Tài liệu Truyện ngắn lời hẹn ước mùa giáng sinh

  • Số trang: 1056 |
  • Loại file: DOCX |
  • Lượt xem: 243 |
  • Lượt tải: 0
luanvanviet

Tham gia: 25/04/2016

Mô tả:

Tên tác phẩm : Lời hẹn ước mùa Giáng sinh ( A Christmas Promise) Tác giả: Mary Balogh Nguồn – diễn đàn Vietlangdu.com Dịch và đánh máy : -Ech_nhiet_doi83 (7 chương) -Panda_beautifulgirl (7 chương) -alita (1 chương) -LanhVan (1 chương) Người tổng hợp và làm ebook : ech_nhiet_doi83 Nơi hoàn thành :Xanh_Petecbua - Ngày 9/2/2009 Ebook for my dear sister tra_baby83 Lời giới thiệu của ech_nhiet_doi83 Bá tước Falloden bị ép buộc vào một cuộc hôn nhân mà chàng không bao giờ mong muốn. Chàng phải lấy con gái 1 thương gia giàu có,người mà chàng thậm chí còn chưa hề biết mặt để cứu lấy biệt thự Grenfell Park và gia sản của tổ tiên . Chàng đã bắt đầu cuộc hôn nhân của mình với đầy định kiến và ác cảm về Eleanor –cô gái xinh đẹp nhưng quá lạnh lùng và kiêu hãnh. Về phần mình , Eleanor cũng rất căm ghét những kẻ xuất thân từ tầng lớp quý tộc kiêu căng và trác táng , nàng kết hôn chỉ để làm vui lòng người cha đã sắp chết mong muốn nàng được chăm lo trước khi ông ra đi . Nàng còn phải hứa sẽ thực hiện di nguyện cuối cùng của Cha là phải vui vẻ tận hưởngLễ Giáng sinh sắp tới vì ông - 1 lời hẹn Mùa Giáng sinh. Với đầy mâu thuẫn , ác cảm và định kiến về nhau Randolph và Eleanor buộc phải chung sống với nhau trong cuộc hôn nhân tưởng chừng như địa ngục, nhưng Giáng sinh tới và đem đến thật nhiều niềm vui và hạnh phúc cho tất cả mọi người . Liệu Giáng sinh có mang lại cho 2 người điều kì diệu ? Vì sao Lạ đêm Giáng sinh liệu có dẫn lối cho 2 người đến với hạnh phúc và yêu thương ? Một tiểu thuyết nữa của nữ văn sĩ nổi tiếng MaryBalogh – người được mệnh danh là nữ hoàng thể loại Signet Rencency Romance với tác phẩm quen thuộc “Nàng không là góa phụ.” Nhóm dịch xin giới thiệu với các bạn 1 tác phẩm nữa của bà “ A Christmas Promise”- 1 câu chuyện tình vô cùng lãng mạn và cảm động mùa Giáng sinh. Lời hẹn ước mùa giáng sinh ************************ Chương 1 (Bản dịch của alita) Bá tước Falloden nhìn thoáng qua tấm danh thiếp nằm trên cái khay người quản gia đưa về phía mình. Chàng nhăn mặt. -“Mr Joseph Transome, thương nhân buôn bán than,” chàng nói.-“ Nhà buôn than thì yêu cầu gặp ta làm cái quỷ gì? Ông hỏi xem ông ta muốn gì rồi đuổi ông ý đi không được à, Starret?” Người quản gia trao đổi cái nhìn ngắn với anh hầu phòng của ngài bá tước.-“Ông ấy cứ nài nỉ , thưa ngài” ông ta nói.-“Ông ấy tuyên bố là sẽ không tiết lộ mục đích của cuộc thăm viếng hôm nay với ai trừ ngài.Tôi có nên nói với ông ta là ngài không có ở nhà không, thưa ngài?” -“Ừ” bá tước nói 1 cách cáu kỉnh , ra dấu cho anh hầu phòng đưa mình cái khăn quàng cổ. Chàng mới vừa trở về từ cuộc cưỡi ngựa buổi sáng trong công viên mà vẫn không sao nguôi ngoai được sự phiền não trong đầu, không gì làm vơi đi được. Chàng không có tâm trạng nào để tiếp khách. Người quản gia khom mình cúi chào rồi quay lưung bước ra khỏi phòng thay đồ của chủ. -“Khoan!” Bá tước nói.Chàng càng cáu kỉnh hơn khi thắt vội cái khăn choàng cổ thành 1 cái nút cẩu thả, mặc kệ cái bặm môi phản đối của anh hầu phòng. –“Ông ta có đáng kính trọng không, Starret? Ông ấy tới bằng cửa trước chứ?” -“Ông ấy đến bằng xe tứ mã, thưa ngài” Bá tước nhướn mày. –“Tốt hơn hết là ta nên xem ông ấy muốn cái gì,” chàng nói-“ Dẫn ông ta vào phòng tiếp khách đi, Starret.” -“Vâng, thưa ngài” Người quản gia cúi chào 1 lần nữa trước khi rút lui. -“Buôn than à” Bá tước nói với anh hầu phòng qua gương.-“Anh nghĩ là ông ta muốn gì hả, Crawley?Muốn ta đổi nguồn cung cấp than cho mùa đông à? Mà ai thường đem than đến cho ta nhỉ ? Thôi ta nghĩ là ta nên đi xuống cho thỏa sự tò mò.Ông ấy đến bằng cửa trước để gặp ta thay vì đi cửa sau để hỏi bà Lawford. Thật là thú vị, anh có thấy vậy không?” Nhưng chàng đã không đợi câu trả lời. Chàng sải bước ra khỏi căn phòng và đi xuống cầu thang đến đại sảnh của ngôi nhà chàng ở quảng trường Grosvenor. Sự ảm đạm của một buổi sơm tháng mười một làm người ta cảm thấy phải thắp đèn lên, chàng nghĩ khi đi ngang qua đại sảnh và đợi gã người hầu mở cánh cửa đôi đi vào phòng tiếp khách. Cả ngày nay chàng đã cố giữ tâm trạng được bình thừơng. Ông Joseph Transome, một nhà buôn than, là 1 phó thường dân, chàng nghĩ khi ông ta quay lại từ phía cửa sổ khi cửa chính mở ra. Trang phục của ông ta cũng gọn gàng và đắt tiền như chàng, có khi còn hợp thời trang hơn.Mấy năm gần đây bá tước không đủ trang trải để theo kịp thời trang, dù hầu hết thời gian đó chàng chỉ mặc tang phục. Chàng chỉ có 1 phê bình duy nhất về trang phục của người đàn ông là nhìn nó ít nhất hai cỡ rộng hơn người ông. Ông ta ốm và xương xẩu, gương mặt sắc nét, mũi khoằm, đôi mắt to và sẫm nhìn chủ nhà 1 cách sắc sảo. Bá tước gật đầu chào ông ta.-“Tôi là Falloden” chàng nói.-“Tôi có thể làm gì cho ông?”Người chàng trở nên cứng ngắc khi người đàn ông khoong trả lời ngay mà chỉ nhìn chàng 1 cách chậm rãi từ trên xuống dưới và cười nửa miệng. -“Ngài có 1 dáng chuẩn của 1 người đàn ông thưa ngài, tha thứ cho tôi khi nói ra điều này” Ông Transome vừa nói vừa xoa 2 tay vào nhau.-“Hơn cả sự mong đợi của tôi .Tốt lắm.” -“Tôi cám ơn ông” Bá tước lạnh lùng đáp.-“Ông có chuyện gì muốn bàn với tôi , thưa ông?” Ông Transome cười và tiếp tục chà 2 bàn tay vào nhau.-“Ngài chắc sẽ nghĩ thật là lạ nếu tôi đến đây không có lý do nà ngoài ngưỡng mộ vẻ bề ngoài của ngài, phải không thưa ngài?” ông nói.-“Nhưng mà nó quan trọng với tôi.” Bá tước mím môi, đứng gần phía cửa, tay chắp sau lưng , không chịu mời khách ngồi. -“Hay tôi đi thẳng vào vấn đề vậy , thưa ngài.”Ông Transome nói.-“Nếu giới quý tộc cũng giống thương buôn chúng tôi thì thời gian là vàng bạc, như tôi vẫn thường nói. Và thời gian không nên bỏ phí bằng những câu chuyện vô nghĩa.” -“Tôi cũng nghĩ y như vậy.” Bá tước nói. -“Dường như, thưa ngài” nguời lái buôn nói , vẫn tiếp tục chà hai bàn tay như đang rửa chúng vậy và nhìn bá tước 1 cách khẩn khoản. -“là ngài đang mắc nợ tôi 1 khoản tiền lớn.” -“Thật sao?” Bá tước nhướn mày và nhìn người khách 1 cách ngạo mạn.-“Một hóa đơn chưa thanh toán , thưa ông? Tôi nên đưa ông đi gặp quản gia của tôi không chút chậm trễ nào nữa.” -“Không ,không” Ông Transome xua tay. -“Những chuyện vặt vãnh đó không đáng để ngài và tôi để ý tới. Không có gì liên quan đến chúng cả. Cơ ngơi chính của ngài, Biệt thự Granfell ở Hampshire, đang được thế chấp rất nặng, tôi tin là như vậy , phải không ngài?” Đôi mắt của bá tước sắt lại. -“Và nhà cửa đất đai thì ngày càng tồi tàn và mạt rệp hơn vì tiền cho mướn không đủ để trả tiền nhà” Ông Transome tiếp tục. -“Tôi không biết ông lấy những thông tin đó ở đâu.” Bá tước nói ,-“Nhưng biệt thự Grenfell Park không phải là chuyện của ông , thưa ông. Xin phép ông , tôi còn 1 buổi sáng bận rộn.” -“Bận làm gì thưa ngài, cho phép tôi cả gan hỏi? Tới gặp thợ may hay thợ đóng giầy của ngài ư? Ngài hiếm khi làm những việc đó dạo gần đây vì tiền hóa đơn đã chồng chất quá cao ngài không thể nào trả hết nổi. Và ngài , theo những gì tôi biết, là 1 người đàn ông danh dự. Ít ra đó là những gì nguồn tin của tôi nói.” -“Ông Transome” Giọng bá tước lãnh đạm.-“Tôi phải yêu cầu ông rời khỏi nơi này , thưa ông.” Chàng quay về phía cửa. -“ Ngài cũng không đến Tattersall dạo này , thưa ngài, hay tham dự những cuộc đua.” Người lái buôn lờ đi cánh cửa đang mở. –“Và ngài cũng không đánh những canh bạc lớn, vì nợ đã chất chồng từ những ván bài mà cả đời ngài cũng không có hi vọng trả hết- mặc dù thật sự chúng không phải là của ngài, công bằng mà nói. Rất nhiều trong số đó được mượn từ những kẻ cho vay nặng lãi, thưa
- Xem thêm -