Tài liệu 1q84 tập 2

  • Số trang: 1480 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 217 |
  • Lượt tải: 0
tranvantruong

Đã đăng 3224 tài liệu

Mô tả:

1q84_tập_2
Vâ ̣y là Aomame sắp sửa làm mô ̣t viê ̣c hê ̣ trọng. Nàng đã từng nhiề u lầ n làm những viê ̣c tương tự, tuy nhiên lầ n này khác hẳn - mô ̣t viê ̣c mà, nế u hoàn thành được, nàng sẽ không bao giờ còn có thể tiế p tục cuô ̣c số ng bình thường như trước… Đồ ng thời, dù cho chuyê ̣n gì xảy đến với nàng đi nữa, nàng không bao giờ ngừng nghĩ đế n người con trai nàng đã từng nắm tay mô ̣t lầ n duy nhấ t hồ i tiể u học, và rồ i, mô ̣t cách hế t sức bấ t ngờ, nàng biế t được bằng cách nào nàng có thể tự coi như mình đang ở cùng anh… Những chuyê ̣n bấ t ngờ không ngừng xảy đế n với Tengo. Dầ n dầ n anh cũng biế t được vai trò của mình trong guồ ng quay của các sự kiê ̣n, và nhâ ̣n ra rố t cuô ̣c thì thực tại quanh anh không giố ng như anh nghĩ. Đồ ng thời, bên cạnh đó, anh cũng dầ n hiể u ra trên thực tế , suố t những năm qua, hình ảnh ai đã luôn luôn trong tâm khảm anh, là cái neo tinh thầ n cho anh. Giữa vòng xoáy những bấ t an ngày mô ̣t vây chặt lấ y Tengo, anh khắc khoải đi tìm người đó… Châ ̣m rãi, thâm trầ m, hấ p dẫn, bấ t ngờ, 1Q84 2 tiế p tục khiế n người đọc không thể buông rời câu chuyện về những gì xảy ra với Aomame và Tengo trong cái thế giới mà họ không còn có thể thoát ra. HARUKI MURAKAMI Haruki Murakami, nhà văn Nhật Bản lừng danh, là tác giả nhiều tiểu thuyết thuộc hàng bán chạy nhất thế giới đồng thời nhận được sự đánh giá cao của giới phê bình nghiêm túc, “hàn lâm”. Nhiều tác phẩm của ông đã dịch ra tiếng Việt và được người đọc Việt Nam ưa thích, như Rừng Na Uy, Biên niên ký Chim vặn dây cót, Phía Nam biên giới phía Tây mặt trời, Kafka bên bờ biển, Người tình Sputnik, Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới, Cuộc săn cừu hoang, Nhảy nhảy nhảy… “Cuốn hút. 1Q84 là một tiểu thuyết lớn theo mọi nghĩa. Độc giả một khi đã sa chân vào dòng chảy thời gian của nó thì khó lòng bước lên bờ.” ― SHERRYL CONNELLY, NEW YORK DAILY NEWS “Murakami giống như một nhà ảo thuật đang diễn giải những gì mình thực hiện trong lúc biểu diễn song vẫn khiến người ta tin rằng ông sở hữu một sức mạnh siêu nhiên… Trong khi bất cứ ai cũng có thể kể một câu chuyện giống như một giấc mơ, ông là một trong số ít nghệ sĩ có thể khiến chúng ta thấy mình thực sự đang mơ, giống như với tiểu thuyết này.” ― THE NEW YORK TIMES BOOK REVIEW “1Q84 là một trong những cuốn sách nhanh chóng biến mất khỏi tay bạn, lôi bạn vào sự huyền bí của nó với một tốc độ và kỹ năng khiến bạn chẳng thể nhận ra rằng nhiều giờ đã trôi qua và hàng núi trang sách đã bị ngốn sạch...” ― ROB BRUNNER, ENTERTAINMENT WEEKLY “Murakami biết cách kể một câu chuyện mà không cần phải làm dáng. Ông hiểu làm thế nào để pha trộn hiện thực với huyền ảo với một tỉ lệ chính xác. Và ông có biệt tài viết về những điều thường nhật như làm bữa tối hay đi dạo sao cho, dù gần gũi và tầm thường đến mấy, chúng cũng không bao giờ tẻ nhạt...” ― MALCOLM JONES, NEWSWEEK 1Q84 Book 2 by Haruki Muarakami Copyright © 2009 by Haruki Muarakami All right reserved. Originally published in Japan by SHINCHOSHA Publishing Co., Ltd., Tokyo Vietnamese translation rights arraged with Haruki Murakami through THE SAKAI AGENCY. Dịch từ bản tiếng Trung, 1Q84, NXB Nam Hải Đối chiếu qua nguyên tác tiếng Nhật 1Q84 (ichi-kew-hachi-yon), NXB SHINCHOSHA. Xuất bản theo hợp đồng nhượng quyền giữa The Sakai Agency và Nhã Nam, 2009. Bản quyền bản tiếng Việt © Công ty Văn hóa & Truyền thông Nhã Nam, 2012. Chế bản được đánh máy bởi: Jo-Jinn TiểuDương, emylittle (evangelica), Nabi Nguyễn, zumadeluxe2004, Thủy Nguyễn (chupachupNT), Dâu Lê; hiệu chỉnh ebook: Romance Book. Được thực hiện với mục đích phi lợi nhuận, xin hãy mua sách trong điều kiện có thể. CHƯƠNG 1: AOMAME Đó là nơi buồn tẻ nhất thế giới Mùa mưa dầm chưa chính thức kết thúc song bầu trời Tokyo đã xanh ngắt một màu, mặt trời giữa hè chói chang thỏa sức rọi xuống mặt đất. Liễu một lần nữa lại xanh um lá, đung đưa phủ bóng sum sê xuống mặt đường. Tamaru đón Aomame ở tiền sảnh. Anh ta mặc bộ vest mùa hè tối màu, sơ mi trắng, thắt cà vạt trơn. Và không đổ một giọt mồ hôi nào. Một người đàn ông cao lớn như anh ta mà thời tiết nóng bức đến đâu cũng chẳng đổ mồ hôi, đấy là điều bấy nay vẫn khiến Aomame thấy thật khó tin. Gặp Aomame, Tamaru khẽ gật đầu, chỉ chào một tiếng cụt lủn rất khó nghe ra rồi không nói gì nữa, mà cũng không chuyện trò vài câu với nàng như mọi khi. Anh ta cắm cúi đi trước, băng qua hành lang dài, không ngoái đầu lại, đưa Aomame đến chỗ bà chủ đang đợi. Chắc anh ta không còn tâm trạng nào để chuyện phiếm với ai, Aomame đoán. Có lẽ cái chết của con chó là cú sốc quá lớn đối với anh ta. “Phải tìm một con chó giữ nhà khác,” qua điện thoại anh ta nói với Aomame như thế, hệt như đang nói chuyện thời tiết. Nhưng cả Aomame cũng hiểu, không thể qua đó mà biết được tâm trạng thật của Tamaru. Con chó cái giống béc giê Đức ấy có vị trí hết sức quan trọng trong lòng anh ta, từ nhiều năm nay hai bên đã rất hiểu nhau. Hẳn anh ta xem cái chết đột ngột khó hiểu của con chó như một sự nhục mạ hay khiêu chiến đối với bản thân mình. Nhìn tấm lưng to bè mà lặng thinh như tấm bảng đen lớp học của Tamaru, Aomame có thể hình dung cơn phẫn nộ âm thầm trong lòng anh ta. Tamaru mở cửa phòng khách mời Aomame vào, còn mình thì đứng cạnh cửa đợi chỉ thị của bà chủ. “Hôm nay chúng ta không cần đồ uống,” bà chủ nói với anh ta. Tamaru không nói gì, khẽ gật đầu, lẳng lặng đóng cửa. Trong phòng chỉ còn lại bà chủ và Aomame. Trên bàn trà, cạnh chiếc ghế tay vịn bà chủ đang ngồi, có đặt một bể cá thủy tinh hình tròn với hai con cá vàng bên trong. Đó là giống cá vàng tầm thường đâu đâu cũng thấy, thứ bể cá bình thường có thể gặp ở bất cứ đâu; trong làn nước dập dềnh mấy cọng tảo xanh chẳng bể cá nào là không có. Aomame đã bước vào phòng khách rộng rãi sang trọng này nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy bể cá vàng. Điều hòa nhiệt độ bật ở mức yếu, thi thoảng nàng nghe một làn gió mát thoảng nhẹ trên da. Trên cái bàn sau lưng nàng bày một bình hoa cắm ba cành bách hợp trắng. Các đóa hoa rất lớn, đầy đặn, gục đầu giống như loài thú nhỏ của vùng đất xa lạ nào đấy đang chìm trong trầm tư mặc tưởng. Bà chủ vẫy tay ra hiệu mời Aomame ngồi xuống sofa bên cạnh mình. Cửa sổ hướng ra vườn buông rèm ren màu trắng, nhưng ánh nắng chiều hè vẫn rất gay gắt. Dưới ánh sáng đó, trông bà chủ toát ra vẻ mệt mỏi khác thường. Lọt thỏm trong chiếc ghế bành rộng, bà tì cằm lên cánh tay nhỏ nhắn yếu ớt, hốc mắt trũng sâu, nếp nhăn trên cổ đã nhiều hơn trước, bà phải già đi đến năm sáu tuổi là ít. Chẳng những vậy, hôm nay bà chủ không hề bận tâm che giấu vẻ mệt mỏi rành rành kia. Đây là chuyện không bình thường. Ít nhất là, theo quan sát của Aomame, bà luôn huy động sức mạnh bên trong hầu giữ vẻ bề ngoài tề chỉnh, dáng người thẳng tắp, nét mặt tập trung, không để lộ dấu vết của sự già nua. Thường thì nỗ lực ấy luôn thành công. Aomame nhận thấy hôm nay có nhiều thứ trong tòa biệt thự này trông khang khác. Thậm chí cả ánh sáng cũng nhuốm một màu khác. Cả bể cá vàng, cái vật tầm thường kia, cũng có vẻ không hợp lắm với căn phòng trần cao kê đầy đồ nội thất cổ này. Bà chủ ngồi yên hồi lâu, tay tựa cằm, chăm chú nhìn một điểm nào đó trong khoảng không bên cạnh Aomame. Nhưng Aomame hiểu, ở đó chẳng có gì đặc biệt để nhìn. Chẳng qua bà chỉ cần một chỗ để tạm thời hướng ánh mắt vào mà thôi. “Cô khát không?” bà chủ hỏi với giọng bình tĩnh. “Không, tôi không khát ạ,” Aomame đáp. “Chỗ kia có hồng trà với đá. Nếu không ngại, cô tự ra đó rót vào cốc thủy tinh mà uống.” Bà chủ chỉ ngón tay về phía cái bàn để đồ ăn cạnh cửa. Ở đây có một chiếc bình miệng rộng, bên trong chứa đầy trà với đá và chanh xắt lát, bên cạnh có ba cốc thủy tinh hoa khác màu nhau. “Cám ơn bà,” Aomame nói. Nhưng nàng không thay đổi tư thế, đợi những lời tiếp theo của bà chủ. Nhưng một hồi lâu sau, bà chủ vẫn trầm mặt như thế. Bà có chuyện không thể không nói với Aomame, nhưng một khi đã nói ra lời, những sự thực ẩn giấu trong đó có thể sẽ trở nên xác thực hơn đến độ không sửa chữa được, cho nên bà
- Xem thêm -