Tài liệu Bẻ kiếm bên trời - giả kim dung

  • Số trang: 682 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 206 |
  • Lượt tải: 5
tranvantruong

Đã đăng 3224 tài liệu

Mô tả:

Bẻ Kiếm Bên Trời - Giả Kim Dung
BẺ KIẾM BÊN TRỜI Tác giả: Giả Kim Dung Thể loại: Kiếm Hiệp Số trang: 682 March-2015 http://isach.info CHƯƠNG 01: LÁ THƯ BÍ MẬT oOo Ngoài trời sấm nổ ầm ầm, trong nhà ánh đèn leo lét. Bốn người ngồi quanh một cái bàn, trầm lặng không ai nói câu gì. Mỗi khi tia chớp lóe lên dường như để khuấy tan bầu trời đen tối, âm u, thì bốn người ngồi trong nhà chẳng ai bảo ai cùng ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Dưới ánh chớp, ai cũng nhận ra vẻ mặt những người này cực kỳ thất vọng, rõ ràng họ đang nóng ruột chờ đợi một cái gì đó và họ đã dằn lòng mong mỏi vẫn không thấy đến. Trong bốn người này thì một là đàn bà. Thiếu phụ xuân xanh độ trên dưới tam tuần, nhan sắc xinh đẹp, mình mặc áo trường bào may bằng một thứ sa nhẹ nhàng màu tía lợt. Tuy nàng chỉ ngồi yên không cử động, nhưng vẫn ra vẻ phong lưu. Nghi dung nàng khiến ai nhìn đến cũng phải say sưa ngây ngất. Người thứ hai là một đại hán, râu ria xồm xoàm đầy mặt. Ngồi đối diện với đại hán là một người đứng tuổi ăn mặc theo lối thư sinh, sắc mặt trắng lợt như kẻ chết trôi khiến ai trông cũng phải khiếp sợ. Ngồi tận mé trong là một người che mặt: thân hình cổ quái. Người y bé loắt choắt lại thấp lủn thủn. Y ngồi với ba người trông chẳng khác chi một đứa con nít. Lát sau trời đổ mưa rào như trút nước. Đại hán râu xồm đứng dậy lớn tiếng nói: - Buồn quá đi mất! Tại hạ xin cáo từ thôi! Y vừa nói vừa rảo bước đi ra. Song mới đi được hai bước, đột nhiên y Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 01: Lá Thư Bí Mật Trang 4 dừng lại. Giữa lúc ấy, tiếng mưa rào sình sịch hòa lẫn với tiếng sấm sét ầm ầm nghe chói tai. Tuy nhiên mấy người vẫn phân biệt được tiếng vó ngựa văng vẳng từ đằng xa đi tới. Thoáng nghe cái đã rất gần. Lão râu xồm nghe tiếng vớ ngựa lập tức đứng yên. Cùng lúc đó gã thư sinh sắc mặt lợt lạt lạnh lùng hỏi móc: - Buồn quá mà! Sao các hạ chưa đi? Đại hán râu xồm quay người lại, tay nắm lấy chuôi thanh Tử Kim đao cài ở sau lưng. Hai mắt tức giận dường như tóe lửa, hầm hầm nhìn gã thư sinh. Gã thư sinh cười khẩy mấy tiếng, cầm quạt trong tay vừa như hữu ý vừa như vô tình mở ra gấp lại. Cây quạt này lúc mở ra gấp lại văng vẳng có tiếng leng keng phát ra, rõ ràng những nan quạt làm bằng kim khí. Thiếu phụ xinh đẹp thấy hai bên hằm hè nhìn nhau ra vẻ gay go, liền mỉm cười nói: - Hai vị đã tới đây, chúng ta nên coi nhau như người trong một nhà. Lý nghi nên đồng tâm che chở cho nhau mới phải, sao lại toan động thủ? Đại hán râu xồm nổi giận đùng đùng rung tay lên đột nhiên rút thanh Tử Kim đao sống dầy lưỡi mỏng ra khỏi vỏ đánh « soạt » một tiếng. Y trỏ mũi đao vào gã thư sinh quát lên: - Dương đại gia đây là hạng người nào mà lại chịu đồng lao cộng tác với quỷ sứ này? Gã thư sinh nghiêng người đi một chút vươn cây quạt cầm trong tay ra bổ xuống mũi đao của đại hán râu xồm. Đại hán râu xồm lún mình xuống hất mạnh thanh đao lên một cái, cây quạt của gã thư sinh đè xuống nhanh hơn và mạnh hơn. Trước tình hình này, ai cũng yên trí rằng hai thứ binh khí sẽ va chạm nhau choang choảng, song diễn biến này đã thay đổi một cách bất ngờ: Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 01: Lá Thư Bí Mật Trang 5 Lúc cây quạt và thanh đao còn cách nhau vài tấc thì bất thình lình cánh cửa bị đẩy mạnh mở ra, rồi một người nhảy xổ vào! Diễn biến xảy ra bất ngờ lại vô cùng đột ngột, thế mà đại hán râu xồm cùng gã thư sinh hai người kịp rút tay lại thu khí giới về. Thư sinh lập tức trở lại ghế ngồi, còn gã râu xồm vươn tay trái nhanh như chớp nhằm nắm lấy người ở ngoài cửa nhảy vào. Thủ pháp đại hán vừa mau lẹ dị thường và trúng đích, nắm ngay được vai người nhảy vào. Nhưng thế nhảy đối phương mạnh quá và cấp bách vô cùng. « Roạc » một tiếng: Trong tay đại hán râu xồm chỉ còn lại một mảnh tay áo, tấm thân người kia vẫn tiếp tục lao về phía trước. Người y láo đúng vào chỗ cái bàn. Chớp mắt lại nghe đánh « binh » một tiêng, người mới đến xô vào bàn, làm cho đèn lửa tắt phụt ngay. Lúc đèn nến bị tắt thì người che mặt, thiếu phụ xinh đẹp cùng gã thư sinh đang ngồi bên bàn vội nhảy lùi lại phía sau. Trong nhà tối đen như mực, đột nhiên chưởng phong nổi lên vù vù. Rõ ràng trong giây phút hoảng hốt nầy, không hiểu đã xảy ra biến cố gì, nên ai cũng phóng chưởng ra để hộ thân. Đại hán râu xồm lên tiếng đầu tiên quát hỏi: - Ai đó? Nhưng không có tiếng người đáp lại. Giữa lúc ấy một tia chớp lóe chiếu qua cửa sổ vào nhà. Ánh chớp chỉ lóe lên một cái rồi lại tối om, mà bốn người cũng đã nhìn rõ: Người nhảy vào xô bàn xuống và người y còn nằm đè lên bàn không nhúc nhích. Đại hán râu xồm la lên: - Thắp lửa lên cho mau! Trong bóng tối, lại nghe một tiếng « xoẹt ». Có bóng người lướt qua bật lửa lên. Người đó chính là gã che mặt thấp lùn bé nhỏ. Cặp mắt gã lấp loáng chiếu ra những tia sáng kỳ dị. Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 01: Lá Thư Bí Mật Trang 6 Gã vừa lượm cây nến dưới đất lên, quẹt đá lửa châm vào, vừa liếc mắt ngó người nằm lăn dưới đất rồi lên giọng cực kỳ lạnh lẽo nói: - Y chết rồi! Lão râu xồm la lên hỏi dồn: - Chết rồi ư? Ai vậy? Phải chăng là kẻ đã viết thư ước hẹn chúng ta đến đây? Sao hắn lại chết được? Đại hán râu xồm quả là con người hồn nhiên. Nếu không thế thì sao y lại thốt ra câu hỏi: « Sao hắn lại chết được? » Đại hán vừa tiến gần lại một bước, cúi xuống đưa tay ra nâng người đó lên. Gã che mặt thấp lùn bé nhỏ dơ cây nến soi vào mặt y. Cả bốn người đều giựt mình đánh thót một cái và đồng thanh la hoảng: - Úi chà! Họ lộ vẻ kinh hãi không phải vì người đó tướng mạo quái dị, khủng khiếp gì đâu. Tuy vẻ mặt ra chiều cực kì đau khổ, nhưng đối với bốn người này chẳng có chi là lạ, sở dĩ bọn họ la hoảng vì đã nhận ra người này. Người mới đến vừa nhảy xổ vào chưa kịp nói một câu đã ngã lăn ra chết, đó chính là Thập Thủ La Hán Lôi Đại Khuê, trang chúa Lôi gia trang ở Ngạc Bắc, một tay từng nổi danh lừng lẫy trong võ lâm. Đại hán râu xồm buông tay ra, thi thể Lôi Đại Khuê lại rơi xuống đất đánh « bịch » một cái. Gã thư sinh sắt mặt lợt lạt thò tay vào bọc móc ra một tờ giấy hoa tiên tung lên trên không. Tờ giấy từ từ bay lên. Dưới ánh nến mọi người đều trông rõ trên tờ hoa tiên viết mấy hàng chữ nét bút rất công phu: « Thư đệ giáo chủ Thiên Thần Giáo tại Võ Di là Âm Sâm các hạ. » « Nếu ngày mười bốn tháng sáu, các hạ đến phó hội tại trong tòa cổ thành ở chân núi Mạc phụ chỗ tiếp giáp hai huyện Dự, Ngạc sẽ được hưởng những cuộc thỏa mãn bất ngờ. » Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 01: Lá Thư Bí Mật Trang 7 « Những người cũng được đưa thư mời cùng các hạ có chương môn phái Hoa Sơn là Tử Kim Thần Long Dương phát, Thái Sơn Yêu Cơ Bách U U, Lôi gia trang chúa Lôi Đại Khuê, Thiên Sơn Thần Hầu Lao Tất Hỷ chưởng môn phái Thanh Thành Thiên Ngô lão nhân. » Dưới đề: Một người đã quen biết bất tất phải thụ danh. Lúc tung mảnh giấy hoa tiên ra, gã thư sinh đã vận nội lực cho đẩy lên từ từ. Mảnh giấy lên cao mấy thước lại từ từ hạ xuống. Gã thư sinh cầm cây quạt điểm vào bức thư đánh « roạt » một tiếng, xuyên thành một lỗ thủng. Chính chỗ lỗ thủng này trước viết tên Lôi gia trang chúa Lôi Đại Khuê. Ba người kia đều hiểu ý gã sở dĩ chọc thủng tên Lôi Đại Khuê đi là vì y đã chết rồi. Đại hán râu xồm tức chưởng môn phái hoa Sơn là Tử Kim Thần Long Dương Phát, hẵng giọng nói: - Chúng ta bất tất phải chờ họ, kẻ gởi bức thơ này mình có biết là ai đâu, mà hắn dám nói những gì là... đã biết rõ tên tuổi nên không phải xưng danh? Nói xong dại hán lại toan đi ra. Nhưng giữa lúc ấy bỗng có tiếng kẽo kẹt ở ngoài cổng vọng vào. Bốn người này sau khi nhận được bức thư kia, ban đầu đã quyết định bỏ mặc không nghĩ đến. Nhưng thấy ngày mười bốn tháng tư đã gần kề. Họ không dằn nổi tính hiếu kỳ mỗi lúc một thêm mãnh liệt. Bốn người này đều ở những môn phái riêng biệt, kẻ chính người tà khác nhau. Có điều họ đều là những tay nắm địa vị cao cả trong các phái võ lâm. Tuy họ đều kiến văn rộng rãi, thế mà vẫn chưa đoán ra ai đã cố ý gửi bức thư này. Rồi họ cũng vẫn tới xem sao? Lúc bọn họ đi qua chân núi Mạc Phụ để vào trong tòa Cổ thành, đã nhìn thấy cánh cửa cổng đúc bằng sắt rất dầy và rất nặng nên khi mở ra bật lên những tiếng kẽo kẹt. Vì thế mà bây giờ nghe thấy thanh âm này họ biết ngay sắp có biến chuyển. Ai nấy im lặng không nói nửa lời, chỉ đưa mắt chăm chú nhìn ra ngoài cổng. Cửa trong nhà vừa bị Lôi Đại Khuê đẩy bật ra để nhảy vào, vẫn chưa Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 01: Lá Thư Bí Mật Trang 8 đóng lại. Bên ngoài hành lang đã nghe có tiếng bước chân đi từ từ vọng vào. Tiếng bước chân này đi rất khẽ và rất thong thả khiến cho bốn tay cao thủ ngồi trong nhà lại càng hồi hộp trong lòng. Nguyên trước bọn này chỉ cho kẻ viết thư đại khái là người quen rồi sai người nhà đưa đến cho họ để gây một trò cười chơi. Nhưng từ lúc xảy ra vụ Lôi Đại Khuê, một cao thủ nổi tiếng giang hồ bị bàn tay bí mật gia hại, khiến cho y vừa tiến vào đã bị chết ngay lập tức. Bấy giờ họ mới hiểu là sự việc cực kỳ nghiêm trọng chứ không giản dị như họ đã tưởng. Nghe tiếng bước chân đi trên hành lang từ từ tiến vào, đàu óc mọi người nao núng không biết thế nào mà nói! Bọn họ đều là những nhân vật nửa đời bôn tẩu giang hồ, nhưng đối với việc ước hẹn kỳ quái, vụ chết người đột ngột này, họ cảm thấy trong tòa cổ thành dường như chỗ nào cũng đầy vẻ thần bí khiến cho bọn họ một mặt muốn dọ thám cho rõ căn nguyên, một mặt cần hộ vệ cho mình, nên ai cũng để hết tinh thần đề phòng. Tiếng chân bước trong hành lang mỗi lúc một thưa thớt hơn, rồi sau cùng dường như người đi lại một bước lại dừng lại một lúc. Tiếng chân bước kỳ dị này dừng lại bao nhiêu lâu, bốn người trong nhà vẫn nín thở không nhúc nhích để chờ đợi. Sau khoảng chừng uống cạn tuần trà, họ không nghe thấy tiếng bước chân nữa, thì đột nhiên nghe đánh « huỵch » một tiếng! Tử Kim Thần Long nhảy ra đầu tiên la hoảng: - Lại một người nữa chết rồi! Thiếu phụ xinh đẹp quát lên: - Nói bậy! Thiên Ngô lão nhân là nhân vật khác thường. Có lý đâu cũng bị nạn giống như Lôi Đại Khuê được. Mấy người ở trong nhà này tuy có người chưa từng biết mặt nhau nhưng đều có nghe danh nhau. Hơn nữa, họ đều nhận được thư mời trong đó đã kể rõ tên họ, nên vừa gặp nhau đã biết những người hiện diện ở đây là ai rồi. Thiếu phụ xinh đẹp mặc áo tía dĩ nhiên là nhân vật thuộc tà phái nổi danh về bàn tay độc ác, tên gọi là Thái Sơn Yêu Cơ Bạch U U. Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 01: Lá Thư Bí Mật Trang 9 Gã thư sinh sắc mặt lợt lạt là Giáo chủ Thiên Thần giáo ở Võ Di tên gọi là Âm Sâm. Luật lệ Thiên Thần giáo rất là nghiêm khắc. Người trong giáo phái không được ra ngoài ranh giới bản giáo. Vì vậy mà nội tình của họ ra sao không ai biết đến. Chính Giáo chủ Âm Sâm có khi len lỏi vào chốn giang hồ, võ công y rất là kỳ bí. Người võ lâm vì không hiểu y nên chẳng mấy người muốn dính líu đến y. Còn gã thấp lủn nhủn, bé loắt choắt, trông tướng khỉ tuy đã che mặt nhưng không cần hỏi cũng biết gã cổ quái tinh ranh, khiến bọn hắc đạo hễ nghe đến cái tên Thiên Sơn Thần Hầu Lao Tất Hỷ là phải nhức đầu buốt óc... Bạch U U nói vậy không phải là vô căn cứ, vì chưởng môn phái Thanh Thành là một nhân vật khác thường, có lý đâu chưa vào đến cổ thành đã mất mạng được? Tử Kim Thần Long Dương Phát nói: - Chúng ta ra xem sao! Bốn người đều chạy ra ngoài do gã che mặt thấp bé cầm đuốc đi trước. Ra khỏi cửa chưa được mấy bước, mọi người nhìn ra đã thấy một kẻ áo đen nằm sóng sượt ra đó không nhúc nhích. Tử Kim Thần Long rảo bước tiến lại thò đầu bàn chân lật người đó lên. Người nầy thân hình nhỏ bé gầy còm với bộ mặt dài hong, mồm nhọn đúng như tướng loài vượn loài khỉ. Khóe miệng hãy còn vết máu, rõ ràng y đã chết rồi! Tử Kim Thần Long Dương Phát vừa trông thấy đã thộn mặt ra rồi thất thanh la lên: - Đúng là Thiên Sơn Thần Hầu Lao Tất Hỷ. Bạch U U cũng công nhận đúng lão. Âm Sâm thốt nhiên quay đầu lại nhìn gã che mặt thấp bé. Bạch U U và Dương Phát cũng đổ dồn hai mắt lại nhìn gã. Cả ba người đồng thanh cất tiếng hỏi: Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 01: Lá Thư Bí Mật Trang 10 - Các hạ là ai? Nguyên ba người nầy trước vẫn tưởng gã che mặt là Thiên Sơn Thần Hầu Lao Tất Hỷ không một chút nghi ngờ. Nhưng bây giờ Thiên Sơn Thần Hầu Lao Thất Hỷ nằm chết trong dãy hành lang tòa cổ thành thì ra gã che mặt lai ai chứ không phải Lao Tất Hỷ! Đến như Thiên Ngô lão nhân phái Thanh Thành, thì người cao hơn bẩy thước trông như một vị thiên thần. Đó là một điều ai cũng biết rồi. Dĩ nhiên người che mặt không thể là Thiên Ngô lão nhân được! Cuộc ước hội bí mật này thốt nhiên thêm ra một nhân vật thần bí không rõ lại lịch, khiến cho ba người kia không khỏi kinh hãi. Vì thế mà cả ba người đồng thanh quát hỏi gã che mặt là ai? Ba người vừa cất tiếng hỏi, gã che mặt lùi lại phía sau một bước. Âm Sâm vươn cánh tay cầm quạt ra vận đại lực âm nhu rất mạnh vung quạt lên nhằm điểm lẹ vào gã che mặt. Gã che mặt không lùi bước nữa, giơ tay ngang cây nến cầm trong tay ra để đỡ những đòn cay quạt của Âm Sâm điểm tới. Luồng nội lức rất mạnh từ cây quạt của Âm Sâm vung lên đánh chát một tiếng, cây đèn nến bị tắt phụt. Trong hành lang lại tối om! Âm Sâm la lên: - Đừng để gã chạy thoát! Tử Kim Thần Long tay cầm đao vung lên một cái chém ra phía trước. Nhưng y vừa ra chiêu bỗng nghe tiếng Bạch U U lớn tiếng quát: - Muốn chết đó chăng? Một luồng đại lực nhằm ngực Tử Kim Thần Long đánh tới. Dương Phát ngửi thấy mùi thơm khác lạ, bấy giờ mới biết là mình đã chém lầm Bạch U U, và nàng đã phóng độc chưởng ra. Dương Phát vội điểm đầu ngón chân xuống nhảy lùi về phía sau. Dương Phát tránh đòn, lùi lại đã đến bên cổng lớn tòa cổ thành. Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 01: Lá Thư Bí Mật Trang 11 Giữa lúc ấy, ánh chớp lóe lên một cái, y nhìn rõ bên cạnh mình đột nhiên thêm một người lạ xuất hiện. Dương Phát đột nhiên thấy bên mình thêm một người xuất hiện thì trong lòng kinh hãi vô cùng! Y rụt tay lại cầm đao quét ngang một cái. Dương Phát là chưởng môn phái Hoa Sơn, một phái võ nổi tiếng khắp thiên hạ về đạo pháp. Bất luận trường đao, đoản đao đều tinh thâm hơn đời. Y ra tay rất mau lẹ, nhưng vừa phát chiêu « Thuận thủy nhân tình » đà lưỡi đao đang đi lẹ, ánh chớp lóe lên một cái rồi tắt ngay, y chưa kịp nhìn rõ người đứng bên mình là ai. Dương Phát ra chiêu « Thuận thủy nhân tình » này, tay chỉ hơi co lại một chút, khuỷu tay cách cạnh sườn, mũi đao ở phía trước ngực lia đi. Thanh Tử Kim đao dài ba thước sáu tấc, há thành hình bán nguyệt. Địch nhân đứng bên cạnh trong vòng bốn thước khó lòng tránh khỏi. Đây là một tuyệt kỷ về đao pháp của phái Hoa Sơn chuyên để đánh những kẻ địch ở sát cạnh mình. Tuy Dương Phát lúc ra chiêu tấn công, tuyệt không phòng bị chi hết, song chiêu thức kín đáo không sở hở chút nào. Y vừa vung đao ra cảm thấy mũi đao có hơi bị rung lên, trong lòng không khỏi kinh nghi, vì như vậy tỏ ra đã quét trúng người bên mình, nhưng chỉ móc rách được quần áo đối phương là cùng. oOo Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung CHƯƠNG 02: NGƯỜI TRONG BÓNG TỐI oOo Lúc y khoa đao ra, đối phương vẫn còn đứng sửng. Xem thế đủ biết người này ứng biến mau lẹ kỳ dị! Dương Phát đánh một đòn chưa ăn thua gì, lại quét luôn ba đao nghe veo véo để che khắp thân mình. Vừa quét xong ba chiêu, thì một làn chớp lại lóe lên. Dương Phát, nhân cơ hội ánh chớp ngắn ngủi này, liếc mắt nhìn bốn mặt rất mau thì chỉ thấy phía trước mặt bọn Bạch U U, Âm Sâm và gã che mặt đang hỗn chiến, còn bên mình tuyệt không thấy bóng một người nào. Dương Phát trong lòng kinh nghi, thộn mặt ra tự hỏi: - Mình đã nhìn thấy rõ ràng có người, sao bây giờ lại chẳng thấy đâu? Chẳng lẽ mình mắt mờ ư? Ánh chớp chỉ lóe lên không đầy nháy mắt, rồi bầu trời lại tối đen như mực. Dương Phát tay cầm thanh Tử Kim đao, tiến lại phía trước mấy bước lớn tiếng gọi: - Ông bạn nào đó! Một mình ông bạn đấu với ba người thì thủ thắng làm sao được? Nên dừng tay thôi! Dương Phát vừa dứt lời, thốt nhiên phát giác ra phía sau mình có một luồng kình lực âm nhu tập kích, nhằm vào huyệt “đối mạch” ở sau lưng. Y liền lia thanh đao quét ngang để chống đỡ phía trước huyệt đạo cách chừng hai tấc. Dương Phát vừa đưa ngang lưỡi đao che sau lưng, bỗng nghe một tiếng choang vang lên. Một cây binh khí đã đụng vào thanh Tử Kinh đao và Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 02: Người Trong Bóng Tối Trang 13 chính là cây binh khí đã điểm tới sau lưng y. Trong dãy hành lang tối đen như mực, Dương Phát tuy không thể nhìn rõ sự vật trước mắt, nhưng y cũng nhận ra rằng thứ binh khí đụng vào thành Tử Kim đao chuyên dùng để điểm huyệt mà hiện giờ ngoài Âm Sâm ra không ai có thứ giới đó nữa. Dương Phát cho là chính Âm Sâm đã thừa cơ ám toán mình. Dương Phát nghĩ vậy, đùng đùng nổi giận quát mắng; - Quân giặc cướp hèn hạ! Mi định ám toán ta, tưởng ta không biết hay sao? Nói xong, y vung kim đao ra chiêu “Thanh phong trích nhị” nhằm đúng phương vị Âm sâm chém tới. Nhưng Dương Phát vừa ra đến lại nghe thấy tiếng Bạch U U thét lên lanh lảnh: - Người muốn chết đó chăng! Rồi chưởng phong nổi lên vù vù có lẫn một luồng hơi khác lạ bay đến! Dương Phát cả kinh, biết rằng nhát dao vừa rồi chẳng những không trúng Âm Sâm, mà lại chém về phía Bạch U U. Y vội nhảy lùi lại, lớn tiếng hô: - Chúng ta không nên động thủ nữa! Bỗng nghe Bạch U U lớn tiếng hỏi: - Người muốn không động thủ ư? Dương Phát phát giác ra có một luồng kình phongphongs thẳng tới trước mặt mình. Y biết rằng Bạch U U đã tấn công. Dương Phát vốn là người hồn hậu, nóng nảy. Lúc này y không nghĩ gì đến chuyện giải thích với Bạch U U về nhát đao vừa rồi không phải mình chủ tâm chém mụ. Y cũng quát lên một tiếng rồi múa tít thanh Tử Kim đao vừa thủ vừa công, hỗn chiến với Bạch U U. Cả hai người cùng ra chiêu cực kỳ mau lẹ. Mới trong nháy mắt. Dương phát đã phóng mười bảy chiêu. Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 02: Người Trong Bóng Tối Trang 14 Giữa lúc ấy, bất thình lình ngoài cổng thành nổi lên tiếng quát rất to. Tiếng quát vừa lọt vào tai Dương Phát, đã khiến y không tự chủ được nữa, dừng tay đao lại rồi lui về phía sau một bước. Y vẫn sợ Bạch U U thừa cơ đánh tới. Nhưng Bạch U U cũng đứng yên không động thủ nữa, tỏ ra chính mụ cũng bị tiếng quát phải dừng tay. Tiếp theo đó ánh lửa lập lòe bên cổng sắt, mọi người đột nhiên thấy sáng rực. Nhờ ánh lửa sáng, Dương Phát thấy Bạch U U đứng trước mặt mình chỉ cách chừng ba bốn thước, thì trong lòng không khỏi kinh hãi vội lùi lại ba bốn thước nữa. Bách U U cũng thấy Dương Phát đứng cách mình rất gần vội lùi lại, thành ra cả hai bên cùng lùi xa nhau, rồi quay ra cổng nhìn. Người đứng ở ngoài cổng mặc áo bào xanh, mình cao hơn bẩy thước, đã vào hạng đứng tuổi. Lão đứng bên cổng tướng mạo đường đường oai phong lẫm liệt. Trong tay lão cầm bó đuốc, hai mắt sáng như chớp, loang loáng đảo nhìn bốn phía. Lão thấy Dương Phát cùng Bạch U U nhìn mình chòng chọc, liền cười hỏi: - Hai vị đến sớm nhỉ? Bạch U U thấy trước người đứng bên cổng nào phải ai xa lạ, chính là Thiên Ngô lão nhân, một tay nổi tiếng về kiếm thuật bậc nhất thiên hạ là chưởng môn phải Thanh Thành, một phái đứng đầu các phái kiếm lớn trong giang hồ. Dương Phát vừa thấy Thiên Ngô lão nhân, rất lấy làm kỳ. Một người có địa vị chí tôn trong võ lâm, lại võ công cao cường như lão mà cũng y theo lời mời trong một bức thư vu vơ chẳng biết ai là chủ nó mà cũng thân hành đến đây? Bạch U U lại trong lòng ngấm ngầm kinh hãi. Ta nên biết rằng Thiên Ngô lão nhân ghét cay ghét đắng phường hung dữ như kẻ thù, mà tính lão lại nóng như lửa. Nguyên Bạch U U đã là người bất nhân, lòng dạ lại thâm độc, dám làm bất cứ việc tàn ác gì. Thiên Ngô lão nhân cùng mụ hai người xung khắc Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 02: Người Trong Bóng Tối Trang 15 nhau khác nào nước lửa. Bạch U U mới đây lại giết hai gã đệ tử tam đại phái Thanh Thành. Nhưng phái này cũng chỉ đồn đại ra ngoài hai tên đệ tử đó vì ham mê nữ sắc mà chui đầu vào cạm bẫy, tuyệt không tìm đến Bạch U U để trả thù. Song hai bên không thể nào bỏ hết được mối thù sâu cay này. Lúc Bạch U U tới đây, dĩ nhiên mụ cũng biết chắc chắn Thiên Ngô lão nhân cũng được thư mời đến. Nhưng mụ tưởng lão có địa vị cao cả trong võ lâm chẳng chịu đến. Thế mà bây giờ mụ lại gặp lão ở đây thật là một chuyện bất ngờ. Bạch U U miễn cưỡng đáp lão qua loa một câu cho xuôi chuyện rồi không tự chủ được, lùi lại phía sau. Thiên Ngô lão nhân thấy mụ lùi lại một bước, lão cũng tiến thêm một bước. Bạch U U thấy Thiên Ngô lão nhân tiến lên, mụ đâm ra có tật giật mình, lùi thêm bước nữa. Thiên Ngô lão nhân cũng tiến một bước. Hai bên kẻ lùi người tiến. Mới trong khoảnh khắc, đều đã chuyển động đến bảy tám bước. Bạch U U thấy Thiên Ngô lão nhân chẳng chịu buông tha mình thì không khỏi ngấm ngầm kinh hãi trong lòng. Mụ cứ nghếch mắt lên lùi hoài, không để ý nhìn xuống đất. Mụ lùi lại được tám bước, đột nhiên chân dẫm phải một vật nhũn nhũn, người mụ loạng choạng xuýt ngã lăn ra. May mà mụ có bản lãnh cao cường, chân tay linh hoạt, dí đầu ngón chân xuống cho người xiêu về phía sau rồi băng mình nhảy ra xa đến sáu bảy thước. Lúc người mụ còn lơ lửng trên không đã đưa mắt nhìn rõ vật mà mụ vừa vấp phải, thì ra là một người nằm phục xuống. Bạch U U tưởng thầm trong bụng đó chắc là thi thể Thiên Sơn Thần Hầu Lao Tất Hỷ. Nhưng người nằm đó thốt nhiên rên lên một tiếng. Bạch U U cả kinh định thần nhìn mới biết rõ người nằm đó không phải Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 02: Người Trong Bóng Tối Trang 16 là Lão Tất Hỷ mà lại là Âm Sâm, giáo chủ phái Thiên Thần ở Võ Di. Lúc này, rõ ràng Âm Sâm đã bị thương nặng mới nằm lăn dưới đất không nhúc nhích được. Còn thi thể Lao Tất Hỷ thì đã biến đâu mất. Cả gã che mặt cũng biến luôn. Bạch U U không hiểu tại sao Âm Sâm, một tay võ công cao cường đến thế, lại bị trọng thương một cách bất ngờ và trong một thời gian rất ngắn, đến nỗi phải lăn quay ra, không dậy được? Mụ không kịp tra cứu về điểm này, lại hốt hoảng ngoảnh nhìn Thiên Ngô lão nhân. Bạch U U thấy Thiên Ngô lão nhân mắt như điện chớp đảo nhìn bốn mặt và vẫn chú ý đến mụ. Vẻ mặt lão cực kỳ nghiêm nghị, dường như trong thấy một nữ ma đầu số nhất số nhị trong các tà phái. Mụ sợ run lên, hẵng giọng hỏi cho có chuyện: - Thiên Ngô lão nhân cũng đến đây à? Thiên Ngô lão nhân cười lạt hỏi lại: - Ai là chủ nhân? Chẳng lẽ bây giờ còn chưa xuất hiện? Dương Phát mau miệng đáp ngay: - Có lẽ chúng ta bị họ diễu cợt rồi! Thiên Ngô lão nhân lạng người đi một bước, thuận tay phóng chưởng ra đánh vào một cánh cổng lớn đến “binh” một tiếng. Cánh cổng vớ ra một mảng lớn và dài. Thiên Ngô lão nhân cầm chập cả vào bó đuốc cho cháy to lên. Trong dãy hành lang bây giờ đã sáng hơn trước rất nhiều. Lúc này Âm Sâm đã cử động được và ngồi dậy. Mặt lợt lạt. Y không nói câu gì, đứng dậy rồi đi luôn ra phía trước. Ngoài trời trận mưa lúc nào trước đã ngớt được một chút, bây giờ lại mưa to hơn. Âm Sâm ra đến ngoài cổng dừng lại một chút, rồi không do dự gì nữa, đội mưa ra đi. Bạch U U giật giọng hỏi: - Âm giáo chủ! Giáo chủ có cần tại hạ giúp đỡ một tay không? Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 02: Người Trong Bóng Tối Trang 17 Mụ không chờ Âm Sâm trả lời, vừa nói vừa bước đi luôn. Bách U U đâu có phải tốt bụng muốn giúp đỡ Âm Sâm. Vì mụ thấy Thiên Ngô lão nhân có mặt tại đây, không dám ở lại lâu nữa, nên kiếm cớ để lảng đi nơi khác. Bạch U U ra khỏi cổng rồi, trời mưa như trút nước xuống đầu, toàn thân đẫm nước. Mụ không thấy Thiên Ngô lão nhân đuổi theo đã hơi yên dạ, thở phào một cái rồi không chạy nữa. Mụ lạng người đi một cái, đến ẩn vào sau một tảng đá lớn. Khi mụ nấp vào sau lưng tảng đá rồi, những người trở vào trong cửa thành không nhìn thấy mụ. Nhưng mụ lại không tránh được trời mưa tầm tã. Chớp mắt người mụ ướt như chuột, mụ phải luôn luôn chuyển vận chân khí chống đỡ cho khỏi rét lạnh. Nhưng mưa mỗi lúc một to hơn, toàn thân mụ bốc lên một làn hơi trắng, người mụ không chịu đựng được nữa, rét run lên. Bạch U U ra ngoài tòa cổ thành rồi. Thiên Ngô lão nhân quay lại hỏi Dương Phát: - Dương bằng hữu! Ông bạn đến đây bao lâu rồi? Tử Kim thần đao Dương Phát đáp: - Tại hạ đến trước tiên. Thiên Ngô lão nhân ngước mắt trông lên thì trong tòa cổ thành này có một cầu thang vòng vào để lên gác. Cây đuốc trong tay lão cháy bừng bừng, nhưng tòa nhà vừa cao vừa tối om, ánh lửa không chiếu lên từng trên được. Thiên Ngô lão nhân đứng nhìn lên một lúc, rồi nhíu cặp lông mày hỏi: - Trong thành này không có người ư? Dương Phát đáp: - Lúc tại hạ mới đến, đã đi xem hết cả từng trên từng dưới một lượt, chỉ thấy hàng ngàn con dơi bay vụt ra, chứ tuyệt không thấy một bóng người. Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 02: Người Trong Bóng Tối Trang 18 Thiên Ngô lão nhân: - Các hạ liệu có đoán được người gởi thư cho bọn ta là ai không? Thiên Ngô lão nhân vẻ mặt nghiêm nghị ngẫm nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu. Dương Phát lại nói: - Theo ý tại hạ thì đây chắc là một vì nào muốn diễu cợt chúng ta để cười chơi... Y nói đến đây rồi dừng lại, vì chớt nhớ đến cái chết của Lôi Đại Khuê cùng Lao Tất Hỷ, đồng thời liên tưởng đến chuyện Âm Sâm sau khi bị thương không nói gì bỏ đi luôn. Cả gã che mặt hình thù như con khỉ cũng biến mất, thì quyết nhiên không phải chuyện đùa. Y nghĩ vậy nên không nói gì nữa. Thiên Ngô lão nhân trầm giọng nói: - Dương bằng hữu đã coi hết lượt rồi, nếu trong tòa cổ thành nầy tuyệt không một bóng người thì nơi đây chẳng phát đất lành. Lão phu khuyên ông bạn nên dời khỏi tòa cổ thành này ngay là hơn. Nguyên Dương Phát đã có ý bỏ đi từ trước, nhưng sau nầy vì xảy chuyển lôi thôi, mới ở lại đến bây giờ. Y nghe lời Thiên Ngô lão nhân, trong lòng không khỏi nao núng, vì y biết Thiên Ngô lão nhân đã nói thế tất có nguyên nhân chứ chẳng không. Nghĩ vây, Dương Phát đáp ngay: - Các hạ nói phải lắm. “Tách” một cái, Dương Phát tra đao vào vỏ rồi rảo bước chạy mau ra ngoài cổng thành. Thiên Ngô lão nhân cũng buông tay, bó đuốc trong tay lão rớt xuống đất. Lão cũng chạy như tên ra ngoài thành. Nắm đuốc rơi xuống đất vẫn còn cháy được một lúc. Nhưng chẳng bao lâu một cơn gió từ ngoài cổng thổi mạnh vào làm cho ngọn lửa tắt phụt. Trong tòa cổ thành lại tối om. Bất thình lình lại có tiếng người vọng xuống. Người này vừa nói vừa Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 02: Người Trong Bóng Tối Trang 19 thở hổn hển, rõ ràng y đã bị thương rất trầm trọng và nghe thanh âm không phải là người trong bọn vừa rồi. Người đó hỏi: - Bọn họ... đi hết rồi ư? Bỗng có tiếng một thanh niên khác đáp: - Đi hết rồi. Thanh âm kia thều thào nói: - Ông bạn... đi về phía trước... qua một khúc quanh, mở hai cánh cửa ra... rồi đưa ta vào trong đó! Tiếng thanh niên ngần ngừ một chút rồi nói: - Tối mù mịt thế này, tại hạ chẳng nhìn rõ gì hết. Hãy bật lửa lên đã! Thanh âm phều phào nói: - Không cần! ... Ta nhìn trong bóng tối cũng rõ... Để ta chỉ điểm cho. Gã thanh niên không nói nữa. Tiếp theo mấy tiếng chân người lật đật bước đi rồi có tiếng kẹt cửa. Cánh cửa mở xong lại đóng vào. Một ngọn lửa lóe lên chiếu qua khe cửa, ánh ra ngoài. Phía trong cánh cửa này là một gian phòng nhỏ, rộng chừng hơn một trượng. Cát bụi ngập đến mắt cá. Trong phòng không có một thứ gì. Dưới ánh lửa, chỉ trông thấy rõ hai người. Một người trẻ tuổi mình vận võ trang toàn thân ướt như chuột. Sau lưng chàng về bên phải, vạt áo bị rách một vệt dài, hở cả da thịt ra và hãy còn dính máu. Một người nữa ngồi phệt xuống đất đầy cát bụi, tướng mạo giống như con khỉ. Sắc mặt lợt lạt trông gớm khiếp hơn cả một xác chết. Khóe miêng hãy còn ứa máu, không ngớt thở lên hồng hộc. Người này rõ ràng là Thiên Sơn Thần Hâu Lao Tất Hỷ, một quái hiệp võ lâm vừa nằm Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung Chương 02: Người Trong Bóng Tối Trang 20 còng queo ở dưới hành lang mà Âm Sâm cùng Bạch U U tưởng hắn đã chết rồi, nhưng thật ra hắn chưa chết. Chàng tuổi trẻ tay cầm bó đuốc gần cháy hết soi khắp chung quanh một lượt nhưng không tìm thấy vật gì để đốt thêm. Gã cúi xuống hỏi: - Lao đại hiệp! Đại hiệp thấy trong mình thế nào? Mặt mũi Lao Tất Hỷ da thịt co rúm lại, lên giọng rất quái dị hỏi: - Vừa rồi ông bạn thấy gì không? Gã thanh niên nghe Lao Tất hỷ hỏi vậy, lông tóc dựng cả lên hỏi lại: - Tại hạ có thấy gì đâu? Lao Tất hỷ vẫn thở hổn hển đáp: - Vừa rồi... có một người ... đứng bên Dương Phát ấy mà!... Gã thanh niên thộn mặt ra nói: - Lao đại hiệp! Tại hạ có thấy ai đâu? Chính gã thanh niên này lúc trước đã bị Dương Phát phóng đao chém rất lẹ. Gã nói tiếp: - Lúc Dương Phát ra chiêu, nếu tại hạ không tránh kịp thì đã mất mạng với y rồi... Lao Tất Hỷ nói: - Không! Không phải! Người đứng sau ông bạn kia! Gã thanh niên nhớ lúc gã vội xoay người lại chẳng thấy một ai, liền hỏi ngay: - Tại hạ không trông thấy. Người đó là ai vậy? Lao Tất Hỷ miệng há hốc ra. Nhưng khớp xương trong toàn thân kêu lắc rắc, không thốt ra lời nữa. oOo Bẻ Kiếm Bên Trời Giả Kim Dung
- Xem thêm -