Tài liệu Gió ngoài song cửa - hồng vân

  • Số trang: 170 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 123 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Gió Ngoài Song Cửa - Hồng Vân
Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Chƣơng 1 Chƣơng 2 Chƣơng 3 Chƣơng 4 Chƣơng 5 Chƣơng 6 Chƣơng 7 Chƣơng 8 Chƣơng 9 Chƣơng 10 Chƣơng 11 Chƣơng 12 Chƣơng 13 Chƣơng 14 Chƣơng 15 Chƣơng 16 Chƣơng 17 Chƣơng 18 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa Chƣơng 19 Chƣơng 20 Chƣơng 21 Chƣơng 22 Chƣơng 23 Chƣơng 24 Chƣơng 25 Chƣơng 26 Chƣơng 27 Chƣơng 28 Chƣơng 29 Chƣơng 30 Chƣơng 31 Chƣơng 32 Chƣơng 33 Chƣơng 34 Chƣơng 35 Chƣơng 36 Chƣơng 37 Chƣơng 38 Chƣơng 39 Chƣơng 40 Chƣơng Kết Hồng Vân Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa Gió Ngoài Song Cửa Chương 1 Họ đã già lắm rồi , già đến nỗi nhìn họ bây giờ , không ai trong chúng ta có thể hình dung nổi những điều mà họ đã từng làm với nhau trong quá khứ... Ấy vậy mà nếu có ai tỏ ý nghi ngờ gì tính chân thật của một vài chi tiết nhỏ thì họ - Những nguyên nhân và chứng nhân của một thời kỳ đang buồn đã lùi xa vào dĩ vãng - Sẽ sẵn sàng đứng thẳng ngƣời ƣỡn ngực lên để chứng minh một cách hùng hồn rằng mọi thứ đều có thực ! − Nội ơi , đừng kể nữa... Đứa cháu gái kêu lên và dợm đứng dậy . Nhƣng ngay lập tức cô bé đã bị bàn tay gần guộc khẳng khiu của ông già giữ lại. − Tố Mai ! Cháu cứ ngồi yên đó... chỉ còn một đoạn chót nữa thôi , cháu à ! Nhƣng Tố Mai vẫn lắc đầu nguầy nguậy : − Ngán lắm ! Cháu ngán lắm... cứ nhƣ là phải nghe giảng một bài lịch sử quá dở . Ông đi nằm đi thôi... Có lẽ biết sẽ không thể nào thuyết phục đƣợc đứa cháu nhỏ nên ông cụ lẩm bẩm vẻ không hài lòng : − Chúng mày bây giờ hƣ hết... À Tố Mai ! Ông bảo cái này... Nhƣng cô bé vừa đƣợc ông buông tay ra đã chạy và đi mất . Mới đó mà nghe tiếng cƣời giòn tan từ dƣới bếp vọng lên . Đúng là con nít , ăn chƣa no , lo chƣa tới. − Không phải đâu ! - Nghe ông nội than phiền với mẹ , Tố Mai thanh minh - Chỉ tại vì con đã thuộc nằm lòng câu chuyện của nội. − Thì con cứ ngồi nghe cho ông nội vui. Bà Liên - Mẹ Tố Mai - Cố gắng thuyết phục con , nhƣng cô bé vẫn lắc đầu le lƣỡi. − Con còn bao nhiêu việc phải làm ! Nói chuyện với nội chán ơn là chán. − Cái con này... không sợ nội nghe đƣợc nội buồn sao ! − Nhƣng mà con biết phải làm gì bây giờ ? Thật không thể nào hiểu nổi. − Con nói cái gì không hiểu nổi ? – Bà Liên ngạc nhiên nhìn con gái út của mình. Tố Mai nhìn mẹ một giây rồi ngập ngừng : − Không lẽ nội sợ con phải lòng những thằng con trai bên ấy ? − Ba sợ chính cái điều đó đấy con ạ ! Chúng mày mới dọn về đây nên chƣa biết rõ... Bọn chúng toàn là một lũ bất lƣơng. Ngƣời cha chồng bảo với con dâu nhƣ vậy , khi nghe kể lại cuộc nói chuyện giữa bà và Tố Mai. − Con đã căn dặn cháu Mai rất kỹ rồi ba à . Vả lại , con bé cũng đã biết rõ mối hiềm khích xƣa nay Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa giữa hai gia đình. − Chúng bây là hậu sinh , phải biết noi gƣơng ngƣời đi trƣớc mà sống . Hai bên đã thề là vĩnh viễn đoạn giao. Vừa nhắc nhở con dâu , ông cụ vừa đƣa mắt nhìn sang nhà hàng xóm . Đôi mày đã bạc trắng của ông khẽ chau lại. − Không thấy gì đâu nội ơi ! Muốn nhìn đƣợc , nội phải phá bỏ bức tƣờng đi. Có tiếng cƣời khúc khích tiếp theo sau câu nói rối Tố Mai xuất hiện . Cô bé đã rình nghe tất cả. − Bậy nè ! Nội đang nhìn xem có cần phải xây cao thêm nữa không ? Tố Mai vẫn chƣa thôi cƣời , đôi mắt lém lỉnh nhìn ông : − Nội có cần mời chuyên gia ở Đông Béc Lin qua không ? − Hử ? Cái gì ? - Ông già nhƣớng cặp mày bạc nhìn cháu – Sao lại phải mời chuyên gia ? − Để họ xây giúp ông nội một bức tƣờng giống nhƣ bức tƣờng Đông Béc Lin , chia đôi nƣớc Đức vậy đó. − Tố Mai ! Không đƣợc giỡn nhƣ vậy ? Có tiếng quát khẽ sau lƣng khiến cô gái giật thót ngƣời . Ông Chiến – ba Tố Mai - Vừa về tới . Ông lừ mắt nhìn con , khiến cô bé sợ quá đánh trống lảng : − Thƣa ba mới về ! Rồi nhân cơ hội và ba bận làm thủ tục với ông nội , cô bé vội vã chuồn êm. Năm ấy Tố Mai vừa tròn mƣời tám tuổi. − Vậy mà ba mẹ và mấy anh cứ bảo ta là con nít. Một hôm Tố Mai than phiền với cô bạn thân của mình nhƣ vậy . Nhật Uyên - Tên cô bạn - Tủm tỉm cƣời : − Không con nít là gì ? Có ngƣời lớn nào lại đi xử sự nhƣ vậy ? Tố Mai xấu hổ đỏ mặt : − Ai biểu hắn cứ đón dƣờng ta hoài làm chi ? Hắn là con cái nhà ai . Tố Mai đâu có biết . Vậy mà bỗng dƣng lại đi chận đƣờng , đón ngõ ngƣời ta. − Ê ! Mắt mũi để đâu mà dâm sầm vào ngƣời ta vậy hở ? - Tuy chƣa bị sứt mẻ gì nhƣng Tố Mai vẫn sừng sộ. − Còn ngƣời ta để mắt mũi ở đâu mà lại không thấy mắt mũi của thiên hạ vẫn giữ nguyên vị trí ? Ái chà ! Tay này cũng chẳng vừa gì . Đã vậy thì ta phải ra tay trƣớc mới đƣợc . Nghĩ vậy , Tố Mai hai tay chống nạnh , mặt hất lên trời , độp ngay một câu. − Tên kia ! Mi con cái nhà ai mà có vẻ ngang ngƣợc quá vậy ? Không biết ta là... − Bà La Sát ! - Hắn tiếp luôn với nụ cƣời giễu cợt trên môi. Bị tấn công bất ngờ , không kịp phản ứng , Tố Mai nhìn sang bạn cầu cứu . Nhƣng nhỏ Nhật Uyên Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa giả tảng làm nhƣ không trông thấy gì. Tức quá , Tố Mai hét lên : − Ta là Bà La Sát thì mi là... Ngƣu Ma Vƣơng... Vừa nói xong , biết mình lỡ lời , Tố Mai bối rối im bặt . Trong lúc đó , cả nhỏ Nhật Uyên cũng tủm tỉm cƣời . Quê quá , Tố Mai bỏ đi một nƣớc. Đã thôi đâu ! Mấy hôm sau hắn lại đón đƣờng . Lần này , hắn chẳng đếm xỉa gì đến Tố Mai. − Cô bạn của Uyên khó tính quá - Hắn liếc sáng Tố Mai đang lầm lũi đi. − Tại anh Minh không biết chứ Tố Mai dễ thƣơng lắm . Học giỏi , hát hay nhất lớp. Tố Mai trừng mắt nhìn bạn : − Ai đánh mà khai hết vậy ? Nhật Uyên phì cƣời , trong lúc hắn vẫn tỉnh bơ : − Không tin đâu ! Cái mặt này thì chỉ có nƣớc giỏi... ăn quà vặt và nhõng nhẽo. Sao trời không đánh chết hắn đi , để hắn lải nhải hoài vậy . Thôi thì dĩ độc trị độc ta cứ làm nhƣ không nghe thấy gì , nhất định hắn phải mắc cỡ mà đi thôi. Nhƣng mà nào hắn có chịu tin đâu . Khi nhỏ Nhật Uyên rẽ vào nhà thì chỉ còn lại có hai ngƣời , hắn gọi đích danh Tố Mai mà hỏi : − Hai cô nhỏ học chung lớp à ? − Thấy thì biết - Tố Mai trả lời cộc lốc. − Nhƣng biết không chắc chắn thì phải hỏi lại chứ. − Chi vậy ? − Để khỏi nhầm lẫn với ngƣời khác. − Vớ vẩn ! − Không vớ vẩn đâu . Nói nghiêm chỉnh đấy. − Làm gì có chuyện nghiêm chỉnh ở đây ? − Có đấy , cô bé khó tính ạ. Câu chuyện tạm ngƣng ở đó vì Tố Mai đã về đến nhà . Ngang qua phòng khách , thấy ông nội đang ngồi săm soi mấy bộ quân phục đã sờn rách , cô gái hơn nhăn mặt , mùi long não xộc vào mũi khiến Tố Mai khó chịu . Cô định đi nhanh lên phòng mình , nhƣng lại cũng không kịp. − Tố Mai ! Cháu lại dây mà xem mấy bộ đồ này ông đã cất giữ gần nửa thế kỷ rồi. Tố Mai vừa khịt mũi vừa bƣớc lại gần ông. − Nội cho cháu đi ! − Để làm gì ? − Đem vô viện bão tàng . - Tố Mai trêu ông. − Hỗn ! Cái này là kỷ vậy thiêng liêng đánh dấu một thời kỳ trọng đại trong đời sống . Ông sẽ giữ nó Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa tới chết. Giọng ông không có vẻ gì là giận dữ khiến Tố Mai yên tâm , và nhƣ để chuộc lại lỗi lầm của mình , cô kiên nhẫn ngồi nghe ông kể hết câu chuyện về bức tƣờng . Lần này có lẽ là lần thứ một trăm rồi . Tố Mai nghe ông kể lại đời của mình. − Hồi đó ông còn là lính cận vệ của hắn . cái lão quan năm chết tiệt ấy . Ồ ! Giá mà hắn đừng làm quan năm , còn ông thì đừng làm tên lính cận vệ quèn thì sự thể đã không nhƣ thế... − Ông ơi ! Vậy chứ có ai chết không ? Câu hỏi đột ngột của đứa cháu khi gần hết câu chuyện khiến ngƣời ông ngạc nhiên : − Cháu muốn hỏi ngay lúc ấy à ? − Không... cháu muốn nói... về sau này kìa . Có ai ngồi nghe kể chuyện mà đói bụng muốn chết nhƣ cháu lúc này không ? Cũng may là câu chuyện đã đến lúc kết thúc . Ngƣời ông khẽ cốc đầu đứa cháu gái và mỉm cƣời nói : − Thôi cháu đi ăn cơm đi. Có một điều đáng buồn là câu chuyện đã đƣợc kể đi kể lại đến hàng trăm lần song mục đích lớn nhất và duy nhất của ông là truyền sang cho cháu mối hận thù chất ngất trong lòng mình đã không thực hiện đƣợc . Tố Mai còn trẻ quá . Cô bé đang ở độ tuổi nhìn đời bằng cặp mắt trong trẻo , hồn nhiên , vô tƣ . Cô không hiểu nổi tại sao ngƣời lớn lại có những mối thâm thù tận xƣơng tủy đến thế . Cho nên mỗi lần nghe ông kể . Tố Mai hay tinh nghịch , pha trò , để cho câu chuyện bớt đi sự nghiêm túc đến nặng nề . và điều đó đã làm cho ngƣời ông thêm lo sợ Ở cô cháu gái của mình. Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa Chương 2 Hóa ra là họ học chung một trƣờng ! − Nè ! Ta biết rồi . Mi khao một chầu chè đi rồi ta bật mí điều này Trông bộ dạng cố làm ra vẻ quan trọng của Nhật Uyên , Tố Mai hỉnh mũi lắc đầu : − Muốn ăn chè thì ta đãi , còn yêu sách thì đừng hòng. − Thế ví dụ nhƣ ta cho mi biết một số chi tiết quan trọng về kẻ vẫn hay chặn đƣờng , đón ngỏ mi , thì có đáng khao không ? − Cái gì ? Uyên muốn nói tới... - Tố Mai lúng túng nhìn bạn − Anh Minh của nhỏ í . - Nhật Uyên nheo mắt trêu bạn. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa − Đừng có nói bậy . Sao lại là anh Minh của Mai... − Nếu mi không chịu thì là... của ta vậy . Coi kìa làm gì mà đỏ mặt tía tai vậy ? Giỡn chơi chút thôi , trả lại cho mi đó. Rồi không đợi nghe hỏi tiếp , cô nàng líu lo kể lại những điều mình mới khám phá. − Ông ấy học vật lý năm thứ ba... − Học vật lý gì mà... thấy lảng vảng ở bên cơ sở ii hoài vậy ? − Đi mà hỏi ông ấy chứ làm sao ta biết ? − Làm gì mà nạt nộ ghê quá vậy ? Tại mi nói trƣớc chứ bộ ! Nhật Uyên chƣa kịp trả lời thì đã nghe từ trên lầu hai có tiếng í ới gọi tên mình . Hôm nay họ đƣợc nghỉ hai tiết vì giáo viên bị bệnh đột ngột. − Tranh thủ dợt lại mấy tiết mục văn nghệ đi ! Tiếng Thanh Mai - Ngƣời phụ trách văn thể của lớp nói thật tọ Họ lục tục kéo nhau lên lầu . Sắp đến ngày 20 tháng 11 rồi nên lớp nào cũng lo chuẩn bị văn nghệ để chào mừng lễ thầy cố. − Ê nhỏ Tố Mai ! Tới phiên mi đó ! – Có tiếng Thanh Mai giục - Tự đệm đàn hay nhờ ngƣời khác ? − Cái gì ? Đã bảo là ta không hát đơn ca mà ? − Thôi đi đừng có lộn xộn nữa . Ta đã lỡ đăng ký rồi - Lớp phó văn nghệ gạt ngang. − Ai đăng ký thì ngƣời đó hát ! - Tố Mai cằn nhằn- Ta đã nói rồi.... Thấy không khí có vẻ căng thẳng , Nhật Uyên nhẹ nhàng bảo bạn : − Lỡ một lần này thôi... nhỏ Tố Mai hát đi . Không có mi thì coi nhƣ lớp mình cầm đèn đó. − Đèn gì cũng đƣợc - Tố Mai vẫn vùng vằng không chịu - Một bản hợp ca , thêm một bài múa , còn hơi hám đâu mà hát ? Thiên hạ cƣời cho ! Lớp trƣởng Ngô Đình Dũng xen vào : − Anh sẽ xi nhan với ngƣời sắp xếp chƣơng trình . Bảo đảm em sẽ hát đơn ca trƣớc. Biết từ chối cũng không đƣợc , Tố Mai đành nhận lời. − Đƣợc rồi ! Mai sẽ hát. − Bài gì ? – Dũng vừa so đàn vừa hỏi. − Bụi phấn ! − Bài gì ? - Giọng Thanh Mai dài ra. Cùng lúc ấy có nhiều tiếng cƣời nổi lên một lƣợt . Cả Nhật Uyên cũng cƣời. − Sao lại Bụi phấn ? Mi quên rằng chúng ta đã chia tay thầy cô , bạn bè ở Bùi Thị Xuân rồi à ? Tố Mai tròn xoe mắt nhìn mọi ngƣời : − Thì sao ? − Hát bài gì... ngƣời lớn một chút- Nhật Uyên cố giải thích cho bạn hiểu – Bài Bụi phấn để dành cho tụi con nít.... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa − Vậy thì thôi , không hát hò gì nữa hết . - Tố Mai giận dỗi nói. − Thì cứ để cho Tố Mai hát , có sao đâu ? - Dũng lại xen vào - Bài này mình cũng thích. Tố Mai tƣơi ngay nét mặt . Ở trƣờng Bùi Thị Xuân , Tố Mai đã từng nổi tiếng về hát bài này . Nó là kỷ niệm một thời học sinh mà Tố Mai không bao giờ quên đƣợc . Cho nên giờ đây , dù đã chễm chệ ngồi trên ghế đại học , cô sinh viên Tố Mai vẫn thèm đƣợc sống nhƣ những ngày bé bỏng xa xƣa. − Cứ tƣởng nhƣ mình còn bé lắm không bằng. Tan buổi tập , Thanh Mai bực dọc nói với lớp trƣởng , Dũng không hiểu nên hỏi lại : − Thanh Mai nói ai ? − Thì... thì tiểu thơ Tố Mai nhà mình chứ ai vô đây ! − Anh thấy có vẻ nhƣ em không thích Tố Mai thì phải ? − Sao anh lại hỏi em nhƣ vậy ? Làm gì có chuyện đó . - Giọng Thanh Mai không mấy tự tin. Rõ ràng những điều lớp trƣởng nói là có cơ sở . Tuy nhiên , Thanh Mai không muốn thừa nhận , bởi vì nhƣ thế là tự bộc lộ cho mọi ngƣời thấy tính đố kỵ , nhỏ nhen ích kỷ của mình. − Hơi sức đâu mà để ý cho thêm mệt ! Ngƣời ta chỉ ganh ghét khi thấy mình thua sút kẻ khác Giọng Tố Mai tỉnh bơ. Nhật Uyên nhăn mặt : − Đành là vậy... nhƣng ta nói cho mi biết để mà đề phòng. − Đề phòng , nhỏ Thanh Mai à ? − Ừ ! Nó ghét mi lắm ! − Ghét ta ƣ ? Ta có mất gờ ram nào đâu ! Mà nếu nhỏ Thanh Mai thƣơng ta , ta cũng không mập thêm đƣợc miếng thịt nào. − Con này gân ! Coi chừng có ngày hối hận không kịp ! Nhìn vẻ cau có của bạn , Tố Mai trêu : − Sự nghi ngờ là thuốc độc giết chết tình bạn đấy ! Không khéo rồi... thì... là... mà vậy ! Nhật Uyên phì cƣời : − Cái con nhỏ này ! Ta có cảm giác mi chẳng biết gì ! − Biết nhiều chi thêm mệt cái đầu ! - Tố Mai cũng cƣời. Thật ra thì không hoàn toàn là nhƣ vậy . Nhƣng Tố Mai không muốn bị lôi kéo vào những chuyện phiền phức vô duyên cớ . Cô tự thấy mình chẳng làm điều gì để ngƣời khác phải ganh ghét cả... ý nghĩ đó làm Tố Mai yên tâm. − Tố Mai nhìn kìa ! Đang đi bỗng Nhật Uyên kéo tay bạn chỉ sang bên kia đƣờng . Tố Mai nhìn theo . Trong cái đám lố nhố đang chỉ trỏ sang bên này , cô thấy hắn đang im lặng cúi xuống ly cà phê đen của mình. − A ! Bắt gặp tại trận hai cô nhỏ cúp cua nghen. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa Tố Mai quay quắt lại và vui vẻ kêu lên : − Anh Hai đi đâu vậy ? Trƣớc mặt hai cô gái là anh ruột của Tố Mai . Anh nheo mắt nhìn em một cách tinh nghịch : − Đi cầu cứu viện binh ! Cô về nhà mà xem. − Hôm nay anh Hai không đi làm à ? - Tố Mai ngạc nhiên nhìn anh. − Sao lại không ? Nhƣng vừa về tới nhà đã bị Ông nội tóm ngay. Đoán ra cớ sự , Tố Mai cƣời phá lên : − Vậy rồi... làm sao anh phá đƣợc vòng vậý mà tới đây ? − Anh nói dối rằng bỏ quên tài liệu ở cơ quan... Thế là ba chân bốn cằng chạy một hơi. Nhật Uyên từ đầu câu chuyện vẫn im lặng , giờ mới tủm tỉm cƣời. − Anh Chinh và nhỏ Mai không hối lộ , em sẽ méc nội ! − Ấy chết ! - Chinh giã vờ sợ hãi – Làm ơn giấu kín giùm... muốn gì xin cứ nói. Biết ông anh mình rất quý Nhật Uyên , nên Tố Mai thừa cơ hội vòi vĩnh. − Bún bò Huế ! Nhỏ Uyên khoái nhất món này đó anh Hai ! Mà phải bún bò huế Bùi Thị Xuân kia. Nhật Uyên lƣờm bạn : − Chƣa biết ai thích hơn ai đó nhé ! Anh Hai đừng có tin lời nhỏ Mai. − Nhƣng anh vẫn cứ muốn tin đấy ! Nào , xin mời hai tiểu thơ lên xe. Không đợi anh nhắc đến lần thứ hai , Tố Mai mau mắn kéo tay bạn. − Nhanh lên , kẻo ông ấy lại đổi ý ! Nhật Uyên làm theo lời bạn nhƣ một cái máy . Chiếc xe chở ba lao đi bỏ lại mấy cặp mắt ngẩn ngơ bên kia đƣờng , trong số đó có một cặp mắt vừa mới rời khỏi ly cà phê đen của mình. − Các con làm sao vậy ? Bà Liên lo lắng nhìn mâm cơm gần nhƣ vẫn còn nguyên từ lúc hai đứa con ngồi vào bàn. Tố Mai đƣa mắt nhìn anh . Bắt gặp cái nhìn đồng tình của Chinh , cô cúi xuống cố giấu mẹ một nụ cƣời . Bà Liên hết nhìn con gái lại ngó con trai . Bà không hề biết rằng chúng nó vừa chiến đấú một trận ra trò trong quán bún bò ở đƣờng Bùi Thị Xuân. − Em ăn hai tô ! Vừa ngồi vào bàn , Tố Mai đã đặt điều kiện. − Mấy tô cũng đƣợc chỉ sợ.... - Chinh cƣời không nói hết câu. − Không đủ tiền trả hả ? Em cho vay không cần tính lãi - Vừa nói , Tố Mai vừa nghịch ngợm rờ vào túi áo anh. − Chuyện này quan trọng hơn nhiều – Chinh trêu em gái - Chỉ sợ rồi đây cái eo số tám không còn... lúc đó lại rủa anh ác với các cô. − Khỏi lo đi ! Ngày nào em cũng tập thể dục mà. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa Tuy nhiên , nói thì nói vậy chứ làm sao ăn cho nổi ? Chƣa hết một tô , Tố Mai đã xuýt xoa : − Uổng quá ! Phải chi em có thêm một cái bao tử nữa. − Thôi đi , tham ăn vừa vừa thôi , kẻo rồi ế chồng đó - Nhật Uyên buông đũa bảo bạn. − Bộ tƣởng ế chồng dễ lắm sao ? Mi thử so sánh tỉ lệ ngƣời đã có chồng và ngƣời ở không thì sẽ biết chuyện đó khó khăn nhƣ thế nào ? Cả ba cùng bật cƣời : − May mà mỗi ngƣời chỉ ăn có một tộ Bằng không thì có ngƣời phải đƣa đi cấp cứu. Chinh vừa nói vừa nháy mắt với em . Tố Mai nhìn mâm cơm rồi lấy chén của anh xới cơm vào. − Anh Hai ráng ăn giùm cho hết nồi cơm , kẻo bị mẹ rầy . À ! Chiều nay anh có đi làm không ? − Em làm nhƣ anh có thể cúp cua đƣợc không bằng ! Mà hỏi chi vậy ? − Định rủ anh đi xem phim . Anh không rảnh thì em đi với nhỏ Uyên. Câu nói của em gái khiến Chinh có vẻ nghĩ ngợi . Anh trầm ngâm giây lâu rồi gật gù : − Đôi lúc anh thấy thèm đƣợc trở lại những tháng ngày của các em bây giờ. − Chi vậy anh Hai ? − Để thấy mình gần nhƣ thánh thiện trong vũng bùn cuộc sống , chẳng tính toán đua chen. − Không hẳn là nhƣ vậy đâu - Tố Mai bẻ đƣa cho anh một trái chuối rồi lắc đầu – Rừng nào thì cọp ấý môi trƣờng khác nhau thì sự biểu hiện hoàn toàn không giống nhau . Ai bảo với anh là trong môi trƣờng mà bọn em đang sống không có những sự tính toán nhỏ nhen ích kỷ ? Lòng đố kỵ không là đặc trƣng của một lứa tuổi nào cả. − Ồ ! Em lớn lên từ bao giờ vậy Tố Mai ? - Chợt Chinh kêu lên – Anh có cảm giác nhƣ là chính em đang gặp chuyện rắc rối. − Một chút bực mình nhỏ bằng đầu ngón tay thôi. Tố Mai vừa thu dọn chén đĩa vừa tủm tỉm cƣời với vẻ bí mật ! − Để đó cho mẹ ! - Bà Liên thấy con gái mang bát đĩa đi rửa vội bƣớc theo. − Sao lại để cho mẹ ? Con ăn đƣợc thì rửa đƣợc . Mẹ tƣởng con còn bé lắm à ? Quả thật , dƣới mắt bà mẹ , đứa con gái út gần nhƣ không hề biến đổi kể từ lúc lọt lòng . Bà vẫn nghĩ Tố Mai hãy còn bé lắm và bà sợ nó sẽ làm vỡ hết bát đĩa của mình. Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa Chương 3 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa − Nhỏ Mai ngồi đây , ta ra ngoài này một tí. Đèn vừa bật sáng , Nhật Uyên đã lật đật đứng dậy , Tố Mai dặn với theo bạn. − Nhớ mua xí muội cho ta. − Ừ ! Nhật Uyên vui vẻ gật đầu. Nhƣng chẳng biết cô này đi đâu và mua những gì mà mãi cho đến khi đèn đuốc trong rạp lại tắt phụt đễ bắt đầu chiếu sang tập hai vẫn chẳng thấy trở lại . Rõ chán ! Tố Mai vừa cằn nhằn thầm một mình vừa đƣa mắt nhìn xung quanh. Vẫn chẳng thấy tăm hơi cô bạn đâu. − Có ngƣời nhờ tôi gởi cho Mai cái này ! Anh chàng ngồi bên cạnh đi đâu từ nãy giờ , mới vừa vào tới đã nói ngaỵ Và mặc dù đèn đuốc không mấy sáng sủa , Tố Mai cũng đã nhận ra dung mạó kẻ đang ngồi cạnh mình . Trời ạ ! Lại bày trò gì nữa đây ? Tố Mai chƣa kịp lên tiếng thì đã thấy xí muội nằm gọn trong tay mình . Và cũng chƣa kịp trả lại thì hắn cũng đã kề sát một bên. − Hình nhƣ Nhật Uyên gặp bạn bè gì đó nên kéo nhau xuống căng tin uống nƣớc rồi. Tố Mai nghe tức đầy một bụng , Cô vùng vằng trả lại gói quá : − Không cần... Nhƣng hắn không cầm cái đƣợc trả , mà cầm lấy tay cô bé . Và điều khủng khiếp nhất đã xảy ra. . đó là khi Tố Mai nhận thấy mình chẳng muốn rụt tay về . Hắn nhẹ nhàng siết lấy tay cô. − Hồi sáng này anh định đến rủ bé đi xem phim nhƣng chƣa kịp gặp thì đã đi mất. − Ai cho phép gọi ngƣời ta bằng em ? - Tố Mai bỗng muốn sinh sự với anh ta. − Vậy chứ... gọi bằng gì ? − Bằng... Bà La Sát ! - Tố Mai đáp nhanh. Có tiếng cƣời cố nén ngay sát bên tai cô gái , rồi giọng anh chàng chỉ vừa đủ nghe. − Anh xin lỗi... đừng giận nữa.... Bất giác Tố Mai rụt tay lại . Cô vừa nhận ra một hơi thở thật nhẹ của đối phƣơng rơi trên đó. Chẳng biết hai ngƣời đã nói gì với nhau suốt một tiếng đồng hồ trong rạp chiếu phim , mà Tố Mai bỗng thấy mừng vì Nhật Uyên vẫn không trở lại . Đã vậy , vãn phim , cô bé còn nhận lời đi chơi với anh ta. Phải đến gần tám giờ tối , Tố Mai mới về đến nhà . Cô thầm mong đừng có ai hỏi han gì và cũng không thấy đói bụng . Nhƣng rốt cuộc thì vẫn không vƣợt qua khỏi cài trạm gác đầu tiên. − Sao về trễ vậy cháu ? Thấy Tố Mai vào , ông nội hỏi ngay. − Dạ.... tại cháu... ghé chơi nhà bạn – Cô bé ấp úng. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa − Lần sau thì phải nhớ mà về sớm . Con gái lớn rồi. Và ông lại bắt đầu một bài thuyết giảng về tam tòng , tứ đức , công dung , ngôn hạnh Tố Mai sốt ruột nhìn anh cầu cứu . Ông anh nheo mắt lắc đầu : − Đàn bà con gái phải biết giữ đúng đạo tam tòng tứ đức . Thời nay chúng bây bày đặt chuyện bình đẳng bình quyền , rồi thì giải phóng phụ nữ.... nghe thật chƣớng ta , gai mắt ! Muôn đời , đàn bà phải lấy việc tề gia nội trợ làm mục đích của cuộc đời . Chớ có bon chen , đua đòi rồi sanh hƣ đốn. Tố Mai cƣời khúc khích : − Trời đất ơi ! Bây giờ phụ nữ ngƣời ta bay tới mặt trăng , rồi mà nội còn mang giáo lý của đứa Khổng Tử ra mà thuyết pháp . Nội xƣa... còn hơn cả trái đất nữa. − Cha mẹ mày ! Cái thứ... theo Tây học ông thì ông không ƣa. − Ông có ƣa thì chúng cháu đã... Tố Mai bỏ lửng giữa chừng câu nói khi bắt gặp cái trừng mắt của anh trai . Chinh nghiêm giọng bảo em : − Đi ăn cơm thôi , Tố Mai ! Anh đói muốn rã ruột rồi đấy. − Chứ bộ... anh Hai chƣa ăn cơm hả ? - Tố Mai ngạc nhiên nhìn anh. Chinh gật đầu rồi đứng lên , một tay chìa ra cho ông. − Nội đi ngủ nhé ! Ngƣời ông nhẹ nhàng dừng lên gạt tay đứa cháu đích tôn sang một bên. − Ông tự đi đƣợc . Chúng mày ăn cơm đi ! Tuy vậy hai anh em cũng đƣa ông nội lên giƣờng rồi mới xuống bếp . Nhìn mâm cơm đã nguội lạnh , Tố Mai có vẻ ái ngại : − Mai mốt nếu em có về trễ , anh Hai cứ ăn cơm trƣớc đi , đừng chờ ! Nhƣng Chinh khẽ lắc đầu : − Không sao đâu ! Thôi ăn đi ! Rất ít khi hai anh em cùng ăn cơm một lƣợt với cả nhà. − Nội già rồi , phải ăn cơm trƣớc cho dễ tiêu ! – Có lần bà Liên đã bảo các con nhƣ vậy. Ngoài Trƣờng , ngƣời anh kế của Tố Mai hƣởng ứng tất nhiên là có cả ba mẹ trong đó . Còn thì cả anh Chinh lẫn Tố Mai đều lắc đầu từ chối . Thế là tự dƣng trong nhà hình thành hai phé và hai anh em thuộc phe thiểu số . Bao giờ họ cũng ăn cơm muộn màng. − Ăn nhƣ vậy chắc có ngày đau bao tử quá ! - Bỗng nhiên Tố Mai bật cƣời khúc khích. − Em có để ý thấy mấy hôm nay nội có vẻ khác trong ngƣời không ? –Chinh trầm ngâm nhìn anh. Tố Mai ngạc nhiên đặt chén cơm xuống bàn. − Khác thƣờng chỗ nào anh Hai ? − Anh có cảm giác nhƣ ông cụ đang lo sợ điều gì đó... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa Một phút im lặng trôi qua , Tố Mai nhìn anh thăm dò. − Hay là nội bị bệnh ? − Điều này lớn hơn là bệnh tật . Hình nhƣ nội sợ mình sẽ chết , Tố Mai à ! − Sao lại nhƣ thế ? Em thấy nội vẫn khỏe mạnh kia mà ? - Tố Mai gật đầu xác nhận. − Hồi trƣớc , chỉ thỉnh thoảng ông mới lại nói đến chuyện cũ , còn bây giờ thì thƣờng xuyên mỗi ngày . Cả thằng Trƣờng cũng bị bắt vào ngồi nghe đến ngủ gật... − Anh Hai nói , em mới để ý . Đúng là có nhƣ vậy thật. − Nội còn đòi xây cao thêm bức tƣờng. − Chi vậy anh ? − Để khắc sâu thêm sự hiềm thù... - Chinh hạ giọng vừa đủ nghe. − Thật vô lý ! - Tố Mai nhăn mặt . - Chuyện xảy ra từ đời não đời nào , quên đi thì hơn. − Điều đáng nói là cả ba cũng ủng hộ Ông. − Ngƣời lớn thật là khó hiểu ! − Các con ăn xong chƣa ? Sự xuất hiện của bà mẹ cắt ngang câu chuyện của hai anh em . Tố Mai nhanh nhẹn đứng lên : − Xong rồi mẹ ạ ! Con dọn dẹp ngay đây ! − Để đó cho mẹ , con còn chƣa tắm rửa nữa kia . Có nƣớc nóng trong bình thủy. Cô con gái nhìn sững ngƣời mẹ . Dƣờng nhƣ có một sự phát hiện mới vừa nẩy sinh trong cộ Phải rồi , mẹ cũng là một nạn nhân ! Nếu không thế thì bà đã chẳng phải rời bỏ nghề bác sĩ của mình để trờ về với nhiệm của một ngƣời nội trợ đơn thuần. − Mẹ muốn làm cho nội vui lòng . - Bà chỉ giải thích ngắn gọn với các con nhƣ vậy. Đó là một sự hy sinh . Tố Mai và các anh của cô đều nghĩ nhƣ thế . Từ khi dọn về đây mẹ nhƣ đoạn lìa với quá khứ của mình . Có cần thiết phải nhƣ vậy không nhỉ ? Có thể cần mà cũng có thể không. Đêm ấy , Tố Mai chập chờn trong giấc ngủ . Cô thấy mình bị nhận chìm trong cơn lũ của sự hiềm thù xa xƣa. Cuộc đời đôi khi vẫn có những điều vô lý nhƣ vậy ! May mắn là điều đó chỉ xảy ra trong mơ... Nhƣng giá mà đừng có những giấc mơ tật nguyền nhƣ thế. Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa Chương 4 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa Ông đại tá cho gọi viên sĩ quan cận vệ của mình lên. − Báo cáo thƣợng cấp . Tôi đại úy Trịnh Duy Khiêm , có mặt theo lệnh gọi. − Đƣợc ! - Ông ta khoát tay ra hiệu - Ngồi xuống đó đi ! − Thƣa đại tá , chắc là ông có chuyện chi cần dạy bảo... - Đại úy Khiêm rụt rè hỏi. Gạt tập hồ sơ sang một bên , đại tá Đinh nhìn cấp dƣới bằng ánh mắt thân thiện. − Chỉ thuần túy là chuyện gia đình thôi . Tôi muốn vợ chồng anh dọn về ở cùng với chúng tôi. Chúng tối ở đây gồm ông đại tá và đứa con trai độc nhất của ông cùng bà vú nuôi . Vợ Ông ta đã chết cách đây không lâu vì một chứng bệnh ngặt nghèo. − Thƣa đại tá , tôi chỉ sợ làm phiền... vì chúng tôi có các cháu nhỏ. − Không hề gì ! Ông ta xua tay lắc đầu – Càng vui vì lũ trẻ sẽ có bạn bè để chơi đùa. Không tiện từ chối , và cũng khó mà từ chối trƣớc một đề nghị đầy ân huệ nhƣ thế , vợ chồng viên sĩ quan cận vệ đã dọn về ở chung với cấp trên của mình . Ai cũng nghĩ rằng , đại úy Khiêm phen này sẽ lên nhƣ diều gặp gió , bởi có mấy ai đƣợc chiếu cố một cách đặc biệt nhƣ vậy. Quả đúng nhƣ lời ngƣời ta đoán . Chẳng mấy chốc mà chàng đại úy đã súng sính trong bộ quân phục mới với chiếc lon thiếu tá trên vai áo. − Xin đa tạ Ông... tôi sẽ hết lòng phục vụ... - Trong buổi tiệc rửa lon thiếu ta Khiêm đã hoan hỉ nói với ân nhân của mình nhƣ thế. − Có gì đâu ! Nếu muốn , anh còn có thể tiến nhanh hơn nữa - Giọng nói của ngài đại tá đầy ngụ ý. − Tôi tài hèn sức mọn , nếu không đƣợc thƣợng cấp nâng đỡ thì làm gì có đƣợc ngày này ! Nếu đại tá cần , tôi sẵn sàng xả thân. − Anh đừng quá khiêm nhƣờng . Công lao duy nhất của tôi là đã phát hiện ra anh . Còn cân nhắc là việc của cấp trên. Họ làm việc rất tâm đầu ý hợp . Ít lâu sau , ông đại tá chợt phát hiện ra ngƣời hậu cần của mình còn có một khả năng tiềm tàng khác hơn là khả năng làm một ngƣời cận vệ. Cầm quyết định thuyên chuyển trong tay , thiếu tá Khiêm rƣng rƣng bảo cấp trên : − Tôi không muốn thuyên chuyển sang đơn vị tác chiến... xin đại tá can thiệp giùm. Đại tá Đinh vui vẻ vỗ vai cấp dƣới : − Anh đừng lo ! Tƣ lệnh mặt trận là bạn thân của tôi . Ở bên đó , anh cũng sẽ đƣợc nâng đỡ. − Nhƣng... chiến cuộc đang hồi ác liệt . Tôi sợ... chuyện đạn bom , ai mà biết trƣớc đƣợc... chỉ lo cho nhà tôi và các cháu còn nhỏ dại. − Anh yên tâm ! Tôi hứa sẽ lo chu toàn . Biết đâu sang bên ấy rồi chẳng mấy lúc chúng ta là đồng cấp của nhau. Đƣợc trấn an bằng bao nhiêu lời lẽ đáng tin cậy nên thiếu tá Khiêm đành phải ra đi ! Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa − Em cứ ở đây ! - Khiêm bảo vợ - Thời buội loạn lạc này biết đâu mà lƣờng . Thân đàn bà con gái ở một mình không xong đâu. − Nhƣng... không có anh , em ở đây... kỳ lắm ! − Không sao đâu ! Còn vú nuôi của thằng Dân đó chi ? Với lại đại tá Đinh là ngƣời đàng hoàng xƣa nay . Em đừng ngờ mà có lỗi với ngƣời ơn của mình. − Thôi thì sao cũng đƣợc ! Em chỉ sợ anh ra ngoài ấy... chuyện rủi may không biết lúc nào . Anh mà có bề gì , chắc em không sống nổi ? Nhìn ngƣời vợ trẻ giọt ngắn giọt dài , thiếu tá Khiêm cũng thấy bùi ngùi . Ông ôm nàng vào lòng : − Yến nhi này ! Em cứ vững lòng... Không nguy hiểm nhƣ em vẫn tƣởng đâu ! Với lại , thƣợng cấp mới của anh là bạn thân của ông đại tá. Yến Nhi úp mặt vào ngực chồng thổn thức. − Không có anh em biết sống làm sao đây ? Một thân , một mình... Ôi khủng khiếp quá ! Họ đã có 15 năm chung sống , nhƣng giây phút đó , tƣởng vẫn nhƣ lần đầu... ngƣời lính sắp ra trận trút hết nỗi niềm trong lần ân ái tiễn biệt. Một năm sau , thiếu tá Khiêm có mặt trong đoàn quân đánh thuê bị đày đi biệt xứ. Đó là cuối năm 1937 , chiến tranh thế giới đã có mòi rục rịch. Tin nhà nhắn sang mẹ con Yến Nhi đã dọn sang nhà mới do ông đại tá cấp chó Thôi thì nhƣ vậy cũng đƣợc . Miễn sao nàng và các con đƣợc bảo bọc vuông tròn . Nghe đâu hai nhà vẫn ở cạnh nhau. Hơn năm sau , Khiêm bị thƣơng nặng trong một trận chiến ở Ai Cập . Tƣởng mình khó sống , ông không báo tin cho vợ con ở quê nhà . Một sự may mắn đã cứu sống viên sĩ quan . Chỉ sáu tháng sau , thiếu tá Khiêm đã trốn xuống con tàu , tìm đƣờng trở về. Con tàu mang quốc kỳ Pháp cập bến cảng quê hƣơng của Khiêm lúc nửa đêm . Một ngƣời bạn bảo Khiêm : − Cứ ngủ cho khoẻ rồi sáng mai hãy lên bờ. − Một giây nữa thôi , cũng không thể đƣợc ! Tôi đi ngay bây giờ đây. Phố xá vắng hoe không một bóng ngƣời . Anh chồng nhớ vợ , ngƣời cha thƣơng con bƣơn bả đi trong cái tĩnh lặng của Sài Gòn thời đó . Anh sung sƣớng đến lịm ngƣời khi nghĩ đến cảnh chỉ một lát nữa thôi sẽ đƣợc ôm nàng vào lòng . Hẳn nàng và các con sẽ ngạc nhiên lắm ? Không sao đâu ! Điều đó chỉ càng làm cho hạnh phúc thêm say đắm , nồng nàn. Theo lời chỉ dẩn của mấy ngƣời bạn , thiếu tá Khiêm đã nhận ra ngay ngôi nhà của mình . Nó nằm kế bên ngôi biệt thự lộng lẫy của ông đại tá , trông có vẻ nhỏ bé , nƣơng dựa... − Đúng đấy ! Ông cứ gọi cửa. Một anh xe kéo đang ngồi ngủ bên vệ đƣờng trả lời bằng giọng ngái ngủ nhƣng rất nhiệt tình. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa Không gian yên ắng , tĩnh lặng quá ! Ngƣời chồng vừa cầm chiếc dùi sắt định đập vào cánh cổng , bỗng bần thần hạ tay xuống . Ông sợ mình sẽ làm kinh động giấc ngủ của vợ con. − Ủa ! Sao ông không đập cửa đi ? – Anh kéo xe ngạc nhiên hỏi. − Tôi đã có cách... Thế là ông ta đu ngƣời lên cánh cổng sắt , thoát một cái đã lọt vào bên trong. Ngôi nhà không chỉ nhƣ bên ngoài ông đã nhìn thấy . Một lối đi rộng dẫn vào nhà . Dƣới bóng tối lờ mờ ông đã không giấu đƣợc vẻ ngạc nhiên . Hẳn Yến Nhi phải mất nhiều công sức để chăm sóc những chậu hoa , những thảm cỏ này . Tội nghiệp nàng quá... À có một mùi hƣơng gì thật quen thuộc thoang thoảng đâu đây . Phải rồi... đó là mùi hoa ngọc lan bên kia nhà ông đại tá... Nó giống nhƣ ơn huệ mà ông đã ban ra , thấm dần sang cả bên này. Giờ thì ông ta sẽ gọi cửa . Chắc hẳn chỉ một phút sau , thiên thần của ông sẽ xuất hiện . Nàng mặc một chiếc áo ngủ bằng voan trắng mỏng manh nhƣ da thịt nàng... và giá nhƣ không có các con , ông sẽ cùng nàng tận hƣởng ngay những giây phút thần tiên sau bao ngày xa cách , tận hƣởng ngay giây phút đầu tiên gặp lại. Chỉ nghỉ đến vậy thôi , ngƣời đàn ông dã ba năm vắng vợ , xa con bỗng nghe râm ran từng thớ thịt . Ông tựa ngƣời vào cánh cửa khoan khoái mỉm cƣời. Chợt nhƣ có phép lạ . Thà là ngƣời ta đừng quá tin tƣởng đến độ mù quáng... Và thà kẻ ra đi đừng bao giờ trở lại... thì kết cục đã không thảm nhƣ thế... ... Bao giờ cũng vậy , cứ hễ nghe đến đây thì đứa con , giờ đã trở thành một ngƣời cha , lại phải nhỏ mấy giọt nƣớc thuốc trợ tim vào chiếc ly để sẳn một bên. − Ba uống đi... và hãy nghỉ ngơi một chút... xúc động quá sẽ ảnh hƣởng tới sức khỏe... − Không sao đâu con ! - Ba quen rồi. Ngƣời cha khẽ lắc đầu . Có lẽ ông đã quen thật rồi ..bởi nếu không nhƣ vậy thì chẳng ai lại có đủ can đảm để làm cái việc tự mình cầm dao cứa vào da thịt mình ! Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa Chương 5 − Con không hiểu tại sao ba lại nhƣ vậy ? Ngƣời ta đang đồn rầm lên , ba có nghe thấy không ? Đứa con trai nhìn ngƣời cha bằng ánh mắt rực lửa song giọng nói lại hết sức nhẹ nhàng. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa − Mày biết cái gì mà xen vào chuyện của cha mày ? Cứ việc ăn no , ngủ kỹ đi con ạ ! Nhiệm vụ của mày chỉ có vậy thôi. − Con không chịu nổi . Xƣa nay con vẫn tƣởng ba đàng hoàng , tử tế , ba giúp đỡ ngƣời ta . Nào ngờ ba lại làm chuyện tồi bại ! − im ngay ! - Ông ta quát lên - Ai dạy cho mày cái giọng điệu hỗn láo đó hử ? Đồ trứng mà đòi khôn hơn vịt. Đứa con trai lùi lại , đứng dựa lƣng vào tƣờng : − Đƣợc rồi ! Kể từ nay , ba hãy xem nhƣ ba chƣa hề có con... con đi đây. − Dân ! Đứng lại... ba bảo con trở lại . Tụi bây đâu , giữ thằng Dân lại cho tao. Các cảnh cửa đồng loạt đóng sập lại trƣớc mặt chàng trai . Anh ta mệt mỏi ngồi rũ xuống xa lông. Cái tin đồn tên cận vệ cũ của đại tá Đinh từ Châu Phi trờ về bất ngờ gặp vợ mình ngoại tình với cấp trên đã rút súng bắn chết ngay bà vợ và làm bị thƣơng tình địch không mấy ai mà không biết. Khi thấy cửa nhà chỉ khép hờ , anh chồng vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ vội rón rén đi vào . Phòng khách vắng lặng nhƣ tờ . Chung quanh tối đen , chỉ một phòng duy nhất có ánh đèn . Ngƣời chồng đinh ninh rằng vợ con mình đang ngủ trong đó nên dò dẫm bƣớc đến . Nhƣng chợt ông ta đứng khựng lại , nhẹ nhàng áo tai vào cánh cửa . Một chuỗi cƣời khúc khích vọng ra... rồi tiếng đàn ông... rồi tiếng đàn bà... rồi chẳng còn nghe gì nữa cả... − Quân đốn mạt ! Tao sẽ giết chúng mày ! Đứa con trai của nhà thiếu tá và cả những đứa cháu nội ngầm hiểu rằng sỡ dĩ mà sau này ông vẫn bình thản khi kể đi kể lại thảm kịch của đời mình là bởi vì lúc đó , ông cũng đá có những phút giây bình thản đến lạ lùng khi bắt gặp quả tang đôi gian phu , dâm phụ đang quằn quại , rên rĩ trƣớc mũi mình... − ... Ta nhìn chúng nó đang ân ái mà lòng đầy căm giận . Hóa ra con đàn bà ấy không phải là hạng ngƣời để ta yêu quý , tôn thờ . Chỉ mới vắng mặt chồng có mấy năm mà cô ả đã sinh lòng phản trắc... Nhìn kìa ! Chúng nó đang quấn chặt lấy nhau nhƣ đôi rắn... Hẳn đây không phải là lần đầu vì tên quan Năm đã chủ quan không thèm đóng cửa phòng... Chúa ơi ! Hãy thƣơng xót cho linh hồn con vì con sắp sửa ra tay trừng trị kẻ đã dám xúc phạm mình mà không chờ đến Chúa... Trong trƣờng hợp này thì tội lỗi thuộc về ngƣời đàn bà , nhƣng gã kia cũng phải bị trừng trị... Tố Mai bịt tai lại : − Ông ơi , đừng kể nữa , khủng khiếp quá ! − Phải biết nhìn thẳng vào sự thật cháu à ! − Nhƣng có những sự thật không giúp đƣợc gì cho ngƣời ta . Chinh xen vào cứu nguy cho em gái. Nhƣng ông già vẫn khăng khăng : − Sao lại không giúp đƣợc gì ? Bằng chứng là sau này ông không bao giờ mất cảnh giác trƣớc đàn bà Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa . Ông đã sống một mình cho đến tận bây giờ. Thoạt đầu thì ông bị kêu 10 năm tù giam . Sau đó tòa xử phúc thẩm , ông lại đƣợc tha bổng... Nhƣng ông cũng giải nghệ từ đó vì một hội đồng bác sĩ đã xác nhận rằng ông có dấu hiệu của một loại tâm thần. − Lúc ấy thằng Chiến và thằng Long bị nhốt trên lầu . Chúng nó chẳng hay biết gì. − Nội đang nói về ba và chú Long . - Tố Mai nghĩ thầm và liếc sang hai ông đang ngồi cạnh đấy . Cô chỉ mong mau mau thoát khỏi cuộc tra tấn dai dẳng này. − Ở đời có vay có trả các cháu à ! Ông nói tiếp giọng hoan hỉ . Không đầy một năm sau , tên đại tá đã bị chính ngƣời lính hậu cận thân tín nhất của mình bắn bể sọ. Tội nghiệp lão đại tá xấu số ! Lão đã bị bắn vỡ sọ có đến hàng trăm lần rồi . Giá mà những ngƣời ở bên kia bức tƣờng biết đƣợc chuyện gì đang xảy ra bên này , hẳn họ sẽ buồn cƣời lắm. Có một lần , ông Chiến ba của Tố Mai nhân một hôm nói chuyện về bức tƣờng đã kể rằng : − Sau khi cƣới vợ , ba mẹ dọn đi nơi khác ở . Cho đến một hôm ba về thăm nội . Ba khuyên nội phá bỏ đi nhƣng nội nhất định không nghe . Cuối cùng đành phải chịu vậy . Những ngƣời già thƣờng hay bảo thủ. − Ba có gặp lại ngƣời con trai của ông đại tá lần nào không ? - Trƣờng xen vào hỏi với vẻ quan tâm. − Gia đình bên ấy sau này suy sụp chẳng còn gì . Chú Long có thể biết nhiều chứ còn ba mẹ thì chỉ biết láng máng . Chẳng biết bây giờ họ sống ra sao ? Không hẹn mà cùng một lúc mấy anh em đều đƣa mắt nhìn sang nhà hàng xóm . Một chút tò mò khiến mắt Tố Mai sáng lên . Gần một năm về sống ở đây , cô chƣa hề thấy mặt ngƣời nào trong gia đình ấy . Hình nhƣ họ luôn đi cổng sau , vì cổng trƣớc hầu nhƣ lúc nào cũng đóng im ỉm. − Rồi ba cũng đồng tình với việc làm của nội à ? Nghe con gái hỏi , ông Chiến chậm rãi trả lời : − Ba không có ý kiến , vì hồi ấy ba không sống ở đây ! − Còn bây giờ ? - Tố Mai vẫn hỏi tới. − Ngày nào nội còn sống thì mọi chuyện vẫn không thay đổi . Mà con hỏi làm gì ? Cô gái đƣa mắt nhìn về phía ông , hạ giọng : − Con thấy tức cƣời quá ! Chẳng lẽ rồi đây con cháu , chắt , chít... của chúng ta lại bị bắt phải ghét , những ngƣời mà chúng ta lại bị bắt phải ghét những ngƣời mà chúng chẳng hề quen biết ? Ông Chiến nghiêm mặt nhìn con gái : − Đó là chuyện của ngƣời lớn , không ai khiến con dính vào. Khổ một nỗi , không nhắc thì thôi , mà lại nhắc tới thì lại khơi gợi thêm sự tò mò . Tối hôm ấy , Tố Mai len lén trèo lên cửa sổ nhìn sang nhà hàng xóm , hy vọng sẽ phát hiện một điều gì đó . Nhƣng cô đã thất vọng vì bức tƣờng cao quá. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa − Đƣợc rồi ! Nhất định ta sẽ tìm ra cách để xem mắt những kẻ thù truyền kiếp của gia đình - Tố Mai nghĩ thầm khi tuột xuống . Cô vẫn đứng nguyên bên cửa sổ , trong đầu cuộn lên bao ý nghĩ hết sức ngộ nghĩnh. Chợt Tố Mai hơi rƣớn ngƣời lên , hai cánh mũi phập phồng . Cô sực nhớ tới một chi tiết trong câu chuyện của ông . Thì ra cây ngọc lan vẫn còn. Ngay lúc đó , một cơn gió thổi nhẹ qua , mang theo một mùi hƣơng thật đằm thắm , ngọt ngào . Đối với Tố Mai , mùi hƣơng dịu dàng ấy nhƣ là sứ giả hòa bình đầu tiên của đối phƣơng . Đêm đó , lần đầu tiên cô gái quên không khép cửa sổ phòng mình... Và vì thế điều kỳ diệu đã xảy ra... Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa Chương 6 Nhật Uyên khịt mũi liên tục mấy cái rồi bỗng đƣa tay kéo Tố Mai siết lại gần mình − Làm cái gì vậy ? Tố Mai ngạc nhiên nhìn bạn. − Có cái mùi gì kỳ quá ! Vừa nói Nhật Uyên vừa áp mũi mình vào tóc bạn. − Bộ... có mùi chua lắm hở ? − Không ! Nhỏ gội đầu bằng gì vậy ? − Thì bằng dầu gội đầu chứ bằng gì ? - Tố Mai lạ lẫm kêu lên. − Dĩ nhiên là ta biết chẳng phải mi gội bằng nƣớc tro rồi , nhƣng cụ thể là dầu gì ? − Nhỏ này bữa nay sao lại tò mò đến chuyện ngƣời ta gội đầu bằng gì nữa ? Vậy chứ hôm trƣớc ai mua cho ta chai Thorakao hở ? − Bởi vậy nên ta mới lấy làm lạ... Từ sáng đến giờ cứ nghe mùi Ngọc Lan thoang thoảng đâu đây. Tố Mai bật cƣời : − Ở đây chứ đâu mà tìm hoài. Vứa nói cô vừa mở hé cặp da chỉ cho nhỏ tò mò của mình mấy bông Ngọc Lan đã héo. − Ở đâu ra thế này ?- Nhật Uyên không giấu đƣợc vẻ ngạc nhiên trong đôi mắt mở to. − Bí mật ! Tố Mai giả vờ làm ra vẻ quan trọng. − Thôi , ta biết rồi ! Xem bộ tƣớng của mi ta biết chắc rằng của anh chàng điên nặng tặng mi. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Hồng Vân Gió Ngoài Song Cửa − Cái gì điên nặng ? Ai điên ? - Tố Mai trố mắt nhìn bạn. − Anh Minh của mi chứ còn ai vô đây ? Điên nặng điện. Hiểu rồi ! Tố Mai thở phào . Chẳng lẽ là anh chàng học ở chuyên ngành điện tử mà. Cả ngày chủ nhật hôm qua , ông bà Chiến cứ đinh ninh rằng cô con gái cƣng của mình đến nhà bạn để học thi . Có ngờ đâu... − Ba em khó lắm phải không ? - Minh đột nhiên hỏi. − Ừ khó lắm ! - Tố Mai xác nhận- Ba mẹ mà biết em đi chơi thì thế nào cũng bị đòn. − Lớn rồi mà vẫn còn bị đánh đòn à ? − Bộ lạ lắm hở ? Không những em bị đòn mà cả anh hai , anh ba cũng bị tuốt . Ba mà giận thì dễ sợ lắm ! − Lỡ ba biết hôm nay em không học bài thi , mà lại đi picnic thì có bị đòn không ? − Chƣa biết chừng... nhƣng cũng có thể lắm ! − Vậy thì học bài đi ! Anh sẽ không quấy rầy đâu ! Bao giờ học xong thì chúng ta sẽ nói chuyện. Minh ngồi tựa lƣng vào một góc điều , tay vân vê mấy cọng cỏ gà , mắt không rời quyển vở trên tay cô gái. − Anh có hay lên đây chơi không ? − Khi nào học hành căng thẳng quá , bọn anh rủ nhau đạp xe lên đây . Chỉ cần đƣợc ngả lƣng trên cỏ và hít thở không khí thì đầu óc sẽ dịu lại ngay . Tuy có xa một chút , nhƣng ở đây cũng có cái hay riêng của nó. Buổi sáng trong lâm viên thật mát mẻ dễ chịu . Bầu trời xanh cao trên đầu và dƣới chân đất phẳng lặng và bình yên . Trên thảm cỏ những chùm hoa nắng nhảy nhót , chơi đùa . Mấy con chim sâu líu lo trong cành lá. − Anh Minh ơi ! − Gì đó , Tố Mai ? − Em... không học đƣợc. − Sao vậy ? − Em thấy hối hận quá. − Về chuyện gì ? − Tự dƣng lại đình chiến với anh ! Lẽ ra thì em không nên làm nhƣ vậy... không nên một chút nào. Khuôn mặt Tố Mai trông thật khổ sở . Rõ ràng cô đang bứt rứt , khó chịu trong ngƣời. − Tƣởng gì chứ chuyện đó thì dễ thôi ! Nếu em muốn anh sẽ sinh sự với em ngay bây giờ đây ! Minh nói đùa và ném về phía Tố Mai một nửa cái nhìn thật lạ. − Nè , nhìn thì nhìn chứ không đƣợc liếc nghe. − Chỉ vì anh không muốn bị ngƣời ta nhìn thấu ruột gan mình đó thôi. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -