Vườn tháng giêng mới

  • Số trang: 49 |
  • Loại file: DOC |
  • Lượt xem: 29 |
  • Lượt tải: 0
e-lyly

Đã đăng 5275 tài liệu

Mô tả:

Phạm Thị Kim Khánh Th¬ Vên Th¸ng Giªng Thanh Hóa 2014 1. Lời của cây Bàn tay xuân dịu dàng băng bó vết thương mùa đời cào xước Làn môi xuân dịu dàng hôn lên nỗi đau thời gian làm sẹo. Đánh thức trong ta mầm khát khao ngủ quên Xóa trên trán ưu tư vết nhăn nghi hoặc Đổ lá cũ, bóc vỏ ngày cằn cỗi Ta đơm mầm nảy nụ dâng xuân. Xuân Giáp Ngọ-2014 2. Tháng Giêng Rét không còn ngọt xé Nắng chưa kịp hanh vàng Mưa chưa mưa thác đổ Lộc chưa xòe lá xanh. Hoa bắp hoa cải lay Ngoài bãi sông thoảng gió Đêm về trăng chưa tỏ Mơ hồ hương bưởi vương. Bước chân ai đầu ngõ Còn dè dặt ngại ngùng Cái nhìn chưa dám ngỏ Một chút lòng tơ vương. Tháng giêng nắng chưa nắng Mưa như chưa là mưa Lá còn ươm trong lộc Tình như chưa là tình. [1] 3. Tháng Hai Em ùa vào tháng Hai Xoay tít một vòng sực nức. Trĩu nặng chùm chùm hoa mãn khai vàng ngọc. Dâm da, chi chít hoa Náo nức ong về. Tháng Hai mùa để sinh sôi Côn trùng ngủ quên suốt một kỳ dài giật mình nhớ mùa “kinh trập”. Giữa xuân Khí xuân sung mãn Đánh thức lãng quên Vực dậy yếu mềm Rì rào…rì rào sinh nở. Xuân phân -2014 4. Hoa bưởi Thơ thẩn dưới trăng Giật mình: một hơi thở nồng. Nhìn quang quất: trăng và cây Ngẩng lên: cũng trăng và cây Chỉ có mùi hương lên tiếng: Hoa bưởi! Bâng khuâng chưa kịp gặp Đã mơ hồ chia ly! [2] 5. Vườn tháng Giêng Sau bao ngày lưu lạc Hồn hoang mang đi tìm Lang thang trên đường vắng Lạc vào vườn tháng Giêng. Lá phô lời non tơ Hoa nói lời sực nức Yến oanh mùa rạo rực Tìm nhau trong vườn xuân. Tìm em, em gặp xuân Đang vào mùa hội ngộ Bỗng nhiên như kỳ ngộ Gặp ánh nhìn ngày xanh. Xuân phân -2014 6. Tín hiệu Lây phây mưa rây hạt Gieo mươn mướt trên cây Mát lành đâu từ mây Tỏa về theo gió thoảng. Có gì như mùa sang Có gì như mới thức Không miên man thu cúc Không rạo rực phượng hồng Khẽ khàng nhành lan trắng Vừa hé nở bên song. [3] 7. Chị và em (Kính tặng nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến) Chị đắm giữa bể tình Em đứng bờ khô khát Chị thả lời chua chát Em cất lời mộng mơ Chị cô đơn vì mất Em đơn côi vì chưa Chỗ giao đường còn-mất ta đi đâu bây giờ!? Quá khứ của một người là tương lai kẻ khác Từ lặn lội bể thác Chị trở về trống không. Em tựa vào đời chị Tránh nẻo tình bấp bênh, Chị tựa vào lòng em Vào khát khao mộng mị! Chị nhủ: đời đen bạc Đừng cả tin mơ hồ! Nhưng chị ơi, nghi ngờ Thì cả đời em khát! Nếu bể tình mặn chát Cầu tình như cầu vồng Đừng lấy sóng làm cầu* Lấy khơi xa làm bến ** Đừng để đời đắm đuối Đừng dời bước khỏi bờ Thì chị ơi nguyên vẹn Vẹn nguyên con số 0! Chú thích: *,**Ý thơ trong bài thơ Dại yêu của nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến [4] 8. Hoài niệm Đêm ấy trăng khỏa trần trên sóng Sóng dưới trăng cũng dứt tấm màn đen Ngực sóng vồm lên, trào ra dào dạt Ào theo trăng lướt thướt phía bãi bờ. Sao anh bảo chỉ sóng mới cuồng si Khi bờ cứ lặng im nhận từng đợt sóng Ôm tất cả vào lòng mình khao khát Chỉ có bờ mới tuyệt đích vô biên! 9. Tạ lỗi Tình yêu ơi, ta mắc nợ em rồi. Lời muốn nói chưa một lần nói hết Ngọn núi, cửa sông đôi đường cách biệt Ta mắc nợ em lời thành thật nồng nàn. Ta mắc nợ, mắc nợ hết kiếp này Êm ái tình yêu chết trong cách biệt. Ta biết trái tim yêu thổn thức Khát một ánh nhìn, vòng tay ấm bờ vai. Lời không thể trao lời, tay chẳng thể trao tay Mắt thèm đắm trong bể tình của mắt… Giá có cách, tình yêu ơi trả nợ, Trả nợ rồi ta mới thực là ta. [5] 10. Chim păng póp* Păng…păng Tiếng chim trống lảnh lót mái rừng đông Póp…póp Tiếng chim mái vọng từ mái núi tây Từng tiếng đôi Thả vào rừng sâu Phả vào đêm thâu da diết. Păng…păng… Póp…póp Tiếng gọi, tiếng đáp Thổn thức - Trời sắp sáng mất rồi! Tiếng gọi thảng thốt. Păng…păng… Póp…póp… Ngày không phải của nhau Chim chạy trốn vào đêm. Đêm trăng ngàn Đêm mưa nguồn Đêm quạnh vắng Păng…păng… Póp…póp… Khắc khoải từ quy. *Huyền tích dân tộc Mường kể: xưa có đôi trai tài gái sắc yêu nhau tha thiết nhưng lễ tục không cho phép lấy nhau. Họ lánh vào rừng sâu mong được bên nhau. Một ngày nọ người đi tìm thấy họ đã chết. Hồn đôi trai gái hóa ra hai hòn đá trắng.Dân làng ném hòn đá về hai quả đồi. Hai hòn đá trắng biến thành đôi chim trống mái cứ đêm đến lại gọi tìm nhau, tiếng kêu păng… păng…póp… póp thảm sầu. Dân làng gọi đó là chim păng póp. Có nơi gọi là chim này là từ quy. [6] 11. Đợi Sáu ngày rồi đấy, anh biết không? Là bao đời hạt sương trước gió Bao kiếp quỳnh hoa chào đời rồi từ bỏ Bao lần cánh chuồn chao mặt nước buông lơi Bao đời bao kiếp ánh sao rơi! Em tính thời gian bằng kiếp hoa quỳnh Lượng thời gian hạt sương trước gió Lượt cánh chuồn sà lòng hồ bỏ ngỏ Và thời gian của một kiếp sao rơi Nên đợi chờ vời vợi lắm, anh ơi! 12. Hoa mận Có một đêm cây mận Bừng nở trắng dưới trăng Trong sương hoa mận nở Tình thơ cất tiếng chào. Trắng trong màu bột lọc Ngan ngát vườn tháng Hai Mắt ngời như giếng ngọc Tình trong như suối nguồn. 13. Lá bùa Ta chạy trên sa mạc Nắng đổ bốn bề bỏng rát Lê gối mỏi rời trên cát bỏng Bình nước mầu nhiệm treo lơ lửng trước mắt Không thể với tới Khô khát. [7] Ta lạc trong rừng sâu Chim chích rừng rậm tìm đâu ra lối Một tia sáng vòm cao rọi xuống Tia sáng không đủ dẫn lối. Ta mò mẫm dưới dòng sâu Mắt mờ mịt, mũi ngạt khí Tuyệt vọng. Một ngày kia nằm lả bên bờ nước tháng Giêng Bên khu vườn tháng Giêng để ngỏ Ta tìm thấy lá bùa mầu nhiệm Ta tìm thấy đời ta, con tạo cơ cầu giấu kỹ Lá bùa nắn nót chữ: TÌNH YÊU! 14. Bắt đầu Một ngày mới có mặt trời bắt đầu Bắt đầu đêm trăng từ khi trăng rạng Đoàn tàu vào ga bắt đầu bằng đèn ghi tín hiệu Xuân bắt đầu lúc lộc nảy trong nách lá mùa qua. Bắt đầu ta từ đâu Bản song tấu bụi phủ quên bên giá Tay anh về đánh thức nốt đầu tiên Giao hưởng cất lên chảy trôi thần diệu Và thanh âm tràn đi… trời đất hết tiêu điều. [8] 15. Lời của anh Trong veo ban mai suối vắng U uẩn bí ẩn rừng chiều Trong cõi đời- lá giữa mùa bão dông Đâu là thứ nhất đâu mới sau cùng? Trinh nguyên- ta ẵm iu, che chở Đam mê mời mọc- cuốn hút ta đi Em rười rượi xanh hoa trái ủ đầy cành! 16. Oẳn tù tì… Được ngày đẹp trời, Anh rủ em chơi Cuộc thi ngày nào chúng ta nhỏ dại. Oẳn tù tì… ra cái gì…ra cái gì… Em ra giấy này, anh ra bút đây! Giấy trắng thơm tho, bút còn đầy mực Giấy liền đầy chữ, ván này em thua! Oẳn tù tì… ra cái gì…ra cái này Em ra bông hoa hồn thiêng cây cỏ Anh ra cái gốc nguồn cội của cây Em thua…- hoa thiêng không bằng gốc rễ -. Oẳn tù tì… ra cái gì…ra cái gì… Em ra con suối, anh hóa biển hồ Suối ngọc long lanh, đôi bờ cổ tích Nhỏ hẹp đến thế trước biển hồ xanh! Sợ thua em buồn, Anh nhân nhượng thêm Cho em ra xem con gì mạnh nhất Em xòe tai thỏ, anh thả ra gấu Hai con nhìn nhau buổi đầu lạ lẫm… [9] Biết mình sức trứng thi cứng với đá Em liền bàn lui đừng thi nữa nhá. Giờ em thấng hoa anh chăm trồng cây Vườn ta bốn mùa ngát hương hoa nở Rừng ta bốn mùa chim về kết tổ Vững chãi với rừng, thơm nức với hoa. Những ngày tháng Ba nhớ trò chơi trẻ con 17. Vương quốc diệu kỳ Em từng nghe Trong những câu chuyện thuở học trò Mà bàn chân chưa một lần chạm tới Cái vương quốc diệu kỳ. Em nghe nói Nó lung linh và kỳ ảo vô cùng. Nó thử thách bản lĩnh Không chấp nhận dối gian Không chấp nhận thấp hèn Không chấp nhận bắt chước. Ở vương quốc ấy Họ nhấm nháp cái ngọt ngào không phải của trái cây Họ ngây ngất cái vị say không phải của hơi men Họ tinh luyện rèn đúc suốt đêm ngày Thứ báu vật duy nhất: ngôn từ Vương quốc ấy Là thi ca 18. Tự trọng Người ta hoan hỉ Người ta ghen tuông Người ta hối hả những bước độc hành nhập thế Người ta la hét choáng ngợp trước cuộc đời. Người ta như con ong – mải mê hút sự cần cù của cây lá Người ta như con bướm – say lượn theo tiếng gọi của sắc màu. [10] Như thế, cứ như thế Ong ta chen chúc Hút nhụy đời mà không cần biết đến Đất bao đêm trăn trở Cây lá âm thầm chắt lọc mật ngon. Bướm bay lả lướt say sưa Của một đời nhập tục. Nhưng than ôi Chỉ là con ong, cái bướm! 19. Nghe hát “Em không buồn mà chỉ tiếc Chưa đi hết những ngày đắm say”* Câu thơ ai nỗi niềm ai Trở thành nuối tiếc theo hoài trong ta Nhớ bờ xa nhớ bến xa Nhớ mênh mang một câu ca điệu hò Nhớ xa xưa một con đò Chở cô dâu với cánh cò sang sông Nhớ trưa buổi ấy bên dòng Lần đầu trót dại mắt trùng mắt nhau Dại khờ đâu biết nông sâu Đi qua bến nước còn khao khát lòng. Thời gian… Nước chảy qua cầu Một lần yêu Rồi mất nhau một đời. Chú thích: Lời bài hát Thời hoa đỏ - Thanh Tùng [11] 20. Nhớ Ta có những tháng năm thơ ấu dại khờ Chưa ai nhớ và chưa từng mong nhớ Không hề biết những sau này nhắc nhở Những dại khờ thành nhung nhớ trong ta… Rồi cuộc đời một lần độ lượng Đem nỗi nhớ anh làm bạn nỗi nhớ em Em được biết mình bỗng thành nỗi nhớ Nỗi nhớ thành đôi giữa cõi con người! Rồi từ đó em thành thật ước nguyện Nguyện ước một điều nỗi nhớ chẳng mồ côi. 21. Viết ở cửa sông Sông đi xa Ta cũng đi xa Sông về nơi không còn là sông nữa Giữa mênh mông rộng dài hội tụ Sông còn không thao thiết phía thượng nguồn? Thao thức nỗi bờ bên bồi bên lở Đất mỡ màu hiến sông những phù sa Mỗi dốc thác cho sông dòng kỳ thú Mỗi hàng cây cho bóng nước nên thơ. Trông bóng sông ta nhớ về bóng núi Nơi cửa sông điệp điệp sóng cửa rừng Ta nhìn thấy lững lờ con nước chảy Nỗi gập ghềnh bao thác đã đi qua. [12] 22. Hy vọng Tình yêu, ta nâng niu như trẻ nhỏ Ta ẵm iu, cưng nựng cất lời ru. Có đôi lúc trẻ thơ làm ta bật khóc Ta cứ tin rồi sẽ có một ngày. Tình yêu lớn nâng niu ta như trẻ nhỏ Sẽ ẵm iu, cưng nựng, cất lời ru! 23. Suy ngẫm Hạnh phúc đời ta như cốc rượu quý Người nhấm nháp và kẻ nâng cốc cạn. Người nhấm nháp say và quên không ngủ Kẻ cạn một hơi rồi khà… ngủ say. 24. Cầu Mưa đừng mưa phía lửa nhen Gió ơi đừng thổi phía đèn mới khêu Mây đừng che nẻo trăng treo Sương đừng giá la non mềm, nhé sương Nắng đừng rát phía con đường Đứng trưa nắng quái người thương đi về. 25. Khát Đất khô khát quắt lòng chờ Trời đi đâu mãi đến giờ vẫn chưa Sinh hạ cho một trận mưa Cho dầm dề đất, cho chừa héo hon! [13] 26. Mong mưa Trời còn giữ gió gìn mưa Cho khô khát đất, cho chừa xanh non Cho hơn hớn phải mỏi mòn Lụa đào yếm thắm chỉ còn trong mơ. 27. Tự nhủ Đừng gầm gào bão tố Sóng nhấn chìm thuyền ta Đừng ầm ào giông bão Cuốn hồn ta vào trời. Như gió lên, tình ơi Chở hồn ta phiêu lãng Tình ta như suối mát Uống một đời không vơi! 28. Gửi Ê-dốp* Đừng làm cáo, đừng là nho Để khao khát, để thơm tho…vẫn là Để hạnh phúc mãi vờn xa Trái ngon trước mặt trêu ta một đời. Tháng 6 /2014 29. Lời chị Biết mà, nhớ, nhớ ít thôi Tình như bể cũng có khi vơi cạn. Thôi mà, thương, thương ít thôi Tình như trời cũng có hôm sao vắng. Đừng mà, quyến luyến ít thôi Tình như đêm ngày còn có mùa dài ngắn. Nồng nàn, nồng nàn ít thôi Tình như lửa cũng có khi tro lạnh. [14] Hãy dành giữ, em ơi, đừng thiếu vắng Như khe suối ngầm róc rách mãi, tình ơi! 30. Cánh én Chẳng thể vồ lấy vò ra thơm nồng rơm rạ Chẳng thể gục vào tưới đẫm tim anh Chẳng thể cuồng phong ập vào tới tấp Hỏa tốc lửa thiêu rần rật một cung thành. Em đậu xuống vườn anh cánh én nhỏ nhoi Chiu chít ríu ran trong vầng xanh khóm lá Anh lượm nhặt từng âm thanh yên ả Vun hồn xuân về lại chốn vườn nhà. 31. Thu sớm Anh đến giữa chiều hè nắng quái trời bỏng rát chuyển một trời thu. Em nghe thu ngân khúc ân tình dịu dàng quá, trăng thu lên thăm thẳm Lòng tựa vào hồn thu man mác Nghe tóc mình hồi sinh thuở mười lăm! 32. Chân thành Em đúng vậy, chẳng có gì khác biệt Khi nhận về hay lúc trao đi. Tim lỗi nhịp nóng ran khi bắt gặp cái nhìn Cứ lúng túng mỗi khi anh ướm hỏi Vẫn chẳng thể lý giải điều anh nói: Tự bao giờ?Sao lại thế? Bao lâu? [15] Chẳng có gì mới hơn điều muốn nói với nhau -Chắc cũng giống những điều ai đó nóiMỗi ánh mắt thương yêu cần như cơm khi đói Muốn ý nghĩ trong ngày tràn rợp bóng em. Chẳng sáng tạo gì cách em đến bên anh -Chắc vẫn giống những gì muôn năm cũÁnh mắt chứa chan, vòng tay ấp ủ Hôn mỗi ánh nhìn, hôn mỗi nhịp tim nhanh.. Nhớ thương mỗi con đường mỗi bước ta qua Mỗi bóng cây che cũng hóa thành kỷ niệm. Xót xa nhìn cơn mưa trên đường anh đi đến Dấu đêm đi về trên quầng mắt anh sâu. Chẳng thể nào khác đâu, em chợt khóc, chợt buồn Chợt đắng cay vì chút gì xa lạ! Ngày ngóng đêm mơ khi mình xa ngái quá Chẳng thể an lòng vì một phút thờ ơ. Chẳng mới mẻ cho anh, chắc chả giống như mơ Quen như cơm ăn, khí trời, hơi thở. Như sáng mặt trời lên, đêm đêm vầng trăng thức Chỉ chân thành, rất mực, lẽ thường thôi ! 33. Xuân mơ Ước làm mưa tưới đẫm cành Khát khô bỗng chốc biến thành xum xuê Ước làm bầu đựng say mê Bao nhiêu bí bách cũng mê mẩn trời! [16] 34. Làm mưa Ước làm một trận mưa rào Trào qua bỏng rát, ào vào phía anh. Oi nồng thành rời rợi xanh Cỏ ngân ngấn nước, cây xanh ngợi ngời. 35. Giấc mơ Đêm qua mới thực là đêm À ơi, hồn ngủ say mềm trên tay Hồn say ngọt lịm là say Cò bay trên áng cỏ may dập dờn Ẵm iu hồn hết cô đơn Quả xanh chát bỗng chín thơm mật đầy! 36. Gửi tình yêu Tình yêu của tôi- chiếc phao thả lúc hồn tôi chới với. Tình yêu của tôi- bến đợi quê hương sau kỳ dạt trôi. Tình yêu của tôi- nắm xôi sau bao ngày tôi bụng rỗng. Tình yêu của tôi- đống lửa tôi ngồi xo ro khỏi cóng. Tình ơi về đây- áo bông -Ngoài kia đông về buốt lạnh-. Tình ơi về đây- nước mát - Rồi trời nóng cháy như nungTình ơi cho tôi khí trời ( buồng đời tối tăm ngột ngạt) Nửa đời, hồn ơi phiêu bạt Dạt nấp vào tình yêu thôi. [17] [18] 37.Thời gian Buổi sáng, thiếu phụ đứng trước gương Thời gian ghé tai: - nàng làm gì vậy? - Ta bôi kem dưỡng da chống lão hóa. - Ôi trời, nàng ảo tưởng quá, ta sẽ làm tất cả đều hóa! Quá trưa, người đàn ông còn nằm trong chăn Thời gian hỏi:- Ngươi làm gì vậy? - Ta cần ngủ để giữ mình trẻ mãi. - Hão huyền, ta lách vào cả giấc mơ cơ đấy! Tà chiều, bốn người đàn ông bày ra một bàn cờ Thời gian hỏi: - các ngươi làm gì vậy? Người thứ nhất: - Giải trí một chút thôi mà Người thứ hai nói: - Ta tiêu bớt thời gian một ít Người thứ ba nói: - Ta giết thời gian đấy … Thời gian nói: - Ta là dòng sông thời gian Các ngươi liệu mà bơi lội Một mùa xuân sắp tàn- 2014 38. Hạnh phúc Bức thư buổi sáng cô gái viết: - Anh, nhớ anh quá, em chết mất! Chàng trai gửi: - Em muốn thế hay là trống rỗng? Bức thư buổi trưa, cô gái thổ lộ: - Anh, em không thể nguôi ngoai! Chàng trai dỗ dành: - Em phải biết cám ơn cách trở, Nếu không thế em cũng thôi khao khát! Tối, cô gái viết trong nức nở; [19]
- Xem thêm -