Nghiệt oán tóc xanh

  • Số trang: 440 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 148 |
  • Lượt tải: 0
MinhMinh

Đã đăng 410 tài liệu

Mô tả:

Công ty Cổ phần Sách và Truyền thông Quảng Văn rất mong nhận được góp ý của bạn đọc Mọi ý kiến xin gửi về Email: info@quangvanbooks.com 作品:《青丝》 作者: 红娘子 Copyright ©2008 by 红娘子 All rights reserved Vietnamese Translation Copyright © 2012 by 越南广文传媒与图书股份公司 The work: Qing si The Author: Hong Niang Zi Copyright ©2008 Hong Niang Zi All rights reserved. Copyright © 2012 by Quang Van Media and Books Jointstock Company Hợp đồng xuất bản được ký giữa Công ty Cổ phần Sách và Truyền thông Quảng Văn với tác giả Hồng Nương Tử. Bản quyền bản tiếng Việt Nghiệt oán tóc xanh © Công ty Cổ phần Sách và Truyền thông Quảng Văn 2011. Bản quyền tác phẩm đã được bảo hộ. Mọi hình thức xuất bản, sao chụp, phân phối dưới dạng in ấn hoặc văn bản điện tử, đặc biệt là việc phát tán trên mạng Internet mà không có sự cho phép bằng văn bản của Công ty Cổ phần Sách và Truyền thông Quảng Văn là vi phạm pháp luật và làm tổn hại đến quyền lợi của công ty và tác giả. Không ủng hộ, khuyến khích những hành vi vi phạm bản quyền. Chỉ mua bán bản in hợp pháp. Biên mục trên xuất bản phẩm của Thư viện Quốc gia Việt Nam Hồng Nương Tử Nghiệt oán tóc xanh / Hồng Nương Tử ; Nguyễn Thanh An dịch. - H. : Văn học ; Công ty Sách và Truyền thông Quảng Văn, 2012. - 439tr. ; 21cm ISBN 9786046901556 1. Văn học hiện đại 2. Truyện kinh dị 3. Trung Quốc 895.1 - dc14 VHF0028p-CIP Bản quyền: Hân Ngọc Biên tập Quảng Văn: Nguyễn Hà - Phương Linh HồNG NươNG Tử NGUYỄN THANH AN dịch NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC 4 Tóc như tuyết (Khởi thảo Nghiệt oán tóc xanh) Cho dù lịch sử thành đống tro tàn, tình yêu của tôi vẫn trường tồn mãi mãi. (Tóc như tuyết - Châu Kiệt Luân(*)) Chớp mắt, chỉ chớp mắt thôi là đời người đã biến đổi qua bao nhiêu cảnh sắc và series truyện Thất sắc (Bảy màu) cũng đã viết được hơn một nửa. Các bạn độc giả thân mến! Chúng ta sẽ cùng nhau đi hết quãng thời gian hai năm cùng Nghiệt oán tóc xanh. Bạn có còn nhớ cuốn sách đầu tiên của tôi mà bạn mua về không? Là cuốn Tấm vải đỏ đậm màu sắc kinh dị? Là cuốn Lục môn đậm không khí cổ đại? Là cuốn Quả cam luân hồi đậm chất hài hước? Hay là cuốn Nghiệt oán tóc xanh đậm chất bi thương? (*) Châu Kiệt Luân (1979) là một nhạc sĩ kiêm ca sĩ, nhà sản xuất, diễn viên và đạo diễn nổi tiếng người Đài Loan. 5 Lúc bắt đầu viết Nghiệt oán tóc xanh, tôi định viết một cuốn tiểu thuyết kinh dị, nhưng viết đến đoạn giữa ngòi bút cứ thế viết lên một câu chuyện tình vô cùng bi thương. Tôi nghĩ, cô gái có tên Bình An ấy chính là tôi, là bạn, là cô ấy, cũng là hình bóng bất cứ ai trong mỗi chúng ta. Không oán không hận mà yêu, không oán không hận mà báo đáp, không oán không hận mà bảo vệ. Phải mạnh mẽ đến nhường nào mới có thể toàn tâm toàn ý yêu một người không yêu mình mà không chút tuyệt vọng và có thể giả như không bận tâm đến chuyện ấy? Bình An là một cô gái hết sức bình thường, mọi thứ ở cô đều bình thường, điều đặc biệt ở cô chỉ là cô ấy không ích kỉ. Một người không ích kỉ mới có thể tiếp tục yêu sâu sắc người khiến mình tổn thương mà không một chút oán hận. Tôi luôn không thích viết tiếp phần sau cho nên các bạn có thể hoàn toàn yên tâm Nghiệt oán tóc xanh không phải là phần tiếp theo của Tấm vải đỏ. Như tôi đã từng chia sẻ trước đây, bộ truyện Thất sắc là tuyển tập những tác phẩm vừa tương đối độc lập vừa ít nhiều liên hệ với nhau. Minh Lãng trong Nghiệt oán tóc xanh chính là Kha Lương trong Tấm vải đỏ, khi anh mất đi Tần Cẩm và phải đối diện với mối thâm tình của Bình An, anh ta nên lựa chọn như thế nào đây? Nếu bạn đã đọc hết Nghiệt oán tóc xanh, họa chăng bạn sẽ nguyền rủa tôi là kẻ vô tình, hoặc sẽ thắc mắc tại sao tôi không kết thành cho một mối lương duyên đẹp? Nhưng, 6 nếu như bạn đã từng đọc Tấm vải đỏ thì bạn sẽ rõ sự lưỡng lự khó khăn của tôi trong quá trình tôi viết tác phẩm này, tôi nên làm như thế nào và tôi nên cho Minh Lãng lựa chọn ai. Độc giả thân mến, các bạn có thể nói cho tôi biết câu trả lời trong tim các bạn được không? Trong con tim của mỗi chúng ta liệu có thể cùng một lúc chứa hai hình bóng? Câu hỏi này cũng là nội dung trọng tâm của cuốn tiểu thuyết các bạn đang cầm trên tay, đồng thời đây cũng là lần đầu tiên tôi viết về một mối quan hệ tình cảm phức tạp như vậy. Tôi nghĩ, những điều tôi mổ xẻ phân tích trong từng tác phẩm sẽ khiến tôi dần dần tiến bộ hơn trong những sáng tác về sau. Còn nhớ khi tôi viết Tấm vải đỏ, bởi vì nhân vật trong đó quá nhiều nên viết một đoạn ngắn phải mất vài ngày, cuối cùng tôi đã nghĩ ra một cách bất đắc dĩ - loại bỏ đi một số người - mới có thể viết tiếp được tác phẩm. Khi đó tôi mới bắt đầu viết những tác phẩm dài, cho nên mắc rất nhiều nhầm lẫn và tác phẩm chưa thật trọn vẹn; cho đến hôm nay tôi hi vọng có thể dần dần lấp đầy những khiếm khuyết đó. Có được kết quả như ngày hôm nay tất cả là nhờ vào sự yêu mến, cổ vũ của các bạn độc giả, những người đã từng đọc tác phẩm của tôi, hoặc giả sử mới chỉ nghe qua đã dành cho tôi những tình cảm ưu ái vô cùng quý giá mà không phải tác giả nào cũng có được. Chính sự tin yêu của các bạn đã là nguồn động lực lớn để tôi tiến ngày một xa hơn, bước những bước ngày một vững chãi hơn trên con đường viết lách của mình. 7 Để đáp lại thiện tình của độc giả, bản thân tôi cũng luôn nỗ lực và hi vọng có thể thai nghén và cho ra đời những đứa con tinh thần thật hay để phục vụ các bạn. Tôi cũng luôn mong rằng khi tác phẩm của tôi đến được tay bạn, bạn sẽ đón nhận nó với một nụ cười rạng rỡ cùng với câu nói: “Đây là cuốn sách của tác giả Hồng Nương Tử - người mà tôi rất yêu quý”. Độc giả thân mến, chỉ bấy nhiêu thôi đã làm tôi vô cùng cảm kích và mãn nguyện, cho dù mỗi ngày sau đó tôi phải vất vả để không ngừng tìm tòi hình thành những tác phẩm mới thì cũng là điều đáng làm. Người mà tôi phải cảm ơn nhất khi viết Nghiệt oán tóc xanh là anh Voi Mamut, một tác giả viết văn rất có duyên và vô cùng nghiêm ngặt, mặc dù những lời động viên của anh dành cho tôi chỉ là những lời bóng gió đầy công kích. Dẫu rằng cũng có rất nhiều người và việc tôi đã gặp trên mạng, nhưng có lẽ phải rất nhiều năm sau đó khi nhớ lại thì mới ngộ ra rằng người khiến lòng tôi cảm thấy ấm áp chỉ là thiểu số. Là bởi vì trong cuộc đời của mỗi người có quá nhiều người đến và đi, cho nên con người mới phải đặc biệt quý trọng những tình cảm ấm áp của thế gian ưu ái dành cho mình. Sáng tác là một việc đơn độc và cô đơn, tác giả không phải là một nghề lấp lánh như nhiều người vẫn tưởng. Nhiều khi chỉ có mình mình cắm cúi viết mà không biết đích đến còn bao xa, cũng không thể xác định rõ những thứ 8 bản thân mình viết ra có được người khác thích hay không? Khi viết những câu chuyện đó thu hoạch lớn nhất chính là bản thân người viết có được sự giao lưu và đối thoại với các nhân vật trong những câu chuyện này. Trên thực tế, vốn tôi cũng không hi vọng anh chàng Minh Lãng cuối cùng hiểu ra rằng bản thân anh ta đã đem lòng yêu cô gái lương thiện Bình An; bởi trong lòng tôi, Minh Lãng sẽ luôn chung tình, một lòng một dạ, một đời một kiếp với Tần Cẩm. Bởi những ai đã từng đọc Tấm vải đỏ đều biết, Tần Cẩm là một cô gái đáng được yêu như thế nào. Tuy nhiên, viết đến những trang cuối cùng của Nghiệt oán tóc xanh tôi lại cảm thấy không phải tôi muốn ôm lấy Bình An, mà là Minh Lãng muốn ôm trọn cô vào lòng. Thời khắc đó tôi mới thực sự hiểu rằng tác giả không phải là thượng đế của cuốn sách mình viết ra mà chỉ là người ghi lại những câu chuyện mà thôi. Tôi nguyện tin rằng, thật sự có những con người có được tình yêu và tình bạn thuần khiết như trong sách những con người từng sống, từng yêu, từng hận hết mình luôn tồn tại trên thế giới này. Tôi nguyện tin rằng, sự ấm áp luôn lan tỏa khắp thế giới này. Tôi không thích viết câu chuyện này một cách quá u ám nhưng bởi vì tôi cảm nhận được ánh sáng và tình yêu của cuộc sống luôn tràn ngập trong tim tôi, vậy nên tôi bằng lòng chia sẻ tất cả, cả trái tim ấm nóng cùng bầu nhiệt huyết của tôi với thế giới này và với tất cả các bạn. 9 Có rất nhiều người đã từng hỏi tôi là tại sao tôi nhất định phải viết tiểu thuyết kinh dị, tại sao không viết những đề tài khác dễ viết hơn, dễ thu hút khách hơn? Kì thực tôi cũng đã thử viết ở các đề tài khác, như tiểu thuyết vượt dòng thời gian như Công chúa xuyên không ta lớn nhất, ngôn tình trường học như Con lợn này biết phép thuật, nhưng tôi rất yêu bộ truyện Thất sắc kinh dị. Đó là những bước chân đầu tiên tôi, tôi gửi trọn tình yêu của mình giống như đứa con đẻ mà tôi rứt ruột sinh ra và tôi nguyện sẽ nỗ lực hết lòng hết dạ, toàn tâm toàn ý vì nó. Bạn có nguyện cùng tôi bước tiếp và chứng kiến sự trưởng thành, kết thúc của bộ truyện Thất sắc hay không? Trân trọng kính mời bạn đọc hãy tiếp tục chú ý đến Chuông tím - một trong những tiểu thuyết kinh dị nằm trong bộ truyện Thất sắc của Hồng Nương Tử, đây là một cuốn tiểu thuyết thử nghiệm viết về kinh dị học đường, tôi muốn viết theo một cách hoàn toàn khác biệt, tuy nhiên thiên cơ bất khả lộ, chỉ có thể nói đây là một cuốn sách rất nhẹ nhàng, vui nhộn, rất đáng đọc mà thôi. 10 Dẫn truyện Thành phố này thật hoang vắng và âm u, màn đêm buông xuống với những ngôi sao điểm sáng trên bầu trời, những bóng đèn trên mặt đất được thắp sáng, sự tương phản của ánh sao và ánh đèn cũng không thể theo kịp được tiếng thở dài. Trong một khu tập thể ở một góc nào đó của thành phố, một đứa bé đang đứng bơ vơ trong hành lang, cái bóng nhỏ bé của nó bị ánh đèn kéo dài ra. Đó là một khu tập thể kiểu cũ, những đồ linh tinh như than, vỏ giấy báo, tấm gỗ cũ vất đầy một góc hành lang. Trên bờ tường vàng tối chi chít những nét vẽ bằng phấn, một ông mặt trời, một vài đường thẳng, vừa nhìn đã biết là kiệt tác của những đứa bé nghịch ngợm trong khu nhà này. Một tiếng gọi dịu dàng cất lên từ trong nhà: “Vào ăn cơm đi con, hôm nay chắc là bố con không về đâu”. Dưới ánh đèn khuôn mặt người mẹ đẹp dịu dàng, mái tóc óng ả buông sau lưng. Cậu bé ngồi trước bàn, bữa ăn rất thịnh soạn, cậu bé bưng bát cắm cúi ăn, tiếp đó ngẩng đầu hỏi: 11 “Mẹ, sao mẹ không ăn?”. Người mẹ giơ tay, khẽ lau nước mắt rồi cúi đầu nói một câu: “Mẹ ăn rồi, mẹ không đói, con gắng ăn nhiều một chút”. Trong lòng bàn tay là giọt nước mắt long lanh, có điều người mẹ cố che giấu. Đứa bé rất đói, nó cố nhét đầy bụng, người mẹ nhẹ nhàng vừa cười vừa lau miệng cho nó, nói: “Ăn từ từ thôi con, có ai tranh với con đâu, sau này ăn cơm không được thế này đâu đấy, người khác nhìn thấy sẽ cười con cho xem”. “Mẹ ơi, tại sao bố thường xuyên vắng nhà thế?”. “Việc này… bố rất bận!”. Người mẹ trả lời qua quýt. “Con lại cứ tưởng bố không cần mẹ con mình nữa”. Đứa bé cúi đầu lẩm bẩm. Bàn tay người mẹ như sững lại: “Con nghe ai nói vớ vẩn thế, sao bố lại không cần chúng ta chứ?”. “Cô Vương và bà Lí hàng xóm đều nói vậy, bố bị hồ li tinh mê hoặc rồi”. “Bốp”. Tiếng bạt tai vang lên, má đứa bé xuất hiện năm đầu ngón tay, sắc mặt người mẹ nhợt nhạt, chậm rãi nhấn mạnh từng từ: 12 “Không được phép nghe những lời vớ vẩn như vậy, đây là nhà của bố, tại sao bố lại không cần chúng ta chứ?”. Lúc này người mẹ đã trở nên ngây dại, vừa gắp thức ăn cho con vừa nói: “Đây là nhà chúng ta, tại sao bố dám không cần chúng ta chứ?”. Khuôn mặt người mẹ hiện rõ vẻ bực bội, mắt trợn lên. Đúng lúc này, tiếng bước chân gấp gáp vọng tới từ ngoài cửa, từng bước từng bước trên hành lang hướng về phía căn nhà. Người mẹ ngay lập tức giật mình kinh hãi, cô hoảng sợ luống cuống, bẻ gãy đũa, đầu đũa sắc nhọn chọc vào lòng bàn tay khiến máu trào ra, cô còn chẳng kịp để ý nữa, vội vàng đẩy đứa bé vào gầm giường dặn: “Bất kể xảy ra chuyện gì, cũng không được chui ra”. Người mẹ đang định đóng cửa thì vướng vào ghế ngã rầm xuống đất. Bóng người đó xộc vào, cửa bị khóa chặt, đứa bé dưới gầm giường nhìn thấy giày của bố, đang vui mừng muốn ra thì nghe thấy mẹ bị ấn mạnh xuống giường. Đứa bé thấy bố hằn học gầm lên: “Mày không cho ông sống yên lành! Mày không chịu li hôn lại còn tới cơ quan làm ầm lên. Được thôi, vậy thì ông và mày sẽ cùng chết, mày nói đi, rốt cuộc mày có chịu li hôn không?”. 13 Cổ họng người mẹ bị ghì chặt, cô chỉ có thể nói đứt đoạn: “Cho dù tôi… có chết, cũng sẽ không để… con hồ li tinh kia… sống yên ổn đâu”. “Á”. Ông bố hét lên: “Mày lấy đũa đâm ông hả, không muốn sống à?”. Người mẹ cố giãy giụa, chiếc dép tuột ra rơi xuống trước mặt đứa bé, đứa bé không dám động đậy. Người mẹ gằn giọng kiên quyết: “Nếu chết thì cùng chết!”. Ông bố cười nham hiểm nói tiếp: “Vậy mày chết đi! Ông sẽ không để mày chết nhẹ nhàng đâu, mày chẳng phải là liệt nữ sao? Ông đây sẽ khiến mày chết vì bị làm nhục”. Chỉ thấy tiếng quần áo bị xé rách, tiếng ẩu đả, chiếc giường rung mạnh, lắc lư cùng với tiếng rên rỉ vì đau đớn của người mẹ. Đứa bé bịt miệng, đôi bàn tay nhỏ ép chặt vào miệng mới có thể khiến nó yên lặng. Một lúc sau, tiếng động trên giường không còn nữa, đứa bé cẩn thận nằm xuống, rướn mắt nhìn lên trên, nó cố nhoài người định xem xem rốt cuộc mẹ nó thế nào. Đột nhiên, một đầu người từ mép giường rủ xuống, máu tươi trào ra bắn cả vào mặt đứa bé. Trên cái đầu người 14 với mái tóc rối bù kia là đôi mắt mở to, một chiếc đũa gãy cắm vào con ngươi mắt trái. Sắc mặt người mẹ đã tái nhợt, tai, mồm và cả mũi đều đang chảy máu, chiếc đầu dốc ngược khiến máu tươi theo tóc chảy xuống đất. Mái tóc đó rủ xuống mặt đứa bé, từng sợi tóc trên mái tóc vừa dài vừa đen đó đều đã bị nhuộm thành màu máu, lúc này giống như hàng nghìn lưỡi dao nhọn đâm vào mặt đứa bé. Nỗi hoảng sợ cùng cực khiến con ngươi đứa bé co lại, co nhỏ tới mức chỉ có thể nhìn thấy các tia máu bắn tung tóe. 15 Chương 1 Mở quán bar “Tám rưỡi tối nay quán bar ma khai trương, kính mong quý khách tới dự, các tiết mục khai trương nhất định sẽ không làm cho quý vị thất vọng, những người yếu bóng vía mời dẫn theo bác sĩ riêng”. “Mong các hồn cổ đông đến sớm hơn để sắp xếp quán”. Một cô gái đẹp ngồi xếp bằng trên ghế sofa, trước mặt là chiếc laptop đang mở, căn phòng chỉ có tiếng gõ bàn phím. Cô duỗi người một cái rồi tiện tay vớ lấy quả táo trên bàn cắn một miếng, tiếp đó nhấn phím Enter. Avatar trên QQ tối đi, cô đẩy chiếc laptop sang một bên, tiếp đó đứng dậy tạo dáng bà chủ rồi cầm điện thoại trên bàn gọi điện cho Chung Nguyên - người được cử đi làm cu li. “Chung Nguyên à, cậu chậm chạp thật đấy, bảo cậu đi mua mấy cốc nước giúp mình, thế mà đi hết tiêu cả buổi sáng”. Đầu dây bên kia vọng lại giọng nói đầy ấm ức: “Tô Di à, cậu cũng thật quá đáng, ngon lành ngồi nhà lên mạng, trong khi bắt mình chạy ngược chạy xuôi giữa 16 trời nắng gắt thế này, lại còn mở miệng trách với cả móc. Cái quán bar giẻ rách của cậu, thuê ở chỗ hẻo lánh, lại còn bày vẽ góp vốn trên mạng, chỉ có một giám đốc, còn một mình mình phải kiêm tất từ nhân viên phục vụ, nhân viên vệ sinh, bảo vệ, đến việc chạy bàn, thế mà cậu còn không thấy xấu hổ lại giở giọng chủ tịch hội đồng quản trị với mình”. Tô Di bực bội vứt máy điện thoại đi, tiếp đó đạp mạnh con gấu bông trên sofa, vừa đạp vừa rủa: “Chung Nguyên chết tiệt, điệu bộ rõ đàn bà vậy mà lại là đàn ông kia đấy!”. Tô Di và Chung Nguyên đúng là một cặp oan gia, nghe nói hồi mới biết đi hai người vì tranh nhau một quả quýt mà đánh nhau vỡ đầu chảy máu, nói ra cũng lạ, tuy bao nhiêu năm nay hai người luôn đấu khẩu như vậy nhưng vẫn luôn ở bên nhau. Tới giờ đến cả việc gây dựng cái quán bar này Chung Nguyên cũng là người góp sức nhiều nhất. Tô Di quyết định không tức nữa, dù gì hiện giờ mình cũng đã là một bà chủ quán bar rồi, ngoài các lí do quán bar đúng là hơi kém một chút, nhìn không được đẹp lắm, địa thế hơi xa, trang trí có chút đơn giản ra; thì cũng chẳng có chỗ nào không hoàn hảo cả. Bởi trước đây cô chỉ là một người làm công nghèo, lương ba cọc ba đồng, dù gì có sự nghiệp của riêng mình cũng hơn đứt không có, ngày ngày làm công cho người ta cũng chẳng có tiền đồ gì. 17 Tô Di vừa gửi lời mời lên diễn đàn trên mạng, từ nhỏ cô đã thích diễn đàn kinh dị, cô là một fan nhiệt thành hâm mộ truyện, phim kinh dị. Sở thích lớn nhất của cô là xem phim kinh dị, đọc tiểu thuyết kinh dị, với cô chẳng có chuyện gì có thể khoái hơn việc dọa cho mình sởn gai ốc cả. Có điều Chung Nguyên nói rằng một điều tra khoa học đã kết luận phái nữ đọc tiểu thuyết kinh dị dễ đạt được khoái cảm đọc, cảm giác đó giống hệt với khoái cảm trong tình dục vậy. Chung Nguyên nói thật về kết quả điều tra đổi lại bằng một trận đánh của Tô Di, nhưng cô nàng vẫn cứ lên diễn đàn kinh dị như thường. Trong thành phố này có một diễn đàn kinh dị nổi tiếng, Tô Di ở trong diễn đàn đó đã trở thành một nhân vật có vai vế, thường được rất nhiều người hâm mộ yêu cầu được gặp mặt cô. Mạng đôi khi cũng là hiện thực của con người, một ngày kia Tô Di đột nhiên hăng máu muốn mở một quán bar ở thành phố này với cái tên “Quán bar ma”, quán được bày biện theo kiểu âm u kinh dị để thu hút khách, đồng thời cũng tiện để các bạn trên mạng tụ tập. Đề nghị của cô nhận được sự ủng hộ của rất nhiều người trên diễn đàn, một vài bạn đã hợp tác cùng cô. Mọi người cùng tìm địa điểm, trang trí, người có tiền góp tiền, người có sức góp sức, đều cố gắng hết sức vì quán bar ma trong mộng của mình. Chả thế mà sau hơn hai tháng bận rộn, hôm nay chính là ngày khai trương quán bar ma. Trong lòng Tô Di phấn 18 khích lắm, cô gửi lời mời lên diễn đàn nhằm lôi kéo bạn bè trên mạng, gọi điện khắp nơi tìm bạn bè tới dự với mục đích khiến buổi lễ khai trương trở nên hoành tráng. Tô Di kì công hóa trang thành mặt quỷ, phấn trát dầy cộp, môi tô đỏ chót, lại mở tủ quần áo, lấy chiếc váy trắng đã chuẩn bị từ lâu ra mặc. Hôm nay cô là vai chính, nếu không nổi bật làm sao có thể gọi là lễ khai trương may mắn chứ. Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, Tô Di khẽ cười chạy xuống dưới nhà chuẩn bị gọi taxi đến quán bar. Không ngờ mấy gã lái taxi vừa nhìn thấy cô thì đều đi đường vòng hoặc giả vờ không nhìn thấy, cô chờ rất lâu mà vẫn không có chiếc xe nào dừng lại. Tô Di tỉnh ngộ, thì ra khuôn mặt hóa trang ma quái này của cô dọa hết hồn hết vía người ta rồi. Tô Di đành phải đẩy chiếc xe đạp của mình ra, vừa hậm hực đạp xe, vừa chửi mấy tay lái taxi nhát như thỏ đế kia: “Ban ngày ban mặt thế này mà còn sợ gì không biết nữa, người ta đâu có ăn thịt người chứ”. Cô phóng xe vù vù, may mà đường tới quán bar cũng heo hút, cả chặng đường không khiến bọn tìm hoa ghẹo liễu sợ hết hồn, cũng không làm cho các bạn nhỏ sợ hãi. Tô Di hoàn toàn không có ý mở quán bar cho vùng hẻo lánh này thêm náo nhiệt, chỉ là giá thuê mặt bằng ở đây quả thực rất rẻ. Từ xa Tô Di đã nhìn thấy dòng chữ “Quán bar ma” màu đen mình thiết kế phát ra ánh tối dưới ánh mặt trời, 19 đúng là có chút kinh dị. Bởi vì chủ đề của quán bar là ma, cho nên hôm nay cô mời phần lớn các bạn trong diễn đàn kinh dị tới. Khách mời đã đứng chờ hết ở đầu đường, họ mặc những bộ quần áo kì quái. Nhìn thấy Tô Di mặc váy trắng bay phấp phới cưỡi xe đạp đi tới, tất cả cùng phá lên cười. “Ma nữ, năm nay không thịnh hành bay sao?”. “Tô Di đại nhân, dùng loại công cụ này em cũng có thể chuyển dịch thời gian, không gian sao?”. “Cá tính đấy, không hổ danh là đệ nhất tài nữ của diễn đàn kinh dị”. Các giọng nói không ngừng vọng tới tai Tô Di, cô chậm rãi dựng xe rồi nhẹ nhàng đi vào giữa đám người, khẽ nói: “Mọi người đang nói ai thế?”. Giọng nói đó sắc lạnh, mang vẻ khó chịu rất khó miêu tả, lông mày và mắt giống hệt với một kép hát nổi tiếng thời xưa, khác hẳn với phong thái thường ngày của cô. “Tô Di, cậu giả vờ gì vậy?”. Chung Nguyên vác cái chổi bước tới, kéo tay cô đi. Bàn tay lạnh lẽo khó tả. Nhưng Tô Di lại ngẩng đầu, quắc mắt nhìn cậu ta rồi rụt tay lại nói: “Bỏ tay ra, cậu là ai mà dám chạm vào tay bản cô nương hả?”. 20
- Xem thêm -