Tài liệu Hoàn châu cát cát - quỳnh dao

  • Số trang: 372 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 131 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Hoàn Châu Cát Cát - QUỲNH DAO
Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO QUỲNH DAO Hoàn Châu Cát Cát Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Chƣơng 1 Chƣơng 2 Chƣơng 3 Chƣơng 4 Chƣơng 5 Chƣơng 6 Chƣơng 7 Chƣơng 8 Chƣơng 9 Chƣơng 10 Chƣơng 11 Chƣơng 12 Chƣơng 13 Chƣơng 14 Chƣơng 15 Chƣơng 16 Chƣơng 17 Chƣơng 18 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO Chƣơng 19 Chƣơng 20 Chƣơng 21 Chƣơng 22 Chƣơng 23 Chƣơng 24 Chƣơng 25 Chƣơng 26 Chƣơng 27 Chƣơng 28 Chƣơng 29 Chƣơng 30 Chƣơng 31 Chƣơng 32 Chƣơng 33 Chƣơng kết QUỲNH DAO Hoàn Châu Cát Cát Phần I: Lỡ Khóc Lỡ Cƣời Chương 1 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO Bắc Kinh. Những năm thời vua Càn Long, Tử Vy cùng a đầu Kim Tỏa đến Bắc Kinh đã gần tháng nay và hai ngƣời ngày nào cũng tới trƣớc cổng Tử Cấm Thành, đứng ở đấy chăm chú nhìn vào thành quách lộng lẫy vĩ đại này. Những bờ tƣờng đỏ cao lớn, với những cánh cửa lớn khép kín, bên ngoài là lính canh áo giáp, vũ khí đầy đủ canh chừng không thể lọt. Bên trên những mái ngói đỏ hình vẩy cá hết mái này đến mái khác. Thành rất rộng lớn. Nhiều lúc Vy thắc mắc Hoàng cung là vùng đất Thánh, một cấm địa, hay chỉ là một thứ ảo ảnh? Nơi chỉ có thể nhìn, mà không thể đến đƣợc. Tử Vy đứng tần ngần. Nàng biết là chẳng có cách nào, chẳng có phƣơng thức nào để đi vào đấy, chứ đừng nói là gặp ngƣời mà mình muốn tìm. Và nhƣ vậy, nhiệm vị nàng phải thực hiện gần nhƣ vô vọng. Nhƣng trƣớc đó Vy đã lỡ hứa với mẹ rồi? Khi mẹ gần nhắm mắt, Vy đã trịnh trọng hứa, và cũng chính vì muốn thực hiện lời hứa đó, mà Vy đã bán hết tài sản, nhà cửa ở Tế Nam, để đến chốn Bắc Kinh hoa lệ này. Vy không hối tiếc việc mình đã làm, vì lời hát buồn thảm, mẹ thƣờng hát cứ vẳng mãi bên tai. Núi xa vời vợi, sông vời vợi. Sông và núi cùng xa lắc lơ... Mãi đợi mãi chờ, chờ với đợi, Ngày qua ngày đợi đã mỏi mòn Vậy thì... Không đƣợc! Ta nhất định phải bằng mọi giá, mọi cách để vào đó cho đƣợc! Lúc đó, Tử Vy mới tròn mƣời tám, cái tuổi còn quá trẻ. Nên bao nhiêu suy nghĩ của nàng cũng đều rất vô tƣ giản dị. Tuổi thơ của Tử Vy lại lớn lên trong vòng tay, trong tình yêu tròn đầy Vy đƣợc mẹ nuôi, mẹ dạy và rất ít tiếp xúc với chung quanh, vì vậy tất cả kiến thức nàng có gần nhƣ đều chỉ do mẹ truyền đạt, nên Tử Vy không có đƣợc một ý niệm gì về sự phức tạp của cuộc đời. Con a đầu Kim Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO Tỏa tuy là một đứa ở trung tín, nhƣng nó kém nàng gần một tuổi, vì vậy cũng chẳng giúp ích đƣợc gì. Cũng chính vì kiến thức của Vy đều có đƣợc qua sách vở, nên Vy nghĩ mọi sự việc đều đơn giản. Một lần, tình cờ đi ngang một cơ quan có tên là Thái Thƣờng Tự nơi chuyên chủ quản lễ bộ điển chế của triều đình. Là Vy nghĩ đây, đúng là nơi cần gõ cửa, để gặp đƣợc ngƣời cần gặp rồi, chứ làm sao biết đƣợc, vị quan ở cơ quan này là một ông quan chẳng ra quan, ông ta tên là Lƣơng đại nhân. Một ngƣời gần nhƣ lúc nào cũng vắng mặt ở cửa quan. Chính vì vậy mà mấy lần, Vy dẫn Kim Tỏa đến, xin vào đều đƣợc lính gác cổng từ chối, nói là Lƣơng đại nhân bữa nay bận việc đi vắng. Mãi đến một bữa, Vy nghe nói kiệu của Lƣơng đại nhân hôm nay sẽ đi qua cầu Ngân Đính. Thế là nàng quyết tâm, phải ra chận kiệu để thực hiện ý định của mình Đƣờng xá hôm đó cũng nhƣ mọi hôm rất tấp nập. Tử Vy cùng Kim Tỏa đứng bên vệ đƣờng, lóng ngóng nhìn. Trong tay nàng vẫn giữ chặt một tay đãy. Trong tay đãy đó có hai vật mà Vy quí hơn cả sự sống của mình. Vì nó mà có một ngƣời đàn bà - mẹ Vy - phải sống bên bờ hồ Đại Minh suốt đời hoài phí cả một thời xuân. Tử Vy đứng đó ngóng đợi với nỗi bồn chồn bực dọc. Dòng ngƣời cứ tất bật ngƣợc xuôi. Ai đi qua, cũng có cái đích đến có nơi chờ. Còn nàng, gần nhƣ mù mịt. Khách qua đƣờng, có ngƣời đã qua rồi, vẫn quay lại nhìn hai thầy trò Vy, vì thật ra Tử Vy khá xinh, dù trang phục nam nhi bình dị không cầu kỳ. Nhƣng cái đôi mắt to với hàng mi cong vút buồn buồn, cái nƣớc da trắng nhƣ sữa. Cái phong cách cao quí có cả con a đầu Kim Tỏa bên cạnh nữa. Hai thầy trò nhƣ hai đóa hoa đang xuân. Làm sao chẳng khiến ngƣời chú ý? Đƣờng phố cứ tấp nập, dòng ngƣời tiếp tục trôi. Chợt cái tấp nập bình thƣờng đó, nhƣ bị phá vỡ để trở thành ồn ào hơn trƣớc. Có tiếng ngựa dồn dập. Rồi đầu phố xuất hiện một tốp kỵ mã với những lá phƣớng, có mấy chữ lớn Tránh xa - Nghiêm chỉnh, tiếp theo sau là kiệu của của Lƣơng Đại nhân với hai hàng cận vệ hai bên. Họ đang đi về hƣớng nàng, rầm rộ. Đám ngựa đến đâu, bọn quan lại lớn tiếng hò hét: - Tránh ra! Tránh ra! Không ai đƣợc cản đƣờng Lƣơng Đại nhân! Tránh ra! Tử Vy phấn khởi, hồi hộp vì mục tiêu sắp đạt, nàng nói nhanh với Kim Tỏa: - Cơ hội của chúng ta đến rồi đấy! Kim Tỏa! Mi đứng đây chờ để ta ra cản kiệu nhé! Tử Vy nói xong là chen ngƣời vào đám đông. Kim Tỏa chẳng yên tâm chạy theo. Bọn kỵ binh đã trờ tới, vì đƣờng phố đông ngƣời, nên họ phải đi chậm lại. Tử Vy và Kim Tỏa thừa dịp chen vào, nàng đi nhanh đến trƣớc kiệu quan quỳ xuống. Hai tay nâng cao chiếc đãy: - Lƣơng Đại nhân! Lƣơng Đại nhân! Tiểu nữ có chuyện quan trọng, muốn thƣa cùng Lƣơng Đại Nhân! Mời Đại nhân xuống kiệu, dành cho tiểu nữ một ít thời gian để tiểu nữ trần tình. Lƣơng Đại nhân! Lƣơng Đại nhân! Vì kiệu bị cản đƣờng nên dừng lại. Viên quan trong kiệu có vẻ bực dọc: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO - Ai vậy? Sao dám cả gan chận kiệu chứ? Kéo nó ra đi! - Xéo đi! Có chuyện gì ngày mai đến cửa quan mà trình! Bọn quan quân tùy tùng cũng lên tiếng. Điều này làm Kim Tỏa nổi nóng, nó nói lớn: - Chúng tôi đã đến cửa quan mấy lƣợt, nhƣng ở đấy cứ bảo quan không có đến làm việc. Lƣơng Đại nhân không có mặt ở đấy. Bọn tôi làm sao gặp đƣợc mặt chứ? Một tay tùy tùng trợn mắt: - Lƣơng Đại nhân của chúng ta ngày mai này cƣới vợ cho con trai, rất bận! Rất bận! Suốt tháng này sẽ không làm việc gì cả! Muốn gặp tháng sau gặp! Tử Vy nghe vậy càng lo, cô ta vừa nắm lấy kiệu, vừa nói to: - Lƣơng Đại nhân! Lƣơng Đại nhân! Nếu không có chuyện quan trọng, bất đắc dĩ lắm tôi mới chận kiệu của ngài! Tôi làm chuyện phạm thƣợng này là có lý do. Xin ngƣời hãy nhín chút thời gian, nghe lời tôi trình bày. Xin ngƣời hãy xem những vật này... Vị quan trong kiệu thò đầu ra, lớn tiếng. - Hừ! Cái bọn vô lại nào dám cản kiệu của bổn quan vậy? Mà còn lớn tiếng vô lễ. Không muốn sống nữa ƣ? Tử Vy vừa thấy Lƣơng Đại nhân chịu lộ mặt ra, đã cố gắng vùng quay lại: - Lƣơng Đại nhân! Lƣơng Đại Nhân! Hãy nghe tôi nói, chắc chắn là ngài nghe xong sẽ không thấy uổng công. Xin ngài hãy dành cho tôi một ít thời gian, một ít thôi!... Nhƣng Lƣơng Đại Nhân đã lạnh lùng phán: - Ai có thì giờ để nghe chuyện của ngƣơi chứ? Và quay sang đám tùy tùng, ông ta hét: - Làm gì để mất thì giờ thế? Sao không "dọn dẹp" để kiệu về phủ sớm đi? Rồi ông ta quay ngay vào kiệu. Kiệu đƣợc nâng lên. Đoàn ngƣời ngựa lại tiếp tục hành trình. Tử Vy và Kim Tỏa bị đẩy ngã vào trong lề đƣờng. Đám đông đứng gần đấy thấy vậy, vội bƣớc tới đỡ hai ngƣời lên. Một ông lão lắc đầu, thở dài nói: - Có chuyện oan ức mà ra cản kiệu thì chẳng tác dụng gì đâu. Sao không kiếm ngƣời "lo" có phải dễ hơn không? Tử Vy đƣợc đỡ dậy, đầu óc còn choáng váng. Kim Tỏa đứng gần đấy, không giấu đƣợc bất bình: - Cái tay Lƣơng Đại Nhân này chỉ lo chuyện con trai cƣới vợ, mà nghỉ việc cả tháng. Thế này thì bọn mình làm sao gặp đƣợc ông ta? Tiểu thƣ. Tiền của chúng ta ngày càng cạn kiệt, nếu cứ thế này chắc tiêu mất. Tay Lƣơng Đại Nhân này thật là vô nhân, không dám tin? Hay là chúng ta nhờ ngƣời khác giúp đỡ đi? Một ngƣời khác đứng gần đó lắc đầu nói: - Bọn đại nhân trong cõi đời này đều một lứa nhƣ nhau. Chẳng có tay nào tốt đâu. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO Trong khi Tử Vy cứ hƣớng mắt theo đoàn kiệu càng lúc càng xa dần mà thất vọng, nàng đƣa tay ra sau lƣng thăm dò bị đãy xem còn hay mất, rồi thở ra. Nhƣng một ý nghĩ thoáng qua trong đầu. Vy phủi phủi lớp bụi bậm trên áo, nói với Kim Tỏa: - Đừng sớm nản nhƣ vậy, Kim Tỏa! Chắc chắn là rồi ta sẽ tìm đƣợc cách khác để gặp lại Lƣơng Đại Nhân. Chừng nào không gặp đƣợc, ta mới liệu phƣơng thức khác. Và rồi nhƣ sực nhớ ra điều gì, Vy thích thú nói: - Nghe nói ngày mai nhà Lƣơng Đại Nhân tổ chức tiệc cƣới phải không? Chắc hẳn là phải mời rất nhiều khách... Kim Tỏa chƣa hiểu chủ nói gì, hỏi: - Tiểu thƣ, cô định nói là... Tử Vy gạt ngang: - Mi cứ chuẩn bị giúp ta một phần quà đi, mai bọn ta đến Lƣơng phủ ăn cƣới! Tử Vy nào biết, quyết định đó của nàng, cũng quyết định luôn cả vận mệnh. Bởi vì trong ngày lễ cƣới kia nàng sẽ gặp một ngƣời con gái. Đứa con gái đó có tên là Tiểu Yến Tử. Tiểu Yến Tử chẳng phải nhân vật lớn lao của thành Bắc Kinh mà chỉ là một hạt cát bé xíu trong dòng ngƣời đầy đặc ở kinh thành hoa lệ. Năm đó cô ta cũng vừa tròn mƣời tám tuổi. Và trong cái ngày mà Tử Vy chận kiệu của Lƣơng Đại Nhân, thì tối hôm ấy Yến Tử đã trổ nghề trèo tƣờng khoét vách. Đó là nghề nghiệp chính của cô. Lý do là mai này nhà họ Lƣơng sẽ tổ chức tiệc cƣới. Mà nhƣ vậy thì quà cáp lễ vật hẳn là không nhỏ. Hôm nay Yến Tử phải đến nhà gái trƣớc, thám thính tình hình, xem đồ đạc đáng giá để đâu. Cất nơi nào, hầu hành động, Yến Tử nghĩ. Gả cho Lƣơng phủ hẳn phải có rất nhiều đồ sính lễ? Vì vậy Yến Tử thăm dò từng điểm một. Nhƣng khi đến phòng cô dâu. Đột nhiên Yến Tử nghe có tiếng khóc rất bi thảm. Yến Tử tò mò khoét một lỗ nhỏ nhìn vào. Vừa dán mắt vào lỗ, cô nàng đã giật mình tái mặt. Trời ơi cô dâu đang đứng trên ghế, thò đầu vào vòng định treo cổ. Và Yến Tử quên phắt ngay ý định của mình, nàng đẩy cửa nhảy vào phòng. Vừa chạy về phía cô dâu, vừa hét lớn: - Bớ ngƣời ta! Vào ngay! Vào ngay! Cô dâu đang định treo cổ này! o0o Hôm ấy Lƣơng phủ đang tƣng bừng tổ chức tiệc cƣới. Khách khứa đông tấp nập. Bữa đó Tử Vy cũng có mặt, nhƣng hóa trang thành một thƣ sinh. Kim Tỏa thì biến thành Tiểu đồng. Chuyện hóa trang này với họ khá thƣờng xuyên nên cũng đã quen. Mặc dù cả hai không giống con trai lắm. Lễ cƣới tổ chức rất rầm rộ, khách đông nhƣ lễ hội, nên sự hiện diện của thầy trò Vy, cũng không khiến ai ngờ vực. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO Giữa tiếng trống tiếng kèn nổi lên inh ỏi, kiệu cô dâu đƣợc khiêng vào sảnh đƣờng đàng trai. Tử Vy vẫn ẩn nhẫn chờ đợi. Đợi cô dâu chú rể bái thiên, bái địa, bái tổ tiên rồi đi vào phòng động phòng xong mới tính. Và khi nghi lễ hoàn tất, khi Lƣơng Đại Nhân từ chỗ Cao Đƣờng bƣớc xuống, cùng cậu con trai, mặt mày hớn hở ra đón tiếp quan khách. Không bỏ lỡ dịp may, Vy vội lẫn vào đám đông chen đến gần Lƣơng Đại Nhân. - Lƣơng Đại Nhân. Tử Vy nắm lấy tay áo Lƣơng Đại Nhân gọi, làm ông ta ngạc nhiên: - Cậu là... Tử Vy vội nói nhanh: - Dạ, tôi họ Hạ, tên Tử Vy, có chút chuyện làm phiền Đại Nhân, ngài có thể giành cho tôi ít phút đƣợc không? - Bận quá! Để làm gì chứ? Ngay lúc đó con trai của Lƣơng Đại Nhân đƣa một lão già đến, đẩy Tử Vy qua một bên: - Cha ơi! Triệu Đại Nhân đến rồi nè! Lƣơng Đại Nhân hồ hởi bƣớc tới đón khách, nhƣng Vy không buông tha, đeo theo phía sau, nói với một chút trách móc: - Lƣơng Đại Nhân, đến cửa quan thì không gặp, mà đến tận nhà riêng, thì cũng không đƣợc ông tiếp, chẳng lẽ ông không hề để tâm đến một chút nỗi đau của bá tánh ƣ? Lƣơng Đại Nhân quay qua ngạc nhiên, càng ngạc nhiên hơn khi nhìn rõ đây là cô gái giả trai. - Cô là con gái nhà ai mà ăn mặc kỳ cục vậy? Đi! Đi! Đi! Đi! Đi chỗ khác chơi. Đám đàn bà con gái đều đƣợc đãi đằng hoa viên đằng kia. Cô cứ sang đấy, đừng lẽo đẽo sau lƣng tôi phiền lắm. - Ngài không nhớ tôi là ai ƣ? Ngƣời con gái hôm qua chận kiệu ngài là tôi đấy! Hạ Tử Vy này! Lƣơng Đại Nhân càng ngạc nhiên hơn: - Cái gì? Ngƣơi lại dám trà trộn vào tận đây à? Ông ta chƣa kịp phản ứng gì, thì một tình huống đặc biệt xảy ra, làm không khí nhƣ đảo lộn cả. Ngay lúc đó có một chiếc bóng đỏ chói từ đầu đến chân, phóng vọt ra từ trong nhà. Mọi ngƣời nhìn kỹ bỗng giật mình. Sao lại là cô dâu? Mà cô dâu lại chẳng đội mũ phụng có rèm che mặt. Cô dâu lạ hoắc có nét mặt khá thanh tú, không trang điểm. Trên lƣng cô ta lại có một chiếc bị to, có vẻ rất nặng. Đám phụ dâu, bà mai, gia đinh... thì đuổi theo phía sau, họ vừa chạy vừa hét: - Bắt cô ta lại! Giữ cô ta lại! Đó không phải là cô dâu mà là một kẻ trộm! Và kẻ trộm kia đúng là Tiểu Yến Tử cô ta đang tả xung hữu đột, vừa chống trả vừa chạy. Tình cờ chạy về phía Lƣơng Đại Nhân và... Ầm!... Tiểu Yến Tử đã húc ngã vị quan này. Cảnh hỗn loạn càng hỗn loạn hơn. Khách tham dự đổ xô đến, rồi tiếng la hét... Tử Vy và Kim Tỏa đứng ngẩn ra. Nhƣng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO cảnh trƣớc mặt cũng khá nực cƣời. Cô dâu áo đỏ, bị đẫy trên lƣng, nhảy tới nhảy lui, đám đông thì rƣợt theo nhƣ chơi trò cút bắt. Đuổi mãi mà bắt không đƣợc. Xem ra kẻ trộm cũng là kẻ biết nghề. Lƣơng Đại Nhân vừa ngồi dậy lại bị đụng ngã xuống, ông bực dọc hét: - Chuyện gì kỳ cục thế này? Bà mai vừa chạy theo cô dâu, vừa hét: - Cô dâu mất tích rồi! Cái cô này không phải cô dâu. Không phải tiểu thƣ nhà họ Trình, mà là kẻ cắp! Hãy bắt giữ cô ta lại! Cả phòng nghẹt khách. Chỉ đứng nhìn, đứng hét. Lƣơng Đại Nhân thấy vậy kêu lên: - Cái gì? Cô dâu mất rồi ƣ? Làm gì có chuyện đó? Tại sao để cô dâu đi mất? Bà mai đứng lại: - Dạ, cũng không biết nữa. Tôi vừa bƣớc vào phòng, thấy kẻ trộm mặc áo cô dâu đang gom lấy đồ đạc, nó đã lấy hết đồ quí giá bỏ vào bị đãy sau lƣng, và phóng ra ngoài. Lƣơng Đại Nhân hét toáng lên: - Ngƣời đâu! Hãy mau bắt tên trộm cho ta! Đám gia đinh đƣợc lệnh chạy ùa vào, gậy gộc trên tay. Tiểu Yến Tử nhƣ một chú khỉ nhảy từ hƣớng này sang hƣớng khác, đột phá vòng vây mà vẫn không thoát đƣợc. Ngƣời lại đông quá. Bao đãy trên lƣng cột miệng không chặt, nên đồ đạc trong ấy mỗi lần Tiểu Yến Tử nhảy là rơi vãi tứ tung. Đám thực khách có cơ hội chen nhặt. Thế là khung cảnh càng thêm hỗn loạn. Tiểu Yến Tử nhảy đến đâu còn nhặt châu báu trong đãy ném đến đấy, để cản đƣờng đám gia đinh và hù dọa: - Các ngƣơi tránh ra, đến gần là ta không nhân nhƣợng đâu! Hãy lo nhặt nữ trang đi. Tiểu Yến Tử nói, Lƣơng Đại Nhân bực tức: - Cô dâu chắc chắn là đã bị con ăn trộm này bắt cóc. Bây đâu, hãy bắt giữ nó lại, tra khảo chắc chắn sẽ ra ngay! Đứa nào bắt đƣợc có thƣởng! Đám gia đinh đƣợc lệnh của chủ lại xông tới, hai bên đánh nhau. Tay trộm nữ này hình nhƣ cũng biết võ nghệ nên tránh đòn rất linh hoạt, đôi lúc còn đánh trả. Nhƣng rồi vì cái bao trên vai nặng quá, mà bọn gia đinh càng lúc càng đông nên Tiểu Yến Tử yếu thế dần. Thấy tình hình càng lúc càng bất tiện, Yến Tử quyết định ngay, thế là vừa cởi chiếc bị trên lƣng xuống, mở ra ném tung tất cả, nữ trang vàng bạc ra bốn hƣớng rồi nói lớn: - Các ngƣời hãy xem này, trong nhà tay Lƣơng tham quan này, cái già cũng có. Mà tất cả đều là vật vơ vét của nhân dân. Vậy mọi ngƣời cứ nhặt lấy đi, ai nhặt đƣợc thứ gì là của ngƣời đó. Hãy nhặt đi, nhặt đi! Đừng để hắn ta góp nhặt đƣợc! Đám khách đến dự tiệc, nhìn thấy vàng bạc châu báu tung tóe khắp nơi, không ai không động lòng tham, lúc dầu còn ngại, sau mạnh ai nấy nhặt, còn giành giựt nhau nữa, khung cảnh càng hỗn loạn. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO Tiểu Yến Tử thừa cơ chạy về phía Tử Vy và Kim Tỏa. Vy và Kim Tỏa chẳng có chút cảm tình gì với Lƣơng Đại Nhân, nên cố ý đứng che, để Tiểu Yến Tử phá cửa sổ chạy thoát ra ngoài, mất dạng. Thấy kẻ trộm đã chạy trốn, Lƣơng Đại Nhân nổi cơn thịnh nộ, dậm chân hét: - Phản rồi! Phản rồi! Giữa trời đất này sao có chuyện hoang đƣờng thế này? Toàn lũ ăn hại? Bây đâu? Còn đứng đó làm gì? Phải đuổi theo bắt cho đƣợc tên trộm đó cho ta chứ! Đám đông trong phòng vẫn hỗn loạn. Ngƣời lo nhặt ngƣời sợ liên lụy đẩy nhau bỏ đi, chỉ có kẻ có bổn phận là đuổi theo Yến Tử. Tử Vy thừa cơ này nắm tay Kim Tỏa cũng bỏ ra ngoài. Ra khỏi cổng nhà họ Lƣơng, Tử Vy và Kim Tỏa không hiểu sao lại thấy lòng phơi phơi, mặc dù việc không thành. Tử Vy nói: - Trong cõi đời này cái gì cũng có thể xảy ra cả, chuyện xảy ra trong lễ cƣới hôm nay, ta chƣa thấy bao giờ! - Cái tay ăn trộm nữ kia quả là to gan, tiếc là võ công không thâm hậu lắm, nên phải bỏ về tay không, tiếc thật! Tiếc thật! - Về tay không còn đỡ, chỉ sợ sau này bị tóm lại đó mới là khổ! Giữa lúc đó trên đƣờng có tiếng vó ngựa dồn dập. Hình nhƣ quan binh nhà Lƣơng phủ đang đuổi theo Tiểu Yến Tử. Một tay quan nói to: - Bà con bá tánh hãy tránh ra! Tránh ra! Đừng cản đƣờng để bọn ta bắt trộm. Ở đây có ai trông thấy một cô gái mặc áo đỏ không? Nếu ai thấy mà không chỉ hay chứa chấp khi bắt đƣợc sẽ mang tội đồng lõa. Biết chƣa? Ai biết nói đi! Đám đông đi dƣờng chỉ biết lắc đầu, rồi lảng tránh đi nơi khác. Mấy tay lính xuống ngựa tiến tới Tử Vy và Kim Tỏa, nhìn mặt rồi khoát tay: - Bọn ngƣơi đi đi, đứng đây cản đƣờng làm gì? Không đi thì đứng sang một bên! Tử Vy và Kim Tỏa vội bƣớc tránh lên lề, trên lề có một cái giỏ bội cao. Vy đang đứng tần ngần chợt có cảm giác ai đó đang kéo lấy vạt áo mình, nàng giật mình quay lại nhìn, và suýt kêu lên thành tiếng. Thì ra, tay trộm nữ ban nãy đang trốn trong giỏ! Tiểu Yến Tử cũng đang ngẩng đầu lên nhìn Tử Vy. Cái đôi mắt to đen kia rất sáng. Vy nhìn lại và bất giác thiện cảm ngay. Trong khi đám quan quân đang tiếp tục lục soát. Tử Vy thấy họ đến gần, vội lanh trí ngồi lên giỏ bội, rồi mở quạt ra quạt, nhƣ ngƣời đang đứng hóng mát ngoài đƣờng. Đội quân đến gần hai thầy trò Tử Vy dọ xét rồi lại bỏ đi. Đợi cho tất cả đám quan binh đi mất. Tử Vy mới đứng dậy nói: - Nào bọn họ đi cả rồi, ra đi! Tiểu Yến Tử đứng dậy, vừa vò đầu vừ lẩm bẩm: - Hôm nay xúi quẩy quá! Để cho ngƣời ta ngồi trên đầu nãy giờ, chẳng xui cũng thành xui! Kim Tỏa bất bình nói - Hừ! Chẳng biết điều tí nào cả! Nếu bọn ta xấu không che chắn cho ngƣơi, thì chắc gì ngƣơi đã toàn Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO mạng với đám quan binh kia chứ? Tiểu Yến Tử đứng thẳng, chấp hai tay lại giễu cơt: - Vâng, Tiểu Yến Tử này trong một ngày, đƣợc các ngƣơi cứu mạng những hai lần, nếu không biết ơn thì quá bậy. Vậy thì cảm ơn hai cô. Đƣợc rồi chứ? Tiểu Yến Tử? Tức là con chim én nhỏ. Cái tên hay thật! Tử Vy tò mò hỏi: - Thế sao ngƣơi lại nhận ra bọn ta là gái chứ? Tiểu Yến Tử cƣời nói - Lúc nãy ở lại tại Lƣơng phủ, vừa nhìn là ta biết hai ngƣời là gái ngay. Nếu không, tại sao ta cƣời với ngƣơi? Nhƣng ta khuyên các ngƣơi, đừng có giả trai nữa với nƣớc da trắng thế này, các ngƣời có mặc thế nào cũng đâu có giống con trai? Lần sau nếu có muốn hóa trang, trai tráng hay ông lão, bà cụ, cứ nhờ ta, ta có tay nghề hết biết. Thôi, hẹn gặp lại khi khác nhé! Bây giờ ta phải đi đây. Chào! Tiểu Yến Tử vừa nói, vừa vội cởi bộ áo cô dâu ra, cuộn lại thành một gói rồi khoát tay chào thầy trò Tử Vy định bỏ đi. Vy tò mò: - Này khoan đã, hãy nói cho ta biết, ngƣơi đã đem cô dâu ngƣời ta giấu nơi nào rồi? Tiểu Yến Tử cƣời: - Chuyện này xin miễn tiết lộ, hãy miễn thứ cho! - Ngƣơi bắt cóc cô dâu, trộm cắp tiền của, còn khuấy động cả đám cƣới, khiến cho chuyện cƣới hỏi của nhà Lƣơng phủ bất thành, nhƣ vậy không phải là quá đáng ƣ? Chẳng lẽ ngƣơi chẳng biết là đã gây họa lớn? Đã phạm pháp, rất dễ bị ngồi tù? - Tôi mà làm chuyện phạm pháp à? Các ngƣời có lầm lẫn không? Chẳng qua Tiểu Yến Tử này "giữa đƣờng thấy chuyện bất bình chẳng tha" thôi. Tôi đã vì nghĩa mà hành động cứu ngƣời đó, vậy thì làm gì phạm pháp? Có phạm pháp chăng là hai cha con nhà họ Lƣơng kia... Tiểu Yến Tử phùng mang trợn mắt biện minh, rồi nhìn cái mặt ngơ ngác của Vy cô ta nhƣ hiểu ra, hạ thấp giọng: - À!... Chắc hai ngƣời là ngƣời ở nơi khác mới đến đây, phải không? Tử Vy gật đầu, Tiểu Yến Tử nói: - Vậy thì không thể trách các ngƣơi đƣợc. Mấy ngƣơi đâu biết cha con nhà họ Lƣơng kia họ nào có phải ngƣời đàng hoàng, quang minh chính đại. Họ thấy con gái ngƣời ta xinh đẹp, là bất chấp cái chuyện ngƣời ta đã đính hôn hay chƣa, đồng ý hay không đồng ý, cứ nằng nặc đòi cƣới mà phải cƣới cho bằng đƣợc. Ép nhà họ Trình phải gả ngay. - Làm sao ngƣơi biết đƣợc chuyện đó? - Chuyện này quả là có sự trùng hợp lạ lùng. Tối hôm qua, trong một phút cao hứng, ta đảo qua nhà họ Trình định kiếm một mẻ nhỏ, không ngờ khi đến đấy, lại gặp chuyện tày trời. Ngƣơi biết gì không? Ta gặp cô dâu đang đƣa đầu vào dây thòng lọng, muốn treo cổ, nên ta phải ra tay cứu sống Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO và cái cô Trình tiểu thơ kia mới vừa khóc vừa kể cho ta biết sự việc. Đấy ngƣơi xem, gặp chuyện nhƣ vậy Tiểu Yến Tử này không cứu ngƣời sao đƣợc? Tử Vy kinh ngạc: - Có chuyện nhƣ vậy ƣ? - Ta gạt ngƣơi để làm gì chứ? Còn bây giờ ta đi đƣợc chƣa? - Thế bây giờ Trình cô nƣơng kia ở đâu? Tiểu Yến Tử nhìn quanh, thấy chẳng có ai để ý đến câu chuyện của hai ngƣời, mới hạ thấp giọng tiếp: - Cô ấy đã bỏ đi rồi, đi ngày đi đêm, để thoát đến chỗ an toàn với ngƣời yêu rồi. Vy có vẻ lo lắng: - Liệu cô ta có thoát đƣợc không? Nhà họ Lƣơng chắc chắn sẽ nghi ngờ. Nhƣ vậy sẽ không buông tha, nhà họ Trình rồi sẽ gặp rắc rối! Tiểu Yến Tử nói ra vẻ đắc ý: - Chính vì vậy mà bọn này mới sắp xếp. Giờ này ở nhà họ Trình chắc chắn là đang kiện Lƣơng phủ. Họ đòi phải đi tìm con gái cho họ. Tóm lại lẽ phải đang ở phía nhà họ Trình. Họ có thể đổ cho là Lƣơng phủ đã thủ tiêu con gái họ, đƣợc chứ? Tử Vy lắc đầu: - Ngƣơi đúng là làm chuyện tày trời. Ngƣơi không sợ liên lụy ƣ? - Sợ à? Chuyện bắt tôi đâu có dễ? Mấy ngƣời xem thƣờng tôi quá. Tiểu Yến Tử đây từng nổi tiếng là vô hình, thoắt ẩn thoắt hiện nên chẳng sợ ai, mà cũng chẳng ai giữ đƣợc ta đâu. Kim Tỏa cƣời: - Giờ chẳng có ai ở đây nên mặc tình mi muốn thổi phồng thế nào mà chẳng đƣợc? Đúng không? Tiểu Yến Tử cƣời theo, Tử Vy nhìn Tiểu Yến Tử, cô có đôi mắt dài, mày sậm, trông ra cũng khí phách. Cô ta lại có nụ cƣời rất ngọt, với hàm răng trắng đều. Vy không ngờ rằng một nữ đạo tặc mà cũng xinh đẹp nhƣ thế, nên sinh ra cảm tình. Trong khi đó Tiểu Yến Tử cũng ngắm Tử Vy. Những ngƣời thiếu nữ con nhà khuê các hẳn đại loại nhƣ thế này. Mặc áo giả trai mà vẫn hết sức lôi cuốn, và cứ thế hai ngƣời nhìn nhau. Cảm tình nhau. Nhƣng Tiểu Yến Tử chẳng còn thời giờ nữa. Quanh quân họ đang lùng sục truy nã, phải tìm chỗ lánh nạn ngay, nên Tiểu Yến Tử liếc nhanh xuống gói áo cô dâu cƣời nói: - Cũng may là còn đƣợc bộ áo đắt giá này, chắc bán cũng đƣợc vài quan tiền, không phải về không. Thôi tạm biệt nhé! Và Tiểu Yến Tử không chần chừ, quay ngƣời đi ngay. Tử Vy nhìn theo, lạ lùng. Cái con ngƣời mà trƣớc đây chƣa bao giờ Tử Vy gặp. Sao họ lại sống một cách vô tƣ, tự tin nhƣ vậy? Mặc dù cuộc sống lúc nào cũng cận kề nguy hiểm? Bất giác Tử Vy thấy khâm phục Tiểu Yến Tử ngay. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO Tử Vy đâu biết là sự gặp mặt đó giữa hai ngƣời nhƣ cái duyên tiền định, vì Tiểu Yến Tử sau đó đã đóng một vai trò quan trọng trong quãng đời còn lại của nàng, Tiểu Yến Tử và Tử Vy. Hai ngƣời đến từ hai thế giới khác nhau, hai giai cấp khác nhau nhƣng định mệnh lại trớ trêu cứ cột chặt hai ngƣời. Phải chăng đó là ý trời, để cho bao chuyện lỡ khóc lỡ cƣời xảy ra kế tiếp. QUỲNH DAO Hoàn Châu Cát Cát Phần I: Lỡ Khóc Lỡ Cƣời Chương 2 Tử Vy và Tiểu Yến Tử gặp nhau lần thứ hai, nửa tháng sau đó. Hôm ấy, Tử Vy đang ở trạng thái chán nản. Bởi lẽ đến Bắc Kinh khá lâu rồi, mà công việc phải làm, vẫn chƣa thực hiện đƣợc. Tiền mang theo ngƣời càng ngày càng vơi mà mục đích tìm thân nhân vẫn xa vời vợi, chắc chỉ có nƣớc quay về Tế Nam, tìm ai đó tá túc qua ngày. Kim Tỏa thấy cô chủ nhỏ của mình không vui, nên rủ Tử Vy ra Thiên Kiều dạo mát. Đến Thiên Kiều, mới thấy hết cái tấp nập của thành phố Bắc Kinh. Trên phố, quầy hàng san sát. Lụa là gấm vóc đủ loại hàng tiêu dùng thảy đều bắt mắt. Tử Vy, Kim Tỏa lúc này vẫn cải trang trong trang phục nam. Nhƣng lƣng Tử Vy lúc nào cũng mang chiếc đãy quí hơn sinh mạng bản thân mình. Hai ngƣời đang thả giễu trên đƣờng phố, chợt thấy có đám đông ngƣời tụ tập bên một gánh Sơn Đông, tiếng trống tiếng phèng la cuốn hút làm cả hai tấp vào xem. Thì ra đây là một cuộc tỉ thí, một đôi nam nữ đang khoa tay múa chân, gần đấy trên mặt đất, cắm một lá cờ trắng chữ đen với mấy chữ “Mãi võ lấy tiền chôn cha". Cặp nam nữ đó trai thì mặc áo xanh, nữ mặc áo đỏ rất giống con nhà võ. Họ đang đi nhừng đƣờng quyền khá linh đông. Kim Tỏa chợt kéo nhẹ áo Vy, nói: - Tiểu thƣ nhìn xem, cái tay Tiểu Yến Tử quậy phá lễ cƣới cũng có mặt kìa, đó thấy không? Tử Vy nhìn qua, phát hiện đúng là Tiểu Yến Tử cũng đang có mặt trong hàng khán giả và bất chợt Tiểu Yến Tử cũng quay lại, thế là bốn mắt gặp nhau nhƣng cả hai chỉ cƣời, rồi tiếp tục theo dõi cặp mãi võ. Sau màn múa quyền. Cặp mãi võ vòng tay chào khán giả, rồi ngƣời nam, với giọng Sơn Đông, nói với mọi ngƣời. - Tại hạ họ Liễu tên Thanh, ngƣời xứ Sơn Đông. Còn đây là em gái tại hạ tên Liễu Hồng. Cả hai anh em theo cha lên Bắc Kinh buôn bán. Bất ngờ tiền của bị mất sạch. Cha tại hạ lại ngã bệnh qua đời mãi đến giờ, không có tiền để táng mộ cho cha. Kính mong quý bà con, cô bác, rộng lòng từ bi bố thí Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO chút tiền để chúng tôi an táng cha già, nếu có dƣ một ít tiền làm lộ phí về quê, chúng tôi nguyện kết cỏ ngậm vành cảm ơn quý vị... Trong khi thiếu nữ có tên là Liễu Hồng, nƣớc mắt cũng ràn rụa, cầm chiếc rổ đựng tiền đi vòng quanh khán giả. Khi múa võ, thì đám ngƣời đến xem đứng bu đen nghẹt. Đến chừng xin tiền, thì ai cũng cho tay vào túi, bỏ đi. Tiền xin đƣợc chỉ lỉnh kỉnh vài đồng cắc. Tử Vy nhìn Kim Tỏa, xúc động nói: - Họ cũng là ngƣời Sơn Đông, đồng hƣơng của ta đấy! Kim Tỏa hiểu ý Tử Vy, lắc đầu. Đƣa tay giữ chặt túi tiền của Tử Vy. Ngay lúc đó Tiểu Yến Tử nhảy vào cuộc, cô nàng chụp lấy chiếc phèng la, gõ “Koong! Koong!” rồi dõng dạc nói - Các vị đang đứng đây, hãy nghe tôi nói này! Ngƣời xƣa có câu "Ở nhà nhờ cha mẹ, ra ngoài nhờ bạn bè" Các vị là ngƣời Bắc Kinh, hai ngƣời này là Sơn Đông, nhƣng tất cả chúng ta đều là ngƣời Trung Quốc. Hai ngƣời này cha chết, lại không có tiền táng cha, về quê. Trời lúc nắng, lúc mƣa, chứ đâu có nắng hoài. Họ gặp chuyện thƣơng tâm nhƣ vậy, tôi thấy cầm lòng không đậu. Tôi nghĩ là tất cả mọi ngƣời hẳn cũng giống tôi. Vì vậy, Tiểu Yến Tử này tuy cũng nghèo rớt mồng tơi nhƣng mà... Rồi cô nàng móc trong túi ra mấy đồng bạc, ném vào rổ của Liễu Hồng nói tiếp - Có bao nhiêu tôi góp bao nhiêu, và nếu quí vị thấy ban nãy họ biểu diễn chƣa đáng đồng tiền của quí vị, thì tôi xin phép diễn thêm vài đƣờng võ, chỉ với mục đích giúp hai anh em nhà này sớm trở về Sơn Đông. Nào! Liễu Đại Ca, chúng ta cùng đấu đi, để các vị đây xem rồi cho tiền! Nào! Mời! Và Tiểu Yến Tử đặt phèng la xuống, bái tổ, rồi nhắm ngay ngực Liễu Thanh thoi một thoi. Liễu Thanh vội vã ứng chiến. Hai ngƣời càng đánh càng hăng. Võ nghệ của Tiểu Yến Tử tuy không bằng Liễu Thanh. Nhƣng có lẽ vì Liễu Thanh quá cảm động trƣớc sự hào hiệp của cô gái nên chỉ đỡ chứ không đánh trả. Tiểu Yến Tử là cô gái tinh nghịch, nên lúc đánh cứ hay pha trò. Khi thì giựt nón của Liễu Thanh, khi lại nắm thắt lƣng, lại bẹo má, làm cho Thanh lúng túng đỏ mặt. Tạo nên những tràng cƣời nơi khán giả. Liễu Hồng thừa dịp, mang rổ tiền đi khắp nơi xin tiền. Lúc bấy giờ thì Tử Vy không còn dằn lòng đƣợc nữa, nàng thò tay vào túi áo. Kim Tỏa bối rối can ngăn. - Tiểu Thƣ, tiền chúng ta sắp cạn rồi, mà lại sắp phải đóng tiền nhà nữa... - Nhƣng bọn họ là ngƣời Sơn Đông, không lẽ ta không giúp? Vả lại, muội chẳng thấy Tiểu Yến Tử còn khẳng khái nhƣ vậy ƣ? Ta làm sao có thể đứng yên nhìn cho đƣợc? Tử Vy xúc động nói. Và đặt ngay một nén bạc vào rổ của Liễu Hồng. - Cái này ta cho các ngƣơi. Cô nƣơng, bọn ta cũng cầu trời cho bọn cô, sớm đƣợc về quê nhà vậy! Liễu Hồng nhìn nén bạc trong tay Vy, hình nhƣ cô bé vừa ngạc nhiên vừa lo lắng. Cô ta lí nhí cám ơn, rồi vội vã đi sang nơi khác. Sự kích động của Tiểu Yến Tử, rồi sự khẳng khái của Vy, bắt đầu tạo tác dụng. Chỉ mấy chốc sau, đám khách xem đã cho anh em Liễu Hồng đầy một rổ tiền. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO Nhƣng Tử Vy và Kim Tỏa đâu có ngờ cái hành vi cho tiền quá nới tay ban nãy và chiếc túi phồng to trên lƣng Vy đã khiến cho bọn lƣu manh để ý. Thế là có một gã đại hán, lẳng lặng tiến về phía hai ngƣời, nhẹ nhàng lấy dao ra cắt đứt hai sợi dây treo đãy trên lƣng Vy, rồi ôm đãy bỏ chạy. Cũng lúc đó, Tiểu Yến Tử và Liễu Thanh đang biểu diễn đến màn quyết liệt. Bây giờ hình nhƣ Liễu Thanh không còn nƣơng tay với Tiểu Yến Tử nữa, nên khi Yến Tử vừa tiếp cận thì đã bị Liễu Thanh chụp lấy thắt lƣng đƣa cao lên, xoay hai vòng. Tiểu Yến Tử sợ quá thét lên: - Ồ! Tuyệt chiêu! Tuyệt chiêu! Ta đã phục tài rồi xin tha mạng, tha mạng! Đám đông đứng chung quanh cƣời ồ vỗ tay. Lúc Tiểu Yến Tử bị đƣa lên cao cũng là lúc Tử Vy bị cắt dây đãy, nên Tiểu Yến Tử đã trông thấy. Và khi tay trộm kia vừa lách ngƣời bỏ chạy. Tiểu Yến Tử cũng hét lên: - Kẻ cắp! Kẻ cắp! Phải rƣợt bắt hắn lại! Liễu Thanh lúc đó cũng đã trông thấy, nên đặt vội Yến Tử xuống, rồi hai ngƣời đuổi theo. Tử Vy đến khi đó mới phát hiện túi đãy của mình bị mất, tái mặt kêu lên: - Trời ơi! Chiếc túi của tôi bị mất rồi! Kim Tỏa kéo tay Tử Vy: - Vậy ta phải đuổi theo kẻ cƣớp chứ! Và cả hai cũng chạy về hƣớng kẻ cƣớp vừa bỏ chạy, Liễu Thanh, Liễu Hồng, cả Tiểu Yến Tử đã chạy trƣớc, vì vậy khi Tử Vy và Kim Tỏa đuổi đến một con hẻm, thì đã thấy ba ngƣời này đang vây quanh một kẻ cƣớp. Tiểu Yến Tử vừa xấn tới đánh, vừa hét: - Nơi bọn tao đang biểu diễn võ mà mi lại dám ra tay hành động thì thật là quá lắm. Ngƣơi có đem trả lại cái tay đãy ban nãy không? Liễu Thanh thì cũng lớn tiếng: - Tên trộm này to gan thật, dám trộm cả đồ đạc của khách ta, sự thật đáng chết! Gã trộm cắp một chọi ba đƣơng nhiên là làm sao đánh lại, nên chẳng mấy chốc bị Tiểu Yến Tử chộp cổ: - Mi muốn trộm cắp gì mặc kệ ngƣơi, nhƣng phải nhìn ngƣời, ngƣời ta cũng là ngƣời tha phƣơng, anh lấy hết của rồi làm sao ngƣời ta quay về nhà? Thật là thứ vô lại? Gã trộm cắp có vẻ bất bình: - Tất cả bọn mình đều là dân bàng môn tả đạo cả, tại sao các ngƣời lƣờng gạt ngƣời khác đƣợc, trong khi ta không có quyền trộm chứ? Tiểu Yến Tử trừng mắt: - Làm sao so bì? Bọn ta để ngƣời ta tự nguyện móc túi ra, còn ngƣơi? Giựt trên tay ngƣời ta! Liễu Thanh đƣa nắm tay ra: - Mi muốn chết ƣ? Sao không đƣa trả túi đồ cho ngƣời ta đi chứ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO Liễu Hồng cũng xấn tới: - Chƣa ăn đòn chƣa phục ƣ? Tên trộm biết là chẳng thể cãi đƣợc nữa đành hậm hực ném túi xách của Tử Vy lại, rồi chạy biến vào hẻm. Tiểu Yến Tử cầm túi đãy lên ngắm nghía, Tử Vy nói: - Xin cảm ơn chƣ vị, nếu không có các vị đuổi theo lấy lại túi đãy, chắc tôi chẳng sống nổi đâu! Tiểu Yến Tử nâng chiếc túi lên ƣớc lƣợng - Chuyện nghiêm trọng nhƣ vậy à? Nhƣng cái gì trong này? Châu báu vàng bạc? Đâu kiểm lại xem có mất mát gì không? Lời của Tiểu Yến Tử nhƣ một nhắc nhở. Tử Vy và Kim Tỏa vội vã nhận túi đãy, rồi mở ra xem. Tiểu Yến Tử cũng tò mò nhìn vào. Trong túi đãy có đến hai lớp túi. Nhƣng bên trong lại chẳng có gì cả ngoài một bức tranh và một cây quạt tay Tử Vy nhìn thấy còn đủ hai món, thở dài nhẹ nhõm: - May quá tất cả còn đầy đủ! Trong khi Tiểu Yến Tử tròn mắt ngạc nhiên: - Trời đất! Tại sao trong bị này chẳng có vàng bạc châu báu gì cả? Chỉ có một bức tranh cũ rách này? Nếu sớm biết vậy, ta đã không giúp ngƣơi rƣợt bắt tên cƣớp đó đâu, phí cả sức lực! Kim Tỏa vội giải thích: - Tại ngƣơi không biết, chứ những thứ này đối với tiểu thƣ nhà tôi, nó còn quý hơn cả vàng bạc châu báu, quý hơn cả sinh mệnh! Trong khi Liễu Hồng cƣời với Tử Vy: - Cám ơn số tiền lớn ban nãy chị đã quyên góp cho bọn này. À nhƣ vậy thì chuyện rƣợt bắt cƣớp, lấy lại bức họa cho chị, coi nhƣ huề nhé? Trong khi Liễu Thanh quay qua Tiểu Yến Tử: - Xong rồi, bây giờ chúng ta quay về diễn tiếp màn kịch Mãi võ chôn cha hay là quay về nghỉ sớm đây? Đến lúc này Tử Vy mới biết Tiểu Yến Tử và hai anh em họ Liễu là cùng bọn, nàng tròn mắt: - Thì ra... Các ngƣời diễn cảnh mãi võ kiếm tiền chôn cha chỉ là giả dối ƣ? Tiểu Yến Tử cƣời hì hì, thản nhiên nói: - Đóng nhƣ thật vậy, phải không? Võ công tôi tuy không cao cƣờng, nhƣng nghề diễn xuất thì chẳng kém một ai cả. Ngƣơi thấy có phục không? Tử Vy nghe nói chỉ biết lắc đầu, Tiểu Yến Tử nhìn hai thầy trò Tử Vy. Ôi! những con ngƣời quá ngây thơ thật thà, lòng chợt cảm thấy áy náy, lo lắng nên hào khí hỏi: - Các ngƣơi đến Bắc Kinh ở trọ nơi nào vậy? Tôi cũng rảnh đây, để tôi đƣa hai ngƣời về nhà nhé? Quay sang anh em nhà họ Liễu, Tiểu Yến Tử nói: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO - Thôi hôm nay bao nhiêu đó đủ rồi, về đi, một lát sẽ gặp lại! Lúc Tiểu Yến Tử bƣớc vào phòng trọ của thầy trò Tử Vy, bất giác phải buột miệng kêu lên - Hai ngƣời ở chi phòng sang thế này? Hẳn là tốn nhiều tiền lắm hả? Giàu quá! Tử Vy thở dài: - Giàu gì mà giàu, bọn này cũng sắp cạn tiền rồi đây. Không muốn Yến Tử hỏi quanh co, Tử Vy nói: - Xin cảm ơn cô một lần nữa vì chuyện giúp ban nãy. - Cô cô cái gì? Gọi tôi là Tiểu Yến Tử đƣợc rồi, lần trƣớc các ngƣời đã giúp tôi, thì tôi giúp lại, chúng ta xem nhƣ hòa vậy. Thôi, tôi đi nhé! Tử Vy gọi lại và thành khẩn nắm lấy tay Tiểu Yến Tử, giọng nhẹ nhàng. - Khoan, chờ đã! Tại sao phải bày trò lƣờng gạt ngƣời ta nhƣ vậy? Xài đồng tiền đó, các bạn không thấy xấu hổ ƣ? - Xấu hổ? Cái gì mà xấu hổ? Bọn này đã phải làm trò biểu diễn cho mọi ngƣời xem, không đáng đồng tiền ƣ? Tử Vy nghe Tiểu Yến Tử ngụy biện, bất giác cƣời: - Từ nhỏ đến giờ tôi chƣa bao giờ gặp đƣợc ngƣời nhƣ các bạn, đã lƣờng gạt ngƣời khác mà cứ tỉnh bơ. Tôi thấy các ngƣời đã lợi dụng sự động lòng của ngƣời khác, là không quang minh chính đại. Bạn và anh em nhà họ Liễu, đều còn trẻ, đều biết võ nghệ. Tại sao không làm việc lƣơng thiện để sống chứ? - A. Chị là ngƣời Hàn Lâm Học Sĩ cỡ nào mà bày đặt lên mặt dạy ngƣời chứ? Chúng tôi dựa vào tài nghệ mình để kiếm tiền thì có gì là sai trái đâu? - Nhƣng lừa gạt ngƣời, đã là sai trái rồi! - Vậy hai thầy trò cô đó, suốt ngày mặc áo giả trai kia thì không phải là để gạt ngƣời khác ƣ? Tử Vy chựng lại, không biết trả lời thế nào: - Vậy thì trên đời này làm gì có chuyện không giả? Muốn làm ngƣời thật thà chẳng phải dễ. Hãy nghĩ lại đi, từ nhỏ đến lớn chị có hoàn toàn nói thật chẳng nói dối không? Chắc là không! Chúng ta sanh ra trong một thế giới lừa đảo thì chẳng nên có chuyện thật thà? Chị học nhiều quá nên không thực tế. Ở trên đời này nếu ta không gạt ngƣời là sẽ bị ngƣời ta lƣờng gạt ngay. Gạt và bị gạt, hai thứ đó tôi thấy thì thà gạt hay hơn. Đúng không? Hì! Hì! Tử Vy tròn mắt ngạc nhiên nhìn Tiểu Yến Tử: - Ồ! Sao lại lý luận nhiều vậy? Tôi chỉ nói có một câu, mà chị lại xổ ra một tràng. Lối lý luận của chị làm tôi càng nghe, càng tƣởng mình sai. - Tôi chỉ muốn nói là lý thuyết là một chuyện, mà thực tế là chuyện khác. Sách vở chẳng làm ta no bụng đƣợc đâu! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO Tử Vy yên lặng nhìn Yến Tử một lúc nói: - Chúng ta hai kẻ xa lạ tình cờ gặp nhau, nhƣng nhƣ có sẵn nợ duyên, bằng chứng là hai lần gặp, đều ở cảnh éo le. Vậy mà chẳng hiểu sao. Tôi với Yến Tử vẫn nhƣ có một mối dây thân thiết nào đó. Tôi thích cái thái độ tự nhiên. Tự tin của Yến Tử nên chẳng có chuyện gì mà giấu, cũng chẳng thể dửng dƣng đƣợc. Nói thật, Yến Tử đừng buồn, nhƣng tôi thấy cuộc sống hiện tại của Yến Tử, nó có vẻ bàng môn tả đạo làm sao đấy! Sao không chọn một cái nghề nào khác đàng hoàng hơn? - Kiếm công việc khác ƣ? Chị nói sao nghe dễ dàng vậy? Đi đâu mà tìm chứ? Anh em nhà họ Liễu và cả tôi cũng đã từng thử, nhƣng họ có coi mình là con ngƣời đâu? Họ chỉ muốn mình làm nô lệ, một con súc vật để sai khiến. Tức chết đi đƣợc. Họ còn muốn mình ăn đói, mặc rét, đày đọa mình... sao bằng cứ ở tại Viện ngƣời nghèo nhƣ hiện nay, ở đó tất cả những ngƣời không nhà không cửa đều đƣợc thu nhận, tƣơng trợ nhau, các ngƣời không biết, bọn tôi làm chuyện ban nãy cũng là để lấy tiền giúp đỡ những ngƣời đó. Nhƣ vậy thì chuyện làm của bọn tôi nào có phải là vô đạo đâu? - Bàng môn tả đạo! - À!... À! Bàng môn tả đạo, ta mới học đƣợc một tiếng mới. Ta cũng biết điều ngƣơi ví cũng có nghĩa là làm chuyện không tốt nhƣng ta nghĩ chuyện múa võ để ngƣời ta cho tiền là chuyện làm đứng đắn, không ép ngƣời khác phải đƣa tiền mình xài thì cũng không sai lắm. Mà ngƣơi cũng phải biết là ngƣơi có tiền cho ngƣời khác, thƣờng họ là ngƣời có dƣ, họ giàu hơn vạn ngƣời ở Viện ngƣời nghèo chúng tôi. Tử Vy tò mò: - Ở viện ngƣời nghèo các ngƣơi có bao nhiêu ngƣời? - Nhiều lắm, họ vừa bệnh, vừa đói. Bệnh không có tiền chạy thuốc, tội lắm! Mới tháng trƣớc đây. Thím Quý cũng bị vậy mà đi đong rồi! - Ồ! - Thôi đừng nói những chuyện đó nữa, có nói ngƣơi cũng không hình dung ra đƣợc đâu! - Đƣợc chứ! Đƣợc chứ! Tôi biết hết mà! - Biết cái khỉ gì? Cô có cha có mẹ, ăn mặc đầy đủ lại có cả a hoàn phục vụ, thì làm sao biết thế nào là khổ? Là đói? Hở tiểu thƣ? Tử Vy thở ra: - Tôi tuy không đến độ đói khát nghèo khổ, nhƣng sau khi mẹ chết rồi, tôi phải tha phƣơng lƣu lạc đến Bắc Kinh tìm cha. Cha thì chƣa tìm thấy nhƣng cứ đụng hết việc này đến việc khác, toàn chuyện bực mình, nhiều lúc chán nản cùng cực, tôi cũng thấm thía thế nào là khổ chứ! Tiểu Yến Tử ngạc nhiên: - Thế ƣ? Vậy mà ta cứ tƣởng mà mi lén nhà dẫn a đầu lên Bắc Kinh chơi, chơi đã rồi quay về nhà chứ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO Tử Vy cƣời đau khổ: - Tôi không còn nhà cửa từ lâu rồi, quê đâu mà về? Tiểu Yến Tử nghi ngờ hết nhìn Tử Vy đến Kim Tỏa làm Kim Tỏa phải phân trần: - Tiểu thƣ của chúng tôi đến Bắc Kinh là để tìm ngƣời thân, trƣớc khi rời Tế Nam, đã bán hết nhà cửa ruộng đất, lấy tiền làm lộ phí, thì còn đâu mà quay về. Vậy mà đến đây cả nửa năm trời, chẳng tìm đƣợc gì cả. Bây giờ tiền bạc đã cạn, nếu sắp tới mà vẫn không tìm đƣợc cha, thì không biết sẽ sống thế nào đây. Tiểu Yến Tử có vẻ xúc động: - Thì ra ngƣơi cũng không có mẹ, lại chƣa tìm đƣợc cha. Thế này thì cũng không hơn gì, nhƣng ta thì... Đến mặt mày cha mẹ ra làm sao còn không biết. Ta sống đời trôi dạt ngay từ nhỏ... Tử Vy và Tiểu Yến Tử lại nhìn nhau một cách đồng cảm. Tử Vy định mở miệng nói gì đó nhƣng Kim Tỏa đứng cạnh sợ chủ tiết lộ bí mật, vội nói: - Chuyện tìm cha của tiểu thƣ tôi, không phải hoàn toàn là vô vọng. Có điều vì mất liên lạc đã khá lâu, nên phải gắng sức một chút, chắc cũng sắp tìm đƣợc rồi. Tiểu Yến Tử làm ra vẻ hào phóng: - Nếu cần gì tôi cứ nói, tôi sẵn sàng giúp hết mình. Cái chuyện thăm dò thám thính là nghề của tôi, mặc dù đều bằng cách bàng môn tả đạo cả, mấy ngƣời nhớ nhé tôi hiện đang ngụ tại nhà số mƣời hai hẻm Đuôi Chó đƣờng Cây Liễu, hỏi Viện ngƣời nghèo là ai cũng biết. Cần cứ đến đấy tìm tôi! Tiểu Yến Tử nói và chìa tay ra cho Vy: - Riêng về tên tôi, các bạn đã biết rồi phải không? Tiểu Yến Tử? Còn bạn? Tử Vy cảm động, xiết chặt tay Yến Tử: - Tôi họ Hạ, tên là Tử Vy. - Cái tên đẹp lắm, đẹp nhƣ ngƣời vậy. - Yến Tử cũng đẹp vậy? Và cả hai cùng cƣời. Yến Tử và Tử Vy tuy bối cảnh cuộc sống khác nhau, truyền thống giáo dục cũng khác, nhƣng chẳng hiểu sao tình bạn giữa hai ngƣời lại phát sinh chóng vánh. Và cái lạ lùng này lại là nguyên nhân tạo nên sự việc xảy ra sau đó. Phải chăng đó là ý trời? Giữa ngƣời với ngƣời. Sự huyền diệu lúc nào cũng có thể dễ xảy ra mà ta không lƣờng trƣớc đƣợc Và thế là Tử Vy và Tiểu Yến Tử trở thành bạn. Sự kết bạn này đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời của hai ngƣời sau đó. Lần thứ ba, Tử Vy và Tiểu Yến Tử gặp nhau là ở Viện dành cho ngƣời nghèo hẻm Đuôi Chó. Hôm ấy, Tử Vy lần mò đến Viện ngƣời nghèo, tìm thăm Tiểu Yến Tử, trƣớc sự ngạc nhiên của rất nhiều ngƣời. Tiểu Yến Tử thì vui mừng quá sức, nắm lấy tay Tử Vy hỏi: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO - Sao? Tìm không đƣợc cha nên đến tìm tôi phải không? Muốn nhờ tôi dùng đòn Bàng môn tà đạo dể tìm dùm chứ gì? Kim Tỏa chen vào: - Không phải đâu. Tiểu thƣ tôi không phải đến đây nhờ cậy, mà là muốn phụ giúp các ngƣời đó! - Cái gì? Tiểu Yến Tử ngạc nhiên, Tử Vy cƣời và lấy trong túi ra một số tiền, thật thà nói: - Hôm trƣớc nghe nói ở đây có ngƣời không có tiền ăn, không có tiền chữa bệnh, rất tội nghiệp nên tôi có đem đến đây một ít để nhờ Yến Tử gởi giúp họ. Tiểu Yến Tử càng ngạc nhiên hơn: - Hôm trƣớc nghe nói cô cũng đã gần hết tiền, vậy thì tiền đâu... Kim Tỏa lại chen vào: - Tiểu thƣ vừa mới mang đôi bông tai của bà để lại đem bán đó! Liễu Thanh và Liễu Hồng ngại ngùng nhìn Tử Vy - Sao lại đem bán cả vật kỷ niệm của mẹ cô? - Bởi vì để lại tôi cũng nào có dùng? Mà mang mãi bên ngƣời thì cũng bất tiện vô cùng, tôi cứ đi mãi nên dễ bị kẻ trộm lấy mất, vì vậy bán lấy tiền gọn hơn! Tiểu Yến Tử tròn mắt: - Tôi chƣa thấy ai nhƣ chị cả, mà tôi nghĩ trên đời này chắc cũng không có ai nhƣ chị Không lẽ... Không lẽ... Chị lại không sợ bọn này nói dối một lần nữa để gạt chị ƣ? Tử Vy đƣa mắt nhìn những ngƣời già và trẻ con đứng ngồi đầy trong phòng, lắc đầu nói: - Tôi biết là Tiểu Yến Tử không nói dối với tôi lần này! Tiểu Yến Tử nghe vậy có vẻ cảm động. Cô nàng đã mồ côi cha mẹ từ lúc lọt lòng, sự sinh tồn là một chuỗi đấu tranh lọc lừa, đã trải qua biết bao khó khăn, gian khổ, áp bức mới trƣởng thành. Đây là lần đầu tiên Yến Tử đƣợc một ngƣời ở giai cấp cao quý tin yêu, nên nắm tay Vy, vồn vã: - Hay là... Cô đến đây ở chung với chúng tôi đi! Có đủ chỗ cơ mà! Tử Vy ngần ngừ: - Dọn đến đây ở à? Rồi ngủ ở đâu? Bất tiện không? - Không đƣợc ƣ? Hay chê ở đây bẩn thỉu, không hợp với tƣ cách tiểu thƣ của cô? - Làm gì có! Tôi đã nói với Yến Tử rồi, hiện tại hoàn cảnh tôi nào có hơn gì cô đâu? Cô còn có nơi cƣ ngụ cố định, còn có bạn bè, còn tôi, chẳng có cái gì cả. - Vậy thì Tử Vy còn do dự gì? Hãy dọn đến đây, nơi này tuy nghèo nhƣng đất còn rộng. Có thêm hai thầy trò cô cũng không chật thêm bao nhiêu. Cô cũng đã từng nói là không biết đến bao giờ mới tìm đƣợc cha và bây giờ nữ trang còn lại cô cũng đã bán hết nhƣ vậy ở lại khách sạn làm sao chịu nổi? Kéo dài đƣợc bao lâu? Ngoài ra ngụ ở khách sạn cũng đâu có tốt lành gì, khách khứa qua lại phức Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hoàn Châu Cát Cát QUỲNH DAO tạp, mà hai thầy trò lại quá thật thà. Coi chừng đấy, bữa nào bị ngƣời ta gạt bán luôn thì khổ. Tử Vy nhoẻn miệng cƣời: - Bọn này cũng đâu có ngu, làm sao để ngƣời ta bắt đi bán chứ? Tiểu Yến Tử trợn mắt: - Sao lại không? Với những ngƣời thật thà nhƣ các ngƣời, làm gì cũng cả tin, thì dễ vô cùng. Chính vì vậy mà nghe thầy trò hai ngƣời từ Tế Nam đến Bắc Kinh bình an vô sự, chẳng có chuyện gì xảy ra tôi ngạc nhiên vô cùng! Tử Vy cƣời: - Tại sao cô cứ nghĩ xấu cho mọi ngƣời vậy. Cuộc đời nào có phải hoàn toàn đen thủi. Bằng chứng là Tiểu Yến Tử cũng có biết gì về tôi, mà vẫn mời tôi đến, rồi rủ rê ở lại luôn, có phải là ở đâu tình ngƣời vẫn còn không? Tiểu Yến Tử lắc đầu: - Tôi thì khác, tôi là loại anh hùng hào kiệt, mấy ngƣời gặp tôi là gặp quý nhân, hên lắm đó! - Vậy ƣ? Tử Vy cƣời hỏi làm Tiểu Yến Tử ngƣợng chuyển sang đề tài khác: - Sao? Bây giờ mấy ngƣời quyết định thế nào? Có chịu dọn đến đây ở không? Tử Vy gật đầu: - Đƣơng nhiên là phải dọn để đƣợc ở chung với quý nhân chứ? Và nhƣ vậy Tử Vy và Kim Tỏa đã dọn đến Viện ngƣời nghèo ở chung với đám bần dân và kết bạn với Tiểu Yến Tử. o0o Một tháng sau, Tử Vy và Tiểu Yến Tử đã ngụ chung nhau trong một phòng của Viện dành cho ngƣời nghèo vô gia cƣ. Hai cô gái cùng mƣời tám tuổi, nên cũng bắt chƣớc các bậc giang hồ đàn anh, bái thiên bái địa kết nghĩa làm tỉ muội. Huynh đệ nhà họ Liễu, Kim Tỏa và đám trẻ con mồ côi trong Viện làm chứng. Tiểu Yến Tử quỳ trƣớc bàn hƣơng án tạm lập giữa trời, nhìn lên trời, nói to: - Trên có Ngọc Hoàng Thƣợng Đế, dƣới đất có Diêm Vƣơng và tất cả những ngƣời chứng đang sống quanh đây, xin hãy chứng giám cho Tiểu Yến Tử này. Bắt đầu từ hôm nay xin thề với trời đất Thánh Thần nguyện cùng Hạ Tử Vy kết nghĩa tỉ muội. Từ nay có ăn cùng ăn, có mặc cùng mặc, cƣ xử nhau nhƣ tỉ muội ruột thịt. Nếu ai phản bội lời thề, phải chết thảm với gƣơm đao, hoặc bị đám ngựa phanh thây! Tiểu Yến Tử vái xong, quay qua Tử Vy: - Tử Vy, bây giờ đến phiên mi đấy! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -