Tài liệu Mùa nước lũ - trần công nhung

  • Số trang: 140 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 116 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Mùa Nước Lũ - Trần Công Nhung
Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 (chương kết) Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ Chương 1 (Trước khi vào truyện: Ðây là câu chuyện hư cấu, nhưng lại dựa trên những địa danh có thật, một vài nhân vật có đời sống y như ở ngoài đời. Nó là câu chuyện tâm tình của những người tôi quen. Sự trùng hợp tên tuổi hoàn toàn ngoài ý muốn của người viết.) Năm 54, "hòa bình lập lại", phải thành thật nhận rằng ai cũng vui mừng. Chiến tranh không còn, cuộc sống sẽ nở hoa. Nam đang theo các lớp trung học ở Huế, đã vội vả thu xếp hành trang về quê, bên kia vĩ tuyến 17. Nam lên chuyến bay Air Việt Nam cuối cùng của hãng Cosara đi Ðồng Hới. Tiếng động cơ nổ rầm rầm nhưng dường như Nam không hay biết, đầu óc Nam ngổn ngang trăm thứ. Từ nay Nam sẽ xa hẳn bạn bè trường lớp hay sao ? Những năm sống ở Ðịa linh, Tây Thượng, Chợ Cống, Ðập Ðá... Trường Hương Trà, Trường Việt Anh, những bạn bè thân, những buổi đi chơi núi Ngự Bình, biển Thuận..An.. bao nhiêu là kỷ niệm của xứ Huế mộng mợ Nam thấy lòng thương nhớ nảo nề...nhưng không thể bỏ mẹ bỏ em...Nam phải về dù nơi đó có nghèo khó quê mùa chăng nữa... Máy bay đáp xuống phi trường Bàu Tró, dưới cái nắng như thiêu của trời mùa hạ. Nắng và Gió Lào làm cho cảnh vật một nơi vốn đã nghèo lại khô héo thêm. Một nhóm người đang chờ trước hiên trạm để sẵn sàng lên máy bay. Không khí oi nồng vắng lặng, hoang tàn. Nét mặt ai cũng tỏ nổi lo âu. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mùa Nước Lũ Trần Công Nhung Không ai nói với ai, cứ âm thầm trong công việc của mình. Nam cảm thấy có cái gì ghê rợn như đi vào tử địa. Không thấy nổi vui mừng thường có nơi sân ga. Mọi người lẳng lặng lên xe. Nam bồn chồn mong chóng đến nhà. Nam nghĩ : "Giờ này chắc mẹ và các em đang nóng lòng mong đợi mình". Xe vừa qua nhà thờ Tam Tòa, Nam rất đổi kinh ngạc, thiên hạ từng đoàn gồng gánh chạy vô thành phố. Một người trên xe mỉa mai : - Hòa bình rồi còn chạy làm chi. Nay mai thống nhất là xong. Không ai nói gì, Nam cũng thấy như vậy. Nhưng trước cảnh gần như hổn loạn, đã làm cho Nam hoang mang. Nam cố trấn an bằng cách nghĩ đến niềm vui sum họp, nghĩ đến thời thơ ấu nơi làng quê. Rồi nay mai gặp lại những bạn bè từ năm bảy năm trước. Thế là vui. Mặc, ai muốn đi đâu đi. Nam vào Huế học cũng là chuyện tình cờ. Do tình thế đất nước đổi thay, ông Nhiêu trở lại quân ngũ năm 48. Năm sau, ông thuyên chuyển vô Huế, Nam là con đầu, được ông mang theo vào Huế cho đi học. Bà Nhiêu ở lại, vì nhà cửa, heo gà, bỏ đi không đành. Ông Nhiêu tuy là lính tráng phiêu bạt đó đây, nhưng bà Nhiêu đến đâu cũng tự xoay sở công việc của mình. Ở thành phố thì buôn bán, thôn quê thì chăn nuôi, nấu rượu. Bà không bao giờ ỷ lại đồng lương của chồng. Bà vốn có tay buôn bán từ nhỏ. Bà gốc ở một vùng quê huyện Mộ Ðức tỉnh Quảng Ngãi. Chính thời gian đóng quân ở đây, ông Nhiêu đã gặp bà. Lúc ấy bà mới mười bảy tuổi, xinh đẹp lại biết buôn bán làm ăn. Bà có quầy hàng ở chợ. Lúc ông Nhiêu ngõ lời cầu hôn, thầy mẹ bà đồng ý ngay. Tâm lý thôn quê lúc bấy giờ nếu nhà có người trong chức quyền thì yên tâm, không sợ cường hào ức hiếp. Chuyện ông Nhiêu lớn hơn bà mười tuổi không thành vấn đề. Một năm sau đám cưới, bà Nhiêu sinh ra Nam. Từ đó cho đến năm 44, cuộc sống Nam chuyển hết chỗ này qua chỗ khác, theo chân ông Nhiêu. Trong lúc thấy bà Nhiêu lo toan được việc nhà, ông Nhiêu sinh ra bài bạc. Lắm phen đã làm cho bà điêu đứng. Sống trong một xã hội lấy tam tòng tứ đức làm nền thì dù có thiệt thòi chăng nữa, người đàn bà Việt Nam cũng luôn luôn lo tròn bổn phận của mình đối với chồng con. Ngày ông Nhiêu về hưu, Nam chỉ mới mấy tuổi, song cũng đã thấy oai phong của bố, trong làng ai cũng kính nể Thầy Ðội Nhiêu. Nam rất hãnh diện và thường kênh kiệu với đám con nít trong làng..... Năm 53 ông Nhiêu lâm trọng bệnh qua đời tại Bệnh Viện Duy Tân (trong thành Mang Cá Huế) . Nam một mình lo toan biến cố trọng đại của gia đình. Hôm được hung tín, Nam bàng hoàng chấn động, không tin chuyện có thật. Nam vừa đi thăm ông Nhiêu hôm qua, ông vẫn bình thường. Nam không rõ bệnh trạng của cha, chỉ nghe nói bệnh ông Nhiêu thuộc loại nan ỵ Bụng trương lên, phải hút nước hằng ngày. Tuy nhiên ông không hề bị tê liệt hay mê man như những người bệnh nặng khác. Khi được đưa đến nhà Vĩnh Biệt, ngoài Cửa Nam thành Mang Cá, Nam biết cha đã chết thật. Trong căn nhà nhỏ, thi thể ông Nhiêu phủ một chiếc mền dạ màu xanh rêu. Nam kéo chăn nhìn mặt cha rồi khóc òa thảm thiết. Mọi người bỏ ra ngoài để mặc Nam lăn lộn với nổi đau khổ tột cùng. Hình ảnh Nam còn nhớ như in là lúc di quan, người ta biểu Nam nằm xuống để quan tài đi qua. Mọi Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mùa Nước Lũ Trần Công Nhung việc Nam làm như cái máỵ Nam cũng không nhớ những ai đã giúp Nam trong việc ma chay. Trong thời gian ông Nhiêu nằm bệnh viện Nam được gia đình ông Ðính cho tá túc dạy kèm mấy đứa nhỏ đang học bậc tiểu học. Ông Ðính trước đây làm thông ngôn, có ở đồn Vạn Xuân nên là chỗ thân tình với cha Nam. Sau khi ông Nhiêu qua đời, Nam thấy cần tự lực nhiều hơn. Mỗi ngày sau giờ dạy con ông Ðính, Nam còn đến dạy kèm con ông bà Gia, công chức Sở Kinh Tế. Rồi một hôm mưa gió, bà Ðính đã vứt chiếc va-li của Nam ra sân, đuổi Nam đi. Nam cũng không biết lỗi lầm gì. Nam nhớ mang máng có lẽ ông bà bực mình vì Nam đi dạy thêm chỗ khác. Nam nghĩ như vậy vì có lần Nam nghe ông Ðính nói gì đó có câu "Không ai nuôi ngựa cho người khác cỡi". Nam không buồn, lẳng lặng ra đi, Nam chỉ thương nhớ mấy đứa nhỏ. Nhưng mưa gió vầy đi đâu ? Ði đâu cũng phải ra khỏi nhà. Trong khi núp mưa dưới cửa cổng Hậu Bổ, Nam nhớ đến Ðăng, người học trò rất ngoan của Nam trong các lớp Hè. Nam đến xin má Ðăng ở tạm. Bà Ðiền sẵn sàng ngay. Bà rất xúc động cho hoàn cảnh Nam, bà nói : - Cậu Nam cứ ở đây với Bác, đừng ngại chi hết. Tối hôm đó đến dạy nhà ông bà Gia, Nam không được vui, ông bà nghi có chuyện chi nên gạn hỏi Nam : - Hình như cậu Nam có gì buồn hả - Mấy em có làm gì cậu phật ý không ? Cầm lòng không được, Nam kể hết chuyện hồi sáng cho ông bà Gia nghe, nước mắt Nam chảy dài..Ông bà Gia cảm động bảo Nam : - Thôi được, Nam về đây ở với chúng tôi nhân thể coi ngó việc học cho các em. Nam mừng quá mừng. Cảm ơn hết lời. Ðây là điều Nam không bao giờ dám nghĩ tớị Ông bà có ba con, một gái hai trai. Hà là chị, học lớp Nhì, hai em học lớp Ba và Tự Ðứa nào cũng dễ thương hết sức. Nam cố dạy cho các em được xếp hạng cao. Nam được ông bà đối xử như con. Nam nghĩ, "Con người khác nhau là do trình độ văn hóạ Bà Ðính dân ở chợ thì làm gì có được sự tinh tế". Mỗi tháng đưa sổ học bạ về phụ huynh ký, Nam rất hồi hộp. Nam mong các em mỗi ngày một khá để ông bà vui lòng. Hà học chăm và đều đặn nên từ hạng 15 đã lên dần, qua tháng thứ tư thì đứng nhất. Thấy ông bà Gia vui, Nam cũng an tâm. Thời cuộc mỗi ngày một sôi động, Nam lo chuyện lính tráng, không khéo tới tuổi động viên, lúc ấy thì chẳng còn gì sự nghiệp. Chiến tranh Việt Pháp đã đến giai đoạn quyết liệt. Tháng một 54 mặt trận Ðiện Biên bùng nổ. Nhu cầu quân số đòi hỏi, chính phủ Việt Nam cho xe đi bắt lính hằng ngày. Có hôm, Nam ra phố, bị chận hỏi giấy, Nam không mang theo thẻ học sinh nên đã bị lùa lên xe GMC. Phân trần cách gì cũng không được, vì Nam lớn xác, không ai tin Nam là học sinh. Lớp tuổi như Nam có cả chục đứa lao nhao trên xe. Ðứa khóc đứa la, hễ thấy người quen đi qua là kêu nhắn mang giấy tờ tới nhận. Nam biết nhắn ai ? Bị dồn vào thế sống chết, Nam đã nhảy liều xuống chạy trốn. Cũng may chiếc xe đậu gần tiệm chè Lạc Thành Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mùa Nước Lũ Trần Công Nhung đường vào cửa Thượng Tứ, Nam quành ra sau bờ hồ rồi chạy như bay qua những ngõ hẽm quanh co giống hang chuột. Mấy anh lính mang súng đuổi theo. Về nhà, Nam nhảy ngay lên giường trùm mền rên giả bệnh. Lính lùng sục, bắt gặp Nam, họ lôi cổ Nam dậy : - Mày mới nhảy xe trốn về phải không ? - Dạ thưa mấy chú, tui bịnh mấy bữa ni, không đi học được. - Mày mà học gì ? Một người nạt to : - Mày học trường nào ? Có thẻ học sinh không ? - Dạ có đây Mấy người lính xem giấy tờ, nhìn quanh chỗ Nam nằm, thấy không bắt được Nam, họ kéo nhau đị Ra ngoài, một người còn lằm bằm: "Tao nhớ rõ mặt thằng này". Trận chiến càng ngày càng ác liệt. Lòng chảo Ðiện Biên Phủ bị bao vây, Pháp chỉ còn mỗi đường tiếp tế bằng dù. Mỗi khi có máy bay đáp là pháo từ các đỉnh núi chung quanh lòng chảo Ðiện Biên phóng xuống như mưa. Quân dội Việt Minh được Trung Quốc trực tiếp yểm trợ, quân trang quân dụng kể cả cố vấn. Mấy sư đòan quân Pháp do Tướng De Castry chỉ huy, ngày một hao mòn. Ðại Tá De Castry được thăng Tướng tại mặt trận nhưng "Sao Quân Hàm" của ông thả dù đã rơi xuống phía bên kia nên các phụ tá phải lấy lon nước ngọt cắt sao gắn cho ông. Trận chiến Ðiện Biên kết thúc bằng Hiệp Ðịnh Genève 20-7-54. Pháp đầu hàng Việt Minh. Mười sáu ngàn quân Pháp bị bắt làm tù binh. Sông Bến Hải chia hai miền Nam Bắc. Mỗi bên có 300 ngày để tập kết, để di cư. Nam thấy không có lý do gì ở lại, mẹ và các em đều nằm bên kia, Nam phải về. Nam đánh điện báo cho nhà biết ngày Nam "hồi hương". Lúc giả từ, ông bà Gia cho Nam một số tiền, chúc Nam những điều may mắn. Ông bà chắc hiểu rõ tình hình chính trị, song đã không có ý kiến gì về hoàn cảnh của Nam. Mấy chị em Hà ôm Nam muốn khóc. Nam ra đi mà lòng buồn vô hạn. Nam mệt mỏi với quá khứ của mình cho đến lúc nghe tiếng xe ca thắng. Chờ nhận hành lý xong, gọi ngay một xích lô, Nam chẳng có quà cáp gì mà toàn sách vở. Sách vở gom góp sau mỗi vụ dạy hè. Nam ưa đọc sách, dù vốn ngoại ngữ còn nghèo nhưng Nam thích loại Livre de poche của nhà xuất bản Hachette nên có tiền là mua để dành, ba đồng một cuốn, sách đẹp lại rẻ. Chiếc xích lô cọc cạch chạy ngược dòng người tất tả lo di tản. Một chiếc tàu thủy của Pháp đang neo giữa sông Nhật Lệ ngay chỗ chợ Ðồng Hới để đón người di cư. Ðã gọi là chạy giặc, dù là chạy giặc trong hòa bình, cũng không thể như đi du lịch. Ðêm hôm đó mẹ Nam đã bàn với Nam nhiều vấn đề, nhưng, việc chính là bà muốn di cư vô Huế. - Con à, mẹ nghĩ mình nên đi, Ba con nằm trong đó rồi ai lo ? - Thì hai năm, có tổng tuyển cử, lâu lắc gì ? Ngày trước Ba còn, cả nhà sống nhờ đồng lương của Ba, nay làm sao mẹ nuôi nổi một bầy lóc nhóc. Ở lại, con thấy yên tâm hơn. Dẫu sao cũng có cái nhà, Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ Mẹ đã quen nơi này cứ tiếp tục công việc như Mẹ đã làm. Tuy nói thế nhưng Nam cũng hiểu bà Nhiêu không ngại chuyện mưu sinh. Xưa giờ bà chẳng tự lo đó sao. Hai nữa bà đang nghĩ đến món tiền tử tuất của ông Nhiêu, rồi tiền hưu thời đi lính Pháp. Tính ra cả trăm ngàn đồng. Một số tiền không phải nhỏ. Bà Nhiêu cố thuyết phục Nam : - Người ta ùn ùn đi cả tháng nay, không còn mấy ngườị - Mặc họ. Nam nhất định ở lại. Nam phải làm cái gì đó để Mẹ chàng dứt khoát ý nghĩ di cư. Chàng rủ mấy đứa em đi một vòng quanh xóm, tìm mua cái tủ sách. Không thiếu gì, bán có nghĩa là cho, trả bao nhiêu cũng được. Nam sửa soạn lại nhà cửa cho ngăn nắp. Mấy em của Nam còn nhỏ quá, chưa có một ý niệm gì về cuộc sống, về chiến tranh, về hòa bình... Mấy hôm sau, có bà cô ở làng xuống thăm, Nam và Mẹ thăm dò: - Lâu nay trên làng có dư luận gì về gia đình con không O ? - Nhà nước nay khoan hồng cho những ai ở lạị Ði với đế quốc khổ lắm. Nó chở ra biển nó thả chứ không tử tế chi mô. Nam sanh nghi, hỏi thêm: - Tụi con rồi có được đi học không? - Có chớ, học một buổi đi làm một buổị - Làm gì hả O ? - Chạy giấy cho Xã hoặc đi giao liên. Nam bắt đầu sợ, tình thế coi mòi không xong. Bao nhiêu hình ảnh cho một tương lai bên cuộc sống gia đình làng xóm đã tiêu tan. Ðêm đó Nam bàn với Mẹ : - Mẹ, con đổi ý kiến. Con đưa hai đứa lớn đi, Mẹ với mấy đứa nhỏ ở lạị - Thôi Mẹ cũng đi, Mẹ không ở lạị - Mẹ đi rồi lấy gì sống, nhà cửa đâu ở. Không sao, Mẹ cứ ở lạị Con đưa hai đứa đi lo cho các em học hành. Nghe O nói vậy cũng ớn lắm. Thấy Mẹ làm thinh, tưởng Mẹ bằng lòng, Nam tiếp: - Mẹ ở lại có gì còn nhờ bà con trên làng, người giúp đỡ một tay. Trước sự cương quyết của Nam, bà Nhiêu đành ưng thuận, bà hỏi Nam: - Chừng nào con đi ? - Dạ con ở chơi ít bữa, vì thời hạn di cư còn cả tháng. - Con đi Mẹ cho mấy anh em ba ngàn bọc theo. Nam thấy số tiền lớn quá, nhưng không nhận, lấy gì lo buổi ban đầụ Nam nói lấy lệ : - Mẹ cho nhiều vậy rồi còn đâu để tiêu. Bà Nhiêu làm thinh, Nam tiếp : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mùa Nước Lũ Trần Công Nhung - Mẹ nhớ đừng làm gì để O biết nghe. Trên làng họ cho O xuống để dụ dỗ mình đó. O về là tụi con đi ngay. Ngày hôm sau Nam kín đáo thu xếp hành trang nhưng không lộ vẻ gì khả nghi để bà O có thể đoán biết ý định của mình. Nam sửa lại cái cổng, quét dọn nhà cửa, kê lại tủ sách, trang hoàng phòng khách...trong khi xóm làng rậm rật ra đi. Kế hoạch vạch sẵn Nam yên tâm đợi ngày lên đường. Mỗi ngày Nam đạp xe vào chợ Ðồng Hới thăm dò tin tức. Ngày nào cũng có người xuống tàu song không có cảnh chen đạp lên nhau. Nam tưởng về quê cũng được học hành đàng hoàng rồi ra sẽ có một nghề nghiệp tương đối để giúp đỡ gia đình. Nam chỉ dựa vào những kinh nghiệm sách vở để vẽ cho mình một tương lai, không ngờ thực tế phủ phàng như vậy. Cũng may mà biết sớm. Công việc lâu nay Nam nhắm là làm thầy giáọ Nam có thể vừa dạy vừa học. Nam đã quen dạy kèm, dạy hè. Nam thấy dạy học có nhiều điều thú vị. Bất ngờ trưa hôm đó, có bà bạn của gia đình ở xóm ngoài vào thăm. Bà là quả phụ của trung sĩ Ðàm, trước ở chung với ông Nhiêu tại đồn Vạn Xuân. Theo bà có người con gái trạc 15 tuổị Nam ngờ ngợ, chưa kịp chào, Mẹ Nam đã nhanh nhẩu: - Chào bác đi con, bác Ðàm quen với nhà mình. Ðây là Thảo, hồi nhỏ hay qua chơi với con. Nghe Mẹ Nam giới thiệu, cô gái tỏ vẻ e thẹn, Nam vội chào bà khách, lòng có cảm xúc là lạ. Bà Ðàm nhìn Nam cười : - Cháu mới ở Huế về hả ? - Dạ cháu về được mấy hôm rồị Quay sang bà Nhiêu, bà Ðàm hạ giọng: - Chị tính sao ? Ði hay ở. Bà Nhiêu liếc về phía Nam thấy Nam nghiêm nét mặt. Bà hiểu ngay. - Ở lại chị ạ. Nhà cửa heo gà vầy bỏ đi mô, với lại mình có bà con chi trong đó mà đi... Bà Ðàm có vẻ thất vọng, gắng thuyết phục mẹ Nam: - Nhà cửa sao bằng mạng sống ? Bỏ của chạy lấy người chị ơi. Bà Nhiêu trầm ngâm không nói gì. Bà Ðàm giọng thiết tha hơn: - Chị à, mình ở lại với họ không được mô, mình là thành phần ngụy, thế nào cũng bị tố sau này, khi nớ muốn chạy cũng không còn đường. Trong khi hai bà tâm sự với nhau, Nam và Thảo ra vườn nói chuyện. Nam vói hái một trái ổi ửng chín trao cho Thảo: - Mới ngày nào mà Thảo lớn mau ghê! - Thảo cúi cúi mỉm cười : - Thì anh cũng rứa chớ bộ. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ Mà đúng thế Nam hơn Thảo hai tuổi, tuy nhiên con gái lúc phát mả trông vẫn chững chạc hơn. Nam tự bảo: "Không ngờ con bé bây giờ đẹp thế, gái Huế chắc gì bằng". Nam chợt hỏi : - Này, Thảo thích đi hay ở. - Em không biết, tùy nơi Má. Còn anh thì răng ? - Anh ở lạị Ði vô xứ người khó sống lắm. Hai người ra đến góc vườn, Thảo nhìn mấy luống rau rồi nhìn Nam: - Anh Nam học trong Huế thấy Huế có khác Ðồng Hới không ? Câu hỏi vô tình khiến Nam có dịp khoe về những hiểu biết của mình. Nam mô tả đời sống nơi kinh kỳ nhộn nhịp và đẹp hơn quê chàng gấp bộị Cầu Tràng Tiền, Sông Hương , Núi Ngự, làm gì có nơi đâỵ Cô bé cứ mở tròn mắt ra nghẹ Nam được thể kể lại những chuyến đi chơi Lăng và thăm Ðại Nộị Thảo đột nhiên nắm tay Nam nói như năn nỉ : - Anh nói Bác đi đị Em nghe anh nói mà thích ghê. Nam thấy bàn tay mình ấm lạ lùng, chàng giữ tay Thảo lạị Nam như có dòng điện nhẹ chạy qua ngườị Chàng bối rối nhìn vào khuôn mặt Thảo mà không biết nói gì. Ðôi má hồng tự nhiên, không phấn sáp. Nam thấy Thảo quá đẹp, chàng không ngờ mình có những giây phút thần tiên như vầỵ Cô bé như sực tĩnh, vội giật tay ra : - Thôi em vô kẻo Má chờ. Nam vội bước theo, chàng thì thầm: - Anh chưa nói hết với Thảo, tối nay em qua chơi, anh sẽ bàn lại với em. Thảo làm thinh bước nhanh vào nhà. Hai người trong phút chốc thấy tâm hồn tràn ngập cảm xúc mới lạ mà hồi giờ chưa hề biết. Ðọc những truyện tình tiểu thuyết, Nam thấy mơ hồ về những rung cảm của lứa đôi, Nam chưa một lần có cái cảm xúc thật sự như hôm nay. Trái tim của Nam đã bắt đầu ... Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ Chương 2 Bữa cơm chiều hôm đó thật vui. Lần đầu tiên Nam thấy vai trò quyền huynh thế phụ của mình. Các em vâng lời Nam răm rắp. Bà Nhiêu dọn dẹp nhà cửa rồi đi nằm sớm. Một lát sau Thảo qua chơi, thấy nàng đi một mình, Nam mừng thầm. Các em Nam rủ nhau đi ngủ. Còn lại hai người, câu chuyện mỗi lúc một gần nhau hơn, âm thanh mỗi lúc một thấp xuống. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ - Thảo học lớp mấy rồi ? - Dạ lớp Ðệ Ngũ. Thua anh mà. - Thì anh lớn hơn Thảo, anh phải học hơn chớ. Nói thế nhưng Nam cũng chỉ hơn Thảo có một lớp thì chưa có gì đáng khoe. Dưới ngọn đèn vàng, Nam cảm thấy giao động trước vẻ đẹp của Thảo. Dường như Thảo có trang điểm, Nam thấy Thảo khác lúc ban chiều. Tóc buộc đuôi gà, đôi mắt mí lót mà hàng mi khá dài. Chiếc mũi thon thanh nhã. Môi hồng tự nhiên, đôi má ưng ửng một hai sợi gân hồng thật mỏng. Nam chưa thấy ai có tóc mai dài như Thảo . Thảo không cười thành tiếng, môi chớm hé mỗi khi nghe Nam kể những chuyện ngộ nghĩnh, để lộ hàm răng trắng hạt bắp thật đều. Thảo phảng phất một vài nét Phù Tang. Thảo hiền nhưng có sức lôi cuốn ngầm và ẩn chứa một niềm tự tin. Chuyện một lúc, nghe chừng mọi người đã đi vào giấc ngủ, Nam lấy cớ trong nhà nóng quá, đề nghị Thảo ra trước thềm ngồi cho mát. Thảo không nói gì, thấy Nam đứng dậy, Thảo cũng ra theo. Trời tháng bảy Miền Trung nóng phải biết. Tuy có gió nhưng gió hừng hực hơi lửa lò. Hai người ngồi bệt xuống thềm đá trước hiên nhà. Thảo hỏi Nam: - Em hỏi thiệt, tại sao anh Nam không đi ? Má em nói ở lại rồi khổ lắm. Nam cảm thấy mình hơi lạ. Trong người Nam lẫn lộn nhiều thứ mà chàng không rõ. Bạn bè cùng lớp thường vẫn phục Nam mỗi khi bàn chuyện văn chương thế sự, điều này cũng hợp lý vì Nam lớn hơn các bạn đến ba tuổi. Nam lại thích đọc sách, thích tìm tòi, tất nhiên trong cái biết của bạn cùng trang lứa, bao giờ Nam cũng sắc cạnh hơn. Vậy mà nói chuyện với Thảo Nam cứ càng lúc càng bị động. Nam không biết có nên nói thực với Thảo chăng. Nam thăm dò : - Anh cũng muốn đi, ở Huế anh có nhiều bạn bè, trở về với cuộc sống mình đã quen lâu nay thích lắm... Chưa hết câu Thảo đột nhiên hỏi: - Chắc trong đó anh Nam có nhiều bạn gái lắm phải không ? Gái Huế đẹp khỏi chê. Em nghe người lớn thường nói: "Học trò trong Quảng ra thi, Thấy cô gái Huế chân đi không đành". Nam thảng thốt, không ngờ cô bé này lại biết nhiều vậy. Nam vừa thích câu hỏi vừa bối rối chưa biết trả lời sao thì Thảo giục: - Răng anh làm thinh ? Nam như đang tự đối thoại về những giao động trong lòng, bổng Nam đưa tay nắm bàn tay Thảo rồi nói một câu như ánh chớp : - Thảo muốn đi với anh không ? Nam thấy mình liều quá, nhưng lỡ rồi. Thảo không trả lời cũng không rút tay lại như ban chiều. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mùa Nước Lũ Trần Công Nhung Không gian và đêm tối lặng yên, tiếng dế quanh nhà kêu rích rích. Tất cả như cùng hợp ý với hai người. Mãi lâu thật lâu, Nam hỏi: - Răng Thảo làm thinh ? - Thảo nhẹ rút tay lại mỉm cười: - Ði rồi bỏ hết sao? Nam biết Thảo đã bớt một chữ trong câu nói. Ðáng lý "Ði với anh rồi ...". Trong giây phút Nam bị ngập tràn mối cảm xúc lạ lùng. Chàng ngồi nhích gần Thảo. Hai tay vẫn để trên đầu gối. Nam thấy có một chút hơi ấm quanh mình. Nam thì thầm: - Không đâu em. Hai năm có tổng tuyển cử, thống nhất hai miền, mình lại gặp mọi người trong gia đình, có gì mất mát đâu. Thảo ngồi yên hai tay vân vê lai áo, ra điều suy nghĩ. Nam tiếp, giọng ấm lại và chùng xuống : - Có Thảo anh sẽ mạnh hơn. Nói xong Nam thấy chả nghĩa lý gì cả. Có lẽ Thảo cũng nghĩ thế nên nàng xoay qua Nam và cười : - Anh làm như em là thuốc bổ. - Nam cũng cười, thật sự câu nói của Thảo đã làm Nam sung sướng vô vàn. Nam thầm nghĩ "sợ còn hơn thuốc bổ nữa". - Ý anh muốn nói có Thảo, Thảo sẽ giúp anh làm nhiều việc. Giọng ngập ngừng ngắt quãng, Thảo trả lời: - Em còn nhỏ mà biết chi, với lại khó lắm... Lời nói của Thảo như làn gió ấm đưa Nam vào cỏi mộng. Nam quên chuyện lúc ban đầu, chàng vòng tay qua người Thảo. Nam giữ vòng tay trong chừng mực. Nhẹ thật nhẹ. Nam lắng nghe hơi ấm từ người Thảo chuyền qua cánh tay, chạy vào trong tim mình. Nam mơ hồ trong trạng thái bồng bềnh. Nam hỏi Thảo: -Em có thấy trời đầy sao ? Anh đang bay giữa những vì sao. Thảo ngây thơ : - Anh mà bay được ? Nam không nói, kéo Thảo vào mình thêm chút nữa. Một hương thơm phảng phất rất lạ. Hai người lại yên lặng. Tiếng dế rả rích. ..Nam cảm động, Nam là chàng chăn cừu trong chuyện "Những Vì Sao" của văn hào Alphonse Daudet. Không biết đến bao lâu, Thảo đứng dậy : - Em về. - Nam đưa người con gái ra ngõ, đến chổ khuất ánh sáng, Nam dừng lại và gọi nho nhỏ: - Thảo. Thảo quay lại : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ - Dạ. Nam ôm choàng người Thảo. Thảo để yên. Trong khoảng tối đen Nam cảm thấy người con gái có phản ứng khác lạ. Thân nàng như rung rung và nóng ran. Chàng rúc mũi vào mái tóc mai của Thảo: "Anh cảm ơn Thảo". Rồi lặng yên để nghe "hương tóc rối ", nghe "mùi da thịt lên ngôi". Thế thôi, chàng sợ nặng tay, mọi chuyện sẽ tan biến. Nam muốn kéo dài giây phút liêu trai nhưng Thảo đã kịp tháo vòng tay của Nam và đi thẳng ra đường hẽm tối om. Bà Ðàm hãy còn thức, nghe tiếng mở ngõ bà biết con gái về. - Răng Má chưa đi ngủ? - Chờ con nè. Thảo xề tới bên giường ôm nựng Má, tự nhiên Thảo thấy mắc cỡ khi chợt nhớ lại cảm giác vừa rồi với Nam. Bà Ðàm hỏi Thảo: - Con có nghe bác Nhiêu nói chi chuyện đi, ở, không? - Dạ không, con hỏi anh Nam, ảnh cũng nói không đi. Má răng Má ? - Ðể rồi Má bàn lại với bác Nhiêu. Con cũng biết, xưa kia Ba còn sống, hai gia đình mình vui buồn có nhau, rồi Ba con qua đời, được ít lâu bác Nhiêu mất. Má và bác Nhiêu nương nhau suốt những tháng năm đau khổ...Bây giờ kẻ ở người đi thì buồn lắm. Nghe Má nói, Thảo lại nhớ chuyện Nam rủ Thảo trốn đi. Làm sao được, nghĩ đến hoàn cảnh Má, Thảo tĩnh người ngay. Thảo thầm bảo: "Không thể có chuyện đó". Thảo ôm hôn má rồi đứng dậy: - Thôi đi ngủ Má. Hai mẹ con nằm chung cái giường nhỏ mà lúc nào cũng thấy rộng, vì Thảo luôn sát mình mẹ. Bà Ðàm đã nhiều lần bảo: - Lớn rồi mà không bỏ tật ôm vú, nằm xê ra. Thảo nũng nịu: - Con thương Má chớ bộ. Những lúc như thế cả hai mẹ con đều cảm thấy sung sướng và thầm cảm ơn Trời Phật đã cho hai mẹ con có nhau. Nếu chỉ một thì sống sao đây. Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ Chương 3 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mùa Nước Lũ Trần Công Nhung Mấy ngày qua, bà Nhiêu không thấy Nam nói gì chuyện đi đứng, bà đâm lo, "Hay thằng này lại phải lòng con nhỏ. Mà có thể lắm, ngày nào hai đứa cũng quấn quít nhau. Thôn quê gái mười lăm trai mười bảy là được rồi". Nghĩ thế nhưng bà không nói ra. Nam thì sau cái đêm liêu trai ấy, chàng cảm thấy rõ sự giao động trong mình, từ tâm hồn đến thể xác, một sự đổi thay mạnh mẽ lôi cuốn. Trước mắt, rõ ràng Nam đã bị một "cú sét", dù không thương tích trầm trọng, Nam cũng đã bị lay động dữ dội. Lòng Nam cứ chập chờn những mộng mị, nghiêng ngã bất nhất. Có lúc Nam bóp trán suy nghĩ tìm kiếm nguyên do. Cuối cùng thì Nam cũng thấy : "Chỉ vì hình ảnh Thảo", một hình ảnh mới mấy ngày mà đã in cứng vào tim Nam. Ðôi mắt nai của Thảo bao giờ cũng nhìn Nam một cách ngây thơ, hai bàn tay mềm mại bé nhỏ, hương thơm của tóc mai ngây ngấy ám ảnh Nam không rời. Nam có cảm tưởng như mình đang gặp một cơn thác lũ. Nam mơ màng không còn thấy rõ con đường mình đã vạch. Ðôi khi Nam tự nói "Hay mình ở lại. Người ta sao mình vậy." Nhưng nhớ những gì bà O kể, Nam lại rùng mình, "Không thể được". Nam mừng mình đã không ngã trong cơn giông bảo đầu đời. Nam thu dọn hành trang thật gọn và dự tính ngày kia bà O lên làng là anh em đi. Dù thời hạn di cư còn dài nhưng ở lại càng lâu Nam cảm thấy có nhiều bất trắc. Nam lại tự nhủ, "còn hai hôm nữa rồi mọi chuyện đâu vào đó". Nghĩ vậy nhưng tưởng tượng đến giờ chia tay, tim Nam lại nhói lên. Thật sự Nam đã phải thường xuyên chống đỡ cả một mùa giông bảo trong lòng. Trước đây, đọc những chuyện tình lâm ly bi đát, Nam đã ngầm chê bai nhân vật trong truyện nhu nhược yếu đuối, nay đến lượt mình, Nam mới thấy những lý lẽ, những đòi hỏi của con tim quả thật không dễ kiểm soát. Trước hôm giả từ, Nam qua thăm bà Ðàm. Nam đã nói cho Thảo biết để Thảo đừng đi đâu. Thấy Nam, mẹ Thảo đon đả: - Nam đó hả, vào trong này cháu. - Dạ chào bác. - Ừ con ngồi đây. Bà vừa nói chuyện vừa xếp lại một chồng áo cũ. Nam nghĩ, "hay bà chuẩn bị đi". - Mẹ con có bên nhà không, sao không đưa mẹ qua chơi. Thảo à, nấu nước anh Nam uống đi con . - Dạ cảm ơn bác, cháu không khát. Nam ngước nhìn Thảo đứng sau lưng mẹ. Thảo mỉm cười, vẫn cái cười rất nhẹ mà nghe rất rõ, rõ từ đôi mắt, đôi môi, đến hai hàm răng. Không trang điểm mà đôi má lúc nào cũng hây hây mời gọi. Nam lại xốn xang trong lòng. Bà Ðàm hạ giọng gợi chuyện: - Nam à, sao cháu không nói mẹ đi, bác thấy người ta đi quá cũng sốt ruột. Bác đi một mình thì không yên tâm. Con biết đó, trước giờ chỉ có hai gia đình mình, gần gũi nhau, đùm bọc nhau. Hồi bác trai qua đời, bác nhờ có mẹ con lui tới an ủi. Khi ba con mất, bác chạy qua chạy lại, nên bác nghĩ, sống ở đâu hai gia đình mình cũng phải có nhau .. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ Nam lặng yên nghe bà Ðàm nói mà lòng cảm động vô vàn. Trong giây phút, Nam lại nẩy ý: "Hay đưa hết mọi người cùng đi". Xếp xong mớ quần áo, bà Ðàm đứng dậy mang vào phòng trong. Nam tiến lại gần Thảo nói nhỏ : Chiều nay ăn cơm sớm, qua đi chơi với anh một vòng, anh có chuyện quan trọng cần nói với Thảo. Thảo cúi nhìn xuống đất không nói gì. Nam giục : - Ðược không? - Dạ. Tiếng dạ nghe rất khẻ. Nam thấy lòng vui rộn ràng. Thảo cũng thấy lòng bâng khuâng. Mới mấy ngày mà Thảo tưởng như hai người đã gần nhau nhiều năm tháng. Thảo không có những suy nghĩ dằn vặt như Nam. Thảo thấy trước mắt mình hình ảnh một cuộc đời đầy hạnh phúc. Thảo sung sướng thật sự. Thảo không ngờ mọi người đang sống trong những giờ phút bấp bênh. Má Thảo ra, Nam ngồi chơi một lúc, hỏi chuyện xóm làng, Nam tránh đề cập chuyện đi. Nam không muốn giải quyết những rắc rối trong lòng. Nam đang nghĩ đến buổi hẹn hò tối nay. Nam sẽ lấy xe đạp chở Thảo ra cầu Mụ Kề hoặc vào trong Cầu Dài tha hồ mà trò chuyện. - Ờ, bác quên hỏi cháu, vào Huế cháu học trường nào ? - Thưa cháu học trường Khải Ðịnh. - Từ ngày ba cháu mất rồi cháu ăn ở mô ? Vô tình bà Ðàm gợi lại chuyện đau buồn của Nam. Nam nói như tâm sự : - Thưa bác, cháu may mắn được gia đình ông công chức làm ở Sở Kinh Tế nuôi cho ăn học. Hai mẹ con Thảo rất ngạc nhiên, bà Ðàm hỏi dồn: - Sao mà có người phúc hậu tử tế rứa ? Nam kể cho hai người nghe về một giai đoạn đắng cay của đời mình : - Dạ chuyện như vầy bác à: Trong thời gian ba cháu nằm ở bệnh viện, cháu vừa học, vừa dạy kèm cho ba đứa con của một nhà công chức. Ông bà này người có học và rất nhân hậu. Khi biết chuyện khó khăn của cháu ông bà đã ngỏ lời cho cháu đến ở trong nhà luôn. Trước kia dạy một tháng 300 nay được ăn ở. Hè cháu mở lớp dạy, kiếm thêm tiền mua sách vở. Bà Ðàm trìu mến nhìn Nam: - Cháu giỏi lắm, cháu năm nay bao nhiêu tuổi ? - Dạ mười tám tuổi ta rồi... Ý Nam muốn nói "mà chưa làm được gì hết". Bà Ðàm nhìn Thảo : - Em con cũng mười sáu rồi... Tự nhiên Nam nhìn qua Thảo, lòng nghe xôn xao... Thảo thì không nói gì, cúi nhìn những ngón chân của mình. Thảo cũng đang có điều gì đó trong lòng. Má Thảo đứng dậy : - Hai con nói chuyện Má đi ra giếng một chút. Câu nói làm cho Nam và Thảo thấy ấm áp lạ lùng. Lúc Má qua khỏi cánh cửa hông, Thảo đến bên Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mùa Nước Lũ Trần Công Nhung Nam thỏ thẻ: - Anh nói chuyện quan trọng là chuyện chi ? - Nam cười bí mật : -Anh muốn nói em đẹp. Anh chưa thấy ai đẹp như em. - Anh đừng có xạo, em mà đẹp ? -Thiệt mà, em đẹp không như những người khác. Thiên hạ đẹp nhờ son phấn, còn em ... - Em thì răng hả anh ? - Em thì cả một trời đầy trăng sao. - Anh nói chi em không hiểu. Nam đến bên Thảo, đập nhẹ vào vai nàng: - Anh nói cho vui vậy chớ không có chi mô. Tối nhớ qua anh nghe. Anh sẽ có quà cho em. Thảo ngây thơ mừng : - Thiệt không anh. Bà Ðàm vào, Nam chào cáo từ. Thảo đưa Nam ra tận ngỏ. Nam quay lại nhắc Thảo lần nữa. - Nhớ nghe. - Nhớ, dặn hoài ! Thảo chờ cho Nam khuất sau hàng dâm bụt rồi mới vào. Thảo không hiểu có cái gì đó đối với Nam làm cho nàng thấy mình khác thường. Hồi nhỏ chơi với nhau, qua lại hằng ngày không sao, nay mỗi lần gặp, Thảo lại lúng túng, tim đập thùng thùng. Nam biết rõ mình hơn. Sớm tiếp xúc với đời sống thị thành, đọc những tiểu thuyết tình cảm, Nam mơ hồ thấy mình như những nhân vật trong truyện. Từ những rung động đầu đời Nam muốn mạo hiểm sâu vào vùng đất mà xưa giờ Nam chưa có dịp biết. Trí tưởng tượng và sự lôi cuốn của cảm giác khiến Nam mạnh dạn và tự tin. Bữa cơm chiều Nam ăn thật nhanh. Nam thưa với mẹ : - Lát nữa con đưa Thảo đi chơi một vòng. - Chơi mô, cẩn thận, lúc này không phải như trước nghe con. - Không sao Mẹ, tụi con đi quanh đây thôi. Lát sau Thảo qua, Nam lấy xe đạp cùng Thảo đi ra ngõ. Bà Nhiêu nhìn theo mỉm cười. Một đứa em của Nam nói to : - Con thấy anh Nam thích chị Thảo lắm nghe Mẹ. - Thì tụi nó coi như anh em từ hồi nhỏ mà. Nói vậy nhưng bà cũng đã biết chuyện. Do những rối ren hiện tại nên bà chưa có cơ hội bàn với Nam. Ra đến đường cái, Nam bảo Thảo ngồi lên yên sau. Lúc đầu Thảo nắm vào mé yên để giữ thăng bằng. Nhưng khi gặp ổ gà xe vồng lên, Thảo phải ôm choàng qua eo Nam. Nam một tay giữ ghi đông một tay đặt lên tay Thảo : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ - Thảo cẩn thận ôm chặt vào anh. Trời tối anh không thấy ổ gà, coi chừng té đó. Thảo không nói gì, nàng thấy mặt mình nóng lên. Trong phút chốc, Thảo nghĩ : "Má mà biết thì chết". Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ Chương 4 Nam đạp xe quá cầu Mụ Kề một chút rồi dừng lại. - Mình xuống chỗ kè đá ngồi nói chuyện. Vừa nói Nam vừa lôi chiếc xe xuống mé sông. Thảo riu ríu bước theo. Nam chọn chỗ đá đễ ngồi rồi kéo Thảo xuống. Hai người khuất trong bóng tối, trên đường không ai nhìn thấy. Gió thổi hiu hiu từ dòng sông Nhật Lệ, làm cho Nam Thảo thấy dễ chịu. Yên lặng một lát cho tim bớt đập, Nam mới lên tiếng: - Thảo à, em biết mấy ngày nay anh khổ sở như thế nào không ? - Răng rứa anh ? Thảo làm sao mà hiểu được những lo nghĩ của Nam, cùng lắm là thấy Nam lo lắng cho gia đình và đem lòng yêu mình. Vậy thôi. - Anh không biết sắp xếp sao cho mọi việc được vẹn toàn... - Anh nói sắp xếp chi ? - Thì chuyện gia đình anh, gia đình em, chuyện ...anh..và ..em. - Em mần răng mà biết được. Nam vòng tay qua ôm người Thảo kéo sát vào mình và hỏi: - Anh hỏi thiệt, em có thương anh không ? Em phải trả lời câu này, anh mới nói chuyệ.n khác. Thảo làm thinh. Nam nhắc lại câu hỏi. Cuối cùng Thảo nói như nghẹn: - Thì anh cũng biết rồi. - Không, anh muốn nghe em nói. - Thì nói. - Nói đi. - Nói rồi. - Rồi hồi nào ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mùa Nước Lũ Trần Công Nhung Thảo sát đầu vào người Nam, hơi thở càng mạnh hơn. - Nói đi em, em có thương anh không? Nói đi. - Có, em thương anh. Nói xong, Thảo như khóc. Nam ghì Thảo mạnh hơn. Hai người gục đầu vào nhau. Hai tâm hồn quyện làm một. Nam nghe rõ nhịp đập của hai trái tim. Nam xoay người đổi thế một chút cho Thảo ngã gọn vào lòng mình. Nam thấy rõ hơi ấm của Thảo qua làn áo vải. Nam cúi xuống, dù không nom rõ khuôn mặt người con gái nhưng chàng biết không sai từng vị trí, đâu là mắt đâu là môi, đâu là cổ. ...Mỗi chỗ đều toát ra sức hấp dẫn kỳ diệu. Nam thả tâm hồn và thể xác mình phiêu lưu trong cơn mê, đôi lúc không còn biết mình đang làm những gì...Lát sau, Nam nghe văng vẳng tiếng Thảo: - Anh.. cho em ngồi dậy ..em khó thở quá ... Nam đỡ Thảo dậy và nói vào tai người yêu : - Anh cảm ơn em muôn ngàn lần. Môi em ngọt như một trái sim chín. Thảo đánh khẽ vào người Nam: - Anh ẩu lắm nghe. Xong rồi, nói chuyện bí mật đi. - Thảo nói cái gì xong rồi ? Chuyện gì bí mật ? Thảo xoay người lại nhìn vào mặt Nam: - Anh chọc em phải không? Nam vội xuống nước : - Anh giỡn một chút mà, để anh bàn với em. Biết chắc lòng em anh mới yên tâm. Anh muốn nói với em chuyện đi, ở. Anh sẽ đi chiều mai ... Nghe Nam nói Thảo hoảng lên : - Anh đi ? Ði với ai ? Anh bỏ em ? Trời đất, anh làm cho em yêu anh rồi anh bỏ anh đi ...anh ác ... Thảo khóc. Nam lại ôm Thảo vỗ về: - Em bình tĩnh nghe anh: Anh không gạt em. Anh không bỏ ai hết. Anh biết rồi đây đời sống sẽ khó khăn như lời Má nói. Nhưng tất cả cùng đi thì lại rơi vào vô định không biết trôi dạt về đâu, anh không đủ khả năng.. ...Anh mang theo hai đứa em lớn, anh sẽ học xong trung học. Sau đó thi vào một lớp sư phạm để đi dạy. Hai năm sau tổng tuyển cử, thống nhất hai miền, không còn cảnh chia cắt nữa. Lúc ấy, anh đã có nghề nghiệp, gặp lại gia đình. Em cũng chững chạc hơn. Mọi chuyện có thể tính dễ dàng. Thảo ngồi yên nghe Nam nói. Nàng muốn phản bác ý định của Nam mà không biết nói sao. Nam tiếp: - Em thấy có hợp tình hợp lý không. Hôm trước anh có ý định rủ em đi, nhưng em nói rất phải, không thể nào để Má ở lại một mình...Anh biết như vầy sẽ làm em buồn lắm, cố gắng chịu đựng một thời gian. Em buồn một, anh buồn trăm ngàn lần... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ Thảo chui chui đầu vào ngực Nam tỏ ý thông cảm. Nam nói như trong cơn mơ : - Anh nghĩ ngày ấy anh sẽ về đưa Má và Mẹ đi, lúc đó muốn đi đâu cũng được. Mình sẽ không giàu có, không cao sang nhưng chắc chắn có một cuộc sống êm đềm hạnh phúc. Nam phác họa một tương lai cho mình như bao người khác, "tác phẩm" của một người chập chững bước vào đời. Tuy chưa qua cái tuổi ranh giới giữa trẻ con và người lớn nhưng do cuộc sống đổi thay đã giúp Nam va chạm với thực tế và có chút ít hiểu biết. Nhờ vậy, những biện giải của Nam đã thu phục phần nào tấm lòng của người yêu. Thảo mệt mỏi cả tâm hồn lẫn thể xác. Thảo không biết nói gì nữa. Thảo sợ chuyện xa nhau. Xa nhau thì buồn biết chừng nào. Nam tưởng Thảo đã hiểu lòng mình, chàng kết luận như một nhà đạo đức: - Mình phải chấp nhận bất trắc để tạo sự nghiệp về sau. Ðêm đã khuya. Con sông đen ngòm, gió rì rào lùa nước vào bờ, tiếng sóng vỗ nghe lao xao. Bên kia sông một vài ánh đèn vẽ những đường sáng lằng ngoằng xuống nước. Gió mạnh hơn. Trời càng lạnh. Nam cúi xuống mái tóc Thảo : - Thôi mình về đi em. Thảo vẫn lặng yên tựa vào người nam. Chàng không dám động đậy. Lát sau Thảo bổng lên tiếng: - Vậy là em phải xa anh hai năm. Hai năm là bao nhiêu hả anh. Một câu hỏi quá ngây thơ, làm cho tim Nam nhói lên. Nam ôm chặt người Thảo. Nam nói như vỗ về : - Không lâu đâu em, ăn hai cái Tết thôi mà. Em phải hăng hái giúp anh. Em mà cứ vầy là hư hết. Nghe vậy Thảo gượng ngồi thẳng người nhìn Nam: - Nhớ nghe anh. Em không biết chi mô, mọi việc do anh đó. - Anh hứa. Em cũng phải một lòng một dạ... Thảo vòng tay ôm cổ Nam và thì thầm: - Anh đừng lo. Hôm sau ba anh em Nam thu vén ít đồ rồi tìm cách xuống tàu với đoàn người vẫn tiếp tục di tản mấy ngày nay. Không biết tàu Pháp đã chở bao nhiêu chuyến rồi, còn mấy chuyến nữa, nhưng cứ nhanh chân xuống trước vẫn hơn. Nam dặn kỹ Mẹ, cứ ở nhà tự nhiên. Cố bình thản đừng cho ai hay. Chỉ mỗi Thảo là theo Nam vào bến tàu để tiễn chân. Có sống những giây phút chia lìa mới thấm nỗi xót xa của kẻ ở người đi. Tàu đã bắt đầu nhả khói. Mấy chiếc thuyền vào ra đưa người càng gấp rút hơn. Nam cứ lấn cấn đứng với Thảo, chàng thấy rõ tâm can đau buốt khi phải ly biệt người thân, dù biết chỉ là tạm. Nước mắt Thảo đã chảy dài, Thảo hối: - Thôi anh đi đi kẻo trễ. Nói vậy nhưng lòng Thảo đau vô cùng, Thảo mong giây phút chia tay dài thêm chốc lát. - Em đừng khóc, trời ơi, em khóc thì làm sao anh đi được. Rồi sẽ về với nhau mà. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mùa Nước Lũ Trần Công Nhung Nam nắm vội tay Thảo đưa lên hôn lần cuối. Ðôi bàn tay mềm, những ngón tay nhỏ nhắn trắng nõn, lúc nào cũng mang một nét buồn bâng quơ. Nam tiếc là mình không có tài để vẽ đôi tay Thảo mang theo. Thảo rút tay lại : - Thôi anh xuống đò đi. Hai em đi mạnh giỏi. - Chị Thảo ở lại mạnh giỏi. - Em về, ráng nghe. Thưa với Mẹ và Má giùm anh. Nói xong lời giã biệt Nam đi ngay. Nam không can đảm nhìn lại. Nhìn lại mà thấy nước mắt Thảo chảy dài thì khó lòng bước chân đi. Tàu hú lên mấy hồi dài như thúc dục những người cuối cùng. Tiếng còi xé rách tất cả những bịn rịn chia tay. Máy tàu rú lên, chân vịt quay tít, tàu từ từ ra cửa sông Nhật Lệ, mang theo bao nỗi niềm của kẻ ở người đi. Anh em Nam lên sau cùng nên ở trên boong. Những người đi trước và có con dại được xuống hầm tàu. Nam sắp xếp đồ đạc dặn dò hai em rồi tựa lan can nhìn vào bến. Một khoảnh trời trên dãy Trường Sơn, ráng chiều còn lưu luyến đọng lại. Hoàng hôn lan ra rất nhanh, từ cửa biển vào thành phố, từ thành phố lên đỉnh núi cuối trời. Trên bến, hình ảnh Thảo mờ dần, nhòa vào với bóng đêm. Nam lặng người trong vùng âm vang xao xuyến, chập chờn dung nhan người yêu... Chàng không ngờ lại có ngày sống trong cảnh ly biệt như vầy. "Ôi còi tàu như xé đôi lòng". Nam không hiểu sao, chưa bao nhiêu tuổi mà chàng cứ phải chịu đựng lắm nỗi buồn chia ly. Lúc mới mười tuổi Nam đã phải xa nhà ra tỉnh học. Làng của Nam nằm sát dãy núi Trường Sơn cách xa thành phố Ðồng Hới cả ngày đường. Trường học ở làng chỉ có đến lớp Ba, năm 47 bố mẹ Nam phải gởi Nam về Ðồng Hới trọ học. . . Ðó là lần đau khổ đầu tiên trong đời khi phải xa nhà. Nằm trên con đò dọc từ Vạn Xuân về Ðồng Hới Nam mới thấy nỗi thương cha nhớ mẹ, luyến tiếc những ngày thơ ấu sau lũy tre xanh. Nhớ những chiều đánh căng, đá bóng trên cánh đồng lúa vừa gặt. Ôi biết bao kỷ niệm bây giờ rứt bỏ đi xa ...Nam đã khóc suốt từ lúc xuống bến cho đến khi lên bờ. Nam trọ tại nhà thầy giáo Kỷ. Thầy là chỗ quen biết với ba Nam, thầy sẵn sàng nhận Nam để kềm cặp thêm cho Nam chóng giỏi. Nhưng nỗi nhớ nhà không tài nào nguôi, Nam khóc ngày khóc đêm, không còn tâm trí học hành, có lúc bỏ ăn. Thầy Kỷ phải dỗ ngọt và hứa sẽ nói bố mẹ xuống đón Nam về. Chỉ một tháng sau, Nam được trở về với đồng quê của mình. Nam không còn cơ hội để học hành. Cho đến khi bố tái ngũ, Nam mới tiếp tục chuyện sách đèn. Theo bố chưa được mấy năm thì ông Nhiêu vĩnh biệt ra đi. Nam rơi vào khoảng trống không oan nghiệt, phải một mình xoay sở nơi đất khách quê người. Một năm sau, đất nước rơi vào cảnh chia cắt, lại phải xa rời người thân. Nam cảm thấy như có một khối nặng trong lòng. Nam thở dài. Gió thổi khá lạnh. Biển tối mênh mông. Bầu trời đầy sao. Trong đêm tối, giữa đại dương, con người mới thấy hết sự yếu đuối và nỗi cô quạnh của mình. Nam đến nằm xuống cạnh hai em, thả cho tâm hồn tự do, muốn nghĩ gì nghĩ... Lúc trở về với thực tế, Nam phác họa chương trình cho những ngày sắp tới. Trước mắt tạm thời về Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ trú nhà bác Ðiền. Bác tuy nghèo nhưng rất thương người. Bác xem Nam như con. Bác sẽ không nề hà gì giúp đỡ anh em Nam. Với số tiền Mẹ cho, có thể sống vài tháng rồi tìm cách xoay sở. Nam sẽ có cách vào học lớp Sư Phạm năm nay dù chưa có bằng trung học. Sau một năm có việc làm, đủ sức bao bọc hai em. Sáng hôm sau tàu cập bến. Nhân viên hướng dẫn mọi người vào trại tiếp cư Sơn Chà. Ba anh em mang hành lý lảng ra ngoài, theo xe đò về thành phố Ðà Nẵng rồi ra ga, đi chuyến tàu một giờ về Huế. Không ai biết anh em Nam là dân di cư. Hai em Nam có vẻ ngơ ngác trước những hình ảnh của đời sống thị thành xa lạ. Nam thấy thư thái như vừa thoát ra khỏi một nơi hiểm nghèo, trở về với chốn cũ quen thân. Lên tàu vừa tìm được chỗ ngồi thì tàu hú còi chuyển bánh. Hình ảnh chiều hôm qua nơi bờ sông Nhật Lệ lại hiện về. Nam thở dài và không dấu được nỗi niềm thương nhớ ngậm ngùi. Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ Chương 5 Chờ cho tàu ra cửa biển, Thảo mới lửng thửng về nhà. Tâm hồn Thảo tê lạnh hơn sương chiềụ Cô bé không ngờ mình sớm có ngày ngây dại như vầỵ Thảo trách thầm: "Nam ơi, anh về làm chi để rồi bỏ tất cả ra đi ?". Thảo không để ý đến bước chân, lúc đưa tay mở ngõ mới biết mình về nhà. Tin anh em Nam ra đi khiến bà Ðàm hoảng hốt chạy qua nhà bà Nhiêụ Vừa giáp mặt, bà hỏi ngay : - Cháu Nam đi rồi hả chị ? Răng chỉ mấy anh em đi nả - Chị ngồi xuống, tui nói cho nghẹ Số là nó về đây ở luôn, nhưng khi nghe bà O trên làng cho biết về chuyện học hành thì nó sợ, nên mới bàn tính để cho ba anh em nó đị - Răng chị lại chịụ - Tui cũng đã cản, có đi thì đi cả, nhưng nó nói, hai năm thống nhất, lại gặp nhaụ Ði rồi nhà cửa bỏ cho ai, đến xứ lạ, ăn đâu ở đâụ Nó không cho tui đị - Cháu dại quá chừng. Lo gì, hàng ngàn người chớ bộ mình mình! Chừ chị tính răng ? - Tui tính cứ bán được nhà rồi liệụ Ði cũng phải có chút vốn chớ. - Bữa ni chị bán nhà như cho người tạ - Tui có bán nhà để đi mô mà họ bắt chẹt. Tui nói bán để lên làng. - Ừ, chị nghĩ rứa cũng phảị Mà lẹ lên chớ hết hạn di cư rồi đó. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Công Nhung Mùa Nước Lũ - Còn mà, không can chi mộ Ðể mình nghe ngóng coi chuyện răng cái đã. Bà Ðàm ngồi nhích lại, nói nhỏ vào tai bà Nhiêu: - Tui nghe nói, dân di cư được chính phủ nuôị Mỗi ngày có phát gạo và tiền - Thiệt hả chị ? Nếu rứa thì không lo lắm. Bà Nhiêu nghĩ ngay đến nghề buôn bán của mình. Bà nói với vẻ tự tin: - Chị lo sắp xếp đi, có chi tụi mình đi một lượt. Bà Ðàm làm thinh một lúc rồi chụp hỏi bà Nhiêu : - Này, chị có thấy cháu Nam với con Thảo tôi không ? - Thấy răng ? Bà Ðàm cười bóng bẩy : - Thì hai đứa nó với nhaụ Rồi bà thở ra : - Tội nghiệp, tui thấy chúng nó mến nhau lắm. Bà Nhiêu cười nói lảng : - Ôi, tụi nó còn nhỏ mà. Bây giờ mình lo bán dần đồ đạc nhà cửạ Ðược bao nhiêu hay bấy nhiêụ Bà Ðàm khác bà Nhiêu, bà muốn đi ngay, nhất là khi biết ý định của mẹ Nam. Bà nói như nói với mình : - Tui thì không ham, chỉ sợ kẹt lại thôị Làng xóm tiếp tục xôn xao kẻ ở người đị Người ở được dịp mua đồ rẻ. Bà Nhiêu, bà Ðàm, đánh tiếng bán nhà. Với cái lý như bà Nhiêu nghĩ, người ta tin, vì rõ ràng ba đứa con của bà đã đi, bà không đi tức bán nhà về quê là phảị Một tuần sau bà bán được nhà, heo gà thì dễ, mỗi ngày bán một ít. Tất nhiên phải lỗ, nhưng còn hơn cho không. Bà nhờ người làm giấy tờ nhận tiền và xin ở lại vài ngày để thu xếp. Hay tin bà Nhiêu đã bán nhà, bà Ðàm chạy qua vồn vã : - Bán rồi hả chị ? Tui thì họ xem qua, hỏi giá rồi nói mai trở lạị Mai, mắt rẻ gì tui cũng bán cho xong. Chị biết không, mấy bữa nay con Thảo cứ khóc hoài, thấy nó buồn mà tội nghiệp. - Chị nói cho cháu biết, còn mấy bữa nữa mình đị Này, chị nghe ai nói chính phủ nuôi dân di cư ? - Thì cũng nghe mấy người đi họ xầm xì. Họ nói tàu đưa dân vô Ðà Nẵng. Bà Nhiêu trầm ngâm như tính toán điều gì. Bà nghĩ thầm, có lẽ đúng vậỵ Ðột nhiên bà nói như ra lệnh : - Chiều nay chị và cháu qua ăn cơm. Tui dành mấy con gà giò để khỏi đi chợ. - Rứa để tui về dọn dẹp nhà cửa rồi chiều quạ Nói xong bà Ðàm đứng dậy đi ra cổng. Bà Nhiêu xuống bếp. Bà gọi con gái lớn : - Lan ơi vô mẹ nói cái nị Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -