Tài liệu Lửa thiêu rừng hạnh

  • Số trang: 484 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 295 |
  • Lượt tải: 0
minhminh

Đã đăng 411 tài liệu

Mô tả:

Công ty Cổ phần Sách và Truyền thông Quảng Văn rất mong nhận được góp ý của bạn đọc Mọi ý kiến xin gửi về Email: publication.qv@gmail.com 作品:《杏烧红》 作者:松鹰 The work: Xing shao hong Author: Song Ying Copyright © 2008 by 中国花城出版社 All rights reserved. Vietnamese Translation Copyright © 2012 by 越南广文传媒与图书股份公司 Hợp đồng xuất bản được ký giữa Công ty Cổ phần Sách và Truyền thông Quảng Văn với Nhà xuất bản Hoa Thành. Bản quyền bản tiếng Việt Lửa thiêu rừng hạnh © Công ty Cổ phần Sách và Truyền thông Quảng Văn 2012. Bản quyền tác phẩm đã được bảo hộ. Mọi hình thức xuất bản, sao chụp, phân phối dưới dạng in ấn hoặc văn bản điện tử, đặc biệt là việc phát tán trên mạng Internet mà không có sự cho phép bằng văn bản của Công ty Cổ phần Sách và Truyền thông Quảng Văn là vi phạm pháp luật và làm tổn hại đến quyền lợi của công ty và tác giả. Không ủng hộ, khuyến khích những hành vi vi phạm bản quyền. Chỉ mua bán bản in hợp pháp. Biên mục trên xuất bản phẩm của Thư viện Quốc gia Việt Nam Tùng Ưng Lửa thiêu rừng hạnh : Tiểu thuyết / Tùng Ưng ; Nguyễn Hải Bằng dịch. - H. : Văn học ; Công ty Sách và Truyền thông Quảng Văn, 2012. - 479tr. ; 21cm ISBN 9786046902225 1. Văn học hiện đại 2. Tiểu thuyết 3. Trung Quốc 895.1 - dc14 VHK0013p-CIP Bản quyền: Hân Ngọc Biên tập Quảng Văn: Minh Minh - Phương Linh TÙNG ƯNG Nguyễn Hải Bằng dịch NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC Lửa thiêu rừng hạnh 4 LờI DẫN Trong phút chốc, Hồ Quốc Hào có cảm giác như đầu mình bị ấn mạnh xuống nước mà không cưỡng lại được. Ông ta uống phải một ngụm nước biển lớn, vị mặn chát kèm theo mùi tanh nồng. Bình thường, bơi liên tục dưới biển hai giờ đồng hồ đối với ông ta thường như cơm bữa. Nhưng hôm nay sao người lại chẳng có chút sức lực nào cả. Màu trắng phía chân trời không phải là tấm lưới ngăn cá sao? Chỉ cần bơi được tới đó là sống rồi! Hồ Quốc Hào chân tay khua loạn xạ cố trồi lên khỏi mặt nước. Nhưng đầu óc ông ta cứ ù đi, một ngụm nước biển nữa lại ùa vào miệng. Ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ... Con mẹ nó! Mình đang ở đâu thế này, lẽ nào đây thực sự là địa ngục? Trong cõi mông lung, ông ta chợt nhìn thấy một con cá mập lớn có cái bụng trắng toát từ phía sau đuổi đến, nó giương cặp mắt man dại nhìn ông ta rồi từ từ ngoác miệng. Hồ Quốc Hào liều mạng vung mạnh hai tay cố bơi thẳng về phía trước. Nhưng giống như các pha hành động trong phim trường mọi động tác đều không chứa đựng sức mạnh nào cả. Càng quẫy mạnh thì ông ta lại càng chìm sâu. Ký ức xa xưa bỗng chợt quay về, mười mấy gương mặt thiếu niên 5 Lửa thiêu rừng hạnh nam nữ hiển hiện, trong cõi huyền ảo, họ nở nụ cười tươi đẹp song thật lạnh lùng… Ông ta dường như nhìn thấy lửa, lửa cháy rừng rực lan ra khắp nơi nhập nhòa ánh sáng ma quái. Một làn khói lam nhạt lãng đãng bay lên, giống như màu mực đen tan trong nước biển. Những hình ảnh dần trở nên nhập nhòa… Hồ Quốc Hào muốn mở to mắt để nhìn nhưng trước mắt chỉ thấy một màu trắng lờ mờ, không thể nhìn rõ là vật gì. Đám bụi đó phất phơ trước mắt ông ta không rời, bỗng nhiên nó biến thành vực sâu hun hút đen ngòm, khiến cho người ta phải run lên vì sợ. Ông ta cảm nhận được thần chết đang tiến sát bên mình, sau một cơn choáng váng, dường như có tiếng nói từ trên trời vọng xuống: “Nó tắt thở rồi!”. Hồ Quốc Hào chỉ kịp cảm thấy tim mình đột ngột co giật dữ dội. Cuối cùng, ông ta chìm hẳn xuống. Đó là chút ý thức ít ỏi cuối cùng còn lại của ông ta. 6 Chương 1 Bó ẨN TIỂU MAI SA 1 Tiểu Mai Sa, bãi biển đắm say lòng người. Đây là khu tắm biển nổi tiếng khắp Thâm Quyến, được mệnh danh là “Hawaii của phương Đông”. Cứ tới cuối tuần là các đoàn du khách lũ lượt kéo đến đây nghỉ dưỡng ngâm mình trong làn nước mát. Vào lúc chiều tối, những căn lều dã ngoại được dựng dọc bãi cát, tạo thành tuyến đường đầy màu sắc của Tiểu Mai Sa. Lều ở đây với đủ kích cỡ, hình dạng, có chiếc hình cong, chiếc khác hình tam giác, các đỉnh nối tiếp nhau, này màu hồng, kia màu xanh, đây màu vàng. Từ xa nhìn lại chẳng khác nào những đóa hoa tươi nở rộ, rực rỡ sắc màu trong ánh nắng chiều. Du khách chỉ cần bỏ ra tám mươi tệ là có thể thuê được một chiếc lều, so với việc bỏ ra bốn, năm trăm tệ để ở một đêm trong khách sạn thì rẻ hơn rất nhiều, hơn nữa lại còn rất lãng mạn. Đặc biệt là đối với những người trẻ tuổi và các cặp tình nhân. Khi mặt trời dần dần hạ xuống ở phía tây, du khách lần lượt dựng lều của mình, tận hưởng gió biển lồng lộng hoặc cùng nhau ca hát nhảy múa, hay gối đầu lên cát ngắm sóng vỗ bờ, tất cả tạo nên khung cảnh vui vẻ, náo nhiệt. 7 Lửa thiêu rừng hạnh Buổi sáng ngày hai mươi lăm tháng sáu vào khoảng sáu giờ, khi ánh mặt trời vừa phá tan sương sớm. Một đôi nam nữ có vẻ như tình nhân của nhau từ chiếc lều màu xanh bước ra. Người đàn ông đeo kính, mặc quần bò, bụng hơi phệ do uống nhiều bia rượu. Cô gái mặc chiếc áo sơ mi màu vàng, quần soóc màu trắng, mặt mũi không được xinh đẹp cho lắm nhưng nom còn rất trẻ. Vừa ra khỏi lều người đàn ông đã suồng sã ôm lấy eo cô gái. Khuôn mặt hiện rõ vẻ mãn nguyện sau một đêm hoan lạc. Cô gái khẽ đẩy tay anh ta ra, khóe miệng nở nụ cười ngượng nghịu, bối rối. Hai người kết đôi và vừa mới đến Tiểu Mai Sa chiều tối ngày hôm qua. Người đàn ông bụng bia hiện là giám đốc của một công ty máy tính, còn cô gái là nhân viên văn phòng của một công ty khác. Nói theo cách thời thượng của cánh đàn ông hiện nay thì đó là một bí mật ngọt ngào “nho nhỏ”. Sau đêm phong tình, dư vị vẫn còn đọng lại. Dưới ánh ban mai mờ mờ hơi sương, họ dính chặt lấy nhau, tay trong tay sóng bước trên bãi biển. Vết chân hằn trên cát mềm mát dịu, một cảm giác sung sướng thỏa nguyện. Sóng biển nhẹ nhàng vỗ về hôn vào bờ cát, để lại những vòng bọt trắng xóa lấp lánh. Biển yên tĩnh đến lạ kỳ, phía xa xa xuất hiện một cồn cát với những mỏm đá nhô lên ẩn mình trong làn sương mỏng. “Vịnh Đại Bàng thật là đẹp!”. Cô gái chợt thốt lên. “Xin chúc mừng em, biển lớn vĩnh hằng. Tiếng sóng của em giống thanh âm quê hương ta...”. Người đàn ông dang rộng đôi tay, giọng nói vút lên như đang ngâm một câu thơ. “Anh điên à?”. Cô gái nhìn anh ta một cái rồi bật cười chọc quê. “Ấy! Là thơ của Heine đấy”. “Heine là ai vậy?”. 8 TÙNG ƯNG “Là con trai của Long Vương, cưng không biết thật à?”. Người đàn ông bụng bia nheo mắt cười bông lơn. “Đáng ghét! Anh chẳng lúc nào nghiêm chỉnh cả”. “Ông ấy là nhà thơ lớn người Đức, em đã đọc qua tập thơ Ca tụng biển chưa?”. “Chưa từng...”. “Lần sau anh sẽ mang đến cho em đọc”. “Em không đọc”. Cô gái làm bộ giận dỗi. “Em đừng suốt ngày chỉ đọc sách của Haruki Murakami nữa... Thật chán chết đi được”. “Nhưng em thích ông ấy, ông ấy viết cuốn Nhảy, nhảy, nhảy mới tuyệt vời làm sao”. “Lại là cái gã ‘người cừu(*)’ cổ quái kỳ dị đó”. “Nhưng em vẫn thích đấy!”. “Này, nhìn xem...”. Người đàn ông bụng bia chợt chỉ lên phía bầu trời. Cô gái ngẩng mặt lên, chỉ có mấy con chim màu trắng lặng lẽ bay lướt qua đỉnh đầu. “Những con hải âu thật đẹp”. Cô nhắm nghiền đôi mắt nhỏ mơ màng. “Mở mắt ra đi! Cưng nhìn kỹ xem… là cò đấy”. Những con cò trắng bay thật chậm, đôi chân dài của chúng duỗi thẳng về phía đuôi. (*) Một truyện ngắn của Murakami, Giáng sinh của Người cừu. 9 Lửa thiêu rừng hạnh “Đàn cò làm sao bay tới biển được nhỉ?”. “Chúng cũng muốn nhảy, nhảy, nhảy đó!”. Người đàn ông tinh nghịch nhại lại cô gái. “Anh thật đáng ghét!”. “Trên cái cây đằng kia có tổ của chúng đấy!”. Người đàn ông chỉ hướng gần đầu bãi biển, ở đó nhô lên một dãy núi nhấp nhô cao tới hàng trăm mét, cây cỏ rậm rạp, xanh tốt. Đàn cò kêu lên mấy tiếng rồi hướng về phía đỉnh núi bay đến. Dưới chân núi có một con đường, gọi là “lối nhỏ tình yêu”. Men theo con đường một bên dựa vào biển, một bên dựa vào núi, rồi đi qua cây đa cổ thụ cao vút tận trời xanh là có thể thong dong leo lên đỉnh Quan Âm, từ vách đá Quan Âm đi xuống mươi bước băng qua cây cầu gỗ nhỏ là có thể quan sát rõ cồn cát nổi giữa biển. Hai người bọn họ đi theo hướng đàn cò bay về phía tây, bỏ lại phía sau một dãy dài những dấu chân còn mới nguyên in hằn trên cát. Cồn cát nhấp nhô, các mỏm đá trong vịnh Đại Bàng dần dần hiện ra trong làn sương mờ. Khi bước nhanh đến bãi biển, họ chợt đứng sững lại. Từ xa nhìn lại, phía dưới, cách chiếc cầu đá ở bến thuyền không xa, dường như có một người đàn ông lõa thể đang nằm sấp, thân hình đỏ sẫm, đầu hướng về phía bờ, bên cạnh là bãi đá ngầm lởm chởm, tiếp đó là con đập bằng đá ngăn sóng, cách bãi biển rất gần, phía trên là con đường “lối nhỏ tình yêu”. Người đàn ông bụng bia và bạn gái vội vàng chạy tới gần cầu đá, họ phát hiện ra có điều rất lạ. 10 TÙNG ƯNG Người đàn ông nằm trên cát chỉ mặc độc chiếc quần bơi màu hồng, hai chân dạng ra ửng đỏ, dường như cơ thể theo thủy triều bị sóng đánh dạt vào bờ. Do ông ta gối đầu lên tay, mặt úp xuống dưới nên không thể nhìn rõ mặt. Người đàn ông bụng bia lật ngửa thân người đó, đưa tay thử vào mũi không thấy có hơi thở, anh ta tiếp tục sờ nắn khắp cánh tay song cơ thể ấy đã lạnh cóng từ bao giờ. “Ông ta... chết rồi!”. Anh ta hoảng hốt nói. “...”. Cô gái mặt trắng bệch, lặng đi không thốt lên lời. Người đàn ông nhìn khắp bốn phía, xung quanh tĩnh lặng như tờ. “Mình báo cảnh sát chứ?”. Anh ta quay sang hỏi bạn gái. “Anh bảo gì cơ?”. Cô gái hỏi lại với vẻ thất thần. Nếu như cảnh sát yêu cầu họ làm nhân chứng, chuyện tình bí mật của họ sẽ không thể giữ kín được nữa. “Phải đi báo án thôi!”. Người đàn ông quyết định. Cô gái do dự gật đầu. Hai người vội vã quay trở lại, họ tìm đến căn phòng sơn trắng có gắn biển “Trung tâm quản lý du lịch Tiểu Mai Sa” đánh thức nhân viên trực ban. “Này, này tối qua có người chết đuối ở bãi biển”. Người đàn ông bụng bia giật giọng gọi lớn. “Cái gì…? Có người chết đuối sao”. Người quản lý vội vã đưa tay dụi mắt, giọng nói thất kinh. Để bảo đảm an toàn cho những người đi bơi, người ta đã đặt mấy vọng quan sát dọc theo bãi tắm Tiểu Mai Sa, trên đó luôn có 11 Lửa thiêu rừng hạnh nhân viên cứu hộ thường trực theo dõi. Đương nhiên điều ấy cũng không thể đảm bảo an toàn đến mức tuyệt đối, đôi khi cũng có những sự cố nằm ngoài dự liệu. Đặc biệt là vào thời điểm người tắm biển quá đông, hỗn loạn như nồi bánh sủi cảo, thì người cứu hộ cũng khó mà quản lý được hết. Hơn nữa, số nhân viên này cũng không thể bao quát được cả hai mươi tư giờ trong ngày, đối với những người thích tắm đêm thì mức độ nguy hiểm càng lớn hơn. Ngoại trừ những tay bơi lội cừ khôi hay những người thích tắm tiên, thì chẳng mấy ai hứng thú với việc đêm hôm khuya khoắt bơi lội trên biển. Người quản lý vội vã gọi điện đến đồn cảnh sát báo cáo sự việc. Sau mười lăm phút hai đồng chí công an địa phương mặc cảnh phục được cử đến hiện trường. Do vị trí xác chết được phát hiện trên bãi biển, sát với cầu đá ở bến thuyền, nằm ngoài phạm vi quy định được phép tắm biển nên họ lập tức báo cáo lên cấp trên. Nửa giờ sau, đội trưởng đội hình sự khu Y Thôi Đại Cân dẫn theo vài cộng sự và cán bộ điều tra đến đó. Vừa đến nơi, cảnh sát đã nhanh chóng đem dây vàng khoanh vùng hiện trường. Chiếc xe cảnh sát đỗ ngoài lan can trên con đường “lối nhỏ tình yêu”. Lúc này trời đã hửng sáng, song sương mù vẫn còn lẩn quất chưa tan hết. Lều dã ngoại của những người tắm biển lờ mờ hiện ra trong ánh nắng ban mai. Trên bãi biển, từ phía xa xa thấp thoáng bóng du khách dậy sớm nhặt vỏ ốc. Thôi Đại Cân khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, áo jacket mở tung để lộ chiếc sơ mi màu trắng bên trong. Anh cao chưa đầy một mét bảy mươi song đôi mắt cực kỳ sắc bén, uy nghi, khiến người 12 TÙNG ƯNG khác nể phục, e ngại. Anh hướng về phía người đàn ông bụng bia và cô bạn gái của anh ta thẩm vấn vài câu liên quan đến tử thi do họ phát hiện, đồng thời gọi người cấp dưới còn rất trẻ của mình là Vương Tiểu Xuyên ghi lại lời khai. Nữ cảnh sát trẻ Đào Lợi đứng lặng im bên cạnh, đôi mắt của cô không ngừng quan sát hai người làm chứng. Hai người cảnh sát có mặt đầu tiên đứng vòng ngoài dây vàng đảm nhiệm việc giữ nguyên hiện trường. Sau khi đội trưởng Thôi hỏi xong, Tiểu Xuyên bảo người đàn ông bụng bia và cô gái cùng ký tên vào bản khai báo. “Nếu như sau này cần đến, chúng tôi sẽ liên hệ với anh chị”. Hai người đó cùng gật đầu đồng ý. Hiện trường cơ bản đã được điều tra, cảnh sát cho chụp ảnh xác chết dưới nhiều góc độ. Người chết ước chừng năm mươi bảy, năm mươi tám tuổi. Ông ta mặc chiếc quần bơi màu hồng khá bắt mắt, dáng người tầm thước, thể trạng hơi béo, nằm sấp trên cát, bên cạnh là bãi đá ngầm rất gần mép đường “lối nhỏ tình yêu”. Sóng biển tung bọt trắng xóa cách hai chân tử thi khoảng bốn, năm mét. Trên mặt cát, ngoài vết chân còn mới của hai người làm chứng thì không còn phát hiện thêm dấu vết nào khác. Nếu có chắc cũng đã bị sóng biển xóa sạch đi rồi. Xung quanh vùng gần xác chết không tìm thấy quần áo hay vật dụng cá nhân của người chết. Xa hơn một chút là chiếc cầu đá dài hướng ra biển, sóng biển cuộn trào lên gần mặt cầu, sóng đập vào các mỏm đá tạo lên tiếng ầm ì vang vọng. Nhân viên pháp y Điền Thanh ngồi xổm xuống, mắt nhìn vào kính lúp tỉ mỉ quan sát phần lưng và sau gáy tử thi rồi lấy ngón tay 13 Lửa thiêu rừng hạnh ấn nhẹ lên trên. Khi anh lật ngửa cái xác ra, chợt có người phát hiện gương mặt đó có gì đó rất quen. Khuôn mặt to bè, lấm lem đầy cát, sắc mặt xám ngoét sưng phù, cặp môi cũng tương tự như vậy. “Có nhiều nét giống Hồ Quốc Hào, chủ tịch Hội đồng quản trị (HĐQT) của tập đoàn Địa Hào Trí Nghiệp”. Người cảnh sát trẻ béo lùn Vương Tiểu Xuyên lẩm nhẩm nói trong miệng. “Cậu nhận ra người này hả?”. Đội trưởng Thôi nghi hoặc đưa mắt nhìn Tiểu Xuyên. “Trên ti vi trong chương trình “Nhân vật nổi tiếng trong giới bất động sản” phát sóng tối qua còn quay rõ mặt và dòng chữ ghi tên tuổi và chức vụ ông ta ở dưới”. Chàng cảnh sát trẻ khẳng định. Người cảnh sát cao lớn đưa máy ảnh chụp lại toàn bộ gương mặt xác chết. “Em hình như cũng nhìn thấy ảnh người này rồi!”. Nữ cảnh sát Đào Lợi ngoảnh đầu lại góp lời. Đội trưởng Thôi nhìn kỹ một lần nữa, trong lòng pha chút kinh ngạc. “Quả thật cũng rất giống! Có lẽ nào là ông ta?”. 2 Hồ Quốc Hào là con cá lớn rất nổi danh trong lĩnh vực bất động sản Thâm Quyến, ông ta là người đứng đầu công ty TNHH Địa Hào Trí Nghiệp, một tập đoàn thâu tóm giới đầu tư bất động sản phương nam. Là nhân vật có tầm ảnh hưởng mạnh đến nhiều công 14 TÙNG ƯNG ty và giới kinh doanh, nên mọi hành vi, cử chỉ của ông ta đều thu hút sự chú ý của công chúng. Hồ Quốc Hào là ủy viên chính trị hiệp thương thành phố Thâm Quyến, doanh nhân ưu tú tỉnh Quảng Đông. Từng được bầu là một trong mười nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn tới hoạt động bất động sản phía nam Trung Quốc. Nếu như người chết là Hồ Quốc Hào thì đây sẽ là một tin nóng gây chấn động Thâm Quyến. Đội trưởng Thôi rút máy di động, anh bấm số 114 gọi cho tổng đài. “A lô, cho tôi xin số điện thoại của công ty TNHH Địa Hào Trí Nghiệp!... Vâng! xin cảm ơn”. Anh lập tức bấm số máy điện thoại vừa nhận được, tiếng chuông đổ dồn liên tục nhưng không có người nhấc máy. Bấm lại lần nữa, kết quả vẫn như cũ. Đến lần thứ ba gọi điện, đầu dây bên kia mới có người lên tiếng. “Ai đó... ?”. Một giọng nữ cất lên như còn ngái ngủ. “A lô, đây có phải công ty Địa Hào Trí Nghiệp? Xin cho tôi gặp Chủ tịch HĐQT”. “Xin lỗi ông, hôm nay là ngày nghỉ, văn phòng không có người làm việc”. Đối phương trả lời nhã nhặn nhưng khuôn mặt đội trưởng Thôi lại trở nên khó coi, giọng nói đầy vẻ bực dọc. “Công ty các chị là một tập đoàn lớn, chủ nhật mà không có người trực ban là sao?”. “Dạ... Phiền ông đợi cho một chút”. 15 Lửa thiêu rừng hạnh Dường như điện thoại được chuyển đến phòng trực ban, một giọng nam tiếp nhận. “Xin hỏi, ông có việc gì ạ?”. “Tôi ở cục công an khu Y, có việc gấp muốn liên hệ với ông Hồ Quốc Hào”. Đội trưởng Thôi thử thăm dò. “Ồ, hôm nay là chủ nhật, chủ tịch không có mặt ở công ty”. “Vậy làm thế nào để tôi liên lạc được với ông ấy?”. “Chuyện này...”. Người kia có vẻ khá do dự, nghi hoặc. “Tôi đọc cho anh số di động lái xe riêng của ông chủ”. Khoảng hai phút sau Thôi Đại Cân liên lạc được với lái xe Tiểu Lưu. “Phải anh Lưu không? Bây giờ anh đang ở đâu?”. “Ai đó? Tôi đang ở nhà riêng ở Bội Lĩnh”. “Tôi là Thôi Đại Cân, đội trưởng đội hình sự cục công an khu Y, có việc gấp muốn tìm ông Hồ Quốc Hào”. “Ồ! Hôm qua, ông chủ đã đi Đại Mai Sa rồi!”. “Đại Mai Sa? Đi từ khi nào vậy?”. Quả nhiên đúng là Hồ Quốc Hào, đội trưởng Thôi và Tiểu Xuyên đưa mắt trao đổi nhanh với nhau, biểu lộ vẻ căng thẳng. “Buổi chiều hôm qua, là chính tôi lái xe đưa ông ấy đi...”. Đại Mai Sa là bãi tắm khác trong vịnh Đại Bàng, nó nằm khá gần Tiểu Mai Sa. Theo tin tức mà người lái xe cung cấp. Buổi chiều ngày hai mươi tư Hồ Quốc Hào đi bơi ở Đại Mai Sa. Vào các ngày thứ bảy hàng 16 TÙNG ƯNG tuần ông ta thường đến đây tắm biển, có khi hẹn gặp vài người bạn làm ăn, cũng có lúc chỉ đi một mình. Thường là sau đó sẽ qua đêm tại tổ hợp khách sạn nhà hàng Hào Cảnh ở Đại Mai Sa. Nhưng chiều qua cũng là ngày thứ bảy thì ngược lại, khoảng ba giờ mười lăm phút Hồ Quốc Hào đến Đại Mai Sa trên chiếc xe BMW màu đen do Tiểu Lưu lái. Một phòng ăn sang trọng ở Hào Cảnh đã được đặt sẵn. Tiểu Lưu được ông chủ cho phép lái xe một mình về thành phố, hẹn bốn giờ chiều ngày hôm nay đến đó để đón ông ta. “Ông chủ các anh có khả năng đã xảy ra chuyện rồi, hãy đến ngay Tiểu Mai Sa!”. “Tiểu Mai Sa?”. Người lái xe không tin hỏi lại. “Đúng, bãi tắm Tiểu Mai Sa”. Nói đoạn, đội trưởng Thôi cúp máy, chỉ thị cho Tiểu Xuyên và Đào Lợi. “Hai người đến ngay khách sạn Hào Cảnh ở Đại Mai Sa để kiểm tra thử xem”. “Rõ!”. Xuyên, Đào quay lưng bước đi. Lúc này trời đã sáng bảnh mắt. Trên bãi biển người đã đông hơn. Một số du khách hiếu kỳ chạy tới bên sợi dây màu vàng được hai người cảnh sát giăng ra để ngăn những người không liên quan đến gần. Đội trưởng Thôi nhìn vào đồng hồ đeo tay thầm nghĩ: “Chưa đầy nửa ngày, cái tin có người chết ở đây sẽ lan ra khắp thành phố”. Nửa giờ đồng hồ trôi qua, lái xe Tiểu Lưu hấp tấp chạy đến Tiểu Mai Sa với khuôn mặt trắng bệch, thần kinh căng thẳng, anh ta mặc chiếc áo sơ mi cổ bẻ màu đỏ, có vẻ không hợp với không khí tang tóc tại hiện trường. 17 Lửa thiêu rừng hạnh Qua lời khai của Tiểu Lưu, người chết đúng là Hồ Quốc Hào. Anh ta lắp bắp: “Ông chủ rất thích bơi đêm, ông ấy nói vào đêm tối, nước biển thật mát mẻ...”. Đội trưởng Thôi căn vặn: “Khả năng bơi lội của ông Hồ Quốc Hào thế nào?”. “Ông ấy bơi rất giỏi, có thể bơi liền một mạch năm, sáu kilômét trên biển là chuyện thường”. “Nói như vậy, ông ta hoàn toàn có thể bơi từ Đại Mai Sa đến Tiểu Mai Sa?”. “Chắc cũng không khó lắm”. Một nhân viên pháp y chen lời phỏng đoán. “Hay là ông ấy bị đuối nước?”. “Có thể lắm”. Tiểu Lưu vẫn chưa hết bàng hoàng. “Hơn nữa..., ông chủ còn có tiền sử bệnh tim”. “Tiền sử bệnh tim?”. Thôi Đại Cân cật vấn. Đúng lúc này Tiểu Xuyên lái chiếc xe cảnh sát chở Đào Lợi từ Đại Mai Sa quay về. Chiếc xe vừa đỗ lại trên con đường “lối nhỏ tình yêu” cậu đã vội mở cửa vọt qua lan can hấp tấp báo cáo với đội trưởng Thôi. “Sếp Thôi! Tại khách sạn Hào Cảnh, bọn em đã kiểm tra sổ đăng ký phòng và thu thập một số tình tiết quan trọng”. “Được. Cậu nói ngay đi”. Thôi Đại Cân ra dấu cho hai người cảnh sát trẻ lại gần. Theo báo cáo của Tiểu Xuyên, căn cứ vào lời khai của nhân viên phục vụ, Hồ Quốc Hào đã đặt phòng 204 từ ngày thứ sáu, nhưng mãi đến 18
- Xem thêm -