Tài liệu Thiền - krishnamurti

  • Số trang: 69 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 1230 |
  • Lượt tải: 2
minhminh

Đã đăng 411 tài liệu

Mô tả:

THIỀN - Krishnamurti
THIỀN Jiddu Krishnamurti Người dịch: Vũ Toàn Lời nói đầu Khi cuốn Meditations xuất hiện lần đầu tiên vào năm 1979, có một câu hỏi được nêu lên là liệu có thích hợp để trích đoạn từ những trước tác đồ sộ của Krishnamurti và nhắm vào chủ đề duy nhất với những trích dẫn lien quan. Có quan niệm cho rằng trích dẫn làm mất đi tính đồng nhất và sự nghiêm túc của giáo huấn Krishnamurti. Tựu trung trong suốt đời mình (1895 – 1986) Krishnamurti chưa bao giờ thuyết giảng về một đề tài hay nhắm vào một chủ đề duy nhất, mà ông đan xen vô số sợi chỉ suy tư thành một tấm thảm vĩ đại. Liệu ta có thể rút ra một sợi để quan sát, và liệu các trích dẫn có phải là những thành phần của sợi chỉ? Sau nhiều năm tắm mình trong giáo pháp của Krishnamurti một người có thể nhận thấy sự quan trọng có tính bao quát của thiền khá rõ ràng. Dù bất kỳ đề tài nào được nêu lên thì hầu như phương cách giải quyết vẫn là một cái tâm đã thoát ly tri kiến và không còn những phỏng định của quá khứ. Theo Krishnamurti, chỉ có tâm như thế mới là tâm thiền, chỉ có cái tâm như thế mới có thể xông vào các vấn đề như sợ hãi, xung đột, quan hệ, tình yêu, cái chết và dĩ nhiên, thự than của thiền. Ấn bản mới được nới rộng này có thêm một số tư liệu từ các cuộc dàm luận, bài viết và ghi chú nhật ký, mà một số chưa hền được xuất bản trước đây. Nội dung cuốn sách cho thấy sự phong phú lạ thường, phản ánh ý nghĩa sâu sắc mà thiền đã có trong cuộc đời của J. Krishnamurti. Foreword When the book Meditations first appeared in 1979 the question was raised as to whether it was appropriate to excerpt passages from Krishnamurti’s voluminous writings and focus on only one subject and excerpts at that. Surely, excerpts would diminish the integrity and seriousness of his teachings, it was said. After all, during his lifetime (18951986) Krishnamurti never spoke topically, focusing only on one theme, but rather wove many threads of contemplation into an enormous tapestry. Should one withdraw just one thread for observation and should they be excerpts, particles of the thread? Over many years of immersion in the teachings of Krishnamurti the overarching significance of meditation becomes increasingly clear. No matter what subject is delved into, it appears that the approach is with a mind that is free of the known, of the assumptions of the past. It is only such a mind, Krishnamurti said, a meditative mind, that can inquire into such questions as fear, conflict, relationship, love, death, and, of course, meditation itself. The writings in this newly expanded edition consist of additional material gleaned from talks, writings, and diary notes, some of which have never before been published. They represent an astonishing outpouring which illustrates the deep meaning meditation had in the life of J. Krishnamurti. *** Dẫn nhập Để chạy trốn những xung đột củ chính mình, con người đã nghĩ tưởng ra đủ mọi hình thức thiền. Những loại thiền này đều dựa trên long ham muốn, ý chí và sự thôi thúc phải hoàn thành, chúng bao hàm xung đột và một sự phấn đấu để đạt thành. Sự phấn đấu có ý thức và tính toán này luôn luôn ở trong giới hạn của một cái tâm bị điều kiện hóa, và trong đó không hề có tự do. Mọi nỗ lực hành thiền chỉ là phủ nhận thiền. Thiền là sự kết thúc của ý nghĩ. Chỉ lúc đó mới xuất hiện một chiều kích khác, siêu vượt thời gian. J. Krishnamurti Tháng ba năm 1979 Preface Man, in order to escape his conflicts, has invented many forms of meditation. These have been based on desire, will and the urge for achievement, and imply conflict and a struggle to arrive. This conscious, deliberate striving is always within the limits of a conditioned mind and in this there is no freedom. All effort to meditate is the denial of meditation. Meditation is the ending of thought. It is only then that there is a different dimension which is beyond time. J. Krishnamurti March 1979 *** *** *** *** *** *** *** *** *** *** *** *** 1. Tâm thiền thì im lặng. Không phải sự im lặng mà ý nghĩ có thể nhận biết bằng khái niệm, cũng không phải sự im lặng của một buổi chiều tịch mịch, mà là sự im lặng khi ý nghĩ, với tất cả hình ảnh, ngôn từ và nhận thúc của nó hoàn toàn chấm dứt. Tâm thiền là tâm đạo, một thứ đạo giáo chưa hề bị thánh đường, đền chùa và sự tụng niệm đụng đến. Tâm đạo là sự bùng nổ của tình yêu. Tình yêu này không hề biết đến phân biệt. Đối với nó xa là gần. Nó không phải cái một hay cái nhiều, mà đúng ra trong trạng thái yêu đó mọi phân chia đều chấm dứt. Cũng như cái đẹp, nó không thuộc về sự đo lường của ngôn từ. Chỉ từ sự im lặng này tâm thiền hoạt động. A meditative mind is silent. It is not the silence which thought can conceive of; it is not the silence of a still evening; it is the silence when thought - with all its images, its words and perceptions - has entirely ceased. This meditative mind is the religious mind - the religion that is not touched by the church, the temples or by chants. The religious mind is the explosion of love. It is this love that knows no separation. To it, far is near. It is not the one or the many, but rather that state of love in which all division ceases. Like beauty, it is not of the measure of words. From this silence alone the meditative mind acts. ********** 2. Thiền là một trong những nghệ thuật vĩ đại nhất trong cuộc sống – có lẽ là vĩ đại nhất, và một người không thển học thiền từ bất cứ ai. Đó chính là cái đẹp của thiền. Thiền không có pháp môn nên không có uy quyền. Khi bạn biết rõ chính bạn, quan sát chính bạn, quan sát kiểu bạn đi, cách bạn ăn, lời bạn nói, chuyện tầm phào, long hận thù, thói ganh ghét – nếu bạn biết rõ tất cả những thứ đó trong chính mình mà không chọn lựa thì đó là một phần của thiền. Như thế bạn có thể thiền trong lúc ngồi xe bus, bộ hành trong khu rừng đầy ánh sáng và bóng cây, lắng nghe tiếng chim hót, hay ngắm nhìn khuôn mặt của vợ, con. Meditation is one of the greatest arts in life - perhaps the greatest, and one cannot possibly learn it from anybody. That is the beauty of it. It has no technique and therefore no authority. When you learn about yourself, watch yourself, watch the way you walk, how you eat, what you say, the gossip, the hate, the jealousy - if you are aware of all that in yourself, without any choice, that is part of meditation. So meditation can take place when you are sitting in a bus or walking in the woods full of light and shadows, or listening to the singing of birds or looking at the face of your wife or child. ********** 3. Thật kỳ lạ khi thiền trở nên quan trọng một cách toàn diện như thế; thiền không có sự kết thúc và cũng không có sự khởi đầu. Thiền cũng giống như giọt mưa: trong giọt nước đó là tất cả suối nguồn, song dài, biển rộng và thác ghềnh; giọt nước đó nuôi sống trái đất và nhân loại; không có nước mưa, trái đất chỉ là sa mạc. Không có thiền trái tim trở thành một sa mạc, một hoang địa. It’s curious how all-important meditation becomes; there’s no end to it nor is there a beginning to it. It’s like a raindrop: in that drop are all the streams, the great rivers, the seas and the waterfalls; that drop nourishes the earth and man; without it, the earth would be a desert. Without meditation the heart becomes a desert, a wasteland. ********** 4. Thiền là tìm xem bộ óc với tất cả những hành hoạt, kinh nghiệm của nó có thể im lặng hoàn toàn. Nhưng không gò ép, vì ngay khi gò ép thì nhị nguyên sinh khởi. Cái thực thể nói rằng: “Ta muốn hưởng những kinh nghiệm tuyệt diệu, vì thế ta phải bắt bộ óc im lặng” sẽ không bao giờ làm được việc đó. Nhưng nếu bạn tìm hiểu, quan sát, lắng nghe mọi động thái của ý nghĩ, nhũng gì nó bị điều kiện hóa, những gì nó theo đuổi, những gì nó sợ hãi, những gì nó thích thú; nếu quan sát bộ óc hoạt động như thế nào thì bạn sẽ thấy nó trở nên tĩnh lặng lạ thường; sự tĩnh lặng đó không phải trạng thái ngủ yên mà sinh động mãnh liệt, nên tĩnh lặng. Một cỗ máy lớn hoạt động thật hoàn hảo không bao giờ phát ra tiếng động; chỉ khi nào có ma sát thì mới có tiếng ồn. Meditation is to find out whether the brain, with all the activities, all its experiences, can be absolutely quiet. Not forced, because the moment you force, there is duality. The entity that says, “I would like to have marvelous experiences, therefore I must force my brain to be quiet,” will never do it. But if you begin to inquire, observe, listen to all the movements of thought, its conditioning, its pursuits, its fears, its pleasures, watch how the brain operates, then you will see that the brain becomes extraordinarily quiet; that quietness is not sleep but is tremendously active and therefore quiet. A big dynamo that is working perfectly hardly makes a sound; it is only when there is friction that there is noise. ********** 5. Im lặng đi cùng với sự bao la. Sự vô biên của im lặng là sự vô biên của tâm trong đó không có sự hiện hữu của một tâm điểm. Silence and spaciousness go together. The immensity of silence is the immensity of the mind in which a center does not exist. ********** 6. Thiền là việc khó. Nó đòi hỏi một hình thức kỷ luật cao nhất – không phải sự tuân hành, không phải sự bắt chước và cũng không phải sự vâng lời – mà là một kỷ luật đạt được qua sự thường xuyên thấy biết những gì đang xảy ra với bạn, bên ngoài lẫn bên trong. Như vậy thiền không phải là một sinh hoạt cô lập mà là hành động trong đời sống hằng ngày, nó đòi hỏi sự phối hợp, tính nhạy bén và trí tuệ. Nếu không đạt được một nền tảng cho một cuộc sống chân chính, thiền chỉ là sự chạy trốn và do đó hoàn toàn vô giá trị. Sống chân chính không có nghĩa là tuân thủ đạo đức xã hội, sống chân chính không còn tham lam, ganh ghét và mưu cầu quyền thế - nghĩa là những thứ nuôi dưỡng sự thù nghịch. Không còn tham lam, ganh ghét và mưu cầu quyền thế không phải là kết quả của hành vi ý chí mà là sự tỉnh thức về chúng qua sự biết rõ chính mình. Nếu không biết rõ hành hoạt của chính ta, thiền trở nên một hưng phấn mang tính cảm quan và do đó chẳng có gì quan trọng. Meditation is hard work. It demands the highest form of discipline - not conformity, not imitation, not obedience - but a discipline which comes through constant awareness, not only of the things about you outwardly, but also inwardly. So meditation is not an activity of isolation but is action in everyday life which demands cooperation, sensitivity and intelligence. Without laying the foundation of a righteous life, meditation becomes an escape and therefore has no value whatsoever. A righteous life is not the following of social morality, but the freedom from envy, greed and the search for power - which all breed enmity. The freedom from these does not come through the activity of will but by being aware of them through self-knowing. Without knowing the activities of the self, meditation becomes sensuous excitement and therefore of very little significance. ********** 7. Luôn luôn tìm cầu những chứng nghiệm bao la hơn, thâm sâu hơn và mang tính siêu phàm thoát tục chỉ là hình thức trốn tránh thực tại “đang là”, có nghĩa là chính mình, cái tâm bị điều kiện hóa của chính mình. Một cái tâm tỉnh thức, sáng suốt và tự do tại sao lại cần chứng nghiệm, tại sao lại phải có chứng nghiệm? Ánh sáng là ánh sáng; ánh sáng không cần thêm ánh sáng. Always to seek for wider, deeper, transcendental experiences is a form of escape from the actual reality of “what is,” which is ourselves, our own conditioned mind. A mind that is awake, intelligent, free, why should it need, why should it have, any experience at all? Light is light; it does not ask for more light. ********** 8. Thiền là một trong những điều kỳ diệu nhất, và nếu không biết thiền là gì thì bạn cũng như một người mù trong một thế giới của màu sắc rực rỡ, bóng mờ và ánh sáng lung linh. Thiền không phải là một vấn đề trí thức, mà khi quả tim hội nhập tâm thì tâm có một phẩm chất hoàn toàn khác; lúc đó tâm thật sự vô hạn, không những trong khả năng tư duy và hành động một cách hữu hiệu, mà còn trong cảm nhận của nó về sự sống trong một không gian bao la, trong đó bạn là một phần trong mọi vật. Thiền là động thái của tình yêu. Nó không phải tình yêu của cái một hay cái nhiều. Thiền cũng như nước mà ai cũng có thể uống từ một cái hũ, dù là bằng vàng hay bằng đất nung, nước đó không bao giờ cạn kiệt. Và một điều thật kỳ lạ xảy ra mà không có loại ma túy hay phép tự kỷ ám thị nào có thể đem lại; như thể là hội nhập chính nó, bắt đầu từ bề mặt rồi thẩm thấu sâu dần, cho đến khi chiều sâu và độ cao không còn ý nghĩa và mọi hình thức đo lường chấm dứt. Trong trạng thái này chỉ còn sự an lạc hoàn toàn – không phải trạng thái thỏa mãn do sự hài lòng mang lại – mà là sự an lạc trong sự ổn định, cái đẹp và cường độ. Nó có thể bị phá hủy hoàn toàn như bạn hủy hoại một đóa hoa, nhưng vì tính mong manh của nó nên nó bất hoại. Loại thiền này không thể học từ người khác. Bạn phải bắt đầu mà không biết gì về nó, và di chuyển từ hồn nhiên này đến sự hồn nhiên khác. Miếng đất trong đó tâm thiền có thể nảy mầm là miếng đất của cuộc sống thường nhật với những tranh giành, đau đớn và niềm vui qua nhanh. Thiền phải bắt đầu từ đó, đem lại sự bình ổn, và từ đó vận hành không ngừng. Nhưng nếu bạn chỉ quan tâm đến tạo sự bình ổn thì chính sự bình ổn sẽ đem lại giới hạn của chính nó, và giam giữ tâm. Trong toàn thể sự vận hành này, bạn phải bằng cách nào đó bắt đầu từ bên kia, từ bỉ ngạn, và đừng bao giờ bận tâm về bờ bên này, hay làm thế nào để qua song. Bạn phải lao mình vào giòng nước mà không hề biết bơi. Cái đẹp của thiền ở chỗ bạn không bao giờ biết mình ở đâu, đang đi đâu, và kết cuộc là gì. Meditation is one of the most extraordinary things, and if you do not know what it is you are like the blind man in a world of bright color, shadows and moving light. It is not an intellectual affair, but when the heart enters into the mind, the mind has quite a different quality; it is really, then, limitless, not only in its capacity to think, to act efficiently, but also in its sense of living in a vast space where you are part of everything. Meditation is the movement of love. It isn’t the love of the one or of the many. It is like water that anyone can drink out of any jar, whether golden or earthenware; it is inexhaustible. And a peculiar thing takes place, which no drug or self-hypnosis can bring about; it is as though the mind enters into itself, beginning at the surface and penetrating ever more deeply, until depth and height have lost their meaning and every form of measurement ceases. In this state there is complete peace - not contentment which has come about through gratification - but a peace that has order, beauty and intensity. It can all be destroyed, as you can destroy a flower, and yet because of its very vulnerability it is indestructible. This meditation cannot be learned from another. You must begin without knowing anything about it, and move from innocence to innocence. The soil in which the meditative mind can begin is the soil of everyday life, the strife, the pain and the fleeting joy. It must begin there, and bring order, and from there move endlessly. But if you are concerned only with making order, then that very order will bring about its own limitation, and the mind will be its prisoner. In all this movement you must somehow begin from the other end, from the other shore, and not always be concerned with this shore or how to cross the river. You must take a plunge into the water, not knowing how to swim. And the beauty of meditation is that you never know where you are, where you are going, what the end is. ********** 9. Thiền không phải một cái gì khác với cuộc sống hàng ngày; đừng vào góc phòng tọa thiền năm mười phút, rồi trở ra làm đồ tể - cả ẩn dụ lẫn thực tế. Meditation is not something different from daily life; do not go off into the corner of a room and meditate for ten minutes, then come out of it and be a butcher - both metaphorically and actually. ********** 10. Nếu khởi sự hành thiền thì không phải thiền. Nếu khởi sự làm tốt thì cái tốt chẳng bao giờ nở hoa. Nếu rèn luyện đức khiêm cung thì khiêm cung không còn nữa. Thiền là ngọn gió mát thổi vào khi bạn để cửa mở, nhưng nếu bạn cố tình để cửa mở và tìm cách mời mọc thì gió thiền sẽ chẳng bao giờ xuất hiện. If you set out to meditate, it will not be meditation. If you set out to be good, goodness will never flower. If you cultivate humility, it ceases to be. Meditation is the breeze that comes in when you leave the window open; but if you deliberately keep it open, deliberately invite it to come, it will never appear. ********** 11. Thiền không phải là phương tiện để đạt đến cứu cánh. Thiền vừa là phương tiện lẫn cứu cánh. Meditation is not a means to an end. It is both the means and the end. ********** 12. Thiền là một cái gì đó thật lạ thường. Nếu có bất cứ gò ép hay cố gắng buộc ý nghĩ phải tuân thủ, bắt chước, thì lúc đó thiền là cả một gánh phiền trược. Sự im lặng được mong cầu thì sự im lặng sẽ ngưng tỏa sáng. Nếu thiền là sự đuổi theo linh ảnh và kinh nghiệm thì chỉ đưa đến ảo giác và tự kỷ ám thị. Chỉ trong sự mãn khai của ý nghĩ và như vậy chấm dứt ý nghĩ thì thiền mới có một ý nghĩa quan trọng. Ý nghĩ chỉ có thể mãn khai trong tự do chứ không theo những khuôn mẫu không ngừng mở rộng của kiến thức. Kiến thức có thể mang lại những kinh nghiệm mới hơn của xúc cảm lạ hơn, nhưng một cái tâm tìm cầu đủ mọi loại kinh nghiệm thì còn ấu trĩ. Trưởng thành là thoát ra khỏi mọi kinh nghiệm; không còn chịu bất cứ ảnh hưởng nào để hiện hữu hay không hiện hữu. Trưởng thành trong thiền là giải thoát tâm khỏi kiến thức, vì kiến thức hình thành và kiểm soát mọi kinh nghiệm. Một cái tâm là ánh sáng của chính nó thì không cần đến kinh nghiệm. Khao khát kinh nghiệm lớn hơn và rộng hơn là còn ấu trĩ. Thiền là ngao du trong thế giới của kiến thức rồi thoát ra khỏi thế giới ấy để vào cái bất khả tri. What an extraordinary thing meditation is. If there is any kind of compulsion, effort to make thought conform, imitate, then it becomes a wearisome burden. The silence which is desired ceases to be illuminating. If it is the pursuit of visions and experiences, then it leads to illusions and self-hypnosis. Only in the flowering of thought and so ending thought does meditation have significance. Thought can only flower in freedom, not in ever-widening patterns of knowledge. Knowledge may give newer experiences of greater sensation but a mind that is seeking experiences of any kind is immature. Maturity is the freedom from all experience; it is no longer under any influence to be or not to be. Maturity in meditation is the freeing of the mind from knowledge, for knowledge shapes and controls all experience. A mind which is a light to itself needs no experience. Immaturity is the craving for greater and wider experience. Meditation is the wandering through the world of knowledge and being free of it to enter into the unknown. ********** 13. Một người phải tự khám phá cho chính mình mà không phải qua bất cứ ai. Chúng ta có đủ thứ uy quyền, nào là của sư phụ, của đấng cứu thế, và của tôn sư. Nếu thực sự muốn biết thiền là gì thì bạn phải dẹp bỏ tất cả mọi uy quyền. One has to find out for oneself, not through anybody. We have had the authority of teachers, saviors and masters. If you really want to find out what meditation is, you have to set aside all authority completely. ********** 14. Bạn có thể mua hạnh phúc và lạc thú bằng một giá nào đó ở chợ, nhưng bạn không thể mua được sự an lạc, dù là cho chính mình hay cho người khác. Hạnh phúc và lạc thú tùy thuộc vào thời gian. Chỉ khi nào hoàn toàn tự do thì mới có an lạc. Bạn có thể tìm thấy lạc thú cũng như hạnh phúc bằng nhiều cách, nhưng chúng đến và đi. An lạc – cái cảm giác vui sướng lạ thường đó – không vì một nguyên do mà có. Bạn không thể tìm kiếm an lạc. Khi an lạc đến thì tùy vào phẩm chất của tâm mà nó lưu lại – vô thời, vô nguyên nhân, một thứ không thể đo lường bằng thời gian. Thiền không phải là sự theo đuổi lạc thú hay tìm cầu hạnh phúc. Trái lại, thiền là trạng thái của tâm trong đó không có khái niệm hay công thức, và do đó hoàn toàn tự do. An lạc chỉ đến với một cái tâm như thế, không tìm cầu và cũng không mời gọi. Một khi nó hiện hữu, dù cho bạn sống trong thế gian này với tất cả sự huyên náo, lạc thú và tàn bạo thì chúng vẫn không thể đụng đến được tâm. Một khi nó hiện hữu, xung đột chấm dứt. Nhưng chấm dứt xung đột không nhất thiết là hoàn toàn tự do. Thiền là sự vận hành của tâm trong sự tự do đó. Trong sự bùng nổ này của an lạc, mắt trở nên vô tư và lúc đó tình yêu là phước báu. Happiness and pleasure you can buy in any market at a price, but bliss you cannot buy either for yourself or for another. Happiness and pleasure are time-binding. Only in total freedom does bliss exist. Pleasure, like happiness, you can seek and find in many ways, but they come and go. Bliss - that strange sense of joy - has no motive. You cannot possibly seek it. Once it is there, depending on the quality of your mind, it remains timeless, causeless, a thing that is not measurable by time. Meditation is not the pursuit of pleasure or the search for happiness. Meditation, on the contrary, is a state of mind in which there is not concept or formula, and therefore total freedom. It is only to such a mind that this bliss comes - unsought and uninvited. Once it is there, though you may live in the world with all its noise, pleasure and brutality, they will not touch that mind. Once it is there, conflict has ceased. But the ending of conflict is not necessarily total freedom. Meditation is the movement of the mind in this freedom. In this explosion of bliss the eyes are made innocent, and love is then benediction. ********** 15. Không biết bạn có nhận thấy khi chú ý một cách tuyệt đối thì có sự im lặng hoàn toàn. Trong sự chú ý đó không có biên giới, và cũng không có tâm điểm, như cái “tôi”, người biết hay người chú ý. Sự chú ý đó, sự im lặng đó là một trạng thái của thiền. I do not know if you have ever noticed that when you give total attention there is complete silence. And in that attention there is no frontier, there is no center, as the “me” who is aware or attentive. That attention, that silence, is a state of meditation. ********** 16. Hình như không bao giờ chúng ta lắng nghe tiếng cho sủa của một con chó, tiếng khóc của một đức trẻ, hay tiếng cười của một người đi qua. Chúng ta tự tách biệt mình với mọi vật, và từ sự cô lập đó chúng ta nhìn và nghe thế giới bên ngoài. Chính sự tách biệt này mang tính tiêu diệt, vì trong đó đầy xung đột và hỗn loạn. Nếu lắng nghe tiếng chuông với sự im lặng tuyệt đối, bạn có cưỡi lên nó – hay, đúng hơn tiếng chuông sẽ chuyên chở bạn băng qua thung lung và vượt đồi. Bạn chỉ cảm thấy cái đẹp khi bạn không tách biệt với tiếng chuông. Thiền là chấm dứt sự tách biệt, nhưng không bằng hành vi của ý chí hay mong cầu. Thiền không phải là cái gì đó tách biệt với cuộc sống; thiền là tinh hao của cuộc sống, là tinh túy của đời sống hàng ngày. Lắng nghe tiếng chuông, lắng nghe tiếng cười của người nông dân khi anh ta cùng vợ đi qua, lắng nghe tiếng chuông xe đạp của cô bé chạy ngang: đó là toàn thể cuộc sống, chứ không phải một phần của nó mà thiền khai mở. We hardly ever listen to the sound of a dog’s bark or to the cry of a child or the laughter of a man as he passes by. We separate ourselves from everything, and then from this isolation look and listen to all things. It is this separation that is so destructive, for in that lies all conflict and confusion. If you listened to the sound of bells with complete silence you would be riding on it - or, rather, the sound would carry you across the valley and over the hill. The beauty of it is felt only when you and the sound are not separate, when you are part of it. Meditation is the ending of the separation, but not by any action of will or desire. Meditation is not a separate thing from life; it is the very essence of life, the very essence of daily living. To listen to the bells, to hear the laughter of a peasant as he walks by with this wife, to listen to the sound of the bell on the bicycle of a little girl as she passes by: it is the whole of life, and not just a fragment of it, that meditation opens. ********** 17. Thiền là thấy cái “đang là” và siêu vượt nó. Meditation is the seeing of “what is” and going beyond it. ********** 18. Nhận thức vô ngôn – có nghĩa là nhận thức không có ý nghĩ – là một trong những niện tượng lạ lùng nhất. Lúc đó nhận thức bén nhạy hơn rất nhiều, không chỉ riêng với bộ óc mà còn với tất cả giác quan. Nhận thức như thế không phải là nhận thức manh múm, rời rạc của tri thức mà cũng không phải vấn đề cảm xúc. Nó có thể gọi là nhận thức toàn diện, và là một phần của thiền. Nhận thức mà không có người nhận thức trong thiền là dung thông với độ cao và chiều sâu của vô biên. Nhận thức này hoàn toàn khác với sự thấy một vật mà không có người quan sát, vì trong nhận thức của thiền không có vật, do đó không có kinh nghiệm. Thiền có thể xảy ra khi người ta vẫn mở mắt và ở giữa muôn vật, nhưng vào lúc đó chúng chẳng có một ý nghĩa quan trọng nào. Thiền giả vẫn thấy chúng nhưng không có tiến trình nhận biết qua hồi tưởng, có nghĩa là không có hành vi kinh nghiệm. Thiền như thế có ý nghĩa gì? Nó chẳng có một ý nghĩa gì vì không có sự hưởng dụng. Trong thiền có động thái của cực lạc, nhưng không nên nhầm lẫn với lạc thú. Chính niềm cực lạc này đem lại cho mắt, bộ óc và trái tim cái phẩm chất hồn nhiên. Nếu không thấy được cuộc sống là một cái gì đó là hoàn toàn khác thì cuộc đời chỉ là sự lập lại của những thói quen, buồn tẻ và vô nghĩa. Như vậy thiền là vô cùng quan trọng. Thiền mở cánh cửa vào cái bất khả tính toán, cái bất khả đo lường. Perception without the word, that is without thought, is one of the strangest phenomena. Then the perception is much more acute, not only with the brain, but with all the senses. Such perception is not the fragmentary perception of the intellect nor the affair of the emotions. It can be called a total perception, and it is part of meditation. Perception without the perceiver in meditation is to commune with the height and depth of the immense. This perception is entirely different from seeing an object without an observer, because in the perception of meditation there is no object and therefore no experience. Meditation can take place when the eyes are open and one is surrounded by objects of every kind, but then these objects have no importance at all. One sees them but there is no process of recognition, which means there is no experiencing. What meaning has such meditation? There is no meaning; there is no utility. But in that meditation there is a movement of great ecstasy, which is not to be confounded with pleasure. It is the ecstasy, which gives to the eyes, to the brain, and to the heart the quality of innocence. Without seeing life as something totally new, it is a routine, boredom, and a meaningless affair. So meditation is of the greatest importance. It opens the door to the incalculable, the measureless. ********** 19. Thiền không bao giờ xảy ra trong thời gian; thời gian không thể đem lại sự đột biến. Thời gian có thể đưa đến thay đổi, để rồi sau đó chính sự thay đổi cần phải thay đổi nữa, giống như mọi cuộc cải tổ. Thiền phát sinh từ thời gian thì luôn luôn ràng buộc, trong đó không hề có tự do và nếu không có tự do thì luôn luôn có lựa chọn và xung đột. Meditation is never in time; time cannot bring about mutation. Time can bring about change, which then needs to be changed again, like all reforms. Meditation that springs out of time is always binding; there is no freedom in it and without freedom there is always choice and conflict. ********** 20. Chúng ta phải thay đổi cơ cấu xã hội của chúng ta, sự bất công, thứ đạo đức đáng ghê tởm của nó; những phân chia mà nó đã gây ra giữa người và người, chiến tranh, sự thiếu vắng tình cảm và tình yêu là những gì đang tàn phá thế gian này. Nếu việc hành thiền của bạn chỉ là chuyện riêng tư, một niềm vui thích cá nhân thì không phải là thiền. Thiền bao hàm một sự thay đổi tận căn nguyên tâm thức và con tim. Điều này chỉ có thể xảy ra khi có sự cảm nhận lạ thường về sự im lặng nội tâm, và chỉ sự im lặng đó đem đến đạo tâm. Đạo tâm biết được cái gì là thiêng liêng. We have to alter the structure of our society, its injustice, its appalling morality, the divisions it has created between man and man, the wars, the utter lack of affection and love that is destroying the world. If your meditation is only a personal matter, a thing which you personally enjoy, then it is not meditation. Meditation implies a complete radical change of the mind and the heart. This is only possible when there is this extraordinary sense of inward silence, and that alone brings about the religious mind. That mind knows what is sacred. ********** 21. Chúng ta cùng tìm hiểu liệu có thể nào bạn và tôi, ngay tức thời, có thể thay đổi trọn vẹn và nhập vào một chiều kích hoàn toàn khác – và điều này liên quan đến thiền. Thiền là một cái gì đó đòi hỏi rất nhiều trí tuệ, tính nhạy bén, sự dung chứa của tình yêu và cái đẹp, chứ không phải hành theo một pháp môn được một đạo sư nào đó đặt ra. We are inquiring together, as to whether you and I, on the instant, can completely change and enter into a totally different dimension - and that involves meditation. Meditation is something that demands a great deal of intelligence, a sensitivity and the capacity of love and beauty - not just the following of a system invented by some guru. ********** 22. Thiền là vô tư với thời gian. To meditate is to be innocent of time. ********** 23. Thiền không phải là trốn tránh thế gian, thiền không phải lá một sinh hoạt cô lập và khép kín với cái tôi, mà đúng ra thiền là hiểu rõ thế gian cùng những lề thói của nó. Ngoài chuyện cơm ăn, áo mặc, chỗ ở, thú vui và muôn vàn đau khổ, thế gian này chẳng có bao nhiêu để cống hiến. Thiền là ngao du khỏi thế gian. Bạn phải là người ngoại cuộc hoàn toàn thì lúc đó thế gian này mới có một ý nghĩa, và vẻ đẹp của các tầng trời và trái đất này mới là vĩnh cửu. Lúc đó tình yêu không phải là lạc thú. Mọi hành động khởi sinh từ tình yêu này đều không phải là những kết quả của những căng thẳng, mâu thuẫn, sự tìm kiếm thỏa mãn cái ta, hay thói ngạo mạn của quyền lực. Meditation is not an escape from the world; it is not an isolating, self-enclosing activity, but rather the comprehension of the world and its ways. The world has little to offer apart from food, clothes and shelter, and pleasure with its great sorrows. Meditation is wandering away from this world. One has to be a total outsider, then the world has a meaning, and the beauty of the heavens and the earth is constant. Then love is not pleasure. From this, all action begins that is not the outcome of tension, contradiction, the search for self-fulfillment or the conceit of power. ********** 24. Nếu bạn chủ định chọn một thái độ, một tư thế để thiền thì thiền trở thành một trò giải trí, một món đồ chơi của tâm. Nếu bạn nhất quyết thoát ly sự hỗn loạn và khốn khổ của cuộc đời thì thiền trở thành một kinh nghiệm của trí tưởng tượng, và đó không phải là thiền. Cái tâm hữu thức hoặc cái tâm vô thức không được dự phần trong thiền, thậm chí hai cái tâm này cũng không được biết đến sự trải rộng và cái đẹp của thiền: nếu chúng biết được thì tốt hơn bạn nên đi mua một cuốn tiểu thuyết lãng mạn về xem. Trong sự chú ý tuyệt đối của thiền không hề có cái biết, không hề có sự nhận biết qua hồi tưởng, cũng không hề giống với một cái gì đó đã từng xảy ra. Thời gian và ý nghĩ hoàn toàn chấm dứt, vì chúng là cái tâm điểm tự giới hạn tầm nhìn của chính nó. Ngay khi ánh sáng ló dạng thì ý nghĩ tan biến, và cố gắng hữu thức để kinh nghiệm và ghi nhớ nó là ngôn từ đã qua. Mà ngôn từ thì không bao giờ là cái hiện thực. Vào lúc đó – không thuộc về thời gian – cái tối hậu là cái tức thời, nhưng cái tối hậu đó không có biểu tượng; nó không thuộc về con người, mà cũng không thuộc về thần thánh. If you deliberately take an attitude, a posture, in order to meditate, then it becomes a plaything, a toy of the mind. If you determine to extricate yourself from the confusion and the misery of life, then it becomes an experience of imagination - and this is not meditation. The conscious mind or the unconscious mind must have no part in it; they must not even be aware of the extent and beauty of meditation - if they are, then you might just as well go and buy a romantic novel. In the total attention of meditation there is no knowing, no recognition, nor the remembrance of some-thing that has happened. Time and thought have entirely come to an end, for they are the center, which limits its own vision. At the moment of light, thought withers away, and the conscious effort to experience and the remembrance of it is the word that has been. And the word is never the actual. At that moment - which is not of time - the ultimate is the immediate, but that ultimate has no symbol, is of no person, of no god. ********** 25. Thiền là tìm xem liệu có một phàm trù nào chưa hề bị nhiễm ô bởi những gì đã biết. Meditation is to find out if there is a field, which is not already contaminated by the known. ********** 26. Thiền là sự nở hoa của hiểu. Hiểu không ở trong giới hạn của thời gian; thời gian chẳng bao giờ đưa đến hiểu. Hiểu không phải là một tiến trình tiêm tiến được gom góp từng chút, một cách cẩn thận và kiên nhẫn. Hiểu hoặc là bây giờ hoặc không bao giờ; nó là tia chớp phá hoại, mà không phải chuyện thuần hóa; chính sự đập phá tan tành này mà người ta sợ hãi và tránh né nó, một cách hữu thức hay vô thức. Hiểu có thể thay đổi cuộc sống, cách suy nghĩ và hành động của một người; điều đó có thể thích thú hay không, nhưng hiểu là một mối nguy hiểm cho mọi quan hệ. Nếu không hiểu, đau khổ sẽ còn tiếp diễn. Đau khổ chỉ có thể chấm dứt qua sự biết rõ chính mình, sự biết rõ mọi ý nghĩ và cảm thọ, từng hành hoạt của ý thức và của những gì bị che lấp. Thiền là hiểu rõ ý thức, cả phần che khuất cũng như phần hiển lộ, và cả sự vận hành bên ngoài mọi ý nghĩ và cảm thọ. Meditation is the flowering of understanding. Understanding is not within the borders of time; time never brings understanding. Understanding is not a gradual process to be gathered little by little, with care and patience. Understanding is now or never; it is a destructive flash, not a tame affair; it is this shattering that one is afraid of and so one avoids it, knowingly or unknowingly. Understanding may alter the course of one’s life, the way of thought and action; it may be pleasant or not, but understanding is a danger to all relationship. Without understanding, sorrow will continue. Sorrow ends only through self-knowing, the awareness of every thought and feeling, every movement of the conscious and of that which is hidden. Meditation is the understanding of consciousness, the hidden and the open, and of the movement that lies beyond all thought and feeling. ********** 27. Chưa bao giờ trời đẹp như buổi sáng hôm đó. Mặt trời vừa ló dạng và ở giữa cây khuynh diệp và cây thông. Ánh dương loang loáng trên mặt nước màu hoàng kim chói lọi – thứ ánh sáng chỉ có ở những vùng giữa núi và biển. Buổi bình minh trong vắt, lặng gió, tràn ngập thứ ánh sáng lạ lùng đó khiến một người không những thấy rõ bằng mắt mà còn bằng trái tim. Và khi bạn thấy nó, trời thật gần với đất, và bạn biến mất trong cái đẹp tuyệt vời. Bạn biết đấy, đừng bao giờ thiền ở nơi công cộng, hay với một người khác, hoặc với một nhóm người, mà nên thiền trong cô tịch, trong sự yên lặng của ban đêm hay lúc sáng sớm tĩnh mịch. Khi bạn thiền trong cô tịch thì phải cô tịch. Bạn phải tuyệt đối một mình, không theo một pháp môn, một phương cách, tụng niệm một số chữ, theo đuổi một niệm tưởng, hoặc hình thành một ý nghĩ theo sự ưa thích của bạn. Cô tịch xuất hiện khi tâm không còn ý nghĩ. Bao giờ còn ảnh hưởng của sự ưa thích hay của những gì mà tâm theo đuổi, dù thuộc về tương lai hay quá khứ thì không có cô tịch. Cô tịch chỉ đến trong cái vô biên của hiện tại. Và rồi trong sự bí mật của im lặng, trong đó mọi hình thức truyền đạt đếu chấm dứt, trong đó không có người quan sát với những lo âu, ham muốn ngu ngốc và những vấn đề của hắn; chỉ khi đó, trong sự cô tịch đó, thiền trở thành một cái gì không thể diễn tả bằng ngôn từ. Lúc đó thiền là sự vận hành vĩnh cửu. Tôi không biết có bao giờ bạn thiền, có bao giờ bạn chỉ có một mình, một mình bạn, lìa xa tất cả, lìa xa mọi người, lìa xa mọi ý nghĩ và mọi theo đuổi, có bao giờ bạn hoàn toàn một mình, không phải cô lập, không phải thu mình vào một giấc mơ hay cảnh tượng hoang đường, nhưng biền biệt lìa xa, như thể trong bạn không còn gì có thể nhận biết, không cón gì có thể đạt đến bằng ý nghĩ hay cảm xúc; lìa xa đến nỗi trong sự hoàn toàn cô tịch này im lặng trở thành đóa hoa duy nhất, ánh sáng duy nhất và tính cách phi thời không thể đo lường bằng ý nghĩ. Chỉ trong thiền như thế tình yêu mới hiện hữu. Đừng bận tâm diễn tả nó vì nó tự diễn tả. Đừng sử dụng nó. Đừng tìm cách biến nó thành hành động thì trong hành động đó không có hối tiếc, không có mâu thuẫn và không có nỗi khốn khổ và trần lao của kiếp người. Vậy hãy thiền một mình. Hãy đi lạc. Và đừng tìm cách nhớ mình đã ở đâu. Nếu tìm cách nhớ lại thì thiền là một cái gì đã chết. Nếu cố bám víu vào ký ức về nó thì bạn sẽ không còn một mình. Vậy hãy thiền trong sự cô tịch vô cùng đó, trong cái tuyệt mỹ của tình yêu đó, trong sự trong trắng đó, và trong cái mới – lúc đó là hạnh phúc bất diệt. Bầu trời xanh thẫm, màu xanh thẫm xuất hiện sau cơn mưa, những cơn mưa cuối cùng đã đến sau những tháng hạn. Sau cơn mưa, bầu trời sạch trong, núi đồi hớn hở và đất thật tĩnh lặng. Mỗi chiếc lá đều nhận hưởng ánh sáng mặt trời, và cảm xúc của đất rất cận kề với bạn. Vậy hãy thiền ngay tận nơi thầm kín bí mật của trái tim và tâm thức, nơi bạn chưa đến bao giờ. It was one of those lovely mornings that have never been before. The sun was just coming up and you saw it between the eucalyptus and the pine. It was over the waters, golden, burnished - such light that exists only between the mountains and the sea. It was such a clear morning, breathless, full of that strange light that one sees not only with one’s eyes but with one’s heart. And when you see it the heavens are very close to earth, and you are lost in the beauty. You know, you should never meditate in public, or with another, or in a group; you should meditate only in solitude, in the quiet of the night or in the still, early morning. When you meditate in solitude, it must be solitude. You must be completely alone, not following a system, a method, repeating words, pursuing a thought, or shaping a thought according to your desire. This solitude comes when the mind is freed from thought. When there are influences of desire or of the things that the mind is pursuing, either in the future or in the past, there is no solitude. Only in the immensity of the present this aloneness comes. And then in quiet secrecy in which all communication has come to an end, in which there is no observer with his anxieties, with his stupid appetites and problems - only then, in that quiet aloneness, meditation becomes something that cannot be put into words. Then meditation is an eternal movement. I don’t know if you have ever meditated, if you have ever been alone, by yourself, far away from everything, from every person, from every thought and pursuit, if you have ever been completely alone, not isolated, not withdrawn into some fanciful dream or vision, but far away, so that in yourself there is nothing recognizable, nothing that you touch by thought or feeling, so far away that in this full solitude the very silence becomes the only flower, the only light, and the timeless quality that is not measurable by thought. Only in such meditation love has its being. Don’t bother to express it; it will express itself. Don’t use it. Don’t try to put it into action; it will act, and when it acts, in that action will be no regret, no contradiction, none of the misery and travail of man. So meditate alone. Get lost. And don’t try to remember where you have been. If you try to remember it, then it will be something that is dead. And if you hold on to the memory of it, then you will never be alone again. So meditate in that endless solitude, in the beauty of that love, in that innocence, in the new - then there is the bliss that is imperishable. The sky is very blue, the blue that comes after the rain, and these rains have come after many months of drought. After the rain the skies are washed clean and the hills are rejoicing, and the earth is still. And every leaf has the light of the sun on it, and the feeling of the earth is very close to you. So meditate in the very secret recesses of your heart and mind, where you have never been before. ********** 28. Thiền không phải là phương tiện để đạt cứu cánh; không có cứu cánh, không có sự đến; thiền là sự vận hành trong thời gian và ngoài thời gian. Mọi pháp môn, mọi phương cách đều trói buộc ý nghĩ vào thời gian, nhưng sự biết rõ – mà không chọn lựa – từng ý nghĩ, từng cảm thọ, hiểu rõ nguyên do, cơ cấu của chúng, và cứ để chúng nở hoa là sự khởi đầu của thiền. Trong khi ý nghĩ và cảm thọ rộ lên và chấm dứt thì thiền là sự vận hành siêu vượt thời gian. Trong sự vận hành này là cực lạc; trong sự hoàn toàn rỗng rang là tình yêu, và cùng với tình yêu là sự hủy diệt và sáng tạo. Meditation is not a means to an end; there is no end, no arrival; it is a movement in time and out of time. Every system, method, binds thought to time, but choiceless awareness of every thought and feeling, understanding of their motives, their mechanism, allowing them to blossom, is the beginning of meditation. When thought and feeling flourish and die, meditation is the movement beyond time. In this movement there is ecstasy; in complete emptiness there is love, and with love there is destruction and creation. ********** 29. Thiền là ánh sáng nội tâm soi sáng con đường cho hành động; nếu không có ánh sáng đó thì không có tình yêu. Meditation is that light in the mind which lights the way for action; and without that light there is no love. . ********** 30. Chẳng bao giờ thiền là cầu nguyện. cầu nguyện, van xin phát sinh từ lòng tự thương xót. Bạn cầu nguyện khi gặp cảnh cơ cầu, đau khổ; nhưng khi có hạnh phúc, an lạc thì không có sự van xin. Lòng tự xót thương này, được ghi khắc sâu đậm trong con người, là nguồn gốc của sự phân chia. Cái tách biệt, hay nghĩ chính nó là tách biệt – luôn luôn tìm cách đồng hóa nó với một cái gì đó không tách biệt – chỉ đem lại thêm phân chia và đau đớn. Từ sự rối ren này, con người kêu trời, réo chồng, hay thần thánh của tâm. Tiếng kêu này có thể tìm được sự đáp ứng, nhưng sự đáp ứng chỉ là tiếng vọng của lòng tự thương xót trong sự tách biệt của nó. Lập đi lập lại một số chữ, hay cầu nguyện chỉ là tự kỷ ám thị, tự khép kín và mang tính phá hoại. Sự cô lập của ý nghĩ luôn luôn ở trong phạm vi của những gì đã biết, và câu hỏi cho sự cầu nguyện chỉ là sự đáp ứng của những gì đã biết. Thiền lìa xa tất cả những thứ như thế. Trong cảnh giới này ý nghĩ không thể xâm nhập; không có sự phân biệt và do đó không có đặc điểm để nhận dạng. Thiền là bỏ ngỏ, bí mật không có chỗ dung thân. Mọi thứ đều phơi bày, sáng tỏ; lúc đó là cái đẹp của tình yêu Meditation is never prayer. Prayer, supplication, is born of self-pity. You pray when you are in difficulty, when there is sorrow; but when there is happiness, joy, there is no supplication. This self-pity, so deeply embedded in man, is the root of separation. That which is separate, or thinks itself separate, ever seeking identification with something that is not separate, brings only more division and pain. Out of this confusion one cries to heaven, or to one’s husband, or to some deity of the mind. This cry may find an answer, but the answer is the echo of self-pity, in its separation. The repetition of words, of prayers, is self-hypnotic, self-enclosing and destructive. The isolation of thought is always within the field of the known, and the answer to prayer is the response of the known. Meditation is far from this. In this field, thought cannot enter; there is no separation, and so no identity. Meditation is in the open; secrecy has no place in it. Everything is exposed, clear; then the beauty of love is. ********** 31. Đặc tính của thiền vào sáng hôm nay là vô, hoàn toàn trống vắng thời gian và không gian. Đây là thực tế, không phải một ý tưởng hay nghịch lý của những suy diễn đối nghịch. Một người có thể phát hiện sự trống rỗng lạ lùng này khi gốc rễ của mọi vấn đề tan biến. Gốc rễ đó là ý nghĩ; ý nghĩ phân chia và thủ chấp.Trong thiền, tâm thực sự trở nên trống vắng quá khứ, mặc dù nó vẫn có thể dùng quá khứ như ý nghĩ. Trạng thái này diễn ra suốt ngày; ban đêm giấc ngủ hoàn toàn không có ngày hôm qua và do đó tâm đạt đến cái vô thời. On this morning the quality of meditation was nothingness, the total emptiness of time and space. It is a fact and not an idea or the paradox of opposing speculations. One finds this strange emptiness when the root of all problems withers away. This root is thought, the thought that divides and holds. In meditation the mind actually becomes empty of the past, though it can use the past as thought. This goes on throughout the day and at night sleep is the emptiness of yesterday and therefore the mind touches that which is timeless. ********** 32. Thiền không phải chỉ là kiểm soát thân và ý, mà cũng không phải cách hít vào và thở ra. Thân phải tĩnh lặng, khỏe mạnh và không căng thẳng; độ nhạy của cảm xúc phải sắc bén và bền bỉ; và tâm với tất cả những lải nhải, rối loạn và mò mẫm tìm tòi – phải chấm dứt. Cơ thể không phải là cái mà một người cần bắt đầu trước mà đúng ra tâm với những ý kiến, tiên kiến và tư lợi là những thứ cần để ý. Khi tâm lành mạnh, đầy sinh khí và sung mãn thì cảm xúc sẽ nâng cao và vô cùng bén nhạy. Lúc đó thân, với trí tuệ tự nhiên sẵn có, chưa hề bị thói quen và sở thích làm cho hư hỏng, sẽ thực hiện các chức năng mà nó phải làm. Như thế một người phải bắt đầu với tâm chứ không phải với thân; tâm có nghĩa là ý nghĩ và những thể hiện đa dạng của nó. Thuần tập trung chỉ làm cho ý nghĩ thu hẹp, giới hạn và mong manh; sự tập trung sẽ đến một cách tự nhiên nếu ta biết rõ mọi cung cách của ý nghĩ. Sự tỉnh thức không đến từ môt người tư duy lựa chọn và loại trừ, bám víu và khước từ. Sự tỉnh thức này không lựa chọn, và biết rõ cả bên ngoài lẫn bên trong; nó là dung thông giữa trong và ngoài, do đó mọi phân chia giữa ngoài và trong không còn nữa. Ý nghĩ tiêu diệt cảm xúc, mà cảm xúc là tình yêu. Ý nghĩ chỉ có thể cống hiến lạc thú, và trong sự theo đuổi lạc thú thì tình yêu bị gạt ra rìa. Thú ăn nhậu tồn tại ý nghĩ, nếu chỉ kiềm chế hay đè nén sư thích thú mà ý nghĩ đem lại này thì vô nghĩa; làm như vậy chỉ gây ra đủ mọi hình thức xung đột và cưỡng bách. Ý nghĩ, có nghĩa là vật chất, không thể tìm kiếm cái gì siêu vượt thời gian, vì ý nghĩ là ký ức, và kinh nghiệm trong ký ức đó thì khô chết như lá thu năm rồi. Chú ý xuất hiện từ sự biết rõ về tất cả những thứ đo, chú ý không phải là sản phẩm của vô ý. Chính vô ý sai sử những thói quen ưa thích khoái lạc củ thân xác và làm suy giảm cường độ của cảm xúc. Không thể chuyển vô ý thành chú ý. Biết được vô ý là chú ý. Thấy được diễn biến phúc tạp này là thiền, và chỉ từ đó trật tự hình thành trong sự hỗn loạn này. Trật tự này cũng tuyệt đối như trật tự trong toán học, và từ đó khởi sinh hành động, hành động tức thời. Trật tự không phải là sắp đặt, thiết kế và làm cho cân xứng; những thứ này mãi về sau mới đến. Trật tự xuất phát từ cái tâm không bừa bộn với những gì được ý nghĩ tạo ra. Khi ý nghĩ im lặng là có sự rỗng rang, có nghĩa là trật tự. Meditation is not the mere control of body and thought, nor is it a system of breathing in and breathing out. The body must be still, healthy and without strain; sensitivity of feeling must be sharpened and sustained; and the mind with all its chattering, disturbances and gropings must come to an end. It is not the organism that one must begin with, but rather it is the mind with its opinions, prejudices and self-interest that must be seen to. When the mind is healthy, vital and vigorous, then feeling will be heightened and will be extremely sensitive. Then the body, with its own natural intelligence, which hasn’t been spoiled by habit and taste, will function as it should. So one must begin with the mind and not with the body, the mind being thought and the varieties of expressions of thought. Mere concentration makes thought narrow, limited and brittle, but concentration comes as a natural thing when there is an awareness of the ways of thought. This awareness does not come from the thinker who chooses and discards, who holds on to and rejects. This awareness is without choice and is both the outer and the inner; it is an interflow between the two, so the division between the outer and the inner comes to an end. Thought destroys feeling - feeling being love. Thought can offer only pleasure, and in the pursuit of pleasure love is pushed aside. The pleasure of eating, of drinking, has its continuity in thought, and merely to control or suppress this pleasure which thought has brought about has no meaning; it creates only various forms of conflict and compulsion. Thought, which is matter, cannot seek that which is beyond time, for thought is memory, and the experience in that memory is as dead as the leaf of last autumn. In awareness of all this comes attention, which is not the product of inattention. It is inattention, which has dictated the pleasurable habits of the body and diluted the intensity of feeling. Inattention cannot be made into attention. The awareness of inattention is attention. The seeing of this whole complex process is meditation, from which alone comes order in this confusion. This order is as absolute as is the order in mathematics and from this there is action - the immediate doing. Order is not arrangement, design and proportion; these come much later. Order comes out of a mind that is not cluttered up by the things of thought. When thought is silent, there is emptiness, which is order. ********** 33. Giòng sông thật kỳ vĩ, rộng, sâu, với không biết bao nhiêu thành phố hai bên bờ; giòng sông tự do một cách phóng túng, nhưng chưa bao giờ từ bỏ chính nó. Tất cả sự sống là ở hai bên bờ, những cánh đồng xanh, những khu rừng, những xóm nhà hiu quạnh, cái chết, tình yêu và sự tàn phá; có những cây câu dài và rộng bắc ngang giòng sông trông thật thanh nhã và thường được sử dụng. Có những giòng suối và những con sông khác đổ vào nó nhưng nó vẫn là mẹ của tất cả những giòng sông, nhỏ cũng như lớn. Giòng sông luôn luôn đầy nước, luôn luôn thanh tẩy tự thân, và thật là điều may mắn được nhìn ngắm giòng sông vào một buổi chiều với những đám mây sắc thẫm và màu nước ánh vàng của giòng sông. Giòng nước nhỏ đầu nguồn ở tận đằng xa – giữa những tảng đá khổng lồ, trông có vẻ như quá cô đọng để tạo ra giòng sông kỳ vĩ này – là khởi nguồn của sự sống, và sự chấm dứt của nó vượt ra khỏi hai bờ và biển cả. Thiền cũng giống như giòng sông đó, có khác chăng là thiền vô thủy và vô chung; thiền đã khởi đầu và kết thúc của thiền là sự khởi đầu của nó. Thiền không có nguyên nhân và động thái của thiền chính là sự tân tạo của chính nó. Thiền luôn luôn mới, thiền không bao giờ góp nhặt để trở thành già nua; thiền không hề bị nhiễm ô vì không bám rễ vào thời gian. Thiền thì tốt, nhưng đừng gò ép, và cũng đừng cố gắng; hãy bắt đầu với một giòng chảy nhỏ rồi lưu chuyển vượt thời gian và không gian, nơi ý nghĩ và cảm thọ không thể xâm nhập, nơi kinh nghiệm là không. It was really a marvelous river, wide, deep, with so many cities on its banks, so carelessly free and yet never abandoning itself. All life was there upon its banks, green fields, forests, solitary houses, death, love and destruction; there were long, wide bridges over it, graceful and well-used. Other streams and rivers joined it but she was the mother of all rivers, the little ones and the big ones. She was always full, ever purifying herself, and of an evening it was a blessing to watch her, with deepening color in the clouds and her waters golden. But the little trickle so far away, amongst those gigantic rocks, which seemed so concentrated in producing it, was the beginning of life, and its ending was beyond its banks and the seas. Meditation was like that river, only it had no beginning and no ending; it began and its ending was its beginning. There was no cause and its movement was its renewal. It was always new, it never gathered to become old; it never got sullied for it had no roots in time. It is good to meditate, not forcing it, not making any effort, beginning with a trickle and going beyond time and space, where thought and feeling cannot enter, where experience is not. ********** 34. Thiền là hoàn toàn giải tỏa năng lượng. Meditation is the total release of energy. ********** 35. Trong khoảng không gian mà ý nghĩ tạo ra quanh nó không hề có tình yêu. Khoảng không gian này phân cách con người với con người, và trong đó tất cả những gì đang trở thành, những giành giật của đời sống, nỗi thống khổ và lo sợ. Thiền là chấm dứt khoảng không gian này, tức là kết liễu cái “tôi”. Lúc đó quan hệ sẽ có một ý nghĩa hoàn toàn khác, vì trong không gian không do ý nghĩ tạo thành, người khác [cái khác] không tồn tại vì bạn không tồn tại. Như thế thiền không phải là sự theo đuổi một hình ảnh, dù được thiêng liêng hóa đến đâu bởi truyền thống. Đúng ra thiền là không gian vô biên, nơi ý nghĩ không thể nào xâm nhập. Đối với chúng ta – khoảng không gian hạn hẹp được ý nghĩ tạo ra quanh nó, tức cái “tôi” – quan trọng hơn tất cả, vì đó là tất cả những gì mà tâm biết và đồng hóa chính nó với những hiện hữu trong đó. Sự lo sợ không còn hiện hữu khời sinh trong khoảng không gian này. Nhưng nếu hiểu được điều này trong thiền thì tâm nhập vào một chiều kích, trong đó hành vi là vô vi. Chúng ta không biết tình yêu là gì, vì trong khoảng không gian được ý nghĩ tạo ra quanh nó thành cái “tôi”, tình yêu là sự xung đột giữa cái “tôi” và cái “không phải tôi”. Sự xung đột này, sự tra tấn này, không phải là tình yêu. Ý nghĩ chính là sự phủ nhận tình yêu, nó không thể đi vào cõi không gian trong đó không có cái “tôi”. Trong không gian đó có cái phước báu mà con người vẫn theo đuổi nhưng không bao giờ tìm thấy. Con người tìm kiếm nó trong nội vi hữu hạn của ý nghĩ, và chính ý nghĩ giết chết sự hỷ lạc của phước bàu này. In the space which thought creates around itself there is no love. This space divides man from man, and in it is all the becoming, the battle of life, the agony and fear. Meditation is the ending of this space, the ending of the “me.” Then relationship has quite a different meaning, for in that space which is not made by thought, the other does not exist, for you do not exist. Meditation, then, is not the pursuit of some vision, however sanctified by tradition. Rather it is the endless space where thought cannot enter. To us, the little space made by thought around itself, which is the “me,” is the extremely important, for this is all the mind knows, identifying itself with everything that is in that space. And the fear of not being is born in that space. But in meditation, when this is understood, the mind can enter into a dimension of space where action is inaction. We do not know what love is, for in the space made by thought around itself as the “me,” love is the conflict of the “me” and the “not-me.” This conflict, this torture, is not love. Thought is the very denial of love, and it cannot enter into that space where the “me” is not. In that space is the benediction which man seeks and cannot find. He seeks it within the frontiers of thought, and thought destroys the ecstasy of this benediction. ********** 36. Đúc tin, cũng như lý tưởng, chẳng bao giờ cấn thiết. Cả hai làm tiêu hao sức lực cần cho công cuộc khám phá thực tế, tức cái “đang là”. Đúc tin, cũng như lý tưởng là những hình thức trốn thực tế, và troang sự trốn chạy không hề có sự chấm dứt đau khổ. Chấm dứt đau khổ là hiểu rõ thực tế tù khoảnh khắc này sang khoảnh khắc khác. Không một pháp môn hay phương cách nào, chỉ có sự thấy biết thực tế mà không lựa chọn mới đem lại cái hiểu. Hành thiền theo một pháp môn là trốn tránh thực tế về cái bạn là; điều quan trọng là hiểu rõ chính mình, và sự thay đổi thường xuyên của những sự kiện thực tế về mình, thay vì thiền để tìm kiếm thần linh, hình ảnh, cảm giác lạ và những hình thức giải trí khác. Belief is so unnecessary, as are ideals. Both dissipate energy which is needed to follow the unfolding of the fact, the “what is.” Beliefs, like ideals, are escapes from the fact and in escape there is no end to sorrow. The ending of sorrow is the understanding of the fact from moment to moment. There is no system or method which will give understanding but only a choiceless awareness of a fact. Meditation according to a system is the avoidance of the fact of what you are; it is far more important to understand yourself, the constant changing of the facts about yourself, than to meditate in order to find god, have visions, sensations, and other forms of entertainment. ********** 37. Thiền vào giờ đó thì tự do và cũng giống như nhập vào một thế giới bất khả tri của cái đẹp và sự tĩnh lặng; đó là một thế giới không có hình ảnh, biểu tượng hay ngôn từ, và cũng không có những gợn sóng của quá khứ. Tình yêu là sự chết đi trong từng khoảnh khắc và mỗi cái chết là sự khởi đầu mới của tình yêu. Tình yêu thì không bao giờ ràng buộc vì tình yêu không có gốc rễ; tình yêu bừng nở mà không có nguyên nhân, và là ngọn lửa thiêu hủy mọi biên giới, những hàng rào được dựng lên một cách chắc chắn của ý thức. Tình yêu là cái đẹp siêu vượt ý nghĩ và cảm thọ, nó không thể được diễn tả trên khung vải, bằng ngôn từ, hay tạc ghi trên đá. Thiền là an lạc và cùng đến với an lạc là phước báu. Meditation at that hour was freedom and it was like entering into an unknown world of beauty and quietness; it was a world without image, symbol or word, without waves of memory. Love was the death of every minute and each death was the renewing of love. It was not attachment, it had no roots; it flowered without cause and it was a flame that burned away the borders, the carefully built fences of consciousness. It was beauty beyond thought and feeling; it was not put together on canvas, in words or in marble. Meditation was joy and with it came a benediction. ********** 38. Thiền là sự nở rộ của tình yêu. The flowering of love is meditation. ********** 39. Trong thiền cần tìm xem liệu kiến thức có thể chấm dứt và do đó thoát khỏi những gì đã biết. In meditation one has to find out whether there is an end to knowledge and so freedom from the known. ********** ********** Trôøi möa taàm taõ suoát ñeâm laãn ngaøy, theo coáng raõnh gioøng nöôùc buøn chaûy ra bieån, bieán maët nöôùc thaønh maøu naâu chocolate. Khi ñi treân bôø anh thaáy nhöõng con soùng thaät lôùn, roài chuùng vôõ tung thaønh nhöõng löôïn cong kyø vó vaø ñoäng löïc. Anh ñi ngöôïc gioù, roài baát chôït anh nhaän ra khoâng coù gì giöõa anh vaø baàu trôøi, vaø söï roäng môû naøy laø thieân ñöôøng. Hoaøn toaøn roäng môû, boû ngoû - ñoái vôùi ñoài nuùi, bieån caû vaø con ngöôøi – chính laø coát tuûy cuûa thieàn. Khoâng ñeà khaùng, khoâng döïng leân nhöõng haøng raøo noäi taâm ñoái vôùi baát cöù gì, voâ ngaïi hoaøn toaøn tröôùc nhöõng thoâi thuùc, cöôõng baùch vaø ñoøi hoûi taàm thöôøng, vôùi taát caû nhöõng tranh chaáp nhoû nhen vaø thoùi ñaïo ñöùc giaû laø ñi trong ñôøi vôùi voøng tay môû roäng. Chieàu hoâm ñoù, ñi boä treân baõi caùt öôùt giöõa baày haûi aâu, anh caûm nhaän caùi yù nghóa kyø laï cuûa töï do roäng môû vaø veû ñeïp vó ñaïi cuûa tình yeâu, noù khoâng ôû trong anh hay ngoaøi anh maø khaép nôi. Chuùng ta khoâng nhaän thöùc ñöôïc söï quan troïng khi thoaùt khoûi nhöõng thuù vui chæ ñem ñeán phieàn toaùi vaø ñau ñôùn, ñeå taâm moät mình. Chæ khi naøo hoaøn toaøn moät mình thì taâm roäng môû. Anh caûm nhaän taát caû ñieàu naøy moät caùch thaät tình côø, gioáng nhö moät côn gioù lôùn queùt ngang maët ñaát vaø xuyeân qua anh. Anh ôû ñoù - khoâng coøn gì caû, roãng rang - vaø do ñoù hoaøn toaøn roäng môû. Caùi ñeïp cuûa noù khoâng coù trong ngoân töø hay trong caûm thoï maø hình nhö ôû khaép nôi - quanh anh, trong anh, treân maët nöôùc, vaø giöõa raëng ñoài. Ñaáy chính laø thieàn. *Ghi chuù: “You” – “Anh” trong ñoaïn vaên naøy chính laø K It had rained heavily during the night and the day, and down the gullies the muddy stream poured into the sea, making it chocolate-brown. As you walked on the beach the waves were enormous and they were breaking with magnificent curve and force. You walked against the wind, and suddenly you felt there was nothing between you and the sky, and this openness was heaven. To be so completely open, vulnerable - to the hills, to the sea and to man - is the very essence of meditation. To have no resistance, to have no barriers inwardly towards anything, to be really free, completely, from all the minor urges, compulsions and demands, with all their little conflicts and hypocrisies, is to walk in life with open arms. And that evening, walking there on that wet sand, with the sea gulls around you, you felt the extraordinary sense of open freedom and the great beauty of love which was not in you or outside you - but everywhere. We don’t realize how important it is to be free of the nagging pleasures and their pains, so that the mind remains alone. It is only the mind that is wholly alone that is open. You felt all this suddenly, like a great wind that swept over the land and through you. There you were - denuded of everything, empty - and therefore utterly open. The beauty of it was not in the word or in the feeling, but seemed to be everywhere - about you, inside you, over the waters and in the hills. Meditation is this. ********** Thieàn khoâng phaûi laø taäp trung, coù nghóa laø loaïi tröø, chia ly, ñeà khaùng, vaø nhö theá laø xung ñoät. Taâm thieàn coù theå taäp trung, nhöng khoâng loaïi tröø, vaø ñeà khaùng; coøn caùi taâm ñöôïc taäp trung thì khoâng theå thieàn. Meditation is not concentration, which is exclusion, a cutting off, a resistance and so a conflict. A meditative mind can concentrate, which then is not an exclusion, a resistance, but a concentrated mind cannot meditate. ********** Trong söï hieåu thieàn coù tình yeâu, vaø tình yeâu khoâng phaûi laø saûn phaåm cuûa caùc phaùp moân, cuûa thoùi quen, hay haønh theo moät phöông phaùp. Tình yeâu khoâng theå ñöôïc uoán naén baèng yù nghó. Tình yeâu xuaát hieän khi coù söï im laëng tuyeät ñoái, moät söï im laëng trong ñoù thieàn giaû hoaøn toaøn vaéng maët; taâm chæ coù theå im laëng khi hieåu roõ nhöõng haønh hoaït cuûa noù nhö yù nghó vaø caûm thoï. Muoán hieåu ñöôïc haønh hoaït cuûa yù nghó vaø caûm thoï thì khoâng coù söï leân aùn trong khi quan saùt. Quan saùt nhö theá laø moät kyû luaät, moät thöù kyû luaät linh hoaït vaø töï do, khoâng phaûi thöù kyû luaät cuûa söï tuaân haønh. In the understanding of meditation there is love, and love is not the product of systems, of habits, of following a method. Love cannot be cultivated by thought. Love can perhaps come into being when there is complete silence, a silence in which the meditator is entirely absent; and the mind can be silent only when it understands its own movement as thought and feeling. To understand this movement of thought and feeling there can be no condemnation in observing it. To observe in such a way is a discipline, and that kind of discipline is fluid, free, not the discipline of conformity. ********** Saùng hoâm aáy maët bieån troâng nhö moät ñaïi hoà hay moät con soâng kyø vó khoâng moät gôïn soùng, vaø tónh laëng ñeán ñoä anh coù theå thaáy aùnh sao phaûn chieáu ngay töø luùc tinh mô. Bình minh chöa loù daïng vì theá caùc vì sao, boùng cuûa vaùch ñaù vaø aùnh ñeøn xa xa töø thaønh phoá hieän roõ treân maët nöôùc. Khi leân cao daàn töø chaân trôøi khoâng moät gôïn maây, vaàng thaùi döông taïo neân moät ñöôøng saùng maàu hoaøng kim; thaät tuyeät vôøi khi ngaém aùnh döông töø neàn trôøi California toûa ñaày maët ñaát, töøng laù caây vaø töøng ngoïn coû. Trong luùc ngaém nhìn caûnh trí, moät söï tónh laëng laï thöôøng xaûy ñeán vôùi anh. Boä oùc trôû neân thaät im laëng, khoâng moät phaûn öùng, khoâng moät chuyeån ñoäng, vaø thaät laø kyø laï khi caûm nhaän söï tónh laëng meânh moâng naøy. “Caûm nhaän” khoâng phaûi laø töø ngöõ. Phaåm chaát cuûa söï im laëng ñoù, söï tónh laëng ñoù khoâng theå ñöôïc caûm nhaän bôûi boä oùc, noù ôû ngoaøi boä oùc. Boä oùc coù theå hình dung, taïo ra moät coâng thöùc hay kieåu maãu cho töông lai, nhöng söï tónh laëng naøy vöôït ra khoûi taàm cuûa boä oùc, ngoaøi moïi töôûng töôïng, ngoaøi moïi öôùc muoán. Anh tónh laëng ñeán noãi thaân anh hoaøn toaøn trôû thaønh moät phaàn cuûa ñaát, moät phaàn cuûa baát cöù gì tónh laëng. Ngoïn gioù thoaûng töø treân ñoài thoåi xuoáng laøm khua ñoäng laù caây, nhöng söï tónh laëng naøy, caùi phaåm chaát laï thöôøng naøy cuûa söï im laëng vaãn khoâng xaøo xaïc. Ngoâi nhaø ôû giöõa ñoài vaø bieån, troâng ra bieån caû. Trong luùc ngaém bieån, thaät tónh laëng, anh thöïc söï trôû neân moät phaàn cuûa moïi vaät. Anh laø moïi vaät. Anh laø aùnh saùng vaø veû ñeïp cuûa tình yeâu. Moät laàn nöõa, neáu baûo “anh laø moät phaàn cuûa moïi vaät” cuõng khoâng ñuùng; chöõ “anh” khoâng phuø hôïp vì anh thöïc söï khoâng coù ñoù. Anh khoâng toàn taïi. Chæ coù söï tónh laëng, caùi ñeïp, vaø yù nghóa laï thöôøng cuûa tình yeâu. Ghi chuù: “You” – “Anh” trong ñoaïn vaên naøy chính laø K. That morning the sea was like a lake or an enormous river - without a ripple, and so calm that you could see the reflections of the stars so early in the morning. The dawn had not yet come, so the stars, the reflection of the cliff and the distant lights of the town were there on the water. And as the sun came up over the horizon in a cloudless sky it made a golden path, and it was extraordinary to see that light of California filling the earth and every leaf and blade of grass. As you watched, a great stillness came into you. The brain itself became very quiet, without any reaction, without a movement, and it was strange to feel this immense stillness. “Feel” isn’t the word. The quality of that silence, that stillness, is not felt by the brain; it is beyond the brain. The brain can conceive, formulate or make a design for the future, but this stillness is beyond its range, beyond all imagination, beyond all desire. You are so still that your body becomes completely part of the earth, part of everything that is still. And as the slight breeze came from the hills, stirring the leaves, this stillness, this extraordinary quality of silence, was not disturbed. The house was between the hills and the sea, overlooking the sea. And as you watched the sea, so very still, you really became part of everything. You were everything. You were the light, and the beauty of love. Again, to say “you were a part of everything” is also wrong; the word “you” is not adequate because you really weren’t there. You didn’t exist. There was only that stillness, the beauty, the extraordinary sense of love. ********** Töø ngöõ “anh” vaø “toâi” phaân chia moïi thöù. Trong söï im laëng laï thöôøng vaø caùi tónh mòch naøy söï phaân chia ñoù khoâng toàn taïi. Khi anh nhìn qua cöûa soå, khoâng gian vaø thôøi gian hình nhö chaám döùt, vaø khoaûng khoâng gian chia caét kia khoâng coù thöïc theå. Chieác laù kia, caây khuynh dieäp vaø maët nöôùc xanh loang loaùng aùnh saùng khoâng khaùc anh. Thieàn thaät ñôn giaûn. Chuùng ta laøm cho thieàn trôû neân phöùc taïp. Chuùng ta theâu deät moät maïng löôùi nhöõng yù töôûng quanh noù - nhöõng caùi laø thieàn vaø nhöõng caùi khoâng laø thieàn. Nhöng thieàn khoâng phaûi nhöõng caùi nhö theá. Vì thieàn quaù ñôn giaûn neân chuùng ta khoâng baét gaëp thieàn, vì taâm chuùng ta quaù phöùc taïp, quaù moøn cuõ vì thôøi gian vaø quaù leä thuoäc vaøo thôøi gian. Chính caùi taâm ñoù ñònh ñoaït sinh hoaït cuûa traùi tim vaø theá laø raéc roái khôûi sinh. Thieàn ñeán moät caùch töï nhieân, deã daøng moät caùch kyø laï, khi anh ñi boä treân baõi caùt, khi anh nhìn qua cöûa soå, hay ngaém nhöõng ngoïn ñoài huøng vó bò thieâu ñoát bôûi maët trôøi cuûa muøa heø qua. Taïi sao chuùng ta laø nhöõng con ngöôøi bò haønh haï ñeán nhö theá, vôùi ñoâi maét luoân luoân ñaãm leä vaø nuï cöôøi giaû doái treân moâi? Neáu ñi boä moät mình giöõa raëng ñoài, trong röøng, hay doïc theo baõi caùt traéng ñaõ ñöôïc taåy saïch, anh seõ hieåu thieàn laø gì trong caùi coâ tòch aáy. Caùi an laïc cuûa söï coâ tòch ñeán khi anh khoâng sôï haõi vì chæ coù moät mình khoâng coøn thuoäc veà theá gian naøy vaø raøng buoäc vôùi baát cöù gì. Theá roài, cuõng nhö buoåi bình minh hoâm nay, “noù” ñeán thaät laëng leõ, vaø taïo ra con ñöôøng maøu hoaøng kim trong söï tónh mòch laï thöôøng naøy; “noù” coù töø khôûi thuûy, baây giôø, vaø seõ luoân luoân ôû ñoù. Ghi chuù: “You” – “Anh” trong ñoaïn vaên naøy chính laø K. “Noù” seõ ñöôïc giaûi thích trong phaàn sau, cuøng vôùi “caùi kia” The word “you” and “I” separate things. This division in this strange silence and stillness doesn’t exist. And as you watched out of the window, space and time seemed to have come to an end, and the space that divides had no reality. That leaf and that eucalyptus and the blue shinning water were not different from you. Meditation is really very simple. We complicate it. We weave a web of ideas around it what it is and what it is not. But it is none of these things. Because it is so very simple it escapes us, because our minds are so complicated, so timeworn and time-based. And this mind dictates the activity of the heart, and then the trouble begins. But meditation comes naturally, with extraordinary ease, when you walk on the sand or look out of your window or see those marvelous hills burnt by last summer’s sun. Why are we such tortured human beings, with tears in our eyes and false laughter on our lips? If you could walk alone among those hills or in the woods or along the long, white, bleached sands, in that solitude you would know what meditation is. The ecstasy of solitude comes when you are not frightened to be alone - no longer belonging to the world or attached to anything. Then, like that dawn that came up this morning, it comes silently, and makes a golden path is the very stillness, which was at the beginning, which is now, and which will be always there. ********** Thieàn laø söï vaän haønh trong caùi khoâng bieát vaø thuoäc veà caùi baát khaû tri. Baïn khoâng hieän dieän maø chæ coù söï vaän haønh. Hoaëc baïn quaù taàm thöôøng hoaëc quaù vó ñaïi ñoái vôùi söï vaän haønh naøy. Khoâng coù gì ôû phía sau hay phía tröôùc noù. Noù chính laø naêng löôïng maø yù nghó vaät chaát khoâng theå chaïm ñeán. YÙ nghó laø sai laïc, vì yù nghó laø saûn phaåm cuûa hoâm qua; yù nghó bò vöôùng maéc trong nhöõng traàn lao cuûa nhieàu theá kyû, vaø vì vaäy roái ren, khoâng roõ raøng. Duø baïn coù laøm caùch gì ñi nöõa, caùi ñaõ bieát khoâng theå naøo ñaït ñeán caùi khoâng theå bieát. Thieàn laø cheát ñi nhöõng gì ñaõ bieát. Meditation is a movement in and of the unknown. You are not there, only the movement. You are too petty or too great for this movement. It has nothing behind it or in front of it. It is that energy which thought-matter cannot touch. Thought is perversion, for it is the product of yesterday; it is caught in the toils of centuries and so is confused, unclear. Do what you will, the known cannot reach out for the unknown. Meditation is the dying to the known. ********** Thieàn ñònh cuûa moät caùi taâm hoaøn toaøn im laëng laø phöôùc baùu maø con ngöôøi luoân luoân tìm kieám. Moïi tính chaát cuûa söï im laëng ôû trong söï im laëng naøy. The meditation of a mind that is utterly silent is the benediction that man is ever seeking. In this silence every quality of silence is. ********** Moät khi baïn ñaõ ñaët ñöôïc neàn taûng ñaïo haïnh, coù nghóa laø traät töï trong quan heä thì töø ñoù hình thaønh ñaëc tính cuûa tình yeâu vaø caùi cheát, nghóa laø taát caû nhöõng gì cuûa cuoäc soáng; luùc ñoù taâm seõ trôû neân yeân tónh laï thöôøng, im laëng moät caùch töï nhieân, khoâng phaûi im laëng do ñeø neùn, kyû luaät vaø kieåm soaùt, vaø söï im laëng naøy voâ cuøng saâu saéc. Khoâng ngoân töø, khoâng moâ taû naøo coù theå vöôït xa hôn. Luùc ñoù taâm khoâng tìm hieåu caùi tuyeät ñoái vì khoâng caàn thieát, vì trong söï im laëng ñoù coù caùi ñang laø. Taát caû nhöõng thöù ñoù laø phöôùc baùu cuûa thieàn. Once you have laid the foundation of virtue, which is order in relationship, there comes into being this quality of love and of dying, which is all of life; then the mind becomes extraordinarily quiet, naturally silent, not made silent through suppression, discipline and control, and that silence is immensely rich. Beyond that, no word, no description is of any avail. Then the mind does not inquire into the absolute because it has no need, for in that silence there is that which is. And the whole of this is the benediction of meditation. ********** Sau ñôït möa nhöõng ngoïn ñoài troâng thaät ñeïp. Chuùng vaãn coøn maàu naâu vì bò thieâu ñoát bôûi maët trôøi muøa haï, chaúng bao laâu nöõa caùc maàm xanh seõ nhuù leân. Trôøi ñaõ möa taàm taõ, vaø veû ñeïp cuûa raëng ñoài khoâng theå naøo taû heát. Trôøi vaãn coøn maây, trong khoâng khí phaûng phaát muøi caây sôn, caây xoâ thôm vaø khuynh dieäp. Thaät laø kyø dieäu khi ôû giöõa caûnh vaät nhö theá, vaø moät söï tónh laëng laï thöôøng xaâm chieám anh. Khoâng nhö bieån caû ôû döôùi xa kia, raëng ñoài hoaøn toaøn im laëng. Khi quan saùt vaø nhìn ngaém xung quanh, anh ñaõ ñeå laïi taát caû trong caên nhaø nhoû döôùi kia - aùo quaàn, taát caû yù nghó vaø nhöõng leà thoùi kyø quaëc cuûa cuoäc ñôøi. Anh ñang ngao du moät caùch nheï nhaøng, khoâng moät yù nghó, khoâng moät gaùnh naëng, chæ coøn moät caûm giaùc cuûa söï roãng rang hoaøn toaøn vaø caùi ñeïp. Nhöõng buïi caây xanh chaúng bao laâu seõ xanh hôn, vaø chæ trong voøng vaøi tuaàn nöõa muøi höông cuûa chuùng seõ ñaäm hôn. Baày cun cuùt caát tieáng goïi nhau vaø moät vaøi con vöøa bay xaø ñeán. Taâm khoâng heà hay bieát noù ñang ôû trong traïng thaùi thieàn, trong ñoù tình yeâu ñang roä nôû. Xeùt cho cuøng, chæ treân ñaát thieàn thì hoa naøy môùi nôû. Thaät laø kyø laï, traïng thaùi ñoù theo ñuoåi anh suoát ñeâm, vaø khi anh thöùc giaác, tröôùc khi maët trôøi leân thaät laâu, noù vaãn coøn ñoù trong tim anh vôùi nieàm an laïc tuyeät vôøi, khoâng vì moät nguyeân do. Traïng thaùi thieàn ñaõ ôû ñoù, voâ duyeân côù, vaø ngaát ngaây. Noù seõ coøn ñoù suoát ngaøy maø khoâng caàn anh van xin hay môøi giöõ noù ôû laïi vôùi anh. Ghi chuù: “You” – “Anh” trong ñoaïn vaên naøy chính laø K. After the rains the hills were splendid. They were still brown from the summer sun, and soon all the green things would come out. It had rained quite heavily, and the beauty of those hills was indescribable. The sky was still clouded and in the air there was the smell of sumac, sage and eucalyptus. It was splendid to be among them, and a strange stillness possessed you. Unlike the sea, which lay far down below you, those hills were completely still. As you watched and looked about you, you had left everything down below in that little house - your clothes, your thoughts and the odd ways of life. Here you were traveling very lightly, without any thoughts, without any burden, and with a feeling of complete emptiness and beauty. The little green bushes would soon be still greener, and in a few weeks’ time they would have a stronger smell. The quails were calling and a few of them flew over. Without knowing it, the mind was in a state of meditation in which love was flowering. After all, only in the soil of meditation can this flower bloom. It was really quite marvelous and, strangely, all through the night it pursued you, and when you woke, long before the sun was up, it was still there in your heart with its incredible joy, for no reason whatsoever. It was there, causeless, and quite intoxicating. It would be there all through the day without your ever asking or inviting it to stay with you. ********** Ngoaøi haøng hieân ngaùt höông, coøn laâu laém bình minh môùi ñeán vaø haøng caây vaãn coøn im laëng, höông thôm laø veû ñeïp. Nhöng loaïi höông thôm naøy khoâng theå kinh nghieäm ñöôïc; tieán trình kinh nghieäm phaûi ngöng laïi, vì kinh nghieäm chæ cuûng coá caùi ñaõ bieát. Caùi ñaõ bieát khoâng bao giôø coù theå laø höông thôm. Thieàn khoâng bao giôø laø kinh nghieäm theâm; thieàn khoâng nhöõng laø chaám döùt kinh nghieäm - töùc laø phaûn öùng ñoái vôùi thaùch thöùc, duø lôùn hay nhoû - maø coøn môû caùnh cöûa cho höông thôm, môû caùnh cöûa hoûa loø maø löûa trong ñoù thieâu huûy troïn veïn, khoâng ñeå laïi buïi tro, khoâng chuùt taøn dö. Chuùng ta laø nhöõng taøn dö, nhöõng con ngöôøi ngoan ngoaõn cuûa haøng ngaøn ngaøy hoâm qua, moät chuoãi lieân tuïc cuûa nhöõng kyù öùc baát taän, cuûa choïn löïa vaø tuyeät voïng. Ñaïi ngaõ vaø Tieåu ngaõ laø hình thaùi cuûa hieän höõu maø hieän höõu laø tö duy vaø tö duy laø hieän höõu, vôùi noãi ñau khoå trieàn mieân. Trong ngoïn löûa cuûa thieàn tö duy chaám döùt cuøng vôùi caûm thoï, vì caû hai khoâng phaûi tình yeâu. Khoâng coù tình yeâu, khoâng coù höông thôm; khoâng coù tình yeâu thì chæ coù tro than maø treân ñoù chuùng ta xaây döïng hieän höõu cuûa chính mình. Tình yeâu ñeán töø söï troáng khoâng. There on the perfumed verandah, when dawn was still far away and the trees were still silent, what is essence is beauty. But this essence is not experienceable; experiencing must cease, for experience only strengthens the known. The known is never the essence. Meditation is never the further experiencing; it is not only the ending of experience, which is the response to challenge, great or small, but it is the opening of the door to essence, opening the door of a furnace whose fire utterly destroys, without leaving any ashes; there are no remains. We are the remains, the yes-sayers of many thousand yesterdays, a continuous series of endless memories, of choice and despair. The Big Self and the Little Self are the pattern of existence and existence is thought and thought is existence, with never-ending sorrow. In the flame of meditation thought ends and with it feeling, for neither is love. Without love, there is no essence; without it there are only ashes on which is based our existence. Out of the emptiness love is. ********** Thieàn laø haønh vi cuûa söï im laëng. Meditation is the action of silence. ********** Thieàn khoâng coù khôûi ñaàu vaø cuõng khoâng coù keát thuùc; trong ñoù khoâng coù thaønh ñaït hay thaát baïi, khoâng huaân taäp vaø cuõng khoâng xaû boû; thieàn laø söï vaän haønh baát taän vaø do ñoù ôû ngoaøi vaø ôû treân thôøi gian vaø khoâng gian. Chöùng nghieäm thieàn laø phuû nhaän thieàn, vì ngöôøi chöùng nghieäm bò raøng buoäc vôùi thôøi gian vaø khoâng gian, kyù öùc vaø nhaän bieát qua hoài töôûng. Neàn taûng cuûa chaân thieàn laø söï tænh thöùc khoâng phaûn öùng, söï tænh thöùc ñoù hoaøn toaøn töï do ñoái vôùi uy quyeàn vaø tham voïng, ghen gheùt vaø sôï haõi. Thieàn hoaøn toaøn voâ nghóa vaø chaúng coù gì quan troïng neáu khoâng coù töï do naøy, vaø khoâng coù söï thaáy bieát chính mình; bao giôø coøn löïa choïn thì khoâng coù söï thaáy bieát chính mình. Löïa choïn haøm yù xung ñoät, ngaên che söï hieåu bieát caùi “ñang laø.” Lang thang trong töôûng töôïng, hay nhöõng ñöùc tin laõng maïn thì khoâng phaûi thieàn; boä oùc phaûi töï côûi boû moïi huyeàn thoaïi, aûo töôûng, an toaøn vaø ñoái dieän söï thaät veà tính caùch hö giaû cuûa chuùng. Khoâng heà coù söï maát chuù yù, moïi thöù ñeàu ôû trong söï vaän haønh cuûa thieàn. Ñoùa hoa laø hình theå, höông thôm, maøu saéc vaø veû ñeïp - ñoù laø toaøn theå ñoùa hoa. Xeù naùt ñoùa hoa baèng haønh ñoäng, hay baèng lôøi thì ñoùa hoa khoâng coøn, chæ coøn söï hoài töôûng veà caùi ñaõ laø, nghóa laø khoâng phaûi ñoùa hoa. Thieàn laø toaøn theå ñoùa hoa vôùi veû ñeïp, söï taøn phai vaø ñôøi soáng cuûa noù. Meditation has no beginning and no end; in it there is no achievement and no failure, no gathering and no renunciation; it is a movement without finality and so beyond and above time and space. The experiencing of it is the denying of it, for the experiencer is bound to time and space, memory and recognition.The foundation for true meditation is that passive awareness which is the total freedom from authority and ambition, envy and fear. Meditation has no meaning, no significance whatsoever without this freedom, without self-knowing; as long as there is choice there is no self-knowing. Choice implies conflict, which prevents the understanding of “what is.” Wandering off into some fancy, into some romantic beliefs, is not meditation; the brain must strip itself of every myth, illusion and security and face the reality of their falseness. There is no distraction; everything is in the movement of meditation. The flower is the form, the scent, the color, and the beauty that is the whole of it. Tear it to pieces actually or verbally, then there is no flower, only a remembrance of what was, which is never the flower. Meditation is the whole flower in its beauty, withering and living. ********** Thieàn laø töï do khoâng coøn yù nghó, vaø laø söï vaän haønh trong hyû laïc cuûa chaân lyù. Meditation is the freedom from thought, and a movement in the ecstasy of truth. ********** Saùng sôùm thaät yeân tónh, khoâng moät chieác laù hay moät con chim khua ñoäng. Thieàn ñaõ baét ñaàu töø nhöõng ñoä saâu khoân doø, roài tieáp tuïc vôùi cöôøng ñoä gia taêng vaø aøo aït, ñöa boä oùc vaøo moät söï im laëng hoaøn toaøn, böùng ñi moïi coäi reã cuûa tö duy, laøm baät goác moïi caûm thoï, truùt saïch nhöõng gì ñaõ bieát vaø caùi boùng cuûa noù khoûi boä oùc. Ñoù laø moät cuoäc giaûi phaãu maø khoâng coù ngöôøi laøm coâng vieäc giaûi phaãu, khoâng coù nhaø phaãu thuaät; cuoäc giaûi phaãu tieáp tuïc, nhö nhaø phaãu thuaät giaûi phaãu khoái ung thö, caét boû töøng moâ teá baøo ñaõ bò nhieãm ñoäc, neáu khoâng söï nhieãm truøng laïi lan roäng. Noù vaãn tieán haønh thôøi thieàn naøy - keùo daøi khoaûng moät tieáng ñoàng hoà. Ñoù laø moät thôøi thieàn khoâng coù thieàn giaû. Thieàn giaû thöôøng xen vaøo vôùi nhöõng ngu doát, kieâu caêng, tham voïng vaø loøng tham cuûa haén. Thieàn giaû laø yù nghó ñöôïc nuoâi döôõng bôûi nhöõng xung ñoät vaø toån thöông, vaø trong thieàn moïi yù nghó phaûi hoaøn toaøn chaám döùt. Ñaây chính laø neàn taûng cuûa thieàn. It was very quiet so early in the morning and not a bird of leaf was stirring. Meditation which began at unknown depths, and went on with increasing intensity and sweep, carved the brain into total silence, scooping out the depths of thought, uprooting feeling, emptying the brain of the known and its shadow. It was an operation and there was no operator, no surgeon; it was going on, as a surgeon operates for cancer, cutting out every tissue which has been contaminated, lest the contamination should again spread. It was going on, this meditation, for an hour by the watch. And it was meditation without the meditator. The meditator interferes with his stupidities and vanities, ambitions and greed. The meditator is thought, nurtured in these conflicts and injuries, and thought in meditation must totally cease. This is the foundation of meditation. ********** Thieàn laø vöôït ra ngoaøi thôøi gian. Thôøi gian laø khoaûng caùch maø yù nghó di chuyeån trong nhöõng gì noù ñaõ ñaït ñöôïc. Söï di chuyeån luoân luoân theo con ñöôøng cuõ ñöôïc toâ veõ baèng lôùp sôn môùi, vôùi nhöõng baûng hieäu môùi, nhöng vaãn laø loái xöa, chaúng ñöa ñeán ñaâu - ngoaøi ñau ñôùn vaø khoå ñau. Chæ khi naøo taâm vöôït ra ngoaøi thôøi gian thì chaân lyù khoâng coøn laø moät khaùi nieäm tröøu töôïng. Luùc ñoù cöïc laïc khoâng phaûi laø moät yù nieäm khôûi sinh töø laïc thuù, maø laø moät hieän thöïc, khoâng phaûi lôøi leõ suoâng. Truùt boû thôøi gian khoûi taâm thöùc laø söï im laëng cuûa chaân lyù, vaø thaáy ñieàu naøy töùc laø laøm; nhö vaäy khoâng coù söï phaân chia giöõa thaáy vaø laøm. Trong khoaûng gian caùch giöõa thaáy vaø laøm laø xung ñoät, khoán khoå vaø hoãn loaïn. Caùi voâ thôøi thì vónh cöûu. To meditate is to transcend time. Time is the distance that thought travels in its achievements. The travelling is always along the old path covered over with a new coating, new sights, but always the same road, leading nowhere - except to pain and sorrow. It is only when the mind transcends time that truth ceases to be an abstraction. Then bliss is not an idea derived from pleasure but an actuality that is not verbal. The emptying of the mind of time is the silence of truth, and the seeing of this is the doing; so there is no division between the seeing and the doing. In the interval between seeing and doing is born conflict, misery and confusion. That which has no time is the everlasting. ********** Bình minh ñeán thaät chaäm, caùc vì sao vaãn toûa saùng vaø haøng caây coøn ruû laù, khoâng coù tieáng chim keâu vaø cuõng khoâng coù caû tieáng voã caùnh cuûa nhöõng con cuù nhoû bay töø caây naøy sang caây khaùc trong ñeâm. Söï im laëng thaät kyø laï ngoaøi tieáng gaàm cuûa bieån. Coù muøi cuûa ñuû loaïi hoa, laù muïc vaø ñaát aåm; khoâng khi thaät tónh laëng neân caùi muøi ñoù lan toûa khaép nôi. Maët ñaát ñang chôø buoåi bình minh vaø moät ngaøy saép ñeán; coù söï chôø mong, kieân nhaãn vaø söï tónh mòch laï thöôøng. Thieàn tieáp tuïc vôùi söï tónh mòch ñoù vaø söï tónh mòch ñoù laø tình yeâu; khoâng phaûi yeâu caùi gì ñoù hoaëc yeâu ai ñoù, nhöõng hình aûnh cuûa taâm lyù vaø bieåu töôïng, ngoân töø vaø hình aûnh vaät lyù. Thieàn ñôn thuaàn chæ laø tình yeâu, khoâng tình caûm, khoâng caûm thoï. Thieàn laø caùi gì ñoù troïn veïn trong chính noù, khoâng che ñaäy, maõnh lieät, khoâng nguoàn goác vaø phöông höôùng. Tieáng keâu cuûa con chim taän ñaèng xa kia laø tình yeâu ñoù, thieàn laø phöông höôùng vaø khoaûng caùch, thieàn ôû ñoù voâ thôøi vaø voâ ngoân. Thieàn khoâng phaûi laø moät caûm xuùc nhaït phai vaø taøn nhaãn; bieåu töôïng, ngoân töø coù theå ñöôïc thay theá, nhöng caùi maø bieåu töôïng hay ngoân töø dieãn taû thì khoâng theå thay theá. Khoâng che ñaäy neân thieàn hoaøn toaøn boû ngoû, vaø do ñoù khoâng theå bò huûy dieät. Noù coù caùi söùc maïnh baát khaû tieáp caän cuûa caùi kia1, caùi khoâng theå bieát, ñang tieán vaøo qua haøng caây vaø beân kia bieån caû. Thieàn laø tieáng keâu cuûa con chim kia phaùt ra töø söï troáng khoâng vaø tieáng theùt gaøo cuûa bieån ñang voã maïnh vaøo bôø. Tình yeâu chæ hieän höõu trong söï troáng khoâng tuyeät ñoái. Bình minh aûm ñaïm xuaát hieän xa xa cuoái chaân trôøi, haøng caây saäm maàu troâng laïi caøng saäm hôn vaø daøy ñaëc. Trong thieàn khoâng coù söï laäp laïi, moät söï tieáp dieãn cuûa thoùi quen; coù söï cheát ñi cuûa nhöõng gì ñaõ bieát vaø söï böøng nôû cuûa caùi khoâng bieát. AÙnh sao nhaït daàn vaø nhöõng ñaùm maây baét ñaàu thöùc giaác cuøng vôùi maët trôøi ñang leân. -----------------------1 Töø ngöõ “caùi kia” (the otherness) ôû ñaây coù moät yù nghóa ñaëc bieät, xin xem trích daãn sau: “Nhöõng kinh nghieäm ñaõ thay ñoåi cuoäc ñôøi cuûa Krishnamurti: Naêm 1922 Krishna va Nitya (em trai) töø Sydney (UÙc) sang California. Trong thôøi gian löu laïi California, hai anh em ôû trong moät caên nhaø nhoû trong thung luõng Ojai. Nhöõng ngöôøi toå chöùc chuyeán ñi cho raèng khí haäu cuûa vuøng naøy coù lôïi cho Nitya, sau khi caäu ñöôïc chaån ñoaùn laø bò lao phoåi. Tình traïng ñau yeáu cuûa Nitya ñaõ trôû thaønh moái lo aâu cho Krishna. Taïi Ojai, hoï gaëp moät thieáu nöõ ngöôøi Myõ teân laø Rosalind Williams; chaúng bao laâu Rosalind ñaõ trôû neân gaàn guõi vôùi hai anh em, vaø sau naøy ñoùng moät vai troø quan troïng trong cuoäc ñôøi cuûa Krishnamurti. Ñaây laø laàn ñaàu tieân hai anh em soáng ngoaøi söï giaùm saùt tröïc tieáp cuûa nhöõng ngöôøi giaùm hoä trong Thoâng Thieân Hoäi. Krishna vaø Nitya caûm thaáy raát thích hôïp vôùi thung luõng Ojai; sau ñoù nhöõng ngöôøi uûng hoä ñaõ gaây quyõ, mua moät caên nhaø vaø khu ñaát laân caän cho hai anh em. Töø ñoù ngoâi nhaø naøy trôû thaønh nôi cöù truù chính thöùc cuûa Krishnamurti. Chính taïi Ojai vaøo thaùng 8 vaø thaùng 9 naêm 1922 Krishna ñaõ traûi qua moät kinh nghieäm voâ cuøng maõnh lieät, “thay ñoåi haún cuoäc ñôøi.” Kinh nghieäm naøy vöøa laø moät söï thöùc tænh taâm linh, vöøa laø moät söï thay ñoåi taâm lyù, vöøa laø moät söï ñieàu kieän hoùa thaân xaùc. Nhöõng kinh nghieäm ñaàu tieân ñaõ dieãn ra trong hai giai ñoaïn khaùc bieät: tröôùc tieân laø moät kinh nghieäm taâm linh keùo daøi ba ngaøy, roài hai tuaàn sau ñoù laø moät kinh nghieäm keùo daøi hôn, ñöôïc Krishna vaø nhöõng ngöôøi chöùng kieán goïi laø “tieán trình” (the process); kinh nghieäm naøy taùi dieãn vaøo nhöõng khoaûng thôøi gian ñeàu ñaën, vôùi nhöõng cöôøng ñoä khaùc nhau cho ñeán khi oâng qua ñôøi. Theo caùc nhaân chöùng, “tieán trình” baét ñaàu vaøo ngaøy 19 thaùng 9 naêm 1922 khi Krishna than phieàn veà côn ñau döõ doäi ôû gaùy. Suoát hai ngaøy keá tieáp, trieäu chöùng trôû neân traàm troïng hôn vôùi söï gia taêng cöôøng ñoä cuûa côn ñau vaø söï nhaäy caûm cuøng vôùi tình traïng khoâng theøm aên vaø nhieàu laàn noùi saûng. Krishna coù veû nhö rôi vaøo traïng thaùi voâ thöùc, nhöng khi hoài töôûng laïi sau ñoù oâng ñaõ bieát raát roõ nhöõng gì xaûy ra xung quanh, vaø cho bieát khi ôû trong traïng thaùi ñoù oâng ñaõ chöùng nghieäm söï hôïp nhaát thaàn bí. Ngaøy hoâm sau caùc trieäu chöùng vaø kinh nghieäm trôû neân maõnh lieät hôn, roài ñaït tôùi cöïc ñieåm vôùi caûm giaùc “an laïc voâ bieân.” Tieáp theo, vaø roõ raøng laø coù lieân quan vôùi nhöõng söï kieän naøy, kinh nghieäm ñöôïc goïi laø “tieán trình” baét ñaàu taùc ñoäng vaøo Krishna; trong suoát thaùng 9 vaø thaùng 10 kinh nghieäm naøy thöôøng xuyeân taùi dieãn, haàu nhö haøng ñeâm. Veà sau “tieán trình” xaûy ra khoâng xuyeân nöõa, vôùi nhöõng ñau ñôùn, khoù chòu veà thaân xaùc vaø söï nhaäy caûm ôû caùc möùc ñoä khaùc nhau; Krishna coù khi rôi vaøo traïng thaùi cuûa moät ñöùa treû, vaø thænh thoaûng maát haún yù thöùc; söï kieän naøy ñöôïc giaûi thích laø do thaân xaùc quaù ñau ñôùn, hay oâng ñaõ thaêng (going off). Tieáp theo, hoaëc keøm theo nhöõng kinh nghieäm naøy laø moät traïng thaùi ñöôïc moâ taû laø “phöôùc laønh” (the benediction), hay caùi bao la (the immensity), caùi thieâng lieâng (the sacredness), caùi meânh moâng (the vastness), vaø thöôøng ñöôïc duøng nhieàu nhaát laø “caùi kia” (the otherness hay the other). Ñaây laø moät traïng thaùi khaùc bieät vôùi “tieán trình”. Theo baø Lutyens, moät trong nhöõng ngöôøi thaân caän vôùi Krishna vaøo luùc ñoù: caên cöù vaøo nhöõng gì ñöôïc ghi laïi trong “Soå Tay” thì kinh nghieäm veà “caùi kia” ñaõ “ôû vôùi oâng haàu nhö thöôøng xuyeân” suoát ñôøi vaø cho oâng “moät caûm töôûng ñöôïc baûo veä.” Trong “Soå Tay” Krishna ñaõ moâ taû traïng thaùi naøy vaãn thöôøng theo sau kinh nghieäm veà “tieán trình,” chaúng haïn nhö khi thöùc daäy vaøo hoâm sau: “...daäy sôùm vôùi caûm nhaän maõnh lieät veà “caùi kia”, veà moät theá giôùi khaùc beân ngoaøi moïi yù nghó... Coù söï gia taêng veà ñoä nhaäy caûm. Nhaäy caûm khoâng nhöõng vôùi caùi ñeïp maø coøn vôùi moïi thöù. Coïng coû coù moät maàu xanh kyø laï; coïng coû ñoù chöùa ñöïng toaøn theå quang phoå cuûa maàu saéc; noù thaät maõnh lieät, choùi loïi, vaø moät vaät nhoû beù nhö theá raát deã hö hoaïi...” Kinh nghieäm veà “caùi kia” vaãn thöôøng xaûy ra vôùi Krishna trong suoát caùc söï kieän xaûy ra haøng ngaøy. “Thaät laï luøng – trong suoát moät hay hai cuoäc phoûng vaán – söùc maïnh ñoù, maõnh löïc ñoù traøn ngaäp caên phoøng. Noù coù veû nhö ôû trong hai maét vaø hôi thôû. Noù xuaát hieän moät caùch ñoät ngoät vaø haàu nhö baát ngôø vôùi moät maõnh löïc vaø cöôøng ñoä khoâng theå cöôõng laïi, vaø coù nhöõng luùc noù coù ñoù, thaät tónh laëng vaø eâm aû. Nhöng noù coù ñoù, duø moät ngöôøi coù muoán noù hay khoâng. Khoâng theå naøo coù theå trôû neân quen thuoäc vôùi noù vì noù chöa bao giôø hieän höõu vaø seõ khoâng bao giôø hieän höõu.” Töø khi caùc söï kieän xaûy ra vaøo naêm 1922, raát nhieàu giaûi thích ñaõ ñöôïc ñöa ra veà nhöõng kinh nghieäm kyø laï maø Krishna ñaõ traûi qua. Leadbeater (ngöôøi ñaõ phaùt hieän ra Krishnamurti khi coøn laø moät ñöùa treû) vaø nhöõng nhaø Thoâng Thieân hoïc khaùc ñeàu cho raèng “phöông tieän” [töùc Krishnamurti] ñaõ traûi qua caùc hieän töôïng sieâu nhieân, nhöng hoï ñeàu toû ra boái roái tröôùc söï phaùt trieån cuûa caùc hieän töôïng naøy. Trong suoát nhieàu naêm cuoái ñôøi cuûa Krishnamurti, baûn chaát vaø nguoàn goác cuûa “tieán trình” vaãn thöôøng laø chuû ñeà cuûa caùc cuoäc ñaøm luaän rieâng tö giöõa oâng vaø nhöõng ngöôøi thaân caän; maëc duø caùc cuoäc ñaøm luaän naøy coù ñem laïi ñoâi chuùt aùnh saùng veà “tieán trình” nhöng chung cuoäc vaãn khoâng ñöa ñeán moät keát luaän naøo.” Nguoàn: Wikipedia.com Dawn was slow in coming; the stars were still brilliant and the trees were still withdrawn; no bird was calling, not even the small owls that rattled through the night from tree to tree. It was strangely quiet except for the roar of the sea. There was that smell of many flowers, rotting leaves and damp ground; the air was very, very still and the smell was everywhere. The earth was waiting for the dawn and the coming day; there was expectation, patience and a strange stillness. Meditation went on with that stillness and that stillness was love; it was not the love of something or of someone, the image and the symbol, the word and the pictures. It was simply love, without sentiment, without feeling. It was some-thing complete in itself, naked, intense, without root and direction. The sound of that faraway bird was that love; it was the direction and distance; it was there without time and word. It wasn’t an emotion that fades and is cruel; the symbol, the word can be substituted but not the thing. Being naked, it was utterly vulnerable and so indestructible. It had the unapproachable strength of that otherness, the unknowable, which was coming through the trees and beyond the sea. Meditation was the sound of that bird calling out of the emptiness and the roar of the sea, thundering against the beach. Love can only be in utter emptiness. The graying dawn was there far away on the horizon and the dark trees were even more dark and intense. In meditation there is no repetition, a continuity of habit; there is death of everything known and the flowering of the unknown. The stars had faded and the clouds were awake with the coming sun. ********** Thieàn laø traïng thaùi cuûa taâm khi nhìn moïi vaät vôùi söï chuù yù hoaøn toaøn – toaøn theå söï chuù yù, chöù khoâng phaûi nhieàu phaàn cuûa söï chuù yù. Meditation is a state of mind which looks at everything with complete attention, totally, not just parts of it. ********** Thieàn laø huûy dieät söï an toaøn, vaø trong thieàn coù moät caùi ñeïp tuyeät vôøi, khoâng phaûi caùi ñeïp ñöôïc con ngöôøi taïo neân hay do thieân nhieân baøi trí maø laø cuûa söï im laëng. Söï im laëng naøy laø troáng khoâng, trong ñoù vaø töø ñoù vaïn vaät löu chuyeån vaø hieän höõu. Thieàn laø baát khaû tri, trí naêng hay caûm thoï khoâng tìm ñöôïc loái vaøo; chaúng coù con ñöôøng naøo ñöa ñeán noù vaø moät phöông caùch nhaèm ñaït ñeán noù chæ laø söï bòa ñaët cuûa boä oùc tham lam. Moïi con ñöôøng vaø phöông tieän cuûa caùi toâi ñaày toan tính phaûi bò huûy dieät hoaøn toaøn; moïi di chuyeån tôùi lui theo caùch thöùc cuûa thôøi gian phaûi chaám döùt, khoâng coù ngaøy mai. Thieàn laø phaù huûy, noù laø moái nguy hieåm ñoái vôùi nhöõng ai mong caàu moät cuoäc soáng hôøi hôït, moät cuoäc soáng hoang töôûng vaø huyeàn thoaïi Meditation is destruction to security, and there is great beauty in meditation, not the beauty of the things that have been put together by man or by nature but of silence. This silence is emptiness in which and from which all things flow and have their being. It is unknowable; intellect and feeling cannot make their way to it; there is no way to it and a method to it is the invention of a greedy brain. All the ways and means of the calculating self must be destroyed wholly; all going forward or backward the way of time must come to an end, without tomorrow. Meditation is destruction; it’s a danger to those who wish to lead a superficial life and a life of fancy and myth. ********** Caùi cheát do thieàn ñem laïi laø söï baát töû cuûa caùi môùi. The death that meditation brings about is the immortality of the new. ********** Ñaây laø ñieàu kyø dieäu neáu baïn tình côø gaëp noù. Toâi coù theå dieãn taû thaät chi tieát veà noù, nhöng söï moâ taû khoâng phaûi laø caùi ñöôïc moâ taû. Chính baïn phaûi bieát noù baèng caùch nhìn vaøo chính mình; khoâng saùch vôû vaø cuõng chaúng coù sö phuï naøo coù theå daïy baïn veà noù. Ñöøng tuøy thuoäc moät ai, ñöøng gia nhaäp caùc toå chöùc taâm linh; moät ngöôøi phaûi hoïc taát caû ñieàu naøy töø chính mình. Vaø ôû ñoù taâm seõ phaùt hieän nhöõng ñieàu thaät khoù tin. Nhöng muoán theá, moïi phaân chia manh muùm phaûi chaám döùt vaø do ñoù chæ coøn söï an ñònh voâ bieân, tính chôùp nhoaùng vaø löu hoaït. Thôøi gian khoâng coù ñoái vôùi moät caùi taâm nhö theá vaø do ñoù soáng coù moät yù nghóa hoaøn toaøn khaùc haún. This is something most marvelous if you come upon it. I can go into it, but the description is not the described. It’s for you to learn all this by looking at yourself - no book, no teacher can teach you about this. Don’t depend on anyone, don’t join spiritual organizations; one has to learn all this out of oneself. And there the mind will discover things that are incredible. But for that, there must be no fragmentation and therefore immense stability, swiftness, mobility. To such a mind there is no time and therefore living has quite a different meaning. ********** Baát cöù uy quyeàn naøo aùp ñaët leân thieàn laø phuû nhaän thieàn. Taát caû kieán thöùc, khaùi nieäm, ví duï ñeàu khoâng coù choã trong thieàn. Hoaøn toaøn loaïi boû ngöôøi haønh thieàn, ngöôøi kinh nghieäm, ngöôøi tö duy laø yeáu chæ cuûa thieàn. Söï töï do naøy laø haønh vi thöôøng nhaät cuûa thieàn. Ngöôøi quan saùt laø quaù khöù, neàn taûng cuûa haén laø thôøi gian; moïi yù nghó, hình aûnh vaø boùng toái cuûa haén ñeàu tuøy thuoäc thôøi gian. Kieán thöùc laø thôøi gian, vaø thoaùt ra khoûi nhöõng gì ñaõ bieát laø söï böøng nôû cuûa thieàn. Theo chaân ngöôøi khaùc, noi göông hay laøm theo lôøi ngöôøi ñoù laø xua ñuoåi chaân lyù. Chæ qua taám göông cuûa quan heä baïn môùi thaáy ñöôïc boä maët cuûa caùi “ñang laø.” Ngöôøi thaáy laø caùi bò thaáy. Neáu khoâng coù ñöôïc caùi traät töï do ñaïo haïnh ñem laïi thì thieàn cuõng nhö voâ soá nhöõng khaúng ñònh cuûa ngöôøi khaùc ñeàu voâ nghóa; chuùng hoaøn toaøn khoâng lieân quan. Chaân lyù khoâng coù truyeàn thoáng, chaân lyù khoâng theå ñöôïc trao truyeàn. Any authority on meditation is the very denial of it. All the knowledge, the concepts, the examples have no place in meditation. The complete elimination of the meditator, the experiencer, the thinker, is the very essence of meditation. This freedom is the daily act of meditation. The observer is the past, his ground is time, his thoughts, images, shadows, are time-binding. Knowledge is time, and freedom from the known is the flowering of meditation. To follow another, his example, his word, is to banish truth. Only in the mirror of relationship do you see the face of “what is.” The seer is the seen. Without the order which virtue brings, meditation and the endless assertions of others have no meaning whatsoever; they are totally irrelevant. Truth has no tradition, it cannot be handed down. ********** Ñöøng bieán thieàn thaønh chuyeän phöùc taïp, thieàn voâ cuøng ñôn giaûn vaø vì ñôn giaûn neân thieàn voâ cuøng vi teá. Taâm seõ khoâng bao giôø nhaän ra söï vi teá cuûa thieàn neáu noù tìm ñeán thieàn vôùi ñuû loaïi yù töôûng hoang ñöôøng vaø laõng maïn. Thieàn, thaät ra, laø söï thaâm nhaäp vaøo caùi khoâng bieát, vaø nhö theá caùi ñaõ bieát, kyù öùc, kinh nghieäm, kieán thöùc maø taâm huaân taäp trong ngaøy, hay qua haøng nghìn ngaøy - phaûi chaám döùt. Vì chæ coù caùi taâm töï do môùi coù theå thaâm nhaäp vaøo taän cuøng caùi baát khaû ño löôøng. Nhö vaäy, thieàn vöøa laø söï thaâm nhaäp vöøa laø söï keát thuùc ngaøy hoâm qua. Vaán ñeà khôûi sinh ngay khi chuùng ta ñaët caâu hoûi laøm theá naøo ñeå keát thuùc ngaøy hoâm qua. Thaät ra khoâng coù “laøm theá naøo.” “Laøm theá naøo” haøm yù moät phöông caùch, moät phaùp moân; chính phöông caùch vaø phaùp moân naøy ñaõ ñieàu kieän hoùa taâm. Haõy thaáy söï thaät cuûa vaán ñeà. Töï do laø caàn thieát, khoâng phaûi laøm “theá naøo” ñeå töï do. “Laøm theá naøo ñeå töï do” chæ bieán baïn thaønh noâ leä. Do not make meditation a complicated affair; it is really very simple and because it is simple it is very subtle. Its subtlety will escape the mind if the mind approaches it with all kinds of fanciful and romantic ideas. Meditation, really, is a penetration into the unknown, and so the known, the memory, the experience, the knowledge which it has acquired during the day, or during a thousand days, must end. For it is only a free mind that can penetrate into the very heart of the immeasurable. So meditation is both the penetration and the ending of the yesterday. The trouble begins when we ask how to end the yesterday. There is really no “how.” The “how” implies a method, a system and it is this very method and system that has conditioned the mind. Just see the truth of this. Freedom is necessary - not “how” to be free. The “how to be free” only enslaves you. ********** Neáu khoâng bieát yù nghóa vaø caùi ñeïp cuûa thieàn thì baïn chaúng bieát gì veà cuoäc ñôøi. Baïn coù theå coù chieác xe ñôøi môùi nhaát, du lòch khaép theá gian tuøy yù muoán, nhöng neáu khoâng bieát caùi ñeïp ñích thöïc, söï töï do vaø nieàm an laïc cuûa thieàn laø gì thì baïn thieáu maát moät phaàn raát lôùn cuûa ñôøi ngöôøi. Ñieàu naøy khoâng coù nghóa baïn phaûi noùi “Toâi phaûi hoïc thieàn.” Thieàn laø caùi gì töï nhieân xaûy ñeán. Moät caùi taâm luoân luoân tìm hieåu chaéc chaén seõ ñeán vôùi ñieàu naøy; moät caùi taâm tænh thöùc, quan saùt caùi “ñang laø” trong chính noù laø hieåu chính mình vaø bieát chính mình. If you do not know the meaning and the beauty of meditation you do not know anything of life. You may have the latest car, you may be able to travel all over the world freely, but if you do not know what the real beauty, the freedom and the joy of meditation is, you are missing a great part of life. Which is not to make you say, “I must learn to meditate.” It is a natural thing that comes about. A mind that is inquiring must inevitable come to this; a mind that is aware, that observes “what is” in itself, is self-understanding, selfknowing. ********** Baïn coù theå ngoài ñuùng theá, thaúng löng vaø hít thôû ñuùng caùch, thöïc haønh pranayama vaø laøm ñuû moïi chuyeän cho ñeán chuïc nghìn naêm nöõa thì vaãn khoâng ñeán gaàn vôùi nhaän thöùc chaân lyù laø gì, vì baïn chaúng hieåu gì veà chính baïn, caùch baïn suy nghó, loái baïn soáng. Baïn vaãn chöa ñoaïn tröø ñöôïc ñau khoå vaø baïn mong caàu giaùc ngoä. Baïn coù theå laøm ñuû moïi kieåu uoán eùo, vaën veïo thaân theå, vaø nhöõng troø nhö theá coù veû meâ hoaëc nhieàu ngöôøi vì hoï caûm thaáy noù seõ ñem laïi ñoâi chuùt quyeàn löïc hay tieáng taêm. Nhöõng loaïi quyeàn löïc ñoù cuõng nhö nhöõng caây neán döôùi maët trôøi, chuùng chæ laø aùnh neán trong khi maët trôøi choùi loïi ñang chieáu saùng. You can sit in the right posture with your back straight, breathing correctly, do pranayama and all the rest of it for the next ten thousand years, and you will be nowhere near perceiving what truth is, because you have not understood yourself at all, the way you think, the way you live. You have not ended your sorrow, and you want to find enlightenment. You can do all kinds of twists and turns with your body and this seems to fascinate people, because they feel it is going to give some power, some prestige. Now, all these powers are like candles in the sun; they are like candle light when the brilliant sun is shinning. ********** Ñeå hieåu thieàn laø gì, moät ngöôøi phaûi ñaët ñöôïc neàn taûng tö caùch ñaïo ñöùc ñuùng ñaén. Neáu khoâng coù neàn taûng naøy thieàn chæ laø moät hình thöùc töï kyû aùm thò; neáu khoâng thoaùt khoûi saân haän, ghen gheùt, ñoá kî, tham lam, haùm lôïi, haän thuø, tranh giaønh, vaø khaùt voïng thaønh coâng - taát caû nhöõng hình thöùc luaân lyù vaø khaû kính veà nhöõng gì ñöôïc cho laø phaûi vaø ñuùng - neáu khoâng ñaët ñöôïc neàn taûng ñuùng, neáu khoâng thöïc söï soáng moät cuoäc soáng thöôøng nhaät khoâng coøn bò bieán daïng bôûi sôï haõi, lo aâu, tham lam vaø nhöõng thöù nhö theá, thì thieàn chaúng coù bao nhieâu yù nghóa. To understand what meditation is, one must lay the foundation of righteous behavior. Without that foundation, meditation is really a form of self-hypnosis; without being free from anger, jealousy, envy, greed, acquisitiveness, hate, competition, the desire for success - all the moral, respectable forms of what is considered righteous - without laying the right foundation, without actually living a daily life free of the distortion of personal fear, anxiety, greed and so on, meditation has very little meaning. ********** Thieàn bao haøm moät ñaëc tính cuûa taâm - ñaëc tính coù theå chuù yù tuyeät ñoái - do ñoù, taâm trôû neân hoaøn toaøn tónh laëng. Taâm luoân luoân laûi nhaûi, huyeân thuyeân, hoaëc vôùi chính noù, trong noù hay vôùi moät ai ñoù, vaø luoân luoân ñoäng. Laøm sao moät caùi taâm luùc naøo cuõng laûi nhaûi coù theå nhaän thöùc ñöôïc gì? Chæ moät caùi taâm hoaøn toaøn chuù yù môùi coù ñaày ñuû naêng löôïng ñeå quan saùt, vì baïn caàn raát nhieàu naêng löôïng ñeå quan saùt. Tu só thuoäc caùc toân giaùo vaø nhieàu ngöôøi baûo raèng baïn khoâng ñöôïc phung phí naêng löôïng, do ñoù baïn phaûi ñoaïn tuyeät tình duïc neáu muoán trôû thaønh thaùnh nhaân. Khi trôû thaønh moät ngöôøi soáng ñoäc thaân vaø nguyeän soáng ñoäc thaân thì trong baïn laø moät söï taøn phaù khoác lieät, vì baïn phuû nhaän toaøn theå heä sinh hoùa noäi thaân vaø do ñoù tieâu hao raát nhieàu naêng löôïng. Luùc naøo baïn cuõng phaûi chieán ñaáu, chieán ñaáu vaø chieán ñaáu. Hay laø baïn sa ñaø vaøo moät thaùi cöïc khaùc; tha hoùa cuõng laø moät hình thöùc tieâu hao naêng löôïng. Trong khi chuù yù laø hình thöùc huaân taäp naêng löôïng sung maõn nhaát. Chuù yù coù nghóa laø maõnh lieät vaø tha thieát; baïn khoâng theå thieát tha neáu baïn laõng phí. Taâm coù theå trôû neân hoaøn toaøn tónh laëng maø khoâng caàn duïng coâng, do ñoù taâm luoân luoân sung maõn naêng löôïng maø khoâng bieán daïng. Meditation implies a quality of mind that can completely attend, therefore, a mind that can be completely still. The mind is always chattering, always talking, either to itself, within itself or to somebody, always in movement. How can a mind which is everlastingly chattering perceive anything? Only a mind that is completely attentive has the total energy to observe, because you need tremendous energy to observe. The religious monks and others say that you cannot waste energy; therefore no sex, if you want to be a saint. And when you become a celibate and have taken vows of celibacy, there is havoc in you, because you are denying the whole biological system and there is a waste of energy. You are battling, battling, battling. Or you go to the other extreme, indulge, which is another form of wasting energy. Whereas, if you are attentive, it is the greatest form of all summation of energy. It means intensity, passion, and you cannot be passionate if you are wasting. Without any effort the mind can become completely quiet and therefore full of energy without any distortion. ********** Neáu baïn hieåu ñöôïc yù nghóa cuûa moät caùi taâm “nhaäp thieàn” maø khoâng phaûi laø “laøm theá naøo ñeå thieàn” thì thieàn laø ñieàu voâ cuøng kyø dieäu. Neáu thaáy ñöôïc caùi khoâng phaûi laø thieàn thì chuùng ta seõ bieát ñöôïc thieàn laø gì. Baèng caùch phuû ñònh baïn ñaït ñeán caùi khaúng ñònh, nhöng neáu ñuoåi theo caùi khaúng ñònh thì söï theo ñuoåi ñoù seõ ñöa baïn ñeán ñöôøng cuøng. Thieàn khoâng phaûi laø haønh theo moät phaùp moân. Maùy moùc coù theå laøm nhö theá. Do ñoù phaùp moân khoâng theå naøo tieát loä caùi ñeïp, söï saâu saéc vaø ñieàu tuyeät dieäu goïi laø thieàn. Meditation is a marvelous thing, if you know the meaning of a mind that is “in meditation,” and not “how to meditate.” We will see what meditation is not, then we will know what meditation is. Through negation you come upon the positive, but if you pursue the positive, it leads you to a dead end. We say meditation is not the practice of any system. Machines can do that. So systems cannot reveal the beauty and the depth and the marvelous thing called meditation. ********** Thieàn khoâng phaûi laø laäp laïi moät chöõ gì ñoù, maø cuõng khoâng phaûi chöùng nghieäm moät linh aûnh, hay reøn luyeän söï im laëng. Laàn haït vaø tuïng nieäm coù theå laøm cho caùi taâm huyeân naùo trôû neân im laëng, nhöng ñoù chæ laø moät hình thöùc töï kyû aùm thò. Baïn coù theå uoáng moät vieân thuoác thì cuõng theá. Thieàn khoâng phaûi laø cuoän mình trong moät moâ thöùc tö duy naøo ñoù, hay trong côn ñeâ meâ cuûa laïc thuù. Thieàn laø voâ thuûy, vaø do ñoù voâ chung. Neáu baûo “Hoâm nay ta baét ñaàu kieåm soaùt yù nghó, tónh laëng toïa thieàn, vaø hít thôû ñeàu ñaën” thì baïn maéc lôõm nhöõng troø phænh phôø maø ngöôøi ta vaãn duøng ñeå töï löøa doái mình. Thieàn khoâng phaûi laø chuyeän bò thu huùt bôûi moät yù nghó hay hình aûnh sieâu phaøm; söï thu huùt chæ laøm cho ngöôøi ta im laëng trong choác laùt, cuõng gioáng nhö moät ñöùa treû say meâ vôùi moùn ñoà chôi trôû neân im laëng moät luùc, vaø ngay khi moùn ñoà chôi khoâng coøn laø ñieàu thích thuù, thì söï laêng xaêng vaø tính nghòch ngôïm laïi baét ñaàu. Thieàn cuõng khoâng phaûi laø theo ñuoåi con ñöôøng voâ hình ñöa ñeán moät thöù hyû laïc töôûng töôïng. Taâm thieàn laø thaáy, quan saùt, laéng nghe, khoâng lôøi, khoâng pheâ phaùn, khoâng yù kieán, maø chaêm chuù vaøo söï vaän haønh cuûa cuoäc soáng trong taát caû caùc quan heä cuûa noù suoát ngaøy. Ñeán ñeâm, khi toaøn theå thaân xaùc nghæ ngôi, taâm thieàn khoâng heà chieâm bao moäng mò vì ñaõ tænh thöùc suoát ngaøy. Chæ nhöõng keû löôøi bieáng môùi chieâm bao, chæ nhöõng keû nöûa tænh nöûa meâ môùi caàn ñeán nhöõng gôïi yù veà caùc traïng thaùi cuûa taâm mình. Nhöng neáu taâm quan saùt, laéng nghe söï vaän haønh cuûa cuoäc soáng, caû beân ngoaøi laãn beân trong, thì moät söï im laëng - khoâng phaûi laø saûn phaåm cuûa yù nghó - seõ ñeán vôùi noù. Ñoù khoâng phaûi moät söï im laëng maø ngöôøi quan saùt coù theå chöùng nghieäm. Neáu quaû thöïc ngöôøi quan saùt chöùng nghieäm vaø nhaän ra noù thì noù khoâng coøn laø söï im laëng. Söï im laëng cuûa taâm thieàn khoâng ôû trong noäi vi cuûa söï nhaän bieát qua hoài töôûng, vì im laëng laø voâ bieân. Duy nhaát chæ coù söï im laëng, trong ñoù khoâng gian cuûa söï chia caét khoâng coøn nöõa Meditation is not the repetition of the word, nor the experiencing of a vision, nor the cultivating of silence. The bead and the word do quiet the chattering mind, but this is a form of self-hypnosis. You might as well take a pill. Meditation is not wrapping yourself in a pattern of thought, in the enchantment of pleasure. Meditation has no beginning, and therefor it has no end. If you say, “I will begin today to control my thoughts, to sit quietly in the meditative posture, to breathe regularly,” then you are caught in the tricks with which one deceives oneself. Meditation is not a matter of being absorbed in some grandiose idea or image; that only quiets one for the moment, as a child absorbed by a toy is for the time being quiet, and as soon as the toy ceases to be of interest, the restlessness and the mischief begin again. Meditation is not the pursuit of an invisible path leading to some imagined bliss. The meditative mind is seeing, watching, listening, without a word, without comment, without opinion, attentive to the movement of life in all its relationships throughout the day. And at night, when the whole organism is at rest, the meditative mind has no dreams for it has been awake all day. It is only the indolent who have dreams, only the half-asleep who need the intimation of their own states. But as the mind watches, listens to the movement of life, the outer and the inner, to such a mind comes a silence that is not put together by thought. It is not a silence which the observer can experience. If he does experience it and recognize it, it is no longer silence. The silence of the meditative mind is not within the borders of recognition, for this silence has no frontier. There is only silence - in which the space of division ceases. ********** Neáu toâi thieàn vaø vaãn tieáp tuïc vôùi nhöõng gì ñaõ hoïc ñöôïc, vôùi nhöõng gì ñaõ bieát qua, thì toâi ñang soáng trong quaù khöù, trong phaïm vi cuûa söï ñieàu kieän hoùa. Trong ñoù khoâng heà coù töï do. Duø coù trang hoaøng caùi nhaø tuø toâi ñang soáng, vaø laøm ñuû moïi troø trong ñoù thì luoân luoân vaãn coù moät giôùi haïn, moät haøng raøo. Nhö theá taâm phaûi tìm xem lieäu caùc teá baøo naõo - phaùt trieån qua haøng ngaøn naêm - coù theå hoaøn toaøn im laëng, vaø phaûn öùng vôùi moät chieàu kích maø chuùng khoâng bieát. Ñieàu naøy coù nghóa laø lieäu taâm coù theå hoaøn toaøn tónh laëng? If I meditate and continue with what I have already learned, with what I already know, then I am living in the past, within the field of my conditioning. In that there is no freedom. I may decorate the prison in which I live, I may do all kinds of things in that prison, but there is still a limitation, a barrier. So the mind has to find out whether the brain cells, which have developed through millennia, can be totally quiet, and respond to a dimension they do not know. Which means, can the mind be totally still? ********** Moät phaàn cuûa thieàn laø chaám döùt hoaøn toaøn moïi xung ñoät, beân trong vaø do ñoù beân ngoaøi. Part of meditation is to eliminate totally all conflict, inwardly and therefore outwardly. ********** Thieàn haøm yù moät caùi taâm saùng toû ñeán ñoä moïi hình thöùc töï löøa doái ñeàu chaám döùt. Moät ngöôøi vaãn töï löøa doái mình khoâng bieát bao nhieâu laàn, vaø thöôøng thöôøng caùi ñöôïc goïi laø thieàn chæ laø moät hình thöùc töï kyû aùm thò nghóa laø thaáy caùc linh aûnh theo söï ñieàu kieän hoùa cuûa mình. Ñieàu naøy thaät deã hieåu: Neáu laø moät tín ñoà Thieân chuùa giaùo baïn seõ thaáy Ñaáng Christ, neáu laø ngöôøi AÁn giaùo baïn seõ thaáy Ñaáng Krishna, hay baát cöù ñaáng naøo trong voâ soá caùc thaàn linh cuûa baïn. Thieàn hoaøn toaøn khoâng phaûi nhöõng chuyeän nhö theá. Thieàn laø söï tónh laëng tuyeät ñoái cuûa taâm, söï tónh laëng tuyeät ñoái cuûa boä oùc. Neàn taûng cuûa thieàn phaûi ñöôïc xaây döïng trong cuoäc soáng thöôøng nhaät, trong caùch baïn haønh söû, trong nhöõng gì baïn suy nghó. Moät ngöôøi khoâng theå thoâ baïo vaø thieàn, ñieàu naøy hoaøn toaøn voâ nghóa. Neáu coøn baát cöù lo sôï taâm lyù naøo thì roõ raøng thieàn chæ laø moät söï chaïy troán. Ñeå coù ñöôïc söï tónh laëng, söï im laëng hoaøn toaøn cuûa taâm ñoøi hoûi moät kyû luaät phi thöôøng - khoâng phaûi thöù kyû luaät cuûa söï traán aùp, tuaân haønh, hay laøm theo moät uy quyeàn naøo ñoù – maø kyû luaät naøy hay coøn laø hoïc, dieãn ra suoát ngaøy, veà töøng ñoäng thaùi cuûa yù nghó. Luùc ñoù taâm coù moät phaåm chaát ñaïo giaùo cuûa söï hôïp nhaát. Haønh ñoäng khôûi töø caùi taâm ñoù khoâng coøn maâu thuaãn. Meditation implies a mind that is so astonishingly clear that every form of self-deception comes to an end. One can deceive oneself infinitely; and generally meditation, so-called, is a form of self-hypnosis - the seeing of visions according to your conditioning. It is so simple: If you are a Christian you will see your Christ; if you are a Hindu you will see your Krishna, or whichever of the innumerable gods you have. But meditation is none of these things. It is the absolute stillness of the mind, the absolute quietness of the brain. The foundation for meditation has to be laid in daily life, in how one behaves, in what one thinks. One cannot be violent and meditate; that has no meaning. If there is, psychologically, any kind of fear, then obviously meditation is an escape. For the stillness of the mind, its complete quiet, an extraordinary discipline is required; not the discipline of suppression, conformity, or the following of some authority, but that discipline or learning which takes place throughout the day, about every movement of thought. The mind then has a religious quality of unity. From that there can be action which is not contradictory. ********** Ñieàu laï luøng cuûa thieàn laø khoâng bieán moät söï kieän xaûy ra thaønh kinh nghieäm. Noù ôû ñoù, nhö moät ngoâi sao môùi treân baàu trôøi maø khoâng coù kyù öùc naøo tieáp nhaän vaø löu giöõ noù, khoâng coù tieán trình cuûa thoùi quen nhaän bieát qua hoài töôûng vaø phaûn öùng theo öa thích vaø khoâng öa thích. Söï tìm kieám cuûa chuùng ta luoân luoân höôùng ngoaïi, moät caùi taâm ñi tìm kinh nghieäm laø höôùng ngoaïi. Höôùng noäi thì khoâng tìm kieám, höôùng noäi laø nhaän thöùc. Phaûn öùng bao giôø cuõng laäp laïi, vì noù luoân luoân ñeán töø cuøng moät ngaân haøng kyù öùc. The curious part of meditation is that an event is not made into an experience. It is there, like a new star in the heavens, without memory taking it over and holding it, without the habitual process of recognition and response in terms of like and dislike. Our search is always outgoing; the mind seeking any experience is outgoing. Inward going is not a search at all; it is perceiving. Response is always repetitive, for it comes always from the same bank of memory. ********** Ñieàu quan troïng laø khoâng kieåm soaùt yù nghó maø hieåu noù, hieåu ñöôïc nguoàn goác, söï sinh khôûi cuûa yù nghó ngay trong chính mình. Ñieàu naøy coù nghóa laø boä oùc löu giöõ kyù öùc - baïn coù theå töï quan saùt ñieàu naøy maø khoâng caàn phaûi ñoïc saùch môùi bieát. Neáu khoâng löu giöõ kyù öùc thì boä oùc khoâng theå naøo suy nghó. Kyù öùc laø keát quaû cuûa kinh nghieäm, cuûa kieán thöùc - cuûa baïn, hay cuûa coäng ñoàng, cuûa gia ñình, cuûa chuûng toäc, vaân vaân. YÙ nghó khôûi sinh töø caùi kho kyù öùc ñoù. Nhö theá yù nghó khoâng bao giôø töï do, yù nghó luoân luoân cuõ; khoâng bao giôø coù caùi goïi laø töï do cuûa yù nghó. YÙ nghó khoâng bao giôø töï do trong chính noù; noù coù theå baøn veà töï do, nhöng töï thaân yù nghó laø keát quaû cuûa kyù öùc ñaõ qua, cuûa kinh nghieäm vaø kieán thöùc, do ñoù yù nghó luoân luoân cuõ. Dó nhieân laø caàn phaûi coù söï tích luõy kieán thöùc naøy, neáu khoâng moät ngöôøi khoâng theå sinh hoaït, khoâng theå noùi chuyeän vôùi ngöôøi khaùc, khoâng bieát loái veà, vaø vaân vaân. Kieán thöùc laø caàn thieát... Neáu thieàn laø söï tieáp dieãn cuûa kieán thöùc, laø söï tieáp tuïc cuûa baát cöù gì maø con ngöôøi ñaõ huaân taäp thì khoâng bao giôø coù töï do. Chæ coù töï do khi coù söï hieåu roõ chöùc naêng cuûa kieán thöùc vaø do ñoù thoaùt ra khoûi nhöõng gì ñaõ bieát. Thieàn laø truùt boû noäi dung cuûa yù thöùc, truùt boû nhöõng gì ñaõ bieát, töùc laø caùi “toâi.” What is important is not controlling thought, but understanding it, understanding the origin, the beginning of thought, which is in yourself. That is, the brain stores up memories - you can observe this yourself, you don’t have to read books about it. If it had not stored up memories it would not be able to think at all. That memory is the result of experience, of knowledge - yours, or of the community, of the family, of the race and so on. Thought springs from that store house of memory. So thought is never free, it is always old, there is no such thing as freedom of thought. Thought can never be free in itself; it can talk about freedom, but in itself it is the result of past memories, experiences and knowledge; therefore it is old. Yet one must have this accumulation of knowledge, otherwise one could not function, one could not speak to another, could not go home, and so on. Knowledge is essential... If meditation is a continuation of knowledge, is the continuation of everything that man has accumulated, then there is no freedom. There is freedom only when there is an understanding of the function of knowledge and therefore freedom from the known. Meditation is the emptying of consciousness of its content, the known, the “me.” ********** Trong thieàn, moät ngöôøi phaûi ñaët ñöôïc neàn taûng cuûa traät töï, coù nghóa laø söï chaân chính - maø khoâng phaûi söï toân kính; luaân lyù cuûa xaõ hoäi thì hoaøn toaøn voâ luaân, coøn traät töï khôûi sinh töø söï hieåu ñöôïc theá naøo laø xaùo troän laïi laø moät ñieàu hoaøn toaøn khaùc. Xaùo troän chaéc chaén coøn toàn taïi moät khi coøn xung ñoät, caû beân ngoaøi laãn beân trong. In meditation, one must lay the foundation of order, which is righteousness - not respectability, the social morality which is no morality at all, but the order that comes of understanding disorder, which is quite a different thing. Disorder must exist as long as there is conflict, both outwardly and inwardly. ********** Coù raát nhieàu tröôøng ôû AÁn ñoä vaø vieãn Ñoâng daïy caùc phaùp tu thieàn - thaät ñaùng kinh hoaøng. Ñieàu naøy coù nghóa laø taâm ñöôïc huaán luyeän moät caùch maùy moùc, do ñoù khoâng coøn töï do vaø khoâng coøn hieåu ñöôïc vaán ñeà. Nhö vaäy khi duøng chöõ “thieàn” chuùng ta khoâng haøm yù moät caùi gì ñoù ñöôïc thöïc haønh. Chuùng ta chaúng coù phaùp moân naøo caû. Thieàn coù nghóa laø tænh thöùc: bieát roõ nhöõng gì baïn ñang laøm, nhöõng gì baïn ñang suy nghó, nhöõng gì baïn ñang caûm thoï, bieát roõ maø khoâng löïa choïn, chæ quan saùt vaø hoïc. Thieàn laø bieát roõ söï ñieàu kieän hoùa cuûa chính mình, bieát mình bò ñieàu kieän hoùa nhö theá naøo bôûi xaõ hoäi trong ñoù mình soáng, trong ñoù mình ñöôïc daïy doã, giaùo duïc, vaø bôûi söï tuyeân truyeàn toân giaùo - bieát roõ maø khoâng löïa choïn, khoâng vo troøn boùp meùo, khoâng öôùc ao nhöõng gì mình thaáy laø moät caùi khaùc. Töø söï thaáy bieát roõ raøng naøy khôûi sinh söï chuù yù, khaû naêng chuù yù tuyeät ñoái. Töø ñoù khôûi sinh söï töï do thaáy bieát söï vaät nhö chính chuùng ñang laø maø khoâng vo troøn boùp meùo. Taâm trôû neân heát boái roái, trong saùng vaø beùn nhaïy. Thieàn nhö theá ñem laïi moät ñaëc tính hoaøn toaøn im laëng cuûa taâm - moät ngöôøi coù theå thuyeát giaûng veà ñaëc tính naøy, nhöng seõ laø voâ nghóa neáu ñaëc tính ñoù khoâng toàn taïi. There are various schools, in India and further East, where they teach methods of meditation - it is really most appalling. It means training the mind mechanically; it therefore ceases to be free and does not understand the problem. So when we use the word “meditation” we do not mean something that is practiced. We have no method. Meditation means awareness: to be aware of what you are doing, what you are thinking, what you are feeling, aware without any choice, to observe, to learn. Meditation is to be aware of one’s conditioning, how one is conditioned by the society in which one lives, in which one has been brought up, by the religious propaganda - aware without any choice, without distortion, without wishing it were different. Out of this awareness comes attention, the capacity to be completely attentive. Then there is freedom to see things as they actually are, without distortion. The mind becomes unconfused, clear, sensitive. Such meditation brings about a quality of mind that is completely silent - of which quality one can go on talking, but it will have no meaning unless it exists. ********** Naøo laø laäp ñi laäp laïi moät soá chöõ, moät soá caâu, moät soá lôøi kinh, moät soá thaønh ngöõ naøo ñoù ñöôïc moät ñaïo sö ban cho, naøo laø ñöôïc ñieåm ñaïo, hay boû ra moät soá tieàn ñeå hoïc moät caâu gì ñoù roài laäp ñi laäp laïi moät caùch aâm thaàm. Coù leõ moät soá ngöôøi trong caùc baïn ñaõ töøng laøm vaø bieát khaù roõ caùi troø naøy. Noù ñöôïc goïi laø mantra yoga, vaø ñöôïc du nhaäp töø AÁn ñoä. Toâi khoâng bieát taïi sao caùc baïn coù theå boû ra duø chæ moät xu ñeå laûi nhaûi daêm ba tieáng cuûa moät ai ñoù baûo raèng “Neáu laøm theá naøy, anh seõ giaùc ngoä, anh seõ ñöôïc moät caùi taâm tónh laëng.” Khi lieân tuïc laäp laïi moät soá chöõ, duø ñoù laø “Ave Maria” hay moät traøng tieáng Phaïn, thì roõ raøng laø taâm baïn trôû neân ñôø ñaãn vaø baïn coù moät caûm giaùc khaùc thöôøng cuûa söï chuyeân nhaát, cuûa söï tónh laëng, vaø baïn nghó noù seõ giuùp ñem laïi söï saùng suoát. Baïn coù theå thaáy ñöôïc söï ngôù ngaån cuûa ñieàu naøy, bôûi vì taïi sao baïn phaûi chaáp nhaän nhöõng gì maø baát cöù ai, keå caû toâi, noùi veà nhöõng vaán ñeà nhö theá? Taïi sao baïn laïi chaáp nhaän uy quyeàn ñoái vôùi söï vaän haønh noäi taïi cuûa cuoäc soáng? Chuùng ta baùc boû moïi uy quyeàn beân ngoaøi; neáu baïn thöùc tænh moät caùch trí thöùc vaø quan saùt moät caùch chính trò, baïn seõ baùc boû nhöõng chuyeän nhö theá. Nhöng roõ raøng laø chuùng ta chaáp nhaän uy quyeàn cuûa moät ai ñoù noùi raèng “Ta bieát, ta ñaõ chöùng ñaéc, ta ñaõ ñaït.” Keû naøo noùi mình bieát thì khoâng bieát. There is the repetition of words, of sentences, mantras, a set of phrases given by a guru; being initiated, paying money to learn a peculiar phrase to be repeated by you secretly. Probably some of you have done that and you know a great deal about it. That is called mantra yoga, and is brought over from India. I don’t know why you pay a single penny to repeat certain words from somebody who says, “If you do this you will achieve enlightenment, you will have a quiet mind.” When you repeat a series of words constantly, whether it is “Ave Maria” or various Sanskrit words, obviously your mind becomes rather dull and you have a peculiar sense of unity, of quietness, and you think that will help to bring about clarity. You can see the absurdity of it, because why should you accept what anybody says about these matters - including myself? Why should you accept any authority about the inward movement of life? We reject authority outwardly; if you are at all intellectually aware and observant politically, you reject these things. But apparently we accept the authority of somebody who says, “I know, I have achieved, I have realized.” The man who says he knows does not know. ********** Khi baïn hieåu thì ñöùc haïnh xuaát hieän nhö moät ñoùa hoa cuûa chaân thieän. Luùc ñoù baïn coù theå baét ñaàu tìm hieåu ñieàu maø con ngöôøi qua nhieàu theá kyû vaãn haèng tìm kieám, thaéc maéc vaø tìm caùch khaùm phaù. Khoâng theå naøo baïn hieåu ñöôïc noù hay nhaän ra noù neáu tröôùc ñoù baïn khoâng xaây döïng moät neàn taûng trong cuoäc soáng thöôøng nhaät. Vaø tieáp ñeán chuùng ta môùi coù theå hoûi thieàn laø gì, chöù khoâng phaûi laøm theá naøo ñeå thieàn, nhöõng böôùc phaûi laøm ñeå thieàn, hay caàn phaûi theo phaùp moân naøo, phöông thöùc naøo ñeå haønh thieàn. Taát caû phaùp moân, phöông thöùc ñeàu laøm cho boä oùc trôû neân maùy moùc. Haønh theo moät phaùp moân, duø ñöôïc daøy coâng saùng cheá ñeán ñaâu bôûi moät ñaïo sö maø baïn cho laø vó ñaïi nhaát thì phaùp moân ñoù, phöông thöùc ñoù vaãn laøm cho taâm trôû neân maùy moùc, vaø moät caùi taâm maùy moùc laø moät caùi taâm cheát. Virtue comes into being like a flower of goodness when you understand. Then you can begin to in-quire into what it is that man has sought through the centuries, has been asking for, trying to discover. You cannot possibly understand it or come upon it if you have not laid the foundation in your daily life. And then we can ask what meditation is, not how to meditate or what steps to take to meditate. All systems, all methods make the mind mechanical. If I follow a particular system, however carefully worked out by the greatest guru you can possibly imagine, that system, that method makes the mind mechanical, and a mechanical mind is a dead mind. ********** Moät phaùp moân thieàn khoâng phaûi laø thieàn. Phaùp moân bao haøm moät phöông thöùc maø theo ñoù baïn thöïc haønh ñeå cuoái cuøng ñaït ñöôïc caùi gì ñoù. Baát cöù gì ñöôïc laäp ñi laäp laïi nhieàu laàn ñeàu trôû neân maùy moùc, coù phaûi theá khoâng? Laøm sao moät caùi taâm maùy moùc - sau khi ñaõ bò uoán naén, vaën veïo vaø bò haønh haï cho phuø hôïp vôùi khuoân pheùp cuûa caùi goïi laø “thieàn,” vôùi hy voïng cuoái cuøng seõ ñaït ñöôïc moät chöùng ñaéc naøo ñoù - coù theå töï do ñeå quan saùt, ñeå hoïc? A system of meditation is not meditation. A system implies a method, which you practice in order to achieve something at the end. Something practiced over and over again becomes mechanical - does it not? How can a mechanical mind, which has been trained and twisted, tortured to comply to the pattern of what it calls “meditation,” hoping to achieve a reward at the end, be free to observe, to learn? ********** Thieàn laø bieát roõ töøng yù nghó vaø töøng caûm thoï vaø khoâng bao giôø cho laø ñuùng hay sai maø chæ quan saùt vaø cuøng chuyeån dòch vôùi yù nghó vaø caûm thoï. Trong söï quan saùt nhö theá baïn baét ñaàu hieåu ñöôïc toaøn theå ñoäng thaùi cuûa yù nghó vaø caûm thoï. Töø söï tænh thöùc naøy im laëng xuaát hieän. Im laëng ñöôïc yù nghó saép ñaët chæ laø söï im laëng tuø haõm vaø khoâ cheát, coøn söï im laëng xuaát hieän khi yù nghó ñaõ hieåu ñöôïc söï khôûi ñaàu cuûa noù, baûn chaát cuûa chính noù, hieåu ñöôïc vì sao moïi yù nghó khoâng bao giôø töï do maø luoân luoân cuõ - söï im laëng naøy laø thieàn trong ñoù thieàn giaû hoaøn toaøn vaéng maët, vì taâm ñaõ truùt boû quaù khöù khoûi chính noù. Meditation is to be aware of every thought and of every feeling, never to say it is right or wrong but just to watch it and move with it. In that watching you begin to understand the whole movement of thought and feeling. And out of this awareness comes silence. Silence put together by thought is stagnation, is dead, but the silence that comes when thought has understood its own beginning, the nature of itself, understood how all thought is never free but always old - this silence is meditation in which the meditator is entirely absent, for the mind has emptied itself of the past. ********** Thieàn khoâng bao giôø laø söï kieàm cheá thaân xaùc. Khoâng heà coù söï phaân chia thaät söï giöõa cô theå vaø taâm. Boä oùc, heä thaàn kinh vaø caùi maø chuùng ta goïi laø taâm chæ laø moät, baát khaû phaân. Haønh vi töï nhieân cuûa thieàn laø ñem laïi söï chuyeån ñoäng haøi hoøa cuûa toaøn theå. Taùch rôøi thaân ra khoûi taâm vaø kieàm cheá thaân baèng nhöõng meänh leänh trí thöùc thì chæ ñem laïi maâu thuaãn; töø ñoù phaùt sinh voâ soá hình thöùc giaèng co, xung ñoät vaø ñeà khaùng. Meditation is never the control of the body. There is no actual division between the organism and the mind. The brain, the nervous system and the thing we call the mind are all one, indivisible. It is the natural act of meditation that brings about the harmonious movement of the whole. To divide the body from the mind and to control the body with intellectual decisions is to bring about contradiction, form which arise various forms of struggle, conflict and resistance. ********** Toân giaùo laø gì? Toân giaùo laø söï tìm bieát, vôùi taát caû chuù yù, vôùi söï huy ñoäng toaøn theå söùc löïc cuûa moät ngöôøi, ñeå phaùt hieän caùi gì laø thieâng lieâng, ñeå nhaän ra caùi gì laø thaàn thaùnh. Ñieàu naøy chæ xaûy ra khi hoaøn toaøn khoâng coøn söï huyeân naùo cuûa yù nghó; yù nghó vaø thôøi gian chaám döùt, veà maët taâm lyù, beân trong, nhöng khoâng phaûi söï töø boû kieán thöùc thuoäc theá giôùi maø baïn phaûi sinh hoaït baèng kieán thöùc. Caùi gì laø thaàn thaùnh, caùi gì laø thieâng lieâng, caùi gì laø chaân lyù chæ coù theå hieän höõu khi coù söï im laëng tuyeät ñoái, khi boä oùc töï xeáp ñaët yù nghó vaøo ñuùng choã cuûa noù. Töø söï im laëng voâ bieân ñoù xuaát hieän caùi goïi laø thieâng lieâng. What is religion? It is the investigation, with all one’s attention, with the summation of all one’s energy, to find that which is sacred, to come upon that which is holy. That can only take place when there is freedom from the noise of thought, the ending of thought and time, psychologically, inwardly - but not the ending of knowledge in the world where you have to function with knowledge. That which is holy, that which is sacred, which is truth, can only be when there is complete silence, when the brain itself has put thought in its right place. Out of that immense silence there is that which is sacred. ********** Neáu hieåu ñöôïc, thì thieàn laø moät trong nhöõng ñieàu kyø laï nhaát, nhöng khoâng theå naøo baïn hieåu ñöôïc thieàn tröø khi baïn chaám döùt tìm kieám, moø maãm, mong muoán moät ñieàu gì ñoù maø baïn cho laø chaân lyù - coù nghóa laø söï phoùng chieáu cuûa chính baïn. Baïn khoâng theå naøo ñeán ñöôïc vôùi thieàn tröø khi baïn chaám döùt ñoøi hoûi moät chöùng nghieäm, nhöng hieåu ñöôïc söï hoãn loaïn trong ñoù baïn ñang soáng, töùc laø söï voâ traät töï cuûa ñôøi baïn. Trong khi quan saùt söï voâ traät töï ñoù thì traät töï xuaát hieän - nhöng khoâng phaûi töø moät baûn thieát keá coù saün. Khi laøm xong ñieàu naøy – trong chính noù laø thieàn - thì baïn coù theå hoûi caùi gì laø thieàn vaø caùi gì khoâng phaûi laø thieàn, vì chaân lyù ôû ngay trong söï phuû nhaän caùi hö giaû. Meditation, if you understand what it is, is one of the most extraordinary things; but you cannot possibly understand it unless you have come to the end of seeking, groping, wanting something which you consider truth - which is your own projection. You cannot come to it unless you are no longer demanding experience at all, but are understanding the confusion in which one lives, the disorder of one’s own life. In the observation of that disorder, order comes - which is not a blueprint. When you have done this - which in itself is meditation - then we can ask not only what meditation is, but also what meditation is not, because in the denial of that which is false, the truth is. ********** Xaùc thaân vaät chaát coù söï minh maãn cuûa noù vaø söï minh maãn naøy bò nhöõng thoùi quen cuûa khoaùi laïc laøm cho u meâ. Nhöõng thoùi quen naøy huûy dieät söï beùn nhaïy cuûa thaân vaø chính söï thieáu beùn nhaïy naøy laøm cho taâm trôû neân u meâ. Moät caùi taâm nhö theá coù theå lanh lôïi trong moät chieàu höôùng nhoû heïp vaø höõu haïn nhöng vaãn khoâng beùn nhaïy. Chieàu saâu cuûa moät caùi taâm nhö theá coù theå ño löôøng ñöôïc vaø noù vöôùng maéc vôùi nhöõng hình aûnh vaø aûo töôûng. Noâng caïn beà ngoaøi laø söï saùng suûa duy nhaát cuûa noù. Moät cô theå khinh an vaø minh maãn laø caàn thieát cho thieàn. The physical organism has its own intelligence which is made dull through habits of pleasure. These habits destroy the sensitivity of the organism and this lack of sensitivity makes the mind dull. Such a mind may be alert in a narrow and limited direction and yet be insensitive. The depth of such a mind is measurable and is caught by images and illusions. Its very superficiality is its only brightness. A light and intelligent organism is necessary for meditation. ********** Trong söï hieåu thieàn coù tình yeâu, tình yeâu khoâng phaûi laø saûn phaåm cuûa phaùp moân, cuûa thoùi quen, vaø laøm theo moät phöông thöùc. Tình yeâu khoâng theå ñöôïc nuoâi döôõng baèng yù nghó. Tình yeâu chæ coù theå xuaát hieän khi coù söï im laëng tuyeät ñoái, söï im laëng trong ñoù thieàn giaû hoaøn toaøn vaéng maët; vaø taâm chæ coù theå im laëng khi noù hieåu ñöôïc haønh hoaït cuûa chính noù nhö yù nghó vaø caûm thoï. Ñeå hieåu ñöôïc haønh hoaït naøy cuûa yù nghó vaø caûm thoï thì khoâng theå coù söï leân aùn trong khi quan saùt. Quan saùt theo caùch ñoù laø kyû luaät, vaø loaïi kyû luaät naøy linh hoaït, töï do, khoâng phaûi thöù kyû luaät cuûa söï tuaân haønh. In the understanding of meditation there is love, and love is not the product of systems, of habits, of following a method. Love cannot be cultivated by thought. Love can perhaps come into being when there is complete silence, a silence in which the meditator is entirely absent; and the mind can be silent only when it understands its own movement as thought and feeling. To understand this movement of thought and feeling there can be no condemnation in observing it. To observe in such a way is discipline, and that kind of discipline is fluid, free, not the discipline of conformity. ********** Thieàn laø gì? Tröôùc khi ñi vaøo vaán ñeà khaù phöùc taïp vaø raéc roái naøy chuùng ta caàn minh ñònh mình ñang theo ñuoåi caùi gì. Chuùng ta luoân luoân tìm kieám moät caùi gì ñoù, nhaát laø nhöõng ngöôøi coù taâm ñaïo. Ngay caû nhaø khoa hoïc, tìm kieám ñaõ trôû thaønh moät vaán ñeà khaù quan troïng. Yeáu toá tìm kieám naøy caàn phaûi ñöôïc hieåu roõ vaø xaùc ñònh tröôùc khi chuùng ta ñi vaøo vaán ñeà thieàn laø gì, vaø taïi sao moät ngöôøi caàn phaûi thieàn, coâng duïng cuûa thieàn laø gì vaø thieàn ñöa baïn ñeán ñaâu. Chöõ “tìm kieám” - theo ñuoåi, tìm ra - haøm yù chuùng ta ñaõ bieát, khoâng nhieàu thì ít, caùi maø chuùng ta theo ñuoåi, coù phaûi theá khoâng? Neáu laø nhöõng ngöôøi coù taâm ñaïo hoaëc tìm kieám moät cuoäc soáng toaøn haûo thì khi noùi raèng chuùng ta ñi tìm chaân lyù, hoaëc ñi tìm Thöôïng ñeá, vaân vaân, chaéc chaén chuùng ta phaûi coù moät hình aûnh hay moät yù töôûng naøo ñoù trong taâm. Tìm ra moät caùi gì sau khi kieám noù, chaéc chaén chuùng ta ñaõ bieát tröôùc hình theå, maøu saéc, theå chaát cuûa noù, vaân vaân. Theá khoâng phaûi tieàm aån trong töø ngöõ “tìm kieám” laø chuùng ta vöøa maát ñi moät caùi gì ñoù vaø chuùng ta ñi tìm, coù nghóa laø khi tìm ñöôïc chuùng ta coù theå nhaän ra noù; nhö theá laø chuùng ta ñaõ bieát noù tröôùc, vaø nhöõng gì phaûi laøm laø ñi tìm vaø tìm cho ra noù? Ñieàu nhaän ra ñaàu tieân trong thieàn laø moïi tìm kieám ñeàu voâ ích, vì caùi ñöôïc tìm kieám ñaõ ñöôïc ñònh tröôùc bôûi nhöõng gì baïn mong muoán. Neáu caûm thaáy baát haïnh, coâ ñôn, vaø tuyeät voïng, baïn seõ tìm kieám hy voïng, baàu baïn, moät caùi gì ñoù choáng ñôõ, vaø baïn seõ tìm thaáy noù, chaéc chaén laø nhö theá. What is meditation? Before we go into that really quite complex and intricate problem we ought to be very clear as to what it is that we are after. We are always seeking something, especially those who are religiously minded. Even for the scientist, seeking has become quite an issue. This factor of seeking must be very clearly and definitely understood before we go into what meditation is and why one should meditate at all, what is its use and where does it get you. The word “seek” - to run after, to search out - implies, does it not, that we already know, more or less, what we are after. When we say we are seeking truth, or we are seeking God if we are religiously minded, or we are seeking a perfect life and so on, we must already have in our minds an image or an idea. To find something after seeking it, we must already have known what its contour is, its color, its substance and so on. Isn’t it implied in that word “seeking” that we have lost something and we are going to find it, and that when we find it we shall be able to recognize it; which means that we have already known it, that all we have to do is to go after it and search it out? In meditation the first thing to realize is that it is no use to seek; for what is sought is predetermined by what you wish. If you are unhappy, lonely, in despair, you will search out hope, companionship, something to sustain you, and you will find it, inevitably. ********** Coù loaïi thieàn naøo maø khoâng caàn ñeán quyeát taâm hay thöïc haønh? Coù, nhöng loaïi thieàn naøy ñoøi hoûi moät söï chuù yù maõnh lieät. Söï chuù yù naøy laø ngoïn löûa vaø noù khoâng phaûi laø caùi gì ñoù ñeå baïn ñaït ñeán; noù laø söï chuù yù ngay baây giôø ñoái vôùi taát caû moïi thöù, töøng ngoân töø, töøng cöû chæ, töøng yù nghó; ñoù laø chuù yù hoaøn toaøn, khoâng phaûi moät phaàn. Neáu ngay baây giôø baïn chæ laéng nghe moät phaàn, thì coù nghóa laø baïn khoâng chuù yù hoaøn toaøn. Khi baïn hoaøn toaøn chuù yù thì khoâng coøn caùi “toâi,” khoâng coøn söï höõu haïn. Is there a meditation which is not determined, practiced? There is, but that requires enormous attention. That attention is a flame and that attention is not something that you come to; it is attention now to everything, every word, every gesture, every thought; it is to pay complete attention, not partial. If you are listening partially now, you are not giving complete attention. When you are completely attentive there is no self, there is no limitation. ********** Moät cuoäc soáng ñaïo laø moät cuoäc soáng thieàn, trong ñoù khoâng coù haønh hoaït cuûa caùi “toâi.” A religious life is a life of meditation, in which the activities of the self are not. ********** Lieäu toaøn theå taâm, goàm caû boä oùc coù theå hoaøn toaøn im laëng? Nhieàu ngöôøi ñaõ ñaët caâu hoûi naøy, hoï laø nhöõng ngöôøi raát thaønh khaån, nhöng vaãn chöa tìm ñöôïc caùch giaûi quyeát. Hoï ñaõ thöû moät soá xaûo thuaät vaø baûo raèng hoï coù theå laøm cho taâm tónh laëng baèng caùch tuïng nieäm moät soá chöõ gì ñoù. Coù bao giôø baïn thöû laäp laïi nhieàu laàn tieáng “Ave Maria,” moät soá Phaïn ngöõ, hay moät caâu chuù naøo ñoù ñöôïc du nhaäp töø AÁn ñoä, laûi nhaûi moät soá chöõ ñeå laøm cho taâm tónh laëng? Coù theå laø baát cöù chöõ gì, mieãn laø coù vaàn ñieäu, nhö “Coca-cola” chaúng haïn, hay baát cöù chöõ naøo - chæ caàn laäp ñi laäp laïi thöôøng xuyeân roài baïn cuõng seõ caûm thaáy taâm trôû neân tónh laëng, nhöng ñoù laø moät caùi taâm u meâ, ñaàn ñoän, khoâng phaûi moät caùi taâm beùn nhaïy, linh hoaït, soáng ñoäng vaø tha thieát. Moät caùi taâm u meâ, ñaàn ñoän duø coù baûo raèng “Ta ñaõ traûi qua moät kinh nghieäm sieâu phaøm thoaùt tuïc” thì noù ñang töï löøa doái mình. Can the totality of the mind, the brain included, be completely still? People have asked this question, really very serious people, and they have not been able to solve it. They have tried tricks. They have said that the mind can be made still through the repetition of words. Have you ever tried repeating “Ave Maria” or those Sanskrit words, mantras, that some people bring over from India, repeating certain words to make the mind still? It does not matter what the word is, make it rhythmic, “Coca-Cola,” any word - repeat it often and you will see that your mind becomes quiet; but it is a dull mind, it is not a sensitive mind, alert, vital, passionate. A dull mind, though it may say, “I have had a tremendous transcendental experience,” is deceiving itself. ********** Taát caû vaán ñeà cuûa thieàn laø khoâng ñi theo con ñöôøng do yù nghó vaïch ra ñeå ñöa ñeán caùi noù cho laø chaân lyù, giaùc ngoä hay thöïc taïi. Khoâng coù con ñöôøng naøo ñöa ñeán chaân lyù. Ñi theo baát cöù con ñöôøng naøo ñöa ñeán nhöõng gì ñaõ ñöôïc yù nghó coâng thöùc hoùa - duø thích thuù vaø thoûa maõn ñeán ñaâu - vaãn khoâng phaûi laø chaân lyù. Thaät laø moät sai laàm neáu tin töôûng raèng coù moät phaùp thieàn, vaø thöôøng xuyeân thöïc haønh phaùp ñoù vaøo ñoâi luùc nhaát ñònh trong cuoäc soáng thöôøng nhaät, hoaëc laäp ñi laäp laïi trong ngaøy, thì seõ ñaït ñöôïc saùng suoát hay hieåu. Thieàn sieâu vöôït taát caû nhöõng thöù ñoù, vaø cuõng nhö tình yeâu, thieàn khoâng theå ñöôïc vun troàng baèng yù nghó. Bao giôø ngöôøi tö duy coøn toàn taïi ñeå haønh thieàn, thì thieàn ñôn thuaàn chæ laø moät phaàn cuûa söï töï coâ laäp, moät ñoäng thaùi thoâng thöôøng trong sinh hoaït haøng ngaøy cuûa con ngöôøi. The whole point of meditation is not to follow the path laid down by thought to what it considers to be truth, enlightenment or reality. There is no path to truth. The following of any path leads to what thought has already formulated and, however pleasant or satisfying, it is not truth. It is a fallacy to think that a system of meditation, the constant practicing of that system in daily life for a few given moments, or the repetition of it during the day, will bring about clarity or understanding. Meditation lies beyond all this and, like love, cannot be cultivated by thought. As long as the thinker exists to meditate, meditation is merely a part of that self-isolation which is the common movement of one’s everyday life. ********** Trong thieàn khoâng coù thieàn giaû. Neáu coù thieàn giaû thì khoâng phaûi laø thieàn. There’s no meditator in meditation. If there is, it is not meditation. ********** Thieàn laø traïng thaùi cuûa taâm khi nhìn taát caû moïi vaät vôùi söï chuù yù hoaøn toaøn - toaøn phaàn chöù khoâng phaûi nhieàu phaàn. Khoâng ai coù theå daïy baïn chuù yù. Neáu coù phaùp moân naøo daïy baïn caùch chuù yù thì luùc ñoù baïn chæ chuù yù ñeán phaùp moân vaø nhö theá khoâng phaûi laø chuù yù. Meditation is a state of mind which looks at everything with complete attention - totally, not just parts of it. And no one can teach you how to be attentive. If any system teaches you how to be attentive, then you are attentive to the system, and that is not attention. ********** Khi baïn nhìn moät caùi caây, khuoân maët cuûa ngöôøi haøng xoùm, hay cuûa vôï hay choàng, vaø neáu nhìn vôùi tính chaát hoaøn toaøn im laëng cuûa taâm, luùc ñoù baïn seõ thaáy caùi gì ñoù hoaøn toaøn môùi. Moät söï im laëng nhö theá cuûa taâm khoâng theå ñaït ñöôïc baèng caùch tu taäp; neáu haønh theo moät phaùp moân thì baïn vaãn coøn soáng trong khoaûng khoâng gian nhoû beù maø yù nghó ñaõ taïo ra, töùc caùi “toâi,” caùi “toâi” thöïc haønh, vaø tinh taán. Khoaûng khoâng gian ñoù chöùa ñaày nhöõng xung ñoät, thaønh coâng vaø thaát baïi cuûa chính noù; moät caùi taâm nhö theá, duø coù laøm baát cöù gì ñi nöõa, chaúng bao giôø coù theå tónh laëng. When you look at a tree, or the face of your neighbor, or the face of your wife or husband, and if you look with that quality of mind that is completely quiet, then you will see something totally new. Such silence of the mind is not something that can be attained through any practice; if you practice a method you are still living within a very small space which thought has created, as the “me,” the “I” practicing, advancing. That space is full of conflict, full of its own achievements and failures, and such a mind can never be quiet, do what it will. ********** Thieàn laø truùt khoûi taâm nhöõng gì ñaõ bieát. Nhöõng gì ñaõ bieát laø quaù khöù. Söï troáng khoâng khoâng ôû vaøo luùc cuoái cuøng cuûa söï huaân taäp, maø ñuùng ra noù coù nghóa laø khoâng huaân taäp gì caû. Nhöõng gì ñaõ ñöôïc huaân taäp chæ coù theå truùt boû trong hieän taïi, khoâng phaûi baèng yù nghó maø baèng haønh ñoäng, baèng vieäc laøm cuûa caùi “ñang laø.” Quaù khöù laø söï di chuyeån cuûa keát luaän naøy ñeán keát luaän khaùc, vaø söï phaùn xeùt caùi “ñang laø” baèng keát luaän. Moïi phaùn xeùt ñeàu laø keát luaän, duø thuoäc veà quaù khöù hay hieän taïi; chính keát luaän ngaên trôû söï thöôøng xuyeân truùt khoûi taâm nhöõng gì ñaõ bieát, vì nhöõng gì ñaõ bieát luoân luoân laø keát luaän, laø xaùc quyeát. Nhöõng gì ñaõ bieát laø haønh ñoäng cuûa yù chí, vaø söï hieän haønh cuûa yù chí laø söï tieáp dieãn cuûa nhöõng gì ñaõ bieát, nhö vaäy haønh ñoäng cuûa yù chí khoâng theå laøm cho taâm roãng rang. Meditation is emptying the mind of the known. The known is the past. The emptying is not at the end of accumulation but rather it means not to accumulate at all. What has been is emptied only in the present, not by thought but by action, by the doing of “what is.” The past is the movement of conclusion to conclusion, and the judgement of “what is” by the conclusion. All judgement is conclusion, whether it be of the past or of the present, and it is this conclusion that prevents the constant emptying of the mind of the known; for the known is always conclusion, determination. The known is the action of will, and the will in operation is the continuation of the known, so the action of will cannot possibly empty the mind. ********** Toaøn theå cuoäc soáng cuûa chuùng ta ñeàu ñaët treân yù nghó, laø caùi coù theå ño löôøng ñöôïc. YÙ nghó ño löôøng Thöôïng ñeá, yù nghó ño löôøng quan heä cuûa chính noù vôùi ngöôøi khaùc qua hình aûnh. YÙ nghó tìm caùch caûi thieän töï thaân cho ñuùng vôùi caùi maø noù nghó noù phaûi laø. Chuùng ta soáng trong moät theá giôùi cuûa söï ño löôøng moät caùch khoâng caàn thieát, vaø vôùi theá giôùi ñoù chuùng ta muoán ñi vaøo moät theá giôùi trong ñoù khoâng heà coù söï ño löôøng. Thieàn laø thaáy caùi “ñang laø” vaø vöôït ra ngoaøi noù - thaáy caùi höõu haïn vaø vöôït ra khoûi caùi höõu haïn. All our life is based on thought which is measurable. It measures God, it measures its relationship with another through the image. It tries to improve itself according to what it thinks it should be. So unnecessarily we live in a world of measurement, and with that world we want to enter into a world in which there is no measurement at all. Meditation is the seeing of “what is” and going beyond it - seeing the measure and going beyond the measure. ********** Thieàn laø truùt boû noäi dung cuûa yù thöùc. Ñoù laø yù nghóa vaø chieàu saâu cuûa thieàn, truùt boû toaøn theå noäi dung - yù nghó chaám döùt. Thieàn laø chuù yù maø trong ñoù khoâng heà coù söï ghi nhaän. Thöôøng thì boä oùc ghi nhaän haàu heát moïi thöù, tieáng oàn, ngoân töø ñöôïc söû duïng; noù ghi nhaän nhö moät baêng töø. Lieäu coù theå naøo boä oùc khoâng ghi nhaän ngoaïi tröø nhöõng gì toái caàn thieát? Taïi sao toâi laïi ghi nhaän moät söï sæ nhuïc? Taïi sao theá? Taïi sao toâi laïi ghi nhaän söï taâng boác? Ñieàu ñoù khoâng caàn thieát. Taïi sao toâi laïi ghi nhaän nhöõng xuùc phaïm? Nhö theá, chæ neân ghi nhaän nhöõng gì caàn thieát ñeå sinh hoaït trong cuoäc soáng haøng ngaøy - nhö moät chuyeân vieân kyõ thuaät, moät ngöôøi vieát vaên, vaân vaân - nhöng veà phöông dieän taâm lyù, thì chaúng caàn ghi nhaän gì caû. Trong thieàn khoâng coù söï ghi nhaän taâm lyù, khoâng coù söï ghi nhaän naøo ngoaøi nhöõng söï kieän thöïc teá cuûa ñôøi soáng, nhö ñeán vaên phoøng, laøm vieäc trong nhaø maùy, vaân vaân, ngoaøi ra khoâng coøn gì khaùc. Töø ñoù söï im laëng tuyeät ñoái khôûi sinh vì yù nghó ñaõ chaám döùt - ngoaïi tröø ñeå sinh hoaït trong tröôøng hôïp toái caàn. Thôøi gian chaám döùt, vaø luùc ñoù coù moät söï vaän haønh hoaøn toaøn khaùc bieät, trong im laëng. Meditation is the emptying of the content of consciousness. That is the meaning and the depth of meditation, the emptying of all the content - thought coming to an end. Meditation is the attention in which there is no registration. Normally the brain is registering almost everything, the noise, the words which are being used; it is registering like a tape. Now is it possible for the brain not to register except that which is absolutely necessary? Why should I register an insult? Why? Why should I register flattery? It is unnecessary. Why should I register any hurts? Therefore, register only that which is necessary in order to operate in daily life - as a technician, a writer and so on - but psychologically, do not register anything. In meditation there is no registration psychologically, no registration except the practical facts of living, going to the office, working in a factory, and so on - nothing else. Out of that comes complete silence, because thought has come to and end - except to function only where it is absolutely necessary. Time has come to an end, and there is a totally different kind of movement, in silence. ********** Lieäu baïn coù theå thöïc haønh söï tænh thöùc? Neáu ñang “thöïc haønh” söï tænh thöùc thì baïn khoâng chuù yù. Nhö vaäy, bieát ñöôïc mình khoâng chuù yù thì baïn khoâng caàn phaûi thöïc haønh. Baïn chaúng caàn phaûi sang Mieán Ñieän, Trung Quoác, AÁn ñoä, nhöõng nôi raát thô moäng nhöng khoâng thöïc teá. Toâi nhôù coù laàn du lòch baèng xe hôi ôû AÁn ñoä vôùi moät nhoùm ngöôøi. Luùc ñoù toâi ngoài ôû phía tröôùc cuøng vôùi taøi xeá. Ba ngöôøi ngoài phía sau tranh caõi raát soâi noåi veà söï tænh thöùc, vaø hoï muoán baøn luaän vôùi toâi veà söï tænh thöùc laø gì. Chieác xe chaïy khaù nhanh. Coù moät con deâ ñöùng giöõa ñöôøng, vaø ngöôøi taøi xeá khoâng chuù yù cho laém neân ñaõ caùn cheát con vaät toäi nghieäp. Nhöõng ngöôøi ngoài phía sau vaãn coøn tranh luaän veà söï tænh thöùc, nhöng khoâng heà hay bieát nhöõng gì vöøa xaûy ra! Caùc baïn cöôøi, nhöng ñoù chính laø nhöõng gì taát caû chuùng ta ñang laøm. Can you practice awareness? If you are “practicing” awareness, then you are being inattentive. So, be aware of inattention, you do not have to practice. You do not have to go to Burma, China, India, places which are romantic but not factual. I remember once travelling in a car in India with a group of people. I was sitting in the front with the driver. There were three behind who were talking about awareness, wanting to discuss with me what awareness is. The car was going very fast. A goat was in the road, and the driver did not pay much attention and ran over the poor animal. The gentlemen behind were discussing what is awareness, but they never knew what had happened! You laugh, but that is what we are all doing. ********** Trong söï chuù yù hoaøn toaøn cuûa thieàn khoâng heà coù caùi bieát, khoâng heà coù söï nhaän bieát qua hoài töôûng, cuõng khoâng heà coù söï nhôù laïi moät caùi gì ñoù ñaõ töøng xaûy ra. Thôøi gian vaø yù nghó hoaøn toaøn chaám döùt, vì chuùng laø caùi taâm ñieåm töï giôùi haïn taàm nhìn cuûa chính noù. Ngay khi coù aùnh saùng thì yù nghó tan bieán, vaø coá gaéng höõu thöùc ñeå kinh nghieäm vaø ghi nhôù noù laø ngoân töø ñaõ qua. Maø ngoân töø thì khoâng bao giôø laø caùi noù dieãn taû. Vaøo luùc ñoù - khoâng thuoäc veà thôøi gian - caùi toái haäu laø caùi töùc thôøi, nhöng caùi toái haäu ñoù khoâng coù bieåu töôïng; noù khoâng thuoäc veà con ngöôøi, vaø cuõng khoâng thuoäc veà thaàn thaùnh. In the total attention of meditation there is no knowing, no recognition, nor the remembrance of something that has happened. Time and thought have entirely come to an end, for they are the center which limits its own vision. At the moment of light, thought withers away, and the conscious effort to experience and the remembrance of it, is the word that has been. And the word is never the actual. At that moment - which is not of time - the ultimate is the immediate, but that ultimate has no symbol, is of no person, of no god. ********** Toaøn theå chaâu AÙ baøn veà thieàn; ñaây laø moät trong nhöõng thoùi quen cuûa hoï, cuõng nhö thoùi quen tin vaøo Thöôïng ñeá hay moät caùi gì khaùc. Moãi ngaøy hoï ngoài khoaûng möôøi phuùt trong moät caên phoøng yeân tónh vaø “thieàn,” hoï taäp trung, ñaët taâm vaøo moät hình aûnh, do chính hoï veõ ra hay do moät ai ñoù maùch baûo qua tuyeân truyeàn. Trong möôøi phuùt ñoù hoï tìm caùch kieàm cheá taâm; caùi taâm cöù laêng xaêng lui tôùi vaø hoï ñaùnh vaät vôùi noù. Hoï chôi caùi troø naøy khoâng ngöng nghæ, vaø ñoù laø caùi hoï goïi laø thieàn. Neáu moät ngöôøi khoâng bieát gì veà thieàn thì caàn phaûi tìm hieåu thieàn laø gì moät caùch thöïc söï, chöù khoâng phaûi theo ai ñoù; töï tìm hieåu thieàn moät caùch thöïc söï coù theå ñöa moät ngöôøi ñeán choã khoâng coù gì caû hoaëc coù taát caû. Moät ngöôøi caàn tìm hieåu, ñaët caâu hoûi ñoù, nhöng ñöøng mong ñôò. The whole of Asia talks about meditation; it is one of their habits, as it is a habit to believe in God or something else. They sit for ten minutes a day in a quiet room and “meditate,” concentrate, fix their mind on an image, an image created by themselves, or by somebody who has offered that image through propaganda. During those ten minutes they try to control the mind; the mind wants to go back and forth and they battle with it. They play that game everlastingly, and that is what they call meditation. If one does not know anything about meditation, then one has to find out what it is actually, not according to anybody, and that may lead one to nothing or it may lead one to everything. One must inquire, ask that question, without any expectation. ********** Ñoái vôùi haàu heát chuùng ta, ñeïp phaûi ôû trong moät caùi gì ñoù, trong moät kieán truùc, trong moät ñaùm maây, trong hình daùng cuûa moät caùi caây, trong moät khuoân maët myõ mieàu. Lieäu ñeïp coù ôû “ngoaøi kia,” hay noù laø moät phaåm chaát cuûa taâm maø trong ñoù khoâng coù haønh vi höôùng ngaõ? Vì, cuõng nhö hyû laïc, hieåu ñöôïc caùi ñeïp laø thieát yeáu trong thieàn. For most of us, beauty is in something, in a building, in a cloud, in the shape of a tree, in a beautiful face. Is beauty “out there,” or is it a quality of mind that has no self-centered activity? Because, like joy, the understanding of beauty is essential in meditation. ********** Thieàn laø truùt boû moïi yù nghó khoûi taâm, vì yù nghó vaø caûm thoï laøm tieâu hao raát nhieàu söùc löïc; chuùng coù ñaëc tính laäp ñi laäp laïi, taïo ra nhöõng sinh hoaït maùy moùc ñöôïc xem nhö moät phaàn quan yeáu cuûa cuoäc soáng. Nhöng chuùng chæ laø moät phaàn, yù nghó vaø caûm thoï khoâng theå naøo nhaäp vaøo söï voâ bieân cuûa söï soáng. Caàn phaûi coù moät caùch tieáp caän hoaøn toaøn khaùc, khoâng phaûi con ñöôøng cuûa thoùi quen, cuûa lieân töôûng vaø nhöõng gì ñaõ bieát; phaûi hoaøn toaøn töï do khoâng coøn nhöõng thöù naøy. Thieàn laø truùt boû nhöõng gì ñaõ bieát khoûi taâm. Ñieàu naøy khoâng theå ñöôïc thöïc hieän baèng yù nghó hay baèng söï thoâi thuùc ngaám ngaàm cuûa yù nghó, cuõng khoâng phaûi baèng söï mong muoán döôùi hình thöùc caàu nguyeän, cuõng khoâng phaûi qua söï töï kyû aùm thò baèng töø ngöõ, hình aûnh, hy voïng vaø nhöõng troø hö huyeãn. Taát caû nhöõng thöù naøy phaûi chaám döùt moät caùch deã daøng, khoâng moät coá gaéng hay löïa choïn, trong ngoïn löûa cuûa söï tænh thöùc. Meditation is the emptying the mind of all thought, for thought and feeling dissipate energy; they are repetitive, producing mechanical activities which are a necessary part of existence. But they are only part, and thought and feeling cannot possibly enter into the immensity of life. Quite a different approach is necessary, not the path of habit, association and the known; there must be freedom from these. Meditation is the emptying of the mind of the known. It cannot be done by thought or by the hidden prompting of thought, nor by desire in the form of prayer, nor through the self-effacing hypnotism of words, images, hopes and vanities. All these have to come to and end, easily, without effort and choice, in the flame of awareness. ********** Chæ caùi taâm tónh laëng môùi hieåu ñöôïc raèng trong moät caùi taâm yeân tònh coù moät söï vaän haønh hoaøn toaøn khaùc bieät, thuoäc veà moät chieàu kích khaùc, thuoäc veà moät phaåm chaát khaùc. Caùi ñoù khoâng bao giôø coù theå dieãn taû ñöôïc baèng ngoân töø, vì noù baát khaû dieãn taû. Nhöõng gì coù theå dieãn taû laø ñeán ñöôïc ñieåm naøy, ñieåm maø baïn ñaõ ñaët ñöôïc neàn taûng vaø thaáy ñöôïc tính caàn thieát, söï thaät, vaø caùi ñeïp cuûa moät caùi taâm tónh laëng. It is only the still mind that understands that in a quiet mind there is a movement that is totally different, that is of a different dimension, of a different quality. That can never be put into words, because it is indescribable. What can be described is what comes up to this point, the point when you have laid the foundation and seen the necessity, the truth, and the beauty of a still mind. ********** Thieàn laø söï voâ tö cuûa hieän taïi, vaø do ñoù thieàn luoân luoân moät mình. Caùi taâm hoaøn toaøn moät mình, khoâng bò taùc ñoäng bôûi yù nghó thì chaám döùt huaân taäp. Nhö theá söï troáng roãng cuûa taâm luoân luoân ôû trong hieän taïi. Ñoái vôùi caùi taâm moät mình thì töông lai - töùc laø caùi thuoäc veà quaù khöù - chaám döùt. Thieàn laø moät chuyeån ñoäng, noù khoâng phaûi moät keát luaän, vaø cuõng khoâng phaûi laø moät cöùu caùnh ñeå ñaït ñeán. Moät ngöôøi caàn phaûi hieåu roõ vaán ñeà quaù khöù naøy - quaù khöù laø ngaøy hoâm qua, thoâng qua hoâm nay, hình thaønh töông lai töø nhöõng gì thuoäc veà hoâm qua. Lieäu caùi taâm ñoù - keát quaû cuûa thôøi gian, cuûa söï tieán hoùa - khoâng coøn quaù khöù? Ñieàu naøy coù nghóa laø cheát ñi. Chæ coù caùi taâm bieát ñöôïc nhö theá, caùi taâm ñoù môùi chôït hieåu ra moät ñieàu goïi laø thieàn. Neáu khoâng hieåu roõ taát caû nhöõng ñieàu naøy maø loay hoay haønh thieàn thì chæ laø moät söï töôûng töôïng treû con. Meditation is the innocence of the present, and therefore it is always alone. The mind that is completely alone, untouched by thought, ceases to accumulate. So the emptying of the mind is always in the present. For the mind that is alone, the future - which is of the past ceases. Meditation is a movement, not a conclusion, not an end to be achieved. One must really understand this question of the past - the past as yesterday, through today, shaping tomorrow from what has been yesterday. Can that mind, which is the result of time, of evolution, be free of the past? Which is to die. It is only a mind that knows this, that can come upon this thing called meditation. Without understanding all this, to try to meditate is just childish imagination. ********** Coù bao giôø baïn thöû, trong ngaøy quan saùt maø khoâng söûa chöõa, bieát roõ maø khoâng löïa choïn, quan saùt yù nghó cuûa mình, nhöõng gì thuùc ñaåy mình haønh ñoäng, nhöõng gì mình noùi, caùch mình ngoài, caùch mình duøng töø ngöõ, cöû chæ cuûa mình - chæ quan saùt? Have you ever tried, during the day, to be watchful without correction, aware without choice, watching your thought, your motives, what you are saying, how you are sitting, the manner of your usage of words, your gestures - watching? ********** Lieäu taâm coù theå trôû neân im laëng? Toâi khoâng bieát baïn seõ laøm gì khi nhaän ra vaán ñeà, khi thaáy ñöôïc söï caàn thieát, söï thaät veà ñieàu caàn coù caùi taâm linh hoaït, vi teá, nghóa laø moät caùi taâm tuyeät ñoái im laëng. Laøm sao ñieàu naøy coù theå xaûy ra? Ñaây laø vaán ñeà cuûa thieàn vì moät caùi taâm nhö theá môùi laø ñaïo taâm. Chæ caùi taâm nhö theá môùi thaáy toaøn theå cuoäc soáng laø moät ñôn vò duy nhaát, moät söï vaän haønh chung nhaát, khoâng manh muùm. Do ñoù caùi taâm nhö theá haønh ñoäng moät caùch toaøn dieän maø khoâng rôøi raïc, vì noù haønh ñoäng töø moät söï tónh laëng hoaøn toaøn. Can the mind become quiet? I don’t know what you are going to do about it when you see the problem, when you see the necessity, the truth of having this delicate, subtle mind, which is absolutely quiet. How is it to happen? This is the problem of meditation, because only such a mind is a religious mind. It is only such a mind that sees the whole of life as a unit, as a unitary movement, not fragmented. Therefore such a mind acts totally, not fragmentarily, because it acts out of complete stillness. ********** Lieäu cuoäc caùch maïng noäi taâm trieät ñeå coù theå xaûy ra ngay laäp töùc? Noù coù theå xaûy ra ngay laäp töùc khi baïn thaáy ñöôïc söï nguy hieåm cuûa taát caû nhöõng ñieàu naøy. Cuõng gioáng nhö khi troâng thaáy söï nguy hieåm cuûa moät vaùch nuùi cheo leo, moät con thuù döõ, moät con raén ñoäc, thì luùc ñoù môùi coù haønh ñoäng töùc thôøi. Nhöng chuùng ta khoâng thaáy ñöôïc moái nguy hieåm cuûa taát caû söï phaân chia xaûy ra khi caùi “ngaõ,” caùi “toâi” trôû neân quan troïng, vaø söï phaân chia giöõa caùi “toâi” vaø caùi “khoâng phaûi toâi.” Ngay khi coù söï phaân chia ñoù trong baïn thì xung ñoät chaéc chaén xaûy ra, vaø xung ñoät laø nguoàn goác cuûa moïi xaáu xa. Nhö vaäy, moät ngöôøi phaûi tìm ra cho chính mình caùi ñeïp cuûa thieàn vì luùc ñoù taâm - töï do vaø khoâng coøn bò ñieàu kieän hoùa - môùi nhaän thöùc ñöôïc caùi gì laø chaân lyù. Can this radical inward revolution happen instantly? It can happen instantly when you see the danger of all this. It is like seeing the danger of a precipice, of a wild animal, of a snake; then there is instant action. But we do not see the danger of all this fragmentation which takes place when the “self,” the “me,” becomes important - and the fragmentation of the “me” and the “not me.” The moment there is that fragmentation in yourself there must be conflict; and conflict is the very root of corruption. So, it behooves one to find out for oneself the beauty of meditation, for then the mind, being free and unconditioned, perceives what is true. ********** Thieàn laø söï truùt boû hoaøn toaøn noäi dung cuûa taâm. Luùc ñoù chæ coù söï hoaït ñoäng cuûa thaân, chæ coù söï hoaït ñoäng cuûa moät cô theå soáng vaø khoâng coù gì khaùc; luùc ñoù yù nghó hoaït ñoäng maø khoâng coù söï nhaän dieän caùi “toâi” vaø caùi “khoâng phaûi toâi.” YÙ nghó laø maùy moùc, moät cô theå soáng cuõng vaäy. Ñieàu gaây xung ñoät laø yù nghó ñoàng hoùa töï thaân vôùi moät trong nhöõng thaønh phaàn cuûa noù ñeå trôû thaønh caùi toâi, caùi ngaõ vaø voâ soá nhöõng phaân chia trong caùi ngaõ ñoù. Caùi ngaõ chaúng bao giôø laø caàn thieát. Khoâng coù gì khaùc ngoaøi thaân xaùc, vaø töï do cuûa taâm chæ xaûy ra khi yù nghó khoâng coøn nuoâi döôõng caùi “toâi.” Meditation really is a complete emptying of the mind. Then there is only the functioning of the body; there is only the activity of the organism and nothing else; then thought functions without identification as the “me” and the “not me.” Thought is mechanical, as is the organism. What creates conflict is thought identifying itself with one of its parts which becomes the me, the self and the various divisions in that self. There is no need for the self at any time. There is nothing but the body, and freedom of the mind can happen only when thought is not breeding the “me.” ********** Ñaëc tính cuûa thieàn vaøo saùng hoâm nay laø voâ, hoaøn toaøn troáng vaéng thôøi gian vaø khoâng gian. Ñaây laø moät thöïc teá, khoâng phaûi moät yù töôûng hay nghòch lyù cuûa nhöõng suy dieãn ñoái nghòch. Moät ngöôøi coù theå phaùt hieän söï troáng roãng laï luøng naøy khi goác reã cuûa moïi vaán ñeà tan bieán. Goác reã ñoù laø yù nghó; yù nghó phaân chia vaø thuû chaáp. Trong thieàn taâm thöïc söï trôû neân troáng vaéng quaù khöù, maëc duø noù vaãn coù theå duøng quaù khöù nhö yù nghó. Traïng thaùi naøy dieãn ra suoát ngaøy; ban ñeâm giaác nguû hoaøn toaøn khoâng coù ngaøy hoâm qua vaø do ñoù taâm ñaït ñeán caùi voâ thôøi. On this morning the quality of meditation was nothingness, the total emptiness of time and space. It is a fact and not an idea or the paradox of opposing speculations. One finds this strange emptiness when the root of all problems withers away. This root is thought, the thought that divides and holds. In meditation the mind actually becomes empty of the past, though it can use the past as thought. This goes on throughout the day and at night sleep is the emptiness of yesterday and therefor the mind touches that which is timeless. ********** Thieàn laø truùt khoûi taâm nhöõng gì ñaõ bieát. Nhöõng gì ñaõ bieát laø quaù khöù. Söï troáng khoâng khoâng ôû vaøo luùc cuoái cuøng cuûa söï huaân taäp, maø ñuùng ra noù coù nghóa laø khoâng huaân taäp gì caû. Nhöõng gì ñaõ ñöôïc huaân taäp chæ coù theå truùt boû trong hieän taïi, khoâng phaûi baèng yù nghó maø baèng haønh ñoäng, baèng vieäc laøm cuûa caùi “ñang laø.” Quaù khöù laø söï di chuyeån cuûa keát luaän naøy ñeán keát luaän khaùc, vaø söï phaùn xeùt caùi “ñang laø” baèng keát luaän. Moïi phaùn xeùt ñeàu laø keát luaän, duø thuoäc veà quaù khöù hay hieän taïi; chính keát luaän ngaên trôû söï thöôøng xuyeân truùt khoûi taâm nhöõng gì ñaõ bieát, vì nhöõng gì ñaõ bieát luoân luoân laø keát luaän, laø xaùc quyeát. Meditation is emptying the mind of the known. The known is the past. The emptying is not at the end of accumulation but rather it means not to accumulate at all. What has been is emptied only in the present, not by thought but by action, by the doing of “what is.” The past is the movement of conclusion to conclusion, and the judgement of “what is” by the conclusion. All judgement is conclusion, whether it be of the past or of the present, and it is this conclusion that prevents the constant emptying of the mind of the known; for the known is always conclusion, determination. ********** Thieàn laø moät trong nhöõng ñieàu nghieâm tuùc nhaát; baïn thieàn suoát ngaøy, ôû nôi laøm vieäc, vôùi gia ñình, khi baïn noùi vôùi ai ñoù “Ta yeâu ngöôøi,” khi baïn nghó ñeán con caùi cuûa mình. Roài baïn daïy chuùng trôû thaønh chieán só, cheùm gieát, daân toäc hoùa, toân kính quoác kyø, baïn daäy chuùng ñi vaøo caùi baãy cuûa theá giôùi hieän ñaïi; haõy quan saùt taát caû nhöõng thöù ñoù, nhaän ra vai troø cuûa baïn trong ñoù; nhaän ra taát caû nhöõng thöù ñoù laø moät phaàn cuûa thieàn. Vaø khi thieàn baïn seõ nhaän ra trong thieàn coù moät caùi ñeïp laï thöôøng, baïn luoân luoân haønh ñoäng ñuùng trong moïi luùc, vaø neáu khoâng haønh ñoäng ñuùng vaøo moät luùc naøo ñoù thì cuõng chaúng quan troïng, baïn seõ laøm laïi - baïn khoâng phí thôøi gian trong söï hoái tieác. Thieàn laø moät phaàn cuûa cuoäc soáng maø khoâng phaûi caùi gì ñoù khaùc bieät vôùi cuoäc soáng. Meditation is one of the most serious things; you do it all day, in the office, with the family, when you say to somebody, “I love you,” when you are considering your children. Then you educate them to become soldiers, to kill, to be nationalized, worshiping the flag, educating them to enter into this trap of the modern world; watching all that, realizing your part in it, all that is part of meditation. And when you meditate you will find in it an extraordinary beauty; you will act rightly at every moment; and if you do not act rightly at a given moment it does not matter, you will pick it up again - you will not waste time in regret. Meditation is part of life, not something different from life. ********** Khi chu du theá giôùi moät ngöôøi coù theå thaáy nhöõng tình traïng khuûng khieáp cuûa söï ngheøo ñoùi vaø nhöõng xaáu xa trong quan heä giöõa con ngöôøi vôùi con ngöôøi; roõ raøng laø caàn phaûi coù moät cuoäc caùch maïng toaøn dieän. Caàn phaûi coù moät neàn vaên hoùa môùi. Neàn vaên hoùa cuõ gaàn nhö taøn luïi nhöng chuùng ta vaãn baùm víu laáy noù. Nhieàu ngöôøi treû noåi loaïn choáng laïi noù, nhöng ñaùng tieác thay hoï chöa tìm ra ñöôïc moät phöông saùch, moät phöông tieän ñeå chuyeån hoùa caùi phaåm chaát thieát yeáu cuûa con ngöôøi, coù nghóa laø taâm. Tröø khi coù moät cuoäc caùch maïng taâm lyù saâu saéc, moïi caûi caùch hôøi hôït beân ngoaøi chaúng ñem laïi bao nhieâu hieäu quaû. Cuoäc caùch maïng taâm lyù naøy - theo toâi laø cuoäc caùch maïng duy nhaát - chæ coù theå coù ñöôïc nhôø thieàn. As one travels over the world and observes the appalling conditions of poverty and the ugliness of man’s relationship to man, it becomes obvious that there must be a total revolution. A different kind of culture must come into being. The old culture is almost dead and yet we are clinging to it. Those who are young revolt against it, but unfortunately have not found a way, or a means, of transforming the essential quality of the human being, which is the mind. Unless there is a deep psychological revolution, mere reformation on the periphery will have little effect. This psychological revolution which I think is the only revolution - is possible through meditation. ********** Hoaøn toaøn khoâng laø gì caû laø sieâu vöôït moïi ño löôøng höõu haïn. To be absolutely nothing is to be beyond measure. ********** Caùi ñeïp coù nghóa laø tính beùn nhaïy - moät cô theå beùn nhaïy, coù nghóa laø aên uoáng ñuùng, caùch soáng ñuùng, vaø baïn coù taát caû nhöõng thöù ñoù neáu ñaõ ñi xa ñeán nhö theá. Toâi hy voïng laø baïn seõ, hoaëc ñang laøm ñieàu ñoù ngay baây giôø; luùc ñoù taâm chaéc chaén vaø töï nhieân trôû neân tónh laëng moät caùch khoâng hay bieát. Baïn khoâng theå naøo laøm cho taâm tónh laëng vì baïn laø keû gaây roái, vì chính baïn gaëp raéc roái, lo sôï vaø roái ren - laøm sao baïn coù theå laøm cho taâm tónh laëng? Nhöng khi hieåu ñöôïc tónh laëng laø gì, khi hieåu ñöôïc roái ren laø gì, ñau khoå laø gì vaø lieäu ñau khoå coù bao giôø chaám döùt, vaø khi hieåu ñöôïc laïc thuù thì töø caùi hieåu ñoù xuaát hieän moät caùi taâm tónh laëng laï thöôøng; baïn khoâng phaûi tìm kieám noù. Baïn phaûi khôûi söï ngay töø ñaàu vaø böôùc ñaàu tieân cuõng laø böôùc cuoái cuøng, vaø ñaáy chính laø thieàn. Beauty means sensitivity - a body that is sensitive, which means the right diet, the right way of living, and you have all this, if you have gone that far. I hope you will, or are doing it now; then the mind will inevitably and naturally, unknowingly, become quiet. You can’t make the mind quiet, because you are the mischief-maker, you are yourself disturbed, anxious, confused - how can you make the mind quiet? But when you understand what quietness is, when you understand what confusion is, what sorrow is and whether sorrow can ever end, and when you understand pleasure, then out of that comes an extraordinarily quiet mind; you don’t have to seek it. You must begin at the beginning and the first step is the last step, and this is meditation. ********** Söï quan troïng cuûa kinh nghieäm laø gì? Lieäu kinh nghieäm coù quan troïng? Lieäu kinh nghieäm coù theå thöùc tænh moät caùi taâm meâ nguû, caùi taâm ñaõ ñi ñeán moät soá keát luaän, ñaõ bò caâu thuùc vaø ñieàu kieän hoùa bôûi ñöùc tin? Lieäu kinh nghieäm coù theå thöùc tænh caùi taâm ñoù, ñaäp tan cô caáu cuûa noù? Lieäu moät caùi taâm nhö theá - bò ñieàu kieän hoùa ñeán nhö theá, bò ñeø naëng bôûi voâ soá vaán ñeà cuûa chính noù cuøng vôùi tuyeät voïng vaø khoå ñau - coù theå phaûn öùng ñoái vôùi thaùch thöùc? Lieäu noù coù theå? Vaø neáu noù phaûn öùng thì khoâng phaûi phaûn öùng [trong tình traïng nhö theá] laø khoâng thích öùng vaø do ñoù ñöa ñeán theâm xung ñoät hay sao? What is the significance of experience? Has it any significance? Can experience wake up a mind that is asleep, that has come to certain conclusions and is held and conditioned by beliefs? Can experience wake it up, shatter all that structure? Can such a mind - so conditioned, so burdened by its own innumerable problems and despairs and sorrows respond to any challenge? Can it? And if it does respond, must not the response be inadequate and therefore lead to more conflict? ********** Tình yeâu laø thieàn. Tình yeâu khoâng phaûi laø söï töôûng nhôù, moät hình aûnh ñöôïc yù nghó duy trì nhö laïc thuù, cuõng khoâng phaûi moät hình aûnh laõng maïn maø duïc tính ñaõ xaây döïng; noù laø caùi gì ôû ngoaøi taát caû caûm nhaän cuûa giaùc quan cuõng nhö moïi aùp löïc kinh teá vaø xaõ hoäi cuûa cuoäc soáng. Tröïc nhaän tình yeâu naøy - khoâng coù goác reã cuûa ngaøy hoâm qua - laø thieàn; vì tình yeâu laø chaân lyù, vaø thieàn laø söï phaùt hieän caùi ñeïp cuûa chaân lyù naøy. Love is meditation. Love is not a remembrance, an image sustained by thought as pleasure, nor the romantic image which sensuality builds; it is something that lies beyond all the senses and beyond the economic and social pressures of life. The immediate realization of this love, which has no root in yesterday, is meditation; for love is truth, and meditation is the discovery of the beauty of this truth. ********** Khi chæ coù cô theå soáng maø khoâng coù caùi toâi, thì nhaän thöùc - keå caû qua thò giaùc vaø khoâng qua thò giaùc - khoâng bao giôø bò bieán daïng. Chæ coù söï thaáy caùi “ñang laø” vaø chính söï nhaän thöùc naøy vöôït ra ngoaøi caùi “ñang laø.” Laøm cho taâm roãng rang khoâng phaûi laø moät haønh vi cuûa yù nghó, hay moät tieán trình trí thöùc. Thöôøng xuyeân thaáy roõ caùi “ñang laø” maø khoâng vo troøn boùp meùo thì töï nhieân taâm trôû neân roãng rang khoâng coøn yù nghó, nhöng noù vaãn coù theå duøng ñeán yù nghó neáu caàn. YÙ nghó thì maùy moùc coøn thieàn thì khoâng. When there is only the organism without the self, perception, both visual and non-visual, can never be distorted. There is only seeing “what is” and that very perception goes beyond “what is.” The emptying of the mind is not an activity of thought or an intellectual process. The continuous seeing of “what is” without any kind of distortion naturally empties the mind of all thought and yet that very mind can use thought when it is necessary. Thought is mechanical and meditation is not. ********** Taâm vaø boä oùc cuøng vôùi thaân xaùc trong söï haøi hoøa tuyeät ñoái phaûi laø im laëng - moät söï im laëng coù ñöôïc khoâng do duøng thuoác an thaàn, hay laäp laïi moät soá chöõ duø laø “Ave Maria” hay moät chöõ Phaïn naøo ñoù. Baèng söï laäp laïi, taâm coù theå trôû neân ñaàn ñoän, vaø moät caùi taâm trong traïng thaùi u meâ thì khoâng bao giôø bieát ñöôïc chaân lyù laø gì. Chaân lyù laø caùi luoân luoân môùi - chöõ “môùi” khoâng chuaån, maø thaät ra chaân lyù laø “voâ thôøi.” Phaûi coù söï im laëng. Söï im laëng ñoù khoâng phaûi laø ñoái nghòch vôùi oàn aøo, hay chaám döùt huyeân thuyeân; noù cuõng khoâng phaûi keát quaû cuûa söï kieàm cheá, töï nhuû “Ta phaûi im laëng,” laøm nhö theá laïi laø moät maâu thuaãn khaùc. Khi baïn noùi “Toâi seõ,” phaûi coù moät thöïc theå quyeát ñònh im laëng, vaø thöïc haønh caùi maø thöïc theå ñoù goïi laø im laëng; do ñoù coù moät söï phaân chia, moät maâu thuaãn, moät söï bieán daïng. The mind and the brain and the body in complete harmony must be silent - a silence that is not induced by taking a tranquilizer or by repeating words, whether it be “Ave Maria” or some Sanskrit word. By repetition your mind can become dull, and a mind which is in a stupor cannot possibly find what is true. Truth is something that is new all the time - the word “new” is not right, it is really “timeless.” There has to be silence. That silence is not the opposite of noise or the cessation of chattering; it is not the result of control, saying “I will be silent,” which again is a contradiction. When you say “I will,” there must be an entity who determines to be silent and therefore practices something which he calls silence; therefore there is a division, a contradiction, a distortion. ********** Thieàn khoâng phaûi ñôn thuaàn laø chöùng nghieäm moät caùi gì ñoù sieâu vöôït yù nghó vaø caûm thoï haøng ngaøy, vaø thieàn cuõng khoâng phaûi laø söï ñuoåi theo caùc hình aûnh vaø söï haøi loøng. Moät caùi taâm nhoû nhen, noâng noåi vaø oâ taïp coù theå coù vaø coù nhöõng hình aûnh veà yù thöùc môû roäng, cuøng kinh nghieäm maø noù nhaän bieát theo nhöõng gì ñaõ bò ñieàu kieän hoùa. Söï noâng noåi naøy coù theå laøm cho chính taâm thaønh coâng treân theá gian, ñaït ñöôïc danh voïng vaø tieáng taêm. Nhöõng ñaïo sö maø noù ñi theo thì cuõng coù cuøng tính chaát vaø traïng thaùi. Thieàn khoâng thuoäc veà nhöõng thöù nhö theá. Thieàn khoâng daønh cho keû tìm caàu, vì haén seõ tìm ñöôïc nhöõng gì mình muoán, vaø söï an uûi maø haén coù ñöôïc töø nhöõng gì tìm kieám laø thöù giaù trò ñaïo ñöùc thuoäc veà nhöõng lo sôï cuûa chính haén. Meditation is not the mere experiencing of something beyond everyday thought and feeling nor is it the pursuit of visions and delights. An immature and squalid little mind can and does have visions of expanding consciousness, and experiences which it recognizes according to its own conditioning. This immaturity may be greatly capable of making itself successful in this world and achieving fame and notoriety. The gurus whom it follows are of the same quality and state. Meditation does not belong to such as these. It is not for the seeker, for the seeker finds what he wants, and the comfort he derives from it is the morality of his own fears. ********** Duø coù laøm baát cöù gì ñi nöõa, con ngöôøi cuûa ñöùc tin vaø giaùo ñieàu khoâng theå naøo vaøo ñöôïc caûnh giôùi cuûa thieàn. Ñeå thieàn, töï do raát caàn thieát. Khoâng phaûi thieàn coù tröôùc roài töï do seõ ñeán sau; töï do - coù nghóa laø phuû nhaän hoaøn toaøn moïi luaân lyù vaø giaù trò xaõ hoäi - laø ñoäng thaùi ñaàu tieân cuûa thieàn. Thieàn khoâng phaûi laø vieäc coâng ñeå moïi ngöôøi cuøng tham gia vaø caàu nguyeän. Thieàn ñöùng moät mình, vaø luoân luoân ôû ngoaøi voøng luaân lyù vaø ñaïo ñöùc xaõ hoäi. Chaân lyù khoâng coù trong nhöõng gì thuoäc veà yù nghó, hay trong nhöõng gì ñöôïc yù nghó heä thoáng laïi vaø goïi laø chaân lyù. Söï phuû ñònh hoaøn toaøn taát caû cô caáu cuûa yù nghó laø khaúng ñònh cuûa thieàn. Do what he will, the man of belief and dogma cannot enter into the realm of meditation. To meditate, freedom is necessary. It is not meditation first and freedom afterwards; freedom - the total denial of social morality and values - is the first movement of meditation. It is not a public affair where many can join in and offer prayers. It stands alone, and is always beyond the borders of social conduct. For truth is not in the things of thought or in what thought has put together and calls truth. The complete negation of this whole structure of thought is the positive of meditation. ********** Thieàn luoân luoân môùi. Thieàn khoâng coù söï giao tieáp cuûa quaù khöù vì thieàn khoâng coù söï tieáp tuïc. Chöõ “môùi” khoâng dieãn ñaït heát tính chaát cuûa moät caùi hoaøn toaøn chöa heà coù. Noù cuõng gioáng nhö aùnh saùng cuûa caây neán ñaõ taét ñi vaø ñöôïc thaép saùng trôû laïi. AÙnh saùng môùi thì khoâng phaûi laø aùnh saùng cuõ, maëc duø caây neán laø caây neán cuõ. Thieàn coù söï tieáp tuïc chæ khi naøo yù nghó toâ maøu, ñònh hình vaø giao cho noù moät muïc ñích. Muïc ñích vaø yù nghóa maø yù nghó giao cho thieàn seõ trôû thaønh moät troùi buoäc thuoäc thôøi gian. Thieàn - chöa bò nhieãm oâ bôûi yù nghó - coù ñoäng thaùi rieâng cuûa noù, khoâng thuoäc veà thôøi gian. Thôøi gian bao haøm caùi cuõ vaø caùi môùi nhö moät söï di chuyeån töø nhöõng goác reã cuûa hoâm qua vaøo gioøng chaûy cuûa ngaøy mai. Nhöng thieàn laø moät söï khai hoa hoaøn toaøn khaùc. Thieàn khoâng phaûi keát quaû cuûa kinh nghieäm thuoäc hoâm qua, do ñoù thieàn khoâng coù goác reã trong thôøi gian. Thieàn coù söï tieáp tuïc nhöng khoâng thuoäc veà thôøi gian. Chöõ “tieáp tuïc” trong thieàn thöôøng gaây ngoä nhaän, vì nhöõng gì ñaõ laø, hoâm qua, khoâng xaûy ra hoâm nay. Meditation is always new. It has not the touch of the past for it has no continuity. The word “new” doesn’t convey the quality of a freshness that has not been before. It is like the light of a candle which has been put out and relit. The new light is not the old, though the candle is the same. Meditation has a continuity only when thought colors it, shapes it and gives it a purpose. The purpose and meaning of meditation given by thought becomes a time-binding bondage. But the meditation that is not touched by thought has its own movement, which is not of time. Time implies the old and the new as a movement from the roots of yesterday to the flowing of tomorrow. But meditation is a different flowering altogether. It is not the outcome of the experience of yesterday, and therefore it has no roots at all in time. It has a continuity which is not that of time. The word “continuity” in meditation is misleading, for that which was, yesterday, is not taking place today. ********** Thieàn hoâm nay laø moät tænh thöùc môùi, moät söï khai hoa môùi cuûa caùi thieän myõ. The meditation of today is a new awakening, a new flowering of the beauty of goodness. ********** Thieàn laø döùt baët ngoân töø. Söï im laëng khoâng do moät moät töø ngöõ ñem laïi, töø ngöõ laø yù nghó. Haønh ñoäng phaùt xuaát töø im laëng khaùc vôùi haønh ñoäng phaùt sinh töø ngoân töø; thieàn laø giaûi thoaùt taâm khoûi moïi bieåu töôïng, hình aûnh vaø söï hoài töôûng. Meditation is the ending of the word. Silence is not induced by a word, the word being thought. The action out of silence is entirely different from the action born of the word; meditation is the freeing of the mind from all symbols, images and remembrances. ********** Moät caùi taâm khoâng khoâng theå mua töø baøn thôø cuûa söï caàu khaån; caùi taâm aáy xuaát hieän khi yù nghó bieát roõ moïi haønh hoaït cuûa chính noù, chöù khoâng phaûi ngöôøi tö duy bieát roõ yù nghó cuûa mình. The empty mind cannot be purchased at the altar of demand; it comes into being when thought is aware of its own activities - not the thinker being aware of his thought. ********** Vuõ Toaøn dòch xong thaùng 10 naêm 2004
- Xem thêm -