Quản trị thời gian và tổ chức công việc hiệu quả

  • Số trang: 22 |
  • Loại file: DOCX |
  • Lượt xem: 106 |
  • Lượt tải: 0
phamvananh

Đã đăng 3 tài liệu

Mô tả:

Quản trị là gì. thời gian chính bạn như thế nào, quản trị thời gian như thế nào để hiệu quả nhất cho chính bạn và doanh nghiệp bạn. cách thức tổ chức công việc cho doanh nghiệp và cá nhân bạn ra sao để đạt hiệu quả cao nhất
PHẠM VĂN ANH QUẢN TRỊ THỜI GIAN VÀ TỔ CHỨC CÔNG VIỆC I.Tổng quan thủ đoạn quản trị thời gian 1. Tổng quan a. Thời gian Trong xác định nguồn lực cá nhân hay một tổ chức. Nguồn lực nó có nhiều yếu tố, nó có thể định lượng và có thể định tính. Nhưng trong định tính chiếm ¾. Trong đình tính này mà nguồn lực chiếm lớn nhất đó chính là thời gian. Cho nên thời gian được hiểu là một thứ nguồn lực, cho nên tuổi trẻ có thể nói vĩ đại nhất về thời gian. Người nào mất tuổi trẻ coi như là mất tất, tuổi trẻ có một nguồn lực mà không ai có hết đó chính là thời gian. Nên có câu nói rằng. “Bạn bán cho tôi một năm tuổi trẻ tôi trả cho bạn một tỷ đô”. Như vậy cứ mỗi năm bạn có một tỷ đô và như vậy cứ mỗi ngày bạn mất đi bao nhiêu thời gian. Và chỉ có những kẻ không thành công mới xem thời gian là thời gian. Như vậy nguồn lực được xem là thời gian và nó đẫn đến quản trị thời gian. Quản trị khó nhất và nó vĩ đại nhất đó chính là thời gian. Vậy bạn quản trị thời gian của chính bạn và quản trị của người khác nó khó, cũng dễ hiểu thôi vì nó quá khó, vì nó là nguồn lực nó quá khó trong phần quản trị. Vì con người ta luôn có hai phần “Phần con và Phần người”. Để thời gian nó chạy cho hiểu quả thì người phải hủy phần người. Vì phần con là bản năng, cho nên để quản trị thời gian nó vấp phải tình huống vô cùng khó vì bạn không vượt được chính bạn vậy nên con người ta mới khổ. Và người khác biết rằng nếu nghe lời thì được tất, vậy mà bạn không nghe được chính mình mới khổ. Bạn nào hướng đến cái tôi thì bạn nên từ bỏ.. bởi vì cái xã hội này nó không như bạn nghỉ đâu. Đặc biệt là phụ nữ, với phụ nữ đẹp là số một, cái gì mà liên quan đến đẹp thì phụ nữ coi nó là trên hết và phải hoàn thành. Nếu mà bạn làm chưa xong thì không bao giờ làm việc khác. Còn với đàn ông cái gì là số một, thì hiện nay với bảy tỷ người đang tranh cãi với nhau quyết liệt. “Đàn ông gái là số một, tiền là số một hay cái gì là số một…” nó luôn tranh cãi nhau đấy bạn. Nhưng riêng với phụ nữ thì không ai tranh cãi câu đó. Bởi vì phụ nữ đẹp là số một, cho nên thời gian làm đẹp cho một người phụ nữ là tiêu sạch cả tiền cả thời gian… Nhiều người còn cả mất luôn thể xác “vì thẩm mỹ”. Cho nên quản trị thời gian mà tôi muốn nói đi nói lại với các bạn là thời gian. Vì vậy mà dân tộc ta không phát triển nỗi. Người ta có câu “tháng giêng là tháng……” đấy! Bạn thấy chưa, cái văn minh đâu ra chứ, đua nước sao. Sau vựa lúa chẳng có việc gì làm, cứ lè phè truyền từ đời này sang đời khác rồi đến chính nó. Cứ lè phè vậy ăn sâu vào tiềm thức rồi bạn ạ. Điễn hình một số mẫu thoại sau 1.( G: alo, anh có khỏe không? “a T công việc đang búi xùi” G: a có khỏe không? “a T vừa viện ra vừa kết luận tôi bị sida” T: tôi trả lời sao bạn?). 2.( G: alo, cố có khỏe không? “hỏi vợ tôi” “tôi với vợ tôi vừa ký giấy ly dị”, T: ..trả lời sao?) . Các bạn đừng có mất lịch sự như vậy nữa, nó mất hết thời gian. Bạn học tiếng nước ngoài thì các bạn biết đấy.. các câu hỏi mẫu của người ta thế nào? Cho nên bạn ạ, những điều này tối kỵ lắm các bạn, nó mất hết thời gian. Các bạn vứt hết đi, nếu bạn muốn thành công rực rỡ, thì hãy quản trị được thời gian. Bạn biết đấy bạn đi làm ngày tám tiếng tại công ty. Công ty quản trị bạn không tốt thì công ty đấy phát triển không tốt. Ngoài tám tiếng đi ngủ tôi không tín, vậy còn tám tiếng ở nhà. Thì bạn phải làm gì để quản trị tốt. Nếu 1 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH bạn không quản trị được thì xem như mình ngu. Tôi hỏi các bạn tám tiếng bạn ở nhà làm gì và hiệu xuất công việc thế nào? Bạn nhìn lại chính mình xem. Cho nên tôi đang cố gắng đặt vấn đề cho các bạn. Thời gian là nguồn lực quý nhất, chỉ có mỗi cái dân tộc chúng ta là coi thường nó. Vì vậy nó luôn lún bại và thua luôn các nước bạn “điển hình campuchia” và tôi không muốn các bạn thua nữa. Đằng này nói thì lại tự ái. “Tôi thề với các bạn, có nhiều người phụ nữ ngày tám ba lần các bạn ạ, vậy mà vẫn không biết mình ngu. Con heo nó ít tắm vậy mà nó vẫn mập vẫn khỏe, bạn càng tắm càng chết đấy bạn ạ. Phụ nữ không sạch thì không phải là phụ nữ, mà sạch quá mất hết kháng thể thì tự bạn giết chính bạn”. Tôi nói lại các bạn có cả quỹ tuổi trẻ mà các bạn nhìn sang người có mấy chục tỷ. Tôi xin lỗi các bạn, nếu các bạn biết sử dụng thời gian thì mấy chục tỷ các bạn bỏ túi. Thậm chí bạn làm thêm công việc nhặt rác xong “bán” trong những lúc rãnh, riêng số tiền này thì bạn cũng có thu nhập cao hơn công viên chức nhà nước nhiều nếu tính trên một tháng. Chỉ mỗi việc tận dụng thời gian thôi thay vì ăn nhậu bạn nhặt rác thôi bạn cũng đã giàu rồi. đấy mới là thời gian. b. Quản trị Vì thời gian là nguồn lực, thời gian là tiền không còn nghi ngờ gì nữa. Cho nên trong các công ty nhà nước, thì cái lũ làm nhà nước tởm nhất của tởm nhất là tham nhũng thời gian. mà khái niệm này nó tràn ngập thế giới, mà tôi chưa thấy một tờ báo nào đặt vấn đề. Thỉnh thoảng có một thằng, cho nên nó làm ở công ty nhà nước nó mở một công ty bên ngoài nó đứng tên là nó đuổi mẹ đi, đâu nó để con vợ hoặc thằng em nó đứng tên đấy chứ. Mà nó điều hành, toàn bộ máy móc ở công ty dùng cho kinh doanh ở nhà. Vì anh có quản trị thời gian đâu. toàn bộ tâm trí để hết ở nhà, cho nên cái tởm nhất tham nhũng là tham nhũng thời gian, còn mấy thằng danh con tham nhũng bằng tiền thì mang ra xử quá trời quá đất. không cái quốc dân nó dại lắm, và bây giờ nó không biết làm thế nào để cổ phần hóa. Cái tởm nhất của lũ quốc dân là nó ăn cắp thời gian, nó ngồi nó không làm gì nó ngủ cũng là một dạng ăn cắp. Nó ngủ để cho nó khỏe, sau khi nó khỏe xong nó về nó bắt đầu làm thêm. Cho nên ngủ cũng được gọi là một kiểu làm việc đấy các bạn ạ. Cho nên cái khái niệm đó phải đưa ngay vào bộ luật. không được coi cái chuyện tám tiếng không làm việc là vi phạm nữa. mà nó chính là tội phạm các bạn ạ. Cho nên các bạn biết không bản thân tôi cũng vậy, tôi áy náy lắm tôi làm việc cho nhà nước, nó có giao việc cho tôi đâu. mà với một kẻ đầy năng lực như tôi thì tôi không bao giờ để rãnh, tôi làm việc khác chỉ cần tôi ngồi tôi nghỉ việc khác rồi tôi viết một chuyên đề thôi… tất cả các mạng xã hội hoặc trang tài liệu nào đều có mặt tôi hết. Mà các bạn đâu có hiểu và các bạn không thể hiểu được từ cái mạng đó bạn nào muốn vào thì phải đống tiền và tôi thu nhập bao nhiêu thì các bạn không tưởng tưởng được đâu tôi thách chúng nó ăn cắp. vậy tôi biến cái thời gian đó thành tiền các bạn ạ. Thực chất là tôi tham nhũng thời gian, tôi mới là thằng tham nhũng tởm nhất chứ không phải mấy thằng nhận phong bì. Nó dại ơi là nó dại. và tôi chả tử tế gì hơn nó cả vì tôi cũng là thằng ăn cắp, chỉ có điều là tôi không ăn cắp tiền của kẻ khác mà tôi ăn cắp thời gian của nhà nước. WOW! Các bạn có hiểu không? Vậy cái tội ấy phải chém mà chém ai. Chém cái thằng quản trị thời gian ấy, nó có giao việc cho tôi đâu. cho nên các bạn ạ. Cái tài liệu này tôi 2 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH thuyết phục các bạn vô cùng khó, bởi cái nếp của người văn minh đua nước ấy nó không hiểu thời gian là vàng. Bạn chỉ cần để rãnh cho tôi một tiếng thôi. Thằng xếp mà không quản trị tôi một tiếng thôi tôi cho mày vỡ mặt. một giờ lao động của tôi tôi cá với các bạn bảng lương bằng một tháng của các bạn là chắc chắn. các bạn ạ! Nếu tôi là công ty tư nhân tôi thuê bạn về mà tôi để hỡ một tiếng đời tôi mạt kiếp.các bạn hiểu không? 2. Quản Trị Thời Gian Quản trị khép với chữ thời gian thì nó ra quản trị thời gian, chứ quản trị là cái mã gì? Nó theo các bạn suốt đời đấy bạn ạ. Các bạn đừng có nghỉ như các ông bố nha. Không phải cứ bắt con thi vào các trường có ngành quản trị. Vì các ông bố luôn nghỉ vào quản trị đồng nghĩa là làm lãnh đạo “tầm bậy tầm bạ”. cho nên là tôi đành phải thắng lại cái chữ này. Và từ khi có các trường đại học thì khi đó có khoa quản trị và quản trị nó theo các bạn suốt đời. mà có khi người ta không hiểu các ông bố bà mẹ nó cấm thi vào quản trị, hại hết cả đời nó. Khi đó các trường đi giảm cái chỉ tiêu quản trị xuống. chứ đâu có phải là tính nhu cầu quản trị của quốc gia xem có bao nhiêu công ty cần bao nhiêu giám đốc thì đào tạo bấy nhiêu sinh viên “ tầm bậy tầm bạ” . các bạn ạ lấy cái chữ quản trị ghép với chữ thời gian thì nói mới ra được quản trị thời gian chứ quản trị là cái đất gì? Bên cạnh quản trị thời gian là quản trị lại cảm xúc. Đó là quản nhuệ khí này, quản trị nhân sự này, mã mẹ marketing là marketing. Mà bảng cân đối dưới tay kế toán thì đấy là kế toán tài chính.Không!. Dưới mắt nhà kinh doanh thì đó là quản trị tài chính chứ không phải là tài chính kế toán, kế toán tài chính. Nó có hiểu đất gì đâu, các bạn ạ! Cho nên sản xuất là sản xuất nhưng quan trọng nhất là quản trị sản xuất. cho nên vậy điều chúng ta cần là quản trị thời gian.WOW! cho nên quản trị thời gian nó theo các bạn suốt đời: “ăn bữa cơm cũng được gọi là quản trị, chứ đâu phải là quản trị là đi học làm giám đốc” (“Mẹ! mâm cơm đầy hẳn thức ăn toàn món dân tộc ngon quá chừng. chuẩn bị gắp ăn nhìn mặt con vợ như mặt trời đánh, không thể ăn được bạn ơi. Vứt mẹ mâm cơm đi. Vậy thì vào bữa cơm làm sao để quản trị cho mặt con vợ phải tươi thì nuốt nó mới vô. Còn không tươi nỗi cút mẹ mày đi để ta nhìn cái PHAO CÂU ta ăn cho nó dễ chiu”. “Bữa cố cũng phải quản trị, không biết quản trị bữa cố thì nó tan hoang, các cụ trên bàn thờ quở trách giáo dục con cái thất bại… anh nói xấu em, em nói xấu anh. Quá mức một cái đập mẹ chai bia thọc lũng bụng chết luôn”). Cho nên quản trị nó theo các bạn suốt đời. cho ban có ai hiểu đất gì đâu? các bạn hiểu rồi các bạn sẽ thấy bạn nào quản trị giỏi thì bạn ấy đời ấm. các bạn ạ! Cho nên các bạn nên quản trị chính mình. Cho nên tôi muốn các bạn hiểu quản trị là cái gì.. chứ nó len lõi vào tất cả đời sống của nhà mình. Nên tôi hi vọng quản trị thời gian các bạn đừng hiểu một cách đại khái nữa. quản trị nhân sự dừng hiểu đại khái nữa, quản trị marketing với marketing là khác nhau. Tài chính với quản trị tài chính là khác nhau. Nó lợi hại lắm đấy các bạn cho nên quản trị là thế này. Con người ta đầu tiên nó suất phát từ nguồn lực. mà đặc điểm của nguồn lực là nó có đặc tính hữu hạn. ví dụ quản trị thời gian, bạn có nguồn lực thời gian nhưng người khác có nguồn lực nhiều hơn (“tôi rãnh mà nó rãnh hơn, mày rãnh nữa nó rãnh nữa. mà ta rãnh cái này thì nó rãnh cái khác”). Nó là nguồn lực tiền bạc bạn giàu có bạn giàu hơn, mà giả xử mà bạn giàu nhất thật thì bạn kia nó lại trẻ hơn, mà bạn đó trẻ hơn thì có nguồn lực cao hơn. 3 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH Cho nên không thằng nào mà tự hào về nguồn lực của mình là vô hạn, bất kể bạn đại gia cở nào các bạn ạ. Vì đặc tính của nguồn lực nó có tính hữu hạn, đấy! Từ cái nguồn lực này mà bạn phải làm sao đạt được, cuộc đời nó bắt các bạn đạt chứ không phải bạn muốn hay không, đó là phải đạt theo kiểu mục tiêu lao động. Bây giờ, mình tự quản trị mình, không bao giờ sợ điều đó cả. nguồn lực mình hạn chế, tiền bạc hạn chế, nhưng nếu mà bạn đặt được mục tiêu là ta phải giàu (“it nhất bạn phải có cháo mà ăn”) như vậy nguyên tắc của mục tiêu là nó phải được tối đa. Tối đa này không phải so với thằng khác, không phải là so với ước mơ. Mà tối đa so với nguồn lực. Đây là nhiệm vụ cả đời các bạn chết mõi mà chẳng được, với một cơ thể ốm như tôi, một sự thiệt thòi như mấy anh tàn tật “hữu hạn”. Nhưng nếu biết cách thì tôi đạt được mục tiêu tối đa cho mà xem. Tôi chấp mấy thằng cơ bắt đấy, cho nên nhiệm vụ chúng ta là cần phải đạt được tối đa nhưng mà so với nguồn lực. cho nên bạn nâng nguồn lực đến đâu thì bạn nâng mục tiêu đến đó. Nếu bạn đặt mục tiêu cao hơn nguồn lực thì nó được gọi là phát triển nóng. “Mỹ mất nười hai năm, trung quốc mất mười năm, việt nam mất tám năm. Kính tế no lên như bong bong được thời gian nó rớt xuống, tất cả cái bè lũ đại gia đi tù, nguồn lực tri thức gần như bằng không, Má!. Cầm bảng cân đối cầm ngược các bạn ạ. Nguồn lực thì có một đồng đi vay mẹ chính đồng, xây chung cư cao cấp toàn triệu đô để bán, mẹ không gay răng mới là lạ”. các bạn đặt mục tiêu cao hơn người lực đời các bạn chết ngay. Nếu bạn đặt mục tiêu mà dưới nguồn lực thì nói gọi là thiếu tính cạnh tranh, đời nó bóp một phát là các bạn chết. năng lực cạnh tranh giảm đi, chỉ còn một cách bạn phải đạt mục tiêu đúng nguồn lực mới là mục tiêu đúng. Và dân tộc việt nam sau những năm để mục tiêu quá nguồn lực, liên tục ba năm vừa rồi lại để mục tiêu phát triển dưới nguồn lực “đau ơi là đau”. Bây giờ có đẩy lên chúng ta đang giành thắng lợi, nhưng mà đều giành thắng lợi với mục tiêu trên nguồn lực hay dưới nguồn lực? các bạn biết hết đúng không? Ngày nào đài báo không nói. Cho nên nguyên nhân đầu bảng của lũ đi tù là đánh giá nguồn lực sai “mẹ! cầm bảng cân đối cầm ngược”. mà đòi làm đại gia bạn không đi tù uổng. nguyên nhân đi tù số hai là đạt mục tiêu sai so với nguồn lực hoặc là cao quá hoặc là thấp quá các bạn ạ. Nhóc con mới ra trường mà ước mơ, em đạt mục tiêu năm năm nữa em phải có trong tai ba triệu đô. Tự cho mình là thanh niên có ý chí đó là thằng điên các bạn ạ. Không biết nguồn lực thế nào mà đạt mục tiêu kinh. Bây giờ tôi hỏi các bạn đang bị tình uống nào đây, nên các bạn phải xem lại. Làm thế nào để đạt được cái mục tiêu, giả xử các bạn đạt mục tiêu đúng, giả xử các bạn ấn định nguồn lực đúng. Khốn nạn nhất của quản trị là ấn được cái này, khốn nạn thứ nhì là đặt đặt mục tiêu đúng, có biết mình là ai đâu? mà cứ vân vác chưa đâu vào đâu là tự ái. Để làm được cái điều này thì các bạn phải thong qua một hệ thống thủ đoạn, mà các bạn đừng sợ cái chữ “thủ đoạn” nha. (“đi cưa gái là thủ đoạn, hay mượn từ rất là lịch sự là nghệ thuật tán gái. Bạn câm cái họng bạn lại.”). thủ đoạn mà mang lại quyền lợi cho dân tộc. thì cái chữ thủ đoạn có tội gì đâu? làm chính trị mà không có thủ đoạn không thể làm được, mà nó có hẳn một môn học là thủ đoạn chính trị. Vậy đây là thủ đoạn quản trị và chúng ta không phải trả giá nữa, thủ doạn này nó có bốn thủ đoạn. thứ nhất là thủ đoạn chiến lược, thứ hai đó là thủ đoạn tổ chức, thứ ba là thủ đoạn thực hiện 4 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH tổ chức đó tức là thủ đoạn lãnh đạo, và thủ đoạn cuối cùng là kiểm tra. Cho nên các bạn ạ, bốn thủ đoạn này nó theo các bạn suốt đời. Vậy quản trị nhân sự là gì, quản trị nhân sự là chiến lược tham nhũng tổ chức nhân sự .vậy quan trị thời gian là gì, là chiến lược thời gian. ở đâu mỗi bạn sẽ có mỗi tư tưởng quản trị khác nhau mặc dù thượng đế cho thời gian chúng ta là như nhau. Nên các bạn đừng can thiêp vào nhau. Trong bốn cái này, thì chiến lược là thủ đoạn quyết định. Mà dân tộc việt nam hầu như không có kẻ nào có tính chiến lược, mà người việt nam cực giỏi về chiến thuật vì cái đầu ngắn tút. Còn tư tưởng chiến lược là gì? Ví dụ: đánh đồi A1 là bác dặn chỉ đạo đánh để thua “vì đánh đồi A1 là hoạt động chiến thuật” đánh lần thứ 2, bác dặn bộ đội đánh để thua, giống như tam quốc hội, lần thứ 3 đánh để thua, chúng mày thắng tao luộc chúng mày kỹ luật, những mà chiến dịch thì không để thua”. Đấy toàn là chiến thuật. bao giờ các bạn có tư tưởng quản trị thời gian, đó là chiến lược này, sau khi có chiến lược rồi đưa nó vào tổ chức vận hành. Và mỗi lần mình làm sai thì lấy gối đập vào mặt mình ấy “thằng ngu thằng ngu”. Kiểm tra chính mình, lãnh đạo chính mình thì người ta gọi đấy là quá trình quản trị. Quản trị nhân sự quản trị chiến lược nó theo các bạn suốt đời. và nguyên nhân để cho các đại gia đi tù là thứ nhất “ngộ nhận bản thân”, thứ hai “đặt mục tiêu quá nguồn lực” và thứ ba nguyên nhân nặng nề nhất là “không hề có tư tưởng đánh”. Để đặt mục tiêu thì nó có nghề đánh của nó các bạn ạ. Và nghề đánh có bốn miếng vỏ đánh “chiến lược, tổ chức, lãnh đạo và kiểm tra”. Nó len lõi các bạn suốt bắt đầu từ thứ nhỏ nhất “như mâm cơm hay con gọi là chiến lược mâm cơm. Hay quản trị bữa giỗ mỗi người chỉ uống tối đa 5chai còn hơn thì ra ngoài tôi lấy ví dụ vậy chứ không tan hoang hết.như vậy mới gọi là quản trị bữa giỗ”. Vậy thì quản trị thời gian cũng vậy, quản trị cảm xúc cũng vậy từ một cái nguồn lực làm sao mỗi người phải đạt được mục tiêu tốt nhất. Vậy quản trị là cái gì mà ghép cái từ quản trị với từ thời gian thì ra quản trị thời gian. vậy quản trị nói thế nào? Quản trị quản trị là các thủ đoạn. các bạn học quản trị chính là học thủ đoạn, thủ đoạn chi tiết luôn hay còn gọi đó là một cái nghề luôn. (“mẹ. chứ đâu học công nghê thong tin ra, học chế tạo máy bách khoa ra. Bạn mà lãnh đạo được công ty được thì tôi đập đầu chết”). đây nó không liên quan đến thông minh hay không thông minh các bạn nha. Mà bạn không có thủ đoạn hay còn gọi tóm lại là không có nghề. Bạn chỉ có nghề chế tạo máy thôi, đó là sự thất bại ê chề của đám dân kỹ thuật. đụng vào cái là mặt vân ngược lên trời. nhất là cái đám công nghệ thông tin (it). Và các bạn học xong các bạn vào công ty chỉ làm thằng lính cho người ta sống dẫm trên lưng người ta đi thôi vì chế tạo máy hay công nghệ thông tin chỉ là quan vỏ thôi. Cái thằng quản trị mới là dân quan văn, các bạn làm nát mặt ra được bao nhiêu công nó ngồi quơ sạch. Cho nên quan vỏ thì ghét quan văn. Bạn ngu thì bạn chịu mà cứ tưởng mình là thông minh. Bạn cầm cái bằng (it) bạn đi cưa gái rất thành công, nhưng bạn vào công ty thì chỉ là cái thằng để người ta dẫm lưng thôi. Mà các bạn đâu hiểu mà cứ cái mặt vân ngược lên. Không đi tù uổng vì thiếu mẹ thủ đoạn. quản trị là các thủ đoạn để đạt mục tiêu. Trên một nguồn lực hữu hạn, nguồn lực mình có hữu hạn mấy bạn cũng đừng tự ti. Nếu bạn đủ thủ đoạn bạn sẽ đạt được mục tiêu rất ngon lành. Những người bạn “người đi lăn” là những người giỏi về vi tính đấy. bởi vì người ta quyết tâm người ta đạt được 5 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH bốn yếu tố. chứ mấy bạn cứ ta đây thì làm được cái chó gì? Cho nên các bạn cần phải đặt mục tiêu đúng. Một trăm phần trăm người phụ nữ luôn đặt sai mục tiêu và bỏ lỡ cơ hội. “tôi nói về tinh yêu ấy”. các bạn không tin cứ hỏi xem trước khi lấy một người đàn ông làm chồng thì trước đó có bao nhiêu người tốt. và càng về sau thì chỉ có 2 từ “biết thế”. (“ biết thế hồi xưa không lấy ông này lấy ông hồi xưa”). Nguồn lực nào thì mục tiêu đó. Cho nên quản trị là phải đạt mục tiêu nói thẳng thắn quản trị là thủ đoạn. thủ đoạn để làm gì, thủ đoạn là hành động để đạt được mục tiêu. Có nhiều nguồn lực nó vô hạn hoặc hữu hạn (“ có mấy cô gái xấu hơi là xấu mà lại lấy được bao anh đẹp trai thông mình và tài năng. Và đổi lại có rất nhiều cô gái đep mơ màng không chê vào đâu được mà phải lấy mấy anh cực đen và còn hôi nách nữa ví như bông hoa nhài cắm bãi phân trâu vậy các bạn”). đấy được gọi là trình độ quản trị quá kém. Các bạn hiểu không? Quản trị nó len lõi trong từng hành phi của bạn nữa đấy. các bạn đi học hay làm cũng gọi là quản trị và quản trị cấp cao nhất gọi là quản trị quốc gia dưới thấp hơn gọi là quản trị doanh nghiệp và cuối cùng là quản trị chính bạn và đó được gọi là quản trị cuộc đời.WOW!. vậy thì quản trị là hệ thống thủ đoạn, bây giờ vẫn trong hệ thống quản trị thì quản trị nó gồm những cái gì. Nếu mà xét theo chủ thể thì nó có quản trị quốc gia nhiệm vụ được đặt lên các thủ tướng. lần đầu tiên trong lịch sử ông thủ tướng nguyễn tấn dũng phát biểu đầu năm 2014 thì thủ tướng có phát biểu “trình độ quản trị quốc gia việt nam rất thấp”. lần đầu tiên chúng ta được vào một khái niệm rất ngấm đòn, tóm lại là thủ đoạn của chúng ta rất kém, chiến lược của dân tộc tương đối tối nhưng trình độ tổ chức thì còn quá kém gồm có mô hình kinh tế và thể chế kinh tế. lãnh đạo của chúng ta chưa chọn được nhân tài, dặc biệt hoạt động kiểm tra xã hội gần như bằng không? Ví du: tiêm vắc xin hết rồi khi xảy ra vấn đề thì ơ ơ thế ạ. Đấy các bạn thấy đấy. Còn quản trị thấp hơn đấy là trình độ quản trị doanh nghiệp, quản trị doanh nghiệp đó là chiến lược doanh nghiệp đó là tổ chức hoạt động doanh nghiệp, đó là lãnh đạo các nhân sự trong doanh nghiệp và cuối cùng kiểm tra chặt chẽ và bạn nào làm được bạn ấy sống. đó là vinamuik, viettel, anh đức hoàng anh gia lai… và việt nam hiện nay yếu nhất là về quản trị. Nói là phải hiểu các bạn nha. Yếu quản trị là yếu chiến lược, yếu quản trị là trình độ tổ chức quá kém, yếu quản trị là kẻ lãnh đạo không có nghề. Yếu quản trị là hệ thống kiểm soát hoàn toàn bằng không. Và cuối cùng là quản trị bản thân, quản trị quản trị cuộc đời. bạn quản trị cuộc đời sai thì cuộc đời của bạn ở bụi. nếu bạn quản trị tốt thì cuộc đời của bạn như thiên đường. nếu bạn với tôi đều tối thì cả hai đều ngủ và giấc ngủ cả hai hoàn toàn khác nhau,bạn đừng nghỉ giống nhau. Cho nên quản trị thời gian là một hệ thống thủ đoạn và phải làm sao sử dụng tối ưu cái thời gian đó thì bạn có thể kiểm soát được cuộc chơi. Các bạn cố gắng hình dung, nếu chủ thể có các thuật ngữ như vậy và nếu xét theo quá trình thì trong một doanh nghiêp nó có quản trị doanh nghiệp, ở dưới doanh nghiệp thì có hai phó. Một phó phụ trách sản xuất, một phó phụ trách bán hàng cho nên nó có quản trị sản xuất. mà trách nhiệm này thuộc về phó phụ trách sản xuất. bạn phải quản trị tốt cái xưởng trên cở sở ủy nhiêm của tổng. do đó nó có quản trị bán hàng. Và phó thứ 2 phải đảm nhận việc này và cả 3 đều làm bốn việc chiến lược. các bạn làm mãi sẽ quen thôi. “đi chơi với bạn giá là quản trị tình yêu. Làm sao đi chơi 3 tiếng phải tuyệt vời nhất 6 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH vì sứ mạng đi chơi là phải tìm hiểu được đối tác và kết thúc đi chơi có thể lấy nhau hoặc chào thân ái. chứ không có nghĩa yêu nhau là lấy nhau”. “ chứ đâu phải lấy nhau xong mà chẳng biết người chồng học trường nào, con cái nhà ai. Hay mới ra tù hay không? Đó hiểu nhau kiểu đó bạn ạ”. Cho nên có hàng chục cái quản trị, quản trị tài chính, quản trị nghiên cứu và phát triển, quản trị nhuệ khí, quản trị cảm xúc… và quản trị thời gian. bao nhiêu cái phải quản trị, trong đời sống thì quản trị gia đình, quản trị người chồng người vợ, quản trị tình yêu để làm sao mình phải đạt được tình yêu tốt nhất đạt được một gia đình tốt nhất. thời gian là tiền không còn nghi ngờ gì nữa các bạn ạ. Cái đễu cán nhất của những kẻ quốc dân là ăn cắp thời gian chứ không phải ăn cắp tiền. mà tham nhũng thời gian là phải mang ra xử. vậy mà pháp luật chúng ta chưa xử được. xã hội bây giờ nó đút lót cho xếp bằng tiền, nếu xếp nhiều tiền rồi thì nó đút lót bằng tình dục. mà luật mới bổ sung cái điều khoản đút lót tình dục, nhưng hiện nay thực hiện rất khó bởi vì sau khi phát hiện ra thì phải thu hồi tang vật. “mà cái đó thu làm sao?” các bạn ạ. Và sắp tới phải đưa vào đó là tham nhũng thời gian. và đó là cái tham nhũng ghê tởm nhất mà hiện nay chúng ta không làm được. và kiến thức tôi muốn nói đến các bạn là quản trị là gì? Là đạt mục tiêu tốt nhất trên một cái nguồn lực yếu nhất và hiện nay chúng ta thấy suốt trên đài báo truyền hình rất phát triển nhưng mà phát triển dưới nguồn lực các bạn ạ. Vì các thủ đoạn của chúng ta chưa thành công. Vậy thì doanh nghiệp của các bạn cũng vậy các bạn phải thành công chứ, mà muốn thành công thì phải đẩy quản trị vào, mà quản trị là gì quản trị là thủ đoạn. II. Nội dung thủ đoạn quản trị thời gian 1. Nội dung: Quản trị thời gian là thủ đoạn. với mỗi cái quỹ thời gian mà thượng đế ban cho mỗi người vô cùng công bằng. chúng ta nên biết một tiếng bạn phải làm cái gì, và quản trị thế nào mới hiệu quả. Quản trị thời gian nó không nằm ngoài quản trị. Mà quản trị phải dùng thủ đoạn thời gian để đạt mục tiêu. Các bạn đừng có nghỉ người ta có điều kiện hơn có thời gian rãnh hơn nên người ta làm được. đó là cái văn hóa đổ lỗi của người việt chúng ta các bạn ạ. Cái văn hóa đổ lỗi nó giết chết toàn bộ. quản trị thời gian nó chính là các thủ đoạn để đạt mục tiêu tối đa trên một tổng quỹ thời gian như nhau, thậm chí mình yếu hơn. Các bạn học đại học sau năm năm hội lớp thì các bạn sẽ gặp lại và mỗi người mỗi khác vì mỗi người sử dụng quỹ thời gian khác nhau. Nhưng mười năm sau hội lớp thì có người làm quan có người làm nông. Nhưng sau ba mười năm thì tôi dám chắc với các bạn có nhiều người bạn các bạn không muốn nói chuyện vì nhận thức và cuộc sống một trời một vực các bạn ạ. Các bạn cần quản trị thời gian cho thật tốt, bạn thấy người nước ngoài không khi rãnh người ta đọc báo tin tức ngày cả trên xe bus ngoài bãi biễn chứ đâu như văn hóa chúng ta không chịu đọc suốt ngày ba việc chi đâu.. đời không khá lên được các bạn ạ. Và đặc biệt trong một công ty thì các bạn phải có n cái quản trị và trong đó nó có cái quản trị thời gian và mình quản trị chính mình với tư cách là tổng giám đốc hay một vị trí. Và định mức phải bắt mọi người làm để bóc lột sức lao động ấy đó là bản chất của nghề kinh doanh. Quản trị thời gian nó sẽ là các thủ đoạn và các thủ đoạn này làm sao thời gian sử dụng với hiệu suất cao nhất. 7 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH 2. Chiến lược: Quản trị nhân sự thì gọi là chiến lược nhân sự, quản trị marketing thì gọi là chiến lược marketing…. Chiến lược thời gian và cái tư tưởng chiến lược. các bạn không nghe một ai hết, bạn là bạn. chơ dân việt nam sống theo dự luận các bạn ạ. Bạn không thể nào thành công được. bạn phải răn như đinh đống cột trong chiến lược thời gian của bạn, bạn là bạn không ai khác. Các bạn có biết giấy khen khi chúng ta đi học chứ. Cho tôi tôi không bao giờ cầm, nếu mà cầm thì tôi cầm cho lịch sự thôi các bạn. tôi cầm lên răng phải nghỉ là “mày khen tao hay tao khen mày”. Và tôi nghỉ nó chưa đủ tư cách để khen tôi đâu các bạn. mà các bạn thì cố cho bằng được và bạn dùng hết thời gian để ngó cái tờ giấy đó ạ. Và tôi thứ ấy không là gì cả vì tôi có chiến lược của tôi và đi theo hướng riêng mình. Chả nhẽ bạn phải theo họ theo dư luận tôi nghỉ cả đời các bạn không làm được cái trò trống gì hết. cầm cái giấy khen lên mà còn kheo thì những người đó tôi nghỉ chưa trưởng thành các bạn ạ. Lời khen có giá trị duy nhất là khi bạn uống café một mình. Đấy mới là lời khen chính xác bởi vì khi xong công việc bạn có thể gọi một ly café hay một lon bia tự uống. cần gì đến ai.và khi bạn thất bại bạn cần gì ai mời để động viên.và bạn nên ngồi và lấy cát nhét vào mặt gọi “ thằng ngu thằng ngu”. Để ngày mai bạn khôn hơn chứ cần gì cái giấy khen. Đấy vậy thì ở đây chúng ta cần thiết chế một tư tưởng quản trị thời gian vì nó không ai giống ai đâu và cứ thế mà làm các bạn nha. Quản trị thời gian là cơ sở nền để bắt đầu ứng dụng vào cuộc sống chính bạn và đặc biệt là quản trị toàn bộ nhân viên trong công ty. Và quản trị thời gian lại là cái nền để tổ chức sản xuất. 3. Cơ sở để lập chiến lược: Chiến lược không ai giống ai cả các bạn ạ bởi vì nguồn lực mỗi người khác nhau. Tôi nói ví dụ để bạn hiểu vấn đề này ( một gia đình giàu thì thuê mẹ 2 người giúp việc, thì thời gian người đó rãnh cực nhiều, còn gia đình mình thì nghèo phải vừa làm việc nhà vừa làm việc. nhưng xin lỗi các bạn để đạt được hiệu xuất cao nhất thì chưa biết bạn ạ.) đấy mới gọi là trình độ quản trị. Cho nên cái cơ sở để lập được chiến lược đầu tiên là số lượng công việc. và mỗi một người cái lượng công việc làm trong ngày nó khác nhau. Trong một công ty cùng một vị trí, người làm lâu năm thì thời gian làm sẽ giảm tải bởi công việc nó theo một các bài bản rồi các bạn, còn người mới vào thì phải làm cật lực thì mới có được hiệu xuất. và khi một trong những người này hay bạn bè của bạn rủ café hay đánh bài mà bạn cùng chơi thi bạn chết chắc rồi bạn ạ. Khi người ta rủ tức là người ta công việc đã hoàn thành và tự thưởng cho mình nên mới rủ các bạn. các bạn theo thì chỉ có chết thôi. Và rủ là chuyện của tôi và bạn chơi tham gia hay không là chuyện của bạn. nếu bạn không có chiến lược thì kiểu gì sau một thời gian tôi sống mà bạn chết. Đấy là quản trị chiến lược cuộc sống. a. Tính chất công việc: 8 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH Hôm nay phải đi học, hôm nay phải soạn bài, hôm nay phải đi café, hôm nay phải trả lời mail, hôm nay phải gặp khách hàng… cùng một giờ mà phải làm biết bao nhiêu là công việc thì mấy công việc này tính chất nó hoàn toàn khác nhau về mặt tư tưởng. bạn cần ưu tiên cho việc nào. Ví du: hôm nay hẹn người yêu mới quen và đúng giờ hôm nay nhà trường đổi lịch học đúng vào giờ hẹn người yêu. Bạn phải lựa chon đi học hay đi gặp người yêu mới.. lúc này thì chiến lược tư tưởng mỗi người hoàn toàn khác nhau. b. Thiết lập chiến lược: Bao nhiêu việc mà nguồn lực thời gian thì giống nhau, bây giờ thiết lập thủ đoạn chiến lược thế nào và tính chất công việc thì bạn nên ưu tiên cái gì và nếu ưu tiên việc quan trọng thì ưu tiên bao nhiêu phần trăm. Cái việc nào không quan trọng bạn bỏ một bên đi và có thể vứt luôn. Và bạn cần thiết lập một chiến lược thông qua một cái gì đó theo cách của riêng mình và tôi đề cập cho các bạn một cái ma trận thiết lập. và chiến lược luôn được thiết lập theo ma trận và nó như sau: Trục hoành là mang tính chất công việc, loại công việc thì nó thể hiện trong ma trận. còn tính chất công việc thì trục hoành mang tính chất khẩn cấp. còn trục tung thì thể hiện tính quan trọng. vậy thì các bạn đi học hay đi làm hôm nay thì nhìn vào ma trận các bạn biết nó chỉ có hai đặc điểm thôi, một là khẩn cấp hai là quan trọng. ví dụ hôm nay bạn cầm cuốn sách tôi đọc là quan trọng hay khẩn cấp. nó là quan trọng bạn nha và khẩn cấp như thế nào. Khẩn cấp là con bồ bạn nó có hai vạch các bạn. vậy thì nên làm việc như thế nào và ưu tiên như thế nào các bạn. ở ma trận này chỉ nói khẩn cấp và quan trọng. và căn cứ lập chiến lược là số lượng việc và tính chất việc, tính chất việc nó biểu diễn ở hai trục trên. và loại việc mỗi người nó có loại việc khác nhau, có người nhiều có người ít. Có người ít mà toàn chuyện quan trọng và có người rất nhiều mà toàn chuyện khẩn cấp. 9 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH do đặc điểm hoàn cảnh mỗi người mà tồng từng công việc khác nhau trong 24 tiếng mỗi ngày. Các bạn đừng có bắt chước ai về một công việc như thế nào. Bới tính chất mỗi người khác nhau do tuổi dời, do hoàn cảnh, do sô lượng việc…chẳng ai giống ai cả bạn ạ. và bạn tôn trọng ai là quyền ban và theo ai là quyền bạn vì mỗi người không giống nhau. Riêng tôi thì tôi chỉ tôn trọng ai làm được việc. và tôi phục ông Nguyễn Bá Thanh. Ông không nói nhưng làm được việc, dân tộc người ta song phẳng lắm các bạn ạ. đó là đạo đức trong công việc bạn ạ. và ma trận trên chia làm bốn khu vực. và khu vực bốn các bạn sẽ thấy 60 việc của bạn. và trong ngày thì số lượng công việc nó sẽ phân bố vào bốn khu vực và bằng mọi giá các bạn phải thiết kế được lượng công việc và bạn xếp cho đúng, sau khi các bạn xếp đúng thì các bạn cần có thái độ đối với từng ô công việc thì lúc này nó mới ra chiến lược của chính bạn. và bạn nên dấu kính trong lòng không cần phải trình bày với ai cả. và kiên quyết thực hiện nó và không thành công thì bạn nên đập đầu “gọi thằng ngu thăng ngu” bạn ạ. và theo tôi quan sát thì gần như không có một người bạn nào của tôi làm được, cho nên không thể thành công như tôi được. vậy thì việc ở ô một của bạn là việc gì thì tôi không biết nhưng chắc chắn nhìn trên trục kia thì nó không quan trọng và cũng không khẩn cấp. như vậy 60 việc sẽ có 40 việc, đặc biệt là trẻ con không quan trọng cũng không khẩn cấp mà cứ đâm đầu vào làm như thiệt. và nhóm thử hai nó không quan trọng nhưng lại khẩn cấp. bạn phải ghi từng công việc vì đời bạn sẽ mỗi giai đoạn có những công việc khác nhau và giai đoạn sinh viên được gọi là giai đoạn tích lũy lượng. khi đạt được một lượng nhất định thì nó nổ một phát thì nó thành chất. và ô số 3 thì công việc rất quan trọng và rất khẩn cấp. tôi vi dụ: đang làm con bồ gọi “a ơi, em có bầu” thì bạn xếp vào ô nào? Hay mới đi làm về chồng kêu đói quá? Thì bạn phải xếp vào ô nào?. Và ô sô 4 rất quan trọng và không khẩn cấp. ô này nó mang tính chất lâu dài nên bạn cần để ý là tổ chức công việc cho ô này nhiêu nhất có thể. Và bạn nên ngẫm ngỉ về ma trận này. Tôi nói lại về ô số một thì nó có tính chất sinh hoạt và nó không quan trọng và không khẩn cấp. còn ô sô 2 nó khẩn cấp lắm nhưng chẳng có đất gì quan trọng cả, mà bạn nào tự làm thì bạn đấy cần xem lại mình. Vì đây gọi là ô ủy quyền mà ví dụ: cuộc họp khẩn cấp thì giám đốc mà đi họp thì cần xem lại vì nó không có gì quan trọng cả. đó gọi là tư tưởng chiến lược các bạn ạ. bạn cái gì cũng ôm và bạn không tin ai ngoài chính bạn thì bạn mạt kiếp. và ô thứ 3 đặc trưng của nó rất quan trọng rất khẩn cấp thì cái tính chất của nó là khẩn trương những công việc có tính khủng hoảng. và đôi khi làm cho bạn rối lên ở cái nhóm công việc này và bạn cần phải có tư tưởng chiến lược rõ ràng nếu nó xảy ra. Còn ô số 4 được gọi là những loại công việc có tính chất mục tiêu vì rất quan trọng mà chưa khẩn cấp và nó theo bạn cả cuộc đời. và khi 45 50 tuổi đời thì nói câu “biết thế” ngày xưa bạn nên học tử tế nên làm cái này cái kia. Và cái ô này nó giết chết đời các bạn đó. Tất cả các bạn học hay làm gì hôm nay là để cho ngày mai các bạn ạ. chứ không phải học và làm cho hôm nay. Các bạn nhớ kỹ. ví du: hôm nay tôi tuyển một em chân dài vào làm lễ tân, tôi chẳng cần trình độ vì tôi cần nó đẹp. nhưng sau mấy năm tôi còn giữ lại làm mới lạ vì lúc này nó hết đẹp rồi bạn ạ. và bạn phải làm sao khi người ta làm cho bạn mà sau bao nhiêu năm mà bạn vẫn phải lụy người ta. Vì người ta còn sức cho bạn bốc lột được đấy mới là tư tưởng chiến lược. và ở 10 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH đây chúng ta có 60 việc cả ngắn cả trung cả dài, mà nó xếp vào trong một ngày chứ có phải trong một ngày các bạn chỉ có làm việc ngắn hạn đâu. ví dụ: trong một ngày 8 tiếng bạn cũng thế vừa làm việc ngắn hạn cho xong việc công ty, vừa làm việc trung hạn đó là lấy chồng nhanh và đồng thời làm việc dài hạn để sau này 60 mươi tuổi người khác cũng phải lụy vào bạn. lúc đó bạn mới ra hồn người được bạn đó mới gọi là tư tưởng chiến lược. điều này vô cùng khó với phụ nữ. vì phụ nữ chỉ tính ngay trước mắt. các bạn thấy đấy xã hội hiện tại nói về may mặc giỏi nhất là nam hay nữ, nấu ăn giỏi nhất là nam hay nữ, cắt tóc giỏi nhất là nam hay nữa…nam đấy chứ mà đó là công việc phụ nữ. và nói về công việc mà để phụ nữ để tâm thì không ai chịu nỗi hết các bạn ạ. cho nên các bạn cần phải cân nhắc công việc trong một ngày nên ưu tiên thế nào để cho hợp lý. Và nên dồn cho ô số 4 nhiều nhất có thể. Nếu bạn không làm được thì hôm nay bạn ăn cơm ngày mai bạn sẽ ăn cám đấy bạn ạ. còn bạn làm được thì càng về sau bạn càng ăn yên chứ không phải cơm nữa. và tôi đã thống kê rất nhiều những kẻ thành công thì 60% người ta dành cho ô số bốn. người ta dành toàn bộ thời gian cho mục tiêu lâu dài. Và rất ít đàn ông người việt nam ta làm được điều đó. Và các bạn ạ, cái ô khủng hoảng này thì nó dành 20% đó là số liệu của những kẻ thành công đứng trên một ngày. Và ô số một và hai thì càng ít cang tốt các bạn và nó chỉ chiếm 20% vậy là hết 100% trong ngày rồi bạn. trong đó những kẻ thành công nó để o số một gần như bằng 0. “khỏi tắm luôn, ăn nhậu vứt mẹ đi…suốt ngày café cà pháo, điện thoại tao lao, quần với áo.. đời bạn khá được mới lạ” cho nên số thành công có mấy kẻ làm được đâu vì bạn phân bố nguồn lực vậy thì cả đời không khá lên được chứ giàu gì nỗi. học thì chẳng học mà suốt ngày đòi làm giàu. Mà cứ đi hỏi ngơ ngơ. “vidu: theo anh thì trên mã chứng khoán thì mã nào ngon nhất, kênh nào nên đầu tư,…má nó. Bạn mà trả lời câu đó thì cũng phải học lồi con mắt. tôi mà biết thì tôi đâu tư lâu rồi bạn ạ”. khi các bạn làm xong kế hoạch các ô khác thì lúc đó bạn mới đẩy sang ô số một tự thưởng cho bạn.. ăn nhâu, café.. tùy bạn. để bạn cân bằng cuộc sống. bạn cũng nên biết xã hội người ta luôn có chế độ ăn nhanh và café mang đi.. thì bạn hiểu thời gian họ nên dùng làm việc gì rồi đấy. còn ô hai và ba là nó khẩn cấp khi mà nói đến khẩn cấp thì kèm theo chữ đến hạn. nó đến hạn nên mới khẩn cấp và khẩn cấp lắm. nhưng mà đến hạn o số 2 nó không quan trọng đó là phải trả lời một cái mail, đó là có một cuộc hẹn nhậu, nó khẩn cấp lắm rồi nó hẹn bây giờ mà bây giờ bạn có việc khác chẳng hạng, và cái việc này mình lỡ hẹn không sao cả. hoặc ví dụ khác “hôm nay tôi là xếp tôi phải đi họp và bây giờ đến giờ rồi nếu ko có gì quan trọng thì tôi sẽ đẩy ngày thằng phó đi họp nếu cuộc họp này vô bổ. hoặc bây giờ bạn hẹn một con bồ và một con bồ chắc chắn sắp cưới thì hai cuộc hẹn này hoàn toàn khác nhau”. Còn ô số 3 quan trọng và khẩn cấp thì nó khẩn trương đến hạn. vi dụ “ sinh viên đến ngày thi rồi, mà chưa học chữ nào và học phí chưa đóng. Bắt buộc phải tìm mọi cách để đóng học phí và thức trắng đêm mà học không mất cái bằng. hoặc con bồ có bầu. mà pháp luật thì quy định trên 12 tuần thì không được nạo thai. Mà hiện con bồ 11 tuần rồi bạn ơi”. Đấy là khẩn trương trong cuộc sống các bạn rất quan trọng và khẩn cấp. còn cái ô sô 4 thì rất quan trọng mà không khẩn cấp. đó là mục tiêu của các bạn nó luôn đánh lừa các bạn ở cái ô này. Cái ô này các bạn phải đặt được 60% công việc vào đây, sự 11 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH nghiệp trong sự nghiêp nó có hoài bão và sứ mạng. mà hoài bão thì bạn làm cho bạn còn sứ mạng thì bạn làm cho người khác. Không khi bạn làm cũng phải dành thời gian để lấy được vợ, mà một người đàn ông lấy vợ nhầm là xem như sai chiến lược, mà sai chiến lược thì dễ tan hoang cuộc đời lắm bạn. người ta có câu “đằng sau sự thành công của đàn ông bao giờ cũng có bóng dáng của đàn bà”. Và “đằng sau sự thất bại của thằng đàn ông bao giờ cũng có bong dáng của con đàn bà thứ hai”. Và ta có thể nói phụ nữ là kẻ tạo ra thành công cũng là kẻ gây ra thất bại nếu bạn lấy nhầm. đa số bạn dành thời gian ra để chọn con vợ thi sẽ luôn thành công còn bạn chọn con bồ thì bao giờ cũng thất bại bạn ạ. bởi vì bản chất đàn ông là một một đứa trẻ có râu, thằng đàn ông nó giống hệt một đứa trẻ bất kể tuổi nó chỉ khác là có râu. Việc chọn người người chồng hay một cô vợ là rất nhiều thời gian. mà mỗi con người chỉ cần ba việc làm nhà, lấy vợ và sự nghiệp thì xem như xong cuộc đời rồi bạn. có nhiều người cứ luôn miệng nói em chẳng cần tiền vì tiền chẳng mua được hạnh phúc. Tôi xin lỗi các bạn hạnh phúc của bạn có mua được tiền không? “ hai vợ chồng hanh phúc và nghèo rớt mòng tơi ôm nhau hôn được thì tôi chết liền. đầu thì đang lỡn vơn thiếu tiền thì hôn chi nỗi” toàn là cái giống nào ấy. cho bên các bạn ạ cần phải tu chí học hành lấy bằng tập trung vào mài duỗi công việc, tập trung vào chọn lựa một người cho ra một người. Chồng là đàn ông chứ không phải đàn ông là làm chồng được và các bạn nên nhớ con vợ là con đàn bà nhưng tôi khẳng định với các bạn không phải con đàn bà nào cũng làm vợ được”. cái sai lầm chết người bởi vì các bạn bố trí thời gian. khi nào các bạn mà đến mức phải nghiện ấy lúc đó ô mục tiêu của các bạn chắc không còn 60% nữa mà nó lên 80%. Mà cuộc sống nó có 7 cái nghiện mà thực tế chứng minh cái gì mà nghiện thì cái gì cũng giỏi hết. như vậy tư tưởng với chiến lược thời gian đó là phải thống kê được lượng việc, thứ hai phân loại công việc bằng ma trận trên, thứ ba cần tỏ thái độ cho từng ô một và tôi không bắt các bạn giống người khác. Sau khi bạn đọc đến đây thì hay tự nhũ mình làm theo cái ma trận này thì chắc chắn cuộc đời bạn ấm. ví dụ: hôm nay người yêu hẹn đi xem phim thì ngay trong tư tưởng bạn cần đưa nó vào ô nào và hành xử như thế nào. Or đi học và đi café bạn nên liên hệ ngay việc nào vào ô nào và xử lý hợp lý. Hoặc hôm nay trước khi đi ngủ mà bạn chưa đọc được tin tức hôm nay thì bạn không thể nào đi ngủ được, hay trước khi lấy vợ thì bạn bằng mọi giá phải hiểu được con bồ… về mặt tư tưởng quản trị là vậy đó bạn. bạn nào áp dụng ngon hơn thì ngon hơn. Tư tưởng chiến lược thì ô một hai càng ít càng tốt bạn ạ và nên chú trọng vào ô số 4. III. Tổ chức thực hiện: - Tuân thủ các nguyên tắc chiến lược bạn đã đặt ra, và bạn chẳng cần phải chia sẽ hay tâm sự cho một ai cả. bạn là bạn chứ không ai là bạn cả. trong quá trình thực hiện, để tuân thủ thì các bạn phải luôn luôn chú ý tuân thủ những cái gì. cụ thể là bạn phải tuân thủ số lượng công việc và tính chất của nó đã đặt ra. Đứng về ô số 4, trước sau bạn cũng phải có một năng lực nhất định, năng lực này nó đôi khi thể hiện bằng bằng cấp cũng có thể không. Cái thứ hai bạn cần phải lấy vợ và bằng 12 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH mọi giá bạn cũng phải có cái chỗ để bạn có thể chui vô chui ra hàng ngày. Vậy thì trong từng ngày các bạn cần phải đặt nền móng và kiếm được tiền để nuôi chính thân bạn đó là ô số 3 và ô số 2. Và nếu đến một mức nào đó trong quan hệ, hợp đồng bắt buộc phải có ô số 1 “ăn nhậu để làm ăn chứ không phải ăn nhậu để ăn chơi”. Vậy thưa bạn, khi bạn đã đạt mục tiêu là bạn phải có năng lực, thì bạn cần phải có kế hoạch và thực hiện nghiêm túc các việc đó là vạch ra các danh sách việc làm và lúc nào cũng phải đau đầu với nó. Nếu có vợ mà vợ không làm được thì hay iểm trợ cho người chồng làm. Phụ nữ nên đừng bắt người chồng giống bạn. “đó là đặc trưng của người phụ nữ việt nam”. - Ước lượng thời gian cho từng việc, nếu không mà bạn rất nghiêm túc để thực hiện nhưng thường thì nó bể vì bạn cứ nghỉ rằng cái việc ấy là bạn làm được và kết quả thì ngày này trôi sang ngày kia và kết quả bạn chẳng làm được cái gì cả. “mà bạn đi cưa gái nói ước mơ kinh luôn, a sẽ lấy bằng tiến sĩ, nhứt khoát a phải có nhà…” nói thật bạn có ước mơ rất tốt, có ý chí rất tốt, bạn thực hiện rất tốt nhưng mà bạn không ước lượng thời gian không được. Và mọi cái dự án nó đều chết ở yếu tố nhỏ, và rất ít khi chết ở các yếu tố lớn. mà bạn hoạch định mà chỉ để ý cái lớn, cho nên mấy bạn trẻ có làm được cái mã gì đâu. đến một tuổi nào đó đời nó “tát” cho thì lúc ấy mới hiểu rằng: trong một cái việc gì đó mọi yếu tổ nhỏ nhất đều phải coi là chiều của trận chung kết. ví du: gói 30 ngàn tỷ bể nát, mà hoàn toàn bể vì cái nhỏ. Thứ nhất nói cho vay mười năm, nhưng giờ bạn muốn vây mười một năm có được không? Không ai giải quết “chết”. thứ ai có ai xác nhận nhận được không. Cái thứ 3 bạn vay cái nhà đó bạn vay cho người nghèo mà trong quá trình trả bạn bí tiền bạn có sang nhượng cho người khác được không? “Không hề có quy định”. Cái thứ 4 bạn lấy cái chính cái nhà đấy bạn thuế chấp cho người khác được không? “Người này đổ người kia”. Dự án bể sạch. “dự án mía đường bể, dự án đánh bắt xa bờ bể, dự án tin học cấp chính phủ bể và dự án duy nhất của việt nam thành công mà thành công khoảng được một nữa đó là dự án đội nón bảo hiểm”. Cho nên tôi muốn các bạn phải ước lượng được thời gian thật vững, nếu không các bạn đầy ý chí mà các bạn chẳng làm được cái gì. vì các yếu tố nhỏ các bạn không kênh được. cho nên trong quá trình thực hiện các bạn phải tuân thủ và tuân thủ cái gì. tuân thủ các công việc mà bạn đạt ra và quan trọng nhất là tuân thủ trên cái nền bạn chủ động. vậy thì bạn phải ước lượng cho thời gian của từng việc. thực sự không dễ như chúng ta nghỉ đâu. các bạn ở nhà cũng hay nghe bố mẹ thường dặn câu “cận thận đấy con ạ”. Thực sự họ không biết lý dải vì bạn không được đi học, nhưng theo quy luật thời gian. trên 50 tuổi thì người ta có thể đoán được quy luật của các bạn trẻ. Đấy! từ nhưng cái ước lượng trên thì bạn nên tự đặt cho bạn một mục thời gian và ước lượng thời gian. ví dụ: khi công việc đặt ra công việc phải hoàn thành ngày 5, thì người ta luôn phải hoàn thành trước đó vài ngày. Không bao giờ các bạn để cho đến ngày 5 cả. vì trong quá trình thực hiện có biết bao nhiêu là bất trắc. cho nên khi 13 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH bạn đã ước lượng được thời gian thì các bạn bao giờ cũng đẩy cái móc nhanh hơn vậy đấy được gọi là quản trị chủ động. thông thường con người ta ươc mơ mười điều mà làm được một điều người đó được gọi là vĩ đại. thông thường các bạn dự kiến mười điều thì các bạn làm được không điều. cho nên tôi cần các bạn phải làm được một việc và bạn phải có được chiến thuật phải hình dung được công việc đấy nó nằm ở ô nào trong chiến lược. ước lượng thời gian thật chặt chẽ và đặt cho mình trên móc thời gian. các bạn làm vài lần, làm vài lần và làm vài lần.. thì nó sẽ thành thói quen. Không bao giờ bạn để hiện tưởng nước đến chân mới nhảy. khi các bạn gấp rồi mới thấy thì các bạn mới thấy tôi nói đúng. Nhưng đó không phải kiến thức của tôi đâu bạn ạ. Đặc biệt bạn không được nói từ “nhưng” nếu không đời bạ không khá lên được. “thằng này nó giỏi lắm nhưng mà nó có tật” các bạn câm lại đi. Bạn thấy người ta giỏi thì bạn nên cắm đầu đi. Đừng nhưng nữa. các bạn cứ nhưng hoài.. đấy là mức thực hiện các bạn. - Loại bỏ tất cả các yếu tố gây lãng phí thời gian: các bạn không luyện được cái này thì bạn thua. Các bạn hay nhớ luôn luôn hình dung thời gian là tiền, thời gian là tiền, “thời gian là tiền..” thì tự dưng các bạn sẽ loại được. Nếu bạn còn cả “nể” còn đi vừa lòng người khác thì đời bạn không khá lên được. Mà bạn không vừa lòng thì gây ra rủ ro. Nhưng chính rủ ro là nguồn gốc của lợi nhuận. “Tôi xin lỗi các bạn nếu tôi ngồi bạn nhậu mà không phải đối tác của tôi thì chỉ một ly thôi bạn ạ là tôi biến. Không mất thời gian…”. Các bạn đừng sợ người ta nghỉ thế nọ thế kia. Đó là việc của họ chẳng sao cả. người ta nói các bạn sợ vợ, hay thằng ngu.. kệ bạn ạ! Chưa biết ai “ngu” đâu các bạn nha. Tôi cần các bạn suy nghĩ ngay những việc đó, cho nên các bạn loại bỏ đi những cái sau đây nó sẽ giết chết đời các bạn và đó chính là kẻ thù của thời gian:  Không đạt mục tiêu cho hành vi (đừng theo đám đông nữa các bạn nha.đừng hành động theo bản năng nữa. “thấy người ta có giấy khen, bạn cũng phải có. Thấy người ta có cái này bạn cũng phải có…” vứt những suy nghỉ đó đi các bạn). kẻ thù lớn của thời gian là vô mục đích trong hành vi.  Không lên danh sách công việc (cứ gặp việc gì là bụp việc đó, và tôi đã nói ưu tiên một cho ô số 4 và ô số 3 đó là phải giải quyết ngay. Nhưng ô số 2 thì nhờ đi các bạn ạ. Đó là tội đồ thứ hai không lên được danh sách công việc và công việc đó là mình làm hay ai làm. “việc ăn nhậu bỏ đi, việc khác lúc khác tính..” cho nên nó mất hết thời gian mà bạn không làm chủ được.  Không biết dành ưu tiên ( hôm nay buổi sáng chủ nhật có 4 việc phải làm, các bạn có ý thức ưu tiên là tốt. vì nguồn lực thời gian có thế thôi. Mà ưu tiên nhầm thì chết cái thứ 2. “hôm nay có hẹn với con em ngon lắm ạ và hôm nay đi học theo các bạn thì nên đi học hay ra ngồi với con em để bạn chuyện lâu dài…”. Cho nên ở đây tôi muốn nói không biết dành quyền ưu tiên đời bạn mạt kiếp. 14 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH  Không kiểm soát được các việc linh tin (tức là những việc liên quan đến ô số 1, toàn việc linh tin “mà làm nhiệt tình”) không khá được các bạn.  Ôm đầu nhiều việc (ngồn lực thì chỉ có thế thôi mà ôm cho lắm, cái gì cũng ôm) làm cái gì thì làm một việc chứ đừng lơ tơ mơ. Đừng làm việc này đối phó rồi sang việc khác, đời bạn tàn đó bạn ạ.Các bạn muốn giàu, các bạn muốn đời ấm, các bạn muốn quản lý các thằng lính trong công ty mà các bạn không biết nguyên lý mới chết chơ.  Không giành thời gian cho giải lao (các bạn làm tất nập mà toàn việc đâu đâu ạ. cuối cùng mệt quá làm cố cái việc chính thế là không giải lao. Cho nên tôi nói với các bạn “đi nằm ngủ chính là đi làm việc” đằng này các bạn cố giặt bộ đồ để tiết kiệm tiền thuê oshi thì các bạn làm được cái gì. cho nên đi ngủ để nó đủ sức để ngày mai tái sản xuất lao động để các bạn làm tất cả các công việc ngày mai. Cho nên bạn nào biết đi ngủ sớm trong một bối cảnh nào đó thì bạn đó mới thực sự là giỏi. “đằng này cứ lâu cố cho xong loàng quàng chặp 12h đêm thế là mệt quá. Điển hình là phụ nữ. ầm ầm cả đêm vậy là người chồng cũng không ngủ được mai nghỉ luôn”.  Không biết nói chữ không (các bạn không khá lên được. đặc biệt là nữ “tự ái, độ nễ” cho nên nói chứ không. Mình khó vượt qua chính mình.  Không có kế hoạch (bạn biết được việc cần làm bạn biết là phải làm nhưng bạn không có kế hoạch nào cả. có ý thức đó nhưng mà làm cái gì trước cái gì sau và các việc đó phối hợp như thế nào. ví du: nếu sáng hôm nay bạn ngủ dậy bạn có cuộc họp. mà nếu khi bạn đến mà không họp thì sao lập tức các bạn phải có 3 4 phương án dự phòng. Nếu không họp thì các bạn vẫn thoãi mái vì công việc bạn đã xếp sẵn rồi. đăng này không họp một cái chẳng biết làm gì nữa ra quán café ngồi.) tức là các lộ trình bạn phải tính hết từ đi họp hay trên đường về.. nên mua gì hay làm gì. đằng này không tính về đến nhà vợ dặn lại quên rồi lại mặc đồ vào đi mua. Về lại quên mua cho con lại mặc đồ đi mua. Mất hết thời gian loại này khá lên được mới lạ. các bạn phải rất chặt chẽ vào thì đời mới ấm bạn ạ. đây chính là kẻ thù của bạn đấy và chính là kẻ thù của thời gian không hề có kế hoạch. Đấy là cấu tạo của thành công bạn ạ. nếu các bạn không làm thì các bạn đừng có mơ nữa.  Lo lắng thái quát (Không lo chắc chắn vào phòng thi là trượt, mà lo mà quá cái điểm lo thì chắc chắn chân tay co giật. mà không lo tý nào chắc chắn không bao giờ thành công. “cho nên bạn vào phòng thì mà lo mà mặt tái chắc chắn khó trượt, mà bạn lo quá thì tất cả các chương trình bằng 0 hết”. 15 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH  Sự luộm thuộm (quản lý nhân viên mà bảo nhân viên tìm cái công văn mà bới 30p mới ra. Nhân viên này không đuổi “uổng”. cái luộm thuộm nó giết chết con người. cho nên người ta thường có nhiều câu. “nhìn vào cái bàn làm việc của bạn thì biết bạn là ai, nhìn vào cái túi đồ của người phụ nữ thì biết người đó thuộc dạng người nào…”.  Sự cầu toàn (cầu toàn không có gì là xấu nhưng cầu toàn nó sẽ đem lại mức độ hậu quả. “Môi lần đi đâu, người phụ nữ đứng trước gương hết cái này sang cái khác, xong quần rồi son phấn.. hết hơn tiếng đồng hồ. Mà tôi nói với các bạn tôi dám chắc rằng các bạn ra đường chẳng ai nhìn đâu trừ khi bạn quá xuất sắc”. Cầu toàn là chết nhưng nhiều công việc cần đến sự cầu toàn như công nghệ chế tạo chiếc đồng hồ hay quả tên lửa bay trên không trung. Chứ không phải cái nào cũng cầu toàn bạn ạ, mà cầu toàn chính là kẻ thù của đời bạn đấy.  Sự vòng vong đó chính là kẻ thù của thời gian (cầm cái điện thoại mà nó cứ vòng vo vòng vo không chịu nói chuyện chính. “đặc biệt là phụ khi ghen. Không bao giờ nói thẳng vấn đề mà cứ vòng vo chuyện này rồi lái sang chuyện kia. Mà người đàn ông không biết là chết ạ. nhìn đồng hồ mất hơn tiếng mới đặt vấn đề xong…”  Sửa sai cũng là kẻ thù nguy hiểm của thời gian (cứ sai rồi sửa. “khi bạn đi may áo may một cái là xong rồi đưa khách mặc sai thì sữa. nhưng bạn đâu biết khi sai thì sữa là phải tháo ra lại phải may lại. cái thời gian bạn sữa nó gấp lên 4 lần so với thời gian bạn may đấy bạn ạ. Đấy là chưa nói sửa đúng hay không, khách chửi hay không”. Hạn chế tối đa khả năng sửa sai.  Hoãn công việc (bể rồi vì ham vào ô số một, ngày này sang ngày kia. Đời không lên được bạn ạ). Đặc biệt không có từ “mai” bạn.  Chờ đợi (đặc biệt là phụ nữ. mỗi lần đi đâu mà chờ đợi thôi tội luôn các bạn. không chờ thì mặt sưng phù, mà chờ thì đời bạn ăn cám).  Dự các cuộc gọp vô bổ (cái này nước nào cũng nhưng điển hình là việt nam).  Sự tức giận (trong quản trị khủng hoảng tuyệt đối không được hoảng loạn, biểu hiện của sự hoảng loạn là còn tức giận, mà càng tức giận thì việc càng hỏng. càng mất hết thời gian.)  Quá nhiều giao tiếp xã hội (bạn đừng có ngụy biện trước mọi công việc nha. Đừng mình khác họ khác, các bạn ạ) đợi mạt đấy.  Điện thoại (nó giết chết toàn bộ mọi người trên xã hội. nó làm mất hết thời gian. “suốt ngày cứ vào mấy trang xã hôi, cướp giết hiếp, buôn gọi, thời trang)  Giao tiếp kém và không biết tổ chức công việc (nó cứ rối tinh mặc dù nhà không có công việc gì.) 16 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH  Bao biện (làm bạn mất hết thời gian, là thế nào là ngoài bạn ra bạn không tin một ai hết. điển hình là phụ nữ). - - Giữ tiến độ: luôn luôn phải giữ tiến độ, nếu đã sai lầm thì đừng bao giờ sai lầm nữa. và để đảm bảo thì bạn phải tuân thủ những ràng buộc sau:  Tuân thủ cái bạn đặt ra đúng chiến lược  Loại bỏ kẻ thù của cuộc đời mà nó gây ra lãng phí thời gian  Gia tăng tính hợp pháp, bạn chỉ làm với mình bạn thôi. Bạn sẽ thành công, nhưng lượng thành công nó không cao và tiến độ nó không đạt như mong muốn.  Bắt buộc phải có thời gian dữ trữ. Bất kỳ một công việc nào bạn cũng phải cộng thêm thời gian dữ trữ thì bạn mới đúng được tiến độ. Và người ta gọi thời gian dữ trữ là quản trị chủ động.  Tôt chức công việc thật ngăn nắp. “và tôi nói lại tất cả các dự án đều chết ở yếu tố nhỏ” không được để một yếu tố nhỏ nào xảy ra và nó xảy ra thì bạn cũng đã có quỹ thời gian dự trữ rồi.  Tuyệt đối không tham gia vào công việc của người khác.  Loại bỏ tất cả những việc chỉ vì công việc mà không có tính hiệu quả. “họp vô bổ bỏ, đánh ghen dùm bỏ…cứ lấy cớ không”. Duy trì mục tiêu: bạn phải đảm bảo tiến độ thì mới đi tới mục tiêu được và nó biểu hiện như sau:  Luôn tạo ra sự bận rộn  Tuyệt đối không rời bỏ chiến lược đã định  Tự thưởng bản thân  Liên tục quan tâm đối với độ chính xác của công việc  Tuyệt đối không coi thường việc nhỏ và gia tăng tính kỹ luật với chính mình và người khác. IV. TỔ CHỨC CÔNG VIỆC HIỆU QUẢ 1. Quá trình quản trị thời gian theo lịch sử Khi bạn tổ chức mà bạn đưa một ai đó vào một khuôn khổ tổ chức và bắt nó làm và để cho nó làm đầy đủ thì các trường phái bắt nó làm đủ ngày tám tiếng. và bạn tổ chức như thế nào là việc của bạn. Thế hệ một, bạn bắt người ta làm bằng cách nhắc việc tức là nhắc nhở và thúc việc để cho nó làm, như vậy thì bạn đã dùng cách quản trị. Đặc trưng trong thế hệ này là người ta dùng sổ theo dõi và người ta theo dõi tiến độ công việc hàng ngày “nếu không đạt” thì ngày mai bạn gọi lên và nhắc nhở để cho nó làm để tận dụng hết thời gian. Nếu bạn làm cách này thì nó sẽ đem lại hiệu quả cho bạn: - Không quên việc - Không bị dồn việc sang ngày hôm sau - Đạt được mục tiêu và giải quết được những việc quan trong trong ngày 17 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH “các bạn xem phim thấy nhiều đấy. người ta phải cầm một con roi nhắc liên tục và ai không làm ‘quất’ nếu xưởng hay khu vực làm việc rộng thì người ta cởi thêm một con ngựa… Như vậy công việc mới đạt được hiệu quả”. Thế hệ hai, người ta không nhắc việc theo ngày nữa mà ở đây bạn cần lập kế hoạch thậm chí là lập kế hoạch cả năm luôn và khi các bạn ngồi ở đâu các bạn cũng biết hôm nay công ty bạn đang làm những gì và thậm chí còn biết cả tết năm này thì công ty bạn được nghỉ bao nhiêu ngày. Ở thế hệ một người ta có sổ theo dõi thì ở thế hệ này bạn phải thiết lập công cụ quản lý. Cụ thể là bạn sử dụng hệ thống điện tử, bạn phải lên kế hoạch rất chi tiết. - Không quên đầu công việc vì bạn dự trù hết rồi Xác định được điểm bắt đầu và kết thúc của mỗi việc Việc quan trọng nó nằm ngay trong lịch trình do đó nó có thời gian chuẩn bị Thế hệ ba, kiểm soát thời gian bằng lập kế hoạch nó phát triển hơn thế hệ hai là bạn phải thiết chế được tính ưu tiên và khi bán thiết lập được tính ưu tiên thì bạn lập hệ thống kiểm soát. Hệ thống này bạn dùng công cụ là kế hoạch theo ngày và tổ chức sản xuất theo ngày. Bạn phải chi tiết hóa như vậy ví dụ như bảng cân đối kế toán lập theo ngày, bảng cân đối tiền tệ hay lịch thi đấu bóng đá… “Khi các bạn thiết lập như vậy thì bạn sẽ biết được chính xác ngày hôm nay tháng trước bạn có được bao nhiêu tiền”. Khi mà độ chính xác như vậy thì bạn có thể biết trước được một ngày nào đó trong năm bạn sẽ thiếu tiền, lúc này bạn đã biết thì bạn sẽ đi vay để chuẩn bị cho các khoản chi lúc đó, hoặc bạn cũng có thể biết ngày nào đó trong năm bạn sẽ dư tiền chuẩn bị đến lúc đó bạn có thể mua một chiếc xe hơi đi chơi… đấy là kiểm soát thời gian bằng lập kế hoạch. Cho nên thế hệ bây giờ các bạn phải lên kế hoạch cho nhân viên hay xưởng từng ngày và cả năm. Và cứ thế nó chạy theo thời gian và nó đem lại kết quả như sau: - Ưu tiên về thời gian để thực hiện các việc ưu tiên Không bị lạm dụng chữ “khẩn cấp” Làm được nhiều việc hơn rất nhiều so với một lượng thời gian rất nhiều Hoàn toàn giữ được chủ động Trong đó, dù ở thế nào trong ba thế hệ trên thì nó có một cái hiện thực, đó là bạn lên kế hoạch và phân phối công việc trong ngày hôm nay thì cái việc đó bạn nên bố trí bao nhiêu người là hợp lý và đạt hiệu suất cao nhất. Cơ sở của công cụ kế hoạch là vàng là bạc của công việc. Cở sở trả lương và ấn định trả lương bạn phải dựa vào bảng mô tả công việc và dựa vào bảng mô tả thì bạn mới biết được người đó có làm hết công việc theo thời gian hay không? Bạn phải viết từng bảng mô tả công việc một cách chi tiết cho từng nhân viên. Bảng mô ta nó trả từng đông tác một từng công việc một. Như vậy mới tính được bảng lương của từng nhân viên từng người một và nó quản lý rất chặt chẽ. Bạn phải hiểu được vấn đề này như vậy khi người ta trả lương dù bạn là tiến sĩ hay thạc sĩ hay một công nhân hay một sinh viên mới ra trường đều dựa trên bảng mô tả công việc, 18 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH cho nên người sinh viên mới ra trường lương cao hơn nhiều so mới người có bằng thạc sĩ là chuyện bình thường. Nếu các bạn thiếu hệ thống mô tả thì công ty bạn không xong rồi. cần phải làm bạn. phải có làm thì mới có thể thành công được. Để tổ chức công việc quản trị thời gian cho nó hiểu quả các bạn phải làm các động tác sau: - Liệt kê các công việc của công ty, dù công ty nhỏ hay lơn cở nào cũng phải liệt kê. Mà không phải làm liệt kê đâu. “Tuần nào các bạn cũng phải họp, sáng thứ hai họp giao ban, bạn thuê người này làm giám đốc nhân sự, người kia giám đốc tài chính, người này là kế toán trưởng.. Bạn không giao việc cho họ thì nó ăn chơi nói phé, mà khi bạn giao việc xong thì công việc nó trôi ngay. “Đằng này bạn có giao việc đâu, suốt ngày cứ nói nói chứ có làm đâu mà cứ ưởn ngược em là giám đốc, em là trưởng phòng.. Bạn mà giao việc thì nó sẽ lồi ngay cái mặt nạ bạn ạ. Đằng này nữa chữ không biết làm trưởng phòng kinh doanh, giám đốc..” Bạn phải giao ngay ở công ty này ở vị trí đó, nó phải liệt kê bao nhiêu việc và làm như thế nào..kể hết ra. Nếu không kể được thì bạn nên đuổi ngay. - Viết bảng mô tả công việc của từng việc, bạn mà không có cài này thì toàn bộ tiền lương bạn ói ra là toàn vớ vấn. đó chính là bạn mang thóc lúa đi nuôi gà rừng. Và cái dân tộc việt nam nghèo là nghèo ở chỗ này đây các bạn. “ Riêng hai tháng đầu năm chúng ta bội chi một trăm ngàn tỷ, mà trong bội chi một trăm ngàn tỷ thì bảy mươi tám ngàn tỷ là để bội chi thường xuyên. Tức là bội chi cho đám viên chức, mà nó không hề làm gì cả mà vẫn cứ được nhận lương vì có giao việc cho họ đâu. Mà nếu bội chi cho đầu tư thì cỡ nào cũng không sợ vi đầu tư nó nhân bội đầu tư và nó tạo ra phát triển. Còn đây bội chi để dét vào mồn thì đời bạn tàn. Tóm lại nhà nước không đuổi bớt đám viên chức thì chắc chắn nhà nước chết cho nên năm 2016 bằng mọi giá phải đuổi. Vì đất nước nằm trên bờ vực thẳm rồi các bạn “30% viên chức không làm một giờ nào trong tám tiếng. đó là số liệu của thủ tướng.” Cho nên 30% viên chức không làm việc thì chúng ta mất đi 30% quỹ lương tương ứng và nhân thêm 24 lần. “Con ai cũng vậy ra trường thì tìm mọi thủ đoạn con ông cháu cha để được chui vào nhà nước, vì vào đó không đuổi được. và chẳng làm gì cả mà vẫn nặn được phong bì và cuối cùng vẫn có lương”. Gần như quản trị thời gian của nhà nước gần như bằng 0 đấy bạn. Vậy bạn công ty tư nhân thì kệ họ không quan tâm, mà bạn phải ói tiền ra thì phải thu về số tiền to hơn vì hàng hóa và sức lao động cần có hiệu quả. Để quản trị thời gian người ta dùng công cụ như vậy. Mà kế hoạch đó nó ép làm theo từng ngày, mà trong một ngày các nhân viên của bạn phải làm gì, làm theo bảng mô tả công việc. Mà bảng mô tả công việc khi nó thiết kế cho toàn công ty thì nó làm theo lộ trình. Bạn cứ làm cứ làm, mặc dù làm đại khái cũng được có làm vẫn hơn không làm. Làm từ từ thì nó hoàn thiện mà bạn không làm thì nó cứ đứng lại. 19 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC PHẠM VĂN ANH - Đánh giá từng nhân viên “ngày hôm qua bạn làm phó giám đốc, nhưng so với yêu cầu công việc ngày hôm nay thì bạn hết năng lực rồi. Đằng này chúng ta lạ lắm, bạn làm trưởng phòng chuẩn bị về hưu thì bạn đề thằng phó lên. ‘ai bảo các bạn mặc định là như vậy chứ’ đó là cái tệ hại về cách nhìn và quản trị là ở chỗ này các bạn”. Mà cái mặc định này nó làm cho toàn bộ xã hội tê liệt. Các bạn đừng nghỉ một người đầy năng lực thì mãi mãi như vậy, không có đâu các bạn. Các bạn phải thay đổi quan điểm, bởi vì các bạn đang sai tiến bạn. vậy ở đây đánh giá từng nhân viên thì bao nhiêu công việc cho một nhân viên thì có tương ứng bản đánh giá từng công việc của nhân viên. Và được lưu lại tại phòng nhân sự và được đánh giá theo ba thành phần. Kiến thức, kỹ nẵng và thái độ là phẩm chất cá nhân cực kỳ quan trọng và thái độ là huyệt tử để thành công trong công việc. - Khớp lệnh là bạn bảng đánh giá so với bảng mô tả của từng người. sau khi khớp lệnh thì có hiện tượng có bao nhiều người làm được trên số công việc đưa ra, bố trí cực tốt. Và có bao nhiều chỉ làm được như bảng mô tả không hơn không kém. Và có bao nhiêu không làm được và không biết trí vào đâu được. Các bạn bằng mọi giá phải làm được cái này. Nếu các bạn không làm được điều này thì công ty bạn người cực giỏi thì làm bảo về mà người cực dốt thì làm giám đốc vì không hề có bảng mô tả công việc, không hề có bảng đánh giá, không hề khớp lệnh.. Đâu đâu như vậy đấy các bạn ạ, dù ở công ty người khác như thế nào thì kệ người ta, nhưng ở công ty bạn thì đừng để xảy ra hiện tượng đó nữa. Sau khi khớp lệnh thì bạn phải làm công việc là đôn việc lên cho nhưng người làm vượt số công việc đề ra theo bảng mô tả. còn những người chỉ làm được một việc thì huấn luyện thêm để nó làm được hơn một việc. còn rất khốn nạn trong quản trị thời gian là những người còn lại không làm được việc gì thì chuyển sang bước tiếp. - Phát súng ân huệ đó là đuổi đi. Nhưng không dễ vì khi bạn đuổi đi thì các bạn sẽ gấp tình trạng thế này. Thứ nhất người dạng này thì kiến thức không dùng được nữa rồi mà bạn bắt người ta ngày ngồi 8 tiếng thì chỉ phá thôi nhưng mà đổi lại là những người này thái độ cực kỳ tốt. Mà mỗi con người chúng ta chỉ bốc lột được khi có cả ba cái này đó là kỹ năng, kiến thức và thái độ. Mà dạng này kiến thức kỹ năng đâu làm được, bạn nhìn rất rõ ràng mà đổi lại thái độ rất trung thành. Giờ phải làm sao hay bạn tuyển một người mới vào kỹ năng rất tốt kiến thức cũng rất tốt mà đổi lại thái độ không có hay đánh giá thái độ thì một thời gian bạn mới biết được. Nó vào một cái mà nó phản thì các bạn chết, số liệu của công ty bạn nó bán cho công ty đối thủ thì bạn chết. Chỉ cần hở một khâu thì chết nó ôm nguyên cả công ty chạy đó là trường hợp cô “HUYỀN NHƯ”. Ba mươi sáu tuổi lượn một phát bốn ngàn tỷ, vậy đời bạn tàn rồi. Như vậy giờ có hai cách. Cách số một đuổi hết đám người này và chấp nhận tuyển người mới vào có hai kỹ năng trên. Cách thứ hai là không đuổi mà bạn phải ói tiền ra huấn luyện nó rồi về bạn bốc lột tiếp. Theo các bạn thì chọn cách nào thì đó là lựa chọn của bạn. Nhưng thường thì 20 QUẢN TRỊ CUỘC SỐỐNG VÀ TỐT CHỨC CỐNG VIỆC
- Xem thêm -