Tài liệu Những mảnh vỡ buồn của tuổi - nguyễn an nhiên

  • Số trang: 97 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 92 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi - Nguyễn An Nhiên
Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Chƣơng 1 Chƣơng 2 Chƣơng 3 Chƣơng 4 Chƣơng 5 Chƣơng 6 Chƣơng 7 Chƣơng 8 Chƣơng 9 Chƣơng 10 Chƣơng 11 Chƣơng 12 Chƣơng 13 Chƣơng 14 Chƣơng 15 Chƣơng 16 Chƣơng 17 Chƣơng 18 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Chƣơng 19 Chƣơng 20 Chƣơng 21 Chƣơng 22 Chƣơng 23 Chƣơng 24 - 25 Chƣơng 26 Chƣơng 27 Chƣơng 28 Chƣơng 29 Chƣơng 30 Chƣơng 31 Chƣơng 32 Chƣơng 33 Chƣơng 34 Chƣơng 35 Chƣơng 36 - 37 Chƣơng 38 Chƣơng 39 Chƣơng 40 Chƣơng 41 Chƣơng 42 Chƣơng 43 Chƣơng 44 Chƣơng 45 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Chƣơng 46 Chƣơng 47 Chƣơng 48 ( Kết ) Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Chương 1 Máy bay đáp phi trƣờng quốc tế San Francisco vào lúc một giờ chiều. Ấn tƣợng đầu tiên của Thƣơng về đất nƣớc nổi tiếng này là „nhanh và gọn.‟ Tất cả mọi việc từ lấy hành lý ra khỏi khoang, nhận hành lý từ ruồng quay, đến làm thủ tục hải quan, đều nhanh gọn và dễ hiểu. Khi đẩy hai vali qua chỗ xét hành lý, ngƣời nhân viên an ninh chỉ hỏi Thƣơng có mang đồ cấm gì không và phẩy ta cho cô đi sau cái lắc đầu dứt khoát. Thƣơng thở phào đẩy xe hành lý ra cửa, lòng khấp khởi mong gặp ngƣời mẹ đỡ đầu, bà chắc đang chờ Thƣơng ở ngoài phòng đợi. -Tình Thƣơng, bên này nè con. Tiếng reo khẽ ở phía trái và nụ cƣời tƣơi làm Thƣơng nhận ngay ra mẹ Yên. Bà chạy ào ra ôm Thƣơng vào lòng, vuốt tóc cô dịu dàng hỏi: -Mệt lắm không con. Thƣơng mỉm cƣời thƣa dạ không mệt lắm rồi quay sang chào ngƣời đàn ông đứng tuổi bên cạnh. Ông giơ tay ra bắt tay cô, giữ chặt giây lát, nhìn ngắm cô cẩn thận rồi nhẹ nhàng bảo: -Con lớn hẳn lên, ra dáng thục nữ lắm rồi. Tóc cũng dài hẳn ra, khác với hồi bác gặp ba năm về trƣớc nhiều lắm. -Anh nói, ngƣời ta sinh viên đại học rồi chứ bộ. Thôi mình đi con, để bác Đông đẩy hành lý cho. Con có khát nƣớc hay đói bụng không? Không hả, vậy để về nhà ăn uống luôn nghen. Tiếng đồng hồ sau đó Thƣơng bận trả lời các câu hỏi của ngƣời mẹ đỡ đầu đến độ không có dịp để ý đƣờng đi hay cảnh vật xung quanh. Mãi đến khi xe dừng trƣớc căn nhà màu gạch đỏ cô mới biết là đã đến nơi. Căn nhà thật dễ thƣơng, trông nhỏ nhắn với vuông cỏ xanh rì đằng trƣớc, một cây to có lá trông nhƣ lá bàng phía bên trái sân, trƣớc hàng hiên là vài chậu phong lan treo lủng lẳng ra hoa rất đẹp. Mẹ Yên dẫn cô vào phòng ngủ. Bốn bức tƣờng đƣợc sơn hai màu cam và xanh lá cây đối lập tạo nên khung cảm ấm áp và trẻ trung. Cửa sổ vƣờn trông ra sân sau, cũng là vuông cỏ xanh rì đƣợc bao Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi quanh bởi hàng cây ăn trái. Bác Đông để hai vali xuống sàn: -Bác đề nghị mẹ con đừng trang trí gì, để tự con làm theo ý mình. Ngòai cái giƣờng và nệm có sẵn ra, ngày mai mẹ và bác sẽ đƣa con đi sắm từ ra giƣờng đến màn cửa để cho vừa ý. Đến đầu tháng 9 con mới nhập học phải không? Mình có nhiều thời gian chuẩn bị mà. Con thấy sao? -Dạ con thích lắm. Con thích lắm ạ. Thƣơng lập lại câu nói rồi bẽn lẽn cƣời trƣớc cái nheo mắt của mẹ Yên. -Con nhỏ này y nhƣ mẹ ruột nó, dịu dàng thấy thƣơng quá anh Đông heng. Thôi con tắm rửa cho thoải mái rồi nghỉ ngơi kẻo mệt, đói thì ra bếp mẹ để sẵn thức ăn nhẹ cho con rồi. Để mẹ email cho Tranh biết kẻo nó mong. Con có nhắn gì không? -Dạ không, con sẽ email cho má con sau ạ. Yên dắt con bé vào phòng tắm, cẩn thận chỉ dẫn đâu đó kỹ càng rồi mới yên tâm quay ra. Bà cƣời khi thấy ông đứng đợi ở bếp: -Vậy là ổn rồi anh ha. Em cứ sợ mình không chu đáo, dù sao bao lâu nay không chăm sóc ai cũng quen rồi. Đông cƣời trêu vợ: -Ừ, bao lâu nay đƣợc chăm sóc quen rồi chứ gì, sƣớng quá có biết đâu. Yên cƣời vòng tay qua cổ ông nhõng nhẽo: -Đâu có thấy gì đâu, có thấy cƣng chiều gì đâu à. Rồi giật mình đẩy ông ra xa: -Ý không đƣợc anh ơi, để con nhỏ thấy nó ngại chết. Cứ quen là nhà có hai ngƣời, từ nay phải cẩn thận nghen honey. Đông cƣời lắc đầu trƣớc cử chỉ của vợ, đã hơn hai mƣơi năm vợ chồng rồi mà Yên không khác hồi anh mới quen là mấy, lúc thật đứng đắn nghiêm trang nhƣ bà già, khi lại ngây thơ nhí nhảnh nhƣ trẻ nhỏ. Hy vọng con gái Tranh sẽ thoải mái trong ngôi nhà này. Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Chương 2 Đám sinh viên đứng vòng trong vòng ngoài xem trận đấu bida lỗ giữa một cô gái Á Châu và chàng trai da trắng. Họ đang đánh đến khúc ác liệt, trên bàn còn 8 viên bi, chàng trai vừa đánh hụt một cơ, tức mình chửi thề rồi nhƣờng chỗ cho cô gái. Cô xoa phấn vào đầu cơ, tập trung quan sát bàn cơ rồi Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Nguyễn An Nhiên di chuyển quanh bàn, từng cơ từng cơ một đƣa cái trái banh vào lỗ. Tiếng ngƣời xem ồ lên khi chỉ còn hai viên đen trắng trên bàn cơ. Một chàng trai thốt lên: -Khó lắm, nằm sát nhau vậy kia mà. Lỗ lại nằm khá xa. -Ừ, nếu đánh quá mạnh viên trắng rớt xuống theo thì thua vô lý lắm. Cô gái hơi nhếch mép, cầm cán cơ bằng bàn tay phải, nhắm đầu cơ vào trái banh trắng. Bàn tay cô vững nhƣ thạch, không hề run rẩy, cây cơ nhƣ ngọn bút thẳng tắp, chỉ chờ đợi lực từ cổ tay cô. Bùm, viên bi đen bị đánh vào lỗ, viên bi trắng lăn theo rồi chậm dần chậm dần ngừng lại trƣớc lỗ chứ không rớt xuống nhƣ vài lời bàn đã tiên đoán. Tiếng ồ lên thán phục xen lẫn bực bội của những ngƣời thua độ. Cô gái xoè bàn tay, chàng trai bỏ vào đó tờ 20 chục, vỗ vai cô khen ngợi rồi bƣớc đi. Đám đông giải tán. Cô gái xoay ngƣời nhìn thấy đôi mắt đầy thán phục của Thƣơng, mỉm cƣời thân thiện, hỏi bằng tiếng Việt: -Rảnh không, đi ăn trƣa? Thƣơng gật đầu đi theo chân ngƣời bạn mới quen vào cafeteria. Mỗi ngƣời đặt một cái mushroom burger rồi ngồi xuống im lặng ăn nhƣ thể đã quen nhau từ lâu. Ăn xong cô gái chìa tay ra bắt tay Thƣơng, ngắn gọn: -Jo, 20 tuổi . Thƣơng nhẹ nhàng: -Vậy chị lớn hơn em. Em 18, tên Thƣơng. -Thƣơng giống nhƣ là love hả? -Đúng rồi. À, sao chị biết em ngƣời Việt? -Mình học chung lớp Viết mà, còn ai không biết Thƣơng là sinh viên du học từ Việt Nam, ngƣời mà giáo sƣ Shapiro khen nức nở là văn phạm vững nhất trong hơn mƣời năm ông dạy học. -Ồ. Thƣơng đỏ mặt cúi xuống nhìn tờ giấy napkin trên bàn. -Sao, không quen đƣợc khen hả? Thƣơng hay mắc cỡ thiệt, cái gì cũng đỏ mặt hết trơn. Nói rồi Jo phá lên cƣời trƣớc vẻ mặt ngƣời bạn mới. -Chị đánh bida hay quá . -Muốn học không? -Muốn, nhƣng mà em dở lắm. -Đâu có sao, ai mới biết đánh không vậy. Muốn học thì mỗi ngày thứ 2 sau lớp vào chỗ hồi nãy Jo dạy cho, miễn phí. -Thiệt heng. Có cần chuẩn bị gì không? -Chẳng cần gì đâu, nhớ mặc đồ thoải mái, đi giày thấp. Cúi xuống nhìn giày cô, JO gật đầu hài lòng, nhƣ vậy là đƣợc rồi. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Thƣơng đã gặp ngƣời bạn gái thân thiết đầu tiên tại Mỹ nhƣ vậy đó. Phần Jo không biết rằng cuộc gặp mặt này đánh dấu một bƣớc ngoặt quan trọng trong đời mình. Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Chương 3 Vừa bƣớc vào phòng khách Thƣơng đã nghe đƣợc mùa sốt cà chua từ bếp toả ra. Cô gọi lớn: -Mẹ Yên nấu spaghetti à? Không nghe tiếng đáp, Thƣơng vội vã cất cặp sách, thay cái áo ngoài rồi vào bếp giúp bà. Chợt một cái bóng to lớn nhảy ra từ sau tủ lạnh là Thƣơng hết hồn la lên. Giọng cƣời đàn ông rổn rảng và tiếng mẹ Yên trách: -Đã nói đừng có hù con nhỏ, coi chừng có ngày nỏ xỉu ra đó rồi khóc . Thƣơng đấm thùm thụp vào chàng thanh niên, hét: -Anh Hai, anh Hai. Anh đến hồi nào sao không báo cho em. Anh cà chua cà chớn làm em hết hồn nè. Ngƣời đƣợc gọi là anh Hai vòng tay ôm Thƣơng vào lòng, cốc đầu cô trêu: -Chao ôi nó thành thiếu nữ rồi mẹ Yên hả? Kiểu này ra đƣờng con đâu có dám ôm, mắc công bị mang tiếng có bồ thì uổng lắm. Sao đi học có vui không? Có gì cần anh giúp không? -Em học tốt, vui lắm cần gì đâu. Mẹ Nguyên có đến không anh? Bố anh đâu rồi? Anh đƣợc nghỉ phép hả, có gì vui kể em nghe với. Bà Yên từ bếp ra can thiệp: -Thôi đƣợc rồi, hai đứa rửa tay dọn bàn giúp mẹ, mình ăn tối cả nhà cho vui. Hôm nay bác Đông đi gặp bạn bè họp mặt gì đó, chỉ có ba mẹ con mình thôi. Lĩnh, con nhớ gọi báo mom cho bà yên tâm nhé. -Con gọi rồi. Mẹ Yên làm sao biết bác Đông đi họp mặt bạn bè. Con thấy ông còn phong độ lắm, đẹp trai dễ sợ, mẹ phải đi theo chứ? -Mày cứ ba xạo hoài. Ông Đông mẹ có thả cho đi cũng không dám nhìn ngang liếc dọc. Thƣơng cƣời: -Bác Đông là ngƣời đàn ông bị tuyệt chủng của thời đại này mẹ heng. Má con mỗi lần kể chuyện tình của hai ngƣời là cứ tấm tắc khen giống y nhƣ phim truyền hình thôi. Bà Yên đỏ mặt, khoát tay: -Tụi bây thiệt tình. Mẹ già rồi, nói chuyện tình cảm tụi bây kìa. Thẳng Lĩnh này nè, nghe mom con Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi nói con đào hoa lắm hả, đừng có quá đáng mà sau này mang nợ nghe con. -Đâu có, mom con nói oan cho con đó chứ. Mà nói thiệt chứ đào hoa có gì không tốt đâu, miễn đừng đào mỏ là đƣơc rồi . Thƣơng ôm bụng cƣời ngặt nghẽo, -Anh Hai về Việt Nam có một năm mà tiếng Việt tiến bộ dễ sợ. Ai mà ngờ anh chàng tóc nâu mắt xanh lại nói tiếng Việt hay nhƣ vậy. -Cái gì, cái gì, dám đem bề ngoài anh ra nói hả, phạt cái tội kỳ thị bây giờ . Bữa cơm tối diễn ra ấm cúng và vui vẻ nhờ những câu nói đùa của Lĩnh. Bà Yên ngồi nhìn hai đứa trìu mến, thỉnh thoảng lại gặp thêm thịt cho LĨnh hay rót thêm nƣớc sốt cho Thƣơng. Tụi nhỏ lớn thật rồi, gần bằng hồi bà mới gặp Tranh và Nguyên còn gì . THời gian quả thật nhƣ bay . Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Chương 4 Jo cúi ngƣời sát bàn bida, tay phải cầm cơ, bàn tay trái đặt trên bàn, diễn tả: -Bàn tay Thƣơng phải để nhƣ vậy để lấy điểm tựa, ngón trỏ tạo hình tròn nhƣ vậy hay để kiểu nào tuỳ Thƣơng, chỉ cần có chỗ vững cho cây cơ là đƣợc. Thƣơng thử đi. Tay phải thì cầm cơ nhƣ vậy, vững nhƣng không quá cứng, và khi thụt thì dứt khoát nhƣ vậy. Ok? Thƣơng gật gật đầu rồi làm theo hƣớng dẫn của Jo. -Good, good. Thƣơng thông minh lắm. Học rất nhanh. Ok, bây giờ thử đánh một trái banh xem nào. Ừm, đƣợc rồi. Bây giờ Thƣơng thử nhắm cái lỗ ở đằng kia, đánh trái banh số 5 này vào đó cho Jo đi. Ok, tốt lắm. Thƣơng có giỏi toán không? Trò chơi này vận dụng kiến thức về Physics và Geometry nhiều lắm, ví dụ nhƣ khi mình đánh trái banh số 3 vào trái banh số 6 thì hƣớng chạy của chúng sẽ ra sao, lực nặng nhẹ nhƣ thế nào, vv. HIểu không? It s ok, từ từ Thƣơng sẽ hiểu. Hai chị em say sƣa ngƣời chỉ ngƣời học khoảng nửa tiếng thì Thƣơng chợt nghe tiếng con gái hỏi cộc lốc: -Khi nào chơi xong? Vì Thƣơng đang đánh nên không thể trả lời, Jo ngẩng lên nhìn ngƣời hỏi, một cô gái tóc vàng, da trắng, cao nhòng đang nhìn vẻ khó chịu. Jo khoác tay chỉ về phía phòng tiếp khách ý nói muốn gì thì ra kia hỏi rồi tiếp tục hƣớng dẫn Thƣơng. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Cô gái bực tức gằn giọng: -Này, không hiểu tiếng Anh sao? Ở đây là chỗ chơi chứ đâu phải chỗ dạy. Không biết thì về nhà mà học, ở đây làm mất chỗ của ngƣời ta. Giọng len cao của cô gái làm nhiều sinh viên đang ngồi gần đó quay lại nhìn. Vài ngƣời biết Jo nhìn cô xem phản ứng. Thƣơng đứng thẳng ngƣời, tính trả lời thì Jo khoát tay cản. Cô nhìn thẳng vào mắt ngƣời con gái lạ, giọng trầm lại gằn từng tiếng: -Ở đây có luật cấm nói tiếng nƣớc ngoài sao? Ở đây có luật cấm chỉ ngƣời khác chơi bida à? Cô từ hành tinh nào xuống vậy? Có biết đây là tiểu bang Cali không? Vài tiếng cƣời lác đác làm cô gái đỏ bừng mặt, giận dữ chỉ ngón tay vào Jo: -Đừng láo xƣợc. Nếu hiểu tiếng Anh sao không trả lời cho tôi lúc đầu. Jo bất thình lình quật cây cơ xuống đất cái ầm làm cả Thƣơng và cô gái lạ giật mình nhảy lùi lại. Cây cơ bị gãy làm hai, Jo chĩa thẳng cây cơ vào mặt cô gái, mắt long lên: -Đừng có giỡ thói kỳ thị ở đây ngay chƣa? Cô là ngƣời lớn hay con nít mà không biết rằng khi mình hỗn xƣợc thì ngƣời khác có quyền im lặng? Đừng tƣởng rằng ai cũng sợ màu da trắng của mày. Đi chỗ khác chơi. Mặt cô gái tái mét, hét lên: -Này, cô doạ tôi đó à. Mọi ngƣời nghe nó doạ nạt tôi không? Tôi sẽ gọi cảnh sát đấy. Đồ mọi rợ. Thƣơng vội bƣớc lên trƣớc mặt Jo, trầm tĩnh nhìn vào ngƣời đối diện, nói: -Tôi nghĩ rằng chị nên xem lại tƣ cách của mình. Những câu nói vừa rồi mang tính nhục mạ rất cao. Nếu gọi cảnh sát thì tôi cũng muốn kiện chị tôi lăng mạ nơi công cộng và kỳ thị màu da. Thêm nữa, bạn tôi không doạ nạt gì chị cả, chỉ mất bình tĩnh và nổi nóng vì bị chạm vào nỗi đau mà thôi. Mong rằng chúng ta ngừng ở nơi đây và học đƣợc bài học của riêng mình. Không hiểu vì giọng nói bình tĩnh của Thƣơng hay dáng dấp nhỏ bé hiền lành của cô, hay ý nghĩa logic trong lời nói của cô mà cô gái dịu lại. Một chàng trai bƣớc ra kéo cô đi, nói nhỏ gì đó vào tai rồi bƣớc ra ngoài. Thƣơng nắm tay Jo, bàn tay còn run rẩy, tay còn lại cầm hai khúc gãy của cây cơ xếp vào góc phòng rồi bƣớc ra ngoài. Đám đông giải tán, một vài ngƣời bƣớc theo dúi vào tay Thƣơng số điện thoại trong trƣờng hợp cần liên lạc làm nhân chứng. Buổi học đầu tiên kết thúc không đẹp đẽ mấy. Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Chương 5 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Jo ngồi lặng thinh trƣớc bàn làm việc của Giáo Sƣ Wright, trƣởng khoa Văn. Ngƣời phụ nữ với mái tóc bạc cắt sát đầu, nổi tiếng vì sự cƣơng nghị, tính hóm hỉnh, và phong cách làm việc chuyên nghiệp. Đã hai lần bà bị căn bệnh ung thu ngực tấn công, và cả hai lần bà vƣợt qua nó, tiếp tục làm việc, dạy học, và sáng tác. Không một học sinh nào trong khoa mà không yêu quý và tôn trọng bà. -Jo, tôi muốn nghe em nói về vụ việc xảy ra trong Student Hall hôm nọ. Tôi đã nghe từ Jackie, và bây giờ thì đến phiên em. Những lời em nói ở đây sẽ đƣợc bảo mật, chỉ tôi và em biết. Và buổi họp này đƣợc xảy ra trong tinh thần thân thiết giữa cô giáo và học trò. Mong em hợp tác với tôi. Jo ngƣớc lên nhìn sâu vào cặp mắt xám tro, hít một hơi dài nhẹ nhàng bảo: -Em xin lỗi vì những hành động của mình. Em đã không kiểm soát đƣợc mình. Dù bạn ấy có những lời xúc phạm, nhƣng đó không phải là lý do chính đáng cho hành động của em. Em thành thật xin lỗi cô. Bà Wright với tay ra nắm lấy bàn tay Jo: -Jo, em là học sinh ƣu tú của khoa, đƣợc học bổng toàn phần. Các giáo sƣ đều yêu mến và đánh giá khả năng em rất cao. Các bạn cũng thích em, và chƣa bao giờ có phàn nàn về em. Do đó... -... -Jo, cô xem lại hồ sơ thời trung học của em, em đã có những lần nổi giận nhƣ vậy. Dù rằng sau đó em sẵn sàng nhận lỗi và chịu phạt. Cô muốn em thành thật nói trả lời cô câu này. Em có nghĩ rằng mình có vấn đề về anger management không? Jo cựa quậy mình trên ghế, bối rối trƣớc cái nhìn chăm chú của ngƣời trƣởng khoa đáng kính. Cô tiếp tục im lặng không trả lời. -Jo, cô bị bệnh ung thƣ, và cô ghét cơn bệnh của mình lắm. Nhƣng em biết không, cô học đƣợc rất nhiều từ nó. Một trong những bài học đó là sự can đảm, can đảm đối diện với sự thật là điều kiện căn bản để mình tiến bộ Jo ạ. Cô có ngƣời bạn là chuyên viên tâm lý, bà ấy ngƣời Việt nhƣ em, và rất nổi tiếng trong ngành. Khi nào em cảm thấy cần giúp đỡ, hãy gọi cho bà ấy và nói là sinh viên của cô, bà ấy sẽ giúp em ngay. Em có thể hứa rằng đừng vất tấm busines card này không. -Em hứa thƣa cô. -Đƣợc rồi, em có thể đi. Bà nheo mắt hóm hỉnh khi Jo ra đến cửa. À, trƣờng mình không cho phép cá độ đâu, nên lần sau có nhận tiền cƣợc em đừng công khai quá nhé. Jo rời văn phòng bà trƣởng khoa nhẹ nhàng hơn khi bƣớc vào. Tấm thiếp bà đƣa rất đơn giản, một búp sen hồng vƣơn lên từ mặt nƣớc lăn tăn. Tiến sĩ Yên Viet Tran, chắc chắn là ngƣời Việt. Cô đút tấm thiệp vào túi nhỏ trong cặp, dứt khoát bƣớc về phía Cafeteria, nơi Thƣơng đang đợi cô đến ăn trƣa chung. .... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi ... Yên vừa bƣớc vào văn phòng thì chuông điện thoại đổ dồn dã, ra hiệu cho cô thƣ ký là mình bắc đƣợc, cô nhấc máy: -Yên nghe đây. Giọng phụ nữ quen thuộc từ phía bên kia: -Yên, mình nè, Barb đây. -Hey, vui vậy, gọi mình sớm vậy. Bạn khỏe chứ? -Cũng đƣợc, mới xong xạ trị tuần trƣớc, đang từ từ phục hồi. -Tốt, cần giúp gì thì gọi cho mình. Có thể mình nên làm yoga với nhau đó. -Ừ, mình sẽ gọi. Yên này, mình có chuyện cần bạn giúp. -Ok, đang nghe đây. -Mình có cô sinh viên, ngƣời VIệt, rất thông minh, đƣợc học bổng toàn phần, nhƣng mình nghi nó có vấn đề với anger management hay tệ hơn nữa la PTSD. Mình đƣa cho nó danh thiếp của bạn, không biết khi nào nó gọi, có gì Yên để ý giùm mình. -Tên? -Jo Phạm. -Dấu hiệu bệnh? -Mình không dám nói nhiều vì không rõ lắm. Nhƣng tuần trƣớc nó quật gãy cây cơ bida chỉ vào mặt một sinh viên da trắng khác vì cô này nói những lời nhục mạ. Nếu không bị can không biết chuyện gì đã xảy ra. Năm lớp 10 nó đốn ngã giò một cầu thủ đội bạn chỉ vì ngƣời này gọi nó là banana. Năm lớp 11 nó tát tai một cô bạn chỉ vì cô này ăn hiếp một cô bé da đen mới vào trƣờng. Năm lớp 12 nó tham gia một vụ đánh nhau có liên quan đến việc phân biệt chủng tộc. Cả 3 lần đều đƣợc giải quyết ổn thoả vì nó là sinh viên ƣu tú, cầu thủ giỏi, và vì liên quan đến phân biệt chủng tộc. -Và đƣợc học bổng toàn phần ƣ? -Thì vậy mới nói. Hồi xem hồ sơ nó khoa đã tranh cãi rất nhiều. Mình là ngƣời ủng hộ nó mạnh nhất. Mình nghĩ rằng lên đại học sẽ tốt hơn, ngờ đâu... -Barb. Bạn là một giáo sự tuyệt vời. Đừng nghi ngờ về quyết định của mình. -Cám ơn Yên. -Ok, mình sẽ đợi điện thoại học trò bạn. Nhớ đó, cần gì thì gọi nghen. -Ok, bye Yên. Gặp sau. Yên cúp điện thoại, lẩm bẩm hoài hai chữ Jo Phạm. Hy vọng cô bé không để danh thiếp mình vào sọt rác. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Chương 6 Thƣơng ngồi chống cằm ngắm bà Yên đi tới đi lui sửa soạn. Cô thích sự tự tin của bà, dáng đi dứt khoát. Ngay cả cách ăn mặt của bà cũng rất hay, phù hợp tuổi tác nhƣng vẫn đẹp, tƣơi trẻ, và rất riêng. Cách bà phối màu giữa áo và quần, thêm vào những thứ trang sức nho nhỏ nhƣ dây đeo cổ, bông tai, hay một kiểu tóc mới. Thƣơng thƣờng hay quan sát suy nghĩ về những điểm giống và khác nhau giữa má ruột và hai ngƣời bạn thân của bà. Mỗi ngƣời dƣờng nhƣ một tính cách rất khác nhau, mặt khác họ lại giống nhau nhiều điểm. Cách chăm sóc bản thân và sự tự tin là một. Không bao giờ Thƣơng thấy họ than thân trách phận, uỷ mị yếu đuối hay nghi ngờ bản thân mình. Họ luôn luôn quan tâm đến bề ngoài, giữ gìn sức khoẻ và nhan sắc thật tốt. Nhƣng họ không chú tâm đến trang điểm hay sửa chữa thẩm mỹ. Nhìn họ đôi khi Thƣơng ƣớc mình lớn lên thật nhanh để trở thành những ngƣời phụ nữ tự tin thành công nhƣ thế. -Mẹ Yên này. Thƣơng gọi. -Sao con? Con ở nhà một mình buồn hả? Có muốn mẹ gọi Lĩnh qua dẫn con đi chơi không? -Dạ đâu có. Con đâu có buồn. Mẹ Yên này. -Ơi? -Mẹ và bác Đông không bao giờ gây nhau à? Bà Yên quay ngƣời lại, chăm chú nhìn Thƣơng rồi trả lời: -Có chứ, hai năm đầu khi mới quen nhau hai ngƣời gây dữ lắm. Rồi hai năm đầu sau đám cƣới cũng có mấy trận rất khủng khiếp. Sau dó thì hiểu nhau hơn, và từ từ không còn gây nữa, nếu có bất đồng ý kiến thì chỉ là tranh cãi thôi. -Vậy làm sao hồi trẻ mẹ biết rằng bác Đông là the right guy? -Mẹ không biết đâu Thƣơng, mẹ hoàn toàn không biết. Bác Đông thì biết rất rõ điều đó, còn mẹ thì mù mờ lắm. Thật ra nhờ bác Đông kiên trì mà hôn nhân mẹ mới đƣợc nhƣ hôm nay. Vì mẹ bƣớng bỉnh và vô lý lắm. Thƣơng cƣời: -Má con cũng nói vậy. Rồi cô buồn hẳn. Má thì chẳng bao giờ nhắc về ba con. Thà rằng nói ổng chết đi, cho con tấm hình để nhớ để tƣởng. Đằng này cứ im ru, mỗi lần hỏi là má khóc, con lại sợ nhất những giọt nƣóc mắt của má. Nhƣng con tức, mẹ Yên biết không, con tức ngƣời đàn ông đó, vì sao lại bỏ má và bỏ con đi. Vì sao chứ! Yên dịu dàng ngồi xuống cạnh Thƣơng, choàng tay ôm vai cô thủ thỉ: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi -Mẹ nghĩ rằng đến lúc nào đó má con sẽ kể hết cho con nghe. Có lẽ má nghĩ rằng con chƣa đủ khôn lớn. Nhƣng việc má để con qua đây học là một bƣớc rât lớn rồi. Con kiên nhẫn nhé, ngƣời mẹ nào cũng lo lắng cho con mình bé dại. Thƣơng ngẩng đầu: -Có nghĩa là mẹ Yên biết chút gì về ba con à? Yên im lặng hồi lâu rồi trả lời: -Có thể nói là nhƣ vậy, nhƣng mẹ không thể nói cho con biết. Mẹ hứa sẽ nói chuyện với má Tranh về việc này, con đồng ý chứ? Mẹ sẽ nói về cảm xúc và suy nghĩ của con. -Dạ. Yên vuốt má Thƣơng: -Má con đặt tên con là Tình Thƣơng, Phạm Tình Thƣơng, là vì đối với má con, con là tất cả. Tình thƣơng của má con trƣớc đây luôn dành cho những ngƣời kém may mắn hơn, nhƣng từ khi con ra đời, thì con là ƣu tiên số một. Con hiểu không? -Dạ con hiểu. -Vậy thì vui lên, và đừng nghĩ nhiều quá. Mẹ Yên cuối tuần sẽ có câu trả lời của Má Tranh, nghen. -Dạ, thôi mẹ đi không thôi bác Đông đợi. Mẹ mặc đồ sexy thế này bác chịu sao nổi. -Con khỉ này, chỉ có ƣa chọc mẹ thôi. Tối chắc mẹ về trễ, con ngủ trƣớc đi nhé. Thƣơng đƣa ngƣời mẹ đỡ đầu ra cửa, lòng yên tâm hơn và cũng nôn nao đợi đến cuối tuần. Nếu chỉ có một ngƣời có thể thuyết phục má cô, thì ngƣời ấy là mẹ Yên. Cô mong sao tuần mau hết để biết thêm về nguồn gốc mình. Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Chương 7 Chuông điện thoại đổ dồn dập, Yên quờ tay bật đèn ngủ, đồng hồ chỉ 4 giờ sáng. Chắc bệnh nhân nào có chuyện đây, bà vội nhấc điện thoại, giọng tỉnh táo: -Hello, tiến sĩ Yên xin nghe. Đầu dây bên kia im lặng, rồi giọng con gái ngập ngừng: -Xin lỗi cô, cháu chợt nhận ra bây giờ mới 4 giờ sáng. -Không sao đâu. Mình đang nói chuyện với ai đây? -Dạ, cháu tên Jo, là sinh viên của… Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Nguyễn An Nhiên Yên à lên một tiếng, hỏi bằng tiếng Việt: -Jo Phạm, học trò của bà Wright à. Rất vui đƣợc nói chuyện với cháu. Cháu không ngủ đƣợc ƣ? -Cháu bị ác mộng. Cháu sợ quá, và tự nhiên khi giậc mình thức dậy lại nhớ đến tấm danh thiếp cô Wright đƣa hôm nọ. -Cháu mơ thế này có thƣờng không? -Dạ hồi nhỏ thì thƣờng lắm, những năm gần đây bớt hẳn, tự nhiên hôm nay bị lại. -Cháu có muốn kể cô nghe về giấc mơ không? -Dạ… cô bé ngập ngừng. -Không sao, từ từ cũng đƣợc. Bây giờ cô chỉ cháu một phƣơng pháp đơn giản nhé, cháu hít thật sâu, rồi thở ra thật sâu, và nhớ về một nơi nào cháu thích nhất khi hít thở nhƣ vậy. Cháu thử đi. Có tiếng hít thở sâu, im lặng, hít thở, im lặng. Bà hỏi: -Đỡ chƣa cháu. -Dạ tốt hơn rồi. -Ok, mai gặp nhé, 9 giờ sang cháu có lớp không? -Dạ không. -Vậy cháu đến văn phòng cô nhé. Địa chỉ trên danh thiếp đó. -Dạ, cám ơn cô. -Ừ, mai gặp cháu. -Bye cô. Yên cúp điện thoại, nhìn ra cửa sổ, trời vẫn tối đen nhƣ mực. Bà lấy tay xoa xoa màng tang. Đông trở mình hỏi giọng ngái ngủ: -Có sao không em? -Dạ không, cô nhỏ học trò Barb hôm nọ em kể với anh đó. -Ồ. -Em nghĩ có thể nó bị PTSD, tội nghiệp. -Trẻ quá mà sao lại bị bệnh đó. -Chắc là do vƣợt biên hay hồi nhỏ bị gì đó, em chỉ đoán thôi. Sorry honey, anh mất ngủ vì em hoài. Hay là mình ngủ riêng phòng đi anh. Đông nhoài ngƣời ôm vợ: -Đâu có sao. Hiện tại một tháng mới bị đánh thức 2, 3 lần. Ngủ riêng chắc đêm nào cũng bị thức vì vợ tui sợ ma mà. Yên cƣời khúc khích: -Ồ, em quên heng. Tội nghiệp anh ghê. -Thôi đi bà tiến sĩ tâm lý, chỉ đƣợc cái miệng. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Rồi ông dịu dàng: -Em biết anh bao giờ cũng lo cho em mà. Thôi em ngủ đi không thôi mai mệt. Bà quàng tay ôm cổ chồng, mỉm cƣời hạnh phúc rồi nhắm mắt ngủ ngay. Ông vuốt tóc vợ, ngắm khuôn mặt thân quen mà hơn 20 năm chồng vợ chƣa lúc nào ông thấy chán. Hồi mới cƣới có khi ông muốn khuyên bà đổi nghề vì thấy bà cực quá, đôi khi trăn trở đau khổ cùng bệnh nhân, có lúc tuyệt vọng, rồi lại mất ngủ triền miên. Từ từ bà biết cách cân bằng giữa công việc và đời sống cá nhân, ông cũng hiểu và biết cách nâng đỡ tinh thần bà hơn. Từ từ công việc bà nhƣ một phần đời của ông, và ông càng quý mến ngƣời bạn đời có trái tim nhân hậu. Ông với tay tắt đèn, nhắm mắt nhớ lại những ngày mới quen, mỉm cƣời và từ từ chìm vào giấc ngủ. Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Chương 8 Lĩnh đến lúc Thƣơng đang ngồi bó gối nhìn ra cửa sổ, khung cảnh chiều vào thu thật đẹp. Lá vàng từ nhà hàng xóm rụng đầy trên thảm cỏ xanh, hai chú chim hummingbird bay sà xuống gần vòi phun nƣớc tự động uống và tắm rửa. Chúng bay lƣợn, đùa giỡn, ríu rít bên nhau thật dễ thƣơng. Lĩnh tính hù Thƣơng thì chợt thấy hai dòng nƣớc mắt chảy dài. Anh giật mình đứng im, bối rối giây lát rồi nhẹ nhàng ngồi xuống gần Thƣơng, bắt chƣớc cô bó gối nhìn ra ngoài. Hai ngƣời ngồi mãi đến khi mặt trời gần lặn, phòng tối mờ mờ Thƣơng mới mở lời: -Anh Hai. -Ừ. -Vì sao ngƣời ta yêu nhau rồi bỏ nhau hở anh? -… -Vì sao lại có những ngƣời mẹ bỏ con vào viện mồ côi, những ngƣời bố tạo ra chúng mà chƣa lần nhìn mặt. Vì sao lại có ngƣời tàn nhẫn vậy anh Hai? -… -Từ khi em có trí khôn đã thấy lạ vì sao mình không có ba nhƣ những đứa trẻ khác. Đến khi trƣởng thành lại lạ hơn vì má em là ngƣời phụ nữ tuyệt vời, làm sao ngƣời ấy lại có thể bỏ bà mà đi, phải không anh? -Má Tranh là ngƣời phụ nữ dịu dàng nhất mà anh đƣợc gặp, và nhân hậu vô cùng. -Đôi khi em thấy rằng có má cũng đủ rồi, vì những đứa trẻ tại trung tâm đó, mồ côi cả cha lẫn mẹ tội Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Nguyễn An Nhiên nghiệp lắm. Nhƣng mà em muốn biết về ông ấy, anh Hai à, em muốn biết mình có giống ông không, ông là ngƣời nhƣ thế nào, tại sao, tại sao… Lĩnh đƣa tay nắm tay cô, siết nhẹ, -Khó chịu lắm phải không em? Thƣơng gục đầu vào vai anh khóc òa: -Khó chịu lắm, khó chịu lắm. Mẹ Yên đã nói chuyện với má em, và má nói má sẽ trực tiếp kể em nghe mọi chuyện trong lần mẹ sang thăm sắp tới. Em sợ lắm. Em sợ em bất hiếu, làm má đau lòng. Mỗi lần em hỏi là má khóc dữ lắm, em hƣ quá phải không anh Hai? -Không đâu. Em có quyền đƣợc biết, và anh nghĩ má Tranh hiểu điều đó. Em đừng sợ. Má Tranh nhìn vậy chứ rất can đảm. Thƣơng ngẩng lên nhìn anh, ngạc nhiên: -Sao anh biết? -Có lần mẹ anh bảo rằng trong ba ngƣời bạn, nhìn bề ngoài má Tranh dịu dàng dễ vỡ nhất nhƣng lại là ngƣời cứng rắn nhất, dù phong ba bão táp bà cũng vƣợt qua đƣợc. Anh còn nhớ lần đó mẹ anh rớm rớm nƣớc mắt khi nói câu đó, không hiểu vì sao? -Những bà mẹ của tụi mình thật hay anh Hai heng? -Ừ, họ thật may mắn khi có nhau. Mà Thƣơng nè. -Dạ. -Sao em lại gọi anh là anh Hai? Mình đâu có phải là anh em ruột? -Thì tại anh chứ ai? -Tại anh? -Ừ, hồi anh về Việt Nam đầu tiên đó, lúc đó em mới sáu tuổi thôi. Anh gõ đầu em cái cóc rồi bắt em phải gọi anh là anh Hai. Em gọi riết rồi quen. Mà cũng đúng thôi, em gọi mẹ anh là mẹ mà, gọi anh Hail à phải đạo thôi. Lĩnh cau mặt lầm bầm: -Ồ, sao hồi đó anh ngu vậy không biết! -Hả? -Không có gì. Sao cô bé, đi ăn với anh nghen? Anh tìm ra tiệm bán đồ ăn của ngƣời Ethiopian ngon lắm, ăn bằng tay đó, không muỗng nĩa gì đâu. -Thiệt hả, chờ em thay đồ nghen. Lĩnh gật đầu nhìn theo dáng cô em nhanh nhẹn rời phòng sửa soạn, cái nhìn trìu mến nhƣ muốn gửi gắm một điều gì mà không dám nói. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Chương 9 Lĩnh nhấc điện thoại ngay tiếng chuông đầu tiên: -Mommy, hello. -Hi con. Con khỏe không? -Dạ khỏe? Dad với mom sao rồi? -Ok thôi, cuối tuần nào cũng đi chơi, vui lắm. -Tốt. Đi càng nhiều càng tốt mà. -Ừ, công việc con sao? -Cũng bắt đầu ổn định. Con rất thích chỗ làm mới, đồng nghiệp dễ thƣơng lắm, và đều giỏi cả. -Ừ, vậy mom mừng. Nè, tháng sau dad và mom qua bên mẹ Yên con nghĩ lễ Tạ Ơn đó. -Thật hở mẹ? Chắc là mẹ Yên và bác Đông sẽ vui lắm đó. Hình nhƣ má Tranh cũng qua hở mom? -Ừ. Tranh cũng qua nữa. Mom mới nhận đƣợc tin. -Mom nè. -Sao? -Chuyện của Thƣơng mom biết rành không ? Ý con là… cha của nó đó. Đầu dây kia im lặng rồi trả lời: -Mom không thể nói gì đâu. Chắc là Tranh sẽ kể cho Thƣơng khi thời cơ đến. Nó nói gì với con hả? -Dạ, tại con thấy con bé khóc tội nghiệp. Nghe mẹ cƣời anh chột dạ hỏi: -Sao mom cƣời. -Con làm mom nhớ hồi nhỏ, khi bé Thƣơng leo cây hái ổi cho con bị té gãy chân. Nó khóc vì đau còn con thì lăng xăng lo lắng. Sau đó con nghiêm trang nói với Tranh là sẽ cƣới Thƣơng làm vợ nếu nhƣ chân nó có tật nguyền gì. -Rồi sao nữa mom? -Tranh cƣời nói đã xƣng làm anh Hai thì làm sao cƣới. Con dõng dạc trả lời, „anh Hai thì anh Hai, chồng thì chồng, có sao‟ làm cả nhà cƣời quá trời. -Dĩ nhiên, tụi con có họ hàng gì nhau đâu? -Ừ, không có. Ê, con nói vậy là có ý gì? Lĩnh lúng túng: -Đâu có ý gì mom, thôi con cúp phone đây, gặp mom sau. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi -Bye, tháng sau gặp nghen. Nè, Lĩnh. -Sao nữa mom? -Có ý gì cũng tốt lắm đó, mom vẫn mong con lấy vợ Việt Nam. -Mom! -Ok, ok, hổng nói nữa. Bye con trai yêu của mom. Lĩnh cúp phone và không nhịn đƣợc cƣời trƣớc câu nói cuối của mẹ. Lúc bà nói câu này chắc lông mày bên trái hơi nhƣớn lên, khóe miệng trễ xuống trông rất buồn cƣời. Anh không hiểu vì sao một phụ nữ học cao, thành công, và cứng rắn nhƣ mom lại có thể có những tƣ tƣởng truyền thống rất kỳ cục. Một trong những tƣ tƣởng đó là muốn anh có vợ có con để bà có dâu có cháu. Xui xẻo cái anh lại là con một, có muốn trốn muốn tránh gì cũng không thoát khỏi bà. Dad hay nói câu „ngƣời ta thiểu số nhƣng lại có uy nhất nhà, con ơi không thắng đƣợc đâu con,‟ mỗi khi anh phản đối mom chuyện gì. Và mỗi lần vậy bà lại cƣời xòa vẻ có lỗi với dad và anh. Ôi mommy! Lĩnh ngẩng đầu lên thì giật mình khi thấy Thu đứng ở trƣớc bàn làm việc của mình. Anh bối rối xin lỗi cô bạn đồng nghiệp thì Thu cƣời: -Em nghe nói anh có nửa dòng máu Việt nhƣng không ngờ anh nói tiếng Việt giỏi vậy, nghe không biết là anh sinh ở đây đâu. -À, cám ơn Thu. Mom đƣa mình về Việt Nam hoài, và vừa rồi có về làm việc một năm nên cũng học đƣợc nhiều. -Wow, vui vậy. Anh kể Thu nghe với, em muốn về hoài mà chƣa bao giờ đủ can đảm để đi, cứ sợ này sợ nọ rồi gia đình ngăn cản nữa. -Đƣợc thôi, bữa nào ăn lunch rồi Lĩnh kể cho nghe. -Vậy hả, dễ thôi, mai nghen. Mai Thu rảnh đãi anh Lĩnh ăn bún bò heng. Chịu không? Thấy vui vui trƣớc nhiệt tình của Thu, Lĩnh gật đầu nhận lời ăn trƣa rồi cúi xuống tiếp tục làm việc, không để ý đến nụ cƣời rạng rỡ cùng cái nháy mắt tinh nghịch của cô bạn đồng nghiệp với những ngƣời khác chung phòng. Anh vô tình không biết từ ngày về đây làm đã đƣợc bầu là ngƣời con trai độc thân đẹp nhất hội. Thu mạnh miệng phán với mọi ngƣời rằng sẽ cƣa đổ anh trong vòng 6 tháng, cô thú thật đã say đôi mắt anh từ cái nhìn đầu tiên. Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Chương 10 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Nguyễn An Nhiên Hôm nay là lần thứ 2 Jo tham gia chuyến field trip cùng với nhóm trẻ của Hội Asian OutReach, dành cho những bạn thanh thiếu niên gốc Á có khả năng bị lôi cuốn vào những hành vi xấu cao nhất. Điều này có nghĩa rằng họ dễ bị lôi cuốn vào băng đảng, dùng thuốc gây nghiện, bỏ học thƣờng xuyên, hay phạm những tội nhẹ nhƣ trộm cắp trong siêu thị, cậy cửa xe, vv. Họ là những học sinh trung học đƣợc các chuyên viên tƣ vấn trong trƣờng giới thiệu qua Hội vì điểm xấu, vì có hồ sơ xấu, hay vì những lý do khác. Jo đƣợc bà Wright giới thiệu vào đây tham gia khi cô bảo muốn làm một việc gì đó trong cộng đồng. Hôm nay họ sẽ dẫn các bạn trẻ đi xem phim, rồi sau đó sẽ đi ăn tối. Buồn cƣời là vì có những em ở lứa tuổi 12, nên cả bọn phải chọn phim con nít không cấm trẻ em dƣới 13 tuổi xem. Vì vậy mọi ngƣời lấy vé vào xem phim hoạt hình mới ra nhất của hãng Pixar. Jo nhìn quanh mỉm cƣời chào các em, các nhân viên của hội và những ngƣời thiện nguyện nhƣ mình. Jo để ý thấy một anh chàng cao to, đẹp nhƣ diễn viên điện ảnh, mắt xanh, tóc nâu, nổi bật trong đám. Lần trƣớc đi Jo không thấy ngƣời này, chắc là một thiện nguyện viên mới. Hiếm thấy đàn ông trong lãnh vực này, lại càng hiếm hơn khi ngƣơi đó có màu da trắng. Đi bên cạnh anh chàng là một cô gái trẻ, có vẻ là ngƣời VIệt, nói cƣời vẻ thân mật lắm. Nghĩ thoáng qua rồi thôi Jo không để ý anh chàng nữa. Phim chiếu đƣợc khoảng 5 phút, Jo và mấy đứa con gái cƣời khúc khích theo phim thì chợt cô thấy có chuyện lạ xảy ra ở cách mình 5 hàng ghế về phía trƣớc. Một ngƣời đàn ông dọi đèn pin vào ngƣời ngồi đầu hàng, hỏi gì đó, quỳ xuống để trao đổi, rồi sau đó bốn cánh tay của bốn ngƣời bên cạnh giơ cao lên với tờ vé xem phim đã đƣợc xé. Ngƣời đàn ông bỏ đi đến gần cửa rạp, trao đổi gì đó với một ngƣời đàn ông khác, rồi cả hai bỏ ra ngoài. Sự việc xảy ra hơi xáo trộn chút đỉnh những ngƣời khác trong rạp, nhƣng sau đó yên ngay và mọi ngƣời tiếp tục xem phim, chỉ Jo hơi lo lắng và thắc mắc vì cô biết hàng ghế đó là nơi anh chàng đẹp trai và bốn em nam gốc Campuchia ngồi. Không yên tâm nhƣng nghĩ rằng đây không phải là lãnh vực trách nhiệm của mình nên Jo ngồi yên. Hết phim, khi mọi ngƣời ra khỏi rạp, Jo đƣợc Alice, ngƣời chịu trách nhiệm chính của buổi đi chơi hôm nay, nhờ ngồi sinh hoạt với các em nữ. Phần Alice phải đi gặp ngƣời nhân viên bảo an và quản lý rạp có chuyện. Ngồi chơi trò chơi với các em ở cuối sảnh, Jo thỉnh thoảng liếc mắt quan sát cuộc nói chuyện có vẻ căng thẳng giữa Alice, hai ngƣời đàn ông lạ, và anh chàng đẹp trai. Khoảng đến nửa tiếng sau mọi ngƣời mới rời rạp phim đi ăn tối, các em gốc Campuchia vẫn vui vẻ, duy chỉ có Alice và ngƣời thanh niên hơi buồn tuy vẫn cố gắng cƣời đùa cùng mọi ngƣời. Sau khi ăn tối xong, Jo cùng những thiện nguyện viên và bốn em trai đƣợc mời ghé văn phòng hội họp 15 phút. Cô biết đây mới là lúc câu chuyện ban nãy sẽ đƣợc giải thích nên dù hơi muộn vẫn ghé qua. Alice cám ơn mọi ngƣời rồi liếc nhìn anh chàng đẹp trai, nói: -Xin Lĩnh kể lại mọi chuyện ban nãy cho mọi ngƣời biết. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Nguyễn An Nhiên Thì ra anh chàng tên Lĩnh, nghe sao giống tên ngƣời Châu Á vậy ta. Jo thầm nhủ rồi chăm chú lắng nghe. -Chuyện rất ngắn gọn. Lúc mình đang ngồi xem phim với các bạn trai đây thì ngƣời nhân viên bảo an vào hỏi vé của các em đây. Mình thấy thái độ ông ấy có vẻ căng thẳng, buộc tội nên cố ý không đứng lên mà ngồi lỳ trên ghế để ông ấy phải quỳ xuống nói chuyện. Sau đó các em móc túi lấy vé ra, mình hỏi tên ông ấy rồi hẹn sau giờ xem phim nói chuyện tiếp. Rồi sau đó thì Alice biết rồi đó. Alice nói với vẻ giận không kiềm chế đƣợc: -Tôi đòi gặp ngƣời bảo an đó, hỏi lý do vì sao xét vé, thì ông ấy nói rằng quản lý rạp nghi ngờ các em, vì sao ở tuổi đó mà xem phim này. Ông ấy nghi ngờ sẽ có hành động trái pháp lý, nên đòi hỏi sự xét vé. Tôi đi gặp ngƣời quản lý, đòi hỏi lý do thì ông ấy bảo nhƣ trên, khi Alice đòi tên và chức vụ thì ông ấy nhất định không đƣa. Nhờ Lĩnh có mặt ở đó, cƣơng quyết giải thích lý do đòi tên, nói rằng trong vụ việc này có rất nhiều cách giải quyết, vì sao phải làm một hành động có tính cách coi thƣờng cá nhân nhƣ vậy. Nói thẳng ra chúng tôi nghi ngờ có sự kỳ thị ở đây. Khi ấy họ mới chịu đƣa tên và chức vụ cho Alice. Thu buột miệng hỏi lớn: -Rồi bây giờ mình làm sao? Alice nhìn bạn đồng nghiệp vẻ trách móc vì câu hỏi xốc nổi trƣớc mặt các em, nhƣng vẫn trả lời. -Mình sẽ viết thƣ lên cho bản quản lý rạp, báo cho họ biết hành động của quản lý và bảo an. Mình cũng sẽ viết thƣ qua bên Thị trƣởng thành phố, nói cho họ biết việc này. Mình không đòi hỏi một điều gì từ họ, nhƣng muốn cho họ biết việc đã xảy ra và việc mình không đồng ý với hành động đó. Bây giờ Alice muốn hỏi các bạn trẻ, cảm giác của các em thế nào khi sự việc xảy ra. Cậu bé to con nhất đám, tên Erick khoát tay bảo: -Tụi em quen rồi, có lần nào ra đƣờng mà không gặp rắc rối đâu chứ, nếu không cảnh sát chặn đƣờng hỏi giấy tờ thì quản lý của nhà hàng đòi xem thẻ tín dụng trƣớc khi phục vụ. Nếu giận dữ thì đâu đƣợc gì. Ba cậu kia gật gù đồng ý. Tom nói thêm: -Họ không có kiến thức mà chị, những ngƣời đó giận làm chi. Có điều đôi lúc thấy mệt mỏi lắm. Jack cay đắng: -Yeah, mình lớn lên tại đây, nhƣng nhìn khác biệt, lại cao lớn, màu da đã khác, cách ăn mặc cũng khác, nên họ cứ định kiến mình là ngƣời xấu. Nhƣng sao không đi hỏi những anh chàng da trắng, mà hỏi tụi này. Chúng cũng ăn mặc nhƣ vậy, có sao đâu. Suan nhìn Lĩnh nói: -Anh rất hay khi không chịu đứng lên, nếu đứng lên chắc là sẽ có xung đột. Nhờ anh ngồi, và ông ấy phải quỳ xuống, nên tụi em mới yên lành mà đứa vé ra. Chứ lúc ấy không khí nhƣ có thuốc súng, nếu Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi hành động sai một cái là mệt ngay. Lĩnh đỏ mặt: -Cám ơn em. Mình đâu có nghĩ nhiều, chỉ nghĩ rằng mình hơi cao, đứng lên rồi ông ta thấy bị đe doạ sẽ có hành động và lời nói thiếu suy nghĩ nên mới ngồi vậy. Mọi ngƣời nói chuyện thêm năm phút về cảm giác của mình về việc xảy ra. Các em tƣơng đối trƣởng thành và dƣờng nhƣ quá quen về việc ấy, chỉ có Jo trong long quặn đau vì tức và vì thƣơng. Cảm giác ấy cứ muốn trào lên nhƣng cô biết mình phải kềm chết vì sự có mặt của bốn thanh thiếu niên ấy. Giận dữ không phải là một cách giải quyết vấn đề tốt đẹp, bản thân cô hiểu điều ấy rất rõ. Mọi ngƣời chia tay vì trời đã khuya, Lĩnh và Alice đƣa các em về, Jo chào mọi ngƣời ra cửa thì cậu bé cao to nhất đám, Erick chạy theo vỗ vai cô nói nhỏ: -Chị không cần phải đau lòng vì tụi em. Tụi em quen rồi và phải tập thôi. Cặp mắt chị hồi nãy có thể đốt chảy kẻ đối diện đó. Em cám ơn chị đã thực lòng quan tâm. Jo đứng ngẩn ngƣời giây lát, chƣa kịp trả lời thì Erick đã chạy đi, vẫy vẫy ta thân thiết. Lĩnh bƣớc theo mỉm cƣời cùng cô rồi chào tạm biệt, ánh mắt đầy thiện cảm. Jo không ngờ sự giận dữ của mình lại dễ bị ngƣời xung quanh nhận ra nhƣ vậy, cô phải gặp tiến sĩ Yên thƣờng xuyên hơn thôi. Nguyễn An Nhiên Những Mảnh Vỡ Buồn Của Tuổi Chương 11 Jo ngồi xuống chiếc ghế bành trƣớc mặt ngƣời phụ nữ có tên Yên. Bà khoảng hơn bốn mƣơi một chút, tóc cắt tém rất hợp với khuôn mặt xƣơng xƣơng. Hồi trẻ chắc bà không đẹp lắm, nhƣng từ khuôn mặt toát ra vẻ gì rất dễ ƣa nhìn, nhất là nụ cƣời tƣơi và ánh nhìn thông minh. Ánh mắt bà nhƣ biết nói, khi cƣời thì reo lên, lúc bình thƣờng lại hơi nghiêm nghị. Jo có cảm tình với bà ngay từ cái bắt tay đầu, chặt chẽ nhƣng ấm áp. Suốt mƣời lăm phút đầu trò chuyện hỏi han, bà nghiêng đầu lắng nghe chăm chú khi Jo trả lời câu hỏi, làm cô càng lúc càng nói nhiều hơn dự tính ở nhà. Cô có cảm giác bà có thể lắng nghe mình chuyện trò cả ngày không chán, và đây là lần đầu cô có cảm giác ấy. Sau những câu hỏi tổng quát, bà bảo: -Jo có thể chọn lựa từ hai đề nghị sau của tôi. Thứ nhất là Jo gặp tôi mỗi tuần hai lần, mình làm việc riêng với nhau mỗi lần một tiếng. Thứ hai là Jo gặp tôi mỗi tuần một lần, và gặp nhóm support mỗi tuần một lần. Tôi nghĩ rằng chọn lựa thứ hai tốt hơn trừ khi Jo chƣa muốn gặp ngƣời lạ và chia sẻ. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -