Tài liệu Giọt nước mắt hồng - mỹ hạnh

  • Số trang: 129 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 136 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Giọt nước mắt hồng - Mỹ Hạnh
Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh Mỹ Hạnh Giọt nƣớc mắt hồng Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Tập 1- a Tập 1- b Tập 1- c Tập 1- d Tập 1- E Tập 1-F Tập 1- G Tập 1- H Tập 1- I Tập 1- J Tập 2- A Tập 2- B Tầp 2 -C Tập 2- D Tập 2- E Tập 2 -F Tập 2 - G Tập 2- H Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh Tập 2- I Tập 2- J Tập 2- Đoạn Kết Mỹ Hạnh Giọt nƣớc mắt hồng Tập 1- a Tiếng gõ cửa vừa dứt, cửa đã bật mở, một ngƣời còn gái sải bƣớc chân nhanh nhƣ chớp, đến trƣớc mặt Wong Quân – giám đốc kinh doanh hàng tiêu dùng tập đoàn L.G. Cô ta bất kể khách ngồi làm việc đang trố mắt nhìn, chìa tay vào mũi Wong Quân tờ giấy carô đầy chữ, nói: - Thƣa ông giám đốc, đây là đơn xin nghỉ việc của tôi. Cho dù ông không ký, tôi vẫn thôi việc vào lúc 9h rƣỡi hôm nay. Chào ông. Có vẻ nhƣ không cần nghe bất cứ điều gì nữa, cô gái xoay mình nhanh nhƣ chớp, biến mất. Wong Quân ngơ ngác nhìn theo rồi nhìn xuống lá đơn thôi việc. Một lúc, ông ta vỗ đầu lẩm bẩm điều gì rồi ngẩng lên, vẻ mặt hiện rõ sự giận và buồn. Ngƣời khách nãy giờ lẳng lặng xem diễn biến, lên tiếng: - Wong Quân, cô ta là ai vậy? Bấy giờ Wong Quân mới sực nhớ, lúng túng xin lỗi bằng tiếng Anh và nói: - Cô ta là giám đốc Marketing của tôi. Tên là Hoán Vân. Wong Quân thở dài: - Thế là tôi mất cô ta rồi. Ngƣời khách nhìn Wong Quân, vẻ kỳ lạ: - Này. Anh than làm tôi liên tƣởng đến một gia sản, một khối đô la chứ không phải một cô nhân viên thiếu văn hoá. Wong Quân buồn bã lắc đầu: - Anh không hiểu đâu. Nào. Ta bàn tiếp đi. Về phần quảng cáo nhé. Họ làm việc khoảng một giờ, sau khi ngƣời khách đứng lên, Wong Quân tiễn ra tận thang máy, bắt tay thật chặt rồi nói: - Thuý gửi lời thăm anh. Hữu Văn, tình ý cô ta rất sâu đậm. Hữu Văn nhún vai thay câu trả lời khiến Wong Quân lắc đầu chào thua. Hữu Văn là vậy đó. Đàn bà con gái đẹp với anh không bằng ly bia buổi trƣa hè. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh Thang máy đƣa Văn xuống tầng trệt, anh lên chiếc xe Dream màu đen phủ đầy bụi đƣờng chạy thẳng về công ty quảng cáo, nơi thằng bạn “trời đánh” làm “giám đốc”. Đi thẳng vào phòng hắn, quăng ra cuộn băng: - Xong rồi. Hoa hồng 10%, đƣa đây. Hắn gãi đầu tóc bù xù, nhăn nhó: - Chƣa ký hợp đồng mà, sao cậu không làm luôn? Văn lõ mắt ngó hắn: - Ký hợp đồng? Ông làm giám đốc “cái chỗ này” chớ đâu phải tôi? - Ấy. Ông là giám đốc Marketing của tôi mà. Văn nhƣ từ trên trời rơi xuống, lõ mắt gầm gừL - Gì? Tôi à? Ông muốn bị thụi không? Muốn sạt nghiệp lần nữa không? Mày biết tao là ai mà? – Anh ta đổi cách xƣng hô. - Biết rồi, khổ lắm, nói mãi. Là ngài Hồ Hữu Văn danh tiếng lẫy lừng, nhà báo “bá chấy”. Nhƣng chính yếu mày là bạn tao mờ. Mày có phải bạn tao không? Văn ngồi phịch xuống luôn dƣới nền nhà, đƣa tay lên trời chào thua: - Ơi giời ơi! Phải. Tao là bạn mày. Từng gánh vác cho mày năm bảy lần đổ nợ, chƣa đủ sao? Châu à, mày nên biết tao làm với công ty tiếp thị mà, dính líu tới công ty quảng cáo là không đƣợc đâu, chỉ đơn thuần núp sau lƣng giúp đỡ thôi. Hiểu chƣa? - Không hiểu – Gã giám đốc nói kiểu nằm vạ - Tao chỉ hiểu tình bạn tụi mình không gì là không đƣợc. Văn muốn nổi khùng mà đành gƣợng cƣời. “Nó nói phải quá. Ngày xƣa nhờ nắm xôi chia hai từng bữa, mình mới đủ dũng cảm mà thành “nhà báo”. Bây giờ nó mới có lần thứ… 5 mở công ty, lẽ nào mình không… ráng”. Văn suy tính rồi nói: - Vậy đi. Về nguyên tắc thì không đƣợc. Hơn nữa tao đi hồi, mày biết mà. Tao sẽ tìm cho mày một thằng “bá chấy” với ê-kíp tiếp thị, quảng cáo tuyệt cú mèo. Ok chƣa? Nhƣng tao nói thiệt, ƣơng phải cao. Mày chịu tiền trả đƣợc mấy tháng trƣớc khi có doanh thu? - Không cần đồng nào – Châu tỉnh queo nói. Văn thiếu điều ngã ngửa, anh sảng hồn: - Mày không định nói với tao là mở công ty ma chớ? - Ma cái đầu mày – Châu hùng hổ - Giấy tờ, thuế má, mặt bằng đàng hoàng. Chẳng phải mày nói nghề quảng cáo bây giờ 1 vốn 4 lời sao? Tao nghe lời mày mới mở, bây giờ công ty quảng cáo, vốn liếng vay mƣợn đƣợc 400 triệu đã sạch sẽ rồi, giờ chờ tiền từ hợp đồng ở L.G à mày. - Ơ Yàng ơi! (Từ chuyến công tác Tây Nguyên về, Văn xài tiếng này). Chuyến này mình chết chắc. Đúng là vạ mồm khó tránh, đành làm cho xong bên Wong Quân thôi. Lấy Mobilephone, Văn nhấn Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh số gọi liền: - Thuý hả em, anh Văn đây. Cho anh gặp Đình Hồ. Sao, Hồ đi vắng à? Có về sau giờ làm việc không? Có à, vậy ghi lại nhắn giùm anh, gặp nó lúc 17 giờ tại toà soạn bên anh nghe. Bye. Hả? Không. Em thấy đó, anh rất bận. Lúc rảnh sẽ gọi cho em. Văn bấm stop, cho máy vào túi, đứng lên gầm gừ: - Nghe đây thằng quỷ. Lần cuối cùng nghen. Bất quá tam mà giờ đã quá ngũ rồi. Mày suy nghĩ cho kỹ, chọn lựa, sự nghiệp hay đàn bà ngồi đƣờng? Nếu cứ lo bao gái, bỏ bê sự nghiệp thì ngay khi mày tung hê công ty này, tình bạn tao và mày chấm dứt. Còn biết dừng chân, thì làm lại ngƣời chồng tốt, biết lo. Ráng vắt óc ra, nghĩ cách kiếm tiền, từng đồng một cũng đƣợc, nhƣng đừng xài quá 5 hào, tao sẽ ủng hộ mày. - Đƣợc. Đƣợc. Đợi ký hợp đồng bên L.G rồi tính. Đến lúc Văn tỏ ra dứt khoát: - Wong Quân là bạn tao, đợi Đình Hồ giúp tao thẩm tra thực lực công ty này đã. Trong thời gian chờ đợi, mày thông báo tuyển nhân viên đi. Thêm 2 hoạ sĩ, 1 quản trị kinh doanh. Đình Hồ sẽ làm giám đốc marketing và giao toàn bộ hồ sơ công ty mày cho tao. Cả hồ sơ đám nhân viên. Mau! Châu ngoan ngoãn mở tủ vơ hết các kẹp hồ sơ đỏ, đen, xanh, vàng cho vào chiếc cặp, giao qua Văn. Anh cầm lấy, đi ra còn ngoái đầu lại nói: - 7 giờ tối qua tao. Nhớ là đi một mình đó. - Chết mẹ. Tối mai đƣợc không? Tao có hẹn với… Văn đi mất tiêu, Châu ôm đầu, tiếp tục bứt tóc: - Đành lỡ hẹn thôi. Thằng quỷ, dám xù mình lắm. Mỹ Hạnh Giọt nƣớc mắt hồng Tập 1- b Đình Hồ không chút đắn đo gật đầu ngay rồi nói: - Nếu em đƣợc toàn quyền nhƣ anh nói thì OK thôi. Em cũng muốn thử khả năng mình, chứ đứng sau lƣng bà Thúy hoài, chẳng biết bao giờ ngóc đầu nổi. Văn mừng rỡ, việc khó nhất đã xong, anh biết bạn trẻ rất mê nghành quảng cáo tiếp thị và thực sự có khả năng. Còn Châu, luôn là ông chủ rộng rãi, tốt bụng. - Vậy Hồ tìm giúp cho anh một trƣởng phòng hành chánh luôn nhé. Đến trƣa mai anh sẽ bàn giao hết Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh cho em. Sau đó bay đi miền Trung. Mong rằng lúc về ổn cả. Đình Hồ tủm tỉm cƣời: - Anh có mở cả chục công ty, cũng sẽ ổn thôi. Bao nhiêu ngƣời tài giỏi, chờ anh lên tiếng mà. Tại anh thích bay nhảy đó chứ. Văn cƣời phá ra, vỗ vai Đình Hồ: - Biết nhau quá mà. Vậy nghe, anh giao hết hồ sơ bên tiếp thị cho em, có gì sáng mai trao đổi với anh và Châu ngay tại công ty. Địa chỉ đây, hẹn gặp lại. Cả hai chia tay nhau đi về hai phía. Nhà Văn ở ngoại ô. Một căn nhà nhỏ với mảnh vƣờn nằm sát triền sông Sài Gòn. Anh vào nhà, vứt mọi thứ, đi tắm ngay. Xong, trở ra bấm bếp ga xào thức ăn, nấu cơm bằng nồi cơm điện. Sau nửa giờ, anh ăn xong, liền giở tập hồ sơ công ty ra đọc. Ơn trời, dù sao hồ sơ cũng đâu ra đấy, không phải là mớ bòng bong nhƣ mình tƣởng tƣợng. Văn liền gọi cho Châu, anh nói vắn tắt: - Mày khỏi xuống tao. Mai gặp nhau chỗ mày, họp toàn công ty, nhớ thông báo trƣớc. Bye. Trong một giời Văn đã vạch xong những điều cần làm với Châu và Đình Hồ. Anh khoan khoái ngã ngƣời ra sau, xoay tròn chiếc ghế mấy vòng rồi bật dậy lững thững ra vƣờn. Gió từ bờ sông thổi lên mát rƣợi, khiến mũi Văn tiếp nhận nhiều mùi hƣơng từ hoa cùng một lúc, nồng nàn, nhất là loài dạ lý, kế đến là nhài Ngọc Anh, thoang thoảng nhẹ nhàng là hoa hồng, cả những loài hoa khác cũng đƣa nhau đƣa theo hƣớng gió. Văn đi chậm giữa những luống hoa, cây cảnh, lúc này đây anh không còn là Hồ Hữu Văn sắc bén năng động, hoạt bát hào nhập vào mọi giới trong xã hội bát nháo, anh trở nên trầm mặc, thanh thản, hƣởng thú thƣơng nguyệt ngắm hoa bằng vẻ mãn nguyện âm thầm. Giá ta luôn có những phút giây sống cho mình nhƣ thế này.... Văn chợt nghĩ rồi chợt buồn. Khó lắm, ta đã chọn chữ "hành " làm phƣơng châm sống thì không thể khác, đời ngƣời ngắn ngủi, thú thanh nhàn đành gác lại thêm... mấy mƣơi năm. Văn trở vào nhà, pha ly trà lipton, xách theo cây đàn, gói thuốc ra ngồi ở bộ bàn mây đặt bên giàn dạ lý. Anh lặng lẽ so dây đàn, châm điếu thuốc. Điếu thuốc hờ hững trên môi, thỉng thoảng lóe lên đốm lửa đỏ, soi gƣơng mặt anh khi bên cây đàn nhƣ gã nhạc sĩ lang thang đầy lãng mạn lẫn phong sƣơng. Một nét đẹp trải qua nhiều sóng gió vẫn không chai cứng. Văn khảy một khúc tình ca của Ngô Thụy Miên, rồi suối âm thanh trở nên liên tục, anh say sƣa đàn bỏ quên ly trà lipton nguội lạnh, hòa cả tâm hồn vào tiếng đàn, vào lá, gió, trăng. Tiếng điện thoại reo đến lần thứ ba Văn mới choàng tỉnh, anh đâm bổ vào nhà, điện thoại này, chẳng mấy ai đƣợc anh cho số, nếu nó reo nghĩa là co chuyện khẩn cấp ở nhà. Ba có chuyện gì rồi. Văn hồi hộp cầm máy. - Alô, Hữu Văn nghe. - Anh hai, cha nhập viện rồi. Bác sĩ nói nặng lắm, em vừa làm thủ tục xong. Anh về nghe. - Cha có hôn mê không? Nằm bên anh Hùng hả? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh - Dạ có. Anh Hùng biểu nhắn anh về lẹ. - Bà ta đâu? - Dì ở trong nớ. Còn chị Hƣờng không thấy. - Sáng mai anh về chuyến sớm nhất. Không cần đón anh. Cứ ở trong đó lo cho ba. Vậy nhé. Anh buông ống nghe, ôm đầu ngồi phịch xuống, đau đớn nghĩ thầm: "Lần này cha khó qua khỏi, không biết ta có kịp gặp ba lần cuối không?" Mắt Văn cay xé, nhƣng ráo hoảnh, anh mở Mobilphone gọi ra hãng hàng không đặt vé ngày mai. Xong gọi liền cho Châu và Đình Hồ. Rồi thay áo quần ra bàn ngồi chờ. Lúc này Văn đốt thuốc liên tục, trán hằn nếp nhăn. Ba mƣơi ba năm làm ngƣời. Văn chƣa từng trốn tránh điều gì. Lúc cuộc đời đƣa đẩy nhập cuộc, mỗi chuyện gia đình, Văn luôn là kẻ trốn chạy, tha phƣơng. Cha ơi! Con không muốn đâu, nhƣng không thể quên nỗi đau ngày mẹ chết, không thể quên họ đã giết mẹ nhƣ thế nào cha ạ. Đình Hồ đến, vẫn bảnh bao, tề chỉnh, Châu đến sau, mặt nhăn nhó: - Trời hại mày Văn. Mày chơi tao kiểu này thật hơn cả nhát dao chí mạng. Này nhé, em thơm và kiêu kỳ vô hạn, mái tóc... trời ơi dài mƣớt, tao mất cả hai giờ đồng hồ mới thấy em mở miệng. Vậy mà... - Nếu mày không ngậm miệng và ngoáy lỗ tai nghe tao nói, thì tao sẽ đá mày ra cửa, OK? Châu nín tịt. Hắn biết rõ thằng bạn nối khố không đùa đâu, qua dáng vẻ hiện giờ, và nói nhƣ vậy, chỉ có một nguyên nhân... - Mày nghe đây, sáng mai tao bay đi, chƣa biết lúc nào về. Đình Hồ trƣớc mắt mày, là ngƣời tao chọn, làm quản đốc Marketing kiêm trợ lý kế hoạch cho mày. Bắt đầu từ bảy giờ sáng mai, mọi việc ở công ty quảng cáo, mày phải bàn và có sự đồng ý của nó mới làm OK? - OK - Châu nói nhanh, gọn ơ, tỉnh queo. - Đình Hồ, đây là Châu. Giám đốc công ty quản cáo Đăng Quang nhƣng nó có đăng quang hay không đều nhờ vào em. Cứ mạnh dạn làm với Châu, có gì gọi cho anh. - Đồng ý - Văn đƣa tiếp đống hồ sơ và bản dự thảo kế hoạch mới cho Châu - Mai, cả hai nghiên cứu cái này. Coi làm sao cho tốt. Mày nhớ đây là công ty cuối cùng của mày đó nghe "Châu Ngông". Đừng có ngông nữa, mà hại ta, hại bạn. - Đƣợc rồi, khổ lắm nói mãi. Giờ nói tao nghe có chuyện gì? Bà Hƣờng hay bà mẹ bả? - Không - Văn không muốn nói, anh biết thằng bạn ngông của mình dám bỏ cả công ty chạy theo anh về Đà Nẵng. Khoản đó, hắn tốt thiệt tình. - Tao đi phóng sự dài ngày, khẩn cấp. Thôi, hai ngƣời về đi. Châu nghi ngờ, nhƣng viễn ảnh chạy về lại bar rƣợu Thiên Nga gặp em tóc dài khiến hắn hớn hở. Thảy hết chồng hồ sơ vào tay Đình Hồ, Châu tỉnh bơ nói: - Kể từ bây giờ là 21 giờ 55, cậu chính thức đƣợc bổ nhiệm làm giám đốc, kiêm trợ lý cho tôi. Vậy mang đống này về nghiên cứu, sáng mai gặp tôi. Bye. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh Châu vù đi liền. Văn đứng lên vẻ tiễn khách. Hồ nhìn anh, nói nhỏ: - Bác hả anh Văn? Văn lắc đầu, anh vỗ vai Hồ thay lời chào, Hồ đi rồi, Văn dắt xe ra theo. Anh chạy về Sài Gòn. Tòa soạn nằm ở Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Văn đến chào ngƣời bảo vệ xong đi thẳng vào phòng làm việc riêng của mình. Mở máy đánh lá đơn nghỉ phép, đem qua đặt ở bàn cô thƣ ký biên tập. Sáng mai, cô ấy sẽ chuyển cho Tổng biên tập. Văn chạy xe lang thang quanh thành phố, rồi tấp vào một bar rƣợu trên đƣờng chạy xe ngang. Anh đến ngồi ngay quầy rƣợu, trên chiết ghế xoay cao, chỉ vào chai Napoléon Brandy. Chai rƣợu đƣợc đặt vào chiếc làn mây hình cánh hoa mai, đem ra. Anh rót đầy chiếc cốc chân cao, nốc một lần cạn sạch. Và anh lì lì, uống mãi, càng uống càng sáng, đầu càng tỉnh, để nghe ray rức về hình bóng ngƣời cha đang nhƣ ngọn đèn trƣớc gió ở quê xa. Cha ơi. - Phong Linh! Đừng uống nữa. Gã đứng quầy bar nói, và giật chai rƣợu từ tay cô gái ngồi kế bên Văn. Cô ta chồm lên, muốn giật lại nhƣng rồi gật gật đầu, cƣời khẽ, giọng nhừa nhựa: - Ừ thì không uống, nhƣng mai ta đi rồi, chuông gió thôi reo trên miền đất hoa lệ.... hà hà.... Văn không thể không nhìn cô ta. Và anh khó chịu khi thấy cô gái tên Phong Linh (chuông gió ) chính là Hoán Vân ở chỗ Wong-Quân. Thế là sao? Con gái, con đứa, vừa thiếu văn hóa, còn uống rƣợu nhƣ hũ chìm, sâu nghiện, đúng là thời buổi loạn hung, càng ngày càng tha hóa, hƣ hỏng. Văn dằn cốc rƣợu xuống bàn, rời ghế cô gái nghe tiếng dằn cốc, ngoảnh mặt lại, vênh mặt: - Gì mà mạnh tay vậy anh bạn. Có phải muốn dằn vào mặt Phong Linh này không? Cũng khá thông minh đấy, Văn ôm nửa chai rƣợu còn lại, tà tà ra xe, làm lơ trƣớc vẻ gây chiến của cô gái. Xe anh vừa rời bãi đậu, đã thấy Phong Linh đứng ôm gốc cây. Vậy là sao? Xỉn quá "cho chó ăn chè" à? Thầm nghĩ nhƣng Văn vẫn cho xe chạy, đƣợc một đoạn anh quay lại, thấy cô còn gục đầu bên gốc cây. Chẳng hiểu sao, Văn vòng xe lại bƣớc xuống: - Này cô, khuya rồi, tôi gọi taxi đƣa cô về nhé. Cô gái ngƣớc lên, Văn nghe luồng khí lạnh chạy xuyên ngƣời khi gặp ánh mắt cô ta. Không phải ánh mắt lờ đờ kẻ đang say, mà là một ánh mắt trống rỗng mọi cảm giác, chỉ tồn tại một nỗi đau tuyệt vọng đến khôn cùng. Yàng ơi! Cô ta không say rƣợu, chỉ là muốn quên đi điều gì đó. - Này cô! - Tôi không điếc. Yêu cầu đừng lớn tiếng và cũng đừng nhiều chuyện. Xéo đi giùm. Văn bực tức, rồ máy phóng nhanh, lòng thầm rủa "Con nhỏ đanh đá, vái trời cho nhỏ trúng gió luôn". Mỹ Hạnh Giọt nƣớc mắt hồng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh Tập 1- c Hoán Vân mở mắt ngay khi tiếng chuông reo đầu tiên. Điều này là thói quen cô tập cho mình từ khi đi học. Đầu cô nhức nhƣ búa bổ, miệng khô đắng. Cô vùng dậy, hơi loạng choạng ra ngay khoảng sân để xe bé tẹo, bắt đầu khởi động bài thể dục buổi sáng. Hết bài thể dục, nàng đi luôn bài thái cực quyền, đến lúc bái tổ, nàng đã hoàn toàn tỉnh táo, khỏe khoắn. Hai mƣơi phút sau, từ phòng tắm bƣớc ra, Hoán Vân lại là Hoán Vân, vững vàng với nét lạnh lùng xa vắng muôn thuở. Hai cô bé đang chái tóc bên bàn nhìn nhau. Cô tóc tém rụt rè: - Chị Hoán Vân, chị đi bao lâu thì về? Hoán Vân rùn vai, lắc dầu: - Không rõ. Có khi mƣời ngày có khi một tháng. Nhƣ mọi lần. - Vậy... - Yên tâm đi nhỏ. Tiền nhà ta đóng nửa năm tha hồ ở. Cô đi vào góc của mình, nơi có chiếc chiếu nhỏ, cái quạt máy và cái valy đựng tất cả mọi đồ dùng. Chỉ chừng ấy, nhƣ thời sinh viên gian khổ. Lấy chiếc túi xách tay nhỏ, cô cho vào đó hai bộ đồ, đồ dùng vệ sinh. Xong nếu ta đƣợc tuyển, nghĩa là ta lại đƣợc tìm kiếm. Hoán Vân nghĩ thầm. Cô cầm chiếc lƣợc, cào vào mái tóc chƣa khô mấy cái. Chẳng buồn nhìn vào gƣơng xem gƣơng mặt không son phấn, qua một đêm ma men ra sao. Cô sờ vào chiếc mobilphone, thấy nó đã nằm yên trong túi quần, là cô yên tâm. Quay lại hai cô gái, Hoán Vân cau mày: - Có gì không Ngà? Cô bé tóc dài giờ mới nói: - Ngà nó bị ngƣời ta gạt, chị Vân. - Gạt tình hay tiền? - Giọng Vân cộc lốc, lạnh lùng. - Em dạy đủ tháng, liền nói nghỉ, vì đạp xe lên đó xa quá không kịp về đi học thêm, họ liền nói, không dạy nữa họ không trả tiền. Hoán Vân nhún vai, cho tay vào túi quần: - Đời là vậy đó, không phải nhƣ dƣới mái gia đình, luôn nhận mà chẳng phải cho gì. Và vì thế, tháng này sinh hoạt phí không có. Đúng chƣa? Ngà run run, cúi đầu: - Anh Chiêu nói nhờ chị giúp, tháng sau em đi dạy chỗ mới... Hoán Vân nhìn Ngà, đôi mày nhíu lại: - Ngà, nhìn ta nè. Nghe cho kỹ, hãy tự mình đi trên đôi chân mình, đừng tựa vào ai, dù một lời nói, hay... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh Hoán Vân bỏ lửng, cô thảy mấy tờ bạc năm mƣơi ngàn ra chiếc bàn duy nhất trong căn phòng, bƣớc đi nói: - Nếu hết tiền mà ta chƣa về kịp, thì tới chỗ lão "giám hộ" lấy tiền, nói Phong Linh dặn vậy đó. Anh Chiêu chạy theo: - Chị Vân, còn valy kìa. - Con khỉ. Họ còn chƣa nhận ta mà. Sớm nhất phải đến chiều nay. Hoán Vân ra khỏi con hẻm đến nhà ông Ba sửa xe. Thấy cô, ông Ba bào trong dắt chiếc 81 giao cho cô. - Tôi lau rửa xe rồi cô Vân. Trời, nó dơ nhƣ trâu đầm lầy. Cô lội về miền tây hổm rày hả? Hoán Vân chẳng buồn trả lời, ngồi lên xe, bật công tắc. - Hôm qua tôi thấy thằng Thắng ở Karaoke với đám "ôn con" lề đƣờng, chú lôi đầu nó về kẻo hƣ đó. Cô nổ máy chạy đi, chẳng buồn nhìn gƣơng mặt ông Ba tái xanh. Cô chạy xe rất nhanh qua nhiều con đƣờng. Dừng trƣớc tòa nhà đồ sộ trên đƣờng Ngô Đức Kế. Có tấm bảng to: Công ty Nam - Thái - Hàn. Cô đứng bên ngoài, đúng 7:59, đẩy cửa bƣớc vào, đi thẳng đến căn phòng cuối bên trái. Ngƣời đàn bà lớn tuổi thấy cô, cƣời ngay: - Chị đang đợi em. Giám đốc nói, nếu em đến, lên gặp ổng ngay. - Chị vui lòng dẫn đƣờng. Đúng là ông ta đang đợi cô. Qua vẻ vồn vã khi gặp. Đó là ngƣời đàn ông trạc Hồ, phong độ, dễ nhìn vì không có bụng bự nhƣ ông giám đốc. - Hoán Vân. Mời cô ngồi. Cô vẫn đứng, nói dứt khoát, rõ ràng: - Thƣa ông. có phải tôi đƣợc nhận việc không? - Đúng vậy. Kìa cô ngồi đã. Ta cần.... - Thƣa ông. Tôi đã đọc hết bản kế hoạch đến năm 2000 của công ty ông, tôi biết, ông đang thiếu ngƣời công tác cho tuyến đƣờng dài toàn quốc. Vậy để khỏi mất thời gian, ông chỉ cần cho tôi biết, ngoài trình diện gián tiếp, trực tiếp đến các cấp, công việc trƣớc tiên tôi phải làm là gì hả? Ông giám đốc ngẩn ra, lúng túng: - Công ty cần một bản điều tra về thị hiếu ngƣời tiêu dùng ở mọi tầng lớp về hàng bách hóa nhập, khu vực miền Trung. - Có thể bắt đầu từ cao nguyên hay miền bắc đƣợc chứ? - Không, theo một số thông tin thì miền Trung là thị trƣờng tiêu thụ lớn, nhƣng các công ty doanh hễ vào miền Trung là thất bại. Tôi muốn biết tại sao. Nếu cô làm tốt, cô sẽ có thƣởng và nhận lƣợng 500 đô mỗi tháng. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh - Tôi nghĩ phải mất hai tháng cho bản điều tra này. Vậy quy định mức lƣơng thử việc trong hai tháng là 500 đô mỗi tháng. Công tác phí tính riêng. Còn mức lƣơng chính thức, ta sẽ bàn sau. Đƣợc không? Ông giám đốc mải mê dái tai, suy nghĩ. Quyết định: - Đƣợc. Hy vọng là tôi không nhầm ngƣời. Hoán Vân quay lƣng: - Vậy tôi sẽ bay về Đà Nẵng chuyến bay 13 giờ. Ông cho đặt vé máy bay đi. - Ồ, cô cứ thƣ thả, đến mai hoặc mốt chƣa... - Tôi không muốn phí thời gian. Tôi còn ba giờ để đọc tài liệu công ty. Ông vui lòng đƣa tôi đến chào các đồng nghiệp và cho tôi một bàn làm việc. - Đƣợc. - Ông giám đốc hoàn toàn bị động trƣớc cô nhân viên mới. Và khi đƣa cô đến chào các bạn hệ, ông tự nhủ: "Cô ta khác ngƣời quá. Thằng Giám chắc không nói quá về cô ta. Hy vọng lần này, đƣợc việc đƣợc ngƣời". Ông giám đốc e dè chỉ chiếc bàn bên trái nằm trong phòng kinh doanh, nói: - Tạm thời cô làm việc ở đây. -- Ông đƣa mắt qua ngƣời đàn bà, bà ta ra hiệu, bốn thanh niên nam nữ đến lên đi lại gần. - Họ sẽ cùng làm việc với cô, Xuân, Hạ, Thu, Đông. Đây là cô Hoán Vân, quyền trƣởng phòng kế hoạch công ty. Cả bọn cƣời tƣơi chào. Hoán Vân thản nhiên trƣớc chức vụ mới, cả đám nhân viên mới. Cô nói ngay lúc giám đốc đi ra. - Tôi cần danh mục các mặt hàng công ty ta kinh doanh. Ai phụ trách? - Dạ em - Trƣờng Xuân, gã thanh niên cao gầy nói. - Lấy ngay cho tôi. Ai muốn tạm thời làm Marketing theo tôi trong chuyến công tác này? Đông, gã tóc quăn bảnh trai, nhanh nhảu: - Dạ, chị Vân xin Marketing bên phòng kinh doanh. Hoán Vân lạnh lùng: - Vậy cậu lãnh lƣơng hơi phí đấy. Nghe cho rõ đây, trong một công ty kinh doanh, mỗi một con ngƣời bất kể chức vụ, nhiệm vụ đều là công việc tiếp thị cho đơn vị mình bất cứ lúc nào cần. Rõ chƣa? Đông "lạnh lùng" trƣớc sếp mới, ríu ríu dạ Hoán Vân đón chồng hồ sơ từ tay Xuân, nhìn thẳng Đông, nói: - Vì thế, cậu sẽ đi với tôi trong chuyến công tác này. Với nhiệm vụ giới thiệu mặt hàng của công ty. Cậu có ba giờ chuẩn bị, đúng 13 giờ chiều nay chúng ta đi miền Trung. Thời gian có thể là hai tháng. Vào việc đi, đừng nhƣ trời trồng vậy. Hoán Vân bây giờ mới nhìn đến hai cô gái: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh - Ai là thƣ ký? - Dạ em, An Hạ. Cô gái có mái tóc Nhật và gƣơng mặt lém lỉnh, tƣơi vui nói. - Vậy Thu coi về phần quảng cáo, tiêu thụ đúng chứ? - Dạ. Hoán Vân vuốt lại mái tóc: - Vậy nghe đây. Trong thời gian tôi và Đông đi, các cô cậu chia công việc nhƣ sau: Xuân chuẩn bi mọi số liệu về hàng hóa đã có và sắp có, qua phòng kinh doanh lấy số liệu về mọi khoản tài chánh. Và khi tôi chuyển tài liệu khẩn về, cậu phải làm bảng phân tích để sẵn đợi tôi về. Thu, tổng hợp cho tôi tất cả mẫu hàng quảng cáo về tiêu dùng trong nƣớc. Lấy số liệu về những công ty quảng cáo mạnh nhất, và tổng số tiêu thụ công ty năm vừa rồi, chuyển qua An Hạ, đƣa vào đĩa, đợi tôi về. An Hạ túc trực bên máy là tính cách một thƣ ký lạc hậu, ngoài lúc cần thiết, cô nên yêu cầu giám đốc cho mở rộng mọi quan hệ với các đối tác, hãy cứ làm quen với tất cả, một lúc nào đó họ sẽ cần thiết cho ta. - Dạ chị Vân. - Tất cả làm việc đi. - Hoán Vân đứng lên đi ra. Trên tay là tập danh mục hàng, khuất sau cánh cửa, cô nghe tiếng An Hạ lảnh lót cao vút: - Nào các bạn Hạ có món quà này tặng cho Tân quyền trƣởng phòng nghe nhé: Hoán Vân tên "bà" một đám mây rực rỡ. An Hạ, tên em mùa hè luôn bình yên. Kìa Trƣờng Xuân, niềm hạnh phúc dài bất tận không tên. Nhìn Thu đầy lá vàng, mang theo Đông đến... khóc... rên. Cả nhóm ồ lên. Rồi im bặt nhìn quanh. Họ không biết bên ngoài, bà tân trƣởng phòng giấu nụ cƣời vội bƣớc. Mỹ Hạnh Giọt nƣớc mắt hồng Tập 1- d Cái thân xác khô gầy ấy là tất cả nỗi buồn, niền vui của quá khứ hiện tại trong ta. Hữu Văn cay đắng hiểu ra. Dù ta có trốn chạy xa đến chừng nào. Anh châm điếu thuốc khác, một tay chọc túi quần, Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh chậm rãi đi dọc hành lang khu hồi sức, đầu hơi cúi xuống nhƣ gánh nặng máu xƣơng làm trĩu cả hai vai. - Anh Hai. Hữu Võ đứng trƣớc anh, thân thể cao lớn, má phính lông tơ, chƣa thoát qua trạng thái tuổi thiếu niên vô tƣ. Có thế nó mới chịu nổi hai ngƣời đàn bà ấy. Văn rít hơi thuốc, vỗ tay lên vai em, nói: - Đi học về rồi à. Làm bài đƣợc không? Hữu Võ ngáp "thả cửa" trƣớc bàn dân thiên hạ: - Cô thầy giờ " bá cháy " lắm. Biết em phải vô bệnh viện nuôi cha, không ai dò bài hết, còn kiểm tra thì em copy vô tƣ. Hữu Văn lắc đầu. Thằng nhỏ hay thiệt. Hôm qua lúc xuống máy bay, đi taxi đến thẳng đây, anh thấy nó hoàn toàn khác bây giờ. Nó nhƣ đứa con gái ngoan hiền, đảm đang chăm sóc cha từng chút, lại già đi hàng chục tuổi khi trao đổi với bác sĩ về bệnh trạng của cha. Và ngổ ngáo, tai quái chọc "bà kế mẫu" tức điên lúc bà hỏi tiền mua thứ gì đó. Thấy anh về, nó lập tức thành gã thiếu niên chƣa hề biết lo nghĩ, qua cái ôm chầm reo to: - Anh Hai về! Ba chƣa tỉnh, giao ba cho anh hai, em đi học nghe. Thế là từ hôm qua đến nay, anh chẳng thấy mặt mũi nó đâu. Nó nhƣ không biết, anh cũng cần tắm rửa, ăn uống, và chợp mắt một tí. Hữu Văn vờ cau có: - Về từ hôm qua đến giờ mà không học bài, lại copy la sao? - Trời! anh đừng làm mặt ngầu vậy chứ? Em dọn dẹp nha cửa "oải" luôn đó. Nên ngủ thẳng, cốc ăn luôn tới sáng. - Thế chú mày có biết anh cũng cần tắm rửa, ăn uống, nghỉ ngơi một tí không? Hai anh em cách nhau gần nửa số tuổi, nhƣng nhƣ bạn bè qua cách nói chuyện. Họ dừng ở lan can gần khu hồi sức. Võ nhảy lên ngồi đu đƣa chân: - Phải anh không đó? Phóng viên gạo cội thì ba chuyện đó thuộc chuyện lẻ tẻ thôi mà. Này, anh xem. Trong này có thiếu thứ gì. Anh chỉ cần đá lông nheo với cô y tá là đƣợc tắm nƣớc nóng, nƣớc lạnh vòi sen miễn phí. Bỏ ra hai ngàn đồng là có ghế xếp êm êm nằm ngáy một đêm. Rẻ quá trời so với tiền thuê khách sạn, còn ăn uống hả? Từ hai ngàn đồng đến năm ngàn đồng là no ngất. Chẳng lẽ anh chƣa biết? Vân phì cƣời, trong chốc lát anh quên nỗi buồn, cung tay ký vào đầu Võ một cái. - Rành quá ta. Bộ thƣờng xuyên ăn cơm bụi sao? Võ xịu mặt rồi cƣời ngay: - Tại anh khong biết chứ ba tái phát lần này là lần thứ tƣ rồi đó. Nhƣng ba không cho gọi anh, đành chịu. Em ra vô đây đến quen mặt hết trơn, từ ngƣời bán bánh chƣng tới ông bác sĩ. Chuyến này …. Võ mất vẻ hồn nhiên, qua ánh mắt vụt đỏ lên, Văn đau nhói lòng, ôm em vỗ về: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh - Chƣa hết hy vọng đâu em. Anh Hùng nhiệt tình lắm. Ảnh vừa nói chuyện với anh xong. À này, Hƣờng có nhà không? - Anh đừng hỏi bả. Hôm ba lập di chúc.... - Lập di chúc? - Văn sửng sốt. - Dạ, có luật sƣ đến, có bên ủy ban và tổ dân phố, ba để toàn bộ tài sản cho anh. Hai mẹ con bả lồng lên - Võ vụt nghiến răng, nắm tay - Đây là lần đầu tiên ba dũng cảm đó anh hai. Ba nói, không cho họ một xu vì họ không xứng đáng đƣợc hƣởng. Họ đã không tròn bổn phận làm vợ làm con, họ đã lén ăn cắp tài sản ba xây dựng tài chánh riêng, ba có đủ bằng cứ và.... và... vì họ đã... giết mẹ. Võ vụt ồ ồ khóc. Văn nghe choáng váng cả ngƣời. Thì ra ba đã làm nhƣ ông từng hứa với ta. Ba đã chuộc đƣợc lỗi lầm không chung thủy. Ba yêu thƣơng mẹ mới có thằng Võ, và ba biết rằng, tài sản ấy mẹ vì nghĩ đến ba, vì tƣơng lai ta mà đổ bao mồ hôi, công lao, nƣớc mắt xây dựng. Ba không hề muốn chiếm nó cho mẹ con bà ta, nhƣ mình nghĩ. Chính vì thế, hai hôm nay mụ không vào đây. Văn giấu kín cảm nghĩ, đặt hai tay lên vai Võ, nghiêm nghị nói: - Đừng khóc. Nghe anh hỏi. Rồi sao nữa? - Rồi ba đƣa giấy tờ chứng minh số tài sản đang có là của mẹ để lại, hai mẹ con họ bỏ đi, hâm dọa kiện. Anh hai. Họ giết mẹ sao không bị bắt? - Họ giết bằng tinh thần thôi - Văn đau đớn nhớ lại - Lúc đó sau ngày thống nhất đất ba về, mẹ là ngƣời vợ đƣợc ba yêu thƣơng, đƣợc nội hỏi cƣới.... Là tại ba không chịu đƣợc nỗi cô đơn, đã khai vợ chết. Thôi bỏ đi Võ. Anh không muốn nhắc đến quá khứ. Anh muốn quên. Anh.... - Anh bỏ ba, trốn chạy có hay ho gì? Anh và ba đều buồn làm em khổ chết đƣợc. Chỉ mẹ con mụ ta hí hửng. - Vì anh thƣơng mẹ quá - Hữu Văn đau khổ nói. - Giờ anh bắt đầu thƣơng ba đã muộn rồi - Võ vụt nói. Chàng thiếu niên 17 tuổi nắm tay anh mìnhh, ái ngại thấy bàn tay anh run run: - Anh hai! Thật ra em đã thay anh lo cho ba chu đáo, làm ba vui vẻ. Anh xem, anh lo cho em không thiếu thứ gì, chỉ để em làm một việc duy nhất, đem lại niềm vui cho ba, lẽ nào em không làm đƣợc? (good boy) - Ba vui vẻ thật sao? - Dĩ nhiên có lúc buồn nhớ anh. Hoặc nổi giận khi bà Hƣờng chọc giận. Nhƣng thƣờng thì ba cƣời. Điều em ghét nhất, chẳng hiểu sao ba luôn sợ bà ta. Bà ta cất tiếng là ba im thin thít, thế là em "vùng lên" đúng lời anh dặn. Em đã từ bà ta từ ba năm nay lận. Oai chƣa? Câu chuyện giữa hai anh em tạm ngƣng khi bác sĩ Hùng - phó khoa hồi sức đi lại gần. Ngƣời bác sĩ có đôi tay vàng, trái tim nhân hậu và dáng vẻ bình dân giản dị, nói ngay với Văn qua vẻ ái ngại: - Đƣa ông già về thôi Văn. Anh ghé lại chăm sóc cho. Để ông có gì cũng ấm cúng. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh Văn nhợt nhạt một chút thôi, ánh mắt anh tối lại: - Tôi cũng nghĩ vậy. Tôi về hơn một ngày đêm mà ông không hề tỉnh. - Cậu chuẩn bị tâm lý từ lâu lắm rồi mà. Thật ra ông sống vậy là lâu hơn sự suy đoán của tôi hai năm. - Sự ra đi của tôi vô nghĩa. Tôi ngỡ ông sống đƣợc lâu hơn nếu lòng thanh thản. - Buồn hay vui đều tác động đến bệnh tình, nhƣng đây là lần thứ ba ông bị tai biến, với y học đã là hi hữu. Bác sĩ Hùng vỗ vai Văn: - Văn làm thủ tục đi, anh sẽ theo về với bác. Ba Văn không tỉnh lại lần nào. Cho đến nửa đêm hôm ấy, đột nhiên mở mắt gọi "Nhân ơi". Ông gọi tên mẹ Văn, rồi đi luôn vào cõi vĩnh hằng, nơi mà ông luôn nghĩ bà đang ở đó chờ ông một cách can tâm tình nguyện. Nhƣ từng cam tâm tình nguyện sống tay ba trong chuyện vợ chồng để rồi âm thầm đau khổ, mòn mỏi theo năm tháng. Mỹ Hạnh Giọt nƣớc mắt hồng Tập 1- E Hoán Vân sải những bƣớc dài qua khu lễ tân vào cầu thang máy, chƣa đến năm phút, cô về đến phòng, nằm xoài ra giƣờng, để nguyên cả giày. Khoảng mƣời phút sau, cô nhắc điện thoại, trong tƣ thế nằm, gọi cho Đông: - Cậu đang ở đâu? - Dạ em trên đƣờng về. - Sáu giờ chiều gặp nhau tại nhà hàng, nhớ đúng hẹn. Đúng sáu giờ, Hoán Vân có mặt tại nhà hàng. Đông vừa xuống tới, diện bảnh bao, tóc sấy bồng bềnh đù "mốt" năm nay là đầu đinh ba phân. Hoán Vân, nhƣ mọi ngày, quần jean, vải mỏng, may hiệu, áo pull rộng trắng. Một cô vẫn nhƣ mọi ngày, lạnh nhạt khép kín. - Trong lúc đợi thức ăn, làm việc mƣời lăm phút đƣợc không? - Dạ đƣợc. Đông trả lời liền, mắt liếc ngang liếc dọc mấy cô tiếp viên nhà hàng. - Hôm nay điều tra viên đi khu dân cƣ quận Ngũ Hành phải không? - Dạ, cô ta làm khá lắm chị. Nhƣng.... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh - Cô ta chỉ làm hai ngày trong tuần thôi. - Tại sao? - Cậu không cần biết tại sao. Hồ sơ đã nhận ngay tại chỗ chƣa? Cậu có để ý cô ta mang máy thu đi theo không? - Cô ta không mang gì ngoài kẹp hồ sơ và giao ngay khi xong việc, em để trên phòng. Nhà hàng mang thức ăn lên. Hoán Vân ra hiệu: - Ăn đi, Tối nay cậu đƣợc tự do đi chơi. Đông nhăn nhó, mè nheo theo kiểu... liều: - Chị làm hƣớng dẫn nghe. Em nhìn là biết ngay chị là thổ công xứ này. - Tôi không rảnh - Hoán Vân lạnh lùng. Thế là ăn xong. Đông lên giao tập hồ sơ rồi ngơ ngơ dạo phố. Hoán Vân đóng cửa phòng ngồi vào bàn, mở hồ sơ làm việc. Cô về đây đƣợc một tuần, ngoài giờ đi làm, chỉ sinh hoạt quanh khách sạn, không đi đâu. Nhu cầu cuộc sống trong ngày cô có vẻ đơn điệu nếu không nói là nhàm chán. Trừ giờ khuya, cô thƣờng xuống bar uống vài séc rƣợu một mình. Ngồi thật lặng lẽ trong góc tôi, khiến nhiều ngƣời chú ý, tò mò. Cô đọc hồ sơ phỏng vấn cả bên cô và Đông khá nhanh, làm bản phân tích và thêm phần ghi chú từng phần rồi đứng lên. Vẫn trang phục ấy, rời khách sạn, gọi taxi đến một trung tâm máy vi tính. Cô đánh ra và in ra thành hai bản. Xong, về lại khách sạn, fax chuyển vô thành phố HCM. Xong việc, đồng hồ chỉ đúng mƣời giờ. Hoán Vân ngần ngừ, thay vì xuống bar rƣợu, cô thọc tay vào túi quần thong thả dọc quanh khuôn viên khách sạn. Faito Hotel nơi cô ở là một khách sạn thuộc liên ngành đƣờng sắt, tầm cỡ ba sao. Bốn tầng chín, có bảy mƣơi phòng. Dàn nhân viên phục vụ tốt, đủ dịch vụ với khoảng không gian khá trong lành dù nằm sát sân ga nhờ khu vƣờn hoa rộng và đẹp. Hoán Vân biết ngƣời giám đốc khách sạn này là mẫu ngƣời đàn ông tài hoa, học thức, có trí tuệ thâm sâu ẩn trong dáng vẻ bình thƣờng. Nếu không nói là dƣới trung bình. Hoán Vân đi vòng qua phía cổng sau. Cô thấy sân quần vợt vắng tanh. Hai ngƣời bảo vệ đứng tán dóc bên góc hoa sứ. Khu Massage-karaoke nhấp nháy ánh đèn và khu sân vƣờn đông ngịt ngƣời đến ăn uống. Thế đây, những nơi ăn nhậu luôn đông đảo, dù ngƣời ta than vãn, kinh tế nhân dân đi xuống, kiếm tiền ngày một khó khăn, thậm chí gần đến năm 2000, mà giặc dốt, và giặc đói còn hoành hành nhiều nơi trên đất nƣớc. Hoán Vân rúng vai quay gót, có lẽ mua rƣợu về phòng uống, vừa uống đã đời, còn không bị ai làm phiền. Cô thả bộ tà tà ra Hoàng Hoa Thám, rẽ trái vào một tiệm bán hàng rƣợu và đồ hộp,chỉ chai GIN trắng, chủ hiệu nói giá, cô trả tiền xong quay về khách sạn. Gọi nhân viên phòng mang sô đá, cô chế rƣợu vào ly đá mang ra phòng khách ngồi uống. Rƣợu chƣa nuốt xuống cô đã phun ra. Đùng đùng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh xách chai rƣợu chạy ra chỗ bán. Dằn mạnh chai rƣợu xuống quầy, Hoán Vân quát: - Rƣợu giả, bà định giỡn mặt phải không? Bà chủ hàng đổi sắc mặt, ấp úng: - Làm gì có giả, ai nói..... - Bà câm miệng cho tôi, giả hay thật là tự biết hay đợi tôi mời công an kinh tế. - Cô đừng dọa - Bà chủ hàng trở mặt nghĩ bụng: "Ai đi rỗi hơi vì chai rƣợu mời đến công an, ả hù thôi". - Cô nói tử tế, tôi cho đổi chai khác bù tiền, bằng không tử tế, kiện đâu tôi đi hầu tới đó. Hoán Vân lạnh lẽo nhìn mụ ta rút liền mobilphone bấm số. Một gã con trai mặt bặm trợn từ ngoài đi vào, chặn tay vào máy hất mặt, mồm sặc mùi rƣợu: - Đủ rồi bà chị. Khó quá ế đấy. Bù năm chục ngàn, đổi chai khác, đồng ý? - Yêu cầu cất tay khỏi máy - Hoán Vân nói dằn từng tiếng một - Và không bù đồng nào cả, phải đổi rƣợu cho tôi. Tên con trai giật luôn máy cho vào túi quần. Hoán Vân từ từ nắm hai tay lại: - Cậu đã ăn cắp đồ dùng cá nhân của tôi rồi đấy. Nếu không trả ngay, đừng trách tôi. Tên con trai bất ngờ xô mạnh Hoán Vân hét: - Mày làm gì tao con Tám. Cô không làm gì cả, chỉ chụp đôi tay hắn nhanh nhƣ chớp bằng một thế nhu đạo tuyệt đẹp quăng hắn nằm dài ra nền nhà, trƣớc sự ngạc nhiên của ngƣời khác nãy giờ im lặng chứng kiến, rồi cúi xuống lấy máy bấm số: - Tôi hỏi bà lần cuối, có đổi không? Mụ đàn bà vụt bù lu bù loa: - Hành hung đánh ngƣời. Hàng xóm ơi! Ngƣời ta chung quanh xúm lại, hai công an khu vực rẽ đám ngƣời đi vào hỏi chuyện gì. Mụ đàn bà mồm năm miệng mƣời: - Rƣợu có tem nhập khẩu đàng hoàng cổ mua xong xách đi cả giờ rồi quay lại nói rƣợu giả, còn đánh con tôi. Các anh xử lý giùm. Hoán Vân khoanh tay trƣớc ngực nhìn hai ngƣời cảnh sát khu vực. Ngƣời cảnh sát mập có vẻ khó chịu khi thấy Hoán Vân thờ ơ, ra vẻ cóc cần biết mày là thằng nào. Anh ta nói: - Về đồn giải quyết đi. Hoán Vân cƣời mũi, bĩu môi: - Tôi không có thời gian. Tôi đã gọi công an kinh tế. Yêu cầu làm sáng tỏ, còn chú nhỏ này đã say và ăn cắp máy điện thoại của tôi, nên tôi lấy lại thôi. Ngƣời cảnh sát mập nổi nóng: - Yêu cầu cô nghiêm chỉnh. Cô có biết tội đánh ngƣời lại là ngƣời chƣa đến tuổi thành niên, hậu quả Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh ra sao không? Về đồn! - Anh ta quát to. Hoán Vân mặt phừng phừng: - Ông quát nạt ƣ? Tôi, một công dân bi lừa gạt là phạm pháp sao? Hay ông đã quen quát nạt với mọi công dân thấp cổ bé miệng? Ngƣời cảnh sát cao, giờ mới lên tiếng: - Chị đừng hiểu lầm. Cần về đồn giải quyết để tránh cả phố náo loạn tụ tập làm mất yên tĩnh của ngƣời dân lao động thôi. Còn sự việc nhƣ thế nào, ba mặt một lời sẽ giải quyết thỏa đáng. Ngƣời cảnh sát mập hầm hừ: - Cô nói nó ăn cắp nên đánh nó, vậy có ai làm bằng chứng không? Còn chúng tôi có bằng chứng trƣớc mắt, thằng nhỏ bị cô đánh nằm dài không dậy nổi. - Có tôi làm bằng chứng, anh "bạn dân" ạ. Ngƣời nói bƣớc ra, nhún vai khi thấy Hoán Vân trố mắt và chìa liền thẻ nhà báo, nói ngay những điều đã thấy ban nãy. Xong cúi xuống lật gã thanh niên lại, hắn nằm ngáy pho pho, nƣớc dãi chảy ra từ mép miệng khiến dân chúng đứng coi cƣời ồ. - Trời nó ngáy thấy đã luôn. Hai cảnh sát kinh tế mặt thƣờng phục đi vào. Mƣời phút sau, tất cả về đồn công an. Đúng nửa đêm, mọi việc thu xếp ổn, nhƣng Hoán Vân vẫn kiên quyết tố giác bà chủ hàng bán rƣợu giả lừa dối khách với cơ quan có thẩm quyền. Hồ sơ giao công an kinh tế thụ lý. Cô ra về, ngƣời làm chứng tà tà đi theo. Ở tay có chai Napoléon, trên ngực áo có mảnh tang trắng. - Sao cô không nói cảm ơn tôi nhỉ. -Cảm ơn ông - Hoán Vân nhún vai nói, lầm lũi bƣớc đi. - Trời cô cảm ơn tôi mà tôi tƣởng cô bảo tôi cút xéo cho rảnh mắt. Hoán Vân! Ba lần gặp cô, lần nào cô cũng có chuyện cả. Nhƣng này, cú quăng lúc nãy đẹp qua, cô học nhu đạo bao lâu rồi? - Không liên quan đến ông. - Có đấy. Bằng chứng là chai rƣợu này chắc chắn không giả, nhờ cô đó, nên tôi định mời cô uống rƣợu. Hoán Vân hơi khựng lại một chút: - Tôi hết hứng rồi, càng không hứng khi uống rƣợu hai ngƣời. Chào ông. Họ đến khách sạn. Hoán Vân biến mất ở thang máy. Cô vào phòng bực tức lột giày quăng vào góc, mở mini bar lấy lon tiger ngửa cổ nốc cạn. Có tiếng gõ.Hoán Vân hét: - Vào đi. Cánh cửa mở, gã làm chứng lù lù hiện ra: - Đêm nay, tôi thật tình muốn uống rƣợu. Tôi ngồi đợi cô ở sân vƣờn. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh Điều Hoán Vân thấy ở gã là ánh mắt mang tia u ám dây vằn đỏ và mảnh băng tang. Hắn đi rồi cô đứng ngẩn ra suy nghĩ. Ba lần gặp nhau, cô chƣa phút nào nghĩ về hắn. (Cô cũng chƣa nghĩ về ai trừ một ngƣời...) nhƣng một thoáng trong ánh mắt hắn khiến cô bần thần. Hắn có ngƣời thân vừa mất? Nhất định là... mẹ hắn. Không. Mọi ngƣời mẹ đều phải sống lâu trăm tuổi, hƣởng hết hạnh phúc đời thƣờng. Không..... Cô chạy nhƣ bay xuống sân vƣờn. Hắn vừa uống xong ly rƣợu thấy cô gật gù: - Có thế chứ. Đúng là tửu phùng tri kỹ. Sân vƣờn không bóng ngƣời, cả hai ngồi trên bộ bàn đá, làm theo hình gốc cây dƣới giàn hoa giấy, lì lì uống rƣợu, chẳng ai nói ai câu nào. Chai rƣợu vơi đi quá nửa, hắn lên tiếng: - Uống khá thật, chừng nào về Sài Gòn buồn, tôi tìm cô uống rƣợu. - Ông đang buồn ƣ. Mẹ ông mất chăng? - Mẹ tôi mất lâu rồi - Hắn gục đầu xuống bàn. Tôi vừa tiễn ba tôi sáng nay. Cô chụp chai rƣợu, rót ly nữa mắt nhìn xuống hắn, ánh mắt khinh bạc: - Thế thì thế gian này có thêm khoảng không gian để thở. Amen! Cầu cho linh hồn mọi kẻ già xuống địa ngục hết. - Cô nói gì? - Hắn ngẩn lên, đôi mày nhăn tít, vẻ giận dữ. - Không có gì. - Cô nhún vai, uống cạn ly rƣợu, ngửa cô khà ra tiếng vẻ khoan khoái - À này, tôi chƣa biết tên ông. - Hồ Hữu Văn. Hữu Văn trích từ luận ngữ "Hoán hồ kỳ, hữu văn chƣơng" (rực rỡ thay cho văn chƣơng ). Nghĩa là, tôi và cô đều rực rỡ. Cô là đám mây rực rỡ, còn tôi rực rỡ văn chƣơng. - Mẹ kiếp! Gáy nhƣ gà trống. Ngà ngà say. Hoán Vân lâng lâng đầu óc tâm hồn cô cởi mở, trở nên gần gũi thân thiết qua câu văng tục đầy vẻ thâm tình bạn bè. Văn trố mắt nhìn cô bật cƣời: - Biết văng tục nữa. Hoán Vân! Cô lạ thật. Này nói tôi nghe, cô học võ phải không? - Ừ. Năm mƣời tám - Cô trở nên đờ đẫn xa xôi - Lúc ấy, tôi đậu vào đại học Sài Gòn, ngƣời ấy khuyên tôi, có thời gian rảnh rỗi, đừng sa đà vui chơi, nên học võ, vừa để tự phòng thân, vừa rèn luyện thể lực, bởi một tinh thần minh mẫn chỉ có trong một thể xác cƣờng tráng. Văn phì cƣời, ngất ngƣỡng: - Tráng kiện lắm, nếu ngày nào cô cũng nốc rƣợu nhƣ vầy. Cô Hai ơi! Con gái không nên uống rƣợu, hút thuốc. Nè, vậy ngƣời yêu cô bây giờ ở đâu? - Ngƣời yêu nào? - Hoán Vân lừ đừ ngƣớc hỏi. - Ngƣời khuyên cô học võ không phải là ngƣời yêu cô sao? - Điên khùng - Hoán Vân trợn mắt - Đàn ông có ngƣời tốt vậy sao? Có ngƣời thông minh vậy sao? - Vậy là ai? Ai mà đƣợc cô vâng lời răm rắp vậy. Cho tôi diện kiến đƣợc không? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh Mặt Hoán Vân nhăn nhúm lại nhƣ vừa bất ngờ nhận một vết dao đâm. Ánh mắt đờ đẫn tối sầm, cô loạng choạng đứng lên. Văn đƣa tay giữ lại, bị cô hất thật mạnh suýt ngã. - Đồ đàn ông tọc mạch. Cô bỏ đi, Văn nhảy ra chặn lại: - Rƣợu chƣa hết mà. Cô quay ngoắt ngƣời: - Tôi không uống nữa. Tránh đƣờng. Hơi men lấn nỗi buồn khiến cho Văn ngoan cố dang hai tay. - Không tránh, cô nói uống hết chai mà không giữ lời. Nhanh nhƣ cắt, một bƣớc nhanh, cô đã chụp cổ áo Văn nhắc bổng, quăng anh ngƣợc ra sau rồi chạy luôn vào bên trong khách sạn. Văn lồm cồm bò dậy, ngơ ngác và giận dữ. "Đúng là cọp cái ế độ, hèn nào không có đƣợc thằng bồ nào". Hoán Vân! Đám mây rực rỡ. Hãy đợi đấy, tôi sẽ biến cô thành đám mây xám xịt. Mỹ Hạnh Giọt nƣớc mắt hồng Tập 1-F Văn thức giấc lúc mặt trời rọi tia hồng vào mặt. Anh uể oải ngồi dậy, nghe đau đầu và choáng váng. "Hôm nay mở cửa mả ba ". Văn vùng lên, chạy ra sân thƣợng, làm liền mấy động tác thể dục. Xong vào nhà tắm, làm vệ sinh, tắm rửa. Lúc anh tề chỉnh xuống lầu, đã thấy mẹ con Hƣờng ngồi đợi. Thấy anh, Hƣờng ong óng giọng bắc sắc ngọt, lanh lảnh khiến anh khó chịu: - Anh Hai. Bố mồ yên mả đẹp, giờ tính chuyện nhà cho xong đi. Văn lạnh nhạt đi thẳng đến bàn thờ cha thắp hƣơng, quay ra đứng bên cửa sổ. - Ba tôi chết rồi, giữa chúng ta không còn sự ràng buộc nào nữa. Và chẳng có gì để bàn để nói. Bà Hƣng, mẹ Hƣờng lồng lộn lên: - Bố con chúng mày là đồ đểu. Bà hầu hạ bao năm, đẻ con cho họ Hồ chúng mày giờ không mang ơn, còn trở oán. Bà kiện cho mày khuynh gia hại sản. Văn nhếch môi khinh bạc: - Mời bà cứ kiện. Còn bây giờ nên ra khỏi đây, tôi sắp phải đi. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Giọt nƣớc mắt hồng Mỹ Hạnh Hƣờng tím mặt, giọng cứ thơn thớt: - Anh Hai. Em cũng là em anh, cũng họ Hồ, bố từng rất thƣơng em, bảo em chăm sóc mẹ cả, lẽ nào... - Cô câm miệng - Mặt Văn trắng nhợt nỗI đau, nhƣ vết thƣơng tái phát -- Cô tƣởng mọi tội ác cô gây ra ở tuổi lên mƣời tôi không biết sao? Tôi ngày ấy, tuổi mƣời sáu thật ngu ngơ khờ khạo, đên nổi không biết làm gi ngoài việc ôm mẹ khóc rồi méc ba chuyện cô hành hạ mẹ tôi nhƣ thế nào. Còn cô thật ra làm ra vẻ ngây thơ hiền dịu trƣớc ba tôi. Thế là ba tôi cả tin, để hai con rắn độc trong nhà, nhả độc giếc lần mòn mẹ tôi. Mẹ tôi vì hận sầu, vì buồn đau mà chết. Hay vì hai mẹ con cô giết chết, cô thừa hiểu. Và tôi không bao giờ tha thứ cho mẹ con cô đâu. Văn vụt cƣời khô khan, cay độc: - Trong đầu mẹ con cô còn muốn giết cả thằng Võ và tôi đúng không? Năm đó, thằng Võ mới ba tuổi, mẹ tôi vừa mất, vậy mà tôi đành đoạn bỏ nó lại ra đi. Cô biết tại sao, bỗng dƣng ngƣời lính bảo vệ cha tôi ngày xƣa, giờ phút đó lại về làm ngƣời chăm sóc thằng Võ không? Là tôi xin ba tôi đó, lời cầu xin duy nhất của đứa con ông yêu thƣơng, sắp ra đi và ông đã chấp nhận. Ông ngỡ để vui lòng tôi, chớ đâu biết, ngƣời cận vệ ấy đang bảo vệ ông thoát chết bởi loài rắn độc ông đang ấp ủ trong lòng mà ngở rằng vợ hiền con thảo. Võ đi ra tự lúc nào, đến bên cạnh, cƣời nửa miệng: - Anh Hai gớm mặt ghê. Hèn chi từ nhỏ tới lớn, chú Hồ cứ kè kè cùng em ăn ngủ. Chú tới rồi, đang đợi mình đi mở cửa mả cho ba. Hai mẹ con mụ đàn bà tím ruột bầm gan, te te đi ra cổng lên chiếc Dream II vù thẳng. Ông Hồ vứt khăn lau xe quay lại, tấm thân to nhƣ thần hộ pháp lắc lƣ, gật gù, đi vô: - Văn. Mày nghĩ mẹ con bả dám giết thằng Võ hả? - Họ chƣa có lá gan đó -- Văn châm thuốc hút. -- Bởi vừa độc ác, tham lam còn ngu xuẩn dốt nát. Nhƣng cái màn hành hạ suốt tháng năm, đủ cho thằng nhỏ chết kiểu mẹ tôi hoặc bỏ nhà đi bụi. Văn choàng tay qua vai em thân thiết nói với ông Hồ: - Tụi con cám ơn chú. - Ơn nghĩa gì. Mình là ngƣời nhà mà -- Ông Hồ tƣơng tắn. -- Thôi đi, kẻo nắng. - Chƣa chuẩn bị đồ cúng. -- Văn vỗ đầu than. Võ trề môi liến thoắng: - Em lo hết rồi. Luộc gà, nấu xôi, bông chuối, rƣợu, trà, nhang đèn, vàng bạc, trầu cau và đồ thổ thần. Văn trố mắt nhìn em, Võ cƣời khì: - Ba với chú Hồ nói mai sau chuyện thờ cúng chắc mỗi mình em lo, nên em phải học làm cho quen để mai sau dạy lại... cho vợ. Cả bao cƣời xào cùng ra xe. Ông Hồ lái, Văn ngồi sau với em rủ rỉ: - Năm nay nhắm thi đậu không? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -