Tài liệu Lư sơn kỳ nữ - trần thanh vân

  • Số trang: 613 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 142 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Lư Sơn Kỳ Nữ - Trần Thanh Vân
Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Hồi 1 Hồi 2 Hồi 3 Hồi 4 Hồi 5 Hồi 6 Hồi 7 Hồi 8 Hồi 9 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 17 Hồi 18 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ Hồi 19 Hồi 20 Hồi 21 Hồi 22 Hồi 23 Hồi 24 Hồi 25 Hồi 26 Hồi 27 Hồi 28 Hồi 29 Hồi 30 Hồi 31 Hồi 32 Hồi 33 Hồi 34 Hồi 35 Hồi 36 Hồi 37 Hồi 38 Hồi 39 Hồi 40 Hồi 41 Hồi 42 Hồi 43 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ Hồi 44 Hồi 45 Hồi 46 Hồi 47 Hồi 48 Hồi 49 Hồi 50 Hồi 51 Hồi 52 Hồi kết Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ Hồi 1 KỲ TÍCH TRÊN ĐỈNH NÖI ĐẠI HÁN DƢƠNG Một cây thông cổ thụ sống đã ngót nghìn năm, bốn mùa cây lá đều xanh rì, nhƣng không hiểu một vật gì rất sắc bén đã chém gãy làm đôi. Một con bọ ngựa cắm hai cái càng vào vách núi cứng rắn. Một cây măng mọc ngƣợc trên vách núi thẳng tuột. Cạnh cây măng ấy còn có một con chim ƣng đã chết. Nó chết bởi một tàu lá khô cắm sâu vào giữa yết hầu. Trên gốc cây thông bị chặt gãy kia, lại có hai dấu vết chân, và gốc cây ấy đáng lẽ còn dài chừng hai ba thƣớc, nhƣng lại bị giẫm lún hẳn xuống mặt đất. Ngoài ra, còn sáu cây thông cổ thụ nữa gần đó, những lá thông nhƣ những mũi kim đều rớt cả xuống mặt đất, nhất định không phải đã bị gió thổi rụng, vì những lá thông của cây nào lại rớt ngay xuống quanh gốc cây của cây đó và phủ một cách rất đều đặn. Mới thoáng trông tựa nhƣ trên mặt đất xung quanh đó rộng chừng năm ba trƣợng đã đƣợc trải một tấm thảm xanh rì vậy. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ Vách núi ở phía đối diện chỗ mấy cây thông kia cách bởi một cái khe núi sâu không đáy rộng chừng sáu bảy trƣợng, trên mọc đầy rêu xanh cũng không biết đã bị ai dùng phƣơng pháp gì mà xé tà áo màu đồng cổ thành từng mảnh vụn, rồi ghim vào vách đá thành hình chữ "Hận". Bảy kỳ tích kể trên đã xảy ra ở trên một đèo núi rất hiểm trở của ngọn núi Đại Hán Dƣơng trong dãy núi Lƣ Sơn. Dƣới chân núi xuất hiện hai nhân vật võ lâm có khinh công tuyệt đỉnh. Hai vị võ lâm kỳ phách giở khinh công thƣợng thừa ra phi thẳng xuống đèo. Nhƣng khi hai ngƣời vừa tới gần chỗ cây thông bị chặt gãy, Biện Quảng đã trông thấy rõ cây thông này bị chặt gãy một cách rất đều đặn, không có vết dao hay vết búa gì hết, nhất là chỗ cây có vết chân kỳ dị. Những cái đó đã gợi lòng tò mò của y, khiến y phải bận tâm suy nghĩ. Thanh Hƣ chân nhân lại thấy con bọ ngựa cắm hai cái càng vào trong vách đá, cứ đứng đờ ngƣời ra nhìn hoài. Biện Quảng đang định hỏi Thanh Hƣ chân nhân xem cây thông ấy bị vật gì chém gãy, và những vết chân hiện lên ở gốc cây là do loại công lực nào đã tạo thành? Thanh Hƣ chân nhân khẽ kêu "ồ" một tiếng và lẩm bẩm tự hỏi: -Tại sao chƣởng môn sƣ huynh của mình lại tới đây? Vì việc gì thế? Biện Quảng mỉm cƣời hỏi: -Pháp giá của lệnh sƣ huynh Thanh Huyền chân nhân ít khi rời khỏi núi Võ Đang, sao đạo trƣởng lại bảo ông ta đã tới đây rồi? Thanh Hƣ chân nhân chỉ vào con bọ ngựa, trên vách núi và đáp: -Biện sƣ huynh có thấy không? Vách núi cứng rắn nhƣ gang thép, thế kia, mà hai cái càng của con bọ ngựa lại rất mềm yếu, chỉ khẽ đụng một cái là gãy liền, mà nơi đây hai cái càng của con bọ ngựa lại cắm sâu vào đƣợc vách núi nhƣ thế, duy chỉ có Thiên Tiên Vô Cực khí công của tệ phái mới có thể làm đƣợc nhƣ vậy thôi, và chỉ có một mình chƣởng môn sƣ huynh của đệ mới có đủ hoả hầu làm đƣợc nhƣ thế. Biện Quảng ngắm nhìn một hồi, rồi gật đầu nói tiếp: -Nhƣ vậy pháp giá của lệnh sƣ huynh quả đã giáng lâm nơi đây thực, và cây thông cũng gãy một cách kỳ lạ lắm, phải có Lƣu Vân Thuỷ Tụ của phái Điểm Thƣơng mới có thể chặt gãy đƣợc nhƣ vậy. -Phải, Vô Cực khí công của tệ phái là dĩ cƣơng khắc cƣơng. Lƣu Vân Thủy tụ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ của phái Điểm Thƣơng thì dĩ nhu khắc cƣơng, chỉ giơ tay áo lên khẽ phất một cái, thân cây liền bị chém gã nhƣ dao cắt vậy. Chắc cây thông bị chém gãy này thế nào cũng là kiệt tác của Lƣu Vân tiên tử Tạ Dật Tƣ, ngƣời chƣởng môn của phái Điểm Thƣơng đấy. Hai ngƣời đƣa mắt nhìn xung quanh một vòng, rồi không hẹn mà nên đều đồng thanh thất kinh la lên: -Không... không khi nào lại có chuyện lạ nhƣ thế đƣợc! Hai ngƣời cứng đờ ngƣời ra giây lát. Biện Quảng thè lƣỡi, lắc đầu nói tiếp: -Cây măng cắm ở trên vách đá đúng là dấu hiệu riêng của Lăng Tiêu, bang chủ của Trúc Chi bang. Lá khô giết chết con chim ƣng kia, không cần phải nói rõ, ai ai cũng biết đó là thủ pháp của Hoàng Diệp đạo nhân của phái Không Động rồi. Lá thông phủ đầy đất nhƣ thế, chỉ có Hạo Đại Thần công của Liễu Trần đại sƣ, chƣởng môn của phái Thiếu Lâm mới làm đƣợc thôi. Nhƣng còn những miếng vải vụn ghim thành chữ "Hận" ở trên vách núi kia là kiệt tác của ai thế? -Biện huynh là ngƣời thức, cái gì cũng biết hết, sao huynh lại quên bẵng nhƣ vậy? Biện Quảng suy nghĩ giây lát, rồi hỏi lại: -Có phải là Hận Thiên Ông đấy không? Thanh Hƣ chân nhân gật đầu, đáp: -Chỉ có Hận Thiên Ông là quanh năm ngày tháng mặc áo da đồng cổ mà thôi. Bây giờ những mảnh giẻ áo kia chả là màu da đồng cổ là gì? Huống hồ những mảnh áo rách lại ghim thành chữ "Hận" nhƣ vậy không phải Hận Thiên Ông thì còn ai vào đây nữa? Biện Quảng nghe nói thất kinh, hỏi tiếp: -Năm ngƣời chƣởng môn của năm đại môn phái cùng có mặt ở đây cùng một lúc nhƣ vậy đã là một câu chuyện rất kỳ lạ rồi. Ngờ đâu cả Hận Thiên Ông, một ngƣời đã ẩn dật lâu năm rồi mà cũng dự định thịnh hội này nốt, và mỗi ngƣời còn để lại một môn thần công nhƣ thế là có dụng ý gì? Thanh Hƣ chân nhân ngẫm nghĩ hồi lâu rồi đáp. -Vấn đề này có lẽ chỉ có sáu ngƣời ấy mới có thể giải đáp đƣợc thôi... Nhƣng chúng ta cứ thử tìm kiếm kỹ lƣỡng, may ra cũng sẽ tìm thấy một chút manh mối cũng chƣa chừng? Biện Quảng đi quanh đó xem xét một lần nữa, rồi lắc đầu hỏi: -Tiểu đệ mắt kém nên không sao tìm ra đƣợc manh mối hay dấu vết gì có thể Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ giải đáp đƣợc mối nghi vấn ấy. Thanh Hƣ chân nhân chỉ vào gốc cây bị chặt gãy rồi nói tiếp: -Chỉ nội gốc cây cũng đủ làm cho chúng ta thắc mắc không hiểu rồi. Biện Quảng vội vã nhìn theo về phía đó, lắc đầu và đỡ lời: -Theo sự nhận xét của tiểu đệ thì vết chân in ở gốc cây với việc giẫm cây lún xuống mặt đất nhƣ vậy, tuy ngƣời đó đã dùng thân pháp "Thiên cân truỵ" rất thƣợng thừa ra và giẫm gốc cây lún xuống đất nhƣ thế, nhƣng vì công lực của ngƣời đó còn kém, nên trên gốc cây mới có vết chân nhƣ vậy, mà chính ngƣời đó cũng không để ý tới. -Phen này Biện huynh đã nhận xét lầm rồi. Gốc cây cổ thụ này không những rễ cây chằng chịt, mà thân cây lại đồ sộ nhƣ thế kia, chỉ giẫm cây lún xuống mặt đất cũng đã là một sự rất khó khăn rồi, chƣa chắc năm vị chƣởng môn với Hận Thiên Ông có thể làm nổi nhƣ vậy, nhất là hai vết chân in ở trên đó thì lại càng huyền diệu vô cùng. Biện Quảng thấy Thanh Hƣ chân nhân nói nhƣ vậy vội tiến tới gần, ngắm nghía một hồi, nhƣng vẫn không hiểu gì cả, liền hỏi: -ý kiến của đạo huynh, đệ chỉ tán thành có phân nửa thôi, chứ còn ngƣời để lại hai vết chân nhƣ vậy, quả thực đệ không thấy có gì là huyền diệu hết? Xin đạo huynh cho biết rõ nguyên nhân? Thanh Hƣ đạo nhân thở dài một tiếng rồi khẽ đáp: -Mọi khi Biện huynh đã khét tiếng là ngƣời rất tỉ mỉ sao ngày hôm nay huynh lại sơ ý đến nỗi mất hết cả năng lực thẩm xét sắc bén nhƣ mọi khi thế? Xin huynh cứ xem lại hai vết chân, vết chân này bé nhỏ một cách đặc biệt, hình nhƣ là chân của đàn bà vậy, nhƣng công lực của ngƣời này đã luyện tới mức xuất thần nhập hoá rồi. Không dẫm lún cây để lại vết chân nhƣ vậy, mà thân cây cứng rắn nhƣ sắt đá nhƣ thế, vết chân của ngƣời đó có thể in rõ đến nỗi trông thấy cả đƣờng kim mũi chỉ của đế giày... Không đợi chờ Thanh Hƣ đạo nhân nói xong, Biện Quảng vội cúi xuống xem xét lại, rồi thất kinh la lớn: -Đạo huynh nói rất đúng. Vết chân của một đôi giày bó chân, mà đôi giày hãy còn mới lắm. Không những in rõ cả đƣờng kim mũi chỉ mà cả những hoa thêu ở bên ria đế cũng đã in rõ xuống mồn một nốt! -Biện huynh giao du rộng nhƣ vậy, chẳng hay huynh có biết gần đây trên giang hồ có một ngƣời đàn bà nào võ công rất cao siêu mới xuất hiện không? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ -Tiểu đệ không nghe ai nói tới, vả lại trên giang hồ đàn bà giỏi võ rất hiếm, nhƣ Lƣu Vân tiên tử Tạ Dật Tƣ, ngƣời chƣởng môn của phái Điểm Thƣơng là ngƣời rất hiếm có trong võ lâm và cũng là một cân quắc hào hùng có một không hai. Ngoài bà ta ra, tiểu đệ quả thực không nghĩ ra đƣợc ngƣời nào có võ công cao minh hơn bà ta nữa. Biện Quảng vừa nói tới đó đã nghe thấy sau lƣng có giọng nói lạnh lùng vọng tới: -Thực dân quê mùa kém kiến thức có khác! Biện Quảng với Thanh Hƣ chân nhân giật mình kinh hãi, vì hai ngƣời đã nghe thấy rõ tiếng nói đó nổi lên ở cách hai ngƣời rất gần. Với công lực của hai ngƣời cao siêu nhƣ thế mà nay có ngƣời đi tới sau lƣng hồi nào cũng không hay biết gì, đủ thấy ngƣời đó có võ công cao siêu không thể tƣởng tƣợng đƣợc, nếu không phải là thần tiên thì cũng là ma quỷ chứ không sai? Tới khi hai ngƣời quay đầu lại nhìn, liền cùng thở hắt ra một tiếng và ấp úng mãi không sao nói đƣợc. Thì ra hai ngƣời thấy cách mình chừng ba thƣớc, có một thiếu nữ áo trắng đứng sừng sững ra đó, tuổi không lớn lắm, nhƣng nàng ta có một thái độ oai nghi khiến ai trông thấy cũng phải siêu hồn lạc phách. Sắc mặt của thiếu nữ này rất nhợt nhạt, hầu nhƣ không có chút máu nào hết, lại thêm tóc dài xoã xuống hai vai, mới thoáng trông không ai dám bảo nàng là ngƣời nữa. Biện Quảng ngẩn ngƣời ra nhìn giây lát ấp úng hỏi: -Cô nƣơng... là ngƣời hay ma thế? Thiếu nữ ấy lạnh lùng: -Ta không phải là ngƣời, và cũng không phải là ma. Ta là tinh của núi non và tinh của ngọc thạch. Giọng nói của nàng ta rất lạnh lùng, khiến hai ngƣời đều phải rợn tóc gáy. Biện Quảng ngơ ngác một hồi rồi quát: -Nói bậy, lão phu không tin trên đời này là có sơn tinh tiểu quái nhƣ thế? Thiếu nữ với giọng lạnh lùng đáp: -Ngƣơi thực có mắt không ngƣơi, đáng lẽ khoét hết hai mắt mới đƣợc. Nàng vừa nói dứt, bỗng giơ bàn tay trắng xanh lên khua qua mặt Biện Quảng một cái, đôi ngƣơi của Biện Quảng bị moi ra tức thì, Biện Quảng bị khoét mất hai mắt đau nhức quá không chịu nổi vội giơ hai tay lên ôm mắt rồi kêu gào inh ỏi. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ Không hiểu thiếu nữ ấy dùng thủ pháp gì mà lôi hai mắt Biện Quảng ra khỏi khoanh mắt nhƣ vậy, và lạ lùng nhất là Thanh Hƣ đạo nhân không thấy trong mắt Biện Quảng có giọt máu nào nhỏ ra hết? Thanh Hƣ đạo nhân vừa kinh hãi vừa tức giận, liền quát một tiếng giơ song chƣởng lên vận hết mƣời phần công lực ra nhắm thiếu nữ áo trắng nọ tấn công luôn một thể. Thiếu niên Vô Cực Khí Công của phái Võ Đƣơng đã khét tiếng giang hồ từ lâu, Thanh Hƣ chân nhân lại là cao thủ hạng nhất trong phái, tất nhiên chƣởng lực của y phải rất hùng hậu. Ngờ đâu, thiếu nữ áo trắng vẫn dứng yên nhƣ thƣờng, hai mắt vẫn lim dim, chỉ khẽ giơ tay lên phất một cái, Thanh Hƣ chân nhân đã bị đẩy lui về phía sau loạng choạng mấy cái rồi ngồi phịch xuống đất tức thì. Thiếu nữ áo trắng giơ tay lên chỉ Thanh Hƣ chân nhân và nói: -Mấy miếng võ không trói nổi con gà của ngƣơi mà cũng dám dùng để tấn công ta, ngƣơi thực không biết tự lƣợng sức chút nào. Sƣ huynh của ngƣơi đƣơng là chƣởng môn của một phái nhƣ thế mà thấy ta còn không dám vô lễ huống hồ là ngƣơi. Thanh Hƣ chân nhân ngồi ở dƣới đất vừa hổ thẹn vừa kinh hãi và cũng tức giận cực độ. Y ngẩn ngƣời ra giây lát mới ấp úng hỏi: -Sƣ huynh của bần đạo làm sao? Hiện giờ ở đâu? Dùng giọng mũi kêu "hù" thiếu nữ áo trắng lạnh lùng đáp: -Dù sao y cũng biết điều hơn ngƣơi, hiện giờ y đang ở một chỗ khá kín đáo. Nói xong, nàng chỉ tay xuống dƣới sơn cốc mặt lộ vẻ rất đắc ý. Thanh Hƣ chân nhân nghe nàng ta nói nhƣ vậy trong lòng hoảng sợ vô cùng, vội hỏi tiếp: -Chẳng lẽ sƣ huynh của bần đạo đã bị cô nƣơng hạ độc thủ rồi chăng? -Bổn cô nƣơng không có hứng giết chết y, chỉ tức cƣời thay những võ lâm cao thủ của Trung Nguyên tiếng tăm lừng lẫy nhƣ thế mà đều là những kẻ hữu danh vô thực cả. Tên nào tên ấy biểu diễn một món tuyệt thế thần công xong cứ tƣởng mình tài ba lắm nhƣng bằng sao đƣợc một cái đấm của cô nƣơng. Thanh Hƣ chân nhân nghe tới thất kinh la lớn: -Thế ra vết chân ở trên gốc cây kia là của cô nƣơng để lại đấy à? -Phải, bổn cô nƣơng mới giở một chút tài mọn sơ sơ đã dụ đƣợc sáu tay cao thủ đƣơng thời tới đây. Chờ bọn họ giở hết oai phong ra xong, bổn cô nƣơng mới nhảy lên trên gốc cây khẽ dẫm một cái thôi. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ Thanh Hƣ chân nhân nghe đến ngẩn ngwofi ra, cả sợ hỏi tiếp: -Kết quả ra sao? -Vừa rồi ngƣơi đã nhận xét kỹ rồi, bọn họ đều chịu thua hết ngoan ngoãn nghe lời ta sai khiến, đều nhảy cả xuống thâm cốc kia rồi. Thanh Hƣ chân nhân mặt liền biến sắc. Thiếu nữ áo trắng thấy vậy lại mỉm cƣời nói tiếp: -Đạo trƣởng cứ yên tâm, sơn cốc này không sâu lắm họ không chết đƣợc đâu cũng không sao tẩu thoát đƣợc! Thanh Hƣ chân nhân lại vội hỏi tiếp: -Tại sao thế? Thiếu nữ áo trắng xầm nét mặt lại đáp: -Vì bổn cô nƣơng không buông tha cho họ. Thanh Hƣ chân nhân ngơ ngác nhƣ ngƣời nửa hiểu nửa không, nghĩ ngợi một hồi rồi lại hỏi tiếp: -Bần đạo nhìn nhận võ công của cô nƣơng quả thật thâm ảo, nhƣng bần đạo không tin những lời lẽ ấy. Trong sáu ngƣời của họ, có năm ngƣời là võ lâm tôn chủ, ngƣời ở Thiên Nam, kẻ ở đất Bắc. Vậy cô nƣơng dùng cách gì mà có thể dụ cả sáu ngƣời tới đây một lúc nhƣ thế đƣợc? Thiếu nữ áo trắng mỉm cƣời đáp: -Tất nhiên bổn cô nƣơng phải có cách chứ? Việc này ta chả cần ngƣơi tin hay không. Cũng may hôm nay ngƣơi không bị chết, sau này ngƣơi sẽ biết lời nói của ta là thực hay hƣ. Thanh Hƣ chân nhân ngẩn ngƣời ra giây lát rồi lại vội lên tiếng hỏi: -Cô nƣơng làm nhƣ thế là có dụng ý gì? -Không có dụng ý gì hết, ta thích làm nhƣ vậy chơi đấy thôi. Thanh Hƣ chân nhân cúi đầu xuống không hỏi nữa. Thiếu nữ áo trắng lại nói: -Ngƣơi đã hỏi xong chƣa? Nhân lúc này ta đang khoan khoái, ngƣơi muốn hỏi gì ta cũng sẽ trả lời hết. Thanh Hƣ chân nhân ngẫm nghĩ giây lát hỏi tiếp: -Việc khác bần đạo chả muốn biết làm gì, chỉ muốn hỏi tên họ, sƣ thừa và môn phái của cô nƣơng thôi. Thiếu nữ cƣời khanh khách đáp: -Vấn đề thứ nhất ngƣơi không hỏi ta sẽ cho ngƣơi biết. Ta họ Ôn tên Băng, còn sƣ thừa môn phái thì ngƣơi hỏi một cách tức cƣời quá! Ngƣơi thử nghĩ xem, trên Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ thiên hạ này có ai làm nổi sƣ phụ ta không đã? -Thế võ công của cô nƣơng là trời sinh ra đã biết liền hay sao? -Điều đó cũng không đúng. Mƣời năm trƣớc đây bổn cô nƣơng không biết một tý võ công nào cả, ngẫu nhiên tìm thấy một cuốn luyện công bí kíp rồi tiềm tu mƣời năm trời, đến giờ hạ sơn và không muốn làm ngƣời thứ hai của thiên hạ. -Bí kíp gì thế? -Ngƣơi là ngƣời đi tu sao lại vẫn còn ý niệm tham lam nhƣ thế? Nhƣng ta có nói cho ngƣơi biết cũng không sao, cuốn bí kíp ấy tên là "Ngọc Thi Chân Giải". Lai lịch của cuốn sách không ghi ở trong điển tích võ lâm nào hết. Ngƣơi có thể nói cho ngƣời khác biết Ngọc Thi Ôn Băng này là ngƣời vô địch trong thiên hạ. -Nói đi nói lại vẫn là danh lợi làm nguỵ hết, dụng ý của cô nƣơng là muốn giƣơng danh trong võ lâm. Muốn giƣơng danh nhƣ thế thì thiếu gì cách, tại sao cô nƣơng lại phải dùng phƣơng thức ấy? -Phƣơng thức này rất giản dị, sáu đại cao thủ lừng danh thiên hạ bị bổn cô nƣơng bắt trọn ổ. -Ngoài Hận Thiên Ông ra, thì năm ngƣời khác đều là tôn chủ của một môn phái. Cô nƣơng không sợ quần hùng nổi lên vây đánh hay sao? Ôn Băng ngửng mặt lên trời cƣời ha hả rồi đáp: -Ngƣời chƣởng môn còn bị ta bắt giữ, thì ta còn sợ gì những ngƣời bề dƣới của họ? -Cô nƣơng nên rõ, ngƣời giỏi còn có ngƣời giỏi hơn. Sáu ngƣời ấy chƣa phải là những ngƣời đứng đầu trong võ lâm. Tin tức này đồn ra bên ngoài, thế nào cũng có ngƣời đến đây làm khó dễ cô nƣơng chứ không sai. Ôn Băng vẫn dửng dƣng đáp: -Chính bổn cô nƣơng đang muốn dụ những ngƣời đó tới. Thiên hạ này quá lớn rộng ta đang không có cách gì đi tìm kiếm từng ngƣời một, nên mới phải giữ sáu ngƣời chƣởng môn này lại để làm mồi dụ những cao thủ tuyệt thế khác tới đây kiếm ta. Thanh Hƣ chân nhân ngẫm nghĩ giây lát hỏi tiếp: -Bần đạo đã biết rồi, thế ra cô nƣơng không muốn giết bần đạo là muốn lợi dụng bần đạo đi truyền tin này cho mọi ngƣời phải không? -Các hạ kể ra cũng khá thông minh đấy, với tài ba của các hạ chỉ có giá trị làm những việc ấy thôi. -Nghe lời nói của cô nƣơng thì hình nhƣ cô nƣơng muốn lợi dụng sáu ngƣời đó Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ làm một việc khác phải không? -Phải, đầu óc của ngƣơi thông minh lắm, sau này nếu ngƣơi có phát hiện thấy có một ngƣời nào trong sáu ngƣời đó tái xuất giang hồ, thì ngƣời sẽ chứng minh ngƣời đó khuất phục ta và vui lòng làm việc cho ta rồi. -Có thể cho bần đạo gặp mặt chƣởng môn sƣ huynh một lần không? -Không đƣợc, họ đều đã ở dƣới đáy thung lũng, bổn cô nƣơng bảo đảm là tính mạng của họ sẽ không việc gì hết, nhƣng ngƣơi muốn gặp họ thì phải qua đƣợc quan ải của bổn cô nƣơng đã. -Họ có bị ngƣợc đãi gì chăng? -Tuỳ ngƣơi muốn nghĩ nhƣ thế nào cũng đƣợc, bây giờ ngƣơi đã biết nhiều nhƣ thế có thể đi đƣợc rồi. Đừng có quên nói cho các ngƣời trên thiên hạ biết Ngọc Thi Ôn Băng cƣ ngụ ở trên đỉnh núi Hán Dƣơng đấy nhé? Thanh Hƣ chân nhân liền đứng dậy lẳng lặng đi xuống núi, nhƣng Ôn Băng bỗng gọi y và bảo: -Sao không đem tên mù này đi? Ngƣơi xuất thân là danh môn chính phái, sao lại bỏ cả bạn hữu nhƣ thế? Lúc ấy Biện Quảng đã đau đến chết giấc nằm ở trên mặt đất. Trải qua một trận đột biến ấy, Thanh Hƣ chân nhân đầu óc quá căng thẳng nên mới quên bẵng ngƣời đồng hành, nay thấy Ôn Băng nhắc nhở, y hổ thẹn đến mặt đỏ bừng vội ôm Biện Quảng đã mất hai mắt lên. Biện Quảng từ từ lai tỉnh, đôi ngƣơi đã mất, hai mắt chỉ còn lại hai lỗ đen hoắm, lạ lùng nhất là không hề có một giọt máu nào chảy ra cả. Y hai tay khua lung tung, mồm thì mắng chửi: -Yêu nữ, ngƣơi có bản lãnh gì thì lấy nốt tính mạng của đại gia đi! Ôn Băng cƣời nhạt đáp: -Vừa rồi, vì ngƣơi ăn nói vô lễ, cho nên mới biến thành ngƣời có mắt không ngƣơi nhƣ vậy. Nếu ngƣơi không biết thân mà còn ăn nói hỗn láo, thì ta sẽ cho ngƣơi biến thành ngƣời có mồm mà không nói lên đƣợc cho mà xem. Biện Quảng còn định chửi đổng tiếp, nhƣng Thanh Hƣ chân nhân đã vội điểm vào yếu huyệt câm của y, rồi vác y lên vai mà chạy xuống núi nhƣ bay. Tin tức kinh ngƣời ấy đồn đi rất nhanh. Ngƣời trong võ lâm ai ai cũng nói tới tên Ngọc Thi Ôn Băng. Có ngƣời còn ghi ngờ chuyện đó không thật, nhƣng năm ngƣời chƣởng môn của năm đại môn phái đã mất tích đủ chứng minh việc này, không phải là việc giả. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ Vì thế linh sơn thắng cảnh của Lƣ Sơn đã bị mọi ngƣời coi nhƣ là chốn ma quỷ, hễ nói tới núi Hán Dƣơng là ai cũng biến sắc mặt. Hận Thiên Ông chỉ có một thân một mình tất nhiên không ai hỏi han tới, nhƣng lạ nhất là các đệ tử của năm đại môn phái đều im lặng nhƣ câm, và không thấy họ có hành động gì đối phó với kẻ thù chung ấy. Thời gian trôi đi rất nhanh, ba tháng sau đã tới mùa thu rồi. Cảnh sắc mùa thu trong sự bi đát bao hàm đẹp đẽ. Nhƣng vì Lƣ Sơn đã xảy ra chuyện quái đản ấy, cảnh sắc dù đẹp đến đâu cũng không ai dám lên du ngoạn nhất là núi Hán Dƣơng, yên tĩnh đến nỗi cả giun dế cũng không dám kêu. Một hôm, lúc ấy đang là đêm thu tĩnh mịch, mặt trăng mới mọc nhƣ lƣỡi liềm. Trên đỉnh núi Hán Dƣơng, nơi đã vắng bóng ngƣời mấy tháng nay, bỗng có hai cái bóng ngƣời một lớn một nhỏ xuất hiện. Ngƣời đi trƣớc là một thanh niên anh tuấn tuổi trạc hai mƣơi lăm hai mƣơi sáu, ăn mặc trông rất văn vẻ, dƣới ánh trăng lờ mờ, ngƣời ta vẫn trông thấy rõ bộ mặt đẹp trai của chàng. Đi theo sau chàng là một tiểu đồng tuổi mới mƣời hai mƣời ba vai gánh một gánh đồ, theo hầu chàng thanh niên kia. Cảnh tƣợng của núi Hán Dƣơng đã hơi thay đổi. Những di tích đã làm cho giới võ lâm kinh hoàng đều bị tiêu tán gần hết. Những lá thông phủ trên mặt đất khô héo. Cây măng cắm ở trên đá chỉ còn lại một cái vỏ khô. Lá khô giết chết con chim ƣng chỉ còn lại mấy cái xƣơng chim treo lơ lửng. Riêng có cây gẫy thì vẫn còn nguyên, và chữ "Hận" ghim bằng rẻ rách vẫn không suy suyển. Đêm hôm đó tĩnh mịch một cách rất rùng rợn. Hai ngƣời lên tới đỉnh núi, thì thằng nhỏ theo sau đã run cầm cập hỏi: -Công tử, chúng ta đi xuống dƣới kia có hơn không, chứ trên đỉnh núi này có cảnh trí gì đâu mà du ngoạn? Ngƣời tuổi trẻ đƣợc gọi là công tử liền quay đầu lại, khẽ mắng: -Không đƣợc nói bậy! Ngƣơi biết gì nào? Thằng nhỏ chẩu môi trả lời: -Cháu không biết gì thật, nhƣng nơi đây công tử xem, tối om nhƣ thế này, chẳng trông thấy gì hết. Công tử muốn lên chơi thì chờ sáng mai lên có đƣợc không? Thanh niên nọ lắc đầu: -Đồ ngu! Ngƣời xƣa còn thắp nến đi chơi đêm, ngƣơi thì biết làm sao đƣợc những hứng thú đó! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Lƣ Sơn Kỳ Nữ Trần Thanh Vân Thằng nhỏ ngơ ngác hỏi lại: -Tại sao ngƣời ngày xƣa lại thắp nến đi chơi nhƣ thế? Chắc vì hôm đó không có trăng ngƣời ta mới phải thắp nến để soi đƣờng. Công tử thích đi chơi nhƣ thế này, đáng lẽ nên chờ những đêm có trăng sáng hãy đi có hơn không? -Ngƣơi khéo biện bạch lắm, Bộ Nguyệt Đặng Sơn chỉ thích hợp với nơi khác thôi, chứ còn núi Lƣ Sơn này ngƣời không nghe ngƣời ta nói hay sao? Không biết mặt mũi thật của Lƣ Sơn chỉ vìmình ở trong núi đó. Cái hay cái đẹp của Lƣ Sơn này y nhƣ một mỹ nhân đứng ở trong một cái mùng the, một bông hoa tƣơi mọc ở trong đám sƣơng mù, chỉ có thể trông thấy mơ mơ màng màng thôi... Thằng nhỏ đặt quang gánh xuống rồi nói tiếp: -Công tử đọc nhiều sách nhƣ thế, cháu cãi làm sao đƣợc với công tử? Vả lại công tử là chủ nhân, muốn thế nào mà chả đƣợc? Cháu đâu dám trái ý. Thức ăn và rƣợu đã nguội rồi, công tử có cần cháu đốt lửa hâm lại không? -Khỏi cần! Khỏi cần! Leo núi đi thấy nóng hổi rồi, ta cần có rƣợu nguội để giải nhiệt đây. -Công tử để cho cháu nhóm lửa thì hơn. -Tại sao? -Cháu sợ ma. Trên núi hoang vu, lại đang lúc đêm khuya canh vắng, chính là giờ của ma quỷ xuất hiện, có đống lửa cháu mới đỡ sợ. -Đừng có nói bậy! Thuyết quỷ hồn đó ngu phu tục tử bịa đặt ra để tự doạ mình, chứ làm gì có ma quỷ nào? Ngƣơi mau dọn thức ăn và rƣợu ra đây để ta thƣởng thức cảnh sắc ban đêm của Lƣ Sơn. Bất đắc dĩ thằng nhỏ phải dọn thức ăn, bát đũa, và chén ra. Xong đâu đấy, nó lại mở hũ rƣợu rót đầy một chén cho chủ nhân của nó. Chàng thanh niên ấy ngồi nhậu một mình, đƣa mắt ngắm nhìn ở bốn phía xung quanh, trông có vẻ khoan khoái lắm. Thằng nhỏ ngồi đối diện cũng lấy một cái chén ra, rót một chén rƣợu, hớp luôn hai hớp, rồi rụt rè nói: -Thƣa công tử cuốn Liêu Trai ở trong hòm sách của công tử cháu còn xem hiểu, hình nhƣ trong đó có một đoạn nói: Sơn Tinh quỷ quái thƣờng hay xuất hiện ở những chốn hoang vu nhƣ thế này. .. Thoạt tiên nó biến thành một mỹ nữ ra đẻ mê hoặc ngƣời... Thanh niên nghe nói vỗ tay cả cƣời đáp: -Đó là Bồ Lƣu Tiên, ngƣời si ngốc nói chuyện mơ, mà ngƣơi lại cứ tƣởng là thật. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ Ngƣơi đừng sợ, có công tử ở đây, dù có nữ quỷ xuất hiện đi chăng nữa, thì ta sẽ mời nàng một chén rƣợu luôn. Chàng vừa nói dứt, sau một tảng đá lớn bỗng có tiếng một ngƣời đàn bà nói vọng ra rằng: -Thiếp xin bái lĩnh. Cả hai thầy trò đều kinh hãi quay đầu lại nhìn. Thanh niên nọ hãy còn chút can đảm, riêng có thằng nhỏ đã thất kinh la lớn: -Khốn kiếp thật! Có ma xuất hiện thật đấy. Nói xong, ró rút ngay vào lòng chủ nhân của nó, sợ hãi đến run lẩy bẩy. Thanh niên nọ vội đẩy nó ra và an ủi rằng: -Hƣng nhi, đừng có sợ hãi nhƣ thế! Rõ ràng là ngƣời chứ có phải ma đâu. Thằng nhỏ vẫn run cầm cập, ngửng đầu lên nhìn, thấy một thiếu nữ rón rén bƣớc ra mỉm cƣời hỏi: -Công tử không tin thiệt là ma quỷ chứ? Thanh niên lắc đầu đáp: -Không tin. Tại hạ xƣa nay vẫn chủ trƣơng luận vô quỷ. Vả lại tiểu thƣ thanh lệ nhƣ một nàng tiên thế ấy, không có một chút gì quỷ khí cả. Thiếu nữ mỉm cƣời hỏi tiếp: -Công tử đã chủ trƣơng thuyết vô quỷ sao lại còn nói hai chữ "quỷ khí" nhƣ thế. Thiếu niên nghe thấy nàng biện bạch nhƣ vậy thoạt tiên hơi ngẩn ngƣời ra, rồi tƣơi cƣời đáp: -Đó là tại hạ lỡ lời, nhƣng ý của tại hạ là không tin tiểu thƣ là ma quỷ. Thiếu nữ mỉm cƣời nói: -Tuy công tử là ngƣời học hành, mà không ngờ công tử lại dám to gan đến thế? -Gan tôi không lớn chút nào, nhƣng sách đã dạy: "Quý hồ trong ngƣời có bao nhiêu chính khí, thì yêu tà sẽ tự nhiên phải lánh xa hết". Vì thế mà tôi mới không sợ hãi chút nào. Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ Hồi 2 BÍ MẬT DƢỚI SƠN CỐC Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ Thiếu nữ nọ nói tiếp: -Hình nhƣ công tử khác hẳn các thƣ sinh khác? Thanh niên vừa cƣời vừa đỡ lời: -Những ngƣời học sách mà cô nƣơng nói đó, có lẽ là cô nƣơng chỉ những kẻ nhỏ hủ đọc sách Triết? Những kẻ nhƣ thế thực không đáng đƣợc gọi là thƣ sinh? -Đọc vạn cuốn sách đi vạn dặm đƣờng, kết giao vƣói ngƣời thiên hạ, thuộc biết chuyện trời đất rồi mới có thể dƣỡng thành đầy hào khí trong ngƣời và không phụ bản sắc của một ngƣời thƣ sinh. Thiếu nữ nghe tới đó liền vỗ tay khen ngợi: -Hùng tráng thay! Nhƣng những ngƣời nhƣ thế có phải là thƣ sinh đâu, mà là hào kiệt mới đúng. -Tại hạ rất mong đƣợc nhƣ thế, chứ tại hạ đâu đám tự cho mình là một thƣ sinh nhƣ vậy. -Công tử hà tất quá khiêm tốn nhƣ thế? -Tại hạ không tự khiêm đâu, vì những ngƣời mà thuộc hạng hào kiệt, thì hễ thấy sự bất bình là phải rút dao tƣơng trợ, thị ba thƣớc kiếm tha hồ gây ân cừu. Còn tại hạ thì làm gì có hơi sức ấy? Nên tại hạ suốt đời chỉ mong đƣợc làm thƣ sinh thôi, chứ không dám mộng tƣởng làm đƣợc hào kiệt vậy. -Công tử khách sáo lắm, thứ hào kiệt mà công tử vừa nói đó, chỉ là một thất phu đầu đƣờng xó chợ, thị mình có sức mạnh hơi tý là gây đổ máu, chứ bằng sao đƣợc công tử trong ngƣời có núi non, có bút nhƣ dũi có lƣỡi dao, chuyên tả những sự bất bình của nhân gian để kêu oan cho những ngƣời hèn yếu! Những áng văn chƣơng thiên cổ và giang sơn sự nghiệp ấy, chả vĩ đại hơn những thất phu ở đầu đƣờng xó chợ kia rất nhiều hay sao? Thiếu niên cầm chén rƣợu lên uống cạn, rồi cƣời ha hả nói tiếp: -Lý luận của tiểu thƣ cao siêu quá, đƣợc nói chuyện với tiểu thƣ một đêm nhƣ thế này, khiến đầu óc của tại hạ cởi mở và sáng suốt hẳn! Nhƣ vậy tại hạ không nên tự coi thƣờng mình quá nữa! Thiếu nữ xin lỗi một câu rồi liền ngồi xụp xuống đất và hỏi: -Không biết công tử có vui lòng ban cho thiếp một chén rƣợu không? Thiếu niên rất cao hứng đáp: -Sao tiểu thƣ lại nói nhƣ thế, chỉ sợ rƣợu nhạt, món ăn không ngon, nên không dám khoản đãi quý khách đấy thôi. Hƣng nhi, ngƣơi mau sửa soạn bát đũa và rót rƣợu ra mời tiểu thƣ xơi đi. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ Thằng nhỏ vẫn run lẩy bẩy vội đem bát đũa tới cho nàng, nhƣng khi rót rƣợu tay nó vẫn run run nhƣ lò xo vậy. Thiếu nữ liền mỉm cƣời hỏi Hƣng nhi: -Cậu bé vẫn còn nghi ngờ tôi là ma đấy à? Với giọng run run, Hƣng nhi đáp: -Tiểu... thƣ... đẹp lắm, nhƣng cháu... vẫn sợ... Thiếu nữ vuốt những sợi tóc xoà xuống mặt và trán lên, rồi vừa cƣời vừa nói: -Có lẽ cậu bé thấy sắc mặt của tôi quá nhợt nhạt mà nghi ngờ nhƣ vậy chắc? Hƣng nhi nhanh nhảu đáp: -Vâng! Nhợt nhạt nhƣ sắc mặt ngƣời chết vậy! Thấy Hƣng nhi ăn nói sỗ sàng thiếu niên liền mắng: -Sao ngƣơi dám vô lễ nhƣ vậy? Thiếu nữ vẫn tƣơi cƣời đỡ lời: -Công tử không nên trách mắng cậu bé, không riêng gì một mình cậu bé có cảm giác nhƣ thế đâu. Thấy thiếu nữ không tức giận gì cả, thiếu niên lại nhanh nhảu nói tiếp: -Xin thứ lỗi tại hạ hơi đƣờng đột một chút quả thật sắc mặt của tiểu thƣ rất khác thƣờng! Thiếu nữ khẽ buông tiếng thở dài, rồi rầu rĩ đáp: -Thiếp mắc phải chứng bệnh kỳ lạ từ hồi còn thơ ấu, đến giờ sắc mặt mới khó coi nhƣ vậy! Thiếp cũng tự biết rõ bộ mặt của mình rất ghê tởm, nên thiếp mới tiềm cƣ ẩn dật ở trong núi sâu, không muốn gặp mặt ngƣời thƣờng tục. -Tại hạ đƣợc tiểu thƣ tiếp kiến nhƣ thế này và lại không coi tại hạ là kẻ thƣờng tục thực là hân hạnh biết bao. Nói tới đó chàng nhận thấy lời nói của mình vẫn còn hơi đƣờgn đột, nên chàng lại gƣợng cƣời nío tiếp: -Xin tiểu thƣ thứ lỗi cho, tại hạ ăn nói vô lễ... Không đợi chàng nói dứt, thiếu nữ đã thở dài: -Lúc công tử lên núi thiếp đã ngồi ở sau tảng đá kia, nghe thấy công tử nói chuyện với cậu bé, mới biết công tử là ngƣời có đầu óc siêu tục, nên đƣờng đột xuất hiện, lại đƣợc công tử có lòng tốt khoản đãi thiếp nhƣ thế này thiếp thực cám ơn vô cùng. Thiếu niên nâng chén rƣợu lên: -Xin cô nƣơng đừng khách sáo nữa, hễ khách sáo là biến thành ngƣời thƣờng tục ngay. Đêm nay chúng ta đƣợc gặp gỡ ở trên đỉnh núi này thực không phải chuyện Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ dễ. Nếu tiểu thƣ cho phép, thì tại hạ xin lấy chén rƣợu này để luận giao và chúng ta kết thành một đôi bạn tri kỷ ở nơi rừng núi này, chẳng hay cô nƣơng nghĩ sao? Thiếu nữ cũng nâng chén rƣợu lên đáp: -Nhã ý của công tử thiếp xin cung kính bái lãnh, mời công tử sơi cạn chén rƣợu này. Hai ngƣời cùng nâng chén uống cạn. Thiếu niên định lên tiếng nói tiếp nhƣng thiếu nữ đã cƣớp lời nói: -Tiểu nữ họ Ôn tên Băng, Băng là băng giá đấy. -Tại hạ họ Độc Cô tên là Sách, Sách là kẻ sách. Ôn Băng báo danh xong liền chú ý đến sắc mặt của Độc Cô Sách thấy chàng ta vẫn ung dung nhƣ thƣờng hầu nhƣ chƣa hê nghe thấy tên tuổi của mình bao giờ. Nàng lại khẽ cƣời và nói tiếp: -Họ Độc Cô ở Trung Nguyên này rất hiếm. Độc Cô Sách: -Vâng! Tổ tiên của tại hạ nguyên là ngƣời Đột Khuyết (là một giống ngƣời Hung Nô, cũng gọi là ngƣời Hồ). Từ viễn tổ của tại hạ đã ngƣỡng mộ nơi Trung Nguyên văn vật này nên mới di cƣ vào Trung Nguyên, từ đó tới nay đã đƣợc mấy đời. Ngoài họ không thay đổi ra còn thì sinh hoạt tập quán đã đồng hoá với ngƣời Hán từ lâu rồi. Ôn Băng kêu "ồ" rồi nói: -Thảo nào công tử cao lớn hiên ngang nhƣ thế và cũng rộng rãi hơn ngƣời thƣờng nhiều. Thì ra trong huyết quản của công tử vẫn còn tồn tại đại mộc hùng phong năm xƣa của lệnh tiên tổ. Độc Cô Sách cƣời ha hả đỡ lời: -Tại sao tiểu thƣ không bảo tại hạ là chƣa hết dã tính? Ôn Băng cũng cƣời theo, đôi ngƣơi của nàng đầy nhu tình, hai má nhợt nhạt và hơi hồng hào, nhƣng vì trời tối nên ít ngƣời phát giác đƣợc. Cƣời xong nàng hỏi: -Quý danh của công tử năm nay là bao? Trong quý phủ còn những ai? Độc Cô Sách cau mày lại nghiêm nghị đáp: -Cha mẹ của tại hạ mất từ lâu rồi, năm nay tại hạ đã hai mƣơi lăm tuổi và chỉ còn một thân một mình thôi. -Thế ra thân thế của công tử lại hẩm hiu nhƣ vậy! -Có lẽ vì tên gọi của tại hạ khác ngƣời, nên đinh xuất mới đơn bạc nhƣ vậy! Nhƣng trái lại, tại hạ lại cảm thấy không bị bận bịu vƣớng víu và có nhƣ thế mới Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ đƣợc toại nguyện bình sinh, giao du cách danh sơn thắng địa tứ hải bắc hoang. -Tƣ tƣởng của công tử rất siêu tuyệt, chẳng hay lần này công tử định lên Lƣ Sơn này ở chơi bao lâu? -Tôi nhƣ cánh bèo trôi tới đâu đậu ở đó. Nơi đây phong cảnh tuyệt đẹp, nhất là hiện giờ là phong đang đỏ nhƣ son, sắc thu lại đẹp nhƣ thế này thì ai lại nỡ bỏ đi ngay. Tại hạ muốn ở lại chơi vài ngày, nhƣng chỉ tiếc thay chốn này không có chỗ ở, ngày ngày phải đi lên đi xuống rất mệt nhọc... Không chờ chàng ta nói dứt, Ôn Băng đã buột miệng nói luôn: -Nhà của thiếp ở ngay dƣới núi, bên dƣới sơn cốc kia, nếu công tử không hiềm chật hẹp và đơn giản, thì mời công tử khuất giá ở chơi vài ngày. Độc Cô Sách vội đứng dậy vái tạ và mỉm cƣời đáp: -Nhƣ vậy thì còn gì bằng, chỉ sợ không tiện cho tiểu thƣ thôi. Ôn Băng cũng đứng dậy vừa cƣời vừa đáp: -Không sao, thiếp cũng chỉ có một thân một mình thôi, song thân đã qua đời từ lâu rồi! Độc Cô Sách khẽ đỡ lời: -Thân thế của chúng ta giống hệt nhau, thực là đúng câu thơ của Bạch Cƣ Dị: "Đồng thị thiên thai luân lạc nhân..." -Xin công tử đừng đọc nốt bài thơ ấy nữa! Chúng ta gặp gỡ nhau ở đây kể cũng là có tiền duyên đấy. Bây giờ đêm đã khuya sƣơng càng xuống càng dầy, không nên ngồi ở ngoài trời nhƣ thế này mãi nữa, mời công tử hãy xuống nhà của thiếp nghỉ ngơi, sáng mai thiếp sẽ đƣa công tử đi xem mặt trời mọc. Cảnh sắc buổi sáng ở nơi đây rất đẹp mắt, công tử có xem qua mới biết thiếp nói không ngoa. Độc Cô Sách liền bảo Hƣng nhi rằng: -Hƣng nhi ngƣơi khỏi phải thu xếp những bát đũa nữa, để sáng mai xếp dọn cũng đƣợc, bây giờ chúng ta hãy theo chân tiểu thƣ xuống núi sơn cốc. Nói xong ba ngƣời ra tới sƣờn núi để đi xuống sơn cốc. Hƣng nhi ngó nhìn xuống bên dƣới đã thất thanh kêu lên rằng: -Không có đƣờng lối thì xuống làm sao đƣợc? Độc Cô Sách vội chạy lại ngó nhìn xuống cũng thất kinh hỏi: -Ôn tiểu thƣ ở bên dƣới đấy à? Ôn Băng đáp: -Vâng, bên dƣới phong cảnh rất đẹp, hoa nở bốn mùa, cỏ quanh năm xanh rì. -Tại hạ không hỏi đến những vấn đề đó, tại hạ chỉ muốn nói vách núi cao hàng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ nghìn trƣợng và thẳng tuột nhƣ thế này, đến khỉ vƣợn cũng chƣa chắc đã leo xuống đƣợc. Chàng chƣa nói dứt thì đã bị Ôn Băng cặp lấy ngang lƣng nhảy ngay xuống dƣới nhƣ một con chim ƣng biết bay lƣợn vậy. Tai chàng vẫn còn nghe thấy tiếng thất thanh kêu la của Hƣng nhi. Tiếc thay lúc này Ôn Băng không trông thấy sắc mặt của Độc Cô Sách, bằng không thể nào nàng cũng buông tay ra để cho chàng rớt xuống bên dƣới, hoặc nàng sẽ đối phó chàng nhƣ đối phó với Biện Quảng, khoét ngay hai mắt của chàng luôn. Vì lúc ấy đôi mắt của chàng rất lóng lánh, chỉ thoáng trông cũng biết nội công của chàng đã luyện tới mức tuyệt đỉnh rồi, và mặt chàng có vẻ đắc ý mỉm cƣời là khác. Khi xuống tới đáy sơn cốc, Ôn Băng lền mời Độc Cô Sách vào trong một thạch động sạch sẽ và cƣời hỏi: -Độc Cô huynh, chúng ta đã kết giao với nhau rồi, từ giờ không nên gọi nhau là công tử với tiểu thƣ nhƣ thế nữa, tiểu muội gọi huynh là Độc Cô huynh, còn huynh cứ gọi tiểu muội là Ôn cô nƣơng cũng đƣợc rồi. Lúc này hai mắt của Độc Cô Sách đã hết sáng ngời, chàng gật đầu mỉm cƣời đáp: -Ôn cô nƣơng là ngƣời nhanh nhảu nhƣ thế? Độc Cô Sách tôi xin tuân lệnh. Ôn Băng lấy ấm rƣợu và mấy món ăn ngon bày lên bàn đá và dặn Độc Cô Sách rằng: -Mời Độc Cô huynh cứ việc ngồi uống rƣợu một mình, để tiểu muội lên đón thƣ đồng xuống. Độc Cô Sách đáp: -Đa tạ Ôn cô nƣơng, Hƣng nhi nhút nhát lắm, để nó ở lại trên đó một mình chắc nó sợ đến chết khiếp mất. Ôn Băng tủm tỉm cƣời nhẹ nhàng đi ra ngoài cửa động phi thân lên trên đỉnh núi tức thì. Chủ nhân vừa đi khỏi, hai mắt của Độc Cô Sách lại long lanh sáng ngời ngay. Chàng suy tính với công lực xuất kỳ của Ôn Băng lên xuống núi Hán Dƣơng này, và chàng chắc Hƣng nhi thể nào cũng nghĩ cách trì hoãn. Nhƣ vậy ít nhất là nửa tiếng đồng hồ sau Ôn Băng mới có thể quay trở về đây đƣợc. Nói tóm lại chàng có ít nhất nửa giờ để lợi dụng. Nhân dịp may chàng liền lẻn ngay vào trong hang động. Việc thiên hạ trăm cái kín thể nào cũng có một cái hở và ít khi đƣợc hoàn toàn Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân Lƣ Sơn Kỳ Nữ toại nguyện. Nếu Độc Cô Sách đi ra ngoài cửa động, chứ không đi vào trong hang thì tình thế thể nào cũng thay đổi, vì lúc ấy ngoài cửa động của Ôn Băng có hai nhân vật đứng sát cánh nhau trông nhƣ hai u hồn vậy. Ngƣời đứng bên trái là một bà cụ tóc bạc trông nhƣ quỷ nhập tràng, hai bên mái tóc đeo hai chuỗi tiền giấy bay theo gió phấp phới. Còn ngƣời đứng bên phải là một mỹ phụ áo xanh tuổi trạc hăm bảy hăm tám, sắc đẹp của nàng ta thực là tuyệt vời, đẹp đến nỗi không giống ngƣời và ngƣời ta có thể tƣởng là ma đẹp hiện hình. Bà cụ tóc bạc với mỹ phụ áo xanh đứng yên ở ngoài cửa hang không cử động gì hết không khác gì hai u linh vậy. Họ đang vận dụng một môn nội gia tuyệt đỉnh huyền công tên là "Thiên Nhi Sát m" để lắng tai nghe tiếng động ở trong hang. Lúc ấy Độc Cô Sách đã đi vào đến trong cùng hang động rồi. Động này không sâu lắm nhƣng chỗ tận cùng lại còn có một căn thạch thất, cửa thạch thất làm bằng những thanh sắt rất lớn, bên trong lại có đặt sáu cái thảm bồ đoàn, cái nào cũng có một nhân vật danh trấn giang hồ đang ngồi ở trên. Độc Cô Sách chỉ nhân ra đƣợc ngƣời ở trên cái thảm thứ hai chính là Lƣu Vân Tiên Tử Tạ Dật Tƣ, chƣởng môn của phái Điểm Thƣơng nhƣng chàng căn cứ lời đồn đại của võ lâm và xem hình dung năm ngƣời kia cũng có thể đoán biết những ngƣời đó là Thanh Huyền chân nhân, chƣởng môn của phái Võ Đang, Lăng Tiêu bang chủ Trúc Chi bang, Hoàng Diệp đạo nhân chƣởng môn Không Động, Liễu Trần đại sƣ chƣởng giáo phái Thiếu lâm, và Hận Thiên Ông Công Dƣơng Thọ, ngƣời biệt lập một môn phái võ lâm đƣơng thời. Sáu vị võ lâm cao thủ đang ngồi yên ở trên thảm bồ đoàn nhắm mắt nhập định. Chàng để ý nhìn, không thấy một ngƣời nào bị thƣơng và mặt của họ cũng không có vẻ gì là phẫn nộ cả. Những tay cao thủ này bị giam giữ ở nơi đây. Độc Cô Sách đã biết trƣớc rồi nên không lấy gì làm lạ, nhƣng điều khiến chàng rất ngạc nhiên, là không hiểu tại sao cả sáu ngƣời đều an nhàn, không một ngƣời nào có vẻ tức bực hết. Chỉ có nửa tiếng đồng hồ để cho chàng đƣợc hoạt động thôi, nên chàng không dám nghĩ ngợ nữa, vội giở Đại Bi Kim Cƣơng Thủ, tuyệt học của sƣ môn ra, dồn vào hai bàn tay, nhằm cánh cửa then sắt tấn công luôn. Lúc ấy bà cụ tóc bạc với mỹ phụ áo xanh ở ngoài cửa đang định đi vào trong hang. Ngọc Thi Ôn Băng ở trên đỉnh núi cũng đang định quay trở xuống. Tay vừa đụng vào cánh cửa, Độc Cô Sách biết là nguy tai, vì cánh cửa sắt đó là Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -