Tài liệu Đảng lãnh đạo xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp

  • Số trang: 123 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 1545 |
  • Lượt tải: 8
sakura

Tham gia: 10/08/2015

Mô tả:

ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC XÃ HỘI VÀ NHÂN VĂN -------------------------------------- TRẦN ANH THƯ ĐẢNG LÃNH ĐẠO XÂY DỰNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG BA THỨ QUÂN TRONG THỜI KỲ KHÁNG CHIẾN CHỐNG THỰC DÂN PHÁP (1945 - 1954) LUẬN VĂN THẠC SĨ LỊCH SỬ Hà Nội - 2010 ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC XÃ HỘI VÀ NHÂN VĂN -------------------------------------- TRẦN ANH THƯ ĐẢNG LÃNH ĐẠO XÂY DỰNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG BA THỨ QUÂN TRONG THỜI KỲ KHÁNG CHIẾN CHỐNG THỰC DÂN PHÁP (1945 - 1954) Luận văn Thạc sĩ chuyên ngành Lịch sử Đảng cộng sản Việt Nam Mã số: 60 22 56 Người hướng dẫn: TS. Trần Văn Thức Hà Nội - 2010 MỤC LỤC MỤC LỤC ................................................................................................................. 1 MỞ ĐẦU ................................................................................................................... 2 Chương 1: ĐẢNG LÃNH ĐẠO XÂY DỰNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG BA THỨ QUÂN TRONG NHỮNG NĂM 1945 – 1950 .............................................. 10 1.1.Quan điểm của Đảng ta về xây dựng lực lượng vũ trang cách mạng ........... 10 1.2.Chủ trương của Đảng về xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân trong những năm 1945 - 1950 ...................................................................................... 19 1.3.Lãnh đạo xây dựng bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương, dân quân du kích trong những năm 1945 - 1950 ............................................................................. 33 Tiểu kết Chương 1 ............................................................................................... 49 Chương 2: ĐẢNG LÃNH ĐẠO PHÁT TRIỂN LỰC LƯỢNG VŨ TRANG BA THỨ QUÂN TRONG NHỮNG NĂM 1951 – 1954 .............................................. 51 2.1.Chủ trương của Đảng về phát triển lực lượng vũ trang ba thứ quân trong những năm 1951 - 1954 ...................................................................................... 51 2.2.Lãnh đạo phát triển bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương, dân quân du kích trong những năm 1951 - 1954 ............................................................................. 72 Tiểu kết Chương 2 ............................................................................................... 83 Chương 3: MỘT SỐ NHẬN XÉT VÀ BÀI HỌC KINH NGHIỆM ...................... 85 3.1 Một số nhận xét ............................................................................................. 85 3.1.1 Chủ trương xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân của Đảng trong kháng chiến chống thực dân Pháp (1945 – 1954) là đúng đắn, sáng tạo ...... 85 3.1.2 Lực lượng vũ trang ba thứ quân luôn phối hợp tác chiến nhịp nhàng, hoàn thành sứ mệnh lịch sử trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp .. 88 3.2 Bài học kinh nghiệm ..................................................................................... 91 3.2.1 Xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân từ thấp đến cao, coi trọng chất lượng là chính.......................................................................................... 91 3.2.2 Đảng luôn giữ vai trò lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp, toàn diện đối với lực lượng vũ trang ........................................................................................... 98 3.2.3 Đảng ta luôn dựa chắc vào dân, đồng thời tranh thủ sự ủng hộ của quốc tế để xây dựng, phát triển lực lượng vũ trang ...................................... 102 Tiểu kết Chương 3 ............................................................................................. 107 KẾT LUẬN ........................................................................................................... 109 TÀI LIỆU THAM KHẢO ..................................................................................... 112 1 MỞ ĐẦU 1. Lý do chọn đề tài Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược (1945 - 1954) là cuộc chiến tranh nhân dân Việt Nam lần đầu tiên do Đảng ta tổ chức và lãnh đạo, diễn ra ngay sau ngày Cách mạng Tháng Tám 1945 thành công, khi nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà vừa tuyên bố độc lập (2.9.1945), trong bối cảnh, tình hình trong nước và quốc tế có nhiều thuận lợi song còn nhiều khó khăn, phức tạp. Cùng một lúc chúng ta vừa phải khắc phục những hậu quả của chế độ thực dân phong kiến để lại, vừa phải đấu tranh chống thực dân Pháp xâm lược - một đế quốc tư bản phương Tây, có đội quân xâm lược nhà nghề, được trang bị vũ khí tối tân, hiện đại hơn ta gấp nhiều lần. Trước tình hình ấy, bên cạnh những nhiệm vụ quan trọng khác thì việc xây dựng lực lượng vũ trang vững mạnh là một nhiệm vụ trọng yếu. Nhận thấy lực lượng vũ trang cách mạng lúc này còn non trẻ, trang bị kém, thiếu thốn mọi bề, kinh nghiệm chiến đấu còn ít, Đảng ta đã có những chủ trương, biện pháp cụ thể để xây dựng lực lượng vũ trang. Đảng xác định cần phải biết cách đưa đông đảo quần chúng tham gia vào những hoạt động cách mạng thực tiễn. Thấm nhuần quan điểm về chiến tranh và cách mạng, xây dựng quân đội kiểu mới của chủ nghĩa Mác Lênin, đồng thời vận dụng một cách sáng tạo vào thực tiễn Việt Nam; chính trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp (1945 – 1954), trên cơ sở động viên và tổ chức toàn dân kháng chiến, Đảng ta đã từng bước xây dựng lực lượng vũ trang với tổ chức và quy mô ngày càng thích hợp, đó chính là hình thức tổ chức lực lượng vũ trang ba thứ quân (bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương, dân quân du kích) làm nòng cốt cho toàn dân đánh giặc. Bộ đội chủ lực là bộ phận quan trọng nhất của quân đội thường trực, là lực lượng cơ động nòng cốt hoàn thành các nhiệm vụ chiến lược trên chiến trường. Nhiệm vụ cơ bản của bộ đội chủ lực là tiến hành những trận đánh tiêu diệt lớn lực lượng chiến lược của quân địch bằng tác chiến tập trung, hiệp đồng binh chủng, tác chiến hiện đại, bảo vệ nhiều vùng lãnh thổ quan trọng…đồng thời dìu dắt bộ đội địa phương và dân quân du kích, lực lượng chính trị của quần chúng, thực hiện 2 những đòn đánh quyết định trên các hướng chiến lược chủ yếu, chiến trường chủ yếu, làm biến chuyển so sánh lực lượng và cục diện chiến tranh có lợi cho ta để tiến tới giành thắng lợi toàn cục của cuộc kháng chiến. Bộ đội địa phương, bộ phận của quân đội thường trực ở tại địa phương, là lực lượng tập trung, cơ động của địa phương, được xây dựng thích hợp với nhiệm vụ của từng khu, tỉnh (thành phố), huyện (thị xã), theo điều kiện thực tế của chiến trường mà tổ chức thành những đơn vị mạnh, có chất lượng cao, có những binh chủng cần thiết, có khả năng tác chiến tập trung với quy mô nhất định trên từng địa phương cụ thể. Nhiệm vụ chủ yếu của bộ đội địa phương là tác chiến tiêu diệt sinh lực địch và phương tiện chiến tranh của địch, làm nòng cốt để phát động chiến tranh nhân dân, chiến tranh du kích ở địa phương giúp quần chúng đấu tranh chính trị và nổi dậy; dìu dắt dân quân du kích trong chiến đấu và xây dựng, phối hợp tác chiến với dân quân du kích, chủ động tiến công tiêu diệt, tiêu hao quân địch. Cụ thể, bộ đội địa phương: phải phụ trách đánh những trận vừa và phải chuẩn bị chiến trường sẵn sàng khi Vệ quốc quân đánh trận to ở địa phương mình; đồng thời phải phối hợp với bộ đội chủ lực trong các chiến dịch, các đợt hoạt động chiến lược, là lực lượng để bổ sung và phát triển bộ đội chủ lực. Bộ đội địa phương là một lực lượng nòng cốt bảo vệ tổ chức đảng, chính quyền địa phương, tính mạng tài sản của nhân dân, trật tự trị an, sản xuất ở địa phương; gương mẫu chấp hành và vận động quần chúng chấp hành chủ trương của Đảng và Nhà nước. Dân quân du kích là lực lượng đông đảo được vũ trang và có tổ chức ở cơ sở, không thoát ly sản xuất. Đó là lực lượng bám đất, bám dân, vừa đánh giặc vừa lao động sản xuất, vừa là quân vừa là dân. Đây là lực lượng hùng hậu để bổ sung cho bộ đội chủ lực và bộ đội địa phương. Tổ chức ba thứ quân là một hình thức tổ chức thích hợp với yêu cầu của phương pháp cách mạng, phương thức tiến hành chiến tranh nhân dân và nghệ thuật quân sự Việt Nam. Với cách tổ chức lực lượng vũ trang đó, ta đã đẩy mạnh chiến tranh du kích, phát triển chiến tranh chính quy, kết hợp giữa chiến tranh du kích và chiến tranh chính quy một cách nhuần nhuyễn. Tổ chức lực lượng vũ trang 3 ba thứ quân của Đảng trong kháng chiến chống Pháp không những phù hợp với quy luật chiến tranh giải phóng mà còn phù hợp với cả quy luật chiến tranh bảo vệ tổ quốc ở nước ta. Việc hoàn thiện về cơ cấu tổ chức của lực lượng vũ trang ba thứ quân là nhân tố đảm bảo cho lực lượng vũ trang không ngừng lớn mạnh về mọi mặt, phát huy đầy đủ vai trò của nó. Chiến tranh du kích và chiến tranh chính quy của Việt Nam chỉ có thể tiến hành hiệu quả trên cơ sở sự trưởng thành và lớn mạnh của lực lượng vũ trang ba thứ quân. Việc xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân thời kỳ này được tiến hành theo quy trình của cuộc chiến tranh, căn cứ vào tình hình của cả nước, tình hình cụ thể của từng địa phương, từng chiến trường. Sự hỗ trợ giữa ba thứ quân trong chiến đấu chính là hình thức phối hợp giữa lực lượng tại chỗ và lực lượng cơ động và quá trình thực hành tác chiến du kích và chính quy, là một nhân tố to lớn làm nên thắng lợi vĩ đại của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược (1945 – 1954). Ngày nay, với hai nhiệm vụ chiến lược là xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong điều kiện sự nghiệp đổi mới đã giành được những thành tựu to lớn, đất nước bước sang thời kỳ Công nghiệp hoá - hiện đại hoá và hội nhập kinh tế thế giới. Bên cạnh những thuận lợi, chúng ta cũng luôn phải đối mặt với những âm mưu phá hoại của các thế lực thù địch, nhằm chống phá cách mạng Việt Nam, phá hoại sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội ở nước ta. Chính vì thế, nhiệm vụ xây dựng lực lượng vũ trang vẫn luôn luôn được Đảng và Nhà nước quan tâm, chú trọng phát triển. Những kinh nghiệm về xây dựng lực lượng vũ trang nói chung và kinh nghiệm xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân trong kháng chiến chống Pháp nói riêng vẫn được ứng dụng và phát triển để xây dựng một lực lượng vũ trang ngày càng vững mạnh hơn, phù hợp với yêu cầu và nhiệm vụ của tình hình mới. Trên những ý nghĩa đó, chúng tôi quyết định chọn vấn đề : “Đảng lãnh đạo xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp (1945 - 1954)” làm đề tài luận văn Thạc sĩ Lịch sử, chuyên ngành Lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam. 2. Lịch sử nghiên cứu vấn đề 4 Đảng lãnh đạo xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp (1945-1954) là một vấn đề thu hút sự quan tâm của nhiều cơ quan, tổ chức Đảng, Nhà nước, chính quyền, Bộ Quốc phòng, v.v, và là đề tài được nhiều nhà quân sự, chính trị, khoa học quan tâm, tìm hiểu, nghiên cứu theo nhiều góc độ khác nhau. Trong những năm kháng chiến chống Pháp (1945-1954), Đảng ta thường xuyên quan tâm tới việc tổ chức, lãnh đạo lực lượng vũ trang. Các vấn đề thuộc về chủ trương, đường lối xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân được thể hiện trong các văn kiện, nghị quyết Hội nghị Ban chấp hành Trung ương Đảng, Ban Thường vụ, Nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 2 (2.1951),v.v, được công bố trong Văn kiện Đảng toàn tập, từ tập 8 đến tập 15, Nxb Chính trị quốc gia xuất bản năm 2000 và 2001. Bên cạnh đó, các vấn đề nói trên, còn được thể hiện trong nhiều bài viết của Chủ tịch Hồ Chí Minh, của các vị tướng lĩnh Quân đội nhân dân Việt Nam, v.v. Đáng kể là các tác phẩm của Đại tướng Võ Nguyên Giáp như: Những kinh nghiệm lớn của Đảng ta về lãnh đạo đấu tranh vũ trang và xây dựng lực lượng vũ trang cách mạng, Nxb Sự Thật, 1961; Mấy vấn đề về đường lối quân sự của Đảng ta, Nxb Sự Thật, 1970; Dân quân tự vệ một lực lượng chiến lược, Nxb Sự Thật, 1974; v.v. Những vấn đề cụ thể về xây dựng bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương, dân quân du kích và hoạt động của các lực lượng này, được thể hiện nhiều trong các công trình nghiên, tác phẩm lịch sử của Viện Lịch sử quân sự Việt Nam, của các Quân khu, quân đoàn, quân binh chủng và các địa phương. Tiêu biểu là: Lịch sử cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp 1945 -1954 (Tập 1 và 2, của Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam, Nxb QĐND, 1994); Lịch sử quân đội nhân dân Việt Nam,Tập 1 của Ban Nghiên cứu Lịch sử quân đội thuộc Tổng cục Chính trị, Nxb QĐND, 1974; Lịch sử quân đội nhân dân Việt Nam 1944 – 1975, của Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam, Nxb QĐND, 2005; Tổng kết cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp - Thắng lợi và bài học, của Ban Chỉ đạo Tổng kết chiến tranh trực thuộc Bộ Chính trị, Nxb Chính trị quốc gia, 1996; Cục Dân quân tự vệ 50 năm xây dựng, chiến đấu và trưởng thành 1947 – 1997, Nxb QĐND, 1997, v.v. 5 Có khá nhiều các bài viết đề cập một cách trực tiếp tới vấn đề xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân trong kháng chiến chống Pháp. Tiêu biểu như: Về lực lượng vũ trang ba thứ quân thời kỳ kháng chiến chống Pháp (1945 – 1954) của Trần Văn Thức in trong cuốn “55 năm Quân đội nhân dân Việt Nam - Miền đất khai sinh và quá trình phát triển”, Nxb QĐND, 1999; Những quan điểm đầu tiên của Đảng chỉ đạo xây dựng lực lượng vũ trang cách mạng Việt Nam của Trịnh Vương Hồng in trong sách “Quân đội nhân dân Việt Nam với sự nghiệp đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”, Nxb QĐND, 2004; các bài Tổ chức xây dựng và sử dụng các đại đoàn chủ lực trong chiến dịch Điện Biên Phủ trong sách “Quân và dân Tây Bắc với chiến thắng Điện Biên Phủ”, Nxb QĐND, 1999; Vai trò của bộ đội chủ lực trong chiến dịch Điện Biên Phủ trong sách “Chiến thắng Điện Biên Phủ, mốc vàng lịch sử chân lý thời đại”, Nxb QĐND, 2004; Bộ TổngTtham mưu với quá trình tổ chức, xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân (1945 – 1975) trong sách “Bộ Tổng tham mưu – 60 năm xây dựng, chiến đấu và trưởng thành”, Nxb QĐND, 2005; Dân quân tự vệ và du kích là bức tường sắt của Tổ quốc trong sách “Tư tưởng Hồ Chí Minh về dựng nước và giữ nước”, Nxb QĐND, 2000, của cùng môt tác giả Dương Đình Lập; Qúa trình xây dựng và phát triển lực lượng vũ trang ba thứ quân trong kháng chiến chống Pháp của Vũ Tang Bồng (Tạp chí Quốc phòng toàn dân, 11.1996), v.v. Nội dung các bài viết khẳng định trong kháng chiến chống Pháp, quá trình xây dựng, phát triển của lực lượng vũ trang ba thứ quân gắn bó chặt chẽ với bước đi lên của cuộc kháng chiến và đây chính là một trong những nhân tố có ý nghĩa quyết định đối với thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Pháp. Đồng thời nhấn mạnh việc tổ chức lực lượng vũ trang ba thứ quân là hình thức tổ chức thích hợp với yêu cầu và phương pháp cách mạng, phương thức tiến hành chiến tranh và nghệ thuật quân sự Việt Nam; khái quát sơ lược sự phát triển của dân quân du kích, bộ đội địa phương và bộ đội chủ lực trong kháng chiến chống Pháp. Khẳng định việc từng bước xây dựng, phát triển ba thứ quân, đưa chiến tranh du kích tiến dần lên vận động chiến là một quá trình vận dụng sáng tạo nguyên tắc vừa chiến đấu vừa xây dựng lực lượng vũ trang nhân dân của Đảng. Khẳng định việc xây dựng 6 từng thứ quân phải phù hợp với yêu cầu, nhiệm vụ và cách đánh trong từng giai đoạn kháng chiến, v.v. Năm 2007, Lê Huy Bình (Học viện Chính trị quân sự) bảo vệ thành công Luận án tiến sĩ với đề tài “Tư tưởng Hồ Chí Minh về xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược (1945 1954)”. Với đề tài này, tác giả xác định đối tượng nghiên cứu là tư tưởng Hồ Chí Minh về xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược. Mục đích nhằm khẳng định giá trị tư tưởng Hồ Chí Minh về xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và sự vận dụng tư tưởng của Người trong xây dựng lực lượng vũ trang trong thời đại mới. Điểm lại tình hình nghiên cứu, chúng tôi thấy, cho tới nay chưa có một công trình lớn nào tiến hành nghiên cứu một cách hệ thống, chi tiết về những chủ trương, chính sách; quá trình xây dựng và phát triển lực lượng vũ trang ba thứ quân trong kháng chiến chống Pháp. Tuy nhiên, thành quả nghiên cứu của các công trình, bài viết kể trên rất bổ ích, đó không chỉ là nguồn tư liệu quý báu, mà còn là những gọi mở cho chúng tôi trong quá trình thực hiện bản luận văn này. 3. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu - Không gian nghiên cứu: trên phạm vi cả nước - Thời gian nghiên cứu: từ năm 1945 đến năm 1954 - Đối tượng nghiên cứu: Những chủ trương, chính sách của Đảng nhằm xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân trong kháng chiến chống thực dân Pháp (1945 -1954). Quá trình xây dựng và phát triển của lực lượng vũ trang ba thứ quân, những thành quả đạt được. Luận văn không đi sâu vào tình hình diễn biến chiến sự, mà tập trung vào từng cơ cấu tổ chức của mỗi lực lượng (bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương, dân quân du kích) để thấy được nét riêng trong việc xây dựng mỗi thứ quân; cũng qua đó thấy được mối quan hệ giữa ba thứ quân trong xây dựng, tổ chức lực lượng và cùng nhau chiến đấu. 4. Nhiệm vụ nghiên cứu 7 - Hệ thống hoá và trình bày những chủ trương, đường lối cơ bản của Đảng về xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân trong kháng chiến chống Pháp (1945 – 1954). - Hệ thống hoá và trình bày quá trình Đảng lãnh đạo xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân theo những chủ trương trên và những hoạt động có tính tiêu biểu của lực lượng vũ trang ba thứ quân trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược (1945 - 1954). 5. Mục đích nghiên cứu - Làm sáng tỏ chủ trương, đường lối, quá trình lãnh đạo, chỉ đạo xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân của Đảng trong kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược (1945 - 1954). - Làm sáng tỏ quá trình hình thành, phát triển của lực lượng vũ trang ba thứ quân trong suốt cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược (1945 - 1954). - Rút ra một số bài học kinh nghiệm từ quá trình Đảng lãnh đạo xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân. 6. Phương pháp nghiên cứu và cơ sở lý luận - Phương pháp nghiên cứu: sử dụng các phương pháp nghiên cứu như: phương pháp lịch sử, phương pháp mô tả, phương pháp thống kê, phương pháp logic và phương pháp tổng hợp. - Cơ sở lý luận: Luận văn được thực hiện dựa trên cơ sở lý luận của chủ nghĩa Mác – Lê nin, quan điểm và đường lối của Đảng cộng sản Việt Nam về chiến tranh cách mạng, xây dựng lực lượng vũ trang cách mạng. - Nguồn tư liệu chủ yếu mà tác giả sử dụng để thực hiện luận văn bao gồm: Văn kiện Đảng toàn tập (chủ yếu là các tập từ tập 7 đến tập 15), Văn kiện Đảng trong kháng chiến chống thực dân Pháp, Hồ Chí Minh toàn tập, cùng nhiều tác phẩm có nội dung liên quan tới vấn đề xây dựng lực lượng vũ trang nhân dân. 7. Đóng góp của luận văn - Góp phần khẳng định đường lối xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân của Đảng trong kháng chiến chống thực dân Pháp là hoàn toàn đúng đắn; 8 - Góp phần làm sáng tỏ thêm quá trình hình thành và phát triển của bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương, dân quân du kích trong cuộc kháng chiến chống Pháp (1945 - 1954); - Tập hợp, hệ thống hóa các tư liệu có liên quan tới đề tài từ những nguồn khác nhau. 8. Bố cục của luận văn Bố cục của luận văn, ngoài Mở đầu, Kết luận, bao gồm các chương nội dung như sau: Chương 1: Đảng lãnh đạo xây dựng lực lượng vũ trang ba thứ quân trong những năm 1945 – 1950 Chương 2: Đảng lãnh đạo phát triển lực lượng vũ trang ba thứ quân trong những năm 1951 – 1954 Chương 3: Một số nhận xét và bài học kinh nghiệm 9 Chương 1 ĐẢNG LÃNH ĐẠO XÂY DỰNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG BA THỨ QUÂN TRONG NHỮNG NĂM 1945 – 1950 1.1.Quan điểm của Đảng ta về xây dựng lực lượng vũ trang cách mạng Từ khi ra đời Đảng ta đã sớm nhận thấy vai trò, sức mạnh của lực lượng vũ trang trong sự nghiệp cách mạng. Cụ thể, trong Chính cương vắn tắt, Sách lược vắn tắt, Chương trình tóm tắt được thông qua tại Hội nghị thành lập Đảng (2.1930), đã xác định phương thức cách mạng đúng đắn và duy nhất để nhân dân ta có thể đánh đổ ách thống trị của đế quốc Pháp đó là con đường kiên quyết dùng bạo lực cách mạng, phát động quần chúng đấu tranh giai cấp, lãnh đạo quần chúng đấu tranh kinh tế, đấu tranh chính trị, tiến tới khởi nghĩa vũ trang giành chính quyền về tay công nông, xây dựng chế độ xã hội mới. Chỉ có dùng bạo lực cách mạng mới chống lại được bạo lực phản cách mạng của kẻ thù. Trên cơ sở phân tích tình hình kinh tế – xã hội của Việt Nam lúc bấy giờ, Cương lĩnh đã nêu lên các nhiệm vụ cụ thể của cách mạng trên các phương diện chính trị, kinh tế, văn hoá, xã hội…trong đó có nhiệm vụ vô cùng quan trọng là: “Đánh đổ bọn đế quốc chủ nghĩa Pháp và bọn phong kiến, làm cho nước Nam được hoàn toàn độc lập, dựng ra chính phủ công nông binh, tổ chức ra quân đội công nông”[ 36, tr.2]. Như vậy, Đảng ta đã sớm nhận thức một cách sâu sắc tư tưởng cách mạng bạo lực – nền móng của toàn bộ học thuyết Mác – Lênin và sớm nêu ra trong các văn kiện có tính chất cương lĩnh đầu tiền của Đảng. Tháng 10 năm 1930, Hội nghị lần thứ nhất của Trung ương Đảng họp và thông qua Luận cương chính trị của Đảng cộng sản Đông Dương. Bản Luận cương này cũng xác định phải thành lập quân đội công nông để tiến hành đấu tranh vũ trang, phải tổ chức và khuếch trương hết cả các cách tranh đấu của quần chúng như bãi công, thị oai, tổng bãi công bạo động… Luận cương xác định: “Võ trang bạo động không phải là một việc thường, chẳng những là theo hình thế trực tiếp cách mạng mà lại phải theo khuôn phép nhà binh, cho nên cần phải chú ý. Trong 10 khi không có tình thế trực tiếp cách mạng cũng cứ kịch liệt tranh đấu, nhưng kịch liệt tranh đấu ấy không phải là để tổ chức những cuộc manh động, hoặc võ trang bạo động quá sớm mà cốt là để suý động đại quần chúng ra thị oai, biểu tình, bãi công, v.v.để dự bị họ về cuộc võ trang bạo động sau này”[36, tr.102]. Như vậy, những quan điểm về xây dựng lực lượng vũ trang cách mạng đã hình thành ngay từ khi Đảng mới ra đời. Đảng nhận thức rõ bạo lực là phương thức cơ bản để giành chính quyền và đạt được mục đích của cách mạng. Lực lượng vũ trang khi được thành lập phải là quân đội công nông cách mạng dưới sự lãnh đạo trực tiếp của Đảng. Tuy nhiên, việc xây dựng lực lượng vũ trang cách mạng còn phải phụ thuộc vào tình thế cách mạng mà tiến hành. Cuối 1930, trong Báo cáo về những Nghị quyết của Trung ương Đảng cộng sản Đông Dương gửi Quốc tế Cộng sản, mặc dù Nguyễn Ái Quốc đã hoan nghênh chính quyền Xô Viết và coi đó là sáng kiến lớn của quần chúng cách mạng ở Nghệ An – Hà Tĩnh, nhưng không tán thành chủ trương bạo động vì chưa có điều kiện thắng lợi của một cuộc khởi nghĩa. Riêng về vấn đề đội tự vệ, Người khẳng định: - “Tổ chức tự vệ của nông dân rất quan trọng trong các cuộc đấu tranh ở thôn xã. Nông hội phải tuyên truyền giải thích trong quần chúng ý nghĩa việc thành lập một đội tự vệ để bảo vệ và kêu gọi quần chúng tham gia”[87, tr.567]. Do vậy, cần phải nhận thức đúng đắn tầm quan trọng của đội tự vệ. - Việc tổ chức đội tự vệ phải đi đôi với việc phát triển, huấn luyện để đội tự vệ có thể hoàn thành những nhiệm vụ cách mạng được giao. - Hoạt động của đội tự vệ là nhằm thực hiện các nhiệm vụ chính trị do Đảng xác định. Chính vì thế, cần phải giải thích cho nông dân hiểu rõ lực lượng và vai trò của mình, tránh khuynh hướng hành động cá nhân và xu hướng khủng bố trái với Cương lĩnh. Đến tháng 3.1935, Đại hội đại biểu lần thứ nhất của Đảng họp tại Ma Cao cũng đã thảo luận và thông qua Nghị quyết về đội tự vệ (28.3.1935) nêu rõ mục đích tổ chức tự vệ nhằm: ủng hộ quần chúng hàng ngày, ủng hộ quần chúng trong 11 các cuộc tranh đấu, ủng hộ các cơ quan và chiến sĩ cách mạng, huấn luyện quân sự cho quần chúng; chống quân thù giai cấp tấn công và làm cho vận động cách mạng phát triển thắng lợi…Tự vệ đội càng mạnh thì sau này càng có điều kiện để tổ chức du kích, Hồng quân. Nghị quyết này còn nêu rõ nguyên tắc cơ bản để xây dựng đội tự vệ: - Phải là một tổ chức có tính chất bán quân sự của quần chúng lao động, chủ yếu là công nông, do Đảng cộng sản tổ chức lãnh đạo. - Thành phần là những phần tử nhiệt thành, bao gồm cả gái và trai, không phân biệt dân tộc, từ 18 tuổi trở lên. Ngoài ra, Nghị quyết cũng xác định những vấn đề cơ bản về tổ chức, biên chế, trang bị, huấn luyện cho đội tự vệ, trong đó cũng nhấn mạnh nhiệm vụ huấn luyện quân sự là rất quan trọng. Tới năm 1939, khi cuộc chiến tranh thế giới thứ 2 bùng nổ và chỉ sau một thời gian ngắn, nước Pháp đã bị phát xít Đức chiếm đóng. Đảng cộng sản Đông Dương nhận định đây là thời cơ cho cách mạng Việt Nam giành thắng lợi. Trong thời gian này, ở Đông Dương, cách mạng phải đương đầu với bọn phản động thuộc địa gay gắt hơn. Mâu thuẫn giữa toàn thể nhân dân ta với thực dân Pháp nói chung và bọn phản động thuộc địa nói riêng ngày càng lớn. Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 6 (11.1939) quyết định chuyển hướng chỉ đạo chiến lược cách mạng. Hội nghị khẳng định không có con đường nào khác con đường đánh đổ đế quốc Pháp, chống tất cả các ách ngoại xâm vô luận da trắng hay da vàng để tranh lấy giải phóng dân tộc. Tư tưởng đó khẳng định lúc này nhiệm vụ giải phóng dân tộc đã được đặt lên hàng đầu. Dưới ánh sáng của Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 6, phong trào đấu tranh của quần chúng ngày càng phát triển mạnh. Tháng 9.1940, quân Nhật đã vượt biên giới Việt – Trung và tấn công vào Lạng Sơn. Ngay sau khi Nhật vào Lạng Sơn, dưới sự lãnh đạo của đảng bộ địa phương thì nhân dân châu Bắc Sơn đã khởi nghĩa xoá bỏ chính quyền đế quốc và lập ra Đội du kích Bắc Sơn. 12 Tiếp theo đó, Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 7 (11.1940) sau khi nghe báo cáo về khởi nghĩa Bắc Sơn đã quyết định tiếp tục duy trì lực lượng vũ trang, phát triển cơ sở cách mạng, tiến tới thành lập căn cứ du kích. Hội nghị đã nhận định rằng lúc này ở Nam Kỳ nói riêng và trong cả nước nói chung điều kiện khởi nghĩa đều chưa có đủ. Đặc biệt, Nguyễn Ái Quốc sau khi nhận được tin về cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ sắp nổ ra đã gửi bức điện chỉ thị cho Xứ uỷ Nam Kỳ hoãn cuộc khởi nghĩa. Song vì bức điện không đến kịp nên cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ vẫn diễn ra và sau cuộc khởi nghĩa này thì các đội du kích được tổ chức thành Quân du kích Nam Kỳ. Sau khi tràn vào Đông Dương, ngày 22.9.1940, Nhật buộc Pháp ký một hiệp ước cho mượn con đường xe lửa từ Lạng Sơn qua Hà Nội xuống Hải Phòng để chuyên chở lương thực, thuốc men, vũ khí... và binh lính ra Thái Bình Dương; cho Nhật sử dụng 3 sân bay lớn ở Bắc Kỳ, cho Nhật được đóng 6.000 quân ở phía Bắc sông Hồng. Tháng 7.1941, Nhật lại buộc Pháp ký hiệp ước “Cam kết phòng thủ chung Đông Dương với Nhật”, trên thực tế thì Nhật đã chỉ huy Pháp về mặt quân sự. Tháng 11.1941, Nhật buộc Pháp ký tiếp hiệp ước “Cam kết hợp tác với Nhật về toàn diện”. Về cơ bản phát xít Nhật đã làm chủ Đông Dương khiến cho mâu thuẫn Nhật – Pháp ngày một tăng. Nhật sử dụng Pháp như một công cụ chống nhân dân ta và chuẩn bị lật đổ thực dân Pháp để độc chiếm Đông Dương. Bề ngoài Pháp tỏ ra phục tùng Nhật, nhưng bên trong vẫn ngấm ngầm chuẩn bị chống lại, cụ thể là chờ khi quân Đồng Minh đổ bộ vào Đông Dương sẽ nổi dậy tấn công Nhật từ phía sau lưng. Đứng trước tình hình đó, Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 8(5.1941) khẳng định: “Trong lúc này nếu không giải quyết được vấn đề dân tộc giải phóng, không đòi được độc lập, tự do cho toàn thể dân tộc, thì chẳng những toàn thể dân tộc còn chịu mãi kiếp ngựa trâu, mà quyền lợi của bộ phận giai cấp đến vạn năm cũng không đòi lại được”[37, tr.113]. Đặc biệt, Hội nghị chỉ rõ: “Cuộc cách mạng Đông Dương phải kết liễu bằng một cuộc khởi nghĩa võ trang”[37, tr.129]. Hội nghị chủ trương mở rộng và củng cố các tổ chức cứu quốc ở nông thôn, rừng núi; thành lập những đội tự vệ cứu quốc và những tiểu tổ du kích chính thức làm lực 13 lượng xung kích trong các cuộc khởi nghĩa ở địa phương và trong tổng khởi nghĩa toàn quốc. Cũng trong Hội nghị Trung ương lần thứ 8, Đảng ta đã thông qua Điều lệ của Việt Nam tiểu tổ du kích cứu quốc, với các nội dung chính yếu: - Xác định đây là tổ chức cao hơn tự vệ nhưng thấp hơn du kích chính thức. Mục đích xây dựng Việt Nam tiểu tổ du kích cứu quốc là nhằm giải vây cho các chiến sĩ, giữ gìn các cơ quan cách mạng, giúp đỡ đội du kích chính thức trong lúc hành quân và chiến đấu với kẻ thù, phá các cơ quan vận tải lương thực của kẻ thù…Tương lai của Việt Nam tiểu tổ du kích cứu quốc là sẽ biến chuyển theo chiều hướng đi lên thành đội du kích chính thức để đánh đổ ách thống trị của đế quốc Pháp và phát xít Nhật, giành độc lập hoàn toàn cho ta. - Về phương pháp tổ chức: từ 3 đến 7 hội viên thì tổ chức thành một tiểu đội du kích cứu quốc, có một đội trưởng chỉ huy; từ 2 tiểu tổ du kích trở lên thì thì tổ chức thành liên tiểu tổ, có một liên đội trưởng và một liên đội phó, một uỷ viên chính trị chỉ huy. Những người của Việt Nam tiểu tổ du kích cứu quốc thực sự không phải là những người thoát ly sản xuất và tiểu tổ du kích chịu dưới quyền chỉ huy của đoàn thể cứu quốc và Việt Minh tổ chức ra nó. - Điều kiện vào Việt Nam tiểu tổ du kích cứu quốc: những ai trong hội cứu quốc của Việt Minh, có sức khoẻ và hăng hái, thừa nhận Điều lệ của Đội thì được gia nhập vào Đội. - Nhiệm vụ của Việt Nam tiểu tổ du kích cứu quốc: ra sức bảo vệ các cơ quan và chiến sĩ cách mạng. Khi tình thế thuận lợi, có thể phát động du kích chiến tranh để đánh đuổi đế quốc Pháp và phát xít Nhật thì biến chuyển thành đội du kích chính thức để hành động. - Các đội viên phải trải qua chương trình huấn luyện: cách tập trung, giải tán, đánh tráo, giải vây, dùng hiệu lệnh; tập võ, tập đánh phá các cơ sở của địch… - Trang bị: các đội viên tự sắm lấy khí giới cần thiết. 14 Sau Hội nghị Trung ương lần thứ 8, Trung ương Đảng đã quyết định đổi tên Đội du kích Bắc Sơn thành Cứu quốc quân. Dưới sự chỉ đạo trực tiếp của đồng chí Hoàng Quốc Việt, tháng 9.1941, trung đội Cứu quốc quân thứ 2 cũng đã được thành lập. Đặc biệt, tháng 10.1941, Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh đã giao cho Lê Thiết Hùng, Lê Quảng Ba, Hoàng Sâm (những người trước đây đã được cử đi học tại Trường Quân sự Hoàng Phố) mở lớp huấn luyện quân sự cho các đội tự vệ chiến đấu, nhằm chuẩn bị điều kiện để thành lập đội du kích chính thức. Đồng thời, Người cũng đã giao nhiệm vụ cho Lê Quảng Ba và Lê Thiết Hùng vạch kế hoạh tổ chức đội du kích chính thức, sau đó Người đã bổ sung một số điểm và quyết định thông qua kế hoạch tổ chức đội du kích tập trung với tên gọi “Đội du kích”. Đội du kích có nhiệm vụ bảo vệ cơ quan, bảo vệ cán bộ; vũ trang tuyên truyền; giao thông liên lạc đặc biệt; nhiệm vụ quân sự; làm nòng cốt cho xây dựng lực lượng du kích và tự vệ chiến đấu. Ban chỉ huy gồm có: Lê Thiết Hùng, Lê Quảng Ba và Trần Văn Kỳ (Hoàng Sâm). Tháng 11 năm 1941, Đội du kích Cao Bằng được thành lập. Trong thời gian đầu huấn luyện, đội đã được Nguyễn Ái Quốc giảng dạy sinh động về cách đánh du kích. Người khẳng định vấn đề quan trọng của chiến thuật du kích là phải biết rõ địch. Sau khi được huấn luyện và đi vào hoạt động, đội du kích Cao Bằng đã thực hiện tốt các nhiệm vụ được giao: khống chế được thổ phỉ, bảo vệ an toàn tính mạng và tài sản của nhân dân, bảo vệ cơ sở cách mạng, phân hoá được một bộ phận lực lượng địch…Đồng thời, thông qua hoạt động vũ trang tuyên truyền, đội du kích Cao Bằng đã làm nòng cốt cho việc xây dựng các đội vũ trang ở châu, tổng và các đội tự vệ chiến đấu cấp xã ở một số huyện. Không chỉ chú trọng xây dựng các đội du kích, Nguyễn Ái Quốc và Đảng ta cũng sớm nhận rõ vai trò của bộ đội chủ lực. Năm 1944, khi các điều kiện để xây dựng bộ đội chủ lực đã xuất hiện. Đầu tháng 12 năm 1944, Người đã giao cho Võ Nguyên Giáp đảm nhiệm công việc chuẩn bị thành lập đội quân chủ lực đầu tiên. Với kế hoạch ấy, ngày 22.12.1944, Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân đã chính thức được thành lập: 15 Với tên gọi Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân thì: Về quân sự, nguyên tắc của đội là phải tập trung lực lượng bằng cách chọn lọc trong hàng ngũ những du kích Cao – Bắc – Lạng số cán bộ và đội viên kiên quyết, hăng hái nhất, tập trung một phần lớn vũ khí để lập ra đội chủ lực. Đồng thời, trong khi tập trung lực lượng để lập một đội quân đầu tiên cũng cần phải duy trì lực lượng vũ trang trong các địa phương cùng phối hợp hành động. Đội quân chủ lực có nhiệm vụ dìu dắt cán bộ vũ trang của địa phương giúp đỡ huấn luyện và vũ khí cho các đội vũ trang địa phương ngày càng trưởng thành lên.Về chiến thuật: vận dụng lối đánh du kích, bí mật, nhanh chóng, tích cực, nay đông mai tây, lai vô ảnh, khứ vô tung. Đảng cũng xác định, Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân lúc đầu tuy còn nhỏ, nhưng tiền đồ của nó là vẻ vang, là khởi điểm của giải phóng quân, có thể đi suốt mọi miền Tổ quốc. Qua bản chỉ thị, chúng ta thấy Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân là đội quân chủ lực có tính chất cơ động toàn quốc chứ không phải hoạt động tại chỗ như các lực lượng vũ trang địa phương. Với việc thành lập Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân, hệ thống tổ chức lực lượng vũ trang bao gồm 3 thứ quân đã bước đầu được hình thành, dần đáp ứng yêu cầu của cuộc kháng chiến toàn dân. Để tiến tới thành lập đội quân chủ lực đầu tiên, Đảng ta – đứng đầu là chủ tịch Hồ Chí Minh đã đề cập, giải quyết một loạt các vấn đề trong tư tưởng, lý luận như động viên toàn dân, vũ trang toàn dân, xây dựng lực lượng chủ lực, đồng thời duy trì và phát triển lực lượng vũ trang ở các địa phương; khẳng định bản chất cách mạng và nhiệm vụ của lực lượng vũ trang, xác định nguyên tắc xây dựng, nguyên tắc hoạt động, nghệ thuật quân sự, địa bàn đứng chân và tiền đồ phát triển. Quan điểm và đường lối xây dựng lực lượng vũ trang Đảng ta trong thời kỳ 1930 – 1945 đã đề cập đến nhiều vấn đề cơ bản, trở thành nền tảng lý luận để vũ trang toàn dân và xây dựng lực lượng vũ trang, với nòng cốt là lực lượng chủ lực vững mạnh trong thực tiễn, đáp ứng nhu cầu của cuộc khởi nghĩa vũ trang giành 16 chính quyền cách mạng và tiến lên hoàn thành các nhiệm vụ ở các giai đoạn sau đó. Cuối năm 1944 - đầu năm 1945, khi sự chuẩn bị lực lượng chính trị và lực lượng vũ trang để tiến hành một cuộc khởi nghĩa đã đạt được những kết quả lớn. Cùng với sự phát triển nhanh chóng của lực lượng chính trị thì lực lượng vũ trang cũng ngày càng lớn mạnh. Đặc biệt là sang đầu năm 1945, tình hình ở Đông Dương đã có những biến chuyển nhanh chóng, tạo điều kiện thuận lợi cho cách mạng nước ta tiến lên giành thắng lợi. Ngày 9.3.1945, Nhật tiến hành đảo chính Pháp, xác lập quyền thống trị của Nhật trên toàn cõi Đông Dương. Trước tình hình đó, ngày 12.3.1945, Ban Thường vụ Trung ương Đảng đã ra Chỉ thị Nhật – Pháp bắn nhau và hành động của chúng ta, xác định kẻ thù chính, kẻ thù cụ thể trước mắt của chúng ta bây giờ chính là phát xít Nhật. Bản chỉ thị đã đề ra nhiệm vụ quân sự là phải “tổ chức thêm nhiều bộ đội du kích và tiểu tổ du kích”. Tiếp sau đó, trong tháng 4 năm 1945, Ban Thường vụ Trung ương Đảng đã tiến hành triệu tập Hội nghị quân sự cách mạng Bắc Kỳ và Nghị quyết hội nghị quân sự cách mạng Bắc Kỳ đã được thông qua. Nghị quyết của hội nghị đã chủ trương thống nhất Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân và Cứu quốc quân thành Việt Nam giải phóng quân. Căn cứ theo nhu cầu điều kiện cán bộ, vũ khí, đạn dược, lương thực, Ủy ban quân sự cách mạng sẽ lập tức chỉnh đốn Giải phóng quân thành một bộ đội mạnh mẽ. Ngoài ra, Nghị quyết của hội nghị quân sự cách mạng Bắc Kỳ cũng xác định một số vấn đề sau: - Cần phải củng cố bộ đội, lựa chọn đội viên huấn luyện chính trị, quân sự thống nhất; kiến lập công tác chính trị trong bộ đội; trau dồi kỷ luật; chống khuynh hướng thổ phỉ hoá và chủ nghĩa địa phương. - Phát triển bộ đội giải phóng: Phải tổ chức ngay những đội tự vệ thường, tự vệ chiến đấu và bộ đội địa phương. - Thống nhất chỉ huy quân sự: Uỷ ban quân sự cách mạng chỉ huy toàn xứ. Các người chỉ huy cấp dưới do cấp trên trực tiếp đề nghị hoặc chỉ định, Uỷ ban 17 quân sự cách mạng chuẩn y. Trong mỗi chiến khu có một Bộ tư lệnh, một hay nhiều chính trị uỷ viên hoặc đại biểu hay phái viên của Uỷ ban quân sự cách mạng. - Công tác kiểm điểm phân phối võ khí do Uỷ ban quân sự cách mạng quyết định; cần tích trữ lương thực cho đầy đủ. Tháng 8.1945, khi cuộc khủng hoảng kinh tế - chính trị - xã hội ở Đông Dương đã chín muồi, phong trào đấu tranh du kích ở các chiến khu và phong trào đấu tranh chính trị của quần chúng ở nông thôn và thành thị kết hợp chặt chẽ với nhau tạo nên một không khí cách mạng sôi sục trong cả nước. Ngày 3.8.1945, đạo quân Quan Đông của Nhật đã bị tiêu diệt, Nhật hoàng phải ký giấy đầu hàng vô điều kiện Liên Xô và quân Đồng Minh. Ở Đông Dương quân đội Nhật bị tê liệt, chính phủ Trần Trọng Kim do Nhật nặn ra thì hoang mang cực độ. Trước tình hình đó, ngày 13.8.1945, Hội nghị toàn quốc của Đảng họp tại Tân Trào đã quyết định tổng khởi nghĩa trong cả nước với nguyên tắc: tập trung, thống nhất, kịp thời. Hội nghị đã thành lập Uỷ ban khởi nghĩa và ra Quân lệnh số 1, kêu gọi toàn dân khởi nghĩa, đồng thời đề ra những biện pháp nhằm đảo bảo cho tổng khởi nghĩa thắng lợi. Tiếp theo đó, từ ngày 16 đến 17.8.1945, Đại hội quốc dân cũng đã họp tại Tân Trào, tán thành quyết định tổng khởi nghĩa của Đảng cộng sản Đông Dương, thông qua lệnh tổng khởi nghĩa. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, lực lượng vũ trang cách mạng của ta tuy còn non trẻ nhưng đã cùng với quần chúng đông đảo tạo nên thắng lợi vĩ đại của cách mạng tháng Tám năm 1945. Với thắng lợi của cách mạng tháng Tám, ta đã đánh đuổi được bọn phát xít Pháp – Nhật, giải phóng được dân tộc, lật đổ chế độ phong kiến, lập ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa – nhà nước dân chủ nhân dân đầu tiên ở Đông Nam Á. Thắng lợi này đã đưa nước ta từ một nước thuộc địa nửa phong kiến trở thành một nước độc lập, dân chủ cộng hòa, đưa nhân dân ta từ địa vị nô lệ lên làm chủ đất nước, đưa Đảng ta từ một đảng hoạt động bất hợp Pháp trở thành Đảng cầm quyền trong cả nước. Như vậy, ngày từ khi mới ra đời, với những quan điểm bước đầu nhưng đúng đắn trong việc xây dựng lực lượng vũ trang, Đảng ta đã lãnh đạo nhân dân 18
- Xem thêm -