Tài liệu Tượng gỗ hoá trầm - trần thị bảo châu

  • Số trang: 149 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 210 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Tượng gỗ hoá trầm - Trần Thị Bảo Châu
Trần Thị Bảo Châu Tƣợng gỗ hoá trầm Trần Thị Bảo Châu Tƣợng gỗ hoá trầm Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Chƣơng 1 Chƣơng 2 Chƣơng 3 Chƣơng 4 Chƣơng 5 Chƣơng 6 Chƣơng 7 Chƣơng 8 Chƣơng 9 Chƣơng 10 Chƣơng 11 Chƣơng 12 Chƣơng 13 Chƣơng 14 Chƣơng 15 Chƣơng 16 Chƣơng 17 Chƣơng 18 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thị Bảo Châu Tƣợng gỗ hoá trầm Chƣơng kết Trần Thị Bảo Châu Tƣợng gỗ hoá trầm Chương 1 Gác điện thoại, Bảo Nhi chạy vội vào bếp, lờ cái nhìn nghiêm khắc của ông Trứ, cô xuýt xoa liền miệng: -Canh chua thơm quá! Nói chuyện mà bụng con nó đánh lô tô... đói ơi là đói! Tuệ vừa gắp miếng xƣờn chiên vừa bảo: -Than đói mà còn lắm điều. Bọn con gái chúng bây đúng là dƣ hơi. Ông Trứ hất mặt: -Đứa nào vậy? Bảo Nhi ấp úng: -Dạ! Ngự Bình con bác Toản ạ... Ông Trứ liếc xéo bà Thụy rồi gằn giọng: -Toản nào tao không quen. Nhƣng đúng là không biết dạy con. Nhắm giờ cơm mà gọi đến... nói láo. Bảo Nhi lí nhí: -Tụi con trao đổi bài mà. Ông Trứ cƣời gằn: -Có trời mới biết tụi bây trao đổi cái gì. Nhƣng liệu mà bảo với đám bạn. Điện thoại phải có giờ có giấc. Cả bạn thằng Tuệ cũng thế... Buông đũa, đứng dậy, Tuệ cau có: -Con vô tội! Bạn con toàn gọi di động, chẳng phiền ai trong nhà này hết. Dứt lời, Tuệ tót lên lầu, ông Trứ bực dọc: -Con với cái. Nói chƣa đƣợc hai câu nó đã biến mất. Nó chẳng coi cha mẹ ra gì cả. Nãy giờ ngồi im lặng với chén cơm còn nguyên, bà Thụy lên tiếng: -Cứ gặp mặt là mắng, bảo sao chúng nó không biến. Dằn đũa xuống mâm, ông Trứ nói nhƣ quát: -Con hƣ tại mẹ. Bà không dạy mà còn binh chúng nữa. Hừ! Mẹ con bà một lũ nhƣ thế bảo sao tôi thích ở nhà cho đƣợc. Đứng dậy, ông ào ào bƣớc ra cửa trƣớc cái nhìn sợ hãi của Nhi. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thị Bảo Châu Tƣợng gỗ hoá trầm Cô rầu rĩ: -Con xin lỗi... Bà Thụy nhếch môi: -Không phải con thì ổng cũng kiếm chuyện khác để có cớ rời khỏi nhà. -Mẹ không có cách giữ chân ba sao? -Ổng đã muốn đi, giữ lại làm gì? Bàn ăn tẻ ngắt. Nhi nuốt không nổi món canh chua cô thích nhất. Bà Thụy buông đũa quay về phòng riêng. Nhi cũng ngao ngán đứng lên. Buổi cơm chiều đã xong. Ai cũng có một cõi riêngđể ẩn nấu. Anh Tuệ thì ngồi trƣớc máy vi tính để truy cập Internet. Mẹ thì chăm chú trƣớc hàng đống sổ sách hay chứng từ, hóa đơn gì đó. Sau một ngày làm việc căng thẳng, dƣờng nhƣ mẹ muốn thƣ giãn cũng không đƣợc. Rốt cuộc bà lại phải đắm mình vào công việc. Thôi thì mỗi ngƣời có thú... tiêu khiển riêng. Bảo Nhi cũng thế. Đừng chán nản vì ngày vui ngắn ngủi còn nỗi buồn thì muôn trùng. Hãy cố rút ngắn nỗi buồn đi nhóc! Tắm, thay bộ quần áo đắt tiền nhƣng giản dị, Nhi đeo ba lô bằng da, quà từ Singapor mẹ mang về tháng trƣớc vào rồi dắt chiếc Dream ra. Buổi chiều đã tắt nắng. Buổi tối bắt đầu bằng cua sinh ngữ ở các trung tâm. Bảo Nhi rất siêng, cô học rất đều. Nhƣng tối nay cô không muốn học chút nào mới khổ. Rẽ vào con hẻm nhỏ, Nhi dừng xe trƣớc một ngôi nhà có hàng rào hoa tigon và nhấn chuông. Ngự Bình chạy chân không ra : -Sớm vậy sao? Dựng chống xe, Nhi buông từng tiếng: -Ở nhà chán phèo! Ngự Bình tròn mắt: -Xời! Nhà mày mà chán! Chuyện khó tin thật! Nhƣng tại sao chán? Bảo Nhi chép miệng: -Lúc nãy Thƣởng gọi điện tán dóc ngay giờ ăn. Thế là tao bị giũa vì... bạn bè mất dạy, gọi điện vô trật tự, không giờ giấc. Hạ giọng xuống, Nhi tỏ vẻ ân hận: -Ba tao hỏi ai gọi. Tao đành nói mày... chậc! Thành thật xin lỗi vậy. Ngự Bình phì cƣời: -Chuyện nhỏ! Chuyện lớn là Thƣởng tán dóc vấn đề gì? Bảo Nhi chống tay dƣới cằm: -Hắn đọc thơ cho tao nghe. Những bài thơ hắn khoe đã đƣợc đăng trong Mực Tím, Áo Trắng. Ngự Bình tò mò: -Hay không? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Tƣợng gỗ hoá trầm Trần Thị Bảo Châu Nhi ngẫm nghĩ: -Có thể là hay. Khổ nỗi tao không thích. Ngự Bình hóm hỉnh: -Nếu mày thích, Thƣởng sẽ không thành thi sĩ vì hắn đạt đƣợc mục đích rồi, cần chi phải ì ạch ráp nối câu chữ để thành thơ. Để mặc Nhi ngồi một mình trên yên xe, Bình vào trong thay quần áo và xách túi chạy ra. Nhi ậm ự: -Tối nay tao không muốn học. Mày dám lang thang cùng tao không? Ngự Bình huýt gió nhƣ con trai: -Lang thang hả? Ok liền. Nhƣng đi đâu? -Tùy mày! -Tao chỉ thích đi vòng vòng. Hít bụi thật, nhƣng tự do chớ không bị ép xác nhƣ vào quán. Nhi ơ thờ: -Vậy thì vòng vòng. Nhƣng mày chở à nghen! Ngự Bình nghêng ngang: - Không thành vấn đề. Bình rồ ga: - Mày vẫn chƣa nói vì sao không thích Thƣởng. Tao thấy hắn cũng sáng sủa, thông minh ấy chớ. Hơn nữa còn có tâm hồn thi sĩ. Bảo Nhi nhún vai: - Tao chúa ghét mấy gã công tử bột. Trắng trẻo đẹp trai, mang hai mảnh đít chai là không hạp với tao rồi. Còn vấn đề tâm hồn thi sĩ ấy hả? Thơ gì rỗng tuếch. Toàn chữ với chữ, chả thấy hồn đâu, ý đâu. Câu nào nghe đƣợc lại là thơ ăn cấp... Ngự Bình hơi nghiêng đầu ra sau: -Vậy sao mày vẫn nghe đến mức bị mắng? Nhi thản nhiên: - Con gái là thế! Nghe tán tỉnh cũng... khoái tai chứ bộ. - Mày đúng là hồ ly tinh, vừa kênh vừa độc. Rất... lẳng lơ nhƣng giả bộ hiền ngoan. Bảo Nhi cấu vào vai Ngự Bình : - Có cần nặng lời với tao dữ vậy không? Ngự Bình cƣời cƣời: -Nhận xét này là chính xác. Mày kiêu căng, bọn con trai đứa nào cũng biết, nhƣng tụi nó vẫn thích làm cái đuôi của mày mới kỳchứ! Nhi gân cổ lên: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thị Bảo Châu Tƣợng gỗ hoá trầm - Tao đâu có lỗi trong vấn đề này. -Điều ấy cần xét lại. Nhƣng ngày nào đó mày sẽ khổ vì một gã trời gầm nào đấy. Tao dám cá nhƣ thế! Bảo Nhi hầm hừ cù vào eo Ngự Bình làm cô chao tay lái. Ngay lúc đó từ trong hẻm một chiếc xe đâm thẳng vào xe của Nhi. Hai cô gái té lăn ra đƣờng. Bảo Nhi hét to kinh hoàng khi thấy một bánh xe thắng rít lên ngay đầu mình. Run lẩy bẩy cô ráng ngồi dậy nhƣng không nổi, cô đành nhắm mắt, nằm dài nhƣ ăn vạ giữa đƣờng và nghe giọng Ngự Bình gọi mình lanh lảnh. Mãi đến lúc có ai đó xốc cô lên, Nhi mới gƣợng theo lực đỡ của họ mà đứng dậy. Một giọng đàn ông chát chúa vang lên làm Nhi đang mụ mẫm cũng phải tỉnh hồn: -Có bị gì đâu mà định làm reo. Chống tay lên hông, Bảo Nhi quắc mắt nhìn kẻ vừa dám chì chiết mình: -Hừm! Đụng ngƣời té lăn ra đƣờng mà còn không có gì à? Gã thanh niên có đôi mắt tí rị sƣng lên: -Ai đụng cô em hồi nào? Đừng có vu khống để chạy tội nghen. Xe tôi bể đèn si nhan rồi kìa! Bảo Nhi sấn tới: -Anh nói cái gì? Ai vu khống hả? Ngự Bình kéo cô lại: -Cái thằng đụng mình chạy mất rồi. Họ là ngƣời đàng sau trờ tới. Nếu lúc nãy họ thắng không kịp là cái sọ khỉ của mày tiêu rồi. Ngự Bình cố dựng chiếc xe Dream lên và dắt vào lề. Lúc này Bảo Nhi mới nhận thấy ngoài chiếc xe Dream của cô, bên lề còn một chiếc phân khối lớn và một gã tƣớng tá bậm trợn, mặt mày lầm lì đứng kế bên. Hắn ta đang loay hoay xem xét con chiến mãcủa mình với vẻ cau có bực dọc. Gã mắt hí hất hàm: -Bẻ đèn xe tụi này rồi. Tính sao đây? Bảo Nhi khinh khỉnh: -Tính quái gì? Tôi đâu có đụng xe mấy ngƣời? Gã mắt hí nhấn mạnh: -Nhƣng nếu không thắng gấp, xe của tui này không bị ngã và thằng bạn tôi cũng chẳng lã đầu gối nhƣ vầy. Đền tiền thuốc men đi chứ! Bảo Nhi bối rối nhìn cái gã lầm lì bên chiếc phân khối lớn và thấy đúng là chiếc quần jean gã đã bị rách đầu gối. Chẳng biết chân gã thế nào mà tên mắt hí này lại rộng mồm đòi tiền. Lúc Bảo Nhi đƣa mắt nhìn Ngự Bình dè... hỏi ý. Gã bậm trợn chợt lên tiếng: -Mình đi cho rồi! Va quẹt chút xíu, trầy trụa sơ sơ là đều khó tránh và không ai muốn. Đền bù cái gì Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Tƣợng gỗ hoá trầm Trần Thị Bảo Châu chứ! Nhìn Nhi và Bình, giọng gã dịu lại: -Hai... em không sao thì cứ đi trƣớc. Bảo Nhi chợt nóng bừng vì cái nhìn của gã, cô vội quay lƣngbƣớc đến chiếc Dream. Khi sang số xe, Nhi mới phát hiện cái cần số bị đẩy qua một bên, cứng ngắc. Nhi kêu lên: -Xe hƣ rồi Bình ơi! Bình vội nhảy xuống: - Hƣ ở đâu? Hai cô lại kéo xe vào lề. Ngồi phịch xuống vỉa hè, Bảo Nhi than: -Hôm nay đúng là xúi quẩy. Không biết có bẻ hộp số không nữa? Bình nhăn nhó: -Giờ tính sao? Nhi ngóng cao cổ: -Chẳng biết gần đây có chỗ nào sửa xe không? Nếu không chắc phải tống nó lên xe xích lô, chớ ai dắt bộ cho nổi. Gã mắt hí mon men đến gấn: -Con gái con nửa đứng nửa ngồi ở vỉa hè ban đêm thế này không nên đâu. Thấy hai cô làm thinh, gã khịt mũi: -Hƣ xe à? Ngự Bình thiểu não: -Quẹo cần số rồi! Gã mắt hí hất mặt về phía tên bạn: -Xe tụi này cũng trở chứng đạp không nổ. Cứ dắt xe đến, hắn sửa luôn cho. Mát tay lắm đó! Ngự Bình thì thào: -Coi chừng! Hắn giả vờ sửa rồi lên xe mình vọt luôn thì chết! Bảo Nhi lạnh lùng: -Cám ơn! Tụi tôi tìm chỗ sửa đƣợc mà! Đứng dậy cô dẫn xe đi. Đƣợc một đoạn Ngự Bình lại thay phiên. Nhi nhăn nhó càu nhàu: -Đƣờng gì bới không ra một chỗ sửa xe. Ngự Bình tủm tỉm: -Đúng là “Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt”. Phải lúc nãy đi học chắc sƣớng hơn. Bảo Nhi làm thinh. Cô dừng lại: -Kêu xích lô thôi! Đứng ra giữa đƣờng cô đón, nhƣng chẳng thấy chiếc xích lô nào mà chỉ thấy một chiếc gắn máy tấp Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thị Bảo Châu Tƣợng gỗ hoá trầm vô. Gã mắt hí nhảy xuống: -Biết ngay là không tìm đƣợc chỗ sửa mà... Quẹo cần số đâu có khó trị. Bảo Nhi uể oải dựng chống lên, Ngự Bình mau miệng: -Vậy nhờ ra tay giùm đi. Hất mặt về phía gã lầm lì, gã hí bảo: -Nhờ hắn ấy! Hắn mới là thợ... Ngự Bình chép miệng. Cô ngần ngừ một chút và bƣớc tới, giọng ngọt sớt: -Anh làm ơn sửa hộ bọn em cấi cần số... Môi hơi nhếch lên đầy phách lối, gã lầm lì nhảy xuống xe. Mở yên, gã lấy bọc đồ nghề rồi bƣớc đến chiếc Dream của Nhi. Rút chìa khóa ra đƣa cho Ngự Bình, gã nói bằng giọng lạnh tanh: -Cất đi cho an tâm. Cô ấp úng: -Bọn em không nghĩ thế đâu! Tự nhiên Nhi khó chịu vì gã không hề để mắt tới mình. Thay vì tới gần xem gã sửa ra sao, Nhi bƣớc lên ngồi dựa vào tƣờng một ngôi nhà đã đóng cửa. Gã mắt hí ngồi xuống kế bên: -Chắc tụi em đi học thêm? Bảo Nhi gật đầu. Hắn hỏi tiếp: -Vậy là trễ rồi? Nhi trả lời nhát gừng: -Vâng! Trễ nên mới phóng hơi nhanh, mới bị ngƣời ta đụng. May mà không sao. Gã hí mắt cƣời: -Nếu lúc nãy anh lái xe, chắc em tiêu rồi. Nhìn gã bạn với vẻ ngƣỡng mộ, gã nói tiếp: -Hắn chạy xe cừ lắm đó. Nhƣng rốt cuộc cũng bị sƣng đầu gối, đứt dây thắng, bẻ đèn. Bảo Nhi tò mò: -Xe của anh ta à? -Ờ!... Hắn cƣng xe còn hơn cƣng bồ nữa. Chắc đang xót, nên quạu quọ không nở nỗi nụ cƣời. Bảo Nhi ái ngại: -Tụi tôi cũng đâu muốn thế. Phác một cử chỉ, gã mắt hí múa mép: -Hiểu! Hiểu! Bọn... anh hiểu mà! Bọn anh hoàn toàn thông cảm. Bảo Nhi bĩu môi: -Xí! Thông cảm mà mặt mày trông thấy ớn. Cứ nhƣ dân bảo kê chánh hiệu. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thị Bảo Châu Tƣợng gỗ hoá trầm - Trời! Em đừng chấp nhất. Hắn là thế đó! Bảo Nhi im lặng. Gã mắt hí biết cô không muốn nói chuyện nên tự động đứng dậy. Vừa bƣớc về phía gã bạn và Ngự Bình, gã vừa lớn tiếng: -Đễ tao phụ cho một tay! Hai gã đàn ông loay hoay bên chiếc xe, Ngự Bình đứng kế cƣời cƣời nói nói gì chả hiểu. Bảo Nhi cũng muốn đến gần xem,nhƣng lại tự ái khi thấy mình nhƣ bị bỏ quên. Cuối cùng xe cũngđƣợc sửa xong. Gã lầm lì khó chịu bảo Ngự Bình: -Tự thử xe lấy xem! Cô sang số và kêu lên: -Đƣợc rồi! Quay sang hai gã đàn ông, Bình mừng rỡ: -Cám ơn anh nhiều lắm! Gã lầm lì không hề nhếch mép. Gã mắt hí khoát tay nhƣ một đại ca: -Chuyện nhỏ mà! Bảo Nhi bƣớc đến gần gã lầm lì, giọng dịu dàng hơn bao giờ hết: -Cám ơn anh! Nhìn cô bằng cái nhìn nửa mắt, gã thản nhiên nổ máy chiếc phân khối lớn nhƣ chực phóng vút đi. Gã mắt hí vội giơ tay lên: -Bọn này biến nghen! Hy vọng sẽ gặp lại. Bảo Nhi thẫn thờ ngồi sau lƣng Ngự Bình. Con bé tấm tắc: -Hắn trông hay đấy chớ! Nhi vờ vịt: -Mày nói ai vậy? -Cái tên sửa xe giùm mình ấy. Lạnh lùng, ngạo mạn khiến ngƣời ta phải từ chết tới bị thƣơng. Nhi cay độc: -Mày trúng phải gió rồi à? Ngự Bình thở hắt ra: -Nếu đƣợc tao cũng sẵn sàng. Khổ nỗi, gió không thổi về phía tao. Bảo Nhi không cƣời vì câu nói đùa của Bình. Cô lơ đãng nhìn quanh. Dòng xe, dòng ngƣời mải mê di chuyển. Cuộc đời không ngừng một chỗ và cô đang bị cuốn theo cuộc đời đó. Trần Thị Bảo Châu Tƣợng gỗ hoá trầm Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thị Bảo Châu Tƣợng gỗ hoá trầm Chương 2 Minh nhìn đồng hồ rồi nhấp một chút cà phê. Vị đắng không đƣờng của chất nƣớc nâu đen sóng sánh làm anh tỉnh táo hơn. Tắt máy vi tính anh đứng dậy làm vài động tác thể dục cho đỡ mỏi. Ngồi suốt mấy tiếng đồng hồ trƣớc màn hình, Minh uể oải lắm rồi. Anh muốn phóng xe thật nhanh trên con đƣờng vắng, đầy gió để hít thở, để say với tốc độ cho bỏ những lúc phải bó mình một chỗ, thở không khí tù hãm của máy điều hoà. Chuông điện thoại reo. Minh không vội nhấc máy vì đã đoán đƣợc ai gọi. Anh thản nhiên tập tiếp những động tác thể dục. Thật chập rãi, Minh nhấc ống nghe. Giọng Bích Ly phụng phịu vang lên: -Sao lâu nhấc máy vậy? Làm em cứ tƣởng anh về rồi không hà! Minh ậm ự: - Anh chuẩn bị về đây! -Ấy đừng về. Em đang ở Đồng Dao. Anh đến ngay nhé! -Anh không quen bị đều khiển từ xa. Bích Ly hạ giọng: -Em năn nỉ mà! Minh nói: -Vừa thoát khỏi một căn phòng ngợp mùi máy lạnh, anh không muốn chui vào căn phòng cũng máy lạnh, ngợp hơi ngƣời và khói thuốc. Anh muốn vận động vào hít thở em hiểu không? -Nhƣng em đã đến đây giữ chỗ cho anh gần một tiếng rồi. Nhạc ở Đồng Dao rất hợp rơ với anh, lẽ nào bây giờ anh bỏ em một mình? Minh nhíu mày; -Sao không hỏi ý anh trƣớc? -Muốn anh bất ngờ, hổng đƣợc à? Minh im lặng. Một lát sau anh dứt khoát: -Rồi! Anh sẽ đến! Dắt chiếc CB bạc ra, Minh phóng vút đi. Đƣờng phố giờ này đã bớt xe. Anh yên tâm chạy nhanh một chút mà không sợ bị tai nạn bớt ngờ giống nhƣ hôm đó. Nhớ tới con bé xinh xinh với điệu bộ ngông nghênh con nít ấy, Minh chợt nhếch môi. Hừm! Con bé dám nói lén rằng anh giống dân bảo kê chính hiệu. Một nhận xét đầy sỉ nhục mà nếu chính tai Minh nghe đƣợc, chắc chắn anh đã không bỏ qua. Nhắm Minh sẽ làm gì con nhỏ? Giỏi lắm là bẹo má hay véo tai, búng mũi thôi... Động vào mấy con nhóc ấy chỉ thêm mệt. Già đời nhƣ Bích Ly mà anh còn phải chiều bở hơi tai. Nhƣng dẫu sao anh Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Tƣợng gỗ hoá trầm Trần Thị Bảo Châu vẫn có một cô gái để chiều, để thấy đời bớt tẻ nhạt, để thấy mình cũng có một tình yêu. Bƣớc vào bar Đồng Dao, Minh thấy đông nghẹt ngƣời. Đứng một chỗ cho quen với ánh đèn âm âm tối, anh đảo mắt tìm và thấy Bích Ly ngồi với vẻ nhấp nhỏm trông chờ. Lòng Minh chùng xuống. Anh len lỏi qua những dãy bàn và bƣớc mau đến chỗ cô. Mắt Ly sáng bừng lên: -Em sợ anh không tới ghê. Minh vỗ nhẹ vào vai cô: -Anh đã hứa mà! Bích Ly cƣời. Nụ cƣời rạng rỡ, hạnh phúc đến mức Minh phải tự mãn vì biết chắc trái tim cô gái trƣớc mặt đã nằm trọn trong tay mình. Anh gọi cà phê không đƣờng. Ly nhăn nhó: -Định thức tới sáng à? Minh gật đầu: -Việc còn nhiều lắm! -Có cần em phụ không? Môi anh hơi nhếch lên, đểu giả: -Cần! Nhƣng không phải để phụ việc. Bích Ly cúi xuống trƣớc ly cam rum vàng quyến rũ. Trên sân khấu nhỏ, ấm cúng ngƣời ca sĩ đứng tuổi đang hát bài "Đêm Màu Hồng" khá điêu luyện. Bài hát nhƣ gợi một khát khao thầm kín nào đó làm Ly dạn dĩ hơn. Cô yêu Minh và chƣa bao giờ từ chối anh điều gì. Dầu cô biết nuông chiều, dễ dãi, không phải là cách buộc chân anh, một ngƣời có nội tâm khá phức tạp. Giọng nhẹ nhƣ hơi thở, Bích Ly bảo: -Nếu anh cần, em sẽ đến. Minh ngả ngƣời ra ghế với một chút khó chịu. Anh luôn chờ để nghe ở Ly một sự phản đối, nhƣng cô chƣa khi nào nói "không" với anh. Bích Ly cứ ngọt ngào, dịu dàng khiến Minh cứ bứt rứt trong sự khoan khoái của một gã đàn ông đang đƣợc yêu, nhƣng biết mình không yêu lại. Mãi suy nghĩ, Minh bỗng có cãm giác bị ngó trộm, anh quaysang trái thật nhanh và bắt gặp một đôi mắt đang nhìn anh đầy ác cảm. Minh nhận ra ngay con bé suýt chút chết dƣới bánh xe của anh. Con nhỏ vẫn đi với bạn. Hai cái miệng đang chạm vào nhau xù xì nhiều chuyện trông thật buồn cƣời. Nhƣng anh không cƣời mà lầm lì nhìn trả lại. Anh tin là khó có cô gái nào chịu nổi ánh mắt của mình, bằng chứng là cô nhóc này đã một lần quay đi. Nhƣng hôm nay thì không, xem chừng con bé thích thú với trò nghinh nhau bằng mắt này chớ không xấu hổ cúi xuống nhƣ nhiều cô khác. Chẳng lẽ Minh... già đầu lại so kè với nít ranh? Bích Ly chợt hỏi: -Anh đói không? Tí nữa chúng ta đi ăn? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Tƣợng gỗ hoá trầm Trần Thị Bảo Châu Minh khô khan: -Đang nghe nhạc mà em. Ly nhỏ nhẹ: -Em sợ anh đói, không có sức làm việc. Minh lắc đầu than thở: -Anh có phải là trẻ con đâu mà em lo. Nuông chiều quá anh sẽ hƣ mất. Nghĩ rằng Minh trách yêu mình, Bích Ly dài giọng: -Ngƣời đàn ông nào chẳng có lúc nhƣ trẻ con. Em thích đƣợc lo, đƣợc chiều, thích anh hƣ hỏng một tí. Minh hờ hững: -Để làm gì? Bích Ly cƣờc khúc khích: -Hƣ hỏ một chút mới đúng là đàn ông. Minh xua ngón tay trỏ: -Vậy em... nhằm đối tƣợng rồi. Anh nghiêm túc lắm đấy! Anh dị ứng với mọi thứ hƣ hỏng. Nhất là con ngƣời. Bích Ly nói: -Nhƣng trong mắt em, anh vẫn có gì đó chƣa hoàn chỉnh. -Vậy sao? -Tự ái rồi à? Minh nhấp một chút cà phê. Trên sân khấu ca sĩ đang hát bài Roméo và Juliettẹ Tự dƣng anh khẽ nhịp theo... "Giây phút ban đầu, ngày ta gặp nhau. Mắt yêu thầm trao, những cau ân tình biết bao là âu yếm". Từ vô thức, anh chợt hƣớng ánh nhìn của mình về phía bên kia và bắt gặp đôi mắt tròn xoe nghịch ngợm vừa thách thức. Minh vẩn vơ nghĩ đây có phải "Giây phút ban đầu, ta gặp nhau" không nhỉ? Anh buồn cƣời vì suy nghĩ trẻ con của mình. Bích Ly thắc mắc: -Hôm nay anh làm sao ấy nhỉ? Không thích chỗ này à? Minh chép miệng: -Anh đã bảo rất sợ hơi ngƣời. -Vậy thì về. Anh còn phải làm việc mà! Kéo Ly đứng dậy. Ôm ngang eo cô, anh bảo: -Mình đi ăn. Em thích món gì nào? -Tùy anh! em đƣợc chọn sao? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Tƣợng gỗ hoá trầm Trần Thị Bảo Châu -Đƣơng nhiên! Vì em là ngƣời đề sƣớng mà! Bích Ly ngỏn ngoẻn cƣời. Minh dắt xe ra cho cô trƣớc rồi tới xe của mình sau. Hai ngƣời vào một quán ăn nhỏ nhƣng ấm cúng gọi món ăn đêm. Ăn xong Minh bảo: -Anh đƣa em về. Bích Ly tròn mắt: -Sao anh nói cần em? Minh cƣời nhẹ: -Cần! Nhƣng chƣa phải lúc cần nhất. Bích Ly vùng vằng: -Em về một mình đƣợc rồi! -Không đƣợc đâu! Anh sẽ đƣa em tới đầu ngõ mới an tâm. Ly làm thinh nhấn ga . Minh phóng xe theo sau. Dầu anh không muốn, giữa hai ngƣời vẫn tồn tại một khoảng cách, lẽ nào Bích Ly không thấy điều đó để cứ kiên trì nhẫn nại yêu anh? Tới đầu ngõ Minh ngừng xe: -Ngủ ngon! Bích Ly chỉ nhếch môi. Cô nàng giận rồi, nhƣng đâu lại sẽ vào đấy. Rong xe trở ra, Minh lang thang trên phố. Tới ngã tƣ đèn đỏ, Minh ngừng xe. Cảm giác có ngƣời nhìn mình lại ập đến. Anh quay sang trái và gặp đôi mắt tròn ngông nghênh ấy. Cô bé cong tay: -Chào! Minh nhếch mép ngạo đời. Anh đƣa tay lên kiểu kẻ cả và chợt thấy đèn xanh sao mau bật lên quá. Cô gái phóng vút đi. Anh lao thao sát một bên nhƣng không nói lời nào. Đã chín giờ tối mà một mình ngoài đƣờng. Con bé này chắc cũng chẳng hiền lành gì. Nhƣng trông dáng vẻ lại không giống những cô gái thích quậy. Tại sao phải thắc mắc đến cô nàng khi anh đang muốn một mình? Con nhóc giảm tốc độ. Dƣờng nhƣ... nàng sợ khi anh cứ theo kè kè một bên. Biết sợ cũng còn ngoan. Cứ trêu nhè nhẹ con bé cho vui vậy. Minh cũng giảm tốc độ. Anh kè sát Bảo Nhi hơn. Cô vội dạt xe vào lề và dừng hẳn xe lại. Minh cũng thắng xe. Anh im lặng khoanh tay nhìn cô. Giọng Bảo Nhi run lên: -Anh muốn gì? Minh nheo nheo mắt: -Làm bảo kê cho em. Cô bé cắn môi: -Không cần! Vì coi bộ anh thiếu tiêu chuẩn. Minh bật cƣời, trong lúc anh còn đang cƣời, Bảo Nhi phóng xe đi. Minh lại bám theo một bên. Nhi không biết... cắt đuôi bằng cách nào. Cô liều mạng tấp vào một quán chè bên vỉa hè. Hơn chín giờ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Tƣợng gỗ hoá trầm Trần Thị Bảo Châu nhƣng quán vẫn còn đông nghẹt. Khách toàn những ngƣời trẻnhƣ Nhi. Họ đi có cặp hoặc có nhóm chớ chẳng ai lẻ loi một mình. Liếc ra đƣờng, cô thở vào nhẹ nhõm khi thấy gã lầm lì giống dân anh chị đã biến mất. An tâm, Nhi gọi một lúc hai chén chè bắp, thứ cô thích nhất rồi ngồi nhâm nhi. Chiều nay Nhi không ăn cơm nhà, vào Đồng Dao uống ly chanh rum với giá cắt cổ giờ vừa... đau vừa xót ruột, cô nghĩ mình có thể ăn một lúc mƣời chén chè. Nhƣng mới xơi đƣợc một nửa chén Nhi đã nghẹn khi có ngƣời ngồi xuống đối điện với cô. Gã ta ra vẻ lịch sự: -Không phiền chứ! Cô đã chủ quan tƣởng gã mắc toi này biến. Ai ngờ bây giờ gã ngồi... một đống với cái nhìn khiến tim cô không đập bình thƣờng đƣợc. Gã ta cũng gọi chè bắp. Nhìn gã ăn ngon lành, Bảo Nhi ức vô cùng. Cô không muốn nhƣng vẫn khớp. Gã đã xơi hết hai chén, Nhi vẫn chƣa ăn hết nửa chén còn dở. Minh tủm tỉm: -Tự nhiên đi cô bé! Nếu không sẽ mất ngon đấy! Bảo Nhi chua ngoa: -Bị quỷ ám, có ăn nem công chả phƣợng cũng dở! Minh búng tay gọi thêm chè. Anh nói: -Tôi cũng nghĩ thế nên luôn tƣởng tƣợng ngƣời đối diện với mình là một nữ thiên thần tuyệt đẹp, dầu thực tế không phải vậy. Bảo Nhi tức điên lên đƣợc. Cô mím môi múc một muỗng đầy cho vào miệng và thấy đúng là ăn nhƣ vầy ngon hơn phải giữ kẽ. Minh lơ lửng: -Bố mẹ chắc đang trông con gái ở nhà! Bảo Nhi buột miệng: -Tôi không phải con cƣng hay tiểu thơ đài các đâu. -Nhƣng trông em đâu giống những ngƣời hay ra đƣờng ban đêm. -Thì thỉnh thoảng thƣ giãn một bữa. Có gì sai? Nghe qua cách nói chắc anh là ngƣời của thế giới về đêm? Minh gật gù: -Thế giới về đêm! Cái từ nghe kiêu lắm! Tiếc là tôi cũng nhƣ em, lâu lâu thƣ giãn một bữa. Đi nghe nhạc, đi ăn tối rồi về nhà đánh một giấc không mộng mị, buồn phiền cũng tốt! Bảo Nhi nhấn mạnh: -Tôi nhớ lúc nãy anh có đôi mà! Minh so vai: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Tƣợng gỗ hoá trầm Trần Thị Bảo Châu -Lúc nãy em cũng hai ngƣời. -Nhƣng tụi tôi khác. Minh nói: -Cũng là bạn bè thôi! Bảo Nhi cƣời, nụ cƣời riễu cợt làm Minh khó chịu. Anh biết cô không tin mình. Anh thẳng thắn: -Tôi là Minh, còn em? Cô ngập ngừng rồi ngắn gọn: -Nhi -Ý Nhi à? -Sao anh lại nghĩ vậy? -Tôi liên tƣởng đến một nhà thơ nữ khá nổi tiếng. -Tôi luôn dị ứng với thơ. Nhất là thơ tình. Minh cƣời: -Chắc em đã từng bị tra tấn bởi một gã thích tán tỉnh bằng thơ? Bảo Nhi kêu lên: -Đúng... phóc. Nhi chợt đỏ mặt vì nụ cƣời rất quyến rũ và đôi mắt đa tình chết ngƣời của Minh. Cô không nghĩ sẽ gặp lại anh. Lúc trong bar Đồng Dao, Nhi đã thất vọng khi thấy anh bên cạnh một cô gái, với điệu bộ thân mật. Cô cho đó là chút vu vơ bình thƣờng của phụ nữ, rồi cô sẽ nhanh chóng quên. Không ngờ Nhi chƣa kịp quên, Minh đã xuất hiện nữa. Lần này anh vừa làm cô sợ vừa bất ngờ. Nhi nhìn lên bàn. Minh đã ăn hết năm chén chè bắp. Hừ! Tay này hảo ngọt thật. Cô nhẹ nhàng: -Ở nhà ông anh tôi rất ghét chè. Ống bảo thứ ấy chỉ dành cho phụ nữ. -Còn em thì sao? Bảo Nhi nói: -Tôi có... bổn phận phải dè dặt những tay hảo ngọt. Minh cƣời thật to. Khi cƣời trông anh khác hẳn. Những nét lạnh lùng, dữ dội nhƣ lặn mất. Nhi ngơ ngẩn hết mấy giây vì gƣơng mặt cởi mở đến mức hồn nhiên nhƣ trẻ thơ này. Nhi trấn tĩnh lại. Cô đứng dậy nói tiếp: -Bởi vậy tôi xin phép đi trƣớc. Mong rằng anh đừng kè sát một bên. Tôi sợ lắm! Bƣớc tới gánh chè, cô trả tiền nhƣng ngƣời bán cho biết Minh đã trả hết. Quay về phía anh, cô lại bắt gặp một nụ cƣời. Nhi khẽ gật đầu nhƣ cám ơn. Mím môi cô dắt xe xuống lề. Không khéo đêm nay Nhi sẽ khó ngủ vì nụ cƣời, ánh mắt của Minh. Nhƣng chẳng lý do nào. Chuyện một gã lạ mặt đeo theo tán tỉnh Nhi là thƣờng.Chắc gì tên bậm trợn này có điểm nào hay hơn họ để Nhi phải rung động. Mắt ngẩn lên đầy kiêu hãnh Nhi lƣớt ngang chỗ Minh đang ngồi, mặc cho trái tim đập nhƣ đánh Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thị Bảo Châu Tƣợng gỗ hoá trầm trống trong ngực. Trần Thị Bảo Châu Tƣợng gỗ hoá trầm Chương 3 Ngự Bình nhăn nhó đẩy ché chè về phía Bảo Nhi: -Suốt nữa tháng nay tối nào đi học về cũng ghé đây. Thú thật tao ngán lắm rồi. Mày ăn giùm tao đi! Bảo Nhi lặng thinhtrƣớc lời than của Bình. Cô có vẻ ngóng trông, nhƣng chẳng ai đến cả. Càng nghĩ cô càng thấy mình ngốc khi cứ hy vọng gặp lại Minh. Anh ta đã biệt tăm nhƣ chƣa bao giờ xuất hiện trên đời. Nếu số phận không để cô gặp lại Minh thì hãy để cô quên, chớ đừng bắt cô phải nhớ mãi thế này. Thấy Nhi cứ cầm muỗng dây dây chén chè, Bình xa xôi: -Mày cũng ngán phải không? Ngán thì bỏ cho rồi. Giữ mãi làm chi cho khổ. Nhi cộc lốc: -Mình về! Dắt xe xuống lề, cô nói: -Để tao chở. Bình lầu bầu: -Lại đi loanh quoanh nữa à? Thành phố này đến năm triệu dân, mày đi tìm một ngƣời trên năm triệu. Chậc! Còn hơn mòi kim đáy biển. Bảo Nhi chối: -Tao chán về nhà chớ có tìm ai đâu? Mày giỏi đoán mò. Ngự Bình chợt đổi giọng: -Ba mẹ mày vẫn đang căng thẳng hả? Bố tao nói tại bác Trứ không muốn bác Thụy khuếch đại việc làm ăn. Bác Trứ cho rằng càng lớn thuyền thì càng lớn sóng. Khổ nỗi bác Thụy lại không nghe... Bảo Nhi thở dài: -Bi kịch của gia đình tao là ở điểm bất đồng này. Ba tao theo thuyết "biết đủ là đủ" còn mẹ thì... Chậc! Ham là tham việc. Anh em tao là con, chẳng biết theo ai, bỏ ai. Mỗi lần hai ông bà bực lên thì anh em tao lãnh đủ. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thị Bảo Châu Tƣợng gỗ hoá trầm Bình ngập ngừng: -Bác Trứ ghét bố tao ra mặt. Bảo Nhi phân trần: -Bất kỳ ai có liên hệ làm ăn với mẹ tao đều bị ghét, chớ không riêng bác Toản. Đã rất rất nhiều lần ổng đuổi khách hàng làm cơ sở của mẹ tao sất bất sang bang vì mất mối. Ngự Bình nói: -Bố tao có kể. Nhƣng dạo này bác Thụy có ngƣời giúp nên đỡ lo rồi. Bảo Nhi nhíu mày: -Ai vậy? -Bác Hiếu. Mày không biết sao? -Không. -Ông ta là ngƣời thế nào? -Một ngƣời từng trải trong ngành xuất khẩu. Ông ta gần nhƣ trùm trong việc tìm đầu ra cho sản phẩm. và nghe đâu là bạn thời còn trẻ của bác Thụy nên hai ngƣời vừa thân tình vừa hợp ý. Bảo Nhi băn khoăn: -Ba tao biết ngƣời này không nhỉ? -Chuyện đó tao không rành. Chỉ biết rằng cơ sở của bác Thụy lúc này rất ổn định. Bảo Nhi nhếch môi: -Tiếc là trong nhà lại không đƣợc nhƣ thế. Ngự Bình cƣời cƣời: -Trong tim mày sóng gió cũng đang ùn ùn nổi lên. Mày khốn khổ là phải rồi! Bảo Nhi dừng xe trƣớc nhà Bình, con bé nói: -Tối ngủ ngon sáng ra sẽ thấy... cuộc đời vẫn đẹp sao... Thôi! Chúc ngủ ngon. Nhi khẽ lắc đầu. Phải chi cô đƣợc vô tƣ nhƣ Ngự Bình nhỉ? Về tới nhà, Bảo Nhi thấy Thƣởng đang ngồi với Tuệ ngoài phòng khách. Vừa thấy Nhi, ông anh quý hóa reo lên: -Bàn giao Thƣởng lại cho em. Anh đã rất bận. Bảo Nhi chƣa kịp nói lời nào, Tuệ đã vọt tuốt lên lầu. Cô ngƣợng ngập ngồi xuống: -Anh tới lâu chƣa? Thƣởng sửa lại gọng kính: -Gần một tiếng rồi. Hôm nay Nhi về trễ? Bảo Nhi nói: -Em rủ nhỏ Bình đi ăn chè! Thƣởng hơi nghiêng đầu: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Tƣợng gỗ hoá trầm Trần Thị Bảo Châu -Chắc là ngon lắm! -Vâng! Phải biết có anh tới chơi, em đã mua về rồi. -Cám ơn, tiếc là anh không thích chè. Nhi dài giọng: -Ờ! Em quên. Anh và ông Tuệ đã... xếp chè là món dành riêng cho phụ nữ mà! Nhƣng nói thật, em luôn có cảm tình với đàn ông thích chè. Thƣởng cƣời gƣợng gạo: -Anh biết thế nào em cũng nói thế để chọc quê anh. Nhi bảo: -Em nói thật mà! Em quen một ngƣời ăn một lúc năm... tô chè to mà vẫn chƣa thấm tháp. Thƣởng ngập ngừng: -Anh biết hắn không? -Dĩ nhiên là không! Hắn vừa xơi chè vừa đọc thơ tình cho em nghe. Toàn là thơ... tuyển hay ơi là hay! Liếc Thƣởng, Bảo Nhi ranh mãnh: -Hắn ta đọc thơ ngọt lắm! Chắc là nhờ ăn nhiều chè. Thƣởng lắc đầu: -Em tƣởng tƣợng giỏi thật! Nhi tủm tỉm: -Vậy mà cũng có ngƣời chăm chú nghe rồi thắc mắc. Thƣởng tán: -Khi yêu ngƣời ta thƣờng mù quáng, bộ em chƣa nghe câu đó à? Bảo Nhi thản nhiên: -Chƣa! Vì chắc câu này anh vừa... sản xuất ra. Tằng hắng lấy giọng, cô nói tiếp: -Em có thể... sản xuất hộ anh thêm ba câu nữa: Khi yêu ngƣời ta thƣờng mù quáng Bởi vậy tình yêu thật ngao ngán Vì... mù làm sao tìm ngƣời xứng đáng Nên đoạn kết cuộc thình thật ai oán Thƣởng cƣời nhƣng gƣơng mặt méo xẹo. Bảo Nhi chớp mi thật... dại khờ: -Anh thấy sao? Thơ em và anh hợp tác có thể đăng ở Tuổi trẻ Cƣời không? Em thích đƣợc đăng báo lắm đó! Thƣởng rờ cằm: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Tƣợng gỗ hoá trầm Trần Thị Bảo Châu -Nếu em thích, anh sẽ dùng tên em để làm bút hiệu. Nội dung thuộc về anh, hình thức sẽ là của em. Bảo Nhi xua tay: -Tên em xấu thấy mồ! Đâu xứng làm bút hiệu của anh. Quên chuyện đó đi! Thƣởng ngâm nga: -Quên làm sao nhớ làm sao. Muốn nhớ hay quên có đƣợc nào Nhi ăn cơm hớt: -Nhớ lại thêm buồn quên cũng tội. Quên thì không nỡ nhớ càng đau Thƣởng nhƣớng mày: -Em cũng biết nữa à? Bảo Nhi... nổ: -Biết chớ! Em còn quen với tác giả nữa kìa! Giọng Thƣởng đầy đố kỵ: -Ai thế? Nhi đong đƣa chân: -Một gã xấu trai nhƣng tâm hồn và thơ thì tuyệt! Thƣởng hỏi ngay: -Chắc không phải gã ăn một lúc năm to chè chứ? -Không! Nhƣng họ là bạn bè của nhau. Sắp tới họ sẽ xuất bản tập thơ đầu tay đấy! Nghiêng đầu nhìn Thƣởng, Nhi khích: -Còn anh, định bao giờ? Thƣởng nhịp nhịp tay: -Đời còn dài vội vã gì cho ngƣời ta ghét. -Ai ghét? -Thì những kẻ làm thơ khác. Bảo Nhi phụng phịu: -Vậy là anh bắt những ngƣời yêu thơ của anh phải chờ dài cổ rồi. Chớp đôi mắt mà nhiều gã con trai từng khen đẹp, Nhi lấp lửng: -Em buồn... Thƣởng hỏi dồn: -Sao lại buồn? Giọng Bảo Nhi cứ ngọt lịm: -Em lỡ khoe với tụi bạn về anh. Em bảo anh sắp in thơ. Bây giờ không phải vậy, làm sao vui cho Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Tƣợng gỗ hoá trầm Trần Thị Bảo Châu đƣợc. Thƣởng cảm động đến mức nói lắp: -Em... em... có... khoe... thật hả? Bảo Nhi gật đầu: -Em mang mấy tờ Áo Trắng có đăng thơ anh tặng cho bạn xem, tụi nó ganh với em ra mặt. Nhiều đứa còn trắng trợn đòi em giới thiệu nó với anh nữa kìa. Thƣởng phồng mũi: -Rồi em bảo sao? Bảo Nhi cƣời: -Em bảo phải hỏi ý anh đã... Thƣởng nói nhanh: -Em thƣờng biết anh không thích mà! Bảo Nhi nheo nheo mắt: -Anh chƣa gặp bạn em, sao nói chắc thế? Tụi nó mới là những ngƣời yêu thơ thật sự, chớ không phải nghe lõm bõm, nhớ ầu ơ nhƣ em đâu. Nhi chƣa kịp nói tiếp, ngoài cổng có tiếng chuông reo. Cô ra mở cửa. Ông Trứ ngất ngƣỡng đi vào. Thấy ông, Thƣởng vội đứng dậy chào. Ông Trứ cƣời khà khà: -Ngoan!... Ngoan! Bác vừa nhậu với ba mày xong. Đã thật! Đúng là rƣợu ngon... phải có bạn hiền. Hà! Đọc thơ nghe chơi thi sĩ. Thƣởng bối rối sửa gọng kính: -Cháu không dám ạ! -Sao lại không dám. Nghe đồn mày từng có thơ đăng báo mà! Bác đang khoái rƣợu, mà là thơ về rƣợu coi. Bảo Nhi tròn mắt: -Trời! Ba bắt ảnh xuất khẩu thà thơ à! Chắc chết... Ông Trứ chỉ tay: -Không đƣợc xía vào. Để ba kiểm tra thằng rể tƣơng lai chứ! Mặt đỏ bừng, Bảo Nhi đứng đứng dậy: -Ba uống nhiều quá rồi! Bỏ mặc Thƣởng ngồi lại, cô chạy vào bếp trong tiếng cƣời thích thú của ông Trứ. Ba cô và ông Hƣởng, ba Thƣởng là chỗ thân tình. Mỗi lần ngà ngà say, hai ông thƣờng gọi nhau là "anh sui". Lần nào nghe nhƣ thế, Nhi cũng bỏ đi nơi khác. Lần này cũng vậy. Đó là phản ứng thật sự của Nhi, nhƣng hai ông bố và cậu con trai cứ tƣởng cô xấu hổ. Có lẽ đã tới lúc Nhi phải rạch ròi với Thƣởng rồi. Nhỏ Bình vẫn tâm đắc câu: "chơi dao có ngày đứt tay". Nhi sợ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Tƣợng gỗ hoá trầm Trần Thị Bảo Châu chơi dao có ngày đứt tim lắm! Mở tủ lạnh uống một ly nƣớc to cho... hạ hỏa, Nhi ngồi phịch xuống bàn. Không hiểu Thƣởng đang đọc bài thơ nào mà cô chỉ nghe ba mình vỗ tay đôm đốp khen hay. Hừ! Thơ hay là thơ anh chàng lƣợm lặt của thiên hạ chớ có phải của mình đâu. Nếu ba chọn Thƣởng làm con rể thì chắc chắn ông sẽ thƣờng xuyên bị Thƣởng qua mặt. Thoạt nhìn Thƣởng trông trí thức, bảnh bao, hiền lành và có chút nhút nhát. Nhƣng tiếp xúc thƣờng với anh, Bảo Nhi nhận raThƣởng là ngƣời nhiều tham vọng. Ẩn đằng sau vẻ hiền lành, nhút nhát ấy là một sự tính toan, khôn ngoan mà trực giác cho Nhi biết Thƣởng chẳng hiền nhƣ bề ngoài. Biết là biết thế thôi, cô đâu thể hé môi với ai nhận xét bằng cảm tính của mình khi ba và anh Tuệ rất thích Thƣởng. Giọng ông Trứ vang lên: -Nhi đâu! Ra mở cửa cho anh Thƣởng về coi... Bảo Nhi vùng vằng giậm chân đi một mạch ra sân. Thƣởng đứng dựng vào chiếc Spacy của mình: -Giận anh hả? Nhi dấm dẳng: -Anh có làm gì đâu mà giận. Thƣởng ngập ngừng: -Em nghĩ sao về lời bác Trứ nói lúc nãy? Bảo Nhi vò chùm lá trâm ổi trong tay: -Ba em có rƣợu mà! -Nhƣng bác Trứ đâu có say. Bảo Nhi nghiêm mặt: -Em luôn xem anh nhƣ anh Tuệ. Mặt Thƣởng xìu xuống nhƣng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản: -Anh tin rằng em đã hiểu lòng anh. Em là ngƣời trong mộng của anh chớ không phải là cô em gái nhỏ... anh về đây... chúc ngủ ngon. Đóng cổng lại, Bảo Nhi trở vào. Ông Trứ vẫn còn ngồi ngoài salon. Nhìn đồng hồ ông xẵng giọng: -Giờ này mà bà ấy vẫn chƣa về. Gọi tới xƣởng coi bả có ở đó không? Bảo Nhi vâng lời. Cô gặp ngƣời bảo vệ và chờ anh ta gọi mẹ. Phải gần năm phút bà mới đến. Giọng bà vang lên pha lẫn vớitiếng máy dệt ầm ì nghe thật khó chịu: -Chuyện gì hả Nhi? Cô ậm ự: -Gần mƣời giờ rồi, mẹ chƣa về sao? Bà Thụy càu nhàu: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -