Tài liệu Pháp sư bí mật của nicholas flamel bất tử

  • Số trang: 1299 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 160 |
  • Lượt tải: 0
tranvantruong

Đã đăng 3224 tài liệu

Mô tả:

Pháp sư Bí mật của Nicholas Flamel bất tử
Tựa sách: Pháp sư Bí mật của Nicholas Flamel bất tử Tác giả: Michael Scott Người dịch: Thanh Tuyền NHÀ XUẤT BẢN TRẺ Type: dainganha311 = anna311; pe_rua; mickey_house Làm ebook: qoop!! Ngày hoàn thành: 13/12/2010 Tôi đang chết từ từ. Perenelle cũng vậy, cũng đang cận kề cái chết. Câu thần chú đã từng giữ cho chúng tôi sống sáu trăm năm qua đang biến dần đi, và bây giờ cứ mỗi ngày trôi qua là chúng tôi già đi cả một năm trời. Tôi cần Codex, cuốn sách của Pháp sư Abraham, để tái tạo lại câu thần chú bất tử; không có nó, chúng tôi chỉ còn sống chưa đầy một tháng nữa thôi. Nhưng vẫn có thể làm được nhiều thứ trong một tháng sắp tới. Dee và những chủ nhân đen tối của hắn đang giữ Perenelle thân yêu của tôi làm tù binh, cuối cùng chúng đã chiếm được cuốn sách, và chúng biết được rằng cả tôi và Perenelle đều không thể sống lâu hơn Nhưng chúng không thể nghỉ ngơi dễ dàng vậy được. Bọn chúng chưa có được trọn vẹn cuốn sách. Chúng tôi vẫn đang giữ hai trang cuối, và từ nay chúng phải biết rằng Sophie và Josh Newman là cặp sinh đôi được mô tả trong văn bản cổ: cặp sinh đôi có luồng điện bạc và vàng, một cô chị và một cậu em có luồng năng lượng để hoặc là giải cứu thế giới… hoặc là hủy diệt nó. Năng lượng của cô bé đã được Đánh thức và con bé đã bắt đầu được huấn luyện những phép thuật cơ bản rồi, tuy nhiên, thật đáng buồn, cậu con trai thì chưa có gì hết. Bây giờ chúng tôi đang ở Paris, thành phố nơi tôi sinh ra, thành phố nơi lần đầu tiên tôi khám phá ra cuốn Codex và từ đó bắt đầu cuộc nghiên cứu dai dẳng để diễn dịch nó ra. Cuộc hành trình đó rốt cuộc đưa tôi khám phá ra sự tồn tại của giống loài Elder rồi phát hiện sự thần bí của hòn đá tạo ra vàng và cuối cùng là bí mật về sự bất tử. Tôi yêu thành phố này. Nó chứa bao điền bí mật và nó là mái nhà cho nhiều người bất tử và Elder cổ xưa. Nơi đây, tôi sẽ phải tìm cách Đánh thức năng lượng của Josh và tiếp tục việc huấn luyện Sophie. Tôi phải làm cho kỳ được. Với ích lợi của hai đứa nhỏ—và vì sự tồn tại của loài người. Trích từ nhật ký của Nicholas Flamel, Nhà Giả Kim Viết vào ngày hôm nay, thứ Bảy, ngày 2 tháng Sáu, tại Paris, thành phố tôiống thời tuổi trẻ MỤC LỤC: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 THỨ BẢY, ngày hai tháng Sáu CHƯƠNG 1 Mãi tới sau nữa đêm, khi buổi tiệc ban chiều kết thúc thì cuộc đấu giá từ thiện mới được bắt đầu. Bây giờ đã gần bốn giờ sáng và buổi đấu giá chỉ mới đi đến hồi kết. Một màn hình kỹ thuật số đặt phía sau người điều khiển nổi tiếng—một diễn viên đã từng đóng vai James Bond trên màn ảnh suốt nhiều năm —cho thấy tổng số hiện có đang ở mức hơn một triệu euro. “Lô số hai trăm mười: một đôi mặt nạ Kabuki của Nhật Bản đầu thế kỷ mười chín.” Tiếng rì rầm sôi nổi lan khắp căn phòng chật ních người. Nhưng chiếc mặt nạ Kabuki này được khảm bằng các mảnh ngọc bích hình khối, là điểm nổi bật của cuộc bán đấu giá, và người ta mong đợi nó đem về hơn nửa triệu euro. Ở cuối căn phòng một người đàn ông cao, gầy với mái tóc xoăn trắng như tuyết được cắt rất sát sẵn sàng trả giá gấp đôi con số đó. Niccolo Machiavelli đứng tách ra khỏi số còn lại của đám đông, cánh tay khoanh hờ trước ngực, cẩn thận không làm nhăn bộ Savile Row—bộ lễ phục được cắt may băng lụa đen. Đôi mắt xám như màu đảo khắp những người trả giá khác, phân tích và đánh giá họ. Thực sự ông chỉ ta chỉ cần dè chừng năm người: hai nhà sưu tập cá nhân giống như ông ta, một hoàng thân người châu Âu tuổi vị thành niên, một diễn viên điện ảnh người Mỹ nổi danh một thời và một tay buôn đồ cổ người Canada. Những khán giả còn lại một số đã mệt mỏi, một số đã xài sạch túi, hoặc chỉ miễn cưỡng trả giá cho mấy chiếc mặt nạ trông có phần hơi buồn khổ. Machiavelli yêu thích mọi kiểu mặt nạ. Ông đã sưu tầm chúng từ rất lâu, và ông muốn có đôi mặt nạ đặc biệt này để hoàn tất bộ sưu tập y phục nhà hát Nhật Bản của mình. Những chiếc mặt nạ này được đem bán gần đây nhất vào năm 1898 tại Vienna, rồi được một hoàng tử Romanov trả giá cao nhất. Machiavelli kiên nhẫn chờ đợi thời cơ; những chiếc mặt nạ có thể sẽ quay lại thị trường một lần nữa khi Hoàng tử và các hậu duệ của ông qua đời. Machiavelli biết mình vẫn còn quanh quẩn nơi đây để mua được chúng; đó là một trong nhiều lợi thế khi làm người bất tử. “Chúng ta sẽ bắt đầu đấu giá ở mức một trăm ngàn euro nhé?” Machiavelli nhìn lên, thu hút sự chú ý của người chủ tọa về mình và gật đầu. Người chủ tọa đợi ông ta chấp nhận giá và gật đầu đáp lại. “Tôi được ông Machiavelli trả một trăm ngàn euro. Ông luôn luôn là một trong những nhà ủng hộ và tài trợ hào phóng nhất của hội từ thiện này.” Những tiếng vỗ tay rời rạc chạy căn phòng, vài người quay lại nhìn ông ta và nâng cao chiếc cốc trong tay họ. Niccolo đón nhận chúng bằng một nụ cười lịch thiệp. “Có phải tôi có một trăm mười không?” người chủ tọa hỏi. Một nhà sưu tập cá nhân e dè đưa tay lên. “Một hai mươi?” người chủ tọa nhìn ngược lại Machiavelli, ông vừa mới gật đầu. Trong ba phút tiếp theo, sự ra giá khá nhộn nhịp đã đẩy giá lên đến hai trăm năm mươi ngàn euro. Chỉ còn lại ba người trả giá đáng gờm: Machiavelli, chàng diễn viên người Mỹ và tay buôn đồ cổ người Canada. Đôi môi mỏng của Machiavelli vặn vẹo thành một nụ cười hiếm hoi; sự kiên nhẫn của ông ta sắp được tưởng thưởng, và cuối cùng những chiếc mặt nạ sẽ thuộc về ông. Nhưng rồi nụ cười chợt nhạt đi khi ông cảm thấy chiếc điện thoại trong túi rung thầm. Trong một thoáng ông ta định phớt lờ nó; ông đã dặn nhân viên của ông rất nghiêm ngặt đừng quấy rầy ông trừ phi đó hoàn toàn là trường hợp nguy kịch. Ông ta cũng biết rằng chúng sợ ông đến nỗi sẽ không điện thoại cho ông nếu không có việc khẩn cấp. Thò tay vào túi mình, ông kéo ra chiếc điện thoại di động siêu mỏng và liếc xuống. Hình một thanh kiếm dao động nhè nhẹ trên màn hình LCD rộng. Nụ cười của Machiavelli tan biến hẳn. Trong giây phút đó ông ta biết rằng mình sẽ không thể mua được những chiếc mặt nạ Kabuki trong thế kỷ này. Xoay gót, ông ta sải ra khỏi căn phòng và áp điện thoại vào tai. Đằng sau mình, ông ta nghe được tiếng búa của người chủ tọa gõ vào bục “Bán. Hai trăm sáu mươi ngàn euro…” “Tôi đây,” Machiavelli nói, ông trở lại giọng Ý thời trai trẻ của ông ta. Đường dây kêu lốp bốp và một tiếng nói mang giọng Anh trả lời bằng cùng ngôn ngữ đó, một tiếng địa phương không còn được nghe ở châu Âu trong hơn bốn trăm năm nay. “Tôi cần ông giúp.” Người đàn ông ở đầu dây bên kia không giới thiệu mình, mà hắn ta củng chẳng cần làm vậy; Machiavelli biết chính là Tiến sĩ John Dee bất tử, pháp sư và thầy đồng gọi hồn, một trong những người đàn ông quyền lực và nguy nhiểm nhất thế giới. Niccolo Machiavelli sải bước ra ngoài khách sạn nhỏ để đi vào quảng trường lát đá cuội Place du Terre và ngừng lại hít thở trong bầu không khí đêm lạnh lẽo. “Tôi có thể làm được gì cho ông?” Ông ta thận trọng hỏi. Ông ta ghét cay ghét đắng Dee và biết rằng đây cũng là cảm giác chung giữa hai người, nhưng cả hai đang phục vụ cho các Elder đen tối, và điều đó có nghĩa là họ buộc phải làm việc cùng nhau qua các thế kỷ. Machiavelli cũng có một chút ghen tị vì Dee trẻ tuổi hơn —mà trông bề ngoài hắn cũng trẻ hơn. Machiavelli sinh năm 1469 tại Florence, nên ông ta lớn hơn tay Pháp sư người Anh này năm mươi tám tuổi. Lịch sử ghi nhận ông ta đã chết cùng năm Dee sinh ra, 1527. “Flamel trở lại Paris rồi.” Machiavelli dựng thẳng người. “Hồi nào?” “Mới đây. Hắn đã đến đó bằng cổng tuyến. Tôi không biết tiếp theo là hắn ở đâu. Hắn mang Scathach theo cùng…” Môi Machiavelli cong lên tạo thành một vẻ dúm dó xấu xí. Lần cuối cùng ông chạm trán với Nữ thần Chiến binh, bà ta đã xô ông qua cửa. Cánh cửa đóng lại đúng lúc đó, và ông phải mất mấy tuần để gắp những mảnh vở ra khỏi ngực và vai. “Có hai đứa trẻ thuộc giống người cùng đi với hắn. Chúng người Mỹ,” Dee nói, giọng hắn vang và nhòe vào đường dây xuyên Đại Tây Dương. “Cặp sinh đôi,” hắn thêm. “Nói lại thử?” Machiavelli yêu cầu. “Cặp sinh đôi,” Dee nói thêm, “với luồng điện vàng và bạc. Ông biết điều đó có nghĩa là gì mà,” hắn bốn chát. “Ừ,” Machiavelli lẩm bẩm. Điều đó có nghĩa là rắc rối. Rồi một chút vẻ sung sướng uốn cong đôi môi mỏng của ông ta. Nó cũng có nghĩa là vận may. Tiếng tĩnh điện kêu lắc rắc rồi giọng Dee nói tiếp. “Năng lượng của đứa con gái đã được Hekate
- Xem thêm -