Tài liệu Người tình dĩ vãng - dạ miên

  • Số trang: 114 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 93 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Người Tình Dĩ Vãng - Dạ Miên
Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Chƣơng 1 Chƣơng 2 Chƣơng 3 Chƣơng 4 Chƣơng 5 Chƣơng 6 Chƣơng 7 Chƣơng 8 Chƣơng 9 Chƣơng 10 Chƣơng 11 Chƣơng 12 Chƣơng 13 Chƣơng 14 Chƣơng 15 Chƣơng 16 Chƣơng 17 Chƣơng 18 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng Chƣơng 19 Chƣơng 20 Chƣơng 21 (chƣơng kết) Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng Chương 1 Chia tay với vùng đồi núi thơ mộng và trữ tình, chiếc xe chở đoàn khách du lịch chầm chậm lăn bánh trong tâm trạng còn đầy luyến tiếc. Nhìn từng ngƣời khách, Mẫn Nghi thấy rõ gƣơng mặt, đôi mắt ngƣời nào cũng ánh lên niềm vui và sung sƣớng sau chuyến du lịch của mình . Dƣờng nhƣ ai cũng đã rũ bỏ hết tất cả những âu lo phiền muộn, bởi vì trong đôi măt họ, Mẫn Nghi chỉ còn thấy những ánh mắt long lanh sáng, ánh mắt thỏa mãn vui cƣời. Là một hƣớng dẫn viên du lịch nhƣ Mẫn Nghi , điều làm cho nàng vui thích nhất là đƣợc đem tất cả những kiến thức của mình phục vụ mọi ngƣời . Và điều làm cho nàng hài lòng nhất là sau mỗi chuyến dẫn đoàn về, nàng bắt gặp những gƣơng mặt và ánh mắt thỏa mãn của từng ngƣời khách. Chiếc xe vẫn nhẹ nhàng êm ái lƣớt nhanh trên đƣờng . Từng hàng thông và những thảm cỏ xanh mƣợt lần lƣợt bị bỏ lại phía sau và dƣờng nhƣ chúng cũng cố vƣơn bàn tay bé nhỏ của mình để vẫy chào mọi ngƣời. Một lần nữa, Mẫn Nghi lại lƣớt nhìn qua từng ngƣời khách, nàng đóan rằng ai cũng mong sớm về nhà và nhất định họ sẽ kể lại cho ngƣời thân nghe về chuyến du lịch kỳ thú của mình một cách hả hê. Hơn cả họ, nàng mong cho xe chạy nhanh hơn để đƣợc mau tới nhà . Lòng nàng cảm thấy vô cùng rộn rã khi nghĩ tới lúc đƣợc gặp anh. Bội Phong , nàng thầm gọi tên anh một cách tha thiết . Đã hơn năm tháng rồi, nàng và anh chƣa đƣợc gặp nhau . Anh cũng là một hƣớng dẫn viên du lịch nhƣ nàng . Những tour du lịch cứ liên tục vây lấy hai ngƣời . Hễ nàng vừa về thì anh lại đi và ngƣợc lại, kéo dài cả nửa năm nay . Họ chỉ gặp nhau qua những cú điện thoại vội vã hỏi thăm và dặn dò những điều mà những ngƣờiyêu nhau thƣờng lo lắng cho nhau. nôn Sở dĩ nàng có tâm trạng nôn nao là vì sau chuyến đi này, cả anh và nàng đều đƣợc nghỉ phép và mấy Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng hôm trƣớc, anh đã gọi điện thoại báo tin cho nàng biết . Và giọng anh ngập ngừng bảo rằng: " Mẫn Nghi ! Anh rất mong sớm đƣợc gặp lại em, vì anh có chuyện quan trọng muốn nói với em" . Lúc đó, nàng đã nũng nịu buộc anh phải noí ra liền, nhƣng Bội Phong vẫn kiên quyết . Anh bảo điều này rất quan trọng, bao giờ gặp nàng thì anh mới noí . Mấy hôm nay, Mẫn Nghi cứ suy nghĩ mãi về câu chuyện quan trọng của anh . Và nàng mỉm cƣời, nghĩ thầm: Có lẽ anh ấy muốn noí lời cầu hôn với nàng chăng ? Vì họ đã yêu nhau gần năm năm rồi. Nghĩ tới chuyện đƣợc làm vợ Bội Phong , nàng cảm thấy e thẹn và nóng bừng hai má, nhƣng lòng cảm thấy thật hãnh diện và sung sƣớng. Vì nàng là một cô gái mồ côi, xuất thân từ cô nhi viện, không biết thân nhân, lý lịch của mình ra sao . Nàng cũng không biết là cha mẹ nàng còn sống hay đã chết. Còn anh là một thanh niêm đẹp trai, hào hoa phong nhã, con của một gia đình giàu và có tiếng tăm . Khi xƣa, lúc nàng yêu anh, vài ngƣời bạn lấy làm áy náy cho nàng và cũng có vài lời khuyên chân thành với nàng rằng, Bội Phong không phải là mẫu đàn ông chung thủy . Anh thích săn đón và sống phiêu lƣu với những cuộc tình, nhất là với những cô gái đẹp . Có ngƣời còn bảo đã từng nghe Bội Phong tuyên bố rằng, những cuộc tình đã đi qua đời anh hơn hă/n cả tuổi đời của anh. Lúc đầu, Mẫn Nghi cũng hơi lo lắng, nhƣng đã nhiều năm quen nhau, nàng không bắt gặp ở anh có một chút nào gian dối hay lƣờng gạt nàng . Ngƣợc lại, anh rất quan tâm lo lắng cho nàng, điều đó làm cho nàng rất yên tâm và yêu quí anh hơn. Có điều làm cho nàng cảm thấy hơi buồn là đã ngần ấy năm yêu nhau mà anh và nàng không đƣợc gần gũi là bao . Vì nghề hƣớng dẫn viên là thế đó, sống ở khách sạn, phòng trọ nhiều hơn ở nhà mình, gần gũi với khách hàng hơn là ngƣời yêu. Có đôi khi vào những ngày nghỉ cuối tuần, nhìn những đôi tình nhân chở nhau rồi âu yếm dìu nhau trên đƣờng, lòng nàng cảm thấy buồn và ganh tị. Còn nàng và anh lắm lúc gặp nhau noí chƣa hết chuyện, điện thoại cầm tay đã réo vang . Thế là cả hai phải miễn cƣỡng chia tay để mỗi ngƣời trở về với công việc của mình . Nghĩ đến đó nàng thấy tội nghiệp cho anh vô cùng và để bù đắp cho sự thiệt thòi đó, nàng đã yêu anh hêt mình. Nàng sống độc thân, không có thân nhân, nên tất cả tình cảm, nàng đều dành cho anh . Và nàng lại có suy nghĩ là nếu sau này làm vợ anh, dù rất yêu nghề, nhƣng nàng nhất định sẽ xin chuyển công tác để đƣợc gần gũi và lo lắng cho anh hơn. Nàng luôn luôn mơ ƣớc và hoài bão, anh sẽ là một ngƣời chồng tốt, là chỗ dựa vũng chắc suốt đời cho nàng . Còn nàng sẽ cố phấn đấu để làm một ngƣời vợ tố t . Nghĩ tới ngày đƣợc sống bên anh, nàng cảm thấy thật ấm lòng. Chiếc xe vẫn lao nhanh một cách yên bình . Hai bên đƣờng bây giờ là những thửa ruộng lúa đang trổ đòng xanh mƣợt nhƣ một tấm thảm nhung trải dài tƣởng chừng nhƣ đến tận chân trời. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng Nàng đẩy kính xe lên, cơn gió nhƣ đƣợc dịp ào vào, mang theo hƣơng lúa thơm ngát làm ngây ngất lòn g nàng . Gió vờn trên má nàng, đùa giỡn trên mái tóc và dƣờng nhƣ chúng cố tình ƣớp hƣơng lúa thơm ngát vào mái tóc buông dài mềm mại của nàng. Mẫn Nghi hít thật sâu để tận hƣởng cái không khí trong lành . Nàng thấy thật sảng khoái và thanh thản . Gió mát làm nàng cảm thấy cơn buồn ngủ đang len lỏi vào từng tế bào . Nàng dựa vào ghế và thiếp đi . Cơn buồn ngủ đến với nàng thật dễ dàng . Chiếc xe vẫn lƣớt đi êm nhƣ ru. Trong giấc ngủ, nàng mơ thấy mình đang mặc chiếc áo cƣới màu trắng trông tuyệt đẹp . Đầu đội vòng hoa cƣới, đang nghiêm trang đứng trƣớc mặt vị linh mục, bên cạnh là Bội Phong . Anh ân cần nắm tay nàng và đƣa chiếc nhẫn cƣới bằng kim cƣơng óng ánh lên . Khi anh chuẩn bị lồng chiếc nhẫn vào ngón tay nàng, thì bỗng đâu xuất hiện một cô gái đẹp cũng đang măc. áo cƣới nhƣ nàng . Cô ta bƣớc đến bên Bội Phong , cặp lấy tay anh và chìa ngón tay ra trƣớc sự ngỡ ngàng của nàng . Không một chút lúng túng, Bội Phong thản nhiên quay sang cô gái và trân trọng đeo chiếc nhẫn vào tay cô gái lạ, chiếc nhẫn lồng vào ngón tay vừa vặn nhƣ khuôn . Thế rồi cả hai âu yếm hôn nhau, rồi tƣơi cƣời dìu nhau ra khỏi giáo đƣờng dƣới những cơn mƣa hoa, mà không màng gì đến Mẫn Nghi . Nàng đứng chết trân vì sự việc diễn ra quá đột ngột và dƣờng nhƣ Bội Phong không hề quan tâm hay nhớ đến sự có mặt của nàng . Đến khi dáng của Bội Phong và cô gái đã khuất sau cánh cửa lớn của nhà thờ, nàng mới quỵ xuống và hét lên: - Bội Phong! Anh đừng đi . Hãy ở lại với em. - Bửu Phong ! Em là Mẫn Nghi của anh đây mà. Qúa đau khổ, nàng đã gục xuống. Chiếc xe bị xóc mạnh vì một ổ gà lớn làm cho Mẫn Nghi choàng tỉnh giấc . Nàng ngơ ngác và cảm thấy hai mắt mình ƣớt lệ . Một cơn gió thốc vào cửa xe giúp cho Mẫn Nghi tỉnh táo hơn . Sau một phút bấn loạn, nàng đã tỉnh, thở ra nhẹ nhõm và buông lời: - Thì ra mình đang nằm mơ . lạy trời ! Nàng đƣa tay lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán . Giấc mơ kỳ lạ làm cho nàng cảm thấy kém vui, nhƣng nàng tự an ủi mình, đó chỉ là một giấc mơ thôi mà. Chiếc xe vẫn nhẹ nhàng lƣớt nhanh trên đƣờng. Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng Chương 2 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng Những buổi chiều cuối tuần vốn thƣờng rất đẹp trời, nhƣng chiều nay, Mẫn Nghi thấy nó còn đẹp hơn rất nhiều . Nàng thấy những sợi nắng chiều còn sót lại mới đáng yêu làm sao . Nụ hồng ngoài sân dƣờng nhƣ cũngg mỉm cƣời với nàng. Nàng cần phải nhanh chóng đi gặp Bửu Phong, bởi vì nàng quá nhớ anh . Vì muốn dành cho Bội Phong một sự bất ngờ nên nàng không báo cho anh là nàng đã về. Vừa về đến nhà là nàng đã ném túi xách, mũ vào một góc nhà và chạy đi tắm . Nàng cố trang điểm cho thật đẹp và thật tƣơi khi gặp anh . Vừa làm những công việc nàng, nàng vừa cảm thấy thật tức cƣời cho mình . Nếu ai mà thấy và biết đƣợc ý nghĩ của nàng, nhất định họ sẽ cƣời vào mũi nàng cho mà xem. Nhìn vào gƣơng, nàng mỉm cƣời và lắc đầu, thầm nhủ : Mặc kệ, nhớ anh quá rồi, nàng không còn có thể chờ đợi thêm đƣợc nữa. Khóa cửa căn phòng nhỏ của mình, Mẫn Nghi khoác túi xách rồi tung tăng bƣớc ra phô. Không khí của buổi chiều thu thật mát dịu . Nhìn những đôi tình nhân dập dìu chở nhau trên đƣờng phố, nàng nghĩ một lát nữa đây nàng cũngg sẽ đƣợc ở bên anh . Nhất định nàng sẽ kể cho anh nghe những nỗi lòng của mình bao tháng nay xa anh và còn nhiều, nhiều điều khác nữa. Ngoắc một chiếc xe taxi đang trờ tới, nàng bƣớc lên xe và mỉm cƣời, thầm bảo: Buổi chiều nay nhất định sẽ đẹp hơn bất cứ những buổi chiều cuối tuần nào khác, vì nàng đƣợc ở bên anh . Không biết cảm nhận đó của nàng đối với mọi ngƣời khác có đúng không, nhƣng đối với nàng thì không còn buổi chiều nào đẹp nhƣ chiều nay . nàng tin nhƣ vậy. Ngồi trên xe, Mẫn Nghi mặc tình thả hồn mình trong gió hòa lẫn với sự tấp nập của phố phƣờng cho đến khi chiếc xe dừng hẳn. Sau khi trả tiền xe cho bác tài, nàng không quên tặng cho bác ấy một nụ cƣời thân thiện và bƣớc vào . Đƣa tay định bấm chuông gọi cổng, song rồi nàng lại đổi ý và nhón chân nhìn vào khe cổng . Không ngờ cóđeo vào cổng của nàng làm cánh cổng không khóa bật mở toang . Hơi bất ngờ, nhƣng nàng cũngg nhủ thầm : Vậy cũngg tốt, khỏi làm phiền ngƣời mở cổng . Vì cũngg thân quen với gia đình Bội Phong nên nàng không lên tiếng chứng tỏ sự có mặt của nàng, mà thản nhiên đi vào . Chắc là Bội Phong sẽ vô cùng ngạc nhiên khi có sự xuất hiện đột xuất của nàng và thế nào anh cũngg cƣời, thốt lên rằng: - Mẫn Nghi ! Em vừa ở trên trời rơi xuống đấy à ? Em đúng là làm cho ngƣời ta đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác đấy. Nàng đoán đúng, nhƣng chẳng những nàng đã làm Bội Phong bất ngờ, mà chỉnh bản thân nàng còn bất ngờ hơn, một sự bất ngờ đến kinh hoàng . Vì vừa bƣớc vào nhà, hình ảnh đập ngay vào mắt nàng là một cô gái đẹp và ăn mặc rất mode đang ngồi trong vòng tay Bội Phong . Cả hai dƣờng nhƣ rất vui Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng và rất hạnh phúc . Sự xuất hiện đột ngột nàng là cho Bội Phong vô cùng ngạc nhiên và bối rối rời khỏi cô gái đẹp . Anh bƣớc đến bên Mẫn Nghi, giọng ngập ngừng. - Mẫn... Nhi ! Em mới đến đấy à ? Sau một phút ngỡ ngàng, nàng đã kịp trấn tĩnh, vì nàng đã tự dặn mình và có lẽ bản tính đƣợc rèn luyện từ nhỏ, nàng không đƣợc yếu đuối trƣớc mọi tình huống nào . Nàng trả lời cộc lốc: - Vânbg, em mới đến. Bội Phong vẫn còn vẻ lúng túng của kẻ phạm tội bị bắt quả tang. - Nhƣng... nhƣng em về từ khi nào mà không báo cho anh biết vậy Mẫn Nghi ? Đƣa mắt khinh thƣờng nhìn về phía cô gái lạ, nàng đáp nhát gừng: - Em mới về tới. - Mẫn Nghi ! Anh... Không nhìn Bội Phong, mà Mẫn Nghi vẫn nhìn cô gái lạ . Cô gái lạ dƣờng nhƣ không hề nao núng trƣớc sự có mặt của Mẫn Nghi, cô ta mỉm cƣời chào Mẫn Nghi với ánh mắt đầy thách thức . Không còn kềm chế đƣợc lòng mình, nàng nhìn xoáy vào Bội Phong với ánh mắt đầy ghen hờn và gằn giọng: - Bội Phong ! Không phải chuyện quan trọng mà anh muốn nói với em là cô gái này chứ ? Bội Phong cúi đầu: - Mẫn Nghi ! Anh... Mẫn Nghi nhíu mày: - Chẳng lẽ em đã đoán đúng rồi sao Bội Phong ? Chuyện của chúng ta... - Mẫn Nghi ! Anh xin lỗi . Chúng ta không thể tiếp tục đƣợc nữa đâu. - Nhƣng tại sao ? - Bởi vì anh cảm thấy anh cần cô ấy hơn . Bây giờ đối với anh, cô ấy vô cùng quan trọng . Mẫn Nghi! Xem nhƣ anh đã phụ lòng em nhé . Giờ đây, anh nghĩ chỉ có cô ấy mới thật sự làm cho anh hạnh phúc . Bao năm nay chúng ta yêu nhau, nhƣng không đƣợc gần gũi nhiều, lòng anh luôn trống trãi và cô ấy đã đến, đã đem tới cho anh tất cả . Và còn một điều nữa là bây giờ anh có cố gắng tới đâu đi nữa thì cũngg không thể tiếp tục với em đƣợc. - Anh cứ nói tiếp đi . Tôi vẫn đang nghe đây. - Em cũngg biết đấy, ba anh là một doanh nhân có tiếng tăm và quyền thế . Ông ấy đã quen quan hệ và xã giao ở giới thƣợng lƣu rồi . Còn em chỉ là một cô gái mồ côi, không rõ lai lịch, không có lấy một ngƣời thân . Anh nghĩ chúng ta chỉ quen nhau chơi thì đƣợc, chứ nếu bảo ba mẹ anh cƣới em cho anh thì anh nghĩ... Mẫn Nghi! Em là một cô gái thông minh, nên anh không cần nói ra, chắc em cũngg đã hiểu rồi chứ ? Trời ơi ! Chiếc túi xách rời khỏi tay Mẫn Nghi rơi xuống đất, nàng thấy dƣờng nhƣ đất trời đang Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng chao đảo . Tất cả những ƣớc mơ, hoài bão mà nàng đã từng mơ mộng, xây dựng và ấp ủ bấy lâu nay thoáng chốc đã tan vỡ . Tất cả đã chấm dứt vào buổi chiều nay rồi, buổi chiều mà nàng cứ tƣởng đây là một buổi chiều đẹp và thơ mộng nhất trong đời mình, với một lý do hiển nhiên mà nàng có cố khắc phục cũngg không đƣơc. Mồ côi ! Hai tiếng đó bao lâu nay luôn làm cho nàng bị mặc cảm và day dứt . Đó là điều cả anh và nàng đều cố tình lẩn tránh không bao giờ nhắc đến . Nhƣng hôm nay vì một cuộc tình mới mà anh đã tàn nhẫn nói toạc cả ra, không cần một chút tế nhị để chạy chối lỗi lầm phụ tình của mình . Mẫn Nghi thở dài mà nghe lòng trống rỗng . Mồ côi là sao chứ ? Chẵng lẽ mồ côi là một tội lớn sao ? Chẵng lẽ mồ côi không thể hòa nhập và bình đẳng với mọi ngƣời xã hội đƣợc sao ? Thật là nực cƣời . Tự nhiên Mẫn Nghi cƣời khan mà nghe lòng thật cay đắng. Thấy thế, Bội Phong lo lắng hỏi : - Mẫn Nghi ! Em không sao chứ ? Mẫn Nghi nhìn thẳng vào Bội Phong, rắn giọng: - Tôi không sao cả. - À ! Mẫn Nghi... Mẫn Nghi cƣớp lời: - Anh và cô ấy quen nhau đã bao lâu rồi ? - À ! Sau lần cuối cùng gặp em, anh đã quen với cô ấy . Cô ấy là khách du lịch thƣờng xuyên của đoàn . Cô ấy tên là Dạ Thu. - Thì ra hai ngƣời đã quen nhau gần nửa năm nay rồi à ? Bội Phong ! Dạ Thu đẹp lắm, anh cố mà giữ cô ấy nhé . Chúc hai ngƣời hạnh phúc . Chào anh. Mẫn Nghi nhặt túi xách, bƣớc nhanh ra cửa . Bỗng Bội Phong gọi giật lại: - Mẫn Nghi ! Khoan đã. Mẫn Nghi ngạc nhiên quay lại : - Chuyện chúng ta đã giải quyết xong rồi, anh còn điều gì để nói nữa chứ ? - Anh hy vọng là em sớm gặp đƣợc ngƣời vừa ý mình trong đoàn khách du lịch của em. Một lời chúc lạ đời nhất từ trƣớc tới nay, nhƣng Mẫn Nghi không buồn nói thêm gì, nàng chỉ mím môi và gật đầu: - Đƣợc . Nhất định tôi sẽ làm đƣợc điều đó. Nói xong, nàng bƣớc nhanh ra cửa. Thế đó, cuộc tình đẹp của nàng kéo dài hơn năm năm đã kết thúc nhƣ vậy đó, không ầm ĩ, không níu kéo . Bên ngoài, nàng cố làm ra vẻ tỉnh táo và cứng rắn, nhƣng lòng nàng tan nát . Trái tim nàng đang rỉ máu. Thế là hết, ngƣời thân yêu duy nhất cũngg đã bỏ nàng mà ra đi . Tất cả sẽ trở lại từ đầu . Bây giờ nàng đang nghĩ phép . Những ngày phép của nàng là nhƣ vầy sao ? Nàng không cần chúng nữa rồi . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng Chẳng lẽ những ngày phép nằm nhà để gậm nhấm nỗi buồn đau này sao ? Nàng cần phải quên đi tất cả, quên đi kẻ bạc tình, và điều duy nhất giúp cho nàng khuây khoa? là công việc . Đúng, bây giờ chỉ có công việc mới giúp đƣợc cho nàng. Thế là nàng nhanh chóng bấm máy điện thoại gọi đến công ty. Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng Chương 3 Thƣa quý khách, đây là khu bảo tàng văn hóa và lịch sử của nƣớc ta . Xin mời quý khách tham quan để biết thêm về truyền thống xây dựng và bảo vệ gìn giữ đất nƣớc của ông cha ta. Có nhiều tiếng xì xào của khách rồi tiếng của Mẫn Nghi tiếp tục vang lên: - Xin quý khách cứ từ từ và thong thả xem . Nếu ai có gì không hiểu và thắc mắc thì xin lên tiếng. Tôi nhất định sẽ giúp đỡ cho quý khách . Xin quý khách cứ tự nhiên. Trong đoàn khách có tiếng một ngƣời đàn bà vang lên : - Cám ơn cô Mẫn Nghi . Cô thật là chu đáo . Chúng tôi rất hài lòng về cô. Mẫn Nghi cƣời hiền : - Dạ , đó là trách nhiệm của cháu . Xin cảm ơn bác . Xin mời bác. Ngƣời đàn bà bƣớc đi , sau khi mỉm cƣời thân thiện với Mẫn Nghi . Nhìn theo những du khách . Mẫn Nghi thấy họ dễ mến làm sao . Chợt đôi mắt nàng chạm phải gƣơng mặt của một ngƣời mà mấy hôm nay đã làm cho nàng vô cùng bực bội . Đó là một ngƣời đàn ông , nàng đoán khoảng ngoài ba mƣơi tuổi . Hắn cùng đi với đoàn du lịch , nhƣng đi du lịch gì mà mặt mày nhƣ đƣa đám và lạnh nhƣ tiền . Hắn chẳng thèm hỏi han gì tới ai , mà ai hỏi hắn cũng không trả lời . Mặc dù không ƣa , nhƣng Mẫn Nghi cũng không phủ nhận , dƣới mái tóc dài và hàm râu rậm rạp không cạo là một khuôn mặt đẹp và thu hút . Nhƣng nàng lại lẩm bẩm : - Hắn đẹp thì mặc xác hắn chứ , có liên quan gì tới ai đâu mà làm mặt quan trọng . Đi du lịch kiểu ấy thì ở nhà trùm mền cho rồi. Khi đó thì ngƣời đàn ông nọ đi ngang qua chỗ nàng đứng . Nàng nhăn mặt và quay đi nơi khác . Thấy thế , Kiều Lan chạy đến , nắm tay Mẫn Nghi lôi ra ngoài. Trong mỗi một tour dẫn đoàn du lịch có hai hƣớng dẫn viên . Mẫn Nghi là trƣởng đoàn , còn Kiều Lan thì làm phó . Kiều Lan là một cô gái hiện đại , có nhiều tham vọng , luôn tìm cách để tiến thân , nhƣng vì năng lực còn yếu nên cứ mãi làm phó mà thôi . Bấy lâu nay , cô rất ao ƣớc cái chức trƣởng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng đoàn nhƣng không đƣợc , bởi thế cô rất ngƣỡng mộ và thƣơng yêu Mẫn Nghi . Mấy hôm nay , cô để ý rất kỹ về thái độ Mẫn Nghi với ông khách nọ . nên khi kéo Mẫn Nghi ra ngoài , cô nói : - Chị Mẫn Nghi ! Chị làm sao vậy ? Mẫn Nghi vờ ngạc nhiên : - Làm sao là làm sao chứ ? - Trời ơi ! Thì đối với ông khách đó , không hiểu sao em thấy lúc nào chị cũng muốn gây sự với ổng hết vậy ? Đã vậy , mới đây chị còn nhăn mặt quay đi trƣớc mặt ổng nữa chứ. - Thế em không nhận thấy ở ổng điều gì sao ? Đi du lịch mà hầm hầm nhƣ chuẩn bị giết ngƣời vậy , đã thế còn uống rƣợu liên tục . Ngƣời gì nhƣ một cái hũ chìm vậy . Chị không thể có cảm tình với ông ta đƣợc . Nếu ổng còn tiếp tục tình trạnh này thì chị không im lặng nữa. Kiều Lan đƣa tay bụm miệng Mẫn Nghi lại và nói : - Trời ơi ! Chị nói khẽ một chút . Ông ấy nghe đƣợc thì chúng ta bị đuổi việc mất . Chị có biết ổng là ai không ? Chậc ! Chúng ta gọi là ông ấy thì oan cho anh ta quá , vì thật ra anh ấy mới ba mƣơi tuổi thôi , nhƣng rất giàu có . Anh ta là khách sộp của công ty mình đó . Chị không nhớ lúc đi , giám đốc đã dặn dò rất kỹ. Chúng ta phải hết sức quan tâm , lo lắng cho anh ấy sao ? - Giàu có thì sao chứ ? - Nhƣng nhiệm vụ của hƣớng dẫn viên du lịch chúng ta là phải hết sức vui vẻ , hòa nhã với khách . Vả lại , ngƣời khách ấy tuy có lầm lì lạnh nhạt thật , nhƣng có làm phiền ai đâu . Và đâu có làm khó dễ gì cho chị đâu. Mẫn Nghi vẫn không thôi hằn học : - Nhƣng dù có phủ nhận thế nào đi nữa thì chị cũng không ƣa hắn. Thái độ ngang ngƣợc của Mẫn Nghi làm cho Kiều Lan vô cùng ngạc nhiên : - Chị Mẫn Nghi ! Chị có điều gì không ổn chăng ? Em không hiểu sao bây giờ chị hay nóng nảy quá . Trƣớc kia , chị rất bình tĩnh và hòa nhã kia mà. Kiều Lan đoán đúng . Từ khi chia tay với Bửu Phong , không hiểu sao nàng thấy ngƣời hay nóng nảy . Nàng có thể gây sự với mọi ngƣời bất cứ lúc nào . Có lúc, nàng cảm thấy không làm chủ đƣợc mình . Những thái độ này chỉ có mỗi mình nàng hiểu đƣợc nguyên do . Bao năm qua , nàng và Bửu Phong yêu nhau , cả cơ quan cũng biết . Nhƣng sự chia tay này quá đột ngột và im lìm , không có cãi cọ , không có nƣớc mắt . Nàng không hiểu sao những giọt nƣớc mắt của nàng lại không chảy ra . Hay vì sự việc xảy ra quá đột ngột nên những giọt nƣớc mắt không kịp chảy , mà biến thành những nỗi uất hận và nóng nảy trong ngƣời nàng và chỉ chờ có cơ hội bùng nổ . Điều đó thì Kiều Lan không thể ngờ đƣợc . Vì cô cứ đinh ninh rằng Mẫn Nghi và Bửu Phong vẫn đang yêu nhau tha thiết và đang chuẩn bị làm đám cƣới nhƣ những lời tâm sự của Mẫn Nghi trƣớc đây . Nhìn vẻ ngơ ngác của Kiều Lan , Mẫn Nghi vội trấn an : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng - Ồ ! Không có chuyện gì đâu , Kiều Lan ạ . Có lẽ vì thời tiết không tốt nên ảnh hƣởng đến tính tình của chị thôi mà. - Vậy sao ? Thế mà em cứ ngỡ chị có chuyện gì chứ . Thôi , chúng ta đến với họ đi chị , kẻo họ cần gì ở chúng ta mà không gặp thì sẽ phiền đấy. Mẫn Nghi kéo tay Kiều Lan lại : - Kiều Lan này ! Nói gì thì nói , chứ chị vẫn không thể nào ƣa đƣợc ông khách ấy . Hay có những gì cần thiết thì em giúp chị trao đổi với ông ấy nhé . Cứ nhìn cái mặt của ổng là chị thấy mình không thể nói chuyện một cách vui vẻ đƣợc. - Nhƣng em không có khiếu ăn nói giống nhƣ chị , e rằng họ không thích em bằng chị. - Chậc ! Chị biết hắn ta cũng không ƣa gì chị đâu , và chắc hắn cũng không cần gì chị . Nhớ giúp cho chị nhé. Kiều Lan vẫn còn do dự : - Nhƣng chị là trƣởng đoàn , còn em chỉ là phó đoàn phụ trách về nghỉ ngơi và ăn uống thôi . Thấy mặt hắn khó đăm đăm , em e hắn không chấp nhận sự hƣớng dẫn của em đâu . Chị Mẫn Nghi ! Em lo lắm. Lời của Kiều Lan làm cho Mẫn Nghi nghĩ ngợi . Ai chứ cái gã này dám làm khó lắm chứ không phải dễ đâu . Mấy hôm nay , nàng để ý thấy hắn cứ nhơn nhơn , không theo sự hƣớng dẫn của trƣởng đoàn . Nàng cảm thấy ghét hắn vô cùng , ỷ có tiền bỏ ra là muốn làm gì thì làm . Ngay cả chuyện hắn hay uống rƣợu khi đi chung với tập thể cũng đủ làm cho nàng cảm thấy không tha thứ đƣợc rồi . Và nàng thầm nhủ rằng , nếu hắn cứ giữ mãi thái độ đó thì nhất nàng sẽ cho hắn một bài học , cho dù có tới đâu thì tới. Quay sang nắm tay Kiều Lan , nàng trả lời với vẻ bất cần : - Cứ mặc xác hắn đi . Hắn không cần hỏi han gì tới mình thì mình cũng không cần quan tâm tới hắn . Xem nhƣ chuyến này mình gặp sao chổi đi. - Ơ . Sao lại là sao chổi hở chị ? - Thì bà con ta thƣờng hay nói , có sao chổi xuất hiện thì thƣờng xảy ra điều không vui đấy. Và cả hai cùng cƣời giòn . Kiều Lan giục : - Chúng ta vào với họ đi chị. Cả hai cùng nắm tay nhau vào viện bảo tàng. Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng Chương 4 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng Theo lịch trình thì sáng nay Mẫn Nghi phải dẫn đoàn đi tắm suối nƣớc nóng . Từ sáng sớm , nàng và Kiều Lan đã chuẩn bị những thứ cần thiết và đi gõ cửa từng phòng đánh thức mọi ngƣời . Đúng bảy giờ , tất cả đã sẵn sàng để chuẩn bị cho một ngày du lịch mới của mình và ai cũng hăm hở về cuộc tắm suối nƣớc nóng mới lạ này . Mọi ngƣời tập trung đầu đủ ở đại sảnh khách sạn . Khi xe đã đến , Mẫn Nghi cẩn thận điểm danh lại một lần nữa trƣớc khi lên đƣờng và nàng phát hiện vắng một ngƣời . Thì ra lại là hắn . Mẫn Nghi bực mình thầm nghĩ và đƣa mắt nhìn Kiều Lan : - Kiều Lan ! Lúc nãy em có gọi cửa phòng ông khách ở phòng 304 không ? - Dạ có . Mẫn Nghi không kềm đƣợc tiếng cằn nhằn : - Vậy mà đến giờ ông ta vẫn chƣa xuống . Kiều Lan ! Phiền em lên gọi ổng thêm lần nữa và hối ổng nhanh nhanh lên . - Dạ . Kiều Lan quay đi và một lát sau trở lại . Mẫn Nghi hỏi : - Đã gọi đƣợc ổng chƣa ? - Dạ rồi . Ổng bảo chờ một chút . - Đúng là một con ngƣời đáng ghét thật . Năm phút rồi mƣời phút trôi qua , vài ngƣời khách đã thấy sốt ruột và cằn nhằn . Mẫn Nghi xem đồng hồ , không nén đƣợc bực tức bảo với Kiều Lan : - Kiều Lan ! Em lên hỏi ổng xem , ổng có đi hay không thì nói để mọi ngƣời chờ thì phiền lắm . Kiều Lan do dự : - Chị Mẫn Nghi ! Hay là chị đi đi . Thấy mặt hắn , em sợ lắm . - Kiều Lan ! Giúp chị đi . Nhìn mặt hắn là chị muốn nổi sùng rồi . Chị e không kiềm chế đƣợc cơn nóng của mình . Ráng giúp chị nhé . - Đƣợc rồi , em đi gọi một lần này nữa thôi nhé . Nếu hắn không chịu xuống thì em không đi nữa đâu đó . - Đƣợc rồi . Em đi một lần nữa xem sao . Kiều Lan ngúng nguẩy quay đi . Nhƣng chỉ vài phút sau , cô trở lại với gƣơng mặt tái mét , sợ sệt chạy đến bên Mẫn Nghi . Thấy lạ , Mẫn Nghi hỏi : - Kiều Lan ! Có chuyện gì thế ? - Chị Mẫn Nghi ! Em sợ ổng lắm . Mới đây , em lên gõ cửa gọi , ổng mắng em té tát luôn vậy đó , còn bảo đừng làm phiền đến ổng . - Cái gì ? Hắn dám chửai em à ? Đƣợc rồi . Chị không thể nhịn hắn nữa rồi . Em nói với mọi ngƣời chờ chị một lát . Cơn giận đang âm ỉ mấy ngày nay dƣờng nhƣ có dịp bùng nổ . Mẫn Nghi đi nhanh về phía phòng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng 304 . Nàng không gõ cửa mà đẩy mạnh cánh cửa vào bên trong . Nàng thét lớn : - Ông Tử Trung ! Ông có biết lịch sự không vậy ? Ông phải biết mỗi ngƣời vì mọi ngƣời và mọi ngƣời vì một ngƣời chứ . Tại sao ông bắt mọi ngƣời phải vì một mình ông ? Họ chờ đợi ông từ sáng sớm tới bây giờ . Tử Trung đang thả hồn mình nơi cửa sổ bên ly rƣợu thì bị giật mình vì tiếng đập mạnh của cánh cửa và tiếng hét của Mẫn Nghi . Anh khó chịu nhíu mày : - Cô làm gì vậy ? Cô có biết là vào phòng ngƣời khác đã không gõ cửa mà còn lớn tiếng là bất lịch sự lắm không ? Nhất là cô lại là một trƣởng đoàn . Nhìn thấy Tử Trung vẫn ung dung ngồi uống rƣợu trong phòng , trong khi nơi đại sảnh có bao nhiêu ngƣời đang sốt ruột chờ đợi , cơn giận của Mẫn Nghi bốc lên . Nàng không thể kiềm chế cơn nóng giận đƣợc , nàng nhào đến giật mạnh ly rƣợu trên tay của Tử Trung , ném mạnh xuống đất rồi lớn tiếng : - Ông Tử Trung ! Ông đừng nghĩ rằng mình có nhiều tiền là muốn làm gì thì làm . Tôi không phục ông đâu . Quá bất ngờ trƣớc hành động của Mẫn Nghi , Tử Trung vô cùng ngạc nhiên và tức giận không kém nàng . Anh đứng dậy , chỉ tay vào mặt nàng , lạnh lùng : - Mẫn Nghi ! Cô có biết hành động vừa rồi là hành động của một kẻ gì không ? - Là kẻ gì ? - Là của kẻ thất học , bất lịch sự , của kẻ không giáo dục . Cô đã hiểu chƣa ? Lời nói của Tử Trung vô tình chạm phải mặc cảm về hoàn cảnh mồ côi của Mẫn Nghi . Nhƣ lửa cháy đổ thêm dầu , đôi mắt nàng nhƣ nẩy lửa . Nàng bƣớc sát lại gần bên Tử Trung , giọng nghẹn ngào đầy uất hận : - Đúng đó . Tôi là kẻ thất học , kẻ mất dạy . Tôi là một kẻ mồ côi không ai dạy dỗ , không một ngƣời thân thích , xuất thân từ cô nhi viện đó rồi sao ? Tử Trung vô cùng ngỡ ngàng trƣớc thái độ và những lời nói của Mẫn Nghi . Vì tức giận về thái độ của nàng , anh không kềm chế đƣợc nên anh đã buông mấy câu sỉ vả nàng . Không ngờ những câu trúng ngay điểm yếu của nàng . Có lẽ vì bị kích động mạnh nên nàng đã nói toẹt ra hết . Còn Mẫn Nghi nhìn Tử Trung , thấy đôi mắt anh đang mở tròn nhìn nàng . Nàng cứ ngỡ rằng anh biết đƣợc xuất thân của nàng nên đang nhìn để nhạo báng nàng . Tự nhiên nàng lại nhớ tới Bửu Phong và nàng cảm thất ghét bọn đàn ông kinh khủng . Ngoài những lời nói ngọt ngào và cái mã đẹp trai phong nhã ra , họ có mặt ở trên đời với mục đích chính là làm khổ phụ nữ . Nàng đinh ninh rằng gã Tử Trung này cũng không ngoại lệ . Và tự nhiên nàng lại có ý nghĩ , có lẽ ngày xƣa ba nàng cũng vậy , đã làm cho mẹ nàng khổ đến nỗi không thể nuôi nổi nàng mới đem bỏ vào cô nhi viện . Nàng cảm thấy căm ghét bọn đàn ông . Mà đại diện cho Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng phái của họ đang đứng trƣớc mặt nàng . Dồn hết tất cả lòng căm ghét vào đôi mắt chiếu thẳng vào mặt Tử Trung , nàng gằn giọng : - Tôi xuất thân không có nguồn gốc , lai lịch . Nhƣng phụ nữ chúng tôi luôn hãng diện là không bao giờ làm điều gì có lỗi với lƣơng tâm của mình . Chứ không phải nhƣ một lũ đàn ông các ngƣời , chuyên lừa đảo , dối gạt . Các ông đúng là một bọn sở khanh . Không hiểu sao lời nói của Mẫn Nghi với Tử Trung giống nhƣ một quả mìn bị châm ngòi . Anh đập bàn rồi đứng dậy hét : - Câm mồm ! Cô nó sao ? Đàn ông chúng tôi là sở khanh à ? Còn phụ nữ các ngƣời thì sao ? Là một lũ hồ ly tinh , là một lũ ma quái , thấy tiền là không còn biết gì cả . Không hiểu sao ông trời lại sinh ra chi cái lũ quái nhƣ các cô , chỉ tổ làm khổ cho ngƣời khác . Đúng là một lũ hồ ly tinh ! - Bốp ! Mẫn Nghi đƣa tay tát thẳng vào mặt Tử Trung . Tử Trung cũng không vừa , anh cầm cả chai rƣợu ném về phía nàng nhƣng rất may không trúng . Nghe tiếng ẩu đả , bảo vệ khách sạn đã chạy tới , cả Kiều Lan và đoàn khách cũng kéo đến chật ních cả phòng . Thấy Mẫn Nghi đang quơ đủ thứ để ném về phía Tử Trung , Kiều Lan tái mặt , nhào vô kéo Mẫn Nghi ra , van nài : - Chị Mẫn Nghi ơi ! Chị làm cái gì vậy ? Trời ơi ! Tại sao lại xảy ra cớ sự này ? Tại sao chị lại đi ẩu đả với khách chứ ? Chị có biết rằng đó là một điều cấm kỵ trong ngành du lịch của chúng ta không hở ? Nhiều tiếng xì xào bàn tán chỉ trích cả Tử Trung lẫn Mẫn Nghi . Mẫn Nghi đã chịu đứng im , nhƣng mặt vẫn còn tái mét , vẻ tức giận . Nàng thở hổn hển và chỉ tay về phía Tử Trung nói : - Hắn quá đáng lắm . Hắn ỷ có tiền rồi muốn làm gì thì làm . Đã vậy , hắn còn dám xúc phạm cả phụ nữ chúng mình . Chị không thể nhịn đƣợc nữa rồi . Kiều Lan cố năn nỉ : - Nhƣng chị Mẫn Nghi à ! Chị ráng bình tĩnh đi . Vì trách nhiệm của chúng ta không cho phép chúng ta ẩu đả với khách hàng của mình . Chuyện này mà ở công ty hay đƣợc thì chị bị đuổi việc mất . - Nhƣhg hắn thật là đáng ghét . Phía bên kia , Tử Trung quần áo cũng xốc xếch , đôi mắt đỏ ngầu giận dữ . Anh chỉ tay về phía Mẫn Nghi , đe dọa : - Cô quá lắm . Tất cả là do cô gây ra . Chuyến du lịch này tôi sẽ hủy bỏ . Tôi sẽ gọi điện về gặp giám đốc của cô và bắt công ty của cô phải bồi thƣờng những tổn thất trong chuyến du lịch không đúng nhƣ hợp đồng này . Mẫn Nghi nhìn Tử Trung với ánh mắt đầy thách thức . Sau đó , nàng bƣớc đến bên máy điện thoại , nhấc ống nghe lên đƣa cho Tử Trung và bảo : - Đây , điện thoại đây , ông cứ gọi về công ty của tôi mà khiếu nại . Tôi sẵn sàng đối phó với ông đấy Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng . Tử Trung không ngờ lời đe dọa của anh không làm cho Mẫn Nghi sợ , đã thế nàng còn thách anh . Nếu anh không thực hiện , nhất định cô gái ngang bƣớng này sẽ cƣời vào mũi anh , nên Tử Trung đƣa tay bấm số . Thấy thế , Kiều Lan tái mặt , chạy đến bên Tử Trung , van nài : - Khoan đã , ông Tử Trung . Xin ông đừng gọi về công ty . Chuyện vừa rồi xảy ra ngoài dự đoán . Có lẽ hôm nay chị Mẫn Nghi không đƣợc khỏe , nên có hành động không phải với ông . Ông đừng giận . Để từ từ chúng ta sẽ thƣơng lƣợng và giải quyết . Những tổn thất của ông hay khách sạn này , chị em tôi sẽ bồi thƣờng cả , không để cho ông thiệt thòi đâu . Cho chúng tôi xin lỗi nhé . Những lời nói của Kiều Lan đã làm cho Tử Trung dịu hẳn đi . Anh nhìn về phía Mẫn Nghi , thấy đôi mắt nàng vẫn còn đầy vẻ thách thức . Anh cƣời nhạt , nói : - Nói nhƣ cô thì nãy giờ đâu có chuyện gì . Còn Mẫn Nghi ! Cô cảm thấy thế nào ? Nếu cô cũng chịu hạ mình xin lỗi tôi thì tôi sẽ bỏ qua mọi chuyện . Hừ ! Lời nói của gã thật đáng ghét . Mẫn Nghi nghĩ , chẳng thà bị đuổi việc còn hơn hạ mình xin lỗi hắn , cái thứ đàn ông vô tích sự . Nàng cƣời nhạt : - Tôi thà chết , chứ không bao giờ xin lỗi hạng đàn ông nhƣ ông đâu . Tử Trung nhƣ bị điện giật : - Cô nói sao ? - Các ông đều là một lũ đàn ông đểu giả . - Đƣợc . Cô ngoan cố lắm . Cây muốn lặng mà gió chẳng chịu ngừng , nên tôi nhất định sẽ ăn thua đủ với cô . Tôi sẽ gặp giám đốc của cô ngay bây giờ . - Nếu ông cần thì tôi sẵn sàng bấm số để nối đƣờng dây cho ông . Nói xong , Mẫn Nghi bấm số điện thoại của công ty . Thấy thế , Kiều Lan lôi Mẫn Nghi ra : - Chị Mẫn Nghi ơi ! Chị đừng dại dột nhƣ vậy . Mọi chuyện không có lợi cho chị đâu . - Chị không cần . Nói xong , nàng hậm hực bỏ đi ra ngoài bỏ lại Kiều Lan ngơ ngác trƣớc Tử Trung và đám du khách hiếu kỳ ở trong phòng . Nàng nói với những du khách : - Xin quí khách vui lòng trở về phòng nghỉ ngơi một chút đi ạ . Trong đám khách có ngƣời lên tiếng : - Rồi chuyện đi tắm suối nƣớc nóng của chúng tôi sáng nay giải quyết thế nào đây ? Kiều Lan cố phân bua : - Xin quý khách cứ yên tâm . Sau khi giải quyết xong mọi chuyện , chúng tôi sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của quí khách . Mọi ngƣời lục đục kéo nhau ra khỏi phòng , còn buông lại vài câu bất bình và phàn nàn : - Thật là một chuyến du lịch xúi quẩy . Làm mất cả hứng . Ai đời nữ hƣớng dẫn viên du lịch lại xô Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng xát với du khách của mình . Lại có tiếng của một ngƣời đàn bà : - Nhìn cô ấy hiền nhƣ vậy mà không ngờ thật là dữ tợn . Giống nhƣ một sƣ tử Hà Đông . Kiều Lan nghe rõ từng câu phàn nàn của khách , cô thở dài nhìn Tử Trung , lúc ấy cũng vừg buông ống nghe sau khi đã gọi điện về gặp ban giám đốc của cô . Cô biết Mẫn Nghi sẽ gặp khó khăng trong việc này , nhƣng cô thấy mình không còn khả năng để có thể giúp Mẫn Nghi nữa . Bao nhiêu năm làm việc với Mẫn Nghi , đây là lần đầu tiên cô mới thấy Mẫn Nghi có hàng động nhƣ vậy . Cô cảm thấy thật lạ về thái độ của Mẫn Nghi trong chuyến đi này , nhƣng cô suy nghĩ mãi vẫn không tìm đƣợc nguyên nhân . Bây giờ , cô chỉ còn cố vớt vát xem có thể thay đổi hoàn cảnh để cố giúp đỡ Mẫn Nghi . Cô đến bên Tử Trung , cố lấy giọng nhẹ nhàng : - Anh Tử Trung ! Xin anh bỏ lỗi cho những việc vừa qua . Chị Mẫn Nghi ... Tử Trung uống nhanh một hớp rƣợu rồi cắt ngang lời Kiều Lan : - Tôi đã gặp giám đốc của các cô . Và tôi đã chính thức hủy bỏ chuyến du lịch này rồi . Bây giờ tôi và các cô không còn liên quan gì cả . Mong các cô đừng làm phiền tôi . - Nhƣng ... - Tôi đã nói rồi . Tôi không còn liên quan gì với các cô nữa . Có muốn nói gì thì hãy về mà gặp giám đốc của các cô ấy . - Anh ... - Đi ra ngoài ngay . Đừng làm phiền tôi nữa . Tiếng thét của Tử Trung làm Kiều Lan giật mình . Cô cảm thấy mình không còn lý do nào để nán lại trong phòng Tử Trung nữa , nên đứng dậy bƣớc lùi ra . Gặp ngay mấy ngƣời bảo vệ khách sạn đang đứng nơi cửa , cô thấy còn một việc mà mình cần làm . Mở ví lấy một số tiền đƣa cho anh bảo vệ , cô nói : - Xin các anh cảm phiền thu dọn phòng này . Nếu có gì hƣ hao thì chúng ta sẽ giải quyết sau nhé . - Dạ , cám ơn chị . Rồi Kiều Lan bƣớc nhanh đi tìm Mẫn Nghi . Mặt trời đã lên quá đỉnh đầu và Kiều Lan thầm nghĩ : "Thế là mất một buổi sáng ." Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng Chương 5 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng Trong phòng giám đốc , ông Thế Hàn là giám đốc của công ty du lịch với gƣơng mặt đỏ gay vì giận dữ . Ông đập mạnh tay vào bàn và nhìn Kiều Lan , hỏi : - Sao , Mẫn Nghi đã tới chƣa ? Kiều Lan khép nép lo sợ : - Dạ , thƣa giám đốc , chƣa ạ . Sở dĩ giám đốc có cuộc triệu tập gấp sáng nay vì ông đã nghe Tử Trung gọi điện thoại về vẻ đầy bất mãn về trƣởng đoàn và đã kể lại tất cả câu chuyện . Bên cạnh đó những ngƣời khách còn lại có lẽ ngại về tính cách của Mẫn Nghi nên đã hủy bỏ chuyến du lịch . Đấy là một tổn thất rất lớn về uy tín của công ty . Ông Thế Hàn đi tới đi lui trong phòng trƣớc mặt Kiều Lan , hỏi tiếp : - Cô hãy nói cho tôi biết . Tại sao lại xảy ra chuyện động trời nhƣ thế này ? - Dạ , có lẽ mọi chuyện , ông Tử Trung đã nói hết cho ông biết rồi . - Nhƣng các cô có biết các cô là ai và có nhiệm vụ gì không ? - Dạ ... Cộc ... cộc ... cộc ... Ngay lúc đó có tiếng gõ cửa vang lên . Ông Thế Hàn đoán biết là ngƣời nào nên ông đã lên tiếng cộc lốc : - Vào đi . Cửa mở , Mẫn Nghi bƣớc vào . Nhìn vẻ mặt của ông Thế Hàn và nét sợ sệt của Kiều Lan là nàng đã đoán ra có chuyện rồi . Nhƣng nàng cố giữ thái độ bình tĩnh và tự tin rồi khẽ chào : - Xin chào giám đốc . Bấy lâu nay , Mẫn Nghi là một nhân viên đƣợc ông Thế Hàn quý mến . Nhƣng sự việc vừa qua đã làm cho ông vô cùng thất vọng và tức giận . Sự việc này ảnh hƣởng không ít đến uy tín và công việc kinh doanh của công ty . Ông châm cho mình một điếu thuốc rồi hất mặt về phía Mẫn Nghi : - Mẫn Nghi ! Chắc cô cũng đoán đƣợc việc tôi triệu tập các cô sáng nay rồi chứ ? - Vâng , tôi nghĩ là mình đoán không sai . - Cô đã biết những gì cô đã làm . Tôi cần ở cô một sự giải thích . Giải thích ƣ ? Giải thích thế nào đây ? Chẳng lẽ bảo vì tôi thất tình nên tâm trí không đƣợc ổn định , hay là tại vì tôi ghét bọn đàn ông . Tóm lại , bây giờ có nói sao đi nữa thì cũng không thể nào chạy chối lỗi lầm của mình , nên nàng ngần ngừ : - Tôi ... Thấy thái độ của Mẫn Nghi nhƣ thế , cơn giận của ông Thế Hàn lại bốc lên . Ông lớn tiếng : - Sao , cô không giải thích đƣợc à ? Mẫn Nghi ! Cô có biết là cô đã làm một việc thật động trời không ? Hừm ! Đã hơn nửa cuộc đời làm nghề du lịch , đây là lần đầu tiên trong đời tôi mới nghe thấy : "Một nữ hƣớng dẫn viên du lịch lại xô xát với du khách của mình ." Mẫn Nghi ! Tôi không Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng biết cô suy nghĩ thế nào mà cô lại hàng động ngu xuẩn nhƣ vậy ? Cô đã làm náo loạn cả một khách sạn du lịch lớn . Tôi không hiểu cô là ai nữa rồi . - Ông Thế Hàn ! Tôi xin lỗi . - Tôi không cần lời xin lỗi của cô , bởi bây giờ nó đã quá muộn màng rồi . Mẫn Nghi ! Bây giờ công ty đã bị ít nhiều tai tiếng , có một số khách hàng đăng ký đi du lịch đã gọi điện thoại tới xin hủy bỏ . Có lẽ họ sợ hƣớng dẫn viên lại đánh họ nữa . Sự việc này mà vỡ lở thì công ty sẽ phải đóng cửa , vì không có ngƣời nào dám tới đây để gởi cái mạng mình cho những trƣởng đoàn nhƣ cô . Mẫn Nghi ơi ! Cô có biết rằng , tất cả đều bị hủy hoại dƣới tay cô không ? Vì quá tức giận nên Mẫn Nghi đã có hành động không suy nghĩ và nàng không nghĩ là hậu quả sẽ lớn nhƣ vậy . Nàng cảm thấy ân hận nên cố lựa lời nhỏ nhẹ : - Thƣa ông , lúc ấy tôi nông nổi quá . Hy vọng là sự viện không quá trầm trọng . Tôi hứa là từ đây về sau , tôi sẽ cố gắng rèn luyện mình , không để ảnh hƣởng vả tổn thất đến công ty . Ông Thế Hàn so vai : - Cũng may là lúc nóng giận , ông Tử Trung nói vậy thôi , chứ ổng không truy cứu sự việc . Nếu không , chuyện còn ầm ĩ nhiều hơn nữa . Nhƣng chúng ta cũng phải bồi thƣờng những thiệt thòi mà ông Tử Trung đã chịu trong chuyến du lịch này . Thấy ông Thế Hàn có vẻ nguôi bớt cơn tức giận nên Mẫn Nghi nói : - Tất cả đều do tôi mà ra . Những tổn thất , hay thiệt hại gì của du khách và khách sạn , tôi sẽ bồi thƣờng . Tôi không muốn làm phiền đến công ty . Ông Thế Hàn bƣớc đến gần Mẫn Nghi , vẻ khó hiểu : - Mẫn Nghi ! Tôi vẫn không sao hiểu đƣợc thái độ hồ đồ đó của cô . Xƣa nay , cô vốn rất nổi tiếng về hòa nhã và biết xử sự . Mà ngƣời cô gây sự lại là một nhà tỉ phú trẻ . Anh ta muốn nhân chuyến du lịch này tìm hiểu ngành du lịch của chúng ta để đầu tƣ vào hợp tác làm ăn với chúng ta . Không ngờ cô đã làm hƣ bột hƣ đƣờng hết cả rồi . Cô có biết rằng công ty này rất mong đợi sự hợp tác của ông ấy không ? Mẫn Nghi cảm thấy vô cùng áy náy : - Ông Thế Hàn ! Tôi vô cùng ân hận và xin lỗi . Tôi không ngờ mọi chuyện lại tai hại đến nhƣ vậy . Lần sau , tôi hứa sẽ không bao giờ lặp lại chuyện nhƣ vầy nữa . Ông Thế Hàn đi tới đi lui có vẻ khó xử , nhƣng cuối cùng ông cũng lên tiếng : - Cô Mẫn Nghi này ! Có một chuyện dù tôi không muốn , nhƣng vẫn phải nói ra . Việc làm của cô , toàn bộ công ty và ban giám đốc đã biết cả rồi . Và những hành động của cô là điều tối kỵ trong ngành du lịch của chúng ta . Bởi thế mới có câu "khách hàng là thƣợng đế ." Nên tôi nghĩ cô không thể tiếp tục công việc này nữa rồi . Mẫn Nghi ngỡ ngàng : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng - Ông nói thế nghĩa là thế nào ? - Mẫn Nghi ! Tôi biết cô là một ngƣời thông minh . Tôi không muốn nói ra , nhƣng tôi nghĩ cô đã hiểu rồi . - Chẳng lẽ tôi đã bị đuổi việc sao ? - Mẫn Nghi ! Chúng tôi rất lấy làm tiếc khi không thể hợp tác với cô nữa . Nhƣng vì sự sống còn của công ty và của đa số ý kiến , buộc lòng chúng tôi phải nói lời xin lỗi với cô . Mong cô hiểu cho . Nãy giờ Kiều Lan đã nghe hết toàn bộ câu chuyện . Đến khi biết Mẫn Nghi bị cho thôi việc , cô hoảng hồn kêu lên : - Ông Thế Hàn ! Xin ông hãy suy xét lại . Việc chị Mẫn Nghi có hành động nhƣ vậy cũng không phải hoàn toàn do lỗi chị ấy . Cũng tại ông khách kia mà ra cả . Ổng quá hống hách , không làm theo sự hƣớng dẫn của trƣởng đoàn . Đã vậy ... Ông Thế Hàn cƣớp lời Kiều Lan : - Cô Kiều Lan ! Không phải chúng tôi không hiểu gì đâu . Mà chúng tôi còn hiểu rất rõ cách xử sự của những kẻ có tiền nữa kìa . Nhƣng ở đây là nhiệm vụ của chúng ta . Dù khách có làm sao đi nữa thì các cô cũng phải phải vận dụng hết lý lẽ của mình để giải thích cho khách hiểu . Đến bao giờ không thuyết phục đƣợc thì hãy nhờ đến những cơ quan có chức năng . Chứ không phải đụng chuyện là đi đánh lộn với khách . Ngành du lịch của chúng ta là đại diện cho tất cả những cái gì đẹp nhất trong xã hội này , nhất là sự vui vẻ và lịch sự . Nên chẳng lẽ gặp chuyện lại đi đánh lộn với khách thì còn dám đăng ký đi du lịch nữa đây . - Nhƣng ... Không muốn làm Kiều Lan phải dính líu đến việc của mình làm , và Mẫn Nghi cũng biết mình phải làm gì rồi , nên nói : - Kiều Lan không phải biện minh cho chị nữa . Ông Hàn nói đúng . Tất cả đều do lỗi của chị . Nàng quay sang ông Thế Hàn , rồi tiếp : - Ông Thế Hàn ! Tôi rất lấy làm tiếc đã làm ảnh hƣởng đến công ty . Và bây giờ tôi sẽ về làm đơn xin thôi việc . Ông Thế Hàn nhìn Mẫn Nghi rồi lại nhìn Kiều Lan , nói : - À , Kiều Lan này ! Ngày mai có một đoàn khách , cô chuẩn bị đi hƣớng dẫn nhé . - Tôi ? - Đúng . Mẫn Nghi đã nghỉ việc , tạm thời chƣa có ngƣời thay thế , nên cô thế vào chỗ của Mẫn Nghi nhé . - Nhƣng tôi chƣa quen lắm . Mẫn Nghi nhìn Kiều Lan , cƣời trấn an : - Kiều Lan ! Em đừng do dự . Chị tin em sẽ làm đƣợc . Hãy vận dụng hết khả năng của mình nhé . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng Trƣớc sự bất ngờ này , Kiều Lan đành phải im lặng nhận lời mà nghe lòng vừa vui xen lẫn hồi hộp , lo âu . Mẫn Nghi nói với ông Thế Hàn : - Ngày mai , tôi sẽ gửi đến ông đơn xin thôi việc . Bây giờ xin chào ông . Mẫn Nghi và Kiều Lan vừa bƣớc ra cửa , ông Thế Hàn ngăn lại : - Cô Mẫn Nghi ! - Gì thế ông Hàn ? - Ờ , nếu có gì khó khăn cứ nói , tôi có thể giúp cô tìm một việc mới . Mẫn Nghi mỉm cƣời : - Xin cảm ơn ông rất nhiều . Nhƣng tôi nghĩ là chƣa cần đâu . Bao giờ cần thì tôi sẽ tìm đến ông . Xin chào . - Chúc cô may mắn . Khi hai ngƣời đã bƣớc ra ngoài , Mẫn Nghi nắm tay Kiều Lan , hồ hởi : - Kiều Lan ! Xin chúc mừng em . Cuối cùng em cũng đƣợc toại nguyện . Kiều Lan ngơ ngác : - Chị muốn nói đến cái chức trƣởng đoàn ấy à ? - Vâng . Chứ không phải em thƣờng ao ƣớc đó sao ? - Đúng . Nhƣng bây giờ em cảm thấy không vui thích tí nào , bởi vì tự dƣng em lại thay thế chị . Chị có giận em không ? - Khờ quá . Làm sao mà chị lại giận em chứ ? - Nhƣng em cảm thấy áy náy quá . Ờ này ! Rồi bây giờ chị có dự định gì không ? - Có lẽ chị sẽ tìm một việc làm mới . Lúc ấy , từ phía hành lang đối diện , Bội Phong đang đi tới . Thấy thế , Mẫn Nghi quay phắt lại , nói : - Chị quên là còn một việc chị phải làm . Em cứ lo việc của mình đi nhé . Nói xong , Mẫn Nghi biết mất sau cầu thang . Vừa lúc ấy thì Bội Phong cũng đi tới . Nhìn thái độ của anh rất lạ làm cho Kiều Lan ngạc nhiên , cô hỏi : - Bội Phong ! Anh có hay chuyện gì chƣa ? - Là chuyện gì thế , Kiều Lan ? - Thì chị Mẫn Nghi đấy . Chị ấy vừa mới bị đuổi việc . Nhƣng Kiều Lan không ngờ thái độ của Bội Phong rất thản nhiên . Anh thờ ơ đáp : - Có phải nguyên nhân vì cô ấy ấu đả với khách không ? - Đúng vậy đó ? - Vậy thì cô ấy bị cho thôi việc là đúng . Kiều Lan ngỡ ngàng trƣớc lời nói của Bội Phong . Nhƣng cô không biết phải nói thế nào , đành từ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng giã : - Thôi , em có việc phải đi đây . Kiều Lan nói xong , bỏ đi nhanh . Còn Bội Phong cũng ném mạnh điếu thuốc và bƣớc đi . Bởi vì anh còn có việc quan trọng hơn , đó là Dạ Thu đang chờ đợi anh ở bên ngoài . Dạ Miên Ngƣời Tình Dĩ Vãng Chương 6 Buổi sáng này , bầu trời trông thật xấu . Mặt trời đã bị che khuất bởi một màn mây xám xịt nên cảnh vật trông thật buồn và u ám . Mẫn Nghi chán chƣờng bƣớc đi chậm rãi trên con đƣờng cạnh bờ sông . Dòng sông bình thƣờng thật đẹp và thơ mộng , nhƣng hôm nay do ảnh hƣởng của bầu trời nên nó trở nên đục ngầu và xấu xí . Con đƣờng giờ này trông vắng lặng lạ thƣờng . Cũng dễ hiểu thôi , vì ai mà có thể đi dạo trong cái không khí buồn tẻ này . Nhìn cảnh vật xung quanh . Mẫn Nghi lại nhớ đến hoàn cảnh đen đủi của mình . Không hiểu sao nàng sinh ra là gặp toàn chuyện xấu . Từ khi sinh ra đã bị cha mẹ bỏ rơi đến nỗi không biết mặt cha mẹ thế nào . Trong suốt quãng đời từ tuổi thơ đến lúc trƣởng thành phải sống trong cô nhi viện . Lớn lên cùng các bạn đồng cảnh ngộ nhƣ mình , nàng phải hết sức cố gắng phấn đấu , bản thân mới đƣợc thành ngƣời tốt . Đến khi rời khỏi cô nhi viện lại phải một mình bƣơn chải với đời để có miếng ăn . Và nàng đã gặp và yêu Bội Phong . Có tình yêu rồi , nàng cảm thấy yêu đời hơn và cuộc sống có ý nghĩa hơn . Những tƣởng khi có việc làm ổn định và có tình yêu của Bội Phong thì đời nàng sẽ vô cùng hạnh phúc . Nhƣng không ngờ rồi Bội Phong cũng bỏ nàng mà ra đi và bây giờ , việc làm cũng đã mất . Bao lâu nay Mẫn Nghi rất yêu nghề , bây giờ mất việc làm , Mẫn Nghi cảm thấy vô cùng buồn chán . Nàng thầm nghĩ : Tất cả cũng đều do hắn mà ra , cái gã đáng ghét kia . Nếu không có hắn đi du lịch thì mọi chuyện đâu đến nỗi nhƣ vầy . Nàng cảm thấy căm ghét hắn vô cùng . Nhƣng nàng lại nghĩ , cũng tại vì nàng quá nông nỗi mới lớn chuyện nhƣ vậy . Còn cái gã kia là một tỉ phú mà sao mặt mày ảm đạm nhƣ vậy , rồi lại uống rƣợu liên tục nữa . Chẳng lẽ hắn cũng đang có chuyện buồn hay rắc rối gì chăng ? Nàng thật là hồ đồ . Lý ra nàng phải giúp đỡ cho du khách của mình mới đúng chứ đàng này ... Nàng lại lắc đầu thở ra . Đến bây giờ , nàng vẫn còn ngạc nhiên về thái độ dữ dằn của mình lúc đó . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -