Tài liệu Bách bộ ma ảnh

  • Số trang: 834 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 179 |
  • Lượt tải: 0
GiangHuynh

Đã đăng 116 tài liệu

Mô tả:

BÁCH BỘ MA ẢNH Tác giả: Khuyết Danh Thể loại: Kiếm Hiệp Số trang: 834 December-2014 http://isach.info HỒI 1 - SÁT THỦ VÔ DIỆN Lạc Dương vốn bình nhật đã là chốn thị tứ nhộn nhịp. Bởi Lạc Dương là chốn dừng chân của những đoàn thương nhân của con đường tơ lụa. Từ Lạc Dương, những đoàn thương nhân rẽ tán ra khắp mọi nơi theo những con đường đã định sẵn để đến mọi nẻo đất xa xôi. Hôm nay Lạc Dương càng nhộn nhịp hơn, càng tưng bừng nô nức hơn, bởi vì hôm nay là ngày đâu tiên của tiết xuân. Ngày đầu của Tết Nguyên Đán, người người, nhà nhà đều nô nức chờ dón một năm mới, và ngày mùng một là ngày đầu tiên của năm mới với niềm kỳ vọng vào một năm phát tài, phát lộc vô vạn sự như ý. Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng rã, thì tại tòa “Kiếm trang” lại càng nhộn nhịp hơn nữa, càng hoạt náo hơn trong bầu không khí vừa hoan hỷ vừa háo hức, bởi vì ngày nay cũng là ngày mừng thọ Lão trang chủ “Bách Kiếm Mạc Cự”, một kiếm khách lừng lẫy trên chốn giang hồ võ lâm, nói đúng hơn là một sư kiếm mà tất cả những ai dụng kiếm đều phải cúi đầu ngưỡng mộ. Mặc dù Bách Kiếm Mạc Cự lão trang chủ đã gác kiếm qui ẩn khỏi võ lâm,nhưng danh tiếng của người vẫn còn. Cho dù trên giang hồ không còn Bách Kiếm Mạc Cự nhưng Kiếm trang vẫn còn, và cái danh Sư kiếm vẫn còn đối với tất cả kiếm khách của giới võ lâm. Tòa “Kiếm trang” hôm nay hoạt náo, với sự có mặt của không biết bao nhiêu kiếm thủ lừng danh đến để chúc thọ vị sư kiếm, nhưng đâu phải ai cũng có dịp, giải những ân oán trong giang hồ, thế mà đột nhiên Sư kiếm Mạc Cự lại tuyên cáo rửa tay gát kiếm qui ẩn khỏi võ lâm. Không chỉ rửa tay qui ẩn giang hồ võ lâm, Bách Kiếm Mạc Cự còn kiến tạo ra một tòa biệt lầu, hay đúng lươn là khu lãnh địa dành riêng cho bản thân mình. Một khu lãnh địa với kiến trúc tám vòng tường xây theo đồ hình bát quái, và trôn ốc. Tòa biệt lầu của Bách Kiếm Mạc Cự tọa lạc ngay chính giữa, trên đỉnh một quả đồi, nằm trong khuôn viên Kiếm trang. Bách Kiếm Mạc Cự chưa từng ra khỏi lãnh địa của mình kể từ lúc rửa Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 1 - Sát Thủ Vô Diện Trang 4 tay qui ẩn khỏi giang hồ. Thậm chí không một người nào được vào biệt lầu của lão kiếm khách. Tòa biệt lầu với tám vòng tường với kiến trúc bát quái theo hình trôn ốc chẳng khác nào một cấm thành, mà một con ruồi cũng không thể lọt được tới bên trong. Chính nơi lưu ngụ của Bách Kiếm Mạc Cự khiến người võ lâm tò mò, và cuối cùng người ta cũng quen với biệt lầu như cấm thành kia. Có lẽ lão kiếm khách không muốn chen chân vào chốn giang hồ, không bao giờ tái xuất giang hồ, cũng như không muốn giới võ lâm chen vào cuộc sống riêng tư của lão. Bách Kiếm Mạc Cự có lẽ quá chán ngán với những ngày hành hiệp võ lâm, mưu cầu danh lợi, và nay muốn ẩn thân trong sự biệt lập riêng của mình, hay còn một nguyên nhân gì khác hơn nữa. Nếu có nguyên nhân khắc, có lẽ chỉ có Bách Kiếm Mạc Cự là biết được thôi. Chẳng một người nào biết được trong tòa biệt lầu kia, Bách Kiếm Mạc Cự sư kiếm đang làm gì, nghĩ gì, và lão lặng lẽ sống như thế nào? Ngay cả trong cái ngày đầu năm của Tết Nguyên Đán, tất cả mọi nơi trong Kiếm trang đều rộn rịp đón ngày đầu xuân, và người người, nhất là những ai dụng kiếm đều muốn được diện kiến vị sư kiếm kỳ tài của võ lâm, thế mà vùng lãnh địa biệt lầu của Bách Kiếm Mạc Cự vẫn vắng lặng như tờ. Sự tĩnh lặng đó tạo ra một khoảng không gian riêng biệt, khác hẳn với sự hoạt náo bên ngoài. Lão Kiếm khách Mạc Cự ngồi một mình trong gian đại sảnh của tòa biệt lầu với vẻ trầm tư, và sự kiên nhẫn chờ đợi của một người lịch duyệt giang hồ. Lão phóng tầm mắt nhìn qua khung cửa sổ, nhìn khu hoa viên với những cánh bướm đang chao lượn trên vườn hoa đủ màu sắc. Mùi trầm hương từ chiếc lư đồng tỏa ra khắp gian đại sảnh tạo nên khoảng không gian trầm lắng. Thỉnh thoảng lão kiếm khách họ Mạc lại nhìn xuống cánh hoa huệ trắng để trên bàn, rồi nhẩm nói: - Sát Thủ Vô Diện. Thốt ra lời nói đó lão kiếm khách Bách Kiếm Mạc Cự lại vuốt râu, nhưng rồi buông tiếng thở dài. Chẳng biết cái ngoại hiệu “Sát Thủ Vô Diện” tác động gì đến lão kiếm khách mà xem ra lão có vẻ trầm tư suy nghĩ vô cùng. Sát Thủ Vô Diện là ai tại sao y lại có thể tác động đến Kiếm trang chủ Mạc Cự. Y hẳn phải biết tiếng tâm lừng lẫy của vị sư Kiếm trang chủ Kiếm trang chứ. Nếu y biết mà vẫn tạo cho Lão trang Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 1 - Sát Thủ Vô Diện Trang 5 chủ Kiếm trang nỗi suy tư trầm mặc thì y đúng là một con người ngoài sức tưởng tượng của giới võ tâm. Sát Thủ Vô Diện là ai, điều đó có lẽ chỉ một mình Bách Kiếm Mạc Cự trang chủ biết mà thôi. Biết con người như thế nào nên Mạc Cự sư kiếm mới cho xây tòa biệt lầu chẳng khác nào cấm thành kiên cố, để không một người nào khả dĩ xâm nhập được. Bách Kiếm Mạc Cự từng ngang dọc trên giang hồ, lão đâu thiếu kẻ thù, thậm chí không phải là kẻ thù thì cũng muốn đánh bại lão, để trở thành người nổi danh, nhưng lão Mạc chưa từng gặp một đối thủ nào, nhưng hôm nay lão phải e dè trước con người mà lão chưa từng thấy mặt. Một con người mà lão chỉ được thông tin bằng cánh hoa huệ trắng. Chỉ một đóa hoa huệ trắng tinh đó thôi, nhưng lại tạo ra trong Bách Kiếm Mạc Cự một nỗi lo âu ngơ ngẩn, bần thần, thậm chí phải gọi là bồn chồn. Đại tổng quản Tô Dân từ ngoài cửa bước vào với dáng đi nhanh nhẹn. Đây là con người duy nhất được Mạc Kiếm trang chủ tin tưởng cho vào tòa biệt lầu này. Đại tổng quản Tô Dân được quyền đó bởi vì lão là người không biết võ công. Nói khác hơn, lão Tô là người trung thành tuyệt đối với Bách Kiếm Mạc Cự, và lại căm ghét võ công nữa. Chính vì những lẽ đó mà Đại tổng quản Tô Dân mới có được đặc quyền đến biệt lâu để chờ sự sai bảo của Bách Kiếm trang chủ Mạc Cự. Đại tổng quản Tô Dân bước đến trước mặt Kiếm trang Trang chủ Mạc Cự, ôm quyền từ tốn nói: - Hôm nay có người đến tiễn Lão trang chủ đi. Lão Mạc nheo mày: - Ai? - Sát Thủ Vô Diện. Lão Mạc nhíu mày: - Sát Thủ Vô Diện? Hắn đang ở đâu? Đại tổng quản Tô Dân từ tốn nói: - Hắn đang đứng trước Lão trang chủ. Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 1 - Sát Thủ Vô Diện Trang 6 Lời nói của Đại tổng quản Tô Dân khiến cho Bách Kiếm Mạc Cự đứng hẳn lên. Lão nhìn vị Đại tổng quản tuyệt đối trung thành với mình bằng ánh mắt vừa hoài nghi vừa ngơ ngẩn, rồi mới nói: - Lão Tô đang định bỡn cợt với lão phu đó à? Lão mà là Sát Thủ Vô Diện? - Tô Dân là Sát Thủ Vô Diện, Bách Kiếm Mạc Cự cũng có thể là Sát Thủ Vô Diện. - Bổn Trang chủ không tin được lời của lão. Đại tổng quản Tô Dân điểm nụ cười mỉm: - Tin hay không tin tùy ở Trang chủ. Nhưng có một điều, Trang chủ phải đi, đi bằng chính kiếm thuật của mình. Kẻ dụng kiếm thì phải chết bằng kiếm, người dụng đao thì phải chết bằng đao. Ai gieo nghiệp gì thì chết bằng quả nấy Bách Kiếm Mạc Cự Lão trang chủ đã được định giá rồi. Hai tay Mạc Cự nắm lại thành hai thoi quyền: - Nghe lão Tô nói... ngươi đúng là Sát Thủ Vô Diện. Đại tổng quản Tô Dân chỉ về phía giá kiếm: - Mời Lão trang chủ. - Lão phu quả là không tin nổi. Mặc dù nói vậy nhưng Bách Kiếm Mạc Cự vẫn bước đến giá kiếm. Thanh trường kiếm nằm trên giá đỡ, thanh trường kiếm đã từng tạo ra uy danh lừng lẫy của Kiếm trang Trang chủ Mạc Cự. Đặt tay vào đốc kiếm, lão Mạc sẽ lấy lại phong độ của một kiếm khách hào hùng năm nào. Mặc dù đã gát kiếm, rửa tay qui ẩn khỏi giang hồ, nhưng với kiếm thì lão Mạc luôn tâm định đó là tri kỹ, đó là vật bất ly thân, đó là hào khí dũng lược của lão. Nhưng lần này đặt tay vào đốc kiếm, Bách Kiếm Mạc Cự lại có một cảm nhận hoàn toàn khác thường. Lão ngỡ kiếm rất xa lạ với lão, và thay vào đó là nỗi bồn chồn lạ thường. Chính cảm giác mơ hồ đó, lão Mạc phải nghĩ thầm: Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 1 - Sát Thủ Vô Diện Trang 7 - “Quái lạ! Ta có còn là ta không. Hay đây là thời điểm sau cùng quyết định số phận mình”. Lão rít một luồn chân ngương căng phồng lồng ngực rồi giả lả nói: - Tô tổng quản! Lão có thật là Sát Thủ Vô Diện. - Tất cả mọi người đều có thể là Sát Thủ Vô Diện. - Lão nói câu này buộc bổn Trang chủ phải tin lão là Sát Thủ Vô Diện. Nếu vậy lão phu muốn biết lão phải ra đi vì cái gì? - Lão trang chủ ra đi bởi Hoa huệ trắng. Bách Kiếm Mạc Cự nắm cứng tay vào đốc kiếm. Lão buột miệng nhẩm nói: - Hoa huệ trắng. Bách Kiếm Mạc Cử quay ngoắc lại. - Trình Tú Trinh ư? Cùng với lời nói đó, trường kiếm được rút ra khỏi võ. Lưỡi kiếm sáng ngời phát màu xanh biếc. Chỉ nhìn thấy lưỡi kiếm của Mạc Cự thôi đủ biết lão là một kiếm khách như thế nào rồi. Chỉ có những kiếm khách vị kiếm, sống vì kiếm mới có được một thanh kiếm quái như vậy. Một thanh kiếm với ánh sáng màu xanh tỏa ra biểu thị sát kiếm trùng điệp. Thứ sát kiếm mà bất cứ một người nào dụng kiếm cũng mơ mình sẽ có được nó. Đại tổng quản Tô Dân định nhãn nhìn lão Mạc: - Trang chủ được quyền phát kiếm chiêu. Bách Kiếm Mạc Cự định mũi kiếm vào ngay giữa tam tinh Đại tổng quản Tô Dân. - Bổn Trang chủ đã rửa tay gác kiếm qui ẩn khỏi võ lâm giang hồ, nhưng hôm nay đã lại được dụng kiếm và biết được bản lĩnh của Sát Thủ Vô Diện. Có một điều lão phu không ngờ Sát Thủ Vô Diện lại là Đại tổng quản Tô Dân, một con người chẳng màn gì đến võ công. Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 1 - Sát Thủ Vô Diện Trang 8 - Điều đó không quan trọng. Hôm nay là Tô Dân, ngày mai là con người khác. Lời còn đọng trên hai cánh môi Đại tổng quản Tô Dân thì Bách Kiếm Mạc Cự khẽ lắc lưỡi kiếm. Một chớp quang xanh rờn thoát ra từ lưỡi kiếm của lão cắt đến Đại tổng quản Tô Dân. Ánh sáng chớp quang đỏ với mục đích làm cho lão Tô phải lóa mắt, để liền sau chớp quang kia là muôn vàn những bông hoa kiếm tạo ra một màn lưới trùng điệp chụp tới. Thế kiếm uy mãnh của Bách Kiếm Mạc Cự đúng là một tuyệt kiếm cao chiêu mà chỉ có người nhập tâm kiếm ý mới có thể phát tác được. Cả một màn kiếm ảnh phủ lên thân pháp của Đại tổng quản Tô Dân, nhưng tưởng sẽ cắt lão Đại tổng quản họ Tô thành trăm mảnh. Kiếm được rút về, màn kiếm biến mất, nhưng Tô Dân vẫn đứng một chỗ còn Bách Kiếm trang chủ Kiếm trang Mạc Cự thì tự hạ thanh trường kiếm xuôi theo thân hình. Thanh trường kiếm với sắc quang xanh rờn tuột khỏi tay lão Mạc rơi xuống sàn gạch. Keng... Bách Kiếm trang chủ nhìn Đại tổng quản Tô Dân: - Ngươi là ai? - Sát Thủ Vô Diện! Cùng với lời nói của Đại tổng quản Tô Dân thì một giọt máu cũng rịn ra từ yết hầu của lão Mạc. Cùng với giọt máu rịn ra đó, trên mũi kiếm của lão cũng đọng một giọt máu như hạt đậu đỏ. Mạc Cự dẫn đến một bộ. - Binh khí của ngươi là gì? Đại tổng quản Tô Dân chỉ vào lưỡi kiếm của Mạc Cự: - Kiếm của Lão trang chủ là kiếm của ta. - Lão phu đã hiểu. Ngươi đã đạt tới cảnh giới dụng ngay ý của người để Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 1 - Sát Thủ Vô Diện Trang 9 giết người. Chẳng còn người nào có thể đáng gọi là đối thủ của ngươi. Ai sẽ là đối thủ của ngươi? Đại tổng quản Tô Dân nhếch môi cười rồi nói: - Ta đi tìm một chiêu kiếm nhưng không có. Ta đang là kẻ cô độc, ngay cả Bách Kiếm trang chủ cũng không cho ta cơ hội để trở lại với người của võ lâm. Cô độc vẫn là cô độc. Đại tổng quản nói dứt lời quay bước. Y vừa quay bước thì Bách Kiếm trang chủ Kiếm trang Mạc Cự cũng đổ nhào đến trước, ngã xấp xuống sàn gạch. Người lão hơi giật nhẹ một cái hai bàn tay nắm lại thành hai thoi quyền để hồn nhanh chóng trút ra khỏi xác. Lão Tôn bước đến cửa đại sảnh thì một người vận trang phục cũng giống như hai giọt nước. Họ dừng bước đối nhãn với nhau. Vẻ mặt ngơ ngác, ngỡ ngàng hiện rõ mồn một trên dung diện người mới tới, thậm chí lão còn không tin vào mắt mình mà phải dụi mắt như thể muốn thẩm chứngnhãn quang của lão có bị hoa hay không? Lão Tô không ngơ ngẩn bởi thấy một người giống mình tợ như hai giọt nước. Sát Thủ Vô Diện vuốt râu lão Tô. Đến lúc đó lão Tô mới giật mình buột miệng: - Ngươi là ai? - Đại tổng quản Tô Dân! Y nói rồi bước thẳng qua trước mặt gã đi về phía cửa. Lão Tô quay mặt nhìn theo cho đến khi Sát Thủ Vô Diện đã mất sau vòm cửa ăn thông qua vách tường bên kia. Lão Tô lại dụi mắt rồi chẳng biết lão nghĩ gì mà ngã nhào ra bất tỉnh chẳng còn biết gì nữa. Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh HỒI 2 - SÁT NGHIỆP Ngồi trước tấm gương đồng, Dương Đình Tuyết Anh ngắm bóng mình hiện ra trong tấm gương đồng. Chỉ còn không đầy một cánh giờ nửa thôi nàng sẽ thay đổi. Từ một trinh nữ, Tuyết Anh sẽ bước lên kiệu hoa rồi trở thành Tống phu nhân. Suy nghĩ của nàng bây giờ là những khoảng mâu thuẫn với nhau. Nàng vừa hối tiếc tự hiểu ra rằng nàng sắp có một sự thay đổi lớn lao trong cuộc đời. Cùng với ý nghĩ đó, Tuyết Anh lại mơ đến những ngày sắp tới. Nụ cười mỉm hiện trên hai cánh môi mọng chín của nàng, cùng với sự thay đổi của sắc diện. Tuyết Anh nhỏ nhẹ nói một mình: - Tống Thừa Ân... Mỗi lần nàng gọi đến tục danh Tống Thừa Ân thì lại cảm nhận một niềm hoan hỷ vô cùng. Chàng và nàng cuối cùng rồi cũng tay trong tay như chim liền cánh, cây liền cành. Đôi lưỡng quyền của nàng ửng hồng với vẻ thẹn thùng khi nghĩ tới khoảnh khắc sắp đến đây. Một khoảnh khắc mà bản thân nàng cũng đang chờ đợi. Tuyết Anh nhìn bóng mình nói tiếp: - Rồi Tống đại ca sẽ đối xử tốt với mình mà. Thốt ra lời nói đó, Dương Đình Tuyết Anh áp tay trái để lắng nghe tiếng đập của con tim mình. Nàng đang hồi hộp và cũng đang mãn nguyện với những gì đã đến và sắp đến. Nàng sẽ là một Tống phu nhân đoan thục và biết chăm sóc cho tướng công của mình. Nàng mãn nguyện với những ý tưởng đang lướt qua trong tâm thức mình. Một tiếng động rất nhẹ sau lưng. Tiếng động nhẹ cũng đủ làm cho Tuyết Anh hồi hộp hơn. Nàng nghĩ thầm: Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 2 - Sát Nghiệp Trang 11 - “Chưa đến thời khắc đón dâu mà huynh ấy đến sớm như vậy à?” Ý niệm đó lướt qua đầu khiến cho Tuyết Anh càng bồn chồn hơn nữa. Nàng không dám nhìn lại vì nỗi thẹn thùng khi phải đối nhãn với người mình yêu, người mình thương. Một con người lừng lửng hiện ra trong tấm gương đồng đứng ngay sau lưng nàng. Người đó không phải là Tống Thừa Ân, một con người mà Tuyết Anh chẳng hề biết. Tuyết Anh làm sao chấp nhận một kẻ xa lạ tự dưng xuất hiện một cách đường đột trong gian biệt phòng của nàng. Gian biệt phòng mà trong thời khắc này không một ai được quyền bước qua ngưỡng cửa, ngoài trừ một người duy nhất, đó là Tống Thừa Ân. Dương Đình Tuyết Anh quay ngoắt lại: - Công tử là si? Gã điểm nụ cười mỉm nhìn nàng: - Tiểu thư đẹp lắm. Tuyết Anh lập lại câu hỏi của nàng: - Ngươi là ai? Tại sao lại mạo muội bước vào biệt phòng của ta. Công tử biết đây là điều cấm kỵ? - Điều đó tại hạ không quan trọng mà việc tại hạ phải làm còn quan trọng hơn. Tuyết Anh nhận ra ánh mắt lạnh lùng và vô cảm của gã. Nàng bất giác lùi lại một bộ: - Công tử muốn gì? - Nếu nói tại hạ muốn gì thì phải trả lời tiểu thư tại hạ muốn rất nhiều, nhưng lúc này đây, tại hạ chỉ muốn mỗi một việc duy nhất. - Việc gì? Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 2 - Sát Nghiệp Trang 12 - Giết tiểu thư. Tuyết Anh tái mặt bởi câu nói của gã. Nàng hồi hộp miễn cưỡng hỏi: - Tại sao công tử lại muốn giết ta. Ta và công tử không có quan hệ gì, cũng không có hận thù gì. Hôm nay lại là ngày hoan hỷ của Tuyết Anh này. Thật ra công tử muốn gì? Gã nhướng đôi chân mày lưỡi kiếm, từ tốn nói: - Tại hạ đã nói rồi. Sắc diện của Tuyết Anh càng nhợt nhạt hơn: - Tại sao lại muốn giết Tuyết Anh này? - Bởi tiểu thư đã được định giá. Y nói rồi dấn đến trước mặt nàng. Tuyết Anh thối bộ, vô hình trung làm ngã tấm gương đồng. Tấm gương rơi khỏi giá đỡ, ngã xuống sàn biệt phòng. - Xoảng... Âm thanh đó vừa dứt thì gã công tử điểm tới tam tinh nàng. Tuyết Anh chỉ kịp nhận biết một tia sét đầy uy lực chết người đâm bổ vào tam tinh nàng. Cùng với tia sét dữ dội đó là một bức màn trắng toát chụp lên rồi nàng chẳng còn biết gì nữa. Tất cả diễn ra quá nhanh khiến nàng không kịp nhận ra chuyện gì đã xảy đến với mình, mà nhanh chóng trôi tuột vào cõi vô thức. Điều nàng nhận biết sau cùng là bức màn trắng cùng với sự hụt hẫng của thể xác lẫn tâm thức. Tất cả trôi qua thật nhanh rồi nàng không còn biết gì nữa, kể cả sự đau đớn. Nhìn xác Dương Đình Tuyết Anh, gã công tử thả xuống một cánh hoa huệ cùng một nén bạc, sau đó quay bước ra khỏi biệt phòng nàng, rồi đóng của lại như cũ. Gian biệt phòng của Dương Đình Tuyết Anh ngoài chiếc gương đồng nằm dưới đất bên cạnh xác nàng, tuyệt nhiên không mất mát một thứ gì. Tất cả gần như nổ tưng trong trang viên “Bách Hoa trang”, khi cái chết của Dương Đình Tuyết Anh được phát hiện, cùng với đoàn kiệu hoa Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 2 - Sát Nghiệp Trang 13 tiến vào trong trang. Không khí Bách Hoa trang đang từ ngày hoan hỷ của vị tiểu thư Dương Đình Tuyết Anh giờ một màu tang tóc thê lương. Tống Thừa Ân trong bộ trang phụ lễ tân lang đứng thừ ra. Chàng gần như chẳng còn suy nghĩ gì. Tất cả trong chàng là một sự trống vắng lạ thường và không định được lúc này mình phải làm gì và suy nghĩ gì. Tất cả đối với chàng giờ đây chỉ là sự trống rỗng, lạc lỏng đến trơ trọi. Tống Thừa Ân cầm lấy cánh hoa huệ trắng tinh và nén bạc, răng trên cắn vào môi dưới, chàng nhìn thi thể của Tuyết Anh, với trang phục tân nương được đặt nằm trên tràng kỷ. Tim Thừa Ân quặn nhói với câu hỏi thầm trong đầu: “Ai đã giết nàng? Ai đã làm điều này? Tại sao nàng phải chết ngay trong cái ngày thành thân với chàng. Ai đã nhẫn tâm tàn nhẫn giết Tuyết Anh của Tống Thừa Ân? Ai... ai?” Cùng với ý niệm đó, răng trên của Tống Thừa Ân cắn vào môi dưới. Đôi mắt chàng ráo hoảnh, không một giọt nước mắt rịn ra. Có lẽ cái đau của sự mất mát đã khiến Tống Thừa Ân trở thành kẻ chẳng còn nước mắt để tống tiễn người mỹ nữ sắp trở thành nương tử của mình. Chàng chỉ còn biết nhìn Dương Đình Tuyết Anh nằm trên tràng kỷ. Nàng thật ngây thơ, và đoan thục trong tâm trí Tống Thừa Ân, nhưng giờ đây nàng đã không còn. Nàng đã ra đi mãi mãi vĩnh biệt chàng. Một sự ra đi mà chàng sẽ không bao giờ gặp lại. Có chăng chỉ còn trong giấc mộng hoài niệm hư vô và không thực. Tống Thừa Ân buông tiếng thở dài, bước ra khỏi phòng Dương Đình Tuyết Anh. Chàng tiến về phía hòn giả sơn. Nhìn hòn giả sơn do chính tay chàng và nàng đắp nên, Thừa Ân ngỡ như Tuyết Anh vẫn còn đâu đó trông cuộc đời này. Thừa Ân hồi tưởng lại quá khứ để rồi cảm nhận một sự trống vắng hơn trong tâm thức mình, chàng bâng quơ nói một mình: Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 2 - Sát Nghiệp Trang 14 - Thế là nàng đã đi rồi. Có những bước chân tiến đến sau lưng Thừa Ân, nhưng chàng không quay lại mà vẫn chú nhãn vào hòn giả sơn. “Phu Phụ Thâm Tình”. - Tống huynh, Dương Đình Tuyết Anh tỷ tỷ đã đi rồi. Thừa Ân nhìn lại: - Mỹ Diện muội, vì sao Tuyết Anh lại bị người ta giết. - Muội cũng không biết. Nàng nói rồi cúi mắt nhìn xuống. Hai giọt lệ rịn ra khóe mắt nàng, nhiễu xuống mũi hài. Nàng ngẩn lên nhìn Thừa Ân. Đôi mắt to đen láy, còn phủ một màn nước mắt, một đôi mắt thật mơ màng và đầy chất lãng mạng. Dương Đình Mỹ Diện nhỏ nhẹ nói: - Tống huynh có thể tìm ra người thủ ác giết Tuyết Anh tỷ tỷ chứ? - Bây giờ thì chưa, nhưng nhất định Tống Thừa Ân này sẽ tìm ra kẻ đó. Dù hắn là ai cũng phải trả cái giá này. Mỹ Diện buông tiếng thở dài: - Tống huynh định làm gì? Tống Thừa Ân nhìn Dương Đình Mỹ Diện. Chàng khẽ lắc đầu: - Huynh cũng chưa biết mình phải làm gì. Nhưng rồi sẽ có rất nhiều chuyện để huynh phải làm. Huynh sẽ đi tìm kẻ để lại nỗi đau này cho huynh. Nàng nhìn Thừa Ân: - Tuyết Anh tỷ tỷ không muốn Tống huynh dấn thân vào chốn nguy hiểm đâu. - Huynh chấp nhận. Thừa Ân chấp tay sau lưng, quay mặt nhìn lại hòn giả sơn. Hai cánh môi của chàng khẽ mím lại, Thừa Ân nghĩ thầm trong đầu: Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 2 - Sát Nghiệp Trang 15 - “Tuyết Anh. Rồi huynh sẽ tìm ra người thủ ác giết muội. Buộc y phải nói cái gì đã khiến y làm chuyện này.” Mỹ Diện buông tiếng thở dài: - Huynh sẽ đi tìm người thủ ác ư? Thừa Ân gật đầu: - Huynh sẽ đi, đi đến tận cùng vụ huyết án này. Cho đù huynh có phải trả giá bằng chính sinh mạng mình. Mỹ Diện lắc đầu: - Tống huynh, Tuyết Anh tỷ tỷ không muốn điều đó đâu. - Bây giờ Tuyết Anh đã đi rồi, đã rời khỏi cõi tục sinh. Tuyết Anh đã không còn quyết định điều gì nữa trong cõi nhân sinh này. Dù muốn hay không thì Tống Thừa Ân này cũng phải đòi cho được sự công bằng cho Dương Đình Tuyết Anh. Huynh phải đòi cho được. Tống Thừa Ân quay bước đỏ đi. Mỹ Diện nhìn theo sau lưng Thừa Ân. Ráng chiều hắt ánh nắng yếu ớt tạo ra một chiếc bóng dài trên nền đất. Mỹ Diện nhìn theo chiếc bóng của Tống Thừa Ân mà bất chợt nghĩ đến linh hồn của Dương Đình Tuyết Anh đang dõi theo, hoặc đang bước đi cùng với chàng. Nàng buông tiếng thở dài rồi cúi mặt nhìn xuống. oOo Mặc dù đã ngoài ngũ tuần nhưng Thần Thâu Bửu Chỉnh Tư vẫn chưa mất đi sự nhanh nhẹn và cá tính phóng đãng. Vây quanh lão là những nàng kỹ nữ chỉ chạc tuổi con hoặc cháu, thế mà lão rất dửng dưng không màn đến điều đó. Tựa lưng vào thành chiếc ghế, giang rộng hai tay qua vai hai ả kỹ nữ, còn người thứ ba thì đang đứng sau lưng đập vai lão. Ả kỹ nữ ngồi bên phải tợp một ngụm rượu rồi kéo lão Bửu về phía Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 2 - Sát Nghiệp Trang 16 nàng. Ả áp môi mình vào môi lão Bửu từ từ nhả ngụm rượu vào miệng lão. Lão Bửu uống ngay lấy ngụm rượu ả mớm cho lão. Rượu chảy ra hai bên mép lão. Uống xong ngụm rượu đó, Thần Thâu Bửu Chỉnh Tư đắc ý phá lên cười khanh khách. Lão có vẻ thích thú vô cùng khi được mỹ nữ hầu hạ mớm rượu cho mình. Làm sao mà lão Bửu không thích được, khi ở cái tuổi của lão mà lại được một lúc ba mỹ nhân hầu hạ. Lão đúng là người có diễm phúc nhưng xét cho cùng chắc hẳn lão phải có nhiều ngân lượng mới được hưởng thụ cuộc sống phóng đãng như thế này. Lão Bửu đang đắc ý cất tràng cười khoái trá thì cửa biệt phòng dịch mở. Tống Thừa Ân bước vào. Thừa Ân nhìn lão Bửu. Lão Bửu ngưng ngay tràng tiếu ngạo mà nhìn Thừa Ân. Ánh mắt khe khắt và lạnh lùng của Tống Thừa Ân khiến lão Bửu mất ngay sự hứng thú vừa mới trổi dậy trong nội thể lão. Ba ả kỹ nữ nhìn Thừa Ân với ánh mắt ngần ngại. Thừa Ân bước đến bên bàn lão Bửu. Lão Bửu giả lả cười: - Tống lão đệ, mời ngơi Thừa Ân nhìn qua ba ả kỹ nữ. Lão Bửu nhận ra ngay ý nghĩa của cái nhìn đó, liền giả lả nói: - Các nàng lui ra đi. Khi nào cần lão huynh sẽ gọi. Ba ả kỹ nữ không cần lão Bửu nói lần thứ hai, lặng lẽ lui ra khỏi biệt phòng. Lão Bửu giả lả cười với Thừa Ân rồi chuốc rượu và hai chiếc chén. Lão vừa chuốc rượu vừa nói: - Lão huynh đã biết chuyện của lão đệ... lão huynh thành thật chia buồn với lão đệ. Nói rồi lão bưng chén rượu hướng về phía Thừa Ân: Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 2 - Sát Nghiệp Trang 17 - Uống với lão huynh nào! Thừa Ân bưng chén uống cạn rồi đặt xuống bàn. Lão Bửu cũng uống của số rượu chuốc ra chén rồi để xuống nhìn chàng. Lão giả lả nói: - Tống Thừa Ân! Hôm nay lão huynh sẽ uống với lão đệ thật say, say cho đến khi tống tiễn nỗi buồn của lão đệ ra khỏi tâm thức. Có như vậy lão huynh mới an tâm. Thừa Ân nhìn lão, khẽ lắc đầu: - Tống Thừa Ân này không uống say. - Đệ không muốn dụng rượu để tống tiễn nỗi buồn của rình sao? Lão Bửu vuốt râu giả lả nói tiếp: - Khi người ta gặp chuyện buồn thì rượu là liều thuốc thần tiên đưa nỗi buồn đó. Lão đệ cứ uống thật say thì ưu tư phiền muộn sẽ chóng qua thôi. Ta biết lão đệ đang buồn, và sẵn sàng bồi tiếp hầu rượu với lão đệ. Thừa Ân từ từ đứng lên. Chàng nhìn chăm chăm vào mắt lão Bửu. - Tống Thừa Ân này không phải tìm đến lão huynh để uống rượu giải sầu. Tống Thừa Ân này không dùng rượu để khỏa lấp thực tại mình đang có, mà đến tìm lão huynh vì một lý do khác. Đôi chân mày của lão Bửu nhíu lại. Lão miễu cưỡng hỏi: - Tống Thừa Ân lão đệ tìm đến lão huynh không phải vì lý do đối ẩm giải sầu, vậy vì lý do gì nào. Đừng để lão huynh phải bối rối nghĩ Tống Thừa Ân đòi nợ ta đấy nhé. - Thừa Ân này không đòi nợ lão huynh. Nhưng nếu cần Tống Thừa Ân này vẫn có thể đòi nợ lão huynh. Lời nói này của Tống Thừa Ân tạo ngay ánh mắt bối rối nơi Thần Thâu Bửu Chỉnh Tư. Lão gượng cười: - Tống Thừa Ân tìm Bửu Chỉnh Tư vì lý do gì? Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 2 - Sát Nghiệp Trang 18 Tống Thừa Ân lấy trong ống tay áo ra một chiếc khăn lụa màu đỏ ối đặt lên bàn rồi cẩn thận mở ra. Trong tấm khăn lụa đó là cánh hoa huệ trắng cùng một nén bạc. Thừa Ân nhìn lão Bửu: - Lão huynh nhận ra những thứ này của ai? Lão Bửu nhìn cánh hoa huệ và nén bạc gần như không chớp mắt. Lão nhìn một lúc rồi mới ngẩng lên nhìn Thừa Ân: - Những thứ này ở đâu lão đệ có? - Sát thủ giết Dương Đình Tuyết Anh để lại. Lão Bửu vuốt râu, lắc đầu: - Quái lạ thật, không thể nào tin được. - Nói vậy là lão huynh biết hung thủ là ai? Lão Bửu buông tiếng thở ra, rồi vuốt râu nhìn Thừa Ân. Lão trang trọng nói: - Phải chăng lão đệ định trả thù? Thừa Ân gật đầu: - Không sai, Thừa Ân này phải tìm ra người đó. - Lão huynh có một lời khuyên. Không biết Tống Thừa Ân lão đệ có nghe không. - Lão huynh muốn khuyên gì? - Nếu đúng sát thủ giết Dương Đình Tuyết Anh để lại cánh hoa huệ và nén bạc này thì lão đệ nên bỏ qua chuyện này, đừng truy cứu làm gì. Thừa Ân cau mày: - Sao lại không truy cứu? - Kẻ sát thủ không phải tầm thường đâu. Lão huynh chỉ lấy làm lạ, tại sao giết Tuyết Anh mà lại là con người này. Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 2 - Sát Nghiệp Trang 19 Thừa Ân nhìn chăm chăm vào mặt lão Bửu. - Đến lúc Tống Thừa Ân đòi nợ lão huynh. Món nợ hôm nay Tống Thừa Ân cứu lão huynh khỏi thiên lao nha môn, bây giờ huynh phải trả. - Ơ... Thừa Ân trang trọng gằn từng tiếng: - Đừng đòi hy vọng chạy trốn sự đòi nợ của Tống Thừa Ân. Chủ nhân của cánh hoa huệ trắng cùng nén bạc này là ai. Chỉ cần lão huynh nói xem như huynh đã trả xong nợ cho Tống Thừa Ân. Lão Bửu buông tiếng thở dài từ từ ngồi xuống ghế. Lão nhìn Thừa Ân: - Nói như vậy, Tống Thừa Ân không tiếp nhận lời khuyên của lão huynh. Thừa Ân buông một câu cụt lủn: - Không. Tống Thừa Ân không phải là kẻ chỉ biết chạy trốn thực tại mà luôn biết nhìn thẳng vào thực tại mình phải gánh lấy nó. Lão Bửu buông tiếp một tiếng thở dài nữa rồi nói: - Nếu lão nói huynh biết chủ nhân của cánh hoa huệ này và nén bạc kia thì cũng không đúng. Nhưng lão huynh biết chủ nhân của hai thứ đó là một sát thủ cực kỳ lợi hại với ngoại hiệu là “Sát Thủ Vô Diện”. Một sát thủ mà mọi người nào không biết mặt ra sao. Nhưng võ công của người này thì phải nói là quỷ khóc thần sầu. Lão im lặng nhìn Thừa Ân. - Lão huynh nói như thế, Tống Thừa Ân có thể hình dung ra chủ nhân của cánh hoa huệ và nén bạc. - Lão huynh có thể nói rõ hơn được nữa không? Lão Bửu lưỡng lự rồi nhìn Tống Thừa Ân nói tiếp: - Tống Thừa Ân hẳn có nghe tiếng tăm của Bách Kiếm trang chủ Mạc Cự chứ? - Tống Thừa Ân có nghe qua tiếng tăm của con người này. Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh Hồi 2 - Sát Nghiệp Trang 20 - Lão Kiếm trang chủ Mạc Cự đã bị chủ nhân cánh hoa huệ và nén bạc này sát tử đó, mặc dù lão Mạc đã qui ẩn giang hồ, tự giam mình trong một tòa biệt lâu có tấm vòng tường bao bọc, mà một con ruồi cũng không bay vào được. Thừa Ân bưng rượu chuốc ra chén. Trong khi Thừa Ân chuốc rượu, lão Bửu nói tiếp: - Lão huynh không phải tâng bốc Sát Thủ Vô Diện để hù dọa lão đệ đâu, là sự thật, mà người võ lâm ai ai cũng biết chứ không phải một mình lão huynh. Thừa Ân bưng chén rượu đẩy về phía lão Bửu. - Tống Thừa Ân kính lão huynh một chén rượu. Lão Bửu miễn cường đón lấy chén rượu. Hai người cùng uống cạn. Thần Thâu Bửu Chỉnh Tư đặt chén xuống bàn nhìn Tống Thừa Ân. Tống Thừa Ân bâng quơ nói: - Lão huynh đã uống mệt chén rượu của Thừa Ân, hãy cho Tống Thừa Ân biết phương cách nào có thể tìm ra Sát Thủ Vô Diện. Lão Bửu lắc đầu: - Lão huynh đã nói vậy rồi, Tống Thừa Ân cũng không bỏ ý niệm đi tìm Sát Thủ Vô Diện ư? Tống Thừa Ân đi tìm Sát Thủ Vô Diện chứ không phải lão Thần Thâu Bửu Chỉnh Tư. Nếu kẻ phải chết bởi sát chiêu của “Sát Thủ Vô Diện” thì kẻ đó là Tống Thừa Ân chứ không phải là Thần Thâu Bửu Chỉnh Tư. Thừa Ân nói rồi lại bưng bầu rượu chuốc ra hai chén. Chàng đanh giọng nhạt nhẽo nói: - Tống Thừa Ân biết lão huynh có buộc Sát Thủ Vô Diện xuất đầu lộ diện. Lão huynh phải nói cho Thừa Ân biết. Nếu như Thần Thâu Bửu Chỉnh Tư từ chối thì cái chết cũng sẽ đến ngay với lão huynh. Bách Bộ Ma Ảnh Khuyết Danh
- Xem thêm -