Tài liệu Như giọt mưa thu - hoàng thu dung

  • Số trang: 180 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 139 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Như Giọt Mưa Thu - Hoàng Thu Dung
Hoàng Thu Dung Nhƣ Giọt Mƣa Thu Hoàng Thu Dung Nhƣ Giọt Mƣa Thu Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Chƣơng 1 Chƣơng 2 Chƣơng 3 Chƣơng 4 Chƣơng 5 Chƣơng 6 Chƣơng 7 Chƣơng 8 Chƣơng 9 Chƣơng 10 Chƣơng 11 Hoàng Thu Dung Nhƣ Giọt Mƣa Thu Chương 1 Mai Uyên ngập ngừng theo Thảo Chi bƣớc vào hội trƣờng, cảm thấy luống cuống khi mọi ngƣời đều đổ dồn vào nhìn mình . Thảo Chi cứ thản nhiên, cƣời tƣơi rồi kéo tay cô : - Vô đây, đừng có sợ. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Nhƣ Giọt Mƣa Thu Mai Uyên lúng túng đi theo Thảo Chi . Cả hai đến phía nhóm ngƣời đang đứng ở góc phòng cƣời giỡn ồn ào . Thảo Chi nhún chân một cái làm điệu : - Chào mấy anh, chị và các bạn . Có gì ăn không cho em hùn với. Có tiếng ai đó cất lên : - Bánh kẹo thì nhiều lắm, nhƣng Thảo Chi phải giới thiệu ngƣời mới đi đã. - Ừ, thì giới thiệu. Thảo Chi hắng giọng rồi đƣa tay về phía Mai Uyên : - Đây là Mai Uyên, bạn học Tổng hợp . Còn đây là... -... Những ngƣời bạn mới của em. Một tên con trai cất giọng chen vào . Hắn nhìn Mai Uyên rồi nheo mắt một cái, đôi mắt lấp lánh một tia tinh quái . Mai Uyên ngớ ngƣời, hình nhƣ cô đã gặp tên này ở đâu đó thì phải. Mai Uyên hơi cƣời và gật đầu chào mọi ngƣời . Thấy ai cũng có vẻ chú ý ngƣời mới đến, cô hơi khớp, đang lúng túng chƣa biết làm gì thì một giọng nói vang lên, vẻ khó chịu : - Mấy ngƣời làm gì nhìn dữ vậy, làm nhƣ từ đó giờ chƣa thấy con gái đẹp lần nào vậy, ngớ ngẩn. Nhƣ bất ngờ trƣớc vẻ ganh tỵ của cô gái, đám đông chợt im bặt . Nhƣng ngay lúc đó một giọng con trai cất lên, trầm và đầy bản lĩnh : - Chi lấy ghế cho bạn ngồi đi em, sao cứ để bạn đứng hoài vậy. Nói vậy nhƣng hắn lại đứng dậy kéo ghế cho Mai Uyên và Thảo Chi, vẻ nhã nhặn : - Ngồi đi Mai Uyên, em thích kẹo hay trái cây ? Mai Uyên giơ tay đón lấy chiếc kẹo từ tay tên nọ, thầm cám ơn sự tế nhị của hắn. Chỉ lát sau không khí trở lại ồn ào nhƣ cũ, lại một tên nữa đến ngồi cạnh Mai Uyên : - Anh có đƣợc hân hạnh ngồi cạnh hoa khôi của buổi họp mặt tối hôm nay không vậy ? Mai Uyên tròn mắt nhìn anh ta, ngạc nhiên vì vẻ lịch sự và trịnh trọng của hắn . Cô nhìn Thảo Chi cầu cứu nhƣng Thảo Chi lại đang mãi mê giành giật bánh kẹo với đám bạn . Cô luống cuống : - Dạ, anh cứ tự nhiên. - Xin cám ơn, cho phép anh tò mò một chút nha, có lẽ Uyên không phải là ngƣời đồng hƣơng với tụi anh phải không ? - Không phải, nhà em ở thành phố. - Vậy à, chắc là em mới biết Thảo Chi thôi chứ gì ? - Không, cũng khá lâu rồi. Mai Uyên trả lời nhƣng mắt vẫn nhìn xuống bàn, cô đang theo dõi những chú kiến đang bò lăn quăn trên mặt bàn . Tên ngồi cạnh lại hắng giọng : - Uyên không hỏi anh tên gì sao ? Một trong những nghệ thuật giao tiếp là phải biết về ngƣời đối diện càng nhiều càng tốt đấy cô bé . Mà thôi, không sao , anh xin tự giới thiệu, anh là Hà Linh, học Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Nhƣ Giọt Mƣa Thu năm cuối. Cảm thấy ai đó đang nhìn mình, Mai Uyên ngƣớc lên, cặp mắt của ngƣời ngồi đối diện không lẫn tránh nhƣ nhiều ngƣời vẫn vậy khi bắt gặp đang nhìn trộm, trái lại nó vẫn ánh lên một tia nhìn tinh quái, đuôi mắt hơi nheo lại nhƣ muốn nói : "Này, cô bé, đừng có giả hiền dịu nhƣ thế chứ, không hợp đâu . Tôi biết cô đang nghĩ gì rồi " . Mai Uyên cong môi lại nhìn thẳng vào anh ta rồi hất mặt lên "Thì sao, anh biết gì về tôi nào ? ". Cái đầu của tên đối diện lại gu,.c gặc nhƣ thầm công nhận "Khá lắm, cô bé khá lắm ". Mai Uyên quay lại Hà Linh : - Gì ạ, anh vừa nói gì ? - Xin phép tối nay anh có thể đƣa Uyên về đƣợc không ? - Dạ, thôi khỏi, em với Thảo Chi về đƣợc rồi. Tiếng cô gái lúc nãy lại cất lên nhƣ mai mỉa : - Cái gì, trời hôm nay anh Linh muốn làm vệ sĩ nữa kìa . Thảo Chi ơi, tối nay hoa khôi có ngƣời đƣa về rồi, mi hơi bị thừa đó. Thảo Chi cũng không vừa, cô đanh đá : - Phƣơng nói đúng đó . Mai Uyên dễ thƣơng nhƣ vậy nên mấy bạn trai vui vì đƣợc làm quen phải rồi, chứ có ngƣời đã xấu mặt mà còn xấu tính nữa thì có ma nó thèm quen. - Hừ, Chi nói vậy là có ý gì chứ ? Thảo Chi tỉnh bơ nhón cục kẹo bỏ vào miệng : - Ý gì đâu, mình chỉ muốn mấy ngƣời có tính ganh tỵ nhìn lại mình thôi. - Thôi đi hai cô bé . Hôm nay là ngày họp mặt bạn bè thì có thêm bạn mới càng vui các bạn đừng vô tình làm hỏng mất buổi tối hôm nay chứ. Tên ngồi đối diện lại lên tiếng, mắt vẫn nhìn Mai Uyên : - Phải đó, Phƣơng Bình nói phải đó . Bây giờ chúng ta chính thức nhập tiệc đi các bạn. - Ý kiến hay, rất hay - Hà Linh nhún nhẩy đứng dậy - Phải lo nạp năng lƣợng trƣớc mới đến tiết mục khác, đó là chân lý phải không quí vị . Nào, xin mời. Hà Linh cúi ngƣời làm một cử chỉ mời mọc thời trung cổ, Mai Uyên cố nén cƣời vô tình đƣa mắt sang Phƣơng Bình . Thấy anh ta cũng đang nhìn mình chăm chăm, cô le lƣỡi nhái hắn rồi đứng dậy theo Thảo Chi bƣớc đến bàn bày thức ăn . Hà Linh vẫn lăng xăng đƣa cho cô hết món này đến món khác . Thảo Chi nói nhỏ vào tai Mai Uyên : - Hôm nay tên này galant phải biết . Mi đừng bị đốn ngã bởi hắn đó. - Yên tâm, ta thấy hắn là một trong những tên dỡ hơi nhất ở đây . Mà Chi nè, ai bày bàn tiệc khéo quá vậy ? - Ta có biết đâu . Lúc trƣa anh Bình mới gửi giấy mời cho ta, chỉ dặn có thể dẫn theo trẻ em nên ta Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Nhƣ Giọt Mƣa Thu mới rủ mi . À, mà mi biết anh Bình chƣa, ngƣời lúc nãy lấy ghế cho mi đó. - Biết rồi, anh đó mà để ý tới ai thì khỏi mắc công chinh phục chỉ cần một cái nhìn cũng đủ sức làm ngƣời ta mất ngủ rồi. Đang kẹp miếng kem vào lát bánh mì, Thảo Chi ngừng tay nhìn Mai Uyên : - Thật không, lát nữa gặp ảnh ta sẽ nói lại. - Cứ thoải mái, thậm chí mi có thể thêm những lời lúc nãy của ta cũng đƣợc. - Ừ, nhớ đấy, đừng có quên mình vừa nói gì đấy. Tiếng thử micro đằng góc phòng làm mọi ngƣời lắng lại chờ nghe thông báo . Mai Uyên nhận ra Phƣơng bình : - Xin quí vị dừng lại ít phút để chúng tôi thông báo chƣơng trình của buổi tối nay . Thông báo của ban tổ chức xin mời quí vị cứ tự nhiên với buổi tiệc buffet tối nay. Cả hội trƣờng cƣời ầm ầm vì sự hài hƣớc của ngƣời dẫn chƣơng trình . Mọi ngƣời nâng ly chúc mừng, vừa beer vừa nƣớc ngọt cụng nhau loạn xa . Mai Uyên và Thảo Chi cƣời đến chảy nƣớc mắt vì những lời pha trò của mọi ngƣời. Mặc dù chỉ nhấp môi nhừng ly beer đƣợc mời, Mai Uyên đã thấy nhức đầu . Cô kéo tay Thảo Chi đòi về . Thảo Chi vẫn tiếc cuộc vui : - Ở chơi chút nữa đi . Còn sớm mà. - Ta nhức đầu quá. - Thì về - Thảo Chi tiếc rẻ. Cả hai chào mọi ngƣời ra về . Không cố ý, Mai Uyên lại đƣa mắt nhìn về phía Phƣơng Bình đang đứng ở cuối dãy bàn . Anh không có vẻ chú ý về sự ra về của cô, lại càng không có gì tiếc rẻ nhƣ những ngƣời khác, Mai Uyên cảm thấy hụt hẫng, cô lẳng lặng đi bên cạnh Thảo Chi. Đƣợc một đoạn, hai cô nghe nhƣ có tiếng chân ai phía sau, Thảo Chi quay lại và reo lên : - Anh Bình phải không ? Anh đi đâu vậy ? - Đƣa hai em về, đƣờng vắng quá. - Tụi em quen rồi, không có sao đâu, anh trở lại chơi với các bạn đi Phƣơng Bình dừng chân hất viên đá lên vệ cỏ mỉm cƣời : - Tối thế này phải có ngƣời hộ tống hai em mới yên tâm . Mà yên tâm nhất là tự mình thực hiện. - Anh Bình chu đáo quá , tụi em cám ơn nghe. - Anh có thể hiểu đó không phải là một lời mỉa mai, phải không Uyên ? - Tất nhiên rồi, nếu anh thật tình thì ai mỉa mai anh làm gì. - Về khoản thật tình thì không ai vƣợt qua anh đâu . Giọng Phƣơng Bình đầy ngụ ý. Đến cổng ký túc xá, Thảo Chi dừng lại : - Cám ơn nha anh Bình, chúc anh ngủ ngon. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nhƣ Giọt Mƣa Thu Hoàng Thu Dung Phƣơng Bình vẫn chƣa có ý định ra về : - Chủ nhật này hai em rảnh không ? Đi chơi với tụi anh. Thảo Chi sốt sắng : - Dĩ nhiên là rảnh . Mấy anh định đi đâu vậy ? - Gần thôi, lúc đó sẽ biết. - Đi chơi mà cũng giữ bí mật . Vậy cũng đƣợc, mấy giờ ? - Tụi em chuẩn bị đi, khoảng 7 giờ anh đến đón. Mai Uyên chƣa kịp từ chối, Phƣơng Bình đã chào hai cô rồi quay lại phía hội trƣờng . Cô vùng vằng : - Mi hứa thì mi đi một mình thôi nha, chủ nhật đừng có lôi ta dậy đó. - Ơ... nhỏ này ngộ nha, làm sao ta đi một mình đƣợc chứ ? Nhƣng tại sao mi không đi ? - Ta không quen bạn mi. - Ngớ ngẩn, mi tìm lý do khác đi, có phải Linh Phƣơng không ? Mi cứ coi nó nhƣ con số không, tính nó vậy xƣa giờ. - Thôi lên phòng đi, bảo vệ sắp đóng cửa rồi kià. Mai Uyên tìm cách tránh né . Chính cô cũng chƣa tìm ra lý do tại sao mình từ chối . Cô mơ hồ nhận thấy một sự thay đổi lạ lùng nào, có ngay từ ánh nhìn đầu tiên của Phƣơng Bình, đó là một nỗi xao xuyến kỳ lạ mà cô chƣa từng biết. Thảo Chi vẫn không chịu buông tha : - Mi đừng có để ta năn nỉ chứ Uyên . Có mi đi không nhừng ngƣời ta vui mà anh Bình còn vui hơn ta nữa. - Mi nói vậy là sao ? Thảo Chi thẳng thừng : - Ta muốn mi với anh Bình quen nhau ? Mai Uyên đứng sững lại nhìn Thảo Chi . Đến giờ cô mới hiểu tại sao Thảo Chi cứ hay kể về ngƣời anh kết nghĩa của mình, toàn là những đức tính tuyệt vời mà cô gái nào cùng mơ ƣớc . Cô nghi ngờ ; - Mi thừa biết anh Bình của mi có trái tim bằng đá kia mà. - Thì đã sao, ta biết ảnh thích mi ngay lần gặp đầu tiên kià. - Còn Linh Phƣơng thì sao ? Thảo Chi triết lý : - Tình yêu là một thứ tình cảm tự nguyện . Linh Phƣơng không thể buộc anh Bình yêu nó đƣợc khi tình cảm chỉ xuất phát từ phía nó. - Nhƣng anh Bình biết ta từ lúc nào ? - Mi ngớ ngẩn quá . Nếu ai không biết mi thì mới là chuyện lạ, hoa khôi mà . Thôi stop đi, tới phòng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nhƣ Giọt Mƣa Thu Hoàng Thu Dung rồi kià, nên nhớ là nhỏ Hà phòng mình thân với Linh Phƣơng lắm đấy , coi chừng. - Làm gì mờ ám mà phải coi chừng chứ. Mai Uyên vớt vát nhƣng cũng im lặng chui vào giƣờng . Ánh mắt của Phƣơng Bình vẫn làm xao xuyến trái tim cô . Mai Uyên nhắm mắt lại, nghĩ đến cuộc đi chơi sắp đến, cô thấy nôn nao cả ngƣời . Lần đầu tiên có một cuộc đi chơi làm cô háo hức nhƣ vậy . Nghĩ kỹ ra, cô không dám thú nhận với mình, cô thích đến đó vì có Phƣơng Bình . Thật là xấu hổ. Thảo Chi bƣớc thong thả trên con đƣờng mòn về ký túc xá, vừa đi vừa bứt mấy cọng cỏ bên vệ đƣờng . Mặc dù lúc mới lên nhập học các cô hay nói đùa với nhau, rằng nơi đây là chốn những sinh viên bị lƣu đày, nhƣng giờ đây thì tƣ tƣởng đó bị xem là "phản động" bởi môi trƣờng ở đây thật là lý tƣởng cho những ngƣời thích mơ mộng . Thảo Chi càng thích hơn nừa khi có ngƣời bạn hợp ý với mình nhƣ Mai Uyên, cả hai cùng thích nghe nhạc Trịnh, cùng thích đi lang thang và đặc biệt là cãi nhau cũng rất hợp rơ. Thảo Chi đã bứt đƣợc cả một bó cỏ, cô đang loay hoay tìm sợi dây buộc lại thì thấy Phƣơng Bình đang từ cổng ký túc xá chạy vào . Cô gọi to : - Anh Bình, em đây nè. Phƣơng BÌnh và Thảo Chi là hai anh em kết nghiã khi cô còn chƣa lên đại học . Anh học trên cô 5 lớp nhƣng cả hai cùng một giáo viên chủ nhiệm . Năm cô học lớp mƣời, thầy chủ nhiệm tổ chức họp mặt các thế hệ hoc. sinh đã ra trƣờng, kỷ niệm cho buổi tối hôm đó là một nồi chè đậu xanh nấu với muối, thay vì dùng đƣờng, mà Thảo Chi thay mặt lớp cô tặng các anh chị . Mỗi lần nhớ lại nét kinh ngạc của mọi ngƣời khi ăn chè, Thảo Chi vẫn không nhịn đƣợc cƣời . Đó là thành tích gây ấn tƣợng nhất khi lần đầu tiên cô làm nội trợ . Nhƣng có lẽ vì vậy mà không ai không biết cô bé Thảo Chi lớp 10A cả, cô bồng trở nên nổi tiếng khắp trƣờng. Thảo Chi ngồi bệt lên bục xi măng ven đƣờng chờ Phƣơng Bình . Anh chƣa kịp dừng xe đã hỏi tới tấp : - Anh bận gì mà biến đâu mất tiêu vậy , định trốn em luôn hả ? Không đợi Phƣơng Bình trả lời, cô cƣời cƣời nói tiếp : - Sao rồi, đạt đƣợc mục đích là bỏ quên luôn bà mai chứ gì, anh đừng có quên là Mai Uyên vẫn còn trong tầm kiểm soát của em ít nhất là... một số năm nữa đó. - Làm gì lên án dữ vậy nhỏ, lúc này công việc của anh rối tinh lên cả. - Thế thì có ngƣời yêu chi vậy, anh có biết là Mai Uyên nó trông anh đến thế nào không ? - Trông thế nào ? Phƣơng Bình hỏi dồn . Thảo Chi ngắt ngứ không biết trả lời thế nào . Thật sự cô chỉ suy luận thôi chứ từ lúc Mai Uyên nhận lời với Phƣơng Bình, cô và Mai Uyên dƣờng nhƣ bị sự ngăn cách của một barie vô hình, Mai Uyên trở nên kín đáo hơn, mơ mộng nhiều hơn . Thảo Chi cũng không quan trọng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Nhƣ Giọt Mƣa Thu điều đó lắm bởi cô hiểu đó là tâm trạng của kẻ đang yêu , chẳng phải chính cô cũng đã từng có một thời gian nhƣ vậy với Phan Trƣờng đó sao. Thảo Chi nói bừa : - Thì suốt ngày cứ im lặng lặng vậy đó, rồi mỗi lần nghe tiếng gõ cửa là cứ giật mình rồi cứ hay trông ngóng nhìn ra phía cửa sổ v... v... Nói chung là kể không hết đâu. - Có định cho anh lên mây không đó bé Chi ? Thảo Chi trợn mắt ; - Em nói thật đó . Chẳng phải anh với nhỏ Uyên là một cặp đẹp đôi nhất ở ký túc xá này sao . Nè nha, chàng thì "đẹp trai, con nhà giàu, học giỏi, viết chữ bự... lại là một cây văn nghệ, một cây hoạt náo chƣơng trình và điều quan trọng là chƣa từng để mắt tới ai cho tới khi gặp nàng... " Phƣơng Bình bật cƣời xua xua tay: - Thôi thôi cho anh xin, cô em gái của anh đang vẽ chân dung của ai sao không giống anh chút nào. Thảo Chi trừng mắt : - Em chƣa nói hết mà . Còn nữa nè, chàng thì nhƣ vậy, còn nàng là hoa khôi của trƣờng nè, hát hay, học giỏi, lại thùy mị nết na nữa. Cô đột ngột đổi giọng : - Nhƣng nếu không có em giúp anh làm quen thì còn khuya Mai Uyên mới yêu anh . Vậy thì bánh của em đâu, phải thƣởng công cho bà mai đi chứ. - Không đi đâu mà vội, em cứ ghi đó, đến một ngày đẹp trời nào đó em sẽ đƣợc đền bù. - Anh ăn gian quá, ngày đẹp trời của anh "bao giờ cho đến tháng 10" quá. - Yên tâm đi, anh Bình của em chƣa bao giờ sai lời mà. Phƣơng Bình chợt đổi giọng, nghiêm nghị : - Mai Uyên về nhà có việc gì không mà lâu quá không lên vậy Chi ? - Em cũng đâu có biết . Hôm đó nó chỉ nói là về nhà chơi thôi, mà chiều nay thế nào nó cũng lên đó, ngày mai học môn mới thì phải lên chứ . Hay anh ở lại sáng mai hẳn về ? Phƣơng Bình nhìn đồng hồ đắn đo : - Chắc không đƣợc quá, tối nay anh còn phải đi dạy nữa . Thôi vậy, cuối tuần này anh sẽ ghé . Em lên xe đi, anh chở về ký túc xá. - Thôi anh về trƣớc đi, tại em muốn đi bộ mà . Nhỏ Uyên tuần này mà không gặp anh nữa là buồn lắm đó, anh coi chừng... Thảo Chi bỏ lửng câu nói, cô nhìn chăm chăm phía sau lƣng Phƣơng Bình làm anh tò mò quay lại nhƣng chẳng thấy gì ngoài con đƣờng vắng ngắt không một bóng ngƣời. - Gì vậy Thảo Chi ? - Em nhớ ra rồi. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nhƣ Giọt Mƣa Thu Hoàng Thu Dung Thảo Chi hạ thấp giọng, vẻ mặt quan trọng : - Anh có tới nhà nhỏ Uyên lần nào chƣa ? - Chƣa, nhƣng sao ? - Mẹ Mai Uyên khó lắm đó, bà ấy không muốn nó yêu nhhững sinh viên lôm côm nhƣ tụi mình đâu, phải là những ngƣời thật giàu và có địa vị hẳn hoi kià. Phƣơng Bình thở mạnh một hơi : - Tƣởng gì, làm anh hết hồn . Bà mẹ nào không nghĩ nhƣ vậy, nhƣng khi gặp thực tế phải khác chứ . Bảo đảm mẹ Mai Uyên sẽ không khó khăn với anh. - Tự tin cho lắm vào, em nói thật đó, anh phải chuẩn bị tinh thần đi . Mẹ Mai Uyên lạ lắm, không giống ngƣời khác đâu. - Lạ nhƣ thế nào nhỉ ? Mà thôi, anh phải về . Cuối tuần anh ghé . À, mà quên - Phƣơng Bình thắng xe lại - Em với Phan Trƣờng có chuyện gì mà sao anh thấy nó vật vờ mấy ngày nay vậy ? Thảo Chi cố giữ vẻ tự nhiên dù trái tim cô nhảy nhót lên một nhịp : - Bình thƣờng thôi, chắc tại ảnh thi lại chứ gì ? Phƣơng Bình ccƣời cƣời ; - Đừng có dấu anh, không phải chuyện đó đâu, nhƣng anh nói này, em đừng dùng quá nhiều gia vị trong tình cảm coi chừng bị phản tác dụng đó. - Em đã nói không có gì rồi mà, thôi anh về đi. - Ừ, bye nha. Chờ Phƣơng Bình đi khuất, Thảo Chi mới để lộ cơn bực tức của mình . Cô dậm chân một cái rồi cáu tiết quăng bó cỏ vừa hái ra xa . Cô hậm hực nói một mình : - Cái ông anh đáng ghét, ai cần anh quan tâm chứ, khéo lo chuyện ngƣời khác. Thảo Chi bực bội khoát giỏ lên vai rồi đi về ký túc xá . Cơn giận vừa bùng lên thoáng chốc đã tắt ngấm . Tính cô là vậy, dễ giận dễ quên . Nhƣng là đối với bạn bè kìa, còn đối với Phan Trƣờng thì... là ngƣời yêu phải khác chứ, so sánh nhƣ vậy phải khập khiểng lắm . Từ đêm Giáng sinh đến giờ cô không gặp anh . Nhớ lại đến giờ Thảo Chi thấy vẫn còn tấm tức . Mà thôi, không nhớ đến chuyện đó nữa . Cô đang quyết tâm loại anh ta ra khỏi trái tim mà , hy vọng là cô làm đƣợc. Đẩy cửa bƣớc vào phòng, theo thói quen Thảo Chi hất mạnh đôi giầy lên kệ làm nó nghiêng ngữa rồi đổ ào xuống sàn . Ánh Hồng cau mặt khó chịu : - Làm ơn mổi lần về phòng thì nhẹ nhẹ dùm cái đi . Có biết ngƣời ta đang học bài không ? - Ngƣời ta học bài thì liên quan gì đến Chi ? Thảo Chi vừa dùng chân sắp lại kệ giày, vừa đanh đá trã lời . Ánh Hồng tức lắm nhƣng không biết nói sao đành cúi xuống học tiếp . Cô thấy mình vì có trách nhiệm lo cho cả phòng mà ai cũng lên án rằng cô qúa khó tính, thế có tức không chứ . Mỗi lần Thảo Chi có mặt ở phòng là Ánh Hồng không Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nhƣ Giọt Mƣa Thu Hoàng Thu Dung sao chịu nổi, hai cô giống nhƣ mặt trời với mặt trăng vậy. Không khí trở lại im lặng, mọi ngƣời có bực Thảo Chi thật nhƣng vì không ai thích Ánh Hồng cho nên cô có vẽ bị cô lập . Thảo Chi bƣớc đến quẳng cái gỉo lên giƣờng rồi gieo mình xuống cái ầm, chiếc giƣờng oằn đi dƣới sức nặng của cô, nó kêu cót két rồi run lên bần bật làm Ngọc Chiêu ở giƣờng trên sợ hết hồn , Thảo Chi cƣời thích chí : - Làm phiền qúi vị chút nghe, tại đang cần giãi tỏa nên mới vậy đó. Cô nằm dài ra giƣờng, hết thở vắn thở dài làm Ánh Hồng hết chịu nổi phãi đùng đùng thu gom tập sách lại rồi bỏ qua phòng tivi . Đƣợc một lát nhìn sang giƣờng Mai Uyên thấy có ánh đèn, Thảo Chi ngồi bật dậy: - Ủa, mi lên hồi nào vậy Uyên, trời ơi làm ta mới đuổi anh Bình về. Không nghe tiếng trã lời, Thảo Chi kéo màn nhìn vào giƣờng Mai Uyên, cô đang úp mặt vào gối, nằm bất động . Thảo Chi lo lắng : - Uyên, mi sao vậy ? Bệnh hả ? Có gặp anh Bình chƣa ? - Không có, tại ta đi xe mệt thôi . Mi để ta ngũ một chút. Thảo Chi ngần ngừ rồi bỏ màn xuống . Cô biết chắc Mai Uyên đang gặp chuyện buồn, không thể vì mệt mà trông cô lạ thế kia . Thôi đƣợc, ngày mai thế nào cô cũng hỏi cho ra . Thảo Chi tự trấn an nhƣng cô chợt lo lắng, biết đâu mẹ Mai Uyên đả biết chuyện nó với anh Bình và không hài lòng thì sao ? Gì chứ khả năng này có thể xảy ra lắm, cô đả nhiều lần về nhà Mai Uyên chơi . Mẹ Mai Uyên rất lạ mà Thảo Chi không biết rằng "lạ" ở điểm nào . Cô chỉ lơ mơ cảm thấy Mai Uyên sẻ khổ vì có một ngƣời mẹ ích kỷ và chỉ biết đến tiền. Chờ Thảo Chi đi khỏi, Mai Uyên với tay tắt đèn, cô muốn thu mình lại trong bóng tối để tự do với nổi đau khổ của mình . Hôm nay cô đả tham gia một vở bi hài kịch mà trong đó cô là nhân vật chính . Bây giờ cô là chị lớn trong nhà, phãi đảm đang quán xuyến và để ngƣời ta còn nhìn vào . Mẹ cô đả nói nhƣ vậy và cô đả nghe lời dù thấy nó miễn cƣởng thế nào . Cô đoán là khách của mẹ lần này quan trọng lắm, đến nổi hôm nay bà nhớ ra và để mắt tới cô nhƣ là một cô gái lớn trong nhà thì hẳn họ phải là khách qúi rồi. Từ tối qua bà đả sắp xếp lại phòng khách thật cẩn thận, thay tấm thãm trải bàn, mua thêm cá kiểng cho vào chậu, chƣng lại lọ hoa mới, lại còn lau chùi thật kỷ dàn cassette trông mới tinh đồng thời mang về một lô dĩa nhạc mới nhất, bởi vì Mạnh Đán là một tay sành nhạc lắm . Bà nghỉ những thay đổi đó Mai Uyên không có ý kiến, dù sao nó cũng làm cho phòng khách đẹp hơn dù hơi phô trƣơng . Nhƣng việc mẹ chọn những tấm hình mới của cô đem để trên tủ buffet thì cô phản đối quyết liệt : cô có cảm tƣởng nhƣ bà đang tìm cách "tiếp thị" mình khi bà còn lôi ra một chồng sách vở của cô chất lên kệ, cố ý đƣa gáy sách ra ngoài ở những vị trí dù không muốn cũng phải nhìn tới . Bà giãi thích : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Nhƣ Giọt Mƣa Thu - Ngƣời bạn này lâu lắm mẹ không gặp, bà ấy thích con gái lắm, mẹ làm nhƣ vậy để bà ấy nhớ tới con. Mai Uyên thấy kỳ cục quá, cô năn nỉ : - Mẹ đừng làm vậy kỳ lắm, nhƣ vậy chẳng khác nào mẹ thông báo là con đang học đại học vậy. - Nhƣ vậy càng tốt chứ sao . Mấy ngƣời càng ít học càng muốn con em mình gặp đƣợc ngƣời có học thức chứ sao con. - Mẹ nói vậy là sao ? Bà Hoa bắt đầu bực mình : - Sao trăng cái gì . Con cũng phải dọn sơ lại phòng con nữa nghe chƣa ? - Phòng con có gì đâu mà dọn mẹ, con thấy nhƣ vậy là gọn rồi mà Bà Hoa quắc mắt lên định quát nhƣng vội kềm lại, bà đang muốn cô phải vui khi có khách, bèn dịu giọng : - Con đừng có cải mẹ . Mẹ muốn mọi việc phải đâu vào đấy , tất cả phải hoàn hảo. Hài lòng khi dùng đƣợc từ đắc ý, mẹ cô vui vẻ đi về phòng mình. Buổi sáng bà đích thân trang điểm cho Mai Uyên và đƣa cho cô một cái áo đầm màu kem không biết mua từ lúc nào . Mai Uyên nhìn mẹ ngạc nhiên : - Chi vậy mẹ ? Làm gì mà ăn mặc trịnh trọng qúa vậy ? Bà Hoa mỉm cƣời hài lòng nhìn cô con gái xinh xắn . Đả lâu bà không chú ý đến cô nên có phần ngở ngàng trƣớc vẻ sang trọng qúi phái của con gái . Thật ra Mai Uyên trông kiều diễm hơn bà tƣởng và có phần còn vƣợt cả Thùy Mai . Thấy yên tâm bà nói thật với cô : - Hôm qua, gia đình bà Xuân tổ chức đải tiệc tiễn cậu em đi nƣớc ngoài nên mời mẹ con mình, sẵn dịp ghé nhà thăm để làm quen với con. Mai Uyên giãy nãy : - Gì kỳ vậy mẹ, sao lại làm quen với con ? Bà Hoa nghiêm nét mặt: - Mẹ nói thì con cứ nghe lời . Mẹ làm gì cũng phải nghỉ đến con gái của mẹ trƣớc chứ. Mai Uyên nhìn mẹ lạ lùng . Từ trƣớc đến giờ chƣa bao giờ bà tỏ ý chăm sóc đến cô . Mọi chú ý của bà đều tập trung vào Thùy Mai hết cả, thậm chí đôi lúc bà dƣờng nhƣ không còn nhớ mình còn có một đứa con gái nữa cần lo lắng. Mai Uyên một mực vẫn không chịu : - Nhƣng mẹ phải nói cho con hiểu chứ, làm quen với con để làm gì ? Bà Hoa nhƣ dỗ dành, đƣa tay vén mấy sợi tóc lòa xoà trƣớc trán cô với vẻ thƣơng yêu . Mai Uyên mở to mắt nhìn mẹ , cô chƣa quen để mẹ săn sóc nhƣ thế này nên chỉ thấy ngƣợng ngập khi đón nhận cử chỉ thƣơng yêu của bà . Mẹ cô vòng vo : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nhƣ Giọt Mƣa Thu Hoàng Thu Dung - Không có gì đâu mà con sợ . Cậu Đán em bác Xuân sắp đi Nhật nên muốn biết mặt con trƣớc vậy mà. - Chi vậy mẹ ? Biết không thể dấu đƣợc, bà đành nói thật : - Chả là cậu Đán muốn cƣới con. Mai Uyên choáng váng vì bất ngờ, cô ngồi lặng ngƣời nhìn mẹ , phải mấy giây sau mới cãm nhận hết lời bà. - Lẻ ra mẹ chƣa nói với con bây giờ, đợi đến khi cậu ấy về hẳn trong nƣớc cũng không muộn, nhƣng gia đình bên ấy muốn con biết trƣớc họ mới yên tâm . Bà đứng dậy : - Con chải tóc rồi xuống nhà với mẹ, để mẹ xuống nói chú Hải chuẩn bị xe, nhanh đi con. Mai Uyên chậm chạp chải tóc rồi miễn cƣởng bứơc ra khỏi phòng nhƣ kẻ mất hồn . Cô không biết mình phải làm gì để phù hợp với hòan cảnh nhƣ thế này . Mọi việc đến bất ngờ quá đến nổi cô không kịp nhận thức hết sự việc cũng nhƣ tầm quan trọng của nó. Mai Uyên không nhớ mình đả đến dự tiệc với mẹ nhƣ thế nào nữa . Mọi thứ nhƣ nhạt nhòa trƣớc mắt . Cô nhƣ một ngƣời máy, răm rắp làm theo sự điều khiển của mẹ . Bà Hoa hài lòng ra mặt, Mai Uyên dể thƣơng và thật nổi bật trong buổi tiệc hôm nay . Bà cãm thấy sung sƣớng vô cùng khi giới thiệu Mai Uyên, Mạnh Đán đả nhìn sửng cô và trong suốt buổi tiệc anh không rời cô nữa bƣớc và tỏ ra là một ngƣời lịch lãm đầy quyến rũ . Việc kết thân với một gia đình giàu có nhƣ vậy làm bà thấy hảnh diện vô cùng . Lần đầu tiên bà cãm nhận đƣợc tình cãm thƣơng yêu đối với Mai Uyên, cô đả làm bà thật sự mãn nguyện. Mai Uyên cãm thấy khó chịu trƣớc cái nhìn nhƣ bóc trần cô của Mạnh Đán . Anh ta nhìn khá trẻ so với cái tuổi 36 của mình . Mái tóc đƣợc chăm sóc kỷ với hàng ria đen nhánh làm Mạnh Đán trông có vẻ đỏm dáng, không ai có thể phủ nhận anh là tay ăn chơi có hạng ngay từ lần gặp đầu tiên . Gƣơng mặt và nhất là đôi mắt, đả nói lên điều dó Thấy Mai Uyên có ý muốn về, mẹ cô vội vàng chiều y . Bà muốn hôm nay cô phải thật thoải mái, thật tƣơi tắn, vã lại cô cũng cần nghỉ ngơi một chút để lát nữa ra mắt gia đình bác Xuân . Bà cãm thấy hôm nay cũng là một ngày trọng đại không kém gì ngày cƣới của Mai Uyên nên bà phải có bổn phận chăm sóc cô chu đáo. Về đến nhà, Mai Uyên để nguyên cả áo quần nằm lăn ra giƣờng, cãm thấy mình đang rơi vào một hoàn cãnh lố bịch kinh khủng . Tất cả là do mẹ cô sắp đặt, tại sao ba cô không có mặt ở nhà để bênh vực cô chứ . Ông đang ở xa qúa, vả lại nhu nhƣợc vô cùng nên không thể làm gì đƣợc, nhƣng ít ra có ông bên cạnh cô còn thấy đƣợc an ủi đôi chút . Khi gần ba, Mai Uyên cãm thấy mình thật sự là đứa con gái bé bỏng của ông . Nhƣng mẹ đả tƣớc mất tình cãm thiêng liêng đó khi buộc ông về quê sống với miếng vƣờn của gia đình tận Đồng Nai đả mấy năm nay. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Nhƣ Giọt Mƣa Thu Có tiếng lao xao trong phòng khách , Mai Uyên đoán có lẻ bà Xuân đả tới . Cô chúi mặt vào gối để lau nƣớc mắt rồi ngồi dậy đến bàn phấn trang điểm lại qua loa . Dù sao thì cũng không thể làm một cô quạ trứơc mặt mọi ngƣời. Tiếng bà Hoa ngọt ngào vọng lên : - Uyên ơi, đem nƣơc mời khách giùm mẹ đi con. Bà quay qua khách xởi lởi: - Dạ, mời anh chị ngồi, cháu không quen đám đông nên hơi mệt. Thấy Mạnh Đán đứng nhìn khung hình của Mai Uyên trên tủ, bà vội khoe : - Hình đó Mai Uyên mới chụp gần đây đó nó thích chụp hình lắm, cậu xem đi, cũng đẹp không kém gì mấy cô diễn viên phải không ? Hàng ria Mạnh Đán khẻ động đậy, không ai không có thể biết là anh cƣời hay chỉ là cái nhếch mép . Với bà Hoa, anh không thể có một chút thái độ tôn kính cần có đối với địa vị của bà nếu nhƣ anh muốn trở thành con rể, bởi vì thật ra bà không lớn tuổi hơn anh bao nhiêu. Mạnh Đán đặt khung hình xuống bàn, bƣớc đến chiếc ghế dành cho mình : - Bác có đứa con gái đáng gía thật đấy, có lẻ tôi phải cƣới gấp trƣớc khi đi Nhật mới yên tâm. - Coi kìa, sao chú lại nói nhƣ vậy, dù sao Mai Uyên cũng đang đi học mà, gấp gáp gì - Bà Xuân bây giờ mới lên tiếng. Mạnh Đán búng tay : - Chị không hiểu ý tôi, chẳng qua tôi sợ khi quay về thì cô ấy đả có một anh chàng nào khác. Chị không hiểu ý tôi, chẳng qua tôi sợ khi quay về thì co ấy đả có một anh chàng nào khác. Bà Hoa vội vàng xen vào, bà rất sợ làm mất lòng Mạnh Đán : - Không đâu, không có chuyện đó đâu, cậu đừng lo, tôi hứa là sẻ quan tâm tới cháu mà. Mạnh Đán lại mĩm cƣời, có thể là vậy vì hàng ria của anh chỉ khẻ động đậy : - Nói vậy thôi, chứ bây giờ cô ấy có chạy lên trời cũng không tránh đƣợc tôi đâu. Bà Hoa chợt thấy lạnh ngƣời khi nghe Mạnh Đán trã lời, anh ta nói chuyện nghe giang hồ qúa . Rất may Mai Uyên đả đem khay nƣớc ra, bà vội vàng đở lấy để lấp đi sự bối rối . Trƣớc một gia đình danh tiếng của Mạnh Đán và vẻ bất cần của cậu ta, bà thấy không đủ tự tin và đánh mất bản lỉnh của chính mình. Mai Uyên đặt ly nƣớc xuống bàn rồi định rút lui, sau mấy phút mất bình tỉnh, cô tự chế giểu mình nếu cô không quan trọng việc "ra mắt" này thì tại sao lại phải sợ ai ? Tuy nhiên Mai Uyên cũng phải vận dụng hết sức và thở một hơi thật sâu mới trấn tỉnh mình . Mai Uyên cúi đầu chào từng ngƣời một cách lể phép . Bà Xuân sau một lúc quan sát tỏ ra rất hài lòng, giọng bà ngọt lịm trong sự quan tâm : - Lúc nãy dự tiệc, cháu có bị mệt không ? Hôm nay khách khứa đông qúa. - Dạ, cháu không sao ạ. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Nhƣ Giọt Mƣa Thu Bà Xuân khẻ nhìn sang Mạnh Đán, thấy anh vẫn ngồi im lặng vội nhắc : - Kìa Đán, sao không mời Mai Uyên ngồi đi làm gì mà nhƣ ngƣời mất hồn vậy. Nhƣng tiếng cƣời gƣợng gạo của mọi ngƣời lại xuất hiện . Sự có mặt của nó không bao giờ thừa trong những buổi gặp gở mang tính xả giao nhƣ thế này. Mạnh Đán mãi nhìn bàn tay nhỏ nhắn của Mai Uyên đang cầm hờ hửng ly nƣớc mà sửng sờ . Anh ngạc nhiên vì cô gái có bàn tay qúa đẹp mà trƣớc giờ anh chƣa từng nhìn thấy . Với một ngƣời gìa dặn nhƣ Mạnh Đán mà còn bị choáng trƣớc vẻ đẹp của một bàn tay phụ nử thì cũng thật lạ . Cái máu muốn chiếm hửu trong ngƣời lại trổi dậy . Mạnh Đán chỉ muốn nắm lấy bàn tay cô, giử thật chặt, hoặc ít ra anh muốn đƣợc đặt môi hôn lên đó . Chà, bàn tay mới đẹp làm sao. Khuôn mặt Mạnh Đán vẫn kín bƣng chẳng lộ vẻ gì về cú "sốc" vừa rồi . Anh ân cần: - Uyên ngồi đi em, ngƣời nhà cả mà , đừng ngại. - "Ai là ngƣời nhà với anh bao giờ ?" - Mai Uyên tự đối thoại trong đầu rồi nhìn anh ta một cái, thầm nhận xét tiếp. - "Cái giọng lịch sự thế kia chắc đả làm khối trái tim con gái khốn khổ . Nhƣng mà với Mai Uyên thì không đƣợc đâu nhé, tôi không ngu ngốc nhƣ anh tƣởng đâu ". Một cách không ý thức, cô cúi xuống nhìn ly nƣớc để tiếp tục suy nghĩ nhƣng những ngƣời lớn lại phân đoán hành động của cô theo cách mình . Bà Xuân cƣời thật độ lựơng : - Anh Đán con nói phải đó . Trƣớc sau gì mình cũng là ngƣời nhà cả thôi , con đừng ngại . Coi kìa, cháu tôi mắc cở trông thật dể thƣơng qúa. Mai Uyên suýt phì cƣời . Cô không bao giờ tƣởng tƣợng đƣợc mình rơi vào một tình huống lố bịch nhƣ thế này . Không biết nên trã lời thế nào, cô nhìn sang mẹ cầu cứu . Mẹ cô vội đở lời : - Cháu nó đi học xa nhà vậy chứ còn khờ lắm chị . Dạ, có gì anh chị với cậu Đán cũng bỏ qua. Bà quay qua cô: - Kìa, sao con không nói gì đi Uyên , ngồi im hoài vậy con. Mai Uyên ý thức rất rỏ mình đang là trung tâm chú ý của mọi ngƣời, cô mà phạm một sai lầm dù nhỏ thì lát nữa khách về có lẽ cô cũng đến nƣớc cuốn gói theo họ mất thôi . Cô rất muốn làm một điều gì đó thay đổi cách nhìn của họ đối với mình mà chƣa nghĩ ra, nhƣng trên hết cô sợ những sấm sét của mẹ cô sẻ nổ ra khi bà đối diện một mình với cô . Mà sấm giữa ban ngày thì càng khủng khiếp hơn nữa. Mai Uyên cãm thấy lúng túng . Cô ứơc gì có một phép mầu nào đó biến cô thành một hạt bụi hay là những ngƣời khách kia tự thay đổi ý định ra về . Lạy trời, đƣợc nhƣ thế có lẽ cô sẵn sàng gọi Mành Đán bằng... anh. Ngƣời lớn vẫn trao đổi những lời xả giao của buổi họp mặt . Mặc dù là bạn bè nhƣng thật sự đả lâu rồi mẹ cô và bác Xuân không giử mối quan hệ với nhau . Không hiểu sao bây giờ họ lại gặp nhau và Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nhƣ Giọt Mƣa Thu Hoàng Thu Dung có vẻ hợp ý đến thế, vấn đề hôn nhân này, đầu óc Mai Uyên đang quay cuồng với bao ý nghĩ nên hầu nhƣ cô không nhận thức đƣợc điều gì, chỉ thấy mọi ngƣời có vẻ vui vẻ và hài lòng . Có lẽ họ đang bàn tán về nàng dâu tƣơng lai là cô đang ngồi nhƣ mất hồn bên cạnh. Mai Uyên vội vàng đứng bật dậy khi thấy mọi ngƣời có vẻ chuẩn bị ra về . Cô ngoan ngõan đi bên cạnh mẹ tiễn khách rồi chầm chậm trở về phòng trong lòng nhƣ trút đƣợc gánh nặng khi còn lại một mình trong phòng. Cô ôm chiếc gối thêu, qùa của chị Thùy Mai cho trƣớc khi lấy chồng, đến ngồi im lìm bên cửa sổ . Cô đang tự đấu tranh với mình . Việc lấy chồng vội vả của chị vần còn là một cú sốc đối với cô . Mai Uyên thấy mình bất lực trƣớc bất hạnh của Thùy Mai . Chả lẽ mẹ cô lại không hiểu rằng chính bà đả đẩy con mình vào hòan cảnh khốn khổ đến thế hay sao mà giờ đây lại tiếp tục hành động nhƣ vậy với đứa con gái thứ hai của mình. Mai Uyên lại nghĩ đến ba . Dù tình thƣơng của ông có bao la đến mấy cũng không thể che chở cho cô lúc này . Với gia đình ông chỉ là chiếc bóng không hơn không kém, mẹ cô là ngƣời quyết định tất cả, nhƣng bà lại qúa độc đoán khi nghe ý kiến ngƣời khác, đối với bà, con cái và cả chồng nữa , chỉ có thể làm theo ý bà chứ không đƣợc có ý kiến trái ý . Những lúc ấy, Thùy Mai thƣờng hay so sánh bà với thủ tƣớng Anh, rằng mẹ mình còn "thép" hơn cả bà đầm thép Thatcher. Một giọt nƣớc mắt lăn nhanh xuống má Mai Uyên cũng chẳng buồn lau . Mãi chìm trong những suy nghĩ hỗn độn cô không hay mẹ đả đến ngồi bên cạnh lúc nào. Bà nhìn cô ngạc nhiên : - Sao lại khóc, con gái của mẹ ? Mai Uyên giựt mình vội lấp liếm : - Con đâu có khóc, con bị bụi rớt vô mắt nãy giờ nên cay qúa. - Vậy mà làm mẹ hết hồn . Uyên này, mẹ hỏi thật con, con có thích cậu Đán không ? - Không mẹ à, chú ấy lớn hơn con nhiều quá, với lại... Không muốn nghe cô giãi thích thêm, bà đang tìm mọi cách thuyết phục cô, nên nói nhƣ dổ dành : - Dĩ nhiên là mẹ biết rồi, nhƣng ngƣời ta càng lớn thì càng chững chạc, và lại gia đình cậu ấy rất gìau, mẹ rất yên tâm khi con về làm dâu bên ấy. Mai Uyên kêu lên : - Mẹ , chồng chị Mai cũng giàu vậy, mà bây giờ mẹ có yên tâm về chị ấy đâu, không lẽ mẹ muốn con lại khổ nhƣ chị ấy sao ? Bà Hoa qúat lên: - Không đƣợc hỗn . Con còn nhỏ biết cái gì mà nói. - Sao con lại không biết, mẹ đừng tƣởng con còn nhỏ mà dấu con . Con biết hết rồi, chị Mai bây giờ khổ lắm, chị không thƣơng đƣơc anh Vinh, còn anh Vinh thì lại bắt bồ lung tung trong công ty . Mẹ, Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Nhƣ Giọt Mƣa Thu sao mẹ ác quá vậy, sao me không cho chị ấy ly dị để về nhà ở chứ ? Vừa nói Mai Uyên vừa khóc, càng nói càng hăng, không ngờ mình lại dám nói hết những điều bí mật trong gia đình với mẹ nhƣ vậy . Trƣớc nay mẹ cô cứ tƣởng cô không hề hay biết việc gì . Vì bà đả cấm tuyệt đối Thùy Mai không đƣợc về nhà khi Mai Uyên ở trƣờng về . Càng nghe Mai Uyên nói mặt bà càng trắng bệt ra, không lẽ con gái bà đả biết hết sự thực rồi sao ? Rất nhanh, bà lấy lại bình tỉnh, không thể vì chuyện hôn nhân thất bại của Thùy Mai mà làm hỏng kế hoạch của bà với Mai Uyên . Bà gằn giọng : - Con nghe mẹ nói đây, chuyện của chị Mai cũng mới xãy ra đây thôi, mẹ sẻ tìm cách giãi quyết đâu vào đấy . Nếu con đả biết rồi thì không đƣợc bép xép cho ba và ông bà nội biết . Còn chuyện của con thì mẹ đả sắp xếp rồi, con cứ yên tâm đi học đi. Cậu Đán đi Nhật ba năm nữa mới về làm đám cƣới, lúc đó con cũng vừa mới ra trƣờng , nhƣ vậy là rất tốt rồi . Trong thời gian đó mẹ không cấm con đi chơi với bè bạn, nhƣng tuyệt đối không đƣợc có tình cãm nhăng nhít với một đứa nào, cấm tuyệt đối. Giọng mẹ đầy uy quyền la Mai Uyên cãm thấy sợ hãi, cô nhận ra con ngƣời thứ hai đang tồn tại trong mẹ cô, tính tóan, lạnh lùng và tàn nhẫn, chẳng lẽ ngƣời đó lại là mẹ cô ? Mai Uyên vẫn không chịu thua, cô khăng khăng : - Nhƣng chú Đán lớn hơn con nhiều qúa, nhỏ hơn mẹ có mấy tuổi làm sao con thƣơng đƣợc, với lại... Mai Uyên vội vàng im bặt, không dám nói với mẹ là cô đả có ngƣời yêu. - Với lại con có biết chú Đán là ai đâu. Tƣởng đả thuyết phục đƣợc con gái bà dịu giọng : - Thì từ từ làm quen chứ có gấp đâu, còn ba năm nữa kia mà . Coi vậy chứ lâu lắm con à. Mai Uyên hít mũi, cô đả nín khóc nhƣng vẫn còn nghẹn ngào hỏi thăm dò : - Nhƣng chừng nào chú ấy đi vậy mẹ ? - Khoãng chừng hai tháng nữa, nhƣng con không đƣợc gọi cậu ấy là chú nghe không ? Mai Uyên dạ nhỏ rồi thiểu não bứơc đến giƣờng . Cô nằm xuống gĩa vờ ngủ để mẹ ra khỏi phòng . Chờ một lúc cho mẹ ngũ, cô lẵng lặng ngồi dậy dồn tập vở trở lên Thủ Đức . Trời đang nắng nhƣ đổ lửa, dƣờng nhƣ mẹ không chú ý . Ý nghĩ duy nhất đến với cô lúc này là làm sao mau chóng rời khỏi nhà càng sớm càng tốt . Cô hy vọng sẻ lấy lại thăng bằng sau cú sốc vừa rồi khi gặp lại bạn bè. Lên đến phòng Mai Uyên không nhìn tới ai, lẵng lặng chui vào giƣờng nhắm mắt cố tìm giấc ngũ nhƣng không đƣợc . Đầu óc cô căng thẳng nhƣ sợi dây đàn . Khi Thảo Chi về phòng và có vẻ lo lắng, cô chỉ trã lời qua loa với ƣớc muốn duy nhất là đƣợc ở một mình . Cô cũng không hiểu tại sao lại nhƣ vậy trong khi lúc chiều cô chỉ nôn nóng gặp Thảo Chi để kể lể đủ thứ . Nhƣng bây giờ thì khác, Mai Uyên không muốn ai quan tâm đến mình, kể cả Thảo Chi, có lẽ cô cần thời gian để bình tỉnh lại và suy nghĩ xem cần làm gì sau đó. Hôm sau Mai Uyên đến lớp trong tâm trạng bất an, cãm thấy mình đang đối diện với một vấn đề qúa Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nhƣ Giọt Mƣa Thu Hoàng Thu Dung lớn . Cô ngồi im lìm nghe thầy giới thiệu về môn học mới mà mắt nhìn đâu đâu qua cửa sổ . Hiểu ý, Thảo Chi nhè nhẹ đƣa tín hiểu rủ cô bỏ học đi dạo vài vòng , Không cần giữ ý tứ vì hôm nay các lớp học chung giãng đƣờng nên không ai kiễm soát . Tuy nhiên, hai cô cun~g không dám mạnh dạn mà len lén đi ra ngoài cách lén lút. Cũng nhƣ lúc tối, không hiểu sao Mai Uyên không muốn kể cho Thảo Chi nghe chuyện của mình, không phải cô muốn dấu giếm mà đơn giãn chỉ vì cô cãm thấy việc đó thật ra không quan trọng lắm nhƣ cô tƣởng . Dù sao đó cũng chỉ mới là ý định của ngƣời lớn mà thôi, còn trở ngại lớn nhất là mẹ cô . Mai Uyên hy vọng thời gian ba năm cũng đủ dài để cô có thể thuyết phục mẹ. Thao? Chi đang muốn biết chuyện gì đả xảy ra hôm qua với Mai Uyên, cô lên tiếng : - Về nhà có chuyện gì không mà lên trể vậy ? Mai Uyên mĩm cƣời : - Không, bình thƣờng thôi . Bộ Chi không cho phép ta đƣợc mệt hả ? - Mệt thì thiếu gì cách . Cách Uyên biểu lộ hôm qua chắc chắn không phải vì vậy . Đến nổi ghe nhắc đến anh Bình mà chẳng thèm hỏi tiếp là phải biết . Nói thật đi, là chuyện gì ? Mai Uyen bổng thấy thật khó nếu phải kể lại câu chuyện hôm qua, cô chối phăng : - Chi tinh ý thật, nhƣng tinh qúa nên hơi bị lòa mắt đó. Đƣa mắt nhìn về phía dãy qúan, Thảo Chi đề nghị : - Vô quán đi, có ghế ngủ ngon hơn. Cả hai chọn một bàn cách biệt gần sát mặt nƣớc . Thảo Chi tiếp tục câu chuyện bị bỏ dở : - Hy vọng là vậy . Mà Uyên này, mẹ Uyên có biết chuyện này chƣa ? - Chuyện gì ? Chuyện Uyên yêu anh Bình. Mai Uyên tìm mọi cách tránh né đề tài đó cô lấp lững : - Có gì đâu mà vội, còn lâu mà . À , mà Chi đi. nh giận anh Tƣờng đến bao giờ ? - Uyên có tin không, nếu Chi nói rằng tụi này đang tìm cách chia tay ? Mai Uyên ngồi thẳng ngƣời lên nhìn Thảo Chi, biết là Thảo Chi không nói đùa nhƣng cô không dám tin vào điều vừa nghe . Thảo Chi cƣời buồn : - Ta nghĩ nói ra chẳng ai tin hết Uyên à, nhƣng thật sự là vậy, càng ngày ta càng nhận ra mẫu ngƣời anh Tƣờng không phù hợp với ta. Cô chợt phì cƣời, nheo mắt nhìn Mai Uyên : - Uyên có biết tại sao Chi rủ Uyên ra đây không ? - Biết, Chi nghĩ Uyên đang có một số chuyện buồn cần giãi toa?. - Vậy bây giờ ai mới là ngƣời làm điều ấy, Uyên hay chi ? Mai Uyên tỉnh bơ : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Nhƣ Giọt Mƣa Thu - Uyên thì không phải rồi, chuyện không gặp đƣợc anh Bình cũng không lớn bằng việc sắp chia tay với ngƣời yêu đâu. Thảo Chi thừa biết Mai Uyên nói dối, nhƣng cô hiểu Mai Uyên đang rất cần, dù cô không muốn tâm sự nhƣng có bạn bè bên cạnh để nói chuyện bâng quơ vẫn tốt hơn ngồi một mình nghĩ lung tung . Cả hai cô đều hiểu tính nhau rất rỏ, vì họ phát hiện ra rằng mặc dù môi trƣờng sống khác nhau nhƣng họ lại có cùng quan niệm nhƣ nhau trong nhiều vấn đề . Bề ngoài, Thao? Chi có phần năng nổ hơn và rất dể làm quen với môi trƣờng mới, Mai Uyên thì khác, cô có vẻ trầm lặng trƣớc đám đông nhƣng khi cần, ngƣời ta có thể bị ngạc nhiên vì sự hoạt bát của cô với một vẻ vui tƣơi hiếm có. Mọi ngƣời thƣờng nhận xét tình bạn giữa họ là sự bổ sung lẫn nhau giữa hai cá tình nhƣng kỳ thật những ngƣời có cùng tần số dễ thân với nhau vô cùng. Thảo Chi ngả ngƣời trên ghế, hai chân vẫy vẫy trƣớc mặt, cô nói một cách triết lý : - Tình yêu là một căn phòng mà ngƣời bên trong thì muốn bƣớc ra, ngƣời bên ngoài lại háo hức bƣớc vào. Mai Uyên ngồi chống cằm nhìn ra hồ, cô không muốn tranh luận thêm vì rõ ràng Thảo Chi nói đúng tình trạng của hai đứa. Nhớ tới câu chuyện của mình, cô nói một cách bâng quơ : - Sao ngƣời lớn làm nhiều chuyện buồn cƣời dễ sợ. Chi có tin một ngƣời gần 40 tuổi rồi mà còn đƣợc chị dẫn đi coi mắt vợ không ? - Chuyện làm mai thì có chứ cái vụ đi coi mắt nghe giống thời Bảo Đại quá. Từ đàng xa, một dáng ngƣời đang bƣớc vào quán, vẻ tìm kiếm. Thảo Chi hất đầu ra hiệu : - Mai Uyên, anh Liêm tìm kìa. Mai Uyên quay lại cũng vừa lúc Uy Liêm nhận ra họ, anh cƣời thật tƣơi : - Chào hai cô, sao hôm nay không đi học mà trốn ra đay ? Thảo Chi trả lời bằng một câu hỏi khác : - Còn anh, ra đây chi ? Mai Uyên e ngại đƣa mắt sang Thảo Chi không phải chuyện Uy Liêm có tình cảm với cô mà cô muốn mọi ngƣời mềm mỏng với anh, nhƣng đôi lúc Thảo Chi đẩy tính bộc trực của mình đi hơi quá đâm ra thẳng thừng một cách đáng ngại. Uy Liêm cƣời xuề xoà làm Thảo Chi thấy bực, cô cầm ly nƣớc uống một cách chăm chỉ, ra vẻ nhƣ với cô lúc này việ giải khát quan trọng hơn việc trò chuyện với anh. Mai Uyên tế nhị hỏi nhỏ: - Sao anh biết tụi em ở đây vậy? - Anh lên trƣờng nhge Ngọc Chiêu nói hai em sáng nay nghỉ học, anh đoán hai em ra đây. - Có việc gì không mà anh lên đây giờ này? - Dĩ nhiên là có. Uy Liêm ngập ngừng rồi lấy trong túi ra hai tấm thiệp đặt lên bàn: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nhƣ Giọt Mƣa Thu Hoàng Thu Dung - Thứ năm tới sinh nhật anh, vì là năm cuối nên anh muốn họp mặt đủ bạn bè, hai em tranh thủ xuống chơi. Chiều hôm đó bạn anh sẽ lên đón. Mai Uyên ngần ngại: - Không biết hôm đó tụi em có đi đƣợc không nữa. Với lại nhƣ vậy sợ phiền mấy anh. - Không phiền đâu. Tụi em có mặt là anh vui lắm. - Dạ, nhƣng mà em không dám hứa chắn nha, sợ từ giờ đến đó có gì thay đổi. Mai Uyên vẫn thận trọng. Uy Liêm vui vẻ đứng dậy: - Hy vọng là không có gì. Bây giờ anh phải đi, chào nhé. Chờ Uy Liêm đi khuất, Thảo Chi đặt ly nƣớc xuống bàn nhận xét: - Ngƣời đâu mà dở hơi, không biết khi ra trƣờng ông ấy có bớt hậu đậu đi không, hy vọng sau này xã hội sẽ không có thêm một lang băm. - Nói gì mà ghê vậy Chi, anh Liêm có dở hơi thật, nhƣng để học y khoa mấy năm nhƣ vậy không phải ai cũng làm đƣợc. - Y khoa gì ông ấy, y nguyên thì có. Mà ta nói thật, may mà ông ấy thích Uyên, chứ thích ta thì… - Thì sao? - …Thì ta vừa khóc vừa năn nỉ tha cho ta chứ sao - Chi nói quá, ngƣời ta có tệ thì tệ vừa chứ đâu có dữ vậy. Mà thôi đừng nhắc đến anh ta nữa, ta bực lắm. Thảo Chi còn muốn nói nữa, cô rất ghét Uy Liêm và không có gì phải sợ khi nói thẳng với anh điều đó. Bởi vậy anh rất ngại khi gặp cộ Nhƣng biết làm sao đƣợc, anh chẳng còn cách tiếp cận nào khác với Mai Uyên khi không có Thảo Chi bên cạnh. Hai cô luôn đi với nhau nhƣ hình với bóng vậy. Mai Uyên nhìn đồng hồ rồi giục: - Về đi, chiều còn đi học. - Khoan đã, thứ năm này thế nào đây? - Ảnh đã nói vậy làm sao không đi. Ta định sẵn dịp ghé chỗ anh Bình. - Ừ, nghe có lý đấy. Thảo Chi thấy yên tâm bèn đứng dậy ra về, vẫn chƣa hết tò mò về chuyện của Mai Uyên. Cô suy đoán lung tung rồi dừng lại ở kết luận, có thể Mai Uyên đang muốn tự mình xem xét vấn đề từ mọi khía cạnh rồi mới kể cho cô nghe, chắc là vậy, không phải cô đẵ biết tính Mai Uyên thận trọng từ đó giờ sao? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Nhƣ Giọt Mƣa Thu Hoàng Thu Dung Nhƣ Giọt Mƣa Thu Chương 2 Để chuẩn bị sinh nhật Uy Liêm, Thảo Chi và Mai Uyên phải lập cả một chƣơng trình cho ngày hôm đó. Mẹ Mai Uyên kiếm soát cô rất chặt từ sau ngày Mạnh Đán đến nhà nên cô không còn tự do nhƣ trƣớc, đi đâu cũng phải có sự đồng ý của bà, dù cô ở ký túc xá. Thảo Chi và Mai Uyên chỉ đến chúc mừng Uy Liêm rồi về ngay, viện cớ ngày mai có kiểm tra nên không đến buổi tối đƣợc. Nhìn vẻ mặt thất vọng của Uy Liêm, Mai Uyên thấy tội nghiệp, nhƣng việc muốn gặp Phƣơng Bình thừa sức giúp cô quên đi e ngại của mình. Mai Uyên không thể ngờ vào việc vắng mặt buổi tối sẽ làm Uy Liêm thất vọng đến cỡ nào. Anh cố ý sắp xếp cho bố mẹ cùng dự để nhân đó họ có dịp quan sát “ nàng dâu tƣơng lai “ của mình, nhƣng Mai Uyên đã làm hỏng kế hoạch của anh. Đƣa Mai Uyên đến trƣờng của Phƣơng Bình, Thảo Chi chạy về nhà dì sau khi hẹn Phƣơng Bình tới đón. Mai Uyên muốn gây bất ngờ cho Phƣơng Bình, cô đón anh ở cổng trƣờng mà không báo trƣớc. Đứng khuất vào bãi xe, cô chờ anh tan trƣờng. Từng đoàn ngƣời lần lƣợt tan khỏi lớp. Mai Uyên dễ dàng nhận ra Phƣơng Bình từ xạ Trong đám đông anh nổi bật hẳn lên với chiều cao hơn 1m7 của mình. Phƣơng Bình vẫn không nhận ra Mai Uyên, anh đi ngang qua cô mà vẫn say sƣa tranh luận gì đó với đám bạn. Nhhìn chiếc áo blouse anh đang mặc, cô đoán anh vừa từ phòng thí nghiệm ra. Cô kêu khẽ: - Anh Bình. Phƣơng Bình giật mình quay lại, mắt vụt sáng khi thấy Mai Uyên, chỉ vài bƣớc anh đã đứng trƣớc mặt cô: - Em xuất hiện ở đây thật bất ngờ, chiều nay em không học à? - Có mà không. Mai Uyên cƣời tƣơi nghiêng đầu nhìn anh. - Anh biết rồi, vậy là cup chứ gì? Em đi bằng gì? - Thảo Chi chở em tới. Nó đến nhà dì rồi. Phƣơng Bình búng tay thành tiếng: - OK. Vậy thì hay quá. Chiều nay anh cho học trò nghỉ. Tụi mình sẽ đi uống cà phê. - Vẫn tên học trò lần trƣớc anh kể phải không ? - Ừ, chính hắn. Mà bây giờ hắn ngan lắm rồi, không rủ thấy uống bia nữa, chỉ cà phê thôi. Mai Uyên phì cƣời rồi cùng Phƣơng Bình vào bãi lấy xe. Không biết là tối nay cô dành cho anh sự Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Nhƣ Giọt Mƣa Thu Hoàng Thu Dung bất ngờ hay ngƣợc lại. Với cô, anh luôn xem mình không những phải có trách nhiệm với ngƣời yêu, những chăm sóc tinh tế anh dành cho cô đôi lúc chu đáo đến mức Thảo Chi phải hét lên, phần vì bực, phần vì... ghanh tị. Thảo Chi hay nói đùa rằng từ lúc có ngƣời yêu, Phƣơng Bình dƣờng nhƣ đã quên bẵng đứa em gái của mình, nhƣng Mai Uyên hiểu có nhiều phần sự thật trong đó. Phƣơng Bình vẫn quan tâm đến em gái, nhƣng sự quan tâm đó giờ đây chỉ còn 1/10, cô cũng chẳng trách anh vì dù sao cũng không thể có một trạng thái cân bằng giữa hai tình cảm. Ra khỏi cổng trƣờng, Phƣơng Bình cho xe chạy chầm chậm. Anh điều chỉnh kính chiếu hậu để nhìn thấy mặt Mai Uyên. - Em muốn đi đâu, hay là mình đi xem ca nhạc đi. - Không, đừng đi xem ca nhạc. Bây giờ trƣớc hết là đến nhà văn hoá để xem triển lãm, sau đó vào quán cà phê sida, còn chƣơng trình tiếp theo để cho anh tự chọn. Phƣơng Bình ngạc nhiên: - Cà phê sida hả? Quán đó có gì đặc biệt đâu. - Sao không? Em muốn xem cách ngƣời ta tuyên truyền về sida nhƣ thế nào. Phƣơng Bình khuyến cáo: - Nhƣng anh nói trƣớc nghe, vào đó có gì đừng giận anh đó. Mai Uyên hỉnh mũi: - Có anh quê thì có. Việc gì phải mắc cỡ trong khi ngƣời ta nói và mình chỉ việc nghe. Mai Uyên nói một cách hùng hồn. Nghe bạn bè quảng cáo đã lâu, hôm nay nhất định Phƣơng Bình phải dẫn cô tới đó. Mai Uyên tò mò chết đi đƣợc khi biết cách thức mới tuyên truyền về căn bệnh thế kỷ trong quán cà phệ Đến nơi cô đổi ý: - Hay mình vào quán trƣớc rồi xem triển lãm sau. Phƣơng Bình không nói gì, anh lẳng lặng chiều ý cô. Không có gì mới lạ nhƣ Mai Uyên vẫn tƣởng. Cung cách phục vụ cũng giỗng nhƣ những quán khác, duy chỉ có cách bài trí hơi lạ. Sau một lúc kín đáo quan sát, Mai Uyên ỉu xìu kết luận: - Vậy mà em tƣởng có gì ghê gớm lắm, cũng bình thƣờng thôi. Phƣơng Bình chỉ dẫn: - Em có gì thắc mắc cứ hỏi, ngƣời ta sẽ giải thích cặn kẽ đấy. Mai Uyên hơi quê nhƣng tìm cách lấp đi: - Không việc gì phải hỏi, em biết bao nhiêu đó đủ rồi. Nếu anh cần trang bị thêm cứ hỏi, con trai mà. Phƣơng Bình không nói gì hết, chỉ nhƣớng mắt lên nhìn cô cƣời cƣời. Mai Uyên ngẫm nghĩ một lúc, chợt nhận ra mình nói hớ, cô cúi xuỗng nghịch nghịch cái ống hút. Cảm thấy Phƣơng Bình vẫn còn đang nhìn mình, Mai Uyên giả vờ nhìn bâng quơ trong căn phòng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -