Tài liệu Quái xế - nông huyền sơn

  • Số trang: 57 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 133 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Quái xế - Nông Huyền Sơn
Nông Huyền Sơn Quái xế Nông Huyền Sơn Quái xế Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Nông Huyền Sơn Quái xế Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế Chương 1 Cướp tốc độ - Cướp! Cướp! Bắt lấy nó, bà con ơi... Đường phố trở nên ồn ào huyên náo bởi nhiều tiếng la thất thanh, tiếng máy xe mô to gầm rú điên cuồng... Huyền đang thưởng thức hương vị của tô cháo lòng vội nghển cổ nhìn ra đường. Từ xa, hai tên nhuộm tóc vàng hoe như bờm ngựa cưỡi chiếc mô tô Nova 120 chạy ngoằn ngoèo luồn lách giữa phố đông như một con trâu điên sổng chuồng khiến mọi người khiếp vía dạt vào vìa hè tránh tai họa. Chiếc Nova gắn pô tăng tốc nên tiếng động cơ nổ ầm ĩ... Phía sau, vài chiếc Honda truy đuổi ráo riết. Như phản xạ tự nhiên, Huyền bê tô cháo chạy ra đường chờ hai tên bờm ngựa trờ xe tới, hất mạnh tô cháo nóng. Do tên cầm lái cúi rạp mình điều khiển xe nên món cháo nóng úp trọn vào mặt tên ngồi sau khiến hắn la oai oái. Tên cầm lái liếc nhanh về phía Huyền bằng ánh mắt “nhớ nhé, hãy đợi đấy!” rồi tiếp tục rú ga biến mất dạng giữa dòng xe cộ. Một chị phụ nữ xây xát mặt mày chạy theo khóc nức nở: Không kịp chúng rồi. Hu hu hu! Bọn cướp tàn nhẫn quá! Chắc em tôi chết mất! Mấy phút sau, những người cùng tham gia truy đuổi bọn cướp quay trở lại với vẻ mặt thất vọng. Một người trong số họ kể: Chị này chở em gái ngồi phía sau. Chúng kè sát bên rồi bất thần giật chiếc lắc vàng trên tay cổ. Chiếc xe ngã xuống đường, cô em gái bị dập đầu rất nặng, chắc khó lòng qua khỏi… Một người khác nói: Bọn cướp này chạy xe phân khối lớn, lại gắn pô tăng tốc nên các loại xe thông thường không đuổi kịp bọn chúng đâu. Ái chà! Lúc này bọn cướp đường phố lộng hành hết biết. Chúng xem thường, thách đố pháp luật quá cỡ... Một người khác lại nói: Hừm! Chúng là bọn thanh thiếu niên hư hỏng. Có đứa là con nhà giàu thiếu giáo dục tụ tập nhau đua xe trái phép rồi tổ chức hút hít. Thiếu tiền thì đi cướp giựt. Một phụ nữ tức giận: Đây là lần thứ ba tôi chứng kiến cảnh bọn cướp bằng mô tô lộng hành. Những tên cướp này luôn nhuộm tóc vàng hoe, vuốt keo dựng đứng như bờm ngựa. Có lần tôi thấy chúng giật sợi dây chuyền khiến nạn nhân bị cứa cổ chảy máu… Đúng là lũ quỷ sứ! Rồi có ngày pháp luật trừng trị bọn chúng. Chị bán cháo lòng chứng kiến cảnh Huyền “ra tay”, lo ngại: Chị thưởng cho em tô khác nhưng ăn nhanh lên rồi… đi học ngay. Hình như hồi nãy chúng có nhìn Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Quái xế Nông Huyền Sơn mặt em. Coi chừng lát nữa chúng quay trở lại trả thù đó. Huyền vén vạt áo dài trắng ngồi xuống ghế, thản nhiên đáp: Giữa phố đông thế này, bọn chúng không dám ngang ngược đâu chị. Chị bán cháo trợn mắt: Em còn đi học nên không hiểu tí gì về bọn lưu manh quý tộc này cả. Chúng táo tợn lắm em à. Không còn thời giờ tranh luận vì sắp đến giờ học, nó đành im lặng húp vội món cháo thơm rồi cám ơn chị bán cháo. Sáng nay, nó phải đến trường sớm hơn mọi ngày để họp hội đồng thi đua theo thông lệ hàng tháng, chứ không nó sẽ tranh luận đến cùng với chị bán cháo xem bọn cướp sợ người lương thiện hay người lương thiện sợ bọn cướp. Mải mê suy nghĩ, nó đến trường lúc nào không hay. Vừa toan đẩy xe vào cổng, nó dừng lại. Có hai tên tóc bờm ngựa đang ngồi trên một chiếc Bonus125 dừng phía bên kìa đường nhìn nó chăm chăm. Hai tên này là... đồng bọn của hai tên cướp khi nãy đi tìm nó trả thù ư? Nếu thế thì… Nó đẩy xe vào phòng bảo vệ rồi cột vạt áo dài sang một bên hông, hăm hở đi thẳng đến chiếc Bonus với tư thế gây sự. Nhưng hình như hai tên bờm ngựa này chẳng có vẻ gì quan tâm đến cái mặt nó cả. Nhìn bộ dạng dòm xuôi ngó ngược của hai gã con trai, máu trinh thám hơi cựa quậy trong lòng. Nó chuyển hướng đi, rồi giả vờ ngồi xuống sửa quai giầy xăngđan, để dỏng tai nghe lóm. Một tên nói: Hình như nó không có ở trong trường này mày ạ. Nếu có mình đã gặp rồi. Sắp đến giờ học rồi chớ bộ. Tên kìa hậm hực văng tục: Nó tưởng là trốn thoát được tụi mình hả? Hừ! Dù có chạy đường trời cũng không thoát đâu con ạ. Nếu biết nhà nó thì tao đốt nhà để xem nó có trốn được không. Nghe đến đó, Huyền nổi máu anh hùng. Vậy là hai tên con trai quái gở này đang “canh me” một ai đó học ở trường này để gây sự. Nó đứng lên đi đến sát bên hông hai tên con trai, đưa tay khều: Ê! Bị khều bất tử, hai tên con trai giật thót người như bị nước sôi bắn lên mũi, cùng ngoái lại trố mắt. Một tên cất tiếng hỏi cộc lốc: Gì? Huyền dạng chân, chống nạnh, hất hàm: Hai… thằng bây chờ ai vậy? Đột nhiên bị một đứa con gái lạ hoắc gây sự, hai tên con trai nhìn nhau ngạc nhiên. Một tên lầu bầu: Chờ ai, kệ cha người ta, mắc gì hỏi? Con nhỏ này rảnh quá ta! - Tên còn lại nhại giọng Huyền - “Có phải hai anh chờ em hôn?”. Gã gằn mạnh tiếng “hôn” nghe thấy ghét. Trong lúc hai tên bờm ngựa đối diện với Huyền, một tên Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế nam sinh dán bông băng khắp người chạy xe đạp ngang qua. Vừa trông thấy hai tên bờm ngựa, hắn liền gò lưng đạp xe hết tốc lực vào cổng trường như ma đuổi và suýt đâm sầm vào hai bạn nữ sinh khác tại cổng. Mặc dù đang quê một cục nhưng diễn biến vừa xảy ra không thoát khỏi tầm mắt của Huyền. Nó thầm nghĩ: “Đích thị cái tên đó chính là nhân vật cần tìm của hai cái bờm ngựa này đây!”. Nó ngoái cổ về phía hai tên bờm ngựa trả lời lửng lơ: Thì… hỏi cho vui. Một tên nói lớn, cốt cho Huyền nghe: Hình như con nhỏ này khùng mày ơi! Coi nó cột vạt áo dài kìa. Trông phát ghét! Tên kìa cười hô hố: Chắc tại nó thấy tụi mình đẹp trai dễ thương, định làm quen ấy mà. Thà ở vậy… nuôi con chớ tao không dám làm quen với mấy đứa con gái khùng khùng như nó đâu. Tao nhường cho mày đó. Xin cám ơn mày và lạy mày một vạn cái. Sao mày không nhường em mặt mụn của mày cho tao? Tuy mặt mụn nhưng thần kinh tốt. Nhè cái con nhỏ bị rối loạn hệ thống... điện, mày lại nhường. Hà hà hà... Huyền đã thở cạn hít sâu đến hơn chục lần để đè bẹp cơn thịnh nộ trong lồng ngực nhưng giọng giễu cợt của hai gã bờm ngựa cứ vang lồng lộng trong lỗ nhĩ. Bằng một động tác nhanh như điện xẹt, nó xoay người 180 độ, trừng mắt về phía hai tên đáng ghét. Không thèm đếm xỉa đến tia nhìn của Huyền, chúng nổ máy xe phóng đi để lại một tràng cười giễu cợt. Huyền tức cành hông nhưng chỉ biết mím môi nhìn theo bóng dáng chiếc Bonus125 khuất góc đường. Nó chưa kịp xoay lưng đi thì bên tai vang lên giọng trầm ấm, thân thương của thầy giám thị: Nữ sinh ăn mặc như thế hả? Nào, xoay người lại để tôi nhìn bảng tên xem nào. Như đỉa gặp vôi, nó vội vàng tháo gút vạt áo, mồm tía lia như súng tiểu liên: Dạ… dạ thưa thầy. Có hai anh bị chết máy xe honda, em đẩy giúp họ. Dạ… vạt áo vướng víu quá, em cột cho gọn ấy mà. Chà! Mệt quá! Không nhờ em đẩy, chắc hai anh ấy… Hừm! Hai thanh niên ngồi yên trên xe cho một cô gái đẩy ư? Cái tên ngồi sau bị liệt chân hả? Dạ… Thầy đoán trúng phóc ạ. Cái anh ngồi sau bị xi cà que ạ. Thật hú hồn cho nó. Thầy giám thị khẽ gật gù rồi đi vào trường. Vừa bước vào cổng nó thấy tên nam sinh dán bông băng đầy người đang nấp sau cổng. Có lẽ hắn đã nghe cuộc đối thoại vô duyên của Huyền với hai tên bờm ngựa. Nó quê ơi là quê! Nông Huyền Sơn Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế Quái xế Chương 2 Người hùng 12b Huyền chạy như bay vào lớp, hét tướng lên: Tại hạ thông báo, thông báo, thông báo! Đề nghị các huynh muội dỏng tai chú ý, chú ý, chú ý! Nhỏ Kim Cương đang lén lút gằm mặt dưới hộc bàn nhổ tỉa lông mày, đứng lên dài giọng hỏi: Cái gì vậy? Cái gì mà khuấy động giờ ra chơi thiêng liêng vậy? Chờ cho “thần dân” 12A tập trung sự chú ý về phía mình, Huyền vung hai nắm tay lên trời, đắc thắng nói: Lớp 12A đoạt danh hiệu “vô địch” thi đua trong tháng vừa rồi. Thế nào cô chủ nhiệm cũng… Huyền nín bặt. Nó cụt hứng trước thái độ hờ hững của “thần dân”. Vẫn đưa hai tay lên đầu, nó đưa mắt nhìn khắp lớp. Mọi lần, khi nó đi họp thi đua toàn trường, lũ bạn nôn nao chờ tin. Còn bây giờ… bây giờ thái độ của lũ bạn làm nó sượng trân. Chả là bọn nó đang “chạy đua” với tụi 12B rất ráo riết. Hôm nọ lớp bị trừ có 1 điểm do Toàn ve bị “cờ đỏ” bắt quả tang đang phì phèo thuốc lá trong nhà vệ sinh, thế là Toàn ve bị “vặt lông” một trận tơi bời hoa lá. Con Nhiên lớp trưởng nhịn ăn quà sáng mua một gói thuốc Vĩnh Hội chờ giờ ra chơi, lôi cổ Toàn ve lên trước lớp, chống nạnh, hất hàm: Ông ghiền thuốc lắm hử? Toàn ve thấy con Nhiên nổi máu “anh chị”, hơi hoảng: Ghiền đâu mà ghiền. Buồn buồn hút chơi cho… đỡ buồn. Con Nhiên xăn tay áo: Hút chơi mà chui vô nhà vệ sinh? Bi giờ tui hỏi thiệt ông, ông có ghiền hôn? Toàn ve gãi ót: Thì… cũng hơi ghiền ghiền. Bi giờ tui cho ông hút một lần cho đã ghiền rồi nghỉ hút luôn được hông? Toàn ve chuyển cái ngứa xuống hông, nhe răng cười kiểu tiếp thị viên: Ừa, bỏ thì… bỏ. Làm gì dữ vậy? Con Nhiên chìa gói thuốc Vĩnh Hội cho Toàn, nói như ra lệnh: Bi giờ ông hút hết gói thuốc này cho đã đời rồi… cấm ông hút nữa. Tưởng con Nhiên tốt bụng mua tặng gói thuốc, Toàn ve cười nham nhở: Sao bà tốt với tui quá vậy? Cám ơn nhe. Để tui đem về nhà hút từ từ, thưởng thức hương vị của… bà. Con Nhiên dạng chân như Ronando chuẩn bị sút phạt đền, mặt đanh lại: Không được. Tui muốn chứng kiến ông hút hết gói thuốc này trước mặt tui. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế Hiểu ra hình phạt, Toàn ve tái mặt: Nhưng… hút… hút… hút một lần, sao nổi? Hổng nổi cũng phải nổi. Hút mau! Trước cái vẻ sẵn sàng “chiến đấu” của con Nhiên, thằng Toàn ve riu ríu đốt thuốc. Đến điếu thứ ba thì Toàn ve bắt đầu đỏ rần mặt mày. Nó vừa ho sặc sụa vừa năn nỉ trong khói thuốc: Tha tui đi. Tui hứa bỏ thuốc mà. Tui thề, bà bắn đứa nào dám hút thuốc nữa. Đến lúc đó Nhiên mới chịu tha cho Toàn ve. Thế mà hôm nay chẳng đứa nào quan tâm đến thi đua, là sao vậy? Huyền hướng tia nhìn thắc mắc về phía Nhiên lớp trưởng. Nhỏ Nhiên tránh cái nhìn của Huyền bằng cách chúi mũi vào quyển tập. Kim Cương nhét nhanh một miếng me vào mồm rồi nói trống không: Thắng điểm kiểu này, không sướng tí nào. Huyền không hiểu gì cả. Nó chiếu tia nhìn về phía Toàn ve. Toàn ve đưa ngón tay ngoáy lỗ mũi: Tui không có lỗi gì trong vụ này à nhe. Đừng nghi oan tui à. Tui... già rồi. Tui không quan tâm đến tình hình thế giới đâu. Như sợ nói như vậy chưa đủ “xi nhê”, Toàn ve nói thêm: Nói túm lại là, lớp mình hơn điểm thi đua lớp B là tại… lớp B bị tai nạn thương tâm chứ hổng phải nhờ lớp mình giỏi hơn. Chiến thắng như vậy không hay ho gì cả. Thử hỏi mình chạy đua với đối thủ mà đối thủ bị xi cà que thì có thắng cũng đâu có giỏi. Quay sang thằng Hùng râu, Toàn ve hỏi: Phải hôn... râu? Hùng râu giật mình: À... à... ờ… Bần tăng đang tu hành, chưa xuống núi nên bần tăng không am tường thời sự. Đừng quấy rầy bần tăng. Nhỏ Hương thấy Huyền vẫn chưa hiểu liền bì bạch lôi nó về chỗ ngồi, thì thào: Huầy! Đừng quan trọng hóa vấn đề cho mệt xác mày ạ. Cốt chuyện thì nhiều tập nhưng nội dung thì đơn giản. Thằng Toàn ve phát hiện lý do lớp B thua điểm tụi mình… Huyền nôn nóng: Thì mày cứ nói huỵch toẹt ra, cứ vòng vo hoài. Ừ thì tao sắp huỵch toẹt đây! - Hương đùn mỡ dưới cằm - Mày biết thằng Khôi ở lớp B hông? Huyền sốt ruột gật đầu đại: Biết. Rồi sao? Tuần rồi, lớp B bị trừ 10 điểm thi đua vì thằng Khôi uýnh lộn đến nỗi phải “quảng cáo” bông băng… Quảng cáo bông băng là sao? Mày bị suy dinh dưỡng chất... xám rồi. “Quảng cáo bông băng” là… nó vô lớp với thân thể dán bông Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Quái xế Nông Huyền Sơn băng kín mít. Một thằng trong lớp B chứng kiến thằng Khôi đánh lộn. Nó vô lớp đồn rầm lên, thế là lớp B bị trừ điểm thi đua. Huyền chợt nhớ đến tên con trai dán bông băng khắp người lúc sáng nó gặp ở cổng trường. Nó nêu thắc mắc: Chuyện đó có “ăn nhậu” gì đến chuyện thằng Toàn ve nói đâu. Lớp B đánh lộn bị trừ thi đua, mình vượt điểm một cách “hợp pháp”… Nhưng hồi nãy, theo tin “tình báo” của thằng Toàn ve thì thầy giám thị mời thằng Khôi lên văn phòng để điều tra lý do đánh lộn. Kết quả là nhà trường sẽ... tuyên dương thành tích của thằng Khôi dưới cờ cho toàn thể noi gương. Nghe nói, nhà trường còn tặng bằng khen cho thằng Khôi nữa. Huyền trố mắt: Trời! Kỳ vậy! Đánh lộn mà lại được khen. Hương đưa ngón tay cái quẹt mũi thật mạnh: Tại vì nó đánh lộn với tụi cướp. Cũng theo nguồn tin từ “thông tấn xã” Toàn ve thì thằng Khôi đang trên đường đi dạo, bỗng nó nghe ai đó la hoảng “Cướp! cướp”. Đúng lúc đó, có hai tên chạy xe Bonus125 rú ga chạy sát bên nó. Thế là… a lê hấp, nó quăng xe đạp vào xe hai tên cướp. Hai tên cướp ngã chổng càng. Một tên đứng dậy cầm dao xông về phía thằng Khôi. Thế là thằng Khôi… bỏ chạy. Chạy một đoạn, nó nhặt được một khúc cây. Bà con trên đường xông đến giúp nó. Cuối cùng, hai tên cướp bị tống giam. Kết thúc là, lớp B không bị trừ điểm mà được cộng điểm. Lớp mình vẫn đì đẹt đi sau lớp nó. Nghe đến đó Huyền lùng bùng lỗ tai. Cuối cùng thì lớp B vẫn hơn điểm lớp nó. Thảo nào “dân chúng” lớp nó không im lặng cho được. Cho dù vậy, Huyền vẫn thấy vui trong bụng vì cái chàng Khôi nào đó đã dũng cảm bắt cướp. Nó chợt nảy ý định làm quen với người hùng lớp B. Nhất định như thế… * ** Trời nắng chang chang và nóng hầm hập như chảo rang đậu phôïng, Huyền vẫn chưa chịu ra về. Bọn “thần dân” 12A đã biến sạch từ lúc nào. Nó cứ ngồi trên xe đạp nhấp nhổm đợi bóng “người hùng” 12B. Hôm nay lớp 12B có thêm tiết phụ đạo nên về trễ hơn các lớp khác. Hồi nãy nghe Hương miêu tả hành động bắt cướp của Khôi 12B, nó nể quá xá. Nó có ý định gặp “người hùng” bắt tay một cái. Nhưng đang trong lớp, nó đi tìm người ta, e rằng bị bọn “tiểu yêu” có cớ chọc ghẹo. Hổng chừng bọn nó giở trò cáp đôi cũng nên. Suy đi tính lại chỉ còn cách chờ tan học bám theo “người hùng” đến đoạn vắng để làm quen là thượng sách. Kể ra, như vậy cũng hơi bạo. Nhưng nó nhớ mang máng “đại giáo sư tiến sĩ tuổi…cặp kè” ở một tờ báo học trò đã từng khuyên: “Chỉ làm quen thôi thì có gì là ầm ĩ”. Nghĩ thì nghĩ như vậy để trấn an tinh thần thôi chớ nó cũng hơi run. Rủi người ta không nghĩ nó Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế có ý tốt mà nghĩ nó định quấy nhiễu tình cảm của “yếu nhân” thì sao? Bỗng trống ngực Huyền đập loạn xạ xà bần khi thấy “thần dân” 12B lục tục kéo ra cổng. Kìa rồi! “Người hùng” mang bông băng đi giữa một đám bạn bè lăng xăng. Đứa xách cặp hộ, đứa cặp nách dìu đi. Trông đứa nào cũng ra vẻ ta mới là bạn chí thân của “người hùng”. Còn “người hùng” thì vênh mặt lên nói nói cười cười một cách rất… người hùng. Huyền bối rối. Tụi “nịnh thần” bao vây vòng trong vòng ngoài như thế, thì làm sao nó “tấn công” được. Vừa nghĩ đến đó thì “người hùng” cùng đám “nịnh” đi tới sát bên. Nó bị tia nhìn của “người hùng” chiếu thẳng vào mặt. Nông Huyền Sơn Quái xế Chương 3 Chiếc Bonus đáng ngờ Nó hít một hơi đầy phổi rồi thu hết can đảm nở một nụ cười thật tươi. Nụ cười tắt ngóm vì “người hùng” quay sang một tên ròm đi cạnh đi cạnh hỏi: Con nhỏ nào vậy? Tên ròm nhíu mắt nhìn Huyền rồi nói: Thưa đại ca! Con nhỏ này học bên lớp A. Hình như nó… khùng, đại ca ơi! Trời nắng chang chang thế này mà nó “phơi” tỉnh queo. “Người hùng” nhướng mắt nói với đám “lâu la”: Lớp A toàn bọn… khùng khùng không hà. Thôi, đi nhanh nhanh kẻo nó… cắn thì toi đời. Huyền tức muốn… khùng. Nó quên phắt tình cảm tốt đẹp dành cho “người hùng” khi nãy. Trong lòng nó bây giờ chỉ còn ngọn lửa tức giận cháy phừng phừng. Không quan tâm đến nó, bọn “người hùng” chất ba, bốn tên lên một chiếc Hon da chở nhau đi, tiếng cười khả ố vọng vào tai Huyền như những mũi khoan. Hình như trong lòng nó có cái gì vừa rạn vỡ. Nó leo lên xe đạp lủi thủi chạy, đầu cúi gầm. Mặc dù lòng đang tan nát, nó cũng nhận ra từ xa chiếc Bonus125 đang rú ga ầm ĩ. Trên xe là hai tên con trai nhuộm tóc bờm ngựa cúi rạp mình phóng xe như điên về hướng ngôi trường. Linh tính có điều bất thường, Huyền quay xe đạp trở lại. Từ góc đường bên này, nó trông thấy hai gã bờm ngựa dừng xe trước cổng trường rồi hỏi thăm bác bảo vệ điều gì. Sau đó hai tên lộ vẻ thất vọng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế bỏ đi. Ngay lập tức, Huyền phóng xe đến bên bác bảo vệ, nở nụ cười thân mật: Hai thằng bờm đó hỏi thăm cái gì thế, bác? Bác Năm phẩy tay: Chúng hỏi tìm thằng Khoa hay Khôi gì đó ở lớp 12B. Bác hỏi tìm làm chi, thế là chúng bỏ đi. Gớm! Con cái nhà ai quái gở! Bất giác trong đầu Huyền loé lên một nghi vấn. Có phải hai tên này là hai tên cướp mà “người hùng” 12B bắt giao cho công an? Phải chăng bọn này đang tìm Khôi để trả thù? Nhưng tại sao công an lại thả bọn chúng? Gì thì gì, Huyền cũng phải đi tìm Khôi để thông báo điều nguy hiểm. Nó hỏi bác bảo vệ: Bác có biết nhà của bạn Khôi ở đâu không? Bác Năm lắc đầu: Khôi là thằng nào bác còn chưa biết mặt, làm sao bác biết nhà cửa của nó. Hay là cháu hỏi thăm cô Phượng xem. Cô Phượng là chủ nhiệm lớp 12B... Không đợi bác bảo vệ nói hết câu, Huyền cám ơn rồi phóng xe đến nhà cô Phượng. Thì ra nhà Khôi ở cùng dãy phố với nhỏ Hương Mập. * ** Nhấn chuông mấy lần, không ai ra mở cổng, Huyền há mồm toan gọi lớn nhưng nó kịp nuốt âm thanh ngược vào bụng khi nhác thấy một chiếc Bonus125 đang dựng trong thềm căn nhà. Nhanh như điện xẹt, nó cùng chiếc xe đạp nép ngay vào góc rào với một đống câu hỏi xuất hiện trong đầu. Chiếc Bonus125? Tại sao chiếc Bonus125 dựng trong nhà “người hùng” một cách thân thiện như vậy? Chiếc xe này và chiếc xe của bọn cướp có “họ hàng” với chiếc xe của hai tên bờm ngựa xỏ lỗ tai không? Nếu có thì câu chuyện “người hùng” bắt cướp có thật không? Chợt nhớ đến thái độ của “người hùng” tại cổng trường, nó bắt đầu ngờ vực “tính cách” của “người hùng”. Nó nhủ thầm: Dứt khoát phải tìm ra mối quan hệ giữa hai tên bờm ngựa và “người hùng” dỏm! * ** Nó nhóng cổ nhón gót, dỏng tai, banh mắt tập trung chú ý vào căn nhà để tìm hiểu bọn chúng “nghị sự” chuyện gì. Đáp lại lòng mong mỏi của nó là những tràng cười bí mật vẳng ra càng khiến trí tò mò của nó cựa quậy ác liệt. Nó bỏ mặc cơn đói bụng dày vò, bỏ mặc cái nắng quái ác đang rang nó như rang đậu phộng, bỏ mặc thái độ tức giận của mẹ vì nó đi học về trễ, bỏ mặc... tất cả chỉ vì muốn vạch trần bản chất thật của “người hùng”. Hàng triệu lần nó toan leo rào xông thẳng vào nhà thét: “Này, các người hãy nói thật ra, các người là ai?”. Và hàng triệu lần nó cầu cứu sự nhẫn nại giúp sức. Kìa rồi, trong nhà thấp thóang bóng người bước ra. Huyền suýt đứng tròng mắt khi nhận ra kẻ đó Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Quái xế Nông Huyền Sơn không phải “người hùng”, không phải hai tên nhuộm tóc bờm ngựa, không phải tướng cướp cũng không phải ác quỷ Dracula mà là... lá bài trùng của nó. Trời ơi, nhỏ mập ở đâu chui ra thế này? Nhỏ mập đi ra cổng với gương mặt hơn hớn như vừa xực xong một bụng bò pía, trông phát ghét. Hương xách một gói quà sặc sỡ hoa lá trên tay. Và kìa, tên “người hùng” lẽo đẽo theo sát tấm thân bồ tượng của nó, cười nhăn nhở: Khi nào rảnh, Hương cứ việc phone cho Khôi, Khôi sẽ đến tận nhà đón Hương đi chơi há! Khôi sẽ chở hương bằng Bonus. Huyền tức muốn điên khi thấy Hương cười híp mắt: Hương không ngờ mình ở chung xóm với một người can đảm như Khôi. Ừ! Khi nào muốn đi chơi, Hương sẽ phone cho Khôi. Còn Khôi, khi nào Khôi buồn thì Khôi phone cho Hương hé Khôi? Ừ! Khôi sẽ phone. Còn hôm nay Hương giúp giùm Khôi chuyện đó hé. Khôi cảm ơn Hương nhiều nhiều lắm á. Cảm ơn chi mấy cái chuyện nhỏ xíu đó. Hương còn muốn giúp Khôi những chuyện to tát hơn nữa kìa. Đã đứng sát cổng nhưng Hương vẫn nấn ná không bước ra. Trông nó hơn hớn như Thị Nở gặp Chí Phèo khiến Huyền ghen muốn nghẹt thở. Nếu là con nhỏ nào khác thì Huyền không tức, đàng này là con Hương mập, là bạn chí thân, chí cốt, chí tình của nó. Huyền không thể để Hương kết bạn với một “đối tượng có nhiều nghi vấn” như Khôi. Như muốn khiêu khích “thị hiếu” của Huyền, bên trong rào, Hương và người hùng hạ giọng nói rì rầm khiến lỗ tai của Huyền hoạt động hết công suất vẫn chỉ nghe lõm bõm mấy tiếng: “Quà bí mật... cấm mở... tận tay... giận đấy nhá... nghỉ chơi luôn... dễ thương quá hà...”. Đây là đoạn đàm thoại quan trọng nhưng màng nhĩ của Huyền bất lực. Nó vươn cổ chìa lỗ tai về phía Hương. Chợt, có một bàn tay nào đó chộp lấy lỗ tai nó xoắn mạnh, đau điếng hồn. Ui da! Ui da! Ui da! Ai nắm tai...? Giọng một người đàn ông vang lên “sát vách”: Rình mò cái gì vậy hử? Toan ăn trộm cái gì à? Nó quay phắt người lại và thấy trước mặt một người đàn ông mặc đồ dân phòng, tay cầm gậy tre vung vẩy: Ái chà! Nữ sinh đang mặc áo dài trắng vẫn toan tính nhập nha nhà người khác à? Gớm! Trông mặc mũi sáng sủa thế kìa sao? Tới cữ “choác” mà thiếu tiền à? Mau theo tôi về trạm dân phòng. Biết chú dân phòng hiểu lầm nó là dân nghiện ma tuý định trộm đồ nhưng chẳng biết dùng cách nào thật vắn tắt để miêu tả ý đồ trong sáng. Nó còn đang ú ớ thì chú dân phòng kiễng chân la làng: Này, chủ nhà ơi! Kiểm tra trong nhà xem có mất món gì không? Tôi tóm được tên trộm ở ngoài này nè. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế Huyền chết điếng người trước lời “cáo buộc” vội vã của chú dân phòng. Rõ là nó đang lâm vào cảnh tình ngay lý gian. Nó chỉ còn biết than thầm: “Huyền ơi! Khổ thân mày rồi”. Nông Huyền Sơn Quái xế Chương 4 Thằng nhóc tì Nó tận dụng hết cỡ vành môi toét miệng cười cầu tài với chú dân phòng: Chú lầm rồi. Cháu là người ngay mà. Chú dân phòng vẫn nắm chắc lỗ tay nó, cất giọng ngờ vực: Người ngay không bao giờ rình rập nhà người khác. Cháu đang chờ bạn cháu ở trong... Nó cứng họng khi trông thấy tên "người hùng" và nhỏ mập đứng trước mặt. Nhỏ mập hết nhìn nó rồi đến chú dân phòng. Chú dân phòng "khoe công": Tôi thấy tên trộm này đang rình rập... Huyền chết điếng người vì chú dân phòng không ngần ngại đặt "danh hiệu" kinh khủng cho nó. Nó cải chính: Cháu không phải trộm. Chú dân phòng nổi sùng: Còn mồm mép hả? Tên "người hùng" lé mắt nhìn Huyền rồi như sực nhớ cuộc hội ngộ lúc tan trường, hắn nói với Hương: Á à... con nhỏ này bị khùng khùng mà. Nó học chung lớp A với Hương hả? Nhỏ Hương xua tay lia lịa: Hổng phải, nó là bạn tốt. Nhỏ Hương phân bua với chú dân phòng: Con nhỏ này không phải ăn trộm đâu chú à. Chú dân phòng vẫn chưa tin sự xác nhận của nhỏ Hương: Bạn bè sao không vào nhà nói chuyện, lại rình rình rập rập như kẻ cắp? Hương nhíu mày mấy giây rồi nói: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế Thỉnh thoảng bạn cháu bị "chập dây", nhất là những hôm trời nắng gắt. Huyền la trời trong bụng. Cứu bồ kiểu nhỏ Hương còn hơn băm vằm danh dự của bạn bè cho... vịt ăn. Nhưng "túng thế phải tùng thế", Huyền mím môi chịu trận tiếng khùng. Chú dân phòng có vẻ tin Huyền bị... khùng: Lúc này sao nhiều người khùng quá. Chà! Trông mặt mũi xinh gái thế này mà bị khùng thì đáng tội thật. Chậc! Có lẽ học nhiều quá đấy mà. Nhỏ Hương đế thêm: Nó học giỏi lắm đấy chú. Tự dưng mấy tháng nay nó hay co giật mỗi khi sợ hãi... Lời đe dọa của Hương có tác dụng ngay. Chú dân phòng xoa đầu Huyền: Thôi nào! Thôi nào! Cháu đừng sợ. Chú chỉ đùa thôi mà - Chú quay sang Hương - Cháu trông bạn cẩn thận hơn nghe. Thôi, chú đi đây. Chờ cho chú dân phòng đi khỏi, Hương vặc Huyền: Mày làm gì mà chú ấy nghi... Huyền cắt lời Hương: Làm gì kệ tao. Tên "người hùng" lắc đầu: Đúng là khùng. Người ta cứu nguy cho, không cám ơn thì thôi, lại còn muốn gây. Nhìn bản mặt đắc chí của tên "người hùng", Huyền muốn nổ con mắt. Nó nhìn Hương giận dỗi: Ừ, tôi khùng. "Tiểu thư" đừng chơi với người khùng nha. Người khùng về đây. Dứt lời, Huyền phóng lên xe đạp guồng chân chạy như bay. Hương hét với theo: Ê! Ê! Chờ tao với... * ** Thật ra, Huyền đâu có dễ dàng bỏ về như thế. Nó chạy xe đến góc đường, lủi vào một cửa ngõ nấp. Nó cầu trời khấn phật đừng gặp chú dân phòng khi nãy. Tái ngộ với chú ấy chắc nó đành chịu chết. Có lẽ trời phật nghe thấu lời khấn nên lần này nó không gặp lại chú dân phòng nhưng gặp người khác. Đúng lúc nhỏ Hương ôm gói quà ục ịch đi tới chỗ nó nấp thì nó nghe từ phía sau lưng một giọng thì thào: Chị theo "rõi" tội phạm, hả chị? Nó giật mình ngoái lại. Trời ạ! Núp sát lưng nó là một chú nhóc cỡ 12 tuổi đang nhe răng sún cười thân thiện. Trên tay chú nhóc là chiếc ná thun lăm lăm một viên sỏi nhỏ. Không đủ thời gian giải thích cho chú nhóc hiểu công việc "quan trọng" và "vĩ đại" của mình, nó trả lời đại: Ừa. Chị đang theo dõi tội phạm. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế Chú nhóc nghểnh đầu nhìn theo nhỏ mập: Là cái chị mập ú đó hả chị? Ừ. Để em bắn vô mông nó một phát rồi chị em mình xông ra trói gô nó lại hé chị? Không đợi Huyền trả lời, thằng nhóc giương ná lên. Huyền hết vía đưa tay xua tiá lia: Đừng, đừng bắn em. Để chị theo dõi. Thằng nhóc hạ "khẩu súng" xuống, gục gặc đầu ra chiều hiểu biết: À, em hiểu rồi. Chị muốn theo "rõi" nó để tóm hết ổ nó chứ gì? Em đọc truyện "tinh" thám nhiều nên em rành mấy chuyện này “nắm”. Chị cho em tham gia với hén? Lúc bình thường, gặp đồng minh có máu mê truyện trinh thám như thằng nhóc này, Huyền sẽ ôm lấy nó hét "Hảo! Hảo lớ!" rồi sau đó đổi truyện cho nhau đọc. Còn bây giờ, nó chỉ muốn cú cho thằng nhóc một phát vì cái mồm sún răng nhiều chuyện. Nó nuốt nước miếng dụ thằng nhóc: Thôi được. Bi giờ em ẩn nấp cho kỹ ở đây nghen. Chị bám đuôi cái tên mập ú kìa để coi sào huyệt nó ở đâu rồi chị quay lại. Tên nhóc không chịu: Hông. Em theo chị hè. Hương đã đi một đoạn khá xa. Chắc chắn là nhỏ mập đem gói quà trao cho ai đó. Huyền sợ mất dấu nhỏ mập đành dụ khị thằng nhóc tiếp: Em phải nấp ở đây để bảo vệ chị chớ. Lỡ có tên nào đi đàng sau tên mập, hắn phát hiện ra chị, hắn sẽ thủ tiêu chị mất. Thằng nhóc nhận ra sự "quan trọng" của mình, nó khoái tỷ gục gặc đầu: Ờ hén! Ờ hén! Vậy chị cứ theo “rõi” tên mập. Em sẽ núp ở đây. Chờ có thế, Huyền đẩy xe đạp ra khỏi chỗ nấp bám theo bóng Hương. Đi một đoạn, Huyền ngoảnh nhìn thằng nhóc sún răng, đưa một ngón tay cái lên trời ngầm nói: "Giỏi lắm chú bé". Đáp lại, thằng nhóc xòe bàn tay đưa lên trán chào theo kiểu quân đội. * ** Y chang như Huyền phỏng đoán, nhỏ mập ôm gói quà đi thẳng đến bãi đất trống nằm phía sau công viên trung tâm. Khỏi phải nói Huyền cũng biết nơi đó là lãnh địa của loại Người nào. Trong thời gian thi công xây dựng công viên, người ta sử dụng bãi đất này làm nơi chứa vật liệu. Bây giờ công viên đã hòan tất, không hiểu sao bãi đất chứa vật liệu vẫn còn ngổn ngang những ống cống to đùng. Thế là bọn du thủ du thực chọn nơi đây làm lãnh địa tụ họp cả ngày lẫn đêm. Những chiếc ống cống là nơi trú ngụ vừa kín đáo lại vừa che được nắng, sương. Huyền bắt đầu lo ngại cho bạn. Mới hơn 3 giờ chiều, ánh nắng vẫn còn nồng gắt nhưng bãi đất hoang đã xuất hiện những người có Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế dáng vẻ bất chính. Thỉnh thoảng, một cặp thanh niên chở nhau bằng xe Honda lủi vào một ống cống với gương mặt lấm lét. Huyền đoán bọn họ vào nơi đây tiêm ma tuý. Còn Hương vào đây găp ai? Trong bụng Huyền giận nhỏ Hương hết mức. Già đầu cỡ nó không phân biệt được nơi này là nơi không nên lui tới. Giận thì giận nhưng nó không nỡ để bạn nguy hiểm. Huyền tự nhủ: "Bằng đủ mọi giá mình phải bảo vệ nhỏ mập". Nhỏ Hương mà thấu hiểu suy nghĩ của Huyền như thế, chắc xúc động đến òa khóc. Hương đâu thể đoán được suy nghĩ đó của Huyền nên nó vẫn cứ đường hoàng tiến sâu vào "tử địa". Huyền bám sát nút bạn một cách cẩn thận, khéo léo và bí mật. Chợt từ phía công viên, một gã đàn ông ăn mặc quái gở cưỡi một chiếc Ya2000(*) chạy về hướng nhỏ mập. Gã đàn ông trạc ngoài 30 tuổi, đeo cặp kính đen thui, to đùng trông giống một tên cướp trong phim xã hội đen Hồng Kông. Đã vậy, chiếc áo may ô cùng với chiếc quần biệt kích của gã càng khiến cho người ta thủ chặt túi xách hơn. Gã nhắm thân hình mập ú của Hương lao xe tới bằng thái độ của một con trâu điên húc sừng. Hương vẫn vô tư đi chầm chậm không mảy may biết tai họa sắp xảy ra cho nó. Nông Huyền Sơn Quái xế Chương 5 Nhỏ mập sụp bẫy Trông thấy nhỏ Hương bị tai nạn mà Huyền không làm gì được. Khoảng cách từ chiếc xe đến chỗ Huyền quá xa. Nó hốt hoảng đưa hai tên lên mồm làm loa hét: Hương! Coi chừng phía đằng sau! Có lẽ tiếng hét của Huyền bị gió tạt ngược nên Hương không nghe thấy. Giữa lúc sinh mạng của Hương đang bị đe dọa, chợt phép lạ xảy ra. Gã đàn ông đạp phanh đột ngột khiến chiếc xe lảo đảo rồi xoay một vòng mới dừng hẳn lại. Tên sát nhân ôm đầu vò lia liạ: Ui da! Đau quá! Cái gì đập vào đầu mình vậy cà. Uả? U một cục rồi. Đau quá, má ơi! Huyền thắc mắc trước sự cố lạ lùng đó không lâu. Từ phía sau lưng nó vang lên một giọng nói ngọng nghịu đầy phấn khích: Chị thấy em bắn ná xiềng(*) chưa? Trời ạ! Nó bám theo chân Huyền sát nút. Thấy Huyền nhíu mày, nó giải thích: Em chờ oài không thấy tên nào bám theo chị, thế nà em chạy theo muốn hụt hơi... À... Cái chị mập ú Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế đâu phải tội phạm. Nếu “nà” tội phạm thì chị đâu có kêu chỉ đề phòng... Không biết giải thích thế nào cho gọn, Huyền nói đại: Chị giải thích sau, bi giờ em núp ở đây nghe chưa. Tuân lệnh, sếp. Bỗng dưng có được một tên "lính" gọi bằng "sếp", Huyền sướng ruột quá xá. Đằng kìa gã Ya2000 vừa xuýt xoa đầu vừa rời khỏi xe. Hương đã quay đầu lại reo: Có phải anh là anh Bảo... Trâu không? Gã Bảo Trâu nhìn gói quà trên tay Hương, hất hàm ra vẻ anh chị: Tụi thằng Khôi bảo mày đem "hàng" ra cho tao hả? Dạ phải. Bảo Trâu sỗ sàng giựt gói quà trên tay nhỏ mập, lên giọng kẻ cả: Mày bảo tụi nó khôn hồn thì không được ăn hàng ở khu vực của anh Bảo. Tái phạm một lần nữa là tao xẻo lỗ tai từng đứa đó. Hương bất ngờ trước thái độ thiếu tế nhị của gã Bảo Trâu, cau mày nói: Tôi đem quà đến cho anh, anh không cám ơn còn giở giọng cà chớn hả? Bảo Trâu nhướng mày: Sao? Mày định dạy đàn anh cách ứng xử hả, con nỡm? Tao cho mày biết, tao là trùm ở khu vực này. Mày biết gói quà này là cái gì hôn? Hà hà hà! Chắc tụi thằng Khôi chưa cho mày biết. Vậy tao nói cho mày biết rằng, tụi thằng Khôi ăn hàng(*) ở lãnh địa của tao nên phải nộp phần trăm cho tao. Hiểu chưa, đồ... mập? Bị xúc phạm chuyện... mập, nhỏ Hương nổi khùng: Ông là cái đinh gỉ gì thì thây kệ ông. Tôi chuyển quà của bạn tôi cho ông, ông phải cám ơn tôi. Bảo Trâu cười hô hố: Con nhỏ này nói chuyện mắc cười quá ta! - Chợt gã nín cười trợn mắt - Cút xéo mẹ mày đi và nhớ mang về thói lịch sự dỏm của mày. Mặt mày nhỏ Hương đỏ rần vì tức giận. Nó nói bằng giọng chế ngự cơn tam bành: Tôi cũng nói cho ông rõ, tôi không khoái cái trò cướp giựt của mấy ông. Tôi không ngờ món quà này là đồ phi pháp. Nếu ngờ, tôi đã nắm cổ ông gởi vào trường giáo dục... trẻ em phạm pháp rồi. Bảo Trâu hùng hổ cởi chiếc áo may ô ném xuống đất như để khoe thân hình lực lưỡng và những dấu thẹo lẫn hình xăm chằng chịt. Hương giả vờ mắc cười: Í ẹ! Tôi còn vạm vỡ hơn ông! - Chợt nó nhớ ra nó không thể khoe thân hình ú u như gã kìa nên chuyển ý tưởng - Ông dọa như thế, tôi sợ à. Này, mặc áo vô kẻo cảm cúm rồi đem mấy hình xăm đó về nhà nhát chuột cho tôi nhờ. Huyền và thằng nhóc nấp sau một ống cống thấy Hương nghênh chiến với tên giang hồ vặt, nể hết Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế biết. Thằng nhóc gật gù: Phải công nhận chị mập "anh hùng" ghê. Huyền phổng mũi: Ừa, chỉ là bạn thân của chị đó. Thằng nhóc ngạc nhiên: Sao hồi nãy chị nói chỉ(*) là tội phạm? Chỉ “nà” người tốt mà chị bảo chỉ là Người xấu, vậy... chị là người... phạm tội. Bị thằng nhóc "khèo hông", Huyền hơi quê, lấp liếm bằng cách hăm dọa: Để chị theo dõi, em lộn xộn là chị đuổi về đó. Chắc sợ không cho tham gia "trò chơi", thằng nhóc nín khe. Ngoài kìa, tên Bảo Trâu thấy Hương cứng cổ, cười gằn: Cút xéo mẹ mày đi. Oái! Ái da! - Bảo Trâu chợt ôm đầu la hoảng - Ui da! Đứa nào ném đá vô đầu tao vậy? Thì ra thằng nhóc núp trong này tức tối chịu không nổi đã giương ná bắn một phát cho bõ ghét. Huyền quay sang thằng nhóc trừng mắt: Sao em cứng cổ quá vậy? Thằng nhóc biết lỗi nhe răng sún ra cười. Hương thấy tên lưu manh bỗng dưng ôm đầu la, không hiểu lý do, nói trống không: Tui không có đụng chạm gì đến ông à nha! Bị đau lại còn bị nhỏ mập chọc giận, Bảo Trâu nổi điên nhảy xổ đến vung tay tát thật mạnh vào gò má Hương. Bình thường nhỏ mập chậm như voi, không ngờ trong phút lâm nguy đó nó... thụp đầu xuống nhanh còn hơn vận tốc ánh sáng. Cánh tay tên côn đồ tát vào trống không, gã mất đà xoay như chong chóng hết một vòng rưỡi rồi té sấp xuống đất. Nghe ồn ào, đám người ngợm từ các ống cống chui ra xem như xem Sơn Đông mãi võ. Không ngờ mình bị một con nhóc mập làm cho té nhủi, Bảo Trâu điên tiết gầm lên: Tao cho mày chết, đỡ nè. Gã vùng dậy lao về phía nhỏ mập bằng tất cả sức lực của một con trâu điên. Bây giờ Hương mới nhận ra sự hung hãn thật sự của tên côn đồ. Dù sao đi nữa, nó cũng chỉ là... liễu yếu đào tơ, đấu văn may ra nó có thể thắng, còn đấu võ thì nó trở thành cái bao cát. Chỉ còn cách duy nhất là... co rúm người lại, chuẩn bị đầy đủ tinh thần đón nhận trận đòn nhừ tử của tên lưu manh. Bịch! Hứ! Bịch! Hự! Hự... Chết con rồi má ơi! Một loạt âm thanh đầy ấn tượng vang lên, Hương mở mắt ra. Trước mắt, một cảnh tượng hết sức bi thương. Tên Bảo Trâu đang nằm lăn lộn dưới đất, hai tay ôm đầu kín mít. Cạnh đó, Huyền và một thằng nhóc lạ hoắc đang đứng khoanh tay, dạng chân. Thằng nhóc xuýt xoa: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế Đẹp thiệt! Chị bay như "Ní Tiểu Nong" trong phim. Đá ngay chóc cằm “nuôn”! Sau mấy giây lăn lộn, tên lưu manh lồm cồm đứng lên. Gã trố mắt ngạc nhiên. Có lẽ gã không ngờ con bé mặc áo dài trắng đang đứng đó chính là kẻ vừa hạ nốc ao mình. Gã văng tục: Đ.M! Sao mày dám đánh lén tao? Để gã lưu manh "tâm phục khẩu phục" khả năng võ thuật của mình, Huyền chẳng nói chẳng rằng khuỵu chân xuống rồi xoạc một chân sát đất quét một vòng như cánh quạt. "Cánh quạt" khẳng khiu của Huyền chạm vào cổ chân tên lưu manh khiến hắn ngã "huỵch" xuống đất chổng hai chân lên trời. Lần này thì tên lưu manh khiếp vía, mặt mày tái xanh không còn chút máu. Hương được thể hét: Cút mau! Giật thót người như bị tạt nước sôi, tên lưu manh cập rập đứng lên chạy về phía chiếc Ya2000, thót lên rồ ga. Chạy một đoạn hơn 10m, gã ngừng xe, ngoái cổ lại thét lớn: Tụi bây nhớ là dám đánh tao nhe. Tao hứa là sẽ phục thù tụi bây đó. Hãy... đợi đấy. Ui da! Gã giật thót người, đưa tay xoa mông vì bị ăn thêm một viên sỏi, rồi rú ga chạy tuốt. Coi kìa! Hương rưng rưng muốn khóc vì cảm kích sự xuất hiện bất ngờ, đúng lúc của Huyền. Huyền nhặt gói quà của tên lưu manh "bỏ của lấy mạng" đưa cho nhỏ mập. Nhỏ mập lẩm bẩm: "Thằng Khôi chết tiệt!". Vừa nói nhỏ mập vừa xé gói quà bằng thái độ giận dữ. Từ trong gói quà rơi ra mấy mảnh kim loại màu vàng. Thằng nhóc sún răng nhặt lên, thốt: Ủa? Bông tai, lắc, dây chuyền... toàn bằng vàng. Huyền và Hương nhìn nhau kinh ngạc. Huyền đưa tay cầm một sợi dây chuyền đưa lên mắt quan sát. Chợt, mắt nó tối sầm lại. Nó khuỵu chân gục xuống. Hương hoảng hốt giữ chặt bạn: Mày bị sao vậy, Huyền? Nông Huyền Sơn Quái xế Chương 6 Thằng Củ Toi tiết lộ bí mật Thằng nhóc sún răng đang cầm mấy món nữ trang trên tay thấy Huyền ngất xỉu, hoảng vía ném xuống đất rồi nói: Chết cha rồi! Mấy món này có độc. Hương lay bạn: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế Mầy nghe thấy trong người như thế nào? Huyền ơi! Mầy bị trúng độc hả? Trả lời tao đi mà, tao van mầy đó. Huyền he hé cặp lông nheo nhìn Hương, thì thào: Tao... đói bụng quá! * ** Năm phút sau, ba đứa chễm chệ trong một quán phở. Đang húp xì xụp tô thứ hai, sực nhớ điều gì, Hương trố mắt nhìn thằng nhóc sún răng, hỏi: Ủa? Thằng nhóc này là thằng nào vậy ta? Huyền húp nước súp sột sột: Tao cũng hổng biết. Mầy đi mà hỏi nó. Thằng nhóc xoa tay vào cái bụng căng phồng: No cành hông. Em “nà” Tiểu Sát Thủ. Hương lẫn Huyền suýt sặc. Như hiểu thái độ của hai đàn chị, thằng nhóc nói thêm: Tiểu Sát Thủ “nà” tên em tự đặt. Còn tên ba má đặt “nà” Củ Toi. Hương cốc đầu thằng nhóc: Trần Văn Củ Toi thì giới thiệu là Trần Văn Củ Toi, bày đặt “Tiểu Sát Thủ”... Thằng nhóc tỉnh bơ: Không phải Trần Văn Củ Toi mà nà Huỳnh Hoàng Hùng. Củ Toi “nà” tên ở nhà. Hương nhún vai: Tên của mày nghe giống chiến tranh quá hà. Hù... Huỳ...nh! Hò... Hòa...ng! Hù... Hù...ng! Nghe giống... lựu đạn nổ. Củ Toi Tiểu Sát Thủ chép miệng: Không phải “nựu” đạn mà “nà” pháo. Ba em “nà” bộ đội, sĩ quan pháo binh. Nó thở dài: - Ba em bảo, “nàm nính” pháo binh không được nói ngọng. Nói ngọng bắn pháo địch không chết. Sao vậy? - Hương ngạc nhiên. Bắn pháo phải nổ ầm ầm. Pháo nổ ngọng chỉ nghe ục một cái. Có nghĩa “nà” pháo bị “nép”. Huyền và Hương lại suýt sặc. Huyền đã lấy lại được sự nhanh nhẹn bẩm sinh sau khi nạp năng lượng. Chợt nhỏ mập quạu mặt lại, nói: Phải công nhận là tao bị thằng Khôi xỏ mũi. Nó kể cho Huyền nghe câu chuyện như sau: Tan học về nhà, nó tém một bụng cơm rồi ngồi hóng gió làm thơ trước hiên nhà. Chợt có hai tên cỡi Bonus125 ngừng lại hỏi thăm nhà Khôi 12B. Biết Khôi ở chung khu phố từ lâu nhưng không có dịp Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế qua lại, sẵn dịp này nó muốn làm quen với Khôi luôn. Lúc đầu nó cũng nghi hai tên Bonus chính là hai tên cướp bị Khôi bắt giao công an, bây giờ đi tìm Khôi trả thù, nhưng sau vài câu dò hỏi, hai tên Bonus chối bai bải: “Công an đâu dễ thả cướp ra như vậy. Nếu tụi tao là cướp thì bi giờ đang ngồi uống trà trong trại giam”. Nó dẫn hai tên Bonus đến nhà Khôi. Khôi giới thiệu đó là bạn mới quen ở thành phố. Một thằng tên Thái, một thằng tên Lâm. Ba thằng nó kéo nhau vô buồng xầm xì một lúc lâu rồi trở ra bảo Hương mang gói quà đến bãi đất hoang sau công viên, sẽ có người chạy xe Ya2000 đến lấy. Hỏi quà gì, bọn nó bảo là quà sinh nhật. Hỏi tại sao không mang đến tận nhà, chúng nó bảo, tặng như vậy mới tạo ấn tượng. Hương nhận lời. Chúng điện thoại cho ai đó, bảo ra bãi hoang sau công viên nhận hàng. Đúng lúc đó, Huyền xuất hiện cùng với chú dân phòng. Kể xong, nhỏ mập hùng hồn tuyên bố: Tao phải tìm ra “thân phận” của bọn này, vạch trần bộ mặt lừa dối của bọn chúng. Củ Toi Tiểu Sát Thủ hào hứng: Em tham gia nữa. Mày là con nít - Hương phẩy tay - Không nên tham gia mấy vụ mạo hiểm này. Củ Toi Tiểu Sát Thủ thun lỗ mũi: Chị... mập ù, không nên tham gia mới đúng. Em chưa đọc quyển truyện trinh thám nào mà nhân vật thám tử mập ù cả. Toàn “nà” ốm nhách không hà. Huyền can: Đừng cãi nhau nữa. Củ Toi Tiểu Sát Thủ bướng bỉnh: Em không cãi, nhưng... Hương vẫn khăng khăng: Con nít lo học hành. Tao không cho mày tham gia. Thằng nhóc xị mặt: Không cho thì... em hành động một mình. Hai chị một phe. Em một phe. Bỗng dưng, Huyền thấy tội tội thằng nhóc. Kể ra trong chuyện cứu Hương lúc nãy, “công trạng” của nó không nhỏ. Huyền can thiệp: Thôi được. Chị cho tham gia nhưng cưng phải hứa phục tùng tuyệt đối nhe. Đồng ý. Đồng ý hai tay hai chân! - Mắt Củ Toi Tiểu Sát Thủ sáng long lanh - Vậy thì em tiết “nộ” cho hai sếp biết chuyện bí mật này. Anh Khôi là học sinh lớp 12. Hương bĩu môi: Bí mật đó tụi tao biết từ hồi khuya hôm qua, hôm kia, hôm kìa lận. Củ Toi Tiểu Sát Thủ lim dim mắt: Bí mật thứ hai chị biết chưa? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nông Huyền Sơn Quái xế Mày không nói ra làm sao tao biết bí mật thứ hai là cái giống gì? - Hương lầu bầu. Vậy thì kể như chưa biết. Hương tò mò muốn biết nhưng sĩ diện không hỏi thẳng: Mày phải nói ra tao mới phân biệt được cái nào không biết, cái nào biết rồi. Thằng nhóc gật gù: Ừa hén! Vậy thì em nói. Đêm nào anh Khôi cũng đi chơi đến tận khuya mới về nhà. Hương thất vọng ra mặt: Mèn ơi! Chuyện đó tao cũng biết từ hôm kìa lận. Thật ra “nà”... hổng phải ảnh đi chơi... Chán mày quá, nhóc! Đi chơi nhưng không phải đi chơi là sao? Thằng nhóc đưa tay xoa cằm như ông cụ non: Đó là bí mật thứ ba. Chị biết chưa? Sốt ruột đến không chịu được nữa, Hương hỏi: Chưa. Nói đi. Thật ra “nà” ảnh đi đua xe. Đua xe “nậu” ấy mà. Đua xe lậu? Huyền và Hương nhìn nhau. Củ Toi gật gù cái đầu đinh: Đêm nào mấy ảnh cũng tụ tập ở công viên trung tâm để cá độ đua xe, bị công an rượt hoài. Ảnh “nà” quái xế đó! Hương nhìn thằng nhóc bằng ánh mắt khác khi nãy. Nó hỏi dịu dàng: Sao nãy giờ em không nói sớm? Thằng nhóc gãi ót sồn sột: Có ai hỏi đâu mà nói? Bất giác Huyền kéo vạt áo dài lên lau... mồm. Một “anh hùng” bắt cướp là dân đua xe lậu? Qua lời của tên Bảo Trâu thì Khôi còn có liên quan đến một số vụ cướp giựt nữa. Phải chăng hai tên bờm ngựa chính là hai tên cướp “bị” Khôi bắt? Bộ “vi xử lý” của Huyền bắt đầu lủng củng, rối loạn. Những mệnh đề trên hòan toàn không phù hợp với nhau. Máu trinh thám của nó trỗi dậy mãnh liệt. Nó cần phải tìm ra mấu chốt để nối các mệnh đề trên trở thành có lý. Nó đứng lên kết thúc cuộc “họp nội bộ”: Không cần bàn thảo luận gì thêm nữa. 7 giờ tối nay tụi mình đi hỏi tội tên Khôi. Ô kê? * ** Huyền bước vào nhà và đối diện ngay với cặp mắt của mẹ tại cửa. Nó hiểu cơn tam bành sắp xảy ra: Suốt chiều nay con la cà ở đâu? Có muốn đi đâu thì cũng phải tạt về nhà báo tin chứ! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -