Tài liệu Từ dạo biết buồn - dung saigon

  • Số trang: 78 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 110 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Từ Dạo Biết Buồn - Dung Saigon
Dung Saigon Từ Dạo Biết Buồn Dung Saigon Từ Dạo Biết Buồn Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Chƣơng 1 Chƣơng 2 Chƣơng 3 Chƣơng 4 Chƣơng 5 Chƣơng 6 Chƣơng 7 Chƣơng Kết Dung Saigon Từ Dạo Biết Buồn Chương 1 Ngày cƣới đến nhƣ 1 điều bắt buộc và không mong đợi. Buổi sáng Uyên đến trƣờng bằng những bƣớc chân buồn. Hình nhƣ mùa thu vừa chợt đến. Tại sao Uyên lại lấy chồng vào mùa Thu ? Uyên không hiểu nổi điều đó. Có 1 nỗi ấm ức buồn phiền vô lối đang tìm cách hành hạ Uyên . Uyên cứ muốn khóc, muốn khóc quá đi thôi. Tại sao lại kỳ cục thế . Không có 1 câu trả lời. Uyên bƣớc vào giảng đƣờng . Những khuôn mặt bạn bè vắng hoe . Hình nhƣ có vài ngƣời không quen đã ngồi vào ghế của Vân, của Ngọc Anh, của Thúy rồi thì phải. Uyên đang dựa lƣng vào tƣờng, đôi mắt ngơ ngác. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Từ Dạo Biết Buồn Dung Saigon Tiếng gọi vừa dội lại, sát bên tai Uyên: - Sao lại đứng đây Uyên ? Uyên quay lại: - À ! Lãm - Uyên chờ ai thế ? - Không chờ ai cả - Vào nghe giảng bài đi - Uyên đang tìm Ngọc Anh Lãm nhấp nháy đôi mắt sau chiếc kính mát cƣời: - Vừa mới thấy Ngọc Anh chở Thúy phóng nhƣ bay qua đây . Trông mặt 2 cô có vẻ quan trọng lắm Uyên nói: - Còn Vân - Bà bầu nghỉ học Uyên cắn nhẹ đôi môi, mắt nàng bỗng sáng lên: - A! Hay Vân bể bầu Lãm nhún vai . Uyên vịn nhẹ cánh tay Lãm: - Lãm có vào học không ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Từ Dạo Biết Buồn Dung Saigon Lãm nhìn Uyên soi mói: - Nếu Uyên không định nhờ thì tôi sẽ vào học - Còn Uyên định nhờ thì sao - Bỏ - Thật chứ - Thật Uyên cƣời: - Ðùa vậy thôi, ai dám “ăn chận” giờ của Lãm Lãm nheo mắt: - Lỡ rồi, không thể đùa đƣợc nữa Uyên chúm môi: - Nói gì kỳ vậy ? Lãm kéo Uyên ra ngoài, cuốn sách cuốn gọn lại để trong áo: - Hết ghế rồi, giáo sƣ đang giảng bài, vô kỳ lắm - Nhƣ thế là cho Uyên nhờ phải không ? -Ừ Uyên nói: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dung Saigon Từ Dạo Biết Buồn - Ðến thăm bà bầu nhé Lãm hỏi: - Có kỳ không ? Uyên nhăn mặt: - Cái gì mà kỳ ? Lãm cƣời: - Ðƣa Uyên tới đó thôi. Nếu bà Vân bể bầu rồi là tôi về à. Uyên ở lại với bà ấy. Uyên đập khẽ tay Lãm: - Nhiều chuyện Lãm nheo mắt: - Ngƣời tao còn đang đi học, ai lại vào nhà bảo sanh bao giờ Uyên cƣời: - Làm nhƣ Lãm là con trai tân không bằng Lãm nói: - Chứ sao, 20 tuổi chƣa biết vợ con là gì, Uyên lại xúi ngƣời ta vào nhà bảo sanh Uyên cƣời, Lãm lấy xe và Uyên ngồi sau lƣng chàng. Lúc này mà gặp Minh chả biết chàng sẽ nghĩ sao về Uyên. Liệu Minh có giận dỗi nàng không nhỉ ? Uyên không thấy 1 xúc cảm nào khi nghĩ tới ngày cƣới sắp đến. Hình nhƣ chỉ là 1 sự đã có và phải đến, vào bất cứ 1 khoảng thời gian nào cũng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dung Saigon Từ Dạo Biết Buồn đƣợc. Minh bằng lòng để nàng tiếp tục đến trƣờng sau khi làm đám cƣới. Uyên cũng lửng lờ, nàng không có ý kiến. Có thể Uyên vẫn tiếp tục vừa làm vợ vừa đi học mà cũng có thể Uyên sẽ nghỉ học. Con gái lấy chồng rồi không nên xông xáo ở trƣờng, dễ bị lôi cuốn. Mẹ nói thế, Uyên chỉ cƣời. Lãm quẹo xe vào ngõ nhà Vân, Uyên bị mất đà ngã chúi vào lƣng Lãm. Uyên nói: - Gì mà vội vàng thế ? Lãm nói: - Tại Uyên không ôm eo tôi, có ngày rớt xuống đƣờng Uyên thoi vào hông Lãm mắng: - Khỉ lắm, làm nhƣ ngƣời yêu của ngƣời ta không bằng Lãm cƣời: - Ðâu dám, thƣa bà Ðại Úy Uyên cƣời: - Thôi nghe Lãm . Lên giọng nhƣ cải lƣơng vậy, kỳ quá Lãm nói: - Uyên làm bà Ðại Úy để biết bao ngƣời khóc thầm rồi đó, ác ghê đi Uyên hỏi: - Trong số đó có Lãm không ? - Hình nhƣ có Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Từ Dạo Biết Buồn Dung Saigon Uyên cƣời cƣời: - Có hay không chứ sao lại hình nhƣ - Hình nhƣ cho khỏi buồn - Kỳ vậy Lãm nói nhỏ, 1 thoáng âu yếm: - Vì hình nhƣ để tự đánh lừa mình rằng đôi lúc cũng thấy bình thản trƣớc tin Uyên đi lấy chồng mà thật ra thì … - Thì sao ? Uyên hỏi tới. Lãm nhăn mặt: - Thật ra thì đau khổ ghê gớm Uyên kêu nhỏ: - Không phải lỗi ở Uyên, đúng không ? - Tại số Lãm nói . Uyên bật cƣời: - Lãm tin có số à ? - Tin chứ - Chắc số Uyên với Lãm khắc nhau Lãm lắc đầu: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Từ Dạo Biết Buồn Dung Saigon - Không, hợp nhau lắm nhƣng không có duyên phần với nhau - Kỳ vậy - Vì Uyên có duyên với chàng Ðại Úy - Sao Lãm biết - Xem bói Uyên cấu vai Lãm: - Con trai mà mê bói dữ . Bộ Lãm bói cả cho Uyên nữa hở ? - Ừ ! Bói tuổi 2 đứa xem có lấy nhau đƣợc không - Rồi sao ? - Bạn vớinhau thôi . Lấy nhau hoặc Lãm hoặc Uyên sẽ chết Uyên so vai: - Khiếp, nói nghe phát ghê Lãm cƣời: - Thật đó chứ . Vì thế mới buồn 1 mình Uyên nói: - Cũng may, Uyên chƣa nghĩ đến chuyện yêu Lãm - Vì Uyên là chúa vô tình . Vì Uyên có nhiều chàng xin xỏ bàn tay quá rồi đâu thèm để ý đến ai Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dung Saigon Từ Dạo Biết Buồn Uyên nheo mắt mắng Lãm: - Xƣa quá đi Lãm . Ðừng lẩm cẩm thế nữa Lãm cƣời thành tiếng nhỏ . Chàng dựng xe ngay trƣớc cửa nhà Vân . Uyên nhảy khỏi yên xe hỏi: - Lãm vào không ? Lãm lắc đầu . Uyên nói: - Vậy đứng đó chờ Uyên nhé, để hỏi thăm xem Thúy với Ngọc Anh có ở đây không, và bà Vân đã bể bầu chƣa Lãm gật đầu . Uyên gõ cửa thật nhẹ . Cánh cửa mở ra, chị Hai cƣời với Uyên - Vân có nhà không chị Hai ? - Cô Vân đi sanh rồi. Cô Ngọc Anh với Thúy cũng vừa ở đây ra - Chắc lên nhà thƣơng - Dạ - Lâu chƣa ? - Mới thôi - Cô Vân đi sanh với ai ? - Với bà Uyên khép cửa lại: - Ðể tôi lên nhà thƣơng thăm Vân . À, mà anh Khang có về không ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dung Saigon Từ Dạo Biết Buồn Chị Hai lắc đầu: - Ở nhà vừa đi đánh điện tín cho cậu ấy . Có lẽ chiều hay tối mới về kịp Uyên cƣời chạy lại bên Lãm: - Lãm thế mà giỏi ghê, đoán trúng phóc . Vân đi sanh rồi. Lãm hỏi: - Con trai hay con gái - Chƣa biết đƣợc . Chở giùm Uyên lên nhà bảo sanh nhé - Bảo sanh nào ? - Hùng Vƣơng Lãm rồ máy xe . Uyên ngồi gọn sau lƣng Lãm. Nàng nghĩ đến Vân với 1 chút nôn nao . Sắp làm mẹ rồi, tha hồ bận nhé. Chả biết con nhỏ sanh trai hay gái. Thúy với Ngọc Anh thì ngày nào cũng cầu cho Vân sanh con gái. Con gái lớn mau tha hồ cho ăn diện mốt này mốt nọ. Con trai lớn lên lại bắt chƣớc bố bỏ mẹ đi biền biệt quanh năm. Vân với Uyên thì lại mong sanh con trai. Vân nói: - 1 cậu cả đầu lòng cho chắc ăn cái đã Thúy bĩu môi: - Mày chƣa thắm mùi cô đơn sao mà cứ mong sanh con trai mãi Vân cƣời: - Ðến đời con trai tao thì hết chiến tranh rồi còn gì nữa Ngọc Anh háy mắt: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dung Saigon Từ Dạo Biết Buồn - Không đi lính hắn lạI sinh ra hƣ hỏng thêm . Con trai chỉ thích lang thang bên ngoài không hà . Vân cãi: - Miễn sao hắn không bỏ bố mẹ là yên lòng rồi. Con trai dĩ nhiên là lang bang Uyên bảo: - Con trai đầu lòng lớn lên dạy dỗ các em thay “ông bà già” nó Vân cƣời khì khì: - Con Uyên thực tế mà lãng mạn, đa tình mà chung thủy, lang bang mà ngoan. Ngọc Anh kêu rú lên mắng Vân: - Mày nói gì mà loạn cào cào lên vậy, ta không hiểu cái thực tế mà lãng mạn hay lang bang mà ngoan của mày 1 tí nào Vân hất mặt chỉ Uyên: - Là nhỏ Uyên đó, mày nhìn nó xem, lãng mạn quá trời mà cũng đa tình ghê gớm. Gặp chàng nào cũng chớp mắt làm duyên, trao gởi biết bao cảm tình trong khóe mắt. Vậy mà yêu thì chỉ yêu có 1 ngƣời. - Ai thế nhỉ ? Ngọc Anh nheo mắt hỏi Uyên: - Ngƣời trong giấc mộng tuổi thơ của nó - Ở đâu vậy ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Từ Dạo Biết Buồn Dung Saigon - Ở 1 nơi xa xôi nhất Ngọc Anh nhún vai: - Xa xôi là đâu ? Bên Tây, bên Mỹ hay Tàu Uyên nhéo tai Vân, mắng đùa: - Chúng mày chỉ tài nói nhảm Bây giờ Vân đi sanh cô đơn 1 mình. Mẹ cũng không bằng chồng. Ði sanh không có chồng chứng kiến, lúc đau, lúc quằn quại thì tủi buồn ghê gớm. Uyên chợt nghe thƣơng Vân bùi ngùi . Lãm dựng xe ngay sát cánh cổng bệnh viện . Uyên nói: - Lãm về hả ? Lãm lắc đầu: - Ði lang thang - Nhàn hạ nhỉ ? - Cô đơn thì có - Sao không vào thăm Vân với Uyên ? Lãm nhún vai: - Thôi, sợ lắm Uyên lƣờm Lãm, mắng đùa: - Ðàn ông gì … mai mốt vợ đau đẻ chắc Lãm trốn đi xi nê quá Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Từ Dạo Biết Buồn Dung Saigon Lãm cƣời không chối cãi. Uyên bảo: - Thôi, về đi - Có hẹn …đón không ? - Không - Trƣa về nắng lắm nhé Uyên chớp mắt: - Ðừng làm Uyên cảm động . Uyên lớn lắm rồi. Lãm nheo mắt: - Lãm đâu có bảo Uyên con nít nhỉ - Thôi về đi Lãm nói: - ừ ! Thì về Uyên quay lƣng vào cổng . Lãm chợt gọi Uyên: - Uyên này Uyên dừng lại, hỏi: - Gì Lãm - Mai đến trƣờng không ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dung Saigon Từ Dạo Biết Buồn - Có lẽ đến - Chiều nay làm gì ? - Chƣa biết Lãm ngập ngừng 1 phút rồi nhún vai: - Thôi, Uyên vào đi Uyên mỉm cƣời đi thẳng vào cổng. Hình nhƣ là Lãm định nói gì đó . Cái hình nhƣ nhuốm vẻ ngập ngừng của Lãm khiến Uyên nghe vui vui, muốn mình cũng ngập ngừng ngây thơ nhƣ Lãm. Vân thƣờng chê Uyên ở điểm đó, ai cũng thấy vấn vƣơng cảm tình đƣợc cả. Uyên nói: - Vì tao chƣa có chồng Vân mắng: - Có chồng đi xa hoài nhƣ ông Khang nhà tao chắc mày còn bê bối hơn Uyên lắc mái tóc: - Chƣa chắc ạ . Có chồng phải yêu chồng, chung thủy và đợi chờ chồng. Ðàn bà VN 10 ngƣời hết 8 ngƣời chung thủy . Vân dí ngón tay lên trán Uyên: - Ừ, nói thì nhớ lời đấy nhé Uyên lại mỉm cƣời 1 mình. Ở 1 khoảng thời gian nào đó, tình bạn vẫn là những an ủi thân thiết nhất của Uyên không suy suyển, không thay đổi. Tình yêu không ở yên 1 chỗ mà tình bạn thì ở tuổi nào cũng giống nhau. Ngày xƣa cả 1 chuổi dài tuổi nhỏ, Uyên sống trong tình bạn ngọt ngào với Thảo, với Trang, Ðoan, Ngữ, Khánh. Với những khuôn mặt lúc xa lúc gần, nửa thƣơng, nửa nhớ . Bây giờ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dung Saigon Từ Dạo Biết Buồn có Vân, có Thúy, có Ngọc Anh . Hình nhƣ cũng gắn bó nhau hoài trong công thức bè bạn. Ði qua chiếc cổng dài với mấy dãy hành lang vắng . Uyên đứng loay hoay tìm tên Vân trong danh sách những sản phụ mới đến thì Ngọc Anh với Thúy ào ra. Ngọc Anh kêu: - Trời ơi, con Uyên, ai chỉ mày đến đây vậy ? Uyên mừng ra mặt, nàng chạy đến bên Thúy, hỏi: - Vân sanh chƣa ? - Rồi. - Trai hay gái - Trai Uyên nheo mắt: - A ! Thích nhỉ ? - Thằng bé kháu lắm . Tóc híp pi quá trời mi ạ . Mặt y hệt bố Ngọc Anh nói . Uyên cƣời: - Dĩ nhiên là nó phải y hệt bố . Chẳng lẽ lại giống mày Ngọc Anh nhéo cánh tay Uyên: - Con này đểu gớm Uyên khoác tay Thúy với Ngọc Anh: - Vào thăm nó đi Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dung Saigon Từ Dạo Biết Buồn Ngọc Anh nói: - Thằng bé có bà ngoại giữ, còn con Vân đang nằm trong phòng lạnh Uyên hỏi: - Sao vậy ? Ngọc Anh nhún vai: - Ai mà biết . Luật lệ của bác sĩ mà Thúy cƣời cƣời: - Tao đói bụng quá . Nghe con Vân la từ sáng đến giờ ruột gan cứ teo lại. Bây giờ thèm 1 tô phở, đứa nào đi với tao không ? Ngọc Anh nháy mắt: - Ði thì sẵn sàng, nhƣng mày rũ mày có bao không ? Thúy vênh mặt: - Hôm nay “ông” mới có lƣơng mờ - Ghê nhỉ ? Ðầu tháng rồi đấy à Ngọc Anh đùa . Thúy nheo mắt: - Chúng mày không đi làm nên không quan trọng cái ngày đầu tháng, với tao thì ….không thể nào quên đƣợc Ngọc Anh kéo Uyên: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Từ Dạo Biết Buồn Dung Saigon - Ði Uyên. Có ngƣời bao dại gì không ăn cho vỡ bụng Uyên hỏi: - Ăn xong trở lại chứ - Ừ . Con Vân nó mong tụi mình còn hơn mong thằng chồng nó Thúy chép miệng: - Thôi mày trông gƣơng con Vân đừng lấy chồng nhà binh cho sƣớng Ngọc Anh nhún vai: - Không lấy chồng nhà binh thì lấy …chó à . Thời buổi này trai thiếu gái thừa, ở đó mà chọn lựa Thúy ôm vai Uyên, nói đùa: - Nếu thế tao lấy thƣơng phế binh cho khỏe . Dù sao chàng cũng làm xong nhiệm vụ với quốc gia rồi, tao lại khỏi phải áy náy vì cản bƣớc của chồng nữa Ngọc Anh vỗ tay: - Ý kiến của Thúy thật tuyệt . Mày thấy sao Uyên? Uyên lắc đầu: - Tụi mi ƣa nói nhảm Ngọc Anh nheo mắt: - Mày nhƣ bà già không bằng vậy Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dung Saigon Từ Dạo Biết Buồn Thúy chúm môi: - Ta biết rồi, nó sắp lấy chồng, lại là bà Ðại Úy nữa thì làm sao chịu thƣơng phế binh nổi. Uyên lắc đầu, nàng cảm thấy buồn buồn, không thể nào hồn nhiên nhƣ Thúy, nhƣ Ngọc Anh đƣợc. Nghĩ đến Minh và ngày cƣới sắp đến . Uyên vẫn thấy dửng dƣng lạnh lùng. Dung Saigon Từ Dạo Biết Buồn Chương 2 Minh đứng cạnh Uyên . Mái tóc chàng hớt cao, thật ngắn . Chàng mặc chemise vàng nhạt, quần nâu đậm, hơi thời trang 1 tí thôi . Chàng không mang giày cao, nhƣng chàng vẫn cao hơn Uyên nửa cái đầu . Uyên mặc áo dài đỏ, mái tóc cúp sát gáy, nàng đeo kính gọng to, mắt to, ngổ ngáo nhƣ con mèo. 2 ngƣời đứng sát bên nhau, nhƣ 1 đôi nhân tình đầm ấm nhất. Minh hỏi Uyên: - Em nghĩ gì vậy ? Uyên lắc đầu: - Không nghĩ gì cả - Lúc nào em cũng có vẻ lặng lẽ. Em không thích đi sắm đồ cƣới với anh à Uyên chớp mắt, nàng khẽ ngƣớc nhìn Minh: - Em thích chứ . Sao anh lại hỏi em lạ thế Minh lắc đầu, chàng cƣời. 2 ngƣời bƣớc đi bên nhau qua các gian hàng bán vải. Uyên vẫn thấy buồn buồn sao đó. Không phải vì nàng không yêu Minh. Nếu không yêu tại sao nàng lại chung sống với chàng. Nhƣng nỗi buồn này Uyên nhận thấy không vì 1 nguyên nhân nào cả. Vì Uyên cảm thấy vậy thôi. Minh là ngƣời đàn ông nàng đã chọn để làm chồng. Không bởi vì 1 lý do nào đổi thay đƣợc nữa cả. Cũng chƣa hẳn là yêu mà cũng chƣa hẳn là không yêu. Cho đến bây giờ Uyên vẫn còn bị lầm lẫn giữa tình yêu và tình thƣơng. Nàng quen Minh trong trƣờng hợp thật bình thƣờng ở năm cuối trung học. Minh quen với anh của Uyên. Cùng ra trƣờng 1 khóa sĩ quan Thủ Ðức. Cùng ở 1 đơn vị. Minh có nhiều dịp về thành phố hơn . Và, lần nào cũng ghé thăm nhà nhƣ chàng nói thì ghé thăm gia đình Uyên hộ Hải. Nhƣng với ánh mắt nhìn và những cử chỉ thân mật âu yếm của Minh, dƣờng nhƣ Minh Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Từ Dạo Biết Buồn Dung Saigon chỉ ghé vào thăm Uyên. Rồi thì 2 ngƣời quen nhau. Minh đƣợc về Saigon làm việc, và chàng đã đi hỏi Uyên. Lúc đón nhận tin này Uyên lặng lẽ . Tình yêu vẫn chƣa đến mà Uyên vẫn nhận lời khi Minh nói: - Ðám cƣới xong em vẫn tiếp tục đến trƣờng . Anh để em tự do chừng nào em chán sách vở thì thôi. Sách vở thì Uyên chán quá, nhƣng bỏ học thì thấy tiếc, thấy bâng khuâng làm sao đó . Bạn bè vẫn còn là những níu kéo không ngừng đối với Uyên. Và kỷ niệm là những vuốt ve êm đềm vƣợt hơn cả những nao nức ngày cƣới. Buổi chiều rồi thì cũng hết. Khi Minh đƣa Uyên về đến nhà thì phố đã lên đèn. Bữa cơm chiều khiến Uyên cồn cào cơn đói . Mẹ nói: - Minh ở lại ăn cơm nhé Minh nói: - Thƣa, để hôm khác. Hôm nay con có chút việc bận Hảo cƣời trêu Minh: - Thƣa Mẹ luôn cho tiện còn cứ điệu Minh gõ lên đầu Hảo: - Lém vừa chứ Hảo bảo: - Anh nói chuyện với chị Uyên, gọi bố mẹ bằng Bố Mẹ ngọt sớt. Vậy mà đứng trƣớc mặt mẹ còn làm bộ ngập ngừng, làm nhƣ hiền ngoan dữ Minh kéo tai Hảo, không nói . Mẹ bỏ vào nhà cho Minh đỡ ngƣợng. 1 lát Uyên thay đồ ngắn trở xuống. Mẹ nói: - Con đã mua sắm cái gì chƣa ? Uyên ngồi bên mẹ nhìn mâm cơm bốc khói . Cƣời: - Con đói bụng quá nên đòi về Hảo tròn mắt: - Vẫn chƣa mua gì hết à ? - Chƣa - Thế chị với anh Minh đi đâu từ chiều đến giờ - Ði mua sắm Hảo nhún vai: - Mà vẫn về tay không Uyên gật đầu: -Ừ - Sao kỳ vậy ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dung Saigon Từ Dạo Biết Buồn - Tại cái gì cũng thích mà cái gì cũng không thích Hảo hỏi: - Thôi, chiều mai đi mua với em. Bảo đảm là Saigon có bao nhiêu vải đẹp, nữ trang đẹp em cũng khuân về cho chị hết Uyên cƣời nhẹ: - Làm nhƣ mày là anh Minh ấy . Có tiền không ? Hảo cƣời lung lay mái tóc: - Em đại diện anh Minh đƣa chị đi may sắm chứ đâu có đại diện tiền bạc Uyên chớp mắt: - Thôi, vấn đề chƣa cần thiết lắm. Còn hơn 1 tháng nữa mới đám cƣới, lo gì Hảo dẩu môi: - Chị lè phè bỏ xừ . Hơn 1 tháng coi vậy mà nhanh nhƣ gió Uyên lắc đầu: - Ăn cơm đi . Chuyện gì cũng từ từ rồi tính Hảo quay sang mẹ . Bà cụ đang trầm ngầm nhƣ đang suy nghĩ chuyện gì đó, Hảo nói: - Mẹ, chị Uyên chẳng giống tính con tí nào mẹ nhỉ ? Bà cụ không trả lời mà hình nhƣ cũng không nghe Hảo nói . Hảo chúm môi lầm bầm trong miệng: - Chuyện của bà ấy mà bà ấy không lo, mình lo dùm làm gì cho mệt Uyên nhìn Hảo rồi lặng lẽ mỉm cƣời. *** Uyên không biết viết nhật ký. Vì thế mà những lúc buồn Uyên chẳng biết làm gì. Buổi tối ngồi 1 mình trong căn phòng vắng . Uyên thấy mình thật lẻ loi, thật trống vắng. Nhớ 1 cái gì đó mơ hồ, thèm 1 không khí đầm ấm của tuổi nhỏ đẹp tuyệt vời của Uyên. Và kỷ niệm, và bạn bè. Và Ngữ, Thảo, Trang, Ðoan, Khánh của 1 thủa đã qua đi . Bây giờ thành kỷ niệm . Nhƣng là 1 thứ kỷ niệm đẹp, đánh nhớ đáng ghi trong đầu, đáng viết thành sách. Ðáng đƣợc gọi tên hoài hoài. Hảo hay nói sao chị Uyên hay kỳ kỳ . Chị chẳng giống bà già cũng chẳng giống con gái . Chị sống thật ….lơ mơ Uyên hỏi: - Sống lơ mơ là thế nào Hảo nhún vai: - Là những gì em nhìn thấy, cảm thấy mà không thể diễn tả nổi. Chị làm sao ấy . Lúc thì ồn ào thực tế cóc chịu đƣợc. Lúc thì cứ mơ mộng xa vời. Liệu rồi anh Minh có chịu nổi cái cảnh bực bội “khó diễn tả” đƣợc nhƣ em đang chịu với chị đây không Uyên cƣời cƣời: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dung Saigon Từ Dạo Biết Buồn - Ờ ! Rồi cũng quen đi Hảo kêu: - Quen thế nào đƣợc mà quen . Chị làm nhƣ anh Minh cũng là em không bằng Uyên nheo mắt: - Biết làm sao hơn. Vợ chồng là 1 chuyện, nhƣng tình cảm thì cũng có những lúc riêng tƣ chứ Hảo nhún vai bỏ đi . Uyên nói: - Hảo thật buồn cƣời. Mà, Hảo buồn cƣời thật, nó vô tƣ nhƣ con chim non, ồn ào nhƣ 1 đứa bé. Còn Uyên, Uyên có những nỗi buồn day dứt không tên. Có 1 chuổi dài kỷ niệm để nhớ, nên Uyên không phải là Hảo. Uyên là Uyên. Vẫn là Uyên của thủa nào. Phải không bạn bè yêu dấu ? Uyên nhớ Ngữ của những ngày nhỏ dại. Uyên nhớ những buổi tối ở nhà Ðoan ăn bắp nƣớng, chè sen, cƣời nói ồn ào. Uyên nhớ Ngữ của 1 ngày đã xa – nhƣng không xa lắm. Thủa đó Uyên 14 tuổi. Ngữ 20 mấy Uyên không nhớ rõ nhƣng Uyên thân Ngữ lắm. Thƣơng Ngữ đậm đà khi nghe Ngữ báo tin bỏ học đi lính - Anh chán học mất rồi. Uyên sửng sốt trong cái tin bất ngờ ấy. Tuổi Uyên ngày đó chƣa biết chết chóc là gì, chƣa hiểu rõ thời sự, đánh nhau nhƣ thế nào. Tuổi Uyên chỉ biết ăn chơi và học. Lính tráng, thời cuộc, chém giết là những ngôn từ xa lạ nhất, mới mẻ và mơ hồ nhất đốI với Uyên, nên, Uyên nhớ hôm đó Uyên đã hốt hoảng nắm chặt bàn tay Ngữ thì thầm: - Ðừng đi Ngữ . Ngữ đi em buồn lắm Ngữ cƣời thật nhẹ, gỡ bàn tay Uyên ra, Ngữ nói: - Anh đã nộp đơn rồi. Buổi tối Ngữ đến rủ Uyên đến nhà Ðoan. Vẫn từng đó khuôn mặt bạn bè: Thảo, Trang, Hùng, Ðoan, Ngữ mà sao buồn quá thể. Mắt đứa nào cũng rƣng rƣng nhƣ chực khóc. Chén chè sen hết cả hƣơng thơm. Có phải buổi tối cuối cùng bên nhau không? Thảo la lên nhƣ thế . Ðoan lặng lẽ tìm trong túi áo tờ giấy đi Pháp. - Thật thế ƣ ? Uyên lại bàng hoàng. Ðoan gật đầu: - Còn 1 tuần nữa thôi - Mọi ngƣời sẽ rủ nhau đi hết - Biết làm sao đƣợc bây giờ Uyên. Con gái có cả 1 đời để học, để vui chơi. Con trai thì giới hạn ở 1 khoảng thời gian nào đó Lòng Uyên trĩu xuống. Nƣớc mắt chỉ cứ chực ứa ra khỏi vành mi. Nhƣ thế đó. Tuổi thơ đã bắt đầu xa Uyên bằng những tiễn đƣa buồn vời vợi thế này Ðoan nhỉ ? Khi Uyên viết những giòng này hẳn Ðoan – 1 tình cờ nào đó - đƣợc đọc đến chắc Ðoan Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -