi, hôm nay anh rất bận". Yi lạnh lùng trả lời "Vâng"-Khuôn mặt xinh đẹp của Sue xịu xuống-"Em ở đây đƣợc không?" Cậu nhìn Sue, khuôn mặt đang xịu buồn" Đƣợc rồi. Nhƣng chán lắm đó, anh sợ em buồn thôi".Trong lòng cậu hiện lên khuôn mặt tƣơi cƣời của ai đó, bất gíac mỉm cƣời. Nhƣng rồi vội vụt tắt. "Thanks anh". Sue mỉm cƣời ' em biết anh còn yêu em mà, bằng mọi cách em sẽ kéo anh về phía em'. Cô thầm nghĩ. Trong lúc đó, trong giờ học.(*) Tiếng thầy giáo đang giảng bài nhƣng Ever không nghe thấy gì hết, ánh mắt cậu lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. " không biết giờ anh ấy đang làm gì nhỉ? Aaaa không đƣợc nghĩ nữa, mình không xứng với anh ấy, hic" Còn Wang, đang làm việc trong văn phòng nhƣng tâm trí lại đang bay tận trƣờng học của Ever. Cậu đang nghĩ đến những việc xảy ra gần đây. Ever thích Yi, Yi cũng thích Ever, mặc dù cố che dấu nhƣng cậu vẫn có thể nhận ra. Sue, cô ta trở lại rồi. Ung thƣ máu giai đoạn cuối sao? Ha, đóng kịch giỏi lắm, lừa đƣợc cả Yi, nhƣng không thể qua mặt cậu. Thử xem cô ta diễn đƣợc bao lâu. Cậu sẽ tìm ra chứng cứ vạch mặt cô ta. Mặc dù nhƣ vậy, có thể sẽ mất Ever. Nhƣng thà cậu đau còn hơn thấy cậu ấy đau khổ. " Anh Yi, đến giờ nghỉ trƣa rồi, đi ăn trƣa đi" Một giọng nữ lảnh lót vang lên. "Đã đến trƣa rồi à?"-"Vâng. Em đói rồi mình đi ăn trƣa đi". "Ừm, mình đi". Trên đƣờng thấy Wang, Sue lại chào " hi anh Wang, tụi em đi ăn trƣa, anh đi chung cho vui". Wang trả lời " Hai ngƣời đi đi, tôi ăn rồi. À Sue, nghe nói em bị bệnh, anh quen mấy vị bác sĩ giỏi lắm, để anh dẫn em đi khám?" "Đúng đó, em phải đi khám thử, hiện nay y học rất phát triển" Yi tiếp lời. Khuôn mặt của Sue thoáng biến sắc-" Không cần đâu, em khám ở nhiều nơi rôi, mà không có kết quả, em không muốn hi vọng nữa, rồi lại thất vọng." " Không sao"-Wang tiếp tục-" chỉ cần em cố gắng chắc chắn sẽ có kết quả. Mai em rảnh không? Anh hẹn bác sĩ cho em. Đƣợc rồi, anh đi trƣớc, hai ngƣời đi ăn đi. Pp". Tố i, tại nhà Ever - Anh Wang, sao anh lại tới đây? - Em ăn tối chƣa? Đi ăn với anh nào- chƣa kịp để Ever trả lời, Wang đã kéo cậu lên xe. - Ơ em ăn rồi mà anh kéo em đi đâu vậy? - Nhƣng anh chƣa ăn, chẳng lẽ em bắt anh nhịn đói ah- trên mắt Wang hiện lên nụ cƣời tƣơi. Đến nơi, Wang xuống xe cùng Ever đi vào nhà hàng, ai cũng nhìn họ với ánh mắt ngƣỡng mộ của mọi ngƣời. - Chào cậu Wang, phòng VIP của cậu đặt đã chuẩn bị hết rồi. - Tốt. .............................. - Em chọn món đi. -vƣ̀a ns Wang vƣ̀a đƣa quyể n menu cho Ever. - Em nói em ăn rồi mà - Ever phụng phịu - Không sao đâu, em cứ chọn đi, không ăn cũng đƣợc. - Anh chắc chứ. Ever cƣời ranh mãnh. - Tất nhiên - Chị ơi cho em..-Ever nói với nhân viên- món này, món này, cả món này nữa,..lấy hết cho em luôn ạ. - Trời, em tính ăn cho bội thực à. *choáng váng* - Hihi, em gọi cho anh mà. Ever cƣời, nụ cƣời tỏa sáng làm ai kia đơ ra. Ăn xong, cả hai ngƣời ra công viên chơi, Ever rất thích thú các trò chơi ở đây. Cậu nhí nhảnh đủ kiểu, chạy qua chỗ này, chạy qua chỗ kia, bắt Wang chơi cùng. La hét ầm trời khi chơi tàu siêu tốc, tƣơi cƣời khi chơi ngựa gỗ... Bỗng cậu thấy 2 chiếc xích đu lẻ loi trong vƣờn, cậu nhớ lại hồi trƣớc cậu hay cùng Yi chơi ở đó, rất hạnh phúc. Một giọt nƣớc mắt lăn dài trên khóe mi, Wang nhìn thấy lòng vô cùng đau khổ "chỉ còn hôm nay nữa thôi, hãy cho anh nhìn thấy nụ cƣời của em nhé, đừng khóc nữa rồi ngày mai đến với em sẽ rất tuyệt vời." Cố tránh cho Wang không thấy nƣớc mắt của mình, Ever lên tiếng vui vẻ: - Cảm ơn anh Wang nhak, hôm nay em rất vui ah~~ - Không có gì em, mà muộn rồi, chúng ta về thôi. Đến nhà Ever - Tạm biệt anh nha, cảm ơn anh vì buổi tối - Chào em, em ngủ ngon. . . . Cách đó không xa có một chiếc xe đang dõi theo ngƣời đó, ánh mắt tràn ngập đau khổ . "Nhìn hai ngƣời thật xứng đôi, chúc em hạnh phúc, Ever" Ság sớm hôm sau, khi tỉnh dậy, Ever nhìn thấy một chiếc xe. Hình nhƣ ngƣời trong xe thấy cậu nhìn xuống liền cho xe chạy đi. "Nhìn giống xe anh Yi quá, chẵng lẽ... mà chắc không phải đâu nhỉ, anh ấy có Sue rồi" tự đập đầu mình ngăn cản những suy nghĩ đó, Ever cƣời buồn. Tại công ty DEVIL, mọi ngƣời xì xầm " hôm nay tôi thấy sắc thái ngài Jackson Yi rất tệ, thật sự rất sợ" " không biết có chuyện gì vậy nhỉ" "chắc là do cô Sue chƣa đến rồi, mọi ngƣời không biết đâu, trƣớc đây hai ngƣời họ yêu nhau sâu đậm đấy, chắc là do nhớ cô ấy rồi" mọi ngƣời bàn tán xôn xao. Trƣởng phòng lên tiếng " mọi ngƣời mau về chỗ làm việc của mình". Tất cả lầm lũi về chỗ. Về phần Yi, anh không thể nào tập trung làm việc đƣợc, trong đầu toàn hiện lên Ever, anh nhớ Ever da diết " mình toàn làm cho Ever khóc, làm Ever đau khổ, có lẽ...phải buông tay, chỉ có Wang mới làm Ever vui đƣợc" Reng!!! Reng!! Chuông điện thoại vang lên - Alo! - Anh à, em Sue nè, em đến công ty rồi, anh xuống rồi chúng ta đi khám cùng nhé. - Chờ anh một chút. Nhấc máy gọi cho một ngƣời khác " gọi cho giám đốc Wang làm thay phần việc của tôi" Xe đã chuẩn bị sẵn dƣới công ty, cả hai cùng bƣớc lên. Xe chạy vụt đi. Trong xe. - Anh à, em sợ lắm, lỡ nhƣ hết hi vọng thật rồi thì sao? - Em đừng lo, có anh ở đây - Em sợ lắm, huhu. Sue khóc, từng giọt nƣớc mắt giả tạo rơi. Anh đừng bỏ em nhé, Yi! - Anh hứa, nói rồi anh ôm cô vào lòng. "Xin lỗi em, Ever" Yi và Sue cùng nhau đến bệnh viện nơi vị bác sĩ nổi tiếng làm việc mà Wang giới thiệu cho. Cùng lúc đó, một chiếc Audi cũng vừa đến nơi, trong xe là hai ngƣời con trai, một ngƣời điềm tĩnh, một ngƣời lo lắng" không biết anh Wang dẫn mình đến đây làm gì."... Một tiếng sau. Sue bƣớc ra với khuôn mặt đẫm lệ, tay cầm tờ giấy xét nghiệm rƣng rƣng... anh Yi, em hết hi vọng thật rồi. Nói rồi Sue ôm chầm lấy Yi khóc. Bất chợt có một ánh mắt nhìn thấy cảnh đó "sao Yi và Sue lại ở đây, rốt cục Wang đƣa mình đến đây làm gì". Ever ngƣớc nhìn Wang, trên môi anh hiện ra một nụ cƣời ẩn ý, rất khó hiểu. Bác sĩ từ tốn: - Bệnh nhân chỉ còn sống đƣợc một năm nữa thôi, cậu hãy cố gắng chăm sóc cô ấy thật tốt. - Tôi đã hiểu, cảm ơn bác sĩ. - Anh à, em có một nguyện vọng cuối cùng trƣớc khi chết, hic, mong anh sẽ chấp nhận nó. - Em nói đi. - Chúng ta kết hôn đi! - "Ever, nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ yêu em và ở bên em mãi mãi" Yi cay đắng: Đƣợc thôi, anh đồng... Ở đâu đó ánh mắt tuyệt vọng "làm ơn đừng nói điều em sợ nhất, Yi ah, đừng nói..." . . . . . BỘP...BỘP....BỘP, tiếng vỗ tay vang lên, Wang cùng Ever bƣớc ra từ sau phòng khám: - Sue, cô đóng kịch giỏi đấy, lừa đƣợc cả em trai yêu quý của tôi.. nhƣng... không lừa đƣợc tôi đâu. Hahahaha. - Wang, anh đang nói gì vậy, chính vị bác sĩ mà anh giới thiệu đã kết luận vậy rồi. - mặt Sue trở nên biến sắc nhƣng vẫn cố nói. Có hai con ngƣời không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhìn Wang, nhìn Sue, rồi vô tình nhìn thấy nhau. - Nực cƣời, cô nghĩ cô có thể dối trá hay sao? Bác sĩ, đến lúc sự thật cần phơi bày rồi đấy. - Xin lỗi cậu Yi, theo lời cậu Wang tôi không đƣợc phép nói sự thật cho đến khi cậu ấy xuất hiện. Cô ấy thật sự hoàn toàn bình thƣờng!!! Yi không tin nổi vào những gì mình nghe thấy, anh lạnh lùng: - Sue, chuyện này là sao?? - Em........ - Thật ra cô ta chỉ muốn chiếm đoạt tài sản của em thôi Yi ah - Wang lên tiếng. Yi lúc này thật sự rất tức giận, nổi nóng : - cô biết vì cô mà tôi đã bỏ rơi ngƣời tôi yêu thật sự không? Có biết vì cô mà tôi đã làm cho ngƣời tôi yêu buồn không? Tôi chỉ yêu mình em, Ever à, hãy tha lỗi cho anh. Câu cuối anh gần nhƣ hét lên, quay sang nói với Ever. Lúc này, có một khuôn mặt đang đơ toàn tập."cái gì, anh ấy vừa nói cái gì? Đây là mơ ƣ?? Yi yêu mình ƣ??" *choáng váng* - ANH YÊU EM, Ever!!!! Từ lúc nào Yi đã đến bên Ever, ôm chầm lấy cậu. - Anh...anh... - Cô còn đứng đây làm gì, mau biến khuất mắt tôi.. Sue khóc, cô chạy đi, trong lòng toan tính" Jackson Yi, Ever nhất định ta sẽ không tha cho các ngƣơi" Chap 8 Thiên thần trở lại Sau khi Sue đi mất, Ever khóc, cậu khóc nấc lên, cậu quá hạnh phúc, giây phút mà cậu mong chờ đã đến. Nhƣng đột nhiên trong đầu cậu hiện lên một tia sáng... Ra khỏi vòng tay của Yi, cậu nói: - Ai cho anh ôm em giữa chỗ này hả? - Ơ thì tại vì anh yêu em mà Ever - Nhƣng em không thích anh!!! HẢ???? Cả Yi và Wang đều há hốc miệng, ngạc nhiên không nói nên lời. ( hình tƣợng nay còn đâu) - Chẳng phải...em... - Em.... 2 ngƣời lắp bắp. - Ha ha ha ha, Ever cƣời phá lên, tiếng cƣời thật trong trẻo, xóa hết mọi ƣu tƣ trƣớc đây- nhƣng em đâu nói em không yêu anh! Cả hai con ngƣời kia, ngở ngẩn một hồi mới hiểu. - Yaaaa, tiểu tử kia, em đƣợc lắm, làm anh hết hồn. Cả ba ngƣời đều vui vẻ. - Có lẽ phải cảm ơn nhiều nhất là anh Wang đấy, Yi ah- Ever lên tiếng - Thật sự rất cảm ơn anh, Wang à, nhờ có anh mà em với Ever đã đƣợc bên nhau. - Bây giờ em đã hiểu vì sao anh đƣa em tới đây Wang ah..... . . . . STOP...Hai đứa có thôi không, lớn đầu mà nhƣ con nít ý. Anh chỉ giúp đỡ tí thôi mà - Wang vui vẻ nói nhƣng trong lòng anh rất buồn. - Anh chuẩn bị đi sang Anh, bên đó có công ty của chúng ta , qua với Roy luôn, bây giờ hai em ở lại đây chăm sóc pama và DEVIL nhé! - Anh, em gửi lời thăm đến Roy dùm em! - Ok. Hai em hạnh phúc nhé! Nói rồi anh quay đi, để lại ánh mắt tiếc nuối. " Vậy là xong, tạm biệt em Ever, hãy sống thật hạnh phúc nhé" Anh bƣớc vào xe, phóng thẳng ra sân bay, anh đi liền lúc đó để sang Anh, không chậm chễ thêm. - Daniel, tôi sắp qua Anh, đừng để Roy biết nhé! - Ok Wang. Anh tự về nhà, tôi có việc không ra đón anh đƣợc. .~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ " 04.30pm Tại biệt thự nơi Roy đang sống Roy đang thơ thẩn bƣớc đi trong vƣờn hoa hồng, đã hai tháng trôi qua, cậu đã hết buồn rồi. Suy nghĩ miên man. . . - Lâu rồi không gặp, em đã trở nên nhƣ thế này sao Roy quay lại phía giọng nói, ngạc nhiên, xúc động, Roy đứng bất động. Một ngƣời con trai cao ráo, bảnh bao, nở một nụ cƣời tƣơi, nhìn Roy trìu mến: - Em đón tiếp anh bằng thái độ đó hay sao? Roy nhƣ này mới chợt tỉnh, chạy ùa đến, ôm chầm lấy Wang. - Aaaaaaaa, Jackson Wang, em nhớ anh nhiều lắm. - Anh cũng thế. Vuốt tóc cậu em nhỏ, anh thấy xót quá, sao cậu lại gầy nhƣ vậy. . . *thời gian trôi nhanh* - Mọi chuyện là nhƣ vậy đấy - Em xin lỗi, có lẽ em quá ích kỉ nên không nhận ra. Còn Ever thì sao? Cậu ấy có tìm em không? - Anh quên nói với em, Ever...*nở một nụ cƣời ẩn ý* - Sao? Sao? Anh kể đi chứ? - Yi và Ever, bây giờ hai đứa đó hạnh phúc lắm đấy!!! - Woaaaaaaaa, hay quá à!! Roy trở nên hồn nhiên nhƣ trƣớc đây, khen tới tấp cặp kia và bắt Wang phải kể chuyện của bọn họ. *Từ đây, thiên thần đã trở về* 01.00 AM Qua bên Anh Quốc lần này, Wang còn có việc quan trọng, liên quan đến sự sống còn của vô số ngƣời. Khẽ ra khỏi nhà, Wang gọi cho Daniel - Đến đón tôi! - Ok Cả hai giọng nói đều lạnh nhƣ băng, nghe qua thôi cũng thấy sợ run ngƣời. KỊCH....CẠCH....BRỪM....những âm thanh đó diễn ra trong chốc lát, chiếc xe mới đó đã phóng vụt đi Tại một căn phòng kín, có ba thân ảnh đang ngồi trong đó, ai cũng ƣu tƣ. Trƣớc mắt bây giờ là những ánh mắt sắc lẹm, khiến ai nhìn vào cũng phải giật mình. - Chào, K lâu rồi không gặp! Âm thanh băng lãnh cất lên. - Có một vụ khó xử. D lên tiếng - Nói! Âm thanh khô khốc vang lên - EVIL, tập đoàn lần trƣớc chúng ta đánh bại, bây giờ đã thu gom lực lƣợng, đòi quyết đấu với chúng ta. - Có thƣ - K vứt lên bàn - Đe dọa?? - D và J nhìn "TA SẼ LÀM HẠI NGƢỜI QUAN TRỌNG VỚI CÁC NGƢƠI. HÃY ĐỢI ĐẤY" - Chúng muốn điều kiện gì?- J hỏi - Tiền và địa bàn. -D trả lời - HỪM..K không nói - Ở đâu vậy D? J hỏi - Khu X. Mai 5.00 PM - Lực lƣợng? K nheo mắt hỏi - Khoảng 3000 - Đƣợc. Về!!! Ngắn gọn, xúc tích, đủ để hiểu. Đó chỉ có thể là một ngƣời- Karry Wang " Các ngƣơi muốn rƣớc họa vào thân, mơ đi, một là có ta, hai là có ngƣơi, không thể nào cả hai" Cƣời nhếch mép khinh bỉ. " Karry đúng thật là Karry, chỉ có thể có một" Daniel và Jackson Wang nhìn nhau lắc đầu. Căn phòng trở nên yên ắng nhƣ chƣa từng có ai ở đó. Sáng đó. - Anh ơiiiiiiiiiiiiiii, DẬY MAU LÊNNNNNNNN. Roy hét với sức mạnh khủng khiếp, khiến ai kia đang mắt nhắm mắt mở cũng phải bật dậy với tốc độ nhanh hơn gió. - Xuống liền ĐÂYYYYYYY - Jackson Wang uể oải đáp. - Anh xuống ăn sáng nhak. Em đi học trƣớc đây. - Đợi anh xuống đƣa em đi! Jackson vội vã thay quần áo đi xuống nhƣng không kịp, Roy đã đi mất rồi. "Chết tiệt! Sao lại quên đƣợc chứ. Roy có thể gặp nguy hiểm mất"- Jackson lo lắng. Ra lấy xe phóng vọt tìm Roy. Chiếc xe lao vun vút. Anh thấy một bóng ngƣời vừa đi vừa nhảy chân sáo trên đƣờng, tấp vào lề gọi: - Roy lên xe anh chở đi này-Jackson mừng thầm, cậu không bị sao - Ơ sao anh chở em, em nói em tự đi đƣợc mà, anh ăn chƣa? Roy mỏ cửa xe bƣớc vào. - Tại anh hết, hì. Anh muốn chở em đi học mà. Lâu nay anh không có thời gian quan tâm e. Jackson cƣời!! - Không sao mà anh, anh bận việc mà. . . . . . Hai anh em vừa nói chuyện vừa cƣời đùa vui vẻ không để ý rằng có một ánh mắt theo dõi Roy không rời. *Thời gian trôi nhanh*~~~~~ . . 03.30 pm *Trên đƣờng* Roy đang đi trên đƣờng về nhà, cậu vừa đi vừa hát, giọng hát trong trẻo, đôi môi đỏ kia lẩm nhẩm " When the rain is blowing in your face, And the whole world is on your case, I could offer you a warm embrace To make you feel my love. When the evening ......" "Không biết giờ này anh đang làm gì nhỉ? Chắc đang trong nhà, mình phải về phá anh ý mới đƣợc" Roy cƣời tƣơi khi nghĩ đến đó. Bỗng nhiên có bóng ngƣời chặn trƣớc mặt Roy. Chƣa hiểu chuyện gì xảy ra thì.. . . UMMMMM . . . ƢMMMMM. . .
- Xem thêm -