Án trì truy xứ - trần thanh vân

  • Số trang: 807 |
  • Loại file: PDF |
  • Lượt xem: 171 |
  • Lượt tải: 0
GiangHuynh

Đã đăng 116 tài liệu

Mô tả:

ÁN TRÌ TRUY XỨ Tác giả: Trần Thanh Vân Thể loại: Kiếm Hiệp Số trang: 807 January-2015 http://isach.info HỒI 1: MÁU NHUỘM BẠCH VÂN TRANG Hàn Dương. Cũng như mọi chốn phồn hoa đô hội, lúc nào cũng tấp nập người qua kẻ lại, là nơi hội tụ những thương nhân, mặc dù Hàn Dương đang bước vào những ngày đầu của mùa hạ. Trên trời những đám mây đang kéo đến, báo hiệu cho một trận cuồng phong dữ dội. Trong tiết trời đó, Hàn Dương thật oi ả trong cái nắng gay gắt và những tảng mây vần vũ kia mang đến cho mọi người ở Hàn Dương sự hy vọng thoát ra khỏi cái tiết trời nóng bức oi ả này. Tại Bạch Vân trang, gia nhân đang hối hả chuẩn bị đón một trận mưa tẩy rửa mọi thứ và xua đi cái tiết trời oi ả đó. Trong khi gia nhân đang hối hả làm việc thì tại gian dịch quán, những môn khách của Bạch Vân trang lại tề tụ về tại đại sảnh. Tất cả mọi người đều khoát vẻ mặt cực kỳ trang trọng. Những bộ mặt đó nói cho người ta biết sẽ có một sự biến cực kỳ to lớn sắp xảy đến với Bạch Vân trang. Những môn khách tại đại xá Bạch Vân trang khoát vẻ mặt khác hẳn những cư dân của Hàn Dương. Nếu cư dân của Hàn Dương đang háo hức chờ đợi cơn mưa đầu mùa để xua cái tiết trời oi ả nóng thì những môn khách tại Bạch Vân trang có lẽ không muốn trận mưa đầu mùa này. Một tiếng sấm nổi lên trên bầu trời, tất cả mọi người đều dõi mắt nhìn ra ngoài. Tiếng sấm lan trong không trung rồi chìm hẳn vào cõi bãi xa vô tận, vẻ mặt của những môn khách tại Bạch Vân trang càng trầm trọng, căng thẳng hơn. Có người đứng lên thả bước ra ngoài hiên, nhìn lên trời. Mây đen đã khỏa lấp bầu trời, cùng những cơn gió nhẹ bắt đầu thổi. Gió càng lúc càng mạnh hơn rồi chẳng mấy chốc biến thành những ngọn cuồng phong với uy lực mãnh liệt những tưởng muốn nhổ cả tòa dịch quán lên khỏi mặt đất. Một mảng ngói bị cuồng phong thổi tróc lên, cuốn phăng đi chẳng khác nào những chiếc lá khô. Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 1: Máu Nhuộm Bạch Vân Trang Trang 4 Có người khẽ buông tiếng thở ra khi mái ngói dịch quán bị tróc một miếng to. Nghe tiếng thở dài đó, người ta nghĩ đến một điềm gở mà chẳng ai muốn nó xảy ra. Có lẽ mọi người tại tòa dịch quán này đã nghĩ đến nhưng chẳng một ai cản được sự luân chuyển của tạo hóa, đâu ai ngăn được cơn mưa đầu mùa này. Cuối cùng thì mưa cũng đến. Cả Hàn Dương chìm trong màn nước. Mưa như thể muốn gội rửa tất cả mọi vật có tại Hàn Dương, đúng ra là mưa nuốt chửng lấy Hàn Dương trong cái màn trắng được nó tạo ra. Cả Hàn Dương chìm trong mưa, tất nhiên Bạch Vân trang cũng chìm trong cái màn nước xối xả kia. Đâu đâu cũng chỉ thấy nước, nước chảy tràn khắp mọi nơi. Có người phấn khích với trận mưa đầu mùa mà bước hẳn ra ngoài để tận hưởng sự mát mẻ đầu tiên sau một thời gian dài chịu cái nóng oi ả, nhưng cũng có người rút vào trong nhà để tránh những tia nước trời ban, nhưng tại tòa dịch xá Bạch Vân trang, những môn khách đã đứng hẳn lên với vẻ căng thẳng cực độ. Thậm chí có người còn rút binh khí ra khỏi vỏ. Nhìn vẻ mặt căng thẳng của mọi người, người ta phải nghĩ đến sắp có một trận tử sát xảy đến với Bạch Vân trang. Sự chờ đợi của môn khách rồi cũng xảy đến. Từ trong màn nước xối xả kia, bốn người bước vào dịch xá. Cả bốn người đó vận cùng một trang phục xám ngắt, bó sát lấy người, thêm chiếc áo choàng có mũ trùm lên đầu. Cả bốn người đều đeo mặt nạ mà chỉ nhìn lướt qua thôi đã cảm nhận ra vẻ chết chóc ẩn tàng trên đó. Bốn đôi mắt sáng rực lia qua môn khách Bạch Vân trang. Bốn gã Kim diện nhân chẳng nói nửa lời, cả bốn người đeo kim diện như biết phải làm gì, nhiệm vụ của họ phải hoàn thành, không được thất bại. Một trong bốn gã đó rút ra một ngọn tiểu kỳ với lá cờ đỏ thắm, vung tay phóng ngọn tiểu kỳ đó ghim xuống sàn gạch dịch quán. Một ngọn cuồng phong thổi vào trong dịch quán, lá huyết kỳ giũ phần phật. Liền sau ngọn cuồng phong, bốn gã Kim diện nhân tợ như bốn con sói hung tợn, lao thẳng vào chúng môn khách Bạch Vân trang... Mặc dù môn khách Bạch Vân trang đã có sự chuẩn bị để chờ đợi sự kiện này nhưng khi nó xảy ra thì tất cả đều đảo lộn vượt ra ngoài sự chuẩn bị của họ. Đúng hơn là võ công của bốn gã Kim diện nhân vượt ra ngoài sự Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 1: Máu Nhuộm Bạch Vân Trang Trang 5 tưởng tượng và chuẩn bị của môn khách Bạch Vân trang... Họ nhanh chóng trở thành những miếng mồi ngon cho chúng, chỉ và trảo của bốn gã Kim diện nhân. Tiếng binh khí rơi xuống sàn gạch, tiếng chưởng ầm ầm hòa cùng tiếng chỉ phong xé gió và những tiếng thét hãi hùng khi tiếp nhận cái chết. Những âm thanh hòa trong đó kết tạo ra một khung cảnh ghê rợn của sự chết chóc. Máu tràn trong khắp dịch xá, máu chảy ra ngoài và nhanh chóng trộn vào với màn nước mưa xối xả trút xuống. Thây người tiếp tục ngã, máu tiếp tục chảy trong sự cuồng sát của bốn gã Kim diện nhân. Trên bốn mươi môn khách của Bạch Vân trang, chỉ trong khoảnh khắc chưa đầy một canh giờ đã biến thành những xác chết nằm rải trên sàn gạch dịch quán. Mỗi người một cái chết khác nhau, một tư thế chết khác nhau. Người thì bị chưởng kình đập vỡ sọ, băng ngực, vỡ nát lục phủ ngũ tạng, kẻ thì bị chỉ công xuyên thủng tam tinh, còn người thì bị trảo công móc ruột và bứt đứt yết hầu, mỗi người có một cái chết khác nhau nhưng tụ lại tất cả đều chết. Hoạt cảnh thảm sát này, nếu có ai chứng kiến chắc cũng phải hồn siêu phách lạc. Một tiếng sấm trỗi trên bầu trời vần vũ cũng là lúc cuộc thảm sát chấm dứt, chỉ còn một khung cảnh bề bộn những xác chết. Bên ngoài dịch xá Bạch Vân trang, bọn gia nhân cũng đang bị bốn gã Kim diện nhân đưa vào cảnh giới Tử Vong, vô tâm vô tính không phải tốn sức. Họ giết người cứ như đang làm trò tiêu khiển để đón cơn mưa đầu mùa. Trong tòa đại đường chính sảnh Bạch Vân trang, Bạch Vân trang chủ Mậu Tương Phi và phu nhân đang đối mặt với một gã Kim diện nhân vận huỳnh y. Huỳnh y nhân đeo kim diện nhìn Bạch Vân trang chủ Mậu Tương Phi, phu nhân Cáp Nhĩ Tục Hi. - Hãy trao Kim đồ ra. Mậu Tương Phi gằn giọng nói: - Bạch Vân trang có thể bị xóa sổ trên giang hồ võ lâm nhưng Kim đồ vĩnh viễn không bao giờ thuộc về các người. Bổn Trang chủ còn thì Kim Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 1: Máu Nhuộm Bạch Vân Trang Trang 6 đồ còn, bổn Trang chủ mất thì Kim đồ mất. - Ngươi sẽ được toại nguyện. Nói dứt lời, Huỳnh y kim diện nhân xoay tròn đôi song thủ rồi bổ thẳng đến phu phụ Bạch Vân trang chủ. Mậu Tương Phi cùng phu nhân Cáp Nhĩ Tục Hi không né tránh chưởng công của đối phương, cả hai người cùng liên thủ hợp lực mà phát tác chưởng kình đón thẳng đỡ thẳng. “Ầm...” Tiếng sấm chưởng phát ra cùng lúc với tiếng sấm động trên bầu trời. Cả hai tiếng sấm hòa quyện vào với nhau, Mậu Tương Phi trang chủ cùng phu nhân Cáp Nhĩ Tục Hi cùng trượt dài về sau đến bốn trượng. Cả hai vừa trụ bộ thì Huỳnh y kim diện nhân đã lướt tới, hữu thủ của y với sắc chưởng óng ánh như sắc kim loại xuyên qua ngực Mậu Tương Phi. “Bình...” Lồng ngực của Bạch Vân trang chủ Mậu Tương Phi nát bét, còn Cáp Nhĩ Tục Hi phu nhân thì bật ra, va lưng vào biệt sảnh. “Huỵch...” Cáp Nhĩ Tục Hi phu nhân ói luôn một ngụm máu còn Mậu Tương Phi thì trút hồn ra lìa khỏi xác mà không kịp bật ra tiếng thốt nào. Huỳnh y kim diện nhân rút hữu thủ lại. Tương Phi đổ gục xuống sàn gạch. Bạch Vân trang chủ phu nhân lao tới ôm lấy xác phu tướng thét lên: - Tướng công... Lệ trào ra khóe mắt Bạch Vân trang chủ phu nhân. Người như kẻ mất hồn, cuồng trí, gục lên ngực Mậu Tương Phi gào thét. Huỳnh y kim diện nhân thản nhiên chắp tay sau lưng dõi mắt nhìn Bạch Vân trang chủ phu nhân đang gào thét, khóc ròng, ôm lấy xác Mậu Tương Phi. Một lúc sau Bạch Vân trang chủ phu nhân Cáp Nhĩ Tục Hi mới nhìn lại Huỳnh y kim diện nhân. Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 1: Máu Nhuộm Bạch Vân Trang Trang 7 Cáp Nhĩ Tục Hi đanh giọng nói: - Bạch Vân trang bị huyết cảnh nhưng mãi mãi các ngươi không đạt được mục đích của các ngươi đâu. Một ngày nào đó, cũng có người đòi lại món nợ máu cho phu phụ chúng ta... Các ngươi đã gieo nợ máu thì phải trả bằng nợ máu. Nói dứt lời, Cáp Nhĩ Tục Hi phu nhân tự dựng chưởng vỗ vào đầu mình. “Bốp” Người từ từ gục xuống trên xác Mậu Tương Phi trang chủ. Huỳnh y nhân nhìn xác hai người, y có vẻ bất nhẫn trước cái chết của phu phụ Bạch Vân trang chủ. Một gã Kim diện nhân bước vào. Y ôm quyền hơi khom người xuống rồi nói: - Tổng đàn chủ... không một ai sống sót cả nhưng cũng không tìm thấy thứ cần tìm. Huỳnh y kim diện nhân nhìn gã thuộc hạ. - Hãy đến biệt thất của tiểu thư Mậu Thiên Thiên. - Tuân lệnh Tổng đàn chủ. Gã Kim diện nhân quay trở ra trong khi huỳnh y nhân bước đến tấm bình phong có dòng bút tợ như rồng bay phượng múa. Y nhẩm đọc: Anh vũ lai quá ngộ giang thủy, Giang thượng châu truyền anh vũ danh, Anh vũ tây phi lũng sơn khứ, Phương châu phi thụ hà thanh thanh, Yến khai lạc diệp hương phong khởi, Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 1: Máu Nhuộm Bạch Vân Trang Trang 8 Ngân giáp đào hoa cam lãng sinh, Thiên khách thừ thời đồ cực mục, Trường châu cô nguyệt hướng thùy minh. Dịch: Ngày xưa anh vũ đến sông ngô, Bãi nọ mang tên tự bấy giờ, Anh vũ sang tây qua lũng núi, Xanh xanh cây bãi ngát hương đưa, Gió thơm lan tỏa chia làn khói, Sóng gấm đào nho sát cạnh bờ, Nay khách đọa đày trông ngóng uổng, Sợ ai trăng bãi cứ bơ vơ. Dưới bài bút pháp đó là dòng chữ chân phương “Đường Thẩm di bút”. Huỳnh y kim diện nhân nhìn ngắm từng dòng bút tự sắc nét. Y vuốt cằm gật đầu như thể đắc ý với những dòng bút tự đó. Y tháo lấy tờ giấy hồng điều có dòng bút tự rồi cuộn tròn lại. Gã Kim diện nhân bước vào. Y ôm quyền nói: - Khởi tấu Tổng đàn chủ... Không có Mậu Thiên Thiên trong mật thất. Huỳnh y kim diện nhân chắp tay sau lưng. Suy nghĩ một lúc, Huỳnh y kim diện nhân mới nghiêm giọng nói: - Phát Tử Vong kỳ tìm cho ra Mậu Thiên Thiên. Nếu phát hiện rồi, thì bắt lấy ả lập tức đưa ngay về Mật cung Kim Diện giáo. - Tuân lệnh Tổng đàn chủ. Gã Kim diện nhân vội lui bước ra bên ngoài. Huỳnh y kim diện nhân bước đến bên vòm cửa, đưa mắt nhìn ra ngoài bầu trời mưa vần vũ như trút nước. Y cuộn tròn bức họa bút, đưa ra sau Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 1: Máu Nhuộm Bạch Vân Trang Trang 9 lưng chăm chú nhìn vào màn mưa trắng xóa phủ xuống Bạch Vân trang. Đôi thần nhãn của Huỳnh y kim diện nhân có vẻ trầm mặc suy tư. Y nghĩ lại khẽ buông tiếng thở dài, Huỳnh y kim diện nhân quay nhìn lại xác của phu phụ Bạch Vân trang chủ. Bước đến bên xác của Bạch Vân trang chủ và phu nhân, Huỳnh y kim diện nhân nhìn xuống xác hai người. Y khẽ lắc đầu: - Mậu Tương Phi... Kim đồ có gì mà ngươi quý nó hơn cả sinh mạng, hơn cả Bạch Vân trang của ngươi chứ? Y lại buông một tiếng thở dài nữa rồi bỏ đi thẳng ra ngoài. Mưa vẫn trút xuống đầy Bạch Vân trang. Huỳnh y kim diện nhân đứng ngoài mái hiên một lúc rồi đội mưa đi thẳng ra ngoài trời mưa. Y mặc nhiên chẳng màng đến màn nước xối xả trút xuống mình mà để cho nước mưa tuôn đổ xối xả lên người. Y không màng đến màn mưa vần vũ trắng xóa đó hay là muốn dùng nước mưa gội rửa, tẩy sạch những gì mà y đã giáng xuống Bạch Vân trang. Huỳnh y kim diện nhân lặng lẽ bước trong màn mưa trắng xóa cho đến khi thành mưa trắng kia nuốt chửng lấy y, xóa nhòa nhân dạng y trong màn nước dày đặc phủ kín không gian. Xem tiếp hồi 2 Trường cư liên lý đôi Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân HỒI 2: TRƯỜNG CƯ LIÊN LÝ ĐÔI Tòa Vạn Hoa lầu với kiến trúc nguy nga tráng lệ được tạo ra bằng những mái vòm liên kết với nhau, bao bọc lấy phân nửa hồ Ninh Kiều kết khắc thành khung cảnh hữu tình thơ mộng như tranh vẽ. Những hàng liễu rũ soi bóng xuống mặt hồ trong vắt tôn tạo thêm cho Vạn Hoa lầu vẻ đẹp độc nhất vô nhị không tìm đâu có được tại Dương Châu. Bất cứ khách quan nào đến thăm thú Dương Châu mà không ghé đến địa danh này thì có thể nói mình chưa bao giờ đến Dương Châu, cho dù có đi qua những thắng cảnh hữu tình của Dương Châu. Vạn Hoa lầu như một viên ngọc được trau chuốt cẩn thận để tôn tạo thêm cho bộ mặt vốn đã phong phú của Dương Châu càng phong phú hơn. Mà bất cứ ai đặt chân đến Dương Châu, nhất định phải bước đến Vạn Hoa lầu, cho dù vào trong Vạn Hoa lầu có thể mất một số ngân lượng lớn. Nhưng có mất bao nhiêu, có tốn bao nhiêu thì người ta cũng thấy mãn nguyện khi quay trở ra khỏi Vạn Hoa lầu và mong đợi có lần quay trở lại. Nói đến Vạn Hoa lầu, khách lữ hành phải nói đến những gì tâm đắc nhất, thỏa mãn nhất mà Vạn Hoa lầu có thể ban cho họ. Vạn Hoa lầu đã là như vậy, nhưng nhắc đến Vạn Hoa lầu thì không ai không nói đến trang kỳ nữ đệ nhất Vạn Hoa lầu Tư Linh Tố. Nàng là trang kỳ nữ có một không hai mà Vạn Hoa lầu có được. Khách lữ tầm hoa kháo với nhau rằng Tư Linh Tố là hóa thân của Tứ Đại Mỹ Nhân cùng phối hợp lại để khắc họa ra nàng. Bất cứ gã nam nhân nào dù là hạng người thấp hèn hay cao sang cũng đều mơ mộng được một lần diện kiến nàng. Nàng trở thành nỗi nhớ nhung mơ mộng, niềm ước ao của bao nhiêu trang vương tôn công tử. Hơn thế nữa Tư Linh Tố đã trở thành báu vật mà ai cũng mộng tưởng có được. Người ta nói về nàng, thi nhân thì làm thơ ca ngợi nàng như Tây Thi, Bao Tự, họa nhân thì vẽ nàng như Dương Quý Phi hay Đắc Kỷ nhưng chẳng có mấy ai được diện kiến Tư Linh Tố. Cũng đúng thôi, Tư Linh Tố đã là báu vật thì đâu phải ai cũng được chiêm ngưỡng báu vật đó. Tư Linh Tố trở thành niềm ao ước của bao nhiêu người, là hấp lực của Vạn Hoa lầu. Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 2: Trường Cư Liên Lý Đôi Trang 11 Đã trở thành cái lệ, mỗi đêm trăng tròn, Vạn Hoa lầu trở nên rộn rịp hoạt náo hơn. Bởi chỉ có ngày hôm nay, mọi người mới được thưởng thức tiếng đàn điêu luyện của trang giai nhân Tư Linh Tố, mới được thấy nàng xuất hiện để họ được mãn nhãn ngắm nàng để rồi mộng mị rồi lại ao ước có được trang mỹ nữ đó. Thời khắc mà mọi người chờ đợi cũng đến. Tư Linh Tố xuất hiện trên một chiếc lâu thuyền được trang hoàng bằng những hàng hoa đăng lộng lẫy kết tạo thành các nền tôn thêm vẻ đẹp liêu trai của nàng. Trong bộ cánh trắng toát, đứng giữa những hàng hoa đăng, tôn tạo Tư Linh Tố thành một tiên nữ từ chốn thượng giới với vẻ đẹp thoát phàm hiện thân xuống hạ giới qua sắc màu không gian huyền bí và thơ mộng. Chiếc lâu thuyền chậm chạp qua tòa Vạn Hoa lầu để mọi người có thể chiêm ngưỡng nàng, nghe tiếng đàn của nàng. Hơn nữa ai ai cũng muốn nàng nhìn tới họ. Mọi trang vương tôn công tử đều đổ ra, đứng dọc theo bờ hồ. Khi chiếc lâu thuyền đi qua, họ muốn nàng nhìn thấy mình. Thậm chí có người cố gắng chen lên, vô hình trung người đứng trước rơi tõm xuống hồ Ninh Kiều. Vạn Hoa lầu huyên náo nhộn nhịp hẳn lên trước sự xuất hiện của Tư Linh Tố. Có người vẫy tay hét lớn: - Tư Linh Tố tiểu thư... tại hạ yêu tiểu thư. Tiếng đàn mê ly của nàng chẳng mấy chốc đã bị tiếng huyên náo réo gọi át hẳn. Trong người kẻ ái mộ nàng, có kẻ không kiềm được, lao xuống hồ Ninh Kiều, cố lội về chiếc lâu thuyền. Kẻ si tình tội nghiệp kia bơi gần đến chiếc lâu thuyền thì bị ngay những chiếc thuyền nan với những cao thủ lực lưỡng cản lại. Y chẳng còn cách nào khác phải quay vào bờ nếu không muốn chìm xuống dưới đáy hồ. Còn chiếc lâu thuyền lướt qua trước Vạn Hoa lầu rồi lại đi ngược qua phía bên kia hồ. Đó là cơ hội duy nhất mà ai cũng có thể nhìn được Tư Linh Tố, để rồi tiếp tục mộng mị và ao ước đến lần thứ hai sẽ gặp lại nàng dù chỉ trong khoảnh khắc thoáng qua. Mặc dù chỉ gặp nàng với khoảng thời gian ngắn ngủi đó thôi nhưng cũng đủ để mọi người tiếp Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 2: Trường Cư Liên Lý Đôi Trang 12 tục những ý tưởng hoang đường là một ngày nào đó đôi thu nhãn của nàng sẽ để mắt đến họ, một ngày nào đó sẽ lọt vào mắt ngọc của Tư Linh Tố. Chiếc lâu thuyền đi xa rồi mà khách nhàn du tìm đến Vạn Hoa lầu vẫn còn chen chân bên hồ Ninh Kiều dõi mắt nhìn theo với những niềm hoang tưởng của riêng họ. Có kẻ buông tiếng thở dài vì thời gian xuất hiện qua trang giai nhân đến và đi nhanh quá để lại trong tâm trí của họ sự tiếc nuối hụt hẫng. Tất cả rồi lại chờ, chờ đến con trăng sau mới có thể gặp lại nàng... Tư Linh Tố quay lại biệt thất. Với vẻ mặt hối hả, nàng thay đổi trang phục rồi vận thêm một chiếc ngoại y có mũ trùm lên để che dung diện. Nàng theo cửa sau rời khỏi biệt lầu. Trong khi tại Vạn Hoa lầu, khách tầm hoa đang nói về nàng thì Tư Linh Tố đã lặng lẽ rời khỏi Vạn Hoa lầu. Nàng đi một mạch đến vườn đào. Những cánh hoa đào như muốn níu kéo, hoặc có thể chạm được vào người nàng. Nhan sắc của nàng khiến cho hoa đào cũng phải say đắm, huống chi là con người. Tư Linh Tố chậm bước khi đến gần gian phòng xá. Nàng chậm bước bởi sự thổn thức của trái tim. Tim nàng như loạn nhịp khi nhận ra trong gian phòng xá có một trung niên đang chắp tay sau lưng, dõi mắt nhìn những tán hoa đào lung lay trong đêm trăng vàng ửng. Tư Linh Tố tự kiềm chế sự rung cảm hồi hộp này nhưng không sao kiềm chế được. Nàng dừng bước bên ngoài gian phòng xá, nhìn sau lưng người trung niên kia. Cứ mỗi khi đến thời khắc trăng tròn, Tư Linh Tố đều nao nao chờ đợi thời khắc này. Lần nào cũng như lần nào, trong nàng lại trỗi dậy thứ cảm xúc diệu kỳ, thứ cảm xúc của kẻ đang yêu, mà phải yêu say đắm mới có được. Trung niên từ từ quay lại. Hai người đối nhãn nhìn nhau. Tư Linh Tố nhìn người trung niên những tưởng như nuốt chửng con người y vào hai con ngươi đen và tròn của nàng. - Linh Tố đã chờ đợi Phùng Tử Hầu huynh. Lời nói đượm tình của Tư Linh Tố không làm chân diện ưu buồn của Phùng Tử Hầu thay đổi. Một khuôn mặt được khắc tạo bởi những nét Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 2: Trường Cư Liên Lý Đôi Trang 13 ưu hoài với đôi mắt xa xôi như chìm vào cõi hư vô. Linh Tố bước vào gian phòng xá. Hai người tiến thẳng đến với nhau. Họ bất ngờ ôm chặt như muốn hòa lại làm một. Hai cánh môi của Linh Tố há mở chờ dợi và ngay lập tức được Phùng Tử Hầu siết chặt lấy vòng tiểu yêu nhỏ nhắn xinh đẹp của nàng. Nụ hôn của Tư Linh Tố và Phùng Tử Hầu kéo dài đến vô tận, những tưởng hai cánh môi của hai người không thể nào rút ra được. Cả hai người đều cố gắng cho và tận hưởng cái mà họ cần trong nhau. Nếu lúc này đây, tại khu vườn đào này có một gã khách nào chứng kiến cảnh này chắc chắn sẽ ôm hận tình thất vọng, nếu không thì cũng vỡ tim mà chết bởi tự biết trang giai nhân đã có người tình trong mộng rồi. Tư Linh Tố ngẩng mặt nhìn Phùng Tử Hầu. Đôi thu nhãn của nàng thật sáng và trong. - Bao giờ Phùng huynh mới đưa Linh Tố đi? Tử Hầu nắn hai bờ vai nhỏ nhắn của nàng. - Huynh còn một việc phải làm. Làm xong chức nghiệp này, ta sẽ cùng với Linh Tố ra đi, rũ bỏ tất cả lại sau lưng mình. Linh Tố vòng tay bá lấy cổ Phùng Tử Hầu. - Huynh nói thật chứ? - Ta nói thật đó. Đây là chức nghiệp sau cùng của Phùng Tử Hầu. Huynh đã bắt đầu chán ngán, bắt đầu muốn quay lại cuộc sống của một con người bình thường, rũ sạch tất cả lại sau lưng mình. Tư Linh Tố mỉm cười nhìn Phùng Tử Hầu bằng ánh mắt say đắm, nàng nhỏ nhẹ nói: - Linh Tố đã chờ đợi, chờ đợi lời nói hay của huynh lâu lắm rồi. Linh Tố và Phùng huynh sẽ đi thật xa, huynh và muội sẽ đến một nơi nào đó mà chẳng một ai biết muội và huynh. Muội sẽ ở bên Phùng ca, chăm sóc cho Phùng ca, ngày ngày muội sẽ ở bên Phùng ca. Nàng nhìn Tử Hầu: - Rồi muội sẽ sinh cho huynh những đứa con ngoan kháu khỉnh. Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 2: Trường Cư Liên Lý Đôi Trang 14 Phùng Tử Hầu choàng tay qua vai Tư Linh Tố: - Nghĩ những ngày sắp đến, huynh cảm thấy mãn nguyện vô cùng. Nàng nép đầu vào ngực Phùng Tử Hầu. - Con trăng sau, huynh và muội sẽ gặp nhau ở đâu? - Huynh sẽ chờ muội tại ghềnh Dạ Tình. - Muội biết ngay khi huynh chưa nói. - Sao muội có thể đoán ra? Nàng ngẩng mặt lên nhìn Phùng Tử Hầu. - Lần đầu huynh và muội gặp nhau tại ghềnh Dạ Tình. Nàng dụi mặt vào ngực Phùng Tử Hầu. Phùng Tử Hầu vuốt ve bờ lưng thanh mảnh của Tư Linh Tố. Y bâng quơ nói: - Linh Tố... chúng ta sẽ đi thật xa. Nàng gật đầu lặp lại lời của Tử Hầu rồi nói tiếp: - Sẽ chẳng có ai biết Tư Linh Tố kỳ nữ của Vạn Hoa Lầu và cũng chẳng ai biết Phùng Tử Hầu. - Đúng... chẳng còn ai biết đến hai chúng ta nữa. Phùng Tử Hầu vòng tay qua tiểu yêu của Tư Linh Tố. Hai người cùng dõi mắt ngắm vầng trăng đêm dày đặc. Linh Tố thỏ thẻ nói: - Huynh thấy đêm nay trăng có đẹp không? Tử Hầu nhìn lại nàng, khẽ gật đầu: - Đẹp lắm. Một luồng dạ phong thổi qua đào viên đem theo những cánh hoa đào đưa đến phủ lên gian phòng xá, tạo ra một lớp thảm hoa ngay dưới chân họ. Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 2: Trường Cư Liên Lý Đôi Trang 15 Phùng Tử Hầu bắt lấy một cánh hoa. Y đặt cánh hoa vào tay Tư Linh Tố: - Huynh tặng cho muội. Nàng mỉm cười, áp cánh hoa vào má mình: - Muội thích lắm. - Chỉ là một cánh hoa bình thường thôi mà. - Nhưng đó là cánh hoa của huynh tặng cho muội. Bất cứ cái gì của Phùng huynh đối với Linh Tố đều quý cả. Nàng nhìn Tử Hầu. - Muội yêu huynh, suốt cuộc đời này Tư Linh Tố chỉ yêu một mình huynh mà thôi. Cũng chỉ có một mình Phùng huynh là chiếm được trái tim muội. Nàng nói rồi ép đầu vào ngực Phùng Tử Hầu, nhìn lên vầng trăng đêm. Tử Hầu nắn bờ vai nhỏ nhắn của nàng rồi nói: - Ông trời đã ban cho huynh một trang hồng nhan tri kỷ. Nâng cằm Linh Tố, Tử Hầu nhỏ nhẻ nói: - Muội còn nhớ bữa đầu tiên gặp muội tại ghềnh Dạ Tình không? - Lúc nào muội cũng nhớ buổi đầu gặp mặt huynh. Trong giấc mơ thì Linh Tố luôn nhớ huynh và luôn tự hỏi với mình, Tử Hầu huynh lúc này đang làm gì, ở đâu, và có còn nhớ đến muội không? Tử Hầu cúi mặt xuống, áp môi lên trán nàng. Hai mi mắt nàng khép lại. Tử Hầu từ tốn nói: - Lúc nào ta cũng nhớ đến Linh Tố, kể cả trong giấc ngủ của mình. Nàng lườm gã bằng ánh mắt say đắm tình rồi nũng nịu nói: - Thế lúc nào thì Phùng huynh quên muội? - Khi ta thực hiện chức nghiệp của mình. - Linh Tố và Phùng huynh đã yêu nhau, đã thề non hẹn biển với nhau, Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 2: Trường Cư Liên Lý Đôi Trang 16 nhưng từ trước đến giờ, Phùng huynh chưa từng nói cho Linh Tố biết chức nghiệp của huynh. Huynh có bí mật gì muốn giấu muội? Tử Hầu mỉm cười nói: - Linh Tố đừng tò mò. Chức nghiệp của huynh khó nói lắm. Trong võ lâm cũng chẳng ai làm được. Nhưng ta đã ngán ngẩm và chán ngắt với chức nghiệp này. Nàng nheo mày: - Đó là chức nghiệp gì? Tử Hầu nâng cằm nàng. - Chức nghiệp của huynh là gần với địa ngục và xa cõi bồng lai tiên cảnh. Nhưng hôm nay huynh sẽ thực hiện lần cuối cùng rồi từ bỏ chức nghiệp đó. Có bước vào võ lâm, có thực hiện thiên chức của mình mới thấu hiểu được cái quý của một con người. Nàng nguýt gã. - Thế cổ nhân mới nói, cái gì có trong tay mình thì chẳng có ai thấy quý nó nhưng khi đã vượt khỏi tầm tay mình thì mới biết nó đáng quý, đáng để trân trọng biết chừng nào. Chàng gượng cười. Nàng lườm gã. - Huynh còn cười nữa... muội nói không đúng sao? Huynh cứ bỏ muội đi mãi. Tử Hầu vòng tay qua bờ vai nàng. - Sau này huynh sẽ không bỏ đi đâu đâu. Nhất định huynh sẽ không đi nữa và ở mãi bên Linh Tố để giữ nàng. Huynh không bao giờ bỏ người mình yêu thương, không bao giờ đánh mất hồng nhan tri kỷ Linh Tố. - Huynh hứa với muội rồi đó nhé. - Huynh hứa với muội. Hai người ôm chặt lấy nhau như muốn hòa nhập hai thân pháp thành Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 2: Trường Cư Liên Lý Đôi Trang 17 một, bất chợt Linh Tố kêu lên: - Ôi... Tử Hầu lo lắng: - Linh Tố... Nàng nhăn nhó, chìa ngọc thủ ra phía trước. - Huynh xem nè, gai cánh hồng đâm vào tay muội rồi. Trên ngón tay nàng xuất hiện một giọt máu đỏ ối, to cỡ hạt đậu. Đôi chân mày của Tử Hầu nhíu lại. Y cầm cánh hoa hồng, vò nát nó trong tay mình rồi quăng ra ngoài gian phòng xá. - Để huynh xem coi có sao không? Y cẩn thận nâng ngọc thủ của Linh Tố rồi dùng lưỡi liếm giọt máu đó. Hành động của Tử Hầu khiến Linh Tố không khỏi cảm động. Nàng bá chặt lấy cổ Tử Hầu ôn tồn nói: - Muội yêu huynh... muội yêu huynh nhiều lắm... yêu bằng tất cả trái tim và khối óc của mình. - Huynh yêu muội. Một luồng dạ phong thứ hai đem theo những cánh hoa hồng rụng dưới đất rưới lên chân hai người. Linh Tố nhìn mặt Tử Hầu: - Phùng huynh... tự nhiên muội có linh cảm... Tử Hầu vội bịt miệng nàng. Y nhìn vào mắt Linh Tố, nhỏ nhẻ nói: - Đừng bao giờ tin vào linh cảm, với huynh chỉ có trực giác chứ không có linh cảm. Những tiếng sấm bắt đầu nổ trên bầu trời đêm và vầng trăng tròn lẵn nhanh chóng chìm vào những áng mây đêm che khuất nó lại. Sự thay đổi đột ngột của biển trời kéo theo những luồng dạ phong thổi càng lúc càng mạnh. Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 2: Trường Cư Liên Lý Đôi Trang 18 Linh Tố sợ hãi trước sự thay đổi của tạo hóa càn khôn mà nép sát hơn vào người Tử Hầu. Tử Hầu nhìn ra bầu trời đêm rồi nhìn lại nàng. - Sắp mưa rồi... Có lẽ Linh Tố nên quay về. Nàng ngẩng mặt lên nhìn y. - Ở bên cạnh huynh rồi, muội không muốn đi nữa đâu. - Cái ngày ta với Linh Tố như đôi uyên ương tay trong tay không còn xa nữa đâu. Tử Hầu mỉm cười khích lệ nàng. Linh Tố gượng cười. Tử Hầu nắm tay nàng, nắn nhè nhẹ. - Huynh sẽ chờ muội tại ghềnh đá Dạ Tình vào con trăng sau. - Muội sẽ tới... huynh không được để muội chờ đó. - Huynh sẽ không để muội chờ đâu. - Huynh đưa muội quay về Vạn Hoa lầu. - Khu đào viên này thuộc lãnh địa của Vạn Hoa lầu mà... Linh Tố tự về được. Tử Hầu gượng cười. Linh Tố nói: - Trong lãnh địa của Vạn Hoa lầu, chẳng ai dám làm gì muội đâu. Nàng nói rồi bá lấy cổ của Tử Hầu, kiễng chân ép chặt hai cánh môi mọng chín xuân tình vào môi gã. Nụ hôn nàng trao cho Tử Hầu thật nồng nàn và cháy bỏng. Có lẽ tất cả những suy nghĩ và cảm xúc của Linh Tố đều dồn vào nụ hôn đó để trao cho Tử Hầu. Nàng nắm lấy tay Tử Hầu như không muốn rời xa hắn. Linh Tố buông tiếng thở dài. Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 2: Trường Cư Liên Lý Đôi Trang 19 - Huynh và muội sẽ đi thật xa nhé. Tử Hầu gật đầu. - Sẽ đi thật xa mà. - Huynh bảo trọng. Tử Hầu gật đầu. Y đưa Linh Tố ra bên ngoài gian phòng xá. Một tiếng sấm trỗi lên trên bầu trời, Tử Hầu nhìn lại nàng. Y khẽ gật đầu. Linh Tố ngập ngừng nói: - Muội sẽ đến bãi Dạ Tình. - Huynh chờ muội. Tư Linh Tố đi một lúc thì trời bắt đầu đổ những hạt mưa lách tách. Mới đầu chỉ là những hạt mưa đêm nhưng rồi mưa càng lúc càng nặng hạt. Chẳng mấy chốc cả một màn nước trắng xóa phủ xuống khu đào viên. Đứng trong gian phòng xá, Tử Hầu chắp tay sau lưng nhìn màn nước trắng xóa che kín mắt mình. Mưa như muốn nuốt chửng lấy mọi vật đang hiện hữu tại khu đào viên này. Nhìn màn nước trắng xóa cùng những luồng bạo phong vần vũ thổi qua, Tử Hầu không khỏi lo lắng cho Linh Tố. Y khẽ buông tiếng thở dài rồi dõi mắt nhìn qua Vạn Hoa lầu. Một luồng bạo phong thổi qua gian phòng xá khiến vạt áo Tử Hầu vỗ vào nhau phát ra những âm thanh phành phạch. Luồng bạo phong đó đem theo hơi nước lạnh như muốn xuyên qua da thịt Tử Hầu. Cảm giác có những mũi kim vô hình buốt lạnh xuyên vào da thịt mình, bất giác xương sống của Tử Hầu có cảm giác nhói buốt lành lạnh. Lần đầu tiên y có thứ cảm giác đó. Tử Hầu lắc đầu, xua những cảm giác kia ra khỏi tâm tưởng mình. Mặc dù Tử Hầu đã xua cảm giác đó rồi nhưng từ trong sâu thẳm vẫn có cái gì đó lạ thường. Một thứ linh cảm hay trực giác thì đúng hơn, đang trỗi dậy trong y và báo cho y biết sẽ có một sự thay đổi cực lớn đến với y, với Linh Tố. Sự thay đổi kia bắt đầu từ buổi hợp kiến hôm nay của hai người. Sự thay đổi đó sẽ đến và không ai có thể thay đổi được. Những cảm nhận đó càng lúc càng hiện rõ mồn một trong tâm thức Tử Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân Hồi 2: Trường Cư Liên Lý Đôi Trang 20 Hầu khiến y không kiềm chế được mà buông một tiếng thở dài. Cùng với tiếng thở ra của Tử Hầu là một tiếng sấm nổ trên bầu trời. Kèm theo tiếng sấm là một tia chớp với lưỡi tầm sét xuất hiện trên nền trời đen thẫm theo dấu chân chim chìm vào màn đêm vần vũ. Tử Hầu nghĩ thầm: “Cái gì sẽ đến với mình?”. ***** Tư Linh Tố đẩy cửa bước vào biệt thất của mình. Nàng nghe tiếng mưa rơi rào rào trút xuống mái ngói mà bất giác lo lắng cho Phùng Tử Hầu. Những tiếng mưa rào rào trút xuống mái ngói tạo cho nàng cảm giác trĩu nặng lo âu cho tình lang. Nàng bước đến trước tấm gương đồng, nhìn nhân dạng mình hiện lên trong tấm gương đồng đó mà nghĩ đến Phùng Tử Hầu. Nghe tiếng mưa trút xối xả xuống mái ngói, vừa nghĩ đến Tử Hầu, Linh Tố bất giác thở dài. Tiếng thở dài còn đọng trên cửa miệng nàng thì một giọng nói trầm ấm từ phía sau lưng nàng cất lên: - Nàng đẹp lắm. Linh Tố quay ngoắt lại. Đập vào mắt nàng là một khuôn mặt phương phi đạo mạo, nhưng vẫn có cái gì đó tiềm ẩn sâu trong đáy mắt của con người này. Linh Tố buột miệng hỏi: - Tôn giá là ai? Sao tự tiện vào biệt thất của Linh Tố? - Nàng chỉ cần biết ta là chủ nhân đích thực của nàng. Linh Tố lắc đầu. - Linh Tố chưa từng gặp tôn giá bao giờ. Tại sao tôn giá lại nói người là chủ nhân của Linh Tố? - Có những điều bí ẩn vượt ra ngoài sự hiểu biết của người khác. Nàng chỉ có thể thấy cái trước mắt chứ không bao giờ thấy được cái mình đang thấy. Án Trì Truy Xứ Trần Thanh Vân
- Xem thêm -