Tài liệu Ly hôn 365 lần

  • Số trang: 520 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 357 |
  • Lượt tải: 0
Itteen

Đã đăng 56 tài liệu

Mô tả:

Tưởng chừng như nhan đề truyện sẽ nói rõ ràng nhưng vẫn còn ẩn chứa đâu đây chút bí ẩn, tại sao là ly hôn ba trăm sáu mươi lăm ngày, vừa tròn một năm ư ? Một năm qua ngày nào cũng như ngày nào, mọi chuyện cứ lặp đi lặp lại không có hồi kết ư ??? Trong truyện sẽ vô tình xuất hiện một ngày định mệnh, ngày mà cô chính thức nghe lời cay đắng từ chồng: Chúng ta ly hôn đi! Truyền thuyết về Ngày Tận Thế do ngày xưa loài người mê muội cho rằng Trái Đất sẽ bị hủy diệt, họ còn nói trong cuốn lịch Maya : ngày 22 tháng 12 năm 2012 là ngày tận thế. Cho đến hôm nay, Trái Đất vẫn bình yên, lời tiên đoán đó bị sụp đổ. Khúc Phương nhìn mấy chữ “ Ngày tận thế” bỗng sững sờ dường như hiểu ra, Ngày Tận Thế không phải là ngày cuối cùng mà có thể sẽ lặp đi lặp lại giống như tình huống cô gặp lúc này. Cho đến bây giờ Khúc Phương vẫn không rõ chuyện xảy ra với cô nghĩa là thế nào. Cô đột nhiên hưng phấn nghĩ nếu như ngày này vẫn tiếp tục tái diễn thì cô sẽ còn vô vàn cơ hội để lấy lại tình cảm của chồng và không bị mất việc làm. Nói không chừng, ông Trời mở mắt giúp cô gặp được chuyện tốt trong những ngày tiếp theo. Khúc Phương tưởng rằng chuyện bi kịch nhất đời mình là người chồng từng đeo đuổi cô đến vứt bỏ cả lòng tự trọng thời đại học nói rằng: chúng ta ly hôn đi. Sau đó cô mới biết , đây không phải chuyện bi kịch nhất. Bi kịch hơn chính là, sau này mỗi ngày tỉnh lại, cô đều nhìn thấy chồng mình, vẫn gương mặt lịch sự đó, vẫn dịu dàng trước sau như một, chân thành nói với cô: “Tiểu Phương, chúng ta ly hôn đi.” Sống lại nhiều lần vào cùng một ngày, cô sẽ hăng hái đấu tranh để giành lấy tình yêu của chồng? Hay là đá văng người đàn ông cặn bã kia để đi tìm tình yêu đích thực?
Lưỡng Khỏa Tâm Đích Bách Thảo Đường Ly hôn 365 lần Dịch giả: Hồng Ánh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC Chương 1: LY HÔN “Chị Khúc, chiều mai chị định mặc đồ gì?” Sắp hết giờ làm thì Ngô Ninh - đồng nghiệp thích buôn chuyện ở bộ phận bán hàng ngoái đầu cười hì hì hỏi Khúc Phương. Nhìn đồng hồ còn 10 phút nữa mới hết giờ nhưng Khúc Phương đã dọn dẹp mặt bàn sạch sẽ, có vẻ đang vội về nhà. Một phụ nữ đã kết hôn không còn giống với mấy cô gái độc thân. Các cô gái như Ngô Ninh còn mải thảo luận về việc sau khi tan làm sẽ đi chơi ở đâu, nào ngờ thoáng cái chủ đề lại quay sang cô. - Cũng như mọi khi thôi. Ông chủ mới tới kiểm tra chứ đâu phải tuyển chọn người đẹp. Huống hồ tôi chừng này tuổi rồi, đâu thể sánh với những cô gái trẻ như các cô được. - Khúc Phương cười trừ. Khúc Phương cũng chỉ có thể nhận mình đã lớn tuổi. Mấy nhân viên mới vào đều còn trẻ, cứ mở miệng ra là gọi chị Khúc thì dù có không già cũng bị coi thành già. - Dáng người chị Khúc vẫn rất đẹp. Ai bảo chị lớn tuổi chứ? Chị trang điểm vào chắc chắn sẽ khiến người khác mê mẩn cho mà xem. - Ngô Ninh nịnh nọt, mấy cô gái xung quanh cũng hùa theo. Khúc Phương mỉm cười không nói gì, coi đó chỉ là mấy câu nói —5— đùa của các cô gái trẻ. Ngô Ninh là nhân viên mới vào làm không lâu, có nhiều việc cần cô giúp đỡ nên thường ăn nói lấy lòng. Khúc Phương là nhân viên bán hàng lâu năm, tính tình hòa nhã, chỉ có điều làm nhiều năm như vậy mà vẫn không được thăng chức nên bị xem hơi đụt, ngay cả nhân viên mới cũng dám đùa với cô. Hết giờ, Khúc Phương xách túi đứng lên ra về. Ngồi trong văn phòng, giám đốc Vương Siêu chẳng hề trách mắng mấy nhân viên buôn chuyện ở bên ngoài, khiến cho bầu không khí thật thoải mái. Đến lúc hết giờ, anh ta đưa mắt nhìn chị Khúc ăn mặc kín đáo, ngay cả trong ngày nóng nực vẫn quần âu, áo sơ-mi, xách túi ra về trước. Vòng hông đầy đặn rất đẹp, dù không đi giày cao gót thì chân vẫn rất dài, eo thon nhỏ gọn đến kinh ngạc khiến cổ họng anh ta hơi căng lên. Tiếc là chị Khúc đã kết hôn, lại là đồng nghiệp, nếu không thì… Khúc Phương đang sốt ruột về nhà. Mẹ và em chồng cô đến chơi đã được mấy hôm. Tối nay, họ sẽ lên tàu về mà chồng cô lại đi công tác tới ngày mai. Cô phải đi tiễn mẹ và em chồng, sau đó về dọn dẹp nhà cửa một chút. Nghĩ đến người chồng chu đáo, Khúc Phương không muốn để anh nhìn thấy nhà cửa bừa bộn. Nhất định cô phải dọn dẹp thật gọn gàng trước khi chồng trở về. Khúc Phương là người miền Nam, Chu Thần - chồng cô lại là người miền Bắc. Hai người là bạn thời đại học. Khúc Phương rất xinh đẹp nhưng tính tình hơi quá hiền lành, nói thẳng ra là yếu đuối. Người có tính cách như vậy rất dễ bị bắt nạt. Mẹ chồng vốn không thích cô. Bà thấy cô trừ vẻ ngoài dễ coi ra còn lại chẳng biết gì cả. Hơn nữa, lấy vợ đẹp còn không đáng tin, tính cách thường đỏng đảnh. Người như con trai bà muốn tìm một cô vợ xinh đẹp cũng không thiếu. Nhưng con bà cứ khăng khăng phải lấy cô nên bà cũng không còn cách nào khác. —6— Thật ra, vừa nhìn cũng biết là Khúc Phương hiền lành, chân tay nhanh nhẹn, chọn làm dâu không vấn đề gì. Điều làm mẹ chồng cô không hài lòng chính là gia cảnh của con dâu. Vừa nghe nói cô mồ côi cha từ nhỏ thì bà đã không vừa lòng, cảm thấy người như vậy thường rất tính toán, thêm vào gia cảnh nghèo sẽ không thể giúp gì cho con trai của bà. Lần này mẹ chồng và em chồng tới thăm. Chồng cô lại đi công tác nên một tay cô phải lo liệu tất cả mọi việc. Ban ngày cô phải đi làm, đến tối lại cơm nước phục vụ hai người đó. Quan hệ mẹ chồng nàng dâu xưa nay vẫn không tốt. May là họ không sống trong cùng một thành phố. Khúc Phương thấy cứ nhẫn nhịn rồi nó sẽ qua đi. Hơn nữa chồng cô bận nhiều việc như vậy nên cô cũng không muốn anh phải bận tâm nhiều. Vừa về đến nhà, cô đã thấy một đống túi lớn, túi bé trong phòng khách. Trông bọn họ không giống như đang đi du lịch mà như đang đi vét hàng vậy. - Mẹ, con về rồi ạ. - Khúc Phương mua rất nhiều đồ ăn, tay xách nách mang nhưng mẹ chồng và em chồng vẫn ngồi tựa trên ghế sô-pha, không hề có ý định giúp cô. - Tiểu Phương à, không phải mẹ có ý trách con đâu nhưng tiền lương của con đã ít, hàng ngày còn làm việc muộn như vậy, Thần Thần đi làm về đến nhà mà vẫn chưa có cơm ăn thì phải làm thế nào? - Bà vốn không ưa gì cô con dâu, hơn nữa cũng không hài lòng với công việc hiện tại của cô, làm nhân viên bán hàng thật mất mặt, tiền lương không cao lại vất vả. Con trai bà thành đạt như vậy, đáng lẽ hồi đó bà không nên đồng ý để con mình lấy người phụ nữ này. Khúc Phương chỉ cười không nói gì. Cô biết, nếu mình nói lại thì chắc chắn sẽ càng rối chuyện. Nghĩ đến việc tối nay hai người họ sẽ đi nên cô cố nhẫn nhịn. —7— - Chị dâu, chiếc bút máy này đẹp thật đấy. Chị tặng cho em nhé? - Cô em chồng cầm một chiếc bút máy màu lam trên tay, xoay xoay bút hỏi. Khúc Phương vừa thấy thì vội đặt túi thức ăn xuống nói: - Đây là bút của anh trai em. Có thể anh ấy vẫn dùng. Nếu em thích thì chị cho em cái khác. Cô nhớ lúc trước, cô động vào chiếc bút này của chồng đã làm anh nổi giận, nói là của sếp tặng, nếu hỏng thì biết làm thế nào? - Chị thật keo kiệt. Nếu là anh tôi thì chắc chắn anh ấy sẽ đồng ý cho tôi! - Em chồng vừa thấy Khúc Phương từ chối liền nổi giận, quăng mạnh chiếc bút lên bàn. Chiếc bút máy lăn xuống sàn nhà, nắp bút tung ra. Khúc Phương sợ hãi. Chiếc bút yêu quý của chồng cô mà bị hỏng thì chắc chắn anh sẽ rất bực mình nên cô vội chạy ngay tới nhặt chiếc bút lên. Mẹ chồng thấy cô như vậy càng bực mình mắng: - Một cái bút mà cũng xót như vậy, chẳng nhẽ chúng tôi không có nổi một cái bút hay sao? Viên Viên thích cái bút mới mở miệng gọi cô là chị dâu. Trông bộ dạng lo lắng của cô kìa! Khúc Phương cúi xuống nhặt chiếc bút lên, viết thử xem sao. Hỏng thật rồi! Đã vậy còn phải nghe mẹ chồng mắng chửi nữa chứ! Cô nhìn đống hành lý trong phòng khách. Tất cả chỗ này đều là do cô mua, quần áo quà cáp để mang về, thế mà còn nói cô keo kiệt. Nắm chặt chiếc bút trong tay, cô nhớ lại lời chồng mình nói: Mẹ anh cũng lớn tuổi rồi, nói chuyện hơi dông dài. Em cũng biết là bà thích có cháu muốn phát điên rồi. Nói em vài câu thì em đừng chấp nhặt nhé. Khúc Phương không cãi lại mà vẫn cố nhẫn nhịn. - Mẹ, con đi nấu cơm đây ạ. - Khúc Phương cầm chiếc bút máy —8— lên, đi vào phòng bếp. Cô em chồng thấy chiếc bút đã bị hỏng thì bĩu môi không nói gì nữa. - Không ăn nữa. Tức no đến tận cổ rồi. Nếu là Thần Thần nhà chúng tôi thì chắc chắn nó sẽ không đối xử với tôi như cô. Tôi muốn ra ga. - Bà nói xong liền cầm một chiếc túi xách Hermes đắt tiền, lôi con gái đi ra khỏi cửa. Đó là chiếc túi xách bạn của chồng cô mua tặng bà nên thi thoảng bà lại lôi ra khoe. Khúc Phương chẳng còn cách nào khác đành phải xách đống hành lý xuống lầu. Mẹ chồng cô đang đứng dưới lầu nói chuyện với cô Lưu hàng xóm. Vất vả lắm cô mới xách hết được mấy va-li hành lý xuống lầu thì nghe cô Lưu nói: - Con dâu nhà bà thật là hiếu thảo. Mẹ chồng cô cười híp mắt nói: - Đầu óc không nhanh nhạy, may còn được chút khỏe mạnh. Nói hiếu thảo thì không dám. Chẳng qua là tôi tốt số thôi. Khúc Phương vẫy một chiếc taxi. Anh lái xe thấy Khúc Phương vất vả xách hành lý như vậy nên rất nhiệt tình xuống xe giúp cô. Điều này khiến mẹ chồng cô càng thêm bực mình, cho rằng con dâu quyến rũ người khác. Suốt dọc đường đi, bà cứ cằn nhằn mãi. Bà nói nếu Thần Thần ở nhà thì chắc chắn anh sẽ lái xe đưa họ ra ga, con dâu để mẹ con bà phải đi taxi thật là mất mặt. - Mẹ, anh Chu Thần lái xe đi công tác rồi ạ. - Khúc Phương không nhẫn nhịn nổi nữa mới nói lại một câu. Sắc mặt bà càng khó coi hơn, quay ngoắt đi không để ý tới Khúc Phương nữa. Nhìn đến anh lái xe đang hỏi Khúc Phương địa điểm đến, bà lại chửi đổng: - Hồ ly tinh. Khúc Phương vô cùng ấm ức nhưng vẫn phải cố nhịn, nhớ lại lời chồng nói hai người đã kết hôn năm năm mà vẫn chưa có con nên chuyện mẹ chồng cáu giận cũng là bình thường. Cô cười chữa —9— thẹn với anh lái xe, nói địa chỉ xong thì ngồi im. Mẹ chồng và em chồng ở đằng sau im lặng được một lát rồi lại bắt đầu trò chuyện. - Viên Viên, không được nghịch điện thoại di động trong ô tô. Cẩn thận kẻo say xe đấy. - Bà thấy con gái mình ngồi trên xe mà vẫn chơi trò chơi trong điện thoại liền nhắc nhở. - Mẹ, con thấy bạn bè của anh thật giàu có, tính tình cũng thật tốt. Rất nhiều bạn của con muốn mà không có chiếc iphone này. Con muốn dùng cho quen tay một chút để về còn có cái mà khoe. Em chồng không nghe lời khuyên, tiếp tục nghịch điện thoại. Khúc Phương rất ngạc nhiên. Chồng cô rất ít khi đưa cô đi gặp bạn bè của anh. Cô cũng không biết là ai tự nhiên lại tặng mẹ chồng cô túi xách và tặng em chồng cái iphone. Mấy thứ này rất đắt tiền, cô có hỏi thì chồng cô nói là đối tác tặng. Tưởng là bạn bè làm ăn muốn lấy lòng chồng cô nhưng sao nghe em chồng thì người đó lại như là một cô gái vậy? Nghĩ đến sắc mặt thay đổi xoành xoạch của mẹ chồng, Khúc Phương đành nén sự tò mò, đợi chồng cô về rồi hỏi sau. Đến nhà ga, Khúc Phương xách hành lý xuống xe rồi lại chạy đi mua thêm đồ ăn. Cuối cùng cũng đưa được bà mẹ chồng và em chồng đi. Cô cảm thấy mệt đến nỗi đứng không vững, hai tay xách hành lý nặng hằn đỏ lên, đến giờ vẫn còn run. Về đến nhà, Khúc Phương cũng chẳng còn hơi sức đâu mà nấu cơm. Bị mẹ chồng soi mói suốt bao nhiêu ngày như vậy, cô gần như đã kiệt sức. Những ngày này, chồng cô thường đi công tác rất ít khi ở nhà nên mẹ chồng cô càng bực tức trút mọi thứ lên đầu cô. Nhớ ra là mai chồng về, Khúc Phương dù mệt cũng không muốn nằm nghỉ. Nhà cửa ngổn ngang vì cô em chồng thích lục lọi, chồng cô lại ghét nhất là người khác động vào đồ của anh cho dù người đó là cô. Thu dọn đồ đạc tới tận nửa đêm, cô mới thấy tạm — 10 — ổn. Chỉ còn mấy tập tài liệu đang để bừa bãi trên bàn, sắp xếp lại một chút là được. Khi Khúc Phương xếp lại tài liệu, không cẩn thận để rơi từ bên trong ra một chiếc khăn hoa xanh hàng hiệu rất đẹp, trông có vẻ quen quen. Cô nhớ lại mẹ chồng mấy ngày nay hay khoe cái túi xách giá trên trời kia thì hình như cũng là nhãn hàng này. Sờ qua vài lần, Khúc Phương không cảm thấy có gì đặc biệt. Nghe nói chiếc khăn lụa này rất đắt, giá bằng khoảng một tháng lương của cô. Sao trong tập tài liệu của chồng cô lại có chiếc khăn này nhỉ? Khúc Phương đoán có thể người bạn đó mua tặng mẹ chồng cô nên cô không động tới nữa mà cẩn thận gấp lại để vào chỗ cũ. Mệt mỏi cả buổi tối, Khúc Phương vừa nằm xuống giường là muốn ngủ ngay. Nghĩ tới việc ngày mai chồng cô sẽ về, cô lại tự bảo mình hôm sau phải dậy sớm. Chiều mai lại còn phải đến công ty nữa. Cô chỉnh đồng hồ báo thức lúc 6:00 ngày 21 tháng 12 năm 2012. Trước đây, cô từng nghe nói ngày mai là ngày tận thế. Khúc Phương lắc lắc đầu, ngủ thiếp đi, khóe miệng hơi cong lên. Ngày mai không phải là ngày tận thế, ngày mai chính là ngày người chồng thân yêu của cô trở về. Đúng sáu giờ sáng, đồng hồ báo thức đổ chuông. Khúc Phương mơ mơ màng màng thức giấc, uể oải chẳng động đậy. Hôm qua, cô chuyển đống hành lý mệt chết đi được. Cô nằm trên giường thêm một lát, không hề muốn dậy chút nào. Chợt chuông điện thoại vang lên, vừa nhìn thấy tên chồng mình, cô vội nghe điện thoại ngay. Cô than phiền vài câu về mẹ và em gái chồng, dĩ nhiên là thấy ấm ức. Khúc Phương cũng chẳng còn cách nào khác. Cô bị một già một trẻ hành hạ đến phát điên. Người già thì vênh mặt sai bảo, — 11 — người trẻ thì đòi hết cái này đến cái kia, chưa được chưa thôi. Tuy cô mất cha từ nhỏ nhưng ở nhà cô luôn được mẹ và anh trai cưng chiều, chưa bao giờ phải chịu đựng những chuyện như thế này. Thấy đầu dây bên kia im lặng, Khúc Phương than phiền hai ba câu rồi thôi. Dù sao mẹ chồng và em chồng đã đi, chồng cô sắp về nên cô vui vẻ nói: - Chồng à, bữa trưa em sẽ làm món ngon cho anh. - Em mệt mấy ngày rồi. Chúng ta ra ngoài ăn đi. Em thích ăn cái gì thì đi ăn cái đó. - Chồng cô vẫn luôn quan tâm đến cô như vậy. Khúc Phương rất vui. Cô từng nghe đồng nghiệp nhắc đến rất nhiều món ngon. Món thịt bò bít-tết hạng nhất cực kỳ ngon nhưng hơi đắt một chút, bình thường cô tiếc không dám đi ăn. Chẳng mấy dịp được chồng chiêu đãi thế này, cô ăn uống xa xỉ một lần vậy. Mải nghĩ đến việc chồng sắp về đến nỗi cô đâm quýnh quáng. Kết quả là khi đi tắm, cô bị trượt chân một cái, gáy đập vào thành lavabo, đau kinh người! Tắm rửa xong, cô thử đi thử lại vài bộ quần áo nhưng đều cảm thấy không hợp. Cuối cùng, cô chọn một chiếc váy dài, kết hợp với chiếc áo khoác đen lửng bên ngoài mới cảm thấy phù hợp với dáng người rất đẹp của cô, không giống như mấy cô gái bây giờ, gầy giơ cả xương. Tuy có chút da thịt nhưng người cô vô cùng cân đối. Có điều tính tình hiền lành của Khúc Phương khiến cô tự ti, luôn cảm thấy mình hơi mập nên toàn mặc trang phục kín đáo. Cô hớn hở đi tới nhà hàng có món bò bít-tết. Từ xa, cô đã thấy chồng mình ngồi ở bàn kề bên cửa sổ, phong độ hào hoa. Khi tới gần, cô mới phát hiện trên mặt anh hơi mệt mỏi. - Chồng em vất vả thế. Mấy ngày nay anh chắc là mệt lắm. Khúc Phương xót xa. - Đàn ông mệt một chút cũng chuyện bình thường thôi mà. — 12 — Tiểu Phương, em gọi món đi. Em thích gì thì cứ gọi. Không phải tiết kiệm đâu. - Anh hào phóng nói. Khúc Phương thấy chồng cô quan tâm như vậy, tuy rằng đã là vợ chồng nhiều năm nhưng cô vẫn xấu hổ đỏ mặt. Cô cúi xuống xem thực đơn mà không hề để ý tới vẻ sốt ruột lộ ra trên mặt anh. Tuy sáng nay, Khúc Phương có kêu la với chồng mấy câu nhưng bây giờ cô cảm thấy mình không mệt tí nào, vui vẻ kể cho chồng nghe những chuyện đã xảy ra trong công ty mình. Cô không phải người thông minh tuyệt đỉnh nhưng tính cách rất tốt, nói chuyện gì cũng đơn giản, nhẹ nhàng. Chu Thần thỉnh thoảng đáp lại một câu, có lúc còn hỏi lại, anh là một người như vậy. Dù là chủ đề mình không thích thì anh cũng có thể khiến cho người đối diện với mình cảm thấy vui, giống như cái gì anh cũng hiểu và đang thực lòng nói chuyện. Không biết từ bao giờ, Chu Thần lại đem kiểu nói chuyện với khách này đi đối phó với vợ. Đúng vào lúc Khúc Phương nói chuyện cao hứng nhất, Chu Thần bỗng lên tiếng: - Tiểu Phương, chúng ta ly hôn đi. — 13 — Chương 2: SAI LẦM Khúc Phương có rất ít các mối quan hệ xã hội, cô là một người phụ nữ của gia đình. Hơn nữa hầu hết các đồng nghiệp trong công ty đều là những cô gái chưa chồng nên cô cũng khó mà nói chuyện được, cấp trên thì lại càng không nói. Tính Khúc Phương hay ngại, cứ gặp cấp trên là luống cuống. Thật khó hiểu là cô làm ở bộ phận bán hàng nhiều năm như vậy mà vẫn không có chút tiến bộ nào. Nếu không phải cô có ngoại hình đẹp, lại chịu thương chịu khó thì e là cô chẳng thể trụ lại lâu như vậy. Cô chỉ nói nhiều trước mặt người quen, vì vậy có chuyện gì thì cô đều nói với chồng. Khúc Phương nói rất nhanh, gần như không để ý chồng mình vừa nói gì. Cô vẫn cao hứng, vừa nói chuyện vừa ra sức thái thịt bít-tết. Vì Khúc Phương rất ít khi đi ăn nhà hàng nên động tác thái suất bít-tết tái này không thành thạo cho lắm. Dao dĩa cứa mạnh vào đĩa phát ra những tiếng kít két rất ghê tai. Chu Thần hơi nhướng mày, đây là biểu hiện mỗi khi anh ta mất kiên nhẫn. Dù vậy, trên khuôn mặt anh ta vẫn nở nụ cười ấm áp như đang nói chuyện thân thiết. - Tiểu Phương, em không nghe thấy tôi nói gì sao? Tôi nói tôi muốn ly hôn. - Chu Thần không hề động đến suất bít-tết — 14 — Khúc Phương gọi cho mình mà chỉ cầm cốc nước chanh uống một ngụm. - Gì ạ? - Khúc Phương vừa mới cười nói vui vẻ thì dao dĩa trong tay đã rơi loảng xoảng xuống mặt bàn. Cô ngơ ngác nhìn chồng, không hiểu sao vài phút trước anh ta vẫn còn tươi cười phụ họa với mình mà giờ lại nói ra những lời như vậy! Chu Thần khẽ day chính giữa mày. Anh ta nhìn người phụ nữ trước mặt, vẫn là khuôn mặt trước kia, dường như không có gì thay đổi. Nhưng dù là khuôn mặt xinh đẹp thì ngắm mãi cũng sẽ thấy chán. Huống hồ Khúc Phương lại chẳng hề trang điểm, ngày nào cũng như vậy. Hơn nữa anh ta còn chán tính cách đơn điệu của Khúc Phương khiến cuộc sống của hai người chẳng có chút gì thú vị. Cưới cô rồi, anh ta mới phát hiện ra người phụ nữ này không phải là một mỹ nhân lạnh lùng, mà chính là tính cách thẹn thùng quá mức, chân tay thì vụng về, cũng chẳng biết lấy lòng mẹ chồng. Làm việc tại một công ty nhiều năm như vậy vẫn giậm chân tại chỗ, chỉ là nhân viên bán hàng. Những điều đó khiến cho Chu Thần cảm thấy mình và Khúc Phương càng ngày càng cách xa. Đương nhiên lúc này anh ta không nghĩ rằng công việc của mình không có gì phải lo lắng, ở nhà có người cơm bưng nước rót, ra đường thì quần áo phẳng phiu, hàng tháng không cần đưa tiền chi phí sinh hoạt, mọi việc chi tiêu lớn bé trong nhà đều được giải quyết hết. Chu Thần coi đó là chuyện đương nhiên, chuyện đó vốn là trách nhiệm của một người phụ nữ, đàn ông không cần quan tâm. Anh ta chỉ cảm thấy Khúc Phương không thể giúp gì cho sự nghiệp của mình, bản thân nhẫn nhịn lâu như vậy mới đòi ly hôn đã quá mệt mỏi. Khúc Phương tính tình hiền lành. Hồi nhỏ cô luôn bị bắt nạt, bị người ta trêu chọc là một đứa bé không có bố. Mỗi lần như vậy cô — 15 — đều khóc, mà cô khóc thì mẹ cô thấy cũng sẽ khóc. Về sau, dù có bị ấm ức đến mấy, cô cũng không khóc, sợ mẹ nhìn thấy. Nước mắt đều giấu kín trong lòng, không để trào ra. Lúc này cũng như vậy, dao dĩa trên tay rơi xuống bàn, tiếng động hơi lớn một chút. Sợ người khác chú ý đến mình, cô ngại ngùng nhìn chung quanh thì phát hiện mọi người đều đang nói chuyện, không hề chú ý tới mình mới cẩn thận nhặt dao dĩa lên tiếp tục thái bít-tết. Có điều, tay cô hơi run run. Chu Thần ghét nhất là vợ tỏ thái độ như vậy, giống như mình làm chuyện xấu bắt nạt vợ. Lúc trước, mẹ anh ta ở nhà nhẹ nhàng nói cô hai ba câu, cô cũng tỏ thái độ như vậy. Anh ta quay đầu đi, không muốn nhìn mặt Khúc Phương nữa, lấy tờ giấy trong cặp ra đẩy qua: - Tiểu Phương, tôi muốn ly hôn là bởi vì chúng ta không hợp nhau. Em đừng nghĩ ngợi nhiều quá! Đây là đơn ly hôn. Em xem đi. Khúc Phương vừa mới nắm chặt dao dĩa trong tay thì lại buông ra. Cô vội lấy giấy ăn lau tay, cầm tờ giấy đó xem. Dòng chữ “Đơn ly hôn” to đùng đập vào mắt cô, vừa liếc đã không muốn xem tiếp nữa rồi. Lúc này, điện thoại di động của cô đổ chuông. Thấy số điện thoại của mẹ chồng, Khúc Phương nhận điện thoại theo thói quen. - Cô mua cái gì cho chúng tôi ăn vậy hả? Cứng chết đi được! Cô muốn hại chết bà già này hay sao? Viên Viên nói rất đúng, cô đúng là kẻ không có lương tâm. Lấy được con dâu như cô, họ Chu nhà tôi xui xẻo tám đời rồi! Thần Thần nhà tôi về rồi đúng không? Tôi muốn nói chuyện với nó. - Mẹ chồng vừa mở miệng là mắng té tát, chửi Khúc Phương ngày hôm qua mua đồ ăn không ngon. Khúc Phương vẫn từ tốn đưa điện thoại di động cho Chu Thần. - Thần Thần, đi công tác về có mệt không con? Mẹ đi đường — 16 — không có vấn đề gì! Phải rồi. Mẹ rất thích cái túi xách đó. Con giúp mẹ gửi lời cảm ơn đến bạn con nhé. Người ta tốt thật đấy! Phong cách rất Tây, vừa gặp mà mẹ đã biết đó là người tốt rồi. – Chắc là cái túi Hermes kia đã làm cho bà được nở mày nở mặt ở trên tàu. Được chút thể diện, bà phấn khởi khoe con trai ngay. Trong mắt bà, mọi người đều hơn con dâu rất nhiều. Cô con dâu mà mua gì đó để tặng bà thì là chuyện đương nhiên, không có gì để khoe cả. Tiếng mẹ chồng rất to! Chắc bà không quen dùng điện thoại di động. Khúc Phương nghe được cả tiếng của bà mà trong lòng cảm thấy vô cùng ấm ức. Cô đã chăm sóc hầu hạ họ như vậy, thật không ngờ mẹ chồng không khen nổi cô một câu, còn chồng thì tự dưng lại muốn ly hôn. Một lúc lâu sau khi Chu Thần nói chuyện với mẹ anh ta xong thì Khúc Phương mới lên tiếng. Cô năn nỉ: - Chồng à, anh đừng như vậy. Anh thấy em có gì không tốt, em có thể sửa. Chu Thần cảm thấy bộ dạng vô dụng bất tài của cô thật là phiền phức. Đưa lại chiếc di động cũ kĩ cho cô, anh ta nhíu mày nói: - Khúc Phương, tôi nói thật đấy. Chúng ta thật sự không hợp nhau. Cho dù em có sửa cũng không thay đổi được gì cả. Tôi còn có việc phải đi trước. Chuyện ly hôn, mấy ngày nữa tôi sẽ nhờ luật sư đến nói chuyện với em. Nói xong, Chu Thần liền gọi nhân viên phục vụ ra tính tiền. Vẻ mặt của anh ta vẫn nhã nhặn điềm đạm như mọi khi, rất hợp với một nơi như thế này. Khúc Phương ngồi ngây người ra, không biết cô đang nghĩ cái gì. Cô thấy chồng mình đứng dậy chuẩn bị đi mới luống cuống, sợ chồng mình đi lần này sẽ không bao giờ quay lại nữa. Không — 17 — hiểu cô lấy dũng khí từ đâu mà dám kéo tay áo ngăn chồng lại. - Buông tay tôi ra. Cô như vậy trông khó coi lắm. Tính cách không hợp thì ly hôn thôi. Sao cô cứ làm loạn lên một cách vô lý như vậy chứ? - Chu Thần bị Khúc Phương giữ tay áo khiến anh ta không đi được, nhìn chung quanh thấy khách khứa chú ý tới mình thì rất khó chịu. Anh ta cũng giống mẹ mình, rất để ý tới thể diện, nhưng Khúc Phương giữ rất chặt nên không thể không dùng sức hất tay ra. Khúc Phương bị đẩy mạnh một cái, không cẩn thận va phải cái bàn. Đĩa bít-tết bằng sắt nặng trịch trên bàn rơi xuống trúng vào chân Khúc Phương, đau đến nỗi khiến cô không đứng vững ngã xuống, vẫn nắm chặt tay Chu Thần. Điện thoại di động của Chu Thần đổ chuông vài tiếng nhưng anh ta không nghe, mà ấn nút từ chối, vội vàng bỏ đi, mặc kệ Khúc Phương bị ngã. Chu Thần nghĩ người phụ nữ kia cố ý giả bộ đáng thương. Dù sao cũng phải ly hôn, cô ta níu kéo cái gì chứ? Khúc Phương cứ như vậy nhìn chồng mình bỏ đi. Chân trái cô đau đến nỗi đi không nổi, đuổi theo cũng không đuổi được, tập tễnh bước ra khỏi nhà hàng. Vừa ra đến cửa thì cô nhìn thấy chồng mình bước lên một chiếc BMW màu xanh lam phóng thẳng, để mặc cô đứng cạnh bức tường nước trên cánh cửa pha lê cực lớn của nhà hàng, bụi đất đầy mặt, tương phản mạnh mẽ với khung cảnh phố xá hoa lệ. Có người phụ nữ trông yếu đuối nhưng tính chịu đựng rất cao, Khúc Phương là người như vậy. Cô tập tễnh vịn vào tường đi tới một hiệu thuốc gần đó, mua một lọ thuốc bóp, ra sức xoa nắn chân mà vẫn không hết đau. - Cô ơi, cô nên đến bệnh viện để khám đi. Vết thương của cô không chỉ là bị bỏng mà còn bị bầm tím nữa. Nghiêm trọng đấy. Nó mà sưng lên thì khó chữa lắm. - Người bán thuốc tốt bụng, — 18 — thấy chân Khúc Phương bị như vậy liền khuyên. Khúc Phương lắc đầu, chiều cô còn phải tới công ty. Cô là một người nhát gan, chưa từng dám nghĩ tới việc bỏ bê công việc. Cô vẫn kiên trì bôi thuốc xoa bóp lên chân rồi đi tập tễnh tới công ty. Lê từng bước như vậy rất chậm, khi Khúc Phương cố nén đau chạy lúp xúp đến chỗ thang máy của công ty, thấy cửa thang máy vẫn chưa đóng lại liền vội vàng gọi: - Chờ tôi một chút. Cô cứ nghĩ rằng sẽ giống như mọi ngày, mọi người đi làm đều tranh thủ từng giây từng phút, gọi không thành tiếng như vậy thì chắc cửa thang máy cũng đóng lại, mọi người cứ tiếp tục lên. Nào ngờ hôm nay cô gọi thì cửa thang máy lại mở ra. Khúc Phương nhìn qua thì giật mình, bên trong hầu hết là lãnh đạo công ty. Cửa thang máy đã mở ra rồi nên cô đành muối mặt bước vào. Cô chỉ có thể nghĩ mình ăn may mà thôi. Dù sao mình cũng là một nhân viên quèn của công ty, cấp trên chắc không biết là ai. Đứng giữa đám sếp là một người tuổi còn trẻ, bên cạnh người đó còn chỗ trống, Khúc Phương đoán là người đó cũng giống mình. Để khỏi mất mặt, cô nhìn anh ta cười cười rồi len vào đứng bên cạnh. Chỉ cần không bị Boss mới trong truyền thuyết kia thấy, người chấm công của bộ phận bán hàng đều rất thoải mái. Tất cả đều có thể mắt nhắm mắt mở cho qua thôi, Khúc Phương không ngừng tự an ủi. Người bên cạnh Khúc Phương không hề chú ý đến cô. Giám đốc Lưu phòng Marketing lại nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh. Tuy rằng không nhớ rõ cô ta là ai nhưng chắc chắn đây là nhân viên của công ty. — 19 — Vừa trước lúc Khúc Phương bước vào thang máy, giám đốc Lưu còn đang khoác lác với người trẻ tuổi kia, cũng chính là ông chủ vừa mới thu mua công ty họ. - Tố chất của nhân viên công ty chúng tôi cực kỳ tốt. Họ chưa bao giờ đi muộn cả. Và kết quả ngay lúc đó lại nhìn thấy Khúc Phương. Trùng hợp ư? Người trẻ tuổi không nói gì, cũng không nở nụ cười, khuôn mặt rất nghiêm túc. Anh ta lại đeo kính râm nên không thể thấy ánh mắt. Khúc Phương nhìn mãi mới thấy thang máy lên đến tầng 28. Cuối cùng cũng được ra, cô thở một hơi nhẹ nhõm. Người trẻ tuổi đi ra ngoài đầu tiên, sau đó các lãnh đạo khác cũng theo ra. Khúc Phương đang nghĩ tới việc mình may mắn thoát nạn, không ngờ giám đốc Lưu cố tình đi sau cùng, dừng lại, nói với cô: - Tuần sau cô không cần đến đây nữa. Công ty chúng tôi không muốn giữ một nhân viên không có giờ giấc như vậy. Khúc Phương xây xẩm mặt mày. Tại sao lại như vậy? Chồng không cần cô, bây giờ đến cả việc làm cũng mất. Sau gáy cô đau nhói, chân cũng đau, mới chạy vài bước thì chân đã sưng ụ lên như người bán thuốc nói. Cô cố chịu đau bước vào công ty. Ngày thường mấy nhân viên thấy cô đều ầm ĩ gọi “Chị Khúc!” nhưng hôm nay, ai nấy cũng đều cúi đầu làm ngơ, không ai nói chuyện với Khúc Phương cả. Chốn văn phòng không giữ được bí mật gì. Chắc mọi người đã biết hết cả rồi. Mình mẩy đau, lại thêm vết thương trong lòng, Khúc Phương chẳng còn sức lực mà bực tức. Cô ngồi chết lặng. Trước lúc tan ca, giám đốc Vương của bộ phận bán hàng gọi điện bảo cô vào phòng anh ta chút. Khúc Phương bước vào phòng của giám đốc Vương. Anh ta đang viết cái gì đó, thấy cô bước vào thì mỉm cười nói: — 20 — - Chị Khúc, phiền chị đóng cửa lại. Khúc Phương nghĩ chắc giám đốc Vương thấy cô là nhân viên lâu năm mà bị đuổi việc thì sẽ mất mặt với các nhân viên khác nên mới bảo thế. Điều này khiến Khúc Phương vô cùng cảm kích. Giám đốc Vương tốt thật! Tuy anh ta nhỏ tuổi hơn cô nhưng là cấp trên, vậy mà vẫn luôn gọi cô là chị Khúc. Khúc Phương đứng lên đóng cửa lại rồi ngồi xuống, trong lòng cảm thấy hơi bất an. Giám đốc Vương híp mắt nhìn phía sau thân hình tuyệt đẹp của Khúc Phương khi cô đi đóng cửa. Hôm nay cô mặc váy, cái mông tròn trịa kia lại càng hiện rõ hơn. Nhìn dáng vẻ cô thận trọng ngồi xuống trước mặt mình, hơi cúi đầu, cổ áo hơi rộng, anh ta có thể nhìn thấy làn da trắng nõn bên trong mà miệng lưỡi chợt khô khốc. - Chị Khúc, tôi đã được báo chuyện của chị. Tôi có thể nói chuyện với giám đốc Lưu giúp chị. Vậy để tôi nói giúp chị nhé. Giám đốc Vương sỗ sàng nhìn Khúc Phương từ trên xuống dưới, rồi đứng lên đi sang ngồi trên ghế sô-pha bên cạnh Khúc Phương. Khi không còn ai quan tâm tới mình mà vẫn có một người tình nguyện giúp cô như vậy khiến Khúc Phương rất cảm động. Nhưng nghĩ đến việc mình đắc tội với ông chủ mới nên chắc sẽ không dễ dàng như trước nữa, cô lắc lắc đầu. - Cảm ơn giám đốc Vương. Anh thật tốt nhưng tôi biết lần này là tôi sai nên không cần phải nói giúp tôi đâu. Nếu không có khi lại làm phiền đến giám đốc. - Khúc Phương thật lòng nói. Giám đốc Vương lại ngồi gần thêm một chút. Một bàn tay không biết là do cố ý hay vô tình mà lướt qua đùi Khúc Phương. Khúc Phương sợ hãi nhảy dựng lên nhưng bởi vì chân trái bị đau nên cô lại ngã ngồi xuống ghế. - Chị Khúc, tôi nói thật đấy. Chỉ cần chị đi ăn tối cùng tôi, — 21 — chúng ta sẽ bàn bạc cụ thể. Ngày mai tôi bảo đảm là có thể giúp chị xin giám đốc Lưu. - Giám đốc Vương nói xong thì mạnh tay véo đùi Khúc Phương một cái. Thật mềm mại! Hắn cảm thấy tay mình như bị hút vào đó. Khúc Phương là nhân viên bán hàng nên cô hiểu rất rõ những việc kiểu như thế này. Có điều cô không ngờ giám đốc Vương xưa nay vẫn lịch sự gọi cô là chị Khúc lại có hành động như vậy. Chân lẫn tim đều đau, cô muốn đứng lên mà không đứng dậy nổi. Bàn tay của giám đốc Vương lại càng không kiêng nể gì, muốn vén váy cô lên. - Đồ tồi! - Khúc Phương tức giận quát. Cô là phụ nữ đã kết hôn, sao lại có thể chịu nhục như vậy được? Một cái tát vung qua nhưng giám đốc Vương là đàn ông, sớm có đề phòng, một tay chặn lại ngay. - Giám đốc đừng vô sỉ như thế! Giám đốc Vương cũng bực mình. Anh ta đã sớm thèm muốn có Khúc Phương từ lâu rồi nhưng lại ngại lời ra tiếng vào của đồng nghiệp. Thấy cô sắp bị đuổi việc, nếu bây giờ anh ta không nhanh tay thì chắc chắn sau này sẽ không còn cơ hội nữa. Anh ta đoán chắc Khúc Phương hiền lành không dám lên tiếng, lại là phụ nữ đã có chồng, nói ra sẽ mất mặt. Một tay anh ta giữ lấy tay Khúc Phương, tay kia thì sờ soạng khắp đùi cô. Đúng là bình thường tính Khúc Phương rất hiền nhưng không có nghĩa là cô không biết nổi giận, không dám phản kháng. Tay kia của cô vớ được chén trà, không nghĩ ngợi gì ném luôn. Tiếng động lớn thu hút sự chú ý của mọi người. Cánh cửa phòng bị đẩy ra, mọi người quây cả lại xem có chuyện gì. Giám đốc Vương thấy tình hình như vậy liền lớn tiếng quát mắng: - Chị Khúc, tôi không thể giải quyết việc này của chị được. Chị là người đã kết hôn mà còn đi quyến rũ tôi. Tôi không đồng ý thì khóc lóc, van nài, đã vậy lại còn đập vỡ chén trà của tôi! Chị thật — 22 — quá đáng! Giám đốc Vương dùng lời lẽ nghiêm khắc lớn tiếng chỉ trích. Khúc Phương đã bị làm nhục lại còn phải nghe thêm mấy lời này khiến toàn thân cô run rẩy, không nói được gì. - Thảo nào chị Khúc vào phòng giám đốc Vương còn đóng cửa phòng. Bình thường chẳng phải toàn mở cửa ra mà nói chuyện hay sao? - Hoàng Tố Mai, người chuyên buôn chuyện ra vẻ đã hiểu. - Đúng vậy. Thật không ngờ chị Khúc lại là người như vậy. Thường ngày đều ra vẻ đoan trang thục nữ, ai ngờ kết hôn rồi mà lại lẳng lơ như thế. Giám đốc Vương còn chưa lấy vợ mà. – Giọng chanh chua của Kim Lệ Văn, người vẫn tự nhận là đệ nhất mỹ nhân của bộ phận bán hàng, truyền đến. Tuy vậy vẫn còn một lời bênh vực vang lên, dù hơi nhỏ, nghe như giọng của nhân viên mới Ngô Ninh: - Chị Khúc không phải người như vậy. Nhưng câu đó đã bị phản bác lại ngay: - Biết người, biết mặt, không biết lòng. Ai biết được chứ? Đàn bà ba mươi như sói, bốn mươi như hổ. Giám đốc Vương lại rất đẹp trai nữa chứ. - Lưu Khải, một nhân viên cũ cũng lên tiếng nhạo báng, không quên bợ đít lãnh đạo. Những lời bàn tán mãi không dứt… Khúc Phương không biết mình đã về nhà như thế nào. Chồng không về, một mình cô đơn, đau khổ, ấm ức, đau đớn… Hôm nay, cô thật xui xẻo! Cô mệt mỏi đến mức không nói nên lời, toàn thân đau nhức. Cuộn tròn người lại, cô nằm co ro trên giường, không bật đèn, nước mắt cứ thế lặng lẽ trào ra. Rồi cô đã chìm vào giấc ngủ từ khi nào. Không có mẹ chồng quát mắng, không có chồng chỉ trích, không có đồng nghiệp châm biếm, chỉ có một màn đen vô tận. — 23 —
- Xem thêm -