Tài liệu Lần cuối cho nhau - thùy linh

  • Số trang: 82 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 103 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Lần Cuối Cho Nhau - Thùy Linh
Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Lời ngỏ Chương 1 Chương 1 B) Chương 2 Chương 2 (B) Chương 3 Chương 3 (B) Chương 4 Chương 4(B) Chương 5 Chương 5(B) Chương 6 Chương 6 (B) Chương 7 Chương 7 (2) Chương 8 Chương 8 (2) Chương 9 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Chương 10 Chương 10 (1) Chương 11 Chương 11 (2) Chương 12 Chương 12 (2) Chương 13 Chương 13 (2) Chương 14 chương 15 Chương 16 Chương 17 Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Lời ngỏ "Thôi .. mọi chuyện cho nó qua đi em nhé. Anh muốn làm một người có trách nhiệm. Từ nay chúng ta đừng liên lạc và tìm nhau nữa. Em xem như đó là một quảng đời trong cuộc sống của mình. Anh không muốn làm cho cuộc sống của em thêm phiền phức nữa......" "Anh! Em yêu anh và không thể phủ nhận lòng mình, nhưng em cũng không thể làm được điều gì hơn.. khi hai đứa mình đã có con đường mà sự an bài của định mệnh dành cho hai đứa mình. Em biết và em hiểu lắm. Cho em thời gian đi anh, em sẽ ráng quên đi tất cả.. và để làm tốt lại một mái ấm của mình. Anh! Cho dẫu cuộc đời ra sao, em vẫn mãi và tiếp tục thương yêu anh.. cho đến khi em thật mệt mõi với tình yêu này. Anh đừng buồn nữa nhé. Em sẽ không bao giờ xa anh.. vì trong tim anh.. em đã khắt lên 1 vết thương nhung nhớ cho anh rồi. Mãi mãi anh sẽ không thể nào quên được em, có phải không anh? ..... " Có lẽ con người có những lúc không thể nào nguôi ngoai được những cơn muộn phiền của lòng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau mình. Và có lẽ con người sống và nuôi quá nhiều hy vọng để sự sụp đổ ấy làm tan nát một đời người chăng? Tại sao chúng ta chỉ có thể cho nhau 1 lần cuối ?? Thùy Linh Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Chương 1 Ngày hôm ấy... Mọi vật xung quanh đã đang chìm trong giấc ngủ từ lâu. Tiếng xe bên ngoài đường chỉ thỉnh thoảng mới nghe tiếng rồ máy lớn đi ngang qua. Tôi ngước nhìn thẳng tới đồng hồ được để trên kệ máy TV trước mặt giường ngủ, giờ này chỉ mới gần một giờ sáng, nhưng trong lòng của tôi bắt đầu nôn nóng lạ lùng. Loay xoay mãi tôi không thể nằm yên được trên giường nữa, vì tôi đang chờ đợi anh đến. Tôi vẫn còn nhớ lời anh đã hứa chắc: - Hai giờ sáng anh sẽ đến tìm em. Nhớ mở cửa cho anh nhé. Tôi đã không thể nào quên và càng nóng lòng mong đợi. Sự hăm hở sắp được gặp anh làm cho tôi vui mừng khôn siết. Hai ngày trôi qua tôi đã chưa được gặp anh. Từng giây, từng phút tôi mong muốn được gặp anh thật nhiều. Tôi rất nhớ đến anh. Tôi đã thầm gọi tên anh rất nhiều lần và nhiều lần, và nhất là sự cô đơn đã vây chặt bên tôi. Tôi rất sợ khi nhìn thấy màn đêm buông xuống, vì tôi đã hụt hẫng và đòi hỏi khi thiếu vòng tay ấm cúng và sức nóng của anh truyền qua tôi. Có anh bên cạnh tôi mới cảm thấy mình không sống trong những thời khắc lặng lẽ và buồn tẻ. Phải, anh là linh hồn sống của riêng tôi lúc bấy giờ. Không có anh, tôi như con người không còn linh hoạt nữa. Thời gian tôi được sống bên anh thật là ngắn ngủi, nhưng đó là những ngày quí báu nhất của một đời người, mà tôi đã được có trong cái tuổi xuân tình chớm nở thật muộn màng và muộn màng. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ tìm lại được những thời gian hạnh phúc ấy, nhất là những gì anh đã đem đến và dành riêng cho tôi. Giây phút tương phùng này ắt hẳn sẽ là lần cuối tôi được ở bên cạnh anh. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ còn có một cơ hội nào khác để tìm đến anh. Có lẽ tình yêu của hai chúng tôi cũng có thể đi đến một lần với nhau trong đời, để rồi chúng tôi cảm nhận với nhau rằng “Ta đã có với nhau và sống thật cho nhau”. Linh cảm của tôi đã cho tôi biết như thế. Tôi không hiểu vì sao, tôi cảm giác rằng có một điều gì đó anh đã dấu kín với tôi. Tôi không dám mở miệng hỏi anh, vì tôi đã từng tự nói với lòng mình : “Tôi yêu anh và chấp nhận những hiện tại của Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau anh. Cho dẫu anh có như thế nào, tôi vẫn mãi yêu anh.” Đó có phải là sự ngông cuồng của tôi hay chăng? Hay thật sự tôi đã lãng mạn như những người bạn tôi đã ví tôi như thế. Trong giây phút tuyệt vọng nhất tôi đã hy vọng rằng, tôi chỉ đến với anh bằng sự lãng mạn trong tôi. Đó không phải là tình yêu chân chính. Có như vậy tôi sẽ không cảm thấy mất mát và khổ đau. Có như thế tôi sẽ không trách móc và hờn ghét anh. “Có thể nào nhỏ đã yêu anh thật lòng?” Tôi đã từng tự hỏi lòng mình và nước mắt tôi chỉ rơi xuống khi thầm lặng suy nghĩ về anh. Trong trái tim tôi với trăm ngàn vạn lần, tôi không bao giờ mong muốn cái tình yêu mà tôi đã dành cho anh, chỉ là trong một thoáng, chỉ là trong một thời nào đó, như anh đã từng nói với tôi trước lời chia tay cuối cùng với nhau. Tôi muốn nó vẫn sống mãi ở bên tôi cả một đời và cả riêng anh cũng thế. Tôi thầm ao ước anh vẫn thầm lặng yêu tôi, cũng như tôi đã và đang thầm kín yêu anh. Có lẽ tôi đã đi trái ngược với những luân lý đạo làm người của một đàn bà người Việt Nam, nhưng riêng đây tôi chỉ xin viết lên những nỗi niềm ước ao của một cuộc tình muộn màng. Một tình yêu mãi mãi không bao giờ mất đi và lãng quên được. Có lẽ trong một thời gian nào đó tình yêu này sẽ phai nhạt trong tâm trí của anh, nhưng đối với tôi nó sẽ mãi mãi không bao giờ tan biến trong tâm khảm của tôi. Tôi không bao giờ quên được anh. Lời yêu và tiếng nói của anh sẽ mãi mãi ẩn hiện trong lòng của tôi. Tôi tin chắc rằng sẽ là như thế! Bởi vì tôi đã yêu anh với trái tim chân chính. Mỗi khi xem một cuốn phim, đọc một cuốn truyện, hay một hình nào đó có thể gợi cho tôi nhớ đến anh, thì lòng tôi đã quặn đau thắt lên từng cơn, từng chập. Tôi nhớ đến anh thật nhiều, và càng cảm thấy tôi không thể nào ghét anh được. Có lẽ từ “ghét” trong tôi chỉ diễn tả niềm thương nỗi nhớ, mà tôi đã và đang dành cho anh. Tôi đã mơ tưởng đến anh thật nhiều, dù biết rằng giữa chúng tôi mãi mãi không bao giờ và có thể nào được ở gần nhau. Cả tôi và anh sẽ không ai muốn bước qua hàng rào gai thép đó thêm một lần nữa trong đời, bởi vì chúng tôi đã tìm thấy nhau thật sự. Anh đã tìm thấy những gì anh tìm kiếm ở trong tôi. Tôi cũng đã tìm thấy những gì tôi mong muốn ở trong anh. Chúng tôi đã tìm thấy nhau trong một tình yêu với muôn vạn lý lẽ riêng biệt của nó, và tình yêu ấy rất nhiệm màu và tuyệt diệu. Chúng tôi đã yêu nhau. Chúng tôi đã tìm nhau. Đôi khi tôi đã không hiểu được, tình yêu trong tôi dành cho anh bỗng sao trở thành một viên thuốc nghiện, hay một bầu rượu say. Tôi đã như đi lạc vào một nơi nào đó, và chỉ có riêng anh và riêng tôi thôi. Cái thế giới ấy xa vời lắm, và chỉ có mình tôi mới có thể nhìn thấy anh mà thôi. Phải chăng là như thế!!! Tôi đã si tình anh thật nhiều. Tôi đã thương anh một cách lạ lùng và khó hiểu. Vâng, tôi vẫn còn yêu anh dù trong vạn lần tôi đã từ chối một cuộc tình oan nghiệt. Bao nhiêu yêu thương của ngày đó, giờ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau là những chuỗi ngày kỷ niệm sống trong tôi. Trong từng nguồn sống và hơi thở mà tôi đang có, tôi đã và đang hướng về bên anh. Có lẽ tôi thật sự điên rồ chăng? Tôi ngồi bật dậy và không biết mình phải làm gì. Tôi đi đến bàn ngồi xuống viết lá thư tâm tình với anh trong lúc chờ đợi anh đến. "Anh Khải, Ngồi chờ anh lâu quá và cơn nôn ruột lại hành hạ nhỏ. Nhỏ nhớ anh quá đi. Hai ngày nay nhỏ cứ ao ước hoài, dù ao ước đó cũng chỉ là ao ước mà thôi. Nhỏ rất mong được thấy anh. Nhỏ nhớ anh lắm, anh có biết không anh? Những ngày qua có anh bên cạnh, nhỏ đã thật hạnh phúc biết dường nào. Nhỏ không hiểu tại sao nhỏ yêu anh đến thế? Ban đầu nhỏ chỉ nghĩ rằng nhỏ gặp anh và chỉ thế thôi. Thế rồi càng ở bên cạnh anh, nhỏ đã thấy mình không còn là mình nữa, như một cô bé vừa biết yêu, dẫu đây không phải lần đầu nhỏ biết tình yêu. Nhỏ đã từng sống trong tình yêu, nhưng cái hương tình muộn màng này .. nhỏ không biết phải diễn tả làm sao?? Anh có biết anh đã chiếm mất hết lý trí và con tim của nhỏ rồi không? Anh đừng có cười nhỏ nhé. Cho dẫu anh cười có lẽ đó là nụ cười diễm phúc phải không anh?Nhỏ thật khờ dại quá khi tỏ cho anh biết điều này, vì có lẽ anh sẽ lên mặt làm tàng với nhỏ đó. Cho dẫu như thế nào nhỏ thật là thương nhớ anh vô cùng. Anh có biết gì không anh? Anh yêu, trong cuộc đời nhỏ chưa từng có những giây phút điên dại như thế. Nhỏ không hiểu nổi tình cảm con người như thế nào. Có lẽ phải nói nhỏ đã thật yêu anh và yêu thật nhiều lắm. Nhỏ yêu anh say đắm, anh có biết không anh? Cái tình cảm này cứ cuồn cuộn trong lòng nhỏ. Nếu ai không hiểu có thể nghĩ rằng vì nó là một sự mới mẽ, cho nên làm cho nhỏ lâng lâng trái tim mình. Không đâu anh Khải ơi! Nhỏ cảm giác được sức quyến rũ và mềm dịu của nó. Nhỏ thật là đam mê và say đắm khi ở bên cạnh anh. Nhỏ quên tất cả và bỏ quên mọi sự việc. Tình yêu này đã xua đuổi đi hoàn cảnh hiện tại của nhỏ, và đã cho nhỏ sống thật với chính mình. Nhỏ đã tìm thấy anh dẫu trong sự muộn màng, nhưng nó vẫn có những chất keo âu yếm của một cuộc tình. Anh Khải ơi! Nhỏ thật muốn tỏ với anh thật nhiều, nhưng lời nói không tỏ hết được ở trong tim nhỏ. Nhỏ ao ước được có anh, ôm anh vào lòng, và rồi nhỏ truyền sang cho anh những lời tự tình, mà chỉ có con tim của nhỏ có thể nói với anh. Bây giờ ngồi đây, nhỏ thật là mong và càng ước thời gian hãy đi nhanh hơn, để nhỏ được nhìn thấy anh, nhưng mặc khác nhỏ cũng thật muốn nó đi thật chậm và chậm lại. Thời gian nhỏ được gần anh không còn bao nhiêu tiếng đồng hồ, nhưng thời gian nhỏ xa anh sẽ mãi mãi cả một đời. Nhỏ không muốn rời xa anh chút nào hết, nhưng nhỏ lại không thể làm gì để thay đổi, vì chính hai đứa mình chưa bao giờ muốn thay đổi điều gì, chỉ ngoài tình yêu ta trao cho nhau, trong tình yêu muộn màng. Đôi lúc nhỏ suy nghĩ, làm sao để chúng ta có thể được ở bên nhau suốt đời. Nhỏ lây lất và khắc Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau khoải vì nhỏ đã không tìm ra một câu trả lời nào cho chính mình cả. Nhỏ đau khổ lắm, anh có biết chăng anh? Nhỏ lại tự hỏi lòng rằng anh có thể làm được điều gì. Hình như cả hai chúng ta không ai tìm ra một câu giải đáp nào. Tại sao duyên số đưa đẩy chúng ta làm quen nhau để rồi yêu nhau? Tại sao duyên số đã dẫn dắt chúng ta tìm gặp nhau, mà không cho chúng ta ở gần bên nhau mãi mãi? Hay chính chúng ta đã cãi lệnh của duyên số, cho nên Trời đày hai đứa mình sẽ sống khổ vì nhau mãi mãi và mãi mãi. Ôi! Nhỏ lại lẩm cẩm với những câu hỏi mà có lẽ anh cũng như nhỏ đã mò mẫm từ lâu nay. Nhỏ nhớ anh quá đi! Sao anh không thể đến sớm hơn được hỡi anh? Sao anh bắt nhỏ phải ngồi chờ đợi anh trong đêm khuya như thế này? Nhỏ muốn gặp được anh. Chỉ được nhìn thấy anh thôi, nhỏ sẽ mãn nguyện rồi. Anh Khải! Giờ này anh đang ở đâu? Nhỏ rất mong nhớ anh từng giây phút. Con tim của nhỏ đã không chịu nổi rồi đó, anh Khải ơi!" Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Chương 1 B) Tôi đã viết xong lá thư rồi mà anh vẫn chưa thấy đến. Tôi đâm ra lo hãi vì có lẽ nào anh không thể đến được như lời anh đã hứa. Không! Tôi rất muốn gặp lại anh, dù chỉ là giây phút ngắn ngủi nữa thôi. Nghĩ đến anh không thể tìm gặp lại tôi, lòng tôi tiu nghỉu và buồn thật buồn. Tôi cảm thấy như tôi đang sắp mất đi những gì tôi đã nâng niu từ mấy ngày ấy. Tôi đi lui, đi lại trong phòng, và mệt mỏi với bao suy nghĩ trong đầu, tôi đành leo lên giường nằm lại. Tôi đã nằm lên đúng ngay cái chỗ hơi ấm của anh đã còn xót lại, mà cả mấy ngày nay tôi vẫn mong tìm lại mùi hơi ấy. Tôi nhớ anh quay quắt và càng lo lắng cho anh nhiều hơn. Một điều tôi tin chắc rằng tôi rất muốn gặp anh lần cuối. Tiếng điện thoại reng vang lên trong không khí im lặng bao trùm của căn phòng, tôi run người cầm máy điện thoại vội vã nói ngay: - Anh Khải! Từ bên kia đường dây, anh bảo: - Anh đây, ra mở cửa cho anh đi. Tôi gác máy điện thoại và tất tả chạy ra ngoài mở cửa ngay. Cánh cửa vừa mở toanh ra, thì anh đã đứng trước cửa với nở nụ cười tươi trên khuôn mặt. Ánh mắt tôi sáng rực lên và đứng nhìn lại anh. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Sự hồ hỡi và đợi chờ của tôi đã được toại lòng. Cả hai chúng tôi đứng nhìn nhau và không nói tiếng nào. Tôi không biết làm sao để diễn tả được cái cảm giác ấy. Tôi chỉ biết mãi thương mãi nhớ thật nhiều và nhiều lắm. Hai chúng tôi đứng nhìn nhau thật lâu, cả hai không biết nói điều gì. Khuôn mặt của anh trầm sâu xuống, đôi môi anh mấp máy như muốn nói điều gì. Tôi cũng không kém gì anh. Có lẽ khuôn mặt của tôi lúc ấy thật là khó nhìn và nặng trĩu buồn vui lẫn lộn. Anh cũng đã thật nghẹn ngào như tôi. Tất cả đã hiện lên trong ánh mắt và khuôn mặt của nhau. Mỗi chúng tôi đã nói với nhau bằng ánh mắt. Tôi đã thét gào trong tâm khảm của tôi: “Anh Khải, nhỏ nhớ anh lắm. Nhỏ tưởng anh không thể đến với nhỏ được. Trời ơi! Anh Khải của nhỏ đây sao. Nhỏ thương anh quá đi thôi!” Trong khóe mắt của tôi rưng rưng những giọt lệ mừng tủi. Có lẽ trong đầu tôi còn nói với anh nhiều lắm, làm sao để viết cho xuể hết được những tình cảm tôi đã dành cho anh. Có lẽ suốt cuộc đời này tôi chỉ có thể gào thét trong lòng mình mà thôi. Sau cùng tôi đưa tay ra nắm tay anh, như luồng điện từ anh truyền sang tay tôi, và chạy thẳng vào tim tôi, tim tôi run bắn lên và hạnh phúc tràn trề. Cảm giác của trái tim tôi nhói lên thật đau vì sung sướng. Tôi cũng đã tưởng chừng tôi sẽ ngã khụy ngất đi. Tôi nhào người vào anh ngay trong vòng tay mơ ước của mình. Phải, chỉ được nhìn thấy anh và được ôm anh là tôi đã mãn nguyện. Nhưng thói đời chả ai dừng lại trong cái ao ước đơn sơ ấy Anh đưa tôi đi vào hẳn bên trong phòng và khép cánh cửa lại. Anh đưa tay lên vuốt hai má của tôi với bàn tay run run xúc động. Cả hai chúng tôi cùng thì thào nói với nhau những lời thương, lời nhớ: - Anh nhớ em quá đi. Anh thiệt là muốn điên lên. - Em nhớ anh muốn ngộp thở luôn nè. Anh dịu dàng vuốt mái tóc tôi: - Anh nhớ em chịu không nổi nữa rồi Hà ơi! Anh thương em lắm, em có biết không? Tôi bá cổ anh và kéo khuôn mặt anh thật gần nhau thêm. Hai trán cụng lại nhau và chỉ có thể nhìn qua nhau trên sóng mũi. Tôi cười hạnh phúc: - Em cũng điên theo anh đây. Em nhớ anh muốn nổi khùng lên đó. Em yêu anh! Em yêu anh, Khải của em ơi! - Anh cũng yêu em thật nhiều lắm. Từng giây từng phút anh mong ngóng được tìm đến em ngay. Hồn tôi chơi vơi. Thân tôi ngây dại, vì không có ai thỏa mãn như tôi đây. Tôi hạnh phúc biết dường nào. Hai chúng tôi ôm nhau và anh siết thân hình tôi thật cứng ngắt vào trong bàn tay rắn chắc của anh. Tôi đã nghe như mình muốn nghẹt thở nhưng tôi rất thích. Tất cả những gì tôi chờ đợi đã đang được đon đả đón nhận từ của anh. Chúng tôi đứng tựa người vào cánh cửa và ôm nhau mãi không muốn rời xa. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Hai trái tim khát khao vì nhau, hai tâm hồn chao đảo vì nhau, hai thân xác cuồn cuộn vì nhau. Anh hôn lên môi tôi thật sâu và thật dài. Tôi đã đê mê trong nụ hôn của anh. Tôi vừa hôn anh trả lại và trong suy nghĩ tôi muốn thốt lên cho anh biết : “Nhỏ yêu anh lắm. Nhỏ yêu anh nhiều lắm. Nhỏ đang điên vì anh đây!” Tôi đã quên hết tất cả bên cạnh mình. Tôi là ai? Anh là ai? Tôi không còn thời gian để tìm hiểu một điều gì nữa cả. Tôi chỉ còn biết trước mặt tôi là anh, là Khải của riêng tôi, là người tình muộn màng của tôi. Miễn trong đời tôi đã được có anh bên cạnh dù chỉ trong một giây phút ngắn ngủi mà thôi. Vâng, tôi đã yêu anh. Tôi đã yêu anh đến thế là cùng. Chỉ có thế mà thôi. Ôi! Tình yêu sao quá nhiệm mầu. Bàn tay anh mơn man trên người của tôi. Tôi tha thiết chờ đợi và đón nhận những sự nồng nàn và trân trọng mà chúng tôi sẽ dành cho nhau. Tình yêu trong tôi đang rực cháy và ngọn lửa tình đang sôi sục trong tim anh. Chúng tôi muốn trao cho nhau tất cả tình yêu đang còn lại của nữa đời người sau cuối. Tay trong tay, môi trong môi ... chúng tôi quay quắt tìm nhau và nâng niu những sự dấu ái dành cho nhau. Chúng tôi quyện nhau trong từng hơi thở, mân mê trong từng làn da, hòa nhau trong từng lời yêu tỏ không bao giờ hết. Tôi nhìn anh tha thiết nói: - Anh! Hãy yêu em nữa đi anh. Hãy yêu nhau thật nhiều anh nhé. Anh cũng đắm say trao lời ân tình: - Anh yêu em! Anh yêu em thật nhiều lắm. Chúng tay yêu nhau mãi nhé em. Tôi và anh không còn ai nói gì với nhau ngoài ba chữ “anh yêu em và em yêu anh”. Chúng tôi đã nằm ngã xuống sàn nhà. Giờ đây tiếng nói của lửa dục tình đã đang chứa đựng một tình yêu nồng nàn và âu yếm. Hai tấm thân trao cho nhau bao nhiêu hạnh phúc êm đềm như những cặp tình nhân trong đời. Tình yêu trong mỗi chúng tôi như mãnh lực thúc đẩy, đã đưa đẩy chúng tôi say đắm tìm nhau... trong rộn rã... trong chơi vơi... trong loạn cuồng... trong ngỡ ngàng... trong tha thiết... trong bàng hoàng... Ôi! Tôi yêu anh. Ôi! Anh yêu tôi. Chúng tôi đã lặn ngụp yêu đương trong tận cùng của một cuộc tình ngang trái. Chúng tôi không ai muốn hoài phí một giây phút nào bên nhau. Phải, hãy cho nhau tất cả và để mai sau ta sẽ mãi mãi là của nhau. Những giây phút quí hiếm, những giây phút chỉ ngập tràn và đầy ấp hương tình mặn mà, vẫn còn vương sau những ngày tháng buồn tênh của hai tâm hồn tìm được nhau. Giờ phút say sưa mặn nồng ấy đã và sẽ không bao giờ tôi quên được. Có lẽ trong tim anh sẽ mãi giữ lại hình ảnh kỷ niệm đó. Tình yêu của chúng tôi đã âu yếm và hiến dâng cho nhau, và chỉ một lần sau cuối duy nhất trong đời. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Chương 2 Anh ôm siết tôi trong lòng và rồi ngẫn lên nhìn tôi say xưa. Ánh mắt của anh dịu vợi làm cho lòng tôi càng thêm nao nao lạ lùng. Anh đó và tôi đây, chúng tôi đã đang ở trong tầm tay nhau, nhưng sao trong lòng tôi nghe nghẹn ngào và hụt hẫng. Bao nhiêu câu nói tôi muốn nói với anh đã chạy trốn nơi đâu. Anh nhẹ nhàng luồng bàn tay mình qua mái tóc của tôi và bảo nhỏ: - Nằm lên bàn tay của anh nè Hà! Tôi nhìn anh và mỉm cười. Sau đó tôi rướn người tựa đầu lên bàn tay anh. Tôi úp mặt lên vùng ngực trần của anh, như đang muốn được che chở sự bình yên. Anh đưa tay xoa nhẹ và đi quanh trên sườn vai đầy đặn của tôi. Anh vuốt mái tóc tôi và âu yếm nói: - Hà, bây giờ gần 4 giờ sáng rồi. Em hãy ngắm mặt lại nghỉ đi nhé. Tôi lắc đầu không chịu, vì chỉ còn vài tiếng nữa thôi tôi sẽ xa mãi anh. Có lẽ anh và tôi sẽ không còn gặp lại nhau nữa. Tôi thở dài mệt mỏi, cứng đầu nói: - Em không muốn ngủ. Em muốn thức và nói chuyện với anh. Anh cười nhẹ để trấn an tôi: - Em ngủ 1 tí đi, rồi anh sẽ gọi em dậy. Không! Tôi biết nếu tôi ngủ thì tôi sẽ không còn được cơ hội gần anh nữa. Ánh bình minh sẽ đem anh đi rời xa tôi. "Không! Không nhỏ không chịu." Tôi la thét trong trí óc của tôi, anh làm sao biết được! Tôi nhướn người lên và vòng tay ôm đầu của anh. Hai mái đầu tựa vào nhau, tôi thì thào điên dại: - Anh Khải! Em không muốn xa anh chút nào. Có thể nào cho em đi theo anh không anh? Anh nhìn sâu vào đôi mắt tôi và khẽ thở dài nặng nề: - Anh ao ước được như thế. Anh cũng muốn lắm, nhưng chúng ta còn có trách nhiệm em à. Anh không thể ích kỷ. Em cũng không thể ích kỷ. - Em không chịu. Tại sao chúng ta yêu nhau mà đau khổ như thế này hỡi anh? Anh từ tốn và lựa lời khuyên nhủ tôi: - Hà! Có lẽ chúng ta có duyên mà không phận. Chúng ta đã không chịu tu trong những kiếp trước.. để bây giờ có nhau và phải xa nhau. Nhưng dẫu sao em cũng nên cười hạnh phúc, vì trong đời chúng ta đã có nhau. Em không thấy được điều diễm phúc đó sao em? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Tôi lặng im nghe anh giải thích. Phải, anh đã nói rất đúng, nhưng có lẽ đó là những gì chúng ta chỉ có thể an ủi cho nhau. Trong lòng anh cũng như trong lòng tôi, ai cũng mong muốn thêm nhiều và nhiều hơn nữa. Nhìn thẳng con đường dài mà từ nay tôi và anh sẽ gặp phải, ắt hẳn sẽ có nhiều đau khổ vì nhau. Tôi mỉm cười vì sự giảng giải của anh. Tôi nói rởn với anh: - Có lẽ chúng ta nợ của kiếp trước cho nên bây giờ bị đọa vì nhau và trả nợ cho nhau. Anh lặng lẽ cười nhẹ: - Giờ này mà em còn có thể giỡn được nữa! Tôi ngước lên nhìn anh và vặt vẹo tinh nghịch trên mũi của anh: - Em không muốn giỡn thì làm gì bây giờ. Tại anh không cho em đi theo anh mà? Anh thở dài thật nặng nề. Tôi nghe trong lòng anh ắt hẳn còn đau khổ hơn tôi. Vì tôi, tôi còn có những người thân đang chờ đợi trở về. Còn riêng anh, anh chỉ một mình thầm lặng với những thương nhớ khôn nguôi và một tình yêu đong đầy mong manh. Anh đã yêu tôi trong tình yêu trái phép, mà đạo vào đời chẳng ai thông cảm và chấp nhận. Hai chúng tôi lại ôm siết nhau chặt với nhau. Cả hai chúng tôi không ai muốn rời xa nữa. Có lẽ những ý nghĩ khi mới gặp nhau đó không còn đơn giản nữa. Chúng tôi đã điên cuồng vì một lần cho nhau. Có thể nào đó là tình yêu? Tình yêu như thế nào? Tình yêu đem đến cho lòng người ắt hẳn ít nhiều hạnh phúc và thương đau. Anh phì hơi thở vào tai tôi và nói: - Anh yêu em! Anh yêu em, Hà ơi! Anh không biết khi hai đứa mình xa nhau, anh còn có thể nào sống được bình yên nữa hay không? Hay anh sẽ mãi day dứt mỗi khi nhớ đến em. Anh sẽ nhớ em lắm đó. Anh đi theo về với em nghen? Giờ này đến lượt anh điên hơn cả tôi nữa. Tôi rất muốn được có anh bên cạnh. Cho dù anh cũng chỉ là kẻ đứng bên lề đường để nhìn thấy tôi sống trong hạnh phúc. “Muôn vạn lần cũng chỉ là thế, phải không anh? Thôi chúng ta cho nhau và sống với nhau một lần, như thế những ao ước của chúng ta đã được mãn nguyện rồi chăng?” Hình như chẳng ai chịu dừng và không ngớt đòi hỏi thêm. Tôi cắn nhẹ vào vành tai anh và bảo: - Anh thiệt là điên. Anh mới nói an ủi em, thì giờ này anh lại càng điên hơn. - Anh nói thật mà. Cho anh đi theo không? Chúng tôi đã nói bông đùa với nhau để thỏa mãn cái ham muốn của mình. Trong giây phút cả hai chúng tôi đều mệt mỏi, nhưng chúng tôi không ai dám ngủ. Cơn ngủ cứ chập chờn đến rồi lại đi. Chúng tôi nằm bên nhau và vuốt ve nhau. Chúng tôi lại nhìn nhau rồi hôn nhau. Chúng tôi ôm nhau siết nhau để siết hai tâm hồn lại được gần thêm trong những giây phút cuối cùng. Thời gian vẫn tuần tự trôi qua, màn đêm đã tan đi, nhường cho ánh sáng ban mai của một ngày sáng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau sớm bừng dậy. Anh nhìn lên đồng hồ, rồi nói: - Trời sáng rồi đó em. Thôi em vào tắm cho khỏe rồi còn lên đường. Tôi uống người chui vào lòng anh và nũng nịu: - Em không muốn đi đâu hết á. Hay em ở lại với anh thêm 1 ngày nữa nha. Anh cười và kéo tôi dậy: - Cho dù ở thêm 1 ngày nữa, thì hai đứa mình cũng phải trở về vị trí cũ. Tôi hờn trách: - Em biết mà, giờ này anh đây còn thèm muốn gì em nữa. Anh chán em rồi có phải không? Anh nao núng trong lòng vì anh đã làm cho tôi giận. Anh kéo tôi ngồi dậy và anh ôm tôi chặt vào lòng. - Anh không bao giờ chán em cả. Anh còn muốn ước gì anh và em có thể ở chung với nhau. Anh còn muốn em phải sanh con cho anh. Anh còn muốn em phải hầu hạ cho anh suốt đời. Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Chương 2 (B) Tôi uống từng lời tỏ tình của anh, những lời yêu thương đã xuất từ miệng anh. Cái gì cũng thật đẹp và có duyên lắm. Lòng của tôi mềm nhũn đi. Tôi rất thích nghe nhiều hơn nữa, để trái tim tôi được nư đã những khát khao mong đợi. Tôi cười sung sướng: - Còn gì nữa anh? Anh nói tiếp nữa đi. Anh phát ngón tay nhẹ lên mũi tôi: - Còn muốn nghe nữa à! - Ừa, em còn muốn biết anh muốn gì ở em nữa? Anh trầm ngâm vài giây phút, rồi nói: - Anh muốn em làm vợ của anh cả một đời. Anh nói đến đây tôi rưng rưng nước mắt và ôm anh khóc tả tơi. Thật là dễ thương quá. “Yêu thương ơi! Sao ta mãi trốn mà lời yêu kia vẫn vang vọng mãi trong tim.” Anh hoảng hốt và bàng hoàng không kém. Anh dỗ dành: - Cho anh xin lỗi em nhé Hà. Anh không ngờ lại làm cho em buồn. Tôi ôm vai anh và thút thít nói: - Không phải là em buồn, mà em cảm động quá. Em cũng ao ước như anh đó, nhưng mà sao lại như thế này. Em thật là ... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Anh hôn lên môi tôi để lấp đi những câu nói tiếp dang dở của tôi, mà có lẽ anh cũng đoán được điều gì. Chúng tôi lại hôn nhau. Anh hôn lên khắp trên khuôn mặt tôi và từ từ anh đi tìm trong tôi .. hoang dại .. thẫn thờ .. Yêu nhau cho hôm nay. Yêu nhau cho những ngày dài của mai sau. Đôi mắt tôi lệ mờ nhạt nhòa. Hai tấm thân lại lần nữa quyện lấy nhau. Đôi môi tham lam. Bàn tay mơn trớn. Anh trong tôi. Tôi trong anh. Chúng tôi trong nhau. Hai thân thể nhập thành một. Không ai còn có thể tách rời chúng tôi nữa. Những giai điệu nồng nàn.. tha thiết.. quyến luyến.. và rồi rã rời trong nhau. Tôi muốn cho anh tất cả những gì tôi còn có. Tôi muốn dành cho anh những yêu thương nồng nàn nhất. Tôi muốn .. tôi muốn .. Tôi thì thào thổn thức: - Em yêu anh, Khải ơi! Em yêu anh! Em yêu anh. Anh cũng ngây dại không kém gì tôi. Giây phút bên nhau đã càng lúc càng ngắn lại. Lời yêu thương sao quá nhiều để muốn nói cho nhau nghe. Anh ôm siết tôi và nức nở vang tiếng khóc: - Anh yêu em, Hà ơi! Anh cũng yêu em nhiều lắm. Anh yêu em và yêu em thế thôi. Anh không đòi hỏi em phải làm một điều gì cho anh. Em đến tìm anh đây là tiếng nói tình yêu mà em đã dành cho anh. Em đã làm cho anh ngây dại như một đứa trẻ. Em đã làm cho anh thấy hạnh phúc mà cả một đời anh đã tìm. Anh tìm được em. Anh tìm được em thì anh lại mất em. Anh yêu em nhiều lắm, em có hiểu anh không Hà? Tôi như đã say ngà, cái men rượu tình nồng của anh đã rót vào lòng tôi. Tôi gật đầu với anh. Tôi đã khóc và hai chúng tôi cùng ôm nhau khóc. Khóc cho một lần sau cuối. Khóc cho một cuộc tình oan trái và bẽ bàng. Khóc cho hạnh phúc sau những ngày đi tìm nhau. Khóc và cứ khóc để cuộc đời mai sau khi ta lìa xa nhau mãi mãi. Anh đưa tay lên lau dòng nước mắt đang lăn dài trên đôi má của tôi và bảo: - Hà, nếu anh có làm điều gì lỗi lầm với em, thì cũng vì anh quá yêu em mà thôi. Anh yêu em và anh đã quên hết tất cả. Anh biết anh không có quyền làm khổ em. Anh biết anh không thể nào chiếm hữu em. Nhưng khi ta yêu nhau thì ai lại không muốn là của nhau phải không em? Em đừng có buồn tủi vì cuộc tình này. Anh luôn luôn nâng niu những tháng ngày có bên em. Cho dẫu yêu em trong nhung nhớ và vất vã, nhưng anh sẽ mãi mãi yêu em và chỉ yêu mình em thôi. Hà, em có hiểu anh nói gì với em không? Tôi lắng nghe và khóc nức nở. Tình yêu của chúng tôi dành cho nhau cũng chỉ đi đến được như thế. Anh ôm tôi trong lòng và vuốt dài mái tóc của tôi. Tôi nén tiếng khóc cười nói: - Em hiểu được lòng anh nói rồi. - Anh chỉ mong em hiểu được ý của anh thôi. Tôi đùa và vờ hỏi anh: - Có phải anh làm điều gì mờ ám cho nên hỏi em để tha thứ cho anh không? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Anh nhìn sâu vào đôi mắt tôi như ngờ đoán và tò mò muốn hiểu. Anh đáp: - Nếu anh có làm điều gì cho em buồn, em có trách anh không? Tôi vội lau dòng nước mắt, cười tươi tắn và thật tình trả lời: - Anh làm gì em cũng chẳng trách anh đâu, vì trong tình yêu này em đã không thể đem đến cho anh một điều gì. Anh có quyền làm những gì anh muốn mà. Anh nhăn mặt hỏi thêm: - Vậy là em chẳng có yêu anh chút nào cả? - Tại sao anh nói vậy? - Tại vì em chẳng có hờn ghen gì về việc làm của anh. Tôi nhìn anh và suy nghĩ một lúc, rồi đáp: - Không phải là em không biết ghen. Nếu em ghen vì em không đủ sự hấp dẫn đối với anh để anh chán em thôi. Em cũng biết hờn giận, nhưng chỉ trong một thoáng nào đó mà thôi, vì em yêu anh, Khải có biết không? Chỉ vì yêu anh thôi em có thể tha thứ mọi việc gì anh làm cho em buồn khổ. Dù sao em cũng mong rằng những gì anh nói chỉ là ý nghĩ mà thôi phải không Khải? Anh trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó, đôi mắt anh thật mơ màng và xa vời vợi. Tôi thấy anh không nói gì nên vội nói: - Thôi em đi tắm rồi chuẩn bị đi. Cũng gần đến giờ đi rồi. Tôi nói xong hôn vội lên má anh rồi đứng dậy. Hình như anh đang còn ở trong trạng thái mê man nên không biết tôi đã bước vào phòng tắm. Loay hoay tôi cũng tắm xong và chuẩn bị bước ra ngoài bồn tắm, thì anh đang cầm khăn tắm cười nói: - Anh muốn ... yêu em nữa rồi. Tôi cuối đầu e thẹn bảo: - Anh thật là hư quá à. Em mắc cỡ quá đi. Tôi đưa tay lấy khăn thì anh tự mình quàng khăn vào người tôi. Rồi anh vội ôm người tôi vào trong tay anh. Anh từ từ đưa tôi đi ra ngoài phòng tắm và đứng trước kiếng lớn. Hai chúng tôi nhìn nhau qua phản chiếu của tấm kiếng. Anh hôn mái tóc đang còn ướt của tôi. Anh hôn lên cổ và tôi cười khúch khích: - Anh lại muốn gì đây? Em nhột quá à. Anh mê man và cười tình: - Anh muốn gì thì em biết rồi. Hai đứa mình đã quen nhau rồi mà em còn e ngại gì nữa. Cho dẫu tôi và anh đã gần nhau thật nhiều, nhưng tôi vẫn còn thấy ngại ngùng lắm. Anh tiếp tục tán tỉnh tôi: - Anh thấy em tất cả rồi. Em cũng nhìn thấy anh rồi. Hay em để cho anh ngắm em một lần cuối nữa đi nhé, Hà! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Tôi nghe lòng mình chơi vơi và rồi tôi gật đầu thỏa nguyện theo ý anh. Anh muốn gì tôi cũng đều chìu anh hết. Từ từ tôi mở tấm khăn tắm ra và rơi xuống đất. Tất cả những yêu ái nhất tôi đã đang dành cho anh. Anh nhìn tôi và cười thật tình tứ. Anh say mê nhìn tôi không nháy mắt. Bàn tay anh lại lần nữa mon men theo những đường mòn hoang dại. Tôi nhắm mắt lại và lặng hưởng những yêu thương của anh đã dành cho tôi. Bàn tay anh như một luồng điện mạnh và quyến rũ. Mỗi lần anh dừng đến nơi nào trên thân thể của tôi là mỗi lần làm cho tâm hồn tôi ngất ngây. Bàn tay tôi cũng đã miên man vụng về sờ soạng trên thân thể anh. Tôi tự tay lấy những mảnh vải thừa thãi trên người anh. Lại một lần nữa chúng tôi đã chìm đắm trong bể ái ân. Biển tình lai láng và không bao giờ muốn dứt, đã tạo cho hai chúng tôi càng lúc càng say mê với nhau nhiều hơn. Chúng tôi đã tan loãng trong nhau và mãi mãi sẽ không rời xa nhau nữa. Sự thiết tha và yêu ái đó lại lấn chiếm dần dần trong tâm trí. Và rồi chúng tôi đã đi đến một nơi hạnh phúc mà chỉ có hai chúng tôi tìm thấy nhau. Giây phút ngây ngất ấy vẫn còn mãi trong trái tim của hai chúng tôi. Dấu ấn si mê và yêu thương ấy, anh và tôi đã khắt trong nhau và cho mãi ngàn sau chúng tôi sẽ không bao giờ quên. Sẽ mãi mãi không bao giờ quên Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Chương 3 Chúng tôi bước lên phi trường vừa đúng lúc người người đang xếp hàng đi vào. Anh nắm vali cho tôi và tôi tựa vào người anh. Anh ôm eo của tôi và cười bảo: - Anh làm sao để khóa chặt em lại nhỉ? Anh muốn nhốt em lại để em không phải xa anh. Tôi ngắct mũi anh và cười khì khì: - Anh nhốt em thì em sẽ buồn chết thôi. - Có anh ở bên cạnh em thì làm sao em buồn. Tôi liếc anh bảo: - Tại vì em không ra ngoài thì sẽ bị thiếu dinh dưỡng của trời đất. Cả hai chúng tôi cười khi anh nghe tôi giải thích thật là trẻ con. Anh nghiêm giọng hỏi tôi: - Em có thể hứa với anh một điều không? Tôi không hiểu nên hỏi anh: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau - Anh muốn em hứa với em điều gì? Anh cười bí mật: - Em có chịu hứa không? - Nếu anh nói có lý thì em sẽ chịu hứa mà. Anh nhíu mày nhìn tôi cười và rồi hắn giọng nói: - Anh có thể làm người tình cuối cùng của em không? Tôi nghe xong liền cười ha hả. Tôi ghẹo anh: - Hứa với anh thì em sẽ lỗ mất. Sau này em sẽ không thể nào yêu được người khác rồi. Anh cũng biết em có nhiều người đeo đuổi theo em đó mà. Anh kéo tôi đứng đối diện với anh, rồi trầm giọng nói: - Em làm cho anh ghen quá đi. Anh không chịu đâu. Thật sự em còn muốn yêu nhiều nữa hả? - Em đâu có nói là em muốn đâu. Lỡ người ta tỏ tình và làm cho em cảm thấy muốn yêu thôi. Tôi chỉ nói đùa với anh và khuôn mặt anh nặng nề lạ kỳ. Tôi biết trong giờ phút này, tôi không nên đùa giỡn với anh được nữa. Anh tỏ ra hờn vu vơ với tôi. Anh nhìn quanh và trong óc anh đã đang vẽ ra những hình ảnh gì đó. Tôi nắm lấy tay anh và kéo khuôn mặt anh lại gần bảo: - Ghen à! Giận à! - Ừa. - Sao lại ghen? Sao lại giận? - Tại người ta không thương anh? Tôi phì cười và dỗ dành người yêu: - Em xin lỗi nè. Em giởn khỉ quá hén. Nè, anh có nghe em nói không? Lời nói thật lòng đó. Tôi nhìn anh nheo mắt. Anh nhìn tôi và chờ đợi. Tôi trịnh trọng đáp: - Em hứa từ nay trở đi anh sẽ là người tình cuối cùng của em. Cho dẫu mai sau này anh có làm cho em buồn cỡ nào, đau khổ cỡ nào em cũng sẽ chỉ yêu anh thôi. Anh nở nụ cười hài lòng và kéo ôm tôi sát vào lòng. Anh hôn lên đôi môi đợi chờ của tôi. Tôi hụt hẫng và bàng hoàng sung sướng. Khi giật mình tôi mới nhớ là hai chúng tôi đã đang đứng ở phi trường. Tôi đẫy người anh ra và bảo: - Anh thiệt là kỳ quá à. Ai lại hôn nhau nơi công cộng. Anh khoái chí cười lớn: - Anh làm như vậy vì anh muốn cho em nhớ đến cái nụ hôn này ở nơi đây. Để mai sau đây em có trở lại nơi này, khi em đi ngang qua đây, em sẽ nhớ có anh Khải của em đã ôm hôn em. Tôi đưa tay lên đấm nhẹ vào ngực anh và cự nự: - Anh thật là nham nhỡ. Nói chuyện nhột quá đi. - Anh yêu em cho dù nói nhột cỡ nào cũng sẽ nói. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Lần Cuối Cho Nhau Thùy Linh Tôi lườm mắt: - Chứ không phải anh xem phim truyện và cải lương nhiều quá à! Anh đưa tay lên vã vào má tôi: - Anh tỏ tình mà em cứ đùa giỡn quài. Mai sau này hỏng có anh thì sẽ không còn ai nói cho em nghe nữa đâu. Tôi lại xí xọn: - Hứ! Không còn anh thì sẽ có người khác thay thế anh mà. Lại lần nữa lòng anh trỗi dậy những ghen tuông vớ vẩn. Anh biết anh không thể nào cấm đoán được trái tim tôi, nhưng anh vẫn luôn luôn hy vọng rằng tôi sẽ giữ mãi lời hứa hẹn của nhau. Anh thú thật với tôi: - Anh chưa bao giờ yêu ai như anh đang yêu em. Cho dù sau này em có yêu ai thêm đi nữa, thì anh sẽ mãi mãi nâng niu cuộc tình này cho đến khi nhắm mắt. Anh biết là em không tin anh, nhưng anh sẽ làm như thế. Anh yêu em lắm, Hà ơi! Lòng tôi nghe lao đao và muốn khóc. Tôi biết anh rất yêu tôi. Tôi biết những gì anh nói là sự thật, vì tôi cảm nhận được từ trái tim mình. Tôi biết anh không hề lừa gạt tình cảm của tôi. Tôi biết và tôi biết chúng tôi đã yêu nhau tha thiết. Cái tình yêu muộn màng nhưng vẫn còn có những say đắm và khờ khạo của kẻ đã đang yêu. Cuối cùng cũng đã đến phiên tôi bước vào trong. Chúng tôi ôm nhau và hôn nhau trong vội vã. Bước vào trong anh và tôi đã cách nhau rồi. Anh đi lần theo tôi và nhìn nhau cho đến khi tôi phải rẽ đường đi vào máy bay. Anh nói lớn: - Hà! Anh yêu em! Nhớ gọi cho anh khi em về đến nơi nhé. - Được rồi. Em cũng yêu anh. Em sẽ nhớ anh lắm. Nói xong, tôi đưa tay lên hôn gió và vẫy tay tạm biệt. Hình như đó không phải là tạm biệt mà vĩnh biệt người tình của tôi. Tôi có cảm giác tôi chẳng còn được gặp lại anh nữa. Khi bước vào máy bay, tôi đang loay hoay cài dây an toàn, thì điện thoại tay reng. Tôi lật đật mở lên nghe. Tiếng của anh thì thào bên đầu máy: - Anh yêu em! Anh yêu em! Anh đã nhớ em rồi. Tôi cười hạnh phúc và cù rủ bảo: - Vậy thì anh mua vé theo em luôn đi. Có lẽ anh đã cố gắng không để cho lòng mình sôi nỗi. Tôi nghe tiếng anh ngập ngừng từng khoảng nói: - Anh biết ... nhưng anh ... không thể. Thôi ... em về bình an nhé. Có gì gọi cho anh liền nghen. Anh rất nhớ em đó. Tôi lại lần nữa lao đao với những cơn tình dậy sóng. Tôi rất muốn nói với anh nhiều lắm, nhưng tôi Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau lại không dám làm cho anh cũng điên đảo như tôi. Tôi thật đã có ao ước gì anh đi theo tôi ngay lúc ấy. Chỉ cần nhìn thấy anh bước vào máy bay, tôi sẽ hạnh phúc biết dường nào. Mặc dù những mong ước đó rất đơn sơ, nhưng anh cũng sẽ chẳng bao giờ làm được. Anh không dám phá vành đai kẽm đó, để mang trên vai tôi một gánh nặng, mà có lẽ suốt cuộc đời tôi phải vương mang. Cho dù anh đối với tôi như thế nào, thì trong lòng tôi đã mang một nỗi yêu thương ngập tràn và vất vưởng cả cuộc đời. Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Chương 3 (B) Anh đã nhiều lần thủ thỉ bên tai tôi thật nhiều và rất nhiều. Anh đã giảng giải những bổn phận và trách nhiệm làm một con người trong xã hội mà anh và tôi đã phạm phải. Anh đã dùng những sự cứng rắn của một người đàn ông để khuyên nhủ tôi. Anh đã dùng quyền hành của một người tình để bắt buột tôi phải nghe theo. Tôi biết anh đã lo lắng cho tôi. Tôi biết anh cũng đã có nhiều tham vọng về chúng tôi. Tôi thở mạnh và bình tĩnh thỏ thẻ: - Em biết mà. Em hiểu mà. Em yêu anh, Khải ơi! Em sẽ nhớ anh lắm. Sau đó anh thúc giục và ngớ ngẩn bảo: - Anh thiệt là điên quá. Anh cố gắng không làm cho chúng ta bịn rịn vì nhau, nhưng chính anh lại lững thững mất hồn phách rồi. Thôi mình nói chuyện sau nhé. Bye nghen em. Tôi cười vui vẻ và dí dỏm đáp: - Anh mất hồn thì cúng vái xin hồn về lại. Thôi em phải cúp máy rồi. Bye anh. - Em nhớ nghe lời anh dặn nhé. Đừng có buồn nghen Hà. Anh sẽ yêu em và yêu em mãi mãi. Sau lời nói ấy tôi không dám nghe tiếp thêm nữa. Tôi sợ chính tôi sẽ điên và không kìm được tình cảm đã thôi thúc trong lòng mình. Tôi sẽ chạy ra ngoài tìm anh và ôm vồ anh khóc lóc chăng? Cúp máy rồi và khi tôi ngồi lại một mình, tôi mới cảm giác được nỗi nhớ đến anh ngập tràn trong tim óc. Tôi bật khóc ngậm ngùi, khi máy bay bắt đầu chuyển bánh đi ra phi đạo. Bỗng dưng sao tôi thèm được nói chuyện lắm, nhưng đã không được rồi. Máy bay đã ra thông báo với hành khách là tất cả các máy điện tử đều được tắt hết. Tôi bỏ điện thoại tay vào cái bóp nhỏ. Tôi ngồi nhắm mắt lại và nhớ những gì đã xảy ra trong những giây phút mới vừa qua. Tôi lấy trong cái sách nhỏ cuốn vở và định sẽ viết lại chuyến đi vừa qua, thì trong kẽ cuốn vỡ rớt ra một tờ giấy nhỏ. Tôi vội vàng lượm lên và mở ra đọc. Đó là lá thư tình ngắn ngủi và những nét bút Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Lần Cuối Cho Nhau Thùy Linh vội vàng của anh, mà có lẽ anh đã viết khi tôi bước vào phòng tắm. “Hà thương, Anh biết em đi sẽ không bao giờ trở lại. Anh đang ngồi đây và vẫn còn nghi ngờ rằng đó là giấc mơ. Em thật chưa bao giờ đến với anh. Có thể anh điên mất rồi phải không em? Em thật là dễ thương và đáng yêu lắm. Có một điều gì đó không thể nào diễn tả được trong tim anh, nhưng anh cảm giác được sự ấm cúng và nồng nàn của tình cảm hai chúng ta. Anh đã hối tiếc sao chúng ta không gặp nhau khoảng năm năm về trước. Có lẽ anh và em sẽ được hạnh phúc mãi bên nhau. Có lẽ đó chỉ là ước mơ của anh thôi, vì biết đâu trong thời gian ấy, em là một bông hoa vừa hé nụ, và biết bao người con trai vây quanh em. Em làm sao có thể nhìn thấy một người xấu xí như anh được chứ, phải không em? Anh lại suy nghĩ vớ vẫn rồi. Càng yêu em anh lại càng mơ tưởng và suy tưởng thật nhiều. Anh thật mong cái tình yêu này vẫn mãi ở trong lòng em. Anh biết anh sẽ không bao giờ quên được em. Em đã đem đến đời anh một trang sách mới và một cảm giác khó hiểu quá phải không em? Anh không lấy làm nuối tiếc một chút nào khi đã được gặp em. Anh càng vụng về yêu em hơn nhiều nữa đó, em Hà ạ. Dù chúng ta chưa xa nhau và cũng sắp xa nhau, nhưng anh lại thấy lòng mình tham lam và ích kỷ lắm. Anh biết anh quá đòi hỏi nhiều ở nơi em. Anh biết anh thật là đáng ghét phải không em? Anh tự hỏi lòng mình, nếu em hỏi anh 1 lần nữa “anh có chịu đi theo em không?”. Có lẽ anh sẽ điên và đi theo em thật quá. Anh đang ao ước gì anh có thể biến nhỏ lại để em đem anh theo về bên em. Như vậy chúng ta sẽ có mãi nhau em nhỉ! Anh yêu em và có thể điên lên như thế được. Hãy tha thứ cho anh nhé em. Anh đã làm khổ em rồi. Anh thật là đáng tội lắm. Yêu em và mong muốn nhiều ở nơi em là càng đáng tội hơn. Anh đã từng nói với em là “Chúng ta yêu nhau là có tội sao em?” Anh đã dẫn dắt em đi vào con đường tội tình mà có lẽ trong đời em, em chưa từng nghĩ đến. Thôi hãy để mọi trách nhiệm và tội lỗi ấy cho anh gánh lấy. Đó là hậu quả mà anh phải chịu phải không em?Anh yêu em và yêu thật nhiều. Chúc cuộc đời em sẽ được bình an và hạnh phúc. Anh cũng sẽ là kẻ đứng bên lề đi cạnh đời em. Hà, anh yêu em và hãy tin anh. Khải.” Đọc xong lá thư của anh viết tôi rất buồn. Tôi biết anh đã từng dằn vặt và nao núng mỗi khi tỏ lời yêu thương tôi. Tôi biết anh đã đắn đo rất nhiều, nhưng con tim của kẻ trong yêu đương hình như không chịu nhìn nhận sự việc. Nó cứ mãi mê mê man man và để rồi những chuyện xảy ra, nó phải chịu lãnh những ưu phiền oằn oại mà thôi. Trong tôi tình cảm dành cho anh vẫn nồng say và đằm thấm. Tôi không hiểu tại sao lúc bấy giờ tôi Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau biết tôi đã yêu anh nhiều hơn tôi suy tưởng. Những gì anh đối với tôi thật là dễ thương, thật là hiếm quí. Lời của anh nói như một cơn gió nhẹ đã vỗ về tôi trong giấc ngủ bình yên. Tôi thấy mình thật là an bình lắm. Máy bay đã lên cao trên mây thì tôi cũng đã bắt đầu thấm mệt, vì cả đêm qua hình như tôi chưa chợp mắt. Cứ mãi chập chờn trò chuyện với anh. Người chiêu đãi viên đưa khăn lau và chuẩn bị đem đồ ăn sáng ra, thì tôi đã thiếp ngủ tự lúc nào. Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Chương 4 Thấm thoát thời gian tôi trở về lại nơi đây đã được hơn một tháng, tình yêu của hai chúng tôi càng lúc càng nồng nàn hơn. Trong tim tôi, tôi không thể bớt yêu anh. Và trong tim anh, anh cũng đã không thể nào xa tôi được nữa. Hai chúng tôi càng bịn rịn và càng nhớ nhung thêm. Tôi đã sống như trong giấc mộng nõn nà. Hồn phách tôi lãng đãng nơi bên anh. Bao nhiêu ước mơ ở trong tôi chỉ mong được một lần nữa gặp lại anh, cho tôi được đon đả những ước ao đơn giản ấy. Tôi vẫn mãi chờ đợi anh đến và sự chờ đợi ấy đã không làm cho tôi chán nản. Hai chúng tôi cứ mải mê trong bến mơ tình yêu. Mà đời thường giấc mơ nào cũng có những sự biến đổi đột ngột rất hãi hùng và kinh sợ. Trong một hôm tôi đã nhận thấy thân thể của tôi bắt đầu khác lạ, và cũng chính ngày ấy tôi biết được tôi đã mang thai của anh. Phải, tôi đã có con của anh. Đó là tuyệt tác của tình yêu hai chúng tôi. Tôi rất vui sướng khi biết mình có thể sanh con cho anh. Tôi đã bao lần toan tính nói cho anh biết. Thế nhưng ... Mặc khác tôi cũng lo sợ và bàng hoàng đau khổ, bởi tôi chẳng bao giờ ngờ sự nguy hại ấy có thể đe dọa đến cuộc sống của tôi, và cũng có thể riêng cho cuộc đời anh nữa. Tôi biết tôi không thể nào có con với anh được. Chính vì gia đình tôi, tôi đã càng không dám tỏ với anh điều gì. Tôi không muốn tôi sẽ đem lại cho anh một gánh nặng và một trách nhiệm nào. Tôi muốn anh yêu tôi chỉ vì tôi, chứ không phải vì bào thai trong bụng của tôi. Thường khi tình yêu mà có trách nhiệm thì thường sẽ là sự cắn đắng sau này. Tôi đã trở nên ích kỷ từ khi nào, tôi cũng đã không hề biết. Tôi chỉ muốn anh yêu riêng mình tôi thôi. Tình yêu trở thành một sự ích kỷ cố hữu như thế sao? Tôi cũng không còn hiểu được nữa. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Thùy Linh Lần Cuối Cho Nhau Ngày ngày tôi vẫn trò chuyện thân mật và tình tứ với anh, nhưng tôi tuyệt nhiên giữ kín một bí mật hãi hùng ấy. Trong lòng tôi đôi lúc cũng cảm thấy khó chịu vì tôi đã giấu anh một việc đã có quan hệ với anh. Tôi đã đắn đo và suy diễn rất nhiều những sự việc xảy ra khác nhau, để tìm giúp cho tôi một quyết định đúng. Tôi đã không dám cho anh biết, vì chính tôi cũng sợ rằng anh sẽ hoảng hốt và rồi từ bỏ rời xa tôi. Anh sẽ không còn yêu tôi nữa. Anh sẽ yêu sự tự do của anh hơn là anh yêu tôi chăng? Đàn ông thường cũng chỉ là kẻ đàn ông. Họ chỉ yêu người tình khi mọi sự việc không có hai chữ “trách nhiệm” với nhau. Có lẽ tôi đoán sai về anh chăng? Tôi đã từng hình dung về anh, anh sẽ ném cái nhìn của anh vào thân người tôi bằng ánh mắt khinh bỉ. Tôi đã tự nguyện trèo lên giường để yêu đương với anh, thì có lẽ tôi cũng sẽ làm như thế đối với người khác. Một khi người đàn ông muốn đổ lỗi, thì có hàng ngàn hàng vạn lý do mà họ có thể dựng lên để buột tội. Tôi không muốn anh nghĩ về tôi như thế, vì điều ấy sẽ khiến cho tôi đau lòng lắm. Tôi cũng rất sợ và càng lo âu hơn vì một ngày gần đây bụng tôi sẽ phình lớn lên, và tôi sẽ không thể nào trốn tránh được những ánh mắt của bạn bè và bà con xoi mói. Tôi sẽ không biết làm sao để nói với gia đình tôi. Tôi càng không thể tự thú những hành động của mình, vì tôi thật là một kẻ sẽ không được thứ tha. Ngày qua ngày tôi đã điên cuồng với bao suy tư, nhưng tôi đã không hề tâm sự cho anh biết được điều ấy. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều lần và tự cảm thấy tôi không thể nào giữ lại bào thai trong bụng. Tôi không thể nào sanh con của anh. Tôi đã làm một việc hết sức sai lầm rồi chăng? Tôi không biết phải tìm ai để tỏ niềm lo âu và tâm sự của mình. Bên ngoài tôi vẫn đã cười vui với anh và mọi người, nhưng mỗi khi một mình đối diện với riêng chính tôi, tôi đã muốn điên lên và nhức đầu kinh khủng. Tôi đã khóc thật nhiều, vì chính tôi chưa bao giờ biết mình phải làm gì. Một quyết định thật là không phải dễ dàng để suy nghĩ. Ngày thứ ba hôm ấy, tôi gọi đến bác sĩ gia đình của tôi. Khi bước vào trong văn phòng của bác sĩ Albert, tôi đã rất ngượng ngùng vì không biết sẽ bắt đầu như thế nào. Nhờ sự khéo léo và đôi mắt hiều hậu của bác sĩ, đã khiến cho tôi có can đảm và một mạch kể rõ ràng về những sự kiện đã xảy ra với tôi. Bác sĩ Albert nghe xong liền thở mạnh hỏi: - Vậy bây giờ cô tính như thế nào? Tôi nói như một cái máy: - Tôi muốn phá thai. Hai chữ “phá thai” đã được thốt ra từ cửa miệng của tôi, làm cho tôi nghẹn ngào và đau khổ vô cùng vô tận. Tôi nấc lên tiếng khóc của một kẻ đang bị đắm trong biển tình tội lỗi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng đời mình phải làm một việc thương hại đến tánh mạng. Thế nhưng tôi không thể nào sanh một Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -