Tài liệu Hắc thánh thần tiêu - giả kim dung

  • Số trang: 1124 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 171 |
  • Lượt tải: 2
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

HẮC THÁNH THẦN TIÊU - Giả Kim Dung
HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung Giả Kim Dung HẮC THÁNH THẦN TIÊU Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Hồi 1 Hồi 2 Hồi 3 Hồi 4 Hồi 5 Hồi 6 Hồi 7 Hồi 8 Hồi 9 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 17 Hồi 18 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung Hồi 19 Hồi 20 Hồi 21 Hồi 22 Hồi 23 Hồi 24 Hồi 25 Hồi 26 Hồi 27 Hồi 28 Hồi 29 Hồi 30 Hồi 31 Hồi 32 Hồi 33 Hồi 34 Hồi 35 Hồi 36 Hồi 37 Hồi 38 Hồi 39 Hồi 40 Hồi 41 Hồi 42 Hồi 43 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung Hồi 44 Hồi 45 Hồi 46 Hồi 47 Hồi 48 Hồi 49 Hồi 50 Hồi 51 Hồi 52 Hồi 53 Hồi 54 Hồi 55 Hồi 56 Hồi 57 Hồi 58 Hồi 59 Hồi 60 Hồi 61 Hồi 62 Hồi 63 Hồi 64 Hồi 65 Hồi 66 Hồi 67 Hồi 68 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung Hồi 69 Hồi 70 Hồi 71 Hồi 72 Hồi 73 Hồi 74 Hồi 75 Hồi 76 Hồi 77 Hồi 78 Hồi 79 Hồi 80 Hồi 81 Hồi 82 Hồi 83 Hồi 84 Hồi 85 Hồi 86 Hồi 87 Hồi 88 Hồi 89 Hồi 90 Hồi 91 Hồi 92 Hồi 93 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung Hồi 94 Hồi 95 Hồi 96 Hồi 97 Hồi 98 Hồi 99 Hồi 100 Hồi 101 Hồi 102 Hồi 103 Hồi 104 Hồi 105 Hồi 106 Hồi 107 Hồi 108 Hồi 109 Hồi 110 Hồi 111 Hồi 112 Hồi 113 Hồi 114 Hồi 115 Hồi 116 Hồi 117 Hồi 118 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung Hồi 119 Hồi 120 Hồi 121 Hồi 122 Hồi 123 Hồi 124 Hồi 125 Hồi 126 Hồi 127 Hồi 128 Hồi 129 Hồi 130 Hồi 131 Hồi 132 Hồi 133 Hồi 134 Hồi 135 Hồi 136 Hồi 137 Hồi 138 Hồi 139 Hồi 140 Hồi 141 Hồi 142 Hồi 143 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung Hồi 144 Hồi 145 Hồi 146 Hồi 147 Hồi 148 Hồi 149 Hồi 150 Hồi 151 Hồi 152 Hồi 153 Hồi 154 Hồi 155 Hồi 156 Giả Kim Dung HẮC THÁNH THẦN TIÊU Hồi 1 Ngàn dặm cầu thầy Trong vùng Mộc Độc trấn không còn ai chẳng biết câu thơ trên là hai vế liễn dán nơi cổng nhà của Tiết thần y. Dù xuân hạ hay thu đông, hai câu liểng ấy vẫn hiện diện mãi mãi. Giấy cũ thì thay giấy mới, vẫn nét bút sắc sảo, tân kỳ tung hoành nhƣ rồng bay phƣợng múa. Đôi liễn nói lên tâm chí, ý nguyện của chủ nhân suốt đời ngƣời chứ không phải ghi một cái hứng nhất thời vào dịp Nguyên Đán mỗi năm nhƣ thiên hạ dùng đỏ đen để nghinh xuân tiếp phƣớc. Đôi liễn viết trên giấy hồng đơn có vẻ những đóa hoa mai vàng, thay thế cái bảng hiệu Danh y họ “Tiết” đáng lý ra phải có nơi cổng, để chỉ cho ngƣời đời biết nơi đây có bậc diệu thủ nắm cái thuật cải tử hồi sinh. Gia cƣ họ Tiết đƣợc kiến trúc tại một nơi tịch mịch u nhàn, trƣớc có khe nƣớc trong mát, quanh có Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung cây xanh tàng cao bóng rợp. Cây có chim hót bốn mùa, nƣớc có hoa trôi tám tiết đúng là một khung cảnh. Đầu cành chim hót khơi tình bạn Mặt nƣớc hoa trôi gợi ý văn Ngƣời địa phƣơng cũng nhƣ viễn xứ muốn tìm nhà của danh y họ Tiết, cứ nhìn vào đôi liểng là biết ngay, không cần phải hỏi han đƣờng hay nhờ ai chỉ dẫn. Họ Tiết vốn là một danh y nổi tiếng thần thủ thành thuật của đất Tô Châu, suốt vùng Đại Giang Nam Bắc không ai chẳng biết danh. Nghề thuốc của lão gần nhƣ đoạt quyền của tạo hóa, từng cứu vớt không biết bao nhiêu mạng ngƣời trƣớc móng vuốt Tử Thần. Chẳng những hắn đƣợc nhân gian khâm phục mà ngay cả Hắc, Bạch lƣỡng đạo trong giang hồ cũng ngƣỡng mộ tài chữa trị của lão, dù là bịnh trầm kha hay là bị đả thƣơng hấp hối, một khi đến gặp lão rồi là cầm nhƣ hồi sinh phục lực. Hôm ấy... Vào một chiều xuân, màn đêm vừa buông xuống, gió mát lộng cành, lá khua xào xạc... Nơi hiên Đông, trong một gian thơ phòng dƣới ánh sáng ngọn nến đỏ, một lão nhân mặc áo màu xanh diện mạo hồng hào, đang ngồi đọc sách bên cạnh áng thƣ. Lão nhân tinh thần quắc thƣớc ấy chính là Thần y họ Tiết. Theo thói quen sau mỗi buổi cơm chiều đều đến thƣ trại đọc vài trang sách rồi mới trở về phòng ngủ. Đang ung dung chăm chú vào quyển sách, Tiết thần y bỗng buông rơi quyển sách xuống mặt bàn... Một ngọn gió lạ từ bên ngoài cửa sổ thổi vào làm cho ngọn đèn chao chao ánh lửa. Khi ngọn đèn đã đứng lại cũng vừa lúc lão ngƣớc mắt nhìn lên với một trạng thái cực kỳ sửng sốt! Vì trƣớc mặt lão, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một con ngƣời tuổi độ ngũ tuần, vận áo ngắn bằng bố màu lam, lƣng thắt đai cỏ, giày cỏ, mày rậm, mặt tía, mắt, tóc nâu, lƣng đứng, tƣớng mạo hết sức uy mảnh. Ngƣời ấy tay trái bế một đứa bé tuổi độ 4 hay 5, tay phải còn lại đang áp chặt vào lƣng nó. Trông qua tình hình cũng biết ngay đứa bé đang trong cơn bịnh, mà ngƣời đó đến đây không ngoài mục đích nhờ Tiết thần y chữa trị cho. Qua thoáng chốc sững sờ về sự xuất hiện quá đột ngột của ngƣời lạ, Tiết thần y lập tức lấy ngay lại đƣợc bình tĩnh. Lão nghĩ thầm : - “Ngƣời này có thân pháp kỳ diệu nhƣ vậy, hẳn không phải là tay tầm thƣờng!” Lão đứng lên định hỏi, nhƣng ngƣời kia đã lên tiếng trƣớc : - Vì sự tình cấp bách, lão phu đến không hợp lúc lại không đợi thông báo, xin tiên sinh thứ cho lỗi đƣờng đột. Vì đôi tay bận giữ đứa bé không tròn lễ, khách chỉ cúi nửa thân ngƣời hạ thấp dần. Thần y vội vàng vòng tay đáp lễ, từ tốn hỏi : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung - Tiết Đạo Lăng này đâu dám cố chấp nhƣ thế! Có lẽ lịnh lang bất hạnh lâm trọng bệnh nên các hạ đang đêm tìm đến tại hạ để chữa trị? Khách nhìn xuống đứa bé trên tay : - Đây là giòng máu của một cố nhân, thọ trọng thƣơng. Lão phu từ ngàn dặm xa xôi mang nó đến đây, hy vọng tiên sinh cứu mạng nó. Trên đời này, chỉ có tiên sinh mới làm đƣợc cái việc phi thƣờng đó, mong tiên sinh không nỡ từ nan! Khách thốt xong, cung kính đứng chờ. Tiết thần y quan sát lão già áo lam một thoáng, đoạn vòng tay lƣợt nữa, điểm một nụ cƣời : - Với thân pháp đó, các hạ đúng là ngƣời trong võ lâm. Chẳng hay cao danh đại tánh là chi? Xin cho tại hạ đƣợc biết! Khách khiêm tốn : - Tên hèn, hiệu mọn, nói ra thêm thẹn, xin tiên sinh miễn cho lão phu khỏi phải nhắc đến. Tiết thần y gật đầu : - Các hạ không muốn xƣng danh tùy các hạ vậy, tại hạ không dám cƣỡng ép. Song, chiếu lệ tại hạ chữa trị cho ngƣời trong võ lâm chỉ... Khách biết rõ Thần y muốn nói gì, vội chận lời : - Lão phu mộ danh tiên sinh mà đến. Trƣớc khi đến ít ra cũng phải biết qui củ của tiên sinh trị bịnh cho nhân vật võ lâm nhƣ thế nào. Chỉ cần tiên sinh cứu sống đứa bé thôi, lão phu có tiếc gì một chiêu thức với tiên sinh! Dù hai chiêu, ba chiêu, lão phu cũng sẵn sàng, quyết chẳng bao giờ trái lệ! Tiết thần y nhếch mép cƣời nhẹ : - Các hạ có thể cho biết trƣớc sẽ để lại cho tại hạ chiêu thức tuyệt học nào? Tự nhiên, khách hiểu tâm ý của Tiết thần y, bởi mình không chịu tiết lộ thân phận nên Thần y nghi ngờ cũng phải, biết đâu sau khi Thần y chữa trị cho đứa bé rồi, khách chẳng cống hiến một vài chiêu thức thông thƣờng để tạ công ơn? Khách nghiêm trang nét mặt, chiếu nhãn quang sáng ngời cao giọng thốt : - Tiên sinh nghĩ lão phu là hạng ngƣời nhƣ thế nào lại không biết đạo nghĩa, xem thƣờng một ơn trọng? Mạng sống của đứa bé quí hơn kỳ công tuyệt học của lão phu, chỉ mong tiên sinh tận tình cứu chữa, lão phu quyết chẳng bao giờ để sự thất vọng cho tiên sinh đâu. Chiêu thức của lão phu để lại cho tiên sinh nếu không siêu thần nhập hóa, cũng phải là hi hữu trên giang hồ, làm hài lòng tiên sinh trên chỗ tƣởng. Tiết thần y cƣời lớn một chút : - Có thể tin đƣợc nơi các hạ đó! Vậy coi nhƣ chúng ta đã thỏa hiệp với nhau rồi. Các hạ hãy ngồi xuống ghế kia, cho tại hạ xem mạch của đứa bé. Khách không đợi giục lần thứ hai, ngồi liền xuống ghế bên cạnh. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung Tiết thần y bƣớc tới cầm cổ tay đứa bé nghe mạch một lúc. Sáu mạch đều trầm, nhƣng chân khí của nó còn sôi động, đúng là nó nhờ vào nội lực của lão áo lam truyền sang, nhờ vậy mà nó giữ đƣợc mạng sống. Thần y cau đôi mày, với tay lấy chiếc bình nhỏ để nơi án thƣ, lấy trong bình ra một viên thuốc to bằng hạt đậu nhét vào miệng đứa bé rồi bảo : - Các hạ có thể buông tay. Khách do dự : - Thƣơng thế đứa bé trầm trọng, đã mấy ngày qua lão phu không dám rời tay, sợ nó bị đứt hơi. Thần y điềm nhiên : - Tại hạ biết rõ, nó nhờ nội lực của các hạ mà cầm hơi đến bây giờ. Nhƣng tại hạ vừa cho nó uống một viên Hộ Tâm đan, chỉ trong khoảnh khắc thuốc sẽ ngấm, tự đứa bé đủ sức chi trì. Các hạ cứ yên tâm. Khách đắn đo một chút rồi buông tay ra. Tiết thần y kéo một chiếc ghế ngồi đối diện với lão già áo lam, cầm tay đứa bé xem mạch thêm một lần nữa, lâu hơn lần đầu. Lão lộ vẻ kinh dị, ngẩng mặt lên thốt : - Đứa bé bị chƣởng lực âm nhu gây nên trọng thƣơng, chƣởng lực âm nhu đó hết sức kỳ quái. Khách gật đầu : - Tiên sinh đoán đúng. Tiết thần y nói tiếp : - Điều lạ hơn hết là nó không bị trực tiếp đả thƣơng. Chƣởng lực đi qua một trung gian rồi mới chạm nó. Khách giật mình trông thấy, vừa gật đầu vừa run giọng đáp : - Tiên sinh không hổ danh là thần y. Ngƣời trúng chƣởng là mẫu thân của nó. Lúc đó mẫu thân nó đáng bế nó trên tay... Khách lộ vẻ khích động vô cùng, khi nói đến đoạn thƣơng tâm tƣởng chừng nhƣ vừa trải qua ngắn ngủi trƣớc đó. Vì quá thƣơng tâm, khách bỏ dỡ câu nói. Tiết thần y không đáp, tiếp tục xem mạch đứa bé. Sau cùng lão buông tay ngồi trầm ngâm nghĩ ngợi. Khách sốt ruột hỏi nhanh : - Có thể cứu nó không tiên sinh? Thần y lắc đầu đáp : - Nếu là mƣời hôm trƣớc thì còn hy vọng. Khách xanh mặt : - Mƣời hôm trƣớc? Mƣời hôm trƣớc lão phu còn trên nẻo đƣờng xa ngoài ngàn dặm... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung Khách giƣơng tròn đôi mắt tiếp lời : - Theo khẩu khí của tiên sinh, trƣờng hợp này kể nhƣ vô vọng. Tiết thần y đứng lên vòng tay : - Các hạ nên tìm ngƣời cao minh hơn tại hạ. Không xác nhận là vô vọng mà lại vòng tay chào ra ý đuổi khách, lại bảo đi nơi khác cầu thầy. Tiết thần y đã tuyên đọc bản án tử tuyệt về sinh mạng của đứa bé rồi, còn nghi ngờ gì nữa? Đôi mắt của khách chớp ngời ánh lệ, nhìn thẳng vào Thần y đau đớn than : - Thảm thƣơng thay cho gia đình cố nhân lão phu! Song song ngộ nạn bỏ lại một giọt máu rơi với thƣơng thế trầm trọng nhƣ vậy! Tiên sinh không thể nào đem cái thuật cứu nhân độ thế phổ cập đến cái chết của cả cha lẫn mẹ này hay sao?.... Tiên sinh! Lão phu sẽ thay thế đứa bé mà hàm ân trọng đại suốt đời. Tiết thần y lắc đầu : - Khó lắm! Sáu mạch đều trầm, nếu các hạ không phải là tay võ công thƣợng thừa, tiếp hơi cho nó, nó đã chết từ lâu. Tại hạ e cho sở năng của mình có hạn, không tạo đƣợc phi thƣờng... Khách khẽ chớp đôi mắt tỏ vẻ không tin : - Nếu đứa bé nhờ nội lực của lão phu mà sống sót đƣợc đến ngày nay, thì điều đó chứng tỏ nó vẫn còn hy vọng đƣợc cứu sống, tiên sinh... Tiết thần y một mực khăng khăng lắc đầu : - Tại hạ nhận mình bất lực. Khách tuyệt vọng dậm chân, kêu trời cố năn nỉ : - Xin tiên sinh ra ơn cứu mạng nó, dù phải làm việc gì khó khăn đến đâu để đền đáp công đức của tiên sinh, lão phu cũng không từ. Tiết thần y vẫn không thay đổi thái độ : - Các hạ nên tìm nơi khác, càng sớm càng có lợi hơn! Khách tự nhiên nhìn thấy chỗ thoái thác của danh y họ Tiết dựa trên một lý do nào khác hơn là bất lực, trƣớc sau Thần y không hề nói là đứa bé vô phƣơng cứu chữa mà chỉ nhận mình vô năng thôi, nhƣ vậy khách còn phải đi đâu nữa? Khách thầm nghĩ : - “Lão này thừa sức cứu chữa, song lại ngại phí công sợ lụy phiền, ta phải tìm cách nào cho lão phải chấp nhận sự thỉnh cầu của ta mới đƣợc!” Khách thòng một câu : - Vậy là đứa bé phải chết? Tiết thần y lại lắc đầu : - Tại hạ không đoán nhƣ thế. Nếu các hạ tìm đƣợc bậc thánh thủ thần thuật thì đứa bé đƣợc cứu sống Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung ngay. Thần y vô tình nhìn nhận đứa bé vẫn còn phƣơng thế sinh tồn, nhƣng vẫn lấy cái cớ là mình bất lực để chối từ, ngƣời áo lam tội gì phải đi tìm nơi khác? Mà dù có muốn đi nơi khác thì biết đi đâu? Trên thế gian này còn ai quán thông y thuật hơn họ Tiết. Khách bỗng bật tràng cƣời cuồng dại, ngẩng mặt lên không : - Trong thiên hạ còn ngƣời thứ hai nào dám khinh đời ham danh nhƣ tiên sinh mà lão phu đi tìm? Từ chỗ lễ độ sang chỗ khinh miệt, khách đã trải qua biết bao nhiêu lời cầu khẩn thiết tha, càng cầu khẩn Thần y càng thoái thác, bắt buộc khách phải mắng xéo Thần y là hạng mạo danh khinh đời, kém nhân thiếu đức. Mắng đƣợc mấy tiếng lại nhìn xuống đứa bé lẩm bẩm : - Hiền điệt! Hiền điệt! Bá phụ không ngại dặm ngàn hiểm trở, ngày đêm kiên trình mang hiền đệ đến đây, những tƣởng Thần y thừa khả năng cứu chữa cho hiền điệt, không ngờ gặp ngƣời rồi mới biết là danh không thù với thật, lầm gõ cửa kẻ vô tài làm uổng phí thời gian quan trọng, làm cho tình trạng hiền điệt thêm khó khăn nguy hại. Giờ đây ta làm sao đi tìm nơi khác? Tánh mạng của hiền điệt cầm nhƣ vất bỏ rồi... Tiết thần y bị mắng xỏ không giận, chỉ cƣời nhẹ vòng tay thốt : - Tại hạ tự thẹn là mình bất lực, xin các hạ hãy tìm nơi khác may ra đƣợc việc hơn. Các hạ thứ cho tại hạ không tiễn khách xa đƣợc. Khách “Hừ” một tiếng khẽ, rút trong mình ra một chiếc Thiết Tiêu màu đen nhánh, đôi mắt bắn tinh quang chớp ngời cao giọng quát : - Tiết Đạo Lăng! Tiết thần y lùi lại một bƣớc, cƣời khổ : - Dù đánh chết tại hạ cũng thế thôi! Oai lực của một ngƣời không tạo đƣợc năng lực cho một kẻ khác bất tài. Khách trầm giọng : - Thần y xem đây. Chiếc Hắc Thiết tiêu đảo một vòng rồi hoành ngang, hƣớng ra ngoài cửa quét một nhát. Tiết Đạo Lăng chuộng võ ngay từ thuở bé, đã có căn cơ võ thuật khá vững rồi sang qua y học. Chữa trị cho hào kiệt giang hồ, mỗi ngƣời đều phải truyền cho lão một tuyệt kỹ. Trong mƣời mấy năm qua, lão thu thập đƣợc rất nhiều kỳ công diệu học, nghiễm nhiên trở thành một nhân vật hữu hạng trong võ lâm. Tuy nhiên lão góp mặt trong giang hồ với phƣơng diện y thuật, chớ không hề sở cậy võ học bao giờ. Hiện tại, lão nhận ra khách hoàng ngang chiếc Thiết Tiêu quét gió vù vù, khí thế vô cùng hùng mạnh, lão giật mình kinh hãi nhảy tạt qua một bên né tránh, nở một nụ cƣời lạnh lùng hơn cởi mở : - Tại hạ đã phân trần là mình bất lực, các hạ không chịu tin cho, bức bách làm chi quá độ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung Lão thốt, nhƣng đôi mắt dán chặt vào chiếc Thiết Tiêu. Thực ra, khách hoành tiêu quét tới rất nhẹ, bất quá chỉ với mấy thành công lực thôi, chiêu thức thì không có gì kỳ lạ thế mà hiệu dụng vô lƣờng, chận tả ngăn hữu, đón trƣớc chận sau, tiêu phong nhƣ dồn Tiết thần y vào bốn bức tƣờng vững chắc. Thần y nghe tay chân bủn rủn, không còn động đậy nổi. Lão sững sờ, thừ ngƣời ra nhìn đối tƣợng không chớp. Khách nhếch một nụ cƣời ngạo nghễ, thu chiếc Hắc Thiết tiêu về bƣớc tới cạnh bên áng thƣ, đặt chiếc Hắc Thiết tiêu lên đó. Tiết thần y không hiểu khách làm nhƣ vậy là có dụng ý gì, lùi thêm mấy bƣớc, đến đầu kia áng thƣ. Khách ung dung với lấy cán bút cầm tay, quay nhìn Thần y điểm một nụ cƣời : - Tiết Đạo Lăng! Lão phu muốn hỏi ngƣơi một chữ, không rõ ngƣơi có biết chữ đó chăng? Đang lúc khẩn cấp vì tình trạng đứa bé, đối phƣơng lại có thì giờ đố chữ, không khác nào giở một trò đùa, điều đó khiến Tiết thần y kinh dị không ít. Lão luôn luôn chú ý đến đối phƣơng, tự bảo đã chuẩn bị sẵn sàng phòng bị khi bất trắc. Lão không đáp. Khách “Hừ” lên mấy tiếng, không buồn nhìn đến Thần y, toan hạ bút viết lên tờ giấy trải sẵn. Bỗng phía bên ngoài cửa có tiếng gọi vọng vào : - Cha! Cha! Một bé gái vận áo lụa đỏ bƣớc vào. Tóc ngắn của nó thắt thành hai bính nhỏ, vừa đi vừa đƣa hai tay tới, chờ ôm ngƣời nó gọi. Chân nó chập choạng nhƣ mới biết đi, nó hiện ra gần ngƣời áo lam hơn Tiết thần y. Lúc đó ngƣời áo lam đứng sát cửa. Nó là đứa con gái yêu duy nhất của Tiết Đạo Lăng, trông thấy nó lão hoảng, vừa bƣớc tới nó, vừa bảo : - Châu Châu! Trở lại ngay! Ra đi. Khách dừng tay không viết nữa, quay lại hỏi : - Con gái ngƣơi đấy à? Khá lắm! Tiết thần y bƣớc tới thêm một bƣớc, đột nhiên dừng lại. Không rõ ngƣời áo lam đã làm gì khi ngƣng viết, đƣa cao tay lên, một áp lực phát ra, chận lão lại. Khoảng cách giữa Thần y và Châu Châu chỉ độ ba bƣớc, thế mà lão không nhích chân đƣợc để bế đứa bé lên tay. Chẳng những thế, luồng áp lực đó còn đẩy lão lùi lại, lùi dần, lùi dần. Đứa bé nhìn thấy có ngƣời lạ cao lớn trong thơ phòng của cha nên kinh sợ vô cùng, nó giƣơng tròn đôi mắt gọi nhanh Tiết thần y : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung - Cha! Cha! Vô ngủ thôi. Đi cha! Tiết thần y bị đối phƣơng dùng cƣờng lực đẩy lùi xa con nên bực tức hét : - Ngƣơi... Ý lão muốn nói ngƣơi định làm gì, song lão không dứt câu tròn ý, chỉ bảo con gái : - Châu Châu! Đi đi con. Ra khỏi nơi này nhanh đi con. Chậm mất rồi. Ngƣời áo lam đã đảo bộ bƣớc tới, đƣa tay bế xốc Châu Châu lên. Đứa bé kinh hãi giẫy giụa : - Không! Không! Ông đừng bế tôi! Tôi không muốn ông bế tôi đâu. Tiết thần y quýnh quáng, hét lớn : - Buông nó ra! Ngƣơi có buông con ta ra không? Hai cánh tay đƣa cao, Thần y chực nhào tới. Khách bật cƣời ha hả, quay lại đối diện với Thần y, ánh mắt ngời lên sáng lạnh, gằn giọng : - Tiết Đạo Lăng! Thần y chạm ánh mắt đó, nghe lạnh khắp ngƣời. Đừng nói là lão tự lƣợng sức mình, không thủ thắng nổi trƣớc đối phƣơng khi đứa con gái yêu ở trong tay khách lạ, lão dù tài có kinh thiên động địa cũng không dám làm gì. Lão rung giọng thốt gấp : - Buông con gái ta ra đi, ta bằng lòng chữa trị cho cháu ngƣơi! Khách cƣời lạnh : - Ngƣơi đã chẳng bảo là mình bất lực à? Tiết thần y đổ mồ hôi trán to bằng hạt đậu, ấp úng : - Tại hạ nhận thấy đứa bé bị một môn âm công kỳ dị gây nội thƣơng, muốn chữa lành ít nhất cũng phải mất một năm. Tại hạ sợ thời gian dài quá, không chiếu cố trọn vẹn đƣợc nó, nên không dám đảm đƣơng... Khách lạnh lùng : - Rồi bây giờ ngƣơi thấy cần phải đảm đƣơng? Tiết thần y không lƣu ý câu mỉa mai của đối phƣơng : - Các hạ buông con tôi ra đi, tại hạ đã hứa rồi tự nhiên phải tận tình chữa trị. Khách đặt đứa bé lên bàn, nghiêm giọng thốt : - Lão phu đã hiến cho tiên sinh một chiêu Thiết Tiêu rồi, nợ chƣa vay đã trả trƣớc, vậy tùy tiên sinh xử trí. Một năm sau, lão phu chờ đợi tiên sinh tại cầu Thiên Tân nơi Lạc Dƣơng! Một bóng ngƣời chớp lên, khách đã biến mình qua khung cửa khuất vào trong màn đêm. Tiết thần y hoảng hốt gọi gấp : - Để con gái ta lại! Ta đã chấp thuận giúp ngƣời rồi! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung Nhƣng vô ích, lão đã ra bên ngoài, nhìn vào bóng tối, còn đâu hình ảnh khách áo lam. Lão đứt từng đoạn ruột. Lão không bỏ, băng mình chạy đi về phía trấn Mộc Độc. Lão đuổi theo làm gì? Lão chạy đi một lúc, biết mình làm một việc vô công, lại quay về nhà, đứa bé thoi thóp thở nằm bên cạnh chiếc Hắc Thiết tiêu. Lão mơ màng nhớ lại thủ pháp của khách áo lam, lão không hình dung nổi chiêu thức hoành tiêu đánh tới nhƣ thế nào nữa. Lão đứng đờ ra một lúc, đột nhiên nhớ đến một ngƣời, dĩ nhiên lão nhớ đến ngƣời đó qua chiếc Hắc Thiết tiêu, ngƣời đó chính là Hắc Thánh Thần Tiêu Du Long Tang Cửu, oai danh chấn động giang hồ, trong hắc bạch lƣỡng đạo nghe tên đều bay hồn bạt vía. Chợt lão nhìn lên tờ giấy trải trên mặt bàn. Không rõ khách viết từ lúc nào một chữ “Cửu” hiện ra rành rành trƣớc mắt. Tiết Đạo Lăng rú khẽ một tiếng hãi hùng. Mƣời năm về trƣớc lão có thọ ân một ngƣời. Ngƣời đó chỉ lƣu lại cho lão một chữ “Cửu” thay cho họ tên. Rồi ngƣời hôm nay, là ngƣời ơn năm xƣa chăng? Lúc đó lão chƣa hiểu rõ đƣợc ngƣời cứu lão thoát nạn là nhân vật nhƣ thế nào. Lão ngửng mặt lên không than dài : - Ân công! Ân công! Tại sao ngƣơi không chịu nói thật? Giả Kim Dung HẮC THÁNH THẦN TIÊU Hồi 2 Đốn cây, đào tận rễ Vầng trăng lƣỡi liềm thƣợng tuần của Tết đầu xuân buông tỏa ánh sáng nhạt nhòa trên tòa Đặng Uất sơn, một ngọn núi có một vùng nổi tiếng nhất khắp nƣớc. Ai đã chơi mai vào đầu xuân mà chƣa biết đến mai ở Đặng Uất sơn là một khuyết điểm lớn. Cho nên vào thời kỳ mai nở rộ, Đặng Uất sơn là nơi hò hẹn của mặc khách tao nhân, họ vầy đoàn cùng đến đó ngâm thi nhắm rƣợu thánh, nhìn mai ngắm nguyệt, lâng lâng hứng ngọn gió lành. Nhƣng xuân qua đã quá nửa độ, mai vàng đã rụng, lá xanh lợp cành, mùa thƣởng mai đã dứt, Đặng Uất sơn vắng bóng khách nhàn du. Thế mà đêm nay vẫn có bóng ngƣời và tự nhiên ngƣời đó đến đây không thể để thƣởng hoa, bởi hoa Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung đâu còn nữa. Ngƣời đó có thân hình cao lớn, tay bế một đứa bé cuộn tròn trong chăn mỏng, đến chân núi dừng lại một lúc. Ngƣời đó không ai khác hơn là Hắc Thánh Thần Tiêu Du Long Tang Cửu, vừa rời gia cƣ Tiết thần y tại thị trấn Mộc Độc đến đây và đứa bé chính là Châu Châu, đứa con gái duy nhất của Tiết thần y. Bóng đó dừng lại nhìn khung cảnh Đặng Uất sơn bất giác nhớ đến sự tình mƣời năm trƣớc. Cũng một đêm trăng mờ nhạt nhƣ đêm nay, ngẫu nhiên đi ngang qua Đặng Uất sơn, Hắc Thánh Thần Tiêu Tang Cửu phát hiện ra bọn Long Môn ngũ quái đang vây đánh một ngƣời. Ngƣời bị vây chính là Tiết thần y, ngƣời nổi danh thần y trên khắp giang hồ. Nguyên nhân cuộc xung đột đó phát xuất từ việc Tiết thần y đã chữa trị cho một nhân vật võ lâm, nhân vật này lại là thù địch của bọn Long Môn ngũ quái bị chúng đánh trọng thƣơng may mắn chạy thoát đƣợc. Long Môn ngũ quái căm hận Tiết thần y cứu nạn kẻ thù nên quyết hạ sát Thần y cho bằng đƣợc. Tiết thần y dù cho võ công khá cao, nhƣng một không chống nổi năm, mà dù cho một đối một, lão vẫn chƣa phải là đối thủ của chúng. Đang lúc nguy cấp, Hắc Thánh Thần Tiêu xuất hiện đánh bại bọn Ngũ quái Long Môn, giải nạn cho Tiết thần y. Lão dùng chân vẽ một chữ “Cửu” trên mặt đất, cốt cho bọn Ngũ quái tìm đến lão mà báo thù nếu chúng muốn. Lão không cần nghe lời cảm tạ của Thần y, phóng mình đi mất. Tiết thần y thấy chữ “Cửu” đó ngẫm nghĩ mãi mà không hiểu ân nhân cứu mạng mình là ai, cho đến hôm nay gặp lại chữ “Cửu” bất quá cũng chỉ biết đó là vị ân nhân cứu mạng mình mƣời năm về trƣớc vậy thôi. Hắc Thánh Thần Tiêu nhớ lại việc xƣa, điểm một nụ cƣời : - Giờ thì Tiết Đạo Lăng biết ta là ai rồi! Lão nghĩ : - “Một năm sau! Tại Thiên Tân kiều! Ta sẽ gặp lại Thần y. Thần y sẽ vì cái ơn cứu mạng mƣời năm trƣớc chiếu cố đến đứa bé, ta còn lo ngại làm gì nữa! Huống chi, con gái lão ấy hiện ở trong tay ta”. Đứa bé bị thƣơng chính là giọt máu duy nhất của đôi vợ chồng, bạn chí thân của Hắc Thánh Thần Tiêu: vợ chồng họ Phạm. Nếu trên đời này không có vợ chồng họ Phạm, thì vĩnh viễn trên giang hồ sẽ không có Hắc Thánh Thần Tiêu. Lão hồi ức lại những diễn tiến trong dĩ vãng, một lát lâu mới tiếp tục cuộc hành trình. Đi chƣa đƣợc bao xa, bỗng lão nghe tiếng gọi, tiếng của một nữ nhân : - Phía trƣớc đó có phải là Tang lão gia không? Xin đợi tiện nữ! Giọng nói dịu dàng, trầm ấm vô cùng. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung Giọng nói đó nếu thốt ra nơi hậu phòng, khi chung gối đối đầu hoặc dƣới bóng đèn đối đầu thì sẽ trữ tình gợi cảm biết bao. Song ác thay nó lại vang lên giữa chốn núi non hoang vắng lúc đêm về, nên phát ra nghe lạnh xƣơng sống. Hắc Thánh Thần Tiêu giật mình quay lại... Dƣới ánh trăng huyền ảo, không biết tự lúc nào xuất hiện một cô gái dáng dấp thật yêu kiều... Mày nàng cong vút nhƣ trăng thƣợng tuần, mắt xanh nhƣ điểm sao, da trắng mịn phớt màu anh đào, môi mọng đỏ nhƣ sẵn sàng hé nở một nụ cƣời xinh hơn khi hoa chớm nở. Nhƣng khi cƣời nói khẽ ẩn nấp một niềm thầm kín, khiến cho toàn thể gƣơng mặt nàng vừa sắc sảo, vừa huyền ảo. Nàng đẹp một cách phiêu phiêu, phƣởng phƣởng. Dƣới ánh trăng đêm mờ nhạt, nàng hiện ra nhƣ cái bóng chập chờn, nhƣ tiên nữ sau làn mây mỏng, nhƣ hồ tinh trong lớp sƣơng bay. Hắc Thánh Du Long vô cùng kinh dị... Cứ theo thân pháp đó, nữ nhân phải là một cao thủ trong võ lâm, nhƣng mấy mƣơi năm ngang dọc trên giang hồ, lão chƣa hề nghe nói đến có một cô nƣơng nào vừa xinh đẹp vừa tài cao quán thế. Hơn thế nữa, cho dù có một cô nƣơng nào tài mạo lƣỡng toàn đi nữa, cũng không vận công trang nhƣ thế này! Nàng là ai? Nàng không thể là phần tử của võ lâm, nàng không thể xuất thân từ dân gian phàm tục, thì nàng là ai? Một con ngƣời hiểu nhiều biết rộng nhƣ Hắc Thánh Thần Tiêu cũng phải lắc đầu không ƣớc đoán nổi lai lịch của nàng. Lão cau mày hỏi : - Cô nƣơng gọi lão phu? Nữ lang cung trang cƣời nhẹ : - Nơi đây ngoài Tang lão gia ra, còn ai nữa chăng? Hắc Thánh Du Long càng kinh ngạc : - Cô nƣơng nhận thức lão phu? Nữ lang bĩu môi : - Thanh danh trọng vọng nhƣ vậy trên đời này còn ai không biết. Nàng không đáp ngay câu hỏi, chỉ hỏi vặn lại thôi, nhƣng những lời vặn lại còn đầy đủ ý nghĩa hơn câu đáp. Hắc Thánh Du Long lại hỏi : - Tác phong của cô nƣơng chứng tỏ cô nƣơng không phải hàng phàm tục, có điều nhãn lực lão phu không đƣợc tinh vi cho nên không nhận ra đƣợc cao nhân, chẳng hay quí tánh phƣơng danh là gì? Nữ lang giƣơng tròn đôi mắt nhìn lão một thoáng, đoạn điểm một nụ cƣời : - Nếu Tang lão gia không hiểu thì thôi, hỏi mà làm gì! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung Hắc Thánh Du Long gật đầu : - Cô nƣơng không muốn nói thì đành vậy, lão phu không cƣỡng ép. Nhƣng, bỗng nhiên lại gọi lão phu dừng chân chắc có điều chi muốn thỉnh giáo? Tƣởng cô nƣơng cho phép lão phu hỏi câu đó chứ? Nữ lang chớp mắt : - À! Tang lão gia cũng biết dùng lời khéo. Không rõ lai lịch, không biết ý tứ nữ lang nhƣ thế nào, hỏi nàng không nói, lại cốt cợt với vẻ mỉa mai. Hắc Thánh Du Long cảm thấy bực rồi. Song một ngƣời cao niên kỷ không thể phẫn nộ dễ dàng với hậu bối, nhất là kẻ đó lại là một nữ nhân, lão cố dằn lòng bình tĩnh thốt : - Cô nƣơng có điều chi dạy bảo, lão phu sẵn sàng nghe! Nữ lang cung trang quắc mắt ngời tinh quang kỳ dị, hỏi : - Tang lão gia từ Xuân Hƣơng cốc tới đây? Hắc Thánh Du Long nghe đến ba tiếng Xuân Hƣơng cốc giật mình biến sắc. Xuân Hƣơng cốc là nơi ẩn cƣ của vợ chồng Phạm lão đệ, một nơi cực kỳ bí mật, tận chốn núi sâu hoang vắng, chỉ có lão là ngƣời duy nhất biết đƣợc mà thôi. Nàng... nàng là ai mà biết đƣợc Xuân Hƣơng cốc? Lão chú mắt cố quan sát đối phƣơng trầm giọng đáp : - Phải! Lão phu từ nơi đó đến đây! Do đâu con ngƣời biết? Nữ lang không đợi lão dứt trọn câu, bật cƣời lạnh : - Xuân Hƣơng cốc là gì? Chỗ ở của tiện tỳ mà gọi là Xuân Hƣơng cốc đƣợc à? Phải gọi là Xuân Xú cốc mới đúng hơn! Nàng cƣời lớn hơn : - Xuân Xú cốc! Xuân Xú cốc! Ha ha... Hắc Thánh Du Long quắc mắt nhìn nữ lang. Ánh mắt của nàng ngời lên niềm oán độc hung tàn, ánh mắt đó bốc rực sát khí. Tự nhiên, lão hiểu ngay, đối phƣơng nói đến Xú tiện tỳ là ám chỉ vào vợ Phạm lão đệ. Xuân Hƣơng cốc là một sơn cốc nằm tận trong núi thẳm rừng sâu, vợ chồng Phạm lão đệ nhân đi ngang qua vùng phát hiện ra, ghép tên hai ngƣời lại đặt thành tên Cốc. Nay nữ lang có khẩu khí đó, tức có sự hiềm khích với vợ Phạm lão đệ rồi. Vô duyên, vô cớ, vợ chồng Phạm lão đệ bị ngƣời hạ độc thủ, chính Hắc Thánh Du Long đang truy nguyên vụ án. Bây giờ, nữ lang xuất hiện đón đƣờng lão tỏ giọng thù hằn làm cho lão nghi ngờ nàng có liên quan đến cái chết thảm của vợ chồng họ Phạm. Lão hỏi nhanh : - Cô nƣơng nhận thức Phạm Xuân Hoa, lão đệ của lão phu? Nữ lang bật cƣời ha hả, giọng cƣời lạnh rợn vô cùng : - Tự nhiên! Chẳng vậy tôi lại bỏ công thu dọn xác chết của hắn à? Vì tôi có đến đó mới thấy bút tích Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung của Tang lão gia trên vách đá. Chắc Tang lão gia không quên mấy chữ do mình lƣu lại chứ? Mấy chữ đó là “Mƣời năm sau, sẽ vì cố nhân, báo phục mối huyết cừu này”. Dƣới mấy chữ đó còn một chữ “Cửu” đứng riêng biệt, nhƣ chữ ký tên ngƣời. Nữ lang nhìn đối phƣơng một chút rồi tiếp nói : - Thấy chữ “Cửu” tôi ngẫm nghĩ mãi, trên giang hồ chỉ có Tang lão gia mới có cái khẩu khí hào hiệp nhƣ thế. Thu dọn xác chết! Bốn tiếng đó len lỏi vào trong trí óc Hắc Thánh Du Long nhƣ bốn mũi nhọn. Tại sao nàng biết Phạm Xuân Hoa chết mà nàng đến thu dọn xác chết? Song, Hắc Thánh Du Long chƣa vội tìm hiểu điều đó, y chỉ hỏi gọn : - Rồi cô nƣơng rời Xuân Hƣơng cốc theo dõi lão phu đến đây? Nữ lang lạnh lùng gật đầu : - Phải! Tôi thấy Tang lão gia đắp mộ, lập bia cho Xuân Hoa lòng tôi phẫn nộ. Xú tiện tỳ là ai chứ mà đƣợc táng chung với chàng? Tự nhiên tôi không thể để nhƣ vậy đƣợc, tôi đào mộ, vức xác tiện tỳ đi một nơi. - Đồng thời, tôi không tìm đƣợc xác của đứa bé, nếu nó không đƣợc táng chung với cha nó thì nó cũng phải có một ngôi mộ riêng. Nhƣng không, ngoài ngôi mộ của Phạm Xuân Hoa, chẳng còn mộ nào quanh đó. Tôi biết ngay nó chƣa chết và đã đƣợc Tang lão gia mang đi rồi. Cái hẹn mƣời năm báo oán của Tang lão gia ghi nơi vách đá không ngoài sự chờ đợi đứa bé kia trƣởng thành. Nữ lang dừng một chút rồi gằn giọng nói : - Bây giờ thì Tang lão gia đã hiểu đại khái sự tình rồi chứ! Dù tôi có theo dõi Tang lão gia đó là việc đƣơng nhiên, bất cứ ai ở vào địa vị của tôi cũng phải làm vậy. Hắc Thánh Thần Tiêu Du Long Tang Cửu càng nghe nữ lang nói càng sôi giận. Nhƣng bằng vào kinh nghiệm giang hồ lão phải hết sức nhẫn nại để nghe nữ lang nói nhiều hơn nữa. Càng nghe lão càng hiểu rõ sự tình, có nhƣ vậy lão mới truy nguyên ra mọi bí ẩn của cái chết thảm của vợ chồng ngƣời bạn thân. Tuy nhiên, sức chịu đựng của con ngƣời có hạn, sau cùng lão không dằn đƣợc cơn phẫn nộ dâng tràn. Lão quắc mắt, dựng tóc quát to : - Ngƣơi là thủ phạm trong vụ án? Ngƣơi đã hạ sát vợ chồng Phạm lão đệ của ta? Nữ lang nhếch môi cƣời mĩa : - Vợ chồng gì? Con tiện tỳ đó dụ dỗ quyến rũ Phạm Xuân Hoa, đƣa nhau vào sâu trong rừng núi hú hí với nhau, có theo lễ giáo gì mà gọi là vợ chồng? Hắc Thánh bƣớc tới một bƣớc, rung rung giọng vì phẫn nộ : - Tại sao ngƣơi lại hãm hại vợ chồng Phạm lão đệ? Ngƣơi phải nói cho ta biết! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC THÁNH THẦN TIÊU Giả Kim Dung Nữ lang điểm một nụ cƣời quái dị, từ từ đƣa nhẹ bàn tay đẹp nhƣ bạch ngọc vuốt nhẹ mái tóc, giọng nàng vẫn ôn tồn hòa dịu : - Tôi xin nhắc đến một câu chuyện xa xƣa trƣớc khi đề cập đến việc mà ngƣơi đã hỏi! Ngƣơi có muốn nghe chăng? Nữ lang và Hắc Thánh Thần Tiêu đã bỏ cái giọng khách sáo, họ lấy cái tƣ thế đối lập với nhau rõ rệt, và chắc chắn cuộc gặp gỡ này phải kết thúc bằng một trận giao đấu, có ác liệt hay không tùy vào bản lĩnh của hai bên. Hắc Thánh lại phải dằn cơn thịnh nộ, thầm nghĩ : - Bỗng nhiên mà nàng muốn nhắc đến chuyện xa xƣa, có lẽ chuyện đó có liên quan đến thảm cảnh của vợ chồng Phạm lão đệ, vậy mình cũng nên nghe nàng nói gì. Lão gật đầu : - Ngƣơi cứ nói! Nữ lang trầm tĩnh kể : - “Trong cung của bọn ta có trồng một cây bích đào. Trải qua nhiều năm nó không bây giờ trổ hoa, kết trái. Rồi đến một mùa xuân, bỗng nhiên nó sanh hoa chi chít đầy cành và lạ lùng thay, hoa thì nhiều nhƣng lại có một trái đào duy nhất. - Ngày ngày ta ra gốc đào nhìn trái, từ lúc từ trái còn nhỏ đến lúc, từ lúc nó còn màu xanh cho đến khi nó phớt màu hồng. Trái đào no tròn bóng mƣợt, nhìn màu hồng của nó ai cũng muốn ăn - Quả đào thì ở tận trên ngọn cây cao mà ta thì lúc đó mới chín tuổi, thuật khinh công ta luyện mới đƣợc ba thành. Dù thèm ăn đấy, dù tham ăn đấy, dù muốn hái trộm mà ăn đấy cũng không biết làm cách nào leo đến tận ngọn cây mà hái”. Nghe mãi những lời vòng vo không đâu của nàng Hắc Thánh Du Long đâm bực nhƣng cũng cố dằn lòng nghe tiếp. Thiếu nữ vẫn đều đều kể tiếp : - “Có một hôm, sƣ phụ ta chỉ tay hƣớng quả đào, bảo ta cùng một đứa sƣ muội nhỏ hơn ta một tuổi rằng: “Trong hai con, nếu ai nói trúng dùng thủ pháp chỉ để có thể hái trái đào trên cao kia xuống, thầy sẽ thƣởng cho ngƣời đó ăn”. - Ta cạn nghĩ, cho rằng sƣ phụ đang khảo sát học lực của hai chị em ta, bởi dù bọn ta dù ít tuổi sƣ phụ vẫn hàng ngày giảng giải từng môn võ học của các môn phái khác trên giang hồ, cho nên ngƣời muốn đo lƣờng ký ức của bọn ta xem ai hơn ai kém. Ta đáp ngay: “Đệ tử dùng thủ pháp “Cách Không Thủ Vật” của bổn môn, tự nhiên quả đào sẽ rơi xuống”. - Sƣ muội ta bĩu môi, ý chừng cho rằng nàng thừa hiểu điều đó nhƣng nàng không kịp nói ra bị ta thốt chận thành ra nàng hậm hực, còn ta nói xong đắc ý vô cùng. - Nhƣng sƣ phụ cƣời nhẹ: “Ngƣơi nói thì đƣợc mà làm thì chƣa đƣợc, vậy nói làm gì”! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -