Tài liệu Âm mưu ngày tận thế

  • Số trang: 963 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 134 |
  • Lượt tải: 0
tranvantruong

Đã đăng 3224 tài liệu

Mô tả:

âm mưu ngày tận thế
Mục lục Tóm tắt Lời nói đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 (Chương kết) Tóm tắt Các nhân chứng đứng bên rìa hiện trường, nhìn trân trối trong im lặng, không thể nói gì vì quá sửng sốt. Quang cảnh trước mắt họ thật kỳ dị, một cơn ác mộng hoang sơ xuất xứ từ đâu đó sâu kín, tối tăm trong tiềm thưc tập thể của người nguyên thuỷ. Mỗi nhân chứng có một phản ứng khác nhau. Người thứ nhất ngất đi. Người thứ hai nôn oẹ. Một phụ nữ run lên bần bật. Một người khác thì nghĩ: Mình sắp lên cơn đau tim mất. Vị tu sĩ già nắm lấy chuỗi hạt và đưa tay làm dấu...Trận chiến cuối cùng là đây... Trận chiến đấu cuối cùng... Trận chiến đấu cuối cùng giữa cái thiện và cái ác. (Trích Lời mở đầu sách).”Âm mưu ngày tận thế”, một chiến dịch do cơ quan tình báo Mỹ và nhiều nước phương Tây tổ chức. Mục tiêu của họ là tiêu diệt các nhân chứng đi trên một chiếc xe buýt của hãng Du lịch Thuỵ Sĩ, những người đã tận mắt chứng kiến một vật thể bay lạ gặp tai nạn. Chàng sĩ quan tình báo, Bellamy đang say sưa trong yêu đương, bị lôi dậy để lên đường làm công vụ. Việc hoàn thành, các nhân chứng bị giết chết ngay trước khi họ có thể kể lại những gì đã trông thấy. Nhưng bản thân Bellamy lại không hay biết những vụ ám sát đó. Rồi đến lượt anh, từ người đi săn trở thành con mồi bị săn đuổi... Cuối cùng anh đã thoát chết nhờ lòng dũng cảm, cơ trí tuyệt vời và đôi khi cả sự may mắn tình cờ...Cuốn sách là một chuỗi những sự kiên, tình tiết bất ngờ, hấp dẫn. Hàng loạt những bí mật, những mâu thuẫn được phơi bày cuốn người đọc vào một vòng xoáy kỳ lạ đòi hỏi được khám phá. ÂM MƯU NGÀY TẬN THẾ Dịch giả : Nguyễn Bá Long Lời nói đầu Nguyên bản tiếng Anh DOOMSDAY CONSPIRACY, Nhà xuất bản Happer Collins, Anh (1990) Uctendort. Thuỵ Sĩ Chủ nhật, 14 tháng Mười, lúc 15 giờ 00 Các nhân chứng đứng trên rìa hiện trường, nhìn trân trối trong im lặng, không thể nói gì vì quá sửng sốt. Quang cảnh trước mắt họ thật kỳ dị, một cơn ác mộng hoang sơ xuất xứ từ đâu đó sâu kín, tối tăm trong tiềm thức tập thể của người nguyên thuỷ. Mỗi nhân chứng có một phản ứng khác nhau. Người thứ nhất ngất đi. Người thứ hai nôn oẹ. Một phụ nữ run lên bần bật. Một người khác thì nghĩ: Mình sắp lên cơn đau tim mất. Vị tu sĩ già nắm lấy chuỗi hạt và đưa tay làm dấu. Hãy giúp con, thưa Cha. Hãy giúp tất cả chúng con. Hãy che chở cho chúng con trước sự hiện hình của quỷ dữ. Sau cùng thì tất cả chúng con đều đã nhìn thấy bộ mặt của Satăng. Đó là ngày tận thế. Ngày phán xử đã đến. Trận chiến cuối cùng là đây… Trận chiến đấu cuối cùng… Trận chiến đấu cuối cùng giữa cái thiện và cái ác. Chương 1 Ngày thứ nhất. Thứ hai, 15 tháng Mười - Anh lại thấy mình trong cái quân y viện chật chội ở căn cứ Củ Chi, Việt Nam và Susan đang cúi người trên giường anh, trông thật đáng yêu trong chiếc áo choàng trắng, thì thầm, "Tỉnh dậy nào, chàng thuỷ thủ. Anh đâu có muốn chết!". Và khi nghe thấy giọng nói đầy quyến rũ của cô, anh gần như quên đi sự đau đớn của mình. Cô đang thì thầm điều gì đó nữa bên tai anh, nhưng một cái chuông nào đó đang réo vang, và anh không thể nghe rõ cô nói gì. Anh đưa tay kéo cô lại gần nhưng bàn tay chỉ quờ vào một khoảng không. Chính tiếng chuông điện thoại đã làm Robert Bellamy tỉnh hẳn. Anh miễn cưỡng mở mắt, không muốn giấc mơ qua đi. Chiếc điện thoại bên cạnh giường vẫn réo dai dẳng. Anh nhìn đồng hồ, 4 giờ sáng. Anh chụp lấy máy, bực bội vì ngủ dỡ mắt, giấc mơ ngắt quãng. - Quỷ quái thật, có biết mới là mấy giờ không hả? - Ông chỉ huy Bellamy phải không? - Phải. - Tôi có một tin báo cho ông, ông chỉ huy. Ông được lệnh phải trình diện tướng Hilliard tại trụ sở Cục An ninh Quốc gia (NSA) ở Fort Meade vào đúng 6 giờ sáng. Ông đã nghe rõ chưa, thưa ông chỉ huy? - Rồi. Và chưa. Phần lớn là chưa rõ. Robert Bellamy chậm chạp đặt ống nghe xuống, trầm ngâm. Chuyện quái gì mà NSA đòi anh thế nhỉ? Và chuyện gì gấp gáp đến mức phải gặp vào lúc 6 giờ sáng? Anh lại nằm xuống và nhắm mắt lại, cố tìm lại giấc mơ. Giấc mơ giống như thật. Tất nhiên anh biết điều gì đã khiến giấc mơ xuất hiện. Susan vừa gọi điện cho anh tối hôm trước. - Robert… Như từ bao giờ vẫn vậy, giọng nói của cô luôn có tác động đến anh. Anh run run thở mạnh. - Chào Susan. - Mọi chuyện bình thường cả chứ, anh Robert? - Tất nhiên. Tuyệt vời. Moneybags thế nào? - Thôi đừng, anh. - Thôi được. Thế Monte Banks thế nào? Anh đã không thể nói "chồng em". Anh ta là chồng cô ấy, Susan. - Anh ấy khoẻ. Em chỉ muốn nói với anh là chúng ta sắp phải xa nhau một thời gian. Em không muốn anh phải lo lắng. Thật đúng là cô ấy, đúng là Susan. Anh cố giữ giọng nói bình tĩnh. - Lần nầy em đi đâu vậy? - Bọn em bay qua Brasil. Trên chiếc Boeing 727 của Moneybags. - Monte có chút công việc ở đó mà. - Thật ư? Anh nghĩ là chồng em sở hữu cả quốc gia đó. - Thôi đi Robert. Xin anh. - Xin lỗi. Một giây im lặng. - Em mong anh tỏ ra dễ chịu hơn. - Nếu em có ở đây thì hẳn là thế. - Em muốn anh tìm được một ai đó thật tuyệt vời, và anh hạnh phúc. - Susan, anh đã tìm được một người tuyệt vời. - Cổ họng anh tắt nghẹn. - Và em biết chuyện gì xảy ra không? Anh đã mất cô ấy. - Nếu anh cứ còn nói thế, em sẽ không gọi anh nữa đâu. Đột nhiên, anh cảm thấy sợ hãi. - Đừng nói thế. Đừng, em? Với anh, cô là chiếc phao cứu sinh. Anh không thể chịu nổi ý nghĩ rằng không bao giờ được nói chuyện với cô nữa. Anh cố tỏ ra vui vẻ. - Anh sẽ ra ngoài và kiếm một cô tóc vàng thật khêu gợi để rồi cùng làm tình cho đến bã người ra thì thôi. - Em muốn anh kiếm được một ai đó. - Anh hứa với em đấy. - Em lo cho anh, em yêu anh! - Không cần thiết. Anh thật sự bình thường. - Anh nghẹn lời với lời nói đối của chính mình. Giá mà cô biết sự thật. Nhưng anh không thể nào mang chuyện của mình ra bàn với ai. Đặc biệt là Susan. Anh không thể chịu được ý nghĩ về sự buồn khổ của cô. - Từ Brasil, em sẽ gọi điện cho anh. Susan nói. Một lúc im lặng. Họ không thể rời nhau ra bởi vì có quá nhiều điều để nói, quá nhiều thứ tốt hơn là không nên nói đến, không được nói đến. - Anh Robert, em phải đi đây. - Susan? - Dạ. - Anh yêu em. Anh sẽ luôn luôn yêu em! - Em biết. Em cũng yêu anh, Robert. Và đó chính là điều mỉa mai cay đắng. Họ vẫn yêu nhau đến thế. Hai người thật đẹp đôi, tất cả bạn bè họ đều đã nói như vậy. Điều gì đã làm đảo lộn tất cả? Robert Bellamy ra khỏi giường và đi ngang căn phòng khách vắng lặng với đôi chân trần. Căn phòng gợi nhớ sự vắng bóng của Susan. Quanh phòng là hàng chục tấm ảnh của Susan và anh, những hình ảnh đọng lại. Hai người đi câu cá ở vùng cao nguyên Scotland, trước một tượng Phật trên đất Thái Lan, trên một cỗ xe ngựa chạy trong mưa qua những khu vườn Borghese ở Rome. Và trong mỗi tấm ảnh, họ đều đang cười và ôm chặt lấy nhau, hai con người đang yêu nhau nồng thắm. Anh đi vào phòng bếp đặt một bình cà phê. Đồng hồ chỉ 4 giờ 15. Anh lưỡng lự giây lát, rồi nhấc điện thoại quay số. Sáu hồi chuông réo và sau cùng anh nghe thấy tiếng Đô đốc Whittaker ở đầu dây đằng kia. - Hêlô. - Thưa Đô đốc. - Gì vậy? - Đây là Robert. Tôi thật xin lỗi vì đã đánh thức ngài. Tôi vừa có một cú điện thoại khá kỳ lạ từ Cục an ninh quốc gia. - NSA à? Họ muốn gì vậy? - Tôi không biết. Tôi được lệnh trình diện tướng Hilliard vào lúc 6 giờ. Một thoáng im lặng trầm ngâm. - Có thể là người ta định chuyển anh sang đó. - Không thể thế được. Điều đó thật vô lý. Sao họ lại… - Robert, rõ ràng là có chuyện gì đấy khẩn cấp. - Sao anh không gọi lại cho tôi sau cuộc gặp nhỉ? - Tôi sẽ gọi. Cảm ơn ngài. Cuộc đối thoại chấm dứt. Robert nghĩ: lẽ ra mình không nên làm phiền ông già. Đô đốc đã rời chức vụ đứng đầu Tình báo hải quân để nghỉ hưu từ hai năm trước đây. Bị buộc phải nghỉ hưu thì đúng hơn. Người ta bàn tán rằng để an ủi, Bộ Hải quân đã dành cho ông một văn phòng nhỏ ở đâu đó để ngồi chơi xơi nước với mấy thứ công việc vớ vẩn. Giờ đây, ông Đô đốc không hề biết gì về những hoạt động tình báo hiện nay. Nhưng ông là thầy của Robert. Ông là người gần gũi với Robert hơn bất kỳ ai trên thế gian nầy, tất nhiên là không kể Susan. Mà Robert thì cần phải nói chuyện với ai đó. Với việc Susan ra đi, anh cảm thấy hoàn toàn mất thăng bằng và luôn tưởng tượng rằng ở một nơi nào đó, trong một thời gian và không gian khác, anh và Susan vẫn đang là một cặp vợ chồng hạnh phúc, cười đùa vô tư và yêu thương nhau. Hoặc có thể là không, Robert mệt mỏi nghĩ. Có thể do mình đã không biết khi nào nên
- Xem thêm -