Tài liệu Xanh như hy vọng - thương thương

  • Số trang: 135 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 225 |
  • Lượt tải: 1
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Xanh Như Hy Vọng - Thương Thương
Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Tập I Tập II Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng Tập I Không biết nàng đã đi qua bao nhiêu con đƣờng . Đã trải dài chân tới bao nhiêu cây số rồi . Bỗng dƣng nàng cảm thấy đói bụng đƣa tay nhìn đồng hồ . Đông Mai chợt sửng sốt: - Đã gần 4 giờ chiều rồi sao ? Chợt nghĩ đến ba, Đông Mai chau mày: - Không thấy mình ở nhà chắc là ba sẽ lo lắm . Ba sẽ đi kiếm cho mà coi . Nhƣng rồi chợt nhớ ra Uyển Trân, Đông Mai chật lƣỡi: - Chắc gì ba còn nhớ đến mình . Bây giờ ba đâu còn phải của riêng mình ? Ý nghĩ đó khiến cho nàng tối mắt . Đông Mai có cảm tƣởng nàng đứng không muốn vững, mắt nàng chợt hoa lên . Đông Mai chợt xụ xuống, trƣớc khi ngất đi nàng còn mơ hồ nghe ai đó gọi hốt hoảng: - Cô ơi! Cô ... Và nàng không còn biết gì nữa . Nhật Minh đƣa mắt nhìn cô gái lạ 1 cách chăm chú . 1 chút nữa thì cô bé đã gây rắc rối cho anh . Nhƣng cũng vì thế anh đã kịp cứu cô ta . Đƣa tay sờ vầng trán của cô gái, anh khẽ mỉm cƣời an tâm hơn, vì cơn sốt đẩy lui . Anh chợt nghĩ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng thầm: "Có lẽ cô ta bị cảm nắng ?" Nhìn bộ dang anh nghĩ đây là 1 cô bé bƣớng bỉnh có hạng đây . Nhìn đôi môi lúc nào cũng mím lại, nếu anh không lầm thì cô bé nàng sẵn sàng giơ vuốt ra với bất cứ ai . Anh chợt bật cƣời với ý nghĩ vừa đến . Đột nhiên cô gái chợt trở mình . Nhƣng điều anh không ngờ nhất, cô gái bất ngờ bật dậy hốt hoảng nói: - Đây là đâu ? Mỉm cƣời trấn an giọng anh nhẹ nhàng: - Yên tâm đi cô bé đây là nhà của tôi . Đôi mắt cô gái mở to hơn hốt hoảng hơn giọng sửng sốt: - Sao lại ở nhà ông, tại sao tôi lại ở đây ? Đôi mắt Nhật Minh nhìn cô chăm chú, giọng anh thoáng giễu cợt: - Cái đó phải hỏi lại cô thì đúng hơn . Nếu tôi không thắng kịp xe thì cô sẽ gây phiền phức không nhỏ cho tôi . Nhƣng cũng vì thế tôi đã cứu đƣợc cô . Đôi mắt cô gái bớt hốt hoảng, giọng chợt tan loãng: - Có nghĩa là ông là ân nhân củ tôi, nhƣng cứu tôi bằng cách nào ? tại sao tôi lại có thể nhƣ thế ? Nhật Minh chợt bật cƣời: - Cô đang bị cảm nhăng đấy không khéo cô sẽ ốm nặng . Phải chăng đó là thành quả cô đã dang nắng cả ngày với cái đầu không ? Cô gái chợt bật dậy cƣời nhạt: - Tôi làm gì thì mặc tôi mắc mớ gì đến ông . Nhƣng dù sao tôi cũng cám ơn ông đã cứu tôi . Chào ông tôi về . Nhƣng chỉ đi đƣợc vài bƣớc cô gái loạng choạng . Nhật Minh bật dậy đỡ, nói giọng khá gắt: - Tôi nghĩ không sai khi đoán cô là 1 cô bé gai góc . Nhƣng muốn đi đƣợc thì cô phải ăn hết bát cháo do bà vú của tôi mang đến . Nếu không cô không đi nổi ra tới cửa kia đâu . Hất mạnh tay Nhật Minh ra, cô gái bƣớng bỉnh gắt: - Đừng coi thƣờng tôi quá chứ ? Tôi đi đƣợc hay không thì có mắc mớ gì đến ông chứ ? Giƣơng đôi mắt lo lắng Nhật Minh khẽ nhún vai: - Vậy thì tùy cô . Lẽ ra tôi không nên dây vào cô mới phải . Dứt lời Nhật Minh trở lại ghế để mặc cho cô gái muốn làm gì thì làm . Nhƣng sự bƣớng bỉnh của cô gái không đƣợc đền bù . Chỉ đi đƣợc mấy bƣớc cô gái té quỵ xuống . Nhật Minh bật dậy nhƣ lò xo . Không cần bàn cãi với cô gái bƣớng bỉnh, anh vội vã bế nhanh cô gái vào bàn ăn và gọi nhanh bà vú: - Vú ơi! Vú mang cháo ra cho cô ấy và vú làm ơn giúp cho cô ấy ăn hết dùm cháu nghe vú . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng Dứt lời không để cho cô gái cự nự, anh bƣớc nhanh ra phòng khách . Cô gái nhìn theo anh bằng đôi mắt tức tối . Vì không nói đƣợc gì bởi sự áp đặt của anh . Tiếng nhẹ nhàng của bà vú khiến cô gái quay lại: - Đừng giận cậu ấy . Cậu ấy nói đúng đấy . Cô muốn khỏe lại thì cô phải ăn hết bát cháo này đi . Chẳng lẽ cô muốn ở đây hoài sao ? Cô gái lắc đầu nguầy nguậy: - Dĩ nhiên là không rồi . Cháu đâu muốn làm phiền ngƣời lạ lâu nhƣ thế! Bà mở nắp bát cháo gật gù: - Vậy thì cháu mau ăn cho nóng rồi mà về . Mùi cháo thơm lừng đƣa vào mũi khiến cô gái cảm thấy đói thực sự . Khuôn mặt của bà vú nhân hậu hiền từ khiến cô gái cƣời hồn nhiên hơn: - Cháu vú nấu thơm quá! Bà vú gật đầu mỉm cƣời: - Vậy thì cháu mau ăn đi, ăn xong tôi cháo cháu sẽ giải cảm ngay . Nụ cƣời của bà vú nhƣ khuyến khích cô gái khẽ gật đầu cám ơn . Cô gái cắm cúi xuống ăn 1 cách ngon lành nhƣ không muốn bà vú mời thêm lần nữa . Nhìn chách ăn chăm chú của cô gái bà vú khẽ lắc đầu thầm nghĩ: "Đói lắm rồi mà vẫn không bỏ đƣợc tính bƣớng bỉnh của mình". Loáng 1 cái cô gái đã đẩy bát cháo không sang 1 bên tủm tỉm hỏi: - Cháu hƣ quá phải không vú ? Ba vú không trả lời mà hỏi khẽ: - Cháu ăn thêm 1 bát nữa chứ ? Khuôn mặt cô gái ửng hồng ngƣợng nghịu: - 1 tô nữa cho cháu, liệu vú không phải nhịn ăn chứ ? Khẽ lắc đầu bà vú tủm tỉm: - Yên tâm đi . Cô có ăn thêm 3 tô nữa thì vẫn đủ cho mọi ngƣời trong nhà ăn . Cô không phải ngại vì buổi tối ở nhà này ăn cháo là thói quen . Lau nhanh giọt mồ hôi cô gái bƣớc theo bà vú xuống bếp khẽ hỏi: - Ông chủ ở nhà này là bác sĩ phải không ? Quay lại nhìn cô gái bà vú ngạc nhiên: - Sao cô lại hỏi thế ? Phác cử chỉ vô nghĩa cô gái khẽ lắc đầu: - Cháu cũng không biết nữa . Nhƣng cháu chỉ đoán thế thôi mà . Bà vú quay lại tủm tỉm, chăm chú múc cháo khẽ trả lời: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng - Cậu ấy không phải là bác sĩ, nhƣng cũng không thua bác sĩ đâu . Cô có thấy ăn xong bát cháo cô đã dễ chịu rồi đấy chứ! Cô gái lại đỏ hồng đôi má ngập ngừng e ngại: - Sao mọi ngƣời lại tốt với cháu nhƣ thế ? Quả thật cháu ... Bà vú cƣời đặt tô cháo vào tay cô gái ngắt lời: - Hãy ăn hết tô cháo này đi . Rồi cháu muốn về cũng không ai cản đâu! Nào vào phòng ăn, ăn tiếp đi . Bƣớc theo bà vú cô gái nhỏ nhẹ: - Sao bà không hỏi tên cháu ? Không biết cháu là ai sao bà vẫn săn sóc tận tình ? Chẳng lẽ bà dễ dàng tin ngƣời lạ nhƣ thế sao ? Đặt tô cháo xuống bàn bà mỉm cƣời ngồi xuống cạnh cô gái: - Tôi làm tất cả việc này là do cậu chủ chỉ bảo không hề thắc mắc, không hề ngại ngùng đó là bản tính của tôi . Còn dễ dàng tin ngƣời lạ thì cháu đâu có gì đáng để bà già này nghi ngờ đâu . 1 khuôn mặt dễ thƣơng và rất đáng mến thế này có thể làm bà già này nghi ngờ sao ? Cô gái mỉm cƣời lúc lắc đầu: - Bà có thấy cháu thật vô duyên quá không ? Không biết phiền hà là gì cả . Cám ơn bà đã săn sóc cho cháu . Bây giờ cháu về đây, cháu sẽ ghé lại thăm bà . Dứt lời cô đứng dậy với nụ cƣời đƣợm buồn, khiến bà vú chau mày khẽ giọng đầy quan tâm: - Cô không sao đấy chứ ? Liệu tôi có phải báo với cậu chủ để cậu ấy đƣa cô về không ? Cô gái khẽ lắc đầu: - Không cần đâu, cháu không muốn gặp ông ấy, gửi lời cám ơn lại ông ấy dùm cháu đƣợc không ? Bà vú khẽ gật: - Cũng đƣợc . Nhƣng nếu tôi đoán không lầm thì cô đang có nhiều tâm sự lắm phải không ? Cô gái chợt gật nhanh: - Vâng! Cháu đang cần tìm việc làm, mà công việc bây giờ kiếm thật khó cháu chẳng biết phải làm sao nữa . Bà vú thƣơng cảm: - Cô ở với ai hay chỉ có 1 mình ? Nếu cô gặp khó khăn thật cô có thể nhờ cậu Minh giúp đỡ . Cậu ấy tuy không dễ chịu cho lắm, nhƣng lại rất tốt bụng . Cô thấy sao ? Cô gái tròn mắt: - Cậu Minh! Nhƣng cậu ấy là ai ? Bà vú chợt bật cƣời: - À! Cậu ấy là ngƣời vừa cứu cô ngất đi vì cảm nắng ở ngoài đƣờng . Cậu ấy tên là Nhật Minh . Thế còn cô, cô tên là gì ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng Cô gái mỉm cƣời: - Hãy gọi cháu là Mai . Đông Mai, tên cháu không đến nỗi tệ đấy chứ ? Bà vú mỉm cƣời gật gù: - Mai nở trƣớc mùa xuân cũng dễ thƣơng đấy chứ ? Cháu có cần bà giúp gì cho cháu không ? Bà vú mỉm cƣời: - Cô nhất định không chào cậu chủ của tôi sao ? Nếu cậu ấy hỏi tôi sẽ phải trả lời sao đây ? Đông Mai tròn mắt: - Bà nói sao cũng đƣợc . Nếu quả đất tròn sẽ gặp lại thôi mà . Bà vú khẽ lắc đầu cƣời: - Nhƣng làm nhƣ thế sẽ không đƣợc lịch sự cho lắm đâu . Đông Mai tủm tỉm: - Cháu đã nhờ bà cám ơn dùm cháu rồi là gì! Bà vú gật gù: - Thôi đƣợc cô cứ về đi, tôi sẽ nói lại với cậu chủ . Cô về cẩn thận nhé, có dịp ghé đây chơi . Đông Mai gật nhanh, nàng bƣớc ra khỏi nhà ngƣời đàn ông lạ với bƣớc chân vội vã nhƣ không muốn chạm mặt 1 lần nữa với ông chủ nhà . Nhƣng nàng đâu biết rằng nơi cửa sổ phòng riêng, Nhật Minh đang nhìn nàng với cái lắc đầu lặng lẽ . Hình nhƣ anh cũng không có ý muốn gặp lại nàng ... oOo Ông Đông Sƣơng vỗ vai cô vợ trẻ: - Đừng khóc nữa em . Chuyện có gì đâu mà em phải khóc chứ . Đông Mai còn trẻ con lại quen đƣợc anh cƣng từ bé, em chấp với con bé làm gì . Uyển Trân ngƣớc nhìn ông Đông Sƣơng nức nở: - Em nào có ý chấp nhất với con gái của anh . Bởi vì khi yêu anh, em đã lƣờng trƣớc sự việc em sẽ phải trải qua . Nhƣng .. em thật sự không thể ... Ông Đông Sƣơng vỗ về can gián: - Anh hiểu mà . Uyển Trân! Hãy cho con gái anh 1 thời gian nữa để hiểu, để cảm thông và chấp nhận em . Uyển Trân dựa đầu vào vai chồng: - Em hiểu mà . Hãy tha thứ cho em, em không hề muốn anh khó xử . tại em chƣa chế ngự đƣợc tình cảm của mình, em hứa sẽ cố gắng hơn . Ông Đông Sƣơng vuốt má vợ mỉm cƣời: - Cám ơn em đã cảm thông với anh . Đông Mai là ngƣời hiểu tình đạt lý, rồi con sẽ yêu thƣơng và Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng quý mến em . Dù sao ta bắt con chấp nhận ngay thì khó nhƣng "nƣớc chảy đá mòn", lâu ngày thời gian sẽ giúp con nhận thức tốt hơn . Em hãy giúp anh làm cho con hiểu ra đƣợc chứ ? Uyển Trân gật nhẹ: - Vâng! Em sẽ cố gắng liên tục mỗi ngày 1 chút . Em sẽ vì anh mà chấp nhận tất cả . Em mong con gái anh cũng vì anh mà chấp nhận em, yêu thƣơng quý mến em . Em chỉ mong muốn 1 gia đình hạnh phúc . Đƣợc anh thực sự yêu thƣơng, đƣợc con gái anh thực sự chấp nhận . Ông Đông Sƣơng gật đầu hài lòng: - Em có 1 trái tim nhân hậu nhƣ thế chắc chắn Đông Mai sẽ hiểu ra thôi . Con gái anh tuy bƣớng bỉnh, làm điều gì cũng theo cảm tính, với bản tính nhƣ thế, lại quen đƣợc chiều chuộng thì chẳng thể 1 sớm 1 chiều mà Đông Mai có thể chấp nhận em ngay . Nhƣng nghe em nói lên suy nghĩ của mình, anh rất mừng và cảm động . Anh tin Đông Mai sẽ mau chóng hiểu em thôi . Ông Đông Sƣơng nhìn vợ đầy trìu mến . Uyển Trân ngƣớc nình chồng mỉm cƣời: - Em cũng mong đƣợc nhƣ lời anh nói . Có điều Đông Mai cũng lớn rồi, chấp nhận 1 bà mẹ kế chỉ hơn mình mấy tuổi thì không phải dễ đâu anh à . Ông Đông Sƣơng chau mày: - Em cũng không nên băn khoăn nhiều về chuyện ấy làm gì . Đông Mai cũng lớn rồi, nó cũng phải lấy chồng chứ đâu ở mãi với chúng mình đâu mà em cứ phải bận lòng nhƣ thế chứ! Đúng lúc ông Đông Sƣơng cất tiếng vô tình Đông Mai về tới ngang qua cửa phòng ông . Nghe nhắc đến tên mình nàng đứng lại tò mò lắng nghe . Mỗi lời nói của ông nhƣ ngọn roi quất vào tim nàng nên ông Đông Sƣơng vừa dứt lời, Đông Mai đẩy mạnh cửa bƣớc vào phòng . Nghe tiếng cửa bị đẩy mạnh, ông Đông Sƣơng lẫn Uyển Trân đều ngẩng lên . Cánh cửa bật mở Đông Mai sừng sững đứng nhìn vào . Bực mình vì sự vô phép của con gái, ông Đông Sƣơng chợt gắt gỏng: - Phép lịch sự của con bỏ đâu sao vào phòng không gõ cửa ? Đông Mai uất lên hét: - Ba muốn con mau chóng rời khỏi nhà này lắm sao ? Con có còn là con gái của ba nữa không ? Uyển Trân đƣa mắt nhìn ông Đông Sƣơng chợt nhẹ giọng: - Đông Mai! Chắc là có sự hiểu lần, chúng tôi đâu có ý ... Đông Mai chiếu thẳng đôi mắt hằn học vào Uyển Trân giọng đay nghiến cắt ngang: - Chị im đi, chị có tƣ cách gì xen vào chuyện giữa tôi và ba tôi . Vì sự xuất hiện của chị ở ngôi nhà này mà cha con tôi lúc nào cũng xung đột . Thật ra chị muốn gì ? Ông Đông Sƣơng nói nhƣ hét: - Đông Mai! Đủ rồi đấy, con không đƣợc phép hỗn nhƣ thế . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng Nƣớc mắt ngập mi Đông Mai nói nhƣ quát lại: - Ba bênh ngƣời dƣng hơn cả con gái mình . Chẳng lẽ trong mắt ba bây giờ chỉ còn mỗi cô ta ? "Bốp"! 1 cái tát tai nhƣ trời giáng của ông Đông Sƣơng khiến Đông Mai té nhựt . Đƣa đôi mắt sững sờ nhìn ông Đông Sƣơng, Đông Mai vẫn không thể tin 1 ngƣời cha hết mực yêu thƣơng mình lại có thể tát mình không nƣơng tay thế này . Chạm phải đôi mắt của con gái, ông Đông Sƣơng cũng sững ngƣời nhìn xuống tay mình . Sau 1 phút sững sờ giọng Uyển Trân nhƣ òa vỡ: - Ôi! Anh Sƣơng, tại sao anh lại làm thế ? Cơn giận của Đông Mai dâng uất lên khi nghe những lời ấy của Uyển Trân . Trong lúc sự phẫn nộ không biết đến phải trái nàng cứ nghĩ đó là câu giả nhân giả nghĩa làm nũng với ba mình của Uyển Trân . Đông Mai hất mặt đứng lên mím môi cho khỏi bật khóc, nàng thoát chạy về phòng trong nỗi đau bất tận . Trong lúc nàng bỏ chạy nàng còn nghe tiếng ba nàng nói với Uyển Trân: - Hãy mặc kệ nó, hãy để cho nó tự suy nghĩ nó làm nhƣ thế là đúng hay sai, con với cái . Dập mạnh cửa phòng và ngã ra giƣờng, Đông Mai bật khóc: - Mẹ ơi! Sao mẹ con lại khổ thế này! Đƣa tay sờ lên má cảm giác nóng bừng của cái tát tai vẫn còn đấy . Vội bật dậy trông vào gƣơng, 5 vết tay của ba nàng vẫn còn in đậm trên đó . Đỏ tím rõ nét . "Mình đã thực sự mất ba rồi, mất thực sự rồi". Đông Mai thầm nghĩ, nƣớc mắt nàng lại chợt ứa ra . Ngƣời ta bảo: "Mồ côi cha ăn cơm với cá . Mồ côi mẹ liếm lá gặm xƣơng" Mƣời mấy năm nàng côi cút vì mất mẹ . Ba nàng có đối xử với nàng nhƣ thế bao giờ đâu . Chỉ vì ngƣời đàn bà trẻ đẹp ấy mà ba nàng đánh nàng không nƣơng tay . Nàng hận bà ta hận cả ba, nàng có còn quan trọng gì đối với ba nhƣ ba đã từng nói với nàng ... Tốt hơn hết là nàng nên rời khỏi đây . Không có ba, nàng vẫn có thể sống đƣợc cơ mà . Nằm vật ra giƣờng với những toan tính trong đầu . Đông Mai ngủ thiếp đi lúc nào không biết trên mi vần còn đọng lại những giọt nƣớc mắt tủi hờn ... oOo Đà Lạt! Xứ sở của sƣơng mù . Đông Mai thầm nghĩ nhƣng lại đƣa mắt nhìn lên bầu trời nắng khá gắt mà than thầm trong bụng . - Giời ạ! Chẳng biết sƣơng mù ở đâu ra, chứ nắng nhƣ thế này thì thơ mộng cái nỗi gì! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Xanh Nhƣ Hy Vọng Thương Thương Đông Mai chợt bật cƣời duỗi thẳng đôi chân cho đỡ mỏi vì 1 ngày đƣờng ngồi trên xe, nàng thầm nghĩ: "Giá mà đƣợc nằm dài ra chiếc giƣờng êm ái thì hay biết mấy" Nghĩ là nghĩ vậy thôi chứ nàng vẫn chƣa muốn đến ngay nhà nhỏ Du Nhàn, nàng muốn đi lang thang 1 chút . Chắc nhỏ không ngờ nàng đến vào hôm nay . Thấy nàng, nhỏ sẽ sửng sốt trợn tròn mắt lên cho mà xem vì nhỏ vốn thế mà . Còn việc nàng nhờ nhỏ, nhỏ ôkê ngay, nhỏ còn bảo nàng: - Số mày lúc nào cũng gặp hên cả, 1 công việc nhẹ nhàng thích hợp với khả năng . Nhƣng mày phải giải thích tại sao mày lại làm thế và có ý kiến gì của ba mày không ? Nàng đã hứa với nhỏ, khi gặp nhau, nàng sẽ nói rõ lý do . Bây giờ đã ngồi đây rồi, nàng có nên nói thật cho nhỏ Du Nhàn biết hay không . Nếu nói dối, nhỏ sẽ đi xác minh thì kỳ lắm . Còn nếu nói thật liệu nhỏ có cảm thông chấp nhận điều kiện của nàng không ? Đông Mai thừ ngƣời ra, môi nàng chợt mím lại đăm chiêu . Thở hắt ra, Đông Mai gật gù: - Có lẽ mình đành phải nói thật với nhỏ và van xin nhỏ giúp thôi . Bật ngƣời đứng lên phủi sạch quần định bƣớc đi nàng chạm phải ánh mắt nhìn nàng khá lộ liễu . Sửng sốt bực mình lẫn khó chịu, Đông Mai tỉnh lờ lặng lẽ bƣớc đi . Tiếng chàng trai chợt vang vang: - Cô gái thành phố à, cô định đến đâu ? Tôi đƣa đi . Phác 1 cử chỉ không muốn trả lời, nàng đƣa tay chỉ vào chợ rồi tiếp tục bƣớc . Tiếng chàng trai đeo bám: - Tôi có thể hộ tống đƣợc chứ tôi đang rất rảnh . Vẫn không muốn trả lời, nàng khẽ lắc đầu và tiếp tục bƣớc . Vẫn không từ bỏ ý định theo cô gái, chàng trai sóng đôi khẽ hỏi: - Tôi là Đặng Trọng, còn cô tên là gì ? Tôi đoán không lầm thì đây không phải là lần đầu tiên cô đến đây ? Khẽ liếm môi, Đông Mai hƣớng mắt nhìn chàng trai, phác 1 cử chỉ nhƣ không muốn bắt chuyện . Đông Mai nhún vai và tiếp tục bƣớc . Chàng trai nhìn sững nàng phác 1 cử chỉ hỏi nhanh: - Cô bị câm sao ? Tròn mắt nhìn chàng trai, câu hỏi của anh ta khiến nàng muốn bật cƣời nhƣng cứ để cho anh ta nghĩ nhƣ thế cũng tốt, đỡ phiền hà . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng Nghĩ thế, Đông Mai gật nhanh không ngờ anh ta tƣởng thật nhìn nàng bằng đôi mắt xót xa, nói thật chân thành: - Xinh đẹp nhƣ thế này mà bị câm thì thật uổng quá, ông trời thật bất công . Câu nói của chàng trai khiến Đông Mai cảm động nên đôi môi nàng thoáng mỉm cƣời . Anh ta nhìn sững lẩm bẩm: - Ôi! Có ai nói cho cô biết là cô có nụ cƣời rất dễ thƣơng không ? Câu nói tiếp theo của anh ta khiến nàng khó chịu nên quay đi tiếp tục bƣớc nhanh . Không thấy tiếng nói vang lên, Đông Mai chắc mẩm anh ta đã buông đi khiến nàng nghe nhẹ cả ngƣời ... Chỉ đƣa mắt ngắm thôi chứ nàng chẳng muốn mua gì cả, vì quà mua cho nhỏ Du Nhàn, nàng đã mua rồi, nó nằm cả trên chiếc balô nàng đang đeo trên ngƣời, bây giờ sao nghe nặng trĩu . Cả chiếc va ly nhỏ trên tay cũng nặng làm sao . Bây giờ nàng mới cảm thấy mình điên khi mang mọi thứ nặng này trên ngƣời mà vào chợ ngắm . Quay ngƣời định trở ra nàng sững ngƣời khi chàng trai đó vẫn lẽo đẽo đi theo nàng . Đông Mai chau mày khó chịu thầm nghĩ: "Làm sao thoát đƣợc anh ta đây, thật chẳng ra làm sao! Thứ ngƣời lỳ lợm thật!" Tiếng chàng trai chợt dịu dàng: - Tôi có thể giúp gì cho cô, hay là đƣa valy đây tôi xách dùm cho đƣợc không ? Ôm chặt chiếc valy, Đông Mai lắc đầu biểu lộ sự khó chịu không muốn ai làm phiền . Chàng trai lắc đầu phân trần: - Tôi có ý tốt thôi mà, chẳng lẽ khuôn mặt của Đặng Trọng tôi trông giống đạo chích lắm sao ? Tin tôi đi, nhà tôi ở gần đây thôi mà . Vẫn lắc đầu, Đông Mai vội bƣớc ra khỏi chợ, chàng trai nói lớn: - Chờ tôi lấy xe tôi sẽ đƣa cô đi . Mặc cho anh ta nói với theo phân trần, Đông Mai vội lẩn vào đám đông và tìm đƣợc thoát thân, nàng vừa đi vừa chạy . Cuối cùng nàng cũng đến đƣợc nhà của nhỏ Du Nhàn . Đƣa mắt ngó dáo dác, đƣa tay chận ngực, nàng bấm nhanh vào chiếc chuông cổng . Tiếng nhỏ Du Nhàn vang vang: - Chờ chút ra liền . Lóng ngóng bên cánh cửa, nàng sợ gặp lại anh chàng đeo bám . Du Nhàn ra sân với đôi mắt trợn tròn: - Đông Mai! Là mày sao ? Đông Mai hối thúc: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng - Tao đây, mày mở cửa mau lên, bộ lạ lắm sao mà nhìn tao kỹ vậy ? Bƣớc nhanh ra mở cổng, Du Nhàn liếc bạn nguýt dài: - Lâu không gặp thì phải nhìn kỹ xem có lộn không đã chứ! Mày đến thật bất ngờ quá . Sao không báo để tao ra đón ? Đƣa chiếc valy cho Du Nhàn, Đông Mai ôm lấy vai bạn: - Có cần phải thế không ? Du Nhàn nheo mắt: - Cần lắm chứ! 1 tiểu thƣ danh giá con của 1 nhà doanh nghiệp có tiếng tăm cơ mà . Đông Mai nhéo vào hông bạn càu nhàu nguýt dài: - Hãy quên cái cô tiểu thƣ danh giá đó đi, bây giờ tao là kẻ thất nghiệp đang cần việc làm và đang là ngƣời nhờ vả mày đấy . Du Nhàn cƣời giòn: - Việc thì tốt thôi, tao sẵn sàng giúp đỡ mày trong khả năng . Nào chắc là đói và khát phải không ? Ngồi xuống đây, tao đi làm nƣớc, rồi tìm gì cho mày dằn bụng . Đông Mai khoát tay: - Ôi tao đang thèm nằm lắm, ăn uống tính sau đi, lúc nãy trên xe tao đã ăn rồi thật đấy . Du Nhàn tròn mắt: - Nói thật đấy chứ ? Nếu thế thì vào phòng tao đi, có cần ngủ thì ngủ cũng đƣợc nào, đi nhanh lên . Bật dậy theo Du Nhàn, Đông Mai vội bƣớc nhanh vào phòng của nhỏ . Tiếng Du Nhàn hồ hởi: - Tha hồ tự do đi nhé, đây là không gian riêng của chúng mình sẽ không ai vào đây đâu . Đƣa mắt nhìn 1 lƣợt, Đông Mai giơ ngón tay cái gật nhẹ: - Tuyệt lắm, có mơ cũng không dám mơ hơn . Cả 2 nhìn nhau chợt cƣời phá ra, Đông Mai quẳng nhanh chiếc balô vào góc phòng và ngả nhanh xuống giƣờng . Du Nhàn cũng đẩy nhanh chiếc valy trên tay vào 1 chỗ và ngả ra giƣờng theo Đông Mai . Giọng Du Nhàn quan tâm: - Thích đấy chứ ? Giọng ỡm ờ của Đông Mai trả lời: - Cũng không tồi, sao mày lạ lắm sao ? Nhỏ Bích Ngọc hỏi thăm mày đấy . Du Nhàn nheo mắt: - Nhỏ vẫn thế chứ ? Không có gì mới lạ phải không ? Còn mày thì lúc nào cũng có sự cố cả . Đánh trống lảng, Đông Mai khẽ hỏi: - Sao nhà vắng hoe vậy ? Ba mẹ mày đâu ? Còn các chú nhóc biến đâu rồi ? Du Nhàn tủm tỉm: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Xanh Nhƣ Hy Vọng Thương Thương - Đƣa tụi nhóc vào thành phố gửi gắm vào đại học . Có lẽ mai ba mẹ tao mới về . Còn 1 nhân vật nữa ở trọ đây đã mấy tháng rồi . Đó là ông anh họ của tao, ổng ra đây theo công trình, dân kiến trúc có bản lãnh cũng khá lắm . Đông Mai bật dậy: - Vậy thì tao chẳng ở đây lâu, e không tiện, tao rất ghét những tay lắm lời nhiều chuyện . Du Nhàn nheo mắt: - Thôi đi tiểu thƣ à, ông ấy đi suốt, sáng đi tối mò mới về chắc gì mày đã đụng mặt mà lần . Đông Mai chau mày: - Tao ở đây là muốn tránh mọi phiền phức và buồn phiền, đụng mặt dân thành phố lên đây làm sao tránh khỏi rắc rối chứ . Du Nhàn cƣời khúc khích: - Mày nhạy cảm quá đấy . Hãy cởi bỏ những gì cần, cởi bỏ cho tao biết đi . Tao cần phải biết rõ tại sao mày bỏ ra đây xin việc làm, trong khi ở thành phố, công ty của ba mày lại đang rất cần mày . Đông Mai vƣơn vai: - Tao mệt lắm rồi và cần phải ngủ đầy giấc . Xin cho tao đƣợc yên bình trong lúc này đƣợc chứ ? Du Nhàn nguýt bạn: - Mày chỉ giỏi đánh trống lảng . Thôi đƣợc, mày cứ ngủ đi . Nhƣng không sớm thì muộn mày cũng phải nói hết thôi . Tao sẽ không dễ bỏ qua đâu . Đông Mai le lƣỡi: - Chao ơi! Nghe sợ quá nhỉ . Đƣợc ở bên mày, tao cảm thấy dễ chịu lắm, ít ra thì trong lúc này tao muốn gì cũng đƣợc . Du Nhàn tròn mắt: - Vẫn không bỏ đƣợc tất quen đƣợc nuông chiều . Nếu mày muốn chọn nghề cô giáo làng thì hày nhớ cho phải biết nhã nhặn nhẫn nhục . Đông Mai trợn mắt: - Nhã nhặn nhẫn nhục, 4 chữ "en nờ" của mày xếp thẳng hàng nghe ghê gớm quá . Nhƣng tao cố gắng thử xem sao ? Tao cũng đang muốn học theo cách ấy đấy . Du Nhàn nhìn bạn trân trối: - Mày không sao đấy chứ ? Hình nhƣ mày đang thay đổi . Thôi đƣợc, tao chẳng hỏi gì nữa đâu, ngủ đi cho tôi nhờ . Đông Mai nguýt dài: - Có hỏi ngƣời ta cũng có nói đâu mà rộn . Mày nói để nhƣ vậy ngủ ƣ ? Cho tao xin đi, tao có tật xấu, tắm rồi mới ngủ đƣợc . Du Nhàn tủm tỉm: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng - Vậy thì tắm đi, có vòi nƣớc nóng đó . Bao giờ đói gọi tao ... Đông Mai khẽ lắc đầu: - Không cần đâu, cứ mặc tao, tao chỉ thèm ngủ thôi . Dứt lời, Đông Mai phóng thật nhanh vào phòng tắm . Du Nhàn nhìn theo bạn với cái nhìn thật trìu mến, cô khe khẽ lắc đầu . oOo Đƣa tay bấm chuông, Du Nhàn quay lại nháy mắt với Đông Mai: - Hỏi thật nhé, bây giờ suy nghĩ lại vẫn còn kịp đấy . Đông Mai đánh trống lảng: - Còn suy nghĩ gì nữa, chả lẽ mày sợ tao không dạy nổi hay sao ? Du Nhàn hất mặt: - Dĩ nhiên là mày có dƣ khả năng làm việc ấy . Nhƣng có 1 điều mày cần phải cân nhắc, khi đã nhận việc rồi mày không thể bỏ ngang đâu . Đông Mai chau mày: - Mày biết rõ tánh tao . Khi đã quyết định làm gì tao sẽ làm cho bằng đƣợc . Đó là bản tính cố hữu của tao, mày tin chƣa ? Du Nhàn gật gù: - Không tin mày thì tao còn tin ai bây giờ . Vậy thì đƣợc, mày sẽ đƣợc toại nguyện, gia đình này neo đơn, ông chủ là giám đốc của anh Tuấn Kiệt . Ông ấy nhờ anh Tuấn Kiệt kiếm dùm 1 cô giáo có trình độ kèm riêng cho con gái của ông ta . Nghe anh Kiệt nói, ông ấy là ngƣời rất nghiêm khắc nhƣng lại rất yêu con gái của mình . Mày cứ thử vào xem có thể giúp đƣợc gì cho họ không ? Đông Mai chau mày nhƣng cƣời ngay: - Dĩ nhiên là đƣợc, cứ thử thì sẽ biết thôi mà . Tiếng cổng mở khiến cả 2 cùng quay lại . Nhìn thấy Du Nhàn, ngƣời đàn bà có nụ cƣời dễ mến hỏi nhanh: - Cô giáo, có phải cô là bạn gái của Tuấn Kiệt ? Du Nhàn gật nhẹ mỉm cƣời thay cho câu trả lời, quay sang chỉ Đông Mai, Tuấn Kiệt giới thiệu: - Tôi đƣa ngƣời mà bà cần đến . Cô ấy đến từ thành phố, bạn thân của tô, bà thấy sao ? Đƣa mắt nhìn Đông Mai thầm đánh giá, bà vội chìa tay: - Mời 2 cô giáo vào nhà, từ thành phố đến đây chắc là mệt lắm . Đông Mai mỉm cƣời nhìn mọi vật chung quanh, khẽ trả lời: - Tôi đến đây từ hôm qua, cũng đã khá quen ngay với khí hậu ở đây . Bà là ... Ngƣời đàn bà tủm tỉm: - Tôi chỉ là quản gia ở đây thôi, ông chủ đi vắng luôn, ít khi về nhà, nên mọi quyết định ở đây tôi Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Xanh Nhƣ Hy Vọng Thương Thương đƣợc toàn quyền . Đẩy cánh cửa lớn, bà tiếp lời: - Mời 2 cô vào nhà . Chúng ta cần làm quen với nhau và cũng cần trao đổi 1 số vấn đề . Đông Mai đƣa mắt nhìn Du Nhàn, cả 2 bƣớc nhanh vào nhà . Tiếng ngƣời đàn bà vang vang: - Thục ơi! 2 ly nƣớc cho khách, mau lên nhé . Tiếng dạ nhanh đáp lại câu nói của bà . Quay lại cả 2, bà nhẹ nhàng giới thiệu: - Cứ gọi tôi là bà Hai . Còn 2 cô, tôi có thể biết tên chứ ? Du Nhàn mau miệng: - Tôi là Du Nhàn, còn bạn tôi là Đông Mai, tôi nghe anh Kiệt ... Bà Hai mỉm cƣời cắt ngang: - Ông chủ nhờ cậu Kiệt là 1 lòng tin tƣởng cậu ấy . Và mong cậu ấy tìm cho cô chủ nhỏ 1 cô giáo tốt . Đông Mai mỉm cƣời: - Thật ra thì cô chủ nhỏ đã bao nhiêu tuổi rồi và đã tới trƣờng học bao giờ chƣa ? Bà Hai khẽ lắc đầu: - Cô ấy thể lực yếu ớt, không thích đám đông, sợ tiếng ồn . Chính vì thế mà 8 tuổi rồi, cô ấy vẫn chƣa biết trƣờng học là gì . Đông Mai lẫn Du Nhàn sửng sốt nhìn bà Hai đầy thắc mắc: - Cô bé ấy bệnh gì ? Bà Hai khẽ lắc đầu: - Tất cả mọi ngƣời chỉ nói cô ấy bị suy nhƣợc, tâm lý bị tổn thƣơng . Nhƣng càng chữa càn không có hiệu quả mà ngày 1 tệ hơn . Đông Mai chau mày: - Thế còn ông bố, bỏ mặc cô bé sao ? Bà Hai khẽ lắc đầu: - Cậu ấy rất yêu con gái, nhƣng công việc bận rộn biết làm sao đƣợc . Rất nhiều cô giáo đến nhƣng chẳng ai dạy nổi con bé 1 tuần cả . Du Nhàn nén tiếng thở dài, khẽ hỏi: - Ai cũng phải bó tay ƣ ? Có nghĩa cô bé không chịu tiếp xúc với ai ? Bà Hai gật khẽ: - Có thể nói nhƣ thế và tôi nghĩ cô giáo cũng không phải trƣờng hợp ngoại lệ đâu . Đông Mai chợt gắt: - Bà biết rõ vậy thì tại sao còn tìm ngƣời làm gì ? Bà Hai nhìn Đông Mai cảm thông: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng - Đó là ý của cậu chủ, tôi biết nhƣ thế là không phải nhƣng tôi muốn nói ro cho cô biết, tất cả để tùy cô quyết định . Cô có thể từ chối mà đâu ai có thể ép nếu cô không hề muốn . Du Nhàn nhìn Đông Mai, cả 2 cùng buột miệng: - Vậy mẹ của cô bé đâu ? Bà Hai chợt lặng ngƣời đi đáp: - Cô ấy chết khi cô chủ nhỏ còn rất bé . Chứng ung thƣ đã hủy hoại cô ấy, cô ấy chết còn rất trẻ, có lẽ cũng chỉ trạc tuổi các cô . Đông Mai sững sờ: - Có nghĩa cô bé mồ côi mẹ ? Bà Hai gật nhẹ: - Nếu cô chủ còn sống thì cô chủ nhỏ đâu đến nỗi phải nhƣ thế . Đông Mai chợt nghe mạch máu trong ngƣời nhƣ căng ra, nàng cảm thấy mối thƣơng cảm dâng cao . 1 sợi dây vô hình nào đó đã thành hình giữa nàng và cô bé dù nàng chƣa gặp nó . Liếm đôi môi chợt khô khốc của mình, Đông Mai nói gần nhƣ thì thầm: - Tôi đồng ý nhận lời làm gia sƣ cho cô chủ nhỏ . Bà Hai lẫn Du Nhàn ngẩn ra trƣớc quyết định đột ngột của Đông Mai . Cả 2 cứ nghĩ khi biết rõ mọi chuyện, Đông Mai sẽ từ chối thẳng thừng, không ngờ Đông Mai lại vội vàng nhận lời ngay . Du Nhàn nhìn bạn ngập ngừng: - Đông Mai à! Có cần phải quyết định vội vàng nhƣ thế không ? Mày nên cân nhắc đã rồi hãy nhận lời . Đông Mai khẽ lắc đầu nhìn bà Hai: - Chẳng lẽ cháu nhận lời làm gia sƣ, bà không hài lòng sao ? Bà Hai nhƣ choàng tỉnh bởi câu hỏi của Đông Mai . Giọng bà chợt nghẹn lại: - Cô thật sự muốn làm gia sƣ cho cô chủ nhỏ thật không ? Chẳng lẽ sau khi biết sự thật về cô bé, cô vẫn nhận lời ? Giọng của Đông Mai nghèn nghẹn: - Cháu chƣa bao giờ nói đùa, nhất là câu nói đùa làm tổn thƣơng đến ngƣời khác, cháu nhận lời bằng tất cả tấm chân tình đấy . Bà Hai rân rấn nƣớc mắt nắm tay Đông Mai: - Cám ơn sự chân thành của cô giáo, không biết bé Ân Ân có nhận cho cô dạy dỗ không . Nhƣng tận đáy lòng của tôi, tôi rất cảm kích sự chân thành của cô . Đông Mai mỉm cƣời giản dị: - Hãy gọi cháu là Mai, cháu tin bé Ân Ân rất giống cháu, cháu cũng mất mẹ từ bé nên cháu rất hiểu Ân Ân . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng Đôi mắt bà Hai thoáng ngỡ ngàng: - Cô nói thật chứ ? Mong rằng cô hãy đem sự sống đến cho ngôi nhà này . Đông Mai nhìn bà Hai thoáng ngập ngừng lẫn ngại ngùng, nàng hắng giọng hỏi: - Cháu có 1 đề nghị không biết nói ra có tiện không ? Bà Hai mỉm cƣời gật đầu: - Cô nói đi không có gì phải ngại . Đông Mai mỉm cƣời: - Cháu muốn có 1 chỗ nhỏ trong nhà này, bà nghĩ có tiện không ? Bà Hai mừng rỡ: - Ôi vậy thì còn gì bằng tôi nghĩ đó cũng là cách để cô giúp bé Ân Ân sống gần gũi với mọi ngƣời hơn . Cô không nên ngại gì cả . Ông chủ rất ít về, có về thì cũng chỉ qua loa rồi đi ngay, cô có thể ở đây . Du Nhàn chau mày nắm tay Đông Mai lắc nhẹ: - Kìa Mai, mày nên ở nhà tao . Đông Mai nhìn Du Nhàn: - Yên tâm đi, tao chỉ muốn giúp đỡ bé Ân Ân 1 thời gian thôi, chứ không có ý gì khác . Vả lại tao sẽ thƣờng xuyên tới thăm mày mà . Du Nhàn càu nhàu: - Lẽ ra mày phải hỏi ý kiến tao trƣớc khi quyết định sống ở đây . Bà Hai mỉm cƣời nhìn Du Nhàn: - Cám ơn sự giúp đỡ của cô giáo . Cô yên tâm đi, tôi sẽ coi cô ấy nhƣ ngƣời nhà và sẽ săn sóc cô ấy . Đông Mai mỉm cƣời trấn an: - Bà Hai yên tâm đi, nhỏ càu nhàu thế thôi, chứ nhỏ luôn ủng hộ cháu hết mình mà . Du Nhàn nhún vai: - Mày hết thuốc chữa rồi, tao đâu còn gì để nói . Chỉ mong mày sống ở đây hãy hòa thuận với mọi ngƣời . Đông Mai nhìn bà Hai: - Bà thấy không, cô giáo Nhàn đã bằng lòng rồi, bà cứ yên tâm đi . Bà Hai gật nhẹ: - Tôi hiểu rồi, vậy thì bao giờ cô sẽ dọn đến đây ? Có cần tôi cho ngƣời đến mang giúp mọi thứ sang đây ? Đông Mai khẽ lắc đầu: - Ôi! Không cần đâu, cháu rất gọn nhẹ, ngày mai cháu sẽ đến đây nên phiền bà cho cháu xuất cơm trƣa . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng Bà Hai reo lên mừng rỡ, còn Du Nhàn thì trợn trừng nhìn Đông Mai nhƣ không tin ở tai mình . Đông Mai quay sang Du Nhàn: - Mình về thôi Nhàn . Quay sang bà Hai, Đông Mai khẽ chào: - Thôi chúng cháu về đây, sáng mai cháu sẽ có mặt ở đây . Bà đồng ý chứ ? Bà Hai gật nhanh: - Ôi, dĩ nhiên là tôi rất vui . Tôi sẽ báo để cho bé Ân Ân mừng . Đông Mai mỉm cƣời: - Hãy để cháu tự đến nói với cô bé . Bây giờ cháu về đây, xin khỏi tiễn chúng cháu . Du Nhàn gật nhẹ: - Cháu về đây, chào bà Hai . Cả 2 quay đi với bƣớc chân nhẹ nhõm . Bà Hai nhìn theo khẽ gật đầu hài lòng . Bà bỗng cảm thấy rất mến Đông Mai, ở nơi cô giáo này tỏa sáng sự mạnh mẽ tự tin . Và bà tin Đông Mai sẽ thay đổi đƣợc Ân Ân, cô chủ nhỏ . Trong lúc bà nhìn theo 2 ngƣời với bao ý nghĩ lạ lùng . Thì bên cửa sổ bé Ân Ân cũng đang nhìn theo Đông Mai và Du Nhàn . Sự tò mò vô tình Ân Ân đã nghe đƣợc những lời nói chân thành của Đông Mai . Bé Ân Ân bỗng cảm thấy có cảm tình với cô giáo lạ, mặc dù bản thân cô bé không hề muốn tiếp xúc với ngƣời lạ . Bé Ân Ân chợt nghe lòng hồi hộp, cô bé nhẩm lại cái tên của cô giáo mới, rồi chợt mỉm cƣời, nụ cƣời thật hiếm hoi ở trên môi cô bé . Bƣớc vào nhà với khuôn mặt giận dỗi, Du Nhàn vẫn chƣa hết bực bội nhìn bạn bằng đôi mắt đầy tức tối, cô càu nhàu: - Mày luôn làm cho tao khó xử, sự độc đoán của mày luôn làm cho ngƣời khác đau khổ, mày hiểu không . Đông Mai ôm vai bạn dỗ dành: - Tao đã xin lỗi nhiều lần đến khô cả cổ rồi . Hãy thông cảm cho 1 quyết định bất ngờ của tao . Tao thật sự đồng cảm với cô bé ấy . Và tao muốn giúp đỡ cô bé, cũng nhƣ mày cũng đã từng giúp tao . Du Nhàn bực bội: - Nhƣng đâu cần thiết phải xa tao, mày cứ ở đây cũng đƣợc mà . Tao sẽ nói sao khi ba mày hỏi tới . Đông Mai suỵt nhẹ: - Ba tao không biết tao đang ở đây và tao cũng không muốn ba tao biết chỗ ở của mình . Du Nhàn sửng sốt: - Vì sao ? Thật ra mày và ba mày đã xảy ra chuyện gì ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Xanh Nhƣ Hy Vọng Thương Thương Đông Mai thở hắt ra: - Tao không thể nói dối mày vì mày là bạn thân của tao . Vậy thì mày hãy nghe câu chuyện của tao đây . Bằng 1 giọng trầm buồn, nàng kể cho bạn nghe sự xung đột giữa nàng và ba từ khi ba cƣới Uyển Trân . Tại sao nàng lại đến đây, và bằng với giọng tủi thân, nàng cho Du Nhàn biết nàng không muốn trở thành gánh nặng cho ba của mình . Lặng đi vì câu chuyện của Đông Mai, Du Nhàn nghe thƣơng bạn vô cùng . Thảo nào mà khi nghe cô bé bị mất mẹ, Đông Mai đã nhận lời giúp ngay . Nhƣng công bằng mà nói thì Đông Mai cũng quá lắm, tình cảm vợ chồng rất khác với tình cảm cha con . Mà Đông Mai thì cho rằng: ba yêu vợ có nghĩa là hết yêu mình . Du Nhàn rất hiểu tình cảm của bạn . Từ khi mẹ mất, Đông Mai chỉ chăm chú nuôi dƣỡng tình cảm dành cho ngƣời cha duy nhất . Đông Mai không bao giờ nghĩ ba mình có thể chia sẻ tình cảm của ông cho bất cứ 1 ai ngoài đứa con gái nhỏ . Trong suy nghĩ độc đoán ấy . Bất ngờ ba của mình có ngƣời yêu rồi cƣới vợ . Điều ấy đã làm tổn thƣơng Đông Mai nhƣng vẫn cứ cố gắng cho đến khi cảm thấy mình nhƣ bị bỏ rơi . Nếu nói thẳng với Đông Mai là bạn đã nghĩ sai rồi thì Đông Mai không bao giờ chấp nhận mà có khi Đông Mai còn giận hơn cả mình . Du Nhàn nén tiếng thở dài, Đông Mai nhìn bạn chợt thì thầm: - Mày đang nghĩ gì vậy ? Du Nhàn ôm lấy vai Đông Mai: - Tao thƣơng mày quá . Tao hiểu tình cảm của mày . Có điều dù sao thì ông ấy vẫn là ba của mày . Không ai có thể chối cãi đƣợc, ông ấy rất yêu mày . Đông Mai cau mày: - Mày muốn tao làm gì ? Du Nhàn xiết chặt tay Đông Mai: - Mày là bạn thân của tao, mày lại rất tin tƣởng tao nên tao mới dám nói . Hãy suy nghĩ kỹ, cho chín chắn cho thông suốt xem điều gì nên làm, điều gì không ? Mày hiểu ý tao chứ ? Đông Mai nhăn tít vầng trán: - Mày muốn gì thì hày nói thẳng ra đi, còn vòng vo làm gì ? Du Nhàn đấm mạnh vào vai bạn: - Mày biết tao muốn nói gì mà đừng làm tình làm tội ba mày nữa, việc mày rời khỏi gia đình cũng là điều tốt . Nhƣng cũng phải báo cho ba mày 1 tiếng . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng Đông Mai hất mặt: - Nhƣng để làm gì chứ ? Du Nhàn khẽ thở dài: - Mày đừng nhƣ thế chứ! Nếu cho ba mày biết mày đang ở đâu thì có lẽ ông ấy sẽ yên tâm hơn . Nếu mày giấu ông ấy thì vừa lo lắng cho mày, vừa để tâm tìm kiếm, mày đang làm cho ba mày khó xử đấy, mày làm nhƣ thế thì mày ích kỷ quá . Ba mày đâu phải để cho mày cƣ xử nhƣ thế ? Tại sao mày không nghĩ ở giữa mày và cô vợ trẻ . Ba mày là ngƣời đáng thƣơng nhất . Đông Mai hậm hực: - Đó là tại ba tao lựa chọn, tự chuốc phiền phức cho mình chứ đâu phải lỗi tại tao . Du Nhàn cau có: - Mai ơi! Mày hãy hiểu cho ba mày, sự cảm thông chính là chìa khóa có thể mở ra cho ba mày và mày hiểu nhau hơn . Hãy để cho ba mày hạnh phúc với tuổi già của ông ấy . Ông ấy yêu Uyển Trân nhƣng không có nghĩa là ông ấy không còn yêu đứa con gái cƣng của mình . Đông Mai vội cắt ngang cáu kỉnh: - Đủ rồi đấy, tao biết tao phải làm gì mà, dù sao thì tao cũng cám ơn lời khuyên của mày . Du Nhàn chau mày nhìn Đông Mai khẽ lắc đầu . Khuôn mặt nghênh nghênh cau có của bạn khiến Du Nhàn nghĩ cô không nên nói thêm gì nữa . Không khí chợt căng ra giữa 2 ngƣời . Ai cũng đăm đăm khuôn mặt nhƣ giữ ý của riêng mình . Nên Đặng Trọng bƣớc vào nhà, cả 2 không hề hay biết, giọng anh chợt vang lên sửng sốt khi nhận ra Đông Mai . - Ôi! Cô bé ... cô có nhớ tôi không ? Tiếng bật lớn của Đặng Trọng khiến cả 2 cùng giật mình bật dậy . Du Nhàn tròn mắt nhìn Đặng Trọng: - Anh quen Đông Mai à ? Đặng Trọng lẩm bẩm: - Đông Mai! Đông Mai! Chẳng lẽ cô ấy là bạn của em ? Du Nhàn chau mày: - Anh chƣa trả lời câu hỏi của em ? Đặng Trọng nhìn Đông Mai: - Đây là cô gái mà anh kể với em đó . Em không nhớ sao ? Du Nhàn tròn mắt chúm chím: - Anh muốn nói cô gái câm ấy chứ ? Đặng Trọng gật nhanh . Tiếng "cô gái câm" thoát ra khỏi miệng Du Nhàn khiến Đông Mai nhớ tới chàng trai lẽo đẽo theo mình suốt lúc mới tới đây . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng Đông Mai nhìn Du Nhàn, cả 2 chợt cƣời phá ra khi ánh mắt họ chạm nhau . Sự giận hờn hình nhƣ biến mất, Du Nhàn hỏi nhanh: - Phải không hả Đông Mai ? Không trả lời, Đông Mai ƣ hử gật, khuôn mặt nàng vẫn đang đỏ lên vì cƣời . Du Nhàn nhìn ông anh họ vặn vẹo: - Anh nói cô bạn thân của em bị câm ƣ ? Căn cứ vào cái gì vậy hả anh Trọng ? Đặng Trọng ú ớ: - Có nghĩa là cô ấy không câm phải không ? Vậy thì cô ấy ở đây đã mấy ngày nay rồi sao ? Du Nhàn hất mặt: - Dĩ nhiên, nó đến đây không ở nhà em thì ở đâu . Đặng Trọng nói 1 câu hết sức lãng xẹt . - Vậy sao anh không hề gặp ? Lại 1 trận cƣời khiến cả 2 bò ra để mà cƣời . Đặng Trọng hắng giọng ngó Du Nhàn đầy trách móc: - Nếu anh không có việc đột xuất phải về nhà thì cho đến lúc Đông Mai về thành phố, anh cũng không hề biết cô ấy đã đến đây . Du Nhàn nheo mắt trêu: - Em đâu biết cô gái mà anh nói là cô bạn thân của em . Vả lại Đông Mai đâu có câm mà em nhận vơ chứ . Đặng Trọng gãi tai ngập ngừng: - Giá nhƣ cô ấy chịu cho anh đƣa về thì anh đã biết cô ấy ở đây rồi . Thật là 1 sự lầm lẫn tai hại ... xin Đông Mai hãy thứ lỗi cho tôi vì sự hiểu lầm đáng tiếc này . Đông Mai nhìn Đặng Trọng khẽ lắc đầu cƣời nhẹ, nụ cƣời biểu lộ sự thân thiện nhƣng nàng vẫn không có ý muốn mở miệng nói . Đặng Trọng nhìn Đông Mai rồi lại nhìn Du Nhàn . Du Nhàn tủm tỉm nhìn ông anh họ: - Thật ra thì Đông Mai không muốn nói chứ không phải bị câm đâu . Bộ anh muốn nghe giọng nó nói lắm hay sao ? Đặng Trọng ngƣợng ngập: - Anh không có ý đó, nhƣng anh muốn biết cô ấy có giận anh vì câu nói hồ đồ đó không ? Du Nhàn bật cƣời giòn: - Nụ cƣời của Đông Mai đã nói lên điều ấy, nếu nó giận nó đã chẳng thèm nhìn mặt anh đâu . Tiếng Đông Mai chợt vang lên: - Thật ra tôi cũng muốn anh hiểu lầm nhƣ thế . Vì không muốn sự phiền phức đến với mình . Mong anh đừng quá áy náy vì chuyện đã qua và hãy quên nó đi . Dứt lời Đông Mai bƣớc nhanh vào phòng với nụ cƣời tủm tỉm . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng Đặng Trọng nhìn Du Nhàn: - Đông Mai nói nhƣ thế là có ý gì ? Em là bạn thân của cô ấy chắc là em sẽ hiểu chứ ? Du Nhàn nheo mắt trêu: - Sao anh không chạy theo hỏi nó . Đặng Trọng cau mày: - Làm sao anh có thể làm đƣợc khi cô ấy không có ý muốn nói chuyện . Du Nhàn bật cƣời: - Thì hày nghe lời khuyên của Đông Mai là hãy quên tất cả mọi chuyện đi là đƣợc thôi mà . Dứt lời Du Nhàn cũng rời phòng . Đặng Trọng chau mày: - Sao lại thế nhỉ ? Nhƣng rồi anh chợt tự nhủ: - Đông Mai còn ở đây thì mình vần còn cơ hội cơ mà . Nghĩ đến nụ cƣời của Đông Mai, Đặng Trọng chợt mỉm cƣời . oOo Vẫn với chiếc balô xinh đẹp trên vai và tay với chiếc valy nhỏ, Đông Mai chậm rãi sải dài bƣớc chân tới biệt thự Cây Tùng nằm lƣng chừng đỉnh đồi . Thấm nhẹ những giọt mồ hôi đầm đìa trên trán . Đông Mai đƣa tay bấm chuông . Ngƣời ra mở cửa cho nàng là 1 ông lão khoảng gần 60 tuổi . Nhƣng trông còn rất khỏe mạnh, giọng ông sang sảng hỏi: - Cô là ai ? Cô đến tìm ai ? Mỉm cƣời thân ái nàng cao giọng: - Chào ông, cháu là cô giáo của bé Ân Ân, chắc là bà Hai đã cho ông biết . Ông lão nhƣớng mày nhìn nàng nhƣ đánh giá rồi buông giọng: - Mời cô vào, cô chẳng có 1 dáng gì để gọi là dáng 1 cô giáo cả . Bƣớc hẳn vào cổng, Đông Mai quay lại nhìn ông lão khẽ trả lời: - Vậy ông thấy cháu giống gì nào ? Ông lão gục gặc đầu: - Trông cô giống nhƣ 1 tiểu thƣ quen đƣợc nuông chiều thì đúng hơn . Vậy thì liệu cô có làm đƣợc vai trò cô vừa nói không ? Đông Mai tủm tỉm: - Hãy cho cháu thử việc xem sao ? Cháu không biết cháu có làm tròn không, nhƣng cháu sẽ cố gắng hết sức mình . Ông lão tủm tỉm: - Cô nói nghe đƣợc đấy, vậy thì cứ thử xem . Nhƣng bật mí cho cô biết, cô sẽ phải vất vả vì cô chủ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -