Tài liệu Mãnh lực tình yêu - nhật hạ

  • Số trang: 113 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 151 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Mãnh Lực Tình Yêu - Nhật Hạ
Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ Nhật Hạ Mãnh Lực Tình Yêu Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Tập 1 Tập 2 Nhật Hạ Mãnh Lực Tình Yêu Tập 1 Đợi nhang tàn một tí là dọn bàn nghe Long ! Ngọc Mai chắc cũng đói rồi . Thành sì sụp khấn, cử chỉ thành khẩn hệt một tín đồ ngoan đạo . Nhưng khi cắm xong mấy nén nhang đã quay sang hỏi ngay, rõ là kẻ phàm ăn . Thiên Long phì cười âu yếm nhìn người yêu: − Em đói chưa, Ngọc Mai ? Hay là chúng mình làm như Thành nói ? Trung nó có mang rượu về thì mình uống sau chẳng muộn . Vẻ mặt hân hoan như nụ hoa vừa hé trong ngày xuân, Ngọc May giãy nảy xua tay, mắt long lanh phụng phịu: − Không được ! Các anh báng bổ như thế, còn thần thánh nào thèm chứng giám cho . Nhất định chờ anh Trung về khui rượu mới được ăn . − Thôi được ! Chờ thì chờ ! Vốn quen chiều chuộng người yêu, Long cười xoà đấu dịu . Thấy hai bạn ngả về nhau thành số đông, Thành hiểu có nài ép chỉ vô ích, đành vuốt bụng đói meo, ấm ức nhìn mâm thức ăn ngon lành bốc khói tặc lưỡi than: − Chờ nó mua xong, chắc là đến ... Tết ! Nhìn vẻ mặt ỉu xìu thảm hại của anh bạn đồng khóa với người yêu, Ngọc Mai cũng muốn bật cười, song phải lừ mắt làm nghiêm: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ − Đến Tết cũng phải chờ . Anh biết hôm nay tuy là ngày khai trương cơ sở của các anh, nhưng đối với Mai, nó quan trọng đến ngần nào không? − Biết rồi ! Anh biết mà ! Em chỉ khen mỗi thằng Long thôi. Nếu vậy thì em cứ ở mà chờ với nó . Còn anh, vừa mệt lại vừa đói . Nhìn mâm thức ăn thơm lựng, anh chịu hổng nổi . Thôi, anh đi nằm vậy ! Dứt lời, Thành xoay người bước vào căn phòng nhỏ, gieo mình xuống giường đánh sầm làm rung rinh cả vức vách gỗ sơ sài . Long mỉm cười lắc đầu thìu mến, chia sẽ nỗi khổ tâm giả vờ của người bạn thân thiết . Nhưng cũng đúng ! Từ sáng đến giờ bận túi bụi, bọn anh có được chút gì lót dạ đâu . Mải bận tâm việc khác, Ngọc Mai lơ đễnh không nghe Thành nói . Cô giương đôi mắt thích thú nhìn không chán quan cảnh chung quanh, xuýt xoa nhắc lại câu hỏi chẳng biết lần thứ bao nhiêu: − Anh làm thế nào mà tài vậy ? Vừa ra trường còn trắng tay, đùng một cái có được cơ ngơi này ? Long phì cười, mắt âu yếm không rời khuôn mặt xinh xinh của người yêu: − Có vài ba cái máy củ lèo tèo, em làm như có cả một gia tài đồ sộ . Chẳng ghê gớm gì đâu em yêu . Chỉ là mấy cái máy củ bọn anh may mắn mua lại với giá rẻ thế thôi . − Không đúng ! Phải nói là một kỳ công. Anh phải kể lại cho em nghe lần nữa .Đến tận giờ này, em vẫn chưa dám tin mọi việc đang xảy ra là thật . Ngọc Mai giậm chân nũng nịu, đôi môi hồng chúm chím dỗi hờn đòi nghe lại bằng được về nỗ lực phi thường thể hiện tình yêu nồng nàn say đắm . Long đắm đuối nhìn đôi môi đỏ màu son con gái và thèm được ... đậu môi mình vào đấy qúa chừng . Khi nủng nịu, Mai đẹp hơn bao giờ hết . Nhưng đứng trước mặt Thành, Long đành nén lòng trao gởi nụ hôn bằng ánh mắt thiết tha. − Anh kể nhé ! Không hiểu đã kể lần thứ mấy rồi nhỉ . Ngọc Mai phá ra cười khanh khách: − Lần thứ nhất . Sau này em còn bắt anh kể lại hoài, kể mãi không thôi . Long chớp mắt âu yếm trong khi Ngọc Mai say sưa uống từng lời ngọt ngào thấm đẫm hương tình: − Thế này nhé : Đầu tiên anh bàn với bộ ba không được tiêu phí vô ích món tiền do dạy kèm mà có, mà phải chắt chiu, tiết kiệm mua dần những món nhỏ, sau đó may mắn mua được mấy cái máy phế thải này, và cuối cùng là tìm chỗ thuê nhà mở cơ sở, như em thấy đấy ! Né mặt Ngọc Mai rạng rỡ dần như tương lai sáng sủa, rộng mở trước mắt . Cô nheo mắt tình tứ : − Nhưng anh cố gắng như thế với mục đích gì ? Long chỉ chực bật ra tiếng cười thích thú, song cố nén vờ nghiêm trang, duy có đôi mắt lấp lánh vui là biểu lộ tâm trạng hân hoan khôn tả: − Anh đã dự định sang năm sẽ lập gia đình, nhưng anh e bên vợ chê anh là tên tứ cố vô thân lại trắng tay không nghề nghiệp, cho nên anh phải cố gắng, cố gắng không lúc nào ngơi nghĩ . − Cô ấy là ai mà số phần đầy ... rủi ro thế ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ Ngọc Mai khúc khích cười, đôi má hồng như cánh đào trong xuân sớm . Long đắm đuối nhìn chẳng chớp mắt . Anh nói: − Có một cô bạn không cùng trường lớp, nhưng cùng đường đi mà anh đã theo suốt hai năm. Em ... làm mai hộ anh, được không ? − Sẵn sàng ! Anh chỉ đi ! Mai cười nhưng mấy ngón tay búp măng thon thả đưa lên môi đầy đe doạ . Long phá ra cười vang, vụt nhất bổng cô lên xoay tít trong đôi tay mạnh mẽ: − Cô ấy đây này ! − Buông em ra ! Anh Thành cười cho bây giờ . Cất tiếng hét phải đối, Mai bềnh bồng chao đảo trong biển hạnh phúc ngây ngất vây quanh. Long vẫn không đặt cô xuống, và có lẽ anh sẽ tiếp tục xoay tít nếu không có tiếng hét vang lên đột ngột: − Đây rồi ! Hãy khui champagne để ăn mừng sự kiện trọng đai hôm nay. Trung về và đang xốc mạnh chai champagne. Ngọc Mai bịt chặt tai, cuống cuồng giảy giụa đôi chân trong không trung giục Long thả xuống . Đúng là Trung ... Trương Phi, tính nóng như lửa nên tiếng reo vui cũng nghe như tiếng gầm cháu chúa . Vừa đặt được chân xuống đất, Mai bẽn lẽn nguýt dài Long trong tiếng cười châm chọc của anh chàng Trung nóng nảy: − Mình đã cẩn thận không thừa ! Mình mua luôn hai chai . Một để cúng cầu làm ăn phát đạt, một cho nổ ngay để ... xả xui . Mặt Ngọc Mai đỏ hơn gất chín . "Ông" Trúng ám chỉ cô và Long ôm nhau trước mâm đồ cúng chẳng sai . Mai nghĩ cách trả đũa, vờ bịt tai nhăn mặt: − Anh Trung này, Mai hỏi thật nhẻ ! Trong quá tình học ở Bách khoa và cả trong kỳ thi tốt nghiệp, anh có cảm thấy bị hỏng ... hóc cái gì không ? Ví dụ như quá cố gắng, nên có một bộ phận nào đó trong người hư hao không còn đồng bộ ? Ngay lập tức, Trung ngưng bặt tiếng cười, giương mắt cảnh giác : − Dĩ nhiên là không . Tất cả đều tốt, thậm chí còn tốt hơn khi đang học . Mai khẽ lắc đầu, tay bưng miệng nén tiếng cười khúc khích: − Tiếc thật ! Nếu Mai có trong ban giám khảo, Mai sẽ không chấm cho anh đỗ kỹ sư đâu, bởi ngay cả sự ... bỏng hóc trong người mà anh cũng không nhận ra, thì còn sửa chửa được máy móc gì ? − Cái đó ... ơ... Bất ngờ trước phản ứng của cô gái thường khi ngoan nhiền nhã nhặn, Trung bối rối đờ người vì câu nói bí ẩn chẳng hứa hẹn điều gì tốt đẹp . Riêng Long, có lẽ đoán biết mang máng những gì Ngọc Mai sắp nói, nên tủm tỉm cười, yên lặng thích thú chờ xem khá năng ứng đối của Trung . Trong thâm tâm, Long cũng muốn bạn bị chỉnh một trận để thận trọng hơn trong phát biểu vốn thường hàm hồ chan Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ chát . Ngọc Mai hắng giọng rất nghiêm, chuẩn bị cho tràng cười bùng vỡ: − Vẫn chưa nhận ra à ? Dở thế ! Theo Mai, anh nên đến các bác sĩ tai - mũi - họng ngay, bởi vì dây thanh trong thanh quản của anh bị nứt toát ra rồi, nên tiếng nói của anh lúc nào cũng ồ ề như chuông vỡ . − A ... nhưng mà ... Trung sượng sùng lúng túng tìm lời phản bác lại . Nhung nhanh hơn, Mai đã bồi luôn trước khi chạy đi trong tiếng cười: − Phải chửa ngay, không nên để dây dưa . Nếu không, còn cô nào dám yêu anh khi mỗi lúc thủ thỉ tâm tình lại như sấm nổ bên tai người khác . Trung chết đứng, đỏ mặt tía tai trông theo dáng Mai thoăn thoắt . Đã thế, Thiên Long chẳng thông cảm còn châm chích: − Bỏ qua đi Trung ! Coi như mày vô tình bị việt vị . Tao đã nói hoài, mày cần tập thói quen điều chỉnh "âm lượng vừa đủ nghe", nhưng mày lúc nào cũng ... Trung trợn mắt quát ầm: − Thì ra mày trọng tình quên nghĩa, công khai bênh vực cho người yêu . Thế thì tao ... tao... Trung vờ hung hăng ngọ nguậy mái đầu bù xù bởi ít khi cầm đến lược . Anh hậm hực cho tay vào túi: − Tao ... tao khui rượu cho đỡ ... quê . Trung xốc mạnh chai rượu một lần nữa, Long cười xoà kéo Mai bước lại . Một tiếng nở vang lôi Thành chồm dây, nhảy bổ ra khỏi phòng . Tiếng nổ giòn làm tim Ngọc Mai rộn rã . Thốt nhiên cô sung sướng liên tưởng đến ngày cưới của mình . Hắn sẽ chui hàng chục chai Champagne để cô thưởng thức những tiếng nổ tưng bừng hoan hỉ ... Ngọc Mai nhoẻn miệng cười tươi tắn . Tiếng khui rượu vừa dứt là tiếp ngay tiếng Thành cào nhàu trong khoan khoái: − Ăn được chưa ? Gớm ! Thủ tục lề mề đến chán ngấy . Mai tươi cười bấm khẻ Long ra hiệu cho anh bước ra cửa, mặt cho Trung to tiếng cằn nhằn Thành bởi câu nói báng bổ vừa rồi . Chớp đôi mắt đen láy, Mai khè khàng như đang tâm sự: − Mọi việc đã xong, em xin chúc mừng anh sớm thành công như ý nguyện ! Tiếng Long cũng khẽ như hơi thở bên tai: − Chắc chắn anh sẽ thành công . Hình ảnh em là một động lực mạnh mẽ thôi thúc anh không bao giờ chùn bước . Đôi tay siết nhau thật chặt thay cho trăm nghìn nụ hôn đắm đuối, vạn lời hứa hẹn . Mai luyến tiếc Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ không rời : − Thôi ... em về ! Long mở to mắt như chẳng thốt: − Ơ hay ! Sao em không cùng ăn cơm với bọn anh ? Em giận hay là ngại ? Mai âu yếm nhoẻn miệng cười, rút khẻ tay về: − Em rất muốn được ăn chung với anh nhưng ... thôi, nên để cho các anh được tự nhiên . Vả lại, em đã vắng nhà từ sớm, mẹ chờ cơm, mắng chết . Nghe hợp lý, Long đành tiếc nuối dặn dò: − Chiều nay vẫn gặp nhau như lệ thường, em nhé ! Em yên tâm ! Anh sẽ cố gắng làm việc hăng say gấp bội . Chỉ khi vắng em, anh mới không đủ sức ... − Sẽ không bao giờ chúng mình vắng nhau ! - Mai đặt ngón tay lên môi người yêu duyên dáng tiếp luôn - Em nhớ . Thôi, em về ! − Em về ! Long tiếc nuối đặt một cái hôn phớt lên má, nụ hôn vội vàng chỉ làm ánh mắt thờ thẩn luyến lưu ... Ngọc Mai lên xe, guồng chân đạp . Từng vòng bánh xe xôn xao khúc hát yêu đời, tha hồ cho mơ mộng bay cao. Ở Long có lắm cái bất ngờ, như buổi khai trương cơ sở hôm nay chẳng hạn . Mai hoàn toàn không biết tí gì về sự chuẩn bị công phu miệt mài của anh, thế rồi đùng một cái ... Mai thích thú lắc lư mái đầu, liên tưởng đến những ngày vui hơn sẽ không còn xa mấy . Long nhớ nhất định anh sẽ chọn đúng ngày này năm sau để cầu hôn Ngọc Mai đấy ! Mai vụt nghe hai má nóng ran, bẽn lẽn với chính mình . Cô co chân đạp nhanh hơn và rẽ vào một con hẻm rộng . Ơ ! Cái gì thế nhỉ ? Mai ngạc nhiên thắng gấp xe trước căn nhà nhỏ, cát đá đổ từng đống cao, xi măng gạch ống đỏ au xếp hàng đều tăm tắp, lại có cả nhiều phiến gạch men óng ánh, tất cả chất đầy, choáng mất căn nhà và tràn ra qua nữa con hẻm to . Mai hồi hợp bước nhanh đến bên mẹ lúc này đang ngơ ngẩn đứng nhìn . − Gì thế mẹ ? Bà Vũ Minh quay lại, âm thanh vỡ oà niềm vui to lớn: − Ba xây nhà mới ! − Ồ, thích quá ! Mai vỗ tay reo hệt như trẻ con, mắt long lanh niềm vui bất tậnn . Hôm nay là một ngày đáng nhớ . Mai sung sướng đến mãi nỗi hân hoan rạo rực buồng tin . Vừa vui với niềm vui to lớn của người yêu, lại bất ngờ nhận thêm nỗi mừng vộ hạn của gia đình . Mai hé miệng chực hỏi thì hai đứa em Mai ùa đến tíu tít: − Thích thật chị nhỉ ! Em mê nhất là rồi đây nhà mình sẽ không còn là căn nhà nhỏ nhất hẻm nữa, mà cũng sang trọng bề thế như ai . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ Mai âu yếm nhìn Vũ Kha - Em trai kế, nhỏ hơn Mai ba tuổi . Kha năm nay mười bảy nhưng vóc dáng đã to cao như một chàng trai thực sự trưởng thành . Mai gật đầu định chia sẽ niềm hãnh diện với em, song phải cười lúc Kha cau có ký khẽ vào đầu đúng em gái út: − Còn nữa, em thích nhất là có được phòng riêng đế khỏi bị con nhỏ Ngọc Lan này tò mò lục tung thư từ, hình ảnh . Ngọc Lan tuy đã ở tuổi mười lăm, nhưng vì bé nhất nhà nên lúc nào cũng tự cho phép mình vòi vĩnh nhõng nhẽo . Lan ôm đầu xuýt xoa cãi: − Ai thèm lục thư của anh . Lục bao giờ ? Kha vờ dứ nắm tay, quắt mắt: − Bắt quả tang còn chối, hả ? Rồi đây mi đừng hòng ... muốn vào được phòng ta phải qua hai lần cửa khoá . Lan nấp sau chị còn cố chuờng mặt, dẩu môi thách thức: − Em cóc cần vào . Ba đã hứa sẽ cho em tuỳ ý lựa chọn căn phòng "oách" nhất ! Mai tươi tắn xoa đầu em gái và như sực nhớ điều gì, cô quay sang mẹ hỏi thật khẻ: − Tiền đâu mà ba xây nhà ? Ba con gặp may mắn trong kinh doanh, phải không mẹ ? Bà Vũ Minh vụt chau mày, tia mắt nhuốm băn khoăn: − Mẹ cũng không biết . Hỏi ba con, ổng chỉ ậm ừ . Mẹ đang lo đây . Vốn thì ít mà xây nhà to như thế này ... Mai cười xoà vội trấn an: − Mẹ khéo lo xa ! Ba con là người làm ăn, tất nhiên pháI biết tính toán . Con lại nghĩ khác: con cho rằng ba vừa trúng được áp phe. Bà thở hắt ra, nét mặt ưu tư trên khuôn mặt giãn dần: − Mẹ chỉ mong được như thế . À ... Bà dừng lại đăm đăm nhìn Ngọc Mai dò xét . Đoán hiển mẹ sắp đề cập chuyện rêing tư, Mai cút sát tai em gái thì thào đuổi khéo: − Ngọc Lan ngoan ! Giúp chị dọn dẹp nhà cửa cho người ta rộng rãi để xây nhé ! Tối nay, chị đãi cho chầu kem. − Không . Em thích ăn chè hà . Ngọc Lan bước đi còn phụng phịu . Mai phì cười gật bừa: − Đồng ý ! Ăn gì, chị cũng chiều . Còn lại hai mẹ con, Mai ngước đôi mắt trong veo thánh thiện nhìn mẹ chờ đợi . Quả như Mai dự đoán, bà Minh hắng giọng, nữa như nghiêm trang hạch hỏi nữa như cảm thông tâm sự : − Sáng đến giờ, con không lo cơm nước mà đi mãi những dâu ? Có phải ... Ngọc Mai nhoẻn miệng cười tươi tắn, đôi mắt tròn xoe không gợn tí dối trá: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ − Con xin lỗi mẹ . Anh Long có việc, con phải ở lại giúp, để mẹ mong. − Thằng Long có việc gì ? Bà nhướng mày ngạc nhiên . Tiếng Mai vang ngân như niềm vui dạt dào tuôn chảy . − Sáng nay, anh Long khai trương cơ sở làm ăn riêng . Mẹ xem có oai không ? Bà chớp đôi mắt, vẻ hoan hỉ làm rạng ngời khuôn mặt già nua: − Cơ sở kinh doanh gì ? Do đâu nó có vốn ? Mai hớn hở, liến thoắng kể luôn một hơi dài: − Cơ sở sửa chửa và sán xuất máy móc các loại cở nhỏ và vừa . Cơ sở tuy không rộng, nhưng sáng sủa lắm, mẹ ạ . Lúc đầu, con cũng không hay biết gì, chừng hiểu ra anh ấy và hai người bạn đã chắt chiu dành dùm số tiền dạy kèm nhỏ nhoi để trở thành chủ nhân hẳn hoi . Anh Long tài quá, phải không mẹ . Bà Minh gật ngay không chút do dự, mắt đăm chiêu nhưng giọng triều mến ẩn chứa xúc cảm sâu xa. − Mẹ công nhận là thằng Long là một thanh niên rất có ý chí và nghị lực . Nó côi cút, một thân một mình lặn lội từ ngoài Trung vào đây vừa tự kiếm sống, vừa tự học tập, thế mà cũng đỗ được kỹ sư mở được cơ sở . Thật là một thanh niên đáng quý . − Mẹ ... Ngọc Mai cũng muốn oà lên vì sung sướng, môi mấp máy chợt thốt ra niềm ao ước đang làm tâm tư cháy bỏng . Song Ngọc Mai cũng còn đủ sáng suốt chế ngự cơn hưng phấn bồng bột để ngăn lại điều chưa nên nói sớm . Cô cười lảng: − Vậy là mẹ đồng ý ... cho con quen với anh Long ? Bà cười xoà, âu yếm cốc nhẹ đầu con gái: − Hỏi thừa ! Không cho mà mẹ lặng thinh để con tha hồ hò hẹn, còn mang cả bạn trai đến nhà giới thiệu cho mẹ sao ? Sung sướng làm Ngọc Mai nóng ran cả mặt, người co6 lâng lâng như vừa chấp cạn ly rượu nồng . Mai muốn mẹ cùng chia sẽ niềm vui nên ôm chầm lấy bà định nhất bổng lên xoay tít như Long xoay cô khi nãy, nhưng Ngọc Mai lại quá yếu, đành quay mẹ mòng mòng như khiêu vũ, vừa liến thoắng hét vang: − Hoan hô mẹ yêu quý của con ! − Có lẽ tao phải công nhận tao đã sai lầm : Con gái không phải là cái gì đó gây ra xui xẻo. Trung vụt dừng tay cười khà, gật gù lảm nhảm một mình như vừa khám phá ra chân lý . Đang chăm chú vào thao tác chi tiết mấy, Thành ngẩng lên, đôi tay và cả gương mặt lem luốt, hàm răng trắng nhởn nhe ra châm chọc: − Sao tự nhiên lầm bầm như lên cơn khùng thế ? Mày không định ám chỉ tao đấy chứ ? Trung nhún vai thản nhiên trả đủa: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ − Con gái thì dính dấp gì đến mày ? Có ma nào thèm để mắt đến mày đâu . Tao nói đây là Ngọc Mai, bồ ruột của thằng Long cơ . Loáng thoáng nghe đến tên người yêu, dù ngồi tận góc phòng, Long lập tức nhướng mày xen vào: − Này ! Các cậu nói xấu gì người yêu của tớ thế ? Ngọc Mai chả động chạm ai đâu nhé, và tớ cũng không phải như tên Trung không được ai yêu nhưng gặp ai cũng yêu . Cái gì mà bồ ruột với bồ dả ? Tớ chỉ yêu một mà thôi ! Tuy bị xỏ xiên nhưng Trung vẩn cười khà khà, anh vỗ đùi thích thú: − Khỏi cần quảng cáo, ai chẳng biết cậu là người chung thuỷ . Tớ chỉ nói tốt người yêu của cậu thôi . Rằng Ngọc Mai có số hên, nên liên tục từ sau ngày khai trương đến nay, công việc cứ dồn dập làm bở hơi tai . − Đúng, đúng ! Cái đó đúng ! Thành hoan hỉ phụ hoạ ngay, anh gãi đầu rối rít tiếp: − Cơ sở mới nhưng việc làm nhiều không đếm xuể . Cứ đà này, chẳng bao lâu bọn mình sẽ phát to . Ngọc Mai có lẽ là "quớ nhơn phò hộ !". Đáp lại Long chỉ yên lặng mỉm cười, anh cần cù tiếp tục công việc đở dang . Quả thật, cơ sở của bọn anh có nhiều việc làm, cả ba đều rất vui dù mệt nhoài . Chẳng duy tâm như hai bạn, Long không tin vào may rủi đẩy đưa . Cơ sở càng lúc càng có nhiều hợp đồng, chẳng qua cả bọn nhiệt tình trung thực, lấy chất lượng sản phẩm làm đầu . Hơn nữa còn siêng năng, bảo đảm đúng thời gian giao hàng, giá thành lại rẻ, do đó việc làm nhiều cũng là kết quả hiển nhiên thôi . Long lẳng lặng làm việc, thích thú thầm trước nhật xét tốt đẹp của hai bạn về người yêu . Thành lại tiếp tục tán: − Kể ra tao phải bái thằng Long làm sư phụ . Tẩm ngẩm tầm ngầm thế mà được cô bồ xinh đáo để lại hợp nhau cùng . Tao... Thành ngưng bặt như mắc nghẹn, mãi lâu mới cười: − Linh như là ... thánh ! Mới nhắc đã thấy hiện ra rồi . Long ! Mày có khách ! Long, Trung cùng ngẩng lên . Ngọc Mai đã đến tự bao giờ, hân hoan tươi tắn . Trao đổi nhanh với người yêu nụ cười âu yếm, Ngọc Mai quay sang Thành định hạch hỏi, nhưng vựt bưng miệng cười: − Ơ ... sao chưa đến hăm ba Tết, mà trong anh đen thui như ông Táo thế ? Cả bọn cười ồ làm Thành thêm ngượng . Anh chúi vội mặt vào tay áo, rồi ấp úng phân trần: − Làm không cẩn thận, nên ... vấy bẩn dầu mỡ thôi . − Vừa rồi, anh đã nói xấu Mai phải không ? - Ngọc Mai hạch hỏi . Thành cười: − Đâu có ai nói xấu Ngọc Mai . Bọn anh chỉ khen ... khen là Mai có số may mắn nên cơ sở cũng được hưởng lây . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ Mai tròn mắt vờ tỏ ra tức tối: − Ơ ! Có nghĩa là có nhắc đến Mai thật . Sao lại thế ? Sao nói xấu người không có mặt ? Thành tưởng thật, nên nhăn nhó đẫy trách nhiện sang Trung: − Trung ! Mày lên tiếng đi chứ ! Ban nãy chính mày khơi chuyện, ba hoa chích choè suốt, sao bây giờ im như thóc thế ? Nhưng Trung chỉ im lặng cười trừ, không rõ vì e lối đả kích chua cay ẩn dưới lớp vỏ ngoan hiền thuỳ mị của Ngọc Mai mà đã hơn một lần ngậm ngùi nếm phải, hay vì không muốn làm phật lòng vị "quới nhân" đã mang lại nhiều may mắn cho cơ sở ? Thấy thế, Mai sinh nghi, cau mặt hỏi dồn: − Anh Trung ! Anh phải nói cho rõ . Có gì anh nhắc đến Mai trong câu chuyện giữa các anh ? Và nội dung là như thế nào ? − Chẳng có chi lớn lao cả đâu . Bọn anh chỉ ... Trung ngắc ngứ gãi tai bất kể tóc lem đầy vết mở . Cử chỉ của Trung thật trái ngược với bản chất ngang tàng nóng nảy thường khi, khiến Long phì cười lên tiếng giải vây cho bạn: − Ngọc Mai ! Em đừng ngờ oan cho các anh ấy . Thành và Trung nó nhắc đến em nhưng là để cảm ơn . Các ảnh cho rằng nhờ em mà cơ sở liên tục có được việc làm kể từ sau ngày khai trương đến nay . Em hãy tin anh ! Dĩ nhiên là Mai tin ngay . Cô đổi sắc mặt mỉm cười tươi tắn, song còn giả vờ giơ ngón tay đe: − Mai tin lời anh Long nên tạm tha cho anh lần này đó . Lần sau còn tái phạm chớ trách móc oán hờn . Lạ thay ! Chắng những không nóng nảy bực tức như mọi hôm, Trung lại còn cười khà nhẹ nhõm . Rõ ràng thâm tâm Trung xem Ngọc Mai như một vị cứu tin . Ngọc Mai tuy thắc mắc thầm, nhưng không khỏi mỉm cười mãn nguyện . cô cảm thấy vui vẻ vô cùng . Chưa khi nào trông Trung hiền như bây giờ . Giá như lúc nào ah ấy cũng thế, cơ sở sẽ chẳng lúc nào ngớt tiếng cười . Mai chậm chạp đến bên người yêu, ánh mắt xót xa thương cảm . − Ngày nào anh cũng phải làm việc đến tối mịt như thế này sao ? Long chớp mắt bối rối: − À không ! Chỉ vì hàng nhiều nên bọn anh phải làm thêm, nhưng ... anh nghĩ chưa quá giờ hẹn cơ mà . Em đã đến sớm hơn, có đúng thế không ? Mai khẽ lắc đầu, thấy xót xa khi nhìn gương mặt phờ phạc vì lao động căng thẳng kéo dài: − Em không đến với ý định thúc giục anh, vì rỗi, em muốn tận mắt chứng kiến hoạt động của cơ sở mà thôi . Long thở phào khoan khoái, mệt mỏi tan biến sau câu nói đầy quan tâm của Mai . Ngọc Mai tuyệt Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ vời quá ! Anh đăm đăm trao nụ hôn nồng nàn qua mắt nhìn âu yếm: − Em thấy thế nào, bọn anh chẳng quá tệ phải không ? Mai nhoẻn cười, chưa kịp lên tiếng, không rõ do đâu nghe lọt tai câu chuyện dù cả hai thì thầm rất khẽ, Thành chen vào: − Mày nghỉ tay trước đi Long . Công việc không còn bao nhiêu, bọn tao gánh hộ cho . Long nhìn Mai, lại quay nhìn sang đống sản phẩm dở dang phân vân lưỡng lự . Dạo phố đêm với Ngọc Mai là thói quen thích thú đến độ trở thành nghiện đối với Long . Tuy nhiên đi chơi mà dồn công việc sang vai bạn thì ... Long bối rối gãi tai, những mong có phép màu giúp anh nhanh chóng giải quyết công việc . Đóan hiển, Mai dịu dàng lên tiếng: − Anh thong thả làm nốt cho xong . Có mặt em ở đây, cứ coi như bọn mình đi chơi vậy . Long nhoẻn miệng cười âu yếm nhìn người yêu thay lời cảm ơn . Ngọc Mai tế nhị, biết tôn trọng người yêu và bè bạn, không đỏng đảnh làm cao như các cô gái khác . Long hài lòng vô cùng vì đã chọn lựa không lầm lẫn tí nào . − Thôi, nghĩ ! Trung đột ngột đứng bật dậy phủi tay nói vẻ quả quyết . Nụ cười chưa trọn . Long ngừng bặt ngơ ngác hết nhìn Trung lại nhìn mớ sản phẩm ngỗn ngang nói: − Hàng cò ... nghỉ sớm làm sao mai giao cho kịp ? Hiểu ý bạn, Thành cười nụ trong khi Trung thản nhiên như không : − Tao và Thành sẵn sàng thức để làm nốt, thậm chí suốt đêm nay cũng được, nhưng dứt khoác không chịu mang tiếng là kẻ bất lịch sự, tế nhị ! Không hiểu mô tê, Long giương mắt nhìn cả hai, hỏi: − Nhưng sao lại mắng ? Ai mắng ? Thành bật cười, đáp : − Chẳng ai mắng hết . Người có văn hoá phải biết tự trọng, thế thôi . Ngọc Mai coi như là khách, lại là vị khách rất đặc biệt . Bọn tao tỏ lòng kính trọng bằng cách giúp cho cô ấy được vui vẻ thoải mái không phái mỏi mòn chờ đợi . Ra thế ! Long nhăn nhó nhìn Mai cầu cứu . Ngọc Mai xúc động cười nhũn nhặn: − Đừng bận tâm vì Mai, các anh ạ ! Mai thích ngồi đây, thật thế . Mai sẽ áy náy nếu sự hiện diện của Mai gây cản trở tiến độ công việc cúa các anh . Mai chỉ vừa dứt lời thì Trung bình thản tiếp luôn, mặc những lời phân trần tha thiết của Mai: − Bọn tôi phải thể hiện trách nhiện của chủ nhà . Bây giờ, hoặc là Long phải rửa tay đưa Ngọc Mai đi chơi, hoặc là đóng cửa nghỉ sớm, thế thôi ! Long thở hắt ra bất lực bởi tia mắt van cầu được đáp ứng . Anh đành buông dụng cụ đứng lên ỉu xìu: − Thôi đành dồn công việc cho hai bạn vậy . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ Long uể oải bước vào phòng tắm giữa hai nụ cười tủm tỉm khó thấy của đôi bạn đồng học cũng là đồng nghiệp . o0o ------- o0o Chiếc xe chậm chạp lăng bánh hoà vào dòng chảy cuồn cuộn của bao nhiêu xe, và người hướng về các điểm vui chơi nhộn nhịp trong một buổi tối êm ả đẹp trời . Ngọc Mai ôm choàng ngang người Long xúc động thầm thì: − Hai anh ấy tốt ghê anh nhỉ ! Nhất là anh Trung đã làm em thật sự bất ngờ . Hoá ra anh ấy không đến nỗi như em vẫn nghĩ . Long cười xoà buông một bên tay lái âu yếm vuốt ve cánh tay mềm ấm nuột nà choàng quanh eo mình . Anh nói: − Trung làm thế là có lý do, nhưng dù sao anh vẫn thích . − Nghĩa là sao em không hiểu ? Chắng lẽ .... Ngọc Mai ngơ ngác chồm lên hỏi, môi cô vẫn giữ nụ cười . Long xoay lại, mắt long lanh tình tứ : − Chớ nghĩ là anh lười biến trốn việc nhé . Đơn giản chỉ là bọn hắn duy tâm cho rằng : số em hợp với ngày thành lập cơ sở cho nên công việc khấm khá . Bọn hắn chảng dám làm phật lòng em, anh càng mừng hơn . Anh chỉ mong bọn hắn năn nỉ em đến ngồi ở sơ sở anh suốt ngày . − Hổng dám đâu ! Hiểu ra, Mai phá lên cười vang, tiếng cười nủng nịu vút cao như xao động màn đêm . Long cũng hân hoang buột miệng đùa: − Kệ ! Dám đại đi mà ! Ngọc Mai khúc khích cười, Trong phút hưng phấn, cô đề nghị : − Anh ! Hay là chúng mình đi nhảy . Cũng khá lâu rồi, mình chẳng có một cuộc vui nào . Đề nghị bất chợt làm anh nhăn mày bối rối: − Đến vũ trường à ? Anh ... Ngọc Mai nhổm người háo hức: − Tất nhiên là vũ trường . Anh sao thế ? Anh chẳng đã từng là cây nhảy đẹp số một của lớp sao ? Long băn khoăn liếc vội vào bộ trang phục giản dị khoác trên người, chẳng biết phải nói sao để Ngọc Mai không giận dỗi . − Anh ... Sao em không nói trước để anh chuẩn bị ? Quần áo ... lèng xèng quá ! − À há ! - Mai phì cười vỗ trán tự trách sự lơ đễnh của mình, đoạn vui vẻ tiếp luôn . − Em quên . Thôi tuỳ anh, anh muốn đi đâu, em theo đó . Long quay lại nhìn thật sâu vào mắt người yêu: − Không giận anh đấy chứ ? Như để chứng minh, Mai mở to mắt hơn, đôi mắt đen láy, trong ngần chẳng vương chút dỗi hờn hay Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ phiền muộn: − Làm sao giận được, đâu phải lỗi do anh . Giờ anh muốn đi đâu ? Hoàn toàn yên tâm, Long cúi xuống nâng bàn tay trắng nuột của Mai lên môi cắn nhẹ để lắng nghe cảm giác êm ái lâng lâng trong cơ thể . Giọng anh thoảng như lời gió tự tình: − Anh muốn đến một nơi dành riêng cho hai đứa, em nghĩ sao ? − Em đã nói rồi, em chiều theo ý của anh mà, Thế anh muốn đưa em đến đâu ? − Đến rạp xem phim, em thích không ? Dĩ nhiên là Ngọc Mai bằng lòng ngay. Cô giấu mặt thẹn thùng suốt từ con đường đến rạp hát cho tới tận lúc ngồi vào ghế . Tựa phim là gì, có lẽ cả hai cũng không sao biết đuợc . Bóng tối dày đặc chung quanh giúp cho những nụ hôn cuồng nhiệt dập dồn hơn và chắng ai bận tâm đến điều đó ... Thế rồi cuối cùng phim cũng hết, đèn bật sáng . Cả hai vội vã rời nhau trong nụ cười bẽn lẽn của Ngọc Mai . Mai khẽ liên đôi môi mọng đỏ : "Anh Long tham lam quá đỗi". Ra bên ngoài, Mai bám chặt tay người yêu khi gió đêm lồng lộng thổi . Va chạm càng làm thiên Long thêm quyến luyến phút chia tay, anh cúi nhìn chiếc đồng hồ cũ kỹ tiết rẻ ngập ngừng: − Còn quá sớm ! Hay là anh theo em về nhà tham quan ... Long ngập ngừng nín bặt trước tia mắt sâu thẳm của người yêu . Anh biết thừa nhà đang xây dở dang . Mai mỉm cười dịu dàng: − Còn bừa bãi, ngổn ngang lắm anh ạ . Mai sẽ đến thăm anh, giờ em phải về . Nhà chưa làm cửa nên cần có nhiều người . − Anh đưa em về . Đừng lo, chỉ đến trước ngỏ nhhà em thôi . Long đành chiều theo và vội trấn an khi bắt gặp nét nhăn trên đôi mày thanh tú . Mai lại tựa má vào vai anh, lắng nghe hơi ấm thân thương trong phúc giây hiếm hoi còn lại . Tiếng Long cất lên buồn buồn : − Nhà em xây lại, đẹp và sang quá . Anh sợ ... Ngọc Mai đã chuẩn bị sẵn nụ cười, chợt ngưng bặt nhíu mày khó hiểu: − Sợ ? Anh sợ gì ? Long gượng cười lắc đầu đăm chiêu . Mai phải giục hồi lâu, anh mới ngập ngừng: − Em vốn được trời cho sắc đẹp, bây giờ lại thêm giàu ... Anh sợ mình không đủ tư cách để với được trái cấm trên cao ... Chưa dứt câu, Ngọc Mai đã sa sầm nét mặt, phụng phịu ngắt lời: − Trái đắng thì có ! Anh học được ở đâu cái lối tự ti mặc cảm đáng ghét thế ? Ai bảo anh là Mai giàu ? Mà cho dù có giàu thật đi nữa, anh nỡ đánh giá em thấp kém thếs ao ? Giọng hờn dỗi của Ngọc Mai khiến Long hốt hoảng . Nỗi lo sợ bâng quơ tan biến đi, thay vào đấy là Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ dáng điệu cuống cuồng đến tội: − Ơ không ! Anh ... thật có lỗi quá, em bỏ cho anh nhé ! Thật lòng anh chỉ muốn nói là ... anh lo sợ, dù sợ ấy sốt mơ hồ . Đừng giận anh, em nhé ! − Anh ... đáng ghét lắm ! Long dừng hẳng xe, van nài: − Cho anh xin lỗi em mà . Chỉ vì anh không khéo nói ... Trong thâm tâm anh không hề nghi ngờ tâm hồn thanh cao trong sáng của em . Anh hoàn toàn tin tưởng mối tình chung thuỷ nơi em . Mai lẳng lặng bấm bụng cười thầm, quyết đợi đến khi Long năn nỉ khô cả lưỡi mới vờ nghiêm giọng trừng mắt : − Anh đã nhất định thôi không còn nghĩ ngợi lung tung ? Long quýnh quáng gật đầu: − Nhất định rồi ! Anh hứa lần hở môi dại dột này là lần đầu và cũng là lần cuối . Bây giờ Mai mới chịu mỉm cười: − Nhớ đấy ! Còn tái phạm là em ... nghĩ chơi anh luôn . Long thở phào, mừng hơn bắt được vàng . Anh băn khoăn gặng hỏi: − Em thật hết giận rồi phải không ? Mai bật cười, đẩy lưng người yêu ra hiệu tiếp tục đi: − Tạm thôi ! Án treo hãy còn lơ lửng, anh liệu mà phát biểu linh tinh. Bây giờ thì về muộn lắm rồi . − Anh nhớ ! Luôn luôn ghi nhớ ! Long vui vẻ nói, ra sức đạp thật nhanh như để chuộc lỗi . tuy nhiên chỉ được đợi phút, anh đã lơi chân quay lại ngập ngừng: − Anh tệ quá phải không em ? Chỉ trong một buổi đi chơi, anh đã làm em giận đến những hai lần . Mai đáp lại bằng cử chỉ ôm ghì âu yếm: − Em lại thích được anh làm cho giận hờn như thế . Em càng hiểu và càng yêu anh nhiều hơn . Anh có biết không ? Nhưng Mai chỉ lẩm bẩm một mình, giấu kín niềm vui nhộn chảy quanh trong huyết quản . Long đột ngột dừng xe bâng khuâng tiếc nuối: − Đến rồi em ạ . Nhanh thật ! Mai vội ngẩng nhìn, quả là cả hai đã đứng ở đầu con hẻm to vắng vẻ, bởi hấu hết người cư ngụ ở đây là dân trí thức, có của ăn để và không thích ồn ào náo động . Nhìn vẻ mặt yếu xìu của anh, Mai nhoẻn cười an ủi: − Anh về nhé ! Mai chúng mình gặp lại . − Chúc em ngủ thật ngon ! − Anh cũng thế ! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ Mai tươi cười đón lấy xe . Tuy đã thốt lời tạm biệt, nhưng Long vẫn đứng yên, ánh mắt lưu luyến chẳng rời . Mai cắn môi phụng phịu: − Sao anh còn chưa về ? Long gượng nở nụ cười méo mó : − Em vào là anh quay đi ngay ! Mai nũng nịu lắc lư mái tóc: − Không . Anh đứng đó làm sao người ta đi cho đành . − Vậy ... hai đứa cùng quay lưng một lượt nhé . Nào ! Một ... hai ... Long xoay người thật nhanh như sợ sẽ không đủ can đảm giã từ . Mai còn trông theo bồi hồi xao xuyến . Ngọc Mai đạp vội qua con hẻm vắng hầu như chỉ có nhà cô là còn ánh đèn . Mai chựng lại thắc thỏm khi trông thấy hiện tượng hơi khác bình thường: Mẹ cô vẫn còn thức ! Mai càng lo hơn lúc nghe mẹ hơi to tiếng với ba. Hai người trao đổi những gì mà gay gắt thế ? Mai đẩy vội xe vào . Cả hai cùng ngẩng nhìn . Ngọc Mai lo âu vì sắc mặt cha đỏ bừng . Nhưng cô thở phào ngay khi ông Vũ Minh vụt cất tiếng cười sang sảng âu yếm trách yêu: − Chà ! Con gái đi cho8i khuya quá đấy . Không nên con ạ ! Nhất là khi con rất đẹp biết không ? Ngọc Mai bẽn lẽn nở nụ cười sung sướng . Chẳng mấy khi cha thân tình gần gũi đến thế, thường khi cô chỉ gặp nơi ông vẻ nghiêm nghị đến xa xôi . Mai nhoẻn cười làm nũng: − Mới có chín giờ mà ba . Nhiều hôm con bận làm thêm còn về muộn hơn . Tối nay sao ba về sớm thế ? Ông Minh lắc đầu, huơ huơ bàn tay đang cầm cốc rượu mạnh vàng óng: − Không nên, không nên ! Con gái thức khuya nhiều sẽ mau già, mất đẹp đi ! − Con không sợ già . Mai phá ra cười khanh khách, cô ghé ngồi vào ghế mẹ với ý định ngóng nghe chuyện đang làm mẹ bận tâm lo nghĩ . Nhưng ông Minh đã xua tay, nét mặt lại trở nên cau có : − Đã bảo không nên thức khuya, con phải lên lầu ngủ ngay lập tức ! Ngọc Mai ấm ức nhưng không dám tỏ thái độ vùng vằng . Giọng của cha có vẻ như bỡn cợt song ẩn chứa vẻ nghiêm trang đáng sợ . Cô xịu mặt để mong tìm mọi cách nấn ná, nhưng bà Minh cũng điềm đạm lên tiếng : − Chẳng sớm sủa chi đâu, con đi ngủ là vừa, Ngọc Mai ạ . Tối nay mẹ trông nhà, bỗng dưng mẹ cảm thấy khó ngủ . − Mẹ ... con muốn ... Mất chỗ dựa vẫn quen chiều chuộng yêu thương, Mai kêu lên với giọng thút thít, hy vọng bà sẽ mủi lòng cho cô ở lại . Nhưng cô đã sớm thất vọng . Bà Minh trở nên lặng lẽ đến khó hiểu để mặc ông Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ thừa dịp to tiếng xua: − Không nghe thấy à ? Sao còn ngồi yên đấy ? Con chớ là ba nản lòng, Ngọc mai nhé ! Xưa nay con vẫn là đứa con ngoan . − Con đi ngủ trước đây ! Mai ấm ức đứng bật dậy, đi thẳng lên thang lầu căn nhà còn mới tinh còn thơm vùi vôi nồng . Cô dằn dỗi mạnh gót chân khua lớp bớp . Tuy nhiên cử chỉ bất tình chẳng tồn tại được lâu, vừa hết bật thang, Mai chợt nghe nặng trĩu trong lòng . Nỗi lo âu khắc khoải vô tinh đè năng, Mai hoang mang nghĩ đến thái độ kỳ quặc của cha mẹ . Hai người đang bàn bạc về việc gì vì sao nhác trông thấy Mai, cả hai đều im bặt lảng đi ? Hay là ... việc ấy có quan hệ đến cô ? Thốt nhiên cô nghe một nỗi sợ hãi mơ hồ len dần vào tâm tư . Mai lắc mạnh đầu xua đuổi, xong chẳng tai nào nguôi ngoai được . Ngọc Mai trăn trở thật lâu . Đây là lần thao thức đầu tiên trong ngôi nhà mới còn đang xây dang dở . Khi Ngọc Mai vừa khuất dạng, bà Minh liền hấp tấp nhắc lại vấn đề làm ba lo lắng đếng nhộn nhạo ruột gan. − Ông biết đấy ! Xưa nay tôi không hề xen vào công việc của ông, nhưng lần này tôi buộc phải ... Ông Minh hệt miệng cười thả nhiên cướp lời: − Lần này thì cũng như những lần trước mà thôi . Tất cả đều không có gì thay đổi . Bà hãy yêm tâm với nhiệm vụ nội trợ và giáo dục con cái . Bà xua tay ấm ức phản đối : − Không được ! Lần này phải khác . Theo tôi hiểu, công việc kinh doanh của anh đang giậm chân tại chỗ, nếu không muốn nói là đình đốn, trì tuệ . Nhưng ông vẫn ung dung nhớn nhơ làm tôi lo đến phát điên được . Chẳng tỏ ra nao núng trước sự thật rành rành, ông cười khà, dốc ngược ly rượu mạnh vào mồm với vẻ rất tự tin: − Chấp nhận kinh doanh tất nhiên có thanh công và có thất bại, đó là lẽ thường tình . Bà uổng công lo lắng hão làm gì . Mắt đỏ hoe, bà trân trối nhìn ông : − Nhưng việc xây nhà không phải thường tình . Ông xoay đâu ra số tiền quá lớn dù biết chắc rằng sẽ không sinh lợi ? Như đối lý, ông sa sầm quắc mắt hét bừa: − Thế bà nghĩ rằng tôi đã hành động liều lĩnh ư ? Tôi giật bừa nơi này chỗ nọ cốt khoe khoang hình thức ư ? Chăm chăm nhìn ông, bà cắn môi run run như sắp khóc : − Ông nghĩ sao lại nỡ nói như thế ? Đây là việc quan trọng ảnh hưởng đến cả gia đình này, lòng dạ nào tôi khoanh tay mặc cho ông một mình lo liệu ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ Né mặt dịu lại ngay, ông gật đầu như hài lòng bởi câu nói thắm thiết ân tình ấy . Ông lửng lơ thổ lộ: − Bà nói đúng ! Tiền xây nhà là toàn bộ cả vốn lẫn lãi mà gia đinh ta đang có, tôi dốc ra tất không chúc băn khoăn bởi các con điều đã lớn, chúng cần có một cuộc sống sung túc để vửng tin hơn . Vả lại ... Ông dừng lời, đột ngột chém tay vào không gian như muốn trả thù một kẻ vô hình ẩn mặt : − Tôi đã ức khi không chịu nổi khi bắt gặp ánh mắt bề trên thương hại của người láng giềng hợm hỉnh . Họ thương hại và xem thường gia đình ta, bà có biết không ? Bà có biết điều đó nhưng chắc hiện giờ bà chẳng nhớ gì cả, ngoài cảm giác thót tim lạnh buốt . Bà ôm ngực rên rỉ làm giọng lạc đi : − Rồi ... rồi lấy gì nuôi sống gia đình ? Không lo, tôi đã có cách . Ông đắc ý vung tay, thái độ nhở nhơ như đang tình cờ đề cặp đến một việc nhỏ nhoi không đ ang kể . Bà không được an nhiên như thế, tính cẩn thận lo xa của người phụ nữ khiến bà thấp thỏm bồn chồn khi đứng trước một ngày mai u ám . Bà nhìn ông bằng ánh mắt van lơn khẩn thiết: − Cách gì, ông nói cho tôi nghe với ? Thương các con và nghì đến tôi, thì chớ cùng quẫn sanh liều, ông nhé ! Ông Minh cười khinh thị, mắt hướng theo thang lầu nơi Ngọc Mai khuất dạng khi nãy, nói: − Chẳng có gì là cùng quẫn xa vời cả . Vốn liếng của tôi đang nắm chắc trong tay . Nắm chắc ? Bà Minh ngơ ngác dõi theo mắt của chồng, bà hoàn toàn chắng hiểu gì . Đột nhiên như bị điện giật, bà đứng phắt dậy kinh hoang ú ớ: − Trời ! Ông định ... không lẽ ... ông định bán nhà dù đang xây dựng dở dang ? Mặt nhăn lại, ông cau có xua tay: − Vớ vẩn ! Sao lại bán nhà ? Tôi rất thích khu phố yên tỉnh này và sẽ không bao giờ rời xa nó dù bất kỳ hoàn cảnh nào . Vốn liếng của tôi là ... Mà thôi ! Giờ chưa phải lúc đế tâm sự . Tôi sẽ cho bà biết khi nào thuận tiện . Giờ ba đi nghỉ thôi, muộn rồi ! Lòng dạ chắng yên để ngơi nghỉ, bà lắt đầu lay tay chồng, giọng thấp thỏm hoang mang: − Ông nói cho tôi nghe đi . Làm sao tôi có thể an tâm ngủ được . Vầng tráng nhíu lại giây lâu như khó nghĩ, ông chợt khoát tay xua đuổi : − Không có gì phải lo âu vô cớ, bà cứ sống thoải mái trong ngôi nhà mới sang trọng này và chỉ chừng ấy là đủ . Bà chuyện quan trọng với đàn bà, khó ... đạt được thoả thuận lắm! Tuy nói thế, nhưng chính ông lại xoay người cất bước khi bà còn do dự ngồi xuống . Bà đưa mắt thất thần theo dõi dáng chồng hấp tấp như trốn chạy . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ Bất chợ - cũng giống Ngọc Mai lúc nãy - một cảm giác lo sợ ập đến làm trĩu nặng tâm tư bà . Bà đưa mắt nhìn quanh căn nhà vừa thân quen, vừa bỗng trở nên xa lạ . Dường như trong hiện trạng dở dang này, nó không hẳn là ngôi nhà thân yêu của bà khi xưa nữa . Cả gian nhà lạnh ngắt như hầm đá . Luồng hơi băng giá phả ra từ cái máy điều hoà gắn sát tường làm không gian đặc quánh như khó thở . Bà Minh rùng mình, lượt áo lông dày chẳng đủ sức ấm thân hình còm cỏi . Bà muốn xóa đi luồng hơi lạnh lẽo nhưng không dám sờ tay vào những núm vặn phức tạp rắc rối của chiếc máy cầu kỳ . Bà Minh không sao quen được, rất căm ghét và xa lạ nó . Đúng hơn là bà sợ hãi nó cũng như sợ hãi tất cả những đồ vật sang trọng đắt tiền mà ông Minh lần lượt khuân về chất đầy trong ngôi nhà vừa xây xong . Ông khoác nhung lụa lên cuộc sống đơn sơ làm bà sợ hãi . Bà đinh ninh ông đã liều lĩnh, mù quáng . Bởi hơn ai hết, bà hiểu rõ mức thu nhập của gia đình . Song, bà phải câm lặng ôm lấy khổ tâm riêng chẳng hé môi tỏ bày nỗi băn khoăn ray rứt cùng các con, dù Ngọc Mai đã lớn, luôn tế nhị sẵn sàng chia mọi điều với mẹ . Bà không muốn làm u ám niềm vui của các con nhất là với Vũ Kha và Ngọc Lan . Hai đứa đang hân hoan, hãnh diện biết bao trong ngôi nhà lộng lẫy đầy đủ tiện nghi. Bà thở dài thườn thượt thu người nhỏ hơn trên bộ xa lông còn thơm mùi gỗ mới . Sự ngoan ngoãn vâng lời của các con cũng không giúp bà nguôi ngoai . Gian nhà lặng ngắt như không hề biết đến sự hiện diện nhỏ nhoi của bà . Chẳng rõ bà còn ngồi yên như thế đến bao giờ nếu không có tiếng cười đùa ầm ĩ bất chợt vang lên ngoài ngõ . Vũ Kha và Ngoc Lan vừa đi học về, cả hai nét mặt rạng rỡ tíu tít nói cười, tranh nhau đẩy cánh cửa dày, mang theo cả hơi nóng hầm hậm của buổi trưa chói chang nắng gắt . Ngọc Lan chặt lưỡi khoan khoái: − Ôi ! Máy điều hoà mát lạnh làm sao ! Phơi nắng xong bước vào nhà, thú ghê anh nhĩ ! Vũ Kha hít hơi thật dài hào hứng: − Còn phải nói, hệ thống làm lạnh hiện đại nhất mà lị . Chợt trông thấy mẹ ngồi co ro trên ghế, Kha nhướng mày: − Ơ hay ! Sao mẹ ngồi đây ? Chị Hai chưa về hả mẹ ? Bà chưa kịp đáp câu hỏi chiếu lệ, Kha đã lao theo em gái bởi tiếng cười khúc khích của nhỏ Lan: − Tủ lạnh có gì ăn không mẹ ? Con đói muốn xỉu luôn . Hai đứa tranh nhau châu đầu vào tủ lạnh giành lấy thức ăn . Tiếng thở dài ngưng bặt ở bờ môi, bà Minh giấu đi nổi buồn héo hắt và cố gượng làm vui . Không được ! Bà không được có quên làm vơi đi niềm vui con trẻ . Ngược lại, trách nhiệm của bà là nhân rộng và duy trì niềm vui sướng ấy cho dài lâu . Bà chậm chạp đứng lên, khéo léo lau sạch nét buồn, đến bên các con nở nụ cười hiền: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ − Đói lắm phải không ? Mẹ dọn bàn ăn luôn nhé ! Ngọc Lan quay lại, mồm đang ngồm ngoàm mẩu thịt gà, tiện tay nhón lấy trái lê vàng rực: − Dọn đi mẹ ! Chị Hai con chưa về sao ? − Có lẽ cũng sắp .... Lời đáp của bà dở dang bởi tiếng reo vui của Ngọc Mai: − Có mặt đây rồi ! Suýt nửa Lan giành hết phần ăn của chị rồi phải không ? Cụt hứng vì bị châm chọc, Lan cong môi nguyét dài trả đũa: − Hổng thèm ! Em có ăn cũng đàng hoàng công khai, chẳng như ai đó thậm thà thậm thụt, về đến nhà còn rón rén nhẹ như mèo . Mai phá ra cười khanh khách, tiếng cười ngân dài trong gian phòng kín: − Đúng ! Chị cố tình bước khẽ như mèo để còn ... bắt chuột . Quả nhiện chị chộp quả tang hai con chuột khổng lồ vụng trộm chúi đầu trong tủ lạnh ! Miệng còn đầy rành rành thức ăn, Lan đỏ mặt ngúc ngắc đầu mãi mà không tìm được lời chống chế . Kha nuốt vội, cười xoà, phản kháng yếu ớt: − Chà ! Miệng lưỡi chị Hai ghê gớm nhỉ ! Rõ là khi yêu có khác . − Hình như em cũng đã thử qua rồi cơ mà, đúng thế không ? Mai tinh nghịch trả treo ngay làm Kha tịt ngòi . Anh rụt cổ, lè lưỡi liếc nhanh về phía mẹ. Mai lại phá ra cười giòn tan . Tiếng cười vô tư, náo nức lòng người . Mai vui như chưa bao giờ được vui . Hai niềm vui lớn cộng lại đưa tâm tưng nàng lâng lâng bay bỗng . Gia đình đang gặp lúc hanh thông, căn nhà đã xây to đẹp đàng hoàng, đầy đủ tiện nghi . Anh Long cũng thế, công việc dồi dào bất tận, tình yêu cũng nồng nàng đẹp như một dòng suối êm đềm . Hứng khởi, Ngọc Mai bá vai mẹ xoay tít một vòng : − Mẹ ngồi đi, chúng con dọn bàn cho . Hôn nay, mẹ đãi món gì mà nghe thơm nức thế ? Lạ thay, bà Minh lại không nhếch nổi nụ cười, bà lắc đầu héo hắt: − Gà tẩm bột rán như các con vẫn thích . Ngạc nhiên, Mai chau mày nhìn mẹ . Nhưng Ngọc Lan nhanh hơn phụng phịu xen vào: − Thật không hiểu mẹ được nữa ! Ba đang gặp thời làm ăn thịnh vượng nhất và vừa xây được căn nhà như chúng con từng mơ ước, thế mà mẹ lại không vui còn ủ ê suốt ngày ! "Mẹ đang sợ không giữ nổi căn nhà này đấy các con ạ !". Bà Min cố ghìm tiếng nấc, vội vã xua tay bước đi như chạy: − Không, không có gì . Mẹ chỉ cảm thấy trong người không được khoẻ mà thôi . Ba chị em ngơ ngác nhìn nhau . Mai băn khoăn mơ hồ cảm giác mẹ có điều gì u uẩn, do đó khẽ lắc đầu như đồng tình với nhận xét của Ngọc Lan : − Mẹ thật lạ ! Em thấy mẹ đâu có bệnh hoạn gì ? Là con trai, Kha đơn gián trong đánh giá sự việc nên nhún vai buông gọn: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ − có lẹ mẹ còn nhớ căn nhà cũ . Người già chỉ sống bằng kỷ niệm thôi ! Tuy không mấy tin tưởng nhận xét của em trai, nhưng Ngọc Mai chẳng cải lấy nửa lời . Cô gái lặng lẽ nhủ thầm: "Đợi lúc thuận tiện phải hỏi mẹ ra lẽ mới được!" Dù đã dặn lòng như thế, nhưng Mai hầu như quên ngay lập tức khi trông thấy bàn ăn . Mâm cơn thịnh soạn nhắc nhở buổi tiệc đông đủ hằng mong đợi, nhắc nhở món quà tân gia sang trọng mà cô và Long đã bỏ ra bao nhiêu công sức chọn lựa cân nhắc . Mai buột miệng: − Mẹ ! Bao giờ mới đãi tiệc mừng nhà mới ? Nghe thế, Kha và Ngọc Mai nhao nhao hưởng ứng: − Đúng rồi ! Tụi bạn con hỏi hoài . Bọn chúng bảo con tham ăn nên giấu kỹ không cho bạn bè đến mừng . − Nhất định sau buổi tiệc, phải dành thời gian cho bọn con nhảy nhót, mẹ nhé ! Nét mặt vẫn u ám giờ sa sầm nặg trĩu, bà cắn môi bật ra lời trách móc tủi hờn: − Theo như ba các con nói thì ... chiều nay . Cả ba đôi mắt cùng mở trong kinh ngạc: − Chiều ay ? Làm sao thông báo cho bạn bè hay kịp ? Bà lắc đầu u uất: − Không mời ai cả, ba chỉ tiếp khách của riêng ba . Ba đứng sững sờ buông đũa nhìn nhau, chẳng hiểu được gì . Ngọc Mai cau mày đăm đăm nhìn mẹ dò xét . Tia mắt u uẩn của bà cho thấy bà cũng như cô mù tịt trước quyết định kỳ quặc của cha . Mai khẽ hắng giọng định thận trọng hỏi lại, nhưng Ngọc Lan đã nóng nảy đập tay đánh chát lên bàn : − Vậy là ba cấm tui con? Thôi được, chiều nay sẽ không có mặt con . − Không hẳn thế đâu. Có thể không phải là tiệc tân gia, bởi vì ... ba chỉ mời có ... một người. Biết tính Lan nói là làm nên bà Minh cuống lên ấp úng phân trần. Song bà vừa dức câu, Kha đã lạnh lùng tiếp luôn: − Một người hay nhiều người cũng mặc. Rõ ràng ba chẳng quan tâm đến chúng con. Chiều nay, con sẽ làm như Ngọc Lan! − Vũ Kha! Bà Minh kêu khẽ nghẹn ngào, mắt đỏ hoe xót xa nhìn đứa con trai duy nhất mà thâm tâm bà vẫn yêu hơn hai đứa con gái cộng lại. Biết phải làm sao khi bà vẫn quen hét hò ra lệnh. Bất chấp ánh mắt khẩn thiết của mẹ, Kha vùng vằng đứng lên với ý định bỏ dở buổi cơm. Mai dịu giọng ngăn những tia mắt nhuốm đầy trách móc: − Em làm cho mẹ buồn rồi Kha. Ngồi lại đi ! Em không nghe mẹ bảo buổi tiệc chiều nay chưa hẳn để mừng nhà mới hay sao ? Mặt đỏ bừng, Kha hậm hực hỏi như quát: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Mãnh Lực Tình Yêu Nhật Hạ − Em sẽ xin lỗi mẹ, nhưng em không thể chịu được . Thế theo chị, bữa tiệc chiều nay mang ý nghĩa gì ? − Chị ... không biết . Có thể là ba ... đặt biệt coi trọng người bạn nào đó ... Bị hỏi lại, Mai đưa mắt nhìn mẹ cầu cứu, song bà Minh đã cúi đầu tránh những đôi mắt dò xét của các con . Giận dữ trào lên, Vũ Kha đùng đùng bước ra khỏi bàn ăn . Bà Minh giương mắt buồn bả trông theo . Vẻ bất lực cam chịu của Mẹ khiến Ngọc Lan thêm tức tối, cô mạnh dạn nối gót anh trai không một lời giải thích . Ngọc Mai thở dài thườn thượt . Thế là xong bửa cơm tuy chưa ai chạm đến . Mai ngượng gạo an ủi mẹ : − Chắng có gì lớn cả mẹ ạ . Con cũng nghĩ như mẹ, buổi tiệc chiều nay chỉ là ba muốn tiếc riêng một người bạn làm ăn . Con sẽ lựa lời xin ba tổ chức lễ mừng nhà mới dịp khác, lúc đó tha hồ cho hai em con vui thích với bạn bè . Đắm chìm trong suy tư buồn bả, bà Minh khẽ lắc đầu không thốt một lời . Sực nhớ ý định khi nãy, Mai buột miệng thốt luôn: − Mẹ có điều gì giấu con phải không ? Vì sao gia đình ta làm ăn trôi chảy mà mẹ lại chắng được vui ? Câu hỏi khơi đúng mạch sầu, bà Minh ngẩng lên, chớp mắt ngơ ngác hồi lâu . Chừng như nhận ra thực tại và có người để trút tâm sự, bà oà lên : − Căn cứ vào đâu con cho rằng gia đình ta làm ăn suôn sẻ ? Ngọc mai kinh ngạc lắp bắp: − Thì ... ba xây được nhà, lại còn sắm đầy đủ tiện nghi ... Bà Minh lắc đầu nghẹn ngào xua tay yếu ớt . Cử chỉ tuyệt vọng của bà làm cho Mai bàng hoàng khó hiểu . Cô giương mắt thảng thốt : − Thế nghĩa là sao hả mẹ ? Chẳng lẽ ba không may mắn trong kinh doanh ? Nhưng như vậy thì tiền đâu để xây nhà ? − Là toàn bộ vốn liếng của nhà ta, con có biết không ? Rồi bà ôm mặt nấc khẽ . Ngọc Mai thêm hoang mang chắng hiểu được gì ? Cô thừ người đưa mắt ngơ ngác nhìn quanh căn nhà, rồi hướng về mẹ lắc đầu bối rối: − Con ... con không hiểu . Dù sao tiền của vẫn còn đây ... Mắt bà thất thần : − Nghĩa là khi cần vốn làm ăn để nuôi sống gia đình sẽ phải bán nhà, con ạ . Ra thế ! Mai im bặt tránh tia mắt lo âu thái quá của mẹ . Cô vẩn tin vào bản lĩnh dày dạn của cha, ông sắp xếp nghĩa là ông đã tính toán đâu vào đấy . Mai mỉm cười như để trấn an mẹ: − Mẹ chớ quá muộn phiền mà sinh bệnh mẹ ạ . Việc ba làm tất nhiên đã có sẵn chủ ý . Con thu dọn Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -