Tài liệu Hạ vàng mưa bay - minh hương

  • Số trang: 162 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 116 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Hạ Vàng Mưa Bay - Minh Hương
Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Chƣơng 1 Chƣơng 2 Chƣơng 3 Chƣơng 4 Chƣơng 5 Chƣơng 6 Chƣơng 7 Chƣơng 8 Chƣơng 9 Chƣơng 10 Chƣơng 11 Chƣơng 12 Chƣơng 13 Chƣơng 14 Chƣơng 15 Chƣơng 16 Chƣơng 17 Chƣơng 18 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay Chƣơng 19 Chƣơng 20 Chƣơng 21 Chƣơng 22 Chƣơng 23 Chƣơng 24 Chƣơng 25 Chƣơng 26 Chƣơng 27 Chƣơng 28 Chƣơng 29 Chƣơng 30 Chƣơng 31 Chƣơng 32 Chƣơng 33 Chƣơng 34 Chƣơng Kết Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay Chương 1 Sáng nay, Từ My xinh xắn trong bộ đồ rô– đê màu trắng. Hai tay nâng khuôn hình của ngƣời cha kính yêu đã mất cách đây hơn một năm, cô bé gần nhƣ nghẹn ngào mỗi khi phải đối diện với đôi mắt trƣớc mặt. – Kỳ ơi! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay Cu Kỳ đang trang trí cây Noel đặt trên bàn. Những tấm thiệp bé xíu đƣợc chú bé nâng niu gắn nhẹ lên nhành thông bằng giấy bạc. Mải mê theo đuổi một ý nghĩ nào đó, nên chú bé không nghe thấy tiếng gọi của chị mình. – Kỳ ơi! – Từ My lại gần, hét to vào tai Kỳ. – Dạ. – Chú bé giật mình trả lời. – Em làm gì mà chị gọi không nghe vậy? – Em đang nghĩ đến ba, chị My à. Từ My để khung hình trở lại chỗ cũ, nói bằng một giọng xúc động: – Chị cũng đang nghĩ đến ba. Ƣớc gì giờ này ba ở cạnh bên mình thì hạnh phúc biết bao, hả Kỳ? Phải chi chị em ta có phép lạ đi vào thế giới nào đó, xin phép ngƣời ta cho ba mình về lại nhà dù chỉ một phút, hai phút cũng đƣợc. Chị mơ thấy ba bằng xƣơng bằng thịt, Kỳ ơi. Cu Kỳ dù chỉ mƣời một tuổi đầu, nhƣng hình nhƣ chú cũng đã cảm nhận đƣợc những mất mát lớn nhất trong đời. Lúc này chú chỉ biết nói với ngƣời chị thân yêu của mình bằng một câu rất ngây thơ, nhƣng cũng rất ngƣời lớn: – Em thì chỉ mơ ƣớc gặp ba trong giấc mộng thôi. Còn mong ba về bằng xƣơng bằng thịt thì chắc không đƣợc đâu, vì mình đã đổi địa chỉ rồi, chị không nhớ sao? Cu Kỳ đứng dậy, đằng hắng rồi lảng sang chuyện khác: – Chị My đứng dậy giúp em cắm lại bình hoa này đi. Từ My chống tay xuống nền gạch bông, cô từ từ đứng dậy. – Để việc cắm hoa đó cho chị, em đi treo móc xích đi. – À, chị My ơi, Chiều nay mấy giờ, chị Từ Anh về vậy? – Khoảng bốn giờ, chị ấy sẽ về đến. – Chị ấy xem nhƣ vậy mà sƣớng hơn em và chị, không làm vẫn có ăn. – Đừng nói vậy, chị Từ Anh nghe đƣợc sẽ buồn em cho xem. Kỳ bƣớng bỉnh: – Không hiểu saoa lúc nào chị cũng sợ chị Anh buồn. Còn thân chị sao không nghĩ đến? Từ My cƣời thật hiền, nhìn em: – Chị buồn thì có em an ủi rồi. Có tiếng chuông reo ngoài cổng, Từ My vội vàng chạy ra ngoài: – Nhanh lên đi em, mẹ về rồi đó. Bà Thi chƣa vào đến phòng khách đã mắng: – Hai chị em từ sáng đến giờ mà trang trí cũng chƣa xong nữa à? “Biết ngay mà!” – Cu Kỳ nghĩ bụng. Ức quá, chú nói: – Tụi con chứ có phải là ngƣời máy đâu mà mẹ bảo nhanh. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay – Kỳ! Không đƣợc hỗn với mẹ. – Từ My nhắc em. – Nhƣng… – Thôi, không nhƣng nhị gì cả. Em tiếp tục hoàn thành việc trang trí đi nha, chị vào bếp giúp mẹ. Nói xong, cô đi thẳng vào bếp. Từ ngày ông Thi mất, bà Thi nhƣ trầm lặng hơn, bà ít nói và đôi khi hơi cáu gắt với con cái. Biết đƣợc tâm trạng của mẹ. Từ My bao giờ cũng thông cảm, ngay cả những lúc bà nóng nảy. Bà Thi năm nay khoảng bốn mƣơi tuổi. Cái tang đột ngột của chồng đã để lại trên gƣơng mặt bà nhiều nếp nhăn, kết quả của nhiều đêm thức trắng. Nhƣng điều đó không làm mất đi vẻ mỹ miều của một thời xuân sắc. Trong bếp, hai mẹ con, ai làm việc nấy. Thỉnh thoảng bà nhắc My làm một vài việc cần thiết: – Mẹ à! Chiều nay ta làm mấy món vậy? – Từ My rụt rè hỏi bà Thi. – Mẹ dự định làm bốn món thôi, nhƣng món nào mình cũng làm thật đầy, nhƣ vậy đỡ vất vả hơn. Nhƣ biết trƣớc mẹ sẽ phân công mình làm món gì, Từ My sốt sắng: – Con làm món gỏi ngó sen và món thịt nấu đậu, hả mẹ? Bấy giờ bà Thi nhìn con gái, mắng yêu: – Cha mày! Còn phần mẹ là món chả và món lẩu, phải không? Từ My cƣời, trông gƣơng mặt cô rạng rỡ nhƣ những đóa sen. Việc làm bếp bao giờ cũng đem đến sự thích thú cho Từ My. Nhớ ngày còn sống, ba cô thƣờng nói mỗi khi ngồi vào bàn ăn: – Từ My! Con là cánh tay trái của ba. Từ My sung sƣớng bao nhiêu thì Từ Anh hờn dỗi bấy nhiêu. Cô mát mẻ nói: – Ba vậy không hà. Cánh tay phải là mẹ. cánh tay trái là Từ My. Còn con và cu Kỳ, ba để ở đâu? Cu Kỳ hếch mũi lên nói với chị: – Việc gì mà giận thế chị Từ Anh? Em nhƣờng chân phải cho chị, còn chân trái để em… ôm cũng đƣợc. Thế là cả nhà không ai nhịn đƣợc cƣời trƣớc giọng tỉnh khô của chú. oOo Chẳng bao lâu, công việc bếp núc coi nhƣ xong. Cu Kỳ cũng đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Chú xuống bếp vừa hỉnh mũi, vừa nói: – Xong chƣa chị My? Em đói lắm rồi đây. – Em chuẩn bị tắm rửa, thay đồ mới rồi ra đón khách đi, sắp đến giờ rồi đấy. – Nhƣng em đói thật mà. – Thì em ráng tí nữa đi, rồi cùng ăn với mọi ngƣời. – Từ My năn nỉ. – Đƣợc rồi, tí nữa em xỉu là chị hoàn toàn chịu trách nhiệm đấy nha. – Nói xong chú tiu nghỉu đi ra Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay nhà sau. – Từ My à! Các món tráng miệng đã xong chƣa con? – Rồi mẹ à. Con đã cho tất cả vào tủ lạnh. Có tiếng chuông reo ngoài cổng. Từ My tất tả chạy ra. – Chắc là chị Từ Anh về, mẹ Ơi. Từ Anh thật trẻ trung trong chiếc áo thun trắng, quần Jean màu xanh bạc ôm lấy đôi chân thon dài. Mái tóc ngắn tạo cho cô gái vẻ trẻ trung, kiêu kỳ. Trông cô trái ngƣợc hoàn toàn với nét kiều diễm của Từ My. Hai nét đẹp và hai tính cách đối nghịch nhau hoàn toàn. Nếu nhƣ Từ My thích ăn những món do tự tay mình làm, thì Từ Anh chỉ thích ăn những món đặc sản ở nhà hàng. Từ My thích đi dạo trong vƣờn, thì Từ Anh lại thích ngồi hàng giờ ở quán cà phê. Còn nếu nhƣ Từ Anh thích tranh luận, thì Từ My sẵn sàng bỏ cuộc để nhƣờng phần thắng lại cho chị, mặc dù trong hoàn cảnh nào cô cũng là một con bé chín chắn. Vừa vào đến phòng khách, Từ Anh đã kêu lên: – Ôi! Từ My và cu Kỳ trang trí phòng khách đấy à? Tuyệt lắm, tuyệt lắm! Cô say sƣa ngắm nhìn mọi vật trong phòng, mắt long lanh sung sƣớng. Nhƣ sực nhớ ra điều gì, cô quay lại phía Từ My: – Mẹ và cu Kỳ đâu em? – Mẹ Ở trong bếp, còn cu Kỳ đang chuẩn bị làm ngƣời lớn đấy. – Thế à? Lúc này cu Kỳ nhà ta chững chạc trong bộ đồ mới may, trông chú mạnh mẽ và đứng đắn nhƣ ngƣời lớn. Từ Anh và Từ My cũng mở to mắt ra nhìn khi thấy hai tay chú bỏ vào quần, từ nhà sau bƣớc lên. – Ồ! Kỳ đấy ƣ? – Hai cô đồng thanh nói. Chú bé bƣớc từng bƣớc đến gần hai ngƣời chị. Một tay chỉ vào ngực mình, chú bắt chƣớc giọng trầm trầm của một thanh tra viên nói: – Chính “hắn”. – Chị đề nghị em phải gắn thêm một cái nơ trên cổ áo để thật giống… – Từ My cố kéo dài giọng: – Giống ai cơ? – Cu Kỳ nóng nảy. – Giống anh… bồi bàn. – Từ Anh để thêm. Cu Kỳ giọng ỉu xìu: – Vậy mà ngỡ giống việt kiều… hồi hộp chứ. Cả ba chị em cùng ôm bụng cƣời. – Từ Anh mới về đó hả con? – Mẹ! – Từ Anh chạy đến ôm hôn mẹ – Mẹ có khỏe không? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay – Cám ơn con, mẹ vẫn khỏe. Quay sang Từ My và Từ Anh, bà bảo: – Thôi, hai chị em xuống bếp dọn dẹp rồi lo sửa soạn đi con. – Mẹ cũng sửa soạn nữa chứ. – Đúng rồi đó, tối nay mẹ cũng cần phải đẹp nữa. – Từ Anh tiếp lời em. – Từ Anh! Chị xem em mặc bộ đồ này có vừa mắt không? Từ Anh ngừng ngay việc trang điểm đôi mắt, cô nhƣ thốt lên: – Ô! Trông em đẹp nhƣ một thiên thần. Từ My duyên dáng trong chiếc váy đen có nhiều nếp xếp. Chiếc áo trắng sát nách, cổ lá sen rộng cổ để lộ đôi cánh tay đầy đặn, trắng mịn. Hất nhẹ mái tóc dài buông thả tự nhiên ra sau lƣng, sửa cái băng đô nhung đen lên tóc, cô bé nói: – Còn Từ Anh của em nhƣ một diễn viên màn bạc ấy. – Diễn viên đóng vai quần chúng hả? – Từ Anh hóm hỉnh hỏi em. – Thôi, chị đi thay quần áo đây. Từ My thu dọn những thỏi son, hộp phấn… cho vào trong hộc bàn trang điểm. Bao giờ cũng thế, Từ Anh bày ra, còn cô thì thu dọn lại. Đêm Noel, Từ Anh diện cho mình bộ cánh thật lộng lẫy. Chiếc váy liền thân thật ngắn để lộ một khoảng trống ở lƣng trắng ngần. Ngƣời cô toát lên một sức sống một sức sống mãnh liệt. Từ My không khỏi kêu lên khi nhìn chị: – Trƣớc mắt em bây giờ không phải Từ Anh, cô sinh viên đại học Sƣ phạm Kỹ thuật nữa, mà là Madona, nữ ca sĩ kiêm diễn viên điện ảnh ngƣời Mỹ đã một thời… – Đã một thời trong con nít hả? Thôi, đừng cho chị đi tàu bay giấy nữa, cô bé. Bỗng nhiên Từ Anh làm ra vẻ quan trọng, bƣớc đến ngồi cạnh em: – My này! – Gì cơ? – Tối nay, chị muốn giới thiệu với em một nhân vật quan trọng. – “Hắn” à? – Gần nhƣ thế. – Tại sao lại là “gần” mà không là “chính hắn”? – Từ My thắc mắc. – “Hắn” là một dạng ngƣời khá đặc biệt. Chị vẫn chƣa bắt đƣợc tín hiệu gì cả. Nhƣng chị tin rằng một ngày gần đây, “hắn” sẽ bộc lộ tình cảm của mình. – Từ Anh nói bằng giọng tự tin. – Nhân vật của chị bí hiểm quá! – Chị Anh của em bao giờ cũng là ngƣời thích phiêu lƣu mạo hiểm mà. À! Còn bạn trai của em ra sao rồi? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay – Em chƣa nghĩ đến ai, mối quan tâm hiện nay của em là… Kỳ… cục. oOo Tiếng nhạc vang lên từ phòng khách, cắt dứt câu chuyện của hai chị em. – Thôi, mình đi lên phòng đi My. – Dạ. Tối nay, bà Thi thật lộng lẫy trong chiếc áo dài Thƣợng Hải bằng kim tuyến. Bà trẻ hơn so với tuổi rất nhiều, chính đôi chân thon dài, thân thể đầy đặn đã nói lên điều đó. – Mẹ thật tuyệt vời! – Mẹ giống nhƣ một mệnh phụ phu nhân. Tiếc là ba không còn bên cạnh mẹ nữa. Một phút im lặng trôi qua, không ai nói với ai lời nào khi Từ My vô tình nhắc đến ngƣời cha quá cố. – Chị Ái Thu đến! – Cu Kỳ báo động. Ái Thu là bạn thân nhất của Từ My, cũng là khách mời duy nhất của cô bé. Hôm nay, Thu xinh xắn trong bộ đầm màu tím than. Đôi mắt một mí hình nhƣ đang cƣời với mọi ngƣời. – Cháu chào bác. Chào chị Thanh, cu Kỳ. – Ngồi xuống đây đi Ái Thu. Mình đi lấy nƣớc ngọt cho bồ uống nha. – Thu chƣa thấy khát. – Chỉ vào cây noel, cô bé nói tiếp – Mình muốn xem cái hang mà chúa sinh ra đời kia. – Ồ! Đó là sáng kiến của cu Kỳ đấy. – Từ My giải thích. – Kỳ thật tài! Em có con mắt thẩm mỹ lắm đó. – Cám ơn chị. Mọi việc trang trí trong phòng đều có bàn tay của “quân sƣ” Gia Các… Từ My cả đấy. – Nói xong cậu bé lè lƣỡi nhìn chị – Bây giờ em xin nhƣờng phần đón khách cho mẹ vả chị Từ Anh, còn em sẽ trở về với thế giới của mình. Nói xong, chú bé ngồi lên dàn trống đƣợc kê ở góc phòng, bên cạnh là hai cây đàn điện. Khách ở ngoài ra vào tấp nập, đa số là bạn của Từ Anh. Thỉnh thoảng có vài ngƣời lớn tuổi, chắc là khách mời của bà Thi. Tiếng cƣời nói rôm rả, mọi ngƣời không quên khen tặng và chúc mừng chủ nhà. Quái! Sao giờ này “hắn” vẫn chƣa đến. Từ Anh đi ra đi vào nhƣ có vẻ sốt ruột. Giữa lúc mọi ngƣời đang nói cƣời vui vẻ, thì “hắn” xuất hiện. Với khổ ngƣời cao lớn, khuôn mặt chữ điền, cái miệng rộng có ria đƣợc tỉa rất khéo. Không hẹn mà nhiều ngƣời cùng nhìn về phía “hắn”. Hình nhƣ giữa chốn đông ngƣời này, “hắn” không nhìn thấy ai cả. Từ My thấy khóe miệng “hắn” từ từ giãn ra và cái đầu của “hắn” gật nhẹ. Từ Anh nhanh chóng bƣớc về phía “hắn”, gƣơng mặt cô trông rạng rỡ làm sao. – Xin giới thiệu với cả nhà, đây là anh Hùng Phƣơng, hiện là sinh viên đại học Sƣ phạm Kỹ thuật ngành điện tử năm cuối. Còn đây là mẹ, cô bé đứng cạnh cây noel là Từ My, còn chú bé ngồi trên Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay dàn trống kia là cu Kỳ. Những ngƣời con lại, tí nữa ta làm quen nhá. Chờ Phƣơng ngồi vào chỗ xong, Từ Anh bắt đầu buổi tiệc. Các món ăn lần lƣợt đƣợc Ái Thu và Từ My mang lên. Suốt buổi tiệc, hầu nhƣ Từ My không lúc nào rảnh rang cả. Cô bé đâu biết rằng có một đôi mắt vẫn đang theo dõi cô. Còn bà Thi và Từ Anh thì luôn miệng cƣời nói. Dàn nhạc của cu Kỳ bắt đầu hoạt động. Một anh chàng cao lêu nghêu có mái tóc dài phủ ót nhƣ những chàng nghệ sĩ trên sân khấu lên cầm đàn. Điệu nhạc sôi nổi vang lên. Mọi ngƣời tự động nắm tay ra sàn nhảy. Từ Anh tiến về phía Hùng Phƣơng, cô lịch sự nói: – Anh Phƣơng nhảy với Từ Anh một bản này nhá. Hùng Phƣơng chậm rãi cho nửa điếu thuốc còn lại vào gạt tàn. Có nhiều tiếng vỗ tay vang lên: – Anh Phƣơng may mắn lắm mới đƣợc ngƣời đẹp Từ Anh đặc biệt chú ý đấy nhé. Hùng Phƣơng mỉm cƣời với mọi ngƣời. Anh vẫn không nói một lời nào. Thái độ kỳ quặc đó không khỏi làm Từ Anh khó chịu. – Hôm nay, anh Phƣơng không đƣợc vui? – Từ Anh nói lúc nhảy với anh nhịp đầu tiên. – Tôi xin lỗi vì đã mang bộ mặt đƣa đám đến đây. – Vì lẽ gì vậy? – Tôi cũng không rõ. Họ không nói với nhau điều gì nữa cho đến khi bản nhạc chấm dứt. Bản nhạc quen thuộc vang lên. Bài gì nhỉ? À, đúng rồi! Đây là bản nhạc Pháp “Papa – Ngƣời cha yêu dấu”. Cu Kỳ nhƣ đắm mình vào thế giới nào đó, đôi mắt cậu nhắm lại, môi trên khẽ giật giật nhƣ một nhạc sĩ điệu nghệ. Giọng Từ Anh phát ra từ micro: – Trong buổi tiệc hôm nay, Từ Anh xin giới thiệu với các bạn, một giọng hát thật mềm và ấm. Đó là thiên thần nhỏ bé của tôi: Từ My. Những loạt pháo tay vang lên tƣởng không bao giờ dứt. Thành phố đã vào đêm, mà Từ My cứ ngỡ mặt trời chiếu thẳng vào mặt mình. Đôi má cô đỏ lên vì xúc động. – Đề nghị Hùng Phƣơng cầm đàn. – Nào! Mời cả hai bƣớc ra. – Ra đi Từ My! – Ái Thu động viên bạn. Hít một hơi thở thật sâu, Từ My tiến đến chỗ dàn nhạc. Cầm micro trong tay, cô bé gần nhƣ quên hết mọi ngƣời chung quanh. Cô nói nhƣ chỉ để mình nghe: “Ba ơi! Cơn mƣa nào rồi cũng dứt. Cuộc vui nào rồi cũng qua. Chỉ có ba là mãi mãi thôi. Papa! Ngƣời cha yêu dấu…” Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay Hùng Phƣơng bấy giờ đã rời chỗ ngồi, anh đến bên dàn nhạc, Cây đàn trong tay, những ngón tay nghệ sĩ lƣớt trên phím. Đôi mắt Từ My nhƣ rơi vào khoảng không nào đó. Mọi tiếng động chung quanh không làm át đƣợc hơi hƣớng ngọt ngào của cô. Ngƣời cha yêu dấu lại trở về trong ký ức và tâm hồn đầy tình cảm của cô bé. Bài hát đã dứt từ lâu, nhƣng mọi ngƣời vẫn chƣa tỉnh mộng. Mãi một lúc sau, một tràng pháo tay vang lên cùng với nhiều tiếng huýt sáo. – Tiếp! Tiếp, tiếp đi… Nhiều đôi mắt nhìn Từ My khích lệ. Biết không thể nào từ chối đƣợc, cô bé đang lúng túng không biết hát bài gì thì Hùng Phƣơng cầm đàn, tiến về phía cô: – Tôi có thể cùng hát với Từ My đƣợc chứ? – Anh ta nheo mắt trông thật dễ ghét. – Ƣ… nhƣng… – Không sao. Cô bé chắc không lạ gì với bài hát “Mong đợi ngậm ngùi” của Từ Huy chứ hả? – Từ My có biết. – Vậy thì chúng ta bắt đầu đi. Có nhiều cái đầu nhô lên khỏi bàn. – Đề nghị song ca đi. Cu Kỳ đƣợc dịp xen vào: – Tới luôn chị My! Lúc này nếu có ai để ý có lẽ đã nhìn thấy một thoáng dỗi hờn trong mắt Từ Anh. Cô xoay xoay ly nƣớc ngọt trong tay nhƣ muốn tìm đôi mắt mình trong đó. Còn Hùng Phƣơng và Từ My vẫn say sƣa với bài hát của mình. “Tan trƣờng, tan trƣờng. Tà áo tung bay tƣa. mây trắng. Tan trƣờng, tan trƣờng. Đợi em đi ngang về lối này… Và từng ngày nhƣ thế Và từng chiều nhƣ thế. Anh vẫn đợi áo bay…” Bản nhạc dứt, Từ My gật đầu thay cho lời cám ơn Hùng Phƣơng đã giúp mình hoàn thành “sứ mạng”. Nhƣng ánh mắt bất chợt của anh đã làm cho cô quay đi chỗ khác. Tất cả ngồi vào bàn ăn. Từ My có cảm giác nhƣ ai đó đang nhìn mình. Cô bé vờ đi nhƣ không hề hay biết. – Bác Thi nấu ăn ngon tuyệt! – Giọng một anh chàng nào đó vang lên. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay – Ồ! Bác chỉ làm có hai món thôi – bà Thi khiêm tốn – Còn tất cả là Từ My lo liệu đấy. – Thế à! Cô bé giỏi nhỉ. Ăn uống xong, mọi ngƣời lần lƣợt ra về. Hùng Phƣơng là ngƣời ra về cuối cùng. Anh thân mật bắt tay từng ngƣời. Nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Từ My, anh nói thật nhỏ nhƣ chỉ để cho hai ngƣời nghe: – Rất mong gặp lại “thiên thần” trong một ngày gần nhất. Từ My âm thầm thu dọn chén đĩa mang xuống bếp, trong khi Từ Anh nãy giờ vẫn ngồi thừ trên bàn, tay chống cằm, cô lẩm bẩm: – Ta đã thua. Cu Kỳ mỏi mệt làm một động tác thể dục, chú nói: – Nghỉ đi, sáng dọn chị My ơi. Bỗng một giọng nói vang lên: – Xin lỗi, tôi là ngƣời cuối cùng của buổi tiệc này. Ba cái đầu ngẩng lên cùng một lúc. – Ồ, anh Luân! Anh đến trễ quá. Thì ra ngƣời khách sau cùng đó là bạn của bà Thi. Từ My khẽ nhíu mày, hình nhƣ cô đã gặp ngƣời đàn ông này ở đâu rồi thì phải. À! Mà không, hình nhƣ ông ta giống một ngƣời nào đó mà cô đã gặp. Cơn buồn ngủ từ đâu ập đến. Căn nhà hoàn toàn im lặng khi ngƣời khách cuối cùng ra về. Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay Chương 2 – Từ My ơi! Bồ viết lại bài thuyết trình hôm nọ tổ mình đã thảo luận chƣa? Biết Ái Thu đến rủ mình đi học, Từ My đã chuẩn bị sẵn sàng. – Mình đã viết lại rồi. Ta đi thôi. Mấy ngày nay, cô bé cứ thắc mắc về ngƣời đàn ông mà mẹ cô gọi là ông Luân. Hình nhƣ giữa mẹ cô và ngƣời đàn ông này đang có quan hệ làm ăn gì đó mà cô chƣa rõ. Chẳng lẽ mẹ cô lại trở về với con đƣờng cũ? Một dấu ấn muôn đời không bao giờ cô quên đƣợc. – Hôm nay, bồ làm sao vậy? – Ái Thu lo lắng hỏi bạn. – Ơ! Mình đang nghĩ đến bài thuyết trình. – Cô dối bạn. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay Buổi sáng, không khí thật trong lành, cô để yên cho làn gió xuân phả vào mặt, tóc cô rối tung theo gió. Tà áo dài trắng của hai cô bé nhƣ quyện vào nhau đùa giỡn. Vừa vào đến cổng trƣờng thì: “My đi, mình theo sau. My không dám đi mau…”. Không hẹn mà hai cô bé cùng quay lại xem thủ phạm là ai, thì Ái Thu ứng khẩu liền: “Phƣớc sợ My quay lại. Thế là hết khao khao… nhƣ vịt đực”. Phƣớc – biệt hiệu Ăng– gô– la cƣời toét miệng. Đứng gần hai chiếc áo dài trắng, trông anh ta tối sầm lại. Tuy nƣớc da đen, nhƣng Phƣớc co đôi mắt thật đẹp. Hắn là cây toán cừ khôi của lớp, do đó không hề tỏ ra giận dữ khi bạn bè gọi đến biệt danh của mình, mà hình nhƣ Phƣớc còn cảm thấy kiêu hãnh nữa. – Ê! Đừng thấy ngƣời ta hiền hậu, dễ thƣơng mà ăn hiếp à nha. – Phƣớc cố kéo dài giọng. – Hổng dám đâu. – Từ My không nín đƣợc cƣời. – À! Còn bài thuyết trình chuẩn bị đến đâu rồi Từ My? – Phƣớc bỗng nghiêm giọng. – Xong cả rồi, Phƣớc. – Phƣớc cũng đã chuẩn bị một số câu hỏi. Phen này mình phải dứt dây bọn Anh Huyền mới đƣợc. – Chứ bộ ngƣời ta không biết chuẩn bị câu hỏi để dập mình à? – Ái Thu nói. – Nhƣng rõ ràng phe ta có ƣu thế hơn, vì đã có Từ My. – Đừng tự tin quá vậy. Từ My sợ sẽ làm các bạn thất vọng đấy. – Dù có thua cũng không sao mà. – Phƣớc nói trở lại. Mải nói chuyện với nhau, ba cô cậu đã đến trƣớc phòng lớp mình. – “Hoa hậu mồ côi” đến kìa, các bạn ơi. – Tiến Duy, ảo thuật gia của lớp thông báo. Không hiể sao mỗi lần nghe các bạn nói đến hai chữ “mồ côi” thì nƣớc mắt Từ My nhƣ chực trào ra. Cô bé cố gắng nén lại để cƣời với các bạn. Một hồi trống vang lên, mọi ngƣời xếp hàng vào lớp. Hôm nay, cô Ngữ thật đẹp. Cô mặc áo dài trắng có cài con bƣớm nhỏ trƣớc cổ áo, trông cô trẻ nhƣ nữ sinh so với tuổi ba mƣơi của mình. Cô Ngữ bao giờ cũng có tác phong nhanh nhẹn. Cô vẫn thƣờng bảo với mọi ngƣời. “Đừng để thời gian qua đi một cách vô ích”. Thế là cô vào đề ngay khi vừa cho học sinh mình ngồi xuống: – Tổ I cử đại diện lên thuyết trình đi các em. – Cố gắng lên nghe Từ My! Đừng xúc động quá nhƣ thế, hãy hít thở thật sâu. Mặc dù đã nhiều lần lên sân khấu, từng tập nói trƣớc các bạn, nhƣng không hiểu sao hôm nay cô bé cảm thấy hồi hộp quá. Cô mím chặt môi và bƣớc ra khỏi bàn: – Thƣa cô và các bạn. Chắc chắn rằng không ai trong chúng ta lại không biết đến nhà văn nổi tiếng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay Nhất Linh. Đúng, phải khẳng định nhƣ vậy, vì đọc tác phẩm ông, chúng ta tìm thấy ở đó cả một xã hội với bao nhiêu số phận nghiệt ngã. – Lúc này Từ My đã bình tĩnh. Cô nói thật lƣu loát mà không cần nhìn vào đề cƣơng – Tên thật của Nhất Linh là Nguyễn Tƣờng Tam. Ông sinh năm 1905 tại Cẩm Giang, tỉnh Hải Dƣơng. Ông đổ cử nhân khoa học tại Pháp, trở về dạy học tƣ. Thời gian này, ông viết nhiều tác phẩm có giá trị… Từ My say sƣa nói về đề tài của mình. Với chất giọng phong phú và sự nhiệt tình đặc biệt cô bé đã làm cho cô Ngữ rất hài lòng và bạn bè thán phục. Tất cả những vấn đề chung quanh nhà văn Nhất Linh đều đƣợc đƣa ra mổ xẻ, phân tích. Khi cô kết thúc bài thuyết trình, thì mọi khuôn mặt đều thấy tiếc rẻ. – Mời các bạn cho ý kiến về đề tài thuyết trình của tổ I. –… – Nào! Xin mời các bạn đặt câu hỏi. – Từ My nhắc lại lần thứ hai. – Đề nghị tổ I nói rõ hơn về mối quan hệ giữa Nhất Linh, nhà văn Hoàng Đạo và Thạch Lam. Ngoài những tác phẩm dài, thì Nhất Linh còn những truyện ngắn, tiểu luận gì hoặc những tác phẩm nào viết chung với Khái Hƣng? – Thúy Nga của tổ III đặt câu hỏi. Từ My khẽ mỉm cƣời, cô trả lời rành rọt: – Câu hỏi cảu Thúy Nga đặt ra có ba vấn đề cần giải quyết. Vấn đề thứ nhất: Nhất Linh là anh ruột của nhà văn Hoàng Đạo và Thạch Lam. Vấn đề thứ hai: Truyện ngắn của Nhất Linh là: “Hai buổi chiều vàng”, còn tiểu luận có: “Viết và đọc tiểu thuyết”. Vấn đề thứ ba: Những tác phẩm viết chung với Khái Hƣng gồm: Anh phải sống, Gánh hàng hoa, Đời mƣa gió… – Tuyệt quá! – Có nhiều tiếng xì xầm. – Mời các bạn tiếp tục đặt câu hỏi! –… – Nếu không có ai thắc mắc gì nữa, thì đề nghị Từ My về chỗ. Mời tổ II. – Cô Ngữ xen vào. Khuôn mặt Anh Huyền cắt không còn chút máu. Cô run rẩy thật sự, đôi mắt cứ dán vào quyển tập trên tay. – Vi– ta tên thật là Lê Ngọc Vị, những tác phẩm nổi tiếng của ông là: Mây ngàn, Suối tình, Nhớ thƣơng… Trƣớc kia, ông là nhà giáo chuyên môn dạy Pháp văn ở các trƣờng trung học… Có lẽ vì không đƣợc bình tĩnh nên cô bé trình bày không theo trình tự gì cả. Cuối cùng, phải khó khăn lắm cô mới trình bày hết bài thuyết trình của nhóm mình. “Nhìn cô bé thật tội nghiệp!”. Từ My nghĩ bụng. – Tổ II bị loại ngay từ vòng đầu mà. – Phƣớc hí hửng. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hạ Vàng Mƣa Bay Minh Hương – Mời các bạn đặt câu hỏi. Ái Thu đứng dậy: – Tổ II có thể đọc cho chúng tôi nghe một đoạn trong những tác phẩm của Vi– ta đƣợc không? Anh Huyền toát mồ hôi khi Ái Thu vừa ngồi xuống. Những tác phẩm của Vi– ta thì cô có rất nhiều, nhƣng chắc gì có ai mang theo. Cô nhanh chóng thảo luận với các bạn tổ II lúc này cũng đang hồi hộp. Những cái lắc đầu nhè nhẹ… “Thế thì tiêu đời rồi!”. Không chờ cô Ngữ nhắc trở lại chỗ ngồi, cô bé tự động đi về phía cuối lớp. – Thôi, ta tiếp tục. Mời tổ III. –… – Tổ IV. –… Hai tổ còn lại không hơn gì tổ II. Hình nhƣ chỉ có hai ngƣời thuyết trình là có chuẩn bị thôi, còn tất cả đều nhƣ trơ ra. Tiếng chuông báo hiệu hai giờ văn đã hết. Hai giờ Anh văn thầy Khánh vắng vì bị bệnh. Thế là mọi ngƣời vui vẻ ra về. – Từ My ở lại, bọn mình chiêu đãi nha. – Các bạn cứ tự nhiên, hôm nay My bận quá. – Vậy thì để hôm khác cũng đƣợc. Trên đƣờng về nhà, Từ My cứ thấp thỏm không yên. Linh tính báo cho cô biết sẽ có một điều gì đó xảy ra. Vừa ra khỏi cổng trƣờng, cô bé bƣớc nhanh về nhà nhƣ bị ma đuổi. Ái Thu còn ghé lại một chỗ nào đó không cùng về với cô. Căn nhà có giàn hoa ti– gôn hiện ra phía trƣớc mặt. Cô bé không đi nhanh nữa. Tiến sát lại cổng, Từ My ngạc nhiên tự hỏi: “Sáng nay, trƣớc khi đi học, ta có khóa cổng mà. Hay là kẻ trộm đã vào nhà? Nếu thế thì nguy rồi”. Cô bé loay hoay không biết phải thế nào. “Ta có nên mời công an? Hay là hô toáng lên báo hiệu cho ngƣời hàng xóm?” Bao nhiêu ý nghĩ phút chốc bị đảo lộn. “Từ Anh đã lên trƣờng từ sáng sớm, mẹ thì đi làm chiều mới về. Còn cu Kỳ chẳng lẽ trốn học?” Cuối cùng cô quyết định một mình đi vào nhà. Soạt! – Có tiếng bƣớc chân ngƣời. Tim cô bé nhƣ ngừng đập. Cô nhanh chóng bƣớc vào vƣờn hoa nấp sau cây dâm bụt Đà Lạt để quan sát. Một lần nữa tim cô bé nhƣ thắt lại khi thấy một bóng ngƣời từ từ bƣớc ra cổng. Đôi mắt cô mở to, miệng há hốc tƣởng nhƣ không bao giờ khép lại đƣợc. “Tại sao lại là ông ta? Mẹ và ông ta đã nói với nhau những gì khi không có ai ở nhà? Lẽ ra giờ này mẹ phải ở trong xí nghiệp cơ mà?” Bao nhiêu câu hỏi trong cái đầu bé nhỏ của cô. Từ My vẫn nhƣớng đôi mắt dõi theo ngƣời đàn ông. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay Trƣớc khi đóng cổng, ông ta còn nhìn một lƣợt phía sau mình. – Bịch! Chiếc cặp da của Từ My tự dƣng lại rơi xuống đất. Dừng lại một phút, quét đôi mắt về hƣớng xảy ra tiếng động, nhƣng hình nhƣ ngƣời đàn ông không thấy gì cả. Từ My không dám động đậy, cô gần nhƣ chết đứng tại chỗ. Nhƣng mãi một lúc sau không thấy động tĩnh gì, ngƣời đàn ông quay lƣng bƣớc ra đƣờng. Từ My ngồi bệt xuống đất, chân cô bé không còn vững nữa, vì cô đã đứng với tƣ thế đó khá lâu. Trời đất nhƣ đổ sụp xuống chân. Không muốn suy nghĩ gì nữa, cô bé ngồi dậy vả lê bƣớc vào nhà. Bà Thi vẫn còn ngồi trong phòng khách, thấy Từ My bƣớc vào, bà hoảng hốt thật sự: – Từ My! Con bệnh hay sao mà về sớm thế? Quần áo sao lắm lem thế này? Không ai đƣa con về à? – Con không muốn làm phiền đến các bạn, mẹ à. – Cô nói dối mẹ. Nói xong, Từ My đi về phía phòng mình. Cô không buồn hỏi lý do vì sao mẹ có mặt ở nhà giờ này. “Nhƣ vậy là mẹ lại một lần nữa tự đánh mất mình”. Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay Chương 3 Vừa nghe tiếng xe Honda thắng gấp phía sau lƣng, Từ My chƣa kịp quay lại, thì: – Sao đi học về có một mình vậy, cô bé? Chợt nhận ra ánh mắt của “hắn” trƣớc mặt, một thoáng bối rối qua thật nhanh. – À, anh Phƣơng! Nhỏ Ái Thu bạn My đã về trƣớc. Anh từ trƣờng về đó, phải không? Anh thấy chị Từ Anh về chƣa vậy? – Làm gì mà hỏi dồn dập thế. Lỡ tôi bị đứt hơi thì sao? – Phƣơng trêu. Đôi mắt Từ My cong lên, định nói điều gì đó nhƣng lại thôi. – Thôi, đừng giận nghe cô bé. Tôi từ trƣờng về, còn Từ Anh thì không biết đi về chƣa. “Trời ơi! Thật là đáng ghét. “Bồ bịch” học chung trƣờng ba bốn năm nay mà không biết chuyện đi đứng ra sao. Phen này ta phải mach với chị Từ Anh mới đƣợc”. – Cô bé nghĩ. – Từ My đi uống nƣớc với anh Phƣơng nhé. “A! Hắn còn dám lên giọng dụ dỗ nữa chứ. Chao ôi! Xƣng “anh Phƣơng” nữa, nghe sao… mặn chát”. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay – Í! Đâu có đƣợc. – Tại sao lại không? – My đâu có nói trƣớc với mẹ đâu. Vả lại, My sợ… – Cô bé định nói sợ không ai nấu cơm nhƣng đã kịp dừng lại. – Từ My sợ điều gì? – “Hắn” vẫn không buông tha. – À! My sợ cu Kỳ nó… buồn. Hùng Phƣơng buông tiếng cƣời thoải mái vì sự ngộ nghĩng của cô bé trƣớc mặt: – Vậy lên xe đi, anh Phƣơng đƣa về. – Không đƣợc đâu, My sợ. – Lại sợ nữa. Sao My nhiều cái sợ quá vậy? Mai mốt cho anh Phƣơng vài cái xài đỡ buồn. – My ngồi xe không quen. – Cô nói dối – Sợ té. – Đến nƣớc này thì anh Phƣơng dắt xe cùng đi bộ với My nhé. – Ƣ! Đâu có đƣợc. – Cô bé muốn quạu – Thôi, anh Phƣơng về trƣớc đi nghe, My đi một mình đƣợc mà. – My không lên xe, anh Phƣơng đứng đây hoài luôn. “Trời ơi! Ngƣời đâu mà lì lợm”. – Cô bé thoáng nghĩ. – Thôi đƣợc rồi, anh Phƣơng chở My về, nhƣng phải dừng lại từ xa nhé. Vừa về đến, Từ My có cảm giác nhƣ không khí nặng nề bao trùm khắp nhà. Mẹ, chị Từ Anh đều có mặt, riêng cu Kỳ không biết đang ở đâu. – Thƣa mẹ… Ủa! Chị Từ Anh về khi nào vậy? – Từ My vồn vã. – Chị vừa về tới. Ai đƣa em về vậy? – Từ Anh lạnh lùng nhìn cô. “Sao chị biết hay vậy kìa? Tại họa đến rồi chăng? – Chị hỏi rằng ai đã đƣa em về? – Từ Anh đập tay xuống bàn. – Ừm. Khi nãy vừa ra khỏi cổng trƣờng, thì em gặp anh Phƣơng. – Từ My cố lấy giọng tỉnh khô – Em cố gắng từ chối, nhƣng anh ấy bảo: sẳn đƣờng cho em quá giang. – Và em đã dễ dàng đồng ý à? Em còn bé lắm, em biết không My? – Từ Anh trợn mắt nhìn sững vào cô. – Nhƣng… – Em có biết nhà anh ta ở đâu không? – Từ Anh ngắt lời cô – Phố X, nhƣ vậy em cũng tự biết rắng anh ta có cùng đƣờng với mình không rồi chứ gì? Nƣớc mắt Từ My từ từ lăn xuống má. Cô ức quá vì Từ Anh không để cô thanh minh gì cả. Cô quay qua nhìn mẹ, nhƣng không hy vọng gì hơn. Mẹ cô vẫn im lặng. – Từ đây về sau, chị yêu cầu em không đƣợc nói chuyện với Phƣơng nữa. Cu Kỳ đã về nhà từ lúc nào, chú xen vào: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay – Chị Từ Anh! Em xin chị cho em đƣợc nói một câu. Em đã biết lý do vì sao chị giận chị Từ My đến thế. Có phải vì “hắn” không? Em đặt trƣờng hợp nếu nhƣ anh Phƣơng là ngƣời yêu chính thức của chị, thì liệu chị có cấm Từ My nói chuyện đƣợc không? – Em còn nhỏ, không đƣợc vào chuyện ngƣời lớn. – Từ Anh bất ngờ thật sự. Cu Kỳ chẳng những không im, mà cậu ta vẫn tiếp tục: – Từ Anh! Chị hãy nói thật với lòng mình đi. Có phải chị cay cú trƣớc tình cảm anh Phƣơng dành cho chi My trong đêm noel không? – Kỳ! – Từ My níu tay cậu. – Chị không việc gì phải sợ hãi nhƣ thế, hãy để cho em đƣợc nói. – Kỳ ơi! Em không đƣợc hỗn nhƣ thế. – Từ My ràn rụa nƣớc mắt. – Không, em muốn chị Từ Anh nhìn thẳng vào sự thật mà thôi. Từ Anh sững sờ trƣớc đứa em mà trƣớc nay cô xem nhƣ con nít. Cô không thƣờng xuyên ở nhà cho nên không thấy đƣợc sự lớn lên mỗi ngày của nó. “Kỳ ơi! Em đã nói đúng. Sự thật chị đang cay cú đây. Chị ích kỷ quá, phải không em?”. Từ Anh ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm mặt thổn thức. Bà Thi vẫn im lặng. Buổi cơm chiều thứ bảy trôi qua trong buồn tẻ. Cả tuần nay rồi, Từ My không đề cập gì đến ngƣời bạn của mẹ cô. Cô im lặng nhƣ không có chuyện gì xảy ra. Có điều cô đã tâm sự với cu Kỳ. Từ My cứ ngỡ em cô sẽ làm ầm ĩ lên vì chuyện ấy. Nhƣng không, hoàn cảnh nghiệt ngã đã tạo cho chú một thái độ bình tĩnh và nghị lực hiếm có. – Có lẽ mẹ sẽ quay lại con đƣờng cũ, nhƣng không biết dƣới hình thức nào. Hứa với chị, em sẽ làm cho mẹ thức tỉnh trƣớc khi nhìn thấy sự thật. – Nhƣng bằng cách nào? – Điều này không thể nói với chị, vì em chƣa hoàn thành kế hoạch. Cơm xong, không vội về phòng, Từ My đi thẳng ra vƣờn. Cô bé muốn tìm một chút thanh thản trong căn nhà chật chội này. Từ My biết rằng những ngày tháng êm đềm đã qua và bão tố đang đến gần. Vƣờn nhà My khoảng một công đất tính luôn căn nhà. Từ con đƣờng lát gạch dẫn từ cổng vào, hai bên trồng hoa cẩm chƣơng, vài cây dâm bụt Đà Lạt và một cây sứ trắng to, hoa nở quanh năm thơm ngát. Từ My và ba cô trƣớc đây rất thích trồng nó, chỉ có cu Kỳ thực tế hơn. – Em thì thích trồng cây ăn trái thôi, vừa có trái ăn vừa cho bóng mát. Thế là ngoài những cây dùng trong bữa ăn hàng ngày: ớt, hành, ngò, quế… cu Kỳ còn trồng một số mảng cầu ta bên cạnh những cây nhãn, xoài, vú sữa, điều… đến hôm nay thì tất cả đã ăn quả đầu mùa. Chiều thứ bảy, trời thật đẹp, xe cộ cùng với ngƣời qua lại thật nhiều, nhƣng Từ My vẫn thấy buồn. Một mình ngồi dƣới gốc cây xoài, cô muốn đối diện với chính mình. “Từ My! Mi đang nghĩ gì thế? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay Thật tình mi có đáng trách nhƣ chị Từ Anh nói không? Không. Từ Anh ơi! Em nào lại thế, chỉ tình cờ thôi mà. Từ Anh! Chị có nghe em nói gì không?” – Từ My nấc lên, cô không ngăn đƣợc những giọt nƣớc mắt cứ thế chảy xuống má. – “Từ Anh! Hãy tha lỗi cho em. Ngày xƣa chị thƣơng em lắm cơ mà, chẳng lẽ lần này chị lại giận em luôn sao? Nhớ có một lần em suýt bị mẹ đánh vì vẩy mực lên áo trắng, chị đã nhảy vào che đòn cho em. Thế là mẹ ngƣng ngay không đánh em nữa. Mẹ vốn yêu chị nhất mà. Còn chiếc đồng hồ này nữa – cô mân mê mặt kính – đây cũng là món quà chị mua tặng em chứ ai. Em còn nhớ rất kỹ đó là số tiền học bổng tháng đầu tiên của chị. Ôi, Từ Anh ơi! Em yêu chị biết chừng nào. Lẽ nào chỉ vì một ngƣời con trai mà chị em mình lại giận nhau sao?” Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nắng chiều đỏ rực một góc trời, nhƣng Từ My không còn thiết tha gì đến cảnh vật. Cô bé đứng dậy vào nhà. Quyết định đầu tiên của cô là đến phòng Từ Anh. Phòng Từ Anh vẫn đóng kín. Từ My đến gần, cô nhẹ nhàng gõ cửa ba tiếng. Bên trong vẫn im lặng. Cô bé tiếp tục gõ thêm ba tiếng nữa. Lần này thì có tiếng Từ Anh bên trong vọng ra. – H??y để tôi đƣợc yên. – Từ Anh! Em muốn nói chuyện với chị. – Hãy đi đi! Tôi không muốn gặp ai cả. Từ My nghe rõ tiếng thổn thức của chị. Cô bé lặng lẽ bƣớc về phòng mình. Thay bộ đồ ngủ xong, Từ My lên bàn học định làm bài tập toán. Nhƣng khổ thay, đầu óc rối bời đọc đến năm lần đề bài toán mà cô vẫn không tìm ra cách giải, Từ My buông viết xuống và cô đi ra phòng khách, cô muốn xem tivi. Chƣơng trình truyền hình tối thứ bảy không có gì đặc biệt. Từ My lại buồn bã trở về nằm dài trong phòng. Cô bé thiếp đi lúc nào không biết. oOo Từ My giật mình thức dậy lúc sáu giờ rƣỡi, khi tia nắng ban mai vô tình lọt qua khe cửa sổ. Cô bé vội vàng nhảy xuống đất và chạy ra ngoài. Đi ngang qua phòng mẹ, bà Thi vẫn còn ngủ. Cô bé nhón chân đến trƣớc cửa phòng Từ Anh. Cửa phòng chỉ khép hờ, cô đẩy cửa bƣớc vào. Phòng trống không “Có lẽ Từ Anh đi ra ngoài”. Từ My để chân trần, cô chạy khắp vƣờn gọi: – Từ Anh ơi! –… – Từ Anh! Chị đâu rồi? –… – Từ Anh! Cô chạy khắp vƣờn, sục sạo mọi nơi vẫn không thấy bong dáng Từ Anh đâu. “Hay chị ấy đã đi chợ, hoặc đến nhà bạn chăng?”. Trở vào nhà, Từ My đến gõ cửa phòng cu Kỳ, cậu ta vẫn còn đang say ngủ. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay – Kỳ ơi! Dậy đi em. Thoáng thấy Từ My, Kỳ ngồi bật dậy nhƣ cái lò xo. – Việc gì thế chị My? – Chị Từ Anh không hiểu đi đâu rồi. Cu Kỳ cƣời kìa, cậu ta tiếp tục nằm xuống: – Có nhƣ vậy mà chị cũng hốt hoảng, chắc chị ấy ra vƣờn hoặc đi đâu đấy thôi. – Không, chị đã tìm khắp nhà, nhƣng không thấy. – Chị có thấy đồ đạc Từ Anh trong phòng không? Bấy giờ Từ My mới thấy mình mụ mẫm quá. Không ai bảo ai, cô và cu Kỳ cùng chạy qua phòng Từ Anh. Từ My sửng sốt khi thấy cái túi du lịch mà Từ Anh vẫn thƣờng mang đi, mang về tự dƣng biến mất. – Chị My! Chị Từ Anh viết thƣ cho mẹ. Tay chân cô nhƣ bủn rủn, cô không còn đọc nổi bức thƣ nữa. Cu Kỳ cũng buông thong hai tay ngồi xuống mép giƣờng, cậu lắc đầu rầu rĩ: – Từ Anh bảo đừng đi tìm chị ấy. Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay Chương 4 – Từ My ơi! Đi học. Tiếng nhỏ Ái Thu từ ngoài cổng gọi vào. Từ My mở cửa phòng khách bƣớc ra. Hai cô bạn gặp nhau ở khoảng giữa sân. – Ủa! Sao giờ này chƣa thay đồi vậy? – Ái Thu xin phép cho mình nghỉ học hôm nay nhé. – Từ My đƣa đơn xin phép cho bạn – Mình lên trƣờng chị Từ Anh. – Bộ có chuyện gì? – Ái Thu ái ngại hỏi. – Không có gì đâu. Bồ đi đi, để trễ đó. – My đi một mình? – Ừ. – Cẩn thận nhé, mình đi học đây. Hôm nay có lẽ mình sẽ khổ vì anh chàng Ăng– gô– la đấy. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hạ Vàng Mƣa Bay Minh Hương Nói xong, cô mỉm cƣời bƣớc ra cổng. oOo Ngồi trên xe, Từ My cứ dán mắt ra đƣờng. Thành phố xa dần phía sau lƣng. My chợt nghĩ đến một ngày nào đó, nếu không còn đến trƣờng nữa chắc hẳn cô sẽ buồn lắm. Cô bé không muốn rời xa nơi có quá nhiều kỷ niệm của một thời cắp sách. Gần đến con đƣờng rẽ vào trƣờng Đại học Kỹ thuật, Từ My xƣống xe, cô bé rảo bƣớc về phía trƣờng. Sân trƣờng vắng tanh không một bóng ngƣời qua lại. Chung quanh toàn là cây cối, những loại cây lâu năm mọc nối tiếp nhau càng làm tăng thêm vẻ huyền bí. Tự nhiên Từ My rùng mình khi nghĩ đến cảnh phải đứng đây suốt buổi sáng. Cô liếc nhìn đồng hồ, chỉ mới chín giờ rƣỡi thôi, vậy là cô phải chờ đến mƣời một giờ rƣỡi cơ à? Biết làm gì để giết thời gian đây? Đúng rồi, ta đi tìm gì ăn mới đƣợc. Cô bƣớc đến cái quán nhỏ ở cạnh trƣờng. Bên trong quán bày biện hầu nhƣ đủ thứ bánh trái, cóc, ổi, bánh mì và có cả hủ tiếu nữa. Từ My ngồi xuống chiếc ghế mây đặt sát vách sau cánh cửa. – Cho em một tô hủ tiếu. – Cô nói thật nhỏ khi thấy chị chủ đến gần. Chẳng bao lâu, tô hủ tiếu đƣợc bƣng lên, khói nghi ngút. Mùi hành tỏi thơm lựng làm Từ My thấy đói cồn cào. Nhớ một lần cùng đi với Kỳ đến tiện ăn, hai chị em cùng ăn hủ tiếu. Cu Kỳ có thói quen đến giờ ăn, tuyệt đối không nói gì cả. Chỉ vài phút trôi qau, cậu đã xơi hết tô hủ tiếu nóng hổi, trong khi Từ My chỉ ăn đƣợc một ít. Cậu nhìn Từ My hỉnh mũi nói gièm: – Hủ tiếu nhà ai nấu ngon quá, ăn xong một tô vẫn thấy đói. Từ My lƣờm em. – Muốn ăn thì gọi đại đi, rào đón hoài, thấy ghét. Thế là cậu ta hí hửng cƣời hì hì. Phải chi bây giờ có Kỳ bên cạnh để cô chia sẻ bớt nỗi cô đơn. Ăn xong hủ tiếu, Từ My nhìn đồng hồ: Vẫn còn sớm. – Khu ký túc xá của sinh viên gần đây không vậy chị? – Từ My hỏi chị chủ quán khi chị ta đến dọn dẹp. – Gần đây thôi, phía bên kia đƣờng. Cô quen với ai trong trƣờng này à? – Chị chủ quán tò mò. – Vâng, em có ngƣời chị học ở trƣờng này. – Chị cô tên gì? – Chị ấy là Từ Anh – Cô bé thật thà nói. Chị chủ quán cƣời vui vẻ. – Tƣởng ai, chứ Từ Anh là ngƣời khách quen thuộc của quán này đó. Còn cô là Từ My phải không? – Vâng. Chị ấy nói với chị à? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Minh Hương Hạ Vàng Mƣa Bay – Không hiểu sao từ hôm qua đến giờ, cô ấy buồn lắm, thậm chí không thèm ghé qua quán này nữa. Từ My nghe nhƣ có ai đó xát muối vào mắt mình. “Từ Anh ơi! Chị vẫn còn giận em cơ à? Em bỏ học lên tìm chị đây”. Chị chủ quán kéo ghế đến ngồi cạnh Từ My, an ủi: – Rồi chuyện gì cũng sẽ qua thôi My à. Khóc không giải quyết đƣợc gì đâu em. Hình nhƣ chị chủ quán nói chuyện với Từ My nhiều lắm, nhƣng cô bé không còn nghe gì nữa. Một lúc sau… – Từ My ơi! Tan trƣờng rồi kìa em. Cũng có thể Từ Anh còn giận. Do đó bây giờ em vào trong đi, để chị gọi Từ Anh cho. Tí nữa em ran ha. – Em thật làm phiền chị quá. Ngồi trong phòng chị chủ quán khoảng mƣời lăm phút, thì Từ My nghe tiếng gọi: – Từ Anh! Chị có chuyện này muốn nói với em nè. – Nhƣng em đang bận. – Từ Anh từ chối khéo. – Chị muốn gặp em tí xíu thôi mà. Từ My nhƣ cảm nhận đƣợc bƣớc chân của chị mình sắp đến gần. – Có ngƣời muốn gặp em. Từ Anh cau mày tỏ vẻ khó chịu: – Em không muốn gặp ai cả. – Nói xong Từ Anh vội vã quay lƣng. – Từ Anh! Từ My đã đứng đấy tự bao giờ, mặt cô ràn rụa nƣớc mắt. Từ Anh cũng không dằn đƣợc xúc động, cô chạy đến bên cạnh em gái mình: – Từ Anh! Chị đừng bỏ mẹ, bỏ em nha. Em xin nhận lỗi vì đã làm chị giận, em hứa là sẽ không bao giờ làm chị buồn dù chỉ một lần. Từ Anh xua tay: – Không, chị không giận em đâu. Cu Kỳ đã nói đúng, chính chị mới là ngƣời có lỗi. Chị sẽ trở về với mẹ, với em. Từ My lấy khăn lau những giọt nƣớc mắt còn đọng trên má. Mãi một lúc sau, cô mới nói đƣợc: – Thôi, chị vào ăn cơm đi. Em về nghe. Từ Anh vuốt tóc em: – Từ sáng giờ, em ăn gì chƣa? – Em vừa mới ăn xong. – Từ My cƣời nhƣ mếu. Từ Anh đã lấy lại bình tĩnh, nói sang chuyện khác: – Ủa! Hôm nay em nghỉ học à? – Em chỉ nghỉ một buổi thôi. Không sao đâu. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -