Tài liệu Long kiếm truy hồn - cổ long

  • Số trang: 781 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 170 |
  • Lượt tải: 3
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Long kiếm truy hồn - Cổ Long
Cổ Long Long kiếm truy hồn Cổ Long Long kiếm truy hồn Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Hồi 1 Hồi 2 Hồi 3 Hồi 4(a) Hồi 4(b) Hồi 5 Hồi 6 Hồi 7(a) Hồi 7(b) Hồi 8(a) Hồi 8(b) Hồi 9 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn Hồi 16 Hồi 17 Hồi 18(a) Hồi 18(b) Hồi 19(a) Hồi 19(b) Hồi 20 Hồi 21 Hồi 22 Hồi 23 Hồi 24 Hồi Kết Cổ Long Long kiếm truy hồn Hồi 1 Quận chúa quy phụng Trời mƣa vốn đã âm u, huống hồ là đêm khuya ở chốn hoang sơn yên ắng này. Nơi đây là núi Võ Đang, vùng thánh địa đạo giáo bao đời nay. Những ngọn cổ tùng cao to thét gào trong mƣa gió, chẳng những không xua tan đƣợc bầu không khí dị thƣờng mà trái lại còn tăng thêm vẻ kinh khiếp ghê rợn. Những ngôi đạo quán nối tiếp nhau hết nhƣ một con thú khổng lồ trong mƣa gió, và gian đại điện sáng choang là mắt của quái thú. Lúc này đã là canh ba, vậy mà đại điện vẫn sáng rực ánh đèn. Hôm nay chẳng phải ngày lễ gì của phái Võ Đang nhƣng lạ thay trong đại điện lại tụ tập ba ngƣời trong Võ Đang Tứ Lão. Ba ngƣời ngồi quanh một chiếc bàn, còn chiếc ghế đối diện với cổng thì bỏ trống, cái ghế đó dƣờng nhƣ không phải để ngồi mà là sợ che cản tầm nhìn Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn của họ, bởi mắt ba ngƣời đều không chớp nhìn ra cổng. Ba ngƣời tuy tƣớng mạo khác nhau, nhƣng thần thái lúc này hoàn toàn giống nhau, thờ thẩn nhƣng nghiêm nghị, và trong vẻ nghiêm nghị có phần lo sợ bồn chồn. Ba ngƣời không một ai lên tiếng, hệt nhƣ ba pho tƣợng đã có từ thời khai thiên lập địa. Đột nhiên một tia chớp loé lên, theo sau là một tiếng sấm rền, khiến ba ngƣời giật mình, cơ hồ đứng bật dậy, có lẽ do tiếng sấm quá đột ngột. Tuy nhiên dẫu sao họ cũng là nhân vật lừng danh trong võ lâm, chả lẽ lại khiếp sợ tiếng sấm thật ƣ ? Vả lại tiếng sấm cũng chẳng to lắm. Nhƣng dù thế nào đi nữa, sau tiếng sấm ấy đã khiến họ hồi phục sinh khí. Lão đạo sĩ mặt đỏ có năm chòm râu dài và mái tóc bạc phơ ngồi đối diện với cửa cổng trƣớc, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng với giọng nặng nề nói : - Đã canh ba, lẽ ra đại ca đã phải về đến rồi ! Lão đạo râu xồm và mặt xám trắng ngồi bên trái với giọng trách móc tiếp lời : - Đại ca xƣa nay lời ra nhƣ núi, sao lần này y lại thất tín thế nhỉ ? Nếu không về thì phải báo trƣớc với chúng ta chứ ! Để chúng ta lo lắng chờ đợi thế này đến bao giờ ? Lão đạo sĩ mũi ó mắt diều hâu ngồi đối diện lão đạo sĩ râu xồm khẽ thở dài : - Tứ đệ, sự thể có lẽ không đơn giản... Lão đạo râu xồm đanh mặt ngắt lời : - Có gì không đơn giản chứ ? Hừ thử hỏi trong giang hồ hiện nay có mấy ai dám trêu vào Võ Đang Tứ Lão chúng ta, đệ không tin có ngƣời nhƣ vậy ! Tiếng nói mỗi lúc càng to hơn, nhƣng không hề có chút lòng tin, rõ ràng là muốn củng cố lòng can đảm cho mình. Lão đạo mặt đỏ lắc đầu : - Mọi sự hãy đợi đại ca về sẽ rõ, bây giờ cũng khó có thể khẳng định. Lão đạo râu xồm thấy không ai phụ hoạ ý kiến của mình, bực tức nói : - Sao ? Nhị ca cũng tin là tên tặc nhân kia dám chĩa mũi dao vào chúng ta ƣ? Lão đạo mặt đỏ chau mày : - Tứ đệ, chúng ta là kẻ xuất gia, không nên nóng nảy nhƣ vậy ! - Ai nóng nảy chứ ? Chúng ta đâu có thể đề cao chí khí của ngƣời mà triệt hạ oai phong của mình đƣợc. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn Lão đạo mặt đỏ trầm giọng : - Tam đệ, tứ đệ ! Sự thể đã đến mức này, chúng ta cũng không nên mang tiếng tăm ra mà doạ thiên hạ, hãy bình tâm tĩnh khí mà suy nghĩ cho kỹ, hầu bàn kế hoạch ứng phó là hơn. Lão đạo mắt diều hầu gật đầu : - Nhị ca nói rất phải. Lão đạo râu xồm vẫn chƣa phục, hậm hực nói : - Cần gì phải bàn nữa, đệ chẳng tin là tên súc xanh đó cả gan dám vuốt râu hùm. Lão đạo mặt đỏ sầm mặt : - Tứ đệ, bây giờ nên nghe ngƣơi hay nghe ta đây ? Lão đạo râu xồm vậy mới chịu im miệng, xong mặt vẫn có vẻ bất bình. Lão đạo mắt diều hâu đƣa mắt nhìn ra ngoài nói : - Theo ý nhị ca thì sao ? Lão đạo mặt đỏ ngẫm nghĩ một hồi : - Không phải mãnh long không qua sông, ngƣời ấy đã dám buông tha cho nhị công tử Âm Sơn Kỳ Môn rồi ba hôm sau lại bắt giết đi, tha cho đệ tử của Quân Sơn Tam Hữu trở về núi rồi mới ra tay hạ sát, chuyên nhắm đệ tử của các danh nhân trên giang hồ mà hạ thủ, nếu không có bản lĩnh, sao dám cả gan đến vậy ? Lão đạo mắt diều hâu lấy làm lạ :- Trên chốn giang hồ xƣa nay, phàm ngƣời có võ công cao vẫn hay gửi vật biểu trƣng và cho biết trƣớc ba ngày sau sẽ lấy mạng thì chƣa từng nghe nói bao giờ, vì sao ngƣời ấy lại làm nhƣ vậy ? Lão đạo mặt đỏ lắc đầu : - Ta cũng không hiểu, có lẽ y muốn mƣợn vào miệng nạn nhân giúp y dƣơng danh võ lâm, khiến mọi ngƣời kinh hoàng lo âu, nhằm mục đích khủng bố tinh thần cũng nên. Lão đạo râu xồm từ nãy giờ im lặng, bỗng xen lời : - Nhị ca, vậy thì y có dụng ý gì ? Lão đạo mắt diều hâu đáp thay : - Có lẽ y chỉ cậy vào võ công hiếp ngƣời thôi ! Lão đạo mặt đỏ lắc đầu : - E chẳng đơn giản vậy đâu ! Hai ngƣời có nhận thấy những kẻ bị giết Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn trong mấy ngày qua thảy đều có liên quan đến sự kiện về Vạn Phƣơng Kiếm Phƣơng Thiên Long, ngƣời đã hộ vệ cho tiểu công chúa Quy Phụng Quốc ở Quân Sơn khi xƣa hay sao ? Hai lão đạo kia giật mình sửng sốt : - Phƣơng Thiên Long cả nhà mƣời tám ngƣời thảy đều bị sát hại, sao lại có ngƣời báo thù cho họ chứ ? - Có lẽ là cao thủ do Quy Phụng Quốc phái đi tìm tiểu công chúa của họ cũng nên ! Lão đạo mắt diều hâu lắc đầu : - Không thể nhƣ vậy đƣợc, tiểu công chúa khi còn trong tả ấp đã bị giam cầm tại Trung Nguyên, nay đã trải qua mƣời tám năm dài, mỗi năm Quy Phụng Quốc đều tiến cống cho các môn phái trong võ lâm Trung Nguyên chính là để giữ gìn tính mạng của tiểu công chúa, đâu còn dám dùng đến sức mạnh nữa. Lão đạo mặt đỏ gật đầu thở dài : - Tam đệ nói vậy cũng đúng ! Ôi quốc vƣơng Quy Phụng cũng thật chung tình, vì vợ con mà bỏ mặc cả giang san và không hề cƣới vợ khác. Lão đạo râu xồm giọng lạnh lùng : - Một hai năm nữa, khi nào Vạn Tƣợng công tử đã đủ sức thống trị toàn quốc, lúc ấy quốc vƣơng Quy Phụng sẽ có thể đoàn tụ với vợ con trong cổ động mãi mãi rồi. Lão đạo mặt đỏ giọng cảm thán : - E rằng chúng ta không thể trông thấy đƣợc cảnh tƣợng ấy nữa rồi.Hai ngƣời kia cùng tái mặt, vội hỏi : - Nhị ca nói vậy là sao ? Lão đạo mặt đỏ trầm giọng : - Đừng quên là sự kiện Quân Sơn khi xƣa, chúng ta cũng thuộc phần tử cầm đầu. Lão đạo mắt diều hâu cƣời khảy : - Nhị ca tin thật những ngƣời kia đều chỉ vì sự kiện đó ƣ ? Ngay khi ấy bỗng thấy bóng ngƣời nhấp nhoáng, ba lão đạo cùng đứng phắt dậy, phản ứng quả là nhanh lẹ. Chỉ nghe một giọng nặng nề nói : - Hãy khoan, ta đây. Khi nhìn rõ ngƣời vừa xuất hiện, ba lão đạo cùng sửng sốt kêu lên : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn - Ồ, đại ca ! Ngƣời ấy chính là lão đại trong Võ Đang Tứ Lão, chỉ thấy y lƣng giắt cổ kiếm, râu tóc bạc phơ, đôi mắt sâu hoắm ngập vẻ sợ hãi và mỏi mệt. Lão hƣớng về ba ngƣời gật đầu thay cho câu trả lời, với bƣớc chân trĩu nặng đi đến ngồi xuống bên bàn, ngƣớc mắt nhìn pho tƣợng thần lớn, thờ thẫn xuất thần. Ba ngƣời kia lần lƣợt ngồi xuống, cùng đƣa mắt nhìn vào lão đại, nhất thời không biết nên nói thế nào. Sự yên lặng ngột ngạt kéo dài, khiến bầu không khí trong đại điện càng thêm ghê rợn hơn. Sau cùng, lão đạo râu xồm không nén đƣợc nữa với giọng nhƣ sấm rền nói : - Đại ca ra đi trong năm ngày qua có dò la đƣợc gì không ? Lão đạo mắt sâu chầm chậm thu ánh mắt về, chầm chậm quét nhìn ba ngƣời, chầm chậm xoè bàn tay phải đặt trên bàn ra, nhƣng không nói một lời. Ánh mắt của ba ngƣời cũng chầm chậm di chuyển từ trên mặt bàn xuống bàn tay của lão đạo mắt sâu, bỗng cùng sửng sốt kêu lên : - Ồ ! Thanh Bình... Một cánh lục bình bằng ngọc xanh bé cỡ đồng tiền nằm trong lòng bàn tay thoáng run rẩy của lão đạo mắt sâu, chùm rễ là những chiếc móc bạc li ti rất tinh xảo. Trong điện lại trở nên chết lặng, nhƣng lần này càng thêm ghê rợn hơn. Bỗng lão đạo mắt đỏ trầm giọng nói : - Đại ca, vậy là chúng ta đã đoán đúng rồi. Lão đạo mắt sâu giọng trĩu nặng : - Có lẽ ! Lão đạo mắt diều hâu kinh hãi : - Sao ? Đại ca chƣa gặp ngƣời ấy ƣ ?Lão đạo mắt sâu lắc đầu, cƣời tự mỉa : - Phải, ngu huynh chƣa gặp ngƣời ấy bao giờ, nhƣng cánh Lục bình xanh này đã ở trên tóc ngu huynh cả ngày trời, đến khi chải tóc trong khách điếm mới phát hiện ra. Trên đƣờng ngu huynh luôn chú ý kẻ theo dõi, nhƣng chẳng thấy gì cả, vì vậy bây giờ mới về đến. Lão đạo râu xồm vẻ không phục : - Ngay cả có ngƣời để vật lại trên đầu mà đại ca cũng không biết hay sao ? Lão đạo mắt sâu cƣời chua chát : - Vậy cũng chẳng có gì lạ, Quân Sơn Tam Hữu mắt mở chòng chọc canh chừng đệ tử của mình, vậy mà vẫn không cứu đƣợc họ. Lão đạo mặt đỏ nhƣ sực nhớ, hơ hãi nói : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn - Đại ca, Lục bình xanh này đã ở trong tay đại ca bao lâu rồi ? Lão đạo mắt sâu giọng trĩu nặng : - Hôm nay là ngƣời thứ ba ! ếChoangế một tiếng, ba đạo sĩ đã rút trƣờng kiếm trên lƣng xuống, rời khỏi chỗ ngồi chia ra canh giữ ba nơi cửa đại điện, ra chiều căng thẳng tột độ. Lão đạo mắt sâu lắc đầu, trầm giọng nói : - Khỏi phải nhƣ vậy, ngƣời ấy không ám toán đâu. Ba ngƣời sững sờ, ra chiều không dám tin. Lão đạo mắt sâu bỏ Lục bình xanh lên bàn giọng kiên định nói : - Quân Sơn Tam Hữu mà y còn không xem vào đâu, đã ung dung sát hại đệ tử của họ trƣớc mắt họ, danh vọng của Võ Đang Tứ Lão chúng ta cũng đâu có cao hơn Quân Sơn Tam Hữu là bao. Lão đạo mặt đỏ chầm chậm giắt trƣờng kiếm trở vào lƣng, quay vào nói : - Quân Sơn Tam Hữu có trông thấy ngƣời đó không ? - Y đâu có biết thuật ẩn thân, đƣơng nhiên là phải trông thấy rồi ! Lão đạo râu xồm và lão đạo mắt diều hâu cũng đã trở vào đến, nghe vậy đồng thanh hỏi : - Chừng bao nhiêu tuổi ? - Theo lời Quân Sơn Tam Hữu thì chỉ chừng mƣời bảy, mƣời tám. Ba ngƣời kia sững sờ đƣa mắt nhìn nhau, họ đều nhƣ nghi ngờ vào tai mình, nhƣng qua vẻ mặt giống nhƣ nhau họ biết mình đã không nghe lầm. Một hồi thật lâu, ba ngƣời đồng thanh hỏi : - Sao chỉ mới mƣời bảy, mƣời tám tuổi ƣ ?Lão đạo mắt sâu lắc đầu thở dài : - Phải, một ngƣời trẻ tuổi ! Lão đạo râu xồm ngẫm nghĩ một hồi, bỗng nói : - Có lẽ Quân Sơn Tam Hữu không hề trông thấy rõ mặt thật của ngƣời ấy, vì sợ võ lâm chê cƣời nên mới nói là chỉ 17, 18 tuổi để chứng tỏ ngƣời ấy đã luyện đƣợc dị học nên họ mới không đƣợc cự nổi hầu khoả lấp sự thất bại của họ. Lập luận ấy chẳng phải không có lý, bởi luận về võ công, nếu đúng đƣờng lối thì luyện tập chẳng khó, còn nhƣ không am tƣờng mà luyện bừa, rất khó có đƣợc thành tụ to lớn, thế cho nên môn phái khác nhau, thành tụ của đệ tử cũng cao thấp khác nhau. Ba ngƣời kia đều nhận thấy có lý, tuy nhiên cũng chẳng thể không phòng vạn nhất. Lão đạo mắt sâu cũng trở nên phấn chí Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn hơn, đảo mắt nhìn quanh nói : - Giờ đã gần canh tƣ, nếu canh năm mà y không đến thì tín dự của y kể nhƣ tiêu tan, có lẽ y đã sắp đến rồi. Y vừa dứt lời, bỗng nghe một giọng nói đầy mai mỉa từ ngoài cổng vọng vào : - Thiên Huyền Tử, tại hạ đã đến lâu rồi, dƣờng nhƣ tôn giá cũng vừa về đến phải không. Tiếng nói tuy không lạnh lùng, song gây cảm giác ghê rợn. Bốn ngƣời đều giật mình kinh hãi, họ không ngờ với võ công của mình mà đối phƣơng đã đến trƣớc cửa đại điện lại không hề hay biết. Bốn ngƣời cùng quay phắt lại, và trong khoảnh khắc ấy, bốn ngƣời đã cầm trong tay thanh trƣờng kiếm sáng loáng. Chỉ thấy một thiếu niên anh tuấn tuyệt luân, lƣng đeo thanh trƣờng kiếm bao chạm hình bạch long, với chiếc áo nho sinh trắng trên mình đủng đỉnh bƣớc vào. Chàng nhếch môi cƣời lạnh lùng và khinh miệt, đôi mày kiếm động đậy toát ra một vẻ uy nghi khiếp ngƣời, hệt nhƣ một vị đế vƣơng duy ngã độc tôn. Thiếu niên bƣớc vào cổng, dừng lại cách Võ Đang Tứ Lão chừng một trƣợng, với giọng bình thản và lạnh lùng nói : - Bốn vị bất tất căng thẳng nhƣ vậy, khi tại hạ muốn lấy mạng ngƣời nào, bao giờ cũng thông báo trƣớc. Võ Đang Tứ Lão đều đỏ mặt. Lão đạo râu xồm tức giận gầm to : - Tiểu tử báo danh đi ! Thiếu niên thản nhiên cƣời : - Huyền Linh Tử, tôn giá la hét gì vậy hả ? Thiếu gia đã đến đây bái sơn, chả lẽ ngay cả danh tánh cũng không báo hay sao ? Tuy nhiên trƣớc khi bao ra danh tánh, tại hạ muốn hỏi bốn vị một điều, chẳng hay có thể cho biết chăng.Lão đạo mặt đỏ giọng lạnh lùng : - Các hạ có vẻ đe doạ... Thiếu niên bỗng đanh giọng ngắt lời : - Hãy trả lời câu hỏi ! Lão đạo mặt đỏ buột miệng : - Các hạ nói gì ? Thiếu niên hé môi cƣời : - Chiếc chìa khoá vàng đã xích giữ hoàng hậu và công chúa Quy Phụng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn Quốc ở tại quý quán phải không ? Tứ Lão biến sắc mặt, lão đại Thiên Huyền Tử cƣời khảy nói : - Không sai, các hạ hỏi chi vậy ? Thiếu niên áo trắng chính là Mai Dao Lân từ trong lòng lấy ra một chìa khoá vàng giơ lên nói : - Phải chiếc này không ? Võ Đang Tứ Lão đều tái mặt, vung kiếm hộ thân bao vây Mai Dao Lân vào giữa đại điện, ra chiều căng thẳng tột độ. Mai Dao Lân quét mắt nhìn bốn ngƣời, ung dung bỏ chìa khoa trở vào trong lòng, vẫn giọng bình thản nói : - Bây giờ tới lƣợt tại hạ trả lời ba vị, tại hạ là Mai Dao Lân. Thiên Huyền Tử giọng sắc lạnh : - Mai Dao Lân, hãy để lại chiếc chìa khoa vàng, không thì núi Võ Đang sẽ là nơi táng thân của ngƣơi. Mai Dao Lân lắc đầu thản nhiên cƣời, bƣớc đến bên chiếc bàn Bát Tiên, cầm lấy Lục bình xanh bỏ vào lòng, đoạn quay sang Thiên Huyền Tử nói : - Thiên Huyền Tử, Thanh Bình tại hạ đã thu hồi, chỉ còn sinh mạng của tôn giá là chƣa, bây giờ hãy trao cho tại hạ. Lão đạo râu xồm cƣời hắc hắc : - Mai Dao Lân, ngƣơi dám cả gan lấy trộm chiếc chìa khoa do bổn phái cất giữ là đã có tội muôn thác rồi, lại còn dám buông lời cao ngạo thế kia. Hừ núi Võ Đang e rằng lên thì dễ nhƣng xuống thì rất khó. Mai Dao Lân mỉm cƣời : - Huyền Linh Tử, chữ trộm tại hạ không bao giờ dùng đến, nói là cƣớp thì có phần đúng hơn. Còn đối với núi Võ Đang, tại hạ đến hay đi cũng sẽ không có gì rắc rối cả. Bây giờ đã là canh tƣ, tại hạ ra tay đây.Đoạn chầm chậm đi về phía Thiên Huyền Tử, thái độ hết sức ung dung, nhƣng ngập đầy sát khí ghê rợn. Bỗng Võ Đang Tứ Lão cùng buông tiếng quát vang, kiếm khí sắc lạnh lập tức từ bốn phƣơng tám hƣớng ập đến, hệt nhƣ thiên la địa võng. Mai Dao Lân mặt hiện vụt sát cơ, chỉ thấy bóng ngƣời nhấp nhoáng, chàng đã mất dạng. Võ Đang Tứ Lão đều là ngƣời giàu kinh nghiệm chiến đấu, thấy vậy biết ngay đã gặp cao thủ tuyệt thế, cơ hồ chƣa kịp suy nghĩ, bốn thanh trƣờng kiếm đã cùng thi triển chiêu Đảo hoành kim chung quét ngƣợc ra sau, mỗi ngƣời chỉ cầu mong có thể tự bảo là đủ rồi. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn Ngay khi bốn thanh trƣờng kiếm quét ngƣợc ra sau. Tứ Lão chƣa kịp quay ngƣời, chợt thấy bóng ngƣời nhấp nhoáng, Mai Dao Lân đã xuất hiện trở lại, những thấy chàng tay phải vung lên, một luồng sáng xanh biếc bay thẳng về phía Huyền Linh Tử, Địa Huyền Tử và Huyền Huyền Tử, đồng thời ngƣời lại nhanh nhƣ quỷ mị lao về phía Thiên Huyền Tử. Một tiếng rú thảm khốc, ba tiếng hự khô khan, kiếm khí loang loáng liền tức tan biến. Trong đại điện lại trở nên tĩnh lặng. Diễn biến nhanh đến mức không thể tƣởng tƣợng đƣợc, Thiên Huyền Tử đã nằm ngửa trên mặt đất, thất khiếu máu tuôn xối xả, trên đỉnh đầu in rõ bốn dấu ngón tay nhƣ hình cánh mai, hiển nhiên đã tắt thở tuyệt mạng rồi. Ba ngƣời kia trên ngực đều có một đoá Lục bình xanh, chùm rễ móc câu cắm vào huyệt kiên tĩnh, khiến họ chỉ có thể nhìn chứ không thể động đậy. Mai Dao Lân cƣời mai mỉa nói : - Cuộc chiến tại Quân Sơn khi xƣa các vị đã toàn thắng, nhƣng là ám toán. Cuộc chiến này các vị đã toàn bại, nhƣng rất là công bằng đúng chăng ? Mai mỗ chẳng phải không muốn giết quí vị, mà là căm thù tác phong thiếu quang minh chính đại, không cho kẻ khác có thời gian chuẩn bị chẳng khác nào ám toán. Sau nửa giờ huyệt đạo của ba vị sẽ tự giải khai. Ba hôm sau chúng ta sẽ gặp lại nhau, lúc ấy Mai mỗ sẽ đợi ba vị ở Quân Sơn. Dứt lời liền cất bƣớc bỏ đi. Địa Huyền Tử lạnh lùng nói : - Ngƣơi đừng quên là trong giới võ lâm còn rất nhiều ngƣời võ công cao hơn Võ Đang Tứ Lão này ! Mai Dao Lân cƣời : - Mai mỗ rất mong là quí vị có thể đi tìm họ đến gặp Mai mỗ. Huyền Huyền Tử bỗng gắt giọng hỏi : - Mai Dao Lân ngƣơi quan hệ thế nào với họ Phƣơng ở Quân Sơn ? - Mối quan hệ các vị đều biết cả, nhƣng chẳng qua các vị không muốn nhọc công mà nghĩ đến một kẻ lâm nạn đó thôi. Tuy nhiên trong vòng ba hôm chắc chắn các vị sẽ biết rõ, ha ha...Tiếng cƣời chƣa dứt thì ngƣời đã mất dạng ngoài đại điện. Trong điện chỉ còn lại bốn đạo sĩ, ba đứng một nằm với sắc mặt khác hẳn nhau. Tiếng cƣời của Mai Dao Lân cao vút tận mây xanh, mặc dù gió núi thét gào, tiếng cƣời vẫn lan khắp núi Võ Đang, nên khi chàng vừa phi thân ra khỏi đại điện đã thấy vô số đạo sĩ từ bốn phía lao đến. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn Mai Dao Lân buông tiếng cƣời khinh miệt, tung mình hoá thành một làn khói nhạt, biến mất trong bóng đêm tối mịt. Rẽ qua mấy khúc quanh núi, đã đến Giải Kiếm Nhai, Mai Dao Lân liếc mắt nhìn ra sau, tung mình đến khoảng sân trống bên phải Giải Kiếm Nhai và cách chừng năm trƣợng, đứng cƣời lạnh lùng nói : - Các hạ dừng bƣớc đƣợc rồi, đã tiễn chân xa thế này, tại hạ thật là áy náy. Mai Dao Lân vừa dứt lời, trong khu rừng trƣớc mặt liền vang lên một chuỗi cƣời to: - Ha ha... thính lực khá lắm, lão ăn mày này cách tôn giá đến hai mƣơi trƣợng và lại gió to thế này, vậy mà cũng không thoát khỏi thính giác của tôn giá, lão ăn mày này thấy hết sức bội phục, giá nhƣ... Bỗng ngƣng lời bỏ dở câu nói. Mai Dao Lân đƣa mắt nhìn, chỉ thấy một lão khất cái tóc bạc lồng bồng, mặt tròn nhƣ trăng rằm, mày ngắn mắt to, áo quần vá chằng vá đụp và tay cầm Tử Ngọc Trƣợng đang đứng cách một trƣợng. Mai Dao Lân thầm cƣời khảy, nhủ: - Hừ, thì ra la Hải Thiên Nhất Cái Viên Thế Dật, thảo nào có thể bám sát mình thế này. Nghĩ đoạn, Mai Dao Lân thản nhiên cƣời nói : - Thì ra là Hải Thiên Nhất Cái Viên tiền bối, tiền bối muốn nói giá nhƣ tại hạ không trông thấy tiền bối chứ gì ? Hải Thiên Nhất Cái Viên Thế Dật thấy đối phƣơng biết rõ danh hiệu mình mà vẫn thản nhiên thế này, bất giác thầm nhủ : - Chàng trai này còn trẻ mà hành sự lại lão luyện và tàn bạo đến kinh ngƣời, hôm nay e rằng mình đã gặp phải đối đầu tuyệt thế rồi. Hải Thiên Nhất Cái là ngƣời từng trải giang hồ và giàu kinh nghiệm xử thế, tuy trong lòng kinh hãi, song ngoài mặt vẫn thản nhiên cƣời nói : - Mai thiếu gia quả thật là cao minh ! Mai Dao Lân cƣời : - Tại hạ có thể trông thấy tiền bối ở ngoài hai mƣơi trƣợng, điều này thì có lẽ tiền bối cũng khó thể tin đƣợc. Hải Thiên Nhất Cái giật mình, trố mắt nhìn Mai Dao Lân cƣời to nói :- Lão ăn mày này hôm nay quả thật không đánh mà tự khai rồi ! - Khi nãy tiền bối sao không vào trang viện ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn - Vì đã quá muộn. - Tiền bối trƣớc đó vốn có ý định vào phải không ? - Phải, nhƣng vì một cuộc giao dịch cần thƣơng lƣợng với công tử, nên đành phải đuổi theo... Mai Dao Lân lắc đầu : - Không phải vậy, mà là tiền bối không dám vào. - Không dám vào ƣ ? Ha ha... công tử xem thƣờng lão ăn mày này quá! - Bởi tiền bối mà vào, lúc ấy đệ tử Võ Đang cũng vừa đến, trƣớc khi Tam Lão ngăn cản, e rằng tiền bối bắt buộc phải ra tay, mà hễ động thủ là khó tránh khỏi thƣơng vong, nhƣ vậy sẽ tổn thƣơng hoà khí đôi bên, đúng không nào ? Hải Thiên Nhất Cái nghe vậy, vẻ cƣời cợt trên mặt liền tan biến, hai mắt chằm chặm nhìn vào mặt Mai Dao Lân, hồi lâu không nói một lời. Mai Dao Lân cƣời nói : - Vì tại hạ muốn nói chuyện với tiền bối, nên mới cƣời to nhƣ vậy. Hải Thiên Nhất Cái lại giật mình kinh hãi lắc đầu nói : - Mai công tử tuổi trẻ mà lại hành sự luôn khiến ngƣời phải kinh tâm động phách, chả lẽ vừa sinh ra công tử đã có thiên tài nhƣ vậy hay sao ? Mai Dao Lân nhếch môi cƣời theo thói quen : - Theo lời đồn đại trên giang hồ, tiền bối là ngƣời khinh đời miệt thế, sao đối với tại hạ lại khác biệt thế này ? - Vì công tử khiến ngƣời kinh tâm, khiến ngƣời căm thù, khiến ngƣời... Mai Dao Lân mắt bỗng rực lên sắc lạnh ngắt lời : - Tiền bối hãy về ghi hết tất cả cái khiến ngƣời đó lên trên giấy, sau đó phái ngƣời mang đến cho tại hạ. Bây giờ tại hạ phải nói chuyện nghiêm túc với tiền bối. Hải Thiên Nhất Cái ngớ ngƣời, bỗng cƣời nói : - Có lý, sự bắt đầu giữa chúng ta kể nhƣ là từ đêm nay đi. Mai Dao Lân gọng sắc lạnh : - Nếu tiền bối tự tin là Cái Bang, có đủ khả năng đối địch với tại hạ, tại hạ sẵn sàng hầu tiếp. Nghĩ xƣa kia Cái bang không có ngƣời tham dự cuộc thảm sát ở Quân Sơn nên tại hạ cần phải báo trƣớc với tiền bối là không nên đối địch với tại hạ.Hải Thiên Nhất Cái ngẫm nghĩ một hồi : - Đó chính là điều công tử định nói ƣ ? - Đúng vậy ! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn Hải Thiên Nhất Cái là ngƣời đứng đầu bang phái, tuy biết rõ Mai Dao Lân võ công cao khủng khiếp, song cũng chẳng thể chùn bƣớc bởi lời đe doạ của đối phƣơng, huống hồ mình lại có hậu thuẫn, bèn cƣời khảy nói : - Mai công tử, điều ấy e rằng lão ăn mày này chẳng thể thực hiện đƣợc, bởi vì cuộc giao dịch mà lão ô định thƣơng lƣợng với công tử có giá trị không thấp kém hơn lời khuyến cáo của công tử. Mai Dao Lân mắt loé sát cơ, cƣời khảy nói : - Tại hạ lắng tai nghe đây. - Hai cái đầu ngƣời. - Của hoàng hậu với công chúa Quy Phụng Quốc phải không ? Hải Thiên Nhất Cái gật đầu : - Lão ô sớm biết lai lịch của công tử rồi. - Tại hạ vừa bắt đầu hành động là đã biết trên cõi đời hẳn phải có một ngƣời thông minh cái thế nhƣ vậy rồi. Hải Thiên Nhất Cái tảng lờ trƣớc những lời mai mỉa của Mai Dao Lân, cƣời nhạt nói : - Nhƣng công tử không phủ nhận là vì việc ấy ! - Không sai, tại hạ quả đúng là vì hai ngƣời ấy. - Vậy là cuộc giao dịch này đã thoả thuận xong phải không ? Mai Dao Lân nhún vai : - Không mà còn trái ngƣợc lại ! Hải Thiên Nhất Cái sửng sốt, bỗng nhƣ chợt hiểu ra, cƣời to nói : - Lão ô quên mất là công tử vốn là ngƣời đầy mƣu trí. Thế nhƣng lão ô vẫn tự tin có hy vọng thành công. Mai Dao Lân cƣời khảy : - Tính mạng hai ngƣời ấy hiện đã nằm trong tay Mai Dao Lân này, Viên Thế Dật tôn giá đã muộn mất rồi. Hải Thiên Nhất Cái lắc đầu : - Chƣa muộn đâu ! Hai ngƣời mà Mai công tử đã phái đến canh giữ cửa động. Về võ công quả rất cao, có thể duy trì đến lúc công tử có mặt, nhƣng vấn đề là công tử có đến nơi đúng lúc hay không ?Mai Dao Lân cƣời lạnh lùng : - Trong đời Mai mỗ không hề biết đến hai chữ nhân đạo. - Nhƣng theo lão ô biết, có những ngƣời trƣớc mặt bảo công tử giết, công tử cũng không dám. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn Mai Dao Lân nhƣớng mày : - Không dám ƣ ? - Đúng vậy ! - Những ngƣời nào ? - Con gái của hữu thừa tƣớng Quy Phụng Quốc ! Mai Dao Lân biến sắc mặt, một chút ƣu sầu lại hiện lên trong đáy mắt, ánh mắt căm thù quét nhìn Hải Thiên Nhất Cái, gằn giọng nói : - Viên Thế Dật, giới Trung Nguyên võ lâm quả là hiểm độc, lại dùng ngƣời mình bảo đảm cho ngƣời bị mình giam giữ, thật là độc đáo. - Hẳn là công tử đã không ngờ đến ! Mai Dao Lân mắt rực sát cơ, giọng kiên quyết : - Viên Thế Dật, cuộc giao dịch này miễn bàn, tại hạ vẫn phải đến đó thử xem ! - E rằng công tử sẽ hoài công thôi ! - Trong đời tại hạ không bao giờ thay đổi ý định. Hải Thiên Nhất Cái cƣời : - Công tử muốn tìm nàng e rằng chẳng dễ, nhƣng lão ô có hẹn với nàng nơi gặp gỡ. Mai Dao Lân lúc này rất rối rắm, không muốn nói nhiều, cƣời lạnh lùng nói : - Chúng ta đi nào ! - Đi ! Hải Thiên Nhất Cái trong tiếng quát đã tung mình phóng đi xuống núi, thân pháp nhanh nhƣ tia chớp. Mai Dao Lân phi thân theo sau, cách nhau chỉ chừng ba thƣớc. Lúc này đã hết canh năm, trời vẫn còn lất phất mƣa. Hải Thiên Nhất Cái không rõ công lực của Mai Dao Lân cao thâm đến mức độ nào, muốn thử chàng một phen, chân dần tăng kình, phóng đi mỗi lúc một nhanh hơn, thoáng chốc đã vƣợt qua mƣời mấy dặm đƣờng.Mai Dao Lân bởi lòng đầy phiền não, không ngờ Hải Thiên Nhất Cái lại vậy, khi ngẩng lên nhìn, vừa lúc Hải Thiên Nhất Cái quay đầu lại nhìn chàng cách ngoài năm mƣơi trƣợng. Mai Dao Lân tức giận, trong tiếng cƣời khảy đã tung mình lên cao bảy tám trƣợng, lao vút đi nhƣ tên bắn, chớp mắt đã vƣợt qua ba mƣơi trƣợng. Hải Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn Thiên Nhất Cái thấy vậy thầm kinh hãi, vội vận hết toàn lực phóng đi, quyết không để Mai Dao Lân rút ngắn khoảng cách. Chỉ thấy hai bóng ngƣời một trƣớc một sau lƣớt đi nhƣ sao xẹt, đến khi trời hừng sáng thì hai ngƣời đã vƣợt qua hơn năm mƣơi dặm đƣờng. Mai Dao Lân chỉ còn cách Hải Thiên Nhất Cái chừng ba thƣớc, mặc cho Hải Thiên Nhất Cái đã giở hết công lực bình sanh mà vẫn không sao bỏ xa hơn thêm bƣớc nào nữa. Lúc này hai ngƣời đã đến một ngọn núi đầy những tảng đá bừa bộn, Hải Thiên Nhất Cái ngƣớc lên nhìn, thấy đã sắp đến nơi, bất giác nhẹ ngƣời. Ngay khi ấy bỗng ở trƣớc mặt có tiếng quát vang : - Hai ngƣời kia đứng lại ! Liền sau đó hai lão nhân áo xám từ sau một tảng đá to phóng ra, ngƣời bên trái mặt đen râu đen, ngƣời bên phải mặt vàng râu trắng. Hải Thiên Nhất Cái sửng sốt, vội chững bƣớc dừng lại, thần thái ra chiều rất lo lắng. Mai Dao Lân tiến tới hai bƣớc giọng chế nhạo hỏi : - Đồng Thiết Nhị Tẩu chẳng hay giữ vai trò gì trong Quy Phụng Quốc vậy ? Hải Thiên Nhất Cái biết trƣớc thế nào Mai Dao Lân cũng hiểu lầm là do lão mai phục, song lão cũng không muốn dùng lời giải thích, bèn cƣời khảy nói : - Vai trò rất là trọng yếu ! Đoạn quay sang Đồng Thiết Nhị Tẩu nói tiếp : - Hai vị đã đợi ở đây bao lâu rồi ? Đồng Thiết Nhị Tẩu là ngƣời rất nham hiểm, nghe vậy cƣời nói : - Viên huynh, chúng ta chẳng đã hẹn gặp nhau tại đây sao ? Hải Thiên Nhất Cái thoáng chau mày, cƣời to nói : - Viên mỗ trí nhớ rất kém, hai vị lƣợng thứ cho, bây giờ đã không nhớ rõ nữa. Thiết Tẩu liếc nhìn Mai Dao Lân, thấy chàng chớ hề bận tâm đến cuộc đối thoại của ba ngƣời, bất giác thầm nhủ : - Qua khinh công của hai ngƣời vừa rồi, võ công của thiếu niên này còn cao hơn Hải Thiên Nhất Cái, có lẽ y chính là Mai Dao Lân, mình không nên bỏ qua công trạng này.Bèn cƣời ha hả nói : - Viên huynh tài tình thật, công tử bọn này đã phái xuất rất nhiều ngƣời mà cũng vẫn chƣa gặp đƣợc Mai công tử... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn Hải Thiên Nhất Cái ngắt ngang : - Viên mỗ và Mai công tử đang bận việc, không có thời gian hàn huyên với hai vị. Đồng Tẩu sửng sốt nhƣ không ngờ Hải Thiên Nhất Cái lại dám không màng đến hai vị hộ pháp dƣới trƣớng Vạn Tƣợng công tử bèn cƣời khảy nói : - Chả lẽ Viên huynh đã quên mối quan hoài của công tử bọn này rồi ƣ ? Hải Thiên Nhất Cái chau mày dịu giọng : - Viên mỗ cũng là lo nghĩ cho toàn thể võ lâm. Thiết Tẩu cƣời : - Vậy thì Viên huynh hãy sang đây ! Mai Dao Lân cƣời nhạt : - Chỉ ba vị thôi ƣ ? Đồng Tẩu nhƣớng mày cƣời nham hiểm : - Mai công tử chê ít phải không ? - Phải quá ít. Đồng Tẩu cƣời vang : - Giới võ lâm Trung Nguyên không để cho Mai công tử phải thất vọng đâu. Mọi ngƣời hãy ra hết đây đi ! Ha ha... Mai công tử hãy nhìn quanh xem đã đủ chƣa ? Lúc này xung quanh đã xuất hiện bảy tám mƣơi đại hán áo đen, ngƣời nào cũng côn đao lăm lăm trong tay nhƣ lâm đại địch. Mai Dao Lân chẳng thèm nhìn, cƣời lạt nói : - Nếu nhƣ bọn họ thảy đều giống nhƣ hai vị, vậy thì đủ. Thiết Tẩu thấy đối phƣơng quá khinh khi mình, tức giận gầm to : - Hãy tiếp đại gia một chiêu trƣớc rồi hẳn khoác lác. Dứt lời song chƣởng đã vung lên, với chiêu Hàn đàm ấn nguyệt tống thẳng vào ngực Mai Dao Lân, chƣởng kình nhƣ cuồng phong bão táp. Mai Dao Lân đứng yên, sát cơ trong mắt càng thêm dầy đậm. Thốt nhiên, Hải Thiên Nhất Cái quát to : - Để xem ai nhƣờng ai cho biết.Dứt lời đã với chiêu Thiết chƣởng xuyên vân đẩy nhanh ra, chỉ thấy bóng đen lấp loáng hệt nhƣ là đôi bàn tay sắt. Hải Thiên Nhất Cái sớm đã nghe nói về võ công của Đông Thiết Nhị Tẩu, biết lúc này đối phƣơng đã dốc hết công lực bình sanh, song chƣởng rắn nhƣ sắt thép, không thể ngạnh tiếp, chỉ lách ngƣời tránh và xuất chƣởng du đấu. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn Hai ngƣời vừa xuất thủ đã nhƣ long tranh hổ đấu, thoáng chốc đã qua hai mƣơi mấy chiêu. Thiết Tẩu thấy Hải Thiên Nhất Cái không dám chính diện nghênh kích, lòng càng thêm đắc ý, phóng tay ráo riết tấn công. Đồng Tẩu khoái trá đƣa mắt nhìn Thiết Tẩu đoạn lại liếc nhìn Mai Dao Lân, theo ý nghĩ hẳn là Mai Dao Lân hết sức kinh hãi, nào ngờ lại trái ngƣợc, chỉ thấy chàng nhếch môi cƣời, thái độ hết sức bình thản. Đồng Tẩu bất giác tức giận, cƣời lạnh lùng nói : - Mai Dao Lân lão phu cùng ngƣơi trao đổi vài chiêu, thế nào ? Mai Dao Lân cƣời khảy : - Tại hạ nhận thấy tôn giá chƣa đủ trình độ. - Sao ? Mai Dao Lân mắt nhìn vào cuộc chiến : - Tôn giá chƣa đủ trình độ. Đồng Tẩu vốn tính cuồng ngạo, nghe đối phƣơng khinh miệt mình đến vậy, tức giận gầm to : - Ngƣơi tiếp lão phu một chƣởng thử xem ! Vừa dứt lời tay phải đã vung lên, với chiêu Thôi sơn điền hải, chỉ thấy màu chƣởng nhƣ đồng cổ, kình lực nhƣ vũ bão hết sức khiếp ngƣời. Mai Dao Lân có ý làm nhục hai ngƣời, buông tiếng cƣời khảy, chẳng tránh né và tay phải phất nhẹ, lạnh lùng nói : - Lui ra ! Chỉ thấy Đồng Tẩu tay trái ôm lấy tay phải sắc mặt trắng bệch, trong lòng bàn tay phải đã có một đoá Lục bình xanh rất tinh xảo. Mai Dao Lân cƣời lạnh nhạt nói : - Đồng Tẩu, tính mạng của tôn giá kể nhƣ đã thuộc về Mai mỗ rồi. Đồng Tẩu cảm thấy nơi lòng bàn tay tê dại, kinh hãi quát : - Mai Dao Lân, thì ra ngƣơi là phƣờng bại hoại giang hồ, lại sử dụng ám khí tẩm độc. - Chất độc này ba hôm sau sẽ phát tác không có thuốc chữa. Tuy nhiên có lẽ Vạn Tƣợng công tử chữa đƣợc, nhƣng nếu y mà không đến gặp Mai mỗ, từ nay e rằng y sẽ phải đổi sang nghề y đấy.Đồng Tẩu vẻ mặt đã bớt căng thẳng hơn, tay phải giơ lên khoát và nói : - Các ngƣơi hãy chuẩn bị ! Bọn đại hán áo đen vây quanh bởi thấy Mai Dao Lân bề ngoài yếu đuối, Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn vốn có ý xem thƣờng và từ nãy giờ đã háo hức muốn xáp vào, nghe vậy liền đổ xô ùa tới. Đồng Tẩu lạnh lùng nhìn Mai Dao Lân gằn giọng nói : - Mai Dao Lân theo lão phu thì không cần làm phiền đến Vạn Tƣợng công tử. Mai Dao Lân khinh miệt quét mắt nhìn quanh, cƣời to nói : - Theo Mai mỗ thì bắt buộc phải làm phiền tới y thôi ! Đồng Tẩu biết không doạ nổi chàng, bèn thầm nhủ : - Đằng nào những mạng ngƣời này cũng chẳng phải của mình, sao không thử xem. Nghĩ đoạn bỗng quát to : - Hãy giết tên tiểu tử này đi, trừ hại cho võ lâm ! Liền tức bọn đại hán áo đen cùng buông tiếng gầm vang, từ bốn phƣơng tám hƣớng lao đến, côn thƣơng đao kiếm hệt nhƣ thiên la địa võng giáng xuống. Mai Dao Lân tuy ngoài mặt tỏ ra xem thƣờng bọn đại hán áo đen, nhƣng trong lòng sớm đã phòng bị, bởi những ngƣời này không cùng một môn phái, các môn các phái đều có, họ đã đƣợc Vạn Tƣợng công tử chọn phái đến đây đối phó với chàng, võ công hẳn chẳng phải tầm thƣờng. Trong chớp mắt binh khí của đối phƣơng đã ập đến, Mai Dao Lân không dám chậm trễ, buông tiếng quát vang : - Các ngƣơi muốn chết ! Chỉ thấy một luồng sáng bạc nhƣ tia chớp quét ra tứ phía. Bọn ngƣời áo đen biết trƣớc là Mai Dao Lân sẽ đột vây, nên chiêu thức công ra tuy hung hiểm, song vẫn thế thủ là chính. Thế nhƣng họ đâu ngờ võ công của Mai Dao Lân khủng khiếp đến vậy, chỉ nghe tiếng binh khí chạm nhau chát chúa và tiếng rú thảm liên hồi, kèm theo là máu tƣơi bắn tung toé. Liền tức bóng đao ánh kiếm vụt tắt, bọn ngƣời áo đen đã nhƣ làn sóng lui ra xa. Mai Dao Lân quét mắt nhìn bẩy tám tử thi nằm quanh trên mặt đất, thần sắc vẫn bình thản nhƣ chẳng có việc gì xảy ra cả. Bỗng có ngƣời kinh hãi hét to : - Ô ! Bạch Long Kiếm ! - Bạch Long Kiếm...Đồng Tẩu giật nẩy mình, vội đƣa mắt nhìn, chỉ thất thanh trƣờng kiếm trong tay Mai Dao Lân thoáng màu hồng nhạt, thân kiếm có chạm một con rồng trắng, miệng rồng nằm ở phần mũi. Lƣỡi rồng thè ra là mũi kiếm, theo Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn độ sáng yếu mạnh khiến cho rồng trắng khi ẩn khi hiện, vô cùng sinh động. Đồng Tẩu kinh hoàng lẩm bẩm : - Nếu Mai Dao Lân này mà đƣợc hết chân truyền của ngƣời ấy thì trong giới võ lâm chẳng còn mấy ai là địch thủ nữa. Mai Dao Lân vừa nghe đối phƣơng nhận ra đƣợc Bạch Long Kiếm trong tay, sát cơ trong lòng lại bừng dậy, buông tiếng cƣời dài nói : - Chƣ vị đã nhận ra đây là Bạch Long Kiếm, vậy thì hẳn cũng phải biết luật lệ của nó, ha ha... Trong tiếng cƣời dài, ngƣời đã hoá thành một luồng sáng trắng, lăng không lao vào bọn ngƣời áo đen. Trong tiếng la hét kinh hoàng và tiếng quát tháo giận dữ, các loại binh khí khác nhau đã vung lên nghênh đón, phản ứng nhanh còn hơn cả ý thức. Tiếng binh khí gãy vang lên liên hồi, kèm theo những tiếng rú thảm khốc và tiếng la hét hãi hùng, cảnh tƣợng vô cùng hỗn loạn. Rồi thì tất cả lại trở nên yên lặng, nhƣng trên mặt đất đã có thêm mƣời mấy thi thể nữa. Bọn ngƣời áo đen đã lần lƣợt biến mất sau những tảng đá bừa bộn. Mai Dao Lân thần sắc vẫn bình thản, chàng ơ hờ quét mắt nhìn quanh, dừng lại trên mặt Đồng Tẩu, cƣời nói : - Đồng Tẩu, tôn giá cũng nên cút đi rồi đấy ! Đồng Tẩu biến sắc mặt liên hồi, cố nén nỗi kinh khiếp trong lòng, lạnh lùng nói : - Mai Dao Lân, chắc chắn có một ngày nào ngƣơi sẽ hối hận ! Mai Dao Lân thản nhiên cƣời : - Không, tại hạ không bao giờ hối hận ! Ngay khi ấy, bỗng nghe Hải Thiên Nhất Cái quát to : - Hãy xem đây ! Rồi thì hai tiếng ếsoạt, bìnhế vang lên. Đồng Tẩu ngoảnh lại nhìn, thấy hai ngƣời đã tách ra. Thì ra Thiết Tẩu bởi nghe tiếng gào thét của bọn ngƣời áo đen nên tâm thần phân tán, bị Hải Thiên Nhất Cái đánh trúng một chƣởng vào vai trái, may nhờ nội công thâm hậu, không thì táng mạng đƣơng trƣờng rồi. Chỉ thấy y môi rỉ máu tƣơi, sắc mặt trắng bệch, chứng tỏ thọ thƣơng chẳng nhẹ. Còn Hải Thiên Nhất Cái thì bị chƣởng lực của Thiết Tẩu rạch toác một đƣờng nơi ngực, dài năm tấc và sâu đến mấy phân, thọ thƣơng cũng khá nặng.Mai Dao Lân không Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Cổ Long Long kiếm truy hồn ngoảnh lại, chỉ ơ hờ nói : - Đồng Thiết Nhị Tẩu xƣa nay không bao giờ rời xa nhau, bây giờ tại hạ bỗng muốn nhìn thấy cảnh sinh ly tử biệt của hai vị vào ba hôm sau, thôi hai vị đi đi. Thiết Tẩu tuy chƣa chứng kiến võ công của Mai Dao Lân, nhƣng qua sắc mặt của Đồng Tẩu, cùng với những tử thi trên mặt đất, y biết cục diện hôm nay mình bại chắc rồi. Đồng Tẩu lạnh lùng quét mắt nhìn Mai Dao Lân nói : - Mai Dao Lân, hôm nay huynh đệ lão phu nhận thua, nhƣng nhất định sẽ có ngày ngƣơi trả lại hận này, hãy chờ mà xem. Mai Dao Lân thản nhiên cƣời : - Tốt hơn là ba hôm sau hãy tới Quân Sơn gặp Mai mỗ, bằng không tôn giá sẽ ân hận suốt đời và không nhìn thấy tại hạ phân thây. Đồng Tẩu buông tiếng cƣời khảy, quay sang Hải Thiên Nhất Cái nói : - Viên huynh, trƣớc mặt Vạn Tƣợng công tử, huynh đệ bọn này nhất định sẽ nói tốt cho Viên huynh. Hải Thiên Nhất Cái biến sắc mặt cƣời nói : - Viên mỗ sẽ tự bẩm rõ với Vạn Tƣợng công tử định đoạt, không cần hai vị nhọc tâm, xin đa tạ thịnh tình của hai vị. Mai Dao Lân thoáng nghe, lòng rúng động, thầm nhủ : - Xem ra Vạn Tƣợng công tử quả đã trở thành minh chủ võ lâm Trung Nguyên rồi, ngay nhƣ Cái Bang mà còn tuân mạng thì cũng đủ rõ các môn phái khác ra sao, vậy thì Mai Dao Lân này, quả là kẻ địch khắp thiên hạ rồi ! Đồng Tẩu nháy mắt với Thiết Tẩu, trong tiếng cƣời lạnh lùng hai ngƣời đã biến mất trong đá núi ngổn ngang. Hải Thiên Nhất Cái băng bó vết thƣơng xong, quét mắt nhìn những tử thi trên mặt đất, cƣời to nói : - Mai công tử thủ đoạn khá thật. Lời lẽ ra chiều hết sức bất mãn. Mai Dao Lân cƣời nhạt : - Tôn giá quá khen, nhƣng tại hạ cũng còn cảm thấy ra tay quá nhẹ ! Hải Thiên Nhất Cái cƣời khảy : - Nên biết là họ không cùng một môn phái. Mai Dao Lân cƣời vang :- Tại hạ đang muốn xem thử môn phái có những kỳ nhân dị sĩ nào lại có Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -