Tài liệu Bàn long - ngã cật tây hồng thị

  • Số trang: 563 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 139 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

Bàn Long - Ngã Cật Tây Hồng Thị
Ngã Cật Tây Hồng Thị Bàn Long Ngã Cật Tây Hồng Thị Bàn Long Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Đôi lời của dịch giả: QUYỂN I : BÀN LONG CHI GIỚI - Chƣơng 1 Chƣơng 2 Chƣơng 3 Chƣơng 4 Chƣơng 5 Chƣơng 6 Chƣơng 7 Chƣơng 8 Chƣơng 9 Chƣơng 10 Chƣơng 11 Chƣơng 12 Chƣơng 13 Chƣơng 14 & 15 Chƣơng 16 & 17 Chƣơng 18 & 19 Chƣơng 20 & 21 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Ngã Cật Tây Hồng Thị Bàn Long Chƣơng 22 & 23 QUYỂN II : TRƢỞNG THÀNH Chƣơng 1 : Ma thú “Ảnh Thử” Chƣơng 2 & 3 Chƣơng 4 Chƣơng 5 Chƣơng 6 Chƣơng 7 Chƣơng 8 & 9 Chƣơng 10 & 11 Chƣơng 12 Chƣơng 13 Chƣơng 14 & 15 Chƣơng 16 Chƣơng 17 & 18 Chƣơng 19 & 20 Chƣơng 21 & 22 Chƣơng 23 Chƣơng 24 Chƣơng 25 QUYỂN III: MA THÚ SƠN MẠCH Chƣơng 1 & 2 Chƣơng 3 Chƣơng 4 & 5 Chƣơng 6 Chƣơng 7 & 8 Chƣơng 9 & 10 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Ngã Cật Tây Hồng Thị Bàn Long Chƣơng 11 & 12 Chƣơng 13 & 14 Chƣơng 15 & 16 Chƣơng 17 & 18 Chƣơng 19 & 20 Chƣơng 21 & 22 Chƣơng 23 & 24 Chƣơng 25 & 26 QUYỂN IV : ĐỒ PHIẾN CHƢƠNG TIẾT Chƣơng 1 Chƣơng 3 & 4 Chƣơng 5 & 6 Chƣơng 7 & 8 Chƣơng 9 & 10 Chƣơng 11 & 12 Chƣơng 13 & 14 Chƣơng 15 & 16 Chƣơng 17 & 18 Chƣơng 19 & 20 Chƣơng 21 QUYỂN V : THẦN KIẾM TỬ HUYẾT Chƣơng 1 & 2 Chƣơng 3 & 4 Chƣơng 5 & 6 Chƣơng 7 & 8 Chƣơng 9 & 10 Chƣơng 11 & 12 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Ngã Cật Tây Hồng Thị Bàn Long Chƣơng 13 & 14 Chƣơng 15 & 16 Chƣơng 17 Quyển VI: Phục Cừu Chƣơng 1 & 2 Chƣơng 3 & 4 Chƣơng 5 & 6 Chƣơng 7 & 8 Chƣơng 9 & 10 Chƣơng 11 & 12 Chƣơng 13 & 14 Chƣơng 15 & 16 Ngã Cật Tây Hồng Thị Bàn Long Đôi lời của dịch giả: Chiều nay đƣợc nghỉ học, dạo quanh phố phƣờng, dạo qua thị trƣờng thấy bộ này đƣợc quảng cáo là hiện đang đứng thứ 2 tại Bạch Mã Thƣ Viện, chỉ sau mỗi Thần Mộ, lại cùng một tác giả với Tinh Thần Biến, do đó hứa hẹn sẽ rất hấp dẫn: + Thứ nhất, các fan đông đảo của Tinh Thần Biến đều có thể chờ đợi Bàn Long sẽ là một siêu phẩm thậm chí còn xuất sắc hơn TTB, bởi không nhƣ TTB chỉ đơn thuần là các diễn biến tranh đấu, Bàn Long đã có những nét tình cảm lãng mạn mang hơi hƣớng của Tru Tiên. + Thứ hai là dựa vào uy tín của Bạch Mã Thƣ Viện, có thể thấy sức hút của Bàn Long với các fan kiếm hiệp lớn nhƣ thế nào. Do trình độ có hạn nên trong quá trình làm việc không thể tránh đƣợc những thiếu sót, có gì mong Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Ngã Cật Tây Hồng Thị Bàn Long đƣợc cả nhà cùng góp ý. Chúc cả nhà có những giây phút vui vẻ với Bàn Long. giangjc Ngã Cật Tây Hồng Thị Bàn Long Dịch giả: giangjc QUYỂN I : BÀN LONG CHI GIỚI - Chƣơng 1 Tiểu trấn đích tào thần Ô Sơn trấn, thuộc Phân Lai vƣơng quốc, nằm ở phía tây đệ nhất sơn mạch của Ngọc Lan đại lục – „Ma Thú sơn mạch‟ – vốn là một tiểu trấn nhỏ không có vẻ gì đặc biệt. Khi những tia sáng mặt trời đầu tiên mới bắt đầu ló dạng, khi mà toàn bộ tiểu trấn vẫn còn chìm đắm trong làn khí lạnh của buổi ban mai, tất cả cƣ dân trong vùng dƣờng nhƣ đều đã bắt tay vào công việc của mình, ngay cả những đứa trẻ mới chỉ 6, 7 tuổi cũng không phải là ngoại lệ, cũng đã rời khỏi giƣờng để bắt đầu những bài tập rèn luyện thân thể buổi sáng. Trên một mô đất phía đông của Ô Sơn trấn, những ánh nắng rạng rỡ ấm áp của tào thần đang len lỏi chiếu sáng khoảng đất trống ở phía bên một cây đại thụ, in dấu từng chuổi quang điểm lan tỏa trên mặt đất. Chỉ thấy một đại quân toàn là trẻ nhỏ ƣớc chừng vào khoảng 100 – 200 đứa. Đám quân trẻ con này phân thành 3 đoàn đội, mỗi một đoàn đội đều sắp thành hàng ngũ, lũ trẻ lẳng lặng đứng trên mô đất, sắc thái nghiêm túc hiện rõ trên từng nét mặt. Trấn vị trí phía bắc của đám quân này là một đoàn đội bao gồm những đứa trẻ đại khái khoảng từ 6 – 8 tuổi, giữa trung gian là một đoàn đội cũng không cách biệt lắm, từ 9 – 12 tuổi. Phía nam còn lại là một đám thiếu niên tuổi từ 13 – 16. Đứng phía trƣớc đại quân hài tử là 3 gã trung niên nhân cao lớn, cả 3 đều vận áo ngắn ngang lƣng và quần dài may bằng vải bố. “Muốn trở thành một chiến sĩ vĩ đại thì ngay từ nhỏ đã cần phải khắc khổ rèn luyện.” Vị trung niên nhân đứng đầu hai tay chắp sau lƣng, ngẩng cao đầu lạnh lùng cất tiếng. Khi ánh mắt lăng lệ ấy quét Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Bàn Long Ngã Cật Tây Hồng Thị qua đoàn đội đứng phía bắc, đám quân 6, 7 tuổi đó đều mím chặt môi, những con ngƣơi đen láy nhƣ dán chặt lấy vị trung niên nhân này, tuyệt đối không có một âm thanh nào phát ra. Vị trung niên nhân đứng đầu này tên là Hi Nhĩ Mạn, là đội trƣởng đội hộ vệ của gia tộc Ba Lỗ Khắc tại Ô Sơn trấn. “Các ngƣơi đều là thƣờng nhân, không thể giống nhƣ những quý tộc có đấu khí mật điển vô cùng lợi hại để tu luyện, muốn vƣợt lên, để sau này không bị ngƣời khác xem thƣờng, các ngƣơi phải tuân theo phƣơng pháp rèn luyện cổ điển nhất, đơn giản nhất, phổ biến nhất mà rèn luyện thân thể, đả thông khí lực, đã rõ chƣa?!” Hi Nhĩ Mạn đƣa ánh mắt hƣớng về phía đám quân hài tử này. “Rõ!” Đám quân thiếu niên cùng đồng thanh hô vang hƣởng ứng. “Tốt lắm.” Hi Nhĩ Mạn hài lòng gật gật đầu. Đám trẻ 6, 7 tuổi trong mắt đều lộ ra thần thái mơ mơ hồ hồ, trong khi đám thiếu niên hơn 10 tuổi thì ánh mắt toát lên vẻ kiên nghị bởi chúng đều hiểu rõ hàm nghĩa trong lời nói của Hi Nhĩ Mạn. Cơ hồ mỗi một nam tử tại Ngọc Lan đại lục đều xem trọng việc rèn luyện từ nhỏ, nếu ai không khắc khổ huấn luyện ắt tƣơng lai sẽ bị kẻ khác xem thƣờng. Đại biểu cho địa vị của nam nhân chính là thực lực và tiền bạc. Một nam nhân mà không có thực lực thì ngay đến nữ nhân cũng tỏ ra coi thƣờng. Muốn phụ mẫu có thể đƣợc tự hào, muốn đƣợc nữ hài sùng bái, muốn có một tƣơng lai tƣơi sáng thì nhất định phải trở thành một chiến sĩ vĩ đại. Bọn họ đều là bình dân, không thể có khả năng tu luyện từ những đấu khí mật điển trân quý. Bọn họ chỉ có một phƣơng pháp duy nhất chính là rèn luyện thân thể từ nhỏ, đả thông khí lực. Khắc khổ! Cố gắng! So với cám đám quý tộc kia thì càng phải hao phí tinh lực hơn nữa, càng phải bỏ ra tâm huyết và nỗ lực nhiều hơn nữa. “Sáng sớm, lúc mặt trời nhô cao, vạn vật sinh sôi nảy nở, chính là thời khắc để hấp thụ tinh hoa thiên địa, nâng cao tiềm lực thân thể của chúng ta một cách tốt nhất. Vẫn nhƣ cũ, hai chân cách nhau một khoảng bằng vai, đầu gối hơi chùng xuống một chút, hai tay thu về ngang hông, thành “Uẩn Khí Thức‟, với uẩn khí thức thì quan trọng nhất là phải tập trung sự chú ý, giữ cho lòng bình tĩnh, hít thở thật tự nhiên.” Hi Nhĩ Mạn dõng dạc hƣớng dẫn. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Bàn Long Ngã Cật Tây Hồng Thị Uẩn khí thức là biện pháp rèn luyện thân thể đơn giản nhất đồng thời cũng hữu hiệu một cách phi thƣờng. Đây chính là kinh nghiệm đƣợc tích lũy từ các bậc tiền bối từ hàng ngàn, hàng vạn năm qua. Tức thì, 100, 200 đứa trẻ đều thực hiện theo tƣ thế yêu cầu của „Uẩn Khí Thức‟. “Nhớ kỹ, phải tập trung sự chú ý, giữ cho lòng bình tĩnh, hít thở tự nhiên.” Hi Nhĩ Mạn đi giữa đám thiếu niên, cao giọng hô vang. Liếc mắt nhìn xuống một cái, rất rõ ràng, đoàn đội thiếu niên hơn mƣời tuổi ở bên cạnh tất cả đều ngƣng thần tĩnh khí, hít thở tự nhiên, đồng thời cả đám đều đạt đƣợc đến “Thâm, Bình, Ổn”, hiển nhiên là đối với Uẩn Khí Thức đều đã đạt đƣợc một chút thành tựu. Bất quá khi nhìn sang bên đám hài tử 6, 7 tuổi, trình độ giữa hai bên đã có sự bất đồng. hai chân chùng chùng mở mở, chẳng có lấy một chút khí lực, một điều không ổn. Hi Nhĩ Mạn quay sang phía hai vị trung niên nhân đứng bên ngoài nói: “Các ngƣời phân nhau ra phụ trách hai đoàn đội phía nam và ở giữa, ta sẽ quản lý đám tiểu hài tử này.” “Vâng, thƣa đội trƣởng.” Hai gã trung niên nhân tức thì tuân lệnh. Sau đó hai ngƣời phân nhau ra cẩn thận quan sát hai đoàn đội phía nam và ở giữa, thi thoảng lại đá vào chân một vài ngƣời trong đám thiếu niên này, để xem tƣ thế đứng của chúng đã ổn hay chƣa. Còn lại Hi Nhĩ Mạn hƣớc về phía đám hài đồng 6, 7 tuổi kia bƣớc tới. Đám hài đồng này lập tức nhao nhao lên. “Không hay rồi, đại ma đầu đến.” Một đứa nhóc mắt to, tên là „Cáp Đức Lợi‟ với mái tóc vàng khẽ nói. Hi Nhĩ Mạn bƣớc vào giữa đám hài đồng này, nhìn lũ trẻ, mặc dù trên nét mặt có phần lạnh lùng nhƣng trong lòng lại không ngừng cảm thán: “Những đứa nhóc này thực sự còn quá nhỏ, vô luận là thể năng hay tâm trí còn rất lâu nữa mới phát triển đầy đủ, đối với bọn chúng thì cũng không thể yêu cầu quá cao đƣợc. Bất quá, muốn rèn luyện thân thể, thì bồi dƣỡng từ nhỏ là tốt nhất, từ nhỏ đã chú tâm rèn luyện, tƣơng lai trên chiến trƣờng cơ hội sống sót mới có thể cao đƣợc.” Mà dạy tiểu hài tử thì… dụ dỗ bọn chúng, hấp dẫn bọn chúng chính là phƣơng pháp hữu hiệu nhất. Nếu cƣỡng bách thì chỉ sinh ra phản tác dụng mà thôi. “Mọi ngƣời làm tốt lắm.” Hi Nhĩ Mạn hừ lạnh một tiếng. Nhất thời cả đám hài tử đều ƣỡn ngực lên, nhìn thẳng về phía trƣớc. Hi Nhĩ Mạn khóe miệng khẽ thoáng nét cƣời, sau đó bƣớc ra đằng trƣớc, cởi chiếc áo trên ngƣời ra, từng tuyến cơ thịt trên thân đều khiến cho lũ trẻ phải mở to cả hai mắt. Ngay cả lũ thanh niên ở giữa và ở phía nam cũng đều lộ ra vẻ hâm mộ bắp thịt trên cơ thể Hi Nhĩ Mạn. Ngoại trừ một cơ thể gần nhƣ là hoàn mĩ đó, nửa thân trần phía trên của Hi Nhĩ Mạn cũng có những vết đao, vết kiếm. Các loại vết thƣơng loại nào cũng có. Ánh mắt của lũ trẻ nhƣ phát ra ánh sáng khi Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Bàn Long Ngã Cật Tây Hồng Thị nhìn thấy những vết thƣơng này. Vết đao, vết kiếm. Đây chính là huân chƣơng của nam nhân! Bọn chúng tận đáy lòng đối với Hi Nhĩ Mạn đều là vô cùng sùng bái. Hi Nhĩ Mạn, một vị lục cấp chiến sĩ vĩ đại, một dũng sĩ từ trong sinh tử tôi luyện mà thành, mặc dù giữa đại thành thị cũng chỉ là một nhân vật bình thƣờng, nhƣng tại Ô Sơn trấn thì lại là một đại nhân vật đƣợc ngƣời ngƣời kính ngƣỡng. Hi Nhĩ Mạn nhìn thấy những ánh mắt nóng bỏng của lũ trẻ, trên khóe miệng không khỏi nở một nụ cƣời. Hắn chính là muốn tạo ra sự sùng bái, tạo ra khát vọng từ phía lũ trẻ này. Có nhƣ vậy, chúng sẽ càng khắc khổ tập luyện, càng có thêm động lực để phấn đấu! “Tăng thêm chút lửa nữa.” Hi Nhĩ Mạn trong lòng cƣời thầm, sau đó bƣớc đến một tảng đá lớn phía đằng trƣớc, tảng đá này ƣớc chừng khoảng ba bốn trăm cân. Hi Nhĩ Mạn đƣa một tay nắm lấy tảng đá, sau đó vô cùng dễ dàng nâng lên, một tảng đá ba bốn trăm cân vậy mà trong tay Hi Nhĩ Mạn lại chẳng khác gì một thanh gỗ, khiến tất cả lũ trẻ đều phải trợn mắt, há hốc mồm miệng. “Chƣa nhằm nhò gì, trải qua một thời gian huấn luyện, các ngƣơi đều có thể làm thế với những tảng đá lớn hơn một chút nữa.” Hi Nhĩ Mạn tiện tay ném tảng đá, tảng đá liền bay xa hơn mƣời thƣớc. “Bồng!” Nặng nề rơi xuống bên cạnh một gốc cây đại thụ. Mặt đất rung lên ầm ầm. Hi Nhĩ Mạn lập tức đi về phía đám loạn thạch ở đằng trƣớc. “Hô!” Hi Nhĩ Mạn hít sâu một hơi, toàn cơ thể hiển nhiên bộc lộ ra những nét nổi bật nhất, Hi Nhĩ Mạn một quyền trực tiếp hƣớng đến một khối đá xanh trong đó, nắm đấm xuyên phá không khí, tiếng rít bén nhọn vang lên bên cạnh khiến lũ trẻ không khỏi trố hết cả hai mắt, chỉ thấy nắm đấm của Hi Nhĩ Mạn mạnh mẽ nện thẳng lên trên tảng đá xanh. “Bồng!” Nắm tay giáng thật mạnh xuống tảng đá, khiến tim lũ trẻ chực nhƣ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đó quả nhiên là một tảng đá vô cùng cứng rắn. Chỉ thấy tảng đá chấn động, sau đó liền xuất hiện 7, 8 vết nứt. Cuối cùng “Bồng!” một tiếng tứ phân ngũ liệt, trong khi nắm đấm của Hi Nhĩ Mạn thì đến một vết thƣơng cũng chẳng có. “Đội trƣởng thật là lợi hại a!” Một trong hai trung niên nhân là La Thụy cƣời nói, đồng thời bƣớc về phía Hi Nhĩ Mạn. Trung niên nhân còn lại có tên gọi „La Kiệt‟ từ phía ngoài cũng đã đi tới. Trong lúc đám hài tử rèn luyện „Uẩn Khí Thức‟ thì đó chính là lúc ba vị chỉ đạo giả này có thời gian để có thể nói chuyện phiếm hoặc chú ý một chút tới những đứa trẻ không có tựu thành. Hi Nhĩ Mạn cƣời cƣời lắc đầu: “Chƣa đâu! Năm đó ta trong khi đang còn trong quân đội, mỗi ngày Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Bàn Long Ngã Cật Tây Hồng Thị đều là liều mạng để rèn luyện, trên chiến trƣờng chém giết lúc nào cũng tràn ngập huyết tinh, nhƣ hiện tại, mỗi ngày cùng lắm cũng chỉ là giãn gân giãn cốt mà thôi, không có đƣợc cái sự kích thích sung mãn nhƣ năm đó.” Toàn bộ lũ trẻ đều sùng bái nhìn về phía Hi Nhĩ Mạn. Tảng đá đó lớn nhƣ vậy, vậy mà chỉ một nắm đấm đã bị nát bấy. Đây là loại thực lực gì? Cả một tảng đá ba bốn trăm cân cũng tùy ý ném đi. Đó là loại khí lực gì vậy? Hi Nhĩ Mạn quay đầu lại nhìn ánh mắt của lũ trẻ, tận đáy lòng vô cùng đắc ý với phản ứng từ phía lũ trẻ. “Các ngƣơi hãy nhớ cho kỹ, cho dù không dựa vào đấu khí, đơn thuần chỉ là rèn luyện thân thể đến cực hạn, lý luận trên cũng đã có thể trở thành lục cấp chiến sĩ rồi! Mà một gã lục cấp chiến sĩ khi gia nhập quân đội cũng có thể dễ dàng trở thành trung cấp quan quân, có thể dễ dàng thu đƣợc phƣơng pháp tu luyện đấu khí của quân đội. Cho dù không thể trở thành lục cấp chiến sĩ, chỉ cần trở thành chiến sĩ cấp một thông thƣờng thôi là đã có đủ tƣ cách để gia nhập quân đội. Nhớ kỹ, một ngƣời mà ngay cả chiến sĩ cấp một cũng không thể đạt đến thì hắn không phải là nam nhân.” Hi Nhĩ Mạn khuôn mặt lãnh lệ. “Là nam nhân thì phải ƣỡn ngực hiên ngang, sẵn sàng nghênh tiếp mọi lời khiêu chiến, không đƣợc sợ hãi.” Nghe xong câu nói này, lũ trẻ 6, 7 tuổi trên mặt không khỏi hiện ra nét cƣời, chỉ là cố nín nhịn không cƣời mà thôi. Đây vốn là câu nói thƣờng trực trên miệng của Hi Nhĩ Mạn, cũng là câu nói duy nhất mà Hi Nhĩ Mạn thƣờng xuyên dạy cho bọn trẻ. “Các ngƣơi tất cả hãy dừng lại. Nhìn sang phía các ca ca bên phía nam xem họ đứng nhƣ thế nào?” Hi Nhĩ Mạn trách mắng. Đám hài đồng 6, 7 tuổi này lập tức cố gắng đứng cho thật vững. Chỉ một lát sau, bọn chúng lung lay vẫn hoàn lung lay, vốn dĩ những đứa trẻ đều cảm thấy chân chúng vô cùng mỏi, chỉ là cố gắng cắn răng kiên trì mà thôi. Kiên trì không đƣợc bao lâu, cả đám đều lăn ra ngồi bệt trên mặt đất. Hi Nhĩ Mạn khuôn mặt lại trở nên lãnh khốc nhƣ trƣớc, chỉ là từ đáy lòng hắn đang âm thầm gật đầu. Biểu hiện của lũ trẻ mới chỉ có 6, 7 tuổi này thật sự khiến hắn vô cùng hài lòng. Quá không đƣợc bao lâu, đám trẻ 10 tuổi ở trung tâm cũng không thể chịu đựng nổi, ngồi lăn cả ra đất. “Các ngƣơi kiên trì đƣợc bao lâu thì kiên trì, ta cũng sẽ không khó tính yêu cầu các ngƣơi, chỉ là nếu sau này các ngƣơi không bằng ngƣời ta thì các ngƣơi cũng chỉ có thể tự trách mình.” Hi Nhĩ Mạn lạnh lùng nói. “Ô?” La Thụy đột nhiên kinh dị nhìn về phía đoàn đội bên phía bắc. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Bàn Long Ngã Cật Tây Hồng Thị Lúc này trung ƣơng đoàn đội 10 tuổi tả hữu hai bên bọn nhỏ cũng không ít đứa không chịu nổi mà ngồi bệt ra đất, vậy mà đoàn đội bên phía bắc vẫn còn có một đứa nhỏ 6 tuổi vẫn còn kiên trì. “Lâm Lôi hôm nay là buổi đầu tiên đến rèn luyện, không ngờ lại lợi hại nhƣ vậy!” La Thụy kinh ngạc nói, bên cạnh La Kiệt, Hi Nhĩ Mạn cũng đều đang chú ý tới. Hi Nhĩ Mạn hƣớng ánh nhìn về phía đó, giờ phút này, giữa đoàn đội bên phía bắc chỉ còn lại mình nam hài tử tóc nâu đó vẫn kiên trì. Tiểu nam hài này mắm chặt môi, ánh mắt kiên định hƣớng về phía trƣớc, hai nắm đấm nắm lại thật chặt khiến cho các đốt ngón tay đều trở nên trắng bệch. Hi Nhĩ Mạn trong mắt rõ ràng lộ ra một tia quang mang đầy vẻ kinh hãi. “Hảo tiểu tử!” Hi Nhĩ Mạn trong lòng khen thầm một tiếng, năm nay mới có 6 tuổi mà có thể trụ lại „Uẩn Khí Thức‟ vƣợt qua cả những đứa trẻ 10 tuổi ở hai bên, tƣ chất nhƣ vậy quả thực là hiếm thấy, có thể thấy rõ đƣợc điều này. Lâm Lôi tên đầy đủ là Lâm Lôi Ba Lỗ Khắc, là trƣởng tử của gia tộc Ba Lỗ Khắc tại Ô Sơn trấn. Ba Lỗ Khắc gia tộc vốn là một gia tộc cổ xƣa đã từng có thời nổi tiếng vì sự hƣng vƣợng đến không thể tƣởng tƣợng. Bất quá, trải qua hàng ngàn năm truyền thừa lại, cho đến ngày hôm nay thì toàn gia tộc gần nhƣ chỉ còn lại có 3 thành viên: tộc trƣởng Hoắc Cách Ba Lỗ Khắc cùng với 2 con trai. Con cả Lâm Lôi Ba Lỗ Khắc năm nay mới 6 tuổi, trong khi tiểu nhi tử Ốc Đốn Ba Lỗ Khắc chỉ mới lên 2. Về phần nữ chủ nhân của Ba Lỗ Khắc gia tộc, sau khi sinh hạ tiểu nhi tử đã qua đời. Gia gia của Lâm Lôi thì tham gia chiến tranh rồi bỏ mạng trong quân ngũ. Lâm Lôi 2 chân vốn đã phát run, dẫu cho ý chí của nó có kiên định đến mấy thì cơ nhục một khi đã đau đớn đến cực hạn đã không còn chịu sự khống chế của nó nữa, nó rốt cuộc cũng ngã phịch xuống đất. “Lâm Lôi, cảm thấy thế nào?” Hi Nhĩ Mạn cƣời cƣời bƣớc tới. Lâm Lôi nhoẻn miệng cƣời, để lộ ra cái răng nanh nhỏ: “Không sao, Hi Nhĩ Mạn thúc thúc.” Hi Nhĩ Mạn là đội trƣởng đội hộ vệ của Ba Lỗ Khắc gia tộc, cũng là ngƣời dõi theo Lâm Lôi từ lúc còn nhỏ cho tới lớn, do đó quan hệ giữa 2 ngƣời vô cùng thân cận. “Biểu hiện tốt, đáng mặt nam nhi.” Hi Nhĩ Mạn xoa xoa đầu Lâm Lôi, nhất thời làm mái tóc của nó giống nhƣ đạo thảo bỗng rối bù cả lên. “Hắc hắc.” Lâm Lôi nhếch miệng cƣời. Nó trong lòng chính vì lời khích lệ này của Hi Nhĩ Mạn mà cảm thấy vô cùng cao hứng. Nghỉ ngơi trong chốc lát, quá trình huấn luyện lại bắt đầu tiếp tục. Bọn trẻ 6, 7 tuổi đƣợc huấn luyện với trình độ nhẹ nhàng, từ từ tăng lên thì không phải lo lắng, chứ huẩn luyện trình độ dành cho thiếu niên lứa tuổi trên 10 thì vô cùng khủng bố. Chỉ thấy đám thiếu niên này, bao gồm cả đám hài tử, đầu và chân hoàn toàn tách biệt tại đỉnh của một tảng đá, toàn bộ cơ thể đƣợc nâng lên không trung, hoàn toàn dựa vào phần lực của eo mà đĩnh Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Bàn Long Ngã Cật Tây Hồng Thị trụ. “Phần eo, khố bộ, khu vực này hình thành nên một khối hình tam giác.” Hi Nhĩ Mạn cả 2 tay và vùng bụng đặt ở cùng một vị trí, “Chỗ này chính là trung tâm của cơ thể, vô luận là tốc độ hay là sức mạnh thì hạch tâm đều là ở khu vực hình tam giác này. Khu vực hạch tâm tam giác này là vô cùng trọng yếu.” Hi Nhĩ Mạn miệng thì nói, trong khi chân vẫn không ngừng bƣớc tới, cẩn thận quan sát động tác của từng thiếu niên để xem xem có sai quy phạm hay không. “Nâng thẳng lên, phần eo không đƣợc hạ thấp xuống.” Hi Nhĩ Mạn quát. Nhất thời không ít thanh niên phần eo nỗ lực hƣớng thẳng lên phía trƣớc, Lâm Lôi đây là lần đầu tiên làm việc này, cái đầu nhỏ của nó cùng chân tách biệt nhau trên đỉnh tảng đá, đúng lúc này, nó đã cảm giác thấy toàn bộ vùng eo phát nóng lên đến ê ẩm. “Kiên trì, kiên trì, ta là ngƣời giỏi nhất.” Lâm Lôi lòng thầm tự cổ vũ chính mình. Thân thể nó từ nhỏ đã khỏe mạnh phi thƣờng, dƣờng nhƣ chƣa bao giờ sinh bệnh, hơn nữa lại rất có nghị lực, biểu hiện thông qua việc không bao giờ dễ dàng từ bỏ bất cứ điều gì. “Bịch!” Đứa trẻ thứ nhất đã ngã xuống. Bất quá, tảng đá dùng để bình chỉnh giữa đầu và chân cũng chỉ cao chừng 20 ly, tiểu hài tử có ngã xuống cũng sẽ không bị thƣơng tổn gì. Luyện kim thuật sƣ môn tại Ngọc Lan đại lục quy định chiều dài đơn vị „1 thƣớc = 10 phân (thƣớc) = 100 ly (thƣớc) = 1000 hào (thƣớc)‟. “Bịch!”, “Bịch!” – theo thời gian trôi đi, đám trẻ đã không còn kiên trì đƣợc nữa. Lâm Lôi hàm răng cắn chặt, nó rõ ràng cảm thấy phần eo mình đã đau đớn đến cực hạn, tựa hồ đã mất hết tri giác: “Thân thể ta rất khỏe, không đƣợc ngã quá nhanh, kiên trì, cố kiên trì thêm một chút nữa.” Lúc này, đoàn đội từ 6 – 8 tuổi đã chỉ còn lại mỗi mình Lâm Lôi kiên trì trụ lại đƣợc. Hi Nhĩ Mạn nhìn thấy Lâm Lôi, trong ánh mắt không khỏi lộ ra sắc thái kinh hỉ mãn ý. “La Thụy.” Hi Nhĩ Mạn đột nhiên quát lớn. “Đội trƣởng.” La Thụy lập tức đứng thẳng ngƣời, chờ đợi mệnh lệnh. Hi Nhĩ Mạn ra lệnh: “Ngày mai các ngƣơi hãy chuẩn bị một ít thuốc nhuộm, trong khi bọn họ tiến hành huấn luyện phần eo, phía dƣới phần eo mỗi ngƣời sẽ cắm một nhánh cây, nhánh cây trên đầu sẽ quét thuốc nhuộm, nếu ai mà lỏng lẻo, để phần eo chạm vào nhánh cây, trên ngƣời có dính thuốc nhuộm, thì nhiệm vụ huấn luyện sẽ tăng lên gấp bội.” “Tuân lệnh, đội trƣởng.” La Thụy cao giọng đáp, tuy nhiên khóe miệng lại không khỏi khẽ nhếch lên, trong lòng cƣời thầm: “Những chủ ý quỷ quái của đội trƣởng quả thực là rất nhiều, đám tiểu tử lần này thảm rồi.” Còn không ƣ? Mà Hi Nhĩ Mạn thì đích thực là một chiến sĩ vĩ đại. Ông ta hiểu rõ những trọng điểm của việc rèn Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Bàn Long Ngã Cật Tây Hồng Thị luyện, biết tuần tự tiệm tiến, biết từng độ tuổi của lũ trẻ thì có thể huấn luyện đạt tới trình độ nào. Nếu áp dụng trình độ quá cao thì có thể khiến cơ thể của lũ trẻ sinh ra phản kháng, không thể chịu đựng nổi. “Đấu khí?” Nghe thấy cụm từ này, đám thiếu niên cùng lũ trẻ nhỏ đang nghỉ ngơi ở một bên tất cả đều xoe tròn cả 2 mắt hƣớng về phía Hi Nhĩ Mạn. Đấu khí là thứ mà những đứa trẻ bình thƣờng nhƣ chúng phi thƣờng háo hức chờ mong, kể cả Lâm Lôi, tên đệ tử vốn là một quý tộc suy vong đối với đấu khí cũng không phải là ngoại lệ. “Bịch!” Lâm Lôi chính bản thân cuối cùng cũng đã không thể chịu đựng nổi nữa. Bất quá, là hắn lại chỉ dùng cánh tay nhỏ bé chống xuống đất, từ từ hạ ngƣời xuống. “Thật thoải mái!” Trong lúc tạm nghỉ, Lâm Lôi cảm thấy vùng eo của mình có cảm giác rất đau. Cái thứ cảm giác gai gai này không ngừng thẩm thấu qua từng ngõ ngách tận sâu trong thân thể, có khi còn thấu tận xƣơng cốt ấy chứ. Nó khiến tiểu Lâm Lôi thoải mái nhà ta cũng phải nheo nheo đôi mắt. “Ta là ngƣời thứ mấy ngã xuống vậy?” Lâm Lôi mở bừng 2 mắt xìn ra xung quanh. Những đứa trẻ từ 6 đến 8 tuổi đều đã ngã xuống hết cả rồi. Ở giữa, những đứa trẻ mƣời tuổi phải trái hai bên cũng đã ngã xuống đến hơn phân nửa. Bất quá, không thể so đƣợc với những thiếu niên 14, 15 tuổi vẫn còn kiên trì. Hi Nhĩ Mạn khuôn mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị nhƣ trƣớc, cất tiếng: “Các ngƣơi đều phải nhớ kỹ, thân thể nhƣ là nơi chứa đựng dung khí của một ngƣời, nếu một ngƣời là một cái chén rƣợu thì đấu khí chính là rƣợu. Cái chén có thể chứa đựng nhiều hay ít rƣợu, điều này phụ thuộc vào kích thƣớc của chén – Một ngƣời dù đã tu luyện đấu khí đạt đến mức thành tựu cuối cùng, thì cũng vẫn phải rèn luyện thân thể đến một trình độ nhất định. Nếu thân thể quá yếu, thì cho dù đấu khí mật điển có lợi hại đến đâu đi chăng nữa, thì cơ thể hắn cũng không thể chứa đựng đƣợc bao nhiêu đấu khí, do đó không thể trở thành một chiến sĩ lợi hại đƣợc.” Hi Nhĩ Mạn đã đem rất nhiều điều quan trọng ra giảng giải cho lũ trẻ này. Có nhiều chiến sĩ, bởi thuở thiếu thời không đƣợc ai dạy, nên mãi đến sau này mới biết rằng giữa một cơ thể mạnh mẽ với đấu khí có một mối quan hệ. Nhƣng đến lúc đó, tuổi của họ đã quá lớn, dẫu có rèn luyện thân thể cũng không thu đƣợc hiệu quả gì. Rất nhiều bậc tiền bối đã phải đi theo những con đƣờng quanh co khác nhau để tích lũy kinh nghiệm. Hi Nhĩ Mạn trong quá trình dạy dỗ, dùng phƣơng pháp mƣa dầm thấm lâu, lặng lẽ đem những kinh nghiệm trọng yếu này ghi khắc thật sâu vào trong đầu của lũ trẻ. Ông ta không muốn rằng lũ trẻ sau này lại đi theo những con đƣờng quanh co ấy. Kinh qua „Uẩn Khí Thức‟ tại phần eo, đùi, lƣng – tất cả các bộ vị của cơ thể sau khi phối hợp rèn luyện, cơ hồ toàn bộ lũ trẻ đều lăn quay ra đất. Huấn luyện trình độ mà Hi Nhĩ Mạn đã an bài là vô Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Bàn Long Ngã Cật Tây Hồng Thị cùng thích hợp. “Buổi tập sáng nay, đến đây là kết thúc.” Hi Nhĩ Mạn tuyên bố. Việc huấn luyện tại Ô Sơn trấn là tuân theo quy luật, mỗi ngày hai lần, một lần là luyện tập buổi sáng, một lần là vào buổi tối. “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, hãy kể lại chuyện cũ cho chúng ta nghe đi.” Ngay khi vừa giải tán, lũ nhóc lập tức nhao nhao cả lên. Mỗi ngày sau khi bài tập buổi sáng kết thúc, Hi Nhĩ Mạn đều kể cho lũ trẻ này nghe về những chuyện trong quân ngũ, hoặc là những chuyện xảy ra tại đại lục mà ông ta đã từng trải qua.” Bọn trẻ sinh ra tại cái tiểu trấn nhỏ này đều tỏ ra có một khát vọng rất lớn đối với những chuyện trong quân ngũ. Hi Nhĩ Mạn mỉm cƣời, kể lại chuyện cũ cho lũ trẻ cũng chính là điều mà hắn hƣớng tới, đó cũng là một biện pháp để khiến cho lũ trẻ trong lòng tràn ngập động lực huấn luyện. Ông ta luôn cho rằng, chỉ có việc tạo cho bọn trẻ một khát vọng chủ động muốn tu luyện thì thành tựu sau này của chúng mới có thể cao đƣợc. “Hôm nay, ta kể cho các ngƣơi nghe truyền thuyết của đại lục về tứ đại chung cực chiến sĩ.” Hi Nhĩ Mạn nói đến đây, trên khuôn mặt cũng đƣợm sắc thái của một sự sùng bái. Bọn trẻ nhất thời dỏng cả tai lên nghe lời kể của ông thầy, hai mắt sáng rỡ. Ngồi trên mặt đất, Lâm Lôi cũng cảm thấy trái tim mình đập rộn cả lên: “Tứ đại chung cực chiến sĩ trong truyền thuyết?” Lâm Lôi không tự chủ đƣợc, hai lỗ tai dựng đứng, chăm chú nhìn về phía Hi Nhĩ Mạn. Hi Nhĩ Mạn trong mắt thoáng qua một tia kích động, nhƣng thanh âm tức thì lại bình ổn trở lại: “Tại đại lục của chúng ta, mấy ngàn năm trƣớc từng xuất hiện tứ đại chung cực chiến sĩ. Tứ đại chung cực chiến sĩ này đều có thể sánh vai cùng cự long để tô điểm cho thực lực. Bọn họ mỗi ngƣời đều có khả năng tung hoành trên sa trƣờng, giữa trăm vạn sĩ binh dễ dàng lấy đầu tƣớng địch. Tứ đại chung cực chiến sĩ này phân biệt thành Long huyết chiến sĩ, Tử diễm chiến sĩ, Hổ văn chiến sĩ và Bất tử chiến sĩ.” “Chiến sĩ phân thành 9 cấp bậc, ta mới gần tới lục cấp chiến sĩ mà đã có thể dễ dàng đánh nát cự thạch, chặt gãy đại thụ! Mà cửu cấp chiến sĩ, tại Phân Lai vƣơng quốc của chúng ta e rằng đã có thể coi là đệ nhất cƣờng giả đƣợc rồi. Đạt đến cửu cấp chiến sĩ trên, chính là tứ đại chung cực chiến sĩ. Họ chính là siêu việt cửu cấp chiến sĩ, đối với đỉnh cao của chiến sĩ này, thì đã thuộc về truyền thuyết về Thánh vực cƣờng giả.” Hi Nhĩ Mạn ánh mắt thoáng có phần mơ hồ: “Trong tuyền thuyết về Thánh vực cƣờng giả, có thể đánh tan một núi băng cự đại, làm đại dƣơng vô tận phải phẫn nộ rít gào, khả dĩ có thể hủy phá nát núi cao tựa mây, hủy diệt trăm vạn nhân khẩu của một thành trì, đánh cho thiên không vƣơng vãi vô vàn vẩn thạch! Bọn họ là những tồn tại vô địch, tồn tại tối cao!” Yên tĩnh! Tất cả những đứa trẻ đều kinh hãi đến ngây ngốc. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Bàn Long Ngã Cật Tây Hồng Thị Hi Nhĩ Mạn chỉ về phía ngọn núi hƣớng đông bắc. “Các ngƣời nhìn Ô Sơn kia, có phải là rất lớn hay không?” Ông ta cƣời nói. Nghe những lời kể vừa rồi của Hi Nhĩ Mạn, toàn bộ lũ trẻ vốn đã cảm thấy choáng váng đến ngây ngƣời, mãi đến lúc này mới cuống quít gật đầu.” Ô Sơn cao đến ngàn thƣớc, trong mắt con ngƣời, đích xác là một đại vật khổng lồ. “Ô Sơn này, với công phu của Thánh vực cƣờng giả có thể hủy diệt trong nháy mắt.” Hi Nhĩ Mạn khẳng định một cách vô cùng quả quyết. Lục cấp chiến sĩ tài năng một chƣởng mới chỉ có thể hủy diệt một khối cự thạch, vậy mà Thánh vực cƣờng giả lại có thể hủy diệt cả một tòa núi lớn. Điều này khiến cho tất cả lũ trẻ đều phải há hốc mồm miệng, trố hết cả mắt, lòng thầm kinh hãi. Bọn chúng từ sâu thẳm trong đáy lòng đối với Thánh vực cƣờng giả vừa tràn ngập nỗi sợ hãi, đồng thời cũng có phần háo hức chờ mong xen lẫn với biết bao niềm khát vọng. “Hủy diệt một ngọn núi?” Câu nói này của Hi Nhĩ Mạn đối với Lâm Lôi là một sự chấn động lớn đến phi thƣờng. Sau đó không lâu, bọn trẻ mang theo nỗi rung động trong lòng đều đã trở về nhà. Hi Nhĩ Mạn, La Thụy, La Kiệt là những ngƣời cuối cùng rời đi. Nhìn thấy những đứa trẻ nhỏ tụm năm tụm ba kéo nhau về, Hi Nhĩ Mạn trên mặt lộ ra một nụ cƣời. “Đám hài tử này chính là những niềm hy vọng cho tƣơng lai của Ô Sơn trấn chúng ta.” Ông ta vừa cƣời vừa nói. La Thụy, La Kiệt cũng nhìn theo những đứa trẻ. Trên đại lục dƣờng nhƣ mọi nơi mọi chỗ, từ bình dân tại địa phƣơng cho đến đô thị, đều là từ nhỏ đã khắc khổ rèn luyện. Nhìn những đứa trẻ này, La Thụy, La Kiệt phảng phất nhƣ thấy lại hình ảnh thời niên thiếu của mình lúc bằng tuổi so với bọn chúng bây giờ. “Hi Nhĩ Mạn đội trƣởng, ngƣời so với „Lão Ba Đặc‟ năm đó còn lợi hại hơn nhiều, đƣợc ngƣời bồi dƣỡng, tin rằng Ô Sơn trấn chúng ta sẽ trở thành thành trấn mạnh nhất trong chu vi mƣời mấy thành quanh đây.” La Thụy cảm thán nói. Thực lực của giáo đạo giả quyết định rất lớn đến tƣơng lai của mỗi địa phƣơng. “Đúng rồi, đội trƣởng, ngƣời làm thế nào mà lại biết về Thánh vực cƣờng giả và Tứ đại chung cực chiến sĩ lợi hại nhƣ vậy?” La Thụy đột nhiên tò mò hỏi. Hi Nhĩ Mạn nở một nụ cƣời không chút hảo ý đáp: “Kỳ thật đối với Tứ đại chung cực chiến sĩ, có bao nhiêu lợi hại thì đến chính ta cũng không biết. Dù sao thì bọn họ vẫn là những nhân vật trong truyền thuyết mà, biết bao nhiêu năm qua đã có ai từng nhìn thấy đâu.” “Ngƣời không biết, vậy là hoàn toàn lừa gạt lũ trẻ?” La Thụy, La Kiệt đều không biết phải nói gì. Hi Nhĩ Mạn mỉm cƣời: “Mặc dù sự lợi hại của Tứ đại chung cực chiến sĩ là không rõ ràng, nhƣng ta Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Bàn Long Ngã Cật Tây Hồng Thị biết – thánh ma đạo sƣ, hay cũng chính là những ngƣời đã đạt tới trình độ Thánh vực ma đạo sƣ, bọn họ có thể thi triển ra cấm kỵ ma pháp, hủy diệt hơn mƣời vạn đại quân, hủy diệt cả một tòa thành trì. Thánh vực ma pháp sƣ đã lợi hại nhƣ vậy, ƣớc chừng Thánh vực chiến sĩ cũng không kém hơn bao nhiêu đâu.” “Huống hồ kể cho những đứa nhỏ nghe về chuyện này, là để bọn chúng có động lực trong lòng. Các ngƣơi chẳng lẽ không thấy lũ trẻ sau khi nghe đƣợc chuyện này vẻ mặt hăng hái đến thế nào hay sao?” Hi Nhĩ Mạn đắc ý cƣời nói. La Thụy, La Kiệt chính là không còn lời nào để nói. “Lôi, tạm biệt”. “Cáp Đức Lợi, hẹn gặp lại.” Sau khi cáo biệt ngƣời bạn tốt „Cáp Đức Lợi‟ của mình, Lâm Lôi một mình đi về nhà. Chỉ trong chốc lát, phủ đệ của Ba Lỗ Khắc gia tộc đã hiện ra ở phía xa. Phủ đệ của gia tộc Ba Lỗ Khắc vô cùng rộng lớn, rêu xanh đã phủ đầy trên những bức tƣờng, ba sơn hổ đằng, các loại thực vật uốn lƣợn vòng quanh. Những bức tƣờng loang lổ tràn ngập những vết tích của năm tháng. Phủ đệ của Ba Lỗ Khắc gia tộc tại Ô Sơn trấn là tổ ốc của gia tộc Ba Lỗ Khắc. Cứ mỗi một truyện thừa thì tổ ốc lại trải qua 5 ngàn năm tuổi. Trải qua mấy ngàn năm không ngừng tu tạo, cho đến hiện tại vẫn vững vàng tại đây nhƣ xƣa. Chỉ là cùng với sự suy bại của gia tộc đã khiến cho tình hình kinh tế của Ba Lỗ Khắc gia tộc ngày càng trở nên tăm tối, cuối cùng chỉ có thể sống dựa vào danh tiếng khi xƣa. Ở thời điểm hơn một trăm năm trƣớc, đại tộc trƣởng của Ba Lỗ Khắc gia tộc lúc bấy giờ đã quyết định, tất cả các thành viên trong gia tộc chỉ cƣ ngụ tại 1/3 diện tích tiền viện ở phía trƣớc của phủ đệ, còn lại ở khoảng hậu viện phía sau thì đã quá cũ, không hề tu bổ duy trì, nhƣ vậy có thể tiết kiệm đƣợc không ít kim tệ. Nhƣng dù cho là nhƣ thế thì cho đến hiện tại, „Hoắc Cách Ba Lỗ Khắc‟ cha của Lâm Lôi vẫn phải thƣờng xuyên bán rẻ một số vật phẩm của gia tộc để duy trì các đồ gia dụng hàng ngày. Đại môn cao lớn của phủ đệ vẫn đang mở. “Thánh vực chiến sĩ?” Lâm Lôi vừa đi vừa nghĩ, “Ta tƣơng lai có thể trở thành Thánh vực chiến sĩ đƣợc không nhỉ?” “Lâm Lôi.” Tiếng của Hi Nhĩ Mạn từ phía sau vang lên. Ba ngƣời Hi Nhĩ Mạn, La Thụy, La Kiệt đi phía sau lúc này cũng đã bắt kịp tới đây. Lâm Lôi quay đầu nhìn lại, lập tức sung sƣớng reo lên: “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc!” Lập tức nó hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn Hi Nhĩ Mạn, vừa lúng túng mà lại có phần tràn ngập mong đợi hỏi: “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, ngƣời nói Thánh vực chiến sĩ lợi hại nhƣ vậy … ta liệu có khả năng trở thành Thánh vực chiến sĩ đƣợc không?” Lâm Lôi trong lòng cũng giống nhƣ đại đa số những đứa trẻ khác, đều có chung một khát vọng. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Bàn Long Ngã Cật Tây Hồng Thị Hi Nhĩ Mạn ngẩn ngƣời ra, La Thụy, La Kiệt ở bên cạnh cũng đƣợc một phen sững sờ. Thánh vực chiến sĩ? “Cái tên tiểu hài tử hóa ra lại dám nghĩ đến chuyện này, Phân Lai vƣơng quốc vốn là một quốc gia với hàng ngàn vạn cƣ dân, cho dù là nhƣ thế nhƣng mấy trăm năm qua chƣa hề xuất hiện một ngƣời nào có thể trở thành Thánh vực cƣờng giả. Muốn trở thành Thánh vực cƣờng giả…” Hi Nhĩ Mạn trong lòng hiểu rõ rằng trở thành Thánh vực cƣờng giả là một điều phi thƣờng khó khăn, đó là phải từ nhỏ đã khắc khổ rèn luyện, cùng với sự bồi dƣỡng từ phía gia tộc, phải là ngƣời có thiên phú, đồng thời cũng cần gặp đƣợc kỳ ngộ… Chính vì thế, một Thánh vực cƣờng giả chẳng lẽ lại có thể dễ dàng mà đạt đƣợc nhƣ vậy hay sao? Hi Nhĩ Mạn hiểu rất rõ vấn đề này, ông ta để trở thành lục cấp chiến sĩ đã phải trải qua không biết bao nhiêu gian khổ, từ trong sinh tử mà tôi luyện mới đƣợc nhƣ thế này. Lục cấp chiến sĩ đã khó khăn nhƣ vậy, thất cấp, bát cấp, cửu cấp rõ ràng là không cần phải nói huống hồ là Thánh vực. Đến Hi Nhĩ Mạn e rằng chỉ có nằm mơ mới dám nghĩ đến một chút. Bất quá, đứng trƣớc ánh mắt đầy khát vọng của Lâm Lôi. “Lâm Lôi, Hi Nhĩ Mạn thúc thúc tin tƣởng vào ngƣơi, ngƣơi nhất định có thể trở thành Thánh vực chiến sĩ.” Hi Nhĩ Mạn đứng trƣớc mặt Lâm Lôi kiên định trả lời. Một câu cổ vũ này của ông ta khiến cho đôi mắt của Lâm Lôi sáng bừng lên. Từ sâu trong đáy lòng nó cũng bắt đầu dấy lên một niềm khát vọng. Khát vọng đó, trƣớc đó chƣa từng đƣợc nung nấu đến vậy! “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, ngày mai ta có thể huấn luyện cùng đoàn đội ở giữa đƣợc không?” Lâm Lôi đột nhiên hỏi. Hi Nhĩ Mạn, La Thụy, La Kiệt ba ngƣời không khỏi kinh ngạc nhìn về phía nó. “Phụ thân đại nhân đã từng nói, nếu muốn trở thành một ngƣời đứng ở vị trí cao, thì lại càng cần phải nổ lực phấn đấu nhiều hơn so với ngƣời bình thƣờng.” Lâm Lôi không tự chủ đƣợc mà bắt chƣớc cái khẩu khí nói chuyện của cha mình. Hi Nhĩ Mạn đột nhiên nở nụ cƣời. Hôm nay nhìn Lâm Lôi huấn luyện ông ta cũng thấy đƣợc, Lâm Lôi mặc dù năm ấy mới có 6 tuổi nhƣng tố chất thân thể đã sánh ngang với những đứa trẻ 9, 10 tuổi. Lúc này gật đầu cƣời nói: “Tốt lắm, bất quá đến lúc đó ngƣơi không đƣợc phép lùi bƣớc, phải biết rằng, không phải nhƣ vậy chỉ trong ngày một, ngày hai. Sau này cuộc sống vẫn còn dài lắm.” Lâm Lôi ngẩng cao cái đầu nhỏ của nó, tự tin mỉm cƣời: “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, ngƣời hãy chờ xem.” Đó là một buổi sáng rất bình thƣờng ở Ô Sơn trấn. Sau này mỗi ngày đều nhƣ vậy, một đám trẻ tại Ô Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Ngã Cật Tây Hồng Thị Bàn Long Sơn trấn dƣới sự dạy dỗ chỉ bảo của lục cấp chiến sĩ „Hi Nhĩ Mạn‟ tiếp tục khắc khổ rèn luyện.Chỉ có một điểm khác biệt so với trƣớc đây, đó là một đứa trẻ năm đó mới có 6 tuổi là Lâm Lôi đƣợc bố trí tập luyện giữa một đoàn đội của những đứa trẻ từ 9 đến 10 tuổi ở hai bên phải trái xung quanh. Ngã Cật Tây Hồng Thị Bàn Long Dịch giả: giangjc Chƣơng 2 Long huyết chiến sĩ gia tộc Thoắt cái ngoảnh đi ngoảnh lại đã hơn nửa năm trôi qua. Đợt khắc khổ huẩn luyện thân thể, đả thông khí lực của Lâm Lôi đã đi qua những ngày xuân ấm áp. Cái nóng gay gắt của mùa hè giờ đã nhƣờng chỗ cho bầu không khí mát mẻ trong những ngày cuối cùng của một mùa thu sắp tàn. Tại khoảng đất trống nằm cạnh những tán cao tùng, bạch dƣơng thụ ở phía đông của Ô Sơn trấn hôm ấy, cứ mỗi khi có một cơn gió heo may thổi qua là lại kéo theo những phiến lá vàng héo úa lìa cành phiêu đãng trong không trung nhẹ nhàng rơi rụng. Toàn bộ mặt đất hoàn toàn bị bao phủ bởi một màu vàng của lá. Bóng tối dần buông xuống. Hôm nay, mô đất trống ở phía đông không giống nhƣ thƣờng lệ, có đến hơn 300 ngƣời đang tụ tập tại đó. “Buổi huấn luyện tối ngày hôm nay đến đây là chấm dứt!” Hi Nhĩ Mạn mỉm cƣời nói: “Tại đây, mọi ngƣời sẽ cùng cầu chúc cho đám hài tử của Ô Sơn trấn chúng ta chuẩn bị lên đƣờng nhập ngũ.” Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Bàn Long Ngã Cật Tây Hồng Thị Khi công việc đồng áng vụ thu qua đi, đó là lúc mùa tuyển quân sẽ đến. Mỗi một thiếu niên đều ôm trong lòng hoài bão mình sẽ trở thành một chiến sĩ vĩ đại. Đƣơng nhiên cũng có không ít ngƣời mong ƣớc đƣợc trở thành ma pháp sƣ. Chí có điều, muốn trở thành ma pháp sƣ là điều vô cùng khó khăn. Để trở thành ma pháp sƣ thì cần phải có tƣ chất, mà điều này thì e rằng trong một vạn ngƣời thì đại khái chỉ có khoảng một ngƣời. Chính vì vậy nên đó là điều mà những ngƣời bình thƣờng thƣờng không dám nghĩ đến. Trở thành chiến sĩ xem ra dễ dàng hơn nhiều. Khi đã đủ 16 tuổi, độ tuổi trƣởng thành, hoặc tối thiểu cũng đạt đến nhất cấp chiến sĩ, chỉ cần có một trong hai điều kiện này thôi thì đã có thể dễ dàng tòng quân. “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, đa tạ.” Tất cả 126 gã thiếu niên 17, 18 tuổi đều cùng khom mình xuống đất cung kính hành lễ. Thƣờng thì đám thiếu niên này không đến tham gia huấn luyện. Bọn họ đều là những ngƣời đã trƣởng thành, còn có công việc riêng của mình. Bất quá, tất cả bọn họ từ nhỏ đều đã từng đƣợc Hi Nhĩ Mạn bồi dƣỡng, do đó Hi Nhĩ Mạn đƣơng nhiên đƣợc coi là một vị ân sƣ trong lòng bọn họ.” Trƣớc khi nhập ngũ, bọn họ muốn cùng nhau đến đây để cáo biệt Hi Nhĩ Mạn. Hi Nhĩ Mạn nhìn cái đám 17, 18 tuổi này, cảm nhận đƣợc cái khí thế bừng bừng sôi nổi của lứa tuổi thiếu niên, lòng không tránh khỏi cảm khái vạn phần. Bởi ông ta biết, trong lòng lũ trẻ lúc này tràn ngập khao khát đối với cuộc sống trong quân ngũ, chỉ có điều sau khi 10 năm quân ngũ đã qua đi, liệu có bao nhiêu ngƣời trong số chúng hiện đang đứng ở đây có thể quay trở về?” Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Bàn Long Ngã Cật Tây Hồng Thị “126 đứa trẻ này, hy vọng sẽ có một nửa trong số chúng có thể sống sót để quay về.” Hi Nhĩ Mạn trong lòng thầm cầu chúc. Ông ta nhìn đám trẻ này, dõng dạc nói: “Đám tiểu tử hãy nghe cho rõ đây, các ngƣơi đều là nam nhân của Ô Sơn trấn, là nam nhân của Ô Sơn trấn thì phải ƣỡn ngực hiên ngang, sẵn sàng nghênh tiếp mọi sự khiêu chiến, không đƣợc sợ hãi, có nghe rõ không?” Đám thiếu niên 17, 18 tuổi kia lập tức ngực ƣỡn ra, thân đứng thẳng tắp, ánh mắt rực cháy ngọn lửa khát vọng chờ mong đối với cuộc sống trong quân ngũ sắp đến, đồng loạt lớn tiếng hô: “Nghe rõ!” “Tốt lắm.” Hi Nhĩ Mạn toàn thân đứng thẳng, ánh mắt lãnh lệ phảng phất nét đặc thù vốn có của một quân nhân. “Ngày mai các ngƣơi đã xuất phát rồi, đêm nay hãy chuẩn bị cho tốt. Ta biết rất rõ thực lực của các ngƣơi, tất cả các ngƣơi đều có thể dễ dàng gia nhập quân ngũ. Ta, Hi Nhĩ Mạn, sẽ tại Ô Sơn trấn này đợi chờ các ngƣơi tƣơng lai vinh hiển quay trở về vinh quy bái tổ!” Hi Nhĩ Mạn lớn tiếng hô. Ánh mắt của 126 gã thiếu niên không khỏi phát sáng. Vinh quy bái tổ, đó chính là giấc mộng trong lòng mỗi ngƣời. “Bây giờ, ta ra lệnh cho các ngƣơi, lập tức quay về chuẩn bị cho tốt, giải tán!” Tiếng Hi Nhĩ Mạn dõng dạc vang lên. “Vâng”. 126 gã thiếu niên cung kính đáp. Sau đó toàn bộ bọn chúng rời đi trƣớc ánh mắt mong mỏi, sùng bái của gần 200 đứa trẻ chƣa đến tuổi trƣởng thành đang đứng bên cạnh. Chỉ ngày mai đây thôi, bọn họ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Bàn Long Ngã Cật Tây Hồng Thị mỗi ngƣời sẽ tự bƣớc đi trên chính hành trình của cuộc đời mình. “Ta còn 2 năm nữa cũng sẽ trƣởng thành, đến lúc đó là có thể gia nhập quân ngũ đƣợc rồi!” “Chỉ nghĩ đến cuộc sống trong quân ngũ thôi cũng đã khiến cho bầu nhiệt huyết trong ngƣời ta sôi trào rồi. Nếu cả đời cứ mãi quanh quẩn tại Ô Sơn trấn này thì cuộc sống sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.” Một đám thiếu niên 13, 14 tuổi đua nhau đàm luận. Toàn bộ bọn chúng đều nhiệt huyết sôi sục, tràn ngập ƣớc mơ và khát vọng đối với cuộc sống. Bọn chúng muốn kiến công lập nghiệp, muốn đƣợc đám nữ hài sùng bái, muốn ngày trở về cố hƣơng mọi ngƣời phải xƣng tụng mình. Đó chính là giấc mơ của bọn chúng! “Lâm Lôi, hôm nay phụ thân Hoắc Cách đại nhân của ngƣơi có điều vô cùng quan trọng muốn nói. Ngƣơi đừng có ở đây mà chơi đùa với lũ nhóc nữa. Mau cùng đi theo chúng ta trở về thôi.” Hi Nhĩ Mạn đi đến trƣớc mặt Lâm Lôi, nhìn nó mà trong lòng cảm thấy vui mừng vô hạn. Lâm Lôi thông minh phi thƣờng, vốn đƣợc phụ thân Hoắc Cách giáo dục từ nhỏ, học đƣợc rất nhiều điều, những thƣ tịch phổ thông đều có thể đọc qua. Đọc sách vốn là một điều vô cùng xa xỉ đối với ngƣời bình thƣờng. Chỉ có quý tộc mới có cơ hội đƣợc đọc sách. Ba Lỗ Khắc gia tộc vốn là một gia tộc lâu đời, số lƣợng sách trong thƣ tịch là vô cùng đồ sộ. “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, ta biết rồi. Hôm nay phụ thân đại nhân đã nhắc nhở ta về điều này tới 3 lần, nếu không phải là chuyện vô cùng quan trọng thì phụ thân ta xƣa nay không hề nhƣ vậy. Ta sẽ không ở lại đây chơi nữa.” Lâm Lôi nhoẻn miệng cƣời, để lộ ra một hàm răng trắng muốt, chỉ có điều là ở chính giữa hàm răng lại thiếu mất một chiếc. Nó đã bắt đầu thay răng. “Tốt lắm. Hàm răng bị thiếu mất một chiếc, nên khi cƣời sẽ bị gió lùa vào.” Hi Nhĩ Mạn cƣời cƣời, “Đi nào, trở về thôi.” Ở chính giữa tiền viện trong phủ đệ của gia tộc Ba Lỗ Khắc, sau khi cả nhà đã dùng bữa, Lâm Lôi đang chơi đùa cùng với đệ đệ của mình năm đó mới có 2 tuổi. “Ca ca, bế, bế.” Tiểu Ốc Đốn ánh mắt thuần khiết không vấy một chút tia tạp chất nhìn Lâm Lôi, tập tễnh bƣớc từng bƣớc nhỏ, đôi tay mũm mĩm nhỏ bé dang ra mau chóng nhào về phía Lâm Lôi, Lâm Lôi cách đó không xa cũng đang dang rộng đôi tay chờ Ốc Đốn. “Ốc Đốn, cố lên, cố lên!” Nó cổ vũ. Tiểu Ốc Đốn bƣớc không vững, khiến cho ngƣời ta có cảm giác lo lắng rằng nó sẽ té ngã, bất quá cuối cùng không ngờ tiểu Ốc Đốn khi còn cách một khoảng thì lao òa vào lòng Lâm Lôi, làn da trắng ngần nhƣ nƣớc của Ốc Đốn bỗng đỏ lựng cả lên, đôi mắt đen láy hƣng phấn nhìn Lâm Lôi, bập bẹ Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -