Hắc nho - trần thanh vân

  • Số trang: 865 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 78 |
  • Lượt tải: 0
vnthuquan

Đã đăng 1914 tài liệu

Mô tả:

HẮC NHO - Trần Thanh Vân
Trần Thanh Vân HẮC NHO Trần Thanh Vân HẮC NHO Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn: http://vnthuquan.net/ Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ. MỤC LỤC Lời phi lộ Hồi 1 Hồi 2 Hồi 3 Hồi 4 Hồi 5 Hồi 6 Hồi 7 Hồi 8 Hồi 9 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 17 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân HẮC NHO Hồi 18 Hồi 19 Hồi 20 Hồi 21 Hồi 22 Hồi 23 Hồi 24 Hồi 25 Hồi 26 Hồi 27 Hồi 28 Hồi 29 Hồi 30 Hồi 31 Hồi 32 Hồi 33 Hồi 34 Hồi 35 Hồi 36 Hồi 37 Hồi 38 Hồi 39 Hồi 40 Hồi 41 Hồi 42 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân HẮC NHO Hồi 43 Hồi 44 Hồi 45 Hồi 46 Hồi 47 Hồi 48 Hồi 49 Hồi 50 Hồi 51 Hồi 52 Hồi 53 Hồi 54 Hồi 55 Hồi 56 Hồi 57 Hồi 58 Hồi 59 Hồi 60 Hồi 61 Hồi 62 Hồi 63 Hồi 64 Hồi 65 Hồi 66 Hồi 67 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân HẮC NHO Hồi 68 Hồi 69 Hồi 70 Hồi 71 Hồi 72 Hồi 73 Hồi 74 Hồi 75 Hồi 76 Hồi 77 Hồi 78 Hồi 79 Hồi 80 Hồi 81 Hồi 82 Hồi 83 Hồi 84 Hồi 85 Hồi 86 Hồi 87 Hồi 88 Hồi 89 Hồi 90 Hồi 91 Hồi 92 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân HẮC NHO Hồi 93 Hồi 94 Hồi 95 Hồi 96 Hồi 97 Hồi 98 Hồi 99 Hồi 100 Hồi 101 Hồi 102 Hồi 103 Hồi 104 Hồi 105 Hồi 106 Hồi 107 Hồi 108 Hồi 109 Hồi 110 Hồi 111 Hồi 112 Hồi 113 Hồi 114 Hồi 115 Hồi 116 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân HẮC NHO Trần Thanh Vân HẮC NHO Lời phi lộ Trời đất tối âm u, trăng sao lẳng lặng ẩn vào mây đen. Trời đất hình thành một khối, tất cả vạn vật đều chìm đắm trong đen tối vô biên. Trong ánh sáng chớp nhoáng của cơn sấm sét lôi đình thịnh nộ, chỉ trong tíc tắc đã mang lại ánh sáng chiếu rọi khắp vạn vật. Ầm! Ầm! Những tiếng sấm sét dƣờng nhƣ muốn nuốt chửng đại địa. Xuyên quan ánh sáng chớp nhoáng của sấm sét, ngƣời ta thoáng trông thấy một cảnh tƣởng kinh tâm đáng tởm. Đó là cảnh tƣởng của một cảnh thƣơng tâm vừa xảy ra. Nhiều ngƣời thân thể đứt lìa, tứ chi rải rác diện tích độ hơn mƣời trƣợng vuông. Bóng của vài chục ngƣời bao gồm tăng ni đạo tục, đang lục lạo tìm kiếm số thi hài ngổn ngang kia. Trong lúc đó có bảy tám ngƣời vây tròn một thi hài máu me lem luốc mặc chiếc áo đen. Họ bàn tán xôn xao nói năng inh ỏi : - Đèo núi Chung Linh Tú đã biến thành sát trƣờng đẫm máu... - Ma đầu này mà chết đi, thì thiên hạ có thái bình rồi vậy. - Vô lƣợng thọ Phật, chúng ta phải trả một giá quá đắt, trong vòng hai mƣơi năm nữa, các môn phái khó mong phục hồi thế lực. - Nhƣng vẫn không uổng chuyến đi dự hội này. - Không ngờ công lực ma đầu này cao cƣờng đến thế. ... Ầm! Một tiếng sấm sét vang dội làm đinh tai nhức óc mọi ngƣời. Kế đó là những giọt nƣớc mƣa to bằng hạt đậu ào ào đổ xuống, gió táp mƣa sa, khiến cho mọi ngƣời lần lƣợt bay nhảy tứ tán. Trong cơn sấm sét xen lẫn ánh sáng lấp lánh của lằn điện xẹt. Thi hài máu đổ thịt rơi máu me lem luốc mặc áo đen ấy, đã cử động một cách yếu đuối, cuối cùng lảo đảo nghiêng qua ngã lại rồi đứng dậy, thì ra hắn đã sống lại, đứng yên một hồi lâu, hắn lê bƣớc một cách nặng nhọc, té ngã xuống, lại cố gắng lồm cồm đứng lên... rồi mất dạng trong đêm tối. Gió cuồn cuộn thổi từng hồi. Trần Thanh Vân HẮC NHO Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân HẮC NHO Hồi 1 Tàn dƣơng cổ đạo Gió thu hiu hiu thổi khiến mọi ngƣời cảm thấy dễ chịu. Ánh tà dƣơng nghiêng nghiêng chiếu soi trên con đƣờng đầy cát bụi một cách gƣợng gạo yếu đuối thê lƣơng. Vùng thảo nguyên khô và nối liền rừng thẳm xa xăm, ở khoảng giữa vùng thảo nguyên và cánh rừng xanh ấy ẩn hiện hình bóng của một trang bảo. Hai kỵ mã ngựa phi nƣớc đại giữa đám bụi vàng tung tóe từ một ngõ khác con đƣờng lộ chạy tới. Một tiếng hét xen lẫn tiếng ngựa hí, cặp kỵ mã đã dừng lại, và ta có thể nhìn thấy rõ ràng trên ngựa có hai ngƣời ăn mặc kiểu cách võ sƣ, niên kỷ độ bốn mƣơi. Ngƣời gƣơng mặt xám tro trỏ vào một bên bụi cỏ nói : - Lão Phƣơng, ngƣơi xem cái đó là vật chi vậy? Một ngƣời da mặt trắng tƣơi kia nói : - Mặc kệ nó là vật gì, chúng ta hãy đi gấp thôi. - Xem thử một cái thế nào? - Lão Vƣơng sao ngƣời thích lý sự vậy? Gã họ Phƣơng vừa nói, ngƣời đã nhảy xuống ngựa, giao dây cƣơng cho gã họ Vƣơng, tung ngƣời nhảy sang, cúi nhìn xong, lập tức quay lại. Gã họ Vƣơng nói : - Thế nào? Gã họ Phƣơng khạc nhổ một cái rồi nói : - Mẹ nói, một thây ma. - Ngƣời chết? - Chẳng lẽ còn sống sao? - Ngƣời ấy hình thù thế nào? - Một tên tiểu tử vài mƣơi tuổi, cuộn vào trong một chiếu rách. - Chắc là ngƣời nào đó bố thí vậy... - Có thể chết dọc đƣờng ƣ? Gã họ Vƣơng nhảy xuống ngựa nói : - Để ta xem thế nào? Dứt lời gã bƣớc tới, thấy một chiếc chiếu cũ cuộn một ngƣời chỉ đệ lộ đầu và chăn ra ngoài, gã cau mày đƣa chân hất tung chiếc chiếu. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân HẮC NHO A! Bất giác gã thất kinh kêu lên một tiếng. Cái xác chết đầy máu me lem luốc xem qua biết ngay là bị một trận đánh đập trƣớc khi chết, da thịt lở toét còn máu me lem luốc, chắc chắn mới bị ném vào bụi cỏ không bao lâu. Ngƣời chết này độ mƣời sáu mƣời bảy tuổi, mặt mày sáng sủa, chỉ hơi gầy ốm xanh xao. - Ự! Tay chân của hắn co rút lại vài cái, mở toang đôi mắt vô thần, rồi nhắm lại ngay. Gã họ Vƣơng xoay lại nói lớn : - Lão Phƣơng, nó chƣa đứt hơi hẳn. Gã họ Phƣơng dắt ngựa bƣớc sang nói : - Chƣa chết ƣ? - Còn thở nhẹ, lúc nãy có ự lên một tiếng. - Ta xem chắc cũng phải chết thôi. - Cứu một mạng ngƣời hơn làm trăm việc thiện. - Hãy khoan! - Thế nào? - Làm việc lành xin đến nơi khác làm vậy. - Bạn muốn nói gì? - Lão Vƣơng, mi biết nơi này thuộc địa phận nào không? - A! Đây... gã họ Vƣơng tái mặt. - Thằng tiểu tử này, ta đoán chắc do Vọng Nguyệt bảo ném ra đây, mi dám đụng đến nơi này ƣ? Họ Vƣơng ngẩng đầu nhìn Trang bảo ở tận thảo nguyên xa xăm, rồi biến sắc nói : - Chúng ta đi thôi. Hai ngƣời nhƣ gặp phải ma đuổi, quỷ rƣợt, hoảng hốt vội vàng phi ngựa chạy mất. Màu sắc ánh tà dƣơng lúc hoàng hôn trở thành đỏ ửng, gió tây vù vù thổi mạnh. Thiếu niên nằm trong bụi cỏ, cố gƣợng sức mở đôi mắt hình nhƣ hắn không muốn chết, còn luyến tiếc cõi thế xinh đẹp này, đôi môi khô khan lép nhép nhích động phát ra âm thanh nhỏ nhẹ nhƣ tiếng muỗi kêu : - Ta... Ta không muốn chết, ta không muốn... chết. Nhƣng bấy giờ có ai nghe thấy tiếng kêu vang tuyệt vọng của hắn? Tử thần đã đến gần hắn rồi, chỉ còn hơi thở yếu đuối cuối cùng. Tà dƣơng đã lặn, vẫn còn lại ánh sáng phản chiếu còn hắn thì nằm chờ chết nhƣ loài côn trùng trong đám cỏ. - Nƣớc... nƣớc... Âm thanh yếu đuối, ngay cả hắn còn chƣa nghe rõ, hai mắt lại nhằm nghiền. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân HẮC NHO Ánh tà dƣơng chiếu lại tia sáng cuối cùng, chỉ thấy một màu vàng mờ nhạt xa tít tận chân trời. Xa xa vọng lại vài tiếng gầm thét của loài lang sói, lang sói sẽ là kẻ thu nhặt xác chết của hắn. Một lần nữa hắn lại tranh đấu với số mệnh, kêu lên : - Ta... không muốn chết mà! Bây giờ hắn cảm thấy trong ngƣời bắt đầu phát nóng, đầu óc hỗn loạn, ý chí dần dần yếu đuối, hắn biết giây phút cuối cùng của cuộc đời hắn sắp đến nơi, niên kỷ còn trẻ thế kia mà đã đến chỗ tận cùng của đời ngƣời. Ngoại trừ tâm hồn, thân thể không còn biết đau đớn nữa, mặc dù bị thƣơng thế khá nặng, xƣơng thịt nhừ tử, toàn thân tê liệt. Mặt trời lại mọc phƣơng Đông, nơi đây sẽ rơi rớt một vài khúc xƣơng ngƣời, cũng có thể không còn sót một tí gì hết vì lang sói đã làm sạch hết. Trong cơn mê man, hắn cảm giác hình nhƣ có vật di động gần hắn, cố hết sức mở đôi mắt đã cứng đờ hồi lâu, hắn nhìn thấy hai đám sáng màu xanh, kế đó có thêm hai đốm sáng nữa. - Hung lang! Tri thức hoàn toàn sắp sửa mất hẳn đó đã nhận thức đƣợc vài con lang sói đã đến gần hắn. Một thứ bản năng bẩm sinh tham sống sợ chết của con ngƣời lại phản ứng ra sự tự vệ chống chết, khiến hắn tỉnh táo hơn trƣớc nhiều, nhƣng chỉ tổ làm cho hắn thêm đau đớn, một thứ đau đớn đối diện với tử vong. Một tiếng rống gầm kinh tâm táng đởm, con vật đen lù lù to lớp chụp vào ngƣời. - Hết rồi! Cuộc đời kể nhƣ đã xong, hắn nhắm chặt đôi mắt lại. Hai tiếng rú thảm thiết vang lên trong đêm tối, tiếp đó có một vật gì nặng nề ngã phịch trên đất. Bên lỗ tai hắn vang lên một âm thanh trầm khàn : - À! Tội nghiệp quá! Nghiệp ác ai gây ra? - Tiếng ngƣời? Ta chƣa chết! Tƣ tƣởng này lại phát sanh, một mãnh lực không thể lƣờng đƣợc, hắn lại mở mắt lần nữa, nhƣng không tài nào nhìn rõ, chỉ thấy một bóng đen lờ mờ. Âm thanh khàn trầm lại nói : - Tiểu tử, mi còn sức nói đƣợc vài câu chăng? Hắn cố hết sức nhích môi, nhƣng không nói ra lời. Trong thâm tâm hắn lại một âm thanh to lớn kêu lên : - Cứu tôi! Cứu tôi với, đừng bỏ ta mà đi, tôi cần phải sống... Hắn cảm giác một đôi tay ấm áp đang xoa bóp trên thân mình, cảm thấy dễ chịu vô cùng, cái thân thể lạnh cứng dần dần hồi phục lại độ ấm, nguyên khí cũng từ từ khôi phục. Hắn nhắm mắt lại mặc cho đối phƣơng xoa bóp, giây lát sau, đối phƣơng dừng tay nói : - Tiểu tử! Mi nói chuyện thử xem nào? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC NHO Trần Thanh Vân Hắn trợn mắt, dƣới ánh mặt trời ẩn hiện nhìn ra đối phƣơng là một ông lão, tuổi độ sáu mƣơi, râu tóc lẫn lộn, thành ra một lão râu tóc rối ren, cặp mắt long lanh sáng quắc của ông lão khiến ngƣời ta phải chú ý. - Lão trƣợng, ông... cứu sống cháu. - Cứu sống hay không bây giờ còn chƣa biết đƣợc. - Vâng... nhƣng ít nhất tại hạ thoát đƣợc miệng lang sói. - Chỉ tới chậm một bƣớc, tiểu tử mi toi mạng rồi, mi tên là gì? - Tại hạ tên là Đinh Hạo. - Quê quán ở đâu? - Điều này...tại hạ không biết nói sao, tại hạ...ăn nhờ ở đậu... - Ngƣơi ăn nói khá lắm, có học chút ít chữ nghĩa gì không? - Thƣa có! - Tại sao ngƣơi ra nông nỗi này? - À! Lão trƣợng... chuyện kể dài dòng, tại hạ khi sanh ra đời chƣa từng đƣợc cƣ xử nhƣ một con ngƣời... - Ngƣơi là ngƣời phụ cận hay là... - Là đày tớ trong Vọng Nguyệt bảo Ông lão rùng mình nói : - Ngƣơi là ngƣời của Diêm Vƣơng bảo? - Vâng! - Đúng ra không nên cứu ngƣơi... - Lão trƣợng sợ... - Sợ cái khỉ khô gì? Trong Diêm Vƣơng bảo chả có một ngƣời nào tốt lành cả. Đinh Hạo âu sầu nói : - Vâng, lão trƣợng nói đúng lắm, bằng không làm gì có danh hiệu Diêm Vƣơng bảo. - Ngƣơi đƣợc xem nhƣ là tiểu qui tọa hạ của Diêm Vƣơng bảo... - Lão bá, tại hạ chƣa có tƣ cách làm tiểu qui, bất quá chỉ là con qui đáng thƣơng hại dƣới đám tiểu qui vậy. - Há há, có lý lắm. - Xin thƣa hỏi danh xƣng lão bá thế nào? - Điều này miễn nói vậy. Đinh Hạo thở nhè nhẹ, dùng tay chống ngồi dậy, do tri giác phục hồi, nên hắn cảm thấy thƣơng tích trên ngƣời đau nhức vô cùng, nhƣng hắn cắn răng chịu đựng, mồ hôi trên trán toát ra to bằng hạt đậu, mặt tái mét nhăn nhó đau đớn vô cùng. - Tiểu tử, đau lắm phải không? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC NHO Trần Thanh Vân - Vâng! - Ngƣơi chịu đựng khá lắm. Đinh Hạo nói một cách thảm thiết : - Tại hạ chịu đựng từ thuở nhỏ nên đã quen rồi. - Bây giờ lão cho chút ít thuốc cầm đau, rồi nàng tự lên đƣờng vậy. - Lão bá có thể dẫn tại hạ theo.. - Lão hận bọn ngƣời Diêm Vƣơng bảo vào tận xƣơng tủy, ngƣơi đừng nói lôi thôi nữa. Đinh Hạo nghiến răng ngậm miệng lại hắn không yêu cầu nữa, từ nhỏ hắn đã huấn tập trở thành cá tánh kiền cƣờng, có thể nói rằng hắn trƣởng thành trong đám lang sói, thế mà bị đánh đạp hành hạ không chết, đó thật là số mạng của hắn to lắm vậy. Lão từ trong túi lấy ra một chiếc bình nhỏ, đƣa cho Đinh Hạo nói : - Uống một nửa còn một nửa thoa bên ngoài da. Đinh Hạo hai tay tiếp lấy nói : - Tại hạ một lần nữa xin hỏi danh hiệu lão bá? Ông lão trợn tròn mắt nói : - Tiểu tử, mi rắc rối quá... - Tại hạ không thể không nhớ ơn cứu mạng này. - Ngƣơi muốn báo ơn? - Điều đó đƣơng nhiên, có lý nào thọ ân mà lại không báo. - Há há! Câu nói chí lý, nhƣng lão phu không quan tâm đến điều này. Dứt lời tung mình chạy mất. Đinh Hạo đành cƣời gƣợng, vội mở nắp bình đổ vào bàn tay, đó là loại thuốc bột màu trắng, đƣa vào mũi ngửi không có mùi vị chi cả, chia một nửa đổ vào miệng còn một nửa kia thoa vào những vết thƣơng trên thân. Thuốc bột này thật công hiệu, chỉ trong chốc lát, thì bớt đau nhức, chỉ còn độ một hai phần nữa thôi. Ông lão cứu sống mình nhƣng không lƣu lại danh hiệu mà bỏ đi mất, đây thật là một vấn đề thƣơng cảm “Thi ân mà không cầu báo đáp”. Xa xa vọng lại tiếng gầm rú của loài lang sói. Đinh Hạo không khỏi rùng mình hồi tƣởng lại cảnh tƣợng hồi nãy, tí nữa thì đã làm mồi cho lang sói rồi, nếu không đƣợc ông lão đến cứu, thì thịt xƣơng còn đâu nữa và bây giờ nếu có bọn ngƣời Vọng Nguyệt bảo phát hiện mình chƣa chết, chắc lại không thoát khỏi một trận đòn nên thân nữa. - Chạy! Chạy cho xa thật nơi này! Hắn nghĩ tƣởng nhƣ thế là xong, lập tức cố sức đứng dậy, nhƣng đứng đƣợc một nửa ngƣời lại té ngồi xuống đất, không khỏi ảo não thê lƣơng thở dài : Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân HẮC NHO - Chẳng lẽ số mạng của mình đành phải chấm dứt ƣ? Hắn hồi tƣởng lại lời mẹ hắn thƣờng nói : - Con cƣng! Số mạng nhƣ vậy đó! Chẳng lẽ trên thế gian này thật có “Số mạng” chủ quản tất cả con ngƣời ƣ? Hắn không tin, nhƣng sự thật phơi bày trƣớc mắt, hai mẹ con của hắn quả thật xấu số hình nhƣ tất cả nỗi bất hạnh trên thế gian đều đổ vào hai mẹ con hắn. Hồi tƣởng đến mẹ lòng hắn thật tang thƣơng vô cùng. Hắn không bao giờ quên đƣợc thảm cảnh ngƣời mẹ thắt cổ chết, trong cặp mắt của mọi ngƣời hắn cho bà chết cũng nhƣ một con chó. Những ngƣời chung quanh chỉ có một câu phúng điếu đối với bà mẹ hắn. - Bà ta chết rồi, thật đáng tiếc. Hắn nhớ lại hai mẹ con đến Vọng Nguyệt bảo, lúc đó mình mới năm tuổi, ban đầu đƣợc họ xem là thƣợng khách, dần dần xuống địa vị kẻ dƣới. Mƣời hai năm ròng không biết mẹ mình đã chảy bao nhiêu giọt lệ tủi nhục đau thƣơng! Tại sao phải ăn đậu ở nhờ (Vọng Nguyệt bảo)? Tại sao lại xảy ra mọi việc nhƣ thế? Hắn không hiểu nổi, cho đến cả thân thế cũng không biết, hắn sợ bà mẹ đau buồn, sau vài lần hỏi thăm thì hắn chẳng bao giờ dám hỏi nữa. Sƣ việc mƣời ngày trƣớc lại hiện ra... Còn nhớ thật rõ ràng tối hôm ấy, làm xong việc vào phòng bà mẹ chỉ thấy bà ăn mặc chỉnh tề ngồi bên cạnh giƣờng, đôi mắt sƣng húp đỏ ngầu, trực giác của hắn cho biết điều gì không lành. - Mẹ, có việc gì vậy? Không một giọt lệ nào tuôn ra, có vẻ nƣớc mắt đã chảy hết rồi, bà chỉ nghẹn ngào nói : - Mẹ rốt cuộc rồi có việc gì không? - Con ơi! Đây là mệnh, là định mệnh vậy! - Mẹ... - Con ơi! Con trƣởng thành rồi con có thể tự lập đƣợc, con phải rời nơi này cho sớm... - Mẹ, nếu con không vì mẹ thì con đã đi khỏi nơi này lâu rồi. - À! Con ơi! Con sanh nhầm chỗ... - Sao mẹ lại nói thế? - Để mẹ nhìn con cái nào! - Mẹ... - Con ơi, mẹ có lỗi với cha con, cũng có lỗi với con... - Cha con là ai vậy hở mẹ? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân HẮC NHO - Đừng nói nữa, sau này con đi tìm một ngƣời tên Trúc Lâm Tẩu thì mọi việc sẽ sáng tỏ. - Nhƣng mà mẹ... - Tốt hơn hết con hoàn toàn không biết gì cả, bằng không con không thể sống nổi. Năm xƣa mẹ đến đây, mẹ có kỳ vọng rất nhiều, hiện giờ thì không còn gì nữa, số mệnh nhƣ vậy đó con. - Mẹ... - Con đi ngủ đi con, hãy nhớ cho kỹ, rời khỏi nơi đây, đi tìm Trúc Lâm Tẩu... ... Sáng sớm hôm sau, mẹ đã thắt cổ tự vận, một ngƣời thân duy nhất trên thế gian đã ra đi trong hoàn cảnh ấy. Ngày hôm qua, chỉ cãi nhau với tên Tổng quản vài lời, thì bị gã dùng roi đánh đến chết, dùng chiếu rách cuộn lại ném vào nơi hoang dại làm mồi cho lang sói. - Ta không thể chết. Một lần nữa hắn tranh đấu với định mệnh, cắn răng chịu đựng, hai tay chống đất đứng lên, dùng hết toàn lực cất bƣớc đi một các gian nan khổ sở, từ từ tiến về phía trƣớc con đƣờng lộ. Thật may mắn, hắn nhặt đƣợc một cây nạng mà ngƣời ta đánh rớt trên đƣờng, khập khễnh chống nạng đi tới. Sao đêm hiển lộ tận chân trời, bốn bờ vắng lặng tĩnh mịch hắn lẩm bẩm tự nhủ : - Mẹ! Con vâng lời mẹ dạy bảo, đã rời khỏi Vọng Nguyệt bảo nhƣng một ngày nào đó, nhất định phải trở về đây, phải trở về vậy. Đi bộ cho đến trời sáng, còn đi đƣợc ba bốn mƣơi dặm đƣờng sức cùng đã tận, xem kỹ toàn thân đẫm máy lem luốc, y phục rách nát, hình thù không ra gì, nếu bị ngƣời ta trông thấy há không kinh động đến lòng ngƣời sao? Trong lòng thoáng suy tƣ, mắt dòm ngó xung quanh, bỗng phát hiện thấy một rừng cây không xa lắm, ẩn hiện một bờ tƣờng màu tro, hắn nghĩ rằng nơi đó phải là đình miếu hoặc nhà dân không lầm, hãy đến đó xem sao? Thế rồi hắn dùng hết tàn lực còn lại thoăn thoắt bƣớc về hƣớng hàng cây. Thật không dễ dàng, mới tới gần một ngôi miếu to hiện ra trƣớc mắt, tinh thần phấn khởi, ngƣời xuất gia ấy từ bi làm căn bản, dẫu gì đi nữa cũng khá hơn ngƣời thế tục nhiều. Đến sát cổng chùa, không thấy bóng ngƣời nào cả, trên có tấm bảng viết ba chữ màu kim Dƣợc Vƣơng miếu, còn bên trong có hƣơng khói chăng nữa thì chƣa biết. Hắn ngồi xuống bực thang trƣớc chùa tịnh thở một hồi, lại đứng dậy vào chùa. Thƣơng tích trong thân ngƣời nhờ thoa thuốc giống thuốc bột của ông lão vô dang cho nên hắn cảm thấy không đau đớn mấy, chỉ cảm thấy uể oải, sức lực yếu nhƣ một đứa trẻ đang tập đi. Hắn chƣa từng luyện võ học nghệ, chỉ là một thiếu niên tầm thƣờng, nên thể chất không thể so sánh Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân HẮC NHO với ngƣời có luyện tập võ thuật, nhƣng do gởi thân tại Vọng Nguyệt bảo nên đối với môn đạo trong giang hồ hắn cũng biết đôi chút. Nhìn xem tình hình trong miếu, không phải là ngôi miếu hoang, không có ngƣời ở, điều lạ lùng nhất là chẳng thấy hƣơng khói. Xuyên qua cổng chùa một dãy phòng đã lâu không đƣợc tu tỉnh, đối diện đó là chánh điện. Đƣa mắt nhìn tới, nhang đèn còn thắp sáng, điều đó quyết định ngôi chùa có ngƣời ở nên không khỏi mừng thầm. - Ai đó? Dãy nhà cạnh chánh điện phát ra tiếng quát. Đinh Hạo mừng rỡ phấn khởi trả lời : - Tôi là ngƣời mắc nạn. Trần Thanh Vân HẮC NHO Hồi 2 Dã tự kinh hồn - Gã ăn mày kia ngƣơi vào lộn chỗ vậy. - Tôi không phải ăn mày. Một bóng ngƣời xuất hiện, đó là lão áo đen độ năm mƣơi tuổi hơn, râu xồm xoàm, độc nhãn, không giống đạo sĩ, cũng chẳng phải hòa thƣợng, nhìn lão vẻ mặt hung ác, dữ tợ, Đinh Hạo không khỏi rùng mình, nhƣng hắn không còn cách nào khác hơn. Ông lão nhìn Đinh Hạo từ trên xuống dƣới, phất tay nói : - Cút đi. Đinh Hạo khóc lóc nói : - Lão làm ơn giúp cháu chút đi. - Mi muốn cái gì? - Cháu muốn xin lão cho tạm thời tá túc qua đêm cũng xin chút cơm nguội ăn đỡ lót dạ. - Cha chả! Mi nói không phải ăn mày, rõ ràng tƣớng ta của mi...ủa... Ông lão nhảy tới trƣớc mặt Đinh Hạo, rùng mình nói : - Tiểu tử, sao toàn thân mi máu me, chắc lai lịch không khá rồi? Đinh Hạo cƣời nhạt nói : - Cháu bị ăn cƣớp... Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC NHO Trần Thanh Vân - Nói láo, gặp cƣớp mà sao không bị giết, lại bị đánh bằng roi... - Cháu nói thật vậy. Ông lão độc nhãn lạng ngƣời một cái thì tay phải Đinh Hạo đã bị bấu chặt toàn thân tê liệt kêu lên “Ối chà” một tiếng liền quị xuống thì ông lão lập tức buông tay nói : - Mi chƣa từng luyện võ công phải không? - Cháu chƣa học võ. - Mi đi khỏi đây vậy... - Lão vui lòng giúp cháu một đêm? - Tìm chết ƣ? Đinh Hạo thất vọng há miệng cứng đơ, không nói đƣợc lời nào. Lão độc nhãn lại hét to : - Cút nhanh lên cho ta! Đinh Hạo thở dài xoay đầu đi liền, hắn không phải hạng ngƣời ăn xin, không thể nào hạ mình lạy lục van xin, tuy đói khát khó chịu cũng cắn răng chịu đựng. Cũng cùng lúc này, âm thanh khàn khàn vang lên từ hậu điện : - Ngƣời nào vậy? Ông lão dạ một tiếng đáp : - Một tiểu tử ăn mày không can hệ chi cả. - Ngƣơi để cho nó đi phải không? - Nó không biết võ công. - Ngƣơi dám quả quyết ngƣời này không can hệ chi? - Điều này... - Bảo hắn đến đây ta xem! Ông lão độc nhãn xoay ngƣời lại nói : - Ê! Tiểu tử hãy theo ta vào đây. Bấy giờ Đinh Hạo không có ý kiến gì nữa, ai bảo sao cũng đƣợc, bèn chân rảo bƣớc theo vào đại điện, vừa đến đại điện không khỏi rùng mình, chỉ thấy một cái quan tài màu đỏ đặt bên phải góc đại điện, phía trƣớc quan tài có một ngọn đèn dài, ngoại trừ cái quan tài không còn cái gì khác trong điện. Lão độc nhãn đứng yên lặng một bên. Hiện trƣờng này khiến Đinh Hạo phải dựng đứng tóc gáy. Bỗng âm thanh trầm khàn có chút đinh tai không biết từ đâu vang lại. - Đập vỡ đầu nó đi. Đinh Hạo thất kinh chƣa kịp xoay qua thì bàn tay ông lão độc nhãn đã đánh phựt tới, tức thời hồn vía hắn bay lên mây, nhƣng hắn không rành chút nào về võ công, thì không thế nào tránh né hoặc chống Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân HẮC NHO đỡ... Cũng ngay lúc hồn phi phách tán đó, bỗng có một luồng kình phong từ một bên phất tới dịu dàng xô thân hình hắn ra ba xích, đã tránh đƣợc chƣởng này một cách khéo léo. Ông lão độc nhãn ấy, chỉ đánh một chƣởng rồi dừng tay. Đinh Hạo hoang mang dòm ngó chung quanh nhủ thầm : - Ai đã cứu thoát mình? Nhƣng chẳng thấy bóng dáng nào cả. Vậy thì quái lạ quá. Âm thanh trầm khàn quái gở đó vang lên : - Ấy là hạt giống thƣợng hạng, mang hắn đi ba ngày sau gặp ta. Ông lão cung kính nói : - Tuân lệnh. Đinh Hạo ngạc nhiên không kém, nghe tiếng mà không thấy ngƣời, theo giọng nói đó hình nhƣ không ác ý. Mặc! Ta cứ ăn uống cho no đủ đã, dƣỡng thƣơng cho lành rồi mới tính sau. Liền theo lão ta đi ra khỏi điện. Lão trỏ vào một gian phòng ở chỗ tối mò nói : - Tiểu tử, bên trong còn chút ít thịt nai, cơm nguội vào đó ăn một bụng cho no đi. Đinh Hạo nghe nói, tức thì nƣớc dãi chày dài, rảo bƣớc đi vào, bên trong chén bát nồi chảo đầy đủ, đó là nhà bếp, có một cái bàn gỗ trắng, quả thật còn nửa nồi cơm và thịt nai, tay cầm hai chiếc đũa ăn, không cần chén bát, cứ cả nồi cơm nhai ngấu nghiến nuốt chửng. Trong chốc lát, cơm no thịt đủ, khí lực cũng xung mãn lại nhƣ thƣờng. Trở lại phòng sáng lão độc nhãn trỏ cái giƣờng trúc nói : - Ngồi xuống! Đinh Hạo y lời ngồi xuống, không thể im lặng mãi đƣợc, bèn lên tiếng hỏi : - Trong miếu này lão là... - Ngƣời trông nom miếu này. - Ngƣời nói chuyện lúc nãy trong điện. - Chủ nhân của lão. - Chủ nhân? - Đừng hỏi lôi thôi, chủ nhân đã thích mi, đó là phƣớc đức của mi. Đinh Hạo ngớ ngẩn nói : - Thích tôi về những vấn đề gì? Lão trợn mắt nói : - Trông mi tƣớng ta thông minh, sao không hiểu đƣợc ý nghĩa trong lời nói, thu nhận ngƣơi làm truyền nhân. Đinh Hạo cảm động không ít, không biết đối phƣơng là nhân vật ra sao, nhƣng chắc có võ công rất cao cƣờng, nên không nghe tiếng cũng không thấy ngƣời mà ngƣời âm thầm giúp sức cho ta tránh Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân HẮC NHO khỏi một chƣởng của lão độc nhãn, chắc là ta chỉ cần học thành võ công thì ta có thể suy ra thân thế của mình, đồng thời trở về Vọng Nguyệt bảo. Lão độc nhãn lại nói tiếp : - Tiểu tử, phƣớc duyên mi khá lắm, mới đƣợc lão nhân gia ông chọn phải. Đinh Hạo ngớ ngẩn nói : - Lão nhân gia đó đại danh thế nào? - Ba ngày sau mi sẽ biết. - Còn lão tên họ là chi? - Đến lúc đó tự biết, đừng hỏi nhiều chuyện nữa, bây giờ để lão phu xem thƣơng thế mi cái đã. Dứt lời bƣớc gần Đinh Hạo, lật cái áo rách ra chăm chú nhìn xem rồi lại bắt huyệt mạch. - Nội thƣơng không nặng, ngoại thƣơng thì mƣời phần hết tám, mi đã thoa thuốc ƣ? - Dạ có. - Bây giờ nằm xuống, lão trị thƣơng cho mi. Đinh Hạo cảm kích nhìn lão, rồi nằm ngã ra trên giƣờng trúc, lão độc nhãn điểm hết đại tiểu huyệt đạo toàn thân hắn, sau đó đi vào phòng đem thuốc đến thoa bóp trên vết thƣơng, lại bỏ vài viên đơn hoàn vào miệng hắn nói : - Tránh cử động tối đa yên ổn nằm nghỉ, ba hôm sau sẽ hết... Hai ngày trôi qua, trên da đầy những vết thƣơng đƣợc lành hẳn, quả thực đã khôi phục hoàn toàn, không biết ông lão lấy từ đâu đƣợc bộ quần áo đỏ, bảo Đinh Hạo tắm gội thay y phục. Hai ngày qua Đinh Hạo luôn ở trong phòng không đi đâu cả. Ngày thứ ba, sau bữa ăn sáng, hắn đƣợc dẫn đến đại điện, tình hình y nhƣ trƣớc không thấy bóng dáng ngƣời nào cả, âm thanh trầm khàn mà hơi đinh tai lại vọng vào màng nhĩ : - Ranh con mi tên họ là gì? - Đinh Hạo. - Bao nhiểu tuổi? - Mƣời bảy. - Gia thế? - Cháu là một đứa trẻ mồ côi. - Ta trông thấy ngƣơi cốt cách phi phàm quyết định nhận ngƣơi làm đồ đệ, ngƣơi bằng lòng chăng? Đinh Hạo đã suy nghĩ hai ngày rồi, nên không do dự đáp : - Cháu rất bằng lòng. - Nhập môn với lão phu phải có quy luật... - Xin hỏi quy luật thế nào? - Ngũ quan tứ chi tự ngƣơi phải phế một món. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net HẮC NHO Trần Thanh Vân Đinh Hạo nghe qua nhƣ vừa lọt vào dòng băng tuyết lạnh buốt từ đầu đến chân, căn cứ theo quy luật tàn bạo này thì đối phƣơng chắc phải là hạng ta mà ngoại đạo. Nhớ lại khi mẹ còn sống có dặn bảo mình không nên bƣớc chân vào tà đạo nay hài cốt của mẹ chƣa thành tro bụi, há có thể khiến bà yên lòng an nghỉ nơi chín suối, trong tâm nghĩ nhƣ thế nên trên gƣơng mặt đã biểu lộ rõ. - Ngƣơi có nghe ta nói chăng? - Dạ có nghe. - Bằng lòng không? - Điều... điều này e rằng cháu phải sai lệnh. - Ngƣơi đƣợc chân truyền của lão phu thì cả thiên hạ này khó gặp địch thủ, ngƣơi suy nghĩ kỹ lại xem? Đinh Hạo cƣơng quyết nói : - Cháu không... muốn học... - Hứ! Một tiếng hứ này khiến Đinh Hạo ớn lạnh. - Tiểu tử! Ngƣơi chỉ có hai con đƣờng, một là ƣng thuật một là chết. Âm thanh chữ chết sau cùng này kéo dài ra khiến Đinh Hạo đầu tóc dựng đứng, không bằng lòng thì chết, còn bằng lòng thì kể nhƣ cuộc đời hƣ hết, đối phƣơng muốn giết mình thì quá dễ dàng rồi... Mồ hôi toát ra trên trán đọng lại to bằng hạt đậu, tay chân cứng đơ tƣởng thoát đƣợc cái chết ai ngờ ba ngày sau lại bị tử thần uy hiếp. - Ngƣơi suy nghĩ kỹ chƣa? Đinh Hạo thí mạng nói liều : - Cháu không thể nhận lời! - Vậy thì ngƣơi chuẩn bị chết đi? Chết ai mà không sợ, ham sống sợ chết là bản năng con ngƣời, Đinh Hạo chỉ là một đứa trẻ mƣời sáu mƣời bảy tuổi, hắn có thể không sợ chết ƣ? - Hắc hắc hắc hắc! Lão độc nhãn phát ra một tràng cƣời nham hiểm khiến ngƣời nghe phải rợn tóc gáy. Đinh Hạo theo bản năng tự nhiên lùi lại vài bƣớc, hắn biết chết sống chỉ còn trong tíc tắc, một hơi thở chấm dứt là xong cuộc đời. Đối phƣơng là ác ma giết ngƣời không nháy mắt, thật là vừa rời khỏi oan gia tử thần thì lại đến Quỉ môn quan. Cũng cùng lúc Đinh Hạo tiến thoái lƣỡng nan sanh tử khó giải. Một tiếng cƣời lạnh lùng vọng lại từ cổng điện tiếng cƣời lạnh nhƣ tiền đó khiến ngƣời nghe rùng mình rợn ngƣời. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân HẮC NHO - Ai? Ông lão độc nhãn thét to, xoay ngƣời nhìn theo. Đinh Hạo cũng chuyển mắt nhìn về hƣớng tiếng cƣời. Chỉ thấy một nữ ni trung niên bạch y, sắc mặt lạnh lùng tay cầm phất trần, tƣớng oai nghiêm đứng ngoài cổng điện. Lão độc nhãn biết sắc, thất thanh kêu lên : - Lãnh Diện thần ni! Đinh Hạo lại lùi thêm hai bƣớc, hắn không biết Lãnh Diện thần ni là nhân vật thế nào, nhƣng thấy cử chỉ hoảng hốt của lão độc nhãn, thì chắc chắn là một cao thủ võ lâm có tiếng tăm vậy. Cặp mắt lạnh lùng của Lãnh Diện thần ni chiếu soi vào mặt ông lão độc nhãn, lạnh lùng nói. - Xem ngũ quan bất toàn, chắc là môn hạ của Trƣờng Miên Khách? Lão độc nhãn thụt lùi vào sau hai bƣớc, run lẩy bẩy nói : - Thần Ni giá lâm, có điều chi chỉ giáo? - Thu phục yêu ma! Mỗi một chữ lão thốt ra lạnh nhƣ băng tuyết, một chữ nói sau cùng, thì phất nhẹ cây phất trần một cái vào ngƣời lão độc nhãn, lão ự lên một tiếng, thân hình lảo đảo lùi lại một bƣớc, hai bƣớc, ba bƣớc. “Bịch” té ngã dƣới đất, tai mắt mũi họng chảy máu lai láng nằm yên bất động. Đinh Hạo nhìn thấy không khỏi ngạc nhiên, đây là thứ võ công gì mà chỉ mỗi cái phất phải toi mạng. Lãnh Diện thần ni bƣớc vào trong điện thẳng tới phía trƣớc cỗ quan tài màu đỏ, nói : - Trƣờng Miên Khách! Đã lâu không gặp nhau vậy. Bỗng Đinh Hạo hiểu đƣợc hèn chi nghe tiếng mà không thấy mặt ngƣời, té ra ngƣời nằm trong quan tài là Trƣờng Miên Khách cái danh hiệu khiến ngƣời nghe liền phát lạnh. Trong quan tài vang ra tiếng ngƣời, nói : - Lãnh Diện thần ni, ngƣơi vẫn còn sống ƣ? - Các hạ cảm thấy ngạc nhiên sao? - Quả thật vậy. - Bổn Thần Ni tìm ngƣơi muốn hỏi thăm vài ngƣời... - Ngƣơi vừa đến đây đã hạ sát tùy tùng của lão phu có phải thị oai ƣ? - Ngƣơi muốn hiểu sao cũng đƣợc. - Ngƣơi dáng dấp nhƣ xƣa, hào khí không giảm... - Hãy bớt làm văn tả cảnh đi. - Ngƣơi tìm ta muốn hỏi thăm ngƣời nào? - Bảy vị khác trong nhóm gia đình các hạ. - Há há, ngƣơi biết chắc lão rằng lão phu không nói, hà tất phải hỏi chi vậy? Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Trần Thanh Vân HẮC NHO - Bổn Thần ni hy vọng ngƣơi sẽ nói. - Bá Lao Đông Khứ Yến Tây Phi, ngƣơi hỏi lão phu đi hỏi thăm ai? - Nói vậy các hạ cƣơng quyết dấu kín không nói ƣ? Trƣờng Miên Khách cƣời điên cuồng nói : - Cũng chẳng làm sao hơn. - Các hạ không nói, bần ni tự tìm đáp số vậy. - Vậy thì ngƣơi thong thả đi tìm. - Xin hỏi các hạ một câu nữa, bửu bối Chấn Am Thạch Văn Kiếm của Ban Nhƣợc Am rơi vào tay kẻ nào? - Không biết đƣợc. - Các hạ, nhất quá tam đều không biết? - Không biết thì ta làm thế nào nói cho ngƣời đƣợc? - Đƣợc! Lời nói chấm dứt nơi đây, các hạ chuẩn bị tự vệ. - Ý ngƣơi thế nào? - Không cần hỏi nhiều, sự việc năm xƣa các hạ cũng có phần, có lý nào không trả chút nợ ấy ƣ? - Há há há! Đƣơng nhiên vậy. Tiếng cƣời đinh tai nhức óc vang dội, thình lình cỗ quan tài màu đỏ bay vọt lên, đụng vào ngƣời Lãnh Diện thần ni, Lãnh Diện thần ni lạng ngƣời sang một bên đẩy nhẹ bàn tay, một tiếng ầm to lớn nổ vang, cổ quan tài bị luồng kình phong chấn động nghiêng nghiêng bay ra xa. Đinh Hạo hồn phách lên mây, hai chân bủn rủn cơ hồ đứng không vững. Nghe âm thanh va chạm giữa một chƣởng với cỗ quan tài, Đinh Hạo biết ngay cỗ quan tai đó làm bằng sắt thép. Trong lúc cỗ quan tài bị chấn động bay xa, một luồng mƣa đen từ cỗ quan tài bắn tới. Lãnh Diện thần ni vẫy liên tục cây phất trần mƣa đen loạn xa tứ phía. Cùng trong khoảnh khắc này, cỗ quan tài đã nhảy tung ra cổng điện, hạ xuống sân viện. Lãnh Diện thần ni hét to : - Chạy đi đâu? Bóng trắng chớp nhoáng, lão Thần ni đã hạ xuống phía trƣớc quan tài độ chừng hai trƣợng. Cỗ quan tài sắt lại rời khỏi mặt đất, cuồn cuộn cuốn tới ngƣời Thần ni nhƣ trận bão táp. Lãnh Diện thần ni đƣa ra một chƣởng, ầm một tiếng nổ lớn, làm chấn động cả ngôi Dƣợc Vƣơng miếu, cát bụi nóc ngói trong điện tung lên đen nghịt. Cỗ quan tài sắt bị một kích này lại đổ xuống mặt đất, nhƣng thoáng vừa chấm đất, lại tung lên cao trở lại. Bóng trắng thấp thoáng phóng theo. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net
- Xem thêm -