Tài liệu Huyết chưởng thánh tâm - tuyết nhạn

  • Số trang: 526 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 128 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

HUYẾT CHƯỞNG THÁNH TÂM - Tuyết Nhạn
HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn Tuyết Nhạn HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Hồi 1 Hồi 2 Hồi 3 Hồi 4 Hồi 5 Hồi 6 Hồi 7 Hồi 8 Hồi 9 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 17 Hồi 18 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn Hồi 19 Hồi 20 Hồi 21 Hồi 22 Hồi 23 Hồi 24 Hồi 25 Hồi 26 Hồi 27 Hồi 28 Hồi 29 Hồi 30 Hồi 31 Hồi 32 Hồi 33 Hồi 34 Hồi 35 Hồi 36 Hồi 37 Hồi 38 Hồi 39 Hồi 40 Hồi 41 Hồi 42 Hồi 43 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn Hồi 44 Hồi 45 Hồi 46 Hồi 47 Hồi 48 Hồi 49 Hồi 50 Hồi 51 Hồi 52 Hồi 53 Hồi 54 Hồi 55 Hồi 56 Hồi 57 Hồi 58 Hồi 59 Hồi 60 Hồi 61 Hồi 62 Hồi 63 Hồi 64 Hồi 65 Hồi 66 Hồi 67 Hồi 68 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn Hồi 69 Hồi 70 Hồi 71 Tuyết Nhạn HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Hồi 1 Dao Trì ngọc lệnh Đêm thu đã phủ trùm mặt đất, cung trăng đuổi bắt sao băng, chòm sao Bắc Đẩu từ từ di động trên bầu trời. Dãy núi Thái Sơn vô cùng tĩnh lặng, không tiếng côn trùng, không tiếng dã thú, song lại có bóng ngƣời. Chỉ thấy trên Phi Long Phong có bảy bóng ngƣời lƣớt đi lên nhẹ nhàng nhƣ chim én, ba ngƣời đi đầu tuổi đều trên lục tuần. Ngƣời giữa mày rậm, mắt bé, mũi lân miệng rộng và ria chữ bát, ngƣời bên trái mặt trắng, mày kiếm mắt sao, phong thái bất phàm, nhƣng có điều mắt láo liếng đầy vẻ nham hiểm, ngƣời bên phải mặt vàng ệch, có vẻ nhƣ bệnh hoạn rất lâu năm. Theo sau họ là bốn hán tử mặc võ phục, có lẽ đi quá gấp, lúc này trên mặt đều đã toát mồ hôi. Lão nhân ria chữ bát vừa lên đến đỉnh núi, hậm hực quét mắt nhìn bốn hán tử theo sau nói : - Cũng tại bốn tên vô dụng các ngƣơi làm cho vƣớng bận, không thì đã đến Ngọc Long cốc từ lâu rồi. Bốn hán tử sợ sệt vâng dạ, thậm chí không dám thở mạnh. Bỗng ngƣời mặt trắng chỉ tay xuống đáy cốc nói : - Đại ca, nhị ca, hãy nhìn xem tòa thạch bảo đồ sộ dƣới kia, có thể nào chính là cổ Bảo trong lời đồn chăng? Lão nhân ria chữ bát nghe vậy liền phấn chấn tinh thần, cúi nhìn xuống đáy cốc, bất giác lùi sau một bƣớc lẩm bẩm : - Âm trầm quá. Chỉ thấy đáy cốc toàn một mầu vàng, hẹp và dài nhƣ một dây xích, theo hai bên chân núi vƣơn dài về hƣớng đông tây, hệt nhƣ một con rồng khổng lồ đang nằm yên. Gió mạnh bị núi cao cản trở, cuốn tung cát vàng trên mặt đất hệt nhƣ sƣơng mù, trông hết sức âm Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn trầm. Bởi cách quá xa và lại có cát vàng che phủ, chỉ thoáng thấy một tòa thạch bảo cao to hùng vĩ, không sao trông rõ toàn diện. Lão nhân ria chữ bát chú mắt xem một hồi lâu mới khẽ nói : - Ƣờm, có lẽ không sai! Đi, chúng ta xuống dƣới, nhớ không đƣợc hấp tấp, theo kế hoạch hành động. Dứt lời cất bƣớc toan đi. Bỗng, lão nhân mặt vàng buông tiếng thở dài nói : - Đại ca, chúng ta nhất định phải giết sạch hay sao? Lão nhân ria chữ bát thoáng ngẩn ngƣời, nhƣ không ngờ nhị đệ mình lại thốt ra những lời nhƣ vậy, đôi mắt ti hí quắc lên, trầm giọng : - Hừ, nhị đệ chƣa nghe câu “Trừ cỏ không diệt tận gốc, xuân đến lại mọc lên” hay sao? Trong khi nói nhìn chốt vào mặt lão nhân mặt vàng. Lão nhân mặt vàng vội quay đi nơi khác nói : - Nhƣng y đã trốn tránh chúng ta mƣời hai năm rồi, nên... Lão nhân mặt trắng cƣời ha hả ngắt lời : - Nhị ca nếu không đành lòng hạ thủ thì cứ để tiểu đệ với đại ca ra sức thay cũng đƣợc, ai bảo chúng ta là huynh đệ kết nghĩa làm gì? Lão nhân mặt vàng sầm mặt : - Tam đệ đã cho chúng ta là huynh đệ kết nghĩa thì đừng nói nhiều tốt hơn. Lão nhân ria chữ bát quét mắt nhìn hai ngƣời, trầm giọng nói : - Ngƣời nhà với nhau cãi vã làm gì? Nhị đệ nếu không có ý kiến gì khác thì chúng ta đi thôi. Lão nhân mặt vàng buông tiếng thở dài tung mình phóng xuống đáy cốc, thân pháp nhanh kinh ngƣời, lão nhân ria chữ bát và lão nhân mặt trắng quay lại ngoắc tay ra hiệu với bốn hán tử võ phục, đoạn liền đuổi theo sau ngay. Chỉ thấy bảy bóng ngƣời phóng đi trên núi đá ngổn ngang hệt nhƣ đi trên đất bằng, chẳng mấy chốc đã đến trƣớc tòa thạch bảo. Ba lão nhân đến gần hai cánh cửa to khép chặt xem xét một hồi, bất giác đều nghe lạnh cả sống lƣng, thì ra hai cánh cửa đen bụi đóng dầy cả tấc, sơn tróc nhiều chỗ, trở nên đốm trắng đốm đen, trông hết sức thê lƣơng u ám, đâu nhƣ nơi có ngƣời cƣ trú. Lão nhân mặt vàng thoáng chau mày nói : - Đại ca, có lẽ chúng ta tìm lầm chỗ, nơi đây làm gì có ngƣời cƣ trú? Lão nhân mặt trắng cƣời khẩy tiếp lời : - Nhị ca không muốn vào, nhƣng tiểu đệ quyết vào! Chúng ta đã đến đây rồi, cứ vào xem thử thì có hề gì, cũng đâu mất bao nhiêu thời gian. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn Lão nhân ria chữ bát gật đầu : - Tam đệ nói rất phải, đi. Dứt lời liền nhún chân tung mình lên bức tƣờng đá cao hơn năm trƣợng, thân pháp nhanh nhẹn khôn tả. Hai ngƣời kia cũng liền theo sau phóng lên, chỉ có bốn hán tử võ phục là không sao lên đƣợc. Lão nhân mặt trắng quét mắt nhìn khắp sân vƣờn, đoạn lấy một sợi dây cho bốn hán tử võ phục, rồi thì phi thân xuống sân vƣờn ngay, chẳng chút e ngại kiêng dè, thật ngông cuồng ngạo mạn. Lão nhân ria chữ bát quét mắt nhìn, thấy sân vƣờn trống không, chẳng hề có cây cối hoa cỏ, tuy rộng thênh thang, nhƣng hết sức hoang tàn u ám. Đối diện họ là một ngôi nhà đá đồ sộ, cửa sổ khép kín, không chút dấu hiệu có ngƣời cƣ trú. Lão nhân ria chữ bát thấy vậy thầm nhủ : - “Xem ra quả đúng là đã tìm lầm chỗ rồi”. Đoạn bèn kéo lão nhân mặt vàng một cái, cũng phi thân xuống vƣờn. Hai ngƣời chân vừa chạm đất, bỗng nghe một tiếng lạnh lùng quát : - Ba vị đêm hôm tự ý xâm nhập Ngọa Long cổ bảo với dụng ý gì? Tiếng nói tuy khẽ, nhƣng làm ngƣời ta rúng động tinh thần. Ba ngƣời đều giật mình quay về phía phát ra tiếng nói, lập tức kinh hãi lùi sau một bƣớc, chỉ thấy một lão nhân râu tóc bạc phơ đang đứng cách họ chừng năm trƣợng, với võ công nhƣ họ mà không hề phát giác ra đối phƣơng đã đến từ hƣớng nào. Lão nhân mặt trắng vội vòng tay thi lễ nói : - Dám hỏi lão trƣợng, đây phải chăng là Ngọa Long cốc? Tiếng nói rất vang dội, hiển nhiên là cố ý bộc lộ nội công. Lão nhân tóc bạc nghe vậy, đôi mắt cụp xuống bỗng nhƣớng lên, hai luồng sáng sắc lạnh chiếu thẳng vào mặt lão nhân mặt trắng, tức giận nói : - Chớ có la ầm ĩ, nếu có làm cho tiểu chủ nhân thức giấc, lão phu bổ chết ngƣơi ngay. Ba ngƣời nghe vậy đều thắc mắc không biết lão này là ai? Tiểu chủ nhân mà lão nói đó phải chăng chính là Nhạc Nhạn Linh? Không thể nào vậy đƣợc, ngay nhƣ Nhạc Thanh Bình võ công e cũng không cao bằng lão này, lẽ nào lão lại là nô bộc của con trai y. Nghĩ vậy, ba ngƣời đều cảm thấy yên tâm. Lão nhân mặt trắng vòng tay cƣời nói : - Xin lão trƣợng tha thứ cho tội không biết của tại hạ, chúng tại hạ đến đây là để hỏi thăm lão trƣợng một ngƣời, chẳng hay lão trƣợng có thể cho biết chăng? Lão nhân tóc bạc ngoảnh ra sau, lƣớt mắt nhìn vào nhà, đoạn khẽ cƣời khảy nói : - Trƣờng Giang tam kiệt, các ngƣơi là kẻ biết điều, hãy mau cút khỏi đây ngay, kẻo muộn các ngƣơi Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn sẽ hối hận không kịp. Lúc này bốn hán tử võ phục cũng đã vƣợt qua tƣờng phóng xuống vội chạy đến. Lão nhân ria chữ bát quét mắt nhìn ra sau, lấy lại can đảm lạnh lùng nói : - Đã biết bọn này là Trƣờng Giang tam kiệt thì hẳn cũng phải biết luật lệ hành sự của bọn này rồi, tôn giá chỉ bằng một câu nói có thể dọa lui bọn này đƣợc ƣ? Lão nhân tóc bạc lại đƣa mắt nhìn vào ngôi nhà đá, mái tóc bạc không gió bỗng dƣng lay động, hít sâu vào một hơi chân khí, đè nén lửa giận trong lòng, lạnh lùng nói : - Nói đi, cần tìm ai? Trƣờng Giang tam kiệt đồng thanh nói : - Nhạc Nhạn Linh. Lão nhân tóc bạc bỗng ánh mắt sát cơ, giọng sắc lạnh nói : - Các ngƣơi biết lão phu là ai không? Lão nhân ria chữ bát bất giác lại quét mắt nhìn sáu ngƣời phía sau, cao giọng nói : - Xin thứ cho Sử mỗ kém mắt, không biết tôn giá là ai. - Nhƣng lão phu thì lại biết các ngƣơi là ba tên ác tặc mại hữu cầu vinh. Lão nhân mặt vàng đỏ mặt, vội đánh trống lảng : - Xin hỏi lão trƣợng quý danh đại tính? Lão nhân tóc bạc lại lƣớt mắt nhìn vào nhà, lạnh lùng nói : - Lão phu là Nam tà Hoàng Hóa Vũ. - Nam Tà ƣ? Trƣờng Giang tam kiệt kinh hãi lùi sau ba bƣớc dài, trái tim cơ hồ vọt khỏi lồng ngực. Nam Tà và Bắc Quái xƣa nay không hề rời xa nhau, là hai quái vật rất khó đối phó trên giang hồ, chẳng những võ công cao thâm khôn lƣờng, càng đáng sợ hơn nữa là hai ngƣời bất phân chính tà, chỉ hành động theo ý thích, cho nên cả hai giới hắc bạch đều khiếp sợ lánh xa họ. Trƣờng Giang tam kiệt nằm mơ cũng chẳng ngờ lại gặp Nam Tà tại đây, họ chẳng kinh sợ sao đƣợc. - Hôm nay kẻ nhƣ ba mạng chó các ngƣơi chƣa đến số chết, đã gặp lúc tiểu chủ nhân đang nghỉ ngơi, chƣa chịu cút mau, còn chờ gì nữa? Nam Tà có ý buông tha cho họ, nào ngờ họ chấp mê bất ngộ, lại ngỡ là Nam Tà hù dọa. Ngay khi Nam Tà vừa dứt lời bỗng nghe một giọng nói lạnh buốt xƣơng vang lên : - Ba vị không cần đi khỏi đây nữa. Tiếng nói vào tai Trƣờng Giang tam kiệt bất giác rùng mình, ngẩng đầu lên ngƣớc nhìn, thảy đều sững sờ. Thì ra chẳng rõ từ bao giời, sau lƣng Nam Tà đã xuất hiện một thiếu niên áo đen mày kiếm mắt sao, mũi dao môi hồng, anh tuấn tuyệt luân. Ba ngƣời đứng đối mặt mà không hề phát hiện ra thiếu niên áo đen đã có mặt tự lúc nào. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn Nam Tà Hoàng Hóa Vũ nghe tiếng liền biến sắc mặt, quay ngƣời đứng cung kính nói : - Lão nô bất tài, đã làm ngƣời kinh động đến tiểu chủ. Thiếu niên áo đen chơm chớp đôi mi dài, lắc đầu nói : - Ta không hề ngủ, khi họ vừa đến là ta đã hay biết rồi. Đoạn chậm bƣớc đi về phía Trƣờng Giang tam kiệt, lạnh lùng nói : - Ba vị bá phụ đến đây vì Nhạc Nhạn Linh này phải không? Trƣờng Giang tam kiệt lặng ngƣời, họ có cảm giác nhƣ thiếu niên này đã hoàn toàn chủ tể họ, đó là một dự cảm về tâm lý, không giải thích đƣợc. Lão nhân mặt trắng đôi mắt xảo quyệt đảo một vòng, bỗng cƣời nói : - Trong những năm qua thật cực khổ cho hiền điệt, bọn lão phu chẳng lúc nào yên tâm, khó khăn lắm mới.... Thiếu niên áo đen mắt bỗng rực sát cơ, sắc lạnh nói : - Vừa rồi đó là câu xƣng hô cuối cùng, các ngƣời đã bán đứng gia phụ cầu vinh, hãm hại gia mẫu để trừ hậu hoạn, nay lại tìm đến Ngọa Long bảo này định giết luôn Nhạc mỗ, nếu Nhạc Nhạn Linh này mà không băm vằm các ngƣơi ra làm muôn mảnh thì thật trời đất bất dung. Dứt lời đã lƣớt đến trƣớc mặt Trƣờng Giang tam kiệt cách chừng năm thƣớc, nhƣng Nam Tà đã lách ngƣời cản lại, khom mình cung kính nói : - Bọn nhãi nhép này đâu cần tiểu chủ động thủ, hãy giao cho lão nô thu dọn họ đƣợc rồi. Nhạc Nhạn Linh mặt đầy vẻ căm thù, lắc đầu kiên quyết nói : - Phụ thù tử báo đó là lẽ đƣơng nhiên, Nhạc mỗ phải cho chủ nhân của họ biết, chết dƣới tay Nhạc Nhạn Linh này là nhƣ thế nào. Trƣờng Giang tam kiệt rợn ngƣời, lòng bỗng dƣng nảy sinh một dự cảm chẳng lành, mặc dù họ tự thị võ công cao cƣờng mới dám đến đây, nhƣng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, họ tựa hồ đã quên mất mình có võ công, hệt nhƣ kẻ tội phạm chờ xét xử. Có lẽ, họ đã khiếp đảm trƣớc vẻ lạnh lùng khôn tả của Nhạc Nhạn Linh, và cũng có lẽ do lƣơng tâm hổ thẹn, đã làm tiêu tan lòng cuồng ngạo của họ, nói chung lúc này ngay cả việc trả lời họ cũng chẳng đủ cam đảm. Nam Tà Hoàng Hóa Vũ cung kính thi lễ, đoạn lui sang bên. Nhạc Nhạn Linh giọng sắc lạnh nói : - Các ngƣời hãy tự moi tim ra đi, để xem trái tim các ngƣơi có phải mầu đen hay không? Giọng nói tuy rất bình thản nhƣng so với một mệnh lệnh tử vong còn có uy lực hơn. Nam Tà Hoàng Hóa Vũ thủ đoạn giết ngƣời cũng rất tàn bạo, song nghe vậy cũng không khỏi rúng động cõi lòng, thầm nhủ : - “Thiếu chủ xƣa nay rất hiền lành, sao hôm nay lại trở nên tàn bạo thế nhỉ?” Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn Trƣờng Giang tam kiệt cùng bốn hán tử võ phục thảy đều kinh hãi lùi sau hai bƣớc, mƣời bốn ánh mắt ngập vẻ khiếp sợ nhìn vào mặt Nhạc Nhạn Linh, mỗi ngƣời đều nghĩ mình là một tội phạm bị tuyên án tử hình. Thời gian chầm chậm trôi qua, Nhạc Nhạn Linh mỗi lúc một thêm đanh lạnh, bỗng lại cƣời sắc lạnh : - Hay là các ngƣơi muốn Nhạc mỗ đích thân động thủ. Đoạn từng bƣớc tiến đến gần Trƣờng Giang tam kiệt. Trƣờng Giang tam kiệt không tự chủ đƣợc từng bƣớc thoái lui, theo những bƣớc chân nặng trĩu ấy, vẻ mặt bảy ngƣời biến đổi liên hồi, cảm thấy tính mạng quý báu của mình đang dần đến bờ vực tử vong. Thế nhƣng bản năng sinh tồn lại khiến họ không chịu khuất phục. Đột nhiên phía sau lƣng Trƣờng Giang tam kiệt vang lên một tiếng quát to : - Tiểu tử ngƣơi chớ hiếp ngƣời quá đáng. Vừa dứt lời, một bóng ngƣời đã từ trên không lao xuống, đồng thời một luồng chƣởng phong mạnh nhƣ vũ bão ập xuống đỉnh đầu Nhạc Nhạn Linh. Nhạc Nhạn Linh không ngẩng đầu lên mà cũng chẳng dừng bƣớc, ánh mắt lạnh đến mức xuyên vào phế phủ vẫn nhìn chốt vào mặt Trƣờng Giang tam kiệt, chớ không màng đến sự tấn công của hán tử ấy. Trong chớp mắt, song chƣởng của hán tử võ phục đã đến sát đỉnh đầu Nhạc Nhạn Linh. Thốt nhiên, một tiếng rú thảm thiết vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh minh của đêm trời. Một bóng đen to lớn bay vút qua đầu của Trƣờng Giang tam kiệt, “bịch” một tiếng rơi xuống sau lƣng ba ngƣời cách ngoài bảy trƣợng, nằm im bất động. Trƣờng Giang tam kiệt khiếp hãi đứng yên, họ ngoại trừ trông thấy Nhạc Nhạn Linh cất tay phải lên, không còn động tác cả nào khác, vậy mà bảy ngƣời giờ đây chỉ còn lại sáu ngƣời, bầu không khí càng thêm ghê rợn. Sinh cơ duy nhất giờ đây đã tiêu tan theo gã hán tử ấy, lúc này họ không còn một chút dũng khí nào nữa. Lão đại và lão tam trong Trƣờng Giang tam kiệt mắt cùng lƣớt qua vẻ khiếp sợ và van cầu, đôi môi trắng bệch mấp máy liên hồi, nhƣng không thốt ra đƣợc một lời. Bỗng, lão nhị buông tiếng thở dài : - Ôi, một bƣớc sảy chân thành thiên cổ hận. Đại ca, tam đệ rốt cuộc chúng ta đã đƣợc gì nào? Đột nhiên vung tay “soạt” một tiếng đã xé toạc áo trƣớc ngực, cắn mạnh răng năm ngón tay co lại nhƣ móc câu chộp vào ngực, chỉ nghe “phụp” một tiếng, máu phọt tứ phía, tim gan bê bết máu đã nằm trong tay y. Mặt y vốn đã vàng ệch, giờ đây đã trở nên xám xanh ghê rợn, ánh mắt đờ đẫn đầy vẻ áy náy nhìn Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn Nhạc Nhạn Linh, đôi môi nhợt nhạt mấp máy vài cái, sau cùng “bình” một cái ngã ập xuống đất, song đôi môi hé nở một nụ cƣời an ủi, có lẽ y cảm thấy mình đã trả xong món nợ không sao tính toán đƣợc. Không một tiếng rên rỉ, không một tiếng thét gào, một bậc kiêu hùng thế là đã từ giã cõi đời, trong tay vẫn còn nắm chặt tim gan bê bết máu tƣơi. Nam Tà Hoàng Hóa Vũ mặt lƣớt qua một chút khiếp đảm, có lẽ lần đầu tiên trong đời y mới chứng kiến cảnh tƣợng tàn bạo đến vậy. Lão đại và lão tam trong Trƣờng Giang tam kiệt cùng ba hán tử sau lƣng mặt đều ƣớt đẫm mồ hôi, sự khiếp sợ và phẫn nộ đã thiêu đỏ đôi mắt lão đại và lão tam trong Trƣờng Giang tam kiệt. Nhạc Nhạn Linh mặt chẳng lộ vẻ gì, hệt nhƣ không hề trông thấy thảm cảnh trƣớc mắt, lạnh lùng quét mắt nhìn hai ngƣời nói : - Đến lƣợt hai vị rồi. Năm tiếng ngắn ngủi ấy hệt nhƣ sấm nổ bên tai, lão đại không còn dằn đƣợc nữa, bỗng ngửa mặt cƣời vang một hồi, đoạn nói : - Tiểu tử Nhạc Nhạn Linh, chỉ bẳng một câu nói của ngƣơi ƣ? Ha ha... ngƣơi xem bọn ta là hạng ngƣời gì? Ha ha.... Tiếng cƣời ghê rợn hệt nhƣ tiếng gầm thét của loài dã thú bị giam cầm. Nhạc Nhạn Linh mắt lại ánh sát cơ, bỗng giơ hai tay lên lạnh lùng nói : - Bằng vào đôi tay của thiếu gia đây. Lão tam là ngƣời thâm hiểm, lòng tuy đầy khiếp sợ, song ngoài mặt vẫn điềm tính, nghe vậy liền ngƣớc mắt nhìn vào đôi tay Nhạc Nhạn Linh. - Huyết chƣởng!... Theo sau tiếng kêu kinh hoàng ấy, y loạng choạng lùi sau sáu bảy bƣớc, mắt trân trối nhìn vào đôi tay Nhạc Nhạn Linh, gƣơng mặt trắng bệch đầy vẻ khiếp sợ, tuyệt vọng, van cầu... Lão đại nghe vậy giật mình bừng tỉnh : - Sao? Huyết chƣởng? “Phịch” một tiếng, ngã ngồi trên mặt đất. Nam Tà Hoàng Hóa Vũ vừa nghe hai tiếng Huyết chƣởng lập tức lặng ngƣời, ngửa mặt nhìn trời lẩm bẩm : - Trời hỡi? Sao ngay cả y cũng không buông tha thế này? Đoạn hai giọt nƣớc mắt lăn dài trên má. Nhạc Nhạn Linh lạnh lùng nhìn hai ngƣời, trầm giọng nói : - Các ngƣơi còn chờ gì nữa? Lão tam run giọng : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn - Chủ hung không phải bọn này, ngƣơi.... - Là ai? - Lão phu... lão phu... không biết. Nhạc Nhạn Linh ngửa mặt cƣời dài đầy phẫn khích : - Nhạc mỗ biết các ngƣơi cũng không biết, vậy các ngƣơi bán đứng gia phụ để cầu vinh, các ngƣơi rốt cuộc đã đƣợc gì? Nam Tà quan tâm khẽ nói : - Tiểu chủ chớ quá khích động. Nhạc Nhạn Linh nghe vậy liền ngƣng cƣời, mắt rực sát cơ, giọng sắc lạnh : - Ta phải cho các ngƣơi nếm thử mùi vị Huyết chƣởng. Dứt lời song chƣởng đột nhiên vung lên. Lão đại và lão tam kinh hãi bất giác lùi sau ba bƣớc, “soạt” một tiếng xé toạc áo ngực, song mắt vẫn ngập vẻ van xin nhìn Nhạc Nhạn Linh. Nhạc Nhạn Linh mặt vẫn đanh lạnh, hai tay chầm chậm đƣa lên trƣớc ngực, môi hé nở một nụ cƣời tàn bạo nói : - Đã biết có ngày hôm nay thì khi xƣa đừng gây ra. Hừ... Dứt lời, song chƣởng từ từ đƣa ra. Hai ngƣời biết hôm nay không còn hy vọng sống đƣợc nữa, bèn đành bấm bụng, cùng vung tay chộp vào ngực. Hai tiếng rú thảm khốc xé tan màn đêm tĩnh mịch, hồi âm vang vọng hồi lâu không dứt, nghe thật rùng rợn. Nhạc Nhạn Linh lạnh lùng quét mắt nhìn thi thể Trƣờng Giang tam kiệt trên mặt đất, đột nhiên ngẩng lên nhìn ba gã hán tử đang hồn phi phách tán nói : - Các ngƣơi mang thi thể của họ cút đi khỏi đây mau, không đƣợc mai táng ở Thái Sơn hoặc bất kỳ chỗ nào khác, phải mang về tổng đà ở Trƣờng Giang, nếu dám trái lời, hừ... Ba gã hán tử sợ đến run lẩy bẩy, họ nằm mơ cũng không thể ngờ mình còn đƣợc sống, mừng nhƣ vừa đƣợc hoàng ân đại xá bất chấp thi thể đầy máu bẩn, mỗi ngƣời bồng lấy một ngƣời theo lối cũ vƣợt tƣờng bỏ đi, còn thi thể một gã hán tử khác, dĩ nhiên có ngƣời lo liệu. Nhạc Nhạn Linh chầm chậm ngẩng lên nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời, lẩm bẩm : - Mƣời hai năm rồi! Mƣời hai năm thật dài đằng đẵng. Tiếng nói đầy bi thiết thê lƣơng, chỉ mấy lời ngắn ngủi ấy, nhƣ đã thổ lộ hết nỗi đau xót vô vàn trong lòng chàng. Nam Tà Hoàng Hóa Vũ lê từng bƣớc đến trƣớc mặt Nhạc Nhạn Linh thấp giọng nói : - Tiểu chủ đã luyện Huyết chƣởng rồi ƣ? Nhạc Nhạn Linh nhẹ gật đầu : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn - Nhạc mỗ không còn chờ đợi đƣợc nữa. Nam Tà thở dài nặng trĩu : - Cũng tại chúng lão nô chểnh mảng việc canh phòng, để khiến đơn dƣợc đã sắp thành bị ngƣời trộm mất, nhƣng tiểu chủ tốt hơn nên gắng chờ, lão quái kia sắp về đến rồi, tiểu chủ.... - Đối phƣơng đã quyết lấy mạng Nhạc mỗ, dù canh phòng cẩn mật đến mấy cũng khó thoát khỏi tay họ, cho nên...ôi. - Tiểu chủ, mƣu sự tại nhân, thành sự tại thiên, tiểu chủ không nên sờn lòng, chúng ta vẫn có thể.... Nhạc Nhạn Linh cƣời nhạt nhẽo : - Không cần thử nữa, thời gian hai năm cũng đủ cho Nhạc mỗ rồi. Nam Tà vội nói : - Vậy thì nhà họ Nhạc từ nay.... Nhạc Nhạn Linh mắt chớp nhanh ngắt lời : - Đại thù đƣợc báo là Nhạc Nhạn Linh đã tròn tâm nguyện, ngoài ra không còn gì đáng nói nữa...Ngày mai Nhạc mỗ phải rời khỏi đây. Nam Tà sửng sốt vội nói : - Lão nô đi nữa. - Lão hãy chờ Bắc Quái về đến hãy cùng đi tìm Nhạc mỗ đƣợc rồi! - Tiểu chủ, lão nô không yên tâm, định.... Nhạc Nhạn Linh thở dài : - Nhạc mỗ lòng đã quyết, lão đừng nói nữa. Đoạn cất bƣớc đi vào ngôi nhà đá, hai giọt lệ long lanh đã dâng trào nơi khoé mắt. Chàng chẳng phải không thƣơng tiếc sinh mạng mình, mà là một sức mạnh khác đã buộc chàng phải từ bỏ tất cả, xem thƣờng tất cả. Thù sâu nhƣ biển, hận cao nhƣ núi đã chiếm hết cõi lòng chàng. Nam Tà xót xa nhìn theo bóng sau lƣng Nhạc Nhạn Linh, trong khoảnh khắc này, lão nhƣ càng hiểu rõ hơn về chàng thiếu niên trầm lặng đã kề cận mình suốt mƣời hai năm qua này. Tuyết Nhạn HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Hồi 2 Đuổi giết đến cùng Khi lớp nắng chiều cuối cùng nơi ven trời vừa bị bàn tay thần đêm chộp đi, đèn đã sáng rực bên bờ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn sông Tần Hoài. Tất cả các tửu lầu khách điếm trên vùng đất ăn chơi này cơ hồ đều đông nghịt khách. Ban đêm nơi đây luôn ngập không khí hoan lạc. Thế nhƣng, việc đời luôn khó đƣợc thập toàn thập mỹ. Có nơi đắm chìm trong hoan lạc thì cũng có nơi đứng trƣớc sự khủng khiếp của tử vong. Tử thần sắp đến, sự khủng khiếp cũng theo ý niệm nảy sinh. Lúc này, một tòa trang viên nằm ở ngoại thành, lầu các tƣờng đỏ ngói xanh, rộng hằng mấy mẫu đất, một bức tƣờng đá vây quanh nằm khuất sau rặng liễu xanh. Lúc này tuy đã cuối thu nhƣng cảnh sắc trông nhƣ đang là mùa hạ. Hồi mƣời mấy năm trƣớc, tòa trang viện này đƣợc dân cƣ lân cận gọi là Nhạc gia bảo. Nhƣng cái tên mọi ngƣời kính ngƣỡng ấy giờ đây đã bị quên lãng. Thế sự tang thƣơng quả khiến ngƣời cảm thán. Lúc này, hai cánh cửa cổng sơn đỏ đang mở toang. Hai gã tráng hán đang thờ thẫn đứng nhìn mƣời mấy con tuấn mã trong hai bên chuồng, nhƣ có sự kiện khủng khiếp gì đó sắp xảy ra vậy. Sau bức bình phong trong gian khách sảnh rộng thênh thang lúc này đèn nến sáng choang. Mƣời sáu ngƣời cả già lẫn trẻ đang ngồi quanh hai chiếc bàn Bát Tiên to lớn. Trên bàn bày đầy thức ăn thịnh soạn, nhƣng dƣờng nhƣ chƣa món ăn nào đƣợc động đến. Thật quái lạ, trong đại sảnh ngập đầy không khí chết lặng, chẳng có tiếng ồn ào của một tiệc rƣợu. Cũng không có tiếng hàn huyên. Trên mặt mỗi ngƣời đều lộ vẻ lo âu khôn tả. Bỗng, một lão nhân có năm chòm râu dài, hai mắt âm trầm ngồi ở đầu bàn đứng lên nói : - Các vị huynh đệ, xin hãy ăn uống trƣớc rồi hẵng cùng bàn đại kế. Nào, nào, lão phu kính các vị một chung! Đoạn đƣa tay cầm lấy chung rƣợu trƣớc mặt lên, ngửa cổ uống cạn một hơi, nhƣng bàn tay cầm chung thoáng hơi run rẩy. Những ngƣời khác thẫn thờ đứng lên, nâng ly uống cạn rƣợu, ai nấy đều nhƣ kẻ mất hồn. Lão nhân râu dài hít sâu một luồng chân khí, hắng giọng nói : - Lão ngũ, tin tức có chính xác không? Đoạn đƣa mắt nhìn về phía một lão nhân tuổi trạc lục tuần, má phải có một vết sẹo ngồi phía bên phải. Những ngƣời khác cũng đƣa mắt nhìn vào mặt lão nhân mặt sẹo, trên mặt mọi ngƣời đều lộ ra một chút vẻ hy vọng. Lão nhân mặt sẹo thẫn thờ gật đầu : - Hoàn toàn chính xác! Ba bốn ngƣời đồng thanh hỏi : - Nghe ai nói vậy? Lão nhân mặt sẹo đứng phắt dậy : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn - Các vị sợ chết, chẳng lẽ lão phu không sợ sao? Chính mắt lão phu đã trông thấy... Lão nhân râu dài rúng động cõi lòng, buột miệng nói : - Lão ngũ... đã chính mắt trông thấy ƣ? Nhƣ thế nào? Lão nhân mặt sẹo lúc này dƣờng nhƣ tinh thần không còn chịu đựng nổi nữa, bỗng cƣời vang nói : - Họ dùng tay tự móc lấy tim gan mình...ha ha... Mọi ngƣời nghe xong thảy đều lộ vẻ kinh hãi, thừ ngƣời ra nhìn lão nhân mặt sẹo. Lão nhân râu dài lẩm bẩm : - Một đứa bé con mà có đƣợc bao công lực, sao hắn lại có thể buộc Trƣờng Giang tam kiệt tự móc tim gan thế nhỉ? Điều này... thật không thể tin đƣợc! Mặc cho miệng lão cố phủ nhận, nhƣng nỗi ám ảnh trong lòng vẫn không tiêu tan bởi những lời phủ nhận ấy. Nỗi khủng khiếp đã bao phủ cả đại sảnh, mọi ngƣời thảy đều có cảm giác tƣ nguy, không khí ngột ngạt đến tột độ. Đột nhiên, hai tiếng cƣời âm trầm vang đến tai hệt nhƣ tia chớp từ ngoài bờ tƣờng vọng vào. Liền theo đó bóng đỏ thấp thoáng dừng lại trƣớc cửa đại sảnh. Những ngƣời trƣớc đại sảnh lòng đang khiếp hãi, thảy liền giật bắn ngƣời. Mấy mƣơi ánh mắt hãi hùng đều hƣớng ra cửa đại sảnh. Lập tức, mọi ngƣời đều giật bắn lên một lần nữa. Thì ra ngoài đại sảnh đã xuất hiện hai lão nhân tóc bạc mặc áo bào đỏ và khăn đỏ che mặt, một cao một thấp, qua ánh mắt sáng quắc cũng đủ rõ nội công của họ đã đạt đến trình độ đăng phong tạo cực. Điều khiến mọi ngƣời kinh ngạc hơn hết là hai lão nhân áo đỏ trong tay đều có xách hai chiếc đầu lâu bên bết máu. Ngƣời áo đỏ bịt mặt thấp hơn đứng bên phải cất giọng sắc lạnh nói : - Tần Hoài ngũ nghĩa, lão phu phụng mệnh đến đây lấy thủ cấp của các ngƣơi! Lão nhân râu dài lòng thoáng trầm xuống, lớn tiếng nói : - Lão phu năm ngƣời đã phạm tội gì mà phải chịu hình phạt bị cắt thủ cấp chứ? Ngƣời áo đỏ bịt mặt cao hơn đứng bên trái lạnh lùng nói : - Các ngƣơi tội lớn bằng trời, không sao kể xiết. Nạp mạng đi thôi! Lão Tam trong Tần Hoài ngũ nghĩa lạnh lùng nói : - Hai ngƣời phụng mệnh của ai? Ngƣời áo đỏ thấp cƣời khảy : - Các ngƣơi chƣa xứng để hỏi! Sao còn chƣa tự động thủ, chả lẽ phải để lão phu ra sức sao? Lúc này mọi ngƣời trong đại sảnh đã biết đối phƣơng không phải là kẻ họ e sợ liền tức cảm thấy nhẹ ngƣời, cùng nhau buông tràng cƣời, hiển nhiên chẳng xem hai ngƣời đứng trƣớc mặt ra gì. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn Lão nhân râu dài cƣời to nói : - E rằng hai ngƣơi chƣa đủ khả năng. Ha ha...! Ngƣời áo đỏ đanh mặt, mắt rực lên vẻ ghê rợn. Tay phải vung lên, một bóng đen bay thẳng vào ngực lão nhân râu dài, nhanh nhƣ chớp nhƣng không có ám kình. Lão nhân râu dài buông tiếng cƣời, đƣa tay đón lấy nhìn, kinh hãi la lên : - Ồ! Đây chính là Huyền Hạc đạo trƣởng ƣ? Ngƣời áo đỏ cao lạnh lùng nói : - Các ngƣơi tự xét mình võ công cao hơn Huyền Hạc hay không? Tần Hoài ngũ nghĩa cùng đƣa mắt nhìn nhau. Họ thật không ngờ võ công cao thâm nhƣ Huyền Hạc đạo trƣởng mà cũng táng mạng trong tay hai ngƣời này. Lão đại trong Tần Hoài ngũ nghĩa cúi xuống xem xét đầu ngƣời trong tay một lúc bỗng kinh hoàng nói : - Tôn giá là Thiên Thủ Nhân Đồ ƣ? - Thiên Thủ Nhân Đồ?!.... Tất cả mọi ngƣời trong đại sảnh cơ hồ đều buột miệng kêu lên. Ngƣời áo đỏ cao ngửa mặt cƣời vang : - Ha ha... đã biết lão phu đến đây các ngƣơi còn định phản kháng ƣ? Ha ha... Tiếng cƣời đầy vẻ ghê rợn và đinh tai nhức óc. Lão nhân râu dài thoạt tiên vẻ mặt căng thẳng, song chợt động tâm, vung tay ném đầu ngƣời đi và cũng cƣời vang nói : - Bọn lão phu tuy võ công kém xa các hạ, nhƣng... - Nhƣng sao? - Nhƣng lão phu cam đoan hai ngƣời không dám động đến một ngọn cây cọng cỏ trong trang viện này! Hai lão nhân áo đỏ cùng nhau giận dữ gầm lên : - Ngƣơi hãy xem lão phu có dám hay không? Đoạn vừa định tung ngƣời lao tới. Lão nhân râu dài vội thò tay vào lòng lấy ra một chiếc ngọc bài chạm trổ tinh xảo, giơ lên cao nói : - Hai ngƣời hãy nhìn xem đây là gì? Hai ngƣời áo đỏ ngẩng lên nhìn, liền kinh hãi la lên : - Ồ! Dao Trì lệnh! Đoạn vội vã quay ngƣời, phóng đi nhanh nhƣ chớp. Trong khi ấy, trên một ngọn cây to ngoài sân vang lên một tiếng cƣời khảy, nhƣng không một ai phát giác. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn Mọi ngƣời trong đại sảnh thấy hai lão ma sát nhân đã sợ hãi bỏ chạy, nỗi lo sợ trƣớc đó bất giác lại dâng lên trong lòng. Lão nhân râu dài bỗng đƣa mắt nhìn lão nhân mặt sẹo nói : - Lão ngũ, có lẽ kẻ giết Trƣờng Giang tam kiệt chính là Thiên Thủ Nhân Đồ! Lão nhân mặt sẹo nghe vậy thoáng động tâm, song vẫn hoài nghi nói : - Nhƣng theo lời mấy ngƣời cùng đi với Trƣờng Giang tam kiệt thì đó là một thiếu niên áo đen! Lão tam tiếp lời : - Ngƣời có thể dịch dung mà! Họ cũng là hai ngƣời, vừa rồi cũng là hai ngƣời. Vậy chẳng phải do họ giả trang là gì? Lời phân giải của y cũng khá hợp tình hợp lý, mọi ngƣời đều bất giác nghe lòng nhẹ nhõm. Lão nhân mặt sẹo bỗng thở dài nói : - Cầu mong đây là một sự giả mạo. Ôi, nghĩ khi xƣa chúng ta thảy đều bị ngƣời ta lợi dụng, mãi đến bây giờ cũng chƣa biết ngƣời chủ trì là ai, vậy mà lại phải thay hắn chịu tội! Lão đại vội ngăn lại : - Lão ngũ không muốn sống nữa sao? Đừng quên là năm xƣa chúng ta thảy đều nhúng tay vào... Lão đại trong Tần Hoài ngũ nghĩa vừa dứt lời, bỗng một tiếng cƣời sắc lạnh vang lên trong đại sảnh. Một giọng đanh lạnh nói : - Cho nên các ngƣời thảy đều đáng chết! Mọi ngƣời thảy đều hồn phi phách tán, đƣa mắt nhìn về phía phát ra tiếng nói, trở tay rút lấy binh khí trên lƣng xuống, ngƣng thần chờ đợi. Chỉ thấy một thiếu niên anh tuấn áo đen lạnh lùng đứng nơi cửa đại sảnh, ánh mắt sáng quắc chầm chậm quét qua mặt từng ngƣời. Những ngƣời trong đại sảnh tuy không phải là cao thủ tuyệt đỉnh, nhƣng cũng kể đƣợc là bậc nhất võ lâm. Vậy mà thiếu niên áo đen này đã vào đến tự lúc nào, không một ai hay biết. Lão nhân râu dài, lão đại trong Tần Hoài ngũ nghĩa tay phải nắm chặt Dao Trì ngọc lệnh, trầm giọng quát hỏi : - Các hạ là ai? Tiếng nói đã chút run rẩy. Thiếu niên áo đen chớp mắt hai cái, mặt bỗng hiện sát cơ, giọng sắc lạnh nói : - Nhạc Nhạn Linh! Tuy chỉ có ba tiếng ngắn ngủi, song chẳng khác nào ba mũi tên độc ghim vào lòng mọi ngƣời, khiến họ rùng mình nổi gai ốc. - Nhạc Nhạn Linh ƣ? - Nhạc Nhạn Linh đến từ Ngọa Long bảo ƣ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn - Không sai! Thiếu niên áo đen này chính là Nhạc Nhạn Linh đến từ Ngọa Long bảo. Nhạc Nhạn Linh quét mắt nhìn mọi ngƣời, lạnh lùng nói : - Hẳn các vị đã rõ ý định đến đây của tại hạ. Hãy tự tuyệt đi! Lão nhân râu dài nhìn kỹ Nhạc Nhạn Linh, thầm nhủ : - “Xét theo tuổi tác thì y chẳng thể có đƣợc võ công gì kinh ngƣời mới phải...” Lão nghĩ vậy, những ngƣời khác cũng nghĩ vậy, nỗi lo sợ trƣớc đó cũng giảm dần bởi tuổi tác của Nhạc Nhạn Linh. Ba ngƣời đứng ở hàng đầu nắm chặt binh khí trong tay, mặt lộ vẻ khinh thƣờng, từng bƣớc tiến đến gần Nhạc Nhạn Linh. Nhạc Nhạn Linh vẫn điềm nhiên lạnh lùng nói : - Các vị còn chờ gì nữa? Thốt nhiên, liên tiếp tiếng giận dữ quát lên : - Giết ngƣơi! Đồng thời, ba hán tử cùng lúc lao tới, đao quang kiếm ảnh chớp ngời. Ba món binh khí chớp nhoáng công vào ba nơi tử huyệt trên mình Nhạc Nhạn Linh, xuất thủ cực kỳ hiểm độc. Nhạc Nhạn Linh buông tiếng cƣời mũi, ngƣời vẫn đứng yên bất động. Ba ngƣời đều toàn lực xuất thủ, tốc độ nhanh đến hoa mắt, trong chớp mắt ba món binh khí đều đã đâm đến cách tử huyệt trên mình Nhạc Nhạn Linh chỉ còn chừng năm phân. Đột nhiên, Nhạc Nhạn Linh chớp nhoáng tung ra một chƣởng. Chàng xuất thủ nhanh đến mức mọi ngƣời chỉ thấy tay phải chàng thoáng cất lên mà thôi. Không hề có khí lạnh buốt xƣơng, không hề có kình phong gào thét.... Bỗng ba tiếng rú thảm khốc vang lên, ba ngƣời đã văng bay đến dƣới góc tƣờng cách ngoài hai trƣợng, hồn lìa khỏi xác. - Ồ.... Cơ hồ tất cả mọi ngƣời hiện diện cùng bật lên một tiếng kinh hoàng, thiếu niên áo đen chỉ một cái cất tay nhẹ nhàng đã kết liễu ba mạng ngƣời, thủ đoạn xem ra quá ƣ tàn bạo. Nhƣng nào ai biết cảnh ngộ bi thƣơng của chàng? Nhạc Nhạn Linh chẳng hề màng đến ba thi thể máu thịt nhầy nhụa kia, lại lạnh lùng nói : - Hôm nay đừng ai mong sống thoát khỏi tay Nhạc mỗ! Nỗi khiếp sợ trong lòng mọi ngƣời vừa tiêu tan trƣớc đó giờ đây lại trở về và gia tăng gấp bội. Mồ hôi to cỡ hạt đậu từ trên mặt họ từng giọt rơi xuống đất. Bỗng, lão nhân râu dài giơ cao Dao Trì lệnh trong tay nói : - Nhạc Nhạn Linh, lão phu có lệnh trong tay, ngƣơi có giỏi thì hãy hạ thủ thử xem. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn Nhạc Nhạn Linh ngửa mặt cƣời vang : - Kẻ nào Nhạc mỗ muốn giết, dù có lệnh của Ngọc Hoàng Đại Đế trong tay cũng không thể thoát chết! Ha ha... Trong tiếng cƣời đinh tai, từng bƣớc đi vào trong sảnh. Mọi ngƣời không tự chủ đƣợc liên tiếp thoái lui, mắt không chớp nhìn chốt vào Nhạc Nhạn Linh. Dần dần khoảng cách rút ngắn...Tiếng bƣớc chân của chàng lúc này nghe còn khủng khiếp hơn là tiếng chuông đòi mạng. Lão nhân râu dài thấy vậy cả kinh nói : - Ngƣơi dám trái lệnh Dao Trì à? Nhạc Nhạn Linh cƣời sắc lạnh : - Thành thật cho lão biết, lão muốn sống thoát khỏi tay Nhạc Nhạn Linh này, e còn khó hơn lên trời! Dứt lời vẫn tiếp tục tiến tới. Lúc này mọi ngƣời đã lui đến một góc đại sảnh không còn đƣờng thoái lui nữa, trong khi ấy Nhạc Nhạn Linh vẫn từng bƣớc tiến tới. Chó đến đƣờng cùng buộc phải quay lại cắn càn. Mọi ngƣời thấy đã hết đƣờng thoái lui, lòng liều mạng liền nảy sinh. Mấy mƣơi con mắt đều rực hung quang, chòng chọc nhìn vào Nhạc Nhạn Linh. Nhạc Nhạn Linh thoáng động lòng, song mặt vẫn đanh lạnh, hai tay từ từ đƣa lên, lạnh lùng nói : - Các ngƣơi chịu chết đi thôi! Ngay khi Nhạc Nhạn Linh vừa định xuất thủ, bỗng mọi ngƣời giận dữ quát vang : - Chƣa chắc! Rồi thì ùa nhau xông tới, đao quang kiếm ảnh từ bốn phƣơng tám hƣớng ập đến, phủ trùm mọi yếu huyệt toàn thân Nhạc Nhạn Linh, uy thế thật kinh ngƣời. Ngay khi ấy, một thiếu nữ áo lục đẹp nhƣ tranh im lìm đáp xuống ngoài sân. Tiếp theo đó là bốn thiếu nữ trang phục thị tỳ, song họ đã đến muộn một bƣớc. Ngay khi thiếu nữ áo lục chân vừa chạm đất, Nhạc Nhạn Linh đã xuất thủ phản kích. Chỉ thấy thân hình chàng thấp thoáng, hệt nhƣ bóng u linh xông vào làn kiếm quang dày đặc. Tiếp theo, tiếng rú thảm khốc vang lên liên hồi. Trong mƣời bốn ngƣời đã có mƣời ngƣời gục ngã. Mỗi ngƣời đều trúng một chƣởng vào ngực, thất khiếu lƣu huyết chết ngay tức khắc. Còn lại bốn ngƣời vừa thấy đồng bọn táng mạng liền nảy ý đào tẩu, bèn gom hết sức bình sinh tung mình về phía cửa. Nhạc Nhạn Linh lúc này lòng đã ngập sát cơ, đâu để họ đào thoát. Thấy vậy liền quay ngƣời vung chƣởng. Chỉ thấy ánh đỏ lóe lên, bốn ngƣời vừa đào tẩu đến cửa liền cùng rú lên thảm khốc, ngã xuống đất chết ngay. Trong đại sảnh đèn đóm vẫn sáng choang, song giờ cảnh tƣợng đã trở thành địa ngục. Tử thi ngổn ngang, máu chảy lênh láng. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn Nhạc Nhạn Linh buông tiếng thở dài trĩu nặng, thờ thẫn đứng tại chỗ. Chẳng rõ là do tâm sự nặng nề khiến chàng nhƣ vậy hay là thƣơng tiếc cho những ngƣời vừa nằm xuống. Một hồi thật lâu, Nhạc Nhạn Linh mới cất bƣớc đi ra cửa, chỉ nghe chàng xót xa lẩm bẩm : - Nơi đây vốn là cố cƣ của gia đình họ Nhạc mình, nhƣng nay chỉ còn lại mỗi mình Nhạc Nhạn Linh này thôi! Nhạc Nhạn Linh cắm cúi đi đến cửa, chợt trông thấy chiếc Dao Trì lệnh chạm trổ tinh xảo, bất giác cúi ngƣời đƣa tay nhặt lấy. Thiếu nữ áo lục kinh khiếp đến đứng thừ ra ngoài sân tự nãy giờ, vừa thấy Nhạc Nhạn Linh cúi xuống nhặt Dao Trì lệnh, bất giác giật nẩy mình, bèn cũng chẳng màng đến lên tiếng báo trƣớc, tay phải vung lên, một vệt sáng lam bay vút về phía Nhạc Nhạn Linh. Nhạc Nhạn Linh lúc này lòng đang ngổn ngang tâm sự, đâu ngờ đến có kẻ ám toán. Ngay khi bàn tay sắp chạm vào Dao Trì lệnh, “phập” một tiếng, một mũi lam châm đã cắm vào lƣng bàn tay. Cơn đau khiến Nhạc Nhạn Linh tay phải bất giác chững lại, nhƣng không rụt tay về, vẫn vƣơn tới chộp lấy ngọc lệnh. Thiếu nữ áo lục thấy vậy hốt hoảng quát : - Bỏ Dao Trì lệnh xuống ngay! Dứt lời ngƣời đã lao đến gần. Nhạc Nhạn Linh nghe tiếng đã biết kẻ đả thƣơng mình là một thiếu nữ, tức giận đứng phắt dậy hỏi : - Cô nƣơng là ai? Đồng thời đôi mắt sắc lạnh nhìn chốt vào mặt thiếu nữ. Chỉ thấy đối phƣơng toàn thân y phục một màu, mày nhƣ thanh sơn, mắt nhƣ thu thủy, mũi thẳng môi hồng, xinh đẹp tuyệt trần hệt nhƣ Quan Âm trong tranh, lòng bất giác thoáng xao động. Lúc này thiếu nữ áo lục cũng đã nhìn rõ diện mạo Nhạc Nhạn Linh, bất giác mặt ửng đỏ, vội quay nhìn đi nơi khác, lạnh lùng nói : - Các hạ thật to gan, lại dám giết ngƣời đoạt lệnh ngay trong vùng quản hạt của Lệnh chủ. Hôm nay gặp bổn Quận chúa, e rằng các hạ khó thoát khỏi công đạo! Nhạc Nhạn Linh tính vốn cao ngạo, nghe vậy tức giận cƣời khảy : - Dao Trì lệnh tuy khiến võ lâm thiên hạ khiếp sợ, nhƣng đối với Nhạc mỗ chẳng là gì cả. Cớ sao cô nƣơng lại xuất thủ đả thƣơng ngƣời? Thiếu nữ tự xƣng là Quận chúa nói : - Đó là độc châm cảnh cáo của Lệnh chủ! - Độc châm ƣ? Nhạc Nhạn Linh mắt bỗng rực sát cơ, sắc lạnh nói : - Chúng ta không thù không oán, vậy mà cô nƣơng lại hạ thủ tàn độc nhƣ vậy, tƣởng Nhạc mỗ không Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HUYẾT CHƢỞNG THÁNH TÂM Tuyết Nhạn dám giết cô nƣơng sao? Dứt lời, hai tay liền đƣa lên trƣớc ngực. Tiếng nói lạnh tanh của Nhạc Nhạn Linh khiến thiếu nữ áo lục kinh hãi biến sắc mặt, bất giác lùi sau hai bƣớc, ngƣớc mắt lạnh lùng nói : - Dám thì động thủ đi! Nhạc Nhạn Linh không rõ cá tính nàng nên chẳng cảm thấy gì về sự quyết định kỳ lạ ấy. Song bốn nữ tỳ nghe vậy đều giật mình kinh hãi, cùng thầm nhủ : - “Quận chúa sao hôm nay lạ thƣờng thế này?” Nhạc Nhạn Linh song chƣởng đƣa lên mấy lƣợt, nhƣng sau cùng vẫn không sao xuất thủ. Bởi hai ngƣời đâu có thâm thù đại hận gì. Chàng thầm buông tiếng thở dài, cao giọng nói : - Tại hạ dùng lệnh đổi lấy thuốc giải đƣợc không? Thiếu nữ áo lúc không đáp mà lại hỏi : - Các hạ chẳng phải đòi giết bổn Quận chúa đó ƣ? Vì sao không giết nữa? Nhạc Nhạn Linh cƣời nhạt : - Giữa hai chúng ta không có thâm thù đại hận! - Trên mình bổn Quận chúa không có thuốc giải. Chỉ cần các hạ trong hai năm biết ăn năn hối cải, không giết ngƣời nữa, Lệnh chủ tự sẽ phái ngƣời mang thuốc giải đến cho các hạ! Nhạc Nhạn Linh ngạc nhiên hỏi lại : - Hai năm ƣ? Ngƣời lớn tuổi hơn hết trong số bốn nữ tỳ tiếp lời : - Đó là lòng nhân từ của Lệnh chủ! Nếu là ngƣời khác, e rằng các hạ đã mất mạng rồi! Nhạc Nhạn Linh thơ thẩn ngƣớc mắt nhìn trời thầm nhủ : - “Vị Lệnh chủ mình chƣa từng gặp này quả là một ngƣời nhân từ! Vậy là giới giang hồ thật có phúc!” Nghĩ đoạn, đƣa Dao Trì lệnh ra trao cho thiếu nữ áo lục nói : - Trả lại ngọc lệnh cho cô nƣơng, thời gian hai năm đối với Nhạc Nhạn Linh này đã thừa hơn tháng rồi! Thiếu nữ áo lục sửng sốt hỏi : - Các hạ chính là Nhạc Nhạn Linh ƣ? Nhạc Nhạn Linh gật đầu : - Chính là tại hạ! - Lệnh chủ cần gặp các hạ! Hãy theo bổn Quận chúa đi ngay, rất có thể Lệnh chủ sẽ trao thuốc giải cho các hạ! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -