Tài liệu Mưa trên phố lạ - hoàng thu dung

  • Số trang: 190 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 74 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Mưa Trên Phố Lạ - Hoàng Thu Dung
Hoàng Thu Dung Tr n Phố Hoàng Thu Dung Tr n Phố Chào mừng các b n đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ T o ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Chuong 1 Chuong 2 Chuong 3 Chuong 4 Chuong 5 Chuong 6 Ch ơng 7 Ch ơng 8 Ch ơng 9 Ch ơng 10 Ch ơng 11 Ch ơng 12 Ch ơng 13 Ch ơng 14 Ch ơng 15 (ch ơng kết) Hoàng Thu Dung Tr n Phố Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố Chuong 1 Buổi sáng trời trong veo . Nắng vàng rực rỡ làm cho không khí có vẻ trong lành hơn . Tr n thảm cỏ mịn màng, thỉnh thoảng vài ti nắng lung linh, l y động khi những tàng cây bị gió đ . ột góc không gi n th nh bình, nh hoàn toàn cách biệt với tiếng xe cộ bận rộn ngoài đ ờng. Hoài Kh ng nằm ngã ng ời xuống thảm cỏ . T y đ n phí d ới làm gối . Anh duỗi thẳng ng ời kho n khoái nhìn bầu trời . B n c nh nh, Tấn Dũng và Hồ Văn cũng ngã l ng vào gốc cây nhìn lơ đãng l n tán lá. Diễm Quỳnh lo y ho y gọt táo . Cô tẩn mẩn gọt hết nử ký táo đựng trong chiếc hộp . S u đó bày các thứ đồ ăn tr n thảm cỏ . Hồ Văn đến giúp cô một t y : - Quỳnh chuẩn bị nhiều vậy , ăn làm s o hết. Diễm Quỳnh ch kịp trả lời thì Hoài Kh ng đã chống t y ngồi l n, tò mò đến ngồi c nh Diễm Quỳnh . Anh nhìn l ớt qu các thứ, rồi nh ớng mắt : - Em nghĩ tụi nh là h m đội hả Quỳnh. Diễm Quỳnh mỉm c ời : - ần tr ớc mấy nh ch là ít, em phải chuẩn bị th m đấy . Hoài Kh ng choàng t y qu v i cô : - Chu đáo gh , nh ng dù s o tụi nh cũng không phải là chiếm h m, ăn không nhiều vậy đâu. Anh qu y qu Tấn Dũng, hất mặt l n : - i đây đi chứ, sung không rụng sẵn vào miệng ông đâu. Diễm Quỳnh cũng qu y l i : - Anh Dũng qu đây, em chuẩn bị xong rồi nè. Cả bốn ng ời bắt đầu nhập tiệc . Diễm Quỳnh không ăn bánh mì . Cô khẽ cắn trái táo, mắt nheo l i nh suy nghĩ chuyện gì đó . Cuối cùng cô nói nh thông báo : - Em có chuyện này h y lắm , báo tin vui với mấy nh đó, em đ ợc tuyển làm ng ời mẫu rồi, ng ời t mới trả lời hôm qu . Cả b t n con tr i đều sửng sốt, ng ng lập tức việc ăn uống mà nhìn Diễm Quỳnh . Hoài Kh ng nhíu mày : - Em định bỏ học à ? - Đâu có, vẫn đi học đấy chứ. - Bận học thì làm gì có thời giờ để làm ng ời mẫu. - Thì tập ngoài giờ học, còn diễn thì vào buổi tối, em cũng ch biết phải làm việc đó r s o . Nh ng nhỏ Khánh bảo có thể sắp xếp đ ợc. Hoài Kh ng không trả lời, nh buông t y khỏi v i cô, nghi m nghị nhìn chỗ khác . Cử chỉ củ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ nh Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố làm Diễm Quỳnh hơi giận : - Anh không thích hả ? Hoài Kh ng vẫn không qu y mặt l i : - Em thiếu tiền học đến nỗi phải làm th m s o ? - Em không có thiếu, không phải em cần việc làm, nh ng đâu phải i cũng làm ng ời mẫu đ ợc . B n em i cũng khuyến khích em, chỉ có nh là phản đối thôi. - Và nh sẽ tiếp tục phản đối nữ , nh chú ghét những gì hào nhoáng bề ngoài, em bỏ ý định đi n đó đi, lo học hành đàng hoàng, s u đó r tr ờng và đến công ty nh làm, nh không thích em ch y theo sự phù phếm. Diễm Quỳnh bắt đầu giận l n : - Em biết lắm mà, có b o giờ nh ủng hộ việc làm củ em đâu . Từ đó đến giờ em có ý kiến gì cũng bị nh phản đối, nh không b o giờ làm b n đồng hành với em cả. - Nh ng những ý kiến em đ r có đúng không . Đừng nhắc l i mấy chuyện tr ớc làm gì , nói chuyện nầy đi, em nghi m túc mà suy nghĩ xem em cần cái gì, cái nào hợp với em . Đừng có h m vui nữ . - àm ng ời mẫu mà h m vui à, em không phải là con nít, đó là một công việc hẳn hoi, nh đừng có đánh giá thấp ng ời t . - Anh không đánh giá thấp, nh ng em thử nghĩ xem, s u nầy r tr ờng em làm ng ời mẫu luôn h y sao ? - T i s o l i không đ ợc ? Hoài Kh ng lầm lì : - Vậy em bỏ học đi làm đi. - Em không bỏ học, vừ học vữ làm cũng đ ợc vậy. - Hừm, tối ngày lo tập tành biểu diễn, cuối cùng rớt tốt nghiệp, xem em còn đủ sức lấy bằng đ i học không, còn làm nghề đó thì rất ngắn ngủi . Vậy s u đó em sẽ tính s o ? - Việc đến đâu giải quyết đến đó, em không thèm lo x . Nãy giờ lời qu tiếng l i, không i còn nhớ Tấn Dũng và Hồ Văn đ ng ngồi tr ớ c mặt họ . Cả h i đ mắt nhìn nh u . Biết là một trận cãi vã sắp nổ r . Quen rồi, m ời lần đi chơi thì đến tám lần có chuyện để cãi . Phải c n lập tức mới đ ợc. Nh ng Hồ Văn ch kịp l n tiếng thì Hoài Kh ng đã nói nh quát : - Cô bỏ cái tật ăn nói ng ng ng ợc đi. - Anh nói i ng ng ng ợc. Diễm Quỳnh buông trái táo xuống, định đứng dậy . Nh ng Hồ Văn đã vội cản l i : - Ngồi xuống đi Quỳnh, em định đi đâu vậy ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố - Đi đâu cũng đ ợc miễn đừng có thấy mặt nh ấy. - Đừng giận nh vậy nào. Tấn Dũng cũng l n tiếng : - ày nóng tính quá Kh ng, ch chi đã l um sùm, mày nhịn Diễm Quỳnh một chút không đ ợc sao. Hoài Kh ng qu y mặt chỗ khác, không trả lời . Diễm Quỳnh nói một cách ấm ức : - Từ đó giờ có b o giờ nh t tôn trọng em đâu, hở một tí là quát tháo . Em đâu phải là con nít. Hoài Kh ng qu y l i lầm lì : - Vậy những việc cô làm có đáng đ ợc ủng hộ không ? úc nào cũng l u ch u lóc chóc . ần tr ớc tự nhi n đòi đi buôn, cản b o nhi u cũng không đ ợc, cuối cùng bị g t s ch tiền . Chuyện đó ch xong thì l i đòi thi diễn vi n điện ảnh . Có lúc nào cô không làm tôi đi n đầu đâu. Diễm Quỳnh cố cãi : - Tôi sẽ tìm cách trả tiền đó cho nh, không cần nh phải nhắc. - Giỏi lắm, vậy thì trả liền đi, đừng có ki u kỳ với tôi. Diễm Quỳnh đứng bật dậy, nhìn Hoàng Kh ng nh đổ lử . Rồi qu y ngoắt ng ời bỏ đi . Hồ Văn vội đứng l n theo : - Đừng làm vậy Quỳnh. Nh ng Hoài Kh ng đã chận l i : - Cô t muốn đi đâu cứ mặc cô t . Để cô t đi đi . Cách nói củ nh nh càng khi u khích cô . Diễm Quỳnh mím môi đi nh nh hơn . Hồ Văn vội đuổi theo : - Chờ chút, nh nói này cho nghe nè Quỳnh. Nh ng cô đã bỏ ch y r phí cổng . Hồ Văn đành qu y l i, ngồi xuống c nh Tấn Dũng, nói nh trách : - ày quá đáng lắm Kh ng, con gái là thích nói ngọt, còn mày thì mỗi chút mỗi nóng nảy, cổ không giận s o đ ợc. Hoài Kh ng khoát t y : - Đừng nói đến cô t nữ , cô t luôn làm t o bực mình, lúc nào cũng muốn làm ng ời khác đ u đầu cả. - Đồng ý, tính Diễm Quỳnh công nhận là h y rắc rối, nh ng gì cũng phải nói từ từ chứ, mầy thiếu ki n nhẫn quá. Tấn Dũng xen vào : - Ng ời t là con gái mà, con gái thì rắc rối chút ít cũng dễ th ơng, mày phải chịu khó chiều chuộng cổ chứ. - T o không quen chiều những cái phi lý đâu, tụi mày có biết tụi mình vô tình làm h i t o không ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố - H i cái gì ? - úc nào tụi mày cũng b nh vực, trong khi lẽ r phải chỉ cho cổ thấy cái s i . Cô t quen tính nhỏng nhẽo rồi, cuối cùng ng ời gánh chịu chỉ là t o, mầy hiểu điều đó không ? - Chứ mầy quát tháo kiểu đó, không dỗ dùm mầy có n ớc cổ good bye mầy luôn. Hoài Kh ng nhún v i, không trả lời . Và ngồi lặng lẽ hút thuốc . H i ng ời ki cũng nằm dài r thảm cỏ ngắm trời mây . Không i buồn ngó đến trái cây còn bày đầy ắp tr n tấm khăn . Không có Diễm Quỳnh, tự nhi n mọi ng ời mất hứng muốn về . Nh ng không i l n tiếng tr ớc. Hoài Kh ng búng tàn thuốc r x , và châm l i điếu mới . Anh nhả khói li n tục nh cố dằn cảm giác bực tức . Sáng n y nh rất bận . Nh ng Diễm Quỳnh cứ nhèo nhẹo đòi đi picnic . Anh phải cố sắp xếp công việc để chiều ý cô . Cuối cùng thì buổi đi chơi biến thành trận gây gỗ nh thế này đây. Hình nh không khuấy đảo nh thì cô không chịu nổi h y s o ấy. Càng nghĩ càng thất tức . Hoài Kh ng quăng tàn thuốc đi, nói cộc lốc : - Về. - Còn mấy thứ nầy thì s o ? - Bỏ. Hồ Văn gom thức ăn l i rồi tặc l ỡi : - Công Diễm Quỳnh chuẩn bị cho dữ, bỏ thế nầy thật phí . ầy có thấy cổ chu đáo gh không ? Hoài Kh ng nhún v i, lặng thinh . Cô t luôn chu đáo đến mức cảm động . Nh ng đồng thời cũng luôn rắc rối chọc tức đến phát đi n . Từ lúc bắt đầu quen đến giờ, những lúc y n ổn củ nh thật vô cùng hiếm hoi. Buổi tối nh đến ký túc xá tìm Diễm Quỳnh . Nh ng cô đã đi học . Anh r quán c fe tr ớc cổng ngồi chờ . Khá lâu Diễm Quỳnh mới về . Dáng dấp mảnh m i đ p xe mi ni nhìn thật dễ th ơng . Nh ng khi đã th ơng rồi nh mới thấy không phải dễ . Và nh biết chắc chắn sẽ phải có một màn năn nỉ, tr ớc khi có thể nói chuyện bình th ờng với cô . Chuyện đó xảy r th ờng quá rồi. Hoài Kh ng rời quán cà fe, băng qu đ ờng . Anh lẳng lặng đi theo Diễm Quỳnh l n cần th ng . Còn cô thì chậm ch p từng b ớc nh suy nghĩ . Thậm chí không linh cảm đ ợc có ng ời đ ng đi phí s u và nhìn mình chằm chằm . Hoài Kh ng đi dấn l n phí tr ớc, đứng chặn tr ớc mặt cô : - Về tối vậy ? Cử chỉ củ nh làm Diễm Quỳnh giật bắn mình, k u l n một tiếng . Cô đ t y chận ngực . Hoài Kh nh c ời : - Anh xin lỗi. Diễm Quỳnh làm thinh . Nhớ đến chuyện lúc sáng, cô nổi giận l n, đẩy nh qu một b n : - Tránh đ ờng cho tôi đi. Hoài Kh ng giữ t y cô l i : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố - Kho n l n phòng, r quán c fe đi, nh có chuyện muốn nói. - Không r . Không đi đâu hết. Vừ nói cô vừ gỡ t y nh r , nhất định đòi l n phòng . Chuyện lúc sáng còn làm cô tức đùng đùng . uốn nói chuyện bình th ờng đâu phải là dễ . Cô quát l n nho nhỏ : - úc sáng nh đuổi em về thì bây giờ tìm làm gì, không khi nào em qu n cách c xử củ nh đâu . Anh về đi. - uốn nh về cũng đ ợc, nh ng phải nói chuyện cho xong đã. - Không cần nói. - Vậy em muốn gì ? - Không muốn gì hết, em ghét mấy ng ời coi th ờng em lắm, về đi. - T i s o nh phải về, lúc sáng i là ng ời đòi về tr ớc, em tự gây gỗ rồi tự bỏ đi, bây giờ qu y l i trách ng ời khác à ? Diễm Quỳnh hầm hầm : - ấy ng ời có biết ng ời t phải đón xe về một mình không, l i còn đuổi nữ , c xử đẹp thật đấy . Good bye đi. Vừ nói cô vừ đẩy m nh nh r . Rồi ch y vèo l n cầu th ng . Hoài Kh ng vịn t ờng cho khỏi tr ợt . Anh gọi giật l i : - Quỳnh. Nh ng Diễm Quỳnh đã ch y tr n hành l ng đến phòng mình . Hoài Kh ng đấm m nh t y l n t ờng một cái . Rồi qu y ngoắt ng ời bỏ về . Bây giờ thì nh tức cũng không kém cô . Thậm chí còn hơn thế nhiều . Anh quyết định bỏ mặc cô với công việc củ cô , không thèm qu n tâm tới nữ . Hoài Kh ng xuống lấy xe . Nh ng giữ chừng nh l i đổi ý, và c ơng quyết trở l n phòng Diễm Quỳnh . Anh gõ cử rồi đứng tự vào t ờng chờ . Rất m y ng ời mở cử là cô . Cô ló đầu r nhìn . Thấy nh, cô lập tức đóng cử l i . Nh ng Hoài Kh ng đã nh nh t y hơn . Anh lách ng ời b ớc vào : - Có i trong phòng không ? Vừ nói nh vừ ngó vào trong . Không có i ngoài Diễm Quỳnh . Anh qu y qu cô : - Vậy càng tốt, không có i càng dễ nói chuyện hơn. - Nh ng em không tiếp nh . Anh về đi. Hoài Kh ng không hề tự ái, và thản hi n đến ngồi xuống gi ờng cô : - Nếu em không chịu nói đàng hoàng, nh sẽ ở l i suốt đ m. - Anh dám không ? - Dám chứ, lúc đó ng ời khó xử là em chứ không phải nh. Diễm Quỳnh vẫn đứng dự vào cử . Cách lì lợm củ nh không làm cô tức chút nào . Ng ợc l i, nếu nh bỏ về thật mới đáng tức . Cô cũng muốn làm hoà lắm . Nh ng nhớ l i lúc sáng bị bỏ về một Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố mình, cơn giận cứ âm ỉ không chịu tắt . ặt cô nặng nh chì không thèm trả lời . Hoài Kh ng đứng dậy, đi đến tr ớc mặt cô : - Anh đã h mình đến đây, vậy vẫn ch - chịu hoà s o ? Chừng nào em mới bỏ tật giận d i nh vậy. ấy ng ời đã bỏ ng ời t về một mình, vậy bảo đừng giận hả ? Thì r là vậy . Hoài Kh ng thở hắt r : - S o em vô lý quá vậy, i tự ái bỏ về tr ớc ? - Nh ng... Diễm Quỳnh ngắc ngứ không nói đ ợc . B ng ời nh t đúng là đồ ngốc . Thấy ng ời t giận không hề năn nỉ một tiếng . Có nhất thiết phải sợ cô nh vậy không . Hoài Kh ng giận thì đã đành rồi . Nh ng còn h i ng ời ki , đáng lẽ phải tìm cách giữ l i chứ. Cô ch biết có n n giận tiếp h y không thì Hoài Kh ng đã l n tiếng. - Bây giờ nói tiếp chuyện đó đi. - Chuyện gì ? - Ng ời mẫu, không phải đó là chuyện em đ ng qu n trọng s o ? Ngắc đến chuyện đó, Diễm Quỳnh không còn tâm trí để giận nữ . Nh ng cũng không dám thể hiện nhiệt tình quá . Cô dè dặt : - Vâng, thì đó là chuyện qu n trọng. - Và sẽ kéo dài b o lâu ? Vẻ mặt Hoài Kh ng thản nhi n : - Nó có bền bỉ nh chuyện đi buôn không ? - Anh... Diễm Quỳnh l i ngắc ngứ . Kiểu hỏi châm chọc nh thế chẳng khác nào chặn họng ng ời t . Cô vung t y l n : - Không thèm nói chuyện với nh nữ . Vô vùng vằng bỏ đi l i phiá gi ờng, cáu kỉnh đếm t y l n gối, làm thinh . Chuyện đi buôn lần đó cô đã bị lừ s ch tiền . Đó là tất cả tiền Hoài Kh ng gởi vào ngân hàng . úc đó cô khóc hết mấy ngày . Anh chẳng hề trách một câu, còn qu y l i dỗ dành khá lâu cô mới nguôi đ ợc . Và chẳng b o giờ nh nhắc l i chuyện dáng xấu hổ đó . Thế mà bây giờ... Vừ qu vừ tức, cô mím môi : - i mốt đi làm có tiền, em sẽ trả l i cho nh. Hoài Kh ng gằn giọng : - Trả nổi không, vậy thì trả ng y đi. Thấy cô làm thinh, nh cố nén giận : - Anh ghét nhất cách nói đó củ em . Cái gì đã mất nh không nhớ đến nữ . Nh ng em không còn Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố cách nào dễ chịu hơn s o, s o cứ nói ng ng nh vậy. - Ai bảo nh nhắc l i làm chi, nh có biết em tự ái lắm không. - Anh nhắc không phải để trách móc, chỉ muốn em nhớ mấy lần thất b i đó mà đừng quậy nữ , lo học đi. - Anh có biết b n em i cũng thích đ ợc nh em không ? - Anh biết, nh ng không hẳn cái gì thi n h thích là mình phải l o theo. Diễm Quỳnh đuối lý im lặng . Nh ng vẫn không chịu thu : - Nh ng t i s o nh cản em ? - Vì nh sợ em học không nổi. Diễm Quỳnh l i im lặng . Thật tình cô cũng có ho ng m ng . Cô đ ng học h i t ờng, mà l i năm thứ t . àm ng ời mẫu chắc không phải là ít thời giờ . Ôm hết thì không hết, còn bỏ thì rất uổng . Ôi b o nhi u ng ời mơ ớc đ ợc l n sân khấu với những bộ đồ tuyệt đẹp . Không, dù Hoài Kh ng có cản thế nào đi nữ , dứt khoát cô cũng phải trở thành ng ơ `mẫu. Cô mím môi với một vẻ quyết tâm nh ng ời t sắp r trận : - Em sẽ học nổi, sẽ cố gắng sắp xếp đ ợc. Hoài Kh ng nhún v i nh không tin . Diễm Quỳnh t ởng nh sẽ tiếp tục phản đối . Và cô gồng mình l n nh con gà chọi, sẳn sàng đối phó . Nh ng nh nói một cách thản nhi n : - Cứ đợi đấy, nh không cản nữ , và sẽ kho nh t y nhìn em tự xo y xở . Nh ng nhớ, nếu gặp rắc rối thì đừng tìm nh khóc lóc là đ ợc rồi. Diễm Quỳnh hếch mũi l n : - T i s o em phải khóc chứ, em ch thấy i khóc vì làm ng ời mẫu b o giờ. Hoài Kh ng buông thõng : - Đừng nói tr ớc, để xem. Anh nhìn đồng hồ . Rồi đứng dậy . Diễm Quỳnh hỏi miễn c ởng : - Anh về hả ? Về sớm vậy. Hoài Kh ng nh ớng mắt : - úc nãy em đuổi mà. - úc nãy khác, bây giờ hoà rồi chứ bộ. - Anh không cho vậy là hoà, nh không con nít nh em. Diễm Quỳnh vung t y l n : - Không đ ợc nghĩ em non nớt nh vậy, con nít thì không thể làm ng ời mẫu đ ợc. Hoài Kh ng tỉnh bơ : - Nếu muốn ng ời khác nghĩ mình chững ch c, em hãy chứng minh bằng hành động đi. Nói rồi nh đi r cử . Diễm Quỳnh lững thững tiền nh đến cầu th ng . Đứng trong bóng tối, cô d n Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố dĩ kéo t y nh l i, nói nh thủ thỉ : - Đừng có giận em , bảo đảm lần nầy em sẽ thành công, sẽ không làm nh bực mình nữ đâu. - Để xem. - Anh giận em hả ? - Không. Diễm Quỳnh qu y r s u ngó dáo dác . Dãy hành l ng không một bóng ng ời . Cô hấp tấp choàng t y qu cổ nh : - Vậy... nh hôn em đi. - Coi chừng ng ời t thấy. - Không có i đâu, em nhớ nh lắm. Hoài Kh ng ôm ng ng ng ời cô , làm theo y u cầu một cách miễn c ỡng . Nh ng rồi đến l ợt nh bị quyến rũ , và ghì cô thật chặt : - Nhóc con lắm điều, quả thật là không thể giận em đ ợc. Cả h i s y s hôn nh u . Cho đến khi nghe tiếng chân d ới câu th ng . Hoài Kh ng vội buông cô r - Em vào đi, nh về nghe. Diễm Quỳnh d nhỏ . Cô nhìn nh đi xuống . Và tò mò cố nhìn xem t n đi l n là i . Ở phí d ới, Thái y đ ng lóc cóc nhảy l n mấy bậc th ng . Nụ c ời tinh quái tr n môi . Diễm Quỳnh ngó cô nh dò hỏi . Rồi c ời ng ợng ngập : - Đồ quỷ, mày thấy hết rồi hả ? Thái y nói tỉnh bơ : - H i ng ời đứng nh vậy, ở d ới nhìn l n làm s o không thấy, chẳng lẽ nhắm mắt mà đi. - Vô duy n. - Hứ, i vô duy n, tự nhi n bắt ng ời t xem phim tình cảm, ng ời t không l lối, còn qu y l i cự nự hả, ép ng ời quá, i chịu cho nổi. - Không thèm nói chuyện với mấy con nhỏ vô duy n nh mày. Nói rồi cô ngoe ngẩy bỏ đi . Vào phòng, cô kéo màn l i, ngồi rúc tr n gi ờng vì xấu hổ . Nhỏ y biết thì bảo đảm hơn dân số ký túc xá biết . Tụi nó sẽ đồn ầm l n là... Nghĩ đến đó, Diễm Quỳnh nhắm tít mắt l i . Thật là khủng khiếp. Nh ng bọn nó i l i không nh thế . Có i dám bảo không b o giờ hôn nh u không . à đã hôn rồi thì ở đâu cũng vậy thôi . Vậy thì không việc gì phải xấu hổ cả. Nghĩ vậy cô thấy y n tâm l n và thôi không nhớ tới nữ . Ý nghĩ củ cô l i chuyển s ng vấn đề qu n trọng nhất : Ng ời mẫu, thật cứ nh mơ ấy . ãi đến bây giờ cô vẫn ch tin mình đ ợc tuyển làm ng ời mẫu . Cô biết mình đẹp, nh ng đủ ti u chuẩn để xuất hiện tr n sân khấu thì cô ch b o giờ nghĩ tới. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố Diễm Quỳnh qu y s ng l i soi mặt trong g ơng, mắt mũi, miệng đều xinh xắn . Cô nhớ có những cô ng ời mẫu chụp hình tr n báo cũng không tuyệt sắc lắm . Ý nghĩ đó làm cô bớt hồi hộp hơn . Và cô vô tình c ời chúm chím một mình. Hôm s u Diễm Quỳnh đến công ty inh Tiến. Cô đến khá sớm so với giờ hẹn . Và đ ợc h ớng dẫn vào phòng chờ . Ngồi trong phòng, cô hồi hộp nhìn ng ời t đi qu l i ngoài cử kiếng . Các cô gái không i mặc xoàng xỉnh nh cô . Diễm Quỳnh tò mò nhìn những cô nàng ngồi chung phòng . Không thể không so sánh . Cô nhận r mình v ợt trội hơn tất cả về ngo i hình . Nh ng áo quần thì tầm th ờng đến phát qu . Trong môi tr ờng sinh vi n thì ăn mặc thế là đ ợc . nh ng ở nơi hào nhoáng nầy, cô thấy mình không đ ợc chút nào. Không phải chỉ mình Diễm Quỳnh, mà các cô ki cũng ngầm so sánh lẩn nh u . Ng ời nầy kín đáo nhìn ng ời ki , đánh giá cái đ ợc cái mất củ nh u và Diễm Quỳnh thầm thở dài một mình. Khi r về, cô lập tức đến công ty tìm Hoài Kh ng . Nhúc nhác nh thể n ớc mắt sắp ngập đến mũi . Cô đi thẳng đến cô gái trực ở bàn cố nói chậm chậm, chững ch c : - Chị vui lòng cho gặp nh Kh ng phòng vi tính. - Chị chờ một phút. Cô t nhấc máy gọi Hoài Kh ng, Diễm Quỳnh đến ghế ngồi chờ . một lát s u Hoài Kh ng đi xuống . Nhìn vẻ mặt căng thẳng củ cô, nét lo âu lập tức phản hồi l i tr n g ơng mặt nh : - Chuyện gì nữ đây ? Quỳnh kéo nh r sân : - Sáng n y em đến đó tập rồi. - ệt không ? - ệt, nh ng chuyện đó không có lớn, em chịu đ ợc. - Nếu chịu đ ợc thì s o l i ủ rũ nh vậy ? - Buồn lắm. Hoài Kh ng phì c ời : - Sắp trở thành ng ời mẫu mà buồn à ? Diễm Quỳnh phẩy t y, nhăn mặt : - Em đ ng buồn muốn chết mà nh còn c ời, em chán lắm, thà không biết thì thôi, biết rồi nhìn l i mình, em chán th m, em thật sự chán em lắm rồi. - Đừng khóc, cái gì từ từ nói. Diễm Quỳnh quẹt mũi : - Khóc đâu mà khóc, nh ng em chán lắm. - Nói có h i câu mà chán đến cả chục lần . Chuyện gì mà nghi m trọng vậy . R quán nói chuyện đi. Cả h i đi qu đ ờng . Vào quán c fe . Hoài Kh ng gọi n ớc rồi qu y l i cô với vẻ qu n tâm đặc biệt Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố : - Thế nào, chuyện gì mà chán ? Diễm Quỳnh cắn ngón t y, đầu ngoẹo s ng một b n đầy vẻ ủ rủ . Cử chỉ củ cô làm nh không nén đ ợc c ời : - ới đi tập buổi đầu ti n, chắc chắn là không bị i g t tiền rồi . Cũng không bị phân v i làm bà già nh diễn vi n . Vậy thì em chán cái gì, i dám chọc ghẹo em ? - Không i chọc nh ng buồn lắm. - Nói cụ thể nỗi buồn đó đi. Diễm Quỳnh bứt rứt cắn muốn gảy cả móng t y : - Không buồn s o đ ợc, vô đó i cũng mặc đồ đẹp, toàn là model c o cấp, chỉ có mình em là ăn mặc xoàng xĩnh , em xấu hổ lắm. Nét mặt Hoài Kh ng thật điềm tĩnh : - Có nghiã là em muốn m y đồ mới ? - Chứ còn cách giải quyết nào khác đâu, nếu mặc đồ bình th ờng em sẽ không đến đó nữ . Em đã nói rồi, em chán lắm. - Khi l n sân khấu là ng ời t sẽ cho em mặc đồ đẹp, lúc đó i cũng nh i, s o l i không chịu. Diễm Quỳnh vung t y, hấp tấp : - Nh ng lúc vào công ty thì khác, i cũng model, chỉ có mình em là qu , em không chịu nh vậy đâu. - Ng ời t là dân đi làm, còn em chỉ mới là sinh vi n . ỗi ng ời có hoàn cảnh khác nh u chứ, làm s o em đòi giống họ đ ợc. - Nh ng họ cần gì biết em là sinh vi n . Họ thì đẹp lộng lẫy, còn em thì lôi thôi nh con vịt, họ sẽ c ời em, sẽ khi dễ em, em không chịu vậy đâu. ắt cô bắt đầu đỏ hoe, dằn dỗi : - Nếu nh không muốn mu đồ cho em thì em sẽ đi v y chỗ khác, m i mốt có l ơng em sẽ trả họ. Hoài Kh ng nghi m mặt : - Anh không thích nghe cách nói nh vậy, em bỏ giọng điệu đó đ ợc không ? Anh có thể để em v y m ợn kiểu đó đ ợc s o ? - Chứ không có tiền thì em phải làm s o vậy chứ làm s o đây. - Vấn đề không phải nh tiếc tiền, mà là ở chỗ khác. úc ấy ng ời ch y bàn m ng n ớc tới . Hoài Kh ng im lặng chờ cô t đi, rồi nói tiếp : - ới đi làm mà đã bắt đầu đu đòi rồi s o ? - Cái đó là bắt buộc chứ không phải đu đòi. Hoài Kh ng không trả lời, nh đẩy ly n ớc đến tr ớc mặt cô . Nh ng cô ngúng ngẩy đẩy r : - Em không muốn uống, em nhức đầu quá, uống không nổi. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố - Nếu bây giờ có áo mới, em sẽ hết nhức đầu chứ gì ? Diễm Quỳnh không trả lời, cô bắt đầu c cẩm, kể lể : - ấy chị trong công ty nh đấy, i cũng diện ngất trời, ý là họ làm về kỹ thuật đấy . Còn em thì s o, em làm ng ời mẫu thì phải khác chứ, phải diện x hơn nữ , thế mà nh không cho, nh đâu có cần biết em xấu hổ r s o, m i mốt đừng bảo th ơng em nữ , em không thèm nghe đâu. Hoài Kh ng thở hắt r : - Nói chuyện không hiểu, toàn là nghĩ lệch l c, em khó chịu vừ thôi. - Phải rồi, ng ời t ngu ngốc lốc, không xứng đáng với mấy ng ời từng trải đâu, vậy thì về. Vừ nói cô vừ khoác giỏ l n v i, dằn dỗi đứng dậy . Nh ng Hoài Kh ng kéo m nh cô ngồi xuống. - Đừng có con nít nữ , ngồi nói chuyện đàng hoàng đi. - Nói cái gì cũng bị nh phản đối thì nói làm gì : Cô nguẩy đầu một cái, bắt đầu lải nhải : - Từ đó giờ y nh rằng nh không đồng ý em bất cứ chuyện gì cả, hở môi r là nh cản, hoặc l n án, em chán nh lắm rồi. Hoài Kh ng điềm nhi n : - Anh cản, nh ng có b o giờ em chịu nghe không, rốt cuộc rồi nh vẫn làm theo ý em . Cuối cùng khi gặp rắc rối em qu y l i khóc lóc với nh. Đã mấy lần nh vậy rồi Quỳnh ? - Nh ng em chỉ s i có mấy lần đó thôi, lần nầy thì khác rồi . Ng ời t tuyển em làm ng ời mẫu chứ không có g t em. - Đúng, lần này thì em không bị g t, nh ng l i bắt đầu đu đòi, em chỉ toàn làm nh không y n tâm . Bắt đầu đi làm thì đã so sánh . Rồi m i mốt sẽ đến chuyện gì nữ ? - Vậy là hết rồi, đâu có chuyện gì nữ đâu. - Có chắc không ? Anh không tin, nh quá thừ kinh nghiệm rồi. - Chắc chứs o không, rắc rối gì nữ bây giờ. Hoài Kh ng không trả lời, cầm ly n ớc l n uống một m ch . Diễm Quỳnh nhìn nh, c ời thầm một cách vui thích . Cô biết đó là dấu hiệu củ sự yếu đuối không muốn thể hiện . Và thế nào nh cũng chiều chuộng . từ đó giờ có b o giờ nh không chiều ý cô, kể cả những điều vô lý . Và cô hớn hở kéo tay anh : - Thế nh sẽ đ em đi chợ chứ ? Đi ng y bây giờ nhé. Hoài kh ng nhìn đồng hồ, lắc đầu : - Đi bây giờ không kịp đầu, em phải về ngủ để chiều đi học nữ . Rồi nh qu đ đi. Diễm Quỳnh phụng phịu : - Thôi, để tối lâu lắm, chiều n y nghĩ một buổi cũng đ ợc. Hoài kh ng nhìn cô một cái, nói nghi m khắc: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố - Không đ ợc nghĩ, chuyện gì để tối giải quyết. Diễm Quỳnh đành nh ợng bộ ngồi im . Cô miễn c ỡng cầm ly n ớc uống một ngụm . và đầu óc bắt đầu vẽ vời đủ thứ chuyện . Tối n y cô sẽ th hồ mu sắm . Và dĩ nhi n sẽ chọn những kiểu dồ đẹp nhất, những mẫu chọn lọc thích hợp với cô chứ không phải ăn mặc lung tung . úc đó cô sẽ không sợ thu kém i và vui vẻ hẳn l n và bắt đầu nói chuyện không ngớt. B n c nh cô , Hoài Kh ng ngồi trầm lặng hút thuốc . Anh trả lời những câu hỏi củ cô một cách lơ đãng . Còn đầu óc thì nghĩ đến chuyện khác . Anh không thích Diễm Quỳnh l o theo cuộc sống hào nhoáng mà nh biết chắc chắn nó sẽ xảy r . Nh ng có muốn kìm cô l i cũng không đ ợc . Diễm Quỳnh vừ b ớng bĩnh vừ xốx nổi . uốn cái gì là cố làm cho bằng đ ợc . Nh ng khi thất b i thì khóc lóc bỏ cuộc . Đã mấy lần nh vậy rồi . Hoàng Thu Dung Tr n Phố Chuong 2 Điều tệ h i là , lần này nh không tin cô bỏ cuộc . Anh sợ một ngày nào đó sẽ không giữ đ ợc cả cô . Đó là một ý nghĩ đen tối . Nh ng không thể không nghĩ đến. Thấy Hoài Kh nh cứ nhìn r đ ờng với dáng điệu thờ ơ , Diễm Quỳnh cụt hứng , nhăn mặt : - Nãy giờ nh không nghe em nói phải không ? - Có chứ , em nói chuyện nghe vui lắm. - Thế s o nh không vui , em có cảm t ởng nh bất mãn em lắm ,và không hiểu t i s o nh luôn … Hoài Kh ng chặn l i : - Thôi đủ rồi , đừng nói nử . - Đấy , cái gì nh không thích thì cứ có thái độ nh vậy , em ghét mấy ng ời độc tài lắm. Hoài Kh ng không trả lời . Anh gọi tính tiền , rồi đứng dậy đi r cử . Diễm Quỳnh cũng tung tẩy đi theo . Cô biết Hoài Kh ng đ ng bực mình vì tật lải nhải củ cô . Nh ng đ ng vui n n cô sẵn sàng bỏ qu không giận. Khi Hoài Kh ng đ cô về ký túc xá , cô dặn dò cẩn thận : - Tối n y em nhờ nh đó , đừng có qu trễ quá nhé. - Chuyện áo quần không có qu n trọng , chủ yếu là t t ởng củ em kià. Diễm Quỳnh nhăn mặt định nói . Nh ng nh đã phóng xe đi . Cô c u có đi l n phòng . Thái độ củ nh làm cô mất hứng . úc nào cũng l n mặt d y bảo nh ông cụ . Anh đi làm có mấy năm chứ b o Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố nhi u . Ấy mà luc nào cũng coi cô là con nít . ấy chị khó tr ớc bảo đi làm rồi nhìn l i mấy cô sinh vi n là thấy mình già . úc đó cô cũng thấy vậy . Nh ng bây giờ cô bắt đầu đi làm rồi , đã tự khẳng định mình rồi . Cô muốn Hoài Kh ng phải coi cô là bình đẳng. Buổi chiều , Hoài Kh ng đến sớm hơn đã hứ . Anh đ cô vào các shop với một sự ki n nhẫn l th ờng . Và Diễm Quỳnh bị choáng ngộp tr ớc cuộc sống hào nhó ng mới . Cô lôi Hoài Kh ng đi hết nơi này đến nơi khác để tìm những kiểu đồ mà cô mặc phải khác ng ời . ần đầu ti n cô mu sắm một cách tho ? thu nh thế . Gần nh vung t y n n chẳng hề biết nh vậy là phung phí. Hoài Kh ng không có ý kiến gì ngoài sự im lặng . Không biết là đồng tình h y phản đối . Diễm Quỳnh mãi m với tâm tr ng háo hức n n cũng không để ý thái độ củ nh . Cô lôi Hoài Kh ng về phòng . Quần áo bày đầy cả tr n chiếc g ờng nhỏ củ cô . Không có i ở phòng càng thoải mái . Cô th y hết bộ này đến bộ khác , đi qu đi l i tr ớc mặt Hoài Kh ng với câu hỏi độc nhất đ ợc lập đi lập l i: - Đẹp không nh ? Hợp với em không ? - Đẹp , đẹp , hợp Đó là câu trả lời duy nhất củ nh trong suốt buổi xem Diễm Quỳnh biểu diễn thời tr ng . Cuối cùng khi cô nâng niu xếp l i tất cả , nh buông một câu ngắn gọn : - i mốt đi chơi với nh , nhớ đừng mặc mấy thứ này. Diễm Quỳnh buông chiếc áo tr n t y xuống . Qu y nh nh l i nhìn nh , cụt hứng : - S o vậy ? - Anh không thích - Nh ng nó đẹp lắm mà , nh không thấy vậy hả ? Hoài Kh ng nhún v i : - Anh thấy , nh ng không thích Diễm Quỳnh tiu nghỉu lặp l i : - Sao vậy ? - Em ăn mặc nh vậy nh không quen đâu . Anh dị ứng với cảm giác mình đi b n c nh một ngôi s o . Khi đó cô t là củ đám đông chứ không phải là ri ng củ mình nh. Diễm Quỳnh dằn dỗi : - Thế thì nh đ em đi mu làm gì ? - Vì em muốn , nh để cho em làm hết ý em đó , đến b o giờ em biết chán. - Em không b o giờ chán cả . Chán nh thì có , lúc nào nh cũng làm em mất hứng , nh không b o giờ đồng tình với việc em làm cả. Bất ngờ cô oà l n khóc . Và quăng quần áo tứ tung trong phòng . Hoài Kh ng nhìn sững cô . Ng c nhi n cùng cực . Anh gom mấy chiếc áo l i rồi đến tới tr ớc mặt cô : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố - Bây giờ có đồ đẹp rồi vẫn không chịu s o ? Còn khóc chuyện gì nữ . - Chuyện gì mặc em , nh đi về đi. - Có chuyện gì thì nói , không đ ợc đuổi nh nh vậy. Diễm Quỳnh vung t y l n , tức tối , cô giậm chân nh thể hiện cho hết cơn giận : - Anh không thích đồ củ em thì em mặc làm gì nữ . T i s o nh lúc nào cũng ch em hết vậy . Có b o giờ nh làm gì mà em phản đối đâu . Em chịu nh hết nổi rồi. Càng nói càng thấy tức , và cô khóc dữ hơn . Anh giỗ mấy cũng không chịu nín . Cuối cùng Hoài Kh ng lắc đầu ng o nhán : - Thôi đ ợc rồi , nh hứ từ đây về s u sẽ ủng hộ em hoàn toàn , bất cứ chuyện gì em làm nh cũng đều gật đầu , nh thế đ ợc ch ? Dỗ cách đó chẳng khác nào chọc tức th m . Diễm Quỳnh giẩy nảy : - Anh mỉ m i em đó hả ? Thế thì nh gom hết mấy thứ đó về đi , em không cần đâu . Em không thể nhờ vả ng ời khác để nghe ng ời t nặng nhẹ , em không thèm đâu. - Thôi đủ rồi , cô quá quắt lắm. Hoài Kh ng chợt quát l n , và đứng dậy , tiếp : - Cái gì cũng không chịu , chiều chuộng b o nhi u cũng không làm cô vừ lòng , cô bỏ thói đỏng đảnh đó đi. Và tr ớc cặp mắt sửng sốt củ cô , nh bỏ đi một m ch r cử , không thèm ngoái đầu l i chào . Anh nghe tiếng khóc thật lớn củ cô . Nh ng cũng không hề qu y l i . úc này nh không đủ ki n nhẫn để chịu những tính nết kỳ quặc củ cô nữ . Hoài Kh ng bỏ về nhà . Anh th y đồ rồi đến ngồi vô bàn làm việc . Nh ng những ý nghĩ bực mình cứ lộn xộn trong đầu ,, không thể nào tập trung đ ợc . Cuối cùng nh bỏ r sân ngồi . Cơn giận làm nh tự bảo với lòng là sẽ mặc kệ tính đỏng đảng củ Diễm Quỳnh , và từ n y về s u không thèm qu n tâm đến cô nữ . Tối hôm s u nh bận công chuyện n n qu n khuấy Diễm Quỳnh . Anh và Kim Thu đ ng kết hợp viết sách về ch ơng trình vi tính . Buổi tối cô h y qu nhà nh làm việc đến tận khuy . Cả h i đều tr nh thủ hoàn thành ch ơng cuối vì tuần s u phải gởi bản thảo đến nhà xuất bản . Hoài Kh ng không còn thời gi n để thở , nói gì là giải quyết những chuyện l n m n. Nh ng vào lúc nh tập trung nhất thì Diễm Quỳnh l i xuất hiện . Anh và Kim Thu đ ng ở phòng khách . Cả h i đ ng chăm chú vào bàn phím n n không thấy Diễm Quỳnh . Đối với cô thì đó là một sự phớt lờ cố ý và cô thấy tức gh gớm . Cô đứng ở cử nhìn vào và nói ngắn ngủn : - Xin chào. H i ng ời qu y l i nhìn . Kim Thu gật đầu c ời với Diễm Quỳnh , rồi ngồi y n đợi Hoài Kh ng . Trong một thoáng, nh thật sự ng c nhi n vì sự có mặt củ Diễm Quỳnh : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố - Em đi đâu vậy ? Diễm Quỳnh b ớc tới đặt túi xách đầy đồ l n bàn , l nh lùng : - Tôi trả cái này cho nh. - Cái gì vậy ? Hoài Kh ng hỏi một cách vô t . Rồi chợt nhớ r , nh nhíu mày : - Cô làm trò gì vậy ? - Không làm trò gì hết , đơn giản là tôi không thích ng ời khác coi th ờng mình , trả l i nh đấy. Hoài Kh ng giận run . Anh lầm lì nhìn cô , không trả lời . Diễm Quỳnh hếch mặt l n : - Nhớ từ đây về s u đừng đến tìm tôi nữ . Cô c ời với Kim Thu một cái . Rồi qu y ng ời bỏ về . Cử chỉ củ cô đúng là một sự chọc giận . Hoài Kh ng hất chiếc giỏ xuống đất , quát theo : - ng mấy thứ này về đi , và đi cho khỏi mắt tôi. Nh ng Diễm Quỳnh vẫn không thèm qu y l i , chỉ hơi ngoái đầu ném l i một câu ch nh chu : - Tôi không thèm. Cô đi r cử . Hoài Kh ng lầm lì nhìn theo . Chợt nh qu y l i bàn : - Tiếp tục đi Kim Thu vẫn ngồi y n . Cặp mắt cô nhìn nh đầy qu n tâm : - Cổ giận nữ phải không ? Có thể kể với tôi chuyện gì không ? Hoài Kh ng nhún v i : - Những trò giận dỗi con nít đó , nếu kể r sẽ đến sáng . Đừng để ý nữ , rồi cổ sẽ qu n thôi. Kim Thu vẫn nói tiếp : - Nh ng trả đồ nh vậy không phải chuyện nhỏ đâu . Anh n n dà xếp ng y đi. Thấy Hoài Kh ng không trả lời , cô mỉm c ời nhận xét : - Diễm Quỳnh còn trẻ con quá , y u một cô bé nh vậy nh phải chịu đựng thôi . Bảo đảm s u này r đời , cô t sẽ trầm l i hơn , lúc đó nhớ l i , cô t sẽ tội nghiệp nh và không để lục đục nữ . - Tôi cũng hy vọng nh vậy Anh nói nh t lự : - Gí mà Diễm Quỳnh đ ợc một chút sự dịu dàng vị th nh củ Thu , có lẽ tôi đỡ khổ hơn. Kim Thu nhìn nh một cái rồi ngó chỗ khác với một thoáng bối rối . Hoài Kh ng không để ý cử chỉ củ cô . Anh c ời khẽ một mình : - Thu là ng ời hiểu tôi nhiều nhất , vậy cô có thể nói thật với tôi không ? Tôi muốn biết mẩu con gái nh Diễm Quỳnh , phải thuần phục cô t bằng cách nào ? Cô t không dễ hiểu chút nào , phải nói là tô i th ờng h y nhức đầu với cô t . Anh nhún v i một cái , nh chịu thu . Cử chỉ củ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ nh làm Kim Thu phì c ời : Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố - Không phải chỉ một mình tôi , mà cả nh Dũng và nh Văn cũng thấy điều đó . Phải nói là Diễm Quỳnh quá xốc nổi , quá nhõng nhẽo . Cách h y nhất là nh n n cứng rắn một chút. - Đĩ nhi n rồi , có điều tôi muốn biết , phải làm cách nào để cô t bớt rắc rối , Thu cũng là con gái không lẽ không hiểu tâm lý con gái hơn s o. Kim Thu lắc đầu : - Nh ng tôi đâu có nhõng nhẽo , cũng không trẻ con , làm s o tôi biết đ ợc Diễm Quỳnh nghĩ gì mà cố vấn cho nh. Cả h i phì c ời . Hoài Kh ng xo y ng ời l i tr ớc bàn , nh không muốn nói chuyện đó nữ , nh qu y mặt về phí cô : - Tiếp tục di. Anh cúi xuống bàn , bắt đầu làm việc , không để ý cái nhìn x xăm củ Kim Thu . Cô không thể tập trung trở l i đ ợc . Nhất là lúc này , s u khi chứng kiến màn giận dỗi củ Diễm Quỳnh . Cô không giận cô t , nh ng buồn . một nổi buồn d i dẳng ph tiếc nuối . Và cô l i bắt đầu rơi vào tâm tr ng i oán bằng một chữ “y u “… Nếu nh Diễm Quỳnh không xuất hiện trong mắt Hoài Kh ng . Nếu nh cuộc đời nh . Thì 4 ng ời vẫn cứ gắn bó với nh u nh x nh không m ng cô vào . Và cô vẫn là đứ con gái độc nhất đ ợc nhóm b ng ời chiều chuộng . Cô sẽ không ỏng ẹo quá quắt nh Diễm Quỳnh . Sẽ không làm Hoài Kh ng đi u đứng khốn đốn . Cô t ngốc quá . Không biết nâng niu những gì mình có . Trong khi cô … - Nghĩ gì vậy Thu , tôi gọi đến h i lần rồi đó – Hoài Kh ng l n tiếng. Kim Thu vẫn không th y đổi t thế ngồi . Khuôn mặt cô đăm chi u : - Tự nhi n tôi nhớ lúc mình còn học phổ thông , lúc đó vui quá. Hoài Kh ng buông viết xuống , qu y l i : - S o bỗng nhi n Thu đ cảm vậy . Bây giờ mình vẫn nh tr ớc , có khác gì đâu. Kim Thu g ợng c ời : - Khác chứ . Gần nh là một sự đỗ vỡ . Tô không trách Diễm Quỳnh , nh ng cô t đã giật nh r khỏi chúng tôi . Không đúng s o. Hoài Kh ng nói vô t : - Cô ấy không giật đ ợc đâu . Trong lòng tôi , vị trí củ b ng ời vẫn không th y đổi . Tôi luôn ý thức mình có đ ợc b n bè bền vững . Ng ời t bảo ng ời cũ b o giờ cũng thân hơn , tôi hiểu rõ điều đó lắm. - Nh ng có một điều nh không hiểu đ ợc , nh là sự vô tình tàn nhẫn , nh không biết đâu. Hoài Kh ng nh ớng mắt : - Đó là cái gì ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Tr n Phố Hoàng Thu Dung Kim Thu lập tức lắc đầu : - Tôi chỉ buột miệng nói vậy thôi , không có gì c ? Cô thu dọn đồ đ c tr n bàn ,rồi nhìn đồng hồ : - Tối n y nghĩ sớm đi nh Kh ng .Tự nhi n tôi l ời quá. - Đi uống cà ph không ? - Thôi , về ngủ , m i dậy sớm làm tiếp. Hoài Kh ng không giữ Kim Thu l i . Cô về một luc thì nh cũng rời bàn , đi r sân th giản . Anh không vô tình đến mức không nhận r thái độ l l củ cô . Nh ng không hiểu đó là chuyện gì. Kim Thu là vậy . Buồn giận gì cũng giữ kín trong lòng . Không làm ầm ỉ l n nh Diễm Quỳnh . Ứơc gì mà Diễm Quỳnh nhu mì l i một chút. Nghĩ đến Diễm Quỳnh , Hoài Kh ng lập tức lắc đầu cố không nghĩ . Nh ng không nghĩ cũng không đ ợc . Dù muốn dù không nh cũng l o vào phân tích tất cả việc làm củ cô . Nhất là thái độ lúc nãy . Anh cứ nghĩ chiều chuộng đến mức ấy thì Diễm Quỳnh sẽ vui vẻ l n . Vậy mà cô t vẫn không vừ lòng . Cô t còn muốn gì nữ đây. Tấn Dũng và Hồ văn ngồi ở hàng ghế thứ b trong nhà hát . Tối n y là ch ơng trình c nh c thời tr ng , là lần đầu ti n Diễm Quỳnh trình diễn tr n sân khấu . Ngoài nhóm b n củ cô r , cố cứ nhất định đòi h i ng ời phải có mặt . Cả h i vốn không thích xem xiếc mấy thứ này . Nh ng vì quá nhiệt tình với cô n n đã có mặt thật sớm. Khi Diễm Quỳnh b ớc r sân khấu . H i ng ời gần nh nín thở vì ng c nhi n . Gần nh không nhận r cô đ ợc nữ . Không phải vì bộ áo tr n ng ời cô , mà là phong cách khác l , đầy sức quyến rũ và tự tin . Cô vừ là Diễm Quỳnh bình th ờng vừ to ? sáng nh một ngôi s o thực thụ . Dù không hiểu gì về nghề này , Hồ Văn cũng phải công nhận Diễm Quỳnh có tài năng phù hợp với sàn diễn. Chẳng có vẻ gì là non nớt củ lần đầu b ớc r sân khấu cả. Anh qu y qu Tấn Dũng : - Cô bé làm t o ng c nhi n quá. - Thằng Kh ng mà thấy chắc nó giận không lâu đâu , họ huấn luyện thế nào mà cô t có phong cách h y nh vậy nhỉ ? Hồ Văn nói nh nhận xét : - Bảo đảm cô t còn tiến x nữ , và sẽ nổi tiếng không lâu đâu. Tấn Dũng im lặng đồng tình . Cả h i không nói chuyện nữ . Và nhìn l n sân khấu chờ sự xuất hiện củ Diễm Quỳnh để nhìn . Đến khuy khi kết thúc ch ơng trình . H i ng ời đi l n hậu tr ờng tìm kiếm. Diễm Quỳnh cũng vừ đi r . Cô bị b n bè vây qu nh đến nổi không thấy cô đâu nữ . Cả h i đứng gần đó chờ . một lát Diễm Quỳnh đi về phí họ , vẻ mặt r ng rỡ vui s ớng , giọng cô trong veo : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố - H i nh chờ em có lâu không ? - Không lâu lắm , bây giờ Quỳnh về với b n h y để tụi nh đ về ? - Em đi với mấy nh. - Đi uống n ớc chút nhé. - Da. 1 lát s u cả b ngồi trong quán cà ph . Tấn Dũng và Hồ văn mỉm c ời , ngồi y n nhìn Diễm Quỳnh . Cô kể huy n thuy n về buổi biểu diễn . Và cũng c ời không ngớt . Nh ng chỉ một lát s u cô chợt y n lặng . Rồi vẻ mặt héo đi : - Anh Kh ng không đi với mấy nh phải không ? Tấn Dũng và Hồ văn nhìn nh u lúng túng . Biết là phải nói thế nào để n ủi cô , nh ng không ngờ Diễm Quỳnh hỏi đột ngột nh vậy . Tấn Dũng nói lúng búng trong miệng : - T i … tối n y nó bận … nó cũng muốn đến lắm , nh ng mà không đến đ ợc. Diễm Quỳnh không tin chút nào . Đối với cô , đó là lời bào chữ vụng về nhất . Cô buồn buồn : - Ảnh biết đây là đ m diễn đầu ti n củ em , vậy mà cũng không thèm đến . Ảnh đâu có qu n tâm đến em. - Có , có đấy chứ , nh ng nó bận đột xuất mà . bận thật mà. - Không phải , nếu muốn thì bận cách mấy ảnh cũng đến rồi . Em biết đó là cách trừng ph t em , vì em đã cãi cọ với ảnh . Ảnh làm nh vậy để chứng tỏ là không cần em , em biết mà. Cô chớp chớp mắt . Hồ văn rầu rĩ ngó chỗ khác . Nh ng điều mà nh sợ nhất l i bắt đầu xảy r . Diễm Quỳnh đã bắt đầu khóc thật rồi . Anh chịu còn không nổi huống gì là Hoài Kh ng . Anh chợt thấy tức Hoài Kh ng thật sự . Nó tránh mặt Diễm Quỳnh thì y n thân rồi . Còn nh và Tấn Dũng thì phải chịu đựng mấy giọt n ớc mắt ki . Thật là không dễ chịu tí nào . Anh nói nh hốt hoảng : - Đừng khóc , Quỳnh , thằng Kh ng bận thật đấy , thế nào ngày m i nó cũng đến tìm em mà. Diễm Quỳnh hít mủi : - Em không di , tui. em gận nh u mà . Hơn tháng rồi ảnh đâu có tìm em . úc tr ớc không đến còn chấp nhận đ ợc , nh ng biết tối n y là đ m diễn qu n trọng củ em mà ảnh cũng không đến ,ảnh cố chấp lắm . Em không b o giờ th thứ đâu . Hức … Hức…. Hức…. Cô l i khóc lớn hơn . Tức đến không kềm chế đ ợc , và cũng không nhớ mình đ ng ở đâu , Rất m y trong quán đèn hơi tối , tiếng nh c l i lớn n n không i nghe thấy . Tấn Dũng nhìn qu nh y n tâm vì không bị i nhìn . Anh nói nh n ủi cô : - Đâu phải không tới xem em biểu diễn là nó không qu n tâm , m i mốt hết giận nh bảo đảm nó sẽ xin lỗi em , đừng buồn nữ nhé. - Em không thèm buồn đâu . Việc gì em phải để ý một ng ời coi th ờng em chứ . Em không thèm buồn. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàng Thu Dung Tr n Phố - Ừ … ờ … nếu nghĩ đ ợc vậy em sẽ thoải mái hơn. Hồ văn đá chân nh một cái . Rồi xen vào : - Anh Dũng chỉ nói đù thôi , chứ giận thì làm s o mà thoải mái đ ợc . H y là ngày m i tụi nh đ Quỳnh đi chơi. Diễm Quỳnh chống cằm ủ rũ : - Thôi , em không muốn đi đâu cả . Em chán đời lắm. Hồ văn suýt phì c ời . ới bị giận một chút mà đã th n chán đời rồi . ặc dù áy náy cho cô nh ng nh vẫn thừ nhận Hoài Kh ng phải trị cô nh vậy mới đ ợc . Chứ tính cô quá quắt nh thế chiều chuộng b o nhi u cho đủ . Hình nh những cô gái đẹp sinh r là để làm khổ con tr i . Diễm Quỳnh là điển hình cụ thể nhất. Cô ngồi một chút rồi đòi về . Anh và Tấn Dũng đ cô về ký túc xá . Nhìn dáng điệu rầu rĩ cô , nh không khỏi động lòng , tội nghiệp . Hoài Kh ng mà nhìn cô nh vầy chắc không đủ dũng khí để trừng ph t tiếp đâu. Hôm s u vào công ty , Hồ văn đi qu tìm Hoài Kh ng : - Thế nào ? - Thế nào cái gì ? - Diễn thành công không ? - Phải nói là hết ý , cổ có duy n với sân khấu lắm. - Vậy s o Im lặng một chút , nh hỏi bình thản : - Tối qu vui vẻ chứ ? - Vui gì mà vui , khóc quá trời luôn , làm tụi t o không biết đ ờng đâu mà đỡ. Hoài Kh ng nh ớng mắt : - Điễn th n`h công nh vậy mà còn khóc à ? Hồ văn suy nghĩ một lát , rồi đập v i nh một cái : - Giận b o nhi u đó đủ rồi ch . Hôm qu cổ nghĩ mày sẽ đến , tới chừng thấy chỉ có tụi t o , cổ khóc mù trời , tội nghiệp quá . Tr n y qu b n đó đi ông. Thấy Hoài Kh ng im lặng , nh nói tiếp: - Suy cho cùng cổ có tật h m chơi , h y nhõng nhẽo một chút , nh ng y u mày nhiệt tình . Có ng ời y u đẹp thì phải chịu khó chìu chứ s o. Hoài Kh ng c ời nh t không trả lời . Hồ văn nhìn nhìn nh : - 1 buổi tối vui vẻ nh vậy mà cổ không qu n tâm , chứng tỏ cổ coi mày qu n trọng hơn , làm vậy coi chừng cố chấp đó . Không lẽ mày đợi cổ xin lỗi . Ng ời t là con gái phải ki u hãnh chứ. - Nhất là con gái ý thức về quyền lực củ mình phải không , thôi . Xin đủ , đừng nhắc đến cô t nữ . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -