Tài liệu Người mà tôi tìm kiếm - khải nguyên ht

  • Số trang: 70 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 79 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Người mà tôi tìm kiếm - Khải Nguyên HT
Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Lời tác giả Chƣơng 1 Chƣơng 2 Chƣơng 3 Chƣơng 4 Chƣơng 5 Chƣơng 6 Chƣơng 7 Chƣơng 8 Chƣơng 9 Chƣơng 10 Chƣơng 11 Chƣơng 12 Chƣơng 13 Chƣơng 14 Chƣơng 15 Chƣơng 16 Chƣơng 17 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm Lời tác giả Truyện dài “kịch hoá” Tác giả, có thể hoặc vì non tay, hoặc vì thiếu nghị lực, hoặc do cả hai, không dùng các cách mà các nhà văn xưa nay từ cổ điển đến hiện đại đã hoặc đang dùng. Tác giả mạo muội “kịch hoá” bằng cách sử dụng chủ yếu đối thoại và tình huống kịch. Ngày nay, trong các truyện, ngắn hoặc dài, người ta ít dùng đối thoại; thường như là độc thoại xen vào giữa các dòng tự sự, triết luận,... Việc làm của tác giả có thể là một thử nghiệm lạc lõng. Nếu có “mua vui” được chút xíu nào cho người đọc thì cũng là điều may mắn rồi. Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm Chương 1 Tôi may mà gặp đƣợc nhiều ngƣời, biết nhiều chuyện, do công việc lƣu động. Vậy mà có ngƣời tôi phải tìm kiếm hoài. Chẳng phải tôi tìm kiếm cho tôi, nhƣng ngẫm ra cũng là cho tôi. Có nhiều kẻ chẳng hề cất công tìm kiếm.ngƣời nào, và cũng có không ít kẻ chẳng đáng công tìm kiếm. Chuyện thì dài, tôi chỉ là ngƣời chứng kiến, chỉ xin làm một ngƣời dẫn chuyện khi cần thiết. Tôi sẽ để cho những ngƣời trong chuyện tự bộc lộ là chính. Mà tự bộc lộ thì không gì hơn qua các câu nói. Đằng sau câu nói, ngƣời tinh ý có thể nhận ra ý nghĩ, tâm tƣ, tính cách, cả hành động nữa. Nhiều khi che giấu hoặc bộc lộ những sắc thái tâm linh. Đây là một câu chuyện tình đƣợc khởi đầu khá ngộ, hồi còn chiến tranh chống Mĩ, vào quãng thời gian hiếm hoi mà sự ác liệt tạm lắng. Một căn cứ mật khu miền Nam trong một khu rừng hoang sơ. Một căn hầm nửa nổi, nửa chìm, vừa Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Ngƣời mà tôi tìm kiếm Khải Nguyên HT là nơi trú vừa là nơi làm việc. Trăng rải lung linh trên rừng cây. Trong hầm, một cô gái đang ngồi trƣớc trang sách học mở rộng, nhƣng tay cầm một tờ thƣ, mải nghĩ tận đâu đâu. Bên ngoài, hai chàng trai đang thập thò sau một gốc cây trao đổi khẽ với nhau. Cả hai mặc quần áo giống nhau : áo cánh, quần ta tối màu. Một ngƣời có vành tai phải hơi quắp lại vì một vết sẹo. Một ngƣời có đôi mày rậm nhƣng hơi ngắn. Ngƣời mày rậm ngửng nhìn trăng một thoáng rồi bảo ngƣời tai quắp : - Thôi đừng vào nữa Vinh ạ Vinh phật ý hơn là ngạc nhiên: - Đến đây cậu lại bàn chùn? - Bỗng dƣng tớ đâm ra e ngại... - Đừng e ngại cho mình - Tớ e ngại cho Thu. Tớ cảm thấy chốn “Rờ” này chẳng có gì để cho cậu vƣơng vấn cả. Cậu ở đơn vị chiến đấu chƣa đƣợc bao ngày đã chuyển qua tuyên huấn. Bây giờ lại đƣợc rút ra Bắc. Cái tƣớng và cái số cậu nó vậy. Tớ hỏi thật nhé : có đúng là cậu “cảm” nặng đến không dứt ra mà đi đƣợc không? - Cậu lại hỏi dớ dẩn thế ? - Tớ vẫn nghĩ nàng là một đoá hoa rừng. Nếu cậu còn phải trụ ở chốn rừng xanh này thì đi một nhẽ. Đừng “hoa lá” tranh thủ rồi làm khổ ngƣời ta chờ đợi. Ra tới hậu phƣơng, cậu nhƣ hổ đƣợc thả về rừng rồi còn gì. - Cậu chẳng hiểu gì cả. - Mình không hiểu thật đấy! Gần một năm nay cậu đeo đuổi nàng, mình hiểu đƣợc. Nhƣng nay thì... Vinh nóng nảy ngắt lời bạn : - Cứ cho là hoa rừng đi thì hƣơng rừng này cũng hơn đứt hƣơng đồng nội, càng vƣợt xa các loại hƣơng vƣờn. Thú thật là chính mình cũng không ngờ mình lại... Nhƣng cậu thắc mắc làm gì? “Tôi yêu là bởi tôi yêu”. Mình không muốn mất nàng. Có vậy thôi. - Một đứa bé thấy một quả chín. Nó không thèm lắm. Nhƣng khi thử hái mà không đƣợc thì tự nhiên nƣớc bọt ứa ra đầy mồm, và ... Ấy! đừng vội cáu! Cậu hãy phân tích lòng mình kĩ đi. Cũng có thể đó là một sự phục hận không tự giác.- Ngừng một tí Tân nhìn thẳng vào bạn- Sao ? Đúng tim đen chứ? Vinh trở nên trầm ngâm: - Không phải vậy đâu, Tân ạ, - Đƣa tay mân mê cái sẹo ở vành tai - Cậu đã biết chuyện một tên thám báo đâm sƣợt tai mình. Hôm ấy may Thu đến kịp. Có lẽ mình bắt đầu yêu Thu từ buổi ấy. Không ! không phải chỉ vì thế. Càng ngày mình càng tìm thấy ở Thu những nét đẹp riêng. Sống với những ngƣời nhƣ thế có thể chịu đựng lâu dài nơi mật khu này. Mình cảm thấy câu “cùng chung lí Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Ngƣời mà tôi tìm kiếm Khải Nguyên HT tƣởng” chẳng phải là một cách nói hoa mĩ. - Để không là hoa mĩ, cậu xung phong ở lại quách. Vinh bỗng nổi nóng : - Chả phải thách. Cậu lôi thôi lắm. Cậu có ủng hộ mình không ? - Thôi đƣợc! Cậu cứ vào đi. Mình đứng ngoài này chuẩn bị bông băng bó mũi cho cậu. - Cút mẹ anh đi ! Vinh quay ngoắt mình định đi thì Tân nắm lấy tay áo : - Khoan đã! Định mang bộ mặt hãm tài này dâng nàng à? Nghe tớ nói nghiêm chỉnh đây. Cậu cứ mạnh dạn lên. - Tân nén cƣời - Mình ở ngoài này sẽ liệu vào tiếp cứu, à quên, vào yểm trợ cho cậu rút lui trong danh dự, à quên, vào gỡ bí. Nhƣng nình dặn nhé : Hoặc lòng nàng chỉ là tro nguội đối với cậu, thế thì “đằng sau quay” cho mau. Hoặc trong lòng nàng đã âm ỉ một tí than hồng thì sự chia li sẽ là ngọn gió thuận thổi bùng lên ngọn lửa. Cậu phải tận dụng thời cơ. Cậu có thừa tài ứng biến. Vào đi! À mà thong thả đã! – Xoay ngƣời Vinh lại ngắm nghía - Sửa lại quần áo đi ! - Vinh làm theo - Vuốt lại tóc! – Vinh làm theo - Xoa hai má cho hồng lên ! -Vinh làm theo - Nhe răng xem nào ! Vinh hơi chột dạ, nhƣng cũng làm theo - Cƣời thử xem có thộn quá không nào! - Vinh thụi bạn một quả, Tân đã đề phòng, né tránh đƣợc, cố không cƣời thành tiếng - Đẹp trai lắm ! vào chầu đƣợc rồi. Vinh không chờ Tân lui khuất hăm hở tiến lại cửa hầm. Nhƣng đến đây đứng do dự một lát mới giơ tay gõ liếp cửa hai cái rồi đẩy ra bƣớc vào. - Trăng đẹp thế này mà đồng chí bí thƣ đoàn mải mê học ƣ? Cô gái đang ngồi tƣ lự giật mình, giấu vội lá thƣ đang cầm trên tay, nhƣng Vinh đã kịp nhận ra tờ giấy mà mình đã lén bỏ vào hầm này hồi chiều trong lúc mọi ngƣời đang đi lấy cơm. - Chết ! Anh Vinh. - Thu cƣời ngƣợng nghịu trỏ cuốn vở - Học phổ thông dở lớp cuối, bây giờ học bổ túc khó vào quá. - Hay là Thu xin ra ngoài kia học trƣờng chính qui. Chuyến ra Bắc lần này, họ tranh thủ điều động nhiều ngƣời lắm. - Mới vào chƣa bao lâu đã đòi đi hở anh ? - Mình cống hiến còn về lâu về dài. Phải tranh thủ thời cơ, Thu ạ. Thu bật cƣời : - Anh Vinh thích từ “ tranh thủ “ nhỉ. Anh ngồi tạm xuống đây. - Tôi muốn mời Thu đi dạo trăng một lát. - Anh để cho dịp khác. Thu còn phải chuẩn bị để thi kiểm tra. - Thu biết đấy, tôi chẳng còn dịp nào nữa, sắp phải lên đƣờng rồi. Thế là không còn đƣợc tắm trong ánh trăng rừng này. Không cả những đêm chúi vào một góc lều tránh mƣa ngàn. Không cả những buổi ngồi hát cho quên đói. – Nén xúc động – Tôi sẽ mãi mãi mang theo hình ảnh căn hầm xinh gọn Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm của Thu. Tiếc rằng tôi chẳng có tài hội hoạ để mà ghi lại. -Ngừng, đăm chiêu - Nhƣng mà ghi trên giấy thì có thể bị ố vàng hoặc mờ phai, còn ghi trong lòng thì càng mang đi xa càng đậm. – Vinh ho khan một cái, hắng giọng, nói khẽ - Thu trả lời đề nghị của tôi đƣợc chƣa ? Thu mân mê đuôi tóc: - Anh đã hiểu Thu bao nhiêu đâu. - Những tình cảm nồng thắm có cần gì nhiều thời gian. Lắm khi hai đám mây lại gần nhau đủ tạo nên tia sét. - Mà cũng có thể là không. – Vinh phác một cử chỉ thất vọng – Chúng ta còn liên hệ với nhau đƣợc bằng các loại đƣờng dây kia mà, phải không anh? - Thu muốn tôi ra đi mà lòng trĩu nặng sao? - Ra ngoài đó anh sẽ nhẹ nhõm. Ngƣời ta chỉ chịu mang nặng trên đƣờng Trƣờng Sơn thôi, phải không anh? - Không, Thu ạ, ở Trƣờng Sơn này mang không nặng đâu vì có biết bao ngƣời đã ngã xuống đỡ cho. Còn kẻ ra đi thui thủi sẽ nặng trĩu bóng hình ngƣời ở lại, nếu ngƣời ở lại chẳng muốn là một tâm hồn đồng cảm nâng bƣớc ngƣời đi xa. - Nhƣng với khoảng cách không gian và thời gian, liệu hình bóng ấy sẽ có còn đƣợc là một chấm mờ nữa không anh? - Đừng ! Thu đừng nói thế, Thu có hiểu thế nào là lần đầu gửi trao không ? Một ngạn ngữ nƣớc ngoài có nói : Tình yêu là lửa, sự xa cách là gió. Với những ngọn lửa mạnh liệt, gió không thể dập tắt mà chỉ càng thổi bùng lên. - Anh Vinh ạ, có thể anh sẽ đƣợc ra nƣớc ngoài học. Thế thì đa mang làm gì thêm bận hả anh? - Không ngờ cô lại tàn nhẫn thế. Chẳng lẽ cô không biết rằng với những ngƣời đi xa, tình yêu nơi quê nhà chắp cánh cho họ sao? Thôi, xin chào! Bốn giờ sáng mai tôi lên đƣờng đến trạm giao liên. Chúc hạnh phúc. Vĩnh biệt ! Vinh cúi đầu vội vã đi ra. Thu lặng ngƣời nhìn theo, chợt bật dậy kêu lên : - Anh Vinh ! Chờ Thu đã ! Cô bƣớc nhanh ra tạo gió làm tắt ngọn đèn, nhƣng cô không để ý. Ánh trăng rọi chếch một vệt trong căn hầm trống. *** Họ đã đến với nhau nhƣ vậy đó. Cô gái đã tin và đã yêu. Và bây giờ cô đang hi vọng. Trong cuộc cách mạng này, có biết bao nhiêu những con ngƣời nhƣ thế! Cuộc chiến chấm dứtđã gần một năm rồi. Biết tôi đi nhiều nơi, những ngƣời có thiện chí ở cơ quan Thu ngỏ ý nhờ tôi mang hộ lá thƣ của Thu đây. Cái này về phƣơng diện đo lƣờng vật lí thì chỉ vài gam thôi, nhƣng mà nặng lắm đây bằng những năm tháng đợi chờ kia mà ! Minh chứng hoặc đối chứng tình yêu và lẽ sống... Có thể sự Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm tình cờ sẽ giúp tôi chộp đúng cậu Vinh của cô ta. Nhƣng ... chỗ này xin nói nhỏ một tí : ông thủ trƣởng của Thu từng biết Vinh có nói riêng với tôi: “Thằng cha này dễ coi, lanh lợi, tháo vát, nhiều tài lẻ. Của ấy cũng dễ hay ăn vặt lắm. Hắn ta đến với Thu mới công phu chứ. Nhƣng chuyện phản trắc thì chẳng cần lắm công phu đâu. Nếu may mà đồng chí tìm đến đúng chàng Lục Vân Tiên của cô Kiều Nguyệt Nga của chúng tôi và nếu mọi chuyện tốt đẹp thì chẳng nói làm gì. Còn nếu anh ta đã ăn phải thuốc lú mà vẫn còn phòng không thì đồng chí đƣa hộ thƣ này của tôi cho cấp lãnh đạo của anh ta. Tôi cũng chỉ gợi ý nhẹ nhàng thôi”. Hừm ! Hai phong thƣ cùng về một chuyện mà chẳng nên là bạn đồng hành. Cầm phong thƣ của Thu tôi nhƣ cảm thấy nó đang cựa quậy. Dƣờng nhƣ linh tính mách tôi sắp gặp ngƣời phải trao rồi chăng? Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm Chương 2 Vinh bỗng nhấn mạnh một nốt nhạc vào cây đàn gió rồi dừng. Cây đàn sả một bên cánh lủng lẳng trƣớc ngƣời Vinh. Tiếng hát tắt. Tốp ca của câu lạc bộ thanh niên viện X đang hát một bài hát thanh niên “hiện đại” hơi ồn ào. Họ tập một phong cách biểu diễn “thoải mái”: vừa hát vừa đi lại nhộn nhạo, có lúc nhƣ quay cuồng, lúc tụ lúc tán. Lúc này cả bọn đang dồn mắt vào Vinh, ngơ ngác. Vinh cài khuy đàn, nói không nhìn ai: - Thôi ! không tập nữa. - Sao vậy ? - Tiếng lao nhao, không ra chất vấn, không ra phản đối. - Tôi khó ở. Giải tán thôi. Mọi ngƣời chƣng hửng một lúc rồi tản mát ra khỏi nơi tập, một sân chơi trong khu vực cơ quan. Hồng, một cô gái chƣa đến hai mƣơi, xinh tƣơi, hồn nhiên, còn nán lại. Cô đến bên Vinh, giọng lo lắng: - Anh Vinh làm sao thế ? Vinh cởi dây đàn ra khỏi vai, không trả lời. Hồng băn khoăn: - Anh bị cảm à? Em đi hỏi thuốc cho anh nhé. - Không cần. Từ nay không tập tành gì nữa. - Sao vậy anh ? - Hồng thực sự ngạc nhiên. - Các ngƣời tập không nghiêm chỉnh. - Ai cũng chăm chú cả đấy thôi. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm - Cô phụ trách văn nghệ chi đoàn mà cũng không nghiêm túc. Cứ nhƣ là đi nhởn. - Anh bảo bài hát này phải biểu diễn thật tƣơi vui, phóng khoáng. - Phóng khoáng chứ không phải nhí nhoáy, đủ đởn. - Sao anh nặng lời vậy? Em có làm gì đâu nào? - Không làm gì à? Bài hát đang ở giai đoạn cảm xúc dồn nén thì cô lại hết liếc mắt đến cƣời duyên. Không chờ đƣợc tới lúc tập xong à? - Chết thôi ! Em vô ý quá. Chẳng là vừa nãy lúc anh ra ngoài, cậu Hạnh, cái cậu “lính mới” ấy mà, kể chuyện ngày xƣa mẹ cậu ấy lấy bố cậu ấy mà đến ngày cƣới vẫn chƣa đƣợc biết mặt chồng, nên cứ ngƣợng mãi. Một hôm, bố chồng sai ra ruộng gọi chồng về, mẹ cậu ta mới ra đứng đầu bờ nói to : “ Có ngƣời về thầy bảo !” rồi ù té chạy. Vừa rồi nhìn mặt cậu ta, tự nhiên em không nhịn đƣợc buồn cƣời. Ngày xƣa lấy nhau hay thật anh nhỉ. - Thế mà cũng đòi “quyết tâm giành huy chƣơng hội diễn” - Anh luyện lại cho em đoạn ấy nhá. Đi anh ! Hay là để em chạy đi mua mấy que kem ăn rồi ta tập thêm một lát nha anh. Vinh lại khoác đàn, giọng còn có vẻ sẵng: - Lúc sắp hát không đƣợc ăn kem! – Anh ta ấn thử mấy nốt nhạc – Cô chuẩn bị bắt giọng. Chỗ luyến khi nãy, cô hay vấp đấy. Họ tập với nhau một lúc. Lại vui vẻ nhƣ không có chuyện gì xẩy ra. Vinh xếp đàn vào một góc ghế đá, đến ngồi cạnh Hồng: - Tạm đƣợc rồi, từ rày không đƣợc phân tán tƣ tƣởng đâu nhé. - Tiếng hát em còn non quá anh nhỉ ? - Anh lại ngán tiếng hát già. Chịu khổ luyện thì Hồng có thể ăn đứt các nghệ sĩ chuyên nghiệp. - Úi ! em thì có mà nghệ sĩ chuyên ăn. - Thanh niên phải dám có mơ ƣớc lớn. Anh có kì vọng đệm đàn cho em hát không chỉ trong nƣớc mà thôi. Anh muốn tiếng đàn của anh sẽ nâng cánh cho tiếng hát của Hồng vút lên trên bầu trời Mátscơva chẳng hạn, và biết đâu chẳng bay lƣợn trên Pari, trên Roma. Lúc bấy giờ, chúng ta sẽ chung giữ biết bao kỉ niệm của một thời thanh niên tƣơi đẹp. - Trời ! Anh nói em phát ngợp lên đƣợc. Em chui xuống đất bây giờ đây này. - Đừng làm anh mất hứng. Có giọng hát em, tiếng đàn anh mới có hồn. - Thôi anh đừng làm em sợ. Nói chuyện khác anh nhé. Em nghĩ đối với anh thì chẳng kỉ niệm nào đẹp đẽ bằng những tháng ngày anh ở chiến khu trong Nam, phải không anh? Kì sinh hoạt câu lạc bộ thanh niên tới anh kể cho chúng em nghe nhé. Nét mặt Vinh có một thoáng sa sầm hơi khó nhận thấy. Anh nói khàn khàn: - Anh quên rồi. Anh không thích nhớ lại. Dĩ vãng là cái gì đã chết. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm - Ô ! thế mà ngƣời ta nói muốn làm nên hiện tại và tƣơng lai thì chớ quên quá khứ. Vinh lấy lại tƣ thế đàn anh : - Với anh, quá khứ xong vai trò rồi. Anh thích sống với hiện tại. Hiện tại là của tuổi trẻ. Chỉ những ai hết thời mới thích ngồi nhấm nháp những ngày qua và muốn nhốt lớp sau vào cái khuôn cũ rích. Bây giờ có hoạ là điên mới xui Hồng mang võng vào Trƣờng Sơn nằm cho muỗi đốt. Phải tách cái hôm qua để tiếp nối cái hôm qua. - Anh khó hiểu nhỉ. - Chết ! Anh rất cần ngƣời hiểu anh. Một ngƣời duy nhất thôi thế đã là đủ lắm. - Giọng Vinh trầm xuống - Hồng đâu biết thật ra thì anh rất cô đơn. Hồng rứt một cộng cỏ bên ghế ngồi đƣa lên miệng nhấm, ngửng nhìn trời nói bâng quơ : - Trời sắp chuyển sang thu rồi. Bất giác, Vinh cũng nhìn trời; nhƣng bầu trời lúc này chẳng gợi trong anh chút cảm nghĩ nào. Anh nín lặng giây lát rồi tiếp tục dòng tâm tình: - Ngày anh còn học bên nƣớc bạn ... Chợt một tiếng con trai cất lên phía vƣờn cây kề lối đi chính trong cơ quan khiến Vinh cau mày : Tròng trành như nón không quai Như thuyền không lái, như ai không chồng Gái có chồng như gông đeo cổ Gái không chồng như phản gỗ long đanh Phản long đanh anh còn chữa được Gái không chồng chẳng dám nhìn ngược, ngó xuôi. Có tiếng một ngƣời khác quát khẽ : “Thôi ! Xin ông tƣớng im đi cho!”. Vinh phì cƣời : -Ông tƣớng nào lại xuyên tạc câu ca...- Nét cƣời và câu nói không trọn. Mắt Vinh bị hút theo một cô gái vừa đi qua không xa, một cô trạc hai mƣơi lăm, có cái đẹp hấp dẫn nhƣng đoan trang khiến ngƣời ta phải nể vì. Miệng Vinh chƣa kịp khép lại lời trƣớc, đã bật lên thảng thốt : - Có ngƣời lạ nào đi vào khu vực cơ quan ta thế? Hồng vội quay nhìn : - Đâu ? Ơ ! anh không biết à ? Chị Thao ở bộ phận tài chính đấy mà. Chị ấy về làm ở đây đã gần một tháng mà nhƣ là cấm cung ấy. Anh không biết cũng phải. - Nom có dáng suy tƣ. - Chị ấy đang dò tin ngƣời yêu. Anh ấy trƣớc đây là bộ đội, đi công tác B, còn chị ấy ở thanh niên xung phong. Chị ấy gan lắm, chẳng hé ra đâu. Vẫn làm việc chăm chỉ, chu đáo, hoà nhã với mọi ngƣời. Thân với em lắm nhá. Ơ ! anh làm sao thế ? Vinh đƣa tay mân mê cái sẹo nơi vành tai, mặt trở nên đăm chiêu, mắt nhắm lại, lắc lắc đầu: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm - Anh tự nhiên hơi choáng váng. - Anh về nghỉ đi. - Không sao.-Lẩm bẩm– Món nợ của năm tháng ... Hồng nghĩ là Vinh đang nói về trƣờng hợp của Thao, chép miệng: -Chịu đựng nhiều vẫn là những ngƣời chung thuỷ. Vinh lững lờ : - Ai cũng có cái phải chịu đựng cả. - Những kẻ phản bội thì chịu đựng nỗi gì, anh ? - Chẳng nên qui kết là phản bội, chẳng nên coi một lời hứa là một dây trói. Hồng nhìn Vinh, vẻ nhƣ lạ lùng : - Ngƣời ta hứa dễ thế sao anh? Cởi bỏ những gì mình đã tin yêu... - Cởi bỏ thì đau khổ, mà ràng buộc thì khốn khổ. Nuôi tình yêu bằng bổn phận nhƣ bố mẹ cậu Hạnh ấy kể cũng buồn cƣời. - Lẽ nào trong tình yêu lại không có bổn phận, hả anh ? Hồng nói một cách hăng hái khiến Vinh nhƣ bị bất ngờ. Anh không chịu thua : - Lẽ nào bổn phận lại là tình yêu, hở em ? Vinh chợt ngửng lên, thấy một ngƣời đang thập thò phía ngoài. Anh nhận ra ngay : - Kìa Tân ! Lại đây ! Tân đi thẳng vào, môi giấu một nụ cƣời mơ hồ. Vinh ngoảnh sang Hồng: - Đây là Tân, bạn tôi, làm ở một trạm nghiên cứu không xa đây mấy. Gọi là trạm gì ấy nhỉ ? Tân nhíu mày : - Trạm “cầm giữ những cánh chim giang hồ”. Mà ông bạn đừng lẩm cẩm nữa. Ông đã giới thiệu một lần rồi. Chào cô Hồng Vinh nhếch mép khó hiểu : - Giới thiệu lại thì càng kĩ chứ sao. Hôm nay khác hôm qua. À, xin giới thiệu thêm với Hồng - trỏ Tân – đây là một thính giả ca nhạc nhẹ rất nhạy cảm. Danh ca Hồng biểu diễn ở đâu mà có hắn đóng vai vỗ tay thuê thì chỉ có nhất. Hắn ta lại là một tay chơi ảnh nghiệp dƣ có hạng. Tha hồ mà chụp ảnh lƣu niệm nhé. Tân lộ rõ vẻ ngạc nhiên nhìn Vinh: - Xem ra ông lại ca giọng khác lần giới thiệu trƣớc rồi đấy. Kí ức Tân chƣa phai cái điệu kém mặn mà ẩn đằng sau cái dáng nhã nhặn xã giao của bạn anh lần giới thiệu ấy. Dẫu rằng hai ngƣời vốn là bạn chí cốt và dƣờng nhƣ đã ngầm kí kết một thoả ƣớc “ không ngáng chân nhau” trong các mối quan hệ với phái đẹp. Vinh tỉnh bơ : - Thế cậu thích giọng nào? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Ngƣời mà tôi tìm kiếm Khải Nguyên HT - Cái ấy thì còn phải xét. Thế nào ? Có dứt ra mà đi đƣợc không? - Đi cũng đƣợc. Mình vào sửa soạn một tí. Cậu tiếp chuyện cô bạn đây hộ mình. Tân rập gót giầy : - Rõ ! Nhƣng chuyện gì bây giờ? - Chậc ! Trai tài, gái sắc ngồi với nhau thì thiếu gì chuyện. Vinh lững thững đi vào. Hồng mời : - Anh Tân ngồi xuống đi. Các anh làm công việc nghiên cứu có vẻ ung dung nhỉ. Tân ngồi vào chỗ Vinh vừa nãy - Cũng chẳng ung dung đâu. Mà ung dung hay không là do ở mình cả. Hồng làm ở đây có thích không ? - Cũng vừa vừa thôi anh ạ. Anh là bạn thân của anh Vinh chứ ? - Có chuyện gì vậy? Hồng đắn đo một chút : - Hôm nay anh Vinh hơi thất thƣờng. Mọi ngày không thế. Lại đâm ra sính triết lí nữa. - Tự nhiên à ? - Có một chị chợt đi qua đây, em mới nói cho anh ấy biết chuyện đợi chờ âm thầm của chị ấy. Hai ngƣời cùng im lặng. Hồng thì vì chƣa biết nói gì thêm. Còn Tân thì vì đang mải nghĩ ngợi. - Chị ấy có đẹp không ? – Tân chợt hỏi. - Ai cơ ? Chị Thao ấy à ? Chị ấy thì ngay bọn con gái chúng em cũng phải mê. Nghe nói chị ấy ở cơ quan cũ bị nhiều ngƣời, kể cả các ông cấp trên đã mấy vợ con đàng hoàng và không đàng hoàng, quấy rầy. Vị thủ trƣởng trực tiếp của chị ấy cứ ép chị ấy làm thƣ kí riêng. Một lần, chị ấy vào trình giấy tờ gì đó. Ngƣời ta nghe trong phòng “sếp” có tiếng đổ đánh “rầm” và thấy chị ấy xô cửa chạy ra. Mọi ngƣời chẳng hiểu có chuyện gì, ngỡ là phải đến tiếp cứu thủ trƣởng. Nhƣng vừa đến cửa phòng đã phải nháy nhau rút lui êm re. Trong phòng, “sếp” đang lồm cồm bò dậy, mặt nhăn nhó; cạnh đó, chiếc ghế mà “sếp” vẫn bảnh choẹ ngồi tiếp khách hoặc tiếp cấp dƣới đổ lăn chiêng. Vất vả lắm chị Thao mới thoát đƣợc về đây đấy. Anh lại hỏi có đẹp không ! Tân “à” lên một tiếng. Hồng không hiểu : - Sao cơ ? - Không có gì. Vinh có bộc lộ tâm sự không ? - Anh ấy bảo anh ấy rất cô đơn. Tân gật gù : - Đúng ra thì cậu ấy là ngƣời bất hạnh. Hồng ngơ ngác : - Em không hiểu Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm - Vinh chẳng khó hiểu đâu. Có những uẩn khúc mà dần dà sẽ hiểu thôi. Cậu ấy rất cần đƣợc thông cảm. Mà quái ! Sao cậu ấy lề mề thế nhỉ? Xin lỗi Hồng, tôi đến chỗ hắn xem sao. Tân đi rồi, Hồng giở vở nhạc định nhẩm lại bài hát đang tập, nhƣng cô cảm thấy đã mất hứng nên gập vở lại đứng dậy định đi thì lại nhác thấy Thao. Cô gọi : - Chị Thao ! – Thao đến với Hồng – Em thấy chị phá bỏ lệ thƣờng của chị. - Ừ, -Thao mỉm cƣời buồn - bỗng dƣng chị cảm thấy thảng thốt không yên thế nào ấy. Cứ ngỡ nhƣ có ngƣời hoặc có thƣ chờ ở chỗ thƣờng trực vậy. Hồng kéo Thao đến ngồi với mình: - Chị ! Em thƣơng chị quá. Chị đã tìm về quê anh ấy chƣa? - Quê anh ấy ở Hà Tĩnh. Anh ấy đã ghi địa chỉ cho mình. Nhƣng ba lô mình bị lửa bom thiêu mất. Anh ấy có ông chú ruột ở phố Khâm Thiên, Hà Nội. Anh ấy đã hẹn mình nếu việc liên lạc với nhau có trắc trở thì tìm đến đó. Nhƣng năm 1972, bom của Ních – xơn đã đến đó trƣớc rồi. Cả hai ngồi lặng đi. Một lát, Thao rủ rỉ: - Mình nhận đƣợc hai lá thƣ, một cái mất hai tháng sáu ngày, một cái thì chậm đúng bốn tháng mƣời một ngày. Năm 1974, mình đƣợc tin anh ấy ra Bắc đang dò tìm mình. - Chắc anh ấy tốt lắm chị nhỉ. - Ừ! -Ánh mắt Thao thu vào bên trong. Chị nhƣ đang lắng tìm kỉ niệm – Mình và anh ấy gặp nhau buồn cƣời lắm kia. Anh ấy ở đơn vị bộ đội đóng gần đơn vị thanh niên xung phong của mình. Anh ấy vụng ghê cơ. Lần đầu rủ mình đi chơi, anh ấy cứ ngồi nhƣ bụt mọc, rồi bỗng nói “Ta sẽ cƣới nhau thật đơn giản Thao nhỉ”. Mình phật ý định bỏ về, anh ấy cứ thần mặt ra nom đến tội. - Tại anh ấy quá yêu đấy mà. - Hồng cƣời vui thích. - Không phải.- Thao cƣời nhẹ - Anh ấy tính bộc trực nhƣng nhát gái. - Thế mà mới gặp là chị mê ngay đấy nhỉ. - Hồng cƣời trêu. Thao bỗng trở lại nhƣ một thiếu nữ mƣời tám phát Hồng một cái, nguẩy ngƣời: - Đừng hòng! Còn là mệt. Anh chàng còn không biết làm duyên với con gái nữa kia. – Thao ngừng ngắn, rồi giọng xa xăm – Ngày ấy, chúng mình sống giữa biết bao nhiêu ngƣời tốt bụng, trung thực, biết quên mình vì ngƣời khác. Hồng vẻ cao đạo không hợp với cô chút nào : - Trong chiến tranh khói lửa mịt mù, ngƣời ta vẫn luôn luôn thấy đồng đội. Còn trong hoà bình, trời quang mây tạnh, ngƣời ta lại chỉ nhìn thấy có mình. Ngƣời ta sống theo nguyên tắc “bốn đờ(Đ)”. - “Bốn đờ” là cái gì? – Thao hơi ngớ ngƣời. - Đội trên, đạp dƣới, đá ngang và đi bậy. - Khiếp ! -Thao nhăn mặt – Cô phán cứ nhƣ bà cụ non ấy. Đừng hót theo giọng ngƣời khác, em ạ. Phải tin ở điều tốt. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Ngƣời mà tôi tìm kiếm Khải Nguyên HT - Nhƣng cũng phải tỉnh táo, kẻo lại nhắm mắt mà tin thì cũng gay go chị ạ. Nhƣ ông phụ trách của em thì ... Tân và Vinh hiện ra trên một lối đi phía trong. Từ xa, họ đã nhìn thấy hai cô gái. Tân đặt tay lên ngực trái : “Ôi ! mình đến mất linh hồn mất thôi.” Vinh cau mặt, quát khẽ : “Thôi đi!” . Hồng thoáng thấy hai ngƣời kia, bảo Thao: - Anh Vinh kìa. Anh ấy vừa hỏi về chị đấy. Thao giật mình, thảng thốt: - Vinh à? Ở đâu ? - Kia - Hồng gọi to – Anh Vinh ơi ! Hai chàng trai thong dong đi đến, Vinh trƣớc Tân sau. Vinh nghiêng ngƣời trƣớc Hồng : - Hồng vừa gọi anh đấy à? -Anh quay lại Thao – Chào chị. Thao thở nhẹ ra, kìm nén một hơi thở dài: - Không dám. Chào hai anh. Hồng ngó hai ngƣời tinh nghịch : - Anh Vinh cứ ngỡ chị Thao là “kẻ đột nhập” kia đấy. Vinh nghiêm trang : - Anh bận việc quá, ít có dịp đến các bộ phận khác.-với Thao- Hình nhƣ tôi đã gặp chị ở đâu rồi. Thao nhẹ nhàng: - Không ạ. Vinh đƣa tay về phía Tân: - Đây là anh Tân, kĩ sƣ, cán bộ nghiên cứu, bạn tôi. Còn đây là ... - ngoảnh sang Hồng – Em giới thiệu đi Hồng ! Hồng giả vờ trịnh trọng: - Chị Thao, kĩ sƣ kinh tế, một ngƣời có giọng hát rất chi là mê li. - Trở lại hồn nhiên – Em biết hết, chị chẳng dấu đƣợc đâu. Em vẫn nghe chị hát một mình mà. Anh Vinh sành văn nghệ lắm chị Thao ạ. Vinh : - Anh cũng chơi nhì nhằng thôi. Để hạn chế bớt thời gian mình đối mặt với mình. Hồng : - Thế thì em phải kéo chị Thao vào nhóm văn nghệ mới đƣợc. Thao : - Mình thì làm gì đƣợc. Mình nhƣ ngƣời ta nói, không hay hát mà hát cũng không hay. - Ƣ ! giọng chị có chất thanh nhạc bẩm sinh rồi. Chị tham gia đi chị ! Một ! Hai ! Ba ! Chị đồng ý rồi nhá. Ca nhạc khích lệ và giải sầu mà chị. - Chị có sầu gì đâu mà giải. Tân nãy giờ chỉ “dự thính”, chợt lên tiếng, nhƣ nói bâng quơ: - Nỗi buồn gặp đồng điệu thì chuyển gam. Nỗi vui gặp đồng điệu thì cộng hƣởng. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm Hồng : - Anh Vinh hƣớng dẫn sinh hoạt văn nghệ rất “nghề” chị Thao ạ, vui lắm. Vinh : - Nói nhƣ cụ Nguyễn Du : “Ngƣời buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Lắm khi mình phải thoát ra ngoài mình. Tân : -Nói kiểu Gớt: “ Khởi thuỷ là văn nghệ”. Vinh : - Nói bậy ! Khởi thuỷ là tấm lòng. Thao đứng lên: - Hồng ạ ! Chị phải vào đây. Xin phép hai anh. * * * Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm Chương 3 Có thể là các bạn không tin vào những sự tình cờ, -và nếu vây, các bạn sẽ có nhiều dịp nữa để hoài nghi-, tôi đến nơi ấy đúng lúc đó, lúc Thao vừa đi ra. Nhờ công phu mà cũng do tình cờ mà tôi đã biết đƣợc ở đấy có Nguyễn Vinh. Tôi đi đến, vừa tự tin, vừa rụt rè, chƣa dám tin ngay là có “đối tƣợng” của mình trong hai “đấng mày râu” đang đứng đó. -Xin phép hỏi: có đồng chí Vinh ở đây không ạ? -Tôi lễ phép. Một ngƣời dịch ra: -Anh hỏi tôi? Tôi thở phào nhẹ nhõm, vừa mở cặp, vừa nói: - May quá! Có một ngƣời đã nhiều năm chờ đợi… Vì đã sắp xếp sẵn, tôi nhanh chóng sờ đúng phong thƣ cần thiết. Tôi kịp nhìn thấy máu dồn lên mặt Vinh. (Tôi trân trọng phút giây xúc động ấy). Vinh nói vội: - Ấy, để mời đồng chí về chỗ tôi … Nhƣng tôi đã rút lá thƣ ra rồi, nên tôi cứ chìa cho anh và tiếp câu nói dở : - ... nhờ chuyển đến anh lá thƣ này. Mặt Vinh từ đỏ chuyển sang tái. Anh hơi lùi lại: - Sao? - Nhƣng rồi anh kịp trấn tĩnh, nhích đến đón phong thƣ, nhìn bì nhƣng ánh mắt không tập trung vào đấy, trán nhíu lại : - Ai nhỉ ? Tân nãy giờ nín thở theo dõi bạn, lúc này bƣớc tới cầm phong bì xem, liếc Vinh: - Thì cứ mở ra xem ! Đúng họ tên cậu mà. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm Vinh cầm lại cái thƣ từ tay Tân, rồi đi ra một góc, xoay lƣng lại, xé phong bì, đọc rất lâu, mặt lộ rõ vẻ suy nghĩ rất lung. Trong lúc đó, Thao lẳng lặng bỏ đi. Hồng khều Tân ra một chỗ, hỏi nhỏ : - Anh Vinh có ngƣời chờ đợi à anh ? Tân đáp lửng lơ: - Chƣa biết thế nào. - Thế sao … ? - Chậc ! Hồng lại gần tôi: - Chị ấy ở đâu anh ? - Cũng khá xa - Chị ấy biết anh Vinh ở đây ạ? - Không. Tôi nhận trao giùm. Cũng là hú hoạ, may cho tôi quá. - May cho chị ấy chứ. Tôi đành cƣời: - Ừ nhỉ. Nhƣng cũng là may cho tôi nữa. Vinh đã thôi đọc thƣ, nhƣng mắt vẫn nhìn xuống, tay nắm chặt một phần lá thƣ nhƣ vò; chiếc phong bì rơi xuống đất. Anh cắn nhẹ môi, rồi cả quyết quay lại, đi nhanh tới chỗ tôi, chìa trả lá thƣ : - Họ nhầm anh ạ. Tôi đón tờ thƣ không mấy vui : - Thế mà tôi đã mừng cho ngƣời ta quá sớm. Tôi lật tờ giấy trong tay, không thấy phong bì. Vinh nhận ra: - Chết ! Xin lỗi. – Anh ta tìm nhặt rồi đƣa lại cho tôi. – Xin lỗi, tôi trót xé mất rồi. Tôi vuốt phẳng lá thƣ cho lại vào chiếc phong bì rách: - Không sao! Cái bì bị xé chƣa phải là chuyện quan trọng nhất. Tôi sẽ kiếm phong bì khác. Tôi chào mọi ngƣời rồi xách cặp lủi thủi đi ra, để lại sau lƣng một sự im lặng bao trùm. Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm Chương 4 Khi ngƣời sứ giả của tình yêu, bất đắc dĩ và bất nhƣ ý, đã khuất dạng đƣợc một lúc, Tân đến bên Vinh sẽ sàng : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm - Ta đi thôi chứ ? Vinh đang mân mê cái sẹo nơi vành tai, nhìn Tân mấy giây, rồi quay mặt đi tránh ánh mắt của bạn, cúi đầu đi nhƣ đếm bƣớc về phòng mình. Tân quay lại Hồng, nhƣng chẳng thấy đâu. Cô đang nhớn nhác tìm Thao. Tân chần chừ một chút rồi ra về với một tâm trạng mà anh chƣa từng cảm thấy trong tuổi thanh xuân của anh, trong cái “giai đoạn sấn sổ mà nhởn nhơ của cuộc đời” nhƣ anh hay nói. Còn Thao, cô đang ở đâu ? Cô đang đứng lặng nơi một góc vƣờn cây khuất nẻo, mắt thẫn thờ nhìn vào một tấm ảnh trên tay. Lá thƣ đang đi tìm địa chỉ của ngƣời đồng cảnh không quen biết kia chợt đến làm xao động nỗi âm thầm chịu đựng của cô. Cô đứng đây nhƣng hồn cô, lòng cô đang sống với một kỉ niệm xƣa…. Bệnh xá tiền phƣơng của tuyến đƣờng đặt trong một hang đá. Nơi đây sơ cứu những ngƣời bị thƣơng - thuộc bộ đội và thanh niên xung phong đang trấn giữ con đƣờng – là chủ yếu. Trong một ngách hang kín đáo Thao đang nằm, đắp một chiếc chăn mỏng đến ngang ngực. Cơn đau vừa dịu đi chút ít, cô thiu thiu, một ngọn đèn dầu hoả tù mù soi lờ mờ một bên khuôn mặt đã gầy đi của cô. Một chàng trai mang trang phục quân giải phóng miền Nam, lƣng đeo balô, rón rén đi vào. Đó là ngƣời yêu của Thao cũng tên là Vinh. - Để tránh nhầm lẫn và nhập nhằng, ta hãy tạm gọi là Vinh B. Bây giờ mạn phép cặp trai gái này, chúng ta hãy theo dõi câu chuyện của họ. Vinh B dừng lại cách tấm ván nằm của cô gái mấy bƣớc, ngắm nhìn nét mặt cô một lúc rồi khẽ gọi : - Thao ! Thao mở mắt, quay mặt lại, không nén đƣợc mừng rỡ, buột miệng: - Anh ! -Cô đâm ra tự giận mình : đáng lẽ làm ra vẻ lạnh lùng, xa cách, thì mình lại … Mình đang nghĩ là sau khi đƣợc chuyển ra trạm phẫu tuyến ngoài sẽ tìm cách báo cho anh rằng mình đã chết rồi thì không ngờ anh đã tìm đƣợc tới đây. Vinh B vẫn đeo ba lô đi đến sát giƣờng: - Chỗ anh chỉ cách đơn vị thanh niên xung phong của em độ ba ki-lô-mét đƣờng chim bay mà em chẳng báo tin cho anh làm anh lần mò tìm kiếm mãi. – Anh trách nhƣng giọng âu yếm. - Anh vặn to ngọn đèn lên cho em nhìn anh một chút, - Thao nói khẽ. Vinh B làm theo lời yêu cầu rồi đến ngồi ghé mép ván Thao nằm. Thao chăm chú nhìn mặt ngƣời yêu, ánh mắt ôm ấp, trìu mến. - Không biết có phải nhờ ánh đèn không mà anh có vẻ đỡ xanh hơn trƣớc. - Dạo này anh dứt sốt rét rồi. Vết thƣơng của em ra sao? – Vinh B định vén vạt chăn đang phủ lên chân Thao. - Ấy! Đừng anh ! – Thao vội ngăn - Đỡ nhiều rồi - Gần khỏi là ngƣời ta cho ra ngoài kia điều Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Ngƣời mà tôi tìm kiếm Khải Nguyên HT dƣỡng. Anh đi đâu mà trang bị kĩ thế? - Anh đƣợc lệnh chuyển gấp lên bộ tƣ lệnh sƣ đoàn. Suýt nữa thì chúng mình mất hút tin nhau. - Tấm ảnh của em anh giữ đâu rồi ? - Em hỏi làm gì ? - Đƣa trả em - Em làm sao thế? Thao, sau một lúc trầm ngâm nói nhanh: -Anh hãy coi nhƣ không có em trên đời này . Em sẽ về hậu phƣơng và em sẽ lấy chồng. Em cống hiến thế đủ rồi. Vinh B hơi nhổm dậy, lặng đi. Có tiếng nƣớc giọt tí tách đâu đó từ vách hang phía trong. Sau một lát, anh bình tĩnh hỏi: - Em nói thật đấy chứ ? - Thật - Đã chuẩn bị chƣa? - Rồi. -Ai vậy? -Một bạn học cũ. Anh ấy vừa đi học ở nƣớc ngoài về . - Em nói dối. - Em nói rất thật - Đúng là em nói dối - Ai dám đặt để một chuyện tầy đình nhƣ vậy. - Đừng lừa anh mà tội. – Thao nín lặng – Em định giải thoát cho anh phải không? Cho anh xem vết thƣơng nào ! -Vinh B lật tấm chăn lộ ra chỗ băng quấn to sù nơi đùi phải của Thao. - Chắc chẳng thƣơng tổn lắm đâu. Em đừng bi quan. Ngón tay Thao mân mê mép chăn. Mi mắt cô cụp xuống. Cố tránh không nhìn Vinh. Cô nói nhỏ : - Ban đầu, em cũng tƣởng là thƣờng thôi. Nhƣng rồi chân em dƣới chỗ băng tím đi và gần nhƣ mất cảm giác. Bác sĩ nói phải cƣa cụt để tránh hoại thƣ. - Lúc nghe tin, anh cũng đã lƣờng tới khả năng ấy. Nỡ nào em lại nói với anh những câu vừa rồi ! - Anh là con một. Tƣơng lai anh còn dài. Luẩn quẩn với một ngƣời vợ tàn phế, đời anh còn ý nghĩa gì nữa. - Anh giận đấy ! Nếu anh bị thì em nghĩ sao ? - Em chỉ nghĩ là em sẽ đền bù cho anh. Mà sao anh gở miệng thế? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Ngƣời mà tôi tìm kiếm Khải Nguyên HT - Đấy nhé ! Thôi, em không đƣợc nghĩ quẩn nữa. Anh sắp phải đi rồi. Em cứ yên tâm mà điều trị. Đến ngày thắng lợi, nhất định chúng ta sẽ trở về và sẽ sống bên nhau. – Anh nói nhƣ hát vui“Đợi ta, ta sẽ về. Trông chết cƣời ngạo nghễ” mà. Thân thể chúng ta có thể sẽ không còn toàn vẹn, nhƣng lòng tin nhau thì không thể bị sứt mẻ. Đừng để một ý nghĩ yếu đuối nào len lỏi vào tâm tƣ, nghe em ! - Em thƣơng anh quá !. - Nƣớc mắt dâng lên mi, cô tấm tức – Anh đừng giận em. Chẳng phải em nghi ngờ anh hay có ý thử thách anh đâu. - Anh hiểu rồi. Kìa ! em có khóc bao giờ đâu – Anh lấy ra một cái gƣơng con giơ cho Thao soi – Xem khóc có xấu đi không nào ! – Anh đặt gƣơng vào tay Thao – Em giữ lấy. Chúng ta sẽ xa nhau lâu đấy. Mỗi khi soi gƣơng, em sẽ thấy nhƣ có anh bên cạnh. Thƣ từ dễ thất lạc lắm. Nếu có trắc trở, chúng ta sẽ hỏi tin nhau ở chỗ chú anh, phố Khâm Thiên, Hà Nội, em nhá. Anh đi đây. - Thong thả đã. Chiếc ảnh anh hẹn cho em đâu ? - Khỉ quá ! Anh mụ đi hay sao ấy. – Anh lục ba lô lấy tấm ảnh ra – Anh đã đề tặng sẵn để trao cho em mà suýt nữa thì quên. Thao đón tấm ảnh, ngắm rồi cƣời khẽ: - Nom anh nghiêm nhƣ một ông giáo đang ngồi hỏi thi ấy. - Thế thì trả lại anh để anh chụp kiểu khác tƣơi hơn. - Ứ! – Cô ấp tấm ảnh vào ngực trái, nhìn ngƣời yêu đắm đuối. Vinh B xem đồng hồ tay : - Muộn rồi. Anh phải đi em ạ. Thao định gƣợng ngồi lên, nhƣng Vinh đã giữ lại. Anh xoay ngƣời, cúi xuống, hai bàn tay đỡ mái đầu Thao, anh nhìn sâu vào mắt cô, rồi môi tìm môi. Chẳng nghe tiếng nƣớc rơi. Chẳng có cái hang ẩm lạnh. Chẳng còn chiến tranh.. Ƣớc gì cuộc sống chỉ là những giây phút nhƣ thế này ! Nhƣng rồi đôi môi phải rời nhau; ánh mắt níu nhau lần cuối. Vinh dò dẫm đi ra, thỉnh thoảng ngoái lại, vấp mấy lần. Thao hơi nhỏm dậy trông theo : - Anh ấy đang vội. Lẽ ra thời gian ít ỏi phải dành để nói những lời khác kia. Tại mình cả. *** Cảnh đó vừa sống dậy trong Thao tƣơi nguyên. Cô vẫn đứng lặng, mắt mở to nhìn mông vào tấm ảnh. Tí nữa thì cô mất chân phải thật. Chỉ tại họ băng chặt quá, máu khó lƣu thông. May đƣợc cô y sĩ đi kèm đoàn thƣơng, bệnh binh về tuyến sau phát hiện kịp thời. Thao không còn dịp trở vào chiến trƣờng. Lành vết thƣơng, cô đƣợc cử đi học đại học – cô vốn là học sinh lớp cuối cấp ba đã tự nguyện vào thanh niên xung phong. Tấm ảnh không rời cô theo trƣờng sơ tán, đã nâng đỡ cô trong những tháng ngày học hành kham khổ và gian lao. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm - Tại em cả. – Cô nhƣ thủ thỉ với tấm ảnh, không biết tự qui lỗi mình vì chuyện gì - Tội nghiệp anh ! Chắc vẫn canh cánh thƣơng em bị cƣa chân. Bây giờ anh ở đâu ? Hồng tìm thấy Thao, nhẹ nhàng đi đến bên, nói sẽ: - Chị đi với em một chốc chị nhé. Có đứa bạn em hẹn tìm. Thao nhƣ đang trong cơn mơ : - Hẹn tìm à ? Nhà ông chú ấy bị một quả bom Mĩ khi cả nhà chƣa kịp xuống hầm. Hồng hốt hoảng : - Chị nói gì thế ? Chị làm sao thế ? Thao lắc lắc đầu, sực tỉnh, giọng thảng thốt : - Hồng đấy ƣ em ? Hồng ôm lấy bạn, xót thƣơng : - Chị Thao ơi ! – Cô dìu Thao đi ra. Tay Thao buông thõng nhƣ tự nhiên mất hết sinh lực. Tấm ảnh rơi xuống đất. Vinh về đến trƣớc phòng riêng, chần chừ không mở khoá, lại thả bộ lang thang. Bƣớc chân bất định đƣa anh đến góc vƣờn cây vắng, nơi Thao và Hồng vừa rời đi. Chân lững thững, mặt đăm chiêu, chợt Vinh nhìn thấy tấm ảnh nằm trên cỏ bèn nhặt lên. Anh lơ đãng nhìn qua. Nhƣng khi đọc thấy ở mặt sau những dòng : “Một nửa của Thao”, anh giật mình lật lại mặt trƣớc ngắm kĩ : - Thằng cha có diễm phúc đây. Hắn trùng tên với mình à? Không phải chỉ những kẻ lao vào kiếm tiền, kiếm chức mới nặng óc mê tín dị đoan, nhiều ngƣời đeo đuổi tình yêu cũng “rứa”. Vinh ta nghĩ bụng : - Có khi đây là cái điềm mình sẽ thay chân hắn ta. Ừ ! cứ cho là sự trùng tên chỉ là một sự tình cờ. Nhƣng ai run rủi cho “nàng” xin chuyển về đây ? Rồi mặt hắn ta bị quẳng ra đây nữa. Vinh định vo tấm ảnh ném đi, nhƣng nghĩ thế nào lại nhìn quanh rồi thủ vào túi, nhanh chân bỏ đi. Anh ta có biết không: chỉ vài phút sau Thao và Hồng đã trở lại chốn đó, vừa đi, vừa dò nhìn mặt đất? Họ đã phải thất vọng ra về. Tất nhiên là vậy. Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm Chương 5 Trên đƣờng lƣu động tôi đã gặp nhiều anh chàng Vinh, song chƣa phải là ngƣời mà tôi tìm kiếm. Lần này thì may ra ... Nhƣng thôi, cứ để các bạn theo dõi. Tôi cũng muốn kể quách đi cho gọn. Nhƣng sự đời đâu có diễn ra theo y ngôn từ ngƣời kể, dù là đúng kiểu, dù là đúng điệu, dù chuẩn xác hay hoa Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Ngƣời mà tôi tìm kiếm Khải Nguyên HT mĩ. Bây giờ mời các bạn đến với một nhân vật mà các bạn vừa quen: Vinh B. Một căn phòng, một nửa là nơi làm việc, một nửa là nơi ở, chia cách nhau bởi một tấm màn. Trong phòng lúc này có Vinh B, bà mẹ vừa ở quê ra và Lan, một cô gái nông thôn có dáng dấp nữ sinh, khá xinh. Bà mẹ đang ngồi trên giƣờng, hai cánh tay khoanh lại tựa trên đầu gối, nét mặt ủ ê, giọng rầu rầu: - Anh đã nhiều tuổi rồi đấy. Chẳng biết tôi có chờ đƣợc mà bế cháu hay không. Hồi còn chiến tranh anh ở tít trong Nam, hoặc hồi anh còn đi học thì đi một nhẽ. Vinh B đang sắp xếp gì đó cố nói vui : - Chỉ sợ đến lúc mẹ lại quá bận thôi. - Anh đừng nói lảng. Có ngƣời bà nào lại ngại nuôi cháu? – Vinh B lẳng lặng tiếp tục công việc – Anh cứ đi biệt, sao không nghĩ những lúc tôi vò võ một mình. Không có cái Lan bầu bạn thì tôi cũng đến chết héo rồi.- Bà ngừng lời, im lặng nhai trầu, chờ xem phản ứng của Vinh, nhƣng Vinh cứ nín thít.- Mẹ muốn đến xem con ăn ở ra sao đã lâu, nhƣng cứ nghĩ nỗi đƣờng xa diệu vợi. Từ bé, mẹ đã ra khỏi huyện bao giờ đâu. Cái Lan ái ngại mới xin nghỉ việc ít hôm để đƣa mẹ đi. Sao con cứ lì xì thế ? Im lặng. Lan sực nhớ ra là có việc, xin phép ra ngoài. Bà mẹ nhìn theo, chép miệng: - Con bé tốt nết quá. Chỉ riêng mỗi việc nó đỡ mẹ những khi gánh nặng đƣờng trơn cũng đủ ứa nƣớc mắt quí nó. Tội nghiệp ! Bao nhiêu đám bố mẹ nó muốn ép nó nhận lời mà chẳng đƣợc. Mà mẹ mới chỉ ƣớm với nó một câu xa xa thôi. Ngày anh ở nhà, mẹ thấy nó tuy còn bé nhƣng đã tỏ ra quyến luyến anh. Chẳng chủ nhật nào anh ở trƣờng huyện về mà nó không sang, khi thì hỏi bài, khi thì cho quả na, quả ổi. Anh định để nó đợi đến bao giờ? -Con có hẹn hò gì đâu ? -Ăn nói bất nhân, bất nghĩa thế con! Chẳng lẽ nó lại hẹn con à ? Hay là nó phải sắm giầu cau hỏi anh? Con ngƣời ta phải có cái tình, cái nghĩa con ạ. Huống chi đây còn là cái ơn. - Con cũng rất khổ tâm không biết nên tạ ơn cô ấy nhƣ thế nào. - Nếu con muốn thì chẳng khó gì. - Tạ ơn mà thành ban ơn đấy mẹ ạ. - Anh chẳng thƣơng gì mẹ anh cả. Bà mẹ dỗi, xoay ngƣời quay mặt vào góc phòng. Lan trở vào. Mới nhìn thoáng qua, cô đã đoán ra phần nào sự tình. Cô đến bên bà mẹ nhỏ nhẹ : - Bác ạ, cháu xin phép về trƣớc. Hôm nào bác về, bác điện cho cháu, cháu sẽ đƣa xe đạp đón bác ở ga. Còn ở đây ra tàu đã có anh Vinh rồi. Bà mẹ đứng lên, nhả miếng trầu trong miệng ra tay : - Để bác cùng về với cháu. Cháu cứ ở đây, bác ra xem mấy thứ đã khô chƣa. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Khải Nguyên HT Ngƣời mà tôi tìm kiếm Vinh B lính quýnh : - Mẹ ! mẹ về ngay sao đƣợc ? Bà mẹ không trả lời, đi ra. Vinh quay lại Lan : - Lan ạ, Lan cũng ở chơi ít bữa nữa đã. Ở quê lúc này cũng không bận gì lắm kia mà. - Em còn cuộc họp thƣờng vụ đoàn xã. Vinh ngần ngừ rồi ấp úng : -Lan… Lan tha lỗi cho tôi. -Anh có lỗi gì đâu? -Tôi biết Lan rất tốt với tôi, nhƣng…- Vinh nuốt khan nƣớc bọt – Lan hiểu cho tôi. Tôi, tôi…- Anh đƣa tay nắn cổ, không dám nhìn thẳng vào Lan. Lan cúi đầu, cắn môi, rồi ngửng lên, giọng rành rẽ : - Anh Vinh ạ, em rất quí bác. Từ hồi em còn bé, bác đã rất thƣơng em. Ngày anh còn ở chiến trƣờng, em năng đến với bác không chỉ vì nhiệm vụ đội viên, đoàn viên đối với gia đình bộ đội neo đơn. Bây giờ em vẫn kính trọng và quí mến bác nhƣ trƣớc kia. Còn với anh thì… - giọng cô hơi trầm xuống - trƣớc kia Lan đã mến anh, dẫu rằng…-một hồi ức chợt đến khiến cô bật cƣời, và do vậy, giọng cô trở nên điềm tĩnh- dẫu rằng anh hay bắt nạt Lan. Nhƣng Lan không định làm một Nguyệt Nga chƣa biết tình ý Vân Tiên ra sao vẫn cứ ôm bức tƣợng chờ đợi đâu. Chị Nguyệt Nga thời phong kiến kiên tâm đợi chờ trƣớc hết vì nghĩa sau mới vì tình, và dựa vào một niềm tin có tính chất định mệnh và giáo lí. Dù vậy, chắc hẳn chẳng bao giờ chị ấy chấp nhận một sự hạ cố. Cụ đồ Chiểu đã để cho Vân Tiên tự đến rƣớc Nguyệt Nga về . Lan hiểu anh, anh yên tâm ! Lan chƣa… là vì chƣa gặp… đấy thôi. Trong những ngƣời đến với Lan, có ngƣời Lan rất quí, nhƣng cũng chỉ mới đến thế. Lan biết ý định của bác và Lan vẫn mến anh. Song, cho phép Lan đƣợc nhƣ một ngƣời em gái của anh. Lan chỉ sợ làm bác buồn. Nhƣng có lẽ đã đến lúc… Thôi, để em ra đỡ bác một tay. Lan đi ra. Vinh định bƣớc theo, nhƣng lại đứng sững đặt một tay lên má: - Nhƣ bị một cái tát, đáng đời chƣa! Lan lớn hơn là mình tƣởng. Mà sao Lan có những nét giống Thao thế nhỉ? Bà mẹ và Lan vào. Tay Lan khoác mấy chiếc quần áo đã phơi khô. Bà mẹ lấy ra một cái túi du lịch, hai bác cháu hí húi gấp áo quần cho vào đó cùng một số vật dụng tuỳ thân. Vinh đứng nhƣ trời trồng, hai bàn tay bện vào nhau trƣớc ngực, giọng khổ sở : - Mẹ ạ, mẹ và Lan chƣa về đƣợc đâu. Bà mẹ lầm lũi xếp đồ, lạnh tanh: - Anh để bác cháu tôi về. Anh giờ có chức vị rồi. Dây với những ngƣời nhà quê nó kém thế đi. Bà giành cầm lấy túi du lịch từ tay Lan đi ra cửa. Vinh nhăn nhó: - Khổ con lắm, mẹ ơi !- Anh bất lực đi theo mẹ. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -