Tài liệu Ben kia doi (final)

  • Số trang: 151 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 106 |
  • Lượt tải: 0
Itteen

Đã đăng 56 tài liệu

Mô tả:

Lời tựa Cái bên kia của “Nụ” Là truyện viết về cái muốn biết, cái muốn tìm, cái muốn thấy của một người trẻ - một trẻ thơ nhỏ tuổi triển nở cái trẻ thơ tính của mình, cái nụ tính của mình mà vào đời. Người trẻ đó, nhân vật trẻ đó tên là Nụ. Nụ muốn đi tìm cái bên kia đồi. Bên kia đồi là gì không biết. Đi tìm cái không biết. Biết thì tìm làm gì? Đi tìm cái khác, cái mới, cái lạ để cái quen thuộc biết cách mà vươn lên, mà dung hợp. Nụ đi tìm cả cái đáng ghét, cái bất thường, cái điên rồ. Để cái thương yêu biết cách chuyển hóa nó, xuyên thấm nó. Và cứ thế mà Nụ ra đi. Đi, làm việc, thay đổi, chuyển chỗ, kết bạn, kết tình… để thực hiện sự triển nở của mình, sự triển nở của cái gọi là Nụ. Và thật ra cái mà ta đi tìm thì nó vẫn hằng ở trong ta. Tự tại. Tính hoa tức là tính nụ. Nụ chỉ cần Bên kia đồi 5 nhìn thấy. Đi đâu thì cũng trở về. Tác giả kể lại biến cố đó: “Nhưng Nụ lại lâm vào bế tắc tự hỏi bản thân, thực ra ở đâu mới là chốn an toàn nhất cho cô trú ẩn? Nụ bỏ Việt Nam đi rồi, qua đến dòng sông Hằng vẫn phải sợ hãi và bỏ chạy, lên đến cổng chùa này rồi vẫn phải suýt nữa mất mạng và suýt biến thành kẻ giết người vì một vị sư. Bà lão tiễn Nụ ra khỏi cổng chùa. Trước khi Nụ đi, bà vỗ vào vai Nụ thở dài mà nói một câu rằng: Cái ông Phật gọi là Cõi Niết Bàn, cái ông Giê-su gọi là Nước của Chúa, thực ra đó cũng chính cái ta gọi là Cuộc Sống đấy thôi!” Người trẻ ấy, Nụ ấy đã đi vào Cuộc Sống như thế. Ra đi và trở về trong nhịp điệu của Tâm. Đây là tác phẩm đầu tay của Võ Mỹ Linh. Một khúc dạo đầu đầy bản sắc, đầy háo hức, đầy trải nghiệm trong một giọng kể vừa hồn nhiên, quyến rũ vừa lắng đọng trầm tư. Linh vẫn tiếp tục đi tìm. Cái đẹp và cái linh trong cuộc đời. Như Nụ vẫn tiếp tục triển nở. Tôi hân hoan chúc mừng người bạn trẻ đi vào cõi văn như đi vào một cảnh giới mới, một cõi ở bên kia đồi, một cái bên kia đầy bí ẩn… Nhà nghiên cứu – Nhà văn – Dịch giả Phan Nhật Chiêu 6 Võ Mỹ Linh   Lời giới thiệu   Bên kia đồi của tác giả trẻ Võ Mỹ Linh không hẳn là tiểu thuyết, cũng không hẳn là truyện ngắn. Câu chuyện này có thể được xếp vào loại “tiểu thuyết ngắn” (novella), mặc dù tình tiết của câu chuyện biến đổi nhiều hơn một novella thông thường. Nói chung, Bên kia đồi là cuộc hành hương của tác giả qua nhân vật Nụ về vùng đất hứa. Điểm đến ở đâu, có những hứa hẹn gì, Nụ không biết rõ. Và Nụ cũng chẳng cần biết. Chỉ biết là Nụ cần phải đi, cần phải tìm. Cuộc hành trình của Nụ trở thành một nhu cầu, một lẽ sống. Ít nhất là trong tâm tưởng của Nụ. Đối tượng chính của câu chuyện do Nụ kể chẳng phải ai xa lạ. Chính là Nụ. Bên kia đồi là một cuộc độc thoại nội tâm, còn được gọi là dòng ý thức, ở đây là dòng ý thức của Nụ, hay đúng hơn là dòng ý thức, dòng tâm tưởng của tác giả. Tình cờ hay hữu ý, Bên kia đồi 7 tác giả đã đi theo những cuộc hành trình của James Joyce, Virginia Woolf, Jack Kerouac… Gần đây hơn, Cao Hành Kiện cũng hành hương về Linh Sơn (Soul Mountain), và cũng thuật lại cuộc hành hương này cho chính mình, để người đọc được “nghe trộm” qua lời độc thoại của nhân vật “tôi”, hoặc qua lời nói chuyện của tác giả với chính mình nhưng lại như nói với một người bạn. Vì căn bản ở đây là độc thoại, cho nên tác giả không cần phải khách quan. Độc thoại chỉ cần “trôi” theo dòng ý thức, dòng tâm tưởng, nên không cần phải có bố cục chặt chẽ. Tác giả bộc lộ nét phóng túng của mình qua cách hành văn, và đôi khi lại sử dụng cú pháp một cách cẩu thả, nhưng sự cẩu thả này không phải là khuyết điểm; trái lại, đây là ưu điểm của các nhà văn trẻ, bất câu nệ hình thức hoặc nhu cầu sắp xếp nội dung cho chặt chẽ. Lối văn độc thoại nội tâm có cái lợi là không cần có một trọng tâm rõ rệt. Người viết có thể để câu chuyện tản mạn vào những vùng nằm ngoài tiêu điểm, có thể để thực tại xen kẽ với dĩ vãng, hiện thực phối hợp với huyền thoại, với cổ tích. Đang kể về đời sống mình, Nụ có thể tự nhiên đưa cổ tích vào câu chuyện, đang nói chuyện hôm nay, Nụ có thể sống ngay lại chuyện hôm qua. Người đọc bị cuốn theo dòng ý thức này nên không kịp kết luận về Nụ, về tác 8 Võ Mỹ Linh giả, câu chuyện Nụ (tác giả) kể lại có những lúc trở nên mơ hồ, huyền hoặc. Đây là lối viết của các văn sĩ đã một thời đặt vấn đề với lối văn hiện thực, tác giả Mỹ Linh đã sử dụng một cách khéo léo, hợp với cá tính mình và hợp với lối suy nghĩ và hành động của người trẻ. Một số (ít) nhà văn Việt Nam đã hành văn theo thể loại này, nhưng rất ít người đã thành công. Độc thoại nội tâm của Nụ ở đây đã chở được người đọc xuôi theo dòng tâm tưởng của cô, của tác giả. Đây chính là điểm son của Bên kia đồi. Câu chuyện của Nụ còn có tính chất của một bài tự thuật. Người đọc nhìn ra được tác giả qua nhân vật Nụ, thấy được hoàn cảnh khó khăn của Nụ nhưng cũng thấy được niềm tự hào của Nụ khi đã vượt qua được những khó khăn đó. Những người Nụ biết lúc lớn lên, những người Nụ biết khi đã vào đời, và những người Nụ gặp trong cuộc hành trình tìm vùng đất hứa, ngoài một số người có thể được xếp ngay vào hạng các thành phần xấu của xã hội, đều là những “nạn nhân” của những hoàn cảnh không mấy đẹp cho lắm, nếu không nói là bi đát. Nụ không nói ra, nhưng người đọc cảm được cái xót xa của Nụ đối với những người đó. Nụ không nói ra, nhưng người đọc thấy được cái “tham vọng” của Nụ. Đây là tham vọng chung của tuổi trẻ: làm một cái gì đó để cho đời đẹp hơn. Bên kia đồi 9 Cuộc hành hương của Nụ rốt cuộc lại đưa Nụ trở về điểm ban đầu, chỉ khác là giờ đây Nụ biết được là bên kia ngọn đồi có thể cũng chẳng có gì. “Nhưng nhất thiết cứ phải bước sang. Để khi đứng đấy nhìn về, người ta sẽ thấy yêu hơn cái cũ (yêu cái cũ hơn?).” Phải chăng bên kia đồi có gì hay không cũng chẳng quan trọng? Quan trọng là phải đi sang đó mà xem với chính mắt của mình. Và người đọc chợt nhớ đến lời của Gudrun nói với cô chị Ursula trong Women in love của D.H. Lawrence: “Nếu ta nhảy qua bờ rào, chắc chắn ta phải đáp xuống đâu đó” (If one jumps over the edge, one is bound to land somewhere). Nghe như tiếng gọi của Nụ đang vang vọng từ bên kia sườn đồi. Hãy qua đây đi! Hãy qua đây! Đừng chần chờ nữa! Đỗ Quý Dân (Luật sư – California, Mỹ) 10 Võ Mỹ Linh Thời thơ ấu Nụ sinh ra ở miền Trung, thích sống ở miền Nam nhưng chơi nhiều với dân miền Bắc. Nụ là gái không phải trai cũng chẳng phải lesbian1. Nụ mê viết sách, mơ mộng trở thành nhà văn dù cả đời chẳng đọc một cuốn sách nào. Nụ thích nuôi heo nhưng ghét chăn vịt vì bảo vịt là thứ con nói láo. Nụ chỉ vào một con vịt lạc mẹ đi lang thang bên vệ đường và bảo, đấy, thấy chưa, còn nhỏ nó kêu “Chiếc! Chiếc!” thì đúng rồi nhưng lớn lên nó kêu “Cặp! Cặp!” dù rằng nó chỉ đi có một mình!... *** Nụ tên Nụ. Hẳn là thế rồi. Nhưng Nụ vốn không thích cái tên này lắm. Thậm chí Nụ đã từng hậm hực rất nhiều lần với mẹ vì không hiểu tại sao mẹ lại đặt cho Nụ cái tên nghe quê mùa thế. Nụ không 1 Lesbian: Đồng tính nữ Bên kia đồi 11 biết, đôi khi, người ta đặt tên là để hoài niệm một thứ gì đó quan trọng trong cuộc đời mình. Như bà Năm đầu ngõ, mở quán hủ tiếu Cây Bàng nhưng Nụ đến ăn chẳng thấy có cây bàng nào. Hỏi ra thì bà bảo, hồi trẻ bà và ông Năm thường hay hò hẹn dưới gốc cây bàng. Như cô Thủy cuối xóm, mở tiệm may tên Đợi nghe vốn chẳng liên quan gì. Vì nhà cô chẳng có ai tên Đợi, họ hàng cô cũng chẳng có ai tên Chờ. Nhưng cổ bảo, cổ muốn đợi một người nên đặt cái tên thế để người ấy nhớ cổ mà quay về. Dù cả làng ai cũng biết, người đàn ông ấy đi biền biệt mấy năm trời không tin tức, mà có khi đã lấy vợ sinh con đẻ cái rồi cũng không chừng. Và như mẹ Nụ. Lần cuối cùng trước lúc đi xa, bố Nụ tặng mẹ một nụ hồng. Dĩ nhiên là bố thích tặng mẹ một bông hồng hơn. Nhưng ngày bố chuẩn bị lên đường làm nhiệm vụ, vườn hồng nhà ông nội vẫn chưa trổ hoa. Tìm mãi bố mới thấy một nụ hồng bèn ngắt đại đem tặng mẹ. Chẳng ai nghĩ mẹ lại nhớ về nụ hồng đó suốt đời. Cũng chẳng ai nghĩ sẽ có ngày có một cô gái nhỏ ra đời với cái tên như thế. Nhưng không thích là không thích vậy thôi, chứ đứa nào dám bảo tên Nụ nghe quê mùa hoặc gọi nhầm tên thì Nụ “bụp” ngay. Nhớ có lần thằng Toàn gọi tên Nụ là Búp trước mặt bạn bè, Nụ hậm hực tạt ly trà đá đang uống dở vào mặt nó rồi bỏ về. Thằng Toàn lớ ngớ chẳng hiểu gì, cố ngụy biện rằng Búp 12 Võ Mỹ Linh với Nụ thì cũng hao hao nhau, có gì đâu mà giận dữ. Nhưng Nụ thì nhất mực khăng khăng cái tên Búp nghe nó quê mùa hơn. Nhà Nụ nằm ở giữa làng, làng Nụ nằm ở phía thung lũng nấp sau con dốc thoai thoải. Đi hết con dốc sẽ là đường mòn dẫn đến ngọn đồi cao vút. Đã nhiều lần bọn trẻ trong làng thắc mắc, phía bên kia đồi có gì? Bà Mến - bà già nhiều chuyện nhất trong làng kể, phía bên kia đồi là nghĩa địa hoang tàn, chất đầy xương lính chết trận. Những oan hồn vất vưởng có thú vui bắt con nít nhét cứt trâu vào mồm rồi dúi vào bụi rậm. Mẹ Nụ thì luôn dạy rằng, đừng bao giờ đi đường lạ. Hoặc là ở đấy có ma, hoặc là con sẽ bị lạc. Lũ trẻ ngoan ngoãn làm theo những gì người lớn chỉ bảo. Nụ cũng ngoan ngoãn nghe theo lời mẹ dặn. Thời của Nụ là thế. Mọi người ở quê Nụ đều thế. Cho đến một ngày... *** Dĩ nhiên là ngày hôm nay, khi Nụ kể lại câu chuyện này, cô đã nhiều lần vượt qua ngọn đồi bên kia, và giờ đang đứng tần ngần ở sân bay đợi người ra đưa tiễn. Nếu có quyết định nào đó đúng đắn nhất trong cuộc đời, hẳn là quyết định này. Nụ nghĩ thế. Cô đồng nghiệp cũ của Nụ, khi nghe Nụ thông báo, đã hoảng hốt la lên, tại sao bạn có thể bỏ một công việc lương cao gấp ba lần mình để đi? Những Bên kia đồi 13 bạn bè của Nụ, trong đó có người Nụ từng thích hoặc đã từng thích cô, nghe cô bảo sẽ sang Ấn Độ thì vội thắc mắc: “Em sang đó công tác à?”. Nếu Nụ trả lời “Ừ!” thì họ sẽ quay sang ngưỡng mộ cô, kiểu như, giỏi nên mới được cử đi công tác nước ngoài. Nhưng khi nghe câu trả lời của Nụ là, em bỏ việc và rút hết tiền tiết kiệm đi du lịch. Thì họ hoặc là thất vọng hoặc là nói ngắn gọn: Đồ điên! Hôm nói lời chia tay hai người bạn ở công ty, một anh nhìn Nụ bảo, anh mà có tiền như em anh cũng không đi đâu, tiền đó anh tiết kiệm để mua nhà, nuôi vợ nuôi con. Nụ bảo, đúng rồi, vì anh có sự ràng buộc gia đình, em thì không. Ảnh lại dòm cô chằm chặp rồi phân bua, tùy tính mỗi người à, anh đoán, em mà có chồng thì hứng lên em cũng bỏ chồng mà đi. Nụ cười. Ảnh không biết, vì thích một anh trai đi du học, Nụ quyết tâm đợi ảnh bảy năm. Vì thích một chàng Giám đốc Marketing ở công ty cũ, Nụ tập mặc váy, đi giày cao gót, nộp đơn xin đi làm chính thức từ năm 3 đại học. Vì thích một anh chàng đầu hói, cô cặm cụi viết thư tay, bỏ nghiệp phóng viên để chuyển sang ngân hàng... Tiếc là, cả ba anh chàng ấy, đều liệt cô vào hàng thứ hai để chọn lựa. Mà cô thì nghĩ, cô chẳng phải là mớ rau, mớ thịt ngoài chợ, để ai cũng có quyền buông lên thả xuống, hất qua hất lại, trả giá thấy rẻ thì mua. 14 Võ Mỹ Linh *** Thực ra cái chuyện đi của Nụ vốn chỉ là chuyện sớm muộn. Một đứa trẻ phải học cách tự lập từ năm 6 tuổi, lớn lên không có sự bảo bọc của cha mẹ, không có ai giải thích cho rằng vì sao sói lại ăn thịt cừu, vì sao có con thỏ rồi lại sinh ra con rùa, vì sao con cá biết bơi, con chim biết hót, vì sao gọi mặt trời là mặt trời, mặt trăng là mặt trăng, mặt đất là mặt đất... và luôn tự xoay xở để tìm ra câu trả lời cho chính mình thì hẳn sẽ có ngày nó cất bước ra đi để tìm câu trả lời cho những câu hỏi lớn hơn trong cuộc sống. Như đã có lần, thằng Toàn kể, thời đi học mẫu giáo, Nụ là đứa luôn nhận được nhiều phiếu bé ngoan nhất vì luôn mồm khen cô giáo xinh. Nhưng sau đó, Nụ cũng là đứa bị phạt úp mặt vào tường nhiều nhất chỉ vì cái tội hay thắc mắc, hay hỏi nhiều, hay cãi nhiều. Lần đầu tiên Nụ cãi cô giáo là trong giờ tập đọc. Thằng Toàn vẫn còn nhớ rất rõ, hôm đó sau khi đọc xong bài thơ Giàn hoa giấy, cô giáo ngắt một cành hoa giấy để lên bàn học và bảo đó là loài hoa được nhắc đến trong bài thơ. Cả lớp trầm trồ nhìn vào nhành hoa giấy mỏng manh khoe sắc trước bàn cô giáo, riêng Nụ thì nhất mực bảo với cô rằng đó là hoa thật chứ không phải hoa giấy và khăng khăng cho rằng cô dạy sai. Rút cuộc, thay vì được nhận phiếu bé ngoan, Nụ bị cô phạt úp mặt vào tường vì Bên kia đồi 15 tội dám cãi cố. Nụ bảo Nụ không cãi cố. Cô giáo cũng biết thế. Nhưng vấn đề là cô giáo đã không có cách nào lý giải giúp Nụ hiểu rằng người ta gọi tên hoa giấy vì cánh nó mỏng manh như tờ giấy chứ không phải vì nó làm bằng giấy. Vì vậy, để bịt mồm Nụ, cô chỉ còn cách phạt Nụ úp mặt vào tường. Đôi khi, vì để chứng tỏ mình không sai hoặc đuối lý, người ta hay dùng quyền lực để đàn áp trẻ nhỏ... Một lần khác, khi cô giáo cho cả lớp chơi trò chơi đoán chữ, cô bảo hãy kể tên những đồ vật có màu vàng. Nụ là đứa giơ tay mạnh dạn nhất và nhanh nhảu trả lời, “Thưa cô, Cứt!”. Cả lớp được một phen hoảng hồn, không hiểu làm sao Nụ có thể phát biểu một từ thô thiển đến vậy. Kết quả, Nụ lại bị cô giáo cho đứng úp mặt vào tường vì nói bậy và dùng từ không văn minh. Ra về, Nụ vẫn tức hừng hực. Nụ nghĩ, Nụ chỉ quan tâm chuyện đúng - sai. Nhưng Nụ không biết, số đông còn lại họ quan tâm câu trả lời. Cứ thế, những lần Nụ nhận được phiếu bé ngoan dần ít đi và những lần Nụ bị phạt đứng úp mặt vào tường lại tăng lên. Có dạo, bọn thằng Toàn cầm mấy phiếu bé ngoan ngoe nguẩy trước mặt Nụ ra vẻ chọc tức, nhưng Nụ đã cười vào mặt tụi nó và bảo, “Cầm phiếu bé ngoan nhiều mỏi tay lắm!”. Nụ cũng bảo, Nụ lớn rồi, không cần phiếu bé ngoan. Chỉ có những 16 Võ Mỹ Linh đứa con nít mới thèm phiếu bé ngoan. Nụ nói thế rồi ngoe nguẩy cái mông bỏ đi khiến bọn thằng Toàn tức điên đảo. *** Nụ cộc cằn, thô lỗ. Hẳn là thế rồi! Nhưng Nụ cũng là người có trái tim nhân hậu nhất. Bằng chứng là từ năm 6 tuổi, Nụ đã một tay giúp mẹ chăm sóc đàn heo. Thay vì chơi búp bê như những đứa con gái trong xóm thì Nụ chơi với heo. Nụ bảo chơi búp bê chán òm, chơi với heo vui hơn. Dù thực ra Nụ cũng thích mặc quần tà lỏn ôm búp bê nhảy tung tăng trong sân như mấy đứa con gái chúng nó. Nhưng vấn đề là mẹ Nụ không có tiền để mua búp bê cho Nụ. Nụ thì chẳng muốn nhõng nhẽo đòi quà. Vậy là Nụ xem đàn heo như những người bạn thân thiết, tắm cho chúng, chơi với chúng mỗi ngày. Nụ không nghĩ là sẽ có ngày mình khóc cạn nước mắt vì đàn heo vừa chớm lớn đã bị mẹ bắt bán cho ông Bảy Mùi. Nụ mơ hồ nghĩ về chuyện những con heo bị nhốt trong rọ, bị đưa vào lò mổ rồi bị chọc tiết. Chúng đau đớn, la hét khi phải kết thúc một quãng đời ngắn ngủi. Nụ bảo ông Bảy Mùi ác, Nụ ghét ổng vì nếu ổng không mua heo thì mẹ Nụ sẽ không bán đàn heo cho ổng và bây giờ đàn heo vẫn còn ở với Nụ. Nụ ghét ổng vậy dù ngày nào Nụ cũng ăn thịt heo. Bên kia đồi 17 Nụ nghĩ nếu có kiếp sau thật, đừng ai đầu thai làm con heo. Nhưng nếu không làm heo mà làm người thì cũng khổ. Như chuyện, ông Sáu bảo bố Nụ bị nước cuốn trôi từ đợt đang làm nhiệm vụ ở vùng biên giới. Người ta không tìm thấy xác. Nhưng đã có lần, những đứa con gái khác trong làng tẩy chay Nụ vì người ta đồn Nụ là con hoang. Nụ đi học về, chạy vào mếu máo khóc với mẹ. Bà mẹ buồn, quyết tâm bỏ nhà đi tìm chồng cho bằng được. Nụ vẫn nhớ tối hôm đó, mẹ bắt Nụ lên giường đi ngủ sớm rồi bà sẽ kể cho Nụ nghe chuyện cổ tích. Mà mẹ chỉ biết mỗi câu chuyện Sự tích Hòn Vọng Phu thôi, Nụ nghe đi nghe lại hoài cũng chán. Nhưng hôm đó mẹ bảo bà không thích kể chuyện Sự tích Hòn Vọng Phu nữa, vì bà thấy bà mẹ kia đoản hậu lắm, bà nhớ chồng ra chờ chồng thì đúng rồi, nhưng đứa con nhỏ có biết gì đâu mà nhớ, sao bắt nó phải ra chờ cùng rồi hóa đá cùng. Người ta cũng chỉ ca ngợi tình yêu của người vợ dành cho chồng nên đặt tên hòn đá là Hòn Vọng Phu chứ có ai gọi là Hòn Vọng Phụ đâu. Thế là mẹ Nụ bảo bà sẽ kể một câu chuyện khác, câu chuyện về loài hoa Lily mà bà nghe được hồi nhỏ khi được đi học ở trường Pháp. Chuyện là, ở nước Pháp có chàng trai tên Jack lên đường đi đánh giặc, để lại quê nhà người vợ Lilia chưa cưới. Lúc chia tay, chàng ta rút trái tim ra khỏi lồng ngực mình, trao cho người vợ và nói: 18 Võ Mỹ Linh - Đã là chiến binh thì phải sống không có tim. Trái tim chỉ gây phiền hà cho ta. Nàng hãy giữ lấy nó chờ ta về. Người vợ giấu trái tim của chàng vào một cái tráp bạc và từng ngày, từng ngày chờ đợi người yêu quay trở về. Mười năm, hai mươi năm trôi qua, cô gái chờ đợi mãi vẫn không thấy người yêu quay về. Chiến tranh kết thúc, chàng trai ngày xưa vì không có trái tim nên đã quen cảnh chém giết và trở thành thủ lĩnh một băng cướp ở xứ người. Ngày kia, một trong những tên lính già trong băng cướp bị ốm, ông ta bị chàng Jack tống cổ ra khỏi băng nhóm. Ổng ôm hận, tìm trở về quê hương để nói cho mọi người biết chàng dũng sĩ năm xưa đã biến thành một kẻ mất nhân tính thế nào. Trải qua mười năm lặn lội, ông ta cũng tìm trở về được nước Pháp. Ông gặp người phụ nữ ôm trong mình cái tráp bạc để chờ chồng. Người lính già thấy trong cặp mắt người đàn bà ấy vẫn còn đang cháy lên niềm hy vọng, và ông hiểu ngay rằng bà vẫn còn yêu Jack cháy bỏng như thời còn son trẻ. Ông không nỡ nói hết sự thật kinh hoàng về thủ lĩnh của mình. Thế là ông bảo với bà rằng, Jack đã lao vào cuộc chiến và chết như một dũng sĩ, thậm chí trước khi chết vẫn còn gọi tên bà da diết. Người đàn bà đau khổ, nhưng bà lo chồng làm sao có thể nằm xuống đất được khi không có tim? Vậy là bà đi tìm mộ chàng để trả lại cho chàng trái tim nhân hậu đáng yêu. Bên kia đồi 19 Bà ôm cái tráp bạc, bắt đầu một cuộc hành trình gian khổ đến những miền đất xa xôi. Bà mất cả thói quen tính ngày, đếm tháng, nhưng gặp ai bà cũng hỏi thăm đường. Mọi người can ngăn bà không nên đi tiếp khi chỉ có một mình, vì biết đâu sẽ gặp bọn cướp ác độc, song bà không nghe. Quả nhiên, đến một khúc đường ngoặt, bà bị mấy tên cướp râu xồm trấn mất cái tráp đựng báu vật. Bà khóc lóc, vật nài, kể lể về mối tình bất hạnh của mình với người chồng chưa cưới. Nhưng tất cả điều đó không hề làm bọn cướp động lòng. Bọn cướp mang cái tráp về dâng thủ lĩnh. Chúng vừa cười hô hố vừa thuật lại chuyện một bà già mất trí đi tìm mộ chồng để trao cho chồng trái tim mà ông ta đã trao cho bà làm tin trước lúc ra trận. Trong lúc bối rối, thủ lĩnh toán cướp mở tráp ra và trông thấy trái tim của chính mình. Và thật lạ lùng, trái tim đã nói với người chủ của nó bằng tiếng nói của con người: - Nếu còn là người, chớ có nói cho vợ ngươi biết ngươi là cái hạng gì. Hãy cứ để cho nàng ta tin rằng ngươi đã chết, như vậy nàng sẽ giữ được trọn vẹn những kỷ niệm tốt đẹp về ngươi. Chàng Jack nghe thế vội vàng đậy nắp tráp lại và ra lệnh cho bọn đàn em phải đem trả cái tráp bạc ngay cho bà già, đồng thời phải chỉ cho bà thấy một 20 Võ Mỹ Linh nấm mộ cỏ mọc xanh rì, làm như đó là mộ của người chồng. Dọc đường đi, bọn cướp quyết định giữ cái tráp lại, song chúng vẫn không quên chỉ cho người đàn bà nấm mộ theo ý của thủ lĩnh. Người đàn bà bất hạnh giờ đây vẫn còn mang tình yêu với chồng như hồi còn trẻ, và bà không nỡ rời bỏ anh ta khi không có trái tim bên mình. Thế rồi bà đã lôi trái tim từ lồng ngực của mình ra vùi xuống nấm mộ, nơi bà nghĩ có hài cốt của ông. Từ nơi trái tim ấy đã mọc lên một bông hoa, mà đời nay vẫn gọi là hoa Lily - loài hoa tượng trưng cho sự trinh trắng, lòng chung thủy và cao thượng... Chuyện hết và Nụ thì đã ngáy khò khò. Bà mẹ lẳng lặng gói ghém đồ đạc, nhảy lên chiếc xe ôm đợi sẵn trước cổng nhà, bỏ đi. Có lẽ bà cũng muốn như nàng Lilia kia, lặng lẽ đi tìm chồng, đưa cho chồng trái tim chung thủy của bà. Cũng có lẽ bà không chịu được cảnh mỗi ngày nhìn Nụ với cái mặt giàn giụa nước mắt nên quyết phải tìm bằng được cha về cho con gái. Cũng có lẽ bà không chịu đựng được cảnh cô đơn nên bỏ đi theo tiếng gọi của người đàn ông khác. Ai mà biết được cái sự đời. Chỉ có điều bà không biết rằng, tối hôm đó Nụ đã tỉnh giấc, cô chạy chân trần qua mấy con đê, đuổi theo bóng chiếc xe máy, khản cổ gọi mẹ cho đến khi lịm dần đi vì mệt. Nhưng bà mẹ dường như không nghe thấy. Hoặc bà đã nghe Bên kia đồi 21 thấy nhưng cố tình vờ đi. Dân làng tìm thấy Nụ trên con đê. Họ đưa Nụ về nhà, gửi Nụ lại cho bà ngoại chăm sóc. Nhưng bà ngoại Nụ thì ở với cậu, nhà cậu lại đông con, bà mợ vốn cũng chẳng thích thú gì Nụ. Vậy là Nụ xin phép bà ngoại sống một mình trong căn nhà cũ của mẹ Nụ. Nụ nghĩ, Nụ phải sống ở đó để chờ mẹ trở về. Nhà ngoại cũng chỉ cách nhà Nụ vài trăm mét. Nên cái chuyện cho Nụ ở một mình cũng không có gì đáng lo sợ. Đều đặn mỗi tuần ba cữ, bà ngoại lại mang thức ăn đã kho sẵn sang cho Nụ. Việc của Nụ là tự nấu cơm, tự giặt giũ, tự nhắc nhở mình đi học. Sau này, đi phỏng vấn xin việc, gặp một ông chủ tịch đã gần 60 tuổi. Ổng kể chuyện hồi ổng mới vào Sài Gòn lập nghiệp, ổng không giàu như bây giờ. Ổng cũng không được ăn học tử tế gì. Nhưng ổng có máu liều nên lấy hết tiền vốn tích cóp được mua vài trăm hecta đất. Đất hồi đấy rẻ như bèo. Rồi một ngày người ta quy hoạch mở khu công nghiệp ở gần đó và miếng đất ấy trở nên có giá. Thế là ổng trở thành tỷ phú. Ổng nghiệm ra, có người bỗng nhiên giàu, có người làm hoài cũng chả giàu được. Ổng may mắn nằm trong số những người bỗng nhiên mà giàu. Và ổng kết luận, con người ta có số cả rồi. Nụ nghe ổng nói thế thì tò mò hỏi, thế số Nụ là số mấy ổng có biết 22 Võ Mỹ Linh không. Để Nụ thôi không đi phỏng vấn xin việc nữa. Ổng im lặng không trả lời được. Ổng cũng không tin khi nghe Nụ kể, Nụ có thể sống một mình từ năm 6 tuổi. Đó không phải là chuyện ai cũng có thể làm được. Nhưng Nụ nhếch mép cười và bảo ổng, có gì lạ đâu. Nó cũng giống như cái chuyện, ông sắp 60 tuổi rồi, thân hình thì nặng nề, cái bụng thì ì ạch, đi lại thì chậm chạp. Ổng sẽ nghĩ rằng ổng chẳng thể chạy nhanh được đâu. Mãi cho đến khi có một con chó dại đuổi theo định cắn vào chân ổng thì ổng mới phát hiện ra ổng chạy nhanh đến mức nào. Nhiều người cũng thắc mắc, thế Nụ ở một mình không sợ ma à, không sợ bị hiếp à, ai chỉ cho Nụ nấu ăn. Nụ không biết. Nhưng Nụ nhớ, vì Nụ ở một mình nên chẳng có ai kể cho Nụ nghe chuyện về những con ma cả. Thậm chí có lần thèm kẹo, Nụ chạy đến khu nghĩa địa trước nhà xin quét rác, dọn mồ mả cho người ta. Phần thưởng là mớ trái cây và bịch bánh kẹo mà người ta đem cúng cho người đã khuất. Từ đó, Nụ hay ghé thăm khu nghĩa trang. Nụ nghĩ, thực ra người chết rồi cũng cần có kẻ bầu bạn. Nụ hay hát cho họ nghe, nhảy múa tung tăng dưới ánh trăng. Nụ chẳng thấy một con ma nào. Cũng chẳng có tên yêu râu xanh nào dám tìm đến hiếp Nụ. Cứ nghĩ đi, một người nhảy múa dưới ánh trăng của nghĩa trang, ai còn dám tìm tới Nụ. Còn việc ai dạy cho Nụ nấu ăn. Bên kia đồi 23
- Xem thêm -