Tài liệu Hủ nữ gaga - mèo lười ngủ ngày

  • Số trang: 551 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 352 |
  • Lượt tải: 0
Itteen

Đã đăng 56 tài liệu

Mô tả:

Bạch Ngưng là một hủ nữ tiêu chuẩn, chính thái (bé trai) thụ, bá vương công, đại thúc thụ, bĩ tử (lưu manh) công… Ai đến cũng không cự tuyệt. Bởi vì hoàn cảnh công tác mang tính chất thuần khiết, trong cuộc sống hàng ngày Bạch Ngưng đem chính mình ngụy trang thành một tiểu bạch thỏ thuần khiết đáng yêu. Nhưng mà, ngày X tháng X năm X, sau khi Đại Boss của Bạch Ngưng ở một hội nghị, một phút bất cẩn mở ra một folder trong MP4 của Bạch Ngưng, tên là “GV”… mọi thứ bắt đầu thay đổi…
Đôi lời có cánh Tòa nhà Quốc tế Lập Đỉnh, khu C-4F, trong phòng hội nghị của tạp chí Ẩm thực thời thượng, một vòng người ngồi chung quanh chiếc bàn tròn màu đen. Chính giữa bàn là một bồn lan quân tử đang tỏa ngát mùi hương vương giả. Tít đầu bàn đằng kia, sếp Tổng đang cúi mình, chăm chú vào chiếc máy tính hiệu quả táo yêu thích của mình. Cuộc họp tuyển chọn chủ đề hàng tháng cho tạp chí tuần tự diễn ra. Sếp Phòng Biên tập đang sôi nổi trình bày dưới ánh đèn huyền ảo, dưới ánh sáng mờ mờ ấy, mọi người dồn hết tinh thần lắng nghe, người trầm ngâm, kẻ gật gù, riêng có tôi cứ ngây đờ ở chỗ cách sếp Tổng không xa, mồ hôi túa đầy lưng. Sếp Phòng đang nói những gì, hồn phách tôi sớm đã phiêu diêu tận trên trời rồi, bởi vì tôi đã phạm một sai lầm chí mạng - tôi quên tài liệu cá nhân phục vụ cho cuộc họp này ở trong USB! Phòng làm việc rộng như thế, ngoài giọng sếp đúng giọng đàn ông nói nhỏ ra, chỉ có tiếng rên hừ hừ gấp gáp của tôi. 6  Mèo Lười Ngủ Ngày Lúc này, vô số đôi mắt đang vô cùng nghiêm túc quan sát dưới ánh đèn mờ. Trên đầu tôi liên tiếp túa ra từng giọt, từng giọt mồ hôi. Trên màn hình, một thư mục đang lồ lộ. Một thư mục ẩn có tên là GV - càng đáng sợ hơn là, con chuột của sếp Tổng đang dần dần tiến gần đến thư mục GV thân yêu của tôi. Sếp cứ từ tốn, thủng thẳng: - Tư liệu hội nghị nằm ở đây hả? Trong phòng họp, một bầu yên ắng. Ngây ngô nửa giây, rốt cuộc vào thời khắc định thần then chốt, không bận tâm đến quy định của công ty, cũng không màng tới hình tượng thục nữ, tôi liều mạng thét lên: - Đừng! Tiếng thét này của tôi dù không khẩn thiết, nhưng ở trong không khí hội nghị vốn căng như dây đàn, bỗng chốc trở nên một tiếng nổ to đùng. Ai nấy hốt hoảng ngoảnh lại nhìn tôi. Tay sếp Tổng nhấp một nhấp… Tách một cái, thư mục mở ra. Cơ thể đã được đại não quyết định, trước khi đồng nghiệp và lãnh đạo kịp nhìn thấy màn hình, tôi quả cảm xông đến trước mặt sếp Tổng, nâng cái máy tính quả táo sếp mới mua một tháng, yêu quý như vợ trẻ, hung hãn đóng sập lại. Pâng! Cái máy tính quả táo lập tức đoản thọ quy tiên. Trong phòng hội nghị, bỗng chốc im phăng phắc. Dường như cả thế giới đã ngủ rồi. Hủ nữ Gaga  7 Chương 1 Hiện tại, chúng ta hãy để thời gian lùi lại đến sáng ngày hôm nay, câu chuyện từ đó mở ra. 10 giờ 07, sáng: Tôi ngồi trong phòng làm việc đẹp long lanh của sếp Tổng, người run cầm cập. Hôm nay, sếp Tổng trông thật khác thường, đầu hói bóng loáng, đôi mắt bé tý nhìn chằm chặp vào tôi, cố làm ra vẻ trầm tư. Tôi nhớ lần trước sếp vốn ôn hòa dịu dàng cũng đã phải phát cáu vì toàn thể nhân viên tòa soạn cùng đồng loạt đưa ra kiến nghị, nói rằng mặt trời mùa hè quá chói mắt, mạnh dạn đề nghị công ty lắp rèm cửa sổ. Thế là sếp Tổng anh minh thần trí của chúng tôi sau khi đấu tranh tư tưởng, rốt cuộc đã gọi Phòng Tài vụ mua rèm cửa sổ - loại trong veo về. Kết quả là mặt trời chẳng che được mấy, suốt mùa hè công ty chìm đắm trong không gian mộng ảo của màu phấn hồng như công chúa baby. Lại lần trước nữa, ông chủ công ty in xông vào cửa đòi nợ, to tiếng rằng giá giấy tăng cao quá, chi phí in ấn cũng 8  Mèo Lười Ngủ Ngày theo đó vọt lên. Sếp Tổng nổi giận đùng đùng, bỏ ra hai ngày động viên Phòng Phát hành tham khảo và tìm hiểu giá giấy khắp nơi, tiếp đó dùng những số liệu đó để vạch rõ thủ đoạn giá giấy tăng, tăng giá in của ông chủ nhà in. Cùng bày ra trên mặt bàn hôm ấy, còn có cả bức ảnh chụp lén ông chủ nhà in và người tình bí mật. Dưới sức ép vô hình sừng sững ấy, ông chủ công ty in mất hết thể diện gửi cho tòa soạn tạp chí một lô giấy loại tốt nhất rồi lẳng lặng lủi mất. Rồi những lần trước, trước nữa, trước nữa nữa….. Để giữ được tiền, sếp Tổng của chúng tôi sẵn sàng khí thế phừng phừng uy hiếp mọi kẻ trái ý với mình. Lần này, nguyên nhân tôi phải đến phòng làm việc của sếp, là bởi hợp đồng lao động một năm đã hết hạn. Một năm nay, làm trợ lý biên tập, tôi luôn luôn cố gắng hết sức, cần cù mẫn cán, không lời oán thán, cả ngày chúi mũi với công việc của mình, khảo hạch của Phòng Biên tập tháng nào cũng từ chín mươi điểm trở lên. Theo trình tự, khi hợp đồng hết hạn, cũng là ngày tôi được thăng lên vị trí biên tập. Phòng Biên tập, Phòng Hành chính, Phòng Nhân sự, từng tầng cấp một, đơn đề nghị thăng chức của tôi cứ trót lọt trải qua các kỳ xét duyệt và tuyên dương, cho đến cửa cuối cùng…… - sếp Tổng. Tôi xốc lại cổ áo nghiêm chỉnh, linh cảm cửa ải này không lành, thậm chí có khả năng leo cau gần đến buồng còn không ăn được quả. Bởi vì lên chức biên tập, tức là lương của tôi cũng sẽ tăng lên hai mươi phần trăm, chi phí phúc lợi, đãi ngộ cũng tăng lên một mức, chỉ cần liên quan đến vấn đề tiền là sếp Tổng vô cùng mẫn cảm. Hồi lâu, cuối cùng sếp Tổng cũng stop ánh mắt hình viên đạn vào tôi, mở miệng nhà quan có gang có thép: Hủ nữ Gaga  9 - Tiểu Bạch này, năm nay, có hài lòng với công việc của mình không? Tôi oán thán ngầm lườm sếp một cái, thật là thâm hiểm. Nếu tôi nói không hài lòng, thì việc thăng chức sẽ miễn bàn; nhưng nếu tôi nói hài lòng thì lại thể hiện là bản tiểu thư đây tự phụ. Vậy là tôi mím môi cười một nụ, né tránh vấn đề: - Dạ em còn chưa tốt nghiệp đã vào làm ở công ty, trong thời gian một năm đã học được rất nhiều thứ. Ở Phòng Biên tập, Trưởng phòng Lý Tử Nho và các anh chị biên tập đối với em rất tốt, hết lòng hết sức dạy bảo cho em. Tuy là ở một số phương diện em còn khiếm khuyết nhưng vẫn được mọi người đánh giá không tồi, khiến em thấy tự tin ạ. Mau chóng nói cho hết đoạn văn, tôi thở ra một hơi dài, hổn hển! Nói như vậy, vừa khẳng định được năng lực của mình, lại vừa không tỏ ra cao ngạo. Tôi chờ xem sếp Tổng sẽ nói thế nào. Ai ngờ, sếp Tổng thoắt cái dẩu mỏ nở một nụ cười giảo hoạt, tôi còn chưa kịp bụng bảo dạ là không hay rồi, thì sếp đã mở miệng: - Nói vậy là Tiểu Bạch còn phải học rất nhiều phải không? - Em….. - Tôi nhớ là kỳ trước cô soát chữ cuối cùng vẫn sai ba chỗ. - Em…… - Tiểu Bạch ơi Tiểu Bạch, cẩn thận chứ! Cẩn thận là gì, cô có biết không? Đó là nền tảng nhất thiết phải có để làm báo. Cô nói xem, nếu danh tính của lãnh đạo quốc gia hoặc khách hàng mà sai đi nửa chữ, thì ai chịu trách nhiệm đây? - Em………. 10  Mèo Lười Ngủ Ngày - Ai dà, tôi nhớ là cách đây chưa lâu, có một cô gái cũng tuổi như cô làm trợ lý biên tập ở công ty, vì Hồ Bắc đánh sai thành Hồ Nam, khiến khách hàng mất một khoản chi phí quảng cáo lớn, công ty tổn thất tới một trăm ngàn, một trăm ngàn! Tôi không còn thốt ra em nữa. Sếp Tổng quả là luôn luôn có bản lĩnh khiến cho người ta không thể nào lưu thông được ngôn ngữ. - Các cô còn trẻ con, hiện giờ rất là nông nổi, quá ư khinh suất, làm việc nhất định phải thực tế, nhất định phải cẩn thận, biết không? Cái lỗi lớn nhất của các cô là luôn nghĩ rằng mình đúng. Nhất thời, tôi nước mắt dàn dụa. Ông chủ, vì sao ông không chịu để cho con người ta được nói cho hết vậy? Kỳ thực, điều tôi muốn nói là dù không được tăng lương, nhưng vẫn có thể thăng chức trước cho tôi, coi như là khẳng định cố gắng làm việc một năm qua của tôi, được không? Sếp vẫn cứ thao thao bất tuyệt, đã từ vấn đề sai sót khi soát chữ chuyển sang vấn đề chế bản, tiếp đó là phối hợp các vấn đề cấu tứ văn chương với các phòng ban. Vậy là, một cuộc đối thoại từ việc thăng chức cuối cùng đã chuyển sang bài huấn dụ của sếp Tổng về vấn đề cuộc sống. Tôi không còn nước mắt mà chảy nữa. - Tiểu Bạch, đã hiểu rõ chứ? Tôi ngây ngô gật đầu. - Được rồi - Sếp gật đầu hài lòng, đôi mắt tỏa ra vẻ tự mãn - Đã như vậy, thì về làm việc tiếp đi. Hai giờ chiều họp hội nghị. Hủ nữ Gaga  11 Tôi đứng dậy đi ra khỏi phòng sếp, trong tích tắc bước đến cửa, đột nhiên ý thức một vấn đề then chốt: rốt cuộc tôi tới làm gì? Câu hỏi ấy cứ ám ảnh tôi cho đến khi có cuộc hội nghị buổi chiều, nơi mà tôi đã phạm sai lầm lớn của cuộc đời. Cái sai lầm nghiêm trọng này chỉ xếp sau cái sai lầm hồi nhỏ, khi tôi vội vàng cướp cái đồ chơi xe ô tô sắt của tôi từ tay em họ tôi khiến chúng tôi va vào nhau đến nỗi trán đứa nào cũng tím bầm và rỉ máu. 2 giờ chiều: Thành phần tham dự: Một sếp lớn, năm vị biên tập gái đẹp trai tài, bảy vị phóng viên khủng long bò sát. Chủ đề hội nghị: thảo luận về chủ đề lớn của kỳ tạp chí tiếp theo Hình thức hội nghị: Phòng Biên tập, Phòng Phóng viên lựa chọn trước vài ba chủ đề, sau khi mọi người thảo luận thì sếp lớn quyết định kỳ tới sử dụng chủ đề nào. Giải thưởng của hội nghị: Chủ đề của Phòng nào được chọn dùng thì phòng đó thực hiện bản thảo kỳ tới. Thêm nữa, tiền thưởng của Phòng đó tháng này sẽ được nâng lên hai mươi phần trăm, lương làm thêm giờ cũng được tăng năm mươi phần trăm, chi phí đi lại, điện thoại được tăng năm mươi phần trăm. Phòng nào liên tục bảy kỳ chủ đề được chọn dùng, tiền thưởng cả năm sẽ được tăng không phẩy năm phần trăm. Tôi thường nghĩ, chế độ giải thưởng mà sếp Tổng đặt ra ban đầu đã suy thoái đến vậy sao? Rốt cuộc là để đề cao tính lao động tích cực của nhân viên hay là thúc đẩy tính cạnh tranh lương thiện giữa các phòng? 12  Mèo Lười Ngủ Ngày Mỗi lần mở hội nghị tuyển chọn, nói chung là thời điểm đau khổ nhất của sếp Tổng, và hưng phấn nhất của tôi. Nguyên nhân rất đơn giản, Phòng Biên tập và Phòng Phóng viên vốn không thuận mắt nhau, nên khi chọn lựa toàn công kích nhau, giữa hội nghị chèn ép nhau đến độ đỏ mặt tía tai, to tiếng kịch liệt. Một lần đáng sợ nhất, nữ phóng viên Mít Ướt đi giày cao gót chín phân đứng phắt lên ghế thì tình hình có thể tưởng tượng là hoành tráng đến thế nào. Còn lần này, nếu tôi không nhớ nhầm, nếu Phòng Biên tập lại được chọn chủ đề thì chúng tôi sẽ liên tiếp sáu lần đoạt giải quán quân. Vì vậy, hội nghị hôm nay vô cùng kịch liệt. Xán Xán - Phòng Biên tập: Chủ đề tuyển chọn đầu tiên của chúng ta kỳ này là đánh giá bối cảnh của nguy cơ tiền tệ, và quá trình thay đổi của kết cấu tiêu phí thị trường cùng với bối cảnh của lệnh cấm rượu, giải phẫu hiện trạng của doanh nghiệp ăn uống….. Mít Ướt - Phòng Phóng viên: Xí, chủ đề lựa chọn như thế mà cũng đưa ra để nói? Xin thôi đi, lệnh cấm rượu đã ban hành gần hai tháng rồi, bây giờ mới bàn đến thay đổi như thế nào thì tạp chí đối thủ của chúng ta đã làm từ trước lâu rồi! Hoàng Mao Cẩu - Phòng Phóng viên: Chính thế, người trong cuộc còn không cười cho thối mũi ấy à! Tiểu Duy - Phòng Biên tập: Không… không đúng! Tôi, chúng tôi, hiện… hiện….. Mít Ướt - Phòng Phóng viên: Hiện… hiện… cái gì? Bạn cùng lớp Duy ơi, trước hết bạn hãy luyện nói cho hội nghị lần sau đi đã! Hủ nữ Gaga  13 Dứt lời, cả hội nghị cười ông ổng. Tiểu Duy đáng thương đỏ mặt, cúi gằm. Xán Xán thấy vậy, tiên phong đập bàn đứng dậy: - Các người như vậy là công kích cá nhân! Hiểu Tại - Phòng Phóng viên: Ai công kích cá nhân? Chúng tôi lấy việc bàn việc, đến nói mà cậu ấy còn nói không nên lời thì thảo luận chủ đề với chúng tôi sao được? Xán Xán - Phòng Biên tập (cười nhạt): Công phu viết chương trình của Tiểu Duy là rõ ràng. À, phải rồi, Mít Ướt, cậu có nhớ khách hàng tháng trước yêu cầu đích danh Tiểu Duy viết phần mềm cho họ, ai đã cong đuôi chạy đến Phòng Biên tập chúng tôi như chó đòi ăn không nhỉ? Nghe vậy, Mít Ướt tối sầm mặt. Thấy tình hình đó, tôi khó có thể cẩn thận nén lòng mà không xông tới. Mít Ướt vào công ty trước chúng tôi nửa năm, ngoại hình lại cao ráo xinh đẹp, mau chóng thăng tiến, được gọi là hoa khôi tòa soạn, vẻ rất kênh kiệu. Kỳ thực, cá nhân tôi cảm thấy vẻ đẹp của Mít Ướt rất nông cạn, thuộc loại càng nhìn càng nhạt, vả lại khi không hóa trang thì không dám bước ra khỏi cửa. Đặt bên cạnh nhau để thấy, Xán Xán sang trọng quý phái, so với Mít Ướt thì Xán Xán ăn đứt. Xán Xán đang định mở mồm thì tiếng sếp Tử Nho từ phía sau vang lên ôn tồn: - Xán Xán, ngồi xuống. Xán Xán nhướn mày, ước chừng vừa rồi cũng đã chiếm thế thượng phong, nên lúc này yên tâm ngồi xuống. Nhưng câu cuối cùng của sếp lại khiến Xán Xán đột ngột hóa đá: - Trong hội nghị mà thảo luận nội dung gì không liên quan đến hội nghị, trừ tiền thưởng tháng hai trăm tệ. 14  Mèo Lười Ngủ Ngày Xán Xán cứng lưỡi, đang ngoạc mồm còn chưa kịp phản bác thì sếp Phòng Biên tập Lý Tử Nho - bậc mẹ hiền vợ đảm đã dịu dàng, lương thiện đẩy đẩy gọng kính vàng, thêm một lần dịu dàng cất tiếng: - Cãi lời lãnh đạo, trừ thêm một trăm tệ. Xán Xán hoàn toàn tắt điện, tôi - một trợ lý biên tập cỏn con, muốn thực thi nguyện vọng ném đá giấu tay mà cũng hoàn toàn tan như bong bóng. Sếp Tử Nho thấy hội nghị đã được điều hành tốt, nói tiếp: - Lý do lúc này mới đưa ra chủ đề lệnh cấm rượu là vì, hai tháng trước, khi chính sách mới ban hành, một số bài của các đối thủ cạnh tranh lớn cũng chỉ là phán đoán. Nhưng lần này, chúng tôi qua hai tháng đã có thể phân tích và chứng minh được quá trình thay đổi sau hai tháng, sức thuyết phục mạnh hơn hẳn so với tạp chí đối thủ. Dứt lời, toàn thể hội nghị bỗng chốc lặng như tờ. Sếp Tử Nho không hổ danh là sếp, chỉ hai ba câu mà chinh phục ngay Phòng Phóng viên. Tôi đánh mắt liếc vị Trưởng Phòng Phóng viên tuấn tú phong độ mới nhậm chức chưa lâu, chỉ thấy anh ta bình thản điềm tĩnh, môi hơi mím nhè nhẹ, tuyệt không phản bác một câu nào. Sếp Tử Nho quay sang tôi, nói: - Bạch Ngưng, mở tài liệu slide show đã chuẩn bị trước ra đi, tôi sẽ trình bày một lượt với các vị lộ trình của chủ đề được chọn này. Tôi nhổm mông gật đầu, vội vã cắm USB vào máy tính, đang chuẩn bị chạy file .ppt, thì thấy sếp Tổng đã nhanh hơn tôi một bước, tay đặt vào chuột, lách tách lách tách chạy tìm tài liệu. Tôi im lặng ngóng mắt vào màn hình máy tính mờ Hủ nữ Gaga  15 ảo, đang nghĩ xem có cần chỉ cho ông ấy file nằm ở đâu không, thì nhìn thấy một thứ kinh khủng hiện ra. ….. Cái thư mục này….. …… Cái thư mục ẩn này…. ……. Cái thư mục ẩn có tên GV1 này……… Điều khiến người ta kinh hoảng hơn là con chuột trong tay sếp Tổng đang chạy gần đến cái thư mục GV. Sếp Tổng thong thả: - Có phải ở đây không? Trong phòng hội nghị, một bầu không khí im lìm. Vô số đôi mắt trong veo dồn lên màn hình mờ ảo, vô số đôi mắt hướng vào con trỏ đang sắp mở thư mục GV. - Không cần đâu! Tôi thét lên kinh hãi, tay sếp nhấp một cái. Thư mục đã mở ra. Cái thế giới này, bi ai thay! 1 GV: gay video, chỉ loại phim đồng tính nam. 16  Mèo Lười Ngủ Ngày Chương 2 Hủ nữ, hay còn được gọi là hủ nữ tử, cách gọi này có nguồn gốc từ Nhật Bản, vốn có ý nghĩa là các cô gái potay.com, hết cách chữa trị. Đến nay, hủ nữ được dùng để chuyên chỉ những cô gái mê thói BL1, tức là huyễn tưởng về tình yêu giữa những anh chàng đẹp trai với nhau. Đối với một hủ nữ sáng giá, thì những phiền phức chưa chắc đã ít hơn so với các hủ nữ bình thường. Ví dụ nhé, bạn cần phải thường xuyên đề phòng các bậc phụ mẫu, để tránh việc các cụ biết bạn thuộc trường phái BL, nếu không, các cụ lại suy diễn là con mình có vấn đề về giới tính, rồi từng giây từng phút sẽ để mắt đến bạn, kết quả là bạn sẽ bị cưỡng bức phải tiếp xúc, gần gũi với người khác giới đó. Một ví dụ khác, bạn cần phải thường xuyên kiềm chế nỗi đam mê của bản thân, để tránh sa vào tình cảnh đang đi 1 BL: viết tắt của boys’love, một dạng tiểu thuyết nói về tình yêu đồng tính nam, phổ biến ở Nhật Bản. Hủ nữ Gaga  17 ngoài phố mà thấy hai chàng đẹp trai tuấn tú tình tứ nắm tay nhau thì mê muội đến độ rớt cả nước miếng, rồi cứ lẽo đẽo bám theo chân họ, hậu quả là bị hiểu lầm là đồ si tình. Lại ví dụ nữa nhé, bạn cần thường xuyên tự nhắc mình lý trí, để tránh sơ xảy đến mức bắt đầu tỉ tê khuyến khích bọn bạn nam vây quanh đi tìm lấy người đàn ông tốt mà kết hôn. Thêm ví dụ nữa này, khi ở giữa đám con trai YY1 và đám con trai khác nói chung, bạn không được để lộ nụ cười ẩn ý để tránh bị người ta ngộ nhận đấy. Còn nếu bạn làm việc trong môi trường cực kỳ thuần khiết, thuần khiết đến độ bạn không thể không tự ngụy trang mình thành một cô thỏ nhỏ ngây thơ trong trắng ở đời thường, thì thật giống quá cơ - đó chính là Bạch Ngưng tôi đây. Nhớ có lần họp Phòng Biên tập, vị Biên tập viên cao cấp của phòng tôi là Tiêu Phù nói: - Các bạn có biết không? Ở Thành Đô có đôi nam trung niên lấy nhau đấy! Sếp Lý Tử Nho gật đầu: - Đúng đó, hôm qua tôi vừa xem báo thấy nói thế. Xán Xán góp lời: - Chúa ơi, thế giới này điên mất rồi! Tiểu Duy: - Như vậy… vậy là… chẳng phải họ quá dũng cảm, không … không sợ… dư luận xã hội ư! Tất cả lặng đi, dồn ánh mắt vào tôi. Nuốt vội nước miếng, tôi hiểu là mình cũng phải phụ họa lấy vài câu, cho nên nén lòng, mở to đôi mắt long lanh nước thốt lên lạ lẫm: 1 YY: biến thái. 18  Mèo Lười Ngủ Ngày - Thật sao ạ? Nhưng mà hai người đàn ông thì làm sao mà lấy nhau được ạ? Nói xong, tôi lập tức cảm thấy khinh bỉ mình thế chứ, đã là sói thì vì cớ gì phải giả dạng khác chứ! Hai người đàn ông lấy nhau, dù có nói thế nào, Bạch Ngưng này trong GV của mình học mãi còn chưa kịp đó chứ! Được rồi, lại tán gẫu về GV vậy! Thứ nhất, tính cho đến lúc này, tôi vẫn không hiểu rõ về sếp Tổng của mình, đường đường chính chính vậy, tại sao lại đặt riêng một thư mục ẩn lén lút ở trong máy tính của mình. Thứ hai, tôi không thể tưởng tượng nổi, nếu toàn thể đại biểu tham dự cuộc họp nhìn thấy hình ảnh cơ thể hai người đàn ông quấn riết vào nhau cùng với những âm thanh rên rỉ háo hức, thì ở dưới hội nghị sẽ như thế nào. Thứ ba, việc đã trôi qua nhiều năm, thế mà tôi vẫn vô cùng phục mình đã có được dũng khí và trí khôn vào lúc ấy. Trong chớp mắt, khi thư mục mở ra, tôi, cái khó ló cái khôn, lao về phía máy tính của sếp lớn, đóng sập màn hình máy tính lại. Màn hình lập tức tối đen, cả hội trường đột ngột im phăng phắc. Não tôi không thể hoạt động, tay cứ đờ ra nắm lấy cái ổ điện, tim đập thình thịch, chỉ nghĩ được mấy chữ may quá, may quá. May quá là tôi chưa để bí mật của mình bị người công ty phát hiện. May quá là tôi chưa bị đồng nghiệp coi là quái vật. Hủ nữ Gaga  19 May quá là tôi đã kịp rút nguồn điện ra rồi. May quá là tôi đã kịp close màn hình máy tính đó lại… Ôi! Hồi lâu sau, từ phía bên trái sếp Tử Nho vang lên giọng cười nho nhỏ, một giọng nói đàn ông thanh nhã: - Trưởng phòng Lý, có vẻ như nhân viên của chị không muốn giành được khoản tiền thưởng tháng này rồi. Nghe Trưởng Phòng Phóng viên Nhậm Hàn nói, sếp tôi dường như mây đen vần vũ đỉnh đầu, trên khuôn mặt vốn ngũ quan ngay ngắn đang nở nụ cười đến hổ còn tối mặt, nghiến răng chu mỏ: - Bạch ---------- Ngưng! Tôi có cảm giác một tia chớp đang đánh vèo ngang đầu, bèn nghĩ ngay ra một lý do lọt tai: - À, là thế này, tôi đột ngột nhớ ra, chẳng phải là sắp đến sinh nhật Tổng Biên tập Lưu của chúng ta hay sao? Cái máy tính Quả Táo này hoàn toàn không tương thích với khí chất của sếp Lưu, thế cho nên tôi quyết định giúp Tổng Biên tập đóng lại, sau này sẽ mua một cái gì đó mới hơn. ….. Tôi không biết mình nói sai hay đúng, chỉ thấy cả phòng họp đột nhiên lặng phắc như chết hết cả rồi. Sau việc đó, cậu Tiểu Trịnh ở bộ phận phát hành cho tôi biết, buổi họp của chúng tôi hôm đó khiến nhân viên các ban khác tưởng chừng thế giới này đang ngừng chuyển động. “Trước nay chưa hề có, hóa ra cuộc họp của hai phòng bọn cậu cũng có thể hòa bình thống nhất được như thế, không những không cãi vã mà lại còn yên tĩnh đến mức đó nữa.” 20  Mèo Lười Ngủ Ngày Lúc ấy, tôi nghe mà nước mắt cứ chan chứa. Tiểu Trịnh ơi, cậu làm sao mà hiểu được, để có được mười mấy phút ngắn ngủi tạm thời hòa bình thống nhất ấy, tôi đã phải đổi lại bằng tròn trĩnh hai vạn nhân dân tệ, là tiền lương mười tháng trời làm việc của tôi đó không? Hội nghị đến đấy thì kết thúc. Sau khi bị sếp Phòng và sếp Tổng xỉ vả cho một trận, tôi đứng ở cửa tòa soạn tạp chí, ôm cái máy tính Quả táo, đung đưa trong gió thổi. Đúng là đời quá ác đi! * * * Tòa soạn tạp chí “Ẩm thực thời thượng”, được thành lập năm 1990, có mã vạch theo tiêu chuẩn quốc tế, là tạp chí thuộc tập đoàn kinh doanh ăn uống hàng đầu trong nước, chuyên về nghiên cứu kinh doanh và quản lý các món ăn, quầy bar và nhà hàng. Tạp chí ra mỗi tháng một kỳ. Qua gần hai mươi năm phát triển, tạp chí đã đạt đến quy mô nhất định, trở thành nơi có tiếng nói uy tín về thẩm định chất lượng món ăn, một thương hiệu kinh doanh tin tưởng, một đại lý đáng tin cậy cho độc giả khi muốn biết về đồ ăn thức uống. Hiện tại, tạp chí bao gồm năm bộ phận chủ yếu là Phòng Hành chính, Phòng Biên tập, Phòng Phóng viên, Phòng Phát hành và Phòng Nhân sự, tổng cộng tới hơn trăm con người. Chiều xuống, trong lúc bận rộn tất bật, tôi len lén mở trang QQ1, giao diện Thưởng cúc quần hiện ra lấp lánh. Thưởng cúc quần vốn được gọi là Cúc hoa hậu cung, cứ nhìn 1 QQ: phần mềm dùng để chat tiện ích, rất phổ biến ở Trung Quốc và trong cộng đồng người sử dụng tiếng Trung Quốc. Cũng là website giải trí tổng hợp hàng đầu ở đất nước này. Hủ nữ Gaga  21 mặt chữ mà suy thì biết ngay là nơi hội tụ online của bầy hủ nữ. Có một lần trang này bị quá tải truy cập nên bắt buộc phải đổi tên. Vào thời khắc ấy, tôi vừa online một cái thì đã hối hận muôn phần, bởi vì có ai đó đang phát tán clip tắm chung cùng giới. Trùng Tử - kẻ phát tán clip: [clip] Chu công không mộng mỵ: cha chả! Trùng Tử, cậu lấy ở đâu ra clip này thế? Xem đã mắt phết đấy nhỉ! Thái Địch Hùng (chảy nước miếng): Thêm nữa đi! Trùng Tử: Pà kon đừng nóng ruột, tớ sẽ update từ từ, hì hì! Miên Miên: Các cậu muốn bị đóng cửa hả? Chu công không mộng mỵ: Hì hì, sếp ơi, sếp không cần nóng mặt thế đâu! Pà kon ăn chay lâu ngày, đến giờ tận hưởng một tý, không dám quá đà đâu, chỉ là giải khát chút đỉnh thôi mà! Trùng Tử: [clip] Bạch Ngưng: … Thái Địch Hùng (tức giận): Bạch Ngưng, cậu làm cái gì thế, không biết là cảnh cuối vô đạo đức hay sao hả? Miên Miên: Bạch Ngưng, làm được đấy, cuối cùng cũng có người đứng về phe với quản trị mạng tớ đây chứ! Trùng Tử: Không phải đấy chứ? Bạch Ngưng đang ở chỗ làm hả? Sợ đồng nghiệp nhìn thấy hả? Bạch Ngưng (nước mắt lã chã): Đúng đấy, Trùng Tử, cậu thông minh ghê. Miên Miên: Các cậu vẫn coi là có tớ đấy chứ? Thái Địch Hùng: Có ai bắt cậu chịu hết đâu? 22  Mèo Lười Ngủ Ngày Chu công không mộng mỵ: Ặc ặc, Bạch Ngưng thực ra có thể che màn hình của cậu, đừng có làm ảnh hưởng đến thú vui thưởng thức của bọn tớ chứ! Bạch Ngưng: không phải đâu, tớ đang có trục trặc. Trùng Tử: ? Bạch Ngưng: Các cậu có ai biết chỗ nào bán máy tính nhái mác quả táo không? Tớ cần bản thật giống, giống thật cực kỳ vào, loại không thể phân biệt thật giả được. Tôi nghĩ ra rằng, Thưởng cúc quần đang phát đạt, trong trang có bao nhiêu chị em là cao thủ hacker, tôi hoàn toàn có thể tìm được một bản rởm thôi nhưng gần như xịn, mà trình độ vi tính của sếp tôi ở nhà thì chỉ dừng lại ở mức biết nhấn phím Ctrl+C, đến công ty thì nhẫn nại học thêm được lệnh Ctrl+V, có nghĩa là sếp đã biết past thành công file tư liệu. Các chị em đồng chí tranh nhau nhảy vào tán phét nguyên nhân hậu quả, rồi cả đám phá ra cười nghiêng ngả. Miên Miên: Bạch Ngưng, cậu tài thật đấy! Trùng Tử: Các chị em chúng ta, trước trưa ngày mai, nhất định tớ sẽ giúp cậu tìm ra một chuyên gia, lắp cho cậu một bộ máy không khác gì bọn quả táo ấy. Bạch Ngưng: Ôm Trùng Tử một cái, cậu thật tốt quá! Tối nay tớ quyết định quay lại chuyển hết file GV đi, cất vào USB cho tiện. Dù là file ẩn cũng không an toàn được! Chu công không mộng mỵ: Cậu ngốc quá, ai bắt cậu lấy tên file với thư mục như thế? Chỉ cần gọi tất cả là Nghe nói Anh ngữ bốn cấp thôi. Miên Miên: Bạn học ơi, cậu bị bật xới rồi nhé, hiện nay, tớ chỉ cần nhìn thấy mấy file với thư mục Anh ngữ bốn cấp, Anh ngữ tám cấp là đã muốn oải rồi. Hủ nữ Gaga  23 Trùng Tử: Bạch Ngưng, cậu chuyển file thì nhân tiện chuyển tới hòm thư của tớ để cảm ơn tớ tìm được bản rởm mà như thật cho cậu, được không? Miên Miên: Các cậu chết vì tiền thôi! Quy định của trang bọn mình có phải là miễn phí không? Bạch Ngưng, bao giờ cậu gửi file đây? Thái Địch Hùng: Hì hì, ủng hộ! Bạch Ngưng: Ha ha, đợi chút, tớ chuyển ngay đây! Mười phút sau Miên Miên: Xời ơi, cô Bạch Ngưng này, đã gửi được hay chưa mà không nói tiếng nào thế? Trùng Tử: Chắc bị sếp tóm cổ rồi chăng? Chu công không mộng mỵ: Nghe bảo mạng ở công ty của Bạch Ngưng không ổn định đâu, cả phòng xếp mấy chục con người dùng chung một mạng, lẽ nào vì cô ấy gửi file đó mà mạng toi sao? Thái Địch Hùng: Không phải đâu, cô ấy vẫn online mà. Bạch Ngưng: Tớ không tìm thấy USB. Ngồi trước màn hình máy tính, tôi cuống cuồng vò loạn mớ tóc. Đúng là họa vô đơn chí, đến hôm nay tôi mới thấm thía đấy. Chẳng lẽ năm nay là năm hạn của tôi. Tôi đã lấy hết can đảm rút phứt nguồn điện, đến nỗi liên lụy cả một hội nghị, lại còn hậu quả nghiêm trọng là phá hoại máy tính của sếp. Lẽ nào cái số tôi vẫn như xưa, luôn sống cùng tai ương hay sao? USB của tôi, trong đó tôi ghi mấy trăm tư liệu hủ nữ quý báu của tôi, chẳng lẽ bị vứt đi rồi? Tôi như kiến bò trong chảo, cuống quá đến độ cứng đờ cả chân. 24  Mèo Lười Ngủ Ngày Trong túi, không có. Trên bàn làm việc, không thấy. Ngăn kéo, cũng không. Chần chờ một lát, tôi bám theo cô tạp vụ vào phòng họp tìm USB, cùng lúc ấy có khách không mời mà tới Phòng Biên tập. Xán Xán thấy có người tới thì phát ra tiếng cười nhọn hoắt: - Mít Ướt, sao lại rảnh rỗi mà đến Phòng Biên tập thế này? Lại tìm Tiểu Duy viết phần mềm hả? Tiểu Duy má ửng hồng: - Xán … Xán Xán, đừng có như thế. Tiêu Phù mặt lạnh tanh, ôm một hộp tài liệu to đùng đặt trên bàn của Tiểu Duy: - Trước giờ tan sở hôm nay, lưu trữ toàn bộ cho tôi! Nói rồi, mới quay sang nhìn Mít Ướt đang dựa cửa, thờ ơ nói: - Nếu tìm Tiểu Duy thì hôm nay cậu ấy bận rồi, chắc là không giúp được cô đâu. Mít Ướt đang đứng ngoài cửa chớp đôi mắt mở to, kêu lên: - Ai tìm cậu ấy? Có chị ý! Bạch Ngưng, sếp nhớn của bọn tôi tìm chị đấy. Âm thanh vừa dứt, tôi liền nghe thấy nguyên cả Phòng Biên tập khóc rú từng hồi. Sếp nhớn ư? Trưởng Phòng Phóng viên Nhậm Hàn? Cái người đàn ông mũi dựng chọc trời tìm tôi? Để làm gì? Mít Ướt rũ rũ tóc, trước khi rời đi còn bồi thêm một câu:
- Xem thêm -