Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước oecd

  • Số trang: 40 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 11 |
  • Lượt tải: 0
nganguyen

Đã đăng 34173 tài liệu

Mô tả:

Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD Tiểu luận MỐI LIÊN HỆ GIỮA PHÂN CẤP TÀI KHÓA VÀ NỢ CÔNG Ở CÁC NƯỚC OECD Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 1 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD MỤC LỤC TÓM TẮT .................................................................................................................................4 1. GIỚI THIỆU.........................................................................................................................4 2 . T ỔNG QUAN LÝ THUYẾT ............................................................................................5 3. DỮ LIỆU.............................................................................................................................11 3.1. Đo lường mức độ phân cấp........................................................................................11 3.2. Biến phụ thuộc và độc lập..........................................................................................14 3.3. Mối quan hệ hai chiều ................................................................................................20 4. MÔ TẢ CHI TI ẾT .............................................................................................................23 4.1. Tính dừng.....................................................................................................................23 4.2. Mô hình kinh tế lượng ................................................................................................24 5. KẾT QUẢ ...........................................................................................................................25 5.1. Kết quả cơ bản .............................................................................................................25 5.2. Kiểm tra tính vững ......................................................................................................28 5.2.1. Kiểm tra tính vững cơ bản (chung) ....................................................................28 5.2.2 .Yếu tố ngoại sinh....................................................................................................32 5.2.3. Các yếu tố nội sinh ................................................................................................35 6. KẾT LUẬN ........................................................................................................................39 Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 2 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD BẢNG B IỂU Bảng 1: Định nghĩa và nguồn của đo lường phân cấp.......................................................12 Bảng 2: Tó m tắt thống kê cho đo lường phân cấp .............................................................13 Bảng 3: Tương quan chéo giữa các đo lường phân cấp ....................................................13 Bảng 4 – Định nghĩa và nguồn các biến..............................................................................15 Bảng 5 : Tó m tắt thống kê cho biến độc lập và phụ thuộc (mô hình cơ bản).................16 Bảng 6 – Tóm tắt thống kê cho các biến sử dụng mô hình tính vững và GMM ............17 Bảng 7 - Kiể m định nghiệm đơn vị......................................................................................22 Bảng 8 : Đo lường hồi quy sự thay đổi của tỷ lệ nợ trên GDP theo phân cấp giai đoạn 1975 - 2001 .............................................................................................................................26 Bảng 9 – Hồi quy sự thay đổi của tỉ lệ nợ trên GDP trên đo lường phân cấp, giai đoạn 1975-2001, kiể m tra tính vững. ............................................................................................30 Bảng 10 – Hồi quy sự thay đổi của tỉ lệ nợ trên GDP trên đo lường phân cấp, giai đoạn 1975-2001, các ngoại lệ..........................................................................................................33 Bảng 11 – Hồi quy sự thay đổi của tỉ lệ nợ trên GDP trên phân cấp đo lường, giai đoạn 1975-2001, ước lượng GMM .................................................................................................36 Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 3 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD MỐI LIÊN HỆ GIỮA PHÂN C ẤP TÀI K HÓA VÀ NỢ C ÔNG Ở CÁC NƯỚC O ECD TÓM TẮT Việc vay nợ quá mức của chính quyền địa phương được coi là một trong những nguy hiểm của việc phân cấp trong quản lý tài chính. Mặt khác, phân cấp quản lý tài chính có thể đảm bảo sự ổn định tài chính của khu vực công bằng cách hạn chế quyền chi phối thái qu á của chính phủ. Bởi vì tác động của phân cấp quản lý trên kết quả tài chính là mơ hồ từ góc độ lý thuyết nên chúng tôi tìm đáp án cho câu hỏi này theo kinh nghiệm bằng việc nghiên cứu theo dữ liệu bảng của 17 nước trong khối OECD trong giai đoạn 1975-2001. Phát hiện của chúng tôi cho thấy rằng: Phân cấp chi tiêu làm giảm đáng kể nợ công, trong khi phân cấp thuế và sự mất cân bằng tài chính theo chiều dọc là không đáng kể. Keywords: Phân cấp tài khóa – Nợ công – Giới hạn ngân sách JEL Classification H71 · H77 · H30 1. GIỚI THIỆU Phân cấp khu vực công đã trở thành một mục tiêu chính sách quan trọng của các tổ chức quốc tế lớn. Ví dụ Ngân hàng thế g iới cho rằng, phân cấp tài khóa, khi thực hiện đầy đủ, có thể làm giảm sự mất ổn định chính trị, nâng cao hiệu quả của chính phủ, và đóng góp vào tổng mức phúc lợi (Ngân hàng Th ế giới 2000), và vì thế nó đã hỗ trợ phân cấp các d ự án trong nước của các quốc gia trong suốt hai thập kỷ qua (theo Nhóm đánh giá độc lập của Ngân hàng Thế giới năm 2008). Trong phạm vi kinh tế, giả định phân cấp tài khoá mang lại lợi ích chủ yếu xuất phát từ hai quan điểm. Đầu tiên, từ lý thuyết phân cấp nổi tiếng của Oates 1972, Tiebo ut 1956, nói rằng phân quyền cung cấp hàng hoá công có khả năng giải quyết vấn đề sở thích khác nhau giữa các cư dân khác nhau về địa lý và văn hóa; và thứ hai, từ truyền thống lựa chọn công, lập luận rằng sự phân chia của nhà nước vào nhiều cấp và sự tồn tại của thể chế cạnh tranh hạn chế khả năng độc quyền của các chính phủ Leviathan đánh thuế quá mức lên công dân (Brennan và Buchanan năm 1980). Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 4 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD Cái nhìn này về phân cấp tài khoá bị nhiều chỉ trích, và một số nhược điểm tiềm tàng đã được xác đ ịnh trong các nghiên cứu. Ví dụ, phân cấp quản lý tài chính có thể làm giả m khả năng thực hiện các chính sách ổn định và p hân phối lại thu nhập của chính phủ (Musgrave 1959). Tuy nhiên, ngày càng có nhiều nhận thức cho rằng, phân cấp tài khóa có thể bóp méo các ưu đãi của các chính trị gia địa p hương và liên bang nếu nó bị thiết kế kém. Nguyên nhân của nhược điểm này là do các quốc gia thực hiện phân cấp dễ bị mất ổn định kinh tế vĩ mô, thâm hụt ngân sách cao hơn, và mức độ nợ cũng không ổn định (Goodspeed 2002). Tuy nhiên, cả hai lý thuyết nghiên cứu chỉ đưa ra rằng phân cấp quản lý tài khóa dẫn đến kết quả tài chính và kinh tế gần như tối ưu, còn bằng chứng kinh tế có hệ thống vẫn còn khan hiếm. Do đó bài viết này nhằm mục đích khám phá thực nghiệm hiệu lực của tuyên bố này với dữ liệu bảng cho 17 quốc g ia trong khối OECD trong giai đoạn 1975-2001. Vì mục đích này, chúng tôi xem xét trong phần 2 nghiên cứu thực nghiệm và lý thuyết về phân cấp quản lý tài chính và tài chính công kỹ lưỡng hơn. Trong phần 3, chúng tôi mô tả cách triển khai các quan điểm chu ng về phân cấp quản lý tài khóa, và thảo luận về các biến phụ thuộc và các biến độc lập được sử dụng trong phân tích kinh tế. Trong phần 4, chúng tôi thảo luận về đặc điểm kỹ thuật và giới thiệu các mô hình thực nghiệm.Trong phần 5 trình bày kết quả và trong phần 6, chúng tôi đưa ra kết luận. 2 . TỔNG QUAN LÝ THUYẾT Một trường phái lý thuyết quan trọng về tài khóa liên bang cho rằng phân cấp đe dọa đ ến sự ổn định tài chính của khu vực công bằng cách thực hiện "ràng buộc ngân sách mềm".1 Trong những lý thuyết liên quan, giả đ ịnh có một mối quan hệ phân phối chính giữa chính phủ liên bang và địa phương, và điều kiện rủi ro đạo đức có thể thắng thế trên một phần sau này. Ví dụ, Goodspeed (2002) phát triển một mô hình bao gồm hai giai đoạn. Trong giai đoạn đầu tiên, chính quyền địa phương cung cấp hàng hoá công bằng nguồn thu thuế hoặc đi vay. Mục tiêu của chính phủ liên bang là tối đa hóa khả năng tái tranh cử của mình. Khả năng này được mô phỏng như một chức năng của các cấp chi tiêu ròng trong mỗi thẩm quyền. Kể từ giai đoạn thứ hai, chi tiêu ròng trong một thẩm quyền bị 1 Xem Kornai et al . (2003) v ề tr anh cãi rộng rãi xung quanh các khái ni ệm ràng buộc ngân sách mềm Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 5 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD giảm do nợ giai đo ạn đầu tiên bởi vì chính quyền địa phương phải trả nợ g ốc và lãi, chính phủ liên bang có thể tăng chi tiêu ròng và khả năng tái tranh cử của mình bằng cách cho phép chuyển giao tài trợ tài chính thích hợp. Những ưu đãi của chính phủ liên bang được đưa vào tài khoản của chính quyền địa phương trong giai đoạn đầu tiên, tức là, khi chúng tôi quyết định mức vay, sẽ làm cho việc đi vay của địa phương không có hiệu quả cao.2 Ngoài các khái niệ m ràng buộc ngân sách mềm, có thay thế, tại sao phân cấp tài khóa lại có thể liên quan đến sự mất cân bằng tài khóa. Một trường phái lý thuyết liên quan đến tác động của các chương trình chuyển giao liên chính phủ. Ý tưởng cơ b ản đằng sau những phương pháp tiếp cận là chuyển giao theo chiều dọc có thể đóng góp vào các vấn đề chung. Nếu chính phủ liên bang phân bổ tài trợ cho khu vực pháp lý địa phương, sau này có động cơ xuất hiện như thể chúng tôi thiếu thốn: Chúng tôi có thể đưa ra mức thâm hụt cao để "chứng minh" rằng chúng tôi đang được tài trợ. Bởi vì chi phí cận biên của các quỹ liên bang được phân phối trên toàn liên bang trong khi những lợi ích tập trung trong mỗi thẩm quyền cá nhân, hành vi như vậy là hợp lý từ quan điểm của từng chính quyền địa phương (Weingast et al. 1981). Một trường phái lý thuyết liên quan đến "kỹ thuật" phối hợp các chính sách của các cấp khác nhau của chính phủ. Nếu có một số chính phủ độc lập có thể chi tiêu và đánh thuế theo quyết định của riêng mình, một chính sách tài khóa phối hợp có thể không được duy trì, và thể hiện trong một thâm hụt ngân sách thiên vị ở tất cả các cấp chính quyền (De Mello, 1999). Trong khi một s ố lượng đáng kể các nghiên cứu liên quan giải quyết vấn đề các quốc gia được phân cấp biểu hiện một xu hướng thâm hụt, ch ỉ có vài nghiên cứu cố gắng cho rằng phân cấp tài khóa có thể gây ra bởi các chính trị gia địa phương và liên bang để giảm mức độ nợ nần. Do đó, lập luận gián tiếp hơn, thực chất là giải quyết vấn đề khác nhau, phải được rút ra. Lý thuyết lựa chọn công đã có những đóng góp quan trọng trong lĩnh vực này. Trong lý thuyết này, các chính phủ tối đa hóa các khoản thu, và phân cấp quản lý tài khóa được cho là đ ể buộc các chính phủ kiềm chế thuế việc chiếm thuế vì người dân có thể rời khỏi khu vực pháp lý mà chính phủ hoạt động để tối đa hoá doanh thu 2 Wildasin (1997) phát triển một mô hình có li ên q uan để nghi ên cứu hậu q uả của ràng buộc ngân s ách mềm trong quan h ệ li ên chính phủ cho phúc lợi xã hội. Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 6 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD (Hayek 1939, Brennan và Buchanan 1980). 3 Ngoài ra, trái với quan điểm truyền thống rằng thỏa thuận chia sẻ thuế và sự mất cân bằng tài chính theo chiều dọc dẫn đến không hiệu quả bằng cách cho phép các chính phủ "thông đồng" và do đó tránh được những áp lực cạnh tranh tạo ra bởi phân cấp tài khóa, có một số tranh luận trong tài liệu này gợi ý rằng chúng tôi có thể được nâng cao phúc lợi xã hội. Ví dụ, Köthenbürger (2005) cho thấy rằng các chương trình cân bằng có thể bổ sung cho cạnh tranh thuế trong việc đạt được hiệu quả hơn bằng cách gián tiếp "đánh thuế" nguồn thu từ thuế bởi chính phủ Leviathan độc quyền khu vực công. Những tranh luận sự lựa chọn công có thể được điều chỉnh thẳng thắn để g iải thích nợ công, bằng cách cho rằng mức nợ nên thấp hơn khi công dân có gánh nặng thuế trong tương lai vào tài khoản trong quyết định có thể thay đổi của chúng tôi, hoặc nếu chúng được vốn hóa vào giá tài sản sở hữu. Câu hỏi về cách phân cấp tài khóa có liên quan đến sự tích tụ nợ chưa được khám phá trong nghiên cứu thực nghiệm.Thay vào đó, tác động của phân cấp tài khóa theo quy mô của chính phủ dường như đã khơi dậy sự quan tâm của các nhà kinh tế ứng dụng.4 Oates (1985), ví dụ, Brennan và Buchanan khám phá giả thuyết Leviathan với dữ liệu cấp nhà nước Mỹ và với các d ữ liệu quốc tế, nhưng không tìm thấy một mối quan hệ quan trọng. Mặt khác, sử dụng dữ liệu chu ỗi thời gian ở cấp liên bang, Marlow (1988) thấy rằng phân cấp tài khóa có liên quan tiêu cực với tổng quy mô chính phủ tại Hoa Kỳ. Trong một nghiên cứu với dữ liệu bảng trên 32 quốc gia công nghiệp và đang phát triển, Jin và Zou (2002) đưa đến những kết luận khác biệt hơn bằng cách phân tách các khái niệm chung của phân cấp tài khóa vào "đại diện" khác nhau. Có nghĩa là, 3 Ý t ưởng cho rằng cạnh t ranh gi ữa các t ổ chức công có t hể cải thiện chức năng của chính phủ không chỉ áp dụng cho các cơ quan t hu t huế ngang giữa chính quyền địa phương. Ví dụ, Eichenberger và Schel ker (2007) cho t hấy các bang Thụy Sĩ tồn t ại Ủy ban Tài chính, được bầu ri êng rẽ với các chính phủ đ ánh giá độc l ập của các quyết định ngân s ách, dẫn đến gánh nặng thuế nhỏ hơn. Tuy nhi ên, cũng cần phải nói rằng có một số đóng góp cho rằng nếu chỉ có sự cạnh tranh củ a các tổ chức công là không đủ để t ạo ra kết quả hi ệu quả, ví dụ như, Apolt e (2001). 4 Ngoài ra còn có một s ố nghiên cứu đi ều t ra về tác động củ a phân cấp t ài khoá bằng biến số thực nghiệm phi t àichính. Ví dụ, Fisman và Gatti (2002) cho t hấy các bang của nước Mỹ chuyển g iao li ên bang có li ên quan đến tỉ lệ k ết án lạm dụng ch ức vụ công. Chúng tôi kết luận trên cơ sở sự mất cân bằng t ài chính theo chiều dọc và ràng buộc ngân sách m ềm có thể dẫn đến t ỷ lệ cao hơn của tham nhũng. Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 7 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD chúng tô i nhận ra rằng phân cấp tài khóa hoặc có thể liên hệ đến chi tiêu hoặc doanh thu của ngân sách, và rằng những tác động có thể thay đổi tùy theo mặt ngân sách được xe m xét. Thật vậy, chúng tôi phát hiện ra sự tồn tại của hiệu ứng xung đột. Kết quả của chúng tôi xác nhận rằng điều quan trọng là nhận thức được phân cấp tài khóa như một khái niệm chung trong đó bao gồm các khía cạnh khác nhau. Đó là, ch i tiêu công, phân cấp nguồn thu, và sự mất cân bằng tài chính theo chiều dọc (ví dụ, sự khác biệt giữa chi phí địa phương và tự chủ thu) phải được coi là đại diện khác nhau và độc lập với phân cấp quản lý tài chính, và phân tích như vậy. Thực tế là chỉ có một số ít nghiên cứu về tác động của phân cấp quản lý tài khóa về nợ chính phủ, không có nghĩa là các nhà nghiên cứu đã không cố gắng phân tích các yếu tố quyết định của nợ công nói chung. Ngược lại, có nhiều nghiên cứu liên quan đến vấn đề này, và có sự công nhận những đóng góp trong đó là quan trọng đối với các đặc điểm kỹ thuật chính xác của các mô hình kinh tế dưới đây. Bởi vì phương pháp tiếp cận truyền thống giải thích các mức độ khác nhau của nợ giữa các quốc gia không đầy đủ,5 các tài liệu gần đây có xu hướng tập trung vào giải thích mang tính chính trị (Ales ina và Perotti 1995). Một hướng nghiên cứu tìm hiểu xe m liệu có sự khác biệt về ý thức hệ trong chính sách cho vay của chính phủ. Hai nghiên cứu đáng chú ý là Neck và Getzner (2001), n gười đã tiến hành một nghiên cứu về các yếu tố kinh tế - chính trị của tăng trưởng nợ công tại Áo và Seitz (2000), đã phân tích các yếu tố quyết định thâm hụt ngân sách địa phương ở Đức. Tuy nhiên, cả hai nghiên cứu, đều tìm thấy rằng các tác nhân kinh tế nói ch ung là có liên quan hơn là biến ý thức hệ. Một trường phái khác nghiên cứu về các yếu tố chính trị quyết định nợ công tìm hiểu sự phân tách của chính phủ (trong hệ thống nghị viện) hoặc, tương ứng, phân chia chính phủ (trong hệ thống tổng thống) có ảnh hưởng đến kết quả tài chính. Kỳ vọng lý thuyết là khi các chính phủ bao gồm nhiều đối tác liên minh (hệ thống nghị viện) hoặc khi các b ên khác nhau kiểm soát nhiệm kỳ tổng thống và cơ quan lập pháp (hệ thống tổng thống) thì nghiêm trọng hơn. Volkerink và d e Haan (2001) thực sự thấy rằng một số hình thức của chính phủ bị phân tách dẫn đến thâm hụt ngân sách lớn hơn. Tuy nhiên, Elgie và McMenamin (2008) cho thấy kết quả của chúng tôi không thể được 5 Có nghĩ a là, những đóng góp mà nhận thức s ự cần thiết phải "ổn định mức tiêu dùng" v à "ổn địnhkinh tế vĩ mô" nh ư các y ếu tố quy ết định chính của chính sách vay nợ của chính phủ Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 8 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD nhân rộng theo cách thông thường khi một mẫu khác nhau được sử dụng. Tác động của các tổ chức tài chính vay công cũng được phân tích trong một số nghiên cứu. Feld và Kirchgässner (2001), ví dụ, ch o rằng các tổ chức dân chủ trực tiếp như trưng cầu ngân sách có thể ngăn chặn các hành động không hiệu quả và hoạt động ích kỷ của các chính trị gia, người hoạt động trong khuôn khổ chung của một nền dân chủ đại diện. Trong phân tích thực nghiệm của chúng tôi với các dữ liệu bảng trên thành phố của Thụy Sĩ, chúng tô i thực sự thấy rằng thể chế dân chủ trực tiếp như vậy dẫn đến việc giảm nợ công. Đối với Hoa Kỳ, Kiewiet và Szakaly (1996) đi đến kết luận tương tự cho "nợ được bảo lãnh". Một tài liệu liên quan đến nghiên cứu tác động của quy trình hoạch định ngân sách trên tích lũy nợ. Cả quy tắc số cũng như các thủ tục đã được phân tích. Ví dụ về các quy tắc số là các yêu cầu cân đối ngân sách trong tiểu bang Hoa Kỳ hoặc các tiêu chuẩn Maastricht quy định, giới hạn trên đối với nợ công và/hoặc thâm hụt. Quy định thủ tục, mặt khác, liên quan đến nghiêm ngặt củ a các thủ tục chi phối các giai đoạn khác nhau mà tại đó ngân sách được xây dựng. Ví dụ Cabasés et al. (2007), khá m phá những hiệu quả của hạn chế vay với các dữ liệu trên thành phố Tây Ban Nha, và thấy rằng chúng tôi áp đặt một s ố kỷ luật về chính sách vay mượn của chính quyền địa phương. Lagona và Padovano (2007) chỉ trích phương pháp luận với những tác động của quy tắc ngân sách thường được phân tích. Chúng tôi cho rằng ứng dụng các chỉ số để đo nghiêm ngặt các quy tắc ngụ ý sự cần thiết phải phân loại tùy ý. Thay vào đó, chúng tôi đề xuất một phương pháp tiếp cận chủ yếu phân tích thành phần phi tuyến. Tuy nhiên, kết quả của chúng tôi cũng chỉ ra rằng các quy tắc nghiêm ngặt hơn dẫn đến cân đối tài chính lớn hơn và kích thước nhỏ hơn ngân sách. Sử dụng dữ liệu trên tiểu bang Hoa Kỳ, Bohn và Inman (1996) cũng xác nhận việc phát hiện các kết quả tài chính có liên quan đáng kể đến các quy tắc ngân sách. Như đã nói ở trên, chỉ có một vài nghiên cứu thực nghiệm mà chủ yếu xem xét các tác động của phân cấp tài khóa trên cân bằng tài chính.6 De Mello (2000) tập trung 6 Có một số nghiên cứu có kiểm soát đối với các tác động của phân cấp quản lý tài chính giải quyết những vấn đề quan tâ m kh ác nhau .Ví dụ, Singh và P lekhanov (2005) s ử dụng trong một nghiên cứu hiệu quả của phân cấp tài khoá dùng giới hạn trong vay địa phương l à một biến kiểm soát. Chúng tôi tì m thấy trong một số mô hình phân cấp quản lý có xu hướng tăng đáng k ể thâm hụt ngân sá ch địa phương. Nhưng câu hỏi này không phải là trọng tâ m chính của phân tích, kết luận này nên được xem là kết quả sơ bộ Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 9 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD vào tác động của phân cấp quản lý tài chính về thâm hụt của chính phủ liên bang và địa phương riêng biệt. Ông th ấy rằng quyền tự chủ thuế địa phương thường dẫn đến sự gia tăng thâm hụt ngân sách địa phương, trong đó hàm ý phân cấp có thể làm trầm trọng thêm các ràng buộc ngân sách mềm và thất bại phối hợp. Fornasari et al. (2000) tìm thấy trong nghiên cứu của chúng tôi trên 32 quốc gia đang phát triển và công nghiệp, phân cấp chi tiêu nói chung góp phần vào một khu vực chính phủ lớn hơn, nhưng mà thâm hụt ngân sách địa phương là không liên quan đến sự cân bằng tài chính của chính quyền trung ương. Tuy nhiên, khi một thước đ o thu phân cấp được sử dụng, phân hóa ra là tiêu cực liên quan đến thâm hụt ngân sách chính quyền trung ương. Chúng tôi cũng phân biệt giữa một phân tích "dài hạn" sử dụng trung bình cắt ngang và phân tích "ngắn hạn" bằng cách sử dụng biến dạng bảng, và thấy rằng phân cấp ch i tiêu làm tăng thâm hụt ngân sách chính quyền trung ương trong khi biến nội tại được sử dụng. Freitag và Vatter (2008) tìm thấy trong một nghiên cứu dữ liệu từ Thụy Sĩ rằng càng phân cấp nhiều càng có xu hướng có mức thâm hụt nhỏ hơn trong thời gian khủng hoảng kinh tế. Tuy nhiên, chúng tôi thất bại khi quan s át sự khác biệt đáng kể giữa các bang tập trung và phi tập trung khi nền kinh tế đang hoạt động tốt. Nghiên cứu thêm về đ iều này và liên quan đến câu hỏi là Stein (1998), những người quan sát phân cấp đó mở rộng kích thước của khu vực công nhưng không thâm hụt của ở quy mô chính phủ tại châu Mỹ Latinh; Rodden (2002) người kiể m soát trong một số mô hình về mức đ ộ phân cấp thu và chi tiêu, và phát hiện ra rằng cả hai có xu hướng tăng tổng th âm hụt ngân sách ch ính phủ, và Schaltegger và Feld (2009), người tìm thấy cho Thụy Sĩ là nơi càng ít bang tập trung càng có nhiều khả năng tiến hành điều chỉnh tài chính thành công. Đánh giá về các lý thuyết cho thấy rằng một số nghiên cứu phân cấp tài khóa đe dọa đến sự ổn định tài chính của khu vực công, trong khi những người khác quan điểm theo hướng ngược lại. Vì mỗi ng hiên cứu ước tính mô hình mang phong cách riêng và sử dụng bộ dữ liệu khác nhau, các nghiên cứu hiện có là không có ý nghĩa để kết luận vấn đề, điều này cho thấy nó có thể là đáng giá để tích lũy thêm bằng chứng về vấn đề này. Chúng tôi có thể nghĩ về hai nhược điểm chính của nghiên cứu hiện tại. Đầu tiên, hầu hết các nghiên cứu sử dụng các biến có vấn đề để đo mức độ phân cấp quản lý tài Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 10 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD khóa và do đó có thể đi đến kết luận sai. Th ứ hai, tập trung vào các địa phương thay vì vay mượn chính phủ hợp nhất có thể là vấn đề bởi vì phân cấp tài khóa, nếu nó thực sự dẫn đến sự thiếu hiệu quả, không nhất thiết phải làm xấu đi tài chính địa phương. Những mô tả trong phần tiếp theo chúng tôi cố gắng giải quyết những hạn chế. 3. DỮ LIỆU Từ khi cả hai lý thuyết và nghiên cứu thực nghiệm ch o thấy phân cấp có thể có ảnh hưởng đến tài chính công nhưng không đưa ra một kết quả rõ ràng, chúng tôi khám phá n hững câu hỏi xa hơn với những cải tiến sau đây: Thứ nhất, bằng cách sử dụng một biện pháp mới, nắ m bắt được h iệu quả (hoặc “thực sự") mức độ phân cấp quản lý thuế tốt hơn so với những biến được truyền thống được sử dụng, thứ hai, bằng cách sử dụng dữ liệu về nợ chính phủ hợp nhất thay vì trên nợ liên bang và nợ đ ịa phương hoặc thâm hụt ngân sách riêng, thứ ba, bằng cách sử dụng dữ liệu bảng và thứ tư, bằng cách thực hiện một s ố kiểm tra tính vững. 3.1. Đo lường mức độ phân cấp Một vấn đề chủ yếu cho việc ứng dụng kinh tế trong tài khóa liên bang là tìm một biện pháp chính xác của phân cấp tài khóa.Hầu hết các chúng tôi sử dụng các chỉ số bắt nguồn từ Niên giám GFS của IMF7 . Nó được công nhận rộng rãi rằng các biện pháp này không nhất thiết phải nắm bắt được mức độ thực sự của quyền tự chủ địa phương và tầm quan trọng (Ebel và Yilmaz 2002). Về chi ngân sách, chúng tôi không phân biệt được chính quyền địa phương quyết định mức giới hạn và thành phần của chi tiêu tự chủ, hoặc cho dù chúng tôi chỉ đơn giản là hành động như các cơ quan của chính phủ liên bang. Về mặt doanh thu, chúng tôi không phân biệt được chính quyền địa phương có quyền thu tăng nguồn thu, hay doanh thu bắt nguồn chủ yếu từ các khoản trợ cấp liên bang và các thỏa thuận chia sẻ thuế. Một v ấn đề nữa với các biện pháp GFS của IMF là chúng không đầy đủ trong chừng mực khi nhiều giá trị bị th iếu. Mặc dù có những thiếu sót, chúng tôi sử dụng hai biến có nguồn gốc từ Niên giám GFS của IMF và s ẵn có trong một bộ dữ liệu Ngân hàng Thế g iới để đo lường mức độ phân cấp chi tiêu và sự mất cân bằng tài chính theo chiều dọc. Các thước đo phân cấp chi tiêu được xây dựng như thông thường bằng cách chia tất cả các chi tiêu của chính quyền địa phương bằng tổng chi tiêu chính phủ, trong khi các thước đo cho 7 Những nghiên cứu về mức độ phân cấp sử dụng một số thước đo thay thế. Vd phân cấp chính trị thường đ ược sử dụng để đo lường bằng hệ thống hiến pháp củ a một nướ c như một liên b ang hoặc bang đơn nhất ho ặc b ằng chính quyền địa ph ương cấp dưới được bầu ra Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 11 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD sự mất cân bằng tài chính theo chiều dọc được xây dựng bằng cách chia doanh thu địa phương từ tài trợ liên bang cho tổng doanh thu địa phương. Trong khi thừa nhận rằng các biện pháp này không phải hoàn toàn không có lỗi, chúng tôi tin rằng chúng tôi cung cấp một cách xấp xỉ an toàn khía cạnh quan trọng của quyền tự chủ địa phương. Hơn nữa, cơ sở dữ liệu của Ngân hàng Thế giới đặc biệt này là các bộ dữ liệu duy nhất mà chúng tô i nhận thức được rằng cung cấp các biện pháp đo lường (i) đối với tất cả các nước OECD, (ii) với một cấu trúc bảng, và (iii) một cách dễ dàng truy cập. Chúng tôi gọi là thước đo đầu tiên là phân cấp chi tiêu vì nó dựa ch i tiêu địa phương, thước đo thứ hai, là trợ cấp vì nó phụ thuộc số cổ phần của các khoản tài trợ nhận được chính quyền địa phương phân chia trợ cấp Các đo lường chính xác h ơn từ Niên giám GFS của IMF về mức độ phân cấp quản lý thuế được cung cấp trong một cơ sở dữ liệu được xây dựng bởi Stegarescu (2005). Xây dựng trên một phân loại cụ thể về doanh thu thuế đ ưa ra trong OECD (1999), Stegarescu xuất phát ba chỉ số khác nhau về phân cấp quản lý thuế. Những chỉ số này được xây dựng bằng cách phân biệt các loại thuế địa phương liên quan đến các mức độ tự chủ chính quyền địa phương có hơn chúng tôi. Doanh thu thuế được phân loại có nguồn gốc từ: (i) các loại thuế mà chính quyền địa phương xác đ ịnh giá cả và các căn cứ (“thuế riêng "), (ii) các loại đầu tiên của thuế cộng với thuế chia sẻ mà chính quyền địa phương có liên quan trong việc xác định phân chia doanh thu (“chia sẻ thuế "), và (iii) Hai loại đầu tiên của thuế cộng với các khoản thuế còn lại. Các biện pháp đo lường phân cấp thuế s au đó được tính bằng cách chia doanh thu thuế trong mỗi một trong ba lớp với tổng doanh thu thuế của chính phủ. Mặc dù, ba cách đo lường khác nhau được p hân chia bởi Stegarescu (2005), chúng tôi s ử dụng chủ yếu là biến thứ nhất. Tiếp nữa, chúng tôi gọi biến đó là phân cấp thuế. Bảng 1: Định nghĩa và nguồn của đo l ường phân cấp Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 12 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD Bảng 2: Tóm tắt thống kê cho đo lường phân cấp Việc tóm tắt kết quả thốn g kê được tính toán cho tất cả quan sát có sẵn. Ch ú ý rằn g số lượn g quan sát được báo cáo ở trong bản g này thì lớn h ơn số lượn g quan sát trong bản g hồi quy bởi vì cách dùn g sai phân bậc 1 ước lượn g mô hình kinh tế và giá trị bị bỏ sót trong một vài biến. Bảng 3: Tương quan chéo giữa các đo lường phân cấp Hệ số tương quan đư ợc tính toán với tất cả các biến quan sát. Chúng tôi giữ lại các biến quan sát này (ngoại trừ kiểm định tính vững8) vì 2 lý do. Đầu tiên, vì trong mẫu của chúng tôi về chính quyền địa phương có kiểm soát vượt quá nguồn thu phân chia cho thuế chỉ trong 4 quốc gia (Áo, Bỉ, Đức, Tây Ban Nha), cách đo lường thứ hai thì cộng thêm ít thông tin hơn. Hơn nữa, hai trong bốn quốc gia (Áo, Đức) cho thấy hầu như không có s ự thay đổi qua thời gian trong biến này. Cách đo lường thứ ba từ bộ dữ liệu của Stegarescu, mặt khác, bị loại bỏ đi bởi vì nó gom tất cả các loại thuế với nhau. Do đó, không có nhiều s ự khác nhau từ s ự đo lường phân cấp doanh thu được báo cáo trong niên giám GFS cuả Quỹ tiền tệ thế giới. Một mô tả ngắn gọn về sự đo lường phân cấp tài khóa được dùng trong bài nghiên cứu này và nguồn của chúng tôi được cung cấp ở trong Bảng 1. Tóm tắt những phân tích được trình bảy trong Bảng 2. Mối tương quan ma trận chéo giữa chúng có 8 Chúng tôi kiểm soát trong phần thực nghiệm của bài viết này về kiểm tra tính vững việc phân cấp thuế đượ c đo lường ở biến th ứ hai, vd khi việc chia sẻ thuế đượ c xem xét. Tuy nhi ên, chúng tôi tì m thấy trong vi ệc kiểm tra tính vững này là không k ết quả nào thay đổi. Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 13 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD thể được tìm thấy ở Bảng 3. Trong hình số 1, chúng tôi cho thấy xu hướng tiến đến giá trị trung bình của các quốc gia trong mẫu qua thời gian. Hình 1: Sự phát triển của đo lường phân cấp, trung bình giữa các quốc gia Ma trận tương quan cho thấy rằng sự phân cấp trong chi tiêu và thuế thì có tính vững và tương quan thuận. Kỳ vọng, tỷ lệ tài trợ và các biến trong phân cấp thuế thì có mối quan hệ tương quan nghịch. Mối quan hệ của các biến trong phân cấp chi tiêu và phân chia trợ cấp cũng là nghịch biến, nhưng hơi yếu. Tất cả những phát hiện này chỉ ra rằng (i) ở các nước OECD chi tiêu thêm của chính quyền địa phương có xu hướng được tài trợ với “thuế riêng” và (ii) nguồn thu “thuế riêng” và nhận trợ cấp được thay thế trong khu vực của chính quyền địa phương. Cả hai số liệu tóm tắt thống kê và hình 1 gợi ý rằng chi tiêu có sự phân cấp nhiều hơn so với các loại thuế trong suốt thời kỳ chúng tôi phân tích9. 3.2. Biến phụ thuộc và độc lập Trong phần này,chúng tôi thảo luận một cách tóm tắt về các biến phụ thuộc và biến kiểm soát mà chúng tôi sử dụng trong mô hình kinh tế của mình. Các biến với nguồn và định nghĩa của được liệt kê trong Bảng 4. Chúng tôi báo cáo những thống kê tóm tắt trên các biến được sử dụng trongcác mô hình cơ bản trong Bảng 5. Thống kê tóm tắt về các biến được sử dụng trong kiể m định tính vững và hồi quy các biến cụ thể được tìm thấy trong Bảng 6. 9 Chuỗi được trình bày chỉ đến 1998 thay vì 2001 ở Bảng 1 bởi vì sau 1998, cả hai biến chi tiêu và tài trợ bị thiếu ở nhiều nướ c Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 14 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD Chúng tôi s ử dụng các khoản nợ tài chính ròng của chính phủ nói chung như là thước đo chính của chúng tôi. Các khoản nợ tài chính ròng được ưu tiên hơn tổng khoản nợ bởi vì chúng bao gồm cả tài sản công và nợ phải trả. Rõ ràng, nếu chính phủ sử dụng nợ để có được một s ố tài sản tài chính hoặc tài sản hữu hình, thì tình hình tài chính ròng của quốc gia đó vẫn không thay đổi, có thể đ ược phản ánh vào dữ liệu. Chúng tôi xem xét các khoản nợ của toàn bộ chính phủ thay vì chỉ xe m xét các khoản nợ ở cấp trung ương hoặc đ ịa phương bởi vì sự vay mượn quá mức của địa phương không nhất thiết dẫn đến suy thoái tài chính địa phương khi trung ương tăng khoản chuyển nhượng (và ngược lại). Bỏ qua vấn đề này có th ể dẫn đến kết luận sai lầm về tác động của phân cấp tài khóa. Dữ liệu về nợ ròng cho giai đoạn 1975-2001 được cung cấp bởi các nước OECD, nhưng chuỗi thời gian cho một số quốc gia (chẳng hạn, Tây Ban Nha) khá ngắn và có thể một số giá trị bị thiếu. Bảng 4 – Định nghĩa và nguồn các biến Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 15 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD Bảng 5 : Tóm tắt thống kê cho biến độc lập và phụ thuộc (m ô hình cơ bản) Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 16 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD Tóm tắt thống kê đ ược tính cho tất cả các quan sát có sẵn. Lưu ý rằng số lượng q uan sát trì nh bày t rong bảng này l ớn hơn số lượng tr ong mô hình hồi quy vì (i) sử dụng s ai phân bậc 1 để ước lượng mô hì nh kinh tế l ượng và (ii) vài biến t hi ếu gi á trị. Bảng 6 – Tóm tắt thống kê cho các biến sử dụng mô hình tính vững và GMM Tóm tắt thống kê đ ược tính cho tất cả các quan sát có sẵn. Lưu ý rằng số lượng q uan sát trì nh bày t rong bảng này lớn hơn số lượng trong mô hình hồi quy vì (i) sử dụng s ai phân bậc 1 để ước lượng mô hì nh kinh tế l ượng và (ii) vài biến t hi ếu gi á trị. Trong khi khoản nợ tài chính ròng là thước đo chính của chúng tôi về nợ của chính phủ, chúng tôi cũng tiến hành thêm kiể m đ ịnh tính vững với các đo lường thay thế. Đặc biệt, chúng tôi xe m xét tổng các khoản nợ tài chính và nợ chính phủ được tính toán theo yêu cầu của hiệp ước Maastricht10 . 10 Nợ chính phủ tính theo yêu cầu của hiệp ước Maastricht là đặc biệt hữu ích cho việc so sánh giữa cácquốc gia vì nó được dựa trên các định nghĩa quốc tế phù hợp. Tuy nhiên , chúng tôi không sử dụng biến đặc biệt này là m thước đo chính của nợ vì các quốc gia liên bang quan trọng nh ư Mỹ hay Úc lẽ ra bị loại bỏ (chỉ có dữ liệu cho các nước thành viên EMU có sẵn), và bởi vì chúng tôi không nằm trong giai đoạn khủng hoảng giá dầu lịch sử (chỉ có dữ liệu từ nă m 1990 trở đi có sẵn), nơi mà mức độ phân cấp quản lý tài chính có thểcó một tác dụng quan trọng vào sự t ăng trưởng của nợ. Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 17 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD Chúng tôi s ử dụng một số biến kiểm soát kinh tế, nhân khẩu chúng tôic và chính trị, những biến mang yếu tố quyết định quan trọng đến kết quả tài chính, và đồng thời tương quan với phân cấp tài khóa. Trong phần này, chúng tôi thảo luận các biến trong các mô hình cơ sở. Các b iến được sử dụng trong kiểm định tính vững s ẽ được thảo luận trong phần tiếp theo. Biến dân số được đưa vào để kiểm soát quy mô và/hoặc hiệu ứng tắc nghẽn trong việc s ản xuất hàng hóa công. Nếu các hàm sản xuất giảm theo quy mô do sự khan hiếm của một số yếu tố (ví dụ, đất), thì các yêu cầu gia tăng chi tiêu có thể dẫn đến việc mở rộng các khoản nợ. Mặc dù chúng tôi đo lường gánh nặng nợ nần theo quy mô của nền kinh tế bằng cách chia nó trên GDP, quy mô dân số của một quốc gia vẫn có thể có một tác động độc lập bổ sung, và bỏ qua nó có thể dẫn đến các ước tính thiên vị vì các quốc gia đông dân hơn có thể cũng phân cấp hơn (Treisman 2002) 11. Tăng trưởng GDP và tỷ lệ thất nghiệp được tính vào để kiểm soát cho các hiệu ứng chu kỳ kinh doanh. Tỷ lệ lạ m phát được tính vào vì thâm hụt tài ch ính và mở rộng cung tiền là cách thay thế để tài trợ cho chi tiêu công. Biến độ tuổi lao động, dùng để đo lường phần đóng góp của dân số từ 15 đến 65 tuổi, được đưa vào để kiểm soát cho mức thu nhập đối với người có thể gánh vác gánh nặng thuế hiện tại và tương lai do các khoản nợ hiện hữu. Chúng tôi xác định tư tưởng của đảng cầm quyền ở cấp liên bang bằng cách thêm vào một chỉ số chạy từ 1 (về bên phải) đến 5 (về bên trái). Biến này được lấy từ cơ sở dữ liệu CPDSI xây dựng bởi Armingeon và cộng sự (2008). Một số đóng góp đã chứng tỏ rằng có thể có s ự khác biệt đáng kể trong các hành vi tài chính của các Đảng đối lập. Ví dụ, trường hợp chính phủ cánh tả nhiều khả năng thực hiện chính sách mở rộng và thường làm tăng lạm phát (Hibbs 1977). Tuy nhiên, ảnh hưởng của ý th ức hệ về nợ công là chưa rõ ràng. Trong khi chính sách tài khóa mở rộng có thể một mặt dẫn đến chi tiêu nhiều hơn, một s ố chúng tôi cho rằng đảng cánh tả cũng có khả n ăng tăng thuế, với ảnh hưởng không rõ ràng về mức độ nợ (Borrelli và Royed 1995). Do đó chúng tôi không có tiên nghiệm chắc chắn đến các dấu hiệu của hệ số ước tính. 11 Trong khi các nghiên cứu khác tì m thấy yếu tố khu vực địa lý có ý nghĩa dự b áo về phân cấp tài khóa hơn là quy mô dân số (Treisman 2006) Chúng tôi không sử dụng khu vực địa lý như biến kiểm soát trong phân tích của chúng tôi vì nó thay đổi theo thời gian và không bao hàm trong mô hình tác động cố định Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 18 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD Chúng tô i cũng thêm vào chỉ số Herfindahl-Hirschman, đo lường mức độ phân mảnh của chính phủ, vì một số nghiên cứu cho th ấy rằng các chính phủ bị ph ân mảnh hơn có xu hướng dễ bị ảnh hưởng hơn đối với các vấn đề vốn chung. Chỉ số này giả định mang giá trị cao hơn khi chính phủ ít bị phân mảnh. Nó được thực hiện từ bộ dữ liệu DPI năm 2006 được cung cấp bởi Beck và cộng sự. (2001). Biến độ mở được thêm vào để kiểm soát tác động của toàn cầu hóa lên kết quả tài chính. Bỏ qua biến này có thể dẫn đến các ước tính chệch bởi vì toàn cầu hóa có thể tương quan với mức độ phân cấp tài khóa và tại cùng một thời điểm với nợ công (Sharma 2005). Tuy nhiên, các dấu hiệu dự kiến của hệ số kỳ vọng là không rõ ràng. Một mặt, các quốc gia mở cửa hơn có th ể buộc phải thực hiện chính sách tài khóa thận trọng hơn bởi vì các n hà đầu tư và các công ty có thể d ễ d àng rời khỏi các quốc gia không tiềm năng (De Mello2005). Mặt khác, toàn cầu hóa có thể hạn chế khả n ăng tăng thuế của các chính phủ, buộc chúng tôi, ít nhất là tạm thời, phải thay thế nguồn thu thuế bằng các khoản nợ (Razin vàSadka1991). Biến lãi suất được đưa v ào để kiểm soát cho chi phí đi vay. Các dấu hiệu kỳ vọng của hệ số là không rõ ràng. Một mặt, sự gia tăng lãi suất sẽ làm cho việc đi vay tiền từ một nguồn tài chính kém hấp dẫn hơn. Mặt khác, nợ ngắn hạn thường được tái cấp vốn bằng cách mua lại các khoản nợ mới. Kể từ thời điể m mà tại đó, một phần nào đó của nợ đến hạn là ngoại lệ, lãi suất cao hơn chỉ đơn giản là có th ể thổi phồng số tiền phải trả của khoản nợ hiện hữu, từ đó ảnh hưởng nhiều hơn đến nợ công. Cuối cùng, chúng tôi thêm vào một biến giả cho trường hợp nước Đức trước năm 1991 để kiểm soát một thực tế là đất nước này được thống nhất vào tháng 10 nă m 1990 và vì vậy là m chuyển đổi, theo một cách nào đó, thành một quốc gia khác với một d ân số lớn hơn, GDP lớn hơn,và nhiều thay đổi khác riêng biệt12. Người đọc xem xét kỹ lưỡng sẽ nhận ra rằng một trong những yếu tố quan trọng quyết định nợ công là thiếu tập hợp các biến kiểm soát đo lường cách vay nợ đ ịa phương theo quy định, tức là, cho dù chính quyền địa phương được phép vay, và có áp đặt giới hạn đặc biệt bởi chính phủ liên bang. Thiếu sót này cần giải thích thêm bởi các nghiên cứu trước đó, như là của Rodden (năm 2002), hướng đến tầm quan trọng của 12 Cũng lưu ý rằng vài số liệu tại Đ ức trước 1991 không có t rong CSDL số 83 của viễn cảnh kinh tế OECD. Trong trường hợp này chúng tôi sử dụng phiên bản trước đó của CL DL viễn cảnh kinh tế để có được dữ liệu của Đức trước 1991 Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 19 Mối liên hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công ở các nước OECD hạn chế vay địa phương đối với kết quả tài chính. Chúng tôi không kiểm soát được một cách rõ ràng cho hệ thống vay địa phương, vì dữ liệu có sẵn về các hạn chế vay cho các nước trong mẫu không thể hiện sự thay đổi biến theo thời gian cụ thể và do đó không thể đ ược tính đến trong các mô hình tác động cố định, mà chú ng tôi xác định thêm dưới đây như là đặc điểm kỹ thuật thích hợp (xe m phần 4.2). Lưu ý rằng, chúng tôi cũng không kiểm soát được một cách rõ ràng cho cấu trúc hiến pháp của các quốc gia bởi vì điểm đặc trưng của hiến pháp ít khi thay đổi theo thời gian và do đó đa cộng tuyến với các hiệu ứng cố định quốc gia. Có nghĩa là, chúng tô i không trực tiếp kiểm soát cho dù một quốc gia có một hệ thống tổng thống hay quốc hội, cho dù quốc gia đó đưa ra một quy tắc bầu cử theo tỷ lệ hoặc đa số, và cho dù nó có thể chế dân chủ trực tiếp. Chúng tôi cũng không trực tiếp kiểm soát cho các vị trí lập hiến của chính quyền địa phương, có nghĩa là, cho dù là một quốc g ia trung ương tập quyền hoặc một liên bang13 . Tuy nhiên, cấu trúc của hiến pháp vẫn được kiểm soát một cách gián tiếp thông qua các hiệu ứng cố định quốc gia. Rõ ràng, chỉ có những quan sát mà tất cả các biến mang giá trị đầy đủ có thể được sử dụng trong các mô hình thực nghiệm. Thật không may, yêu cầu này làm giảm đáng kể số lượng các quan sát có sẵn, chủ yếu là do số liệu về khoản nợ tài chính ròng và các biện pháp phân cấp không có sẵn cho một số quốc gia OECD. Các bộ dữ liệu cuối cùng bao gồm 17 quốc gia14 , và do đó bao gồm trên một nửa các nước thành viên OECD. 3.3. Mối quan hệ hai chiều Đối với một đánh giá sơ bộ của các mối quan hệ giữa phân cấp tài khóa và nợ công, Sơ đồ hai chiều giữa các khoản nợ tài ch ính ròng trung bình (được đo lường chủ yếu bởi nợ chính phủ) và mức trung bình của một trong ba biện pháp phân cấp ở các nước trong mẫu của chúng tôi được cung cấp trong hình 2, 3 và 4. Những con số này cho thấy khoản nợ tài chính ròng trung bình có mối liên hệ nghịch chiều với cả chi tiêu và phân cấp quản lý thuế, và mối liên hệ cùng chiều với 13 Lưu ý rằng Bỉ không còn là một quốc gia đơn nhất và chính thức trở th ành một liên bang v ào năm 1994. Đôi khi cho rằngTây Ban Nha là một liên bang thì hiệu quả mặc dù nó vẫn chính thức thống nhất . Dựa trên s ự thay đổi tại Bỉ (và có lẽ ở Tây Ban Nh a) một giả định liên bang có thể được về mặt lý thuyết tính đến trong các mô hình với các hiệu ứng cố định. Tuy nhiên, chúng tôi phải căn cứ kết luận liên quan đến biến này trong phạm vi sự thay đổi hai quốc gi a tốt nh ất. Do điều này có vẻ không hợp lý, chúng tôi không theo đuổi cách tiếp cận n ày thêmnữa. 14 Úc, Áo, Bỉ, Can ada, Đan Mạch , Tây Ban Nha, P hần Lan, Pháp, Anh, Đ ức, Aixlen, Ý, Hà Lan, Na Uy , Bồ Đào Nha, Thụy Đi ển, Mỹ Nhóm 2 – TC DN Đêm 3 20
- Xem thêm -