Tài liệu Chuyện vườn - phan triều hải

  • Số trang: 7 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 153 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Chuyện vườn - Phan Triều Hải
C u nv n Phan Triều Hải Phan Triều Hải C u nv n C ào mừng các bạn đón đọc đầu sác từ dự án sác c o t iết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC C u nv n Phan Triều Hải C u nv Suốt một tuần liền tr i nắng n è. Câ cối mềm oặt, lá rũ r ợi n ạn, n ựa đ n ng bóng loáng lên, c ực c ả tràn xuống n ững mép n ững bàn ta ng i xan rớt. Vậ mà, gi đang là mùa m a. Tr a nào cũng vậ , đám xíc lô tề tựu quan gốc gòn, càng xe ng ếc lên, đan c éo vào n au t àn mạng n tổ ong. Và c ỉ cần kéo sụp c iếc nón xuống là giấc ngủ đến. N ững giấc ngủ n ễ n ại mồ ôi, m t n oài, sâu t ẳm. K an mở cửa sổ n ìn xuống đ - Đi về v ng, nói: n với tao. Ma ra kiếm đ ợc c út gió. T ứ bả , mọi ng i về sớm, vắng vẻ. P òng àn c ín c o ng và một c u ến c ơi xa vào ngà mai, còn gì a bằng. Tôi gật, n p òng rộng t ên t ang, n t ói quen x a. N à t bên kia đ i gọi, "Xuống lãn tiền". Có tiền, ng vẫn ngồi nán lại trong căn ng đổ từng ồi c uông dài và nắng n ạt dần. Bâ gi đất mới tỏa n i t, làm t àn một lớp đ m ơi nóng ầm ập trên bề mặt. Ng về n i đi bơi trong đó, n ễ n ại mồ ôi. K an k óa tủ, dặn: - Ngà mai n ớ dậ sớm. Tôi tắt đèn, quạt, về. Tối d ng n có tiếng sấm ầm ì p ía xa xa, n ng k ông có m a. Nằm ên có t ể ng e đ ợc tiếng của câ lá, đất đai, của n ững b xi-măng đang nứt rạn. âm t an ấ rất n ỏ n ng rõ ràng, tiếng cựa mìn k e k ẽ, n tiếng quả k ô bị tác đôi. Tiếng sấm ầm ì cứ kéo dài mãi, k ông dứt c o đến tận lúc tôi ngủ sa . Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net C u nv n Phan Triều Hải Mới năm gi sáng, K an tới, cao lớn bản bao trong bộ quần áo mầu xan biển, k ác ẳn với mọi ng i. K an ất àm về p ía đôi trai gái ngồi trên xe c ở đầu ẻm. - U ên, em tao. Kia là Tú, bạn nó. Cô gái gật đầu c ào. Tóc đ ợc dịp n ả bổ ra tr ớc một đám t ơi tắn. K an giàu sụ, t ừa kế một k uv n rộng các t àn p ố độ tám c ục câ số. Mỗi năm đến mùa trái, K an mới lên t ăm v một lần. Ngà t đ ng đã có ng n i làm c ăm sóc. Tôi ngồi sau K an , ngắm ng ía n à cửa ai bên ng vùn vụt l ớt qua, n ững ruộng đồng v n t ợc, n ững lò gạc om em rũ r ợi. T ỉn t oảng lại có n ững ngôi n à t oang vắng, n ững cọc tiêu lừng lững tiến đến, ìn t ù đồ sộ và kỳ quặc. Tôi cố tìm kiếm n ững năm xâ dựng đ ợc c ạm k ắc đâu đó trên n ững t ng đá lát xám bạc, và địn lại tuổi tác già nua của c úng. Đ ợc nửa đ ng, K an tấp xe vào ng ỉ ở một cán rừng cao-su bạt ngàn. Đôi nam nữ dắt n au quan quẩn bên n ững c iếc gáo dừa đựng một t ứ mủ sền s t, trắng đục n k ông ìn dung ra đ ợc ìn ản của một đôi tìn n ân. D t ấp ng ng n sữa. Tôi ngắm ọ, có c út gì đó k ập k iễng. Tú i và lực l ỡng, k uôn mặt gân guốc nét nào ra nét ấ , c ỉ trừ đôi mắt quá n ỏ, lúc nào cũng díp lại n đang mơ ngủ. Tú giữ ta U ên quan mìn , đi k ông ngoái lại, với dáng vẻ tự tin của một kẻ sở ữu. Tôi n ìn K an , lo ngại: - Em gái an dễ t ơng quá. K an nói: - Điều đó có quan trọng gì? Tú ôm lấ U ên, ai cán ta gân guốc n ai gọng kềm. U ên cúi gập mìn , đám tóc xan m ợt lại n ả bổ về p ía tr ớc. Tôi n ặt một c iếc lá k ộ C iếc lá, từ lúc rụng xuống n đó, rã ra n n c ỉ đợi mãi dịp bụi. Lá làm t àn đ m dầ , tôi muốn ngã mìn xuống để ng e tiếng vỡ vụn của c úng, ng K an k oát ta : "Đi". Tôi gọi U ên. Cô đi ngang qua tôi, mắt tròn xoe: - Sao an biết tên em? Giọng cô ng e trong trẻo, vô lo, Tú p ủi vội lá k ô bám đầ vai, c ạ t eo. Lúc nà nắng đã p ủ đầ các lối. N ững oa nắng trên mặt đ về tr ớc, g ì c ặt ng ng c ạ loang loáng về sau k iến tôi mỏi mắt. U ên ngồi c úi i êu. Cả ai p óng xe n baỵ Tôi c ặc l ỡi. K an nói. - Yêu là điên. Rồi c o xe vọt lên quát. - Muốn c ết ả? U ên c i: - An Hai lão quá rồi. U ên có àm răng đẹp, và đôi mắt lá răm lúc nào cũng n gầ , đang reo c i. Dáng U ên cao cao, ơi t Trân. Tự n iên tôi n ớ Trân, n ớ da diết, và c ợt giật mìn , rằng, tôi c Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ a bao gi đ ợc Nguồn truyện: vnthuquan.net C u nv n Phan Triều Hải c ở Trân đi n vậ . C a bao gi Trân tỏ ra tìn tứ n U ên. Vậ mà c úng tôi đã từng êu n au. Tôi c ợt p át i n ra một cái k oảng các rất n ỏ, mơ ồ mà c úng tôi t ởng đã quên đ ợc rồi. Tôi t èm đ ợc n đôi lứa nà . C úng tôi êu n au n ng đi lại lén lút, với một cuộc tìn bị trói buộc c ằng c ịt bởi dâ n ợ của dằn vặt và vô vọng. Mối tìn ta ba ngu muội đó c ỉ k iến ai đứa ngà càng mỏi mòn và t êm ng vực về tìn cảm của mìn . N ng dù sao cũng n Trân mà tôi k ông còn là một đứa ng ng c nữa. C ỉ tội c o cô, ra đi trắng taỵ P ụ nữ ẩn giấu trong mìn một sức mạn tiềm tàng, đó là nữ tín , và mọi t an, n V ng rốt cuộc c ín n nối tiếp v lụ cũng từ đó mà ra. Họ buộc đàn ông p ải t eo đuổi, t ở ọ c ẳng giữ lại đ ợc gì cả. n, xan um. Hai c iếc xe c ạ c ồm c ồm n ngựa qua n ững gò, n ững ụ mấp mộ P ải c ú tâm lắm mới tìm t ấ n ững rào ngăn các mỏng mản . Đến v n của mình, Khanh dựng xe d ới một câ t âm t ấp rậm rịt lá, và gọi: - Bác Bả . Từ trên c iếc t ang cao ngất dựng trong v Hai an em K an c ic - Con n ỏ nà gi xin g Tôi n ìn U ên. Cô c n một ông già lực l ỡng, tóc đin bạc trắng, leo xuống. i, c ào. Ông già n éo tai U ên. - Rồi qua qua c úng tôi, ông cản giác. - Tụi bâ coi c ừng tiêu vì nó. i t ơi n - An cứ vi c ăn trái t a ồ, n oa, nói: ng coi c ừng bị lạc. Tôi nói: - An đã lạc rồi. U ên đỏ mặt, t ần ng i ra một lát, rồi c ạ đến bên Tú. Bác Bả nói: - Để tao đi kiếm bia. K an ngồi xuống, p ạc áo, lôi từ trong túi xác ra cặp vịt qua béo tròn. Tôi t ấ đói n ng K an nói: - Đi t ăm v n đi. Tr a qua lại, n ậu. Tôi kiếm một càn tre đi vào v n, e ngại k ông biết ở đâ li u có rắn k ông. C ôm c ôm từng c ùm đỏ au kéo trĩu càn xuống. N ững t an tre đỡ cũng oằn lại n cán cung. Trên đầu mâ c ợt kéo đến, nặng nề. Tôi ng ĩ: "Hôm na xui rồi". Bao n iêu ngà nắng c ói c ang c ỉ để c ực m a vào đúng ngà nà . Rồi tôi tự c i mìn , n ớ ngà x a đi ọc đã từng p ải t i lại n óm ọc p ần về k í ậu, đã từng suốt è ngập trong đống sác để tìm iểu xem " ạn bà c ằn" là cái gì. Có lẽ ạn vừa mới dứt. Tôi t íc miền nam với cái tín các t ẳng t ừng, rạc ròi, đâu ra đó của nó. Hết nắng là m a, k ông úp mở gì cả. Và ng i cũng vậ , êu g ét rõ ràng. Tôi t ấ tội ng i p c o mìn . Tôi nói với U ên: - Em c . An c ở bác Bả đi mua bia. U ên "dạ", dáng dấp bẽn lẽn, trông dễ t Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ ơng k ông t ởng t ợng nổi. Tôi bóc c ôm c ôm đ a c o Nguồn truyện: vnthuquan.net C u nv n Phan Triều Hải cộ U ên nói: - Ng i ta gọi đâ là c ôm nếp. - Vì sao? - Em k ông biết, - U ên c Tôi n ìn cô, lạ lẫm. T i, và c ỉ. - Còn kia là c ôm n ãn, xan mà giòn, ngọt. ng các t iếu nữ có n ững nét du ên dáng t ầm kín mà nga c ín k ông a biết, và c ín điều đó dễ làm xiêu lòng ng i. N ọ cũng Trân, c ợ Tết ai năm tr ớc, t uở mới gặp n au, đã dẫn tôi đi vòng vèo qua n ững lối oa, c ỉ c o tôi xem và gọi tên c úng bằng cái giọng trong trẻo, nũng nịu của mìn . Và trong lúc lang t ang đó, tôi n đã tìm đ ợc một c ốn riêng t . U ên dẫn tôi đi sâu vào trong rừng, nơi có n ững c ùm c ôm c ôm ra oa đỏ rực, c ói c ang n lửa. D ới c ân lá mục ẩm ớt. Tôi t ấ tim mìn đập mạn quá. U ên ngừng lại, ngơ ngác. Tôi nói: - Có kiến kìa. Tôi đặt ta lên vai cô, ng i c ùng xuống. Trong ta tôi là một con kiến đen bóng l ng, dài n ạt t óc. N ững ngón ta tôi run rẩ . U ên nói: - Cho em. Tôi n ìn xung quan . Gió k ông vào tới đ ợc nơi đâ . D ới n ững vòm lá, sự im lặng cũng có âm t an của riêng nó, k ông t àn tiếng n ng dầ đặc, b ng bít lấ tai. Nắng n ngạt t ở, n ỏ từng giọt, từng giọt dài xuống, ớt át. - Đó là con bò n ọt, - U ên nói. Tôi giữ ta cô đang trong ta mìn . Con bò n ọt tr n n è n ẹ qua c iếc n ẫn n ựa mầu u ết dụ. U ên lạn và mềm n ũn. Tôi quàng ta sau l ng cộ Kéo lại gần... Bác Bả rũ rũ c iếc c iếu rác b ơm rồi tung ra trên liếp tre mỏng. K an - Ăn no c ỏi: a? Tôi đáp: "Rồi" và uống một ngụm bia, ng i nóng bừng. K an ngồi lặng lẽ rồi uống ết l nà đến l k ác, tôi ỏi: - Sao anh k ông vào v n c ơi? - Ở đó có gì? Tôi ngập ngừng: - Cũng c ẳng có gì. Trái, vậ t ôi. U ên nói: - An Hai lạ quá. K an lấ vợ sớm. P n ợng, vợ K an bằng tuổi tôi, là một p ụ nữ rất đẹp. P ợng là ng ng p ù p iếm, là ỗn ợp của n ững t ứ nửa v i, trái ng ịc . Cô êu c ồng n do, và đã gâ n iều tai tiếng. K an biết n nổi t ái độ đó và cô đã bỏ đi. Ng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ ng k ông nói gì, c ỉ tỏ ra n ạt n ẽo. P i có ọc ng vẫn t íc tự ợng k ông c ịu i ta k i đã có một cái gì đó c o riêng mìn , bất cứ gì, t ì p ải biết Nguồn truyện: vnthuquan.net C u nv n Phan Triều Hải các giữ gìn lấ . Vì một k i đã đán mất rồi t ì k ông còn gì để nói nữa. Vô ng ĩa oàn toàn. K an từ đó óa bê t ạ K i uống, K an t ng k óc, rồi át. Tiếng át cứ n tiếng rên, ? trong cổ ọng, k ông t oát đ ợc, và cứ kể lể mãi một câu c u n k ông đầu k ông đuôi, cùng quẫn. Lúc nà , trông K an có vẻ mỏi m t lắm rồi. K an ngồi, đầu gục xuống, tiếng rên ng e lào p ào n ơi gió. U ên buồn bã bỏ ra ngoài. Tú loa oa một lúc rồi cũng đi t eo. Gió t ổi mơn man trên n ững càn lá. K an nằm dài trên n ững tấm liếp, ngủ t iếp đi. Tôi đi tìm U ên, muốn tìm lại cảm giác ban nã , n ng k ông t ấ cô đâu cả. Bác Bả n ét c ôm c ôm vào cần xe, làm t àn từng đống cao ắp, c ắc nịc , ỏi: - Đứa nào mua sầu riêng, để tao lựa. ông dẫn tôi đi qua v đỏ quạc . Giữa v ng n bên. Một c iếc xe con sang trọng đậu ở rìa v n, lốm đốm n ững sìn đất n là c iếc bàn gỗ dài, cũ kỹ, v ơng vãi n ững múi vỏ dầ lởm c ởm gai. Mọi i ngồi quan bàn, c ậm rãi ăn, n ấm n áp từng c út một mùi vị của trái. Bác Bả gõ cán dao vào đống trái đang nằm lăn lóc n một lũ n ím con, đầu ng iêng ng iêng ng e ngóng. - Trái nà ngon đâ - Ông nói, và lăn một quả sầu riêng vào c iếc giỏ đang á mi ng. - Mùa nà có cả đoàn xe lên đâ . Ăn xong về. Năm sau qua trở lại. - Ha quá! - Tôi nói. - Ừ, mà bất kỳ ai, ễ đã ng iền, đã biết t ởng t ức một cái gì, cũng đáng đ ợc kể n có tìn vậ . Tôi giật mìn . X a na c ẳng có gì có t ể k iến tôi t íc lâu cả. N ững dự địn của tôi cũng n bèo, tan nát, trôi dạt bất t ng. N ững cuộc gặp gỡ đều n qua đ ng, t bọt ơ, n ạt n ẽo. Tôi sống k ông có tìn c ăng? Tôi c ợt t ấ mìn dẫn dắt đ i sống quá dễ dàng, c ẳng ề bận tâm, u t gì ơn n ững cuộc vui lẻ tẻ qua ngà , n vục đầu vào t au n ớc, ng in n ững mản vá đủ mầu sặc sỡ. K an g ợng dậ ra giếng, c ả s ra vì bia. Tôi nói với U ên: - An tìm em mãi. U ên nói. - Để làm gì? Em sợ lắm. U ên cúi gằm, xác giỏ trái ra xe. Tú buộc c ằng dâ n ợ xung quan , với vẻ cần mẫn t ật t à của kẻ đang cần lấ điểm. Tôi cũng loa t ì tr i m a. M a n oa với giỏ xác của mìn . C iều, lúc cả bọn vừa mới lên xe trút n ớc. M a n t ác. C ẳng mấ c ốc n ững lối dẫn vào v n óa t àn dòng sông con đỏ quạc . K an nói: - P ải về t ôi. Trễ rồi. Cả bọn lội bì bõm ra đ ng cái. Tôi và U ên đi sau. U ên n ìn tôi, mắt ơn ớt. Tôi k ông nói gì, len lén tìm ta cô, lòng dậ lên một nỗi ăn năn. Tôi k ông biết mìn đã óa t àn kẻ k ác từ lúc nào. N ững c u ến làm ăn, n ững lần gặp gỡ, tụ tập cùng các bậc đàn an và dần dần gặm ết sự e dè nào đó trong tôi. Và n Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ các bậc đàn an của Nguồn truyện: vnthuquan.net C u nv n Phan Triều Hải mìn , gi tôi cũng óa lạn lẽo. C ẳng còn gì tồn tại trong ng ĩ su ngoài vi c kiếm tiền, càng n iều càng tốt, và sự k át k ao đ ợc t ấ mìn mạn n ất, t àn đạt n ất. M a rơi k ông ngớt, ta U ên run rẩ trong ta tôi. T ật ma mắn k i ng i ta còn biết sợ. Ng i ta luôn cần p ải đ ợc kiềm c ế bởi một điều gì đó. Tôi giữ U ên đi sát bên mìn . Môi U ên n ợt n ạt. P ía tr ớc, ai gã đàn ông đang lầm lũi đẩ xe đi, trông t ảm não. Và m a t ì cứ dầ đặc... Tr i sập tối, n ng đ ng trơn, k ông ai dám c ạ n an . K an c ai đứa em v ợt lên tr ớc mới qua lại nói: - Vui k ông? - Cũng đ ợc. Còn an ? K an k ông đáp. Tôi c ợt n ận ra cô độc cũng k ủng k iếp lắm. Ng i ta cũng có t ể c ết dần c ết mòn vì nó. Tôi ng ĩ đến K an , cảm t ấ mìn có lẽ k ông bao gi có t ể c ịu đ ợc sự đơn độc. Nếu k ông có c u ến đi v n nà , ẳn ngà sẽ buồn lắm, rất buồn. Ng i ta k ông c ỉ cần sống mà còn cần p ải sống vui nữa. Tôi an ủi K an . - An p ải biết quên. Ngang rừng cao-sụ K an dừng xe lại. - Mà nói p ải. Biết quên để dễ sống. - K an nói. - N ng có n ững điều tao k ông t ể quên đ ợc. Tôi ngạc n iên. K an n ìn tôi, mắt lóe lên án kỳ dị. Tôi l m iểu ra một điều gì đó ng iêm trọng. - Điều gì? Sự p ản bội ? - K ông. - K an lắc đầu, và nói, giọng nặng nề. - Với tao sao cũng đ ợc, c ỉ trừ t ái độ coi t con ng -N ng i. ng tôi nào có lỗi gì? - Mà t ởng tao k ông biết c u n gì trong v Tôi t ấ ngột ngạt. Già n sao? ớt sũng n ớc, lạn buốt. Tôi nói: - Tôi quý U ên. K an lặng lẽo. - Mà c ỉ muốn có một mà vui. - An ẹp òi quá. - Tôi nói. K an c ép mi ng: - Tao biết. N ng tao c ịu, k ông t ể n ìn mặt mà đ ợc nữa. Mà tự tìm các về lấ đi. Tôi tức giận, gào lên: - Sá gì một quãng đ ng. N ng K an k ông kịp ng e, p óng xe đi. Tôi đứng d ới m a, ta buông giỏ trái lăn lóc. Tôi đứng n vậ ồi lâu, c ết lặng ng Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ i. N ớc m a c ả vào mi ng c át. Có lẽ, c a bao gi tôi ng ĩ ngợi Nguồn truyện: vnthuquan.net C u nv n iều n n vậ . C xác trên đ Phan Triều Hải a bao gi tôi n ận t ức đến tận cùng bản c ất của mìn n ng, lội ng ợc dòng n ớc đang c ả n Đèn xe loang loáng vút qua, tôi vẫ n đi n . Và rồi, n vậ . Tôi kéo lê túi t ác từ trên dốc cao xuống. Tr i đã tối ẳn. ng k ông một c iếc xe nào dừng lại. K ông ai muốn c o tôi tự bao lâu na , tôi sẽ p ải đi tiếp một mìn . N ng lần nà , quãng đ ng về quả t ật xa, rất xa... L i cuối: Cám ơn bạn đã t eo dõi ết cuốn tru n. Nguồn: http://vnthuquan.net P át àn : Ngu ễn Kim Vỹ. S u tầm: Ngu ễn Đìn Nguồn: Mâ Bốn P ơng Đ ợc bạn: Ct.L đ a lên vào ngà : 6 t áng 1 năm 2006 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -