Tài liệu Kim kiếm tàn cốt lệnh - cổ long

  • Số trang: 407 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 148 |
  • Lượt tải: 3
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH - Cổ Long
KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long Cổ Long KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Hồi 1 Hồi 2 Hồi 3 Hồi 4 Hồi 5 Hồi 6 Hồi 7 Hồi 8 Hồi 9 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 17 Hồi 18 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long Hồi 19 Hồi 20 Hồi 21 Hồi 22 Hồi 23 Hồi 24 Hồi 25 Hồi 26 Hồi 27 Hồi 28 Hồi 29 Hồi 30 Hồi 31 Hồi 32 Hồi 33 Hồi 34 Hồi 35 Hồi 36 Hồi 37 Hồi 38 Hồi 39 Hồi 40 Hồi 41 Hồi 42 Hồi 43 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long Hồi 44 Hồi 45 Hồi 46 Hồi 47 Cổ Long KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Hồi 1 Cuộc chiến bí ẩn Sắc trời man mác... Ánh tà huy chiếu rọi, ráng chiều ửng lên đầy màu sắc kỳ ảo. Trên đường cái không người, chàng kỵ sĩ cưỡi ngựa rong ruổi, nắng chiều mùa thu tỏa chiếu, trông chàng ta căng thêm vẻ anh phong tuấn tú. Xung quanh là đồi núi bao la, không gian tĩnh mịch vắng lặng, thậm chí có phần rờn rợn đáng sợ... - Đêm nay nên có trăng. Chàng ky sĩ chợt vung roi, miệng nói thầm như vậy. Nét mặt khôi ngô tuấn mỹ lại hòa lẫn giữa đám bụi trần, tạo cho người ta một cảm giác lạnh lùng hiu quạnh. Trên đôi môi mỏng hiện lên nét giễu cợt và mệt mỏi chán chường. Dường như đối với cảnh vật mỹ lệ và những chuyện xấu xa trên đời chàng ta đã từng trải qua rồi vậy. Chàng ta hơi khép mắt lại, mặc cho con ngựa thả bước trên con đường vắng lặng. Tiếng vó ngựa kêu lộc cộc, cộng thêm tiếng thanh trường kiếm đeo lung lẳng bên lưng ngựa, tạo nên một âm thanh tuy không êm tai nhưng nghe như một bản tiết tấu. Xa xa, một đàn cò trắng đang bay... Chàng kỵ sĩ khẽ hé mở mắt nhìn, hơi nhíu đôi mày kiếm, rồi khép mắt lại, tợ như đang nghĩ điều gì, hay đang phát hiện điều gì. Màn đêm mỗi lúc một dày đặc, chàng ky sĩ tiến vào núi cũng càng lúc càng sâu... Xung quanh bao trùm toàn một màu đen, thì ra đêm nay không có trăng. Đường núi lại nhỏ hẹp, khúc khuỷu ngoằn ngèo, giống như lối về Diêm Vương địa ngục, nhưng cũng không hề làm cho chàng ta nao núng vội vã Từ trong rừng sâu, tiếng kêu của các loài côn trùng vang Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long vọng giữa không gian... Đột nhiên, có loại âm thanh kỳ dị bất chợt phát ra, giống như tiếng đàn ong bay, nhưng có kèm theo tiếng gió. Chàng kỵ sĩ chợt mở bừng mắt, ánh mắt như hai làn điện quét nhìn xung quanh rừng rậm, miệng cười nhạt, nét mặt toát lên đầy vé lạnh lùng Nụ cười vừa thâu liễm, bỗng có tiếng hét vang lên như sấm, chàng ky sĩ thần sắc chợt biến, cặp nhãn quang rực lên. Vù, vù, vù... Hàng trăm ám khí từ tứ phía bay vút nhanh ra nhằm vào người chàng. Ám khí bay nhanh phàm tốc, tiếng quát chưa dứt đã bay đến sát bên người. Tình huống xảy ra quá đột ngột, lại trong lúc không phòng bị, xem ra chàng ta khó thoát khỏi cõi chết. Giây phút này phải nói là thật sự quyết định vận mệnh mấy mươi năm về sau, vì sự sinh tử tồn vong của chàng kỵ sĩ ngồi trên ngựa đó có ảnh hưởng đến vận mệnh võ lâm. Chàng ta vẫn ngồi bình thản trên lưng ngựa, mặt vẫn hiện nụ cười diễu cợt, hai tay thấy dường như đưa lên chầm chậm, thế nhưng theo đó là một luồng kình lực vô cùng mãnh liệt bạt ra làm cho làn ám khí đang bay giữa đường với tốc độ kinh hồn bỗng lệch hướng và rơi ngổn ngang dước đất Thủ pháp của chàng ta quả thật bất khả tư nghị. Chàng kỵ sĩ từ từ ghìm cương ngựa, ánh mắt đảo nhìn xung quanh, lên tiếng : - Hôm nay các vị lại tìm đến Cưu này để gây ân oán hả? Rồi nhếch môi cười nhạt, giống như những chuyện như vậy trước đây đã từng gặp qua nhiều rồi. Chàng nói tiếp với giọng lãnh đạm : - Các bằng hữu cũng nên xuất đầu lộ diện để lộ rõ chân tướng. Vừa dứt lời, từ trong rừng bỗng vang lên một tràng cười đầy uy mãnh. Tiếp đó là mười bóng người từ trong rừng lao vọt ra đáp xuống vây quanh ngựa. - Sao hôm nay chỉ có mấy vị này thôi? Chàng kỵ sĩ thầm mỉa mai. Xung quanh là màn đêm đen kịt đến khi vừa nhận ra những bóng người vừa xuất hiện là ai, sự mỉa mai trong ngữ khí của chàng ta mới có phần giảm đi. Chàng nói : - Ồ! Không ngờ rằng Thất kiếm Tam tiên xưng hùng xưng bá võ lâm hôm nay lại có mặt đủ cả. - Nhãn lực của các hạ quả phi phàm. Bần đạo Tính Liễu, được bằng hữu giang hồ ái mộ, đem đặt vào trong nhóm Thất kiếm Tam tiên (gồm mười người, bảy tay kiếm và ba tay roi). Lão đạo nhân với thân hình cao ốm đang đứng trước ngựa đã đáp lại lời. Lão ta chính là Ba Sơn kiếm khách Liễu Phụng Minh, đứng đầu võ lâm ở hai vùng Xuyên, Kiềm. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long Tiếng nói sang sảng truyền vào không trung rất xa. Ánh mắt lão ngước lên nhìn vào khuôn mặt tuấn mỹ của chàng kỵ sĩ, nói tiếp : - Bần đạo cửu ngưỡng đại danh Cưu tiên sinh, hôm nay kiến diện, thật vinh hạnh? Nhất là vừa rồi Cưu tiên sinh thi triển thủ pháp “Vạn Lưu Quy Tông” thật sự đã đạt đến cảnh giới Nhiếp Kim hấp thiết vốn tương truyền bấy lâu nay. Lão cất giọng cười, rồi tiếp : - Bần đạo có duyên mới gặp được thiên hạ đệ nhất kỳ nhân... Chàng kỵ sĩ bèn ngắt lời : - Không sai, ta chính là Cưu Độc. Thần sắc trên nét mặt trở lại lãnh đạm như ban đầu, chàng phán tiếp : - Các hạ nhãn quang quả không tồi. Cưu Độc chợt ngừng lời, hai tia hàn quang nhìn thẳng vào mặt Liễu Phụng Minh, nhếch môi cười : - Thất kiếm Tam tiên đều là những hiệp sĩ quang minh lỗi lạc trong võ lâm, hôm nay lại lén lút trong rừng để ám toán ta, quả thật làm cho ta quá thất vọng đối với thanh danh của các người. Liễu Phụng Minh chớp mắt, cố tránh tia nhìn của Cưu Độc, đang suy nghĩ chưa biết nên trả lời như thế nào, gã vận trang phục màu đen đứng cạnh bên liền lách người bước lên, thế như hành vân lưu thủy, hắc giọng cười xen lời : - Gã tính Cưu, ngươi nên biết đối phó với người thấp hèn tốt nhất phải nên dùng thủ đoạn thấp hèn. Gã ta chuyển giọng : - Không sai, thủ đoạn của bọn ta hôm nay không phải quang minh chính đại, nhưng dùng thủ đoạn như vậy để đối phó với ngươi cũng quá khách khí rồi đấy. ***** Trong võ lâm hiện thời nếu luận về võ công, e rằng không ai địch nổi Cưu tiên sinh Cưu Độc. Nhưng với bản tính ngang ngạnh cố chấp, chàng cứ cho rằng mình là kẻ thuận thiên hành đạo, hành động hợp đạo lý, bởi vậy cứ việc tùy hứng mà hành sự. Nhưng chàng có biết đâu trong đó có rất nhiều điều không những trái với thiên lý nhân ảnh, mà còn phạm những điều tối kỵ của võ lâm. Từ đó đã tạo nên bao mối hận thù đối với cả hắc lẫn bạch đạo. Lâu nay người trong võ lâm rất nhiều lần muốn trừ khử Cưu Độc nhưng võ công chàng ta quá cao siêu, mọi âm mưu sát hại chàng đều thất bại. Từ đó tính cách của chàng càng cuồng ngạo hơn, cũng càng tùy hứng mà hành sự hơn. Ác danh Cưu tiên sinh ngày càng vang rộng khắp. Có những điều chàng hành động không sai trái, nhưng rồi cũng biến thành lỗi lầm. Vì thế, những anh hùng hào kiệt trong võ lâm đều coi Cưu Độc như một cái gai nhọn. Thất kiếm Tam tiên được võ lâm Trung Nguyên tôn xưng là Chúa Sơn đẩu bắc cũng đã nhiều lần thương nghị Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long và lập mưu để trừ khử chàng. Ba Sơn kiếm khách Liễu Phụng Minh và Giang Nam đại hiệp Thanh Bình Kiếm Tống Linh Công vốn là bạn tri giao, bấy giờ lão cùng liên kết với Tống Linh Công để khởi xướng thực hiện kế hoạch đó. Trong võ lâm hiện thời có mười người nổi danh nhất, ngoài Ba Sơn kiếm khách Liễu Phụng Minh và Thanh Bình Kiếm Tống Linh Công ra còn có Hà Sóc song kiếm Uông Nhất Bằng và Uông Nhất Minh (hai anh em); Tả Thủ Thần Kiếm Đinh Y ở Quảng Tây; phu phụ song hiệp Uyên Ương song kiếm Trình Phong và Lâm Châu ở hai tỉnh Thiểm Cam. Bảy người trên được xưng là Thất kiếm. Lại thêm Linh Xà Mao Cao ở Triết Giang, Thất Tinh Tiên Đỗ Trọng Kỳ ở quan ngoại và hiệp nữ Bách Bộ Phi Hoa Lâm Kỳ Trinh ở Vân Nam, chính là Thất kiếm Tam tiên trong võ lâm hiện thời. Họ tuy ít quen biết nhau, nhưng mọi tin tức đều tương thông nhau. Liễu Phụng Minh và Tống Linh Công vốn căm hận Cưu Độc, đã mật báo với tám người kia cùng liên thủ để sát hại Cưu Độc, tất cả đều tán đồng. Qua nhiều ngày trù hoạch, bọn họ mai phục ở cánh rừng Thái Nhĩ này để đón đường Cưu Độc. Lời của Mao Cao làm cho Cưu Độc phẫn nộ. Chàng cứ nghĩ rằng mình luôn là đấng nam nhi chính trực, hai tiếng “thấp hèn” đối với chàng hết sức xa lạ. Cưu Độc ngẩng đầu lên cười một tràng dài, tiếng cười phát ra từ cơn phẫn nộ tột độ, làm át tất cả mọi âm thanh trong rừng sâu. Chàng chợt thâu liễm nụ cười trầm giọng : - Tính Mao kia, ngươi cho rằng ta là kẻ thấp hèn hả? - Đương nhiên. Mao Cao dường như suy nghĩ những điều gì nên chỉ phát ra hai tiếng cộc lốc như vậy. Liễu Phụng Minh lớn tiếng tiếp lời : - Các hạ sao hôm nay cũng rụt người chui lủi nơi này, nếu là bần đạo cũng dám làm những chuyện thấp hèn mà không sợ người khác cho là thấp hèn. Có tiếng cười lanh lảnh vang lên từ phía sau, Cưu Độc ngoái đầu nhìn, luồng nhãn quang chạm phải ánh mắt long lanh xinh đẹp của Bách Bộ Phi Hoa Lâm Kỳ Trinh, chàng chợt nhíu mày tỏ vẻ khó chịu và quay đầu lại, trong đầu hiện lên hình bóng một thiếu nữ mỹ lệ và thuần khiết mà chàng hết sức yêu quý. Liễu Phụng Minh ngầm chỉnh lại thanh kiếm đeo sau lưng để chuẩn bị sẵn sàng động thủ, rồi luận tội : - Võ sư Vạn Tượng Đao Vương Thiên Dân ở thành đô Tứ Xuyên mở trường thâu nhận đệ tử mấy mươi năm nay, sống an phận thủ thường với các hạ có ân oán gì? Các hạ lại phá võ đường của lão ta Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long trước mặt mấy mươi đệ tử, còn lăng nhục lão, khiến cho lão tức giận thổ huyết mà chết. Hành động đó không thấp hèn sao? - Lão Vương làm hại lớp trẻ, đem giết thời gian quý báu của mấy trăm thiếu niên dưới đao pháp vô dụng của mình, ta không đích thân giết lão ta đã là khí phách lắm rồi. Cưu Độc trả lời giọng cương nghị. Liễu Phụng Minh hỏi giọng gay gắt hơn : - Còn võ sư Triệu Quốc Minh ở Triết Giang, vợ không giữ đạo thường, lợi dụng trong lúc Triệu Quốc Minh đi khỏi, ở nhà lén lút ngoại tình, Triệu Quốc Minh không thể chịu nhục, cần phải giết cặp gian phu dâm phụ đó. Nhưng các hạ lại điểm trúng huyệt đạo Triệu Quốc Minh, để cặp gian phu dâm phụ thừa cơ trốn thoát. Hành vi trái với lẽ trời, quốc pháp vô nhân tình đó lại gọi lạ gì? - Chuyện tình ái giữa nam nữ không ai có quyền ngăn cản, Triệu Quốc Minh không biết yêu thương vợ mình, làm sao cấm đoán người khác được? Cưu Độc cứ nhận định rằng những điều mình làm đều hoàn toàn đúng. - Lại thêm Thần Thương Uông Lỗ Bình ở Hà Nam có nam tử ngỗ nghịch, lão ta muốn chấn chỉnh gia pháp, vơi các hạ có liên quan gì, sao lại nhúng tay vào can thiệp? - Nhân mệnh tại thiên, lão ta có tư cách gì giết chết nam tử? Nói đến đó, Cưu Độc đã đến lúc phẫn nộ quát lớn : - Lão Liễu, câm miệng! Linh Xà Cao Mao cười nhạt xen vào : - Ngươi hổ thẹn quá phát giận, đúng không? Giọng gã ta càng cay độc hơn. - Nhưng còn những chuyện càng thấp hèn hơn như vậy nữa. Chư Cát Nhất Bình ở Hà Bắc vô tình đắc tội với ngươi, bị ngươi bức bách đến độ không chốn dung thân, phải trốn sang Khai Châu mang danh ẩn tích. Không ngờ rằng ngươi cũng tìm đến đó giết lão ta một cách rất thảm hại. Ngươi thật quá tàn ác. - Chư Cát Nhất Bình cấu kết quan chủ, làm những việc tày trời, chết là phải lẽ. Nghe những lời luận tội của đối phương, Cưu Độc biện bạch đâu ra đó. Khi thấy rằng mình không hề phạm sai lầm, trong lòng càng thư thái hơn. Chăng cười ngạo nghễ chuyển giọng : - Cho dù hành động của ta là thấp hèn đi nữa, cũng không bằng những chuyện mà ngươi đã gây ra ở Hàng Châu. Chàng chỉ thẳng ngọn roi vào mặt Mao Cao, nói tiếp : - Ngươi cho rằng chuyện ngươi làm thần không biết quỷ không hay hả? Ngươi thật sai lầm. - Uông Nhất Bằng, Uông Nhất Minh. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long Chàng hướng ngọn roi sang hai người kia, rồi quay lại chỉ vào Lâm Kỳ Trinh, nói tiếp : - Các ngươi nên nhớ, nếu muốn người không biết. Trừ phi... - Phế ngôn! Uông Nhất Bằng quát lớn, thần hình lắc nhẹ, ánh kiếm lóe lên xẹt thẳng vào người chàng. Cùng một lúc, Uông Nhất Minh cũng phóng tới vung ngọn kiếm áp đảo phía đối diện, hai mũi kiếm xanh lè nhắm hai vùng trọng huyệt Kiên Tĩnh và Kiên Trinh trên vai Cưu Độc bổ tới Hà Sóc song kiếm xưng hùng ở Lưỡng Hà, kiếm pháp quả thật bất phàm, trong đêm tối nhắm huyệt chính xác, thân pháp phàm tốc, chỉ trong nháy mắt kiếm quang đã bức sát người Cưu Độc. Trong giây phút nguy ngập này, chỉ thấy ngọn roi ở tay phải Cưu Độc phất tay nhẹ về phía ngọn kiếm của Uông Nhất Bằng, Uông Nhất Minh bỗng cảm thấy như có một kình lực kỳ dị đánh đến, khiến cho kiếm trong tay không tự chủ bạt lệch sang hướng tả, “keng”... ngọn kiếm bị bật ngược trở lại. Cưu Độc xuất chiêu chính xác, kinh nghiệm nhiều khi lâm địch, nội công thâm hậu, khiến cho Thanh Bình Kiếm Tống Linh Công phải gật đầu buột miệng thét lên : - Quả nhiên, danh bất hư truyền, hảo! Hà Sóc song kiếm hơi chùn thế, chân vừa chạm đất lại tiếp tục lao vào tấn công. Mao Cao cũng thuận thế vung ngọn trường tiên, ngọn roi uốn cong điểm vào huyệt Tương Đối trước ngực Cưu Độc. Hà Sóc song kiếm công kích tới tấp, cộng thêm ngọn roi của Mao Cao tợ như con Linh Xà kiếm quang tinh ảnh trùm khắp người chàng. Cưu Độc huýt một tiếng, ngọn roi trên tay vạch một vòng tròn, chuôi roi điểm nhanh vào uyển mạch ở tay phải của Uông Nhất Bằng, mũi roi quất vào ngọn roi đều bật lên trên. Chàng thoắt vung tay trái, thế nhanh như sao xẹt, Uông Nhất Bằng thủ uyển bỗng tê rần, đã bị Cưu Độc chộp trúng hữu uyển. Lão liền quay ngược cánh tay để muốn thoát khỏi ngũ trảo của Cưu Độc. Nhưng đã chậm một bước, Cưu Độc giật tay trái vặn “rắc”, tay phải của Uông Nhất Bằng bị chàng bẻ gãy, thả xuôi xuống lung lẳng trên người. Ba danh thủ võ lâm cùng công kích một người, đã không những bị đối phương dùng chiêu hóa giải, lại còn bi đánh trả làm thọ thương. Chuyện này nếu không tận mắt nhìn thấy thì không thể tin được. Bách Bộ Phi Hoa Lâm Kỳ Trinh nghiến răng, nghĩ đến Cưu Độc đã biết chuyện xấu của thị, bất chợt mặt đỏ lên. Lâm Kỳ Trinh tuổi chưa đến hai mươi, sở dĩ nổi danh trong võ lâm phần lớn là nhờ vào sư huynh Thần Kiếm Thủ Tạ Khanh. Năm trước thị bước vào cái tuổi xuân tình nở rộ, rất khát khao trong chuyện ái tình. Lúc đó, Thần Kiếm Thủ Tạ Khanh vừa tạ thế, cũng chính là lúc Lâm Kỳ Trinh dương danh giang hồ. Thị là thiếu nữ vô tri, lại bị thinh danh làm choáng ngợp, đã làm những chuyện không thuận nhãn. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long Cưu Độc lãng tích giang hồ, đã vô tình bắt gặp. Thị vốn không có ác cảm đối với Cưu Độc, thậm chí còn say mê bởi phong độ tuấn mỹ của chàng. Nhưng trong tình huống này ắt phải ra tay. Ngọc uyển vung lên, ngọn roi vùn vụt quất tới Cưu Độc Có điều rất kỳ lạ là con ngựa không những không sợ hãi, lại còn tùy theo thế đao cường kiếm để tránh né và cùng với Cưu Độc đối chọi với cường địch. Thấy đối phương thi triển chiêu thức, Cưu Độc khịt mũi thầm nghĩ : - “Thất kiếm Tam tiên thì ra cũng chỉ như vậy”. Cây roi trong tay quay tít như một rừng roi, kết hợp với tả chưởng bạt, thốc một cách xảo diệu, dư sức đối phó các cao thủ võ lâm. Uông Nhất Bằng tay phải bị gãy, sắc mặt trắng bệch đứng một bên. Thất Tinh Tiên bước qua giơ tay sờ nắn, bất chợt nhíu mày, miệng lại an ủi : - Uông huynh chớ lo lắng, thế thương không sao. Thật ra lão cũng biết rằng cánh tay đó đã tàn phế. Tống Linh Công là người lịch duyệt giang hồ, hành sự cũng rất thận trọng. Lúc nay lão nhìn bọn huynh đệ họ Uông và Lâm Kỳ Trinh, trong lòng thầm nghĩ : - “Lẽ nào những người này thật sự đã làm những chuyện tồi bại sao? Vô luận như thế nào, cũng không thể để tên Cưu Độc này sống ở trên đời được. Hôm nay nếu không trừ khử hắn, sợ rằng sau này võ lâm vĩnh viễn bất an”. Lão suy nghĩ nhiều lần, cuối cùng quyết định : - Cho dù hôm nay chúng ta dùng thủ đoạn đê hèn, nhưng vì võ lâm mà còn trừ cơn đại họa cũng xứng đáng rồi. Bởi vậy lão gật đầu ra hiệu cho Liễu Phụng Minh. Liễu Phụng Minh phất tay áo, thanh trường kiếm sau lưng đã nằm gọn trong tay. Lão lướt nhanh người, một tiếng huýt vang lên. Lập tức, Uyên Ương song kiếm Đỗ Trọng Kỳ, Đinh Y và cả Tống Linh Công vung binh nhẫn đồng loạt tấn công. Trừ Uông Nhất Bằng bi thọ thương ra, chín luồng binh nhẫn do những cao thủ võ lâm thi triển, phong trú quanh người Cưu Độc chỉ cách độ hai thốn. Đối với Cưu Độc mà nói, đây là một tình huống nguy khốn. Trong đầu hiện lên một ý niệm là chết : - “Ta chết thế này cũng xứng đáng”. Hình ảnh người thiếu nữ mỹ lệ và thuần khiết lại hiện lên trong đáy lòng. Chàng nghĩ : - “Ta đã đạt được điều khát khao nhất trong cuộc đời”. Tống Linh Công chợt lên tiếng làm cắt đứt dòng suy nghĩ : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long - Cưu tiên sinh, hôm nay ý của huynh đệ ta vây áp ngươi ở đây, tuy không nói ra nhưng người cũng rõ rồi chứ? Cưu Độc hừ một tiếng, Tống Linh Công vẫn nói tiếp : - Lâu nay nghe các hạ võ công cái thế, hành động cũng chớp nhoáng, vậy tại hạ cũng bất tất đa ngôn. Thanh trường kiếm khua lên, một đạo hàn quang lóe sáng. Lão bèn tiếp : - Thật ra mà nói, hôm nay các hạ nếu không chống nổi mười binh khí trong tay huynh đệ ta, thì đừng mong ra khỏi núi. Cưu Độc vẫn rất bình tĩnh, nét mặt không hề có biểu hiện gì. Thái dộ lãnh đạm của chàng khiến cho Tống Linh Công không ít bất ngờ. Trầm ngâm khoảng khắc, lão nói. - Chính như các hạ nói, hôm nay hành động của huynh đệ ta xác thực không quang minh chính đại. Nhưng thông minh như các hạ, ắt cũng biết được nguyên nhân trong đó. Cưu Độc ngẩng đầu cười lớn, lạnh giọng : - Lời của lão quá khách khí, có điều giọng điệu đó đối với ta như đàn gảy tai trâu Ngữ khí của chàng hàm ý mỉa mai, khiến cho Tống Linh Công đỏ mặt. - Ta đã biết rõ, lão bất tất phí tâm giải thích, muốn động thủ thì các vị cứ việc ra tay. Cưu Độc cười gằn, thách thức : - Cho dù các người đông gấp bột, Cưu này cũng sẵn sàng nghiêng tiếp. Chàng đưa nhanh thanh roi sang cầm ở tay trái, tay phải rút thanh trường kiếm. Khi kiếm quang chạm vào ánh mắt, trong đầu khơi dậy bao điều suy nghĩ : “Mọi chuyện đều không thể tiên đoán trước được. Ta nếu không gặp đến nàng, thì hôm nay dù thế nào cũng không đến nỗi nguy hiểm. Nếu không kháng cự nổi mười cao thủ này thì thoát thân cũng là chuyện dễ, nhưng...” Chàng cố xoay chuyển dòng suy nghĩ : - “Cuối cùng, ta đã đạt được ước vọng của mình, thế thì chết có sao đâu?” Rồi thầm nhủ : - “Nếu ta không gặp đến nàng, sống đâu có ý nghĩa gì?” Lần đầu tiên Cưu Độc cảm thấy sinh mệnh tuy trọng yếu, nhưng trên đời này còn có những cái còn quý hơn cả sinh mệnh, đạt được nó rồi có chết cũng xứng đáng. Chàng trầm mặc tự mỉm cười, khiến cho các cao thủ võ lâm đứng xung quanh đều bàng hoàng ngạc nhiên, cùng nghĩ : - “Lẽ nào hắn cho rằng hắn sẽ thắng”. Chỉ có Lỉnh Xà Mao Cao cười thầm : - “Ta biết ngươi đã cười gì, ngươi đang cao hứng bởi những điều ngươi đã đạt được phải không? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long Hừ...” Nét mặt trở nên quỷ quyệt, gã thầm nói : - Ta phải cho ngươi nếm mùi đau khổ trước khi chết mới được. Đêm về khuya, núi rừng tĩnh mịch. Không khí càng thêm rùng rợn lạnh lùng : - Các vị nhanh ra tay giết hắn đi. Uông Nhất Bằng đứng ngoài sốt ruột lớn tiếng, cánh tay bị gãy làm đau buốt tận tâm, lão càng hận Cưu Độc đến xương tủy. Cưu Độc cười nhạt lên tiếng : - Đúng vậy, nếu không động thủ trời sẽ sáng, người qua đường thấy đường đường Thất kiếm Tam tiên lại liên thủ vây đánh một người, sau này truyền ra trên giang hồ e rằng không hay. Đang nói, trong đầu chợt nổi lên ý nghĩ : - “Hôm nay nếu ta bị họ giết chết, trong giang hồ không còn có người nào biết đến”. Cổ Long KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Hồi 2 Dòng máu oan cừu Cưu Độc nghĩ lại : - “Ồ, ta độc lai độc vãng, gây hận thù nhiều, dù có biết cũng chẳng ai báo thù cho ta”. Nghĩ đến điều đó, trong lòng nhói lên xiết bao cay đắng. Trong lúc này, người ta thường nghĩ đến những người thân cận. Cưu Độc nghĩ đến một người: “Chỉ có nàng, đáng tiếc nàng là nữ nhi non trẻ, có biết cũng đâu làm gì được?” Nghĩ về nàng, từ nay về sau chỉ còn lại một người, ý niệm cầu sinh chợt nổi dậy : - Ta không thể chết, ta còn phải quan tâm chăm sóc nàng. Nhìn những luồng binh nhẫn phong trú quanh người, chàng than thở: Nhưng, một mình ta... Vù vù vù. Chín luồng binh nhẫn đột ngột nhất tề phát động, giống như những làn điện phóng quanh vào người Cưu Độc. Giống như phản ứng từ bản năng, Cưu Độc hét một tiếng, hữu kiếm tả tiên cùng vung một lúc. Chỉ trong khoảnh khắc, khu rừng trở nên náo động, gió từ những luồng binh nhẫn, của các cao thủ phát ra làm cây cối ngã nghiêng, lá cây bay tung tóe, bụi cuốn mù mịt. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long Cưu Độc thí triển chiêu thức ảo diệu, kết hợp với nội công thâm hậu để ứng phó đối phương. Vì ngồi trên ngựa nên thế chiêu thi triển bị hạn chế. Nhưng chàng vẫn không xuống ngựa, xem ra tình hình vô cùng gay cấn và nguy nan. Liễu Phụng Minh kiếm quang như cầu vồng, luôn nhằm vào những chỗ yếu hại trên người Cưu Độc. Nếu chàng không thi triển tuyệt chiêu “Nhiếp Kim Hấp Thiết” thì e rằng đã bị kiếm của lão ta đâm xuyên người. Có điều, Liễu Phụng Minh không khỏi ngạc nhiên : - Hắn tại sao cứ ngồi trên ngựa, như vậy không trở ngại về thi triển thân pháp sao? Không chỉ Liễu Phụng Minh mà ai cũng đều nghĩ như vậy, trừ Mao Cao. - Muội muội đã không phụ lòng điều ta mong muốn, hoàn thành sứ mạng của ta. Cưu Độc, ngươi võ công dù cao đến mấy, hôm nay cũng không thoát khỏi cái chết. Mao Cao đắc ý thầm nói như vậy. Ngọn trường tiên trên tay uốn lượn như một con linh xà, tiên pháp kỳ dị. Trên mặt gã hiện lên một nụ cười quỷ quyệt. Ngọn trường đột nhiên chuyển thế vung mạnh, không nhằm vào người đánh mà lại nhằm vào ngựa. Cưu Độc thần sắc chợt biến, nhưng lúc này chàng phải dồn sức để ứng phó thế công kích của tám người kia, không thể nào đỡ đòn cho ngựa được. Ngọn trường tiên của Mao Cao lập tức quấn lấy chân ngựa rồi giật vút ra ngoài. Con ngựa dù linh hoạt đến đâu cũng không tránh nổi thế chiêu của cao thủ võ lâm này. Bịch, con ngựa ngã lăn trên đất. Liễu Phụng Minh bỗng nhíu mày, thầm nghĩ : - “Mao Cao lâu nay cơ trí xảo diệu nổi tiếng giang hồ, sao hôm nay lại quá ngu xuẩn, ngươi đánh ngã con ngựa, tạo cơ hội cho Cưu Độc thi triển thần pháp càng tiện lợi, như vậy chúng ta càng khó hạ gục hắn”. Nhưng lạ thật! Sau khi ngựa ngã xuống, Cưu Độc vẫn ngồi yên trên yên ngựa. Mao Cao cười hăng hắc mấy tiếng, ngọn trường tiên vót lên như mưa tuôn quất thẳng vào ngựa. Con ngựa rống lên mấy tiếng rồi trợn mắt chết ngay. Cưu Độc vẫn ngồi vậy, kiếm và roi trên tay càng khó thi triển thế chiêu hơn. Cưu Độc khinh công tuyệt thế, sao hôm nay giống như đã quên mất. Thân hình chàng cố định. biến thành cuộc diện chỉ có chống đỡ chứ không thể phản công. Cũng may là chàng ta thân hoài nội công thân pháp “Vạn Lưu Quy Tông” từ lâu đã thất truyền trong võ lâm, nếu không thì vô cùng nguy ngập. - Hắn ta sao không đứng dậy? Các cao thủ võ lâm đều đặt nghi vấn đó, tuy nhiên không ai muốn chàng vọt đứng dậy cả. - Lẽ nào chân hắn đã tàn phế? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long Liễu Phụng Minh lại nghĩ : - “Nhưng ai lại làm cho đôi chân hắn tàn phế? Trên giang hồ hiện nay lại có ai có võ công cao đến như vậy? Nếu hai chân hắn đã thật sự bị tê liệt thì cuộc chiến hôm nay hắn tuyệt đối không thể có đường thoát. Có điều chín cao thủ vây đánh một người, cũng thật hổ thẹn”. Trong lòng phát sinh những điều mâu thuẫn, nhưng thanh kiếm trong tay lão vẫn không hề lơi lỏng. Còn Cưu Độc, dòng suy nghĩ trong đầu dậy lên như sóng triều. Chàng cũng biết rằng công lực còn lại tối đa chỉ kéo dài trận chiến thêm nửa giờ nữa. Nên biết rằng dù loại nội công Vạn lưu quy tông rất tiêu hao chân lực. Nhưng nếu không dùng loại nội công đó thì không thể kháng cự nổi những cao thủ này. Sở dĩ chàng có đủ sức lực để gắng gượng đến giờ phút này, là do nghĩ đến nàng. Tuy nàng đã làm cho chàng trở thành như một người tàn phế, nhưng chàng vẫn không hề oán trách nàng. Vì nàng chỉ vô ý thôi. Ái tình đã khiến cho chàng khoan dung tất cả. Đang cuộc tử chiến, mà lòng lại bị nhiễu loạn như vậy càng bất lợi, không thể tập trung tinh thần vào trận đấu được. Mỗi chuyện có liên quan đến nàng, lúc này đều hiện lên trong đầu. Vì trong giây phút cuối cùng của cuộc đời chàng, nàng giống như một giấc mộng đẹp. - Ngẫu nhiên ta gặp đến nàng, rồi yêu thương nàng, không có gì mãnh liệt hơn bằng tình cảm mà ta đã đối với nàng. Đôi môi mím chặt, ngọn roi ở tay trái quật ngược, mũi roi vút nhanh hóa giải chiêu “Đại Mạc Thùy Phong” của Trình Phong, thân roi cản ngay chiêu “Lưu Sa Lạc Nhật” của Lâm Châu. Kiếm ở tay phải hoa một vòng lớn, ánh kiếm vạch lên tạo thành một bức tường chắn đỡ, khống chế những luồng binh nhẫn côn lại. Trong lúc cận kề cái chết, trong lòng vẫn tràn dâng bao ý nghĩ nồng nàn : - “Kỳ diệu thay. Ta và nàng như đã hẹn nhau từ kiếm trước... Quen nhau chưa đến nửa ngày, nàng đã trao tất cả những gì của nàng cho ta, và ta cũng đem tất cả những gì của ta trao cho nàng. Từ đó ta và nàng ngày đêm luôn bên nhau, trừ những lúc ta luyện võ công...” Hai chân bị tê liệt, nửa người phía dưới như bị chết đi, Cưu Độc gượng cười nhớ lại : - Vào ngày đó khi ta đang luyện công, nàng đột ngột đi vào, vô tình vấp ngã vào đầu vai đánh trúng ngay Tỏa Yêu huyệt trên vùng lưng của ta. Chàng thở ra rồi than : - Nhưng đâu trách nàng được, nàng không hiểu võ công, bởi vậy đâu biết điểm yếu hại này. Bất ngờ, thanh trường kiếm của Tống Linh Công nhanh như làn điện chém một đường trúng ngay chân phải của Cưu Độc, máu tươi chảy tươm ra. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long Nhưng Cưa Độc không hề có cảm giác đau đớn, thanh kiếm trong tay chuyển thế luồng qua những làn binh nhẫn và chém thẳng vào ngực Mao Cao. Đường kiếm này chỉ cần thân hình chàng nhích về phía trước thêm một xích nữa thì Mao Cao sẽ bị thụ thương. Nhưng người chàng không thể cử động được, kiếm thức không đạt được như điều mong muốn. Mao Cao cất giọng cười thâm độc, bất ngờ lên tiếng : - Bằng hữu còn tranh với sự sống làm gì nữa, hai chân đã phế bỏ rồi, sống còn có ý nghĩa gì? Nhanh nạp mạng đi. Cưu Độc choáng váng mặt mày, thu hồi thế kiếm. Mao Cao nói tiếp : - Lúc này ngươi chịu buông binh nhẫn thúc thủ, Mao đại gia cũng nể mặt muội muội ta mà để cho người chết được toàn thây. Lời của Ma Cao làm cho Cưu Độc toàn thân phát run, lập tức trên vai lãnh ngay ngọn roi của Đỗ Trọng Kỳ. - Nói cho ngươi biết để khi chết cho được rõ. Mao Cao cất giọng cười rùng rợn, nói tiếp : - Cao Băng chính là Mao Băng, Mao Băng chính là muội muội của ta. Cưu Độc thoáng nghe, lập tức một luồng khí lạnh chạy dọc xương sống, cơ linh thất thoát, hai tay chùn thế, liền ngay đó bị đường kiếm của Trình Phong chém trúng bả vai, máu tuôn ra thấm ướt cả áo. Mao Cao cười càng lúc càng ghê rợn : - Tính Cưu, điều đó ngươi rõ rồi chứ? Cưu Độc trên người liên tiếp bị mấy vết thương nặng, đau tận xương tủy. Nhưng lúc này nổi đau càng lớn hơn, đó là tim chàng. Giờ Cưu Độc mới vỡ lẽ, người mà chàng yêu tha thiết lại chính là kẻ mà đối phương đã ngầm phái đến để cố hại chàng. “Thì ra đây là do sự sắp đặt của người khác. Vốn nàng không yêu ta, nàng làm ta thụ thương cũng không phải là vô ý. Ta sao lại ngu đến thế?” Chàng nghiến răng, máu tươi ra hai bên môi, hòa vời dòng lệ chạy dài. Chàng cũng không biết là nước mắt hay mồ hôi, sức kháng cự cũng không còn, trên người liên tiếp trúng ba nhát kiếm. Máu nhuộm đỏ người, tim chàng cũng như bị ai cắt xé, nỗi đớn đau mà chàng chịu đựng thật quá tàn bạo. - “Trời ơi, ngươi cho ta biết làm gì? Ta thà bị lừa dối đến chết chứ không thể bi thông khổ thế này”. Chân lực càng tiêu thất, chiêu thức cũng càng loạn lên, không còn sức để chống đỡ những cao thủ võ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long lâm này. Mao Các phất thẳng ngọn roi “bốp”, một dòng máu chảy dài trên mặt chàng. Lúc này Cưu Độc đã bị mấy mươi vết thương trên người, nhưng chàng vẫn không buông tay. vì đây là bản năng cầu sinh. Hễ nghĩ đến nàng, con tim càng đau nhói. Nỗi đau trong lòng khiến chàng quên đi vết thương hiện tại. “Không còn sống bao lâu nữa” - Chàng nghĩ đến điều đó, tự dưng cây roi trong tay lơi lỏng đi, tạo sơ hở cho đối phương. Cặp Uyên Ương song kiếm liền vung kiếm liên hoàn, thi triển chiêu “Tỷ Dục Song Phi”, hai mũi kiếm cắm phập và rạch ngay hai đường trên ngực trái chàng. Cưu Độc vung hữu kiếm tả tiên, gắng sức chống trả. Chàng cũng tự biết rằng hôm nay nếu chết đi, trong võ lâm rất ít có người tiếc thương. Nhưng ta hôm nay chết quá bi thương, chết trong tay những người này thì thật quá đáng. Bao suy nghĩ cứ giằng xé trong lòng : - Không có một người nào biết được sự thật trong chuyện này. Mọi người đều cho rằng ta chết trong tay Thất kiếm Tam tiên, nhưng có ai biết đau ta chết trong tay một thiếu nữ. Toàn thân trở nên vô lực... Mao Cao đắc ý cất giọng cười quỷ quái, nói : - Tính Cưu, còn chuyện gì về hậu sự, để cho ngươi còn hơi thở cuối cùng để nói ra, ta nể mặt muội muội của ta mà đáp ứng cho ngươi. Nếu chưa nói, hắc hắc... e rằng không kịp... Cưu Độc càng căm phẫn, hét một tiếng lớn, dùng hết sức bình sinh vung mạnh kiếm, kiếm hóa cầu vồng thoát khỏi tay bay thẳng vào người Mao Cao. Mao Cao không ngờ rằng Cưu Độc ra tay nhanh như vậy. Khi phát giác thì mũi kiếm đã bay sát đến yết hầu. Thế kiếm bay như sao xẹt lại phát ra từ tay đệ nhất kỳ nhân võ lâm trong lúc lâm tử. Mao Cao thấy hết đường tránh. Đột nhiên, “keng” một tiếng vang lớn. Thì ra Tả Thủ Thần Kiếm Đinh Y đang xuất chiêu “Linh Hạc Triển Dực” vốn chém xuống vai Cưu Độc, lúc này thấy tình thế như vậy liền thay đổi kiếm thức, lách ngọn kiếm đỡ ngay thanh trường kiếm của Cưu Độc. Nhưng thanh kiếm chỉ hơi lệch hướng và giảm tốc độ chút ít, Mao Cao thoắt ngừa người lui ra sau vèo một cái, thanh kiếm bay lướt qua sát cổ, chỉ cần nhích sang một tí là gã ta vong mạng lập tức. Mao Cao kinh hồn thất sắc, trán vả mồ hôi lấm tấm. Đinh Y cũng biến sắc mặt cánh tay tê buốt, trong lòng phát khiếp. Cùng lúc, khi Cưu Độc vận toàn lực để phóng kiếm đi, ngọn roi ở tay trái bi dừng thế, tức thì những luồng binh nhẫn còn lại của đối phương thừa cơ chém, đánh tới tấp vào người chàng. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long Trời vẫn không trăng không sao, không gian bao trùm một màu đen tối, tiếng muôn thú gào thét, như đang đau buồn cho cái chết của bậc kỳ nhân. Đến khi Mao Cao thần trí tỉnh lại, thì Cưu Độc đã ra đi vĩnh viễn. Chuyện vinh nhục của thế gian chẳng còn làm làm lay động đến lòng chàng nữa. Mao Cao cười khằng khặc mấy tiếng, lao vọt người tới như tên bắn, vung tay đánh tới tấp lên người chàng. Máu bắn vọt ra tràn khắp mặt đất, tay trái của Cưu Độc đã bị đánh đứt lìa. Gã đưa mũi roi cuốn cánh tay bị đứt lên và cầm trên tay, giọng cười càng đầy vẻ hung ác và man rợ. Tống Linh Công thấy vậy nhíu mày, trầm giọng : - Cưu Độc đã chết rồi. Mao huynh việc gì phải hành hạ đến thi thể hắn ta nữa.? Tống Linh Cồng sống cuộc đời chánh trực, vừa rồi nghe Mao Cao nói ra, lão có phần rõ được trước đây Mao Cao đã dùng quỷ kế để hại Cưu Độc, cho nên chàng bị tê liệt hai chân không thể đứng dậy được. Lão cảm thấy hơi hổ thẹn trong lòng. Lão càng hổ thẹn và ray rứt hơn khi nghĩ đến mười cao thủ võ lâm lại tấn công một kẻ bị liệt nửa người, mà người khởi xướng chuyện này chính là lão. Nay thấy những cử chỉ của Mao Cao như vậy, lão càng bất bình hơn, mới nói lên lời đó. Mao Cao nghiến răng ken két : - Trên giang hồ không biết bao nhiêu người bị hắn ta bức hại đến gia phế nhân vong, ta hận không thể nuốt thịt lột da hắn ra. Giọng gã càng tàn độc hơn : - Hôm nay huynh đệ ta đã trừ khử được hắn, biết bao nhiêu người trong võ lâm vỗ tay tán thưởng. Giờ huynh đệ ta phải phanh thây hắn ra, mỗi người cầm một nắm đem đi cho huynh đệ trong võ lâm xem, mọi người hoan hỉ quá đi chứ. Bọn Hà Sóc song kiếm, Bách Bộ Phi Hoa đều căm hận Cưu Độc, nghe vậy liền hô hào hùa theo ngay. Uyên Ương song kiếm Đinh Y và Đỗ Trọng Kỳ đang lưỡng lự, nhưng nghĩ rằng nếu cầm một phần thi thể của Cưu Độc trở về cố hương, thanh danh của mình càng lừng lẫy hơn. Vì thế họ cũng không phản đối. Uông Nhất Bằng cánh tay bị gãy, mối thù càng tăng. Lão liền bước xồng xộc tới giật lấy thanh kiếm trên tay Uông Nhất Minh, rồi vung kiếm chém phăng cánh tay phải của Cưu Độc, găm lên trên mũi kiếm nghiến răng nói : - Ta muốn đem phần thi thể này về cất giữ trong nhà, lưu truyền hậu thế, để thi thể hắn ta trăm ngàn năm không thể tái hợp được. Ha ha... vậy mới nguôi cơn hận thù trong lòng ta. Lão còn hoa kiếm. lớn tiếng : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long - Các vị còn đợi gì nữa, hãy ra tay đi... Chỉ trong nháy mắt thi thể của Cưu Độc đã bị đứt lìa nhiều khúc. Liễu Phụng Minh than dài, nói với Tống Linh Công : - Chuyện đã đến như vậy, biết làm sao được Lão vốn có tính trung hòa, không muốn tạo vẻ khác biệt với họ, lão cũng nhặt lấy một khúc của phần thi thể Cưu Độc. Mùi huyết tanh theo làn gió thu lạnh lẽo lan tỏa đi rất xa... Đột nhiên... Trong rừng có tiếng cười lạnh lùng, một giọng nói hằn học vang lên : - Thật là tàn độc! Linh Xà Mao Cao quát : - Ai? Đầu cũng không quay kịp, lão lao ngược bay thẳng vào rừng. Những cao thủ còn lại cũng phân hướng lao theo. Còn lại Giang Nam đại hiệp Tống Linh Công vẫn đứng nguyên vị trí, nhìn thân xác Cưu Độc mà muôn phần cảm khái. Chuyện này là do lão khởi xướng, nhưng lão không ngờ rằng hậu quả lại dẫn đến tàn bạo như vậy. Tuy lão rất căm hận Cưu Độc, nhưng hôm nay nhìn bậc kỳ nhân mà trong võ lâm cho là quỷ quái bị chết phân thây nằm một đống trên đất, trong lòng đau buồn không ít. Bên cạnh thi thể chàng là xác con ngựa tận trung vì chủ, máu chảy giàn giụa. Gió núi có phần se lạnh, đưa những ngọn lá vàng nhẹ rơi. Khung cảnh núi rừng trông càng thê lương ảm đạm. Tống Linh Công nghiến răng ngầm quyết định, bước tới ôm thi thể của Cưu Độc chỉ còn lại phần đầu và mình lên trên tay, mặc cho máu đỏ thấm cả áo. Lão nhìn quanh một lượt, rồi nhún người bay đi khuất hẳn trong màn đêm. Linh Xà Mao Cao thâm nhập vào rừng rậm, làm kinh động khiến chim bay dào dác. Gã lướt người đi rất nhanh, thanh trường kiếm trong tay vung đánh loạn xạ. Nhưng ngoài những con chim ngủ đêm ra, trong rừng không có một bóng người nào cả. Lúc này những cao thủ còn lại đã tề tựu đông đủ. - Chư vị đi tứ phía lùng sục xem. Mao Cao trầm giọng nói. Đỗ Trọng Kỳ hướng mặt vào rừng nói lớn. - Vị nào trong rừng có gan cứ ra đây, làm gì lén lút như chuột vậy? Nhưng khu rừng vẫn tĩnh mịch vắng lặng. Những cao thủ võ lâm với khinh công cao tuyệt như vậy nhưng lùng sục khắp cũng không phát hiện Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long được gì. Tả Thủ Thần Kiếm Đinh Y lên tiếng : - Tìm không ra thì thôi, dù sao thì cũng không đáng cho chúng ta để mắt tới. Ý lão nói cho rằng chuyện hôm nay nếu có người biết cũng không phương hại gì. Mao Cao chớp đôi mắt rực lửa. Có những chuyện gã không muốn người khác biết đến, nhưng thật ra cũng khó có ai biết được. Cho nên gã cũng cao giọng : - Đúng, nó chỉ như lũ chuột mà thôi. Dứt lời, gã lao người ra khỏi rừng rậm. Nhưng hiện trường giờ đây lại khác hẳn. Mao Cao phát hiện trước tiên hết là thi thể Cưu Độc bị mất tích... Gã nghiến răng bước đến gần, bỗng thấy trên mình ngựa có bảy chữ đại tự viết bằng máu: Mười năm sau lấy máu trả máu. Sắc mặt gã lập tức biến thành trắng xanh, trên tay cầm cánh tay của Cưu Độc cũng tự động phát run. Khi mọi người nhìn thấy hàng chữ viết bằng máu đó, đều thầm nghĩ : - “Hàng chữ này ai viết?” Trong lúc đang bàng hoàng kinh ngạc, Đỗ Trọng Kỳ nhìn quanh, bất chợt kêu lên : - Thanh Bình Kiếm Tống đại hiệp đâu? ***** Mùa thu ở Giang Nam cảnh vật quang đãng. Một đoàn ngựa đang phi nhanh trên con đường cái làm bụi cuồn mịt mù. Trên ngựa ai ai cũng trí định thần nhàn, như không để ý gì đến cảnh vật chung quanh. Có điều, trên mặt người nào đôi mày cũng sạm lại, như có điều gì đang uẩn khúc trong lòng. Người đi đường thấy đoàn ngựa tiến đến đều tránh ra hai bên, ngạc nhiên hỏi nhau : - Họ từ đâu đến vậy? Vì những kỵ sĩ này không những vận trang phục khác lạ, mà có cả nam lẫn nữ, trên người đều đeo binh nhẫn, trông rết khác thường đối với đất Giang Nam phong nhã. Bỗng từ phía đầu kia đường có tiếng vó ngựa rầm rập và tiếng hô hào vang lên : - Chân Vũ... dương uy.... Khách giang hồ thoáng nghe qua đều biết rằng đó là đoàn vệ sĩ của Tiêu Cục Chấn Vũ đang tháp tùng đoàn xe chuyển tiền. Nên biết rằng Chấn Vũ là Tiêu cục lớn và đầy uy thế nhất Giang Nam. Thương khách đi đường hễ gặp đội vệ sĩ của Tiêu cục ắt phải lo sợ tránh xa. Nhưng toán kỵ sĩ vẫn cho ngựa tiến lên, xem ra không tránh khỏi một cuộc đổ máu. Hai bên cùng tiến lại gần... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long Đoàn vệ sĩ của Tiêu cục Chấn Vũ thấy vậy quả nhiên bừng bừng tức giận, phùng mang trợn mắt định quát tháo. Thiết Khiếu Tử Tiểu Trầm là thuộc hạ đắc lực của Tiêu cục Chấn Vũ đang dẫn đầu. Gã vốn tính hung dữ, nay thấy có kẻ lạ ngang nhiên tiến đến, thầm chửi : - Bọn này chán sống hả? Hai môi móng dính rít lên : - Các người... Ánh mắt gã lướt nhìn trên mặt kỵ sĩ đi đầu, rồi thứ nhì.... Bỗng kinh hãi há miệng không nói ra lời. Gã thụt cổ mừng thầm : - “Phước của ta còn lớn, may sớm nhận ra mấy vị này”. Một gã cận vê đi bên cạnh chẳng biết trời cao đất rộng, chửi lớn : - Lũ ngươi, đi đường không có mắt hả? “Bốp”, nói chưa hết câu gã đã bị một ngọn roi của một kỵ sĩ đánh thẳng vào người, rớt xuống nằm quần quại trên đường. Đám vệ sĩ náo loạn hẳn lên, quát tháo ầm ĩ, có tên hùng hổ xông tới định ra tay. Thiết Khiếu Tử Tiểu Trầm trấn tĩnh lại tinh thần, đôi mắt ó lướt nhìn toán kỵ sĩ, mỗ hôi toát cả người, nói thầm : - “Thì ra đủ mặt cả”. Đoàn xe của Tiêu cục hơn mười chiếc, đủ thấy họ đang tải một lượng tiền bạc rất lớn. Đám vệ sĩ càng lo hoảng, sợ đối phương chặn đường cướp lấy. Cổ Long KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Hồi 3 Nghĩa cử giang hồ Đám vệ sĩ bạt kiếm giương cung, chuẩn bị lao vào một cuộc tử chiến, Tiểu Trầm nhìn thấy tình hình không ổn, vội quát : - Các người chớ động thủ. Cả bọn trố mắt ngạc nhiên, Tiểu Trầm. Thường ngày tính nóng như lửa sao hôm nay lại nói vậy? Tiểu Trầm nói tiếp : - Mấy vị này chính là Thất kiếm Tam tiên đấy. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net KIM KIẾM TÀN CỐT LỆNH Cổ Long Thất kiếm Tam tiên tên tuổi lừng danh trên giang hồ, Phi Hồng Kiếm Đồ Mộng Bình tổng tiêu đầu của tiêu cục Chấn Vũ cũng là đệ tử chân truyền của Thanh Bình Kiếm Tống Linh Công trong Thất kiếm Tam tiên. Tiêu cục Chấn Vũ được đứng vững trên giang hồ ít nhiều cũng nhờ vào uy danh của Tống Linh Công. Bọn vệ sĩ nghe đến Thất kiếm Tam tiên, cơn thịnh nộ tiêu tan đâu mất, mặt mày tái xanh. Chỉ trong nháy mắt, bầu không khí ngưng kết lại, chỉ có tiếng vó ngựa không chịu lặng yên, gõ lộc cộc trên đường truyền vào tim gan mọi người. Bọn Thất kiếm Tam tiên mặt vẫn lạnh lùng. Tiểu Trầm nhìn kỵ sĩ khi nãy vung roi đánh đồng bọn, cũng chính là Mao Cao với nét mặt lạnh như tiền. Tiểu Trầm cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc khắp người, gã vội xuống ngựa ôm quyền thi lễ, cố lấy bình tĩnh nói : - Chư vị tiền bối sao hôm nay ngẫu hứng cùng đến đất Giang Nam vậy? Rồi bảo đám vệ sĩ tránh xa hai bên nhường đường, và nhẹ giọng : - Vãn bối đang thi hành mệnh lệnh, giữa đường không tiện tiếp đãi chư vị... - Ai bảo các người tiếp đãi? Mao Cao gằng giọng cắt ngang lời. Tiểu Trầm chợt tái mặt, thầm nghĩ : - “Họ như đang muốn sinh sự. Nhưng Tiêu cục ta hoàn toàn không đắc tội với họ. Đồ tổng tiêu đầu và họ cũng là đồng gia đồng đạo mà”. Bọn Mao Cao cùng liên kết lại tìm đến đất Giang Nam này, quả đúng là đi tìm thù sinh sự. Ở núi Thái Nhĩ, khi Thất kiếm Tam tiên vây giết Cưu Độc, trong rừng có tiếng người đột ngột vọng ra, rồi thi thể Cưu Độc mất tích, trên mình ngựa lại viết hàng chữ kinh người, chín cao thủ trong Thất kiếm Tam tiên nầy đều cho rằng những điều đó là đều do Thanh Bình Kiếm Tống Linh Công tạo nên. Vì vậy Tống Linh Công trở thành địch nhân trong nhóm Thất kiếm Tam tiên. Hôm nay họ đến đây quyết tìm Tống Linh Công để hạch tội. Ba Sơn kiếm khách Liễu Phụng Minh tuy là bạn thân giao với Tống Linh Công, nhưng cũng tỏ ra bất bình đối với Tống Linh Công, cho rằng lão hành sự như vậy trái với đạo nghĩa. Nếu dựa theo thực tế mà luận thì hàng chữ bằng máu đó chính là do Tống Linh Công viết. Thế thì hành động của lão ta quả thật khó hiểu, vì lão cũng là một trong những nhân vật khởi xướng chuyện đó. Nhưng sự tình còn chứa nhiều điều uẩn khúc khác mà người ta không thể lường được. Từ đó, bọn Mao Cao, Lâm Kỳ Trinh và Hà Sóc song kiếm truyền khắp trên giạng hồ nói rằng Tống Linh Công bên ngoài giả nhân giả nghĩa đạo đức, nhưng thật ra là cùng loài chồn cáo với Cưu Độc. Cưu Độc bị giết, tin này làm chấn động toàn võ lâm. Nhưng có điều làm người ta khó hiểu là Tống Linh Công sao lại cùng loài với ma tinh Cưu Độc? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -